+ Trả lời chủ đề
Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 63 của 63
  1. #61

    Chương 60.

    Mời Đọc (Click Here) :
    Nhờ phúc Quý Ưu Trạch, quán trà sách độc đáo của Dương Tố Hoan nhanh chóng trở nên phổ biến gây sốt. Còn có rất nhiều người đặc biệt ngồi vài giờ xe đường dài chạy đến.

    Vì có thể nhìn thấy chân dung bà chủ Dương. Dù sao bà chủ Dương cũng từng gặp mặt tiếp xúc với ngôi sao, thậm chí nói đúng hơn là, từng được ngôi sao giải cứu, thế nhưng mà ý nghĩa đó không giống bình thường rất đặc biệt. Tất nhiên cũng liền trở thành một người nổi tiếng trên mạng.

    Sau đó, bà chủ Dương bị người ta chụp ảnh đăng lên mạng, lập tức càng khiến cho đại chúng hết lời ca ngợi.

    Một số người nói cô ấy chỉ cao một mét sáu lăm, một số người đoán chắc là cô ấy cao khoảng một mét sáu tám. Những thứ đó không quan trọng, quan trọng là cô có một đôi chân dài. Tuy rằng thoạt nhìn vóc người cô có hơi quá gầy, không phải loại vẻ đẹp khỏe mạnh. Nhưng đây là dạng gầy đẹp nhất thế giới, không ít người chỉ thích vóc người xương sườn như này.

    Lại thêm Dương Tố Hoan có tóc dài đen thẳng đến eo, mà còn luôn mặc váy dài chất liệu vải bông và vân vân, trông giống như tiểu tiên nữ bước ra từ trong rừng rậm, tiên khí bức người.

    Do phòng trà sách khi bị chật kín, Quý Ưu Trạch cũng không đi qua đó nữa.

    Hai người thực sự giống như có một lần đối mặt, và từ đó không bao giờ lui tới nữa.

    Dù sao cũng là ngôi sao. Làm sao chỉ đơn giản như vậy thì cùng những người bình thường trở thành bạn bè thân thiết cùng xuất hiện được? Dương Tố Hoan lười biếng tựa người vào tủ sách đằng sau, vươn ngón tay nhỏ nhắn đùa nghịch trên đầu một chậu thùa xanh. Cửa hàng buôn bán rất tốt, tốt đến mức cô còn phải ra ngoài tìm nhân viên, nhưng mà tinh thần của cô lại không tốt.

    Bị sao vậy?

    Cô nhìn ra ngoài cửa, cũng không để ý những người vẫn luôn chụp ảnh mình, dù sao tâm tư cũng sớm đã bay ra ngoài.

    Lúc này Quý Ưu Trạch đang làm gì? Cô không quá rành chơi weibo, một nửa số ứng dụng trong điện thoại smartphone hầu như là chưa từng mở lên, bình thường chỉ hay dùng số chim cánh cụt (QQ), Qzone, còn có hộp thư, ứng dụng chụp hình và ứng dụng âm nhạc.

    Nên tin tức liên quan đến Quý Ưu Trạch, cô cũng chỉ có thể lấy được trong nhóm chim cánh cụt. Trong nhóm chim cánh cụt, mọi người nói là, Quý Ưu Trạch và Khang Tịch đang ghi hình một chương trình giải trí cuối tuần gọi là “Chuyến tàu vui vẻ” được phát sóng thứ bảy tuần sau.

    Dù sao bộ phim sắp công chiếu, nên diễn viên chính cũng phải tích cực tham gia các lĩnh vực khác nhau của công tác tuyên truyền phim.

    Cũng là trên nhóm chim cánh cụt, fan nhà Quý cũng nói Quý Ưu Trạch quảng cáo cho một quán tên là Quán trà sách độc đáo Tố Hoan, sau đó Dương Tố Hoan mới biết được sự kiện quảng cáo kia.

    Sau khi biết được, cô luôn tự hỏi, tại sao Quý Ưu Trạch phải giúp mình làm quảng cáo, chẳng lẽ là cô ấy coi mình là bạn bè?

    Nhưng mà, nếu như trở thành bạn bè, vậy thì tại sao không tiếp tục liên lạc nữa? Hay là thật sự không có?

    Bên kia, trong phim trường ghi hình “Chuyến tàu vui vẻ”, thật sự phải gọi là hồi hộp kích thích. Nhất quyết thực hiện một trò chơi, sau đó lấy tên gọi là “Tình huống liên tục nhìn“.

    Bởi vì dù sao đây cũng là lần đầu tiên Quý Ưu Trạch và Khang Tịch cùng nhau tham gia một chương trình, nên tổ chương trình cho rằng, đây là một tập, nhất định phải được tổ chức vô cùng đặc biệt, như vậy mới xứng đáng với sự chờ đợi khổ cực của các bạn khán giả xem truyền hình.

    Vì vậy các nhóm nhỏ của chương trình chịu đựng suốt mấy đêm lập kế hoạch, viết vài phương án, bị bắn chết sau đó lại đứng lên, đứng lên lại bị bắn chết, lập đi lập lại vài lần như vậy, cuối cùng mới được thông qua.

    Cấu trúc chương trình là như vậy, mở màn là show nhảy, tiếp theo là hiệu ứng sân khấu, để Khang Tịch trong hiệu ứng sân khấu, làm màn hóa thân thành một nữ thần đầu đội hào quang đi ra. Thiết kế biên đạo múa có thể nói vì lý do này mà dốc hết tâm huyết. Cứng rắn tổ chức trường quay chương trình thành một sân khấu nhỏ ánh sáng 3D. Hơn nữa còn luôn thay đổi.

    Ban đầu, tổ chương trình muốn hiệu quả là như: Hình ảnh biển sâu xuất hiện trên màn hình sân khấu, từng bọt khí mộng ảo nổi lên từ dưới đáy biển, sau đó Khang Tịch và Quý Ưu Trạch mặc trang phục màu xanh lam ôm nhau nằm trên đài trang trí vỏ sò từ từ nổi lên, như là tiểu mỹ nhân nơi biển sâu từ từ thức giấc, đứng dậy, đi ra khỏi vỏ sò, sau đó hát.

    Dù sao cũng là quảng bá cho điện ảnh, nên chương trình cũng muốn phù hợp với chủ đề bộ phim, hơi tạo ra chút cảm giác bách hợp mới được.

    Nhưng mà hiện thực lại như vầy…

    Nhà thiết kế có kinh nghiệm lão luyện trong nhà đài mới vừa đi hai tháng. Bởi vì dù chương trình này rất nổi tiếng, nhưng gần đây sau hậu trường không ít tranh chấp, nhân viên có chút rối loạn lo lắng. Thật không may là vừa vặn đến phiên Khang Tịch các cô. Thời gian eo hẹp, tuần này ghi hình tuần sau sẽ phát sóng, tạm thời không mời được nhà thiết kế có kinh nghiệm phong phú lão luyện.

    Nhà thiết kế bây giờ là một nhà thiết kế mới, mặc dù tốt nghiệp đại học danh tiếng, các bảng sản phẩm hiệu ứng sân khấu đáng khen. Hơn nữa còn luôn luôn nhận giải thưởng, cho dù là trong nước hay là ngoài nước.

    Nhưng dù sao anh ta cũng thiếu kinh nghiệm thực tế. Quá dễ bị dao động, tâm tư cũng không tinh tế như các người lão luyện trong nghề.

    Anh ta vốn muốn vỏ sò cao cấp sang trọng và tao nhã, và anh ta đã vẽ bản dựng hình thậm chí lên kế hoạch khiến cho tổ đội cũng khen ngợi hết lời.

    Hơn nữa, khi đưa bản vẽ cho công xưởng, công xưởng còn vỗ ngực nói: “Đồ chơi này nếu xưởng chúng tôi không làm được, vậy khắp thiên hạ này không có ai làm được!”

    Nhà thiết kế nghĩ, đáng tin. Dù sao công xưởng này cũng làm được rất nhiều thứ tốt, còn có danh tiếng. Nhưng mà, anh ta đã quên, cho dù là thiên lý mã, cũng có khả năng mất vó.

    Khâu vận chuyển vật liệu bên nhà xưởng xảy ra vấn đề, đầu tiên là nghĩ rằng mình có thể giải quyết, thì giấu diếm không nói. Kết quả vỏ sò mỹ nhân ngư bản gốc rất cao thượng cuối cùng biến thành vỏ sò có cảm giác như là tắm rửa qua sông Lưu Sa Hà trong trắng có đen.

    Đã nói trong trắng có xanh mà? Nhưng mà làm lại, thì thời gian không cho phép. Vậy nên nhà thiết kế từ mình cầm dao, mua một đống chất màu trắng và chất màu xanh, tự mình điều chế màu cùng nhân viên quét lên vỏ sò.

    Sau khi quét vỏ sò xong, trông cũng không tệ lắm. Có tiêu chuẩn.

    Nhưng mà lại xuất hiện vấn đề mới. Chốt đóng cửa trên điều khiển từ xa của vỏ sò quá cứng.

    Cẩn thận kiểm tra lại, phát hiện chỗ kết nối chốt đóng cửa xuất hiện chút vấn đề nhỏ. Bởi vậy, điều khiển từ xa mở ra chẳng khác nào đồ vô bổ, bởi vì nó không thể mở lớn, cần có người bên cạnh giữ đẩy ra.

    Bản thân nhà thiết kế nằm vào trong, tự mình cũng rất khó mở ra. Bởi vì vỏ sò hình tròn dạng đường cung, để trên mặt đất không được ổn định.

    Thật ra cũng không phải mở không ra, chỉ cần dùng chút lực là được. Nhưng mà chỉ vừa mới dùng lực, vỏ sò lớn sẽ lăn trên đất hai vòng mới mở ra.

    Sau khi mở ra, người bên trong sẽ giống như đờm vỏ sò bị nhổ ra.

    Nhóm lập kế hoạch nói, nếu không thì dứt khoát không dùng vỏ sò nữa. Dù sao, nếu như Quý Ưu Trạch và Khang Tịch ôm nhau bị nhổ ra, cảm giác sẽ rất ngớ ngẩn.

    Nhưng sau khi trải qua bàn bạc, mọi người nghĩ, vẫn phải dùng! Như vậy toàn bộ sân khấu mới hoàn chỉnh! Huống chi cũng không phải phát trực tiếp, sợ gì?

    Nhóm người ngoan cố quyết định dùng sức cố định vỏ sò trên sàn.

    Vì thế, người biên đạo suy nghĩ rất nhiều loại phương pháp, cuối cùng cũng thành công. Vỏ sò được cố định. Nhưng mà sau khi để lên, sân khấu đi lên không bao lâu thì không đi lên tiếp được nữa.

    Thì ra là, vỏ sò có một lỗ thủng rộng hơn sàn. Mặc dù chỉ là rộng hơn một chút, nhưng mà ảnh hưởng cũng có thể sơ sót.

    Nhà thiết kế gần như là ôm pháo kích tên lửa đi đến nhà xưởng.

    Vì vậy, cuối cùng mọi người quyết định, không cần giàn giáo, ngay từ đầu đặt vỏ sò trên sàn nhảy là được rồi. Sau đó đảm bảo nền móng tương đối ổn định cho vỏ sò, mới cố định lên sân khấu. Bên cạnh đặt một đống san hô sao biển và vân vân, cũng rất đẹp.

    Sau khi hoàn thành, mọi người sắp xếp lít nha lít nhít đèn LED trên vỏ sò, cảm giác đẹp ngoài ý muốn.

    Thực tế thì các hiệu ứng cũng tạm được.

    Sau khi người dẫn chương trình giới thiệu xong, từng lớp đèn lần lượt sáng lên, mô phỏng vầng sáng dưới đáy biển chỉ trong chốc lát mà thay đổi bao mỹ lệ, lúc sau Khang Tịch và Quý Ưu Trạch hợp lực mở vỏ sò từ bên trong, đứng lên, đi ra.

    Tổng thể đúng là đẹp cực kỳ. Ngay lúc Khang Tịch và Quý Ưu Trạch mặc váy lụa màu xanh nước biển vịn cánh tay nhau đi ra, tất cả mọi người nhìn mà trợn tròn mắt. Vốn loại chương trình này rất nhiều khán giả đến đây không phải là người xem thật, có khi là một vài quần chúng trong công ty nghệ thuật chuyên phụ trách tham gia, có khi là nhân viên trong công ty nhà tài trợ bị kéo đến tham gia.

    Nhưng mà khoảnh khắc khi nhìn thấy Khang Tịch và Quý Ưu Trạch, tất cả mọi người nhìn mà trợn tròn mắt. Vỏ sò kia từ từ mở rộng (bị đẩy ra), đèn LED dọc theo bên mép thay đổi từ màu trắng thành màu xanh, xa xa nhìn lại, giống như là đang làm ảo thuật.

    Loại rung động này dường như thật sự chỉ có vỏ sò lớn này có thể làm được.

    Khoảnh khắc Khang Tịch và Quý Ưu Trạch đi ra từ vỏ sò, khán giả toàn trường quay tự động vỗ tay.

    Không thể nói được rốt cuộc là do tạo hình hóa trang, hay là do bộ đồ hai người mặc thấp thoáng dưới ánh đèn có vẻ lúc ẩn lúc hiện quá mức mơ mộng, hoặc có lẽ là do sắp xếp trên sân khấu quá mộng ảo. Nói chung chỉ một chữ đẹp. Mọi người đều nhìn đến ngây người.

    Quan trọng nhất là, phân đoạn tất cả mọi người lo lắng, cuối cùng cũng không có xảy ra chuyện gì.

    Nhưng có câu nói tránh mồng một không thể tránh khỏi mười lăm, nên, tất cả đều không thể vui mừng quá sớm.

    Lúc phía sau tổ chương trình lại mời đạo diễn Vương Nguyệt Bán đoàn phim “Nghe Lời Gió Nói”, sự cố xuất hiện. Bởi vì Vương Nguyệt Bán không để ý dưới chân trơn trợt mất thăng bằng, thân thể mập mạp giống như là một quả bom thịt siêu nặng, phanh một tiếng đụng lên người Khang Tịch!

    Khang Tịch không né kịp, với lại dưới chân còn mang giày cao gót, lập tức trượt ngã xuống mặt đất!

    Thời điểm ngã xuống, Khang Tịch cũng cảm nhận được nơi mắt cá chân truyền tới một trận đau đớn. Cảm giác đó, quá đau xót.

    "Khang Tịch!" Quý Ưu Trạch không thể kéo được Khang Tịch, lúc này cũng vô cùng áy náy. Nếu như Khang Tịch té xuống não bị chấn động hoặc là mất trí nhớ hoặc là gãy xương gì đó, vậy thì cô mãi mãi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình!

    Khang Tịch ngã xuống, mặt Vương Nguyệt Bán lập tức trắng bệch.

    Mấy năm nay ông không thích chương trình, một là không thích làm chương trình thu được ánh mắt người xem, ông nghĩ làm điện ảnh, quan trọng nhất là phải quay tốt, mà không phải dùng mánh khóe lăng xê.

    Nhưng mà trừ cái đó ra, còn có một nguyên nhân rất quan trọng.

    Đó chính là ông trông không cao lắm. Tiếp đó là những người dẫn chương trình, cho dù là nữ, chỉ cần mang cao gót lên, cũng có thể cao hơn ông một khúc.

    Hôm nay Vương Nguyệt Bán đến làm chương trình, chỉ lén lút độn miếng lót trong giày. Kết quả không ngờ là, vừa ra sân khấu thì đụng ngã Khang Tịch. Mấy người dẫn chương trình đều bị khiếp sợ, mắt miệng đều mở thật to, cảm giác sắp gặm hết micro.

    Ngay sau đó, tất cả mọi người cùng vây lại quan tâm Khang Tịch.

    Vương Nguyệt Bán cũng vội vàng đỡ Khang Tịch dậy, cũng hỏi có muốn dừng chương trình đến bệnh viện kiểm tra hay không.

    Khang Tịch nhìn nhìn chân mình, sau đó lắc đầu, nói: “Không cần, bỏ lỡ hôm nay thì không có thời gian, ghi hình xong rồi hẳn nói. Với lại, một chút tổn thương này chỉ là chuyện nhỏ, hồi nhỏ tôi té ngã vô số lần, cũng không phải mỗi lần đều đi bệnh viện. Không nghiêm trọng, có thể được.”

    Tuy Khang Tịch nói như vậy, nhưng Vương Nguyệt Bán vẫn tỏ vẻ rất lo lắng.

    “Cậu thật sự vẫn ổn chứ?” Chờ mọi người xung quanh đều tản đi hết, Quý Ưu Trạch lo lắng đến bên tai Khang Tịch hỏi.

    “Không sao, chỉ là vết thương nhỏ, không nhảy nhảy nhót nhót là được. Vả lại, đây là lần đầu tiên mình và cậu cùng nhau xuất hiện trên chương trình. Cậu dám muốn mình nghỉ ngơi, mình sẽ không vui đó.” Khang Tịch cũng thì thầm nói ra miệng.

    Quý Ưu Trạch ngẩng đầu, nhìn thấy phía xéo đối diện người trong tổ chương trình đang khoanh tay cầm vở và bút trò chuyện gì đó. Lúc thì bọn họ nói mấy câu, lúc thì dùng ngón tay cầm bút viết chỉ đạo camera ở trường quay này nọ, hoặc là giơ tay lên khoa tay múa chân trước mặt. Thỉnh thoảng sẽ đứng xa xa nhìn sang bên Khang Tịch và Quý Ưu Trạch, hình như đang thảo luận lập kế hoạch phân đoạn chương trình phải điều chỉnh sửa đổi thế nào.

    “Với lại, chuyện thế thân của mình lúc trước tuy nói là đã qua, nhưng không thể nói là hoàn toàn qua đi được. Lúc này nếu như bị người có mưu đồ viết lên mình chỉ bị đụng nhẹ, tỏ vẻ ngôi sao kiêu căng tự đại rời trường quay, có thể gặp phiền toái.” Khang Tịch lại kéo vai Quý Ưu Trạch xuống, nói nhỏ bên tai cô.

    Nghe thế, Quý Ưu Trạch chỉ có thể gật đầu nói được rồi. Sau đó, Quý Ưu Trạch và trợ lý cùng nhau đưa Khang Tịch đến phòng hóa trang sau hậu trường nghỉ ngơi.

    Chẳng qua là đợi lát nữa mà tiếp tục ghi hình, cô thề, nhất định phải trông coi Khang Tịch cho thật tốt bất kỳ chuyện gì có thể gây cho vết thương của Khang Tịch nặng thêm, cô quyết không cho phép!

    Còn có, Quý Ưu Trạch nghĩ, mình phải dành thời gian đi tập thể hình! Lần sau nếu như gặp lại loại chuyện này, có thể cực kỳ mạnh mẽ ứng đối thành thạo.

    Ví dụ như Khang Tịch bất trắc bước hụt cầu thang, cô có thể làm một điều là dang tay ra, đỡ cho khỏi lảo đảo ngã, sau đó bình ổn thả xuống mặt đất.

    Ừm, có thời gian đi tập thể hình. Quý Ưu Trạch suy nghĩ một chút, giơ cánh tay phải lên cầm tay trái sờ sờ chính mình nói, cơ bắp cánh tay nhỏ vẫn chưa phát triển. Chỉ cần về sau chăm chỉ rèn luyện, chăm chỉ tập thể hình, cánh tay nhỏ chắc chắn sẽ trở nên rất mạnh mẽ!

    Dường như cô, không cảm thấy chuyện mình tưởng tượng là vô cùng không thực tế.

    ***
    Sửa lần cuối bởi Yuu; 08-21-17 lúc 08:45 PM.
    Yuu Tài sản


  2. The Following 8 Users Say Thank You to Yuu For This Useful Post:


  3. #62

    Chương 61.
    Mời Đọc (Click Here) :
    Bởi vì Khang Tịch bị thương, nên lúc ghi hình chương trình, có vài mục dự án cần chạy trước bị hủy bỏ, thay thế bằng một trò chơi câu đố nhỏ, ngồi đó di chuyển tay và động não là có thể hoàn thành.
    Nhóm kế hoạch thực sự là có kinh nghiệm phong phú dày dặn, kế hoạch A bị loại bỏ, còn kế hoạch B có thể lên.

    Trò chơi nhỏ đầu tiên là một trò chơi đoán chữ rất phổ biến. Cần phải kiểm tra là mức độ ăn ý giữa hai người.

    Nhóm Khang Tịch lên đầu tiên.

    Là do thành viên tiểu A trong nhóm nhỏ của Khang Tịch miêu tả, sau đó Khang Tịch đoán.

    Thành ngữ đầu tiên được gọi là ‘Đầu cơ trục lợi’.

    Quý Ưu Trạch ở bên cạnh nâng tay chống cằm, hướng mặt về phía trước tò mò nhìn, sau đó đặc biệt chờ mong tiểu A miêu tả từ kia như thế nào.

    Tiểu A nhìn xuống đề bài, sau đó vừa khoa múa tay chân vừa nói: “Tổng cộng có bốn chữ, chữ thứ nhất là, thứ mà Diêu Minh đặc biệt am hiểu…”.

    Khang Tịch nghe nhìn, không chút do dự nói: “Ném rổ? Ném (Đầu)?”

    “Đúng đúng! Chữ thứ hai là… lúc đi học chúng ta đều phải kiểm tra chứng chỉ, là cuộc thi tính toán gì đó?” Tiểu A vội vội vàng vàng miêu tả.

    “Đầu cơ?” Khang Tịch nói xong, suy nghĩ một chút, lập tức vỗ tay, nói: “Đầu cơ trục lợi!”

    “Đúng! Không hổ là nhóm chúng ta, Khang Tịch chị thật là quá tuyệt vời!” Lúc Tiểu A nói chuyện, khuôn mặt xúc động tự hào.

    Kết quả cuối cùng là, hai người bọn họ đoán được tổng cộng mười một cụm từ trong vòng mười phút! Ngay cả, có vài từ tiểu A miêu tả khá trừu tượng, Khang Tịch đều đoán được.

    Quý Ưu Trạch cảm thấy quả thực là vô cùng khó tin!

    Sau khi Khang Tịch kết thúc, đến phiên Quý Ưu Trạch và tiểu B.

    Thật ra đối với loại đề bài này, Quý Ưu Trạch vốn không lo lắng đầu óc mình không hoạt động, cô khá lo lắng là đầu óc mình mở rộng quá lớn không thu lại được.

    Nói về lúc đi học, mỗi lần thi ngữ văn, cô có chút dễ vô tình làm ra những chuyện rất kỳ quái.

    Ví dụ như đọc hiểu nhiều câu hỏi vô cùng kỳ diệu. Chẳng hạn như “Ý tưởng chính của đoạn XX này nói lên điều gì?”.

    Mỗi lần gặp phải loại vấn đề này, Quý Ưu Trạch đều thích trả lời: “Đoạn này diễn tả ý tưởng chính là tác giả của bài văn muốn viết, sau đó thì viết ra.”

    Ngoài ra, ví dụ như, có một bài văn xuôi đọc hiểu lời văn vô cùng tươi đẹp. Sau đó xuống phía dưới là đề bài: “Bản văn xuôi này mang đến cho bạn cảm tưởng gì?”

    Quý Ưu Trạch cắn đầu bút suy nghĩ thật lâu, cuối cùng trả lời: “Quả nhiên hè này mình phải đến Shangri-La chơi.”

    Sau khi bài thì lần đó phát xuống, Quý Ưu Trạch đã bị giáo viên dạy văn mời đến văn phòng làm việc.

    Giáo viên: “Tại sao em lại muốn trả lời như vậy?”

    Quý Ưu Trạch: “Bởi vì đó chính là ý tưởng của em mà!”

    Giáo viên: “Vậy không bằng em đừng trả lời!”

    Quý Ưu Trạch: “Nhưng mà cô đã nói, lúc kiểm tra cho dù là viết linh tinh cũng phải nhồi nhét vào toàn bộ khoảng trống không biết viết, không nhét vào là người ngu!”

    Giáo viên: “Nhưng sao em lại phải trả lời như vậy chứ? Em không có cảm tưởng khác à?”

    Quý Ưu Trạch: “Nhưng đó là ý tưởng tức thời của em mà. Người tác giả kia ngôn ngữ khôi hài, lời văn đẹp, giỏi sử dụng nhân cách hóa phương pháp để sáng tác, miêu tả cảnh sắc Shangri-La như người con gái duyên dáng, dịu dàng xinh đẹp đáng yêu thành thục lại hào phóng làm cho tâm trạng người ta ngóng trông không gì sánh được.”

    Giáo viên: “Vậy em đem lời em vừa nói viết vào là được mà!”

    Quý Ưu Trạch: “Nhưng mà sau khi đọc đến cuối cùng dẫn đến ý tưởng là nghỉ hè quả nhiên vẫn phải đến Shangri-La chơi! Cái này mới là trọng tâm!”

    Giáo viên: “Em rắc rối…!”

    Trên đó đại loại là như vậy, nó đã xảy ra rất nhiều lần. Thật ra, cũng không phải là cô đối nghịch và giáo viên, cô chỉ là… sâu trong nội tâm cảm thấy chủ đề này, loại đề bài hỏi cảm nhận của người đọc, đáng lẽ ra phải viết đúng sự thật cảm nhận mà bản thân muốn viết nhất!

    Lúc Quý Ưu Trạch và tiểu B lên chiến trường. Đầu tiên là do tiểu B miêu tả, Quý Ưu Trạch đoán đề.

    Tiểu B nhìn bảng đề tài phía sau lưng Quý Ưu Trạch, suy nghĩ một hồi, sau đó nói: “Bốn chữ, bốn chữ. Chữ đầu tiên trước. Chẳng hạn như, tôi muốn hỏi mượn bạn mười ngàn tệ, nhưng bạn muốn từ chối tôi, bạn sẽ nói gì với tôi?”

    Quý Ưu Trạch tự hỏi trong chốc lát, trả lời: “Không (méi) thể thương lượng!”

    “Không (bù) phải câu đó…” Tiểu B vội vàng vừa xua tay vừa nói chuyện, kết quả chợt nói ra chữ đầu tiên trong cụm từ, vậy nên đành bỏ qua.

    Quý Ưu Trạch nghiêng đầu lại nhìn, thành ngữ kia là: Bất luân bất loại (Ngô không ra ngô, khoai không ra khoai).

    囧. Vì vậy, nếu cô trả lời ‘không cho mượn’, vậy đã đáp đúng chữ thứ nhất.

    “Đề bài này cũng có bốn chữ! Ve mùa hè, còn có một tên khác là gì?” Sau khi đổi đề, tiểu B tiếp tục đặt câu hỏi.

    “Tôi biết! Leo cành cây!” Quý Ưu Trạch trả lời đầy tự tin.

    Tiểu B nghe xong, muốn đâm đầu vào cây, nói: “Không phải cái đó, một cái tên đại chúng hơn!”

    “Đại chúng leo cành cây!” Quý Ưu Trạch hoảng hốt, thậm chí còn tự chế từ.

    “Không phải… Ôi, qua qua qua!” Tiểu B quýnh lên, không hướng dẫn nữa, tiếp tục thay đổi đề.

    Câu hỏi thành ngữ đó là: Tri thư đạt lý (Có tri thức hiểu lễ nghĩa). Nếu như cô trả lời là ve sầu (tri liễu), vậy thì xong chữ thứ nhất rồi.

    Lại một vấn đề mới xuất hiện, tiểu B nở nụ cười. Đề này nếu như còn trả lời không đúng, vậy cũng chỉ có thể chứng minh lúc thượng đế sáng tạo ra Quý Ưu Trạch, bỏ nhầm bã đậu với đầu óc vào đầu cô rồi.

    “Câu này có ba chữ, một loài vật ở trong nước, rất hung dữ, ăn thịt người, tên gì?” Tiểu B đầy mong đợi nhìn Quý Ưu Trạch. Còn bổ sung một câu: “Có người vì nó mà từng dựng thành phim!”

    “Tôi biết, cá piranha!” Quý Ưu Trạch lúc này, trả lời hoàn toàn tự tin.

    “Không phải… ôi!” Tiểu B đột nhiên không biết nên nói gì, không thể làm gì khác hơn là hô bỏ qua.

    Thì ra là ‘cá mập trắng’. Tiếp tục 囧 rồi 囧.

    Thấy dáng vẻ nóng nảy của tiểu B, Quý Ưu Trạch suy nghĩ một hồi, nói: “Hai ta đổi chỗ đi!”

    Tiểu B không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể gật đầu.

    Trò chơi tiếp tục bắt đầu.

    “Bốn chữ. Hai phe địch ta chém giết mở ra cuộc chiến ác liệt, ta đánh ngã quân địch, tình huống của quân địch lúc này là gì?” Quý Ưu Trạch tranh thủ từng phút từng giây nói.

    “Một ván…”

    “No, nhắc cậu chữ đầu tiên, phía sau từ sụp đổ thường là gì?” Quý Ưu Trạch biết cậu ta nghĩ sai, vì vậy lập tức bổ sung.

    “Quân lính tan rã!” Tiểu B lập tức ngầm hiểu.

    “Tốt. Tiếp tục. Lần này hai chữ, địa cầu Thái Dương Hệ hệ ngân hà và vân vân, đều tồn tại ít nhất một thứ gì bên trong?” Ngón tay Quý Ưu Trạch không quên ra dấu ý bảo hai chữ.

    “Vũ trụ!” Tiểu B cũng đầy sức mạnh bùng nổ.

    “Đúng, câu tiếp theo, bốn chữ! Nhẫn tạm thời gió yên sóng lặng, lùi một bước gì?” Quý Ưu Trạch hoàn toàn nhập trạng thái.

    “Trời cao biển rộng!” Tiểu B lập tức trả lời.

    “Bốn chữ, lúc chúng ta nói đến không hề có chuyện gì phiền lòng thì thích dùng từ gì để hình dung.”

    “Tự do tự tại?” Lần này tiểu B chần chừ một lúc.

    “Không phải, chữ đầu tiên, chữ đầu tiên, thiên hạ gì song?” Quý Ưu Trạch tiếp tục hướng dẫn.

    “Thiên hạ vô song!” Sau khi tiểu B trả lời xong, lập tức hiểu được, bổ sung: “Vô ưu vô lự!” (Không buồn không lo)

    “Đúng.”



    Không hề nghĩ tới là, nhóm của Quý Ưu Trạch vậy mà từ từ lật ngược tình thế. Cuối cùng vẫn giải đáp được chín từ. Đồng thời nhóm phía sau cũng không vượt lên các cô. Mặc dù kém hơn nhóm Khang Tịch một chút.

    Nhìn chung, ghi âm chương trình vẫn rất vui vẻ.

    Chỉ là sau khi chương trình ghi hình xong, Quý Ưu Trạch thấy, mắt cá chân của Khang Tịch sưng lên.

    Lúc trước vì không làm lỡ thời gian của mọi người, Khang Tịch cũng chỉ để Quý Ưu Trạch lấy chai tinh dầu xoa bóp chấn thương trong túi xách nàng ra xoa đỡ. Phần sau chương trình tuy là không cần hoạt động nhiều lắm, nhưng vẫn có nhiều bước đi đi đứng.

    Một vài giờ sau khi ghi hình, mắt cá chân của Khang Tịch càng sưng mạnh hơn.

    “Chúng ta đi bệnh viện kiểm tra thử.” Quý Ưu Trạch đau lòng nói.

    “Được, nghe lời cậu.” Khang Tịch thấy mày Quý Ưu Trạch nhíu lại giống như là giữ mi tâm ghim một nơ bướm, vậy nên cười gật đầu.

    Lúc sau, Quý Ưu Trạch đỡ Khang Tịch cẩn thận lên xe. Trợ lý của Quý Ưu Trạch và trợ lý của Khang Tịch có chút xấu hổ, muốn giúp gì đó, nhưng nhìn bóng lưng hai người, lại luôn cảm thấy đi giúp ngược lại như đang làm chuyện dư thừa. Vậy nên, cuối cùng đành cầm đồ đi theo sau các cô.

    Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra xong, nói là chỗ mắt cá chân bị đè, có nghĩa là bị bong gân. Nói có nghiêm trọng rồi lại không nghiêm trọng, cuối cùng là không thương tổn đến đầu khớp xương. Nói không nghiêm trọng rồi lại nói xem như là nghiêm trọng, dù sao nhìn vết thương như thế sẽ phải đau một hai tuần, chủ yếu là xem thể chất Khang Tịch.

    Nói chung là nhất định phải kiên trì dùng tinh dầu bôi và xoa bóp, với lại còn phải nghỉ ngơi thật tốt, không được vận động mạnh.

    Sau khi ra khỏi bệnh viện, Quý Ưu Trạch vỗ ngực, nghiêm túc nói với Khang Tịch: “Đừng lo, không sao đâu, một tuần tới, chuyện lớn chuyện nhỏ trong sinh hoạt của cậu, mình lo hết! Mình tuyệt đối sẽ không để cậu bị thương lần thứ hai!”

    Khang Tịch nghe vậy, cười tươi như hoa.

    Lời của Quý Ưu Trạch, rõ ràng rất bình thường, nhưng sao nghe vào, lại thấy êm tai như vậy.

    Chỉ là Khang Tịch không biết, Quý Ưu Trạch lại càng củng cố ý tưởng nhất định phải đi tập thể hình.

    Bởi vì lúc vừa rồi đỡ Khang Tịch, trong đáy lòng Quý Ưu Trạch nghĩ: “Nếu như bà đây có đủ tự tin với mình, có thể một tay vác Khang Tịch lên lưng, chạy như điên cũng không sợ cậu ấy rớt xuống. Ôi. Cũng là vì thiếu tự tin, cõng, nhất định phải cõng đi được, nhưng chính là rất sợ sau khi cõng lên sẽ đi không vững, dù sao nếu không cẩn thận té ngã, mắt cá chân kia nứt luôn thì sao giờ…”

    Lúc Quý Ưu Trạch và Khang Tịch ghi hình chương trình, ở trường quay có fan không nhịn được chụp hình lại, sau đó rất nhanh truyền lên nhóm.

    Sau buổi chiều, Dương Tố Hoan đang giúp người làm trong quán cùng nhau dọn dẹp đĩa ăn thừa khách để lại, trong nhóm đột nhiên sôi nổi.

    Núi kia đem lòng yêu biển: “Ảnh chụp lão Quý tham gia chương trình tung ra ngoài!”

    Mù tạc xanh: “Ôm chụt chụt, tôi muốn xem!”

    Núi kia đem lòng yêu biển: “Để tôi đăng lên mục tài liệu nhóm. Lúc ghi hình hình như Khang Tịch bị thương. Lão Quý trông rất khẩn trương vì chị ấy, quả nhiên là khuê mật tốt nhất Trung Quốc!”

    Động vật theo mùa: “Đây là lần đầu tiên hai chị ấy tham gia chung chương trình à?! Hạnh phúc!”

    Mù tạc xanh: “Đúng vậy. Trước đây không thích Khang Tịch, nhưng bây giờ, không biết là yêu ai yêu cả đường đi hay là xảy ra chuyện gì nữa, luôn cảm thấy Khang Tịch cũng rất đáng khen! Cực kỳ thích hai chị ấy đứng chung một khung hình!”

    Giới thần Ba La: “Có người viết fanfic về hai chị ấy… mấy người xem chưa?”

    Con lật đật: “Liên kết đâu?”

    Núi kia đem lòng yêu biển: “Chào Con lật đật lâu rồi không xuất hiện nha, ha ha, thấy fanfic thì nhô lên, cô là fan bách hợp hả?”

    Con lật đật: “Cô đoán đi.”

    Mù tạc xanh: “Thật ra bách hợp cũng rất kỳ diệu. Nói thật chứ, tôi cảm thấy cô gái như lão Quý nhà mình, chỉ nói ngoại hình thôi, đúng thật là rất mời gọi các cô gái thích.”

    Rất muốn yêu đương: “Ha ha ha nghĩ tới chuyện lần cạnh tranh đó của lão Quý và Khang Tịch, điên cuồng đăng ảnh trên weibo, nghĩ kỹ lại thì, đúng là thật mờ ám mà!”

    Vũ sơn: “Là chuyện Khang Tịch liên tục đăng ảnh mình với Hanna, sau đó lão Quý liên tục đăng ảnh cổ với nhà thiết kế Trương Luyến Trần đó hả?”

    Rất muốn yêu đương: “Đúng rồi, lúc đó đâu có cảm thấy gì. Bay giờ càng nghĩ càng thấy thật thú vị.”

    Hạt cát nhỏ: “Các người đang nói bậy gì thế? Quý Ưu Trạch sao có thể là đồng tính luyến ái ghê tởm chết được?”

    Mù tạc xanh: “Đất cát kia, bị bệnh à?”

    Mù tạc xanh: “Không đúng, hạt cát.”

    Rất muốn yêu đương: “Tư tưởng thật là cổ hủ, quản lý, mau đá tên điên đó ra ngoài đi.”

    Núi kia đem lòng yêu biển: “Đậu xanh rau má mày nhé, Hạt cát nhỏ mày là cái khỉ gì hả, trên thế giới này, cho dù là đồng tính hay dị tính, đều không phải để cho cái thứ như mày chỉ tay năm ngón, mày mới ghê tởm đó! Cho dù sau này lão Quý yêu nam hay nữ, tao đều ủng hộ! Đừng nói là lão Quý, cho dù là người bình thường, tao nói cho mày biết, bất kể là ai, cho dù là tình yêu dị tính hay tình yêu đồng tính, tôi đều ủng hộ không giống như cái thứ c*t như mày, lấy ra chế giễu mỉa mai gièm pha!”

    Hạt cát nhỏ: “Phản ứng kịch liệt ghê, chẳng lẽ mày là đồng tình, tao đạp chân đau mày à?”

    Núi kia đem lòng yêu biển: “Tao có bạn trai, cám ơn.”

    Hạt cát nhỏ: “Nếu như mày nói trong lòng không bài xích đồng tính, vậy sao lại gấp gáp làm rõ mình không phải đồng tính thế?”

    Núi kia đem lòng yêu biển: “Hộp xọ của mày làm từ thứ c*t chó gì thế? Tao có bạn trai thì không thể chống phân biệt đối xử kỳ thị đồng tính à? Đậu xanh rau má tiên sư nhà mày! Tao chống phân biệt đối xử kỳ thị đồng tính thì nhất định phải bỏ bạn trai tao à mày là đồ thiểu năng!”

    Hạt cát nhỏ: “Bọn này thật ghê tởm. Tao đi. Bái bai.”

    Mù tạc xanh: “Không nói được, cái thứ ngu dốt này, chỉ số IQ… bé Biển đừng tức giận…”



    Sau khi Dương Tố Hoan thấy máy tính tải tài liệu trong nhóm về xong, thuận tiện nhìn xuống nội dung tán gẫu.

    Hạt cát nhỏ kia nói khiến cô hơi sửng sốt. Cũng cảm thấy như bị ai bóp cổ. Từ trước đến nay cô đều không thích lên nhóm nói chuyện, bình thường đều chìm bên dưới. Không khí trong nhóm lần đầu tiên thấy căng như vậy. Cô thật sự có chút luống cuống.

    Sau khi hạt cát nhỏ rời đi, Dương Tố Hoan cố gắng thoát khỏi những thứ không thoải mái này.

    Giải nén xong, sau khi mở toàn bộ ảnh ra xem qua một lần, cô nâng tay chống cằm, một nụ cười dần dần lan rộng ra.

    Quả nhiên, Quý Ưu Trạch và Khang Tịch trông rất thân thiết. Hơn nữa… hình như thật sự rất xứng đôi.

    Dương Tố Hoan khẽ thở dài, đôi mắt chuyển sang trên người Quý Ưu Trạch.

    Quý Ưu Trạch trong hình, nơi nào cũng có cảm giác tốt. Ban đầu, cô chắc sẽ không giao tiếp với kiểu người như Quý Ưu Trạch, nhưng mà sau khi tiếp xúc, lại nghĩ trên người Quý Ưu Trạch giống như gắn nam châm vậy, vốn không tránh thoát được.

    Đột nhiên lại nhớ đến chuyện lần trước.

    Lúc đó, cũng là ở nơi này, ở bên dưới cửa cuốn, Quý Ưu Trạch quay đầu hỏi cô sợ à, vừa cười vừa nói với cô: “Đừng sợ”.

    Chính là chi tiết nho nhỏ như vậy, lại làm Dương Tố Hoan theo thói quen nhớ lại rất nhiều lần trong ngày. Giọng nói của Quý Ưu Trạch, vẻ mặt của Quý Ưu Trạch. Sau đó lại vô thức nghĩ đến Khang Tịch…

    Quý Ưu Trạch thích con gái sao? Cô ấy cũng xem loại sách đó. Không không, xem thử có lẽ là tò mò mà thôi. Nhưng, nếu như thích con gái thật, vậy Quý Ưu Trạch và Khang Tịch thật sự có thể là… một đôi?

    Dương Tố Hoan nằm úp sấp trên quầy, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vật trang trí thủy tinh nhỏ, sau đó lại quay đầu lẳng lặng nhìn chậu thùa xanh kia. Tóc dài như nước theo sống lưng trượt xuống, phân tán trên váy áo. Hai tròng mắt nhìn như nước trong veo, chân mày thanh tú không lộn xộn, bộ dáng kia, giống như là người bước ra từ trong tranh. Chỉ là, trên khuôn mặt thanh tú xuất trần như vậy, lại mang theo chút vẻ phiền não.

    ***
    Yuu Tài sản


  4. The Following 7 Users Say Thank You to Yuu For This Useful Post:


  5. #63

    Chương 62.

    Mời Đọc (Click Here) :
    Kể từ khi mắt cá chân của Khang Tịch bị chấn thương, chỉ cần không có thông báo hoặc là phim cần quay, Quý Ưu Trạch sẽ chạy đến chỗ Khang Tịch, chen chúc ở với nàng.

    Hoàn toàn phù hợp khi lấy danh ngôn của ba Quý dùng hình dung hai cô lúc còn đi học: “Hai con mặc quần liền đũng à?”

    Cũng bởi vì mắt cá chân của Khang Tịch bị chấn thương, nên Quý Ưu Trạch đã ôm tất cả mọi việc trong nhà nàng bao hết.

    Áo khoác áo váy quần, lấy, ném vào trong máy giặt! Quần áo trong bít tất cũng lấy, giặt tay!

    Sàn phòng khách sàn phòng ngủ sàn phòng tắm, dọn! Dọn dẹp xong còn phun chút hương nước hoa nhàn nhạt!

    Tủ quần áo ti vi tường bàn trà bàn ăn giá sách, xếp ngăn nắp, lau sạch, làm đến nỗi cực kỳ sáng bóng mới tinh đến mức có thể soi gương!

    Ban đầu Khang Tịch nói, không sao, để dì làm cho.

    Nhưng mà Quý Ưu Trạch khăng khăng muốn tự làm, nói là như thế có thể rèn luyện thân thể. Khang Tịch nghe vậy, lại nghĩ đến lúc trước vô tình nhìn thấy trong ví tiền Quý Ưu Trạch kẹp một thẻ VIP phòng tập thể hình, nghĩ là cô chỉ nói cho có thôi, vậy nên tùy cô.

    Chỉ có điều là, Quý Ưu Trạch chăm sóc người, ngược lại thật sự không qua loa chút nào. Cảm giác ngày thường quên trước quên sau cũng không có. Chỉ là trận chiến đó, có hơi dọa người.

    Khang Tịch khát nước, muốn uống ly nước. Vừa định đứng dậy, thì nghe thấy một tiếng: “Bỏ cái ly xuống, để cho mình…!”

    Một giây tiếp theo, cái ly trong tay Khang Tịch bị Quý Ưu Trạch đoạt lấy. Vừa mới quay đầu lại, thì thấy Quý Ưu Trạch quỳ một chân dưới máy nước uống, lưng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc.

    “Được rồi, cho cậu! Có cần gì, làm ơn nhất định phải lập tức kêu mình!” Sau khi xem cái ly trong tay như bảo vật trịnh trọng giao cho Khang Tịch, Quý Ưu Trạch đi cho cún ăn.

    Khang Tịch cầm cái ly sửng sốt một lúc lâu. Nàng chuyển động cái cổ, lại nhìn về máy nước uống lần nữa, sau đó chậm rãi vươn tay, chạm vào thùng nước của máy nước uống… rõ ràng khoảng cách của nàng với máy nước uống chỉ chưa tới một mét, nàng hoàn toàn có thể tự làm. Dù sao, máy nước uống chỉ để trên chiếc ghế bên cạnh ghế sô pha…

    Khang Tịch đói bụng, định gọt táo. Nhưng mà vừa mới nghĩ đi lấy táo và dao gọt trái cây, với lại mới nghiêng người, thì nghe thấy một tiếng: “Bỏ xuống, để đó cho mình…!”

    Mấy giây tiếp theo, Quý Ưu Trạch ngồi xuống bên cạnh Khang Tịch, tay phải cầm táo, tay trái cầm dao nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc.

    “Chỉ là gọt táo thôi mà, cái này dùng tay là được, không có liên quan đến chân.” Khang Tịch suy nghĩ một hồi, vẫn nói ra suy nghĩ trong lòng.

    “Không, gọt táo có nghĩa là vỏ táo rất có thể rơi ra bên ngoài thùng rác, lúc rơi xuống, cơ thể con người sẽ vô thức cúi xuống nhặt vỏ táo trên mặt đất. Tuyệt đối không nên xem nhẹ động tác này, bởi vì nó sẽ dẫn đến phần eo và mắt cá chân đồng thời dùng sức… ¥…&%¥# “

    Thật ra Khang Tịch rất muốn nói, thật sự không sao cả. Mấy hôm nay, tuy là vết thương của nàng ở chân, nhưng mà công việc vẫn đang tiếp tục mà? Chẳng qua là cân nhắc một chút, cũng không phải hoàn toàn ngừng công việc. Cho nên, gọt trái táo mà thôi, thật ra không có phiền phức như vậy.

    Nhưng mà không ngờ là, Quý Ưu Trạch nói khiến cho nàng không thể phản bác.

    Một phút sau, Quý Ưu Trạch giành được thắng lợi, cầm dao gọt trái cây bắt đầu gọt táo. Lý do tại sao không nên gọt táo, thật ra còn có một nguyên nhân khác.

    Lần trước làm cơm ở nhà Khang Tịch, đồ cô gọt ra thật sự là xấu đến nỗi khiến người ta không biết thứ đó là giống gì. Ánh mắt Khang Tịch lúc đó thật sự khiến cả đời này cô cũng không có cách nào quên. Vì vậy sau đó, cô bắt đầu khi không có chuyện gì làm thì luyện đao.

    Trước kia, khi cô ăn táo chỉ rửa vài lần rồi gặm trực tiếp. Nhưng mà sau lúc đó, cô đều dùng táo đã gọt. Hơn nữa, kỹ thuật ngày càng tốt. Nên lần này nắm lấy cơ hội, tất nhiên cô muốn thể hiện kỹ năng gọt táo mới.

    Nhưng vì trong lòng cô vẫn luôn muốn thể hiện thật xuất sắc, không thể giống như lần trước gọt vỏ khoai tây quá dày được.

    Dưới áp lực mình tự tăng, Quý Ưu Trạch càng gọt càng hoảng, kết quả, xẹt một tiếng, dao nhỏ cắt vào giữa lòng bàn tay ngón tay cái!

    Dao nhỏ dừng lại, máu bắn tung tóe nhảy nhót ra ngoài, con ngươi Quý Ưu Trạch chuyển động, liếc nhìn Khang Tịch. Thầm nghĩ, đừng nhìn thấy đừng nhìn thấy tuyệt đối đừng thấy.

    Kết quả, một giây sau, Khang Tịch hơi quay đầu, nhìn vẻ mặt của cô, lại nhìn tay cô.

    “Cắt trúng rồi?” Khang Tịch hỏi.

    “Không có.” Quý Ưu Trạch lắc đầu.

    “Vậy thứ màu đỏ chảy ra đó là gì?” Khang Tịch lại hỏi.

    “Tương cà chua!” Quý Ưu Trạch trả lời ngay.

    “Cậu đóng phim đến hỏng đầu óc luôn rồi hả?” Khang Tịch không nói nữa nắm lấy cổ tay Quý Ưu Trạch, lấy dao và táo ra, vứt xuống bàn trà.

    “Không sao, vết thương nhỏ…” Lời Quý Ưu Trạch còn chưa nói hết, tay đã bị Khang Tịch kéo qua.

    Khang Tịch cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ngậm ngón tay cô mút vào.

    Cho dù biết đây là cách cầm máu kinh điển, nhưng mà…

    Lúc Khang Tịch mút vào, Quý Ưu Trạch cảm thấy da ngón tay mình hơi bị chèn ép, bốn phía ấm áp ướt át lại mềm mềm. Cảm giác thật đến sắp bay lên.

    Sau một lát, Khang Tịch kéo ngăn kéo dưới bàn ra, lấy một hộp nhỏ màu hồng nhạt, lại lấy băng dán cá nhân Kitty màu hồng ở bên trong ra. Xé mở, sau đó nghiêm túc quấn lên đầu ngón tay Quý Ưu Trạch.

    Khang Tịch dán băng cá nhân rất tốt, giống như là có kỹ xảo đặc biệt gì đó, cũng không có làm ngón tay trông mập mạp, cũng không khiến đốt ngón tay không linh hoạt.

    Sau khi dán xong, Khang Tịch vuốt tóc xuống, ngẩng đầu lên. Kết quả vừa ngẩng đầu lên, đột nhiên Quý Ưu Trạch lại gần, chợt hôn nhẹ lên môi Khang Tịch.

    Khang Tịch có hơi sửng sốt.

    “Ăn ngon không?” Sau một lát, Khang Tịch cười hỏi.

    “Ừm!” Quý Ưu Trạch như gà con gật đầu một cái, còn bổ sung một câu: “Vị quả cam.”

    “Ừm. Tại mình thấy hình như cậu rất thích ăn cam, nên hai hôm trước mua một cây son môi vị cam.” Khang Tịch vươn ngón tay, nhẹ nhàng phẩy lên đôi môi anh đào của mình.

    Vẻ mặt đó, bộ dáng đó, trông thật sự cám dỗ chết người. Nhưng mà… Quý Ưu Trạch liếc nhìn chân Khang Tịch, vẫn cảm thấy, quên đi.

    Nhưng phải nói đến, thật kỳ lạ, rõ ràng vừa rồi mình chiếm thế chủ đạo mà, sao cảm giác xấu hổ vô cùng, hay là mình…

    Yêu nghiệt. Cuối cùng Quý Ưu Trạch chỉ có thể đổ tội lên Khang Tịch hai chữ này.

    Vài ngày sau đó.

    Khang Tịch ở nhà một mình, suy nghĩ một chút, lên group người hâm mộ Quý Ưu Trạch.

    Chuyện của Hạt cát nhỏ đã qua bốn năm ngày, nàng mới vào nhóm kia xem nội dung mọi người tán gẫu.

    Bởi vì chương trình ghi hình lúc trước chỉ còn một ngày nữa là phát sóng, nên trong nhóm, mọi người trông rất sôi nổi. Trong nhóm tăng thêm một gương mặt mới. Ngay cả, quản lý còn nâng cấp nhóm VIP.

    Chỉ là, cũng khó tránh khỏi có vài người kỳ lạ lẻn vào. Cho nên để bảo đảm chất lượng nhóm, quản trị và quản lý bây giờ đang thảo luận phải làm sao để thiết lập câu hỏi xác minh đề phòng bọn nằm vùng. Đồng thời, cũng bắt đầu thanh lý đám người lặn bên dưới không lên tiếng.

    Quản trị gắn thẻ tên tất cả thành viên: “Người lặn dưới nước ba tháng không nói câu nào, thật ngại, trước rạng sáng, tôi sẽ đá từng người ra khỏi. Dù sao nhóm chúng ta muốn, là chất lượng, không phải số lượng. Mà số ảo, chỉ chiếm không gian.”

    Kết quả, quản trị vừa nói xong, nhiều người luôn không mở miệng nói chuyện, đều lần lượt nổi lên.

    “Mình sống, mình không phải số ảo!”

    “Mình cũng không phải số ảo!”

    “Quản trị đại nhân à, nhìn em nhìn em đi, thấy cánh tay nhỏ bé của em không? Em vẫn còn sống nha~”



    Quản trị: “Ha ha ha, không nghĩ tới lập tức bùng nổ nhiều vậy nha. Đúng là nên tung chiêu lớn mà.”

    Khang Tịch uống sữa tươi nhìn màn hình, cười lắc đầu. Phải nói là, nàng còn chưa từng dạo qua nhóm fan hâm mộ của mình đây, lại lẫn vào đám fan Quý Ưu Trạch khí thế ngất trời này.

    Đúng lúc này, một cái tên là Mộc Dịch Hoan bốc lên: “Tôi cũng không phải số ảo, chỉ là không biết nói chuyện phiếm, mong quản trị thứ lỗi.”

    Mộc Dịch Hoan, Mộc Dịch Hoan…

    Khang Tịch nhìn cái tên này, đột nhiên hơi nhíu mày. Dương Hoan?

    Dương Hoan? Dương Tố Hoan? Hay là, là fan của Dương Tố Hoan? Dù sao Dương Tố Hoan cũng hơi nổi, có fan cũng không ngạc nhiên. Với lại, fan Dương Tố Hoan phần lớn cũng từ fan Quý Ưu Trạch tìm tới.

    *Mộc Dịch (木易) ghép lại thành chữ Dương (楊), giản thể là 杨.

    Quản trị: “Ừ, tôi biết rồi, chỉ có điều là, sau này phải lên tiếng nhiều hơn đó.”

    Khang Tịch nhìn một hồi, lại suy nghĩ, sau đó để hai tay lên bàn phím. Mở hồ sơ Mộc Dịch Hoan ra.

    Nữ, hai mươi bốn tuổi, chòm sao Cự Giải.

    Cấp bậc không cao, trông chắc là tài khoản phụ. Khang Tịch nhấp vào Qzone của cô, vốn cho là trong Qzone của cô không có quá nhiều thứ, nhưng không nghĩ tới là, mặc dù không có trang trí nhiều, nhưng đăng vẫn rất nhiều. Với lại phần lớn đều là hoa cỏ thực vật.

    Hình thức cơ bản đều là chụp hình ảnh hoa cỏ kèm với vài lời văn tự giải thích.

    Làm người ta cảm thấy như xông vào bách khoa toàn thư về hoa cỏ thực vật.

    Những bức ảnh đó trông giống như dùng điện thoại chụp, cũng không dùng phần mềm chỉnh sửa cho đẹp, là dùng bản gốc.

    Nhìn một hồi, Khang Tịch tắt Qzone. Thật ra, phải hay không phải, không sao cả. Có thể thấy, cho dù là Dương Tố Hoan, hay là Mộc Dịch Hoan này, đều là người vô cùng khiêm tốn. Không cần phải rối rắm.

    Mà lúc này, Quý Ưu Trạch đang dạo trong một phòng tập thể hình. Lúc thì sờ sờ cái này, lúc thì sờ sờ cái kia.

    Dụng cụ trong phòng tập thể hình, chất liệu vừa dày vừa nặng không hiểu sao làm Quý Ưu Trạch cảm thấy ngột ngạt nghiêm trọng.

    Nhưng mà, không thể lãng phí tấm thẻ này! Quý Ưu Trạch dùng lý do như vậy thúc đẩy chính mình, cuối cùng quyết định đi tập tạ tay!

    Kết quả, tập không bao lâu, Quý Ưu Trạch đã mồ hôi đầm đìa.

    ‘Ra rất nhiều mồ hôi, không tệ. Cô gái xinh đẹp đây đi ra ngoài bổ sung thể lực, lần sau quay lại chinh phục mày!” Sau khi Quý Ưu Trạch vì mình tìm một lý do thật tốt, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài ăn uống.

    Tấm thẻ VIP phòng tập thể hình kia, im lặng như vậy đã bị ném vào trong túi.

    Đồng thời, Quý Ưu Trạch và tấm thẻ kia đoán chừng đều không ngờ là, tấm thẻ kia cứ như vậy lặng lẽ chờ đợi đến khi chi nhánh phòng tập thể hình đóng cửa.

    ***
    Yuu Tài sản


  6. The Following 4 Users Say Thank You to Yuu For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •