Trang 2 của 7 Đầu tiênĐầu tiên 1234 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 61
  1. #11
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 8



    Mời Đọc (Click Here) :


    " Vương gia, Vương phi, quận chúa, xin chào. "


    Phong Nguyệt Hiểu vừa tiến vào phòng ăn, liền thấy ba ánh mắt đang quay lại nhìn chằm chằm vào Nàng, hại Nàng cứ cảm giác gai gai lạnh cả cột sống không được tự nhiên chút nào .


    Sở quận vương hừ lạnh một tiếng:


    " Quận mã, ngươi vào vương phủ ngày đầu tiên, liền bắt bản vương chờ ngươi ăn sáng, chuyện này là thế nào !"


    Ông không thể hiểu nổi nữ nhi ưu tú của ông, tại sao lại chọn một người như thế làm quận mã! Thật là khổ thay cho nữ nhi của ông.


    Đây rõ ràng là một bông hoa tươi cắm trên bãi phân trâu?!!


    Phong Nguyệt Hiểu không biết làm sao mới tốt nên liếc mắt nhìn quận chúa, ai biết từ lúc Nguyệt Hiểu bước vào phòng thì quận chúa nhà ta dù chỉ liếc nhìn Nàng một cái cũng chưa từng có, hành động của quận chúa như vậy chẳng khác nào nói với Nàng:


    “ Ngươi nhìn ta làm gì, tự mà giải quyết đi. ”.


    Nguyệt Hiểu nhà ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, trong đầu không ngừng suy nghĩ cách dỗ ngọt Sở quận vương.


    May là từng bị Dạ Hiểu châm chọc khiêu khích nên Nguyệt Hiểu có không ít kinh nghiệm xương máu đối mặt với tình huống hiện nay, da mặt của Nàng phải nói là thực sự dày không thể nào đâm thủng được, Nàng mỉm cười nói:


    " Vương gia có điều không biết, Nguyệt Hiểu như thế nào có thể dậy trễ thế này cơ chứ, cũng là... tại hôm qua tiểu tế phải đáp ứng quận chúa quá nhiều nên tinh thần có hơi suy sút mà thôi!!!! "


    Những lời này của Nàng nói không sai, đêm qua xác thực là Nàng đã đáp ứng hết nhu cầu của quận chúa, hỏi thử coi nàng ta chăn ấm nệm êm còn Nàng thì chịu gió thổi rét lạnh cả người đứng ngủ nguyên.


    Chỉ là người nói vô tâm nhưng người nghe hữu ý!


    Nghe Nguyệt Hiểu nói như thế Lượng Vũ đang uống ly trà bích loa xuân, cũng sặc nước trà, sắc mặt xấu hổ không biết giấu chỗ nào được.


    Phong Nguyệt Hiểu thấy thế, cố ý vỗ vỗ lưng cho Lượng Vũ , bộ dạng như một người chồng thâm tình ân cần chăm sóc vợ mình.


    "Thế nào uống nhanh như vậy? Không có việc gì chứ, quận chúa."


    Nhìn những phản ứng của quận chúa làm cho trong lòng Nàng cảm thấy vui mừng không xiết, không quản hậu quả sau này thế nào.


    Sở quận vương làm bộ không có nghe những lời nói ái muội vừa rồi Phong Nguyệt Hiểu nói, nhưng bộ mặt nghiêm túc của ông lại có chút phiếm hồng, đương nhiên nhìn như vậy cũng biết ông đang nghĩ tới chuyện gì rồi, không thể biện minh hay làm cái gì khác hơn là vội vã phân phó Đông Nhi đem thức ăn lên, mượn cơ hội nói sang chuyện khác.


    Chỉ có đôi mắt Sở Vương phi thì tràn đầy niềm vui, đến ngay cả khóe môi cũng hàm chứa ý cười.
    ------------------------------------------------------------

    Nhìn những món thức ăn tinh xảo được chuẩn bị cầu kì, ánh mắt của Nguyệt Hiểu không ngừng sáng lên.


    Trong lòng không thể không nói, vương phủ quả nhiên là vương phủ, đúng là hơn người, tùy tiện ăn một bữa sáng cũng là đẳng cấp hoàng gia.


    Ngay lúc Phong Nguyệt Hiểu kích động muốn cầm đũa, quận chúa vội vã vươn tay ngăn Nàng lại.


    " Quận mã, thiếp biết chàng bao tử không tốt, thiếp đã kêu trong bếp giúp chàng chuẩn bị một ít thức ăn thanh đạm rồi, thức ăn trên bàn đầy dầu mỡ, chàng cũng không thể ăn."


    " Đúng rồi, Nguyệt Hiểu. Vũ Nhi nói con ăn uống không tốt bị đau bao tử, sáng sớm phải vào nhà xí, lúc này hẳn là nên ăn cái gì nhẹ nhàng một chút thì mới tốt cho bao tử." Sở Vương phi dịu dàng nói.


    Mỹ thực đầy bàn mà không thể đụng vô, muốn cho Nàng ăn cái gì chứ?


    " Quận mã, thiếp đã đặc biệt kêu phòng bếp chuẩn bị một chén cháo trắng, chàng cũng không nên cô phụ tâm ý của bản quận chúa ! "


    Nhìn quận chúa nhà Nàng hiện giờ như tiên tử , khuôn mặt mỹ lệ má lúm đồng tiền, nhưng không hiểu vì sao lại làm cho Nàng cảm giác có chút gì đó lạnh lẽo, hàn khí bức người cơ chứ?


    May là Nàng có không ít kinh nghiệm bị người khác ức hiếp, biết tiến biết lùi đã trở thành bản năng sinh tồn của Nàng :


    " Đa tạ ý tốt của quận chúa."


    Mới mở miệng nếm qua muỗng thứ nhất, sắc mặt của Nguyệt Hiểu đã trở nên trắng bệt, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh, nhưng Nàng vẫn phải nói dối lòng mình.


    " Cháo này... Thật đúng là rất ngon..." Ăn ngon thấy ghê luôn... Nàng thật sự muốn khóc...


    " Nếu ăn ngon, như vậy chàng nên nhanh chóng đem chén cháo ăn hết đi, quận mã của thiếp."


    Thâm ý của quận chúa, làm Nàng hiểu được cái gì gọi là tiếu lý tàn dao, nàng ta vừa cười vừa quan sát cử động của Nàng, nhu thuận như một người vợ lo lắng cho chồng mình.


    Đúng là một bức tranh gia đình ấm cúng. Nàng lúc này chỉ có thể khóc thầm trong lòng. Người xưa nói không sai : độc nhất là lòng dạ đàn bà.


    Một muỗng rồi lại một muỗng, còn phải biểu hiện như đang ăn mỹ thực, Lượng Vũ ngồi bên cạnh nhìn thấy mọi cử động của hắn, trong lòng thầm khen không dứt, cái tên quận mã này đúng thật là biết diễn trò, nếu nói hắn là một diễn viên thiên tài thì thật không sai chút nào.


    Nếu không phải chính nàng vừa rồi sai Đông Nhi động chút tay chân vào chén cháo để chỉnh hắn thì thật sự nàng cũng nghĩ là hắn đang ăn rất ngon lành.


    " Nguyệt Hiểu, ăn ngon như vây sao? Không bằng cho mẫu phi nếm thử một chút."


    Sở Vương phi nhắc tới, làm quận chúa hoảng hốt, cũng làm Phong Nguyệt Hiểu phải ăn nhanh hết mức.


    Không được vài giây, trong chén dĩ nhiên thấy đáy.


    " Vương phi nếu muốn ăn, không bằng kêu phòng bếp chuẩn bị thêm một chén khác cho người? "


    Sở Vương phi khóe miệng mỉm cười:


    " Nguyệt Hiểu, con thật sự là một đứa trẻ ngoan, Vũ Nhi quả nhiên lựa chọn không sai."


    Lời này vừa nói ra, Sở quận vương hừ lạnh một tiếng, Trầm Lượng Vũ cảm thấy xấu hổ, mà Phong Nguyệt Hiểu thì cứ ngu ngốc nhìn chằm chằm Sở Vương phi...

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  2. The Following 7 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  3. #12
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 9



    Mời Đọc (Click Here) :


    Sau khi ăn sáng xong , Sở quận vương liền tìm một lý do, kêu Phong Nguyệt Hiểu đi vào thư phòng nói chuyện với ông. Tuy ngoài mặt dường như cam chịu nhưng trong lòng ông vẫn không ưng thuận người con rể này.


    " Phong Nguyệt Hiểu, tuy rằng ngươi đã thành con rể của ta, nhưng bản vương thẳng thắn nói cho ngươi biết, bản vương vẫn là không thích con rể như ngươi."


    Sở quận vương giọng nói ngang tàn cao ngạo, nói ra những điều mà ông suy nghĩ trong lòng đối với Phong Nguyệt Hiểu, đây cũng là chuyện thường tình thôi dù gì so sánh thế nào quả thật Nguyệt Hiểu cũng không xứng với quận chúa con ông...


    Quả thực là đem tất cả những rối rắm trong lòng đều nói hết ra sẽ thoải mái hơn rất nhiều.


    " Nguyệt Hiểu tự nhiên hiểu rõ mình không xứng."


    Nàng đương nhiên hiểu được là Sở quận vương ngay từ lúc đầu đã không thích Nàng, nếu không phải thánh chỉ tứ hôn thì dù nằm mơ thì Nàng cũng đừng mơ được làm quận mã.


    “ Ngươi cũng đừng tưởng rằng cứ ở trước mặt Vương phi diễn trò lấy lòng làm cho nàng vui thì có thể ở trong vương phủ hô mưa gọi gió muốn làm gì thì làm. Ngươi hiểu không? ”


    Phong Nguyệt Hiểu gật đầu: “ Nguyệt Hiểu hiểu rõ ”


    Bây giờ thì Phong Nguyệt Hiểu biết là tính cách của Quận chúa giống ai rồi….quả thật cùng vương gia một khuôn đúc ra..Haizzz.


    Nếu như quận chúa được một phần ôn nhu như Vương phi, nhẹ nhàng thanh thoát vậy thì có tốt cho Nàng hơn không chứ. Nếu được vậy thì cuộc sống sau này của Nàng thật đỡ biết bao nhiêu.


    Khoảng thời gian sau đó đối với Nàng mà nói có thể là hằng hà thế kỉ, lâu đến Nàng chẳng biết là bao lâu nữa. Sở quận vương giáo huấn này nọ cũng không quên than vãn chê trách Nàng từ đầu tới chân.


    Dường như trên người Nàng bao nhiêu điểm đến chính nàng còn không biết thì đã bị vương gia nhìn mà chê trách rồi, mà Phong Nguyệt Hiểu cũng hiểu mình đang trong tình huống gì, như cá nằm trên thớt chờ người làm thịt.


    Nàng còn có thể làm gì nữa chứ, chỉ có thể giống như một đứa trẻ ngoan biết nghe lời, chăm chú lắng nghe vâng vâng dạ dạ làm theo những gì sở quận vương nói mà thôi, trên thực tế tâm trí của Nàng bây giờ không biết đã bay tới tận phương trời nào rồi…...

    ------------------------------------------------------------

    " Vũ Nhi, vừa rồi có phải con đã làm gì càn quấy trong điểm tâm của Nguyệt Hiểu hay không ? "


    Sở Vương phi dẫn Lượng Vũ vào phòng, sau đó cũng không ngần ngại gì mà đi thẳng vào vấn đề, hỏi rõ Lượng Vũ thắc mắc trong lòng bà. Hiểu con không ai ngoài mẹ, bà đương nhiên biết con gái của mình, con bé này từ nhỏ tuy ngoài mặt lãnh đạm lạnh nhạt với mọi thứ nhưng thật ra rất tinh quái nhiều trò.


    Vừa rồi Nguyệt Hiểu tuy ăn giống như rất ngon miệng nhưng nhìn kỹ có thể nhận dễ dàng ra hắn như đang muốn khóc, việc này không phải Lượng Vũ làm thì còn ai vào đây nữa cơ chứ.


    “ Mẫu phi, sao người lại hỏi như vậy ? ”


    Bị lộ rồi chăng, không thể nào, vừa nãy đâu có sơ hở gì đâu, cái tên Phong Nguyệt Hiểu kia diễn cũng rất đạt mà, không thể nào bị lộ được.


    Biết con không ai bằng mẹ, câu nói này quả thật không sai, ánh mắt của Trầm Lượng Vũ khẽ động, đương nhiên điểm nhỏ này không qua khỏi mắt của Sở Vương phi, trong lòng bà thật hiểu rõ tâm tư của con gái mình.


    " Ở trước mặt nương (mẹ) con còn muốn giấu gì nữa chứ?"


    Biết là không còn đường nào để chối nữa, cũng chỉ còn nước là thẳng thắn thừa nhận mà thôi :


    “ Cũng không thể trách nữ nhi. Ai kêu quận mã hồ ngôn loạn ngữ làm chi, con đây cũng chỉ là dành cho chàng một chút giáo huấn thôi. Làm cho chàng từ nay ăn nói phải biết suy nghĩ. ”


    Nói qua nói lại thì nàng vẫn không chịu nhận mình sai, nàng cảm thấy việc mình làm rất đúng nữa là đằng khác, không có gì mà phải sợ mẫu phi biết.


    Sở vương phi cũng chỉ cười cười vỗ tay nàng :


    “ Từ lúc con mười lăm tuổi, vô số thế gia đệ tử, công tử tuấn tú, thư hương môn đệ, bậc văn nhân nho sĩ cũng như bậc tướng lĩnh hiên ngang tới vương phủ cầu thân không ít. Con có biết vì sao nương đến nhìn cũng không nhìn tới mà thẳng thắng từ chối thỉnh thiếp của bọn hắn hay không? ”


    “ Nương luyến tiếc con lập gia đình sớm, muốn giữ con bên người mà thủ thỉ sớm hôm phải không? ”


    “ Đúng như con nói. Nhưng đây cũng chỉ là một trong những nguyên nhân mà thôi, còn có một nguyên nhân khác mà ta từ chối bọn họ, đó là thái độ làm người của con quá ư ngạo mạn, ta thật không biết bọn họ có thể cưng chìu làm theo ý con, chăm sóc con chu toàn hay không? ”.


    Sở vương phi một lời nói toạt ra hết khuyết điểm của nữ nhi mình, nàng ưu tú tài hoa, nàng hùng tài vĩ lược nhưng cũng là một người ngạo mạn. Thật không dám nghĩ tới nàng sẽ trở thành một hiền thê lương mẫu như thế nào …..


    " Nương..."


    Sở Vương phi cũng không để ý tới thái độ của Lượng Vũ, vẫn như trước giữ nguyên, ngữ khí ôn nhu mà tiếp tục nói hết suy nghĩ của mình:


    “ Từ nhỏ con đã có ta và phụ vương con che chở, tại hoàng cung lại có Hoàng hậu và Hoàng thái hậu yêu thương, đến cả hoàng thượng cũng xem con như con ruột của huynh ấy mà chiều chuộng con hết mực, cầm trong tay như ngọc quý. Hơn nữa con tài hoa xuất chúng, hành sự có suy xét trước sau, nếu so sánh với hàng thế gia đệ tử con còn ưu tú gấp ngàn lần . ”


    “ Thật không dám nghĩ tới trong lòng nương Vũ Nhi tốt đến như vậy.”


    Đây là lần đầu tiên nàng nghe mẫu phi khen ngợi chính mình, thật khiến tâm tình nàng khoái trá, thăng hoa, cũng thêm điểm đắc ý.


    “ Nhưng cũng bởi vì Vũ Nhi quá ưu tú, từ đó làm cho con trở nên khinh thường những kẻ kém cỏi hơn mình. Nếu để con phải lấy một cái vương công đại thần bình thường, nương thầm nghĩ ưu tú của con hội che hết thực lực của trượng phu con, đến lúc đó thì phu phụ bất hòa là chuyện nhỏ, mà cô độc cả đời mới thật là đại sự, nương thật không dám nghĩ tiếp.”


    Đây cũng chính là những lo lắng của một người làm mẫu thân, không mưu cầu chi chỉ cần nữ nhi cả đời hạnh phúc là đủ lắm rồi.



    "..."


    Trầm Lượng Vũ không nói gì, bởi vì những điều mẫu phi nàng lo lắng, xác thực mọi chuyện đều có thể phát sinh . Nàng từ trước đến nay cũng không nghĩ nhiều như thế, thật là tấm lòng mẫu thân lo cho con bao la rộng lớn.


    Mà nàng cũng từng nghĩ theo sư phụ vân du thiên hạ, tế thế giúp đời chứ không cam tâm sống đời cá chậu chim lồng nhốt mình nơi chốn kinh thành xa hoa phù phiếm nhưng không hơn gì một cái nhà tù trát vàng mà thôi.


    Nàng nên tự do tự tại giữa không trung như loài chim, tung cánh bay giữa bầu trời như chim hoàng yến. Chứ không ủ dột mày chao, suốt ngày trong lồng mua vui cho người trong thiên hạ. Việc đó khác nào tra tấn nàng kia chứ.


    “ Bất quá….. ta nghĩ Nguyệt Hiểu có thể thực sự là một phu quân tốt mà duyên phận đã an bài cho con từ trước! ”


    Sở Vương phi ôn nhu vuốt tóc nữ nhi :


    “ Vũ Nhi!!! Con phải biết quý trọng người trước mắt mình, không thì đến lúc mất đi thì dù có hối hận cũng không kịp đâu. Vũ Nhi, theo ta thấy Nguyệt Hiểu xứng đáng là chỗ cho con nương tựa cả đời. Ta không nói tài hoa sở trí nhưng Nguyệt Hiểu quả thật là một đứa nhỏ tốt, con không nên bỏ qua.”


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  4. The Following 6 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  5. #13
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 10



    Mời Đọc (Click Here) :


    Phu quân mà duyên phận đã an bài từ trước sao? Thật không dám tin.


    Vì sao dù chưa gặp mặt hay chỉ tiếp xúc ngắn ngủi mà sư phụ cùng mẫu phi đều nói Phong Nguyệt Hiểu là người bước đi cùng nàng suốt đời???


    Dù có nói thế nào đi chăng nữa nàng cũng không tin! Nàng bác bỏ duyên phận tiền định này.


    Nàng không nghĩ mình lại có thể coi trọng một kẻ mềm yếu như thế. Không hùng tài vĩ lược, không tài hoa nho nhã, đụng chuyện là khóc, thấy máu một chút đã sợ hồn vía lên mây, một người như thế mà có thể cho nàng nương tựa cả đời ư. Thật là khó tin!





    Nàng nhìn ngược nhìn xuôi cũng không thấy hắn có một điểm gì tốt, bộ dạng uất ức, yếu đuối tiểu bạch kiểm lại nhát gan sợ chết, nghĩ đến mình sẽ thích thượng người này, đáy lòng không khỏi tức giận, nỗi lên một cỗ khí !


    “ Quận chúa, tôi cũng bị người phạt suốt một ngày rồi, người cũng nên bớt giận, tha cho tôi được không? ”


    Phong Hiểu Nguyêt bày ra một bộ dạng uất ức, mắt rưng rưng, Nàng thật muốn khóc, nếu sớm biết sẽ bị thế này Nàng thật không dám nhiều lời, quả nhiên là miệng hại tới thân, hiện tại quận chúa đang tìm Nàng tính sổ.


    Trầm Lượng Vũ như cười như không thản nhiên nhìn Nguyệt Hiểu quỳ gối trên mặt đất, trong lòng không khỏi muôn phần đắc ý :


    “ Ngươi muốn đứng lên thì cứ việc, ta đâu có nói gì đâu chứ nhưng ta nói trước điều đó không chứng tỏ là tối nay ta không điểm huyệt ngươi!”


    Phong Nguyệt Hiểu nghe xong, trong lòng thầm đánh giá giữa một bên quỳ gối với một đêm đứng ngủ lạnh lẽo, rốt cuộc thì hình phạt nào khó khăn hơn, Thị Nguyệt đứng một bên nhìn thấy chủ tử nhà mình chịu khổ cũng bất giác nhịn không được lên tiếng.


    “ Quận chúa, chủ tử chỉ là quá vô tâm, không suy nghĩ trước sau mà nói, người phạt thì cũng đã phạt rồi, cũng nên tha thứ cho ngài ấy đi. ”

    Thị Nguyệt lo lắng thân thể suy yếu của Nguyệt Hiểu, chỉ sợ là chịu tầng này hình phạt mà trở bệnh.


    Lượng Vũ nhíu mày, khóe môi cũng nổi lên cười nhạt:


    “ Ở đây đến phiên nha đầu như ngươi lên tiếng sao? Ngươi cũng đừng quên, nơi đây là Sở quận vương phủ, đừng quên thân phận của ngươi”


    Vốn có dự định buông tha Phong Nguyệt Hiểu, nhưng Thị Nguyệt lại mở miệng xin tha cho hắn, nàng tự nhiên không muốn tha nữa cũng quên đi dự định ban đầu.


    Nàng quyết định, nhất định phải hảo hảo chấp hành Trầm Thị gia pháp do nàng đặt ra !


    " Thị Nguyệt, tỷ ra ngoài trước đi. "


    Phong Nguyệt Hiểu nhíu mày, thần sắc ngưng trọng phân phó Thị Nguyệt.


    Đợi cho Thị Nguyệt đi rồi, Lượng Vũ mới lạnh nhạt mở miệng nói.


    " Ngươi sợ ta phạt nàng hay sao mà đuổi đi sớm thế? "


    Phong Nguyệt Hiểu lau đi mồ hôi lạnh trên trán:


    " Quận chúa thâm minh đại nghĩa, tin tưởng sẽ không giận chó đánh mèo mà vì tôi phạt lây cả nàng."


    Lượng Vũ cứ như thế bình tĩnh đưa mắt nhìn vào quyển sách trên tay:


    " Vậy ủy khuất quận mã, tiếp tục quỳ tiếp."


    Đáy lòng không hiểu sao cực kì tức giận, bởi vì Phong Nguyệt Hiểu chẳng bao giờ để nàng vào trong mắt hắn cả.


    Ngoại trừ lần đầu gặp mặt tiêu sái , Phong Nguyệt Hiểu nhìn nàng giống như bình thường, nhãn thần trong suốt chính trực...


    Làm cho nàng càng nghĩ càng tức, bắt đầu từ khi nào mà tính tình của chính mình cứ hay bực tức như thế chứ... Nói ngắn lại, chột dạ nhưng không thể buông tha, chỉ có thể giằng co...


    Vì vậy, Phong Nguyệt Hiểu cũng chỉ xui xẻo chịu phạt, không hiểu vị quận chúa đại nhân đang nghĩ gì mà thôi.


    Nàng thật trăm nghìn lần không dám làm trái lời nàng ta nữa !

    ------------------------------------------------------------

    Nhà họ Phong ở Tô Châu Phong.


    " Dạ Hiểu, chuyện của Tiểu tam, làm phiền con mang con bé trở về." Phong phu nhân nói.


    " Con đương nhiên hiểu chuyện. Tính toán ngày, Tiểu tam rời nhà trốn đi cũng đã hai năm, không thể cứ để con bé tùy hứng muốn làm gì thì làm nữa." Phong Dạ Hiểu bình tĩnh mà nói.


    Nguyệt Hiểu từ nhỏ đã trúng kỳ độc, không dược liệu nào có thể giải. Thường thường chỉ có thể dùng những dược phẩm trân quý như Thiên Sơn Tuyết Liên cùng với cỏ linh chi ngàn năm làm thuốc dẫn, sau đó dùng kỳ đan thần dược của dược vương cốc --- Bích Lạc Hoàng Tuyền đan để kéo dài sinh mệnh.


    Nhưng theo Nguyệt Hiểu ngày càng lớn, số lần độc phát cũng càng tăng thêm nhiều, hơn nữa cũng một lần lại một lần nghiêm trọng hơn, nếu nàng thật sự không tìm được thuốc giải, tính mạng của Nguyệt Hiểu e rằng khó giữ...


    Mà chuyện này cũng là chuyện mà toàn bộ người trong nhà của nàng lo lắng ....


    “ Nhị muội, muội cứ yên tâm lên kinh tìm Tiểu tam, huynh với cha ngày mai sẽ chia nhau ra đi cầu cốc chủ dược vương cốc hoặc là Bách Thảo Đường Kim Ngọc Hồi Xuân, Tuyền Nhi, mong rằng bọn họ sớm ngày hồi kinh trị bệnh cho Tiểu tam.”


    Phong Tinh Hiểu nói xong cũng đem một ít dược liệu trân quý đặt trên xe ngựa của Dạ Hiểu.


    Dược vương cốc... Bách Thảo Đường ... Đều là những đối tượng mà nàng không muốn tiếp xúc một lần nào nữa, vì vậy cũng chỉ có thể nhờ vào huynh thôi Tinh Hiểu...


    " Tiểu tam có muội và Thị Nguyệt chăm sóc, nhất định bình an trở về. Mọi người cũng không nên quá lo lắng "


    Đây là lời hứa của nàng, cũng là nguyện vọng của nhà họ Phong.


    Đơn giản là Phong Nguyệt Hiểu, đối bọn họ mà nói... là một người không thể thiếu..


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  6. The Following 5 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  7. #14
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 11



    Mời Đọc (Click Here) :


    " Quận mã gia, xin chào . "


    " Xin chào, mọi người."


    Sáng sớm mỗi ngày, Phong Nguyệt Hiểu luôn luôn có thói quen chào hỏi mọi người trên dưới trong vương phủ, cũng bởi vì sự nhiệt tình cũng như tính cách hòa đồng của Nàng nên trong vương phủ ai cũng quý mến Nàng.


    Đương nhiên cũng có ngoại lệ…... Sở quận vương và quận chúa lại là khác nữa……


    “ Người ta thường nói, quân tử thì phải rời xa chốn bếp núc, ai biết được quận mã lại thích vào chốn dầu mỡ khói bếp này cơ chứ, thật sự đáng buồn.”


    Mỗi khi Sở quận vương gặp phải Nguyệt Hiểu, đều cố gắng kiếm cớ chê trách, dường như lâu ngày cũng thành thói quen. Hôm nào mà không kiếm chuyện với Nguyệt Hiểu là ông ăn không ngon miệng ….


    “ Vương gia, vị dân dĩ thực vi thiên, con người muốn sống phải nhờ vào thực phẩm thức ăn, quân lính muốn đánh trận cũng phải ăn mới có sức bảo vệ non sông xã tắc, vậy nên Nguyệt Hiểu không biết chuyện mình vào bếp thì có gì là sai trái. Từ xưa đạo Khổng, Mạnh dạy rằng quân tử tránh xa bếp núc nhưng thử hỏi có bậc thánh nhân nào không ăn cơm mà sống, không uống nước mà sống hay không? ? ? ”


    Này lý lẽ toàn bộ đều do Nguyệt Hiểu nói ra dùng để đối phó với Sở quận vương, huống hồ ai biểu da mặt Nàng dày, lỗ tai lại chai lì, vốn cứ bị sở quận vương hết lần này tới lần khác kiếm chuyện, Nàng nghe riết cũng quen rồi.


    Sở quận vương châm chọc Nàng , Nàng coi như gió thoảng bên tai, suy cho cùng cũng chẳng để vào lòng một chữ, giống như đàn gảy tay trâu.


    Lần nào kết quả cũng như nhau, thế nên sở quận vương chỉ có thể lắc đầu rời đi mà trước khi đi cũng không quên nói một câu.


    "Thực sự là hủ mộc bất khả điêu dã, phẩn thổ chi tường bất khả ô dã!”*


    *Câu này là của Khổng Tử quở trách học trò Tể Dư ngụ ý : “Gỗ mục không thể dùng để chạm trỗ, tường đất thì không thể tô vẽ gì lên được.” mà ở đây sở quận vương cũng muốn mượn câu này chê trách Nguyệt Hiểu là bậc quân tử mà suốt ngày cứ chạy vào bếp.


    Phong Nguyệt Hiểu cười cười đáp lại ý tứ trong câu nói của Sở quận vương, trong đầu nghĩ,


    Mỗi lần cứ nghĩ vậy Nguyệt Hiểu lại tự nhiên cảm thấy khoái trá vui vẻ không ít, đây chính là điển hình cho việc tự thỏa mãn bản thân của một kẻ ngốc!

    ------------------------------------------------------------

    Sau khi ứng phó xong với Sở quận vương, Nguyệt Hiểu nhanh chóng đi tìm khắc tinh của Nàng – quận chúa Thần Hi.


    "Quận chúa, tôi có thể tiến vào không?"


    Trước tiên ở ngoài gõ gõ cửa, miễn cho lại bị quận chúa tìm lý do trách phạt.


    "Tiến vào đi." Trầm Lượng Vũ ngồi trong phòng, đã thay một bộ y phục khác, trên tay cầm một quyển sách, nàng đang đọc sách thì bị Nguyệt Hiểu quấy nhiễu.


    “ Tôi vừa đi ngang qua nhà bếp, buổi sáng tôi thấy người ăn rất ít nên sẵn tiện mang đến một ít điểm tâm. Còn nóng đó, người ăn đi…”


    Trầm Lượng Vũ nghe vậy, trên vầng trán cao đôi chân mày nhíu lại, cảm giác Phong Nguyệt Hiểu chẳng tốt lành gì mà tốt bụng đem điểm tâm cho nàng.


    Từ trước đến nay lười đến bất trị không thể sửa đổi, vậy mà hôm nay hắn lại giúp nàng đem điểm tâm đến, đây chẳng khác gì “chồn cấp kê chúc tết” hay sao? Thực sự rất khả nghi...


    "Người nhìn chằm chằm tôi làm cái gì?"


    Nguyệt Hiểu bị Lượng Vũ nhìn chằm chằm đến nỗi đổ mồ hôi lạnh, Nàng mong rằng quận chúa đại nhân sẽ không nhìn ra dáng vẻ không được tự nhiên lúc này của Nàng.


    Ánh mắt của Lượng Vũ khẽ chuyển, trong nháy mắt liền phát hiện quần áo của Phong Nguyệt Hiểu có chút mất tự nhiên.


    "Đêm nay, phạt quỳ nửa canh giờ( một tiếng đồng hồ)."


    "Ôi chao? Vì sao?"


    Quận chúa tại sao lại phạt Nàng kia chứ? Nàng có làm sai cái gì đâu?


    “ Tay áo của ngươi có dính mực đen, có phải chính ngươi là người làm dơ bức tranh sơn thủy mới vẽ của ta hay không? ”


    Phong Nguyệt Hiểu cười gượng vài tiếng:


    “ Quận chúa, người đang nói gì vậy? tôi thật không hiểu, tranh sơn thủy gì cơ chứ, tôi không biết. ”


    Lúc này nếu Nàng còn muốn sống thì chỉ có thể giả ngu không biết gì, đánh chết không nhận tội!!!!!


    Lượng Vũ đem sách để lên bàn: " Thêm nửa canh giờ." Muốn giả ngu với nàng à, thực là không biết tự lượng sức mình!


    "Như thế nào lại như thế? nữ nhân độc ác!"


    Chỉ là Nàng uống trà không cẩn thận làm đổ lên bức tranh, có cần phải phạt nặng như vậy không chứ?


    " Ngươi nếu còn ồn ào nữa thì phạt ngươi quỳ cả đêm."


    "..." Nàng cũng không dám ... nữa đâu.


    Nhìn bộ dạng ủ rũ chán chường của Phong Nguyệt Hiểu , trên mặt của Lượng Vũ cũng nhanh chóng xuất hiện một nụ cười...


    Mà Đông Nhi đứng ở ngoài cửa thấy rõ ràng mọi chuyện vừa mới phát sinh, nhịn không được hướng Thị Nguyệt đang đứng bên cạnh nàng nói:


    "Thực sự là núi cao còn có núi cao hơn! Quận mã hoàn toàn thua trong tay quận chúa, không thể xoay người ! "


    Về điểm này, Đông Nhi thật nhịn không được mà bội phục quận chúa nhà mình, chế ngự phu quân chiến thuật quả là hữu dụng!


    Thị Nguyệt liếc mắt nhìn về phía Đông Nhi, rồi nhìn về phía chủ tử của mình, trong đầu tán thành lời của nàng.


    Trong một tháng này, Thị Nguyệt xem xem thủ đoạn của quận chúa đối với chủ tử nhà mình, trong tưởng tượng của nàng, cũng chỉ có tiểu thư Dạ Hiểu là có thể so sánh được mà thôi……. Chỉ là không biết thủ đoạn của ai cao minh hơn đây???


    Mà nếu muốn biết ai cao minh hơn thì chỉ có nước hỏi Nguyệt Hiểu, bởi vì mặc kệ ai cao minh, ai thắng ai thua thì người chịu khổ đến cuối cùng cũng chỉ là Nàng thôi!!!

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  8. The Following 5 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  9. #15
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 12



    Mời Đọc (Click Here) :


    Ngày hôm nay là thọ yến của hoàng thái hậu, chỉ cần là quan nhị phẩm trở lên đều phải vào cung chúc thọ, như thế thì con đường làm quan mới mong tiến thân, mới mau thăng quan tiến chức, thái hậu dù gì cũng là mẫu thân của đương kim thiên tử, nếu làm người vui ngươi có thể cao quan hậu lộc hưởng phúc không hết chứ đừng nói chi chỉ là chức quan nhỏ nhoi.


    Nhưng không phải ai cũng hứng thú tham gia sự kiện này của hoàng gia, vẫn có một người đang ủ dột, bộ dạng ủy khuất đấy thôi.


    Mà cũng không thể trách Nàng được, từ trước đến nay những chuyện như thế này cùng một cái biên tu nho nhỏ của viện Hàn Lâm là không có chút xíu quan hệ nào. Nàng muốn cũng không vào được nói chi là được mời.


    Vậy mà giờ đây Nàng bắt buộc phải tham dự, vì sao ư, hiện tại thân phận của Nàng đã khác, không chỉ là một biên tu nho nhỏ, bây giờ Nàng còn là quận mã của quận chúa Thần Hi, không nói quận chúa là hòn ngọc quý trong tay thánh thượng và hoàng thái hậu, thành quận mã cũng có nghĩa là thành người trong hoàng gia, mà loại sự kiện quan trọng của hoàng gia này đương nhiên không thể thiếu mặt Nàng được.


    Việc vào cung chúc thọ là điều không thể tránh khỏi…..


    Nhìn đi, chuyện này thật sự rất phiền! Còn muốn đặc biệt thay một bộ cẩm y ngọc bào biểu thị thân phận, bày ra bộ dạng quang vinh cao quý.


    “ Chủ tử, người thay xong trang phục thì ra phòng khách đi, quận chúa và mọi người đều đang ở đó đợi người đó.” Thanh âm ôn nhu của Thị Nguyệt từ bên ngoài của vọng vào.


    Phong Nguyệt Hiểu sau khi chỉnh sửa lại xiêm y lần cuối, liền thảnh thơi thảnh thơi tiêu sái đi đến phòng khách.

    ------------------------------------------------------------


    " Quận mã, lá gan của ngươi đúng là càng lúc càng lớn, cư nhiên bắt bản vương phải chờ ngươi!"


    Sở quận vương hung dữ trừng mắt với Phong Nguyệt Hiểu, ông thật sự không muốn Nguyệt Hiểu đi cùng, ông chỉ ước gì hắn ở yên trong phủ tránh làm mất mặt ông giữa bá quan văn võ.


    " Vương gia bớt giận, lần sau Nguyệt Hiểu không dám vậy nữa."


    Phong Nguyệt Hiểu vốn định ăn miếng trả miếng cãi lại Sở vương gia, nhưng Nàng bỗng nhiên nhìn thấy bên cạnh ông còn có vị Sở Vương phi ôn nhu uyển chuyển mà hàm xúc, Nàng không muốn gây thêm chuyện cho vương phi phải phiền não nên cố gắng nhịn xuống những uất ức trong lòng không thèm đôi co với Sở quận vương làm gì.


    Trong một tháng ở tại Sở quận vương phủ cũng chỉ có Sở Vương phi là thật tình đối tốt với Nàng mà thôi, ở Sở Vương phi Nàng như thấy được cái nhu mì cái dịu dàng ấm áp của tình mẫu tử.


    Nàng kính trọng vương phi, cũng do đó mà nàng ngoan ngoãn như đứa trẻ chỉ mong Sở vương phi vui lòng.


    Mà cũng không thể trách nàng như vậy được, sống trong một gia đình mà mẹ ruột chẳng giống mẹ ruột, lão cha thì trẻ con như ngoan đồng, đại ca thì là một kẻ ngu si, còn tỷ tỷ thì cố tình lại không phải người!!!!


    " Nguyệt Hiểu, không cần để ý lời nói của vương gia, tuy ngoài miệng ngài lớn tiếng vậy đó nhưng lại là một người tốt, con đừng bị những lời nói của ngài làm cho sợ hãi." Sở Vương dịu dàng nói với Nguyệt Hiểu.


    Nghe một chút đi, đây mới là phong phạm của một vị Vương phi, ăn nói nhỏ nhẹ, lời nói dịu dàng từ tốn nhưng cũng không mất uy phong, Nàng thật sự hy vọng quận chúa và vương gia có thể học theo vương phi chứ không phải suốt ngày cứ la mắng kiếm chuyện với Nàng.


    " Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên xuất phát."


    Sở quận vương thấy Vương phi che chở Nguyệt Hiểu, liền nói sang chuyện khác.


    " Vũ Nhi, lễ vật chuẩn bị mừng thọ cho thái hậu đã chuẩn bị tốt rồi chứ? "


    Lúc này, Nguyệt Hiểu mới để ý thấy rằng người đang đứng ngay sau lưng của Nàng là quận chúa Thần Hi – Trầm Lượng Vũ, hôm nay nàng ăn mặc trịnh trọng, vẻ cao sang quyền quý nhưng không một chút dung tục diêm dúa.


    Bộ quận áo này càng hiển thị nét tuyệt trần thoát tục, tao nhã cùng với khí chất uy nghiên nhưng không kém phần mềm mại uyển chuyển, nàng giống như tiên nữ bước ra từ trong tranh….


    Tuyệt thế hồng nhan, khuynh quốc khuynh thành chắc chỉ có ở nơi tiên cảnh…….nàng là tiên tử sao????


    " Con đã kêu Đông Nhi để lên trên xe ngựa rồi."


    Một âm thanh du dương thánh thót vang lên kề bên tai Nàng, giọng nói ấy không hiểu sao làm cho trái tim đang nằm bên trong lồng ngực của Nguyệt Hiểu không khỏi rộn ràng thổn thức, khuôn mặt Nàng bỗng chốc đỏ ửng, Nàng ngơ ngoác nhìn theo bóng lưng của Lượng Vũ.


    " Phụ vương, mẫu phi đều đã đi, ngươi còn đứng đờ ra ở chỗ đó làm gì?"


    Lượng Vũ quay đầu nhìn Nguyệt Hiểu còn đang ngây ngốc tại chỗ không chịu bước đi, khuôn mặt tinh xảo nở nụ cười, hành động này của nàng làm cho Nguyệt Hiểu càng thêm si mê.





    Nếu Lượng Vũ biết lúc này Nguyệt Hiểu đang nghĩ gì chắc nàng đã không để yên cho Nguyệt Hiểu rồi…


    "... Nhìn người………. Quận chúa, ngày hôm nay người thật xinh đẹp..." Nguyệt Hiểu ngơ ngác thật tình trả lời câu hỏi của Lượng Vũ, nhưng câu trả lời này của Nguyệt Hiểu cũng làm cho Lượng Vũ e lệ thẹn thùng.


    Nhất là lúc này đây ánh mắt đen nhánh trong suốt của Nguyệt Hiểu dường như chỉ phản phất một hình bóng duy nhất, Lượng Vũ phát giác, lòng nàng từ trước đến nay vốn tĩnh lặng như mặt hồ vì câu nói của Nguyệt Hiểu mà nổi lên một tia gợn sóng……..


    Để che giấu sự xấu hổ của mình, nàng nhanh chóng đạp mạnh vào chân Nguyệt Hiểu một cái.


    " Đêm nay... phạt quỳ nửa canh giờ..."


    Người khẩu phật tâm xà, chẳng thể đoán được trong thâm tâm họ đang nghĩ gì!!!


    " Ôi chao? Thế nào lại phạt tôi chứ? Nói người đẹp cũng không được sao? "


    Nguyệt Hiểu nghe nói bị phạt, thần trí khôi phục thanh tỉnh.


    " Còn dong dài nữa, liền phạt thêm nửa canh giờ! "


    Lời nói của Lượng Vũ thản nhiên nhưng đầy tính uy hiếp, mà cách nói này đúng là để đối phó với loại người hiền lành chất phát như Nguyệt Hiểu.


    "..."


    Trong lúc Nguyệt Hiểu còn đang than trời trách đất than thở cho số phận của mình, thì có một ánh mắt cứ nhìn theo bóng lưng của Nàng không hề dời đi, mà dáng tươi cười trên khuôn mặt của Lượng Vũ cũng càng ngày càng dịu dàng, nhu hòa.


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  10. The Following 6 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  11. #16
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 13



    Mời Đọc (Click Here) :


    Phong Nguyệt Hiểu từ trước đến nay vốn không thích xã giao, nhất là những bữa tiệc càng lớn lại làm cho Nàng càng thêm phản cảm, tâm trạng không chút hứng thú lại thêm có chút bực tức không vui.


    Nói là tiệc tùng xã giao cho sang trọng vậy thôi chứ thật ra đây là cơ hội để những quan lại thấp cổ bé họng, kẻ dưới bợ đỡ nịnh nọt kẻ trên tìm đường tiến thân, tìm một chỗ dựa vững chắc kết bè kết đảng để nhanh chóng thăng quan phát tài.


    Người nói kẻ chuyền rốt cuộc chỉ là một đám phàm phu tham hư vinh giàu sang, như vậy hỏi sao làm cho Nàng cảm thấy hứng thú được…..


    Mà dường như không phải chỉ có mình Nàng không vui thôi đâu, lấy ví dụ như Sở quận vương, cái người mà ở trong quận vương phủ luôn luôn kiếm cớ châm chọc khiêu khích Nàng, lúc này đây cũng chẳng biết ông ta nghĩ gì mà cũng bàn chuyện thế thái nhân tình với một đám quan viên. Người tỏ ra vui vẻ, kẻ như am hiểu tận tình, kẻ lại ai dua nịnh nọt, rốt cuộc chỉ là một đám sáo rỗng, không chuyện gì ngồi nói nhảm….


    Quận chúa đại nhân thì như ngôi sao sáng của bữa tiệc, nàng như ánh trăng sáng tỏa bị các vì sao vây quanh, vừa vào tới hoàng cung liền có một đám người kéo đi, mỗi hành động giơ tay nhấc chân của nàng thì thập phần nho nhã, hoàn toàn phù hợp với phong phạm của một tiểu thư khuê các, chẳng giống hình ảnh nữ nhân độc ác mà ngày thường cứ hay ức hiếp, cứ hở chút là phạt quỳ hở chút là dạy dỗ Nàng.


    Quả thật giả bộ rất giỏi, nàng so với diễn viên còn giả giống thật gấp ngàn lần, đúng là biết giả mù sa mưa….


    " Nguyệt Hiểu, con không vui hay sao? "


    Sở Vương phi ôn nhu đứng ở một bên, bà như nhìn thấu tâm tình của Nguyệt Hiểu nên lên tiếng hỏi han.


    Bà cũng không phải là không biết từ lúc vừa vào cung tới giờ Nguyệt Hiểu luôn nhìn chằm chằm Lượng Vũ , bộ dáng như là con chó nhỏ bị chủ bỏ rơi thật là đáng thương. Hành động này của hắn làm cho người ta càng thêm thương cảm Nguyệt Hiểu nhiều hơn.


    " Dạ, con không sao. "


    Nguyệt Hiểu cảm kích nhìn Sở Vương phi, bởi vì bà luôn luôn làm cho Nguyệt Hiểu cảm thấy ấm áp, tựa như người thân luôn luôn hội bảo hộ che chở cho Nàng vậy!!!


    " Vương phi không phải là muốn tìm Hoàng hậu nương nương sao? Nguyệt Hiểu có thể một mình không có việc gì. Người nếu muốn tìm Hoàng hâu nương nương thì nên đi đi ạ. "


    Dù sao thì Nàng cũng đã quen với việc một mình, có lẽ như vậy còn làm cho Nàng thấy thoải mái hơn.


    Sở Vương phi ôn nhu vuốt vuốt đầu Nguyệt Hiểu, bà luôn nghĩ đứa nhỏ này có một trái tim ấm áp, luôn luôn săn sóc người khác, quan tâm tới suy nghĩ của người khác chứ chẳng nghĩ cho mình...

    ------------------------------------------------------------

    Đợi Sở Vương phi đi rồi, kẻ hâm mộ số một của quận chúa, kiêu ngạo tiêu sái đến trước mặt Nguyệt Hiểu.


    " Có phải đây là lần đầu tiên Phong đại nhân tham gia yến hội của hoàng gia? "


    Giọng nói mang theo vẻ khinh người.


    Nguyệt Hiểu ngẩng đầu lên, mỉm cười vô hại:


    " Trục Nhật huynh, biệt lai vô dạng."


    Hoắc Trục Nhật cao ngạo hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ kênh kiệu của hạng công tử thế gia.


    " Sao Phong đại nhân lại kêu thẳng tên của Hoắc mỗ, giao tình của chúng ta cũng không có tốt đến mức đó đâu."


    Một kẻ cao ngạo, lại tự đắc như hắn luôn xem chính bản thân mình hơn hẳn Nguyệt Hiểu vạn phần, sao có thể đem Nguyệt Hiểu ngang hàng xem như bạn bè cho được, mặc khác Nguyệt Hiểu và hắn còn là tình địch của nhau..




    Xem xem đi, bình thường là một cái cao cao tại thượng, thủ trưởng của thủ trưởng, chức vụ cao hơn Nàng gấp ngàn lần, vậy mà hiện tại lại cứ cố tình muốn tìm Nàng gây chuyện, quả là phiền phức ~~ Cưới một mỹ nữ thật sự là tại họa, một đám người cứ tìm Nàng gây chuyện, bộ muốn Nàng phiền chết hay sao!!! >


    Đối phó với đám tình địch cứ đỏ mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Nàng đã đủ mệt chết rồi chứ đừng nói ngày ngày cứ phải hết tìm kế này lại dùng kế khác để đối phó với vị quận chúa cứ hở chút ra là phạt quỳ cứ hở chút ra là điểm huyệt…..


    Mà Hoắc Trục Nhật người này cũng không cần Nàng phải dùng lời lẽ khách khí mà đối đãi, ai biểu hắn ta cũng thích quận chúa làm chi..


    “ Hoắc đại nhân, sao ngài không tìm quận chúa mà tới đây tìm tôi? Ngài cũng nên nhớ kĩ là ngài cũng chỉ có cơ hội duy nhất ngày hôm nay để tiếp cận Lượng Vũ mà thôi, nhớ nắm chắc cơ hội lần này đó….”


    Biểu tình trên khuôn mặt của Hoắc Trục Nhật biến đổi thất thường, nhìn Nguyệt Hiểu với ánh mắt cực kỳ hung ác độc địa như muốn ăn tươi nuốt sống Nguyệt Hiểu, thật làm cho người ta kinh hãi, đổ mồ hôi lạnh.


    “ Tài ăn nói của Phong đại nhân đúng là càng ngày càng lanh lợi sắc sảo, thật làm cho Hoắc mỗ bội phục. ”


    " Hoắc đại nhân quá khen rồi."





    Hoắc Trục Nhật không ngừng nắm chặt hai nắm tay, làm như không thể ức chế cơn giận của chính mình, đầu muốn bốc khói, mặt mày đỏ bừng càng làm cho người khác chỉ biết cố nén cười mà quay lưng đi. Nhất thời, bầu không khí trở nên xấu hổ...

    ------------------------------------------------------------


    " Tiểu tam!"


    Một giọng nói ngọt ngào của nữ tử từ phía sau Nguyệt Hiểu vang lên, Hoắc Trục Nhật cũng nhân cơ hội này mà rời đi, thuận tiện hóa giải một trận xấu hổ, một trường phong ba mà hắn chẳng biết làm gì cho tốt.


    Nguyệt Hiểu chậm rãi quay đầu đi, chỉ thấy một nam một nữ, nam thì tuấn tú lịch thiệp nữ thì xinh đẹp như hoa. Cả hai đang đi về phía Nàng.


    " Hải Ninh nha đầu! "


    Nguyệt Hiểu kích động muốn ôm nàng một cái, nhưng lại bị một ... thư sinh tuấn ngăn cản.


    " Tiểu tam, thật không ngờ ngươi cũng tới đây."


    Không có một chút nào ôn nhu mà là thản nhiên, đơn giản chỉ vì không cho Nguyệt Hiểu tiếp cận Hải Ninh...


    " Tiểu Nguyệt Ngân, ta nói dục vọng giữ chặt người yêu của ngươi thật đúng là cao nha ! Cẩn thận Hải Ninh nha đầu sớm muộn chịu không nổi ngươi!"


    Cũng không đem Nguyệt Hiểu để vào mắt, Triển Nguyệt Ngân liếc mắt uy hiếp Nguyệt Hiểu, dù nàng vẫn như cũ vân đạm phong khinh mỉm cười nhưng lại đem Nguyệt Hiểu đặt ở tình trạng cảnh giới cao độ .


    " Lâu như vậy không thấy được ngươi, thật nghĩ không ra ngươi cư nhiên lên làm quận mã, thực sự là thật đáng mừng! "


    Nguyệt Hiểu cười khan vài tiếng, trong đầu oán giận Nguyệt Ngân cố ý đánh vào nỗi đau của Nàng, bởi vì hai người trước mắt đều biết thân phận "Chân thực" của Nàng, vậy mà còn chúc mừng, chẳng vui vẻ gì để chúc mừng cả.


    Bực mình, Nguyệt Hiểu lập tức đáp lại Nguyệt Ngân.


    " Ngươi cũng không kém ! Rõ ràng là một cái đầu gỗ không chút thú vị, thế nhưng Hải Ninh nha đầu lại thích ngươi. Thật khiến người khác ngạc nhiên. "


    Đánh Nàng một cái cái Nàng đương nhiên cũng trả ngươi một quyền rồi, con người Nguyệt Hiểu là vậy, Nàng thuộc lại “ Có thù không trả phi quân tử”.


    Thế nên người ta mới có câu chớ đắc tội tiểu nhân, mà đắc tội tiểu nhân cũng không sao, không nên đắc tội nữ nhân, nhất là những người ngốc nghếch hẹp hòi như Nguyệt Hiểu.


    Triển Nguyệt Ngân không chút cử động nhìn chằm chằm Nguyệt Hiểu, trong đầu có chút suy nghĩ.


    " Nghe ngữ khí của ngươi như vậy, hình như rất không mãn nguyện nhỉ. Ngươi không phải cưới một mỹ nữ quận chúa sao? Kinh thành đệ nhất tài nữ, lại là hồng nhan nhược tuyết, diễm lệ châu sa còn có gì mà không vui chứ? "


    " Ngươi không hiểu cái gì hết, quận chúa tính tình âm hiểm, làm sao có thể sánh bằng Hải Ninh nha đầu thiên chân khả ái? "


    Hơn nữa, quận chúa chỉ toàn là kiếm chuyện với Nàng mà thôi !


    Hải Ninh dù được Nguyệt Hiểu tán thưởng nhưng mặt mày cũng không tỏ vẻ vui mừng mà lại lo lắng bất an, nhưng Nguyệt Hiểu vẫn không phát hiện.


    Đơn giản là Nàng đang không ngừng nói ra những uất ức mà Nàng phải chịu trong một tháng qua. Đâu có rảnh mà nhìn Hải Ninh, thật không biết họa từ miệng mà ra.


    Kiếm được người nghe, lại nói trúng tâm sự nên Phong Nguyệt Hiểu liền thao thao bất tận nói liền một mạch không chút ngừng nghĩ, nhưng thấy Nguyệt Ngân càng cười càng thoải mái, Hải Ninh càng ngày càng xấu hổ, mà phía sau truyền đến một cổ hàn khí,


    Căn cứ kinh nghiệm mười mấy năm bị ăn hiếp, Nàng rút ra một kết luận: đánh chết cũng không có thể quay đầu!

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  12. The Following 5 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  13. #17
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 14



    Mời Đọc (Click Here) :



    Từ lúc vừa vào hoàng cung, Lượng Vũ đã bị cả đám người từ trai lẫn gái vây quanh lấy mình, bọn họ có người thì bợ đỡ nịnh nọt, có kẻ thì liếc mắt đưa tình làm cho nàng cảm thấy thật mệt mỏi. Vất vả lắm mới thoát khỏi sự đeo bám của bọn họ, lại thấy Phong Nguyệt Hiểu đang cùng một đôi thanh niên nam nữ trò chuyện xem ra thật vui vẻ.


    Từ xa xa nhìn thấy Phong Nguyệt Hiểu thần tình sinh động hoạt bát, cùng với tiếng cười sang sảng, thật làm cho Lượng Vũ hiếu kỳ bọn họ đang nói chuyện gì mà vui vẻ đến như thế ?





    Dù chưa đến bên cạnh hắn, chỉ ở gần phạm vi của bọn họ nàng vẫn có thể nghe được những gì Phong Nguyệt Hiểu nói, hắn đang cùng bạn bè than thân trách phận nói việc hắn bị quận chúa ức hiếp.


    Trên trán Lượng Vũ nỗi lên mấy hàng gân xanh, trong lòng bỗng chốc tức giận không thôi. Hỏi xem sao không giận cho được, nàng thì mệt chết với đám người cứ đeo dính nàng không tha, còn hắn thì cứ nhởn nhơ ở chỗ này thao thao bất tuyệt nói xấu chính mình….. Tên chết tiệt đáng ghét!!!


    Nhịn không được, Lượng Vũ đưa tay nhéo ngay thắt lưng Nguyệt Hiểu, đáng đời hắn như vậy là nhẹ lắm rồi:


    " Quận mã, nói chuyện gì mà vui vẻ vậy ? "


    Nàng chưa bao giờ nghĩ tới vị trí của nàng trong lòng Phong Nguyệt Hiểu lại thấp đến như vậy…..


    <Được rồi sau này cũng không cần quá khách khí với hắn làm chi!>


    Phong Nguyệt Hiểu rất đau, chân mày nhíu lại thật chặt, cả người đổ mồ hôi lạnh.


    " Quận chúa, sao người lại tới đây ? "





    Lượng Vũ lại dùng lực ngắt thắt lưng Nguyệt Hiểu vài cái rồi mới buông tay ra, không thể khiến cho người khác hoài nghi.


    " Quận mã, hai vị đây là? "


    " Bọn họ là bằng hữu của tôi từ nhỏ, Triển Nguyệt Ngân và Quý Hải Ninh."


    Nguyệt Hiểu xoa nhẹ thắt lưng đang đau nhức của mình, đau kiểu này thì mai thế nào cũng tụ máu bầm cho coi, quận chúa ác độc, thật là không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết.


    "Vị này chính là quận chúa Thần Hi."


    Giới thiệu mọi người với nhau xong, sau lại nói vài câu chuyện hàn huyên trong chốc lát, thì nhân vật chính của yến hội đêm nay -- hoàng thái hậu xuất hiện, vì vậy các quan viên gia quyến rất nhanh trở lại vị trí của mình.


    “ Quận mã, đêm này quỳ gối cộng thêm đội thùng nước nửa canh giờ, hiểu không?”


    Lượng Vũ tranh thủ một chút thời gian lúc thái hậu xuất hiện, nghiêng người mượn cơ hội nói nhỏ bên tai Nguyệt Hiểu.


    Phong Nguyệt Hiểu lần này đương nhiên không thể nói gì khác, trái lại ngoan ngoãn tiếp thu hình phạt."... Tôi đã biết..." Ai biểu cái miệng hại cái thân, biết vậy lúc nãy nên nhìn trước ngó sau hẳn nói xấu quận chúa…..


    " Còn có, ngày mai viết mười lần nữ huấn cho ta."


    Viết nữ huấn?? Nàng có nghe lầm không chứ, quận chúa kêu Nàng viết nữ huấn, mà còn là viết mười lần:


    “ Quận chúa, tốt xấu gì tôi cũng là nam tử hán đại trượng phu, viết nữ huấn thì còn ra thể thống gì nữa ? ”





    Lượng Vũ mỉm cười nhìn Nguyệt Hiểu ngồi xuống bên cạnh Nàng:


    “ Bản quận chúa nhìn ngang nhìn dọc, nhìn thế nào cũng thấy ngươi như một nữ tử, rất thích nói huyên thuyên, lại hay khóc nhè, nên mới muốn cho ngươi học chút cái gì gọi là tam tòng tứ đức. ”


    Phong Nguyệt Hiểu đổ mồ hôi lạnh, còn biết nói gì nữa đây chứ.


    " Quận chúa, người đang nói giỡn hay nói chơi vậy ? "


    Lượng Vũ mỉm cười nhìn Nguyệt Hiểu, này nụ cười xinh đẹp tuyệt luân như cửu thiên huyền nữ giáng trần, nhưng lại làm cho Nguyệt Hiểu cảm giác được nàng lúc này thực sự nổi giận.


    " Ngươi….Nói….. Thử xem. ? "


    "..." Xem ra lần này thật là chạy trời không khỏi nắng rồi.

    ------------------------------------------------------------

    Một bên bàn nhỏ, Triển Nguyệt Ngân và Quý Hải Ninh ngồi ở vị trí của tướng quân Uy Vũ..


    " Nguyệt, tỷ nghĩ Quận chúa Thần Hi làm người như thế nào ? " Hải Ninh nhỏ giọng hỏi người ngồi bên cạnh.


    " Không hổ là kinh thành đệ nhất tài nữ , tài sắc kiêm câu, chỉ có thể nói Tiểu Tam thật có phúc ."





    Quý Hải Ninh giận dỗi không thèm để ý người yêu của mình nữa, bản thân đang bên cạnh mà nàng có thể trước mặt mình khen tặng một cô gái khác, sắc mặt của Quý Hải Ninh đột nhiên đỏ bừng tức tối….


    Thế nhưng nếu lúc này Hải Ninh quay đầu lại nhìn Triển Nguyệt Ngân thì sẽ phát hiện một ánh mắt say mê đầy ôn nhu thâm tình đang nhìn chằm chằm nàng.


    Không có cái cảm giác lạnh lẽo thản nhiên thường thấy ở Triểu Nguyệt Ngân, là ôn nhu, là dịu dàng…. Sự ôn nhu này chỉ dành cho nàng, thấy một mình nàng mà thôi...


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  14. The Following 5 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  15. #18
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 15




    Mời Đọc (Click Here) :


    Tiệc tối kết thúc rất nhanh, bởi vì Hoàng hậu yêu cầu Sở Vương phi và quận chúa đi với người tới Phượng nghi cung nói chuyện phiếm còn Sở quận vương thì bị hoàng đế kéo đi thương thảo quốc gia đại sự nên chỉ còn một mình Nguyệt Hiểu đi dạo trong ngự hoa viên.


    Nhìn xem xung quanh hoa viên của hoàng gia quả nhiên không giống bình thường, có thật nhiều giống hoa lạ đến nhìn cũng chưa từng nhìn thấy qua, kì trân dị thảo, muôn màu muôn vẻ...


    "Phong đại nhân, sao lại cô đơn lẻ bóng dạo chơi một mình như thế này? "


    Phong Nguyệt Hiểu nghe thanh âm, tự nhiên cũng biết là ai.


    " Hoắc đại nhân. "





    “ Trục Nhật, vị này có phải quận mã của Thần Hi phải không ? "


    Ngữ âm thanh thoát chính là phát ra từ nữ tử diễm lệ đang đứng bên cạnh Hoắc Trục Nhật.


    Phong Nguyệt Hiểu liếc mắt nhìn về phía nữ tử kia, bất giác trong đầu đem nàng ta so sánh với Thần Hi, luận về sắc đẹp chỉ có thể nói... Quận chúa hoàn toàn thắng.


    " Công chúa, người đoán đúng rồi. Hắn là quận mã của Thần Hi, Phong Nguyệt Hiểu." Hoắc Trục Nhật cung kính trả lời công chúa Lan Hinh.


    Ánh mắt Lan Hinh cấp tốc quét nhìn Phong Nguyệt Hiểu, trong lòng có chút bình luận.


    " Thế nhân thường nói Thần Hi là kinh thành đệ nhất tài nữ, chỉ là ánh mắt của nàng bị sao vậy, tuyển người này làm quận mã... thực là không biết nhìn người, huynh nói có phải hay không?"


    Hoắc Trục Nhật vội vã gật đầu:


    " Công chúa nói đúng như những gì trong lòng Trục Nhật nghĩ. Hắn quả thật không xứng với quận chúa Thần Hi. ”


    Nhất thời sắc mặt của Phong Nguyệt Hiểu trở nên đen lại, hắng giọng, chỉ là Nàng suy nghĩ lúc này bên cạnh Nàng - một người là công chúa, một người chức quan lại cao hơn Nàng rất nhiều, lập tức nhịn xuống cơn giận. Không thèm theo hai người này tranh chấp làm gì, thiệt thòi chỉ là Nàng mà thôi…


    “ Đây là chuyện của Phong mỗ và quận chúa, chỉ cần hai người chúng tôi thật tình yêu nhau, thế nhân nhìn nhận ra sao thì có liên quan gì tới vợ chồng tôi chứ.”


    Giản đơn mà nói, Nàng nhìn thế nào cũng không thể xứng đôi với quận chúa, nhưng hai người các Nàng là phu thê, chuyện vợ chồng các Nàng cần gì người ngoài nói chen vô!


    Liên tiếp vài lần bị Nguyệt Hiểu nói đến không biết làm gì chỉ ngậm bồ hòn làm ngọt, Hoắc Trục Nhật sức chịu đựng cũng tăng lên rất nhiều.


    “ Hoắc mỗ lại nghĩ, Phong đại nhân nói những lời này chỉ là biện minh, lời lẽ ngụy biện mà thôi! Thử hỏi ngươi đường đường là một nam tử hán, Hoắc mỗ không tin ngươi cam tâm chịu thua dưới tay quận chúa, bị thế nhân mọi người nói là núp váy đàn bà.”


    Tài hoa của Thần Hi, mọi người ai nấy đều biết, hắn cũng không tin Phong Nguyệt Hiểu chưa từng đố kị tài năng của thê tử.


    Lan Hinh cũng cảm thấy lời này nói rất đúng, nàng có chút hứng thú với câu trả lời của Nguyệt Hiểu:


    " Trục Nhật nói quả không sai, Phong đại nhân. Cho dù bản cung ở trong thâm cung biệt viện nhưng mà cũng biết, tất cả mọi người lưu truyền Thần Hi quận mã là một người bình thường vô năng, tài hoa kém cỏi thật khó thoát khỏi một tiếng thê nô, vĩnh viễn không thể trở mình. Lẽ nào Phong đại nhân thật có thể không thèm để ý đến miệng lưỡi thế gian, không sợ người khác chê cười ? "


    Phong Nguyệt Hiểu nhíu mày, mỉa mai cười nói:


    " Nguyệt Hiểu từ trước đến nay vẫn luôn ngưỡng mộ tài hoa cùng mưu trí của quận chúa, dù thế nhân mọi người có nói gì đi nữa thì lòng ngưỡng mộ đó của tôi cũng không chút nào thay đổi. "


    Nếu Hoắc Trục Nhật và Lan Hinh công chúa đều nói trắng ra như thế, Nàng cũng không cần dùng hoa ngôn xảo ngữ che lấp cái gì. Dù gì Nàng cũng là loại người không thích văn vẻ vòng vo, nói lời sáo rỗng…


    " Phong đại nhân, ngươi đây không phải thoái thác sao, đường đường một đấng nam nhi lại chịu thua thê tử của mình, bị thế nhân gọi là thê nô cũng không một tiếng biện minh sao ? "


    Hoắc Trục Nhật ngữ khí hèn mọn, mỗi câu đều là châm chọc Phong Nguyệt Hiểu.


    Phong Nguyệt Hiểu không để ý tới giọng nói mang đầy âm điệu đê tiện của Hoắc Trục Nhật, thật hèn mọn, vẫn chậm rãi, bình thãn nói:


    " Thế nhân cho là nữ tử vô tài đó là đức, Phong mỗ nhưng không cho là đúng, đâu nhất thiết chỉ bậc nam tử tài hoa thì mới có khả năng định quốc an ban, nữ tử mà cũng có thể như nam giới tài hoa xảo lược, vì nước vì dân. Đó mới là phúc của quốc gia."


    Mà nguyên nhân chủ yếu làm cho Nàng nói câu này cũng vì Nàng cũng là nữ nhân.


    " Tôi thích quận chúa tài hoa xuất chúng hùng tài vĩ lược, bởi vì nàng so với nam tử còn muốn ưu tú hơn ngàn lần, thân là trượng phu của nàng, tôi chỉ cảm thấy thập phần tự hào, không giống hạng tiểu nhân thiếu độ lượng buồn chán không việc gì làm, đám nhân sĩ ăn không ngồi rồi mới đố kị nàng, không bì kịp với nàng nên mới mở miệng nói lời xàm ngôn."


    Lời nói của Nguyệt Hiểu mang hai ý nghĩa, ám chỉ khơi mào mọi chuyện là bọn ăn không ngồi rồi nhàm chán nhân sĩ!


    " Phong đại nhân, cũng không nên được đằng chân lân đằng đầu!"


    Khuôn mặt tươi cười của Lan Hinh tự nhiên cứng lại, nhưng Phong Nguyệt Hiểu vẫn không hiểu vì sao lại như vậy…


    " Công chúa có biết hay không, đây chính là nguyên nhân người vĩnh viễn cũng không có thể so với Lượng Vũ, đồng dạng, đây cũng là nguyên nhân Lượng Vũ vĩnh viễn sẽ không tuyển chọn Hoắc đại nhân làm quận mã của nàng . "

    Đố kị, chỉ làm cho ánh mắt của con người ta trở nên thu hẹp lại, không nhìn rõ trời cao đất dày, không hiểu rõ cao nhân tắc có cao nhân trị, núi này cao còn có núi khác cao hơn, đều là người sống trên đời cần gì cứ phải đố kị nhau kia chứ….

    -------------------------------------------------------------------------------


    Ha ha ha, cách đó không xa truyền đến một tiếng cười sang sảng.


    " Phong Nguyệt Hiểu, cuối cùng trẫm cũng biết vì sao Vũ nhi cố ý muốn gả cho ngươi . Phi khanh không lấy chồng. "


    Đồng dạng không biết ở nơi xuất hiện một đám người, bọn họ nghe được lời nói của Phong Nguyệt Hiểu tranh cãi cùng với Lan Hinh và Hoắc Trục Nhật liền như ong vỡ tổ cùng nhau kéo tới.


    " Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu."


    Phong Nguyệt Hiểu sắc mặt xấu hổ nhìn Trầm Lượng Vũ từ đằng xa từ từ bước tới, ngực tính toán, những lời vừa rồi mình nói, nàng sẽ không nghe được chứ? Thực sự là hiểu lầm to!


    Lượng Vũ xuất hiện, sắc mặt nàng không chút biểu tình, nhưng là ở sâu trong nội tâm lại nhấc lên gợn sóng...


    『 Đã không có cách nào không nhìn về phía Phong Nguyệt Hiểu... 』 lúc hắn nói những lời nói chân thành đó, Lượng Vũ chợt nhận ra nàng sa vào lưới tình của Nguyệt Hiểu từ lâu rồi ...


    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  16. The Following 6 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  17. #19
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 16



    Mời Đọc (Click Here) :



    " Bản cung cuối cùng cũng biết, vì sao Vũ nhi lại nhất quyết xin ta tứ hôn, một lòng chỉ muốn tuyển ngươi làm quận mã, phi khanh không thú ."


    Mà đứng yên một bên, Phong Nguyệt Hiểu ngước nhìn nhận xét diện mạo của Hoàng hậu và Sở Vương phi thập phần tương tự, tính cách chắc cũng ôn hòa dịu dàng như Vương phi.


    " Hoàng hậu, sự tình đã rõ nàng cũng không nên oán giận trẫm vì sao lại hạ chiếu tứ hôn !"


    Hoàng thượng mỉm cười, trong thâm tâm ông rất mực hài lòng, bởi vì từ lúc ông hạ chỉ tứ hôn, Hoàng hậu lúc đầu không hề biết mà biết cũng sẽ không hề đồng ý chuyện tứ hôn này của ông, chứ đừng nói chúc mừng Vũ nhi.


    Mà nguyên nhân chính đương nhiên là vì bà yêu thương Vũ nhi, sợ rằng Phong Nguyệt Hiểu tài hoa kém coi, không chút hùng tài vĩ lược, thân phận thấp kém không xứng với Vũ nhi.


    Nhưng vừa rồi những lời nói nhẹ nhàng mà chân tình của Phong Nguyệt Hiểu, hẳn là mua chuộc không ít lòng người!


    " Có câu là: dễ cầu bảo bối vô giá, khó cầu được hữu tình lang! Nô tì trước đây kiến thức thực sự nông cạn, thủy chung thua xa ánh mắt nhìn người của Vũ nhi và muội muội."


    Hoàng hậu trêu ghẹo nhìn về phía Trầm Lượng Vũ, trên mặt lộ vẻ tươi cười ái muội. Bà đang muốn biết Lượng Vũ đối với Nguyệt Hiểu trong chuyện này thái độ như thế nào…


    " Hoàng hậu nương nương nói quá lời."


    Sở Vương phi biết nữ nhi của bà da mặt mỏng, tuy là tính tình lãnh đạm nhưng chỉ là đối với người ngoài, còn với người thân rất dễ e thẹn nên cũng vội vã giúp Lượng Vũ tiếp lời của tỷ tỷ mình .


    Mà từ lúc nãy đến bây giờ Phong Nguyệt Hiểu cũng chỉ đứng im không ngừng cười khúc khích, bởi vì Nàng phát giác quận chúa vẫn không nói gì, nghĩ thầm nàng chắc sẽ không tức giận vì những lời nói lúc nãy của mình đâu, như vậy không sợ bị phạt quỳ, dù gì nửa canh giờ lúc nãy nói Nàng còn chưa thực hiện, thêm nửa canh giờ nữa sao Nàng chịu nổi…


    Nhưng kẻ ngốc ngếch như Nàng làm sao biết giờ đây trong lòng Lượng Vũ đang rất rối rắm với thứ tình cảm nàng mới phát hiện, suy nghĩ còn chưa kịp nữa là, thêm một bên bị hoàng hậu nương nương trêu đùa, nàng đâu còn tâm tình mà nhìn tên ngốc nhà nàng nữa chứ.


    " Bất quá Lan Hinh, tính hiếu thắng của con đến bao giờ mới có thể sửa chữa đây chứ? "


    Hoàng thượng sau khi trêu chọc Lượng Vũ xong, liền không một tiếng bất giác răn dạy công chúa Lan Hinh, không khí vui vẻ bỗng chốc trở nên ngột ngạt, đầy áp lực.


    Người xưa nói không sai quân ý khó lường, gần vua đứng như gần hổ, lúc nào cũng có thể rơi đầu!


    Lan Hinh bị hoàng đế la mắng vài câu, sắc mặt nhất thời cứng ngắc, im lặng không dám phát ra bất kì thanh âm nào.


    "Còn có, Hoắc Trục Nhật, uổng ngươi đọc sách thánh hiền, thi thư một bụng, vậy mà lại ngay giữa chốn hoàng cung cấm địa khi dễ, sách hạch đồng liêu, trẫm thật đúng là nhìn lầm ngươi rồi."


    Hoàng đế tức giận Hoắc Trục Nhật lần này làm việc phóng túng không suy nghĩ kỹ càng, trước mặt ông là cái dạng gì đại thần cơ chứ, ông là vua một nước, đến một thần tử của mình cũng không quản lý được thì nói gì trị quốc an ban?


    Nghe được tình địch đang bị hoàng thượng quở trách, Phong Nguyệt Hiểu trong lòng thật hài lòng không ít.


    " Hoàng thượng bớt giận, Nguyệt Hiểu đã quen với việc này rồi."


    Lúc này không bỏ đá xuống giếng, Nàng sẽ không là Phong Nguyệt Hiểu!


    Người ta thường nói, có thù không trả phi quân tử, mà Nàng không phải cái chính nhân quân tử gì, chỉ là một tiểu nữ tử, mà nữ tử thì lòng dạ rất hẹp hòi là việc đương nhiên.


    Quả nhiên, hoàng đế vừa nghe Nguyệt Hiểu nói, chân mày nhíu chặt.


    " Đã? ... nói như vậy nghĩa là không chỉ có một lần này thôi mà còn nhiều lần trước kia nữa sao?! "


    " Vi thần biết tội. "


    Hoắc Trục Nhật nhìn thấy long nhan phẫn nộ, trong lòng cả kinh, run rẫy tay chân, vội vã quỳ xuống cầu xin tha thứ.


    Giữa lúc Nguyệt Hiểu còn muốn thêm mắm thêm muối thì Lượng Vũ dĩ nhiên so với Nàng công bằng hơn, liền đứng ra nói chút lời biện hộ xin tha cho Hoắc Trục Nhật.


    " Hoàng thượng, quận mã lòng dạ rộng lượng, tất nhiên là không thèm để ý những lời ra tiếng vào này, vì vậy thỉnh hoàng thượng cũng không nên tái truy cứu trách nhiệm làm gì. "


    Thay Hoắc Trục Nhật cầu tình, ngoại trừ niệm tình thanh mai trúc mã, Lượng Vũ cũng hiểu được rằng trong chốn quan trường này, ít một kẻ địch chỉ có lợi chứ vô hại, nàng tư tâm mong muốn Hoắc Trục Nhật nhận một phần ân tình này, sau đó sẽ không tìm Nguyệt Hiểu gây phiền phức nữa.


    Chỉ tiếc tâm tư Lượng Vũ Nguyệt Hiểu lại không hề hay biết. Mà trong đầu óc ngu ngốc của Nàng chỉ thầm ai oán quận chúa bao che Hoắc Trục Nhật, chỉ biết ăn hiếp Nàng.


    “Quận chúa, nếu người đã yêu thương Hoắc Trục Nhật vậy sao lúc trước không lấy hắn làm phu quân, cần gì phải lấy tôi kia chứ??”


    Nguyệt Hiểu lặng lẽ nói nhỏ bên tai Lượng Vũ những gì Nàng đang nghĩ, thanh âm nhỏ tới mức chỉ có hai người các Nàng nghe được. Nhưng chính bản thân Nàng cũng không biết vì sao nói ra những câu này, trong lòng cảm thấy khó chịu không vui.


    Lượng Vũ nhếch khóe môi, trừng mắt nhìn cái con người không biết thân biết phận này! Nàng làm như vậy, là vì ai chứ? !


    Mà nét mặt của Nguyệt Hiểu tự nhiên biểu tình là đang hiểu lầm Lượng Vũ, cho rằng đúng như trong lòng Nàng nghĩ .


    “Quận chúa, hiện tại người nên nhanh chóng hưu tôi đi, như vậy còn kịp đó!! Hoắc Trục Nhật đến bây giờ còn thích người, nếu chậm thêm chút nữa thì tôi cũng không dám bảo đảm hắn vẫn ngu ngốc chung tình với người đâu!!!!”


    Không biết vì sao, Nguyệt Hiểu nói lời này ra thì có điểm luyến tiếc...


    Là luyến tiếc quận chúa sao? ... Cái này sẽ không đâu, không hề xảy ra chuyện đó, hẳn là Nàng bị quận chúa ngược đãi thành thói quen thôi.


    " Miệng chó không thể khạc ra ngà voi, lời này nói hắn vậy còn ngươi, ngươi là người như thế nào chứ?"


    Bên tai nghe Nguyệt Hiểu nói bóng gió, lửa giận trong lòng Lượng Vũ lại bị khơi mào, nhịn không được vươn chân, đá mạnh vào chân Phong Nguyệt Hiểu một cái.


    "A! Đau….." Phong Nguyệt Hiểu quá đau không có khả năng giữ im lặng, bỗng bật ra thành tiếng khiến mọi người nãy giờ chỉ chú ý hoàng thượng và hoàng hậu bỗng chốc quay lại chú ý đến hai người các Nàng.


    Phong Nguyệt Hiểu cười đến xấu hổ, ngón tay cứ nắm lấy nhau thẹn thùng:


    "... Ha ha... Vừa rồi chân trái của tôi, không cẩn thận đá chân phải một chút..."


    Lượng Vũ nghe Phong Nguyệt Hiểu nói lý do gây nên ồn ào, cũng không khỏi mất tự nhiên ngượng ngùng.


    Người sáng suốt đều biết hai người các nàng là nói dối, chỉ là không nói ra mà thôi.


    "Ha ha, tuổi trẻ thật tốt!"


    Hoàng thượng đột nhiên nói ra một câu làm mọi người chú ý, là vì thái độ mờ ám của hai người bọn họ sao ?


    Mà trong lúc này không người nào phát hiện có một ánh mắt oán hận cứ nhìn chằm chằm Nguyệt Hiểu và Lượng Vũ...

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  18. The Following 5 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


  19. #20
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Bài viết
    263
    Ngân lượng
    25,914
    Thanked: 1509
    Chương 17


    Mời Đọc (Click Here) :


    Đêm đã khuya, Sở quận vương đứng tại cửa cung chờ rất lâu nhưng vẫn không thấy Nguyệt Hiểu và Lượng Vũ đi ra, nhân dịp cửa cung còn chưa đóng lại ông liền dẫn theo Sở vương phi xoay người lên xe ngựa rời đi.


    Cũng chính vì nguyên nhân đó mà Nguyệt Hiểu và Lượng Vũ phải đi chung một chiếc xe.


    Đông Nhi vốn luôn theo hầu Lượng Vũ, nhưng lúc nãy nàng bị Sở vương phi kêu ra xe ngựa hầu hạ nên thành ra trên xe chỉ có Nguyệt Hiểu và Lượng Vũ hai người các nàng. Không khí bên trong xe ngựa thập phần ngột ngạt khó xử.


    Từ lúc ra khỏi hoàng cung, trong xe ngựa vẫn giữ nguyên một bầu không khí im lặng, không ai nói chuyện với ai câu nào, mà việc này làm cho người hiếu động như Nguyệt Hiểu có chút không quen.


    "... Quận chúa..." Tôi có thể ngồi gần người không?


    Nguyệt Hiểu đưa mắt nhìn về phía Lượng Vũ đang ngồi im nhắm mắt dưỡng thần, Nàng muốn nói gì đó để phá tan bầu không khí ảm đạm lúc này, nhưng Nàng không dám nói lớn. Thanh âm có phần nhỏ nên hình như Lượng Vũ không nghe thấy Nàng nói gì. Mà nếu thật sự là như vậy Nàng cũng không dám nói lớn, Nàng rất sợ Lượng Vũ nổi giận. Khi đó không biết quận chúa sẽ phạt Nàng quỳ tới bao giờ nữa đây.


    " Ngươi nói cái gì? "


    Đôi chân mày thanh tú của Lượng Vũ nhíu lại , trong đầu nàng nghĩ, sao lúc nào nói chuyện với nàng tên này cứ ấp a ấp úng, nhút nhát sợ chuyện, thật không giống với vừa rồi uy phong lẫm liệt mà giáo huấn Hoắc Trục Nhật.


    Đúng là cùng vừa rồi một trời một vực, trên đời lại có người có thế thay đổi nhanh đến thế sao?


    Nguyệt Hiểu nhìn chằm chằm Lượng Vũ, chắc chắn rằng nàng ta đã chú ý tới sự tồn tại của Nàng, vì vậy từ từ tới gần Lượng Vũ:


    “ Quận chúa ~ ”


    Còn chưa để cho Nguyệt Hiểu nói xong câu nói của mình thì đã bị Lượng Vũ ngăn lại.


    " Nói gì thì nói đi, làm gì phải thân cận với ta quá vậy, ngươi muốn làm gì chứ? "

    Lượng Vũ từ từ mở ra đôi mắt đẹp lung linh của nàng, cũng vì vậy mà tự nhiên nhìn thấy khoảng cách giữa Nguyệt Hiểu và nàng chỉ còn chừng một cánh tay.


    Khoảng cách gần như vậy làm cho Lượng Vũ có chút không quen, trước đến này nàng không thích bị người thân cận, dù là người thân thì cũng giữ một khoảng cách nhất định, mà nàng và Nguyệt Hiểu lúc này thì……..


    Nguyệt Hiểu có chút xấu hổ mà nở nụ cười, tự nhiên Nàng cũng biết thân biết phận mà lui về chỗ cũ. Nàng biết Lượng Vũ không thích Nàng lại gần, nhưng đâu phải Nàng muốn đâu chứ, chuyện gì cũng có nguyên do của nó.


    Nguyệt Hiểu làm sao có thể nói cho Lượng Vũ biết được nguyên do là nàng đang sợ, nếu Lượng Vũ biết chắc sẽ khinh thường Nàng hơn, khi còn bé Nàng được nghe rất nhiều chuyện ma quỷ hại người lại hay bị Dạ Hiểu lấy ra hù dọa. Lúc này đây giữa lúc đêm khuya thanh tĩnh, xung quanh lại không có người lai vãng, hỏi thử làm sao Nàng không sợ cơ chứ, Nàng sợ ma….


    Tuy nói bình thường không làm chuyện xấu, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa... Nhưng Nàng cũng không phải người tốt lành gì, vẫn nịnh trên đè dưới, nếu có dịp thi phi vẫn bỏ thêm dầu vào lửa, vậy nên vẫn là có cái cảm giác run rẫy, rất sợ ma quỷ!


    Nhưng Nguyệt Hiểu đâu biết vừa trả lời Nàng xong Lượng Vũ cũng chẳng thèm để ý Nàng làm gì, nhìn bộ dạng của Nguyệt Hiểu lúc này, Lượng Vũ đương nhiên biết Nàng sợ gì.


    Nhưng thật sự Lượng Vũ không có rãnh rỗi để nói rõ với Nguyệt Hiểu, nàng còn đang suy nghĩ về mọi chuyện phát sinh trong ngày hôm nay.


    Không hiểu sao hôm nay lại nhiều chuyện thế này, tất cả cứ rối rắm cả lên làm cho nàng không biết phải đối mặt với Nguyệt Hiểu thế nào…..


    Để cho Nguyệt Hiểu một mình trên xe ngựa rộng lớn, yên lặng ngồi niệm tâm kinh ... 『 có bái trời phật thì trời phật mới phù hộ! 』

    -----------------------------------------------------------------------------

    Phút chốc, phát sinh dị biến!


    Trầm Lượng Vũ lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, tay phải nhanh chóng rút ra nhuyễn kiếm quấn trong thắt lưng, tay trái lôi kéo Nguyệt Hiểu, thi triển khinh công, phá tan đỉnh xe ngựa mà nhảy ra ngoài, cũng nhờ đó hai người các nàng mới tránh thoát vô số ám khí.


    Lúc này Nguyệt Hiểu còn đang không biết xảy ra chuyện gì, đợi cho Nàng hiểu rõ thì đã bị Lượng Vũ lôi kéo nhảy ra bên ngoài xe ngựa. Trong lúc nhất thời thân mình cách mặt đất vài mét, làm cho nàng sợ đến chết khiếp chỉ biết nắm chặt thắt lưng của Lượng Vũ không dám nhúc nhích, Nàng sợ rằng chỉ cần chính mình động đậy một chút thôi thì sẽ rơi xuống tan xác.


    Mặt dù trên người phải kéo theo Nguyệt Hiểu, chịu thêm một phần trọng lượng cực đại nhưng tư thế của Lượng Vũ vẫn thanh tao thoát tục như trước, không chút gượng ép thô cứng.


    Nàng nhanh chóng vung tay, nhuyễn kiếm xoẹt ngang một đường đánh bay lượt ám khí thứ hai công kích, thậm chí còn mượn lực đánh lực, đem hầu như toàn bộ ám khí nhất nhất trả lại cho thích khách. Chiêu thức của nàng như hoa lan u nhã lại thêm nhiều phần lực đạo cho người ngoài nhìn vào cảm thấy như tiên tử gián phàm….


    Mà cũng một chiêu này của Lượng Vũ làm cho hơn phân nữa thích khách không phòng bị nhất thời mà thụ thương.


    Cũng chẳng biết nên nói là đám thích khách này quá khinh địch hay chính bản thân Lượng Vũ quá giỏi, tài nữ đúng là tài nữ, văn võ khiêm toàn, còn Nguyệt Hiểu thì……. Aiiii


    Mà hai người các nàng cũng nhân cơ hội thích khách hàng ngũ tán loạn phân tâm mà an toàn rơi xuống đất.


    Mà nằm ngoài kế hoạch của bọn chúng đã định, xe ngựa của Sở quận vương lúc đầu khởi hành về trước, nhưng nửa đường thì phát giác có chút gì đó khác thường nên mới quay đầu trở về tìm kiếm Lượng Vũ và Nguyệt Hiểu.


    Đúng là người tính không bằng trời tính!!!


    Cả đám thích khách lo sợ bại lộ thân phận nên đồng thời rút lui, chỉ có một ít thích khách bị Lượng Vũ đả thương nằm la liệt trên mặt đất cùng với mấy cái tử sĩ thà chết cũng phải hoàn thành nhiệm vụ thì còn ở lại vây xung quanh các nàng…..Thế cuộc đã định rõ trước mắt, bọn chúng còn có thể thắng sao…???



    " Phong Nguyệt Hiểu, ngươi còn không buông ta ra? Ngươi muốn hai chúng ta cùng chết sao ? "


    Vừa rồi chỉ lo chú ý hành động của thích khách mà không có lưu ý hành vi của Phong Nguyệt Hiểu, hiện tại có thời gian rảnh rỗi một chút chú ý tới hắn, nàng mới phát hiện nàng bị Phong Nguyệt Hiểu chiếm hết tiện nghi, đã nhút nhát vậy mà còn thêm là một cái sắc lang!


    Nàng thật muốn một kiếm chém hắn ra trăm mảnh………


    Thì ra Nguyệt Hiểu không chỉ hai tay ôm chặt lấy thắt lưng nhỏ nhắn của Lượng Vũ, đầu của hắn còn hoàn toàn chết tiệt mà tựa vào trước ngực nàng, thử hỏi như vậy làm sao mà nàng không tức được cơ chứ.


    Nghe qua quận chúa nhắc nhở, Phong Nguyệt Hiểu mới biết tư thế của chính mình có mờ ám bao nhiêu, khó trách Nàng cảm thấy kì quái làm sao lại thoải mái như thế cơ chứ….


    " Quận chúa, trước lo đối phó với kẻ địch, đừng chú ý tới tôi ! "


    Nói xong, Nguyệt Hiểu tự nhiên lui về phía sau Lượng Vũ, Nàng đúng là vô dụng lúc này đây Nàng chẳng thể làm được gì, chỉ mong không làm Lượng Vũ thêm vướn tay vướn chân !


    " Đáng ghét! Xem chiêu! "


    Một cái hắc y nhân đột nhiên nảy sinh ác độc bổ đao về phía Lượng Vũ, nhưng tiếp không được Lượng Vũ mấy chiêu thì bại trận.


    Lúc này đây ở hiện trường chỉ còn lại ba gã nam tử, nhìn ra đều là tử sĩ, mục đích của bọn chúng là bằng mọi giá phải giết chết cho được Lượng Vũ dù chết cũng không lùi bước.


    Mà từ góc nhìn của Lượng Vũ mà nói, bọn thích khách này cũng không gây cho nàng chút nào sợ hãi, nàng ra chiêu chậm rãi từ tốn, chiêu chiêu chừa một đường sống, nàng nghĩ lưu lại người để còn có thể tra hỏi kẻ chủ mưu đứng sau lưng ám sát nàng là ai..


    Nguyệt Hiểu đứng một bên xem Lượng Vũ mua kiếm như mèo vờn chuột, chậm rãi mà từ tốn trêu chọc đám thích khách, tâm trạng nhất thời có chút bất an.


    Quả nhiên, một gã thích khách lén hướng Lượng Vũ đánh ra ám khí, mà Nguyệt Hiểu hầu như theo bản năng dùng thân thể giúp nàng đỡ đòn.


    " Phong Nguyệt Hiểu! "


    Lượng Vũ ngây người, hết hồn nhìn thân ảnh mạo muội tiến nhập vòng chiến đấu, nhuyễn kiếm trong tay nhất thời ngừng lại.


    Đám tử sĩ nhìn thấy vậy thì nhanh chóng tận dụng thời cơ này lấy kiếm tự vận, đúng lúc này Sở quận vương cũng thống lãnh hộ vệ chạy tới.


    Nhưng những chuyện này cũng không ảnh hưởng chút nào tới Lượng Vũ, trong mắt nàng lúc này chỉ có thân ảnh của kẻ ngu ngốc kia vì nàng mà bị thương...


    " Không phải ta nói ngươi không được cử động rồi hay sao? ... Ngươi thế nào không nghe ta nói? "


    "... Thị Nguyệt... Tôi muốn tìm Thị Nguyệt..." Đây là lời nói cuối cùng Nguyệt Hiểu nói trước lúc hôn mê.

    Mây phiêu lãng nơi nào dừng bước
    Gió lang thang vô định cánh chim trời
    Wind.MT Tài sản


  20. The Following 4 Users Say Thank You to Wind.MT For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •