Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 14 của 14
  1. #11
    Ngày tham gia
    Aug 2010
    Bài viết
    21
    Ngân lượng
    111
    Thanked: 3
    Chương 10: Chuyện

    Mời Đọc (Click Here) :
    Sáng hôm sau, Vô Ưu lơ mơ bị dựng dậy, lơ mơ leo lên xe ngựa, lơ mơ đối mặt với công chúa đại nhân đang nhàn nhạt nhìn nàng một bộ nửa sống nửa chết.

    " Khụ, ta nghĩ công chúa vẫn là ở lại đi, đường lên núi không thể đi xe ngựa, ta sợ công chúa mệt mỏi "

    " Không ngại, ngươi để ý bản thân ngươi là được rồi "

    Vô Ưu cũng không hảo nói gì, liền im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Chẳng bao lâu Tích Nguyệt và Vô Ưu đã đứng dưới chân núi, Tích nguyệt cũng không mang theo hộ vệ, cùng Vô Ưu một mình đi bộ.

    Vô Ưu đã quen, không còn cảm thấy mệt, nhưng nàng thường thường quan sát sắc mặc của Tích nguyệt, nàng ta vẫn bất động thanh sắc, nhưng trên trán đã có một tầng mồ hôi mỏng.


    " Công chúa uống nước đi " Vô Ưu có chút lo lắng nói " chúng ta nghỉ một chút "

    Tích Nguyệt nhìn Vô Ưu, chần chừ một lúc, nhưng vẫn tiếp nhận ống trúc, một ngụm nhỏ, một ngụm nhỏ uống.

    Hai người trầm mặc trong chốc lát, Tích Nguyệt vẫn một bộ đạm nhiên, dường như mọi thứ xung quanh bao gồm cả Vô Ưu cách nàng xa lắm.

    Hai người cứ vậy im lặng xấu hổ đi trở về. Triệu đại phu đang cán thuốc trong nhà, từ đằng xa nhìn thấy Vô Ưu trở lại, nhanh chóng chạy lại



    " Vô Ưu, ngươi đi đâu cả đêm không về, có xảy ra sự sao?" Triệu đại phu thấy Vô Ưu vẫn ổn mới lặng lẽ thở ra. Rồi lại nhìn thấy ở một bên Tích Nguyệt đoan chính đứng.

    Tích Nguyệt hôm nay mặc một bộ xa xỉ bạch y bằng lụa, kết hợp với khí chất nhàn nhạt của nàng, càng có cảm giác như tiên tử hạ trần, thanh nhã ổn trọng, một đầu tóc dài đơn giản vãn lên, lại mang chút thanh xuân tùy ý, nàng đứng đó, khóe miệng mang cười, không mang theo giả ý, nhưng vẫn làm cho người khác có cảm giác không thể khinh nhờ. Đúng là một mỹ nhân đặc biệt.

    " Vô Ưu, vị cô nương này là... ? "

    " Nàng là .... "

    " Ta là Tích nguyệt, đương triều trưởng công chúa " Tích nguyệt cướp lời, từ trong tay áo lấy ra ngọc bài, một bộ vân đạm phong khinh.

    Triệu đại phu nghe vậy nhất thời mặt mũi trắng bệch, nhìn ngọc bài tinh xảo trước mặt, hắn trước đây có một thời gian đi kinh thành, cũng có nghe qua về vị truyền kỳ công chúa này, nhưng tại sao công chúa lại đi cùng Vô Ưu về đây a?

    Vô Ưu cam chịu gật gật đầu. Triệu đại phu cho rằng nàng gây rắc rối, lập tức quỳ xuống, giọng nói hoảng sợ

    " Thảo dân bái kiến công chúa, công chúa thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế "

    " Được rồi, Triệu đại phu chớ đa lễ, đứng lên đi " Cái lễ của quân thần, vẫn là không thể bỏ qua

    " Công chúa, Vô Ưu mấy năm trước bị tai nạn, đầu óc luôn tỉnh tỉnh mê mê, lại là người ngoại quốc, đối với quốc ngữ và lễ tiết thực không am hiểu. Nếu hắn có mạo phạm người, xin công chúa tha cho hắn một mạng, hắn thực ra ...." Triệu đại phu vẫn quỳ trên mặt đất thao thao bất tuyệt

    " A, ta lại cảm thấy Vô Ưu rất thông minh, còn muốn tuyên hắn làm phò mã đây " Tích Nguyệt cắt đứt Triệu đại phu, mặt mũi mang cười nhìn Vô Ưu sầu bi.

    Triệu đại phu nhất thời ngẩn người, rồi lại lắp bắp

    " Công ... công chúa nói đùa, hắn ... thế nhưng là.... thế nhưng là ...."

    " Được rồi, vào nhà rồi nói. "

    Xung quanh có ít nhất mười ám vệ đi theo bảo vệ, tất cả đều là người của Khán Thiên phủ, Tích Nguyệt không quá nghi ngờ độ trung thành của họ, nhưng chuyện này, vẫn là cần đảm bảo tuyệt đối bí mật.

    " Triệu đại phu, Vô Ưu là nam hay nữ không quan trọng, bản cung cần hắn theo bản cung vài năm, Triệu đại phu là người thông minh, hắn là biết mình nên làm thế nào?" Tích Nguyệt lạnh nhạt nói, không có vẻ gì là đe dọa nhưng vẫn mang theo một cỗ uy nghiêm không thể che giấu.

    " Thảo dân, thảo dân biết "

    " Vậy, để cho... lệnh tôn theo bản cung đi, ngươi có ơn với Vô Ưu, bản cung sẽ không làm khó ngươi, nhưng nếu có ai biết phò mã của bản cung ... là nữ, ngươi hẳn là biết hậu quả? "

    " Công chúa, thiên hạ nam tử không thiếu, Vô Ưu ngoại trừ vẻ ngoài còn tàm tạm, nhưng nàng ta không học thức, không nghề nghiệp, lai lịch cũng không rõ, hơn nữa còn là nữ tử, tại sao ngài lại muốn tuyên Vô Ưu làm phò mã đây? " Triệu đại phu ưu tâm hỏi, hắn cũng là kẻ đọc sách thánh hiền, cảm thấy được chuyện này tuyệt đối không có khả năng.

    Tích Nguyệt nhàn nhạt nhìn hắn, cũng không quan tâm, nhưng giọng nói lần này đã có chút cảm giác uy hiếp

    " Chuyện của bản cung, thế nhưng Triệu đại phu muốn để ý? "

    " Thảo dân... thảo dân không dám " Triệu đại phu lập tức quỳ sụp xuống, đầu cùng không dám ngẩng, một thân mồ hôi lạnh.

    " Không dám mới tốt " Tích Nguyệt lẳng lặng nhìn người quỳ trên mặt đất, cũng không cho phép hắn đứng lên, đôi mắt híp lại sâu không lường được



    " Hai người đang nói cái gì đây " Vô Ưu ôm balo của mình đi ra, liền thấy Tích Nguyệt đang ngồi trên ghế, từ trên cao nhìn xuống Triệu đại phu, xem không ra nàng đang suy nghĩ cái gì

    " Không có gì, Triệu đại phu chớ đa lễ, mau đứng lên đi " Tích nguyệt thân thiết nói, rồi cũng không nhìn Triệu đại phu, mà đi qua hỏi Vô Ưu

    " Chuẩn bị xong rồi? "

    " Ân "

    Tích Nguyệt gật đầu, khẽ liếc Triệu đại phu gật đầu xem như chào hỏi, thẳng tắp đi ra cửa.

    " Triệu đại phu, ngươi vẫn khỏe chứ, nàng nói gì với ngươi " Nhìn Triệu đại phu một thân mồ hôi lạnh, mặt mũi trắng bệch, hoảng sợ nhìn công chúa. Vô Ưu có lẽ cũng đoán được một vài điều.

    " Vô Ưu " Triệu đại phu thở dài " vẫn nói gần vua như gần cọp, lần này đi lành ít dữ nhiều, ta không thể làm được gì, ngươi... vẫn là tự bảo trọng biết không "

    " Ta biết, Triệu đại phu. Ba năm qua, thực cảm tạ ngươi đã thu lưu ta, sợ rằng lần này không có cơ hội tái kiến, ở đây ta có 500 lượng bạc, ngươi cầm lấy đi. Tuyệt đối phải giữ bí mật chuyện này, công chúa ... nàng, nàng không đơn giản. Người tốt nhất là chuyển đi nơi khác sinh sống, đừng cho thôn dân ở đây biết, sau này ổn định viết thư cho ta là được"

    Nói xong, cũng không quay đầu lại, thật sâu thở dài rồi đi theo Tích Nguyệt.

    Triệu đại phu cầm ngân phiếu, nhìn bóng lưng của hai người, trên mặt tràn đầy ngơ ngác cùng không tha.



    _______________________________

    __________________________________________________ ______



    Tối hôm đó, Tích Nguyệt không nhanh không chậm ra hậu viện Tương Vương phủ, thản nhiên ngẩng đầu nhìn ánh trăng, trên mặt là mịt mờ cảm xúc, tóc dài của nàng xõa tung bay theo gió, một thân áo bào màu nhạt khoác trên người, càng nổi bật thân hình thon dài, phảng phất như không thuộc về nhân gian

    " Tiểu Hàn " Tích Nguyệt khẽ nói, trên mặt vẫn không có cảm xúc

    Một bóng đen từ đâu vọt đến quỳ trên mặt đất, vững vàng như một pho tượng

    " Cho người theo dõi gia đình Triệu đại phu " Nàng dừng lại một chút " nếu thấy hắn không ngoan ngoãn, liền gọn gàng đưa tiễn hắn đi "

    " Vâng, công chúa "

    " Có tin tức gì từ kinh thành không? "

    " Hết thẩy vẫn nằm trong sự khống chế của Thái tử "

    " Công việc ở Khán Thiên phủ? "

    " Đội Vạn Tân cùng 150 xe hàng hóa đã thuận lợi trở về kinh thành, đang ở dịch trạm chờ công chúa phân phó, đội Vạn Kiếp từ Mông Cổ thông báo đã bán xong toàn bộ vải vóc cùng dược thảo, nguyên liệu, đang chuẩn bị thu gom hàng, ước chừng cũng phải hơn 1 năm mới trở về được, đội Vạn Niên 10 ngày nữa sẽ xuất phát đi Cao ly "

    " Đem chuyện của Vạn Tân cho Ân quản gia giải quyết, lần này Vạn Tân mang về cả muối biển, không được để lâu "

    " Vâng, công chúa "

    " Ngươi lui đi "

    Tiểu Hàn khẽ dập đầu rồi tung người biến mất, để lại Tích Nguyệt cô độc, phảng phất như hòa vào ánh trăng
    .


    Sẽ luôn có cách, nếu bạn muốn một điều gì đó đủ nhiều.
    Hạ Vũ Tài sản


  2. #12
    Ngày tham gia
    Aug 2010
    Bài viết
    21
    Ngân lượng
    111
    Thanked: 3
    Chương 11: Hỗn huyết


    Mời Đọc (Click Here) :
    Rời khỏi Tích Vương phủ cũng đã được một tuần. Vô Ưu thực sự là chán đến chết, phương tiện di chuyển ở cổ đại thật quá chậm, đường cũng khó đi.

    Nếu là ở hiện đại, có internet, có sách vở linh tinh còn có thể làm bản thân phân tâm, sẽ không thấy nhàm chán quá, nhưng ở đây cái gì cũng không có. Chỉ có thể ngồi trong xe ngựa rộng thênh thang mắt lớn mắt nhỏ nhìn vị công chúa mặt lạnh này.

    Không muốn cho nhau sống mà !

    Đến ngày thứ 8, thật sự không nhịn nổi nữa, Vô Ưu bạo miệng hỏi

    " Công chúa, chúng ta nói chuyện đi! "

    " Nói cái gì? " Tích Nguyệt rất có hứng thú di chuyển tầm mắt từ trang sách sang Vô Ưu

    " Gì cũng tốt.... Được rồi, công chúa, rốt cục người đang tính toán cái gì vậy, thực sự muốn ta làm phò mã của ngươi? "

    " Ân "

    " Vậy ít nhất cũng cho ta biết lý do chứ, ta không tin ngươi chỉ vì vẻ ngoài của ta mà muốn ta làm phò mã của ngươi " Vô Ưu thở dài

    Tích Nguyệt nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ đăm chiêu, tựa như đang suy nghĩ cái gì đó, ánh mắt có chút tan rã, mệt mỏi. Vô Ưu vẫn im lặng nhìn Tích Nguyệt, có chút không đành lòng, nàng không thích nhìn người khác khó xử. Đang định mở miệng chuyển đề tài, thì giọng Tích Nguyệt nhẹ nhàng vang lên

    " Mẫu hậu của ta không phải thuần khiết huyết mạch đại Hán. Bà ngoại ta là người Duy Ngô Nhĩ. Ông ngoại là thương nhân, trong một lần đi xa buôn bán, liền gặp rồi cưới bà ngoại, hai người chỉ có một đứa con là mẫu hậu. Ta từ nhỏ liền biết mình khác biệt với mọi người xung quanh, hôm đó gặp ngươi, liền cảm thấy ngươi... có chút thân thiết. Đây có thể coi là duyên phận không? " Tích Nguyệt tránh nặng tìm nhẹ, châm chước tìm ra một lý do.

    Ồ, thảo nào da trắng, mũi cao, mắt nâu, dáng người ... khụ khụ ... man diệu đến như vậy. Hóa ra là con lai. Nhưng lý do này không khỏi quá là miễn cưỡng. Nói đi nói lại vẫn chỉ là vì ngoại hình đặc biệt, vị công chúa này thực sự đang toán tính điều gì đây.

    " Ta cũng là hỗn huyết (con lai), bất quá không phải Duy ngô nhĩ, mà là nước Pháp" nghĩ nghĩ một lúc lại bổ sung "nước Pháp là một nơi rất xa rất xa về phía Tây, xa hơn Duy Ngô Nhĩ nhiều lắm "

    " Phụ thân của Vô Ưu là người ... là người Pháp ?"

    " Không phải, là ông ngoại ta. Hồi đó cố quốc của ta xảy ra chiến tranh ..."

    Hai người tíu tít nói chuyện, mấy ngày lộ trình tiếp theo nhẹ nhàng vui vẻ trôi qua
    Vô Ưu quốc ngữ không chuẩn, thường xuyên phát âm sai, hoặc dùng từ không đúng, khiến cả câu nói trở nên ngô nghê, vặn vẹo
    Tích Nguyệt ban đầu xuất phát từ lễ phép còn cố nín cười rất kiên nhẫn chỉnh sửa cho Vô Ưu, về sau nàng mặc kệ, chỉ rình mỗi khi Vô Ưu vô tình phát âm sai mà làm cả câu nói lệch hết nghĩa, liền thoải mái cười thành tiếng.


    " Được rồi, được rồi, ngươi muốn cười thì cười đi, nhân sinh khổ đoản (cuộc sống ngắn ngủi), cần phải tận hưởng lạc thú trước măt " Vô Ưu bất đắc dĩ nhìn Tích Nguyệt mím môi một bộ nghẹn khuất

    " Một áng thơ hay như vậy, ngươi lại có thể đọc như đọc chú ngữ, Vô Ưu thực .... đặc biệt " Tích Nguyệt không thèm cố kị nữa, quả thật che miệng cười thành tiếng.

    Tích Nguyệt dù cười thành tiếng, những tư thế vẫn rất nhã nhặn, ổn trọng chứ không có ngả ngớn hay ôm bụng ha ha như người thường.
    Tiếng cười của Tích Nguyệt rất dễ nghe, trong trẻo, lanh canh như chuông bạc. Cả người cũng theo tràn đầy sức sống, khác hẳn với sự tịch liêu, vắng vẻ thường ngày. Vô Ưu nhìn, có chút thiểm thần

    "Công chúa nên cười nhiều hơn mới được" Vô Ưu chống tay lên cằm tràn đầy hứng thú "ngươi cười lên rất xinh đẹp, cần gì phải mang khuôn mặt lạnh lùng đó "

    " Ngươi vừa nói ngôn ngữ khinh bạc biết không " Tích Nguyệt vươn tay nhéo nhéo má nàng, ý cười doanh doanh " Ngươi mà là nam tử, thì nhất định là cái đăng đổ tử ( yêu râu xanh ) "

    Vô Ưu bĩu môi, nói một câu liền có thể biến thành yêu râu xanh, công chúa mà ở hiện đại chỉ cần đi ăn vạ cũng đủ sống sung sướng một đời!!!

    " Công chúa, đã đến giờ ăn cơm " Thị nữ ở ngoài cửa nói vọng vào

    " Mang vào đi " Tích Nguyệt lập tức đổi sang tông giọng lạnh nhạt thường ngày

    Thị nữ từng người từng người đem đồ ăn vào, ba món mặn, 2 món nhạt, thêm một bát canh và tô cơm tẻ. Sau khi toàn bộ đồ ăn được kiểm tra cẩn thận bằng châm bạc, liền lui ra ngoài.
    Tích Nguyệt dường như thành thói quen, vẫn như mọi khi múc một bát canh cá cho Vô Ưu. Ban đầu Vô Ưu còn nhăn nhó đòi tự làm, nhưng công chúa mới mặc kệ nàng. Lâu dần thành thói quen, Vô Ưu cũng thản nhiên tiếp nhận.

    " Tối nay là đêm trung thu, Vô Ưu nguyện ý đi cùng ta không " Tích Nguyệt lơ đãng hỏi

    Vô Ưu nghĩ nghĩ một lúc, từ hồi lạc trôi đến đây, quả thật chưa bao giờ đi chơi đêm trung thu, liền không nói hai lời vui vẻ đáp ứng

    Hôm nay Thanh thành đặc biệt náo nhiệt, kẻ mua người bán, đường phố nhộn nhịp. Vô Ưu mặc một bộ nam trang bằng gấm màu nhạt, đai ngọc quanh eo, hông mang ngọc bội, chân đạp giầy thêu, tay áo bay theo gió, một đầu tóc dài nửa buộc nửa thả theo bước chân khe khẽ lay động, mang theo bồng bột tùy ý.

    Đi bên cạnh là Tích Nguyệt mặc một bộ áo bào bằng lụa thêu hoa màu xanh nhạt, tóc dài như thác được vấn lên gọn gàng, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng mỏng, dáng dấp thanh nhã, tư thế ổn trọng, khuôn mặt ôn nhu, dịu dàng tiếu ý.

    Hai người đi cạnh nhau đúng là cảnh đẹp ý vui, chọc không biết bao người qua đường ngẩn ngơ dõi mắt ngắm nhìn.

    Ngồi trong tửu lâu, nhìn xuống dòng sông rợp đèn hoa đăng rọi sáng một vùng trời

    " Vô Ưu có nơi nào muốn đi không? Ta trước đây có trụ ở Thanh Thành một tháng, đối với nơi đây cũng tương đối quen thuộc " Tích Nguyệt đang uống trà, tùy hứng hỏi

    Vô Ưu chống cằm ngẫm nghĩ, nơi nào muốn đi à?

    " Thanh lâu "

    "... " Mệt nàng nói ra tiếng! Tích Nguyệt rất không hình tượng trừng mắt nhìn Vô Ưu "Ngươi là một đại cô nương, đi thanh lâu làm gì"

    " Cảm thụ văn hóa địa phương " Vô Ưu mặt vô cùng đứng đắn nói

    " ... " Vậy mà nói ngươi là đăng đồ tử, ngươi con chối!

    " Ở cố hương của ta, thanh lâu của tệ quốc đặc biệt có tiếng vang nha, truyện nào cũng có, phim nào cũng nhắc. Ta là thuần túy tò mò, muốn ... cái từ đó là từ gì ... nếm thử, là muốn nếm thử "

    " Nếm Thử từ này có nhiều ý nghĩa, không biết Vô Ưu ý tứ, là muốn Nếm Thử kiểu nào" Biết Vô Ưu lại dùng sai từ biểu đạt, Tích Nguyệt cố nén cười nhìn nàng, đang định uống chén trà trong tay cũng thả xuống, tránh cho bị sặc đến.

    " Kiểu nào cũng muốn thử " Vô Ưu tự hào nói.

    "..." Đấy, ta biết trước mà! "Vô Ưu, nơi yên hoa đó không phù hợp với ngươi " Tịch Nguyệt một tay đỡ trán, bất đắc dĩ nói. Đã lâu lắm rồi nàng mới hết cách với một người.

    " Hảo cô nương không đi thanh lâu, biết không?" Tịch Nguyệt dùng giọng điệu trưởng bối nói chuyện. Nếu người đối diện không phải là Vô Ưu, nàng nhất định sẽ gọi người đến hung hăng giáo huấn hắn, rồi vung tay áo bỏ đi.

    Vô Ưu có điều suy nghĩ, rồi gật gật đầu tỏ ý đã hiểu. Thực ra Vô Ưu chỉ trả lời đúng trọng điểm khi được hỏi nơi nào muốn đi, chứ không phải có ý định rủ Tịch Nguyệt đi cùng. Dù sao thanh lâu nổi tiếng như vậy, truyện Kiều cũng còn nhắc đến, không thử xem qua thì thật uổng phí "cơ hội" xuyên không lần này.

    Chỉ thực sự là xem qua thôi, thuần túy là tò mò, nàng có bản lĩnh " nếm thử " cái gì ở thanh lâu chứ...



    Sẽ luôn có cách, nếu bạn muốn một điều gì đó đủ nhiều.
    Hạ Vũ Tài sản


  3. #13
    Ngày tham gia
    Aug 2010
    Bài viết
    21
    Ngân lượng
    111
    Thanked: 3
    Chương 12: Cố Sự


    Mời Đọc (Click Here) :
    " Sai rồi, Vô Ưu, ngươi nhìn xem, trên bàn cờ nếu chỉ khư khư phòng thủ, không tấn công, ngươi sớm muộn cũng sẽ thua " Tích Nguyệt ý vị thâm trường nhìn Vô Ưu, hạ xuống một quân đen, quyết định thế cục cuối cùng

    " Ngươi biết rõ ta không biết chơi cờ vây, vậy mà vẫn rủ ta chơi, có ý nghĩa sao " Vô Ưu thản nhiên thu lại quân cờ trắng rồi đặt vào chiếc hộp bạch ngọc bên cạnh.

    " Chẳng phải là sợ ngươi buồn sao " Tích nguyệt ý cười trong suốt

    " Vậy chơi cờ caro đi " Vô Ưu cũng đi theo bồi cười

    " Ca.. cái gì ca? "

    " Caro, cờ caro, đến đây, ta giáo ngươi chơi "

    Vô Ưu một bộ tinh khí tràn đầy, bắt đầu nói về cờ caro. Cũng liền lấy ngay bộ cờ vây vừa rồi bắt đầu chơi.

    " Sai rồi, công chúa, ngươi nhìn xem, trên bàn cờ nếu chỉ khư khư chặn đánh, không chịu tạo nước đi, ngươi sớm muốn cũng sẽ thua " Vô Ưu bắt chước bộ dạng của Tích Nguyệt vừa nãy, đặt xuống một quân trắng, lập thành một nước cờ đôi, kết quả xem như đã định

    " Hồ nháo " Tích Nguyệt bộ dạng cưng chiều vươn tay điểm điểm chóp mũi của Vô Ưu "mới ván thứ tư không phải sao "

    " Hai ngày nữa là đến kinh thành? " Vô Ưu không chậm không nhạt nhấp một ngụm trà, vị thanh thuần, hương thơm ngát, trà ngon a !

    " Ân, ngươi cứ ở tạm công chúa phủ đi " Tích Nguyệt thản nhiên nói " Không có việc gì, có ta ở đây đâu "


    ______________________

    ____________________________________

    Xe ngựa phủ công chúa đi trên đường cái quả nhiên có sức hấp dẫn lớn, ngay lập tức tạo nên một sự náo động nho nhỏ trong kinh thành.

    " Ui chao, kia có phải là phượng giá của trường công chúa không, không phải một năm chỉ về kinh thành một lần sau "

    " Ta nghe đồn hoàng thượng lần này triệu trưởng công chúa về để kén phò mã đấy, không biết vị công tử nào có phúc phận vậy đây "

    " Nghe nói đại công tử nhà hữu thừa tướng Quách Đình Tân là bạn thanh mai trúc mã với công chúa, cũng liền trung tình với công chúa suốt 9 năm trời a, hai người lại bằng tuổi, ta xem ra, phò mã lần này, Quách công tử làm định rồi "

    " Ngươi nói nhảm, làm phò mã của trưởng công chúa, tương lai nhất định phải ở rể, con cái sinh ra cũng chỉ có thể mang họ mẹ, Quách thừa tướng chịu như vậy mới lạ "

    " Có lý, có lý ..."


    Nói đến Tích Nguyệt công chúa, nhưng thực ra cũng là một truyền kỳ, dòng họ thế gia đằng ngoại của công chúa đã có 8 đời theo thương nghiệp, hắc bạch trên triều đình, trong giang hồ đều có cội rễ sâu xa, nói một tay che trời cũng không quá đáng. Thế nhưng, đến đời Triệu Kính, ông ngoại của công chúa, con cái điêu linh, đến gần bốn mươi tuổi cũng chỉ có một người con gái là Triệu Tuệ Linh.
    Triệu Tuệ Linh từ nhỏ thông minh, sắc sảo, bộ dạng văn nhã, xinh đẹp, Triệu lão gia thương yêu không để đâu cho hết, vì vậy mới mặc kệ gia tộc phản đối, quyết định bồi dưỡng Triệu Tuệ Linh thành người nối nghiệp, con gái thì con gái đi, cùng lắm thì kiếm một người về ở rể.
    Cố tình năm đó, đương kim hoàng thượng, lúc đó vẫn còn là thái tử, trong một lần cải trang vi hành đến Giang Nam, ngẫu ngộ đến Triệu Tuệ Linh, vừa gặp đã thương, dây dưa không dứt, không phải khanh, quyết không lấy vợ. Hoàng thượng từ lâu đã thòm thèm gia sản của Triệu gia, nghe thấy " lương duyên trời ban " của Thái tử, mặt rồng đại duyệt, lập tức hạ chỉ ban hôn.
    Triệu lão gia nào bỏ được, năm lần bẩy lượt từ chối thái tử còn được, nhưng đây là thánh chỉ, không nghe theo có thể liên lụy toàn gia tộc.
    Triệu lão gia Triệu Kính cố tình không thèm để ý, lập tức vận dụng quan hệ tung tin khắp nơi, hoàng gia ỷ thế cướp người, thái tử ép duyên dân nữ, Triệu gia hàng năm đều tiến cống trăm vạn lượng cho triều đình, vậy mà hoàng gia trở mặt, muốn Triệu gia tuyệt hậu, đem người thừa kế duy nhất của Triệu gia vào cung làm phi, thực sự bất nghĩa.
    Không khí trong cả nước nhất thời khẩn trương, Triệu Kính thừa dịp, lập tức đóng cửa tạm nghỉ hàng loạt cửa hàng, tiệm cầm đồ, dịch trạm trên cả nước không cần lý do, khiến cho huyết mạch giao thương nhất thời đình trệ. Tiếng kêu ai oán khắp nơi.

    Hoàng thượng lúc này mới thấy mức độ nghiêm trọng của sự việc, cũng không ngờ Triệu Kính dám chơi chiêu ngọc đá cùng tan thế này, cố tình hoàng thượng lại không có lý do gì khép tội Triệu gia, hắn biết Triệu gia đây là muốn nói, muốn thái tử phi sao? có thể, liền mang giang sơn của ngươi đến làm sính lễ đi!
    Thánh chỉ ban ra cũng đâu thể thu lại, hoàng gia mặt mũi sau này còn sao, Triệu Tuệ Linh làm thái tử phi, là định rồi, nhưng làm cách nào để đối phó với Triệu gia đây? Hoàng thượng sau nhiều ngày đêm suy nghĩ, liền mang theo thái tử quyết định cải trang vi hành đến Triệu phủ, thương lượng với Triệu lão gia, chỉ cần Triệu Tuệ Linh gả cho thái tử, tương lai nhất định trở thành hoàng hậu của Lý quốc, không những thế, đứa con đầu lòng của thái tử và Triệu Tuệ Linh, dù là trai hay gái, cũng sẽ lấy họ Triệu, sau bảy tuổi, trả về cho Triệu gia nuôi dưỡng, kế tục hương hỏa làm con nối dòng cho Triệu gia, hơn nữa cho phép giữ nguyên phong hào và đặc quyền như một thành viên của hoàng thất.

    "Hoàng ân bao la" như vậy, Triệu gia nhất thời không thể nói gì, dân từ trước đến nay không cùng quan đấu, hơn nữa đây là người của hoàng gia. Hoàng thượng xem như đã làm ra nhượng bộ lớn nhất rồi, còn phản đối nữa, thực sự là họa diệt tộc
    Đang lúc rối rắm, Triệu Tuệ Linh từ đầu đến cuối luôn một mực im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, tỏ rõ ý muốn vào cấm thành, cùng thái tử kết lương duyên.

    Đại hôn cứ như vậy nhanh chóng diễn ra, Triệu Tuệ Linh mười bảy tuổi chính thức trở thành thái tử phi của Lý Quốc
    Một năm sau hài tử đầu tiên của hai người chào đời, liền lập tức được phong hào Tích Nguyệt công chúa. Lấy tên là Triệu Niệm Mẫn, là dị tộc công chúa duy nhất của Lý triều, tiếp nhận vô hạn sủng ái mà lớn lên.
    Hoàng hậu cũng mặc kệ quy củ trong cung, đem nàng bên người chăm sóc dạy dỗ, vì vậy Tích Nguyệt liền may mắn, coi như ít đi một phần bất cận thân tình của hoàng thất, lại nhiều một thân thiết, bao dung.
    Đúng đến sinh nhật bảy tuổi, Triệu Kính tự mình mang theo một đống người của Triệu gia đến tỏ rõ ý định tiếp Tích Nguyệt công chúa về, thái tử Lý thần - lúc này đã đăng cơ được hai năm, mặc dù không bỏ được, cũng đành để cho Triệu gia mang người đi. Phải biết hắn kết hôn được 7-8 năm rồi, cùng hoàng hậu mới chỉ có chung một đứa con là Tích Nguyệt, Lý Thần không lo chuyện con nối dòng, hắn hậu cung không tính đông đảo, nhưng hoàng tử, công chúa cũng đã có vài ngươi.
    Thế nhưng, hài tử của mình với người mình yêu đương nhiên là khác a! Cố tình hoàng hậu sau khi sinh Tích Nguyệt, liền kiếm trăm phương ngàn kế không cùng hắn viên phòng, con nối dòng càng bật vô âm tín, hắn cũng không muốn ép nàng, hai người liền cứ như vậy đạm nhạt đi qua tháng năm...

    Tích Nguyệt công chúa năm mười tuổi, hoàng hậu vô bệnh mà chết, cả nước bàng hoàng, Triệu Kính giận đến mức ngất đi, nằm trên giường suốt một tháng. Hắn cả đời chỉ có một đứa con, bây giờ kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, bảo hắn tình gì kham đây...

    Tích Nguyệt vào cung chịu tang, Lý Thần ôm nàng khóc rống, luôn miệng nói xin lỗi. Tích Nguyệt dựa vào lồng ngực phụ hoàng, thở dài...
    Chung quy, không ai còn có thể quay lại được nữa rồi...

    Tích Nguyệt chịu tang ba tháng, liền trở lại Giang Nam tiếp tục theo Triệu Kính học tập kinh thương, thoáng chốc đã mười sáu tuổi, hoàng gia liền bắt đầu rục rịch vì nàng tuyển phò mã, vô số thế giá công tử con nhà quan lại đều muốn sáp một cước vào cọc hôn nhân này, cố tình Triệu Kính đối với triều đình và hoàng tộc bất mãn vô cùng, chỉ hận không thể cách xa vạn dặm mới tốt, làm sao có thể đem cô cháu gái quý báu của mình gả nhập kinh thành, rơi vào hang hùm miệng cọp đây.
    Tích Nguyệt cũng không phải người đặt đâu ngồi đó, tuyên bố thẳng thừng phò mã của nàng phải do nàng chọn, ai cũng đừng ép. Đương kim hoàng thượng thì đối với nàng thương yêu từ trước đây nay, lại thêm áy náy, liền cũng liền mắt nhắm mắt mở tùy nàng. Ba đại đương sự cứ như vậy một lòng nhất quyết không gả người, ai dám nói gì nữa

    Hôn sự thành ra dùng dằng suốt ba năm.


    ________________________________________________

    __________________________________________________ ____________


    Phượng giá đi đến đại môn phủ công chúa, liền đã thấy hai hàng quân sĩ khoảng một trăm người chỉnh tề tiếp đón.
    Người của phủ công chúa vừa thấy Tích Nguyệt tay ngọc khẽ nâng rèm châu, đạp ghế ngọc trên xe đi xuống, cũng liền bận rộn quỳ rạp trên mặt đất, đồng thanh

    " Cung nghênh công chúa hồi phủ, công chúa thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế "

    Vô Ưu theo sau đi xuống, có chút hoảng thần, lần đầu tiên nhìn thấy nhiều người quỳ rạp trước mặt như thế này, đây là chân chính đẳng cấp xã hội khác biệt a!! Bản thân có nên đi theo họ quỳ không a!!

    " Đều đứng lên đi " Tích Nguyệt ngược lại bình thản nói, rồi quay sang Vô Ưu cười cười " Ngươi theo ta đi thôi "

    Người của phủ công chúa lúc này mới nhìn đến Vô Ưu, trong mắt tràn ngập sự tò mò cùng khó hiểu. Nhưng cũng không ai dám nên tiếng hỏi, chỉ im lặng có trật tự đi theo sau hai người. Trưởng công chúa không giống những vị công chúa khác, nàng theo thương nghiệp, thi thoảng dẫn theo một hai người về cũng không có gì lạ, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên thấy có một nam tử có " tư cách " từ phượng giá của công chúa đi xuống, mà còn là một mỹ nam hiếm có, khuôn mặt như được tinh tế mài dũa, các nét trên mặt đều rất sắc nét, bớt một phần cương trực rắn rỏi, nhiều một phần mị lực tinh tế
    Từ trước tới nay, người của phủ công chúa vẫn kiêu ngạo với vẻ đẹp trời ban như tiên tử hạ phàm của chủ tử trưởng công chúa, thầm nghĩ phóng mắt trong thiên hạ này, khó tìm được người nào có thể so sánh được với công chúa nhà mình. Nhưng đúng là Núi cao còn có núi cao hơn mà, vị nam tử này so với công chúa nhà mình còn muốn đẹp hơn một bậc, nam tử lớn lên xinh đẹp như vậy, cũng không biết là phúc hay họa đây ....

    Từ đại môn vào gian nhà chính cũng phải mất đến 2-3 phút. Vừa mới ngồi xuống, liền có thị nữ dâng trà cùng khăn bông ướt lên cho hai người. Vô Ưu cười cười hướng tiểu thị nữ nói cảm ơn, tiểu thị nữ đang cúi đầu, nghe vậy liền bất giác ngẩng mặt lên, có chút sững sờ nhìn Vô Ưu rồi lập tức bối rối đỏ mặt cúi xuống, giọng lí nhí:

    " Công tử khách khí "

    Ngươi cổ đại các bạn thật quá dễ đỏ mặt đấy, Vô Ưu có chút hứng thú nhìn vị tiểu thị nữ này, ở cổ đại cũng coi như thanh tú. Ha, nhưng có phải còn trẻ quá không, 14-15 tuổi là cùng, bằng tuổi nàng, mình vẫn còn phải để mẹ giục ăn cơm, gọi dậy đi học.
    Thấy Vô Ưu có chút thất thần nhìn vị tiểu thị nữ trước mắt, Tích Nguyệt khẽ ho nhẹ, không nhanh không chậm hướng một vị nam tử trung niên vẫn đừng một bên cúi đầu nói

    " Ân thúc, đây là công tử Vô Ưu, hắn là thượng khách của ta, các ngươi chớ có chậm trễ hắn "

    " Vâng, công chúa " Ân thúc khẽ cúi người, rồi quay ra nói " Vô Ưu công tử, đường xa mệt nhọc, mời công tử theo ta đi nghỉ ngơi trước "

    " Làm phiền Ân thúc " Vô Ưu từ khi đến đây cũng học được không ít lễ nghi, ứng xử, hướng Ân thúc chấp tay làm lễ, rồi quay sang nhìn Tích Nguyệt hơi hơi mỉm cười xem như chào hỏi, đợi Tích Nguyệt khẽ gật đầu nhìn lại, mới yên tâm quay đầu bước đi.

    Tích Nguyệt nhìn theo bóng dáng của Vô Ưu cho đến khi khuất tầm mắt, mới trầm mặc mở miệng hướng về phía xa xa bên cạnh hỏi

    " Ngươi tên gì "

    " A ..." vị tiểu thị nữ ban nãy bỗng giật mình kinh ngạc hô lên, rồi lập tức nhận ra mình thất thố, liền quỳ xuống hồi đáp " Nô tỳ tiện danh là Tiểu Hoa "

    " Tiểu Hoa à ... " Tích Nguyệt hơi gật đầu, đánh giá vị tiểu thị nữ trước mắt, một lúc sau thản nhiên nói "Ngươi từ nay liền đi theo hầu hạ công tử Vô Ưu đi"

    " A ..." rõ ràng lại thất thố " Nô tỳ ... nô tỳ tuân mệnh " nói xong hướng Tích Nguyệt dập đầu, rồi lui người ra khỏi đại sảnh

    Tích Nguyệt lúc này cũng không quan tâm nhìn theo nữa, tự mình ngồi xuống uống trà, hơi ấm từ chén trà toát ra, làm khuôn mặt của nàng mang theo nhàn nhạt mông lung, che đi đôi mắt mệt mỏi thất thần, mịt mờ cảm xúc.

    Sẽ luôn có cách, nếu bạn muốn một điều gì đó đủ nhiều.
    Hạ Vũ Tài sản


  4. #14
    Ngày tham gia
    Aug 2010
    Bài viết
    21
    Ngân lượng
    111
    Thanked: 3
    Chương 13: Chân Tướng


    Mời Đọc (Click Here) :

    Vô Ưu bước vào biệt viện của mình, có chút kinh ngạc, bên trong rộng rãi đương nhiên không nói chơi, bàn học, giá sách, giường ngủ, bàn ghế đều là loại tốt nhất, bốn bức bình phong tứ quý Tùng, cúc, trúc, mai đem gian phòng ý nhị chia ra thành những khu riêng biệt, ở gian nhà sau cùng, một chiếc ghế quý phi dài trải đệm gấm dựa sát vào khung cửa sổ lớn hình tròn, nhìn ra hành lang bằng gỗ bên ngoài, thấp thoáng bên cạnh là vài ba cây hoa tử đằng lớn, tán lá rủ xuống, rõ ràng che lại một góc cửa sổ, cánh hoa tử đằng rụng đầy, trải dài trên mặt hồ theo sóng nước khe khẽ lay động, mang theo hương hoa quấn quít, vấn vương...

    " Công tử Vô Ưu khả hài lòng? nếu không thích trong phủ còn có vài nơi cho công tử lựa chọn" Ân quản gia cẩn thận hỏi.

    " A.. không cần, căn phòng này thực sự rất tốt, cảm tạ Ân quản gia " Vô Ưu cười rực rỡ 100% chân thành đáp lại

    " Công tử thích liền hảo " Ân quản gia lặng lẽ thở ra, lại khách khí thêm vài câu, rồi yên lặng cáo lui.

    Tắm rửa đi một thân bụi đường chật vật. Vô Ưu mặc vào trang phục do thị nữ đưa đến, nàng đang tính trở về phòng ngủ một giấc, liền thấy Tiểu Hoa đã đứng đợi ở cửa, thấp thỏm nhìn nàng

    " Vô Ưu công tử, công chúa cho mời công tử đến dùng bữa " Tiểu Hoa cúi đầu lí nhí

    " A, tốt, phiền cô nương dẫn đường " Vô Ưu ngẩn ra một lúc rồi gật đầu, nàng vẫn nhớ Ân quản gia nói là bữa tối sẽ có người đưa đến phòng cho mình cơ mà.

    " Công tử xin đừng khách khí, công chúa phân phó nô tỳ đến làm thị nữ cho công tử, công tử gọi ta Tiểu Hoa là tốt rồi "

    Vô Ưu trợn mắt nhìn Tiểu Hoa, cô bé này nhìn còn thấp hơn mình gần một cái đầu, thấp bé nhẹ cân như vậy, thật sự ổn chứ? sử dụng lao động tuổi vị thành niên như vậy, thật sử ổn chứ? cứ nhìn thấy mình là cúi đầu đỏ mặt như vậy, thực sự ổn chứ?

    Tất nhiên là không ổn

    " Cũng tốt " Vô Ưu khẽ vuốt trán, có chút đau đầu " Vậy phiền Tiểu Hoa dẫn đường "

    Hai người rất nhanh thì đến sảnh đường, Tích Nguyệt đã ngồi đợi từ trước, nàng mặc một thân áo trắng lụa mỏng, tà áo thêu chỉ vàng khẽ quét đất, thắt lưng thẳng thắn, lẳng lặng đoan trang, lại tự hiển một cỗ uy nghi lạnh lẽo.

    Má ôi, Đây gọi là khí chất vương giả trong truyền thuyết à? Vô Ưu hành lễ, vẫn không quên vụng trộm đánh giá Tích Nguyệt.

    " Vô Ưu không cần đa lễ, ngồi đi " Tích Nguyệt cong lên khóe môi, đứa nhỏ này, từ bao giờ biết phép tắc như vậy

    Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên, lại trải qua dài dòng kiểm độc, thử độc, thị nữ xung quanh liền lui xuống. Công chúa từ trước tới nay đều không thích có người bên cạnh khi nàng dùng cơm.
    Tích Nguyệt rất tự nhiên múc một bát canh cho Vô Ưu, rồi mới nhai khẽ nuốt chậm dùng phần cơm của mình. Khẩu vị của nàng trước nay thanh đạm, ăn cũng rất ít, cả buổi cũng chỉ dùng nửa bát cơm. Vô Ưu nhìn thân hình hiển gầy của nàng trong lòng thở dài, vẫn nói người cổ đại các bạn chẳng phải thích thể hình béo mập một chút sao, làm cái gì để đến mức công chúa đương triều gầy như dân chạy nạn thế này?
    Gắp một khối thịt đặt vào bát công chúa, Vô Ưu vẻ mặt không được tự nhiên nói:

    " Công chúa vẫn là ăn nhiều một chút, ngươi gầy như vậy ..."

    Mắt thấy Tích Nguyệt có chút ngạc nhiên nhìn nàng, giọng Vô Ưu nhỏ dần, đây là làm sao vậy? Nàng hơi xấu hổ cười cười, lại vùi mặt vào bát cơm. Gì chứ, chỉ là gắp cho nàng một miếng thịt thôi... Vô Ưu trong lòng than thở, vị công chúa này, thật là lòng dạ khó đoán.

    " Ân, cảm ơn Vô Ưu thiện ý, ta sau này sẽ chú ý " Nhìn thấy Vô Ưu mặt đỏ dần, Tích Nguyệt cũng nhanh chóng đáp lại, tránh cho nàng xấu hổ.

    " Công chúa khách khí, ngươi bữa cơm nào cũng thay ta đưa canh, ta vẫn là phải cảm ơn ngươi mới đúng " Vô Ưu cũng không ngẩng đầu lên nhìn Tích Nguyệt, lí nhí nói. Cái gì gọi là khí thế vương giả, cái gì gọi là có tri thức hiểu lễ nghĩa... nàng coi như thể nghiệm qua, sau này vẫn là cách xa một chút, tránh cho bản thân không được tự nhiên

    " Ôi chao ... " Tích Nguyệt thấy Vô Ưu mặt đỏ bừng, lại bắt đầu muốn trêu đùa, nàng lấy ống tay khẽ che miệng, ra dáng hiền thê, âm thanh cũng đi theo hai ba phần giả ý
    "Vô Ưu là phò mã tương lai của bản cung, săn sóc ngài hẳn là việc thần thiếp phải làm"

    " ... " Công chúa, ngươi có thể rụt rè một chút được không, đừng khiến ta thay ngươi xấu hổ, mà lại nói rõ ràng có gì đó không đúng, tính ra mình còn lớn hơn công chúa hai tuổi, tại sao mỗi lần đều là nàng chỉ dùng một câu nói, liền khiến mình không lật người được.

    Chuyện này rất không khoa học!

    Tích Nguyệt thấy Vô Ưu mặt mũi rối rắm, một bên vuốt vuốt trán hơi hơi che mắt, một bộ bó tay không nói lên lời, tâm tình bỗng chốc sung sướng hẳn lên, đứa bé này, nghĩ gì đều biểu lộ hết ra ngoài, tâm tính thiện lương, hiểu chuyện, ở bên nàng không hiểu sao bản thân luôn tự giác thả lỏng, cuộc sống, liền theo vậy có chút màu sắc.

    Cũng lại nói đây là lần đầu tiên Tích Nguyệt được người khác gắp thức ăn, trước đây, những lần hiếm hoi dùng cơm với phụ hoàng và mẫu hậu, hai người nhiều lắm cũng chỉ hỏi nàng thức ăn có hợp khẩu vị, rồi tuyệt đối tuân thủ nguyên tắc: " Ăn không nói, ngủ không nói " yên lặng lạnh lẽo nghìn lần như một, tự để ý bản thân dùng bữa.

    Nàng vẫn cho rằng, đó thực sự là chuyện đương nhiên, cuộc sống luôn cần bình đạm, lãnh lẽo, có như vậy, tâm tính và tinh thần mới được bình tĩnh, sáng suốt. Mới có thể làm nên nghiệp lớn, kế thừa gánh vác sứ mệnh của một đại gia tộc.



    Mãi về sau khi xuất cung, trong một lần đến nhà lão bằng hữu của ông ngoại, nhìn thấy hai vợ chồng lão bằng hữu không hề cố kỵ, ở trước mặt người ngoài quan tâm chăm sóc nhau, thản nhiên mà ấm áp, Tích Nguyệt nhìn cảnh tượng đó, trong phút chốc, trái tim bỗng có gì đó lóe lên...

    Nói cho cùng, trên đời, mỗi người đều truy cầu hạnh phúc cho bản thân, có người đeo đuổi vinh hoa phú quý, có người liều chết một đời xông ra một mảnh thiên địa, có người liền muốn sử sách lưu danh, lại cũng có người, chỉ cầu một người cùng mình dắt tay đi hết mấy chục năm nhân sinh hoa lệ.

    "Bản thân mình, đang tìm hạnh phúc kiểu gì?" Tích Nguyệt bỗng thấy bản thân có chút mờ mịt.

    Bất quá, suy nghĩ thoáng qua đó rất nhanh bị chôn sâu vào tận đáy lòng.

    Lưu lại nơi đấy thật lâu, thật lâu...

    Lần đầu tiên dùng bữa với Vô Ưu ở Tích Vương phủ, nàng liền dùng hết mười thành dũng khí, thử một lần như người bình thường, đưa một chén canh đi qua. Nhìn Vô Ưu mở đôi mắt to nhìn nàng sững sờ, rồi lại thản nhiên tiếp nhận chén canh, hai ba hơi liền uống hết, không có hư tình giả ý, không có lễ nghĩa cầu kỳ, chỉ là rất bình thường tiếp nhận, không hề lo lắng thấp thỏm, thành thành thực thực uống hết, rồi quay sang nhìn nàng mỉm cười thiên chân
    Hành động đơn thuần như vậy của Vô Ưu, nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn, chợt giống như một viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lẳng, để lại dư âm sóng nước, rất nhanh liền biến mất

    ...Chỉ là phía dưới mặt hồ, vĩnh viễn có điều gì đó đã đổi thay...

    Bản ý ban đầu của Tích Nguyệt chỉ là từ tay Tương vương và quận chúa cướp người, tuy nói Tương vương thân phận không cao, mẫu thân là một vị cung nữ, mười bốn tuổi liền bị đưa đi đất phong ở tít nơi xa xôi hẻo lánh, nhưng rốt cục vẫn là một vị vương gia, tội khinh nhờn hoàng tộc, nhẹ thì thành nô bộc, nặng thì xung quân, chém đầu.
    Ý định của Tích Nguyệt ban đầu là muốn qua loa lừa dối Tương Vương, rồi sau đó lặng lẽ thả Vô Ưu đi, kể cả không kết hôn, Tương Vương phủ sau này còn dám theo nàng đòi người? ở bên ngoài khu đất phong nho nhỏ đấy, Tương Vương cái gì cùng không phải, còn dám làm loạn truyền tin lung tung, thứ nhất sẽ không ai thèm tin, thứ hai Tích Nguyệt nếu mất hứng, một ngón tay cũng có thể bóp chết cả nhà hắn.



    Liền cứ như vậy, Tích Nguyệt sảng khoái nói muốn tuyên Vô Ưu thành phò mã của nàng. Nghênh ngang vui vẻ từ trong tay Tương Vương và An Bình quận chúa cướp người đi



    Chuyện nếu chỉ có vậy đã không có gì đang nói, Tích Nguyệt rất nhanh liền tìm ra chủ ý mới, nàng là thương nhân, không bao giờ để bản thân làm một vụ giao dịch thua lỗ. Nàng đưa cho Vô Ưu một phần nhân tình cứu mạng lớn như vậy, Vô Ưu cũng nên vì nàng chuẩn bị một phần hồi báo thật lớn mới phải.



    Trưởng công chúa năm nay đã 19 tuổi, không thể tiếp tục trì hoãn việc hôn nhân, nhưng nhớ đến mẫu hậu cả đời bất đắc dĩ, nàng đương nhiên ngàn vạn lần không cam lòng, mắt nhắm tai ngơ gả cho một người mình không hề yêu thương, vì gia tộc sinh người thừa kế, nhân sinh liền tiếp tục mờ mịt trôi qua trong tiếc nuối.
    Vì thế, nàng coi như làm một lần giẫy dụa, tranh thủ cho bản thân thêm ba năm. Sau ba năm, nếu vẫn chưa tìm được người mình yêu thương thật sự, thì chỉ có thể xem như đây là ý trời, nàng sẽ nghe theo sự an bài của ông ngoại, yên tâm tìm một người ở rể, ngoan ngoãn sinh người thừa kế cho Triệu gia.

    Cũng trả lại tự do cho Vô Ưu, xem nàng giương cánh chim trở về bầu trời rộng lớn của mình.

    Tích Nguyệt hiện tại đối với chuyện hai người con gái yêu nhau hoàn toàn không có chút kiến thức gì, nàng chỉ đơn thuần cảm thấy Vô Ưu là nữ, ba năm ở chung đụng đương nhiên không có quá nhiều lo lắng, nàng thông minh, nhưng bản chất làm người đơn giản, sau lưng không có bối cảnh, không sợ ai đó đem nàng lợi dụng đến ám toán mình.
    Quan trọng hơn cả, ở bên nàng, bản thân tinh thần luôn cảm thấy thoải mái, cơ thể cũng đi theo thả lỏng.

    Cảm giác kiên định, lại an tâm..

    Vô Ưu a Vô Ưu, nàng tứ cố vô thân, không nơi nương tựa, liệu có phải hay không vì thế ta có thể giữ nàng lại bên người, đối đãi nàng như tri kỉ, cùng nàng trải qua một đoạn nhân sinh như người bình thường, cùng nhau dùng bữa, cùng nhau đối ẩm, cùng nhau trêu đùa.. cứ như vậy...

    Xem hết xuân hạ thu đông, đi qua phong hoa tuyết nguyệt.

    Vô Ưu, nàng nói xem, ta phải làm cái gì bây giờ...?



    Sửa lần cuối bởi Hạ Vũ; 10-13-17 lúc 10:50 PM.
    Sẽ luôn có cách, nếu bạn muốn một điều gì đó đủ nhiều.
    Hạ Vũ Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •