Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 21 đến 23 của 23

Chủ đề: Đánh Cắp Trái Tim - Thịnh Thế • Linh Nhân

  1. #21
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    382
    Ngân lượng
    38,443
    Thanked: 2245

    Post Chương 20

    CHƯƠNG 20

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :


    Y Tiêu Ngồi xuống không lâu thì có một người phụ nữ mặc sườn xám từ một bên đi tới, lớp hoa xanh nhạt trên nền vải trắng khác hẳn với hoa đỏ nhưng lại có thể tôn lên nét cổ điển của quán trà. Y Tiêu luống cuống nhận menu trên tay người phụ nữ nọ, cô lớn lên ở nước ngoài nên khá xa lạ với bữa điểm tâm sáng, có vẻ như người nọ nhìn thấu quẫn cảnh bèn đề xuất món bánh ngọt cứu nguy khẩn cấp.

    Sau khi tiếp viên đi rồi, Y Tiêu mới thở phào nhẹ nhõm quay đầu nhìn về chân núi. Có lẽ do hơi nước ngưng tụ, nhìn từ trên đỉnh xuống sẽ thấy cảnh tượng ngập tràn mây bụi bồng lai khiến lòng người mê say. Tiếng gió rì rào cùng âm thanh mềm mại bỗng nhiên truyền đến bên tai, Y Tiêu vốn không phải bà tám nhiều chuyện đâu nha, chỉ là cô hơi hơi hiếu kỳ người xung quanh đang nói gì thôi. Cô lấy một chiếc gương trong túi xách ra soi rọi mặt mũi của mình liền cảm thấy thỏa mãn, nhìn từ góc độ này quả nhiên thu được hết điệu bộ của hai người sau lưng.

    "Đừng có xem nữa, ăn xong rồi xem tiếp không được sao?"

    Người phụ nữ áo trắng nhẹ nhàng nói với người bên cạnh.

    "Hừm, sắp xong rồi, còn một chút nữa thôi..."

    Đại khái là qua gần mười phút, Y Tiêu vẫn thấy người kia cứ vùi đầu xem văn kiện trên tay.

    Sau một thời gian vắng lặng qua đi, cuối cùng hai người phía sau đã có động tĩnh. Y Tiêu một mặt vừa ngắt nhéo bánh đậu xanh, mặt khác chăm chú theo dõi tình hình thực tế trong gương. Thì ra người phụ nữ áo trắng chịu không nổi bèn thừa dịp người kia phân tâm rồi dời ly cà phê sang một bên, báo hại đối phương lần mò nửa ngày không thấy liền ngẩng đầu.

    "Nói mau! Có phải chị đã thay đổi rồi!? Trước đây, lúc ăn cơm, chị luôn nhìn em. Bây giờ già rồi, nhan sắc tàn phai không còn sức hút, chị thà xem tài liệu cũng chẳng thèm đếm xỉa gì đến em, đúng không?"

    "Ặc?..."

    'Hắc Vô Thường' nghe 'Bạch Vô Thường' oán trách một trận xong liền ngẩn ra, khóe miệng giựt giựt, khẽ cười nói:

    "Dù em có đến bảy mươi tám mươi tuổi thì chị vẫn không hề chán chê. Ai nói em không có sức hút chứ! Do em có từ lực quá mạnh, chị sợ nhìn xong nhịn không được rồi ăn luôn em nên mới dời chú ý qua chỗ khác, bộ em nghĩ chị thích đọc tài liệu lắm sao?" Dừng một chút rồi nói tiếp, "Mấy tài liệu chán phèo kia làm sao bì được với nụ hôn của vợ chứ!"

    'Hắc Vô Thường' tự giác khép văn kiện quăng lên bàn, sau đó nghiêng người thổi một hơi ướt át lên khóe miệng của 'Bạch Vô Thường', "Vầy được chưa? Uống cà phê đen quen rồi, giờ thêm chút sữa cũng không tệ!", nói xong giả vờ hưởng thụ liếm liếm môi dưới.

    "Đồ trắc nết, lúc nào cũng không đứng đắn!"

    Đùa giỡn thành công làm vợ xinh đẹp ửng hồng hai má, cũng may cô đưa lưng về phía Y Tiêu, bằng không sẽ bị đứa kia cười đến rụng răng.

    "Ừ ừ! Chị cũng đang khó chịu muốn chết nè, nhìn em thôi đã chịu sắp không nổi rồi!"

    Người nọ vừa cười vừa hôn nhẹ lên mu bàn tay kia mới phát hiện nó thật lạnh lẽo, "Lạnh hả? Thân thể không tốt mà còn ăn mặc phong phanh, muốn phong độ không muốn nhiệt độ à, mau chóng sửa tật xấu này đi nghe chưa!" Lời còn chưa dứt đã đứng dậy, "Chị ra xe lấy áo cho em, bé ngoan ngồi yên chờ chị nha!"

    Người phụ nữa thấy vậy cũng không ngăn cản, "Tiện đường lấy giúp em PDA trong xe nhé..."

    Đọc đến đây chắc các bạn đã nhìn ra hai vị 'Hắc bạch vô thường' này không ai khác mà chính là hai 'Đại phú bà' của thành phố B -- Cổ Tư Thần và Mạc Tử Ngôn. Nói cho oách vậy thôi chứ kỳ thực từ khi Mạc thị quật khởi được hai năm thì Cổ Tư Thần đã có ý định rửa tay gác kiếm rồi. Mọi người cũng đã lãng quên kỳ nữ có 'đôi tay làm mưa làm gió' trong giới kinh doanh năm đó rồi, cũng khó trách Y Tiêu nhất thời không nhớ rõ vị 'Bạn cũ' này.

    Thấy Mạc Tử Ngôn vội vàng lên núi lễ Phật, Cổ Tư Thần mới chậm rãi dựa lưng vào ghế.

    "Nhìn đủ chưa? !"

    Trong giọng nói rõ ràng mang theo chút tức giận. Y Tiêu đang nén cười nghe người kia nói xong tức thì cười to lên, khép lại tấm gương.

    "Không cần mua vé vào cửa đã xem được film hay rồi. Tôi vốn không liếc cũng chẳng muốn nhìn đâu, cơ mà mới sáng sớm cô đã mời tôi xem phim tình cảm rồi thì chẳng có lý do gì không nhìn cả!"

    "Tại sao đã đến đây rồi lại không tìm tôi ôn chuyện xưa tích cũ?"

    Cổ Tư Thần sớm đoán được miệng người này không mọc được ngà voi nên cô chẳng ngạc nhiên khi bị cười nhạo, cũng không cảm thấy tức giận chút nào.

    "Ha ha, ôn chuyện? Như thể tôi tìm tới cửa nhà cô khóc lóc kể lể là chuyện thường như cơm bữa à? Thế sao cô xây biệt thự to cũng chả thèm mời tôi đến chơi lấy một lần?" Y Tiêu nhích ghế về sau một chút.

    "Nhà tôi nhỏ lắm, chẳng có đồ gì đáng chơi, chỉ sợ cô đến không vừa mắt thôi!"

    "Ai nói, bảo bối vừa nãy của cô nhìn cũng đáng yêu lắm!"

    Không nhìn cũng có thể đoán được người sau lưng đang nghiến răng nghiến lợi, mất hết dịu dàng. Tuy đã hơn mười năm không gặp, nhưng Y Tiêu luôn biết rõ người này. Nếu bình thường không đạp trúng thuốc nổ của cô ta thì bạn sẽ bình an vô sự, một khi đã đụng trúng thì cô ta sẽ biến thành độc phụ nổi danh có thể gây cho bạn tổn thương sâu sắc, xong việc coi như bạn cứ niệm A di đà phật Bồ Tát phù hộ, cuối cùng sẽ rơi vào kết cục bi thảm dở sống dở chết...

    Cho nên Y Tiêu rất thức thời lèo lái đề tài, "Cổ đại tiểu thư, mới sáng sớm cô đã mời tôi tới đây chỉ để uống trà xem phim đơn giản như vậy sao?"

    "Tôi muốn cô giúp một chuyện"

    Người thông minh không cần vòng vo, chỉ những người già mồm mới tự cho mình thông minh. Cổ Tư Thần am hiểu sâu sắc điều này nên lập tức nói thẳng:

    "Tôi muốn cô giúp tôi trộm một bản tư liệu" .

    "Tôi không phải gián điệp thương mại, cô cũng biết mà!"

    "Đừng vội từ chối, chẳng có ai đối kháng với đồng tiền cả. Tôi có thể tài trợ cho cô giúp được nhiều trẻ em hơn nữa, vả lại đối phương cũng chả phải phường tốt lành gì, nếu không tôi sẽ không dùng thủ đoạn!"

    Vô ảnh trộm đồ cũng có đạo lý chính nghĩa, các cô không phải là hạng giá áo túi cơm ăn cắp đồ vì bản thân, Cổ Tư Thần cũng vì điểm ấy mới xem trọng họ.

    "Với bản lãnh của cô thì thiếu gì cách chiêu mộ nhân tài!?"

    "Chuyện này chỉ có cô làm được thôi!"

    "Cô nói vậy làm tôi vừa mừng vừa lo nha, không dễ gì được Cổ tiểu thư tán thưởng một câu nghen! Bất quá tôi phải bàn bạc lại với mấy người kia đã."

    Thật ra cô đã ngầm đồng ý từ sớm rồi. Đã lâu toàn nói chuyện yêu đương khiến Y Tiêu ngứa tay khó nhịn muốn chết. Mấy ngày trước cô còn định tới siêu thị mới mở của người Pháp đen đủi lấy chút đồ về, dù là một gói khoai tây hay một miếng thịt nguội cũng được. Trộm cũng là người thôi, ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt mà, dừng lại là chuyện quá khó. Có người nghiện hít heroin, có người nghiện đánh bạc, trộm đồ đương nhiên cũng có mức độ nghiện, gặp phải cơ hội ngàn năm có một này thì sao có thể bỏ qua, quan trọng nhất là cô còn nợ Cổ Tư Thần một món nợ ân tình, nhất cử lưỡng tiện sao lại không làm. Y Tiêu nghĩ xong suýt cười thành tiếng liền lấy tay che miệng lại, tuy tiếng cười không tràn ra nhưng hai vai vẫn run dữ dội, từ xa nhìn vào còn tưởng cô bị parkinson thời kỳ cuối!

    "Tốt nhất cô nên trở về thương lượng với mọi người một chút, lần sau tôi sẽ gửi tư liệu của đối phương cho cô, nhớ để ý kiểm tra và nhận thư, còn nữa..."

    Cổ Tư Thần nói đến 'Còn nữa...' bỗng dừng lại một chút, có lẽ nói nhiều khát nước, cô nhấp một hớp sữa tươi trên bàn rồi nói tiếp:

    "Đối thủ không phải hạng xoàng, tôi đấu hai năm rồi cũng không thắng nổi, các cô phải tuyệt đối cẩn thận, tôi hy vọng chuyện này có thể kết thúc thành công trong im lặng, đánh rắn động cỏ sẽ phiền toái hơn!"

    Tuy Y Tiêu bảo sẽ về bàn bạc lại nhưng Cổ Tư Thần đã thừa biết cô sẽ đồng ý nên mới nhắc nhở.

    "Cô cứ yên lặng chờ đi!"

    Nghe được tiếng bước chân đang đến gần, sau đó hai người liền nín lặng. Y Tiêu ăn xong bánh ngọt rồi vội vã rời đi nhanh như một cơn gió thoáng qua, không để lại chút vết tích nào. Cô lái xe về thành phố B, thức dậy sớm khó tránh khỏi buồn ngủ nhưng lời nói vừa rồi như kích hoạt nhiệt huyết trong cơ thể sôi ùng ục. Người có thể khiến Cổ Tư Thần đau đầu nhức óc cần phải được khai quật, cuộc buôn bán này nhất định sẽ thành công. Nghĩ đến đây, Y Tiêu không ngừng đạp mạnh chân ga, hận không thể lập tức bay đến bên cạnh Tư Vi và Tư Hàm.

    Nhắc đến duyên cớ quen biết Cổ Tư Thần thì phải bái lạy Tư Vi chuyên gây rắc rối ban tặng. Tư Vi vốn không phải là đứa biết an phận thủ thường, lúc năm, sáu tuổi đã theo ba của Y Tiêu học trộm gà bắt chó, không ai có thể ngăn cản, cũng may nhóc con này trời sinh thông minh, trình độ nghiệp vụ cũng không tệ, lại có Tư Hàm và Y Tiêu yểm trợ. Tuy cô hay gặp phải tình huống khó đỡ nhưng ngược lại thật sự chưa từng gặp qua đối thủ. Thời ấy, toàn thành phố đều bị mất cắp đến ngỡ ngàng, nhờ đó mà oắt con ngày càng kiêu ngạo không biết xấu hổ tự xưng là 'Thánh Trộm'.

    Bất quá 'Thánh Trộm' xưng chưa được mấy ngày liền gặp phiền phức. Thật ra khi trông thấy Cổ Tư Thần lần đầu tiên, Tư Vi không hề có ý đồ gì xấu cả. Cổ Tư Thần từ nhỏ đã là mỹ nhân bại hoại, rơi vào mắt Tư Vi liền hóa thành thiên thần nhỏ, kích thích bản tính háo sắc. Oắt con ra vẻ lưu manh cưa mỹ nhân, nhưng người ta đâu thèm quan tâm tới thanh niên trẻ trâu mười tuổi. Từ đó, lòng tự ái của oắt con bị thâm tím, 'trái tim háo sắc' lập tức thay đổi thành 'đánh cắp trái tim'.

    Ai ngờ mỹ nhân chính là cao thủ võ lâm, cô chưa kịp ra tay đã bị người ta tóm gọn. Đáng hận hơn chính là người này căn bản chẳng phải thiên sứ gì sất mà chính là ác ma mọc cánh thiên thần hại Tư Vi suýt chút nữa mất đi một cánh tay. Từ dạo ấy, oắt con bắt đầu cảm khái 'từ nay về sau, cái tên Thánh Trộm sẽ không còn nữa'. Nữ hiệp mà cụt một tay thì còn cứu nhân độ thế gì nữa, rồi bỗng nhiên Tư Hàm và Y Tiêu từ trên trời rơi xuống bóp chết thảm kịch nhân gian từ trong tã lót!

    Dù vậy, cho đến bây giờ, mỗi lần Tư Vi nghĩ đến năm đó đều cảm thấy sợ hãi, ngửi thấy chữ 'Cổ' liền biến sắc.

    Hồi ức đến đây là kết thúc, lại nói đến Y Tiêu vó ngựa không ngừng chạy tới biệt thự. Cô không hề phá cửa nhà của đôi 'vợ chồng ăn trộm' kia mà ngoan ngoãn biết điều ấn mật mã khóa, thiên thời địa lợi nhân hòa bước vào phòng, cơ mà ông trời lại trả lời cô bằng một câu châm ngôn 'Vui quá hóa buồn'. Cửa phòng vừa mở đã bắt gặp một cảnh kinh dị ngay trước mắt...




    Gaasu Noo Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  3. #22
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    382
    Ngân lượng
    38,443
    Thanked: 2245

    Post Chương 21

    CHƯƠNG 21

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :


    Kinh sợ, cực kỳ kinh sợ, có thể không sợ được sao? Y Tiêu thiếu chút nữa bủn rủn hai chân ngã mông lăn quay xuống đất. Cô gần như phản xạ có điều kiện vặn chốt, thu bước, đóng cửa lại, động tác lưu loát liền mạch gần như hoàn mỹ. Bọn quỷ dữ có câu 'Một bước nhỏ của tao là một bước dài của nhân loại', cơ mà một bước nhỏ này suýt chút nữa làm cô vứt bỏ mạng nhỏ.

    Nếu Y Tiêu không rút lui nhanh chỉ sợ sáng mai sẽ lên đầu trang báo lớn của thành phố B với tiêu đề —— Nữ thanh niên lớn tuổi đi đời nhà ma vì nhìn trộm khuê phòng 'tình tính tang' của nhà người ta!

    Tuy đầu đề hơi dài một tí nhưng nội dung đủ hãi hùng kinh bạo, sơ ý đi 'rình cửa' sẽ trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Y Tiêu sống gần nửa đời rồi, trước khi chết cũng phải hiến thân cho sự nghiệp giải trí của tổ quốc mới chịu.

    Cơ mà cô không biết ngoài cửa mát mẻ lạ thường, dù Y Tiêu có sức sống dẻo dai đến đâu cũng không thể thở nổi. Nếu không chết thành 'ma đầu báo' thì chắc chắn sẽ hóa thành bọt nước xà phòng. Cuộc sống vẫn còn tươi đẹp mà, mình nên đối mặt với thứ phải đối mặt thôi, liều mạng làm cho xong mới mãn nguyện, nghĩ thế nên bèn mở cửa lần hai.

    Cửa vừa mở lập tức kinh động hai người đang 'cháy bừng bừng' trên giường. Lúc nãy cả hai đang cao hứng nên không rảnh so đo với quỷ phá đám kia mà chỉ xem là do mình sướng quá nảy sinh ảo giác, ai ngờ người kia muốn chết xông vào làm chủ nhà đùng đùng nổi giận. Tư Hàm xưa nay ôn hòa cũng mở to đôi mắt mơ màng không thèm để ý tới 'thân thể mềm mại' bên dưới, xoay đầu trừng cái đứa chết tiệt trước cửa...,

    "Y Tiêu! Cô muốn chết hả!"

    Lời vừa nói ra mang theo oán giận ngập trời xen lẫn chút bất mãn, uy lực mạnh mẽ. Y Tiêu vất vả lắm mới có dũng khí đứng vững ra dáng 'điếc không sợ súng' nhưng cuối cùng lại sụp đổ trong tích tắc. Hai chân cô run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh chảy khắp người. Đúng lúc cô không biết làm sao, bỗng một giọng nói ngọt ngào vang lên cứu cấp.

    "Hàm, đừng mà... Đừng có ngừng... Người ta... Người ta còn muốn nữaaa..."

    Một câu nói không thành nhưng lại yêu kiều, tự nhiên, dư âm vẫn còn văng vẳng bên tai hệt như móng mèo cào cào vào tim. Y Tiêu chưa từng trải qua 'chuyện ấy' cũng không khỏi run rẩy chứ đừng nói tới người đang thực hành thực tế.

    Tiếng rên của tình nhân giống như lời kêu gọi động viên, như pháo hoa xán lạn ngày xuân, như tiếng tù và thanh vang rộng khắp. Tư Hàm lập tức từ phẫn nộ hóa thành dịu dàng, thu hồi ánh mắt ác liệt như đao, quay đầu đáp ứng 'nhu cầu' của người yêu xinh đẹp. Hai môi dán vào nhau khiến cả căn phòng ngập tràn tiếng than ngâm, làm người ta phải cảm thán 'đúng là một đôi gian phụ dâm phụ!'

    Y Tiêu chứng kiến hai cơ thể trong chăn lại nhúc nhích mới hiểu được chiến dịch mới đã bắt đầu. Cô lúng túng gãi gãi vành tai:

    "À... à... Khi nào xong chuyện cá nhân thì ra họp mặt nhé, em có việc thương lượng với hai người... Không gấp... cứ từ từ..."

    Hai người trên giường quá mức tập trung hành sự, căn bản không rảnh đáp lại lời dặn dò tri kỷ kia.

    Y Tiêu lệ tràn mi buồn bã thối lui ra cửa, nhưng trong lòng không cam tâm. Từ nhỏ, cô đã gặp phải bà ngoại không thích trẻ con, bây giờ ngay cả hai người chị em thân thiết cũng đã sớm 'thông gian'. Y Tiêu nghĩ đến đây liền cảm thấy trái tim ngạo kiều bằng pha lê tan nát như chia năm xẻ bảy. Ghen tỵ hừng hực dấy lên tức thì hóa thân thành ác phụ, thừa dịp cửa chưa đóng chặt còn chừa ra một cái khe nhỏ, khẽ nói:

    "Hai vị kiềm chế một chút, có tên có tuổi hết rồi nha, cẩn thận quá sức có ngày 'liệt âm' nha!"

    "Cút!"

    Sóng mắt lưu chuyển, mị nhãn như tơ, nhưng lại phun ra một chữ cực kỳ độc ác. Tiểu thụ tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng! Không biết Tư Vi móc từ đâu ra một cái gối ném thẳng vào cửa, cũng may Y Tiêu nhanh nhẹn lập tức đóng cửa tránh thoát, trong miệng không quên huyên thuyên:

    "Tôi cũng vì sức khỏe của hai người thôi mà!"

    "Shittt! Theo đuổi cuộc sống vợ vợ hài hòa mới là vương đạo, gái lỡ thì như chị thì biết quái gì!"

    Trong phòng truyền đến tiếng gào thét rung động đến tâm can khiến Y Tiêu sợ vã cả mồ hôi.

    Theo sau là tiếng thở dốc cao vút, đúng là một trận đánh tổn hao sức lực mà. Mặt Y Tiêu đỏ tới mang tai chạy vội ra phòng khách mở Tivi điều âm, nhưng hai người trong phòng như đã sớm biết cũng thuận theo gia tăng tiếng vang như vừa uống thuốc lắc, trong lúc nhất thời càng khó phân cao thấp. Ai da, tiếng kêu nơi giường chiếu này phỏng chừng đến Pavarotti cũng bó tay nhường đường.

    Không đấu được bao lâu, Y Tiêu liền cảm thấy khó chịu. Cô là người mềm lòng, sao lại có thể không để ý tình thân. Cứ như thế cũng phải mười mấy hai mươi phút sau hai bà chị kia mới happy xong trận đấu...

    Xong chuyện, cổ họng con oắt Tư Vi kia không khỏi khàn đục, lỡ đâu sau này câm luôn biến thành nhân sĩ tàn phế cũng hay, lên xe buýt sẽ được nhường chỗ ngồi. Tuy thành người tàn tật sẽ được giúp đỡ nhưng cũng chẳng còn ai đấu võ mồm với mình, cứ vậy rồi mắc chứng u buồn là khỏi chữa. Nghĩ tới đây, Y Tiêu mau chóng tắt ti vi, quả nhiên tiếng rên trong phòng bớt đi không ít.

    Lúc này, Y Tiêu mới phẫn nộ rót ly cà phê ấm, xách notebook ra hoa viên trên sân thượng, náo loạn giữa trưa cũng mệt rồi. Cô nhàn nhã ngồi trên xích đu hưởng thụ, chợt nhớ tới bản thân vô tư lự của chín năm trước. Năm ấy, cô cũng ngồi mơ mộng như vậy ở biệt thự Seattle.

    "Ba, mẹ, rốt cuộc hai người đang ở đâu, con nhớ ba mẹ..."

    Y Tiêu che mặt, trong đầu bồi hồi nhớ lại hình ảnh của ba mẹ. Từ vụ mất tích vô cớ cách đây chín năm, cuộc sống đã không còn như trước nữa. Sau khi tìm kiếm ba năm không có kết quả, cô dứt khoát quyết định mạo danh "Vô ảnh" của ba mẹ rồi điên cuồng đi gây án khắp nơi trên thế giới, hy vọng sẽ ép được ba mẹ hiện thân, dù có nhận được kết quả xấu nhất hay xui xui dẫn dụ được kẻ thù xuất hiện. Cơ mà đã sáu năm ròng rã chẳng có tin tức gì cả, có lúc cô thậm chí còn có cảm giác mình đang tiến vào một cạm bẫy khổng lồ, muốn chạy trốn cũng chẳng còn đường lui...

    "Đang suy nghĩ gì đấy?" Âm thanh thình lình cất lên khiến Y Tiêu rối loạn tâm tư.

    "Không có gì!"

    Y Tiêu giả vờ thoải mái nhìn cảnh 'xuân' đầy mặt Tư Hàm, cười tà.

    "Hửm?"

    Tư Hàm giơ tay quẹt quẹt lên mắt Y Tiêu, ngón tay dính chút chất lỏng ướt át, "Đây là cái gì?"

    "Ha ha..."

    Y Tiêu chậm rãi xoay người, ngáp một cái, "Sáng sớm chạy lên núi uống trà mệt muốn chết... Ha... đâu giống mấy người, sáng nào cũng quen vận động!" Tâm ý chế nhạo càng rõ ràng.

    "Thật sao?"

    Tư Hàm không lạ gì với ánh mắt cô đơn của Y Tiêu, nhưng cô không muốn vạch trần, tức thì giả vờ trả lời, "Em cũng nên yêu đương hò hẹn gì đi, sớm ngày cáo biệt hàng ngũ gái lỡ thì!"

    "A, việc này để từ từ hẳn tính, cũng đâu thể tùy tiện ra đường vớt đại một người để yêu. Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa, chúng ta nói chuyện mua bán làm ăn..."

    Y Tiêu kể rõ chuyện Cổ Tư Thần ủy thác, tiếp theo lại đặt máy vi tính trước mặt Tư Hàm để mở hộp thư.

    "Sao nào, có hứng thú không?"

    Tư Hàm nhìn đôi mắt tràn ngập mong đợi rõ mồn một kia, "Cũng tốt, dạo này rảnh quá đến xương cũng mỏi, coi như luyện tay nghề đi" .

    "Chớ hổng phải do Tư Vi làm chị mỏi xương à?"

    "Đi chết đi! Y Tiêu, em ngứa da rồi đúng không? Lần này không thẳng tay trừng trị em thì tên Tư Hàm sẽ viết ngược lại, cầu nguyện đi cưng!"

    Tư Hàm nói xong lập tức giơ chân tàn nhẫn chà chà đạp đạp lên mông Y Tiêu, một chút cũng không lưu tình làm oắt con suýt úp miệng xuống bùn nghẹt thở mà chết.

    Y Tiêu hiển nhiên không ngờ lần này chị ấy lại lạnh lùng hạ thủ ác như vậy, , nhất thời đau đến nhe răng trợn mắt, xoa xoa cái mông gọi mẹ:

    "Mẹ ơi, Hàm, chị đâu cần phải ác như vậy chứ! Em không trộm đồ ăn nhà chị, cũng không dụ dỗ cành hồng hạnh nhà chị vượt tường, sao chị nỡ đối xử với em như thế? Hơn nữa đây đâu phải lần đầu tiên em thấy được..."

    Câu cuối cùng nói trong cơn hấp hối vẫn bị Tư Hàm nghe được rất rõ ràng.

    "Em còn mặt mũi để nói vậy nữa à!? Chị ra tay vậy là nhẹ lắm rồi. Tư Vi còn đòi phải bắt nhốt rồi treo em lên giữa phòng đánh đập ba ngày ba đêm mới hả giận kia kìa!"

    "Rồi chị cứ vậy nghe lời nó?"

    "Ừ hử! Ở ngoài, em ấy nghe chị. Còn ở trên giường, chị nghe em ấy!"

    "Gì?..."

    Y Tiêu cười bỉ ổi tiến đến trước người Tư Hàm, sau đó trừng mắt thật to nhìn chằm chằm vào mặt người ta như muốn nhìn thấu tâm can:

    "Hàm, năm em mười bốn tuổi bất cẩn vào nhầm phòng của chị. Lúc đó, tư thế của hai người y chang lúc nãy. Chị đừng nói với em là qua nhiều năm như vậy rồi mà hai người không hề đổi tư thế nha?"

    Điều này không khỏi làm người ta hoài nghi, Y Tiêu 'trúng số' hai lần đều trông thấy tư thế đó, hỏi sao không suy nghĩ kỳ quái cho được?

    "Dĩ nhiên không phải!"

    "Được, được lắm!"

    Y Tiêu vỗ ngực một cái, cũng may Tư Vi không phải là 'vạn năm thụ', cơ mà cô chưa kịp vui mừng xong thì đả kích đã đánh tới.

    "Thỉnh thoảng bọn chị cũng thay đổi tư thế, nhưng thực chất là không thay đổi gì cả! Nhóc con họ Tiêu, em sẽ không ngây thơ cho rằng trên cõi đời này chỉ có hai loại tư thế đấy chứ?"

    "Khụ khụ... Khụ khụ!" nghe xong lời ấy, cà phê trong miệng Y Tiêu xém chút phun trào, "Cái này... Khụ... Khụ... Em thực sự không nhìn ra nha, lẽ nào A Vi thật sự là 'vạn năm thụ' trong truyền thuyết?"

    Đúng là gặp quỷ mà, chẳng lẽ ngự tỷ trước mắt luôn là người mạnh mẽ tấn công? Vừa nghĩ tới dáng vẻ yếu ớt của đứa 'thụ' kia liền run lập cập, gào khóc 'thế giới này loạn quá loạn mà'!

    Tư Hàm nhìn đứa bên cạnh kinh hãi bèn quẳng lại một câu cao thâm khó dò, "Tiểu quỷ, em đừng đoán mò chuyện người lớn nữa. Em cứ đoán tới đoán lui cũng không hiểu được đâu!" sau đó liền xoay người rời đi...




    Sửa lần cuối bởi Gaasu Noo; Hôm qua lúc 03:57 PM.
    Gaasu Noo Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  5. #23
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    382
    Ngân lượng
    38,443
    Thanked: 2245

    Post Chương 22

    CHƯƠNG 22

    Editor: Gaasu Noo
    Mời Đọc (Click Here) :



    "Hôm qua, tổng giám đốc Trịnh đã đích thân thăm sát vùng núi Vân Quý để chủ trì nghi thức cắt băng khánh thành Trường tiểu học Hy Vọng, phóng viên của chúng tôi đã có mặt ở hiện trường để phỏng vấn tổng giám đốc Trịnh..."

    "Sao hôm nay không xem 'Mèo vờn chuột' nữa mà lại bật tin thời sự vậy?"

    Y Tiêu nhận ly nước thơm ngon từ tay Sở Toàn, khẽ cười nói, "Tôi xem tin thời sự lạ lắm sao? Tốt xấu gì tôi cũng là thanh niên nhiệt huyết quan tâm đến quốc gia đại sự nha!"

    Cuộc sống hạnh phúc là gì? Có thể người ta sẽ nói 'hạnh phúc là có tiền bạc triệu, có gái đẹp vây quanh', nhưng đối với Y Tiêu thì hạnh phúc chính là 'có người hầu hạ rửa chén, sau khi ăn được xem hoạt hình' - đơn giản vậy thôi.

    "Thôi đi, nghe buồn nôn quá, có quỷ mới tin cô!"

    "Ha ha, quả nhiên chỉ có chị hai Tạ hiểu tôi nhất!"

    Thấy vẻ mặt ghét bỏ của Sở Toàn, Y Tiêu như con mèo nhỏ bay vào lòng cô làm nũng, kêu réo "Chị gái tốt, chị gái tốt" không ngừng.

    Sống chung một thời gian dài cũng không phải hoàn toàn không có tiến triển, ít ra hai cô đã không còn xa lạ nữa, Sở Toàn đã xem cô là bạn thân chốn khuê phòng. Cũng có thể do Sở Toàn từ nhỏ không có người thân quan tâm nên mới cưng chiều Y Tiêu như em gái. Chính vì thế, cô xem những hành động thân mật trở thành hiển nhiên, vô tư ôm đầu nhỏ gối lên trên bắp đùi mình.

    "Mấy ngày nữa tôi sẽ phỏng vấn anh Khải này!"

    Y Tiêu chỉ chỉ màn hình, an tâm nằm trên đùi người nọ, thỉnh thoảng đảo mắt liếc trộm Sở Toàn một cái.

    "Hả? Phỏng vấn? Là sao?"

    "Chị thật sự nghĩ là tôi thất nghiệp đấy hả? Dẫu gì tôi cũng là biên tập viên tạp chí lớn nha, thu thập tin tức cũng là chuyện thường như cơm bữa thôi!" Y Tiêu bĩu môi bất mãn.

    "Ha ha, phải ha, tôi thiếu chút nữa đã quên cô là một nhà biên tập lớn!"

    Y Tiêu cứ lảng vảng quanh nhà họ Tạ mãi khiến người ta hoài nghi cô thất nghiệp, cũng may Sở Toàn phúc hậu, không đả kích cô như bao người.

    Sở Toàn bĩu bĩu cái môi nhỏ nhắn dễ thương, trêu:

    "Cô xem, anh chàng Tiểu Khải kia nhìn thật đẹp trai, tuy người ta là nhà từ thiện nhưng bản thân chính là rùa vàng ngàn năm có một đấy nhé, cô lại không có bạn trai, nói không chừng có thể phát triển..."

    "Nhà từ thiện? Cô nhìn thấy chỗ nào từ thiện vậy?"

    Y Tiêu rất xem thường khi nhắc đến chữ 'Từ thiện', Sở Toàn nhạy cảm nên tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Thấy người kia tràn đầy nghi hoặc, Y Tiêu tiếp tục nói:

    "Thương nhân kinh doanh khác xa nhà từ thiện. Bọn họ chỉ là kẻ 'giả nhân giả nghĩa'. Nếu thật sự muốn làm từ thiện, anh ta đâu cần phải khua chiêng gõ trống nói cho cả thiên hạ biết như thế? Đây chẳng qua là thủ đoạn để huy động tài sản của bọn họ thôi. Cô đã từng nghe câu 'người đội lốt sói' chưa? Chúng ta đừng quá tin tưởng, cứ xem như đang coi xiếc khỉ là tốt rồi..."

    Y Tiêu phẫn nộ ngồi dậy khỏi đùi Sở Toàn rồi lui qua một góc sofa xem tin tức thời sự.

    Sở Toàn suy nghĩ về lời nói của oắt con, mặc dù có chút cực đoan nhưng không thể phủ nhận đạo lý của riêng cô ấy. Ngẫm lại mới thấy cha mình cũng là phiên bản của 'lợi ích tối thượng', ông ta bỏ vợ bỏ con nhưng lại rêu rao bên ngoài mình là người lương thiện. Nghĩ đến đây, cô càng khẳng định lời Y Tiêu nói quả không sai.

    Đây là lần đầu tiên cô nghe Y Tiêu nói chuyện nghiêm túc. Trước đây, cô cứ nghĩ cô ấy là đứa bé không chịu lớn, nào ngờ cô ấy lại thông thấu mọi chuyện đến vậy. Sở Toàn quan sát tỉ mỉ người nọ, chẳng biết trong cái đầu nhỏ nhắn đó đang suy nghĩ điều gì mà mặt mày hơi đen, à không phải hơi đen mà là đen như 'bông cao' luôn. Sở Toàn không hiểu tại sao câu nói kia lại làm Đại tiểu thư mất hứng trở mặt, cũng chẳng biết vì sao tay chân mình đột nhiên luống cuống hết cả lên, mất sạch khí phách oai phong thường ngày của cảnh sát Tạ.

    Y Tiêu quả thật có chút tức giận, có thể không tức giận sao? Không gì đau đớn bằng việc người mình thích khuyên mình đi tìm người khác, mặc dù chỉ đùa chút thôi cũng không thể.

    Cái gã Trịnh Khải mặt hoa da phấn đó xứng với cô sao? Vừa nhìn đã biết gã chính là một tay ăn chơi lâu năm trong giới! Xíii, nhà từ thiện? Chính là 'sói đội lốt cừu'! Đẹp trai? Cũng chỉ mới vừa đủ tư cách xách dép cho Y Tiêu cô đây thôi! Càng nghĩ càng tức quá mà! Sở Toàn dám ghép cô với thứ công tử nhà giàu này là thế nào! Nếu không phải đã nhận lời Cổ Tư Thần thì cô cũng chả thèm lãng phí thời gian xem 'mèo vờn chuột' để theo dõi tên Trịnh Khải đạo đức giả kia làm gì!

    Từ khi nhận cuộc mua bán này, ba người Y Tiêu đã điều tra được chút tin tức của gã Trịnh Khải. Thà không tra cũng còn tốt, tra xong rồi mới phát hiện 'trai ngoan' đích thực chẳng giống ai. Trong tay tên nhóc họ Trịnh sở hữu vô số phụ nữ, không phải một 'đoàn' thì cũng cỡ một 'trại'. Nghe nói hai năm trước, gã suýt lừa gạt 'gái' của Cổ Tư Thần làm vợ, chẳng trách cô ta cắn gã mãi không tha. Nếu đổi lại là Y Tiêu, cô thề phải trộm cho gã táng gia bại sản, nghèo rớt mùng tơi mới hả dạ. Tâm nhãn của cô không lớn hơn người khác bao nhiêu nhưng Sở Toàn vừa nói tới chữ 'Đẹp trai' thôi đã làm cô quyết định 'dù không lấy được một đồng tiền nào cũng phải chặt người này thành ngàn mảnh!'

    Sở Toàn dĩ nhiên không đoán được Y Tiêu đang nghĩ gì, chỉ thấy cô lúc thì cau mày, lúc lại nheo mắt, khi thì nhếch miệng cười lạnh, chỉ có sắc mặt lúc nào cũng âm trầm khiến người ta kinh hãi.

    Một người lạc vào cõi thần tiên, một người thấp thỏm bất an. Lúc này, trên màn ảnh không ngừng phát quảng cáo nội y bằng một bộ ngực lớn, bầu không khí tức thì trở nên quỷ dị khó lường. Sự thực chứng minh 'Bên ngoài bạo động, bên trong bạo phát. Bên ngoài lặng thầm, bên trong lặng mất!' không phải lúc nào cũng chính xác. Ít ra Sở Toàn của chúng ta 'bề ngoài im lặng, nhưng trong lòng lại không chết lặng', càng không có lá gan bạo phát mà chỉ nhẹ nhàng dùng mũi chân cọ cọ chân nhỏ của oắt con. Chú ý là 'cọ' chứ không phải 'đá' nha, hai chữ này hoàn toàn khác nhau về lực tác động cũng như hình thức, hơn nữa sẽ sinh ra kết quả trái ngược.

    Bất kể là điện ảnh hay tiểu thuyết thể loại BG, BL,GL, nếu bạn 'đá' nữ chính một cái thì chín mươi phần trăm sẽ nhận được một câu thoại 'Cút! Đêm nay không cho phép chạm vào tôi, ra sofa ngủ đi!' Nhưng nếu bạn chỉ 'cọ' nhẹ thì bạn sẽ có một đêm mỹ lệ.

    Lảm nhảm đến đây là kết thúc, chúng ta trở về đề tài chính nào. Hai người này đều không phải là diễn viên hiểu phong tình nên không thể giác ngộ được cái gì gọi là 'quyến rũ'. Tuy bị 'câu dẫn' nhưng mặt mày lại hờ hững như không, thậm chí còn xấu tính hỏi một câu, "Làm gì vậy?" Nói chung là nội dung không theo kịch bản.

    Đối mặt với cặp mắt khẩn trương của Sở Toàn, cuối cùng Y Tiêu cũng quay về cõi phàm trần, bắt đầu hối hận với thái độ cau có của mình, nhẹ giọng nói, "Cô làm gì cọ tôi hoài vậy, tôi sợ nhột lắm."

    Thấy oắt con lạc đường đã trở về, Sở Toàn lập tức cười tít mắt, "Cô mà nhột hả? Cô đang xem cái gì vậy? Lẽ nào cô..."

    Y Tiêu đưa cặp mắt dại gái liếc nhìn người đối diện. Cô cứ ngỡ sẽ thấy được gương mặt ửng hồng, nào ngờ người này trải qua muôn vàn thử thách đã luyện thành 'đao thương bất nhập', chưa trêu được đã bị trêu ngược lại. Y Tiêu ưỡn cái eo thon nhỏ, vỗ vỗ bộ ngực nói:

    "Xùy, tôi cần gì phải dùng cái này. Ngực của mấy cô đó sao lớn bằng tôi được, tôi nổi danh là thiếu nữ cúp D đấy nhé!"

    Y Tiêu không hề khoác lác, cô đủ tự tin với vóc người của mình. Hơn phân nửa gái đẹp hiện nay toàn xài áo ngực cúp A, to hơn chút cũng cỡ B, riêng cúp C thường thường là thục nữ chứ không phải mỹ nữ. Thiếu nữ xinh đẹp mặc vừa áo Cúp D như Y Tiêu đích thực rất hi hữu.

    "Sao? Cô không tin?"

    Y Tiêu thấy Sở Toàn không phản ứng gì mà chỉ nhếch miệng đờ đẫn đột nhiên nảy sinh một kế sách. Cô bò tới chỗ người nọ, thừa dịp Sở Toàn chưa lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng cầm tay, "Không tin thì sở thử cái đi, xem cô có nắm được hết không..."

    Kỳ thực không phải Sở Toàn không tin, sở dĩ cô không có phản ứng là bởi cô không ngờ Y Tiêu lại dũng cảm tới vậy. Ngay khi tay chỉ còn cách ngực không tới 0.01 cm, người trong cuộc mới 'nguyên thần về xác' thu hồi 'móng vuốt', phản xạ có điều kiện ngồi dậy:

    "Cái kia, cái kia... Y Tiêu, tôi thấy cô nên tắt tivi đi, xem quảng cáo vô vị!"

    "Vậy cô cảm thấy thế nào mà lại bảo nó vô vị?"

    Y Tiêu chống đầu, nheo đôi mắt hạnh mê ly nhìn gương mặt đỏ như trái cà chua kia.

    "Chuyện này... à chuyện này..."

    Cảnh sát Tạ từ trước đến giờ luôn thẩm vấn phạm nhân đến á khẩu, chẳng biết tại sao hôm nay lại bại trong tay một con nhóc, đầu lưỡi cứ như thắt lại nói mãi không thành câu. 'Chuyện này' nửa ngày, cuối cùng cũng thốt ra được một câu:

    "Chúng ta xem đĩa đi!"

    Sở Toàn nói xong cũng không thèm quan tâm người kia có muốn xem hay không lập tức ngồi xổm xuống tìm đĩa, lại không cẩn thận đụng đầu vào chân bàn mấy lần, còn làm ngã bình hoa trên khay trà mới lôi ra được một xấp CD, quả thực còn đặc sắc hơn tiết mục 'mèo vờn chuột' mấy lần.

    Chứng kiến dáng vẻ hoảng loạn chạy như gà mắc đẻ của Sở Toàn, Y Tiêu ôm bụng cười lăn quay, "Bé cưng, dù cưng có bảy mươi phép thần thông của Tôn Ngộ Không cũng trốn không thoát Ngũ Chỉ sơn của chụy đâu!"

    "Cô nói gì?"

    "Không có gì, tôi nói cô cẩn thận kẻo lấy trúng đĩa tươi mát gì đó!" quả nhiên khuôn mặt kia càng đỏ hơn.

    Cuối cùng chọn bộ phim hài "Nếu em là người tình" (1) có chú Cát Ưu đầu trọc và Thư kỳ đóng, bất quá khi đó hai người đều bận xử vụ án 'Thiên sứ' nên chẳng có thời gian chạy ra rạp xem phim.

    "Tôi đã cố đấu tranh nội tâm với hy vọng có thể cứu bản thân khỏi hố sâu tuyệt vọng. Tôi cũng hy vọng người hiền lành như cô và Hokkaido sạch sẽ có thể đưa tôi về cuộc sống tươi đẹp. Tôi ích kỷ, tôi hận tình yêu đã hủy hoại tất cả. Tôi càng cố quên, ký ức càng kéo dài..."

    Sở Toàn rất có cảm xúc với đoạn di ngôn này bèn lập tức quay sang hỏi oắt con lập dị một vấn đề:

    "Y Tiêu, nếu cô là Tiếu Tiếu, cô sẽ chọn người yêu cô hay chọn người cô yêu?"

    Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Y Tiêu có thể nhìn thấu vẻ cô đơn đầy tổn thương trong mắt đối phương, điều này không khỏi khiến cô dâng lên sự thương cảm:

    "Nếu là tôi, tôi sẽ chọn người tôi yêu, sau đó sẽ không từ thủ đoạn để đối phương cũng yêu tôi, cho dù rơi xuống a tì địa ngục cũng phải mang người kia theo cùng!"

    Mấy ai có thể yêu nhau đến tận cùng trời đất? Lời thề này tuyệt nhiên làm Sở Toàn cảm thấy nghẹt thở, cộng thêm gương mặt không ngừng phóng to ở trước mắt đang phả hơi thở nóng ấm vào mặt càng làm cô chẳng biết xử sự thế nào...

    (1). Nếu Em Là Người Tình (If You Are the One) được sản xuất năm 2008. Nội dung xoay quanh Tần Phấn (Cát Ưu đóng) là một người từ nước ngoài trở về Tổ quốc và có "tài năng đặc biệt", tài phát minh trời phú của anh được một nhà đầu tư mạo hiểm mua với giá 2 triệu bảng Anh. Chàng "thanh niên luống tuổi" giàu lên sau một đêm này muốn thông qua trưng hôn để giải quyết việc lớn cuộc đời, vì vậy mang theo gia sản bắt đầu cuộc hành trình "Trưng hôn", từ Bắc Kinh đến Hải Nam, lại từ Hàng Châu tới Thượng Hải, những người hưởng ứng từ các nơi nườm nượp kéo đến. Qua nhiều trắc trở, Tần Phấn cuối cùng gặp được cô gái xinh đẹp Lương Tiếu Tiếu (Thư Kỳ đóng). Không ngờ, trong trái tim Lương Tiếu Tiếu đã có người khác. Nhưng, có chí ắt làm nên, trải qua bao nỗi buồn vui, Tần Phấn cuối cùng đã làm siêu lòng Lương Tiếu Tiếu...

    Link film: http://vung.tv/xemphim/if-you-are-th...guoi-tinh-2362


    Gaasu Noo Tài sản


  6. The Following User Says Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •