Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456
Kết quả 51 đến 55 của 55

Chủ đề: Cuồn Cuộn Hồng Trần Chi Duyên Khởi Bất Diệt - Thăng Không Cao Phi

  1. #51
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    257
    Ngân lượng
    25,302
    Thanked: 1203
    Chương 48


    Mời Đọc (Click Here) :



    Tận mắt nhìn thấy Hoắc Trục Nhật chính tay đem viên đan dược mà nàng mong muốn đánh nát, Lượng Vũ không khỏi phẫn nộ:


    “ Hoắc Trục Nhật, ngươi khinh người quá đáng! ”


    "Bích Lạc Hoàng tuyền đan là của ta, ta muốn dùng nó như thế nào là chuyện của ta, quận chúa không lẽ muốn xen vào sao!" Hoắc Trục Nhật vỗ vỗ tay, làm cho bột phấn trong tay bay đi sạch sẽ.


    "Ta muốn ngươi vì Nguyệt Hiểu bồi táng!" Lượng Vũ đã mất đi vẻ lãnh tĩnh thường có, rút ra nhuyễn kiếm quấn tại thắt lưng, kiếm phong chỉ thẳng về hướng của Hoắc Trục Nhật.


    Nàng thật sự phẫn nộ, sao hắn có thể khinh người như thế chứ, nàng đã hạ mình hướng hắn cầu tình, vậy mà hắn lại hành động như vậy, kia không phải là chống lại nàng sao?


    Nàng là nhớ chút tình xưa nghĩa cũ, dù gì cũng thanh mai trúc mã vậy mà hắn một chút không lưu tình.


    Hoắc gia nô nhìn thấy Hoắc Trục Nhật bị người uy hiếp, cũng tề tụ tại cửa, cùng người của Lượng Vũ…….Trận thế lúc này thật khiến mọi người kinh sợ.


    Trong khoảng thời gian ngắn, hiện trường tràn ngập giương cung bạt kiếm, bầu không khí đầy vẻ chết chóc, kẻ khác không dám thở dốc, hết lần này tới lần khác có người không nhìn được sống chết, không hiểu chữ tử viết như thế nào...


    "Oa! Hoắc đại nhân, một viên Bích Lạc Hoàng tuyền đan ít nhất cũng đáng vạn lượng hoàng kim, ngươi không nói một câu liền hủy đi, chẳng phải đáng tiếc sao?"


    Giống như Lượng Vũ, Nguyệt Hiểu cũng nhìn thấy Hoắc Trục Nhật hủy dược, trong đầu chỉ nhớ tới giá trị của đan dược là vạn lượng hoàng kim... Tự nhiên lại hủy, quả là uổng mà, bán được thì lời biết bao?


    Nghe được Nguyệt Hiểu thanh âm Lượng Vũ cũng tỉnh táo lại, đem kiếm thu hồi.


    "Hoắc Trục Nhật, ngày hôm nay thù hủy dược, Lượng Vũ khắc trong tâm khảm, tương lai nhất định gấp bội xin trả."


    Tuyệt tình chính là lời nói, làm cho khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Trục Nhật tái nhợt rất nhiều.


    “ Dù bí mật tới đâu thì cũng có kẽ hở, ngươi thật sự cho rằng sự kiện Doanh Châu là lấy vải thưa che mắt thánh, thần không biết quỷ không hay à? ”


    Một câu nói của Lượng Vũ làm cho Hoắc Trục Nhật kẽ giật mình không tin vào những gì nàng đang nói, nhưng ngoài mặt hắn vẫn làm bộ trấn tỉnh.


    "Muội đang nói cái gì? Thần Hi."


    "Còn nhớ rõ nữ tử tên Lưu Ly hay không? Nàng vốn là bằng chứng sống mà ta muốn cùng ngươi trao đổi lấy Bích lạc hoàng tuyền đan, nhưng hiện tại xem ra cũng không cần."


    "..." Hoắc Trục Nhật không nói gì, bởi vì hắn hiểu rõ Lượng Vũ nếu không có nắm chắc, tuyệt không ở trước mặt hắn nói ra những lời này.


    "Được rồi, Vũ Nhi, tôi nghĩ về nhà."


    Nguyệt Hiểu vừa nói vừa đưa tay nắm chặt tay của Lượng Vũ không tha, kéo nàng đi.


    Nàng hiểu quận chúa nhất định nắm được nhược điểm của Hoắc Trục Nhật, thậm chí dự định dùng chuyện này đối phó hắn, mà Lượng Vũ của Nàng từ trước đến nay luôn tránh né chuyện triều đình tranh đấu phong tinh huyết vũ, Nàng thật không muốn vì chính mình mà làm Lượng Vũ bị cuốn vào đó…Nàng không cần.


    Tất cả đều là vì Nàng, vì Nàng mà Lượng Vũ phải dùng tới thủ đoạn này nọ, đây cũng là chuyện Nàng không muốn nhìn thấy, Nàng chỉ muốn cùng Lượng Vũ hoan hoan lạc lạc vui vẻ từng ngày...


    "Tốt, chúng ta về nhà." Lượng Vũ đôi mắt ôn nhu thâm tình, tất cả đều chỉ dành cho Phong Nguyệt Hiểu một người...


    Hoắc Trục Nhật nhìn hai người rời đi, trong đầu hiện lên hồi ức thuở thiếu niên khi hắn cùng Lượng Vũ lớn lên, trong thâm tâm hắn biết rõ quá khứ vẫn chỉ mãi là quá khứ mà thôi...


    Cho dù hắn yêu Lượng Vũ đến thế nào, nhưng nàng sẽ không bao giờ thuộc về hắn...


    Mà đoạn tình cảm này mãi mãi không thuộc về hắn, nhưng vì nó hắn tự ý hủy cả tiền đồ còn làm chuyện thương thiên hại lý, tất cả là đáng giá không chứ?

    --------------------------------------------------------------------------------

    Màn đêm buông xuống, Nguyệt Hiểu ôm chặt Lượng Vũ, rất sợ vuột mất hạnh phúc này, mọi đau đớn trong quá khứ vì vậy mà cũng biến mất.


    "Quận chúa, nàng thực sự yêu tôi sao?"


    Nghe vậy, Lượng Vũ trừng mắt nhìn Phong Nguyệt Hiểu, tay ngắt thắt lưng của Nàng không tha.


    "Thế nào? cho tới bây giờ chàng còn hoài nghi thiếp sao!"


    "Đương nhiên không dám." Nguyệt Hiểu cười khan vài tiếng, sau đó mới hỏi:


    "Quận chúa, nàng có thể đáp ứng tôi một chuyện hay không ?"


    "Chuyện gì?" Lượng Vũ buông tay ra, vùi toàn bộ cơ thể mình vào cái ôm ấm áp của Nguyệt Hiểu, ở trong lòng Nguyệt Hiểu nàng thấy thật sự bình yên, đây là hạnh phúc mà nàng mong muốn, không cầu gì hơn.


    "Nếu như tôi chết, đáp ứng tôi nhất định phải hảo hảo sống, bằng không tôi sẽ đi không an tâm..."


    Không biết qua bao lâu, Lượng Vũ mới đáp lại, “Chàng đang làm khó thiếp, Nguyệt Hiểu."


    Hoắc Trục Nhật chỉ là hủy dược mà có thể làm nàng mất đi sự lãnh tĩnh thường ngày, nàng thực sự không biết được nếu thật mất đi Nguyệt Hiểu, nàng hội làm ra chuyện điên cuồng gì ...

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  3. #52
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    257
    Ngân lượng
    25,302
    Thanked: 1203
    Phiên ngoại: Kiếp trước chuyện cũ ( thượng )


    Mời Đọc (Click Here) :



    “ Nhớ lại lúc tóc ta vừa buông trán, ta nô đùa hái hoa ở trước cổng. Nàng cởi ngựa tre chạy qua, đi vòng quanh tung những trái mơ xanh. Ta và nàng đều chung làng trường kiền, cả hai nhỏ tuổi không ngại giao du.”


    Còn nhớ rõ khi còn bé người nọ luôn nói về tình cảm của các nàng như vậy... Đáng tiếc các nàng không bao giờ ... còn cái tuổi ấu thơ vô tư lự chơi đùa vui vẻ bên nhau như lúc nhỏ nữa rồi...


    Giữa lúc Trầm Ngọc Nhu còn đang suy tư thì giọng nói trầm thấp của một nam tử cắt đứt suy nghĩ của nàng.


    " Nương tử, lần này quay về Tô Châu nàng có nghĩ là sẽ đi đâu dạo chơi không?" Hoắc Nhật nắm tay nàng, vung lên dáng cười tuấn lãng, ấm áp vô vàng yêu thương sủng nịch.


    Đối mặt phu quân đã thành thân với nàng một năm nay, Trầm Ngọc Nhu vẫn không có thói quen thân mật tiếp xúc với hắn, vì vậy bất giác nàng rụt tay về.


    "Lần này hồi hương, ngoại trừ bái kiến thầy u ở nhà, thiếp còn muốn đi bái kiến dì dượng. Từ lúc thiếp theo chàng tới nay bọn họ không có gửi cho thiếp một bức thư nào, thật làm thiếp lo lắng."


    Vừa nói ánh mắt nàng dường như đang nhìn xa xăm nhưng cũng như vô hồn thất thần, trong ngực có một dự cảm bất an.


    "Còn có biểu muội của nàng - Y Nhân, cô nhóc luôn dính chặt lấy nàng, nàng cũng đừng quên muội ấy! Không thì muội ấy nhất định sẽ không tha thứ cho nàng đâu. "


    Hoắc Nhật không quên trước khi thành thân vị biểu muội Phong Y Nhân và Trầm Ngọc Nhu luôn như hình với bóng, hai người có thể nói là thân tỷ muội còn muốn thân hơn!


    Tha thứ? ! ... Chỉ sợ Y Nhân đã sớm không có tha thứ cho nàng rồi...


    "Thiếp đến nhà họ Phong thăm hỏi, tự nhiên sẽ gặp mặt muội ấy..."


    ...trên khuôn mặt như ngọc của nàng không khỏi nổi lên nụ cười chua chát, tất cả đều là do bản thân mình gây ra, vậy nên chẳng có thể trách ai ngoài bản thân mình cả...

    ---------------------------------------------------------------------

    "Hiền tế, nữ nhi, dọc đường khổ cực rồi."


    Biết được Hoắc Nhật và Ngọc Nhu ngày hôm nay sẽ về thăm nhà, Trầm phụ và Trầm mẫu từ sớm đã ở ngoài cửa chờ đợi.


    Trầm Ngọc Nhu lãnh đạm nhìn phụ mẫu tươi cười lấy lòng Hoắc Nhật, cảm giác chính mình tựa như kẻ thừa bị bọn họ bỏ quên, thật không biết ai mới là con đẻ của họ nữa...


    "Thầy u, con đã trở về."


    "Nhạc phụ nhạc mẫu, thực sự rất xin lỗi mãi cho đến ngày hôm nay con mới có thời gian rãnh rỗi cùng nương tử trở về thăm hai vị, thực sự có lỗi."


    Hoắc Nhật mỉm cười đối với hai vị nhạc phụ nhạc mẫu mà nói.


    Trầm phụ nhìn thấy hiền tế, nhân trung long phụng, tất nhiên là cười đến thoải mái.


    "Hiền tế, ta biết con trong triều có nhiều công sự bận rộn, con chịu dành chút thời gian cùng Nhu Nhi đến Tô Châu thăm hỏi chúng ta như hiện tại lão phu đã rất vui mừng rồi."


    Trầm gia tại Tô Châu cũng là thư hương thế gia, thế nhưng Trầm phụ trí tuệ hữu hạn, khảo khoa cử vô số lần, nhưng chỉ trúng cử nhân, đây là chuyện mà ông tiếc nuối nhất. Tuy rằng Trầm Ngọc Nhu tài hoa xuất chúng, nhưng chung quy chỉ là nữ tử, vô pháp thay Trầm gia hãnh diện...


    Bất quá may là Trầm gia là thế gia nên Hoắc gia không chê bọn họ thân phận thấp, còn cho Hoắc Nhật – binh bộ thượng thư đang được hoàng đế coi trọng, cưới nữ nhi của bọn họ là Trầm Ngọc Nhu, nếu bọn họ phu thê cử án tề mi, cũng coi như tâm sự và tiếc nuối trong quá khứ của của ông cũng được hiền tế Hoắc Nhật thành toàn rồi.

    ----------------------------------------------------------------------

    "Nhu tỷ tỷ, Y Nhân thích nhất là tỷ! Muội muốn cùng tỷ vĩnh viễn cùng một chỗ!"


    "Nhu tỷ tỷ, tỷ sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh muội được không?"


    "Nhu tỷ tỷ... Nhu tỷ tỷ..."


    Một giọng nói ngọt ngào hô hoán, nhưng đến cuối cùng cũng không có ai trả lời…


    " Ngọc Nhu, sao con lại ở đây ?"


    Phong phụ cùng Phong mẫu ngạc nhiên khi gặp phải chất nữ trước cửa nhà mình, đáng lý ra lúc này nàng hẳn phải ở kinh thành mới đúng.


    Hai người bọn họ thật sự rất dỗi ngạc nhiên nhìn Trầm Ngọc Nhu một thân đạm bạc đứng trước cửa, nếu là trước đây ông bà nhất định vui cười chào đón nàng nhưng bây giờ thì…….





    “ Ngươi tới nơi này làm cái gì? Nhà họ Phong không chào đón ngươi. ” Một gã thiếu niên đứng đằng sau Phong phụ và Phong mẫu, khuôn mặt căm tức, ngữ âm phẫn nộ đầy vẻ ai oán nhìn về phía nàng to tiếng nói.


    " Dượng dì, con thấy cả hai thật lâu không có gửi cho con một phong thư nào, vì vậy con có chút lo lắng..." Lo lắng cho Y Nhân đã xảy ra chuyện gì?


    " Là ta kêu thầy u không nên tái viết thư cho ngươi! Ngươi không có tư cách biết tin tức của tỷ tỷ !"


    Phong Tử Toàn kéo tay phụ mẫu vào cửa, sợ cả hai tiết lộ chuyện gì đó cho Trầm Ngọc Nhu biết.


    Trầm Ngọc Nhu không chút nghĩ ngợi ngăn Tử Toàn lại: " Tỷ biết đệ rất ghét tỷ, nhưng tỷ muốn biết tin tức của muội ấy !"


    " Ngươi dựa vào cái gì mà muốn biết? Ngươi làm sao có thể đối mặt với tỷ tỷ của ta? Ngươi làm tỷ ấy đau khổ như thế chưa đủ sao ?"


    "..." Trầm Ngọc Nhu nhất thời nghẹn lời, Phong Tử Toàn thấy thế cũng vào cửa, một lời phân phó hạ nhân không gặp khách.


    Đúng vậy, nàng làm sao có tư cách hỏi đến chuyện của Y Nhân chứ? ... Trầm Ngọc Nhu nhìn cửa nhà họ Phong, thở dài một hơi , sau đó mới xoay người rời đi.

    ----------------------------------------------------------------------------

    Ở trên đường đi không biết bao lâu, nàng đụng tới Hoắc Nhật đang đi ra tìm nàng.


    " Nương tử, nàng vừa đi nơi nào vậy? Ta không thấy nàng trong nhà nên lo lắng ra ngoài tìm nàng! " Hoắc Nhật lo lắng nói, ngữ âm đầy vẻ quan tâm.


    "Thiếp chỉ đi dạo xung quanh một chút, không có việc gì đâu." Trầm Ngọc Nhu ngữ khí đạm nhiên ôn nhu nói.


    "Chúng ta về nhà đi!" Trầm Ngọc Nhu lặng lẽ không nói gì theo phía sau Hoắc Nhật từng bước từng bước hướng về nhà nàng mà đi….

    -----------------------------------------------------------

    Đêm khuya, Phong Tử Toàn hướng về phía phòng của Phong Y Nhân nói:


    " Tỷ, tỷ biết không? Trầm Ngọc Nhu đến tìm tỷ, nàng ta cuối cùng cũng tới..." Thế nhưng vì sao tới trễ như vậy ?


    "Tỷ ấy tới sao?" Bên trong phòng truyền đến giọng nói suy yếu của một nữ tử, nhưng Phong Tử Toàn vẫn là nghe được rõ ràng.


    "Tỷ, tỷ muốn gặp nàng ta sao?"


    Phong Tử Toàn vẫn nhịn không được mà rơi lệ. Tỷ tỷ hoạt bát vui vẻ của hắn, người ngày nào ôn nhu cười với hắn, xoa đầu an ủi chăm sóc hắn, vậy mà giờ đây nàng nằm nơi này, mảnh mai gầy yếu, cô độc tịch mịch, nàng bệnh không thuốc gì chữa khỏi. Mà thử hỏi là tâm bệnh thì sao có thể chữa khỏi chứ?


    "Không được, gặp lại thì cũng như không gặp.Vậy thì gặp làm gì cho khó xử cả hai…... Tỷ biết tỷ ấy vẫn ổn thì tốt rồi, như vậy là tốt rồi..."


    Có thể là một chút suy nghĩ của Nàng! Nàng không muốn làm cho Trầm Ngọc Nhu thấy Nàng như hiện tại, cứ để hình ảnh Nàng cười vui vẻ ngày nào là hình ảnh đẹp trong lòng Trầm Ngọc Nhu...


    "Tỷ..."


    "Tử Toàn, đừng làm khó dễ Nhu Nhi, đây cũng không phải chuyện mà tỷ ấy mong muốn..."


    Mà đây chính là mệnh ! Là trời cao đùa giỡn hai người các nàng! Vì vậy... Nàng không cam tâm... Vì sao các nàng, hết lần này tới lần khác lại là hữu duyên vô phận?


    "Nhu Nhi, tỷ tin tưởng kiếp trước kiếp này không?"


    "Kiếp trước kiếp này? Thật hư vô mờ ảo , ta không tin ."


    "Thật vậy sao? Nhưng muội tin tưởng có kiếp trước kiếp này!"


    "Vì sao?"


    "Như vậy kiếp sau muội còn có thể tìm được tỷ, cùng tỷ cùng một chỗ!" Hơn nữa kiếp trước tình còn có thể kéo dài đến kiếp sau, tình yêu của muội dành cho tỷ sẽ sinh sôi không ngừng, không bao giờ mất đi...


    ------------------


    Trường Can hành nhị thủ

    Nguyên tác: Lý Bạch

    Trường Can hành chi nhất

    Thiếp phát sơ phú ngạch,
    Chiết hoa môn tiền kịch.
    Lang kỵ trúc mã lai,
    Nhiễu sàng lộng thanh mai.
    Đồng cư Trường Can lý,
    Lưỡng tiểu vô hiềm sai.
    Thập tứ vi quân phụ,
    Tu nhan vị thường khai.
    Đê đầu hướng ám bích,
    Thiên hoán bất nhất hồi.
    Thập ngũ thuỷ triển mi,
    Nguyện đồng trần dữ bôi.
    Thường tồn bảo trụ tín, (2)
    Khởi thướng Vọng Phu đài? (3)
    Thập lục quân viễn hành,
    Cồ Đường, Diễm Dự đôi. (4)
    Ngũ nguyệt bất khả xúc,
    Viên thanh thiên thượng ai.
    Môn tiền cựu hành tích,
    Nhất nhất sinh lục đài.
    Đài thâm bất năng tảo,
    Lạc diệp thu phong tảo.
    Bát nguyệt hồ điệp lai,
    Song phi tây viên thảo.
    Cảm thử thương thiếp tâm,
    Toạ sầu hồng nhan lão.
    Tảo vãn hạ Tam Ba, (5)
    Dự tương thư báo gia.
    Tương nghinh bất đạo viễn,
    Trực chỉ Trường Phong Sa. (6)


    DỊCH NGHĨA:

    Bài ca Trường Can

    Nhớ lại lúc tóc thiếp vừa buông trán,
    Thiếp nô đùa hái hoa ở trước cổng.
    Chàng cỡi ngựa tre chạy lại,
    Đi quanh giường tung những trái mơ xanh.
    Chàng và thiếp đều là người làng Trương Can,
    Cả hai đều nhỏ tuổi, không có tỵ hiềm trong việc giao du.
    Năm mười bốn tuổi, thiếp làm vợ chàng,
    Vẻ mặt thẹn thùng chưa từng rạng rỡ.
    Thiếp cúi đầu, quay vào vách tối,
    Chàng gọi trăm ngàn lần, thiếp không một lần ngoảnh lại.
    Năm thiếp mười lăm tuổi, cặp mày mới bắt đầu mở ra,
    Thiếp nguyện cùng chung sống với chàng dùtrong cảnh bụi tro gian khổ.
    Thiếp thường giữ lòng thành tín như Vĩ Sinh ôm cột ngày xưa,
    Đâu nghĩ rằng phải lên đài Vọng Phu.
    Năm thiếp mười sáu tuổi, chàng đi xa,
    Đến Cồ Đường và Diễm Dự đôi.
    Tháng năm thiếp không thể đến miền đó được,
    Có tiếng vượn kêu đau thương trên trời.
    Những vết chân xưa trước cổng nhà,
    Nay rêu xanh đã mọc phủ đầy.
    Rêu mọc đầy không sao quét hết,
    Lá rụng trong gió thu sớm.
    Tháng tám có những con bướm vàng,
    Bay sóng đôi trên đám cỏ vườn tây.
    Cảm xúc trước cảnh này, lòng thiếp đau thương,
    Thiếp ngồi buồn vì vẻ mặt trẻ trung già úa.
    Sớm muộn gì chàng cũng xuống miền Tam Ba,
    Xin chàng hãy gửi thư báo cho nhà biết trước.
    Để đón chàng, thiếp không quản ngại đường xá xa xôi,
    Thiếp sẽ đi thẳng đến Trường Phong Sa.

    --Bản dịch của Trần Nhất Lang--


    Ghi chú:

    (1) Trường Can là tên đất ở huyện Giang Ninh, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc.
    (2) Bảo trụ : Là ôm cột. Sách Trang Tử chép rằng Vĩ Sinh hẹn với một cô gái gặp nhau dưới gầm cầu. Nhưng nàng không đến, chàng ôm cột cầu đợi cho đến lúc nước thuỷ triều dâng lên, rồi bị chết đuối. Trong Truyện Kiều của Nguyễn Du tiên sinh cũng có câu : Trần trần một phận ấp cây đã liều.
    (3) Vọng Phu Đài : Ở nam Trung châu, tỉnh Tứ Xuyên.
    (4) Cồ Đường, Diễm Dự : Cồ Đường là tên dẫy núi tại sông Trường Giang, phía đông nam huyện Phụng Tiết, tỉnh Tứ Xuyên. Ở trước núi này là Diễm Dự đôi, địa thế rất hiểm trở.
    (5) Tam Ba : Tức là Ba Quân, Ba Đông và Ba Tây, ở tỉnh Tứ Xuyên.
    (6) Trường Phong Sa : Tên đất, nay là huyện Qui Trì, tỉnh An Huy.

    Sửa lần cuối bởi Wind.MT; 03-23-18 lúc 05:04 PM.
    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  5. #53
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    257
    Ngân lượng
    25,302
    Thanked: 1203
    Phiên ngoại: Kiếp trước chuyện cũ ( hạ )

    Mời Đọc (Click Here) :



    "Tỷ có phải là Nhu tỷ tỷ không?" Mặt trời chiều hạ, một thiếu nữ khả ái đi về phía nàng ngọt ngào hỏi.


    "Muội là Phong Y Nhân, là biểu muội của tỷ!"


    Đôi mắt to tròn đen láy chăm chú nhìn nàng, tay cũng vươn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng :


    "Y Nhân..."


    Đây là lần đầu tiên Trầm Ngọc Nhu gặp gỡ Phong Y Nhân, cũng chính là bắt đầu cho mối nghiệt duyên của các nàng, đã định trước phần thâm tình hữu ý nhưng lại hữu duyên vô phận khi các nàng còn sống...


    "Y Nhân, tỷ có một việc muốn nói với muội..." ngữ khí rụt rề có phần dè dặt.


    "Chuyện gì? Nhu tỷ tỷ?" Phong Y Nhân đáng yêu mỉm cười, nhìn biểu tỷ thanh mai trúc mã của Nàng - Trầm Ngọc Nhu.


    "Tỷ phải thành hôn, đối tượng là Hoắc Nhật..."


    Trầm Ngọc Nhu không dám nhìn Phong Y Nhân, chỉ vì nàng trong thâm tâm có một cảm giác nói không nên lời - hổ thẹn.


    "..." Y Nhân hoàn toàn nói không ra lời, Nhu Nhi nói ra tin tức này không phải làm đau lòng Nàng hay sao?


    "Muội không chúc phúc tỷ sao? Biểu muội."


    Trầm Ngọc Nhu như cũ đưa lưng về phía Phong Y Nhân, vì vậy không có thấy vẻ mặt ai oán của Nàng.


    Trầm mặc chỉ chốc lát, Phong Y Nhân mới mở miệng.


    "... Chúc tỷ hạnh phúc, biểu tỷ..."


    Trái tim Nàng rất đau, bởi vì Trầm Ngọc Nhu kêu Nàng một tiếng biểu muội, thân phận này đem tình cảm sâu đậm xưa nay của các nàng ngăn cách thật xa, từ nay về sau các nàng chỉ có thể là biểu tỷ muội, không còn có cái gì khác ngoài tình tỷ muội...


    Này đâu phải là chuyện Nàng mong muốn đâu chứ, biểu tỷ muội! nghe sao quá thân thiết nhưng Nàng không muốn, Nàng yêu Trầm Ngọc Nhu, yêu chứ không phải thứ tình cảm tỷ muội.


    "Tỷ! Tỷ làm sao vậy? Đừng dọa đệ !"


    Phong Tử Toàn ngồi trước giường bệnh, nắm chặt tay của Phong Y Nhân, mà Phong gia phụ mẫu cũng ở phía sau âm thầm rơi lệ.


    "... Nhu Nhi... Nhu Nhi..." Muội yêu tỷ!


    Không kịp nói ra một câu yêu thương, lúc này đây cũng là lúc mà Phong Y Nhân an nghỉ hậu thế...Nàng ra đi mang theo niềm tiếc nuối vô hạn!!!




    ------------------------------------------------------------------------

    "Nhu Nhi, tỷ tin tưởng có kiếp trước kiếp này không?" một câu nói quen thuộc văng vẳng bên tai, là ở đâu, đúng rồi : lời nói ngày xưa, tại Trầm Ngọc Nhu trong lòng lặng lẽ vang lên.


    "Y Nhân!" Trong lúc ngủ mơ Trầm Ngọc Nhu bàng hoàng, phút chốc cả kinh tỉnh lại.


    "Nương tử, nàng làm sao vậy?" Hoắc Nhật nằm bên cạnh nàng cũng bị Trầm Ngọc Nhu đánh thức.


    Bình tâm một hồi nhận ra là mình đang ở trong phòng, nhưng ở sâu trong nội tâm lại bất an? Thật giống như... Người nọ phát sinh chuyện gì...


    "Phu quân, thiếp muốn đi nhà họ Phong một chuyến."


    "Đã trễ thế này, ngày mai hãy đi!"


    Trầm Ngọc Nhu ngẫm lại cũng đúng, nửa đêm quấy rối nhà người ta quả thật không tốt chút nào.


    "Cũng đúng, hừng đông thiếp đi."


    "Cần ta đi cùng nàng không?"


    "Không cần, một mình thiếp là tốt rồi, ngày mai chàng không phải còn muốn bồi cha thiếp gặp mặt tri huyện đại nhân sao?"


    “Ừ, được rồi! Sẽ chờ đến ngày mai đi..." Lời còn chưa dứt, Hoắc Nhật đã tiến nhập mộng đẹp, mà Trầm Ngọc Nhu bên này một đêm không ngủ.

    -------------------------------------------------------------------------

    Là chuyện gì?


    Trầm Ngọc Nhu giật mình nhìn Phong Y Nhân nằm yên lặng ở trên giường...


    "Tỷ tỷ của ta đi..." Tâm trạng của Phong Tử Toàn lúc này dĩ nhiên tương đối bình tĩnh.


    "Chuyện xảy ra khi nào?" Trầm Ngọc Nhu nắm chặt hai tay, từng bước từng bước tới gần Phong Y Nhân.


    "... Nửa đêm hôm qua..." Thanh âm của Phong Tử Toàn mang theo nghẹn ngào.


    Trầm Ngọc Nhu móng tay bấu chặt vào trong lòng bàn tay, nhưng nàng không có cảm giác.


    "... Muội ấy có nói lại lời nào không?"


    "Không nói gì thêm, chỉ là vẫn kêu hai chữ “Nhu Nhi”..."


    Lệ, chung quy rơi xuống."Tỷ muốn ở một mình cùng Y Nhân nói mấy câu, Tử Toàn có được hay không?."


    Phong Tử Toàn nghe vậy, cũng thức thời rời khỏi phòng, đóng cửa lại.


    "Y Nhân, có phải muội đang giỡn hay không! Sao muội có thể bỏ tỷ mà ra đi chứ?"


    Trầm Ngọc Nhu hoàn toàn không thể tin được gặp lại thì đã là âm dương ngăn cách. Nàng thật sự không muốn tin là thật.


    Thế nào có thể? !


    "Cho dù muội có hận tỷ nhưng cũng không nên đối với tỷ như vậy ! Y Nhân..."





    Những hình ảnh ngày xưa nàng và Phong Y Nhân ở chung không ngừng dũng mãnh tràn ngập trong tâm trí nàng, từng bức từng bức như những thước phim quay chậm đang chiếm lấy nàng, kỉ niệm còn đó mà người nơi đâu?


    Trái tim Trầm Ngọc Nhu tan vỡ. Đau đớn, thống khổ bao hối hận nuối tiếc, đây là sự trả thù của muội đối với tỷ phải không, Y Nhân?


    " Y Nhân, nếu có một ngày tỷ lập gia đình, muội sẽ như thế nào? "


    " ... Muội... Hẳn là luôn luôn ngày đêm nhớ tới tỷ không thôi! ... "


    "... Y Nhân... Xin lỗi!" Bởi vì ta nhu nhược, sợ đối mặt với tình cảm của chúng ta, cho nên mới hại muội rơi vào hoàn cảnh này.


    Tâm trí Trầm Ngọc Nhu rốt cục tỉnh ngộ, nhưng chung quy là không kịp, bởi vì Y Nhân đã qua đời...Nàng nhận ra tình cảm của mình nhưng có còn quan trọng nữa không chứ, Y Nhân của nàng đã bỏ nàng mà đi, nàng có thể tìm được Y Nhân của nàng lại được không chứ, nàng không thể……

    ---------------------------------------------------------------------

    "Nương tử, nàng không sao chứ?"


    Hoắc Nhật lo lắng nhìn thê tử nằm trên giường, bệnh tình nguy kịch.


    " Hoắc Nhật, thiếp có một yêu cầu, mong chàng thành toàn giúp thiếp."


    Trầm Ngọc Nhu nằm ở trên giường, suy yếu đối với Hoắc Nhật nói.


    Từ biết tin Y Nhân mất, thân thể của nàng cũng từ từ lụm bại, hiện tại hình như đã là hồi quang phản chiếu...


    Hoắc Nhật nhãn thần phức tạp nhìn thê tử của chính mình:


    "Nếu ta đoán không sai, nàng muốn ta cấp nàng một bức hưu thư đúng không?."


    "... Không sai, chỉ có như vậy... Thiếp mới có thể lấy thân phận Trầm Ngọc Nhu thấy Nàng..." Mà không phải Hoắc phu nhân.


    "Phong Y Nhân là biểu muội của nàng, nàng làm như vậy đáng giá sao chứ?" Mất đi tính mệnh đáng giá sao?


    "Y Nhân không chỉ là biểu muội của thiếp, Nàng cũng là vợ của thiếp..."


    Chỉ là nàng vẫn trốn tránh phần ái tình này, thẳng đến Y Nhân mất đi mới tỉnh ngộ, đáng tiếc không còn kịp rồi. Nàng không thể cùng Y Nhân cộng thuyền quyên bách niên hảo hợp vậy thì nàng chỉ có thể lấy thân phận một Trầm Ngọc Nhu ngày nào mà gặp Y nhân nơi cửu tuyền, yêu là nàng yêu nhất Y Nhân, một lần đã đủ hiểu mình sai thế nào, hối hận sao? Nhưng chẳng còn kịp nữa rồi……


    "Nếu như đây là nguyện vọng của nàng, ta đáp ứng nàng..."


    Hoắc Nhật cũng thật không cam lòng, nhưng hắn chỉ có thể nhân nhượng, bởi vì Trầm Ngọc Nhu dứt khoát không được...


    "Cảm tạ chàng, Hoắc Nhật, trong lòng thiếp chàng là đại ca mà thiếp kính trọng..."


    Trầm Ngọc Nhu chậm rãi nhắm lại hai mắt, trong đầu hiện ra hình ảnh của Phong Y Nhân, dường như Nàng đang mỉm cười với nàng...


    "Nhu Nhi, tỷ tin có kiếp trước kiếp này không?"


    "Tỷ tin ."


    "Tại sao khẳng định như vậy, không phải lúc trước tỷ không tin sao?"


    "Bởi vì chỉ có kiếp sau, tỷ mới có cơ hội gặp lại muội, sau đó yêu muội một lần nữa!"


    Mà lần này, tỷ tuyệt đối sẽ đối mặt với phần tình cảm này không trốn tránh hay lo sợ rụt rè, không bao giờ ... buông tay muội ra nữa...


    Tình cảm không có gì là sai trái, khi yêu một ai ta cứ nói thẳng vì nếu không nói ra sẽ có lúc khiến ta hối hận cả đời, trốn tránh có ít gì khi ta trốn ngươi, ta trốn mọi người nhưng ta không thể trốn khỏi thâm tâm ta. Một hồi yêu, một hồi hận, một hồi đau thương, một hồi tiếc nuối cũng sẽ là vô ít nếu không dám đối mặt.


    Hãy tin tưởng vào tình cảm của bản thân, yêu hết mình, chỉ nên nghĩ hôm nay, ngày mai có gì thì ngày mai đối mặt. Trân trọng những gì trước mắt vì khi mất đi thì không dễ dàng tìm lại ..




    Lảm nhảm đêm khuya, Wind chỉ muốn viết ra một chút để có thể nhẹ lòng tý, mọi người đừng trách nha:


    Chúng ta gặp nhau lúc cả hai không có bất kì vướng bận nhưng chúng ta nhận ra nhau quá trễ mà nhận ra sớm hơn thì sao, anh vẫn sẽ không thể bên em, đúng người nhưng sai thời điểm, là do bản thân anh, em là bình minh anh bỏ lỡ, là hạnh phúc anh không may mắn có được, nhưng dù thế nào dù tương lai anh ở nơi nào, anh vẫn luôn mong rằng em sẽ luôn hạnh phúc, người ta sẽ mang đến một cuộc sống mà em mong muốn. Anh không dám hứa hai chữ mãi mãi vì chính bản thân anh không biết mình sẽ làm được trong bao lâu, nhưng hiện tại trái tim anh chỉ dành riêng em.. Chúng ta không có bắt đầu nên cũng không thể gọi là kết thúc. Những ngọt ngào em trao anh sẽ khắc sâu vì nó sẽ chút kỉ niệm ít ỏi anh có. Anh không biết em có chút nào từng thích anh không, nhưng anh cũng không dám nghĩ, thôi thì cứ nghĩ chỉ mình anh đang đơn phương, tại anh không dũng cảm, chỉ có thể giấu tình cảm này tận sâu trái tim anh!!


    P/s: Anh nhớ em!!


    Sửa lần cuối bởi Wind.MT; 03-23-18 lúc 05:22 PM.
    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  6. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  7. #54
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    257
    Ngân lượng
    25,302
    Thanked: 1203
    Chương 49


    Mời Đọc (Click Here) :



    Ngày hôm nay đã là ngày thứ tư, nhìn thấy hạn định bảy ngày đã gần như trước mắt mà Lượng Vũ vẫn không có cách nào kiếm được Bích lạc hoàng tuyền đan, chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn Nguyệt Hiểu độc phát thân vong...


    Nàng và Nguyệt Hiểu lưỡng tình tương duyệt, khó khăn lắm mới hiểu nhau yêu nhau vậy mà thật không ngờ, trời cao lại trêu chọc hai người các nàng, gặp gỡ bên nhau sao quá ít mà tương tư li biệt lại đằng đẵng không nguôi, nàng không cam lòng.


    Ngón tay sờ nhẹ vào khuôn mặt thanh tú của Nguyệt Hiểu, từng giọt rồi lại từng giọt nước mắt cứ thay nhau từ khuôn mặt khuynh sắc khuynh thành của Lượng Vũ rơi xuống, dung nhan kiều diễm giờ đây ướt đẫm nước mắt...là luyến tiếc, tiếc cho mình không nhận ra tình cảm này sớm hơn, là thương tâm, thương cho tình cảm này lại một lần nữa không vẹn toàn….


    Kiếp trước, nàng và Nguyệt Hiểu thương tiếc cả đời, mà hiện tại nhưng không cách nào tư thủ suốt đời, lẽ nào chuyện của hai người các nàng còn phải chờ sang kiếp sau nữa sao ?


    " Quận chúa, có thể giúp ta một chuyện không? "


    Phong Dạ Hiểu bước vào đúng lúc Nguyệt Hiểu còn đang ngủ say, lặng lẽ đi vào trong phòng, nhẹ giọng nói với Lượng Vũ đang ngồi ở mép giường chăm sóc Nguyệt Hiểu.


    Lượng Vũ đưa lưng về phía Dạ Hiểu, nhanh chóng lau đi trên mặt kia lệ ngân.


    " Có chuyện gì cần ta giúp? "


    " Ta có phương pháp có thể cứu Tiểu tam. "


    Giọng nói của Phong Dạ Hiểu vân đạm phong khinh nhẹ nhàng uyển chuyển, nhưng làm cho Lượng Vũ lập tức kích động.


    " Ngươi nói cái gì? "


    Dạ Hiểu không trả lời câu hỏi của Lượng Vũ, chỉ là hướng hai bên trái phải nhìn Thị Nguyệt phân phó,


    " Ta và quận chúa ra ngoài một chút, Tiểu Tam giao cho muội chăm sóc, Thị Nguyệt."


    Thị Nguyệt chỉ nắm chặt ống tay áo của Dạ Hiểu không tha.


    " Người dự định dùng phương pháp kia cứu chủ tử sao?"


    Nàng thật không muốn nghe câu trả lời nhưng nàng biết Dạ Hiểu đã quyết định chuyện gì thì không ai có thể thay đổi, nàng cũng chỉ có thể đứng một bên nhìn, bên này là Nguyệt Hiểu bên kia là Dạ Hiểu nàng thật không muốn mất ai!


    Dạ Hiểu khẽ thở dài, ôn nhu nhìn Thị Nguyệt.


    " Thị Nguyệt ngốc, muội đã theo ta lâu như vậy, còn không biết tính ta hay sao mà còn hỏi những câu như thế?"


    Chỉ cần có thể cứu Nguyệt Hiểu, muốn nàng làm cái gì nàng đều chấp nhận, dù có hi sinh tính mạng của nàng nàng cũng không từ nan, muội muội ngốc mà nàng yêu thương nhất đang nằm đó, một cái hoạt bát đáng yêu cô gái vì một chút ham chơi của nàng mà trúng kỳ độc, đây là nàng hại Nguyệt Hiểu, nàng nhất định phải cứu được Nguyệt Hiểu, cứu được muội muội thân yêu của mình.


    Nghe vậy, Thị Nguyệt mới buông lỏng tay ra, vừa khóc vừa nói:


    "Phong Dạ Hiểu, người thật sự là một kẻ đáng ghét, lúc nào cũng cho là mình đúng sao, người có nghĩ đến cảm xúc của chủ tử khi người làm vậy không chứ?!"


    Thị Nguyệt thương tâm mà khóc, từng giọt từng giọt nước mắt thấm đẫm mỹ nhan, thống khổ của nàng cái kẻ vô tâm kia có biết không chứ.


    Phong Dạ Hiểu không để ý tới phản ứng của Thị Nguyệt, chỉ là quay đầu nhìn Lượng Vũ.


    " Quận chúa, ta muốn ngươi cùng ta đi gặp một người, một người có thể cứu Nguyệt Hiểu, ngươi đồng ý không?"


    Từ lúc nhận thấy thái độ khác lạ của Thị Nguyệt, nàng biết rằng phương pháp mà Dạ Hiểu nói chắc chắn có gì đó không rõ ràng, nhưng để cứu Nguyệt Hiểu, nàng không có lựa chọn nào khác.


    " Chỉ cần có thể cứu Nguyệt Hiểu, bất luận cái gì sự ta đều nguyện ý đi làm."


    " Nếu là chuyện này làm cho Tiểu Tam mãi mãi hận ngươi, ngươi nghĩ sao, sẽ không hối hận chứ?"


    Dạ Hiểu nhìn như vui đùa cợt nhã, làm cho Lượng Vũ trầm tư không ít như chỉ trong chốc lát. " Đương nhiên. "


    Chỉ cần Nguyệt Hiểu có thể sống sót, cho dù sẽ bị oán hận nàng cũng chấp nhận, bởi vì nàng không có biện pháp nhìn Nguyệt Hiểu chết đi trước mặt nàng...

    --------------------------------------------------------------------------------

    Kinh thành, khách sạn Duyệt Lai


    Phong Dạ Hiểu đi vào khách sạn một cách ung dung, thật làm cho người ta tưởng nhầm khách sạn này là sản nghiệp của nàng không bằng, mà nàng cũng không hề cố kị chuyện gì.


    Dạ Hiểu hiên ngang bước vào một căn phòng nằm khuất sau dãy hành lang, đang trong lòng ngổn ngang bao nhiêu suy nghĩ Lượng Vũ cũng chỉ có thể bước theo sau nàng.


    "Ai ở bên ngoài?"


    Còn chưa đi đến ngoài cửa phòng,thanh âm của một nữ tử từ trong phòng truyền đến, chứng tỏ bên trong phòng nữ tử cũng là người am hiểu võ công nhưng lại không có một tia khinh địch nào cả.


    "Là ta, Mị Nhi. Ta dẫn theo một người đến gặp muội.”


    Dạ Hiểu vừa mới dứt lời, cửa phòng lập tức mở, một nữ tử mặc hồng y diễm lệ, lập tức ôm lấy Dạ Hiểu không tha.


    " Thối Dạ Hiểu, muội ở đây hai ngày tỷ một lần cũng không tới tìm muội, hại muội buồn chán đến chết... "


    Phong Dạ Hiểu cũng không để ý tới nữ tử đang oán giận, chỉ là nói một câu.


    " Muội nếu không buông tay, ta liền đem kia Quỷ Y tàn quyển thiêu hủy. "


    Nghe vậy, Hồ Mị Nhi lập tức rút lui ba bước, rời xa Dạ Hiểu.


    " Muội chỉ đùa một chút với tỷ thôi mà, cần gì coi như thật chứ?"


    Nói xong, nàng mới phát hiện Lượng Vũ vẫn ung dung đứng bên cạnh Dạ Hiểu.


    " Ngươi là ai? " Thế nào lại cùng Dạ Hiểu cùng nhau đến chứ?


    " Nàng là Quận chúa Thần Hi Trầm Lượng Vũ, là tới giúp chúng ta, Mị Nhi . "


    Dạ Hiểu đương nhiên hiểu Mị Nhi cho rằng Lượng Vũ là Văn Nhân Tuyền , vì vậy lập tức giải thích, để tránh khỏi phát sinh những chuyện phiền phức không đáng có.


    Nghe xong Dạ Hiểu giới thiệu, Mị Nhi nhíu mày.


    " Dạ Hiểu, tỷ thật sự muốn dùng phương pháp kia sao?"


    Phong Dạ Hiểu gật đầu, " Không sai, mà hai người đều phải giúp ta mới được."


    " Muội không đồng ý! " Mị Nhi phản bác nói.


    " Muội nếu không đáp ứng, ta sẽ đem Quỷ Y tàn quyển đốt."


    Dạ Hiểu trong lòng biết Mị Nhi rất muốn lấy được Quỷ Y tàn quyển đang nằm trong tay nàng, vì vậy dù nàng có yêu cầu vô lý tới đâu Mị Nhi cũng sẽ đáp ứng.


    "..." Tự hỏi hồi lâu, Mị Nhi chỉ có thể đáp ứng thỉnh cầu của Dạ Hiểu, bởi vì nàng cần Quỷ Y tàn quyển, chỉ có lấy được Quỷ Y tàn quyển nàng mới có khả năng trọng chấn Quỷ Y môn danh tiếng, cũng mới mới có thể đánh bại Văn Nhân Tuyền ...

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  8. #55
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    257
    Ngân lượng
    25,302
    Thanked: 1203
    Chương 50


    Mời Đọc (Click Here) :

    Năm đó Quỷ Y bị người trong giang hồ hợp lực làm cho tan cửa nát nhà, hắn ngoại trừ chuyên chú nghiên cứu độc tính của Diêm vương tác, những lúc rãnh rỗi nhàn hạ thì bắt tay vào viết một bộ Quỷ Y điển tịch, tổng cộng có ba quyển.


    Trong ba quyển này hắn ghi hết lại kinh nghiệm cũng như thực tế chứng minh cách sử dụng các loại độc dược trong thiên hạ mà hắn từng nghiên cứu, trong đó cũng có không ít phối phương viết cách khắc chế những bài thuốc độc môn của Dược Vương cốc.


    Hơn nữa sau đó Quỷ Y còn thu một vài đệ tử, đem Quỷ Y điển tịch truyền lại cho bọn hắn, mong muốn một ngày nào đó, nhờ bàn tay của những tên đồ đệ này mà trọng chấn danh tiếng của Quỷ Y thế gia trong giang hồ.


    Thế nhưng Quỷ Y trăm tính vạn tính cũng không đoán được rằng, những tên đệ tử mà hắn thu nhận tâm địa ích kỷ ganh đua, không ai chịu thua kém ai, không ai chịu nhường nhịn ai cả, nội bộ tranh đấu, chém giết lẫn nhau.


    Mà cách bọn họ đấu không có gì khác chính là sử dụng Diêm vương tác coi ai lợi hại hơn, cũng vì môn hộ lục đục nên Quỷ Y môn cũng từ từ tuột dốc.


    Mà trong lúc nội bộ ác đấu lục đục với nhau thì quyển thứ ba cũng là quyển quan trọng nhất của Quỷ Y điển tịch tự nhiên mất tích, thế nên người ta mới còn gọi đây là “ Quỷ Y tàn quyển”.



    Vài năm trước, trong một lần vô tình Phong Dạ Hiểu chiếm được tàn quyển mà mọi người thiết tha mong ước của Quỷ Y môn - Quỷ Y tàn quyển, Hồ Mị Nhi biết được việc này, vì vậy Dạ Hiểu liền dùng tàn quyển uy hiếp Mị Nhi trợ giúp nàng hoàn thành một việc...


    "Dạ Hiểu, tỷ thật muốn dùng phương pháp ghi trong Quỷ Y tàn quyển sao, nên biết rõ phương pháp này chưa ai thử qua, những nguy hiểm trong đó thật khó mà lường trước được?"


    Mị Nhi chưa từ bỏ ý định hỏi lại một lần nữa, ánh mắt phức tạp nhìn nữ tử trước mặt mà nàng quen biết nhiều năm - Dạ Hiểu.


    "Tàn quyển đã ghi chép muốn giải Diêm vương tác, trừ phi có người nguyện ý lấy huyết dịch huyết, lấy mạng đổi mạng." Mà nàng không có lựa chọn nào khác.


    Nghe đến đó thì Lượng Vũ rốt cục biết được điểm không rõ ràng trong việc này chính là gì :


    "Phong Dạ Hiểu, ngươi nói thế có nghĩa là gì?"


    "Nói đơn giản, là lấy mạng ta đổi lấy mạng của Tiểu Tam. Sau khi thành công, Tiểu Tam bình an, mà Mị Nhi cũng có thể lấy được Quỷ Y tàn quyển, đây không phải lưỡng toàn kì mỹ hay sao?"


    Phong Dạ Hiểu bình tĩnh ngữ khí, ôn nhu cùng trầm ổn. Từ cách nói không nghe ra nàng đang nói tới chuyện gì nguy hiểm.


    Lượng Vũ nghe xong mãnh liệt lắc đầu, "Ta không đáp ứng! Hơn nữa Nguyệt Hiểu biết, cũng tuyệt không đồng ý ngươi làm như vậy!"


    "Không sai, Dạ Hiểu. Chúng ta còn có thể suy nghĩ biện pháp khác mà!" Mị Nhi cũng không tán thành dùng phương pháp này.


    Tuy nói nàng muốn lấy Quỷ Y tàn quyển, nhưng nếu hi sinh tính mệnh của Phong Dạ Hiểu, chỉ có thể nói... Nàng không muốn !


    "Vấn đề là Tiểu Tam không còn nhiều thời gian, đây là giải pháp duy nhất cho tình trạng khẩn cấp hiện nay."


    Phong Dạ Hiểu lãnh tĩnh nhìn về phía trước hai người phân tích tình huống.


    "Nếu như thật muốn có người hi sinh, lấy ta là được rồi." Lượng Vũ nói


    "Không được, bởi vì của ngươi huyết không có biện pháp cùng Tiểu tam tương đồng. Không giống ta và Tiểu Tam, chúng ta là tỷ muội quan hệ, nàng sẽ không bài xích máu của ta, hơn nữa chúng ta huyết cũng khả dĩ tương đồng, khả năng thành công tương đối cao hơn."


    Phong Dạ Hiểu không nhanh không chậm phản bác ý kiến của Lượng Vũ, mà Mị Nhi nghe xong, chỉ là lặng lẽ không nói biểu thị đồng ý.


    Lượng Vũ chưa từ bỏ ý định , lần thứ hai khuyên bảo Dạ Hiểu, "Việc này nếu để Nguyệt Hiểu biết, nàng nhất định sẽ không đáp ứng."


    "Vì vậy chuyện này phải gạt nàng, len lén tiến hành." Dạ Hiểu khẽ thở dài, sau đó nói tiếp:


    "Quận chúa, ngươi cũng đừng khuyên ta nữa. Nếu đổi lại là ngươi, ta tin tưởng cũng sẽ quyết định làm như ta."


    "..." Lượng Vũ không còn gì để nói nữa, bởi vì Dạ Hiểu nói đúng, vì Nguyệt Hiểu nàng cam tâm hi sinh mọi thứ dù cả tính mạng cũng không hối tiếc.


    "Tốt, ta đáp ứng ngươi, cần ta phối hợp thế nào?"


    Chỉ cần làm cho Nguyệt Hiểu sống sót, thì là dù cho Nguyệt Hiểu hận nàng, Lượng Vũ cũng không chút hối hận...


    Mà Hồ Mị Nhi thấy Lượng Vũ bị thuyết phục, sắc mặt lập tức cũng thay đổi, hắng giọng.


    "Phong Dạ Hiểu, sao tỷ có thể tàn nhẫn như thế?"


    Lẽ nào nàng không hiểu tâm ý của ta sao? Ta sao có thể nào mở mắt trừng trừng nhìn nàng chịu chết?


    Phong Dạ Hiểu mỉm cười.


    "Mị Nhi, muội hiểu rõ tính cách của ta mà, hơn nữa ta không phải một người thích bị trói buộc, muội hiểu ý ta chứ."


    Nghe vậy, Mị Nhi và Lượng Vũ đều thở dài một hơi.


    " Ngươi có biện pháp nào?" Vì vậy hai người tới gần Dạ Hiểu, chuyên tâm nghe kế hoạch của nàng, chuẩn bị theo kế hoạch mà hành sự...


    "Nhớ kỹ, phải làm từng bước theo kế hoạch, bằng không ta thành quỷ cũng muốn theo ám hai người các ngươi!"


    Nói xong, Phong Dạ Hiểu còn không quên dùng vẻ mặt hồ ly uy hiếp hai người.


    " Ngươi yên tâm, tuyệt không xảy ra sai sót”


    Lượng Vũ lúc này mới lộ ra hồi lâu không gặp mỉm cười, nhưng Mị Nhi sắc mặt càng ngày càng trở nên khó coi.


    "... Dạ Hiểu, tại sao tỷ lại tin tưởng Văn Nhân Tuyền đến như vậy?”Mị Nhi hỏi Dạ Hiểu song song ánh mắt cũng nhìn chằm chằm nàng không tha.


    Kế hoạch tối hậu mỗi một bước, toàn bộ hệ trọng đều đặt trên người Văn Nhân Tuyền, làm cho Mị Nhi cảm thấy không cam lòng.


    "Ta rất tin vào y thuật của Nhân Tuyền ." Phong Dạ Hiểu dừng một chút, sau đó mới nói:


    "Đương nhiên ta cũng rất tin vào hai người các ngươi và Thị Nguyệt, và cũng tin vào bản thân ta, ta tin tưởng bản thân sẽ không đơn giản như vậy mà chết!"


    "..." Đối với Phong Dạ Hiểu phần này tự tin Mị Nhi cùng Lượng Vũ thật không biết nói gì





    Lảm nhảm:

    A sad story more than sadness. Although I am sad but I am happy because love is spent all for the one you love. I will give it all to love you, so ....even if I am sad but I am happy.
    P/s: Happy wedding my love, my sunside.
    Sửa lần cuối bởi Wind.MT; 04-09-18 lúc 01:53 PM.
    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •