+ Trả lời chủ đề
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 13 của 13
  1. #11
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    35
    Ngân lượng
    1,386
    Thanked: 694
    Chương 74: Phù nương có thai

    P/S: Sóng gió nổi lên rồi

    Mời Đọc (Click Here) :






    Trong phòng bởi vì hai người lặng im, bầu không khí trở nên hơi ngột ngạt, Lục Nguyên Sướng nhìn Cố Tiểu Phù mấy ngày nay bởi vì chăm sóc mình thân thể càng ngày càng gầy yếu, tâm tình cực kỳ phức tạp.



    Cố Tiểu Phù là hạng người gì, cùng nàng sớm chiều làm bạn, Lục Nguyên Sướng rõ ràng hơn hết, kiên cường, dũng cảm , chân thành, có ái tâm, một nữ tủ mỹ lệ, nhưng phẩm chất nữ tử này càng đáng khiến người ta tán thưởng. Lục Nguyên Sướng không muốn đem Cố Tiểu Phù nghĩ thành nữ tử thủy tính dương hoa (lẳng lơ), nhưng nàng như thế nào đi nữa vì Cố Tiểu Phù giải vây, đứa trẻ trong bụng lại tàn nhẫn mà đánh nàng một cái tát.



    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    “Tin!” Lục Nguyên Sướng không chút do dự mà trả lời, có điều nghĩ lại vừa nghĩ, nàng hỏi: “Nếu là như lời nàng nói, đứa bé này, rốt cuộc đến từ đâu?”





    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 5 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #12
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    35
    Ngân lượng
    1,386
    Thanked: 694
    Chương 75 – Như Thế Nào Tín Nhiệm

    P/S: Sóng gió nổi lên rồi

    Mời Đọc (Click Here) :






    Trong phòng bởi vì hai người lặng im, bầu không khí trở nên hơi ngột ngạt, Lục Nguyên Sướng nhìn Cố Tiểu Phù mấy ngày nay bởi vì chăm sóc mình mà thân thể càng ngày càng gầy yếu, tâm tình cực kỳ phức tạp.



    Cố Tiểu Phù là hạng người gì, cùng nàng sớm chiều làm bạn, Lục Nguyên Sướng rõ ràng hơn hết, kiên cường, dũng cảm , chân thành, tâm tính thiện lương, một nữ tử mỹ lệ, nhưng phẩm chất nữ tử này càng đáng khiến người ta tán thưởng. Lục Nguyên Sướng không muốn đem Cố Tiểu Phù nghĩ thành nữ tử thủy tính dương hoa (lẳng lơ), nhưng nàng như thế nào đi nữa vì Cố Tiểu Phù giải vây, đứa trẻ trong bụng lại tàn nhẫn mà đánh nàng một cái tát.



    Nhớ đến tháng ngày ở Lạc Khê thôn yên tĩnh hạnh phúc, viền mắt Lục Nguyên Sướng không khỏi có chút hồng, dần dần tích tụ nước mắt, ở trong tinh mục không ngừng đảo quanh, quật cường không cho nó chảy xuống. Nàng từng cho rằng mặc kệ chuyện gì xảy ra, nàng cùng Cố Tiểu Phù đều sẽ muốn lẫn nhau, đều sẽ săn sóc bao dung đối phương hết thảy, đều sẽ là người trọng yếu nhất trong lòng đối phương, nhưng ai có thể nghĩ tới, Cố Tiểu Phù lại sẽ phản bội mình!



    Cố Tiểu Phù nói với mình những hứa hẹn kia, vẫn còn bên tai, cái gì sẽ chờ đợi mình về nhà, cái gì chỉ cần mình sống sót tựu thành, cái gì sẽ vì mình bảo vệ nhà, tất cả đều là chó má! Hai người mới thành hôn hai tháng mà thôi, nàng liền lừa mình ra ngoài, hơn nữa còn xách thêm dã chủng xuất hiện, Lục Nguyên Sướng nàng chẳng lẽ còn phải vì người khác nuôi con!


    Đột nhiên Lục Nguyên Sướng nghĩ đến Cố Tiểu Phù vi phạm ý nguyện của mình, kiên quyết muốn mở cửa hàng, đã cảm thấy nàng bụng dạ khó lường, lúc ở Lạc Khê thôn, mọi chuyện Cố Tiểu Phù đều nghe mình, từ lúc đến Phần thành rồi, càng ngày càng có chủ kiến, đây là tại sao?



    Chẳng lẽ cửa hàng là vì tên gian phu kia mở!



    Phù Duyên Trai, Phù Duyên Trai, thật sự là thiên đại trào phúng, vừa ngoại tình cùng nam nhân khác, còn cho tên cửa hàng nổi như vậy, Lục Nguyên Sướng vốn còn để lơ là ý nguyện của Cố Tiểu Phù mà tự trách, nhưng nghĩ tới đây, nàng không khỏi rưng rưng cười to, từng tiếng cười thảm mang theo bị thương căm hận, làm cho cả người nàng đều giận đến phát run, nàng tàn nhẫn mà đem chén thuốc bên giường hất xuống đất, phát tiết phẫn uất trong lòng mà khó có thể biểu đạt.



    “Xoảng ~”



    Âm thanh là như vậy sắc bén, tựa như đập vào trong lòng Cố Tiểu Phù, thân thể nàng chấn động, ngón tay bấu chặt vào bàn tay của mình, bấm đến chảy máu, nhưng đau nhức trong lòng bàn tay lại không sánh bằng đau đớn trong lòng, nước mắt rơi xuống, máu và nước mắt hòa vào nhau.



    Lục Nguyên Sướng nhìn Cố Tiểu Phù giả vờ mạnh mẽ kiên cường, nàng lại bởi vì tên gian phu này, vì đứa trẻ trong bụng mà làm như thế, lúc này Cố Tiểu Phù không hướng mình trả lời giải thích sao, không hướng mình cầu xin để được tha thứ sao, chẳng lẽ nàng bởi vì có con, còn muốn vứt bỏ mình, cùng tên gian phu kia song túc song tê (như hình với bóng), Lục Nguyên Sướng trong cơn tức giận, tác động nội thương, khí tức trong người bởi vì tức giận mà hỗn loạn, vốn không khống chế được tâm tình của mình, cùng lần này tức giận, nàng lại hộc máu.



    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 20 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    “Tin!” Lục Nguyên Sướng không chút do dự mà trả lời, bất quá nghĩ lại, nàng hỏi: “Nếu như lời nàng nói, vậy đứa bé này, rốt cuộc đến từ đâu?”




    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 08-14-17 lúc 04:36 PM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #13
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    35
    Ngân lượng
    1,386
    Thanked: 694
    Chương 76 – Hài Tử Không Có?

    P/S: Sóng gió nổi lên rồi

    Mời Đọc (Click Here) :






    “Nếu như lời nàng nói, vậy đứa bé này, rốt cuộc đến từ đâu?”



    Đối mặt với nghi vấn của Lục Nguyên Sướng, Cố Tiểu Phù không có gì để nói, cho dù Lục Nguyên Sướng thiên về tình cảm tin tưởng mình, nhưng hiện thực đặt ở trước mắt, hai nữ tử, làm sao sẽ có hài tử.



    “A Nguyên, tthiếp không biết, thiếp rất sợ, người nói nó có thể không phải là một đứa trẻ hay không, mà là… Mà là… Yêu nghiệt?” Cố Tiểu Phù vừa nói, thân thể vừa khẽ run, đối mặt với sự vật không biết, còn phát sinh ở trên người mình, sao nàng không sợ.



    Lục Nguyên Sướng ôm Cố Tiểu Phù, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, thư thái tâm tình của nàng, trong lòng lại nghĩ có lẽ tặc nhân đối với Cố Tiểu Phù dùng thứ mê hương gì đó, làm cho Cố Tiểu Phù không nhận ra được mình bị cưỡng hiếp, nhưng việc này nói cũng không rõ, Cố Tiểu Phù đã hiểu rõ việc đời, đối với thân thể mình còn có thể không biết, sinh hoạt vợ chồng qua đi tất sẽ để lại manh mối, sao lại có khả năng không một chút phát hiện.



    “Đừng sợ, nếu thật có yêu nghiệt, sao nó chống được sát khí của ta!” Lục Nguyên Sướng che giấu lương tâm an ủi.



    “A Nguyên, không cho người nói chính mình như vậy.” Cố Tiểu Phù nghe vậy, vội vàng dùng tay che miệng Lục Nguyên Sướng, khó khăn lắm mới rời khỏi Lạc Khê thôn, thoát khỏi lời đồn dãi, sao nàng có thể để Lục Nguyên Sướng lần thứ hai gánh vác khinh rẻ như vậy.



    “Đứa nhỏ này, có lẽ là trời cao thương xót chúng ta, cố ý ban cho chúng ta.” Lục Nguyên Sướng kéo tay Cố Tiểu Phù, chậm rãi nói.



    Nếu nàng lựa chọn tin tưởng Cố Tiểu Phù, thì chỉ có thể đem đứa bé này quy kết thành có người khi dễ Cố Tiểu Phù, nàng không tin quỷ thần, không tin mệnh số, cái gì trời cao ban cho, cái gì yêu ma quỷ quái, chẳng qua là lừa gạt những người vô tri thôi, tất cả chuyện đều do con người! Nàng đã hạ quyết tâm, sau này sẽ để ý nhất cử nhất động của Cố Tiểu Phù nhiều hơn, ở trong bóng tối truy ra, nhất định phải đem tên tặc nhân này bắt được, vẻ đẹp của Cố Tiểu Phù Lục Nguyên Sướng lại quá rõ ràng, hưởng qua một lần, thì muốn thôi không được, nàng tin chắc tên tặc nhân này sẽ xuất hiện lần nữa.



    Lời nói cứng ngắc như vậy, sao Cố Tiểu Phù có thể tiếp nhận, nàng cũng không phải ngốc tử, nàng xem qua không ít sách sử, trong sách cũng ghi chép rất nhiều vu cổ thuật, nhưng cho dù thần kỳ như thế nào, thì những “thần kỳ” kia đều do người tạo ra, nói đến quỷ thần, cũng không thể tin. Nhưng nàng thật hy vọng như lời Lục Nguyên Sướng nói, đây là con của các nàng, Cố Tiểu Phù vuốt bụng mình, nghĩ thầm: Nếu là con của Lục Nguyên Sướng, thật tốt biết bao.



    So với hai cái miệng nhỏ nghi hoặc bàng hoàng, những người khác lại rất vui mừng, Dương Vinh trời vừa sáng liền ra ngoài mua pháo, ở cửa tiểu viện Lục gia báo hỉ, mà Chúc đại nương thì dùng qua cơm sáng vội vã chạy tới Lục gia, tối hôm qua nghe đại phu nói thân thể Cố Tiểu Phù yếu nhược, bà lo lắng nửa đêm không ngủ, trời vừa sáng thì tự mình sửa soạn đồ bổ rồi đưa tới, đi theo còn có một vị danh y phụ khoa trong thành.



    “Ôi! Ban ngày ban mặt!” Trân nương dẫn Chúc đại nương và đại phu vào cửa, đã thấy Lục Nguyên Sướng và Cố Tiểu Phù đang ôm nhau, cũng không ngượng đến sợ, may mà Chúc đại nương chậm hơn vài bước, bằng không, hai cái miệng nhỏ này sau này làm sao nhìn trưởng bối.



    Cố Tiểu Phù bị Trân nương kêu một tiếng, sợ đến vội vã từ trong lòng Lục Nguyên Sướng trốn ra, Lục Nguyên Sướng cũng ngượng ngừng đứng dậy, ở trước mặt trưởng bối ban ngày tuyên dâm, thực có chút hoang đường. Nếu ngày thường Lục Nguyên Sướng ở nhà, Trân nương tuyệt sẽ không chủ động đến, mà Cố Tiểu Phù cũng giống vậy, chỉ cần Dương Vinh ở nhà, thì sẽ tránh ở trong phòng.



    “Can nương.”



    “Nhạc mẫu, ngài đến thật sớm.” Lục Nguyên Sướng lúng túng nói.



    Hai cái miệng nhỏ đỏ mặt, hướng về Chúc đại nương đang ngồi ngay ngắn hành lễ. Chúc đại nương là người từng trải, sao không hiểu hành vi của hai người phía trước, có điều có người ngoài ở đây ngăn trở, không tiện nói rõ.



    “Sáng sớm ta đến đây, còn không phải là vì Lục gia ngươi!” Chúc đại nương nhìn Cố Tiểu Phù đầy mặt tiểu tụy, tức giận nói: “Phù Nương thân thể yếu đuối, ta vì nàng mời đến người tài ba, lão tiên sinh, kính xin ngài vì con gái ta bắt mạch.”



    Chúc đại nương thấy lúc lão đại phu bắt mạch khẽ nhíu mày, trong lòng thật không thoải mái, uổng phí bà nghĩ Lục Nguyên Sướng là dòng duy nhất của Lục gia, đều 19, mới được đứa con, cả đêm thay nàng bận tâm đứa bé có giữ được hay không, ai ngờ nàng lại không biết đau lòng Cố Tiểu Phù, thương mới tốt chút thì không nhẹ không nặng mà dằn vặt lung tung, nếu đem con nháo không còn, bản thân lại chết ở trên chiến trường, Lục gia bọn họ còn không phải tuyệt hậu.



    Chúc đại nương nghĩ đến cực sâu, Lục gia tuyệt hậu, khổ chỉ là Cố Tiểu Phù, phu quân chết rồi, vừa không có con, Cố Tiểu Phù tháng ngày sau này làm sao vượt qua nổi! Chẳng lẽ thật phải tái giá, Chúc đại nương đối với Cố Tiểu Phù hiểu rõ, Cố Tiểu Phù nhất định là mất hết hy vọng, mặc kệ Lục Nguyên Sướng ở hay không ở, nàng sẽ vì cuộc hôn nhân này trông coi Lục gia, đến lúc đó thê lương một đời, sao không đáng thương.



    Đây khá tốt, nếu Cố Tiểu Phù bởi vậy mà tổn thương thân thể, Lục Nguyên Sướng chẳng lẽ sẽ bảo vệ Cố Tiểu Phù không cưới vợ bé? Đến lúc đó người mới vào cửa, lại sinh hạ nhi tử, Cố Tiểu Phù vợ cả, còn chỗ đứng?



    Chúc đại nương một bên oán Lục Nguyên Sướng không biết nặng nhẹ, vừa bận tâm Cố Tiểu Phù tính tình quá mức nhu thuận, rãnh rỗi cần phải hảo hảo dạy bảo nàng, nếu không Lục gia chỉ Lục Nguyên Sướng một người định đoạt, còn đến mức nào!



    Lúc Chúc đại nương đang trầm tư, trong lòng Cố Tiểu Phù lại xấu hổ, đứa bé này không phải của Lục Nguyên Sướng, chẳng lẽ còn thật muốn giữ lại?



    “Chúc phu nhân, tiểu nương tử trơn mạch không hiện, nghĩ tháng còn ít, lại hơn mười ngày, lão hủ mới dám xác định. Có điều nói đi nói lại, thân thể tiểu nương tử thiếu hụt, nếu lúc này có thai đối với thai nhi và cơ thể người mẹ không có ích lợi, những ngày gần đây, cần điều dưỡng nhiều hơn mới tốt.” Lão đại phu cẩn thận nói, lấy y thuật của hắn, xem trơn mạch là chuyện dễ dàng, có điều vừa nãy, Cố Tiểu Phù mạch giống như không có, hắn chỉ có thể bảo thủ đoạn chứng, nhưng không dám đem lời nói chết, vị trưởng bối này rõ ràng cực kỳ chờ mong hài tử giáng lâm, nếu hắn nói thẳng không mang thai, người trong gia đình sợ là khó có thể tiếp thu.



    Lời này vừa nói ra, tâm tư mọi người đều có sự khác biệt.



    Lục Nguyên Sướng thở phào nhẹ nhõm, tốt nhất đừng có, nếu thật có, nàng thật sự không biết đối xử với đứa bé này như thế nào. Cố Tiểu Phù thì đang thoải mái rất nhiều, không hiểu có thêm tia nghi hoặc cùng thất vọng, kinh nguyệt nàng đã muộn nửa tháng chưa đến, sao không mang thai, có điều nếu thật không mang thai, việc nàng tư thông liền sụp đổ, nàng tự hỏi tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc, tuyệt sẽ không mang thai con người khác, nếu nàng thật sự có mang thai, đứa bé này, nhất định là của Lục Nguyên Sướng, tuy rằng suy đoán này quá mức hoang đường, nhưng Cố Tiểu Phù cho chính là như thế, nàng cũng chỉ có thể nghĩ như vậy.



    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY




    Vận mệnh đời người, cũng không phải mình có thể nắm giữ, Lục Nguyên Sướng lại một lần nữa bị ép tiến lên.




    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 5 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •