Trang 5 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 3456 CuốiCuối
Kết quả 41 đến 50 của 59
  1. #41
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 38


    Mời Đọc (Click Here) :



    Bích Lạc Hoàng tuyền đan, đây là do tổ tiên của Dược Vương dùng bảy bảy bốn mươi chín loại dược thảo cực kì quý hiếm có thể nói là hi thế trân bảo, tỉ mỉ luyện chế mà thành kỳ đan thần dược, không chỉ có thể giải trăm loại độc, còn có thể trị hết những khổ cực ốm đau trên người. Giúp người tập võ nâng cao nội lực cường thân kiện thể.


    Vì vậy chỉ cần có Bích Lạc Hoàng tuyền đan làm thuốc dẫn, Thị Nguyệt có lòng tin tuyệt đối có thể chữa trị hết chất độc thiên nhất nước thánh trong cơ thể quận chúa.


    "Quận chúa, độc tố trong cơ thể người đã được thanh lọc hoàn toàn, về phần hai mắt bởi vì trực tiếp nhiễm độc nên phải rịt thuốc ba ngày mới có thể mở băng gạc được."


    Thị Nguyệt tỉ mỉ nói đi nói lại những lời này với Lượng Vũ . Nàng giờ đây là một cái thầy thuốc tận tâm, hết lòng vì bệnh nhân, Lượng Vũ cũng chỉ biết im lặng lắng nghe.


    "Cảm tạ ngươi, Thị Nguyệt." Lượng Vũ cảm kích tự đáy lòng.


    Nhưng với bản tính năng động mà cả ngày vẫn luôn bên cạnh Lượng Vũ vì vậy Nguyệt Hiểu cảm thấy rất buồn chán. Nàng nhịn không được đưa tay tại trước mặt Lượng Vũ lung lay vài cái.


    "Quận chúa, nàng có thể nhìn thấy không?"


    Lượng Vũ đầu tiên là nở nụ cười, sau đó tiến tới gần Nguyệt Hiểu một chút rồi bất ngờ một quyền đánh chính diện vào mặt Nguyệt Hiểu, đánh cho người nào đó ngồi chồm hổm xuống.


    Gần đây Nguyệt Hiểu càng ngày càng to gan, dù Lượng Vũ thật sự không thấy gì đi nữa nhưng nàng dù gì cũng là người luyện võ, nghĩ sao không biết Nguyệt Hiểu đang giở trò gì, thật đúng là nuông chiều hắn quá hắn càng ngày càng coi nàng không ra gì, Nguyệt Hiểu cái tên ngu ngốc cư nhiên ăn gan trời mà chọc nàng, chuyện đến như vậy chỉ trách có kẻ không tự lượng sức, than chi trời tại mình cả!!!


    "Độc phụ! tôi có làm gì đâu chứ? Vì sao tự nhiên nàng lại đánh tôi!"


    Còn đánh mạnh như vậy nữa chứ, từ lúc nào Nàng từ chức quận mã kiêm luôn chức bao cát của quận chúa chứ?


    Lượng Vũ hai mắt quấn băng gạc, vẫn chính xác không có lầm tìm được vị trí của Nguyệt Hiểu.


    "Đừng có nghĩ là hiện tại thiếp nhìn không thấy, chàng có thể khi dễ thiếp."


    Nguyệt Hiểu đưa tay vỗ về gương mặt đang sưng lên do một quyền kia của Lượn Vũ, căm tức nhìn chằm chằm nàng mà càng nhìn lại càng ấm ức, bình thường nàng vẫn dịu dàng mà, giờ sắp sáng mắt thì lại ăn hiếp Nàng. Nguyệt Hiểu ngoan cố cãi:


    "Tôi không có làm gì..."


    "Vậy chàng ở trước mặt thiếp giơ giơ tay lại lắc lắc như là thiếp đang không thấy đường, như vậy còn nói là không có gì, quận mã của thiếp nếu như chàng còn như thế thì đừng trách thiếp ác độc?"





    “Tôi không có, nàng đổ oan cho tôi!"


    Phong Nguyệt Hiểu vì chính mình kêu oan, Nàng nhất quyết chối tội không nhận, thói quen cùng kinh nghiệm nhiều năm bị khi dễ khiến Nàng hiểu một chuyện, là đến chết cũng không nhận tội.


    Quả là cứng đầu quá đi, cái này không biết nên nói Nàng ngu ngốc hay tự thông minh, càng vậy càng hội chọc giận Lượng Vũ mà thôi!!!!


    "Thiếp dùng lỗ tai nghe ra, chàng còn dám gạt thiếp sao! Có phải mấy ngày nay thiếp đối với chàng quá tốt nên da thịt chàng bị ngứa ngấy không yên, cần thiếp giúp chàng không?"


    Lượng Vũ phát giác Nguyệt Hiểu thật cần người giáo huấn, thảo nào Phong Dạ Hiểu lại thích chỉnh hắn như vậy.


    "... Tôi không dám..." Nàng đã quên quận chúa là người tập vỏ, nhĩ lực cực kì linh mẫn, đây là do Nguyệt Hiểu quá khinh địch mà……haizzz!


    Mà một mực bàng quan xem mọi chuyện trước mặt, Thị Nguyệt chỉ liên tục mãnh mãnh lắc đầu, ngực đang suy nghĩ chủ tử nhà mình vĩnh viễn sẽ như vậy không hiểu chuyện gì sao, lại còn cứ ngơ ngơ ngáo ngáo chối tội nữa? Thảo nào sẽ bị tiểu thư Dạ Hiểu và quận chúa khi dễ gắt gao như vậy, vĩnh viễn không có khả năng trở người!

    --------------------------------------------------------------------------------

    Thời gian cực nhanh, ba ngày chờ đợi rất nhanh đã vượt qua, lúc này mọi người đứng đầy đủ trong phòng của Lượng Vũ, hôm nay là ngày mà quận chúa của họ sáng mắt trở lại, đây cũng là hi vọng duy nhất của Nguyệt Hiểu.


    Thị Nguyệt nhẹ nhàng đem băng gạc trên mắt Lượng Vũ gỡ xuống, sau đó tự mình lùi sang một bên.


    "Quận chúa, hiện tại người cứ chậm rãi mở mắt, nghìn vạn lần không nên quá mau. Chuyện gì cũng phải từ từ không nên gấp gáp"


    Thời khắc quyết định cũng đã tới, Nguyệt Hiểu càng ngày càng nắm chặt bàn tay của Lượng Vũ, chỉ sợ có cái gì vạn nhất...


    Ánh mắt của Lượng Vũ từ từ mở ra, một đôi mắt đẹp ôn nhu thâm tình nhìn vào người bên cạnh nàng.


    "Quận chúa, nàng có nhìn thấy tôi không?" Nguyệt Hiểu khẩn trương nói.


    "... Vì sao... Ta vẫn không nhìn không thấy gì cả?"


    "Nhìn không thấy? Trời ạ, tôi cũng không còn viên Bích Lạc Hoàng tuyền đan thứ hai đâu!"


    Nguyệt Hiểu thất vọng buộc miệng nói lên, đương nhiên này câu nói khiến cho quận chúa không chút hài lòng, nhịn không được thân thủ ngắt thắt lưng Nguyệt Hiểu một cái.


    "Chàng là thối quận mã, chỉ biết nói những ... lời không chút lãng mạn này, bộ chàng không thể dỗ ngon dỗ ngọt hống thiếp một câu được hay sao?"


    Nghe được lời nói của Lượng Vũ, Nguyệt Hiểu cũng không để ý thắt lưng của Nàng đang đau nhức, kích động đem quận chúa ôm chầm vào trong lòng.


    "Cảm ơn ông trời, nàng rốt cục thấy được rồi!"


    Nói xong, Nguyệt Hiểu còn hôn gương mặt quận chúa, làm cho Sở quận vương, Sở Vương phi và Thị Nguyệt ngây người, đều cảm thấy xấu hổ...


    “ Thiếu niên phu thê, ân ái một điểm luôn luôn là chuyện tốt!"


    Sở quận vương buông lời giải thích dùm cho Nguyệt Hiểu và Lượng Vũ, nhưng những lời này của ông càng làm cho gương mặt của Lượng Vũ xấu hổ đỏ lên, mà Nguyệt Hiểu cũng chỉ biết tươi cười che giấu xấu hổ.


    Ngày thường tuy mặt dày mà cùng Sở quận vương đấu võ mồm nhưng thật ra chỉ là thú vui thôi, còn đối với Lượng Vũ là vừa yêu vừa sợ, chuyện ôn nhu dịu dàng lại là thứ xa xỉ nói chi đến ôm hôn mà lại là trước mặt người khác, cái này nếu không phải vì quá vui mừng nên nhất thời thế giới chỉ có hai người, nói đến cùng cả hai lại là nữ tử nghĩ sao không khỏi thẹn thùng.


    Dù là hùng tài vĩ lược, dù là ngu ngốc ngây ngơ nhưng có lẽ đụng tới một chữ “tình” thì cũng như nhau thôi. Hỏi thế gian ai vượt qua được chữ tình kia chứ?

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  3. #42
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 39


    Mời Đọc (Click Here) :



    Từ ngày Lượng Vũ giải hết độc tố của thiên nhất nước thánh trong cơ thể, thân thể của Nguyệt Hiểu liền ngày càng sa sút . Chuyện này cũng là do lúc trước Nguyệt Hiểu cố gắng giả bộ tỏ ra khỏe mạnh để cho Thị Nguyệt yên tâm chữa trị cho Lượng Vũ, giờ độc đã giải, tảng đá trong lòng cũng bỏ xuống nên có thể nói là sức khỏe của Lượng Vũ và Nguyệt Hiểu là tỉ lệ nghịch.


    "Chủ tử, dược liệu do tôi điều phối đã không có biện pháp đè xuống độc tính của Diêm vương tác trong cơ thể người, chất độc quá mạnh, là tôi vô dụng, xin lỗi!"


    Thị Nguyệt hai mắt đẫm lệ nói với Nguyệt Hiểu, dù không tính nàng là một thầy thuốc thì cũng là thiếp thân nha hoàn của Nguyệt Hiểu, cùng Nàng sống chung bấy lâu lại nhìn Nàng vui tươi vô tư vô lự mà sống, ai có thể nghĩ một người bình thường đùa giỡn vui vẻ nhưng thật ra cơ thể chẳng khỏe mạnh gì, chất độc trong người Nàng có thể phát tác dẫn đến mất mạng bất cứ lúc nào.


    Nhìn khuôn mặt trắng bệch của Nguyệt Hiểu, thân thể gầy yếu mong manh nằm giữa giường, Thị Nguyệt không khỏi chua xót đau lòng, nàng biết phải ăn nói thể nào với Dạ Hiểu đây ?


    Uổng nàng thân là Y Giả, hết lần này tới lần khác không có biện pháp trị liệu Nguyệt Hiểu, không thể nghi ngờ gì nữa, đây là việc thất bại nhất trong đời của nàng!


    Học y làm chi mà người mình luôn bên cạnh chăm sóc giờ thì lại chẳng làm gì được cho Nàng, một thân y thuật chỉ có thể nhìn Nàng từ từ bước vào quỷ môn quan, thật đúng là uổng cho nàng là một người học y.


    "Thị Nguyệt, tỷ không nên lo lắng như thế, tỷ tỷ không phải đã đưa tin tức về nói tỷ ấy đã tìm được Kim Ngọc Hồi Xuân Văn Nhân Tuyền rồi sao? Chỉ cần nàng ta chịu đến chữa trị cho tôi, chất độc trong người tôi khẳng định có thể giải hết "


    Khuôn mặt Nguyệt Hiểu tái nhợt, mỗi câu mỗi từ đều như Nàng đang hống nàng, mà người đang nằm trên giường lại là Nguyệt Hiểu chứ chẳng phải nàng, đáng lẽ người nên được hống là Nguyệt Hiểu mới phải, vậy mà…………thật nhìn không ra cái dáng vẻ ủy khuất hàng ngày bị Lượng Vũ khi dễ mà là một cái bình tĩnh nhàn nhã, nhìn khuôn mắt tái nhợt không chút tia máu kia nàng hiểu Nguyệt Hiểu đang chịu biết bao thống khổ do chất độc mang lại vậy mà Nàng lại ôn nhu hống nàng, nghĩ tới đây Thị Nguyệt không khỏi nước mắt tuôn rơi nhiều hơn.


    "Đúng vậy, tiểu thư Dạ Hiểu nhất định có biện pháp , người nhất định không sao đâu. Tôi nhất định phải bảo vệ tính mạng của người chờ nàng trở về, nhất định. Tôi sẽ không để người có chuyện gì đâu chủ tử"


    Thị Nguyệt đương nhiên hiểu những gì Nguyệt Hiểu đang nói chỉ là để an ủi nàng mà thôi, nhưng nàng vẫn nhịn không được rớt xuống hai hàng nước mắt. Nàng nói, nàng biết mình đang nói gì nhưng nàng không dám tin tưởng, nàng không tin chính mình không tin vào cái tương lại u ám mà Nguyệt Hiểu khẳng định, thời gian của Nguyệt Hiểu còn quá ít.


    Nguyệt Hiểu thấy thế, yêu thương ôm Thị Nguyệt vào lòng.


    " Thị Nguyệt ngốc, đừng ... nữa khóc..."


    Những năm gần đây, thực sự rất cảm tạ ngươi ở bên cạnh chiếu cố ta, thật ra nếu không có ngươi với Dạ Hiểu ta tin chắc chính mình đã không có cái gọi là hôm nay càng không có cơ hội gặp Lượng Vũ , rất cảm tạ...


    Mà trong phòng hai người u thương đau xót lại không chú ý rằng phía bên ngoài cửa sổ, một bóng hình xinh đẹp dáng người, khuynh nhan mỹ lệ đang nhất nhất nhìn vào khung cảnh ái muội bên trong, một nam một nữ ôm nhau âu yếm như đập hẳn vào mắt người đó, long lanh ánh nước như được mặt trăng phản chiếu, khuôn mặt tuyệt mỹ lại thấm đẫm nước mắt thật khiến kẻ bàng quan cũng phải đau lòng xót thương.


    Một hiểu lầm nho nho cũng vì vậy mà phát sinh, và cũng từ đây sự thật đằng sau mọi chuyện cũng dần dần được đưa ra ánh sáng.

    Đây là đúng hay là sai, là nghiệt hay là duyên tốt xấu gì người ngoài cũng không nên nhúng tay vào mà kẻ trong cuộc thì cứ trong vòng luẩn quẩn của sợi dây ái tình, yêu thương hận ghét, rồi đây là ai yêu ai ai hận ai đây chứ?

    ---------------------------------------------------------------------------

    Khi đã an ủi Thị Nguyệt xong, nghĩ rằng nàng cũng đã bình tĩnh trở lại, Nguyệt Hiểu mới lặng lẽ trở lại gian phòng của mình.


    "Quận mã, đã trễ thế này, chàng còn đi đâu vậy?"


    Nguyệt Hiểu vừa đóng cửa phòng song song một giọng nói dễ nghe của nữ tử từ phía sau Nguyệt Hiểu vang lên.


    Nguyệt Hiểu vừa chuyển đầu, mới phát hiện Lượng Vũ đứng ở phía sau Nàng, không khỏi bị nàng làm cho càng thêm hoảng sợ.


    "Quận chúa, sao nàng còn chưa ngủ? Đã trễ thế này, tìm tôi có việc sao?"


    Ngày hôm nay không phải phân phòng ngủ sao , tại sao nàng lại ở đây mà khuôn mặt tuy dáng cười như hoa nhưng Nguyệt Hiểu biết nàng đang có chuyện bực mình, thật không biết kẻ nào chán sống chọc nàng?


    "Chàng mới ở đâu về?" âm thanh lành lạnh càng ngày càng băng lãnh làm Nguyệt Hiểu không khỏi run rẫy.


    Nguyệt Hiểu cười khan vài tiếng, bước sang trái lại sang phải vài bước như muốn trốn tránh ánh mắt sắc bén của nàng.


    "... Tôi mới đi nhà vệ sinh, có chuyện cần giải quyết.."


    "Phong Nguyệt Hiểu, chàng còn dám gạt ta sao!"


    Ánh mắt của Lượng Vũ lạnh như băng, dán chặt trên người đối diện, nàng đang là nhìn chằm chằm Phong Nguyệt Hiểu.


    "Giữa chàng và Thị Nguyệt rốt cuộc có quan hệ gì?"


    Sao tự dưng lại nhắc tới Thị Nguyệt chứ? !


    "Thị Nguyệt, tuy rằng trên danh nghĩa tỷ ấy là nha hoàn của tôi, nhưng từ nhỏ tôi đã xem tỷ ấy như thân nhân, quan hệ của chúng tôi chỉ là như vậy. Chứ không có gì là sai trái cần phải giấu giếm ai cả."


    Lượng Vũ lãnh băng không nói không rằng rút ra chuôi kiếm, âm thanh kiếm sắc nghe mà rợn lòng người, đưa kiếm lên không chỉ hướng Nguyệt Hiểu.


    "Ta tận mắt chứng kiến các ngươi cùng một chỗ ân ân ái ái làm chuyện thân mật, chàng nghĩ mắt ta mù sao, chàng nghĩ rằng ta sẽ tin những lời giải thích này của chàng sao? Phong Nguyệt Hiểu! Trong lòng chàng có còn sự tồn tại của ta hay không chứ, đừng cứ coi ta là trẻ lên ba mà nói dối gạt ta?"


    Giọng nói của nàng lành lạnh nhưng nghe ra nhiều phần u cảm thương tâm, ánh mắt như chua xót đau đớn.


    "Quận chúa, nàng thật sự hiểu lầm rồi..."


    Không xong, vừa rồi tất cả mọi chuyện dĩ nhiên bị quận chúa thấy được! chuyện này tuy không như những gì nàng nghĩ nhưng thật sự Nguyệt Hiểu không biết phải giải thích làm sao cho nàng hiểu rõ, chỉ sợ bản thân có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không hết hiểu lầm này.


    "Chàng còn không thừa nhận các ngươi có quan hệ ái muội, vậy ta đi tìm Thị Nguyệt hỏi cho rõ ràng. Như vậy coi chàng còn muốn chối gì nữa hay không!"


    Lượng Vũ quyết tâm nhất định phải đem quan hệ của Nguyệt Hiểu và Thị Nguyệt làm cho rõ ràng, rành mạch.


    Nguyệt Hiểu khẩn trương cầm lấy tay Lượng Vũ, "Không nên!"


    "Phong Nguyệt Hiểu, chàng yêu nàng ta sao hay là sợ ta tổn thương nàng ta chứ?"


    Phút chốc, một trận đau đớn quen thuộc phát ra khắp toàn thân, Nguyệt Hiểu ngã quỵ Trên mặt đất, tay ôm chặt lấy ngực, khuôn mặt nhăn nhó khó chịu nhìn như rất thống khổ, mồ hôi lạnh chảy ròng...


    Lượng Vũ thấy thế, cả người đều luống cuống, vội vã đến bên cạnh Nguyệt Hiểu, ôm chặt Nàng.


    "Nguyệt Hiểu, chàng làm sao vậy? Đừng dọa ta !"


    Thấy Lượng Vũ khuôn mặt lo lắng, Nguyệt Hiểu chỉ là nắm chặt tay nàng không tha.


    "... Lượng Vũ, tôi chỉ thích một mình nàng, tôi và Thị Nguyệt thực sự không có gì..."


    Đau quá, trái tim truyền đến đau đớn càng ngày càng mãnh liệt, hình như trái tim yếu nhảy ra thân thể của Nàng vậy...


    "Đừng nói nữa, chàng rốt cuộc làm sao vậy? Sao tự nhiên biến thành như vậy?"


    Lượng Vũ thấy tay của Nguyệt Hiểu vẫn ôm chặt cầm lấy ngực, cho rằng Nguyệt Hiểu khó thở, vì vậy muốn giúp hắn mở cổ áo ra, muốn làm cho hắn thoải mái một chút...


    Nguyệt Hiểu thấy động tác của Lượng Vũ , thâm tâm không khỏi hoảng lên, nếu giải khai vạt áo thì chẳng phải làm cho nàng biết thân phận của Nàng sao, nàng nhất định hận Nàng ?


    Muốn ngăn cản động tác của Lượng Vũ, đáng tiếc Nguyệt Hiểu bởi vì không chịu nổi đau đớn mà ngất xỉu , cũng bởi vì ... như vậy làm cho Lượng Vũ phát hiện một bí mật...mà bí mật này nếu cho nàng lựa chọn nàng thật sự mong muốn hắn có thế giấu nàng suốt đời.


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  5. #43
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 40

    Mời Đọc (Click Here) :



    Trong lúc Lượng Vũ trúng độc của thiên nhất nước thánh, nàng thường xuyên yêu cầu Nguyệt Hiểu ở cạnh nàng cả ngày lẫn đêm, nàng sợ Nguyệt Hiểu sẽ một lần nữa không từ mà biệt.


    Những lúc như vậy, Lượng Vũ chỉ biết nắm chặt cánh tay của Nguyệt Hiểu thật chặt, nỗ lực cảm nhận cái cảm giác an toàn mà Nguyệt Hiểu dành cho nàng, chỉ có như vậy mới xua tan mây mù và nỗi sợ hãi trong lòng nàng, bởi vì Nguyệt Hiểu – người mà nàng yêu đang ở bên cạnh nàng.


    Tối nay, trong lúc Lượng Vũ muốn lên giường nghỉ ngơi thì phát hiện bên ngoài có động tĩnh, nhịn không được đi ra nhìn xem, thật không biết ai nửa đêm còn không ngủ mà đi lại trong hành lang như vậy?


    Tuy rằng chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng Lượng Vũ vẫn nhận ra là Phong Nguyệt Hiểu, vì vậy cũng nhanh chóng bước theo hắn ra ngoài, mãi cho đến gian phòng của Thị Nguyệt mới dừng bước.


    Đứng bên ngoài cửa sổ nàng tận mắt nhìn thấy hình ảnh Nguyệt Hiểu ôm lấy Thị Nguyệt vào lòng, trái tim nàng như dừng lại, nó lạnh dần không chút độ ấm, trong lòng không khỏi chua xót bi thương...


    "Phong Nguyệt Hiểu, ta dùng tình cảm chân thành nhất của ta yêu chàng, sao chàng có thể nhẫn tâm phụ ta?"


    Lượng Vũ yếu ớt thì thầm, nước mắt rơi như mưa.


    Cho dù nàng có tự tin, cao ngạo nhưng về mặt tình cảm Lượng Vũ cũng chỉ là một thiếu nữ mới biết hương vị của tình yêu, nàng rất dễ bị thương tổn..


    <Đây không phải là sỉ nhục nàng sao, nếu so sánh nàng có chỗ nào thua kém Thị Nguyệt đâu chứ, thân thế tài hoa và sắc đẹp nếu không nói là nàng hơn Thị Nguyệt gấp nhiều lần…..>

    --------------------------------------------------------------------------------

    Thị Nguyệt ở trong phòng nàng, ánh mắt trừng trừng mở to đầy vẻ căng thẳng vì Nguyệt Hiểu chế thuốc ngăn ngừa Diêm vương tác phát độc, thình lình phát hiện Nguyệt Hiểu quên đem thuốc mang đi.


    Bất đắc dĩ buông chuyện đang làm, cấp tốc cầm lấy bình thuốc nhỏ, bước nhanh đi tới gian phòng của Nguyệt Hiểu.


    "Chủ tử, người quên mang thuốc theo."


    "Phong Nguyệt Hiểu là nữ tử? !"


    Lượng Vũ hai tay ôm lấy Nguyệt Hiểu, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Thị Nguyệt đang đi vào bên trong phòng, giọng nói run run như không tin điều mình nói là sự thật.


    Thị Nguyệt vừa nhìn Nguyệt Hiểu ngoại bào sớm bị cởi ra tới một bên, bên trong nội sam cũng mở rộng ra, như vậy hỏi làm sao không thấy băng vải quấn quanh ngực Nàng, nhất thời nàng hiểu được thân phận của Nguyệt Hiểu cũng đã bại lộ!


    "Quận chúa, chúng tôi không phải có ý định lừa dối người, xin lỗi."


    Thấy Nguyệt Hiểu lại ngất xỉu, Thị Nguyệt liền bước lên phía trước thay Nàng bắt mạch, phát hiện mạch tượng mặc dù hỗn độn nhưng không có ảnh hưởng gì tới tánh mạng, xem ra chỉ là độc tính của Diêm vương tác lại phát tác trong cơ thể của Nguyệt Hiểu dẫn đến hôn mê, may là lúc trước có chuẩn bị sẵn thuốc, hẳn là có khả năng hòa hoãn một chút Diêm vương tác, vì vậy chỉ cần chờ một chút Nguyệt Hiểu sẽ tỉnh lại.


    "Chuyện này đã hơn một năm, ngươi và Phong Nguyệt Hiểu có vô số lần cũng như vô số cơ hội đem mọi chuyện nói rõ ràng với ta, thế nhưng ngươi và hắn, hai chủ tớ các ngươi một lần cũng không có! Hoàn toàn là đem ta đùa bỡn trong tay ..."


    Lượng Vũ tức giận nhìn khuôn mặt quen thuộc, nhưng không thể tin được người mà nàng yêu lại là một nữ tử? !


    "Quận chúa, người hãy nghe tôi nói ─" giữa lúc Thị Nguyệt muốn giải thích thì lại bị Lượng Vũ ngăn lại.


    "Người cần giải thích chính là Phong Nguyệt Hiểu, mà không phải ngươi, Thị Nguyệt. Ngươi trước tiên đi ra ngoài đi, không có sự phân phó của ta, ai cũng không được phép bước vào phòng nửa bước!"


    Trong lúc Thị Nguyệt rời khỏi gian phòng song song đó, Lượng Vũ cũng bế Nguyệt Hiểu cẩn thận đặt lên trên giường.


    Ngón tay quen thuộc xoa xoa khuôn mặt Nguyệt Hiểu, đôi mắt đẹp nhìn chăm chú vào khuôn mặt của sạch sẽ có phần tái nhạt trước mắt , sao nàng có thể nhận sai hắn là nam tử chứ?


    Tay không ngừng di động xuống phía dưới, đem Nguyệt Hiểu nội sam cởi ra, hai mắt dừng ở thân thể lả lướt có hứng thú của Nàng, vì sao không phát giác "Hắn" kỳ thực là "Nàng" ?


    Sau cùng cởi ra dây buộc tóc trên đầu Nguyệt Hiểu, trước mắt nàng hiện ra đúng là một thiếu nữ thanh tú, nàng còn có thể coi đây là phu quân của mình sao, có phải tất cả đều là sai lầm?


    Buồn cười nhất là nàng yêu nữ phẫn nam trang Phong Nguyệt Hiểu, còn yêu tới mức khắc cốt minh tâm, không biết làm sao buông tay ...


    Thế nhưng, nàng thật sự không có khi nào hoài nghi thân phận của Nguyệt Hiểu sao? Hay chỉ là nàng đang bịt tay trộm chuông, không quan tâm tới mọi chuyện?


    "Phong Nguyệt Hiểu, vì sao chàng không phải nam tử?"

    --------------------------------------------------------------------------------

    Thiên Phương tảng sáng thì có đoàn người đang chạy đi.


    " Tiểu thư Dạ Hiểu, cứ tốc độ này xem ra hai ngày nữa sẽ trở lại kinh thành."


    Người đánh xe ngựa đối với Phong Dạ Hiểu đang ngồi bên trong xe ngựa báo cáo.


    "Cố gắng nhanh hết mức có thể, ta sợ Nguyệt Hiểu gặp chuyện không may."


    Lòng dạ Phong Dạ Hiểu cứ không yên, nàng có một dự cảm bất thường, nó giục nàng mau nhanh chóng quay về kinh...

    --------------------------------------------------------------------------------

    Vì bị người nhờ vả, đảm nhận việc của người khác.


    Nam tử có vết đao trên mặt tuy là không cam tâm, nhưng vẫn đem khối cổ ngọc và lá thư chuyển giao cho đường chủ Bách Thảo Đường - Văn Nhân Tuyền .


    Chỉ thấy Văn Nhân Tuyền ngạc nhiên nhận lấy cổ ngọc, cấp tốc nhìn xem phong thư, nhịn không được chửi ầm lên.


    "Phong Dạ Hiểu! Tên chết tiệt nhà ngươi!"


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  6. The Following 2 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  7. #44
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 41


    Mời Đọc (Click Here) :

    Lúc Nguyệt Hiểu tỉnh dậy, lập tức phát hiện nửa thân trên của Nàng ở trạng thái trần như nhộng, không có chút gì che lấp, lập tức đem quần áo tán loạn trên mặt đất mặc vào.


    Nàng chỉ nhớ rõ đêm qua hình như vì Diêm vương tác phát độc mà ngất xỉu, nhưng tỉnh lại thì sao biến thành như vậy? Trong lúc Nàng hôn mê rốt cuộc phát sinh chuyện gì chứ?


    Mà tất cả nghi vấn thắc mắc trong lòng của Nguyệt Hiểu có thể được giải đáp một cách nhanh chóng dễ dàng bởi người nhìn chằm chằm Nàng từ lúc Nàng tỉnh lại tới giờ…..


    "Ngươi rốt cục tỉnh, Phong Nguyệt Hiểu."


    Lượng Vũ vốn đang nhìn cảnh sắc bên ngoài, theo Nguyệt Hiểu tỉnh dậy mà chuyển dời đến trên người Nàng.


    Nguyệt Hiểu thấy Lượng Vũ tại trước mặt của Nàng, nhất thời Nàng cũng biết Lượng Vũ đã biết thân phận của Nàng!


    "... Quận chúa..."


    Lượng Vũ từ cửa sổ chỗ chậm rãi dời bước đến trước mặt Nguyệt Hiểu, tay vuốt dọc mái tóc của Nàng:


    "Vì sao... muốn che giấu thân phận?"


    Nguyệt Hiểu hiểu thân phận đã bại lộ, liền đem nguyên do chuyện lúc trước giả trang nam tử, mỗi chữ mỗi câu hướng Lượng Vũ nói rõ.


    "... Sự tình tự là như thế này, tôi vốn định mấy tháng trước sẽ từ quan hồi hương, hết lần này tới lần khác một đạo thánh chỉ ban ra làm cho tôi lưu ở kinh thành, còn lên làm quận mã..."


    "Phong Nguyệt Hiểu, ngươi biết không? Ta thực sự rất hận ngươi!" Vì sao muốn cho ta yêu chàng chứ?


    Nguyệt Hiểu hai tay chặt nắm chặt Lượng Vũ không buông.


    "Quận chúa, tôi biết lừa dối nàng là của tôi sai, thế nhưng tôi thực sự thích nàng, tình cảm của tôi không hề có một chút giả dối!"


    Lượng Vũ giẫy khỏi vòng tay của Nguyệt Hiểu, khóe miệng mỉa mai cười.


    "Phong Nguyệt Hiểu, ngươi cần phải hiểu chúng ta không có khả năng!"


    "Vì sao không có khả năng?" Nàng biết câu trả lời nhưng vẫn muốn hỏi vì Nàng thật không muốn tin chuyện này sẽ không có kết quả.


    Lượng Vũ nhìn Phong Nguyệt Hiểu, phản phất cười nhạo sự vô tri của Nàng.


    "Từ xưa đến nay, đều là nam hôn nữ phối, ta và ngươi đều là nữ tử, thế nào có khả năng?"


    "Chúng ta đã sớm bái đường, đã là phu thê !"


    "Đó là ta còn không biết chuyện ngươi là nữ tử, hiện tại đã biết rõ ràng tất cả, ngươi cho rằng ta và ngươi còn có thể sao chứ?"


    Khuôn mặt Phong Nguyệt Hiểu nhất thời trắng xanh.


    "Bởi vì tôi là nữ tử, vì vậy nàng muốn thu hồi tình cảm của nàng đối với tôi sao? Lượng Vũ."





    "Đừng nói những chuyện này nữa! nó sẽ chỉ làm ta thấy nhục nhã."


    Ánh mắt lạnh như băng củaLượng Vũ giống mũi tên nhọn đâm vào trái tim Nguyệt Hiểu, thật sự làm Nàng cảm thấy rất đau đớn, nỗi đau này nếu so với Diêm vương tác còn hơn gấp trăm lần...


    "Tôi yêu nàng, Lượng Vũ!" từ trước đến nay, tuy rằng hiểu Lượng Vũ là nữ tử, thế nhưng Nàng vẫn cố chấp yêu nàng...


    "Câm miệng! tình yêu của ngươi làm ta cảm thấy ghê tởm..."


    Người đang phẫn nộ thì luôn là khẩu thị tâm phi , lời nói với tiếng lòng thật sự khác xa nhau tựa như Trầm Lượng Vũ hiện tại.


    Nghe được lời nói của Lượng Vũ, Nguyệt Hiểu nhất thời tan nát cõi lòng.


    "Phong Nguyệt Hiểu, ngươi biết lúc trước ta vì sao chiêu ngươi làm quận mã không? Bởi vì sư phụ ta từng đoán ra ta và ngươi kiếp trước là thanh mai trúc mã , thế nhưng sau cùng ta lại là gả cho người khác, làm ngươi uất ức mà chết. Mà sau khi biết nguyên nhân cái chết của ngươi kiếp trước của ta vì vẫn nhớ thương ngươi, không lâu sau cũng tùy ngươi mà đi."


    Còn nhớ rõ lúc đó sư phụ còn nói quá, bởi vì chúng ta hai người kiếp trước này đây không cam lòng, tạo thành chúng ta kiếp này dây dưa cùng một chỗ, chí tử phương hưu!


    Nhưng hiện tại xem ra, sư phụ nói đúng là trở thành sự thật..


    "Vì vậy lúc trước ta không để ý người khác dị nghị, cố ý gả cho ngươi, tất cả chỉ vì này tình cảm kiếp trước ta phụ ngươi, khiếm ngươi mà thôi.”


    Lượng Vũ khẽ thở dài, sau đó nói tiếp:


    "Phong Nguyệt Hiểu, chuyện ngươi giấu diếm thân phận, ta cũng không muốn tái truy cứu nữa, qua mấy ngày ta sẽ viết hưu thư cấp ngươi, ngươi nên tìm một lý do rời đi vương phủ, đời này ta không bao giờ ... muốn thấy ngươi một lần nữa."


    Nói xong, Lượng Vũ cũng không quay đầu lại nhìn Nguyệt Hiểu một cái mà phất tay rời đi, mà Nguyệt Hiểu cũng không hiểu sao đứng yên tại chỗ cười to.


    "Đời này... Lượng Vũ không bao giờ ... muốn thấy ta nữa... Không bao giờ ... muốn thấy ta nữa.."


    Trong đầu quanh quẩn từng câu từng chữ trong lời nói đả thương người của Lượng Vũ, Nguyệt Hiểu càng không ngừng nở nụ cười.


    Nàng cười to, cười khàn cả giọng, còn mang điểm bi thống ý tứ hàm xúc làm cho Thị Nguyệt lo lắng nhanh chóng bước vào trong phòng.


    "Chủ tử, ngài làm sao vậy? Không nên làm tôi sợ !"


    Thị Nguyệt một lòng lo lắng, thế nhưng Nguyệt Hiểu còn một mực cười.


    "Thị Nguyệt... Lượng Vũ nàng không yêu tôi nữa... Nàng không cần tôi nữa...... không cần tôi yêu nàng ………không cần nữa..."


    Nguyệt Hiểu cảm giác trái tim Nàng đau quá, vì sao yêu một người sẽ đau khổ như thế chứ? ... Nếu như... không thương không yêu có phải tốt hơn không chứ...!!!!


    "Chủ tử, ngài đừng như vậy. Quận chúa chỉ là tức giận mà thôi, chờ nàng hết giận sẽ không có chuyện gì..."


    Thị Nguyệt tưởng trấn an Nguyệt Hiểu, nhưng một điểm tự tin cũng không có.


    "... Lượng Vũ..." Nàng biết tôi kiếp này và kiếp trước như nhau, chỉ muốn dùng sinh mệnh này cả đời yêu nàng không chứ?


    "Chủ tử, ngài làm sao vậy, ngài đừng làm tôi sợ?"


    Thị Nguyệt kinh khủng phát hiện Diêm vương tác trong người của Nguyệt Hiểu bởi vì do Nàng xúc động mạnh dẫn đến độc tính tự nhiên tại trong cơ thể phát tác...


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  8. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  9. #45
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 42

    Mời Đọc (Click Here) :


    "Phụ vương, mẫu phi, nữ nhi muốn hưu Phong Nguyệt Hiểu."


    Ngày hôm sau Lượng Vũ vừa thấy Sở quận vương và Sở Vương phi, lập tức hướng hai người bọn họ nói ra quyết định của chính nàng.


    "Vũ Nhi, không phải con rất yêu tên tiểu tử thối kia sao?" Sở quận vương ngạc nhiên nhìn Lượng Vũ mà nói.


    Ông có nghe lầm hay không? Lượng Vũ yêu Phong Nguyệt Hiểu yêu đến khắc cốt minh tâm, vậy mà muốn hưu tiểu tử thối kia sao? !


    "Hiện tại con không yêu nữa..." Lượng Vũ bực mình ... trả lời.


    Sở Vương phi đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lượng Vũ:


    "Thật sự không yêu nữa sao? Như vậy cứ làm theo những lời con nói đi!"


    "..." Lượng Vũ im lặng mím môi, trong thâm tâm không ngừng suy nghĩ những lời nói của Sở Vương phi.


    Chính mình thật sự là không yêu hắn nữa sao? Cho dù Phong Nguyệt Hiểu là nữ tử, nàng thực sự không hề còn chút tình cảm nào nữa sao?


    Nếu không yêu Nguyệt Hiểu, vì sao trong đầu luôn hiện lên hình ảnh thương tâm của Nguyệt Hiểu lúc bị nàng cự tuyệt? ánh mắt bi thương, khuôn mặt thống khổ, cả thân người run run, nước mắt tràn khóe mi, tất cả hình ảnh đó như hiện ra trước mắt nàng, nàng không thể, không thể nào quên được.


    "Vũ Nhi, con đi theo mẫu phi, ta có cái này muốn đưa cho con!!”


    Sau khi nói xong, Sở Vương phi cũng không quay đầu lại nhìn Lượng Vũ lấy một cái mà tiêu sái bước đi, Lượng Vũ nhanh chóng đi theo phía sau bà.


    Đi tới phật đường, Sở Vương phi mới dừng lại.


    "Nương không biết con và Nguyệt Hiểu phát sinh chuyện gì, nhưng các con là phu thê !"


    "..." Phu thê? ! Hai nữ tử, cũng có thể trở thành phu thê sao?


    Sở Vương phi đi tới nơi cung phụng thần tượng Quan Thế Âm bồ tát, giống như ngày thường thành kính lễ Phật, chỉ là lần này bà lấy ra một cái túi gấm từ hương án.


    “Vũ Nhi, con biết không? Trong lúc con trúng độc, Nguyệt Hiểu từng nói với chúng ta, con và hắn là phu thê, trượng phu cứu thê tử là chuyện đương nhiên. Bắt đầu từ thời điểm đó, ta thực sự yên tâm mà giao con cho Nguyệt Hiểu, bởi vì ta tin rằng đứa nhỏ Nguyệt Hiểu sẽ không bao giờ phụ con.”


    Một nữ tử, nói cho cùng sinh ra nữ nhi, nguyện vọng lớn nhất cũng chỉ là mong muốn có thể tìm cho nữ nhi của mình một gã phu quân thật tình yêu thương nàng, và bà cũng tin tưởng Nguyệt Hiểu nhất định có khả năng yêu quý Lượng Vũ!


    Nghe vậy, Lượng Vũ ngạc nhiên, bởi vì nàng chưa bao giờ nghĩ Nguyệt Hiểu xem nàng như thê tử... Cho dù nàng là nữ tử?


    Sở Vương phi đem kia túi gấm giao cho Lượng Vũ .


    "Cái này túi gấm này là sư phụ của con trước khi đi giao lại cho ta, còn nói tới khi nào con và Nguyệt Hiểu có tranh chấp, mong muốn ta đưa cho con cái túi gấm này để con có thể lựa chọn một cách đúng đắn để tránh sau này hối hận."


    Nói xong, Sở Vương phi bước đi, lưu lại một mình Lượng Vũ tại phật đường.


    Không biết qua bao lâu, Lượng Vũ mới chậm rãi mở túi gấm mà sư phụ để lại cho nàng, chỉ thấy trên đó viết tên của bốn người .


    Phía trên viết Trầm Lượng Vũ, Phong Nguyệt Hiểu, xuống dưới lại là Trầm Ngọc Nhu, Phong Y Nhân – hai cái tên rất nữ tính, chắc đây là tên của các nàng ở kiếp trước.


    Vì vậy có thể nói nàng và Nguyệt Hiểu kiếp trước, cũng đồng dạng là hai nữ tử, dùng thân phận nữ tử yêu nhau?


    "... Ta sai rồi sao? ..."

    --------------------------------------------------------------------------------

    Phong Dạ Hiểu dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Sở quận vương phủ, liền gặp phải Đông Nhi đang muốn đi ra ngoài.


    "Đông Nhi, Nguyệt Hiểu có trong vương phủ không?"


    Dạ Hiểu lớn tiếng hỏi, bởi vì trong lòng nàng dâng lên một cái dự cảm không lành.


    "Dạ, hẳn là còn ở trong phòng, bởi vì cả ngày hôm này nô tì đều không thấy được quận mã và Thị Nguyệt tỷ." Đông Nhi thành thật trả lời.


    Phong Dạ Hiểu nghe xong, bước nhanh tới trước của phòng của Nguyệt Hiểu, vừa vào cửa đã thấy Nguyệt Hiểu nằm ở trên giường, mà Thị Nguyệt còn đang bên cạnh liên tục khóc.


    "Thị Nguyệt, phát sinh chuyện gì?" Vì sao sắc mặt của Nguyệt Hiểu lại tái nhợt như thế? Dạ Hiểu như biết có chuyện gì đã xảy ra nên lo lắng hỏi Thị Nguyệt.


    "Dạ Hiểu tiểu thư..." Thị Nguyệt thấy Dạ Hiểu vừa mới trở về, ức chế không được trong lòng chua xót, đem mọi chuyện phát sinh trong mấy ngày gần đây thuật lại cho Dạ Hiểu biết.


    Nghe xong mọi chuyện, Dạ Hiểu thấp thỏm bất an đi tới bên giường thay Nguyệt Hiểu bắt mạch, nàng phát hiện độc tính của Diêm vương tác đã bắt đầu lan tràn toàn thân của Nguyệt Hiểu...



    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  10. The Following 2 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  11. #46
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 43

    Mời Đọc (Click Here) :


    Nghe xong Thị Nguyệt phân tích mọi chuyện rõ ràng rành mạch, Phong Dạ Hiểu liền điên cuồng mà đi tìm Lượng Vũ, nàng thật sự rất tức giận, thật hối hận lúc trước đã để cho Nguyệt Hiểu trở về.


    Nếu nàng kiên quyết không chấp nhận thì đứa em đáng thương của nàng sẽ không vì những lời độc ác của Quận chúa Thần Hi mà độc phát toàn thân:


    “Trầm Lượng Vũ ngươi ở đâu chứ ngươi có biết ngươi nhẫn tâm lắm không?” đi khắp nơi, lục tung khắp vương phủ lên nàng mới tìm được Lượng Vũ đang ở trong phật đường.


    Vừa tới nơi chưa để Lượng Vũ nhận ra thì Dạ Hiểu đã lớn tiếng nói ra những uất ức trong lòng, ngữ âm đầy phẫn nộ, nàng thật sự lo lắng cho đứa em ngốc ngếch của nàng đang nằm trên giường mà chờ Diêm vương gọi đi lúc nào không biết :


    "Trầm Lượng Vũ! Ngươi vì sao có thể nói ra những lời cay độc tổn thương Tiểu tam?" Phong Dạ Hiểu ức chế không được cơn giận dâng lên từ đáy lòng, chất vấn Lượng Vũ.


    Lượng Vũ thấy người tới là Phong Dạ Hiểu, liền lặng lẽ đem tờ giấy cất vào tay áo, chuyện của nàng và Nguyệt Hiểu nàng không muốn có người nào khác biết, lưới tình dây dưa khó thoát nhưng tốt hơn chỉ người trong cuộc biết đến là đủ , nhiều người chỉ sinh nhiều chuyện thị phi, phiền phức :


    “Ta tổn thương hắn? Phong Dạ Hiểu!! Ngươi nên nói cho rõ ràng, là hắn lừa gạt ta trước, mọi chuyện hết thảy đều là giả dối. Phong Nguyệt Hiểu là một nữ tử, tại sao hắn còn cố tình làm cho ta yêu hắn, chuyện này không phải là đùa giỡn với tình cảm của ta sao? Mặt khác nếu chuyện này lang truyền ra ngoài, mọi người biết quận chúa Thần Hi chiêu một nữ phò mã, ngươi nói thử xem thanh danh của Vương Phủ còn ra gì, danh tiếng của Hoàng tộc còn ra gì, đó là ta chửa nói tới tội khi quân.”


    Là do Phong Nguyệt Hiểu giấu giếm sự thật nên nàng mới ngu ngốc yêu hắn!! Yêu một nữ tử, đó là một vết nhơ đối với một vị quận chúa như nàng…..


    “Cho dù Tiểu Tam giấu giếm ngươi là do muội ấy sai? Nhưng dù sao muội ấy cũng cứu mạng ngươi, ngươi chẳng những không biết mang ơn còn nhẫn tâm lấy oán báo ân, làm hại muội ấy, đây là phong cách của hoàng gia sao? Ngươi có biết ngươi làm cho Tiểu Tam đau khổ tới mức nào không?”


    Ngữ khí của Dạ Hiểu phẫn nộ âm thanh lớn tiếng lên án Lượng Vũ, làm cho Lượng Vũ nhất thời nghi hoặc.


    "Ta hại hắn? Phong Dạ Hiểu, ngươi không nên nói lung tung, hắn làm ta tan nát cõi lòng lại làm ta cảm thấy nhục nhã khi yêu một nữ tử. Ngươi nói là ai hại ai cơ chứ?!"


    Phong Dạ Hiểu không ngừng cười nhạt, mặt cười như khóc đầy tuyệt vọng.


    "Quận chúa, ngươi có biết không chứ? Tiểu Tam nhà chúng ta yêu thảm ngươi, tình cảm của Tiểu Tam dành cho ngươi, cho dù vì ngươi mất mạng cũng cam lòng không hối tiếc, thế nhưng ngươi chẳng những không hiểu còn nhẫn tâm nói lời cay nghiệt, làm cho Tiểu Tam đau lòng, ngươi có còn lương tâm không chứ?"


    Nghe được Dạ Hiểu cứ mãi chỉ trích mình, Lượng Vũ cố nén lửa giận đang sôi sùng sục trong lòng nàng:


    "Phong Dạ Hiểu, lời này ngươi nói có nghĩa là gì? Thế nào cảm giác là ta thiếu Phong Nguyệt Hiểu?"


    "Ngươi vĩnh viễn sẽ không biết Tiểu Tam vì ngươi nỗ lực cái gì đại giới, vì ngươi hi sinh cái gì! Dù có kiếp sau ngươi cũng không hiểu hết chuyện ngươi gây ra cho Tiểu Tam!"


    Thanh âm của Dạ Hiểu càng lúc càng đau đớn phẫn nộ , đứa em ngốc này của nàng sao lại yêu vị quận chúa không có lương tâm này chứ, vì Lượng Vũ làm nhiều chuyện như vậy mà cũng không chịu nói rõ chuyện gì cho nàng hiểu chỉ âm thầm một mình chịu đựng, đúng là ngốc mà!


    Sắc mặt của Lượng Vũ lập tức tái nhợt, nhưng cố tình trấn định:


    "Phong Dạ Hiểu! Hôm nay nếu ngươi không nói cho rõ ràng mọi chuyện, ta tuyệt không cho phép ngươi rời khỏi đây." Thâm tâm nàng hiện ra một dự cảm bất hảo...


    Phong Dạ Hiểu nhìn chằm chằm Lượng Vũ, sau cùng mới quyết định nói ra :


    “Ngươi có nghe qua Diêm vương tác không?"


    "Đệ nhất độc dược Diêm vương tác, thiên hạ nghe tiếng, bản quận chúa đương nhiên là biết."


    Phong Dạ Hiểu khẽ thở dài, sau đó nói tiếp:


    "Khi còn bé bởi vì ta ham chơi, hại Tiểu Tam lầm trúng Diêm vương tác, lúc đó mặc dù có thần y trị liệu, nhưng chỉ có thể kéo dài mạng sống của muội ấy chừng mấy tháng. Ta vì Tiểu tam, đột nhập vào Dược Vương cốc trộm đi Bích Lạc Hoàng tuyền đan để cho Tiểu Tam kéo dài sinh mệnh, nhưng theo ngày qua ngày, độc tính trong cơ thể Tiểu Tam số lần tái phát ngày càng nhiều, tình huống cũng càng ngày càng nghiêm trọng, sau cùng chỉ còn một viên đan dược..."





    "Ta vốn có dĩ nghe được tin tức về Kim Ngọc Hồi Xuân của Bách Thảo Đường, lúc trước ta muốn cho Nguyệt Hiểu trước tiên ăn vào viên đan dược cuối cùng, đợi một khoảng thời gian người của Bách Thảo Đường đến đây sẽ chữa trị cho muội ấy nhưng hôm nay kế hoạch toàn bộ bị hủy!"


    Độc tính trong cơ thể của Tiểu Tam mạnh mẽ phát tác, mà muội ấy lại không còn Bích Lạc Hoàng tuyền đan trấn áp Diêm vương tác...


    Chính tai nghe tất cả, Lượng Vũ không cách nào tha thứ cho bản thân mình... Nàng rất tàn nhẫn với Nguyệt Hiểu ? !


    Nhớ tới khoảng thời gian trị liêu hai mặt của bản thân, Lượng Vũ mới giật mình phát giác tình huống của Nguyệt Hiểu lúc ở lại bên cạnh nàng?


    Mà nàng lại vì tự tôn và sỉ diện, quyết tâm tổn thương Nguyệt Hiểu, là nàng sai rồi sao, nàng lại nợ Nguyệt Hiểu thêm nhiều hơn.


    Vừa nghĩ đến những kia lời nói cay độc của bản thân ngày hôm qua, Lượng Vũ lập tức bước nhanh rời đi, mà Dạ Hiểu chỉ là lẳng lặng nhìn theo bóng lưng của nàng...


    *... Tiểu Tam, những việc có thể làm cho muội tỷ đã làm hết rồi, tin rằng tình cảm của muội và quận chúa sau này sẽ hạnh phúc vui vẻ, muội đừng làm tỷ thất vọng...Tỷ quyết không cho phép muội dễ dàng chết như vậy, bởi vì muội là muội muội mà tỷ yêu thương nhất... *

    --------------------------------------------------------------------------------

    Kinh thành tây giao


    Một nữ tử thân mặc hồng y diễm lệ, khóe môi mỉm cười câu dẫn.


    "Phong Dạ Hiểu, ta đúng hẹn tới, chờ ta, ta nhất định tìm tới tỷ!"

    --------------------------------------------------------------------------------

    Tại quang vinh dương quận bắc, trong một hiệu thuốc một nữ tử nổi tiếng xinh đẹp, mắt phượng vẫn nhìn chằm chằm lấy khối cổ ngọc trên bàn.


    Mặt trên có khắc chữ cổ "Duyến định tam sinh", đó cũng là vật làm chứng cho tình cảm và khúc mắt trước đây giữa nàng và Phong Dạ Hiểu...


    Hẹn ước một tháng sắp tới? Nàng có nên đi hay không?!!!


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  12. The Following 2 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  13. #47
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 44


    Mời Đọc (Click Here) :




    Đây là kẻ luôn hi hi ha ha, suốt ngày mặt mày hớn hở Phong Nguyệt Hiểu sao? Là kẻ luôn trưng ra cái bộ mặt ủy khuất đáng thương như con chó nhỏ mỗi khi bị nàng khi dễ hay sao…..cái kẻ mà lúc mắt nàng không thể nhìn thấy gì luôn ôm chầm lấy nàng cho nàng sự ấm áp, đòi làm ánh mắt cho nàng vì nàng mà vẽ tranh vì nàng mà đánh đàn hay sao????


    Ánh mắt của Lượng Vũ nhìn chằm chằm khuôn mặt hồng hào ngày nào của Nguyệt Hiểu giờ đây đã trở nên trắng bệch không một tia máu, thân hình gầy yếu mong manh như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ để lây chuyển được nó, mới qua một ngày thôi sao hắn lại trở nên tàn tạ như thế chứ ?


    Lượng Vũ ngạc nhiên ngóng nhìn về phía Nguyệt Hiểu, bước chân nàng như có trăm ngàn cân nặng chịt, nàng chằm chậm bước đến bên giường.


    "Quận chúa, Diêm vương tác trong cơ thể của chủ tử đã lan tràn khắp toàn thân, bây giờ cho dù đích thân cốc chủ Dược Vương cốc hoặc Kim Ngọc Hồi Xuân tới đây cũng không thể nào nắm chắc có thể chữa hết độc trong người chủ tử được."


    Cũng như Lượng Vũ, giờ phút này Thị Nguyệt cũng đang nhìn chằm chằm lấy thân thể mỏng manh của Nguyệt Hiểu, trong thâm tâm nàng không ngừng trách cứ chính mình vô năng, không thể tìm ra được biện pháp giải độc cho Nguyệt Hiểu. Nàng thật hổ thẹn khi mang tiếng là một thầy thuốc.


    Nhìn người bệnh cứ từng ngày từng giờ đối mặt với cái chết mà bản thân nàng chỉ có thể đứng nhìn Diêm Vương mang người đó đi, hỏi thử như thế sao không khó chịu được chứ, huống hồ chi người đó lại còn là Nguyệt Hiểu.


    Từ nhỏ được nhà họ Phong đưa về làm tỳ nữ, cùng Tinh Hiểu, Dạ Hiểu, Nguyệt Hiểu cùng nhau lớn lên, tuy rằng thân phận chủ tớ có khác nhưng bao lâu nay ở bên cạnh Nguyệt Hiểu. Nàng luôn xem Nguyệt Hiểu như một người em ruột thịt mà chăm sóc, che chở. Vậy mà giờ đây nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Nguyệt Hiểu ngày một nguy kịch, hỏi sao nàng không hổ thẹn với Nguyệt Hiểu với Dạ Hiểu với nhà họ Phong đây…..


    Lượng Vũ ngồi ở mép giường, ánh mắt u thương nhìn chằm chằm người mà nàng ngày nhớ đêm mong.


    "Nguyệt Hiểu... Còn có thể cầm cự được bao nhiêu ngày nữa?"


    "Bằng y thuật của tôi và những dược liệu trân quý mà tiểu thư Dạ Hiểu mang đến, tối đa chỉ có bảy ngày."


    Vừa nói đến câu này, nước mắt của Thị Nguyệt cũng bắt đầu chảy xuống .


    "Nếu như có những dược liệu trong hoàng cung và thái y trợ giúp thì sao, như vậy Nguyệt Hiểu khả dĩ sống bao nhiêu ngày?"


    Để giữ mạng sống cho Nguyệt Hiểu, thì là phải vận dụng quyền lực và quan hệ của vương phủ Lượng Vũ cũng cam tâm tình nguyện!


    Thị Nguyệt lắc đầu, khẽ thở dài, "Như nhau bảy ngày..." Bởi vì dược liệu Phong Dạ Hiểu mang đến là ngang bằng với những loại dược liệu mà thái y viện cất giấu, vì vậy theo nàng tính toán thì cũng chỉ có thể tái cầm cự bảy ngày.


    "Không có biện pháp nào khác sau? "


    Bàn tay của Lượng Vũ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Nguyệt Hiểu, mắt thấy khuôn mặt của hắn ngày một tiều tụy, Lượng Vũ lại càng thêm tự trách, đây là ánh mắt bờ môi căng đầy sức sống mà mới ngày nào nàng luôn vuốt ve hay sao ? Sao lại biến thành thế này...


    "Trừ phi có Bích Lạc Hoàng tuyền đan, như vậy tôi còn có thể kéo dài mạng của chủ tử, chí ít có thể kéo dài thêm nửa tháng." Hơn nửa tháng, ngần ấy thời gian thì Kim Ngọc Hồi Xuân cũng nên đến kinh thành!


    "Chỉ cần có Bích Lạc Hoàng tuyền đan là có thể sao?" Lượng Vũ yếu ớt nói.


    "Không sai, chỉ cần có Bích Lạc Hoàng tuyền đan..." Nguyệt Hiểu đã sớm lấy viên đan dược cuối cùng thay quận chúa giải độc của thiên nhất nước thánh, các nàng sẽ không có Bích Lạc Hoàng tuyền đan nữa.


    "Hảo, trong vòng bảy ngày ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp lấy tới." Lượng Vũ nhớ tới một người, nàng biết nhiều năm trước người nọ từng được hoàng đế ban cho đan dược này, chỉ là nếu không phải cần đan dược kéo dài mạng sống của Nguyệt Hiểu thì thật sự nàng không muốn đi cầu người kia...


    Nghe vậy, Thị Nguyệt cho rằng mình nghe lầm , "Quận chúa, người có biện pháp tìm được Bích Lạc Hoàng tuyền đan?"


    Lượng Vũ không giải thích một chút gì, chỉ đối với Thị Nguyệt nói: "Mấy ngày nay, ngươi thay ta hảo hảo chiếu cố Nguyệt Hiểu, trong vòng bảy ngày ta nhất định sẽ trở về."


    Nói xong, ánh mắt đen láy của nàng dường như chỉ phản chiếu hình bóng của duy nhất một người. Lượng Vũ nhìn sang khuôn mặt tiều tụy của Nguyệt Hiểu, nàng nghiêng người đặt môi mình lên bờ môi khô nứt của Nguyệt Hiểu, sau đó nói thầm vào bên tai Nguyệt Hiểu:


    " Phong Nguyệt Hiểu, bất luận ngươi là nam hay nữ, đời này trừ ngươi ra ta sẽ không lấy bất kì ai làm chồng! Nếu là ngươi sống, ta liền cùng ngươi chấp tay tử dữ tử giai lão, bách niên hảo hợp vĩnh kết đồng tâm, nếu là ngươi chết, ta liền cạo đầu quy y cửa phật, từ nay về sau kết bạn thanh đăng không quan tâm thế sự phồn hoa... Nhưng cầu kiếp sau có thể cùng oan gia nhà ngươi gặp nhau một lần nữa..."


    Đợi sau khi Lượng Vũ rời đi, dù vẫn còn đang hôn mê, hai tròng mắt nhắm chặt của Nguyệt Hiểu bất giác chảy xuống nước mắt, Nàng phảng phất dường như nghe được những lời Lượng Vũ nói trước khi đi...

    --------------------------------------------------------------------------------

    Kinh thành Duyệt Lai khách sạn


    Một nữ tử mặc y phục màu hồng, lúc này đang cười thật thoải mái, bởi vì nàng đem toàn bộ khách trọ trong khách sạn toàn bộ đuổi ra ngoài, chỉ còn lại một mình nàng.


    "Cô nãi nãi, tiểu nhân cầu người thương xót dùm, cho chúng tôi tiếp tục buôn bán!"


    Chưởng quầy khúm núm cầu xin vị cô nương trẻ tuổi trước mặt, hắn chỉ còn không kêu cha gọi mẹ , mà muốn trách thì chỉ có thể trách hắn có mắt không tròng tự nhiên dây vào cô nương phiền phức này!


    “ Cho quán trọ tồi tàng của các ngươi phục vụ một mình bản cô nương đã là ta có lòng tốt với các ngươi lắm rồi!! Nếu như các ngươi còn đám để cho những người khác vào đây ăn uống thì lúc đó đừng trách ta vô tình, mạng sống của các ngươi còn khó mà giữ được nói chi là làm ăn ….”


    Nếu không phải từng hứa hẹn với Phong Dạ Hiểu thì nàng đã sớm hạ độc làm cho những người kia đi gặp Diêm vương hết rồi, lúc đó xem bọn họ sao có thể ở trước mặt nàng ồn ào lắm chuyện mà khóc lóc van xin như bây giờ kia chứ?



    "Cô nãi nãi..."


    Chưởng quầy cũng là có nỗi khổ riêng, cực chẳng đã hắn mới phải khóc lóc cầu xin như vậy, ai biết nữ tử mặc áo hồng này ở lại đây mười ngày hay nửa tháng, như vậy thì cả nhà trọ của hắn chỉ có thể phục vụ cho mình cô ta, vậy thì Duyệt Lai khách sạn của hắn chẳng phải dẹp tiệm sớm???


    "Lão bản, cô nương này ở đây bao lâu, tất cả tổn thất của ngươi do ta bồi thường."


    Phong Dạ Hiểu vừa bước vào khách sạn, liền nhìn thấy một nam tử tuổi độ trung niên đang quỵ lụy cầu xin một nữ tử trẻ tuổi... Chỉ có thể nói... Tội nghiệt !


    "Dạ Hiểu, tỷ tới rồi!" Nữ tử mặc áo hồng vừa thấy Dạ Hiểu đến, nhanh chân nhào tới, tay còn chăm chú ôm nàng không tha.


    "Mị Nhi, đã lâu không gặp..." muội vẫn đanh đá như xưa? !
    --------------------------------------------------------------------------------

    Sau mấy ngày trầm tư suy nghĩ ,Văn Nhân Tuyền rốt cuộc đưa ra quyết định.


    " Ngâm Phong , phân phó xuống phía dưới, gọi bốn người bọn hắn buông hết mọi chuyện, theo ta đi kinh thành một chuyến."


    " Dạ, tiểu thư." Tỳ nữ thân cận của Văn Nhân Tuyền – Ngâm Phong , sớm biết tiểu thư nhà mình nhất định sẽ đi một chuyến tới kinh thành, cho nên nàng đã sớm đem hành lý chuẩn bị tốt !


    " Nhanh nhất lúc nào có thể xuất phát?" Trong lúc nàng tự hỏi lâu như vậy, còn có nghi vấn sao?


    " Lúc nào cũng có thể xuất phát!" Đi theo Văn Nhân Tuyền bên cạnh lâu như vậy, Ngâm Phong sớm biết tâm ý của nàng.


    "..." khuôn mặt Văn Nhân Tuyền bỗng trở nên đỏ ửng, thật lâu không tiêu tan...



    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  14. #48
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 45



    Mời Đọc (Click Here) :



    Nếu không có chuyện này xảy ra, Lượng Vũ thực sự không muốn gặp mặt người nọ, bởi nàng cũng hiểu được nếu nàng tìm tới thì kết quả cuối cùng sẽ như thế nào, tình cảm thâm giao nhiều năm giữa hai người có thể vì chuyện này mà rạn nứt, nhưng vì Nguyệt Hiểu, nàng không còn lựa chọn nào khác...


    "Thần Hi, sao muội lại có thời gian rãnh tới tìm huynh?" Giọng nói mang theo chút gì đó vui mừng cũng như chút gì nghi ngờ cắt đứt suy nghĩ của Lượng Vũ.


    "Trục Nhật ca ca, lâu rồi không gặp."


    Lượng Vũ lên tiếng kêu Hoắc Trục Nhật một tiếng “ca ca”, tiếng “ca ca” này của nàng cũng là muốn nhắc cho hắn nhớ tình cảm thâm giao ngày xưa của hai người bọn họ.





    "Lượng Vũ, hôm nay muội tìm huynh có việc gì sao?" Hoắc Trục Nhật say mê nhìn chằm chằm Lượng Vũ , trong tâm trí hắn không ngừng nhớ tới tình cảnh thuở bé của hai người bọn hắn, ngữ âm cũng thập phần ôn nhu .


    "Muội nhớ vài năm trước, hoàng thượng từng ban một viên Bích Lạc Hoàng tuyền đan cho huynh, bây giờ huynh còn giữ hay không ?"


    Tâm trạng của hắn còn đang lưu luyến trong ôn nhu của quá khứ thì bị câu nói của Lượng Vũ cắt dứt, khuôn mặt hắn trở nên đanh lại, hắn cũng có thể hiểu rõ ràng, hôm nay Lượng Vũ tới tìm hắn là vì ai.


    “ Vẫn ở chỗ huynh, như vậy thì sao? ”


    “ Thần Hi mong muốn Trục Nhật ca ca có thể bỏ được thứ yêu thích, muội nguyện dùng vật khác có giá trị tương tự để hoán đổi.” Lượng Vũ không kiêu ngạo không siểm nịnh mà trả lời Hoắc Trục Nhật.


    Tuy rằng trong lòng Hoắc Trục Nhật đã sớm hiểu ra mọi chuyện nhưng hắn vẫn ôm chặt lấy một tia hy vọng, hắn chỉ muốn những gì hắn nghĩ chỉ là huyễn tưởng….


    “Muội cần Bích Lạc hoàng tuyền đan làm gì? ”


    Chỉ cần Lượng Vũ nói chữa trị cho một ai đó bất kì dù là ai đi chăng nữa, chỉ cần không phải là Phong Nguyệt Hiểu thì mọi chuyện có thể thương lượng.


    "Quận mã trúng độc, cần Bích Lạc Hoàng tuyền đan để trị liệu, mong rằng Trục Nhật ca ca thành toàn." Lượng Vũ đã trả lời một cách uyển chuyển nhất có thể, nhưng câu nói này của nàng thật sự làm bị thương trái tim của Hoắc Trục Nhật.


    "Trước đây muội cũng trúng độc, nhưng muội cũng không cầu xin huynh dù chỉ một lời, hôm nay vì Phong Nguyệt Hiểu, muội lại cầu xin ta..."





    " Nguyệt Hiểu là của ta trượng phu của muội, thân là thê tử, muội đương nhiên phải hết lòng nghĩ biện pháp cứu chàng..." Cho dù là nàng chưa từng cầu xin ai một chuyện gì , vì Nguyệt Hiểu, nàng chấp nhận cúi đầu cầu người.


    Hoắc Trục Nhật nắm chặt nắm tay, quay lại nhìn Lượng Vũ nói:


    "Phong Nguyệt Hiểu vì muội làm cái gì mà muội coi trọng hắn như thế?" hắn có cái gì tốt chứ? tình cảm ta dành cho muội nhiều năm như vậy là không đáng chút nào sao?


    "Đúng vậy, Nguyệt Hiểu là trượng phu duy nhất của muội kiếp này, cũng là người mà muội yêu nhất."


    Trọng tâm câu chuyện nhất nhất đều nói đến Nguyệt Hiểu, khuôn mặt lạnh lùng tuyệt mỹ của Lượng Vũ cũng nhu hòa rất nhiều, vẻ mặt của nàng lúc này đây Hoắc Trục Nhật chẳng bao giờ gặp qua...


    Sự ôn nhu của nàng là vì tên hèn hạ thấp kém Phong Nguyệt Hiểu kia sao, nàng trước giờ ở trước mặt Hoắc Trục Nhật hắn là cao cao tại thượng ngạo nghễ kiêu kì vậy mà vì một tên Phong Nguyệt Hiểu mà trở nên như vậy.


    Hắn rất không cam tâm, từ nhỏ ái mộ Thần Hi, nhưng nàng thích thượng một người mà hắn cảm thấy chỉ là một kẻ hèn mọn, trong thâm tâm hắn có một cỗ oán giận không nói nên lời... Hắn có điểm nào so ra kém Phong Nguyệt Hiểu?


    "Nếu muội muốn Bích Lạc Hoàng tuyền đan huynh có thể cho muội, nhưng muội phải ở bên cạnh huynh cả đời, muội có đồng ý không?"


    Nếu Phong Nguyệt Hiểu đối với muội quan trọng như vậy, điều kiện này của ta muộii cũng sẽ không cự tuyệt?!!!


    Lượng Vũ nhíu mày, "Huynh điên rồi sao? Huynh đừng quên huynh sắp trở thành Phò mã, mà ta thì đã là thê tử của Nguyệt Hiểu!"


    "Ta chẳng bao giờ thích Lan Hinh! Trời mới biết ta chưa bao giờ muốn làm Phò mã, nếu là có thể ta chỉ muốn làm quận mã của muội! Đời này ta chỉ yêu một mình Trầm Lượng Vũ muội mà thôi, lẽ nào muội còn không biết tâm ý của ta hay sao chứ?"Hoắc Trục Nhật phẫn nộ, hắn gằm lên, lớn tiếng nói thẳng những suy nghĩ trong lòng mình bao năm qua.


    Hắn oán, oán Lượng Vũ chẳng bao giờ nhìn thẳng vào tâm ý của hắn, tình cảm của hắn, cũng hận nàng dĩ nhiên ái thượng người khác...


    "Ta biết huynh yêu ta, thế nhưng người ta yêu không phải là huynh, xin lỗi."


    Mỗi người chỉ có một trái tim, mà trái tim của nàng sớm đã chỉ có hình ảnh của Nguyệt Hiểu, cho nên đối với Hoắc Trục Nhật, nàng chỉ có thể nói xin lỗi.


    Hoắc Trục Nhật cười lạnh một tiếng:


    "Đã như vậy, liền không cần nhiều lời nữa." Bích Lạc Hoàng tuyền đan hắn tuyệt đối không đưa ra cứu Phong Nguyệt Hiểu!


    Lượng Vũ tưởng nói cái gì đó nữa, nhưng sau cùng nàng cũng không nói ra.


    "Trục Nhật ca ca, ta mong là huynh có thể thay đổi ý kiến."


    Nàng hiểu rõ cái mà Hoắc Trục Nhật thầm nghĩ chính là nàng, thế nhưng nàng chỉ thuộc về một mình Nguyệt Hiểu mà thôi, phần tình cảm này không có gì có thể thay đổi...

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  15. #49
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 46
    Mời Đọc (Click Here) :



    Sau khi cùng Hoắc Trục Nhật thương lượng không có kết quả, Lượng Vũ liền ở trước cổng Hoắc phủ chờ đợi, trong đầu nàng thật mong Hoắc Trục Nhật có thể thay đổi quyết định.


    Nàng thật sự không muốn cầu xin hắn nhưng nàng cũng không thể để hắn ép nàng tới đường cùng, nàng không muốn nhìn Nguyệt Hiểu mất mạng mà nàng thì lại không thể làm gì, nàng không muốn mất Nguyệt Hiểu.


    Quận chúa Thần Hi hướng Hoắc phủ xin thuốc cứu quận mã bị một ít hữu tâm nhân sĩ biết được, trong vòng không đầy một ngày, hầu như toàn bộ người dân trong kinh thành đều biết chuyện.


    Một số dân chúng từng mang ân của Sở quận vương phủ, thấy cảnh Quận chúa Thần Hi một thân kiêu ngạo lại vì quận mã mà hướng Hoắc phủ xin thuốc, làm ai nấy đều thương cảm và bội phục nên cũng như ong vỡ tổ ở tại ngoài cửa Hoắc phủ quỳ lạy khẩn cầu Hoắc Trục Nhật, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, sự kiện xin thuốc trở nên huyên náo ầm ỷ, lang truyền khắp cả kinh thành, không ai không biết không ai không hay, từ bình dân thi sĩ tiểu thương cho tới đạt quan quý nhân, kể cả chốn thâm cung bên trong cũng biết ít nhiều...


    "Trục Nhật, huynh có thể đem Bích Lạc Hoàng tuyền đan cấp Thần Hi được hay không?"


    Người nói chuyện là Lan Hinh, nàng lần này đến đây cũng là thay Lượng Vũ cầu tình.


    "Làm không được."


    Hoắc Trục Nhật lạnh nhạt cự tuyệt. Giờ đây dù ai nói gì đi nữa thì hắn cũng không bao giờ ra tay cứu Phong Nguyệt Hiểu, chưa tính Phong Nguyệt Hiểu luôn là cái gai trong mắt hắn bị hắn coi khinh, mặt khác Nguyệt Hiểu lại là tình địch cướp đi người hắn yêu thương nhất, từng đó nguyên nhân nghĩ sao kêu hắn cấp thuốc cứu tình địch chứ, hắn thật sự làm không được.


    "Cho dù là huynh ghét Phong Nguyệt Hiểu, cũng nên nhìn đông đảo dân chúng đang quỳ gối ở trước cổng Hoắc phủ chứ, theo tình thế này suy xét còn có thể đông thêm nữa, trong triều đình đã có người đồn đãi chuyện này, huynh cũng nên liệu mà xử lý tốt..."


    Nhìn bên ngoài một mảnh đông nghịt đoàn người, hơn nữa Lượng Vũ đi đầu xin thuốc, ngay cả hoàng đế cũng bắt đầu quan tâm đến việc này. Hoắc Trục Nhật tin chắc đây cũng là việc tốt do Lượng Vũ nghĩ ra, muốn dùng trận thanh thế này để mong hắn đưa thuốc ra sao, dù cho hoàng đế có đến hắn cũng không cấp xem nàng làm gì được hắn.


    "Chuyện này….. không liên quan tới ta."


    Hoắc Trục Nhật tỏ ra không để ý, cho dù nhìn từ khía cạnh nào thì mọi chuyện phát triển tới giờ phút này đối với hắn thật rất bất lợi.


    Hắn biết những người ra mặt cầu xin dưới kia, là Lượng Vũ ý định phân phó rồi lôi kéo kẻ khác tới tạo thành làn sóng người , mục đích là muốn lấy dân khí bức bách hắn giao ra Bích Lạc Hoàng tuyền đan, nhưng hắn không muốn làm như vậy!


    "Hoắc Trục Nhật, đừng quên thân phận của huynh, huynh là Phò mã của muội."


    Lan Hinh phải nhắc nhở Hoắc Trục Nhật điểm này, chỉ sợ hắn quên trách nhiệm của chính mình.


    Thân phận? ! lại là thân phận!


    "Ta có thể thẳng thắn nói với muội, ta cũng không nguyện ý làm Phò mã, cũng không từng thích muội!"


    , tâm ý của hắn không bao giờ thay đổi, từ trước đã vậy tới nay vẫn thế...


    Khuôn mặt của Lan Hinh nhất thời thảm đạm rất nhiều.


    "Trục Nhật... huynh đang nói cái gì?"


    "Ta nói người ta yêu không phải muội, Lan Hinh."


    Nói xong, Hoắc Trục Nhật cũng không quay đầu lại nhìn nàng một cái, hắn chậm rãi bước đi rời xa Lan Hinh, một chút ý tứ dừng lại cũng không có.


    Lan Hinh nhìn bóng lưng lạnh lùng của hắn đáy lòng phải thừa nhận hắn chẳng bao giờ có yêu nàng... Đã như vậy, nàng cần gì phải cưỡng cầu làm chi?


    Ngày mai, Lan Hinh tại hoàng cung mất tích, không ai còn nhìn thấy nàng, hạ lạc bất minh...Nàng là một nữ tử đáng thương, nàng sinh tại hoàng thành vẫn nghĩ là có được cẩm y ngọc thực vinh hoa phú quý quyền khuynh thiên hạ, nhưng có ai biết đâu sinh trong nhà đế vương là đau khổ, không có tình thương phụ mẫu, lại là cùng huynh đệ tỷ muội phân tranh, ngay cả chuyện hôn nhân cũng là được định từ trước, không phải chính trị hôn nhân thì là lưỡng quốc hôn nhân, đều chỉ là nước cờ của kẻ khác.


    Mà Lan Hinh tuy được tứ hôn cho người nàng thích nhưng tâm hắn chỉ một mình Lượng Vũ, sự kiêu ngạo của nàng thân phận công chúa sao có thể cầu xin hắn yêu nàng……thật bất hạnh khi là nữ nhi nhà đế vương!!!!

    --------------------------------------------------------------------------------

    Nhìn đông đảo dân chúng ngoài cửa vì nàng mà tụ tập, tuy rằng tất cả điều này Lượng Vũ đã tính trước trong kế hoạch, nhưng nàng vẫn không vui vẻ.


    Bởi vì kỳ hạn bảy ngày trước mắt, hôm nay đã qua ba ngày nếu chiếu thế cục xem ra, Hoắc Trục Nhật còn không muốn giao ra Bích Lạc Hoàng tuyền đan cho nàng trao đổi, lẽ nào thật muốn vào cung cầu hoàng thượng đưa ra thánh chỉ, trợ nàng lấy đan dược sao?


    "Lượng Vũ!" một giọng nói vui mừng, từ phía sau Lượng Vũ truyền đến.


    Lượng Vũ chậm rãi quay đầu lai, nhưng không thể tin được oan gia dĩ nhiên rõ ràng đứng ở trước mặt nàng..."Nguyệt Hiểu..." Nàng đang mơ sao?


    Tận mắt nhìn đến Lượng Vũ khó có được thất thần dáng dấp, Nguyệt Hiểu cười đến tít cả mắt.


    "Quận chúa, nàng bị gì vậy? Vài ngày không gặp mà thôi, đã quên tôi rồi hay sao? " giữa lúc Nguyệt Hiểu còn muốn pha trò Lượng Vũ thì Lượng Vũ nhanh chóng bước tới hôn lên đôi môi của Nguyệt Hiểu ...


    Rời môi, dù da mặt của Nguyệt Hiểu có dày cách mấy cũng đỏ ửng cả lên, xấu hổ ngưng mắt nhìn Lượng Vũ...


    "Quận chúa, nàng ngày hôm nay... thật là nhiệt tình!"


    Nghe vậy, Lượng Vũ mới nhớ tới chính mình vừa mới nhất thời xúc động làm ra cái gì, nàng cũng bắt đầu cúi mặt e lệ, tựa đầu mai nhập hõm vai của Nguyệt Hiểu, không dám gặp người. Vừa rồi gặp Nguyệt Hiểu nàng thật vui mừng mà thất thố nên nghe đến Nguyệt Hiểu nói vậy hỏi sao nàng không xấu hổ kia chứ, có lẽ nàng chỉ ước có cái lỗ ở đây mà chui xuống thôi.


    Mà một bên dân chúng thấy quận chúa cùng quận mã ân ái, mọi người ai nấy đều vui vẻ tươi cười, đáy lòng đều nghĩ thay quận mã xin thuốc quả thật là một quyết định sáng suốt!


    Chỉ có Hoắc Trục Nhật thấy hai người tình chàng ý thiếp, trong cơn giận dữ! Hắn không chiếm được, tình nguyện ngọc thạch câu phần, cũng tuyệt không hội tiện nghi Phong Nguyệt Hiểu...Nếu không chiếm được thì đành hủy, hắn nhất định không để Phong Nguyệt Hiểu sống.

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  16. The Following User Says Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  17. #50
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    261
    Ngân lượng
    25,746
    Thanked: 1425
    Chương 47

    Mời Đọc (Click Here) :


    Từ khi trúng Diêm vương tác, Nguyệt Hiểu cảm thấy Nàng sống thêm được một giây phút nào trên đời đã là cảm kích trời xanh lắm rồi.


    Nàng đương nhiên biết bản thân mình trúng kỳ độc, sống không được bao lâu, cho nên Nàng mong muốn dùng sinh mạng ngắn ngủi của mình, sống thật vui vẻ lạc quan, làm hết mọi chuyện mình muốn để không uổng phí một đời...


    Vì vậy có thể nói, việc vào kinh thi cử đỗ đạt làm quan của Nàng lúc trước cũng chỉ để thỏa mãn cái ước nguyện thử cái cảm giác làm quan mà mọi người hằng mong ước là như thế nào...


    Mọi chuyện hết thảy cứ trôi qua bình thản, không tranh đấu không đua chen, làm tốt không ai khen làm sai chẳng ai trách, cứ thế cho đến lúc trời xanh lại một lần nữa vui đùa với Nàng. Một tháng trước lúc Nàng quyết định từ quan, trở về làn tam thiếu gia nhà họ Phong, thì một đạo thánh chỉ ban ra, đem Nàng và quận chúa buộc cùng một chỗ.


    Mỗi ngày đối mặt với quận chúa, biết rõ chính mình là nữ tử, Lượng Vũ cũng là nữ tử, nhưng Nàng vẫn yêu nàng...


    " Kiếp trước tình trái kiếp này thường, nhân gian vốn là hữu tình si."


    Tình cảm của Nàng đối với Lượng Vũ từ lâu đã không có cách nào kiềm chế được. Nàng cũng không muốn kiềm chế làm gì nữa, Diêm vương tác chi độc Diêm vương gọi canh ba không dám canh năm tử, Nàng không biết khi nào mình chết, cho nên Nàng tình nguyện dù chính mình có độc phát thân vong, cũng muốn bảo vệ Lượng Vũ bình an, đây là cách mà Phong Nguyệt Hiểu yêu Trầm Lượng Vũ.


    Nhưng khi thân phận bại lộ, những lời nói của Lượng Vũ làm cho Nguyệt Hiểu tan nát cõi lòng .


    Nàng yêu Lượng Vũ, yêu đến khắc cốt minh tâm, yêu đến chết cũng không hối hận nhưng bởi vì Nàng là nữ tử nên bị Lượng Vũ coi khinh hèn mọn...


    Vì sao nữ tử thì không có khả năng yêu nữ tử chứ? Tình cảm không có gì là sai hết, vậy tại sao Nàng yêu Lượng Vũ lại là sai... Lẽ nào những việc Nàng nỗ lực cố gắng thực hiện vì Lượng Vũ, tại vì nàng là nữ tử, liền bị phủ quyết cả sao?


    Những vấn đề này chính là nguyên nhân tại sao Nguyệt Hiểu cứ mãi không tỉnh, Nàng chậm chạp tỉnh lại, Nàng nhốt mình trong tìm thức, u mê trong vòng luẩn quẩn, cố bảo vệ mình. Tất cả đơn giản chỉ là Nàng sợ, sợ lại một lần nữa đối mặt với sự vô tình của Lượng Vũ, sợ lại một lần nữa nghe những lời lẽ khinh khi miệt thị của nàng.


    Có thể bình thường Nguyệt Hiểu là một người vui vẻ hoạt bát, Nàng có thể mặt dày theo Sở quận vương cãi nhau hoặc có thể trêu đùa Hoắc Trục Nhật và công chúa Lan Hinh, nhưng với Lượng Vũ, Nàng rất mẫn cảm, chỉ một chút tổn thương nhỏ thôi cũng để cho Nguyệt Hiểu sợ hãi, đơn giản Nàng yêu Lượng Vũ, yêu đến không thể xa nàng được.


    Mê man không biết bao lâu, mãi cho đến bên tai truyền đến giọng nói của Lượng Vũ:


    " Phong Nguyệt Hiểu, bất luận ngươi là nam hay nữ, đời này trừ ngươi ra ta sẽ không lấy bất kì ai làm chồng! Nếu là ngươi sống, ta liền cùng ngươi chấp tay tử dữ tử giai lão, bách niên hảo hợp vĩnh kết đồng tâm, nếu là ngươi chết, ta liền cạo đầu quy y cửa phật, từ nay về sau kết bạn thanh đăng không quan tâm thế sự phồn hoa... Nhưng cầu kiếp sau có thể cùng oan gia nhà ngươi gặp nhau một lần nữa..."


    Nghe Lượng Vũ thành thật thông báo, lập tức Nguyệt Hiểu dường như người chết đuối vớt mảnh váng bám vào, nhận được cứu rỗi. Thì ra Lượng Vũ cũng yêu Nàng, không quan hệ là nam hay nữ, đơn giản là Nàng là Phong Nguyệt Hiểu...

    --------------------------------------------------------------------------------

    " Nguyệt Hiểu, sao chàng lại đến đây? Thân thể chàng đã tốt hơn chưa?" Ở trong lòng Nguyệt Hiểu bối rối, Lượng Vũ đột nhiên nhớ kẻ ngốc trước mặt nàng hẳn là lúc này phải nằm ở trên giường mới đúng?


    "Yên tâm, tôi có hỏi qua ý kiến của Thị Nguyệt, được tỷ ấy đồng ý mới đi ra, nàng không cần lo lắng."


    Nguyệt Hiểu len lén xoa xoa hai tay ở sau lưng, bởi vì kỳ thực Nàng lén lúc Thị Nguyệt không chú ý chạy đến..." Nàng ở chỗ này đợi lâu như vậy, tôi lo lắng."


    Nguyệt Hiểu ngắn gọn một câu, thật sự làm cho Lượng Vũ cảm động.


    " Nguyệt Hiểu ngốc, vì chàng muốn thiếp làm cái gì thiếp đều cam tâm..."


    Tựa như chàng đối ta như nhau...Phần này tình cảm là hai người nhất tâm tương kiến, tâm đầu ý hợp, cả hai đều có thể vì người kia mà hi sinh tất cả, thế gian không có chàng còn gì là tươi đẹp.


    Giữa lúc hai người nùng tình mật ý, giọng nói hùng hồn của một nam tử vang lên cắt đứt hai người tâm tình.


    " Phong Nguyệt Hiểu!"


    Bị kêu tên lớn như vậy, Nguyệt Hiểu liền ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện là người ái mộ số một của quận chúa:


    " Hoắc đại nhân, đã lâu không gặp."


    Mắt thấy Phong Nguyệt Hiểu tay ôm lấy thắt lưng của Lượng Vũ, làm cho Hoắc Trục Nhật thật sự gai mắt, vì sao Lượng Vũ hết lần này tới lần khác lại yêu một người kẻ không ra gì, dù so thế nào cũng không bằng hắn kia chứ ?


    Từ trong tay áo lấy ra một viên đan dược:


    " Các ngươi hẳn là nhận ra vật này chứ? "


    Trong lòng hắn nhanh chóng làm ra một cái quyết định...


    "Bích Lạc Hoàng tuyền đan? !" Lượng Vũ kinh hô.


    Lẽ nào Hoắc Trục Nhật thay đổi tâm ý, nguyện ý thành toàn nàng và Nguyệt Hiểu?


    "Thần Hi, điều kiện lúc trước của ta muội có đáp ứng không?" Hoắc Trục Nhật mở lòng bàn tay ra, Bích Lạc Hoàng tuyền đan tự nhiên ở trong lòng bàn tay của hắn.


    Chỉ cần Lượng Vũ đồng ý ở bên cạnh của hắn, dù là dược liệu vật vô giá như Bích Lạc Hoàng tuyền đan, hắn cũng nhất định hai tay dâng ra, tuyệt không hai lời.


    "Ngoại trừ điều kiện đó, tất cả mọi chuyện còn lại ta đều có thể đáp ứng huynh."


    Lượng Vũ kiên quyết nói, tay còn nắm chặt bàn tay của Nguyệt Hiểu, đại biểu cho đời này nàng chỉ thuộc về Nguyệt Hiểu một người.


    "Kia thật đúng là tiếc nuối..."


    Nói xong, Hoắc Trục Nhật ở trước mặt mọi người, đưa tay nắm lấy Bích Lạc Hoàng tuyền đan, vận dụng nội lực đem nó luyện hóa thành bột phấn, sau đó theo gió phiêu tán...



    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •