Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 61 của 61
  1. #61
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 56



    Mời Đọc (Click Here) :


    "Quận chúa, người của Bách Thảo Đường lại đến cầu kiến, đang trong sảnh chờ đợi, lần này xem ra là tới đòi người, Vương gia phân phó muội tìm người ra tiếp khách."


    Trong khắp căn phòng là một bầu không khí bi ai, dù sống thì sao, đổi mạng người thân để sống thì cần gì cuộc sống đó.


    Nỗi đau của Nguyệt Hiểu, Lượng Vũ biết, nàng biết Nguyệt Hiểu đang tự trách bản thân, nhưng nàng không làm được, nàng không thể trơ mắt nhìn người mình yêu độc phát thân vong, nàng không thể để Nguyệt Hiểu rời khỏi nàng một lần nữa. Kiếp trước đã sai lầm, đã mất đi. Kiếp này chỉ mong được như chim liền cánh, cây liền cành. Ước nguyện nhỏ nhoi này của nàng, ai hiểu chứ??!!!!. Trong lúc mỗi người mãi đuổi theo ý nghĩ của bản thân thì tiếng của Đông Nhi từ ngoài cửa vọng vào phá hủy bầu không khí u ám.


    Bách Thảo Đường??!! Ánh mắt mọi người giao nhau, đây không phải cơ hội cứu Phong Dạ Hiểu thì còn là gì?


    “Đông Nhi, muội nói với Vương gia, ta sẽ lập tức đến phòng khách gặp người của Bách Thảo Đường. ”Lượng Vũ nói với Đông Nhi.


    “Tôi cũng muốn đi!!” Nguyệt Hiểu và Thị Nguyệt trăm miệng một lời, đồng thanh nói ra ý nghĩ của mình.


    Mị Nhi thấy thế cũng đi tới bên cạnh Lượng Vũ nói:


    “Mọi người đi đi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho Dạ Hiểu.”


    Nói xong, ba người Lượng Vũ rời khỏi phòng, Mị Nhi đứng ở đầu giường, ánh mắt chăm chú nhìn khuôn mặt của Phong Dạ Hiểu….. nàng không muốn rời xa Dạ Hiểu một giây phút nào, khuôn mặt yêu nghiệt hại nước hại dân ngày xưa đâu rồi!!??, giờ chỉ còn một màu trắng bệch tím tái, không một tia máu, không chút sức sống. Đây là Phong Dạ Hiểu mà nàng yêu hay sao??!!


    “Dạ Hiểu, mong là lần này tỷ không tin lầm người…..” Nếu như người tới đúng là Văn Nhân Tuyền, mong rằng nàng xứng với danh xưng “Kim Ngọc Hồi Xuân”, có khả năng khởi tử hồi xuân….


    Điểm này nàng cam tâm chịu thua Văn Nhân Tuyền, vậy có phải nàng đã thua hoàn toàn rồi không, thua khi không có trái tim của Dạ Hiểu, Văn Nhân Tuyền đang giữ nó rồi……là do nàng là người đến sau???hay do y thuật và độc thuật của nàng không bằng người ta. Nàng vẫn luôn tin rằng thời gian có thể xóa nhòa bóng hình kia trong trái tim Dạ Hiểu, chỉ cần nàng kiên trì bên cạnh Dạ Hiểu, dùng tấm chân tình của bản thân giữ lấy trái tim người nàng yêu. Nhưng nàng sai thật rồi, sai hoàn toàn. Nó vẫn ở đó, vẫn ngự trị trái tim của Dạ Hiểu, làm cho nàng không thể chen vào, bởi vì trái tim chỉ có thể chứa một người mà thôi.


    ------------------------------------------------------------------------

    Văn Nhân Tuyền ở ngoài phòng khách đợi một lúc lâu, rốt cục cũng thấy được Tiến Bảo xuất hiện, nhịn không được nở nụ cười. Ngâm Phong mặc dù vui vẻ nhưng vẫn khắc chế trong lòng không cười ra ngoài, thật không biết hai người này là dạng chủ tử nô tỳ gì nữa, có thể những suy nghĩ của Sở quận vương không hề sai..


    Cũng không thể trách được Ngâm Phong, dù sao cũng khó mà tưởng tượng, một tên nam tử, vẻ mặt hung tợn, bình thường tính tình nóng như lửa, giờ phút này bị trói lại, bị người khiêng đến, không chút phản kháng, không chút chống cự, đến ngay cả việc kêu cứu cũng không thể.


    “Đông Nhi, chuyện này là sao?” Sở quận vương nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, khuôn mặt đỏ bừng, giọng nói có chút giận dữ vội vàng hỏi Đông Nhi chuyện gì đang diễn ra. Nói thế nào thì tên nam tử kia cũng là người của Bách Thảo Đường, cho dù ông là một vương gia quyền quý thì cũng không muốn có thêm chuyện phiền phức.


    “Dạ thưa vương gia, đây là ý của quận chúa, nô tỳ chỉ làm theo ý của quận chúa mà thôi.”


    Ai kêu quận chúa từng nói, nếu làm cho tên nam tử này trốn thoát thì nàng và các gia đinh khác không cần sống làm gì nữa!!!Dù biết quận chúa là một chủ tử tốt, bình thường đối với hạ nhân dù ôn hòa nhã nhặn nhưng những gì người nói thì đừng nghĩ làm trái lại, trừ phi ngươi không muốn sống nữa.


    Để mạng nhỏ của bản thân được đảm bảo, không thể không đem tên nam tử kia trói buộc chặt trói gô lại không cho nhúc nhích, mà kẻ kia thật sự là một tên thất phu lỗ mãn, bị trói như vậy mà miệng vẫn la lối ôm sồm, ồn ào khó nghe đến chết được, không còn cách nào khác nàng chỉ có thể che miệng của hắn lại luôn, đây là do hắn tự làm tự chịu, không thể trách nàng được. Nếu thức thời thì không nên đụng tới quận chúa nhà nàng!!!


    "Hồ đồ! Còn không mau cởi trói thả người ra?" Sở quận vương nói.


    "Không có mệnh lệnh của quận chúa, Đông Nhi không dám."


    Tuy nói Sở quận vương là vương gia, nhưng trong ai trong vương phủ mà không biết người có quyền thực sự là Sở vương phi, kế tiếp là quận chúa. Sau khi cân nhắc kĩ lưỡng mọi chuyện, Đông Nhi không thể làm gì khác hơn là lựa chọn nghe lời quận chúa mà làm… về phần mệnh lệnh của Vương gia….. Chỉ cần nghe cho biết có nghe mà thôi..


    Sở quận vương vừa nghe đến đây là mệnh lệnh của nữ nhi, cũng không biết làm sao cho phải, Văn Nhân Tuyền nhìn mọi chuyện trước mặt, ánh mắt không chút che giấu thể hiện sự hưng phấn.


    “Nghe nói quý khách lâm môn, xin lỗi Lượng Vũ đã để mọi người đợi lâu.” Một giọng nữ ôn nhu vang lên, hóa giải sự xấu hổ của Sở quận vương.


    Văn Nhân Tuyền híp mắt, nhìn thấy từ bên trong đi ra một vị tuyệt thế mỹ nhân, bên trái là một văn nhược thư sinh, sắc mặt tái nhợt, theo sau hai người là……Thị Nguyệt???!!!


    “Thị Nguyệt, đã lâu không gặp.” Văn Nhân Tuyền bình thản nói, nhưng làm cho Thị Nguyệt buồn lòng.


    “Thị Nguyệt bái kiến Tuyền tiểu thư.” Thị Nguyệt giống như quỳ gối trước mặt Văn Nhân Tuyền, mọi chuyện diễn ra nhiều năm trước nàng là đồng lõa giúp đỡ Dạ Hiểu, bụng làm dạ chịu, thấy Văn Nhân Tuyền cũng không khỏi cảm thấy có lỗi với nàng.


    Nguyệt Hiểu thấy Thị Nguyệt quỳ xuống, vội vã nâng nàng dậy.


    “Thị Nguyệt, tỷ sao vậy??!!”


    Thị Nguyệt không để ý tới Nguyệt Hiểu, trái lại vừa quỳ vừa nói với Văn Nhân Tuyền.


    “ Tuyền tiểu thư còn nhớ rõ chuyện người từng hứa hẹn với tiểu thư Dạ Hiểu không?”


    Nghe Thị Nguyệt nhắc lại chuyện cũ, Văn Nhân Tuyền cảm thấy không vui:

    “Ta và Phong Dạ Hiểu đã không còn chút liên quan gì cả.” Nói thì nói như vậy, nhưng trong ống tay áo, tay nàng không nhịn được mà nắm chặt khối cổ ngọc.



    “Tam sinh thạch nhận lời, Tuyền tiểu thư tưởng đổi ý sao?”


    Nhân Tuyền trừng mắt nhìn Thị Nguyệt, khóe miệng nổi lên mỉm cười:


    “Tốt lắm, ngươi và Phong Dạ Hiểu muốn ta làm gì? Văn Nhân Tuyền nhất định làm hết khả năng!!”


    Nghe được Văn Nhân Tuyền đáp ứng yêu cầu của bản thân, Thị Nguyệt nặng nề dập đầu với nàng:


    “Tiểu thư Dạ Hiểu mong người có thể cứu chủ tử nhà ta Phong Nguyệt Hiểu.”


    Mà cho tới lúc này, Phong Nguyệt Hiểu mới biết rõ, cô gái trước mặt, chính là người mà Dạ Hiểu ngày nhớ đêm mong – Văn Nhân Tuyền.!!!


    Văn Nhân Tuyền liếc mắt nhìn về phía Nguyệt Hiểu, sau đó mới chậm rãi nói:


    “Thì ra là trúng độc, nhưng độc này cũng không khó giải, chỉ là hơi tốn thời gian.”


    “Cô nương thật sự có biện pháp giải độc trên người Nguyệt Hiểu??” Lượng Vũ bán tín bán nghi, vẫn có chút không tin vào y thuật của Văn Nhân Tuyền.


    “Đương nhiên!! Nhưng ta phải thu chút tiền thuốc mới được.”


    “Chỉ cần có thể cứu chữa tốt cho Nguyệt Hiểu, điều kiện gì ta cũng đồng ý.” Lượng Vũ vội vàng nói, chỉ sợ Văn Nhân Tuyền đổi ý.


    “Đây là quận chúa nói nha!!! ”


    Lúc này Văn Nhân Tuyền bỗng nhiên mỉm cười, nhưng nụ cười của nàng làm cho Thị Nguyệt và Nguyệt Hiểu cảm thấy lạnh sống lưng, bởi vì…..dáng cười thật sự rất giống một ai đó……



    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •