+ Trả lời chủ đề
Trang 1 của 5 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 42
  1. #1
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545

    Hi, kiểm sát trưởng đại nhân - Bằng Y Úy Ngã


    Tác giả: Bằng Y Úy Ngã

    Thể loại: Hiện đại, hắc đạo, công sủng thụ, ấm áp, H scene, HE

    Couple: Triệu Mạt Thương x Thương Mặc, Lệnh Hồ Huyên x Thương Linh Lung

    Tình trạng: Hoàn 168 chương + phiên ngoại

    Edit : Phong Linh

    Tiến độ: lết từ từ rồi sẽ hết....

    Link nguồn: Wattpad
    -------------------------------------
    Lời bạn editor: Từ chương 1 đến chương 50 mình mượn của bạn RùaNancySone khi nào bạn qua thì cho mình xin phép nhé tại không tìm thấy tung tích bạn đâu.
    Link: Wattpad
    Những chương còn lại từ Chương 51 trở đi mình sẽ edit nhé
    Sửa lần cuối bởi An Cella; 06-17-17 lúc 11:38 AM.
    ziney7612 Tài sản


  2. #2
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545
    Văn án


    [/url]


    Mời Đọc (Click Here) :
    Triệu Mạt Thương:Em giữ vững công bằng, không đúng sao?

    Thương Mặc:Em làm đúng.

    Triệu Mạt Thương: Em vì dân phục vụ, không đúng sao?

    Thương Mặc: Em làm đúng.

    Triệu Mạt Thương: Như vậy, gặp nguy hiểm lại coi là cái gì chứ ?

    Thương Mặc: Tôi sẽ bảo vệ em.

    Triệu Mạt Thương: Mặc là Thanh Long bang Thiếu chủ?

    Thương Mặc: Đúng.

    Triệu Mạt Thương: Chính tà không thể hai. . . Ngô. . .

    Thương Mặc: cô gái cố chấp. . . ( hôn môi vẫn là tốt lắm)

    Một người chịu hết thương tổn, thính lực có chướng ngại lại còn phẫn trư ăn lão hổ giả bộ thuần lương chính là hắc bang Thiếu chủ,ở dưới ánh mặt trời, cùng một người cả người chính khí nữ kiểm sát trưởng gặp nhau....... Cái gì? Ngươi nói chính tà không thể lưỡng lập? Khụ........., hay là thủy nhũ. Hòa vào nhau hoàn mỹ nhất........Hi, kiểm sát trưởng đại nhân, chúng ta chung một chỗ đi.
    Sửa lần cuối bởi ziney7612; 06-13-17 lúc 05:43 PM.
    ziney7612 Tài sản


  3. The Following 3 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  4. #3
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545
    Chương 1

    [/url]

    Mời Đọc (Click Here) :
    Đêm tối, ngoài trời đang mưa tầm tã

    "Rầm rầm....."

    "Mày đúng là đứa con gái bất hiếu. Thương Thần Nho ta không có đứa con gái như mày. Bây giờ mày ngay lập tức cùng với đứa con gái kia đoạn tuyệt quan hệ"

    "Không. Con sẽ không làm"

    "Mày cút đi cho tao"

    "Bốp!"

    "Thiếu chủ!"

    "Oanh....".

    "Quân, mình đã về rồi đây...."

    "Bốp!"

    "Có chuyện gì vậy Quân???"

    "Tôi đã nhìn lầm cậu. Cút đi!"

    "Mình...."

    "Cậu cút khỏi đây ngay lập tức. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy cậu nữa!"

    "Quân.....!"

    "Thiếu chủ!"

    "Bệnh nhân liên tục sốt cao, nhiệt độ không hạ xuống được, hơn nữa màng tai của bệnh nhân bị tổn thương nghiêm trọng, khả năng về sau...."

    "Mặc nhi....!"

    "Thiếu chủ!"

    "Rầm Rầm Oanh...."

    "Thiếu chủ, chị sao rồi. Tỉnh lại đi thiếu chủ" - Trong phòng tối đen như mực, không chút ánh sáng, bỗng nhiên bên ngoài trời sấm sét xẹt ngang qua cửa sổ, một bóng người đứng sát bên cạnh giường , lo lắng cho người đang nằm trên giường không ngừng giãy dụa.

    "AAAAAAAAAAAA" - Người nằm trên giường bị cơn ác mộng hành hạ không ngừng giãy dụa, sau đó giật mình ngồi dậy, thở một cách khó nhọc, ánh mắt không có tiêu cự, nhìn về phía cái người đang gần bên cạnh mình

    "Cạch" một tiếng, đèn ngủ để ở trên đầu giường được thắp sáng lên, cái người đứng bên cạnh giường rõ ràng là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, mái tóc được buộc đuôi ngựa một cách gọn gàng.

    Cô gái trên mặt tràn đầy nét lo lắng "Thiếu chủ, chị lại gặp ác mộng nữa rồi...."

    Người ngồi trên giường như trước thở phì phò không ngừng, không khỏi giấu đi thần sắc hoảng sợ trên mặt, ánh mắt hoảng hốt nhìn cô gái trước mặt, sau một lúc, rốt cuộc có thể bình tĩnh lại được, nhẹ nhàng nói "Linh Lung, cảm ơn em"

    Đêm nay lại là một đêm mưa to, sấm sét giật đùng đùng bên ngoài, lại là chính cơn ác mộng khủng khiếp ấy đeo bám, cũng chính là Linh Lung đánh thức mình dậy.

    "Thiếu chủ!", Cô gái tên Linh Lung, trên khuôn mặt như trước tràn đầy nét lo lắng, "Thiếu chủ, chúng ta đi gặp bác sĩ đi được không?"

    Người nọ lắc đầu, hai tay run nhè nhẹ chống lên giường, cố gắng làm cho trái tim trải qua một trận kinh khủng bình tĩnh lại một chút.

    Linh Lung đứng ở một bên nhìn, cũng không biết nói gì nữa, tay nắm thật chặt thanh kiếm võ sĩ đạo bên người. Thiếu chủ bị như thế này đã ba năm rồi, ngoài trời mưa to, sấm chớp Thiếu chủ sẽ bị như vậy gặp ác mộng khủng khiếp, mà cô chỉ có thể đứng bên cạnh mà lo lắng, cái gì cũng không thể giúp được cho Thiếu chủ.

    Người ngồi ở trên giường mắt đã nhắm lại, cố gắng hít sâu vài cái, lúc định lại thần mở mắt lại, ánh mắt mê mang như trước đã sớm biết mất, lúc này đây là ánh mắt sắc lạnh như lúc bình thường

    "Linh Lung, có tin tức mới nào không?" - Nàng nhớ rõ, hôm nay là đáng ra là một ngày quan trọng

    "Dạ có" - Lung Linh cung kính cúi đầu, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn người nọ nói " Huynh đệ của Diệu Dương đường bên kia truyền đến cái tin tức, Thần Thuyền hội trưởng đã tự sát, chúng ta huynh đệ chỉ có vài người bị một vài vết thương nhẹ, không có ai bị trọng thương hoặc là tử vong.

    Người nọ bước xuống giường, trên người mặc áo ngủ nhưng không thể che giấu được thân hình gầy yếu bên trong, đứng ở bên cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài bầu trời mưa to gió lớn, làm cho cây cối xung quanh lay động một cách dữ dội, trầm giọng nói "Truyền lời tới Uông Minh hỗ trợ người nào đó trong Thần Thuyền hội làm hội trưởng"

    "Dạ biết." - Linh Lung gật đầu thật mạnh, bước đi nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng

    Người nọ vẫn đứng như vậy không có tí động tĩnh nào, như trước đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài bầu trời, mưa bụi bởi vì gió thổi mạnh theo đường cửa sổ mà tiến vào bên trong, làm lay động bên dưới áo ngủ, làm cho thân hình gầy yếu có chút run rẩy nhưng tràn ngập hứng thú, không có dự tính rời đi cửa sổ.

    Đôi tay trắng nõn, gầy guộc thầy rõ cả khớp xương, nhẹ nhẹ dùng ngón tay gõ cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm như đang cân nhắc việc gì đó.

    Đêm, vẫn còn thực dài.

    Ngày thứ hai, mặt trời lên cao, nếu không phải ở trên đường cái ngẫu nhiên mấy chỗ trũng xuống có vài vũng nước mưa bên trong, thì chắc cũng không có ai nhìn ra đêm qua trời mưa rất to.

    Trên đường X đại tá, một cái thân hình ăn mặc đơn giản nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng, trên lưng đeo thêm một cái balo, mái tóc che khuất đi ánh mắt, không có bất kỳ ai nhìn ra một chút suy sút nào.

    "Thương Mặc. Sao sớm như vậy?" - Trước mặt, một nữ sinh đang đi tới, vẻ mặt tươi cười, "Trên lưng còn mang theo balo, thoạt nhìn có rất nhiều sách nha, đúng là ngoan mà"

    Nói xong, còn nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc của người gọi Thương Mặc kia.

    "Học tỷ cũng rất sớm mà" - Thương Mặc nắm thật chặt quai đeo balo, lộ ra nụ cười sáng lạng như ánh mặt trời "Học tỷ phải đi phòng tự học đọc sách sao?".

    "Đúng vậy, sắp tới có cuộc thi nhân viên công vụ" - Nữ sinh khẽ cười nói, "Em cũng phải cố gắng nha!"

    "Ừ" - Thương Mặc ngoan ngoãn gật đầu, "Kia học tỷ nhanh đi đọc sách đi, em không quấy rầy chị nữa."

    "Được rồi. Chị đi đây. Tạm biệt em nhé Thương Mặc"

    "Tạm biệt học tỷ" - Thương Mặc lộ ra nụ cười, làm cho ai nhìn thấy cũng cảm thấy vui vẻ tươi cười, vẫy tay chào tạm biệt nữ sinh đó

    Nữ sinh cũng vẫy tay chào lại Thương Mặc, sau đó đi ngược lại với hướng của Thương Mặc.

    Thương Mặc thản nhiên nhìn về hướng nữ sinh kia, khóe miệng giật nhẹ, tiếp tục hướng tới địa phương mà mình muốn đi.

    Dọc theo đường đi, tiếp tục gặp vài người quen, Thương Mặc đều nhiệt tình hướng bọn họ chào hỏi, rốt cuộc cũng đến địa phương mà nàng muốn đến, thời gian từ lúc nàng đi từ ký túc xá đã hơn nửa giờ trôi qua.

    Thương Mặc đứng ở trước cửa thang máy, ngẩng đầu nhìn thang máy đang từ lầu 8 chậm rãi đi xuống.

    "Đinh" một thanh âm vang lên, cửa thang máy chậm rãi mở ra, Thương Mặc đi vào, ngón tay xinh đẹp nhấn nút số "7"

    Hai tay nhét vào hai túi quần, cả người dựa vào một bên thang máy, trên mặt không còn nét tươi cười sáng lạn như lúc nãy nữa. Thương Mặc từ từ nhắm lại hai mắt lẳng lặng chờ.

    Lại là thanh âm "Đinh" vang lên lần nữa, thế nhưng Thương Mặc lại không mở mắt ra, cửa thang máy chậm rãi mở ra, ánh sáng chiếu vào bên trong thang máy làm cho nàng hơi nhíu nhíu mày lại, lúc này mới mở mắt ra đi ra ngoài thang máy.

    Đã quá quen thuộc thời gian mở cửa của phòng tự học, dĩ nhiên có người ở bên trong phòng tự học. Thương Mặc đi từng bước đến phía cuối hành lang, sau đó mới dừng lại.

    Đi lên một bước, nhìn trước nhìn sau phòng học bị khóa, khóe miệng lộ ra một chút tươi cười.

    Lại nắm thật chặt quai đeo balo, Thương Mặc đi đến cửa sổ phía trước, mở ra một bên cửa sổ phía trước, thân thủ linh hoạt nhảy qua, tay nắm lan can cửa sổ nhảy xuống, nhưng lại không dự đoán được phía dưới bỗng nhiên trơn trợt, Thương Mặc đứng không vững, thân mình thẳng tắp hướng tới mặt sàn.

    Một tay rất nhanh chống đỡ lên sàn, đem thân mình đáng lẽ ra nằm sấp xuống mặt sàn cư nhiên chuyển sang thành ngồi dậy, mông đặt dưới sàn, Thương Mặc trên trán chảy rất nhiều mồ hồi, tay đưa lên trán quẹt qua một bên, thở ra một hơi.

    Nàng....Thiếu chút nữa là nằm úp xuống mặt sàn.

    "Ha ha..." Một tiếng cười dễ nghe phát ra từ cửa phía sau góc vang lên, Thương Mặc một chút phản ứng cũng không có, như trước ngồi ở trên mặt đất ngẩn người.

    Người ngồi ở trong góc sáng sủa có chút kinh ngạc nhíu nhíu mi, tiếp theo lại cau mày lại, đứng lên, dưới chân là đôi giày cao gót khoảng 3-4 cm hướng tới chỗ Thương Mặc đi qua.

    Thương Mặt con ngươi chợt lóe ra một tia cảnh giác, tay phải nhẹ nhàng để ở mắc cá chân bên phải, làm như bình thường xoa xoa mắt cá chân, ngẩng đầu nhìn người đang đi lại đây.

    Người đang đi đến thấy người nọ đang nhìn mình, không có dừng lại, tiếp tục hướng về phía trước từng bước đi đến, cúi đầu nhìn người nọ, đưa tay ra hướng về phía người trước mặt "Em có bị thương không?"

    Người nọ thấy cô không nói lời nào, rõ ràng ngồi yên một chỗ giống như chết rồi, nhìn thẳng vào mắt của cô "Bị thương?"

    Thương Mặc lắc đầu, tay chân cùng lúc đứng lên "Tôi không sao, cảm ơn chị"

    Người nọ cười một cách lễ phép, cũng đứng lên, "Không bị thương là tốt rồi"

    "Chị như thế nào ở đây?" - Thương Mặc hoài nghi nhìn người nọ, "Phòng học này trừ khi có chìa khóa, bằng không sẽ không mở"

    Người nọ mỉm cười "Chị tới sớm, nhờ quản giáo bác Ngô ở dưới lầu giúp ta mở cửa"

    Bác Ngô?

    Thương Mặc suy nghĩ, vẫn là có chút không tin lắm, "Bác Ngô không thường cùng người khác nói chuyện, như thế nào lại mở cửa cho chị vào?"

    "Chị không phải có nghĩa vụ giải thích cho em nhiều như vậy?" Người nọ thản nhiên nói, sau đó thanh âm trở nên nghiêm túc "Em luôn như vậy leo cửa sổ đi vào bên trong đây?"

    Thương Mặc nhún nhún vai, ra vẻ không có gì cả, đi đến cái ghế bên kia cửa sổ, đặt balo lên đó, quay đầu, nhìn người nọ nói "Em cũng không phải có nghĩa vụ phải giải thích cho chị nhiều như vậy?"

    Người nọ dường như không ngờ tới Thương Mặc cư nhiên nói với mình như vậy, ngẩn người, tiếp theo nhăn lại mi, cũng không nói thêm lời nào nữa, tiếp tục ngồi vào chỗ của mình, lâm vào trầm tư.

    Thương Mặc mở ra balo, ở bên trong lấy ra một cái laptop, cắm dây sạt vào, mở ra, tự nhiên làm chuyện của mình nên làm.

    Nàng không biết tự nhiên ở đâu chui ra một cô gái, nàng không cần để ý.

    Ngón tay ở trên laptop nhẹ nhàng gõ, ngẫu nhiên ngừng lại, đôi mắt chớp vài cái dường như tự hỏi vấn đề nào đó trong chốc lát, sau lại tiếp tục đánh chữ.

    Cô gái ngồi ở góc sáng sủa bên kia, nghe tiếng bàn phím bị gõ ra âm thanh thanh thúy, nhịn không được lại đem tầm mắt nhìn tới người ngồi bên kia đang thật sự chăm chú đánh chữ.

    Đúng là một con người kỳ quái.
    ziney7612 Tài sản


  5. The Following 4 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  6. #4
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545
    Chương 2


    Mời Đọc (Click Here) :

    Phòng học trống trải, Thương Mặc lại đang gõ gõ bàn phím của mình, mà ở phía sau người nọ lại chống tay nhìn về phía bảng đen, ánh mắt nhìn về phía đằng trước, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

    Bên tai kia bỗng nghe được tiếng đánh máy ngừng lại, người nọ nghi hoặc quay đầu nhìn lại, lại trùng hợp nhìn thấy Thương Mặc cầm một quyển sách giáo khoa Luật, nhịn không được mở miệng hỏi "Em là sinh viên ngành luật hả?"

    Thương Mặc cuối đầu, mày nhíu lên nhìn chằm chằm vào sách giáo khoa, đến khi tìm được tri thức mà mình cần tìm mới dừng lại, sau lại tiếp tục nhìn một hồi nghiên cứu đến, sau đó mới tiếp tục đặt bàn tay lên bàn phím máy tính tiếp tục đánh chữ.

    Cô gái mới vừa mở miệng, có chút bất mãn nhìn bóng dáng Thương Mặc, mày nhăn lên tỏ vẻ khó chịu.

    Sinh viên ngành luật, sao bây giờ trở nên không có tố chất.

    Về sau nếu trở thành nhân viên kiểm soát của cơ quan quốc gia sẽ có bao nhiêu kém cõi đây?

    Đúng rồi, hiên tại bây giờ người học pháp luật, có bao nhiêu người thật sự có suy nghĩ vì nhân dân mở rộng chính nghĩa, cũng không thể trách được những người đó,,,,......

    Cô gái thở dài, trước đó đối với Thương Mặc có chút hứng thú nay bỗng dưng biến mất, tiếp tục ngẩn người.

    Thương Mặc đương nhiên biết nữ nhân ngồi ở phía sau thỉnh thoảng sẽ đem tầm mắt phóng tới mình trên người, nàng là người tương đối nhạy cảm, có người nhìn đến mình, nàng rất nhanh phát hiện được.

    Trên mặt vẫn như trước giữ nét mặt bình tĩnh, tiếp tục tra tư liệu viết luận văn, tiếp tục cho đến khi thấy thời gian đã gần tới buổi trưa, lúc này nàng mới nhẹ nhõm thở ra một hơi, lưu lại bài, sau đó tắt đi laptop.

    Cô gái phía sau dường như cũng muốn ra về, đứng lên chỉnh lại cổ áo sơ mi, một bên thu thập túi xách, liếc Thương Mặc một cái, sao đó bước chân tao nhã mở cửa sau đi ra.

    Thương Mặc thu thập đầy đủ vào bên trong balo, sau đó đeo trên lưng, từ bên trong cổ áo lấy ra tai nghe điện thoại đeo vào bên tai trái, sau đó mở ra cửa phía sau đi ra ngoài, rồi trở lại một lần nữa đóng lại cửa, xong xuôi rồi mới rời đi.

    Đi được vài bước, một cô gái với mái tóc đuôi ngựa, đồng dạng sau lưng đeo một chiếc balo, từ phòng học cách vách đi ra, đi đến trước mặt cô "Thiếu chủ!"

    "Linh Lung!" - Thương Mặc lộ ra nét tươi cười, so với thời điểm phía trước nét tươi cười càng sáng lạng hơn "Chị đã nói em rồi, nên giành nhiều thời gian để ngủ hơn đi. Ở trong này không có nguy hiểm gì đâu"

    Linh Lung lắc đầu, đi bên cạnh Thương Mặc, "Bảo hộ Thiếu chủ, là trọng trách của Linh Lung"

    Thương Mặc cùng với Linh Lung tiến về phía trước, đến khi đến trước cửa thang máy, thế này mới dừng lại "Hôm nay,còn mang lại cái tin tức gì sao?"

    "Uông Minh đã thay mặt Thiếu chủ an bày tốt một cái con rối"

    "Được rồi" Thương Mặc gật gật đầu, bước vào cửa thang máy, nhấn nút giữ, Linh Lung đi vào, do dự mở lời " Còn chuyện này nữa Thiếu chủ, Bang chủ nói giữa trưa muốn cùng chị dùng cơm"

    Thương Mặc tay đặt trên nút thang máy, tay dừng lại một chút, chưa kịp ấn nút đóng lại thang máy, thang máy đã tự động đóng lại, vì thế tay chuyển qua nút số "1" nhấn vào đó, rồi nói "Được rồi"

    Đi ra tòa nhà dạy học, trở về ký túc xá, đem balo đặt xuống, cùng Linh Lung đi xuống lầu, một chiếc xe đã chờ sẵn ở dưới lầu.

    Thương Mặc ngồi vào trong xe sau liền bắt đầu nhắm mắt lại để tịnh dưỡng, mà Linh Lung bên cạnh có chút cảnh giác nhìn nhìn xung quanh, thấy không có gì mới ra hiệu cho lái xe chạy đi.

    Xe chạy trên đường một cách nhanh chóng, đến khi tới một cái trang viên xa hoa mới dừng lại, Thương Mặc mở mắt ra, lấy tay sờ tai nghe điện thoại, sau đó mới xuống xe, ngẩng đầu nhìn trang viên thoạt nhìn trông rất lớn kia, hít sâu một hơi, sau đó thở ra.

    "Thiếu chủ" - Linh Lung trên tay nắm chặt thanh kiếm võ sĩ, đứng ở bên cạnh Thương Mặc "Không có nguy hiểm"

    "A........." - Thương Mặc nở nụ cười, sờ sờ mái tóc của Linh Lung, "Linh Lung, không cần lúc nào cũng như vậy khẩn trương đâu"

    Linh Lung vẫn để yên cho Thương Mặc sờ sờ mái tóc của nàng, đôi mắt lộ ra một tia cố chấp, "Thiếu chủ an toàn là quan trọng nhất"

    Sai lầm của ba năm trước đây, nàng không nghĩ mình một lần nữa lại mắc phải sai lầm đó.

    Thương Mặc bất lắc dĩ lắc đầu, hai tay đút vào túi quần, tiếp tục đi đến cánh cửa lớn đằng trước đã được mở ra sẵn.

    "Thiếu chủ" - Trong phòng có rất nhiều nam nhân mặc đồ vest màu đen, nhìn thấy Thương Mặc đi vào thời điểm, cùng nhau cúi chào một cánh cung kính.

    Thương Mặc khoác tay, nhíu máy lại, chống lại ánh mắt của người đàn ông đứng ở phía trước "Bác Tề, Bác đến rồi"

    Nam nhân bị gọi Tề Thúc vỗ vỗ vai của nàng, "Mặc nhi đẹp ra rất nhiều nha"

    Thương Mặc mỉm cười, làm cho người ta thoạt nhìn rất thoải mái "Bác Tề quá khen cháu rồi"

    "Đi nào, Cùng Bác Tề lên gặp lão ba cố chấp của con nào" - Bác Tề cười haha, đi đằng trước Thương Mặc lên lầu, Thương Mặc nhíu nhíu mi, đuổi theo kịp Bác Tề

    "Gần đây Bác Tề đang làm công việc gì bận rộn hay không?"

    Bác Tề nghe Thương Mặc nói như vậy, quay đầu lại nhìn một cái, nhưng không có ngừng lại mà tiếp tục đi về phía trước "Mặc Nhi cư nhiên hôm nay cũng quan tâm Bác Tề hay sao?"

    Thương Mặc nhìn thẳng về phía trước, phát ra thanh âm thản nhiên "Bác Tề là nguyên lão ở trong Bang, Mặc Nhi lại là Bang chủ kế nhiệm, tất nhiên phải quan tâm Bác Tề nhiều chút"

    Bác Tề nghe vậy. bước đi có hơi chậm lại một chút, người khác nhìn vô sẽ nghĩ là không có chuyện gì cả, Thương Mặc lại nheo mắt lại "Nghe nói gần đây Bác Tề cùng với đại thúc có cái đầu bóng lưỡng ở tam giác đen quan hệ tốt lắm, không biết khi nào Mặc Nhi có thể cùng uống rượu với đại thúc có cái đầu bóng lưỡng thì thật tốt"

    Bác Tề cười haha thành tiếng "Mặc Nhi nói những lời này, Mặc Nhi nói đến người nọ là ai vậy?, Cái người đầu bóng lưỡng đó đâu phải ai muốn đều có thể gặp được, nhưng thật ra riêng Bác Tề lại cảm thấy rằng, nếu Mặc Nhi đi gặp cái người đầu bóng lưỡng đó thì có chút mất thân phận"

    Thương Mặc mặt không có chút thay đổi, quay đầu lại một cái nhìn hăn, trên mặt lại lộ ra nét tươi cười, cư nhiên đáy mắt lại một chút ý tươi cười cũng không thấy, "Đầu bóng lưỡng ở tam giác đen, hắn ở nơi đó có rất nhiều loại thuốc nổ tốt, đúng không Bác Tề?"

    Linh Lung đi theo hai người ở phía đằng sau, tay nắm thật chặt thanh kiếm võ sĩ, ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ nhìn mỗi Thương Mặc.

    Cầu thang thật ra không dài lắm, đi lên trên lầu chỉ cần mất một ít thời gian là lên tới nơi, chính là trong khoảng một ít thời gian đó, sau lưng Bác Tề lại đổ rất nhiều mồ hôi,thấm vô áo.

    Đi đến trước cửa của một căn phòng, Thương Mặc nâng lên cánh tay nhẹ nhàng gõ cửa, cửa rất nhanh được mở ra, người ở bên trong mở cửa ra nhìn thấy Thương Mặc, hơi cúi đầu xuống "Thiếu chủ!"

    Thương Mặc gật đầu, hơi hơi nghiêng người lại, nhìn Bác Tề rồi nói "Bác Tề là trưởng bối, mời Bác vào trước"

    Bác Tề lấy tay lau mồ hôi trên trán, bước từng bước đi vào bên trong, một nam nhân độ tuổi trung niên đứng đằng sau cái bàn, một tay cằm bút lông, một tay đặt ở trên tờ giấy trắng, đầu không hề nâng lên nhìn.

    Thương Mặc đi vào trong, nhìn thấy nam nhân đó, "BA! Con trở về rồi."

    Nam nhân đó ngẩng đầu lên, hiền từ nhìn Thương Mặc "Mặc Nhi rốt cuộc đã chịu về rồi sao?"

    "Con không phải một tháng trở về một lần hay sao?" Thương Mặc khóe miệng có một chút tươi cười, tầm mắt lại nhìn thấy Bác Tề với vẻ mặt bất an, "Bác Tề cũng đến đây gặp ba"

    "Được rồi, là Nghị Hiển lão đệ nha, đã lâu rồi không thấy đệ tới thăm" Nam nhân ánh mắt dừng lại trên người Bác Tề, vể mặt thâm thường nói "Nghị Hiển lão đệ gần đây chắc chắn bận rộn nhiều việc"

    Tề Nghị Hiển vội vàng nói, "Không vội, không vội, chính là gần đây đệ nghe nói đại ca bận rộn nhiều việc nên mới không dám đến quấy rầy"

    "A........" - Nam nhân trên vẻ mặt lộ ra nét cười nhìn không khác với Thương Mặc là bao,"Nghị Hiển lão đệ, đại ca này vài năm nay đối xử với đệ như thế nào?"

    Tề Nghị Hiển vội vàng cuối đầu "Đại ca đối đãi với Nghị Hiển vô cùng tốt"

    "Như vậy sao.....Vậy hẳn là Nghị Hiển lão đệ cảm thấy ta ngồi vào chiếc ghế Bang Chủ này quá lâu rồi?" - Nam nhân chấp hai tay phía sau lưng, đi đến trước mặt Tề Nghị Hiển, nhìn hắn từ trên xuống dưới "Nghị Hiển lão đệ mặc trang phục này, quả nhiên có chút hương vị của Bang Chủ"

    Tề Nghị Hiển nuốt nước miếng, ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trên mặt không có chút cảm xúc nào của nam nhân "Đại ca nói đùa"

    Nam nhân nhẹ nhàng vỗ tay "Lão ca ta sức khỏe càng ngày càng đi xuống, trong bang lại có rất nhiều lão đệ, lão ca ta ngồi vào ghế Bang chủ này nào dám tiếp tục ngồi nữa"

    Tề Nghị Hiển lưng cứng đờ, trên mặt vẫn là nét tươi cười "Đại ca lại nói đùa,người trong Bang tất cả đều là huynh đệ với nhau cả"

    "Phải không?" Thương Mặc đứng ở một bên theo thói quen sờ sờ tai nghe điện thoại, thản nhiên nói "Là huynh đệ, mà khi Mặc Nhi bỗng nhiên có mấy việc phiền toái, khiến bọn họ đi giúp Mặc Nhi giải quyết, hiện tại lại là người của Diệu Dương đường làm"

    Tề Nghị Hiển, hai tay đặt ở bên hông có chút run lên, chạy lại lộ ra nét tươi cười "Có thể là mọi người muốn Mặc Nhi tự mình giải quyết là tốt rồi"

    "Được rồi, Nghị Hiển lão đệ có muốn hay không thường xuyên đến chỗ của lão ca ngồi ha" Nam nhân vỗ vỗ vai của Tề Nghị Hiển "Đừng bận rộn như vậy nữa, bây giờ là thời đại của lũ trẻ"

    "Phải....Phải....Đại ca nói phải" Tề Nghị Hiển nâng tay lau mồ hôi trên trán "Đại ca, Mặc Nhi vừa mới trở về, hai người cha con tình thâm, chắc có nhiều chuyện để nói, đệ không dám làm phiền nữa"

    "Cũng tốt, hay là cùng nhau xuống dưới lầu dùng bữa cơm đi?"

    "Không được không được, hai người cha con xum họp ăn cơm, đệ không dám quấy rầy"

    "Vậy được rồi, đi đường cẩn thận" - Nam nhân thản nhiên nói

    "Dạ biết" - Tề Nghị Hiển cúi đầu, xoay người hướng cửa ra mà đi, phía sau lại đột nhiên vang lên thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Thương Mặc "Gần đây thường xuyên xảy ra tai nạn nổ xe chết người, đặc biệt là thời điểm lái xe giữa đường, Bác Tề nhất định phải chú ý an toàn"

    Tề Nghị Hiển rõ ràng cả người động tác đều dừng lại, tiếp theo bước đi lại nhanh hơi, không quên nói vọng lại một câu "Cảm ơn Mặc Nhi đã nhắc nhở Bác"

    Nam nhân đứng ở cửa, từ sớm ở trên tay đã nắm một khẩu súng, đôi mắt lạnh lùng nhìn Tề Nghị Hiển mở cửa đi ra ngoài, lúc sau mới khó hiểu mở miệng "Bang chủ, Thiếu chủ, tại sao lại tha mạng cho Tề Nghị Hiển"

    Nam nhân trung niên không có trả lời, đi đến bên cạnh Thương Mặc, tầm mắt dừng lại trên tai nghe điện thoại của Thương Mặc "Gần đây Mặc Nhi đang làm cái gì?"

    Thương Mặc khóe miệng hơi hơi nâng lên "Ba! Ba thấy con đang làm gì?"

    "A......." - Nam nhân trung niên nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu của Thương Mặc "Mặc Nhi đã trưởng thành rồi"

    Tề Nghị Hiển kia, vốn tính cho hắn một cái chết, nhưng là vừa rồi Mặc Nhi ánh mắt hướng về chình mình, ý bảo không cần đụng thủ, tha chết cho hắn.

    Mặc Nhi nếu muốn ép hắn, thì để Mặc Nhi chậm rãi ép buộc hắn cũng tốt.
    ziney7612 Tài sản


  7. The Following 4 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  8. #5
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545
    Chương 3


    Mời Đọc (Click Here) :

    "Mặc Nhi, đến thư phòng của ba một lát" - Ăn xong cơm trưa, nam nhân vỗ vỗ vai của Thương Mặc, nhẹ giọng nói, đôi mắt tràn đầy thương yêu đối với nữ nhi

    "Dạ được" - Thương Mặc đứng lên, quay qua nói với Linh Lung đang đứng bên cạnh "Linh Lung, em về phòng của em ngủ một lát đi"

    Linh Lung như trước quật cường lắc đầu "Thiếu Chủ không cần, Linh Lung sẽ canh giữ ở phía trước cửa phòng"

    "Linh Lung...." Thương Mặc sờ sờ mái tóc của nàng, "Chị ở trong này không có nguy hiểm"

    Linh Lung theo bản năng liếc nhìn nam nhân trung niên bên cạnh một cái, sau lại cảm thấy liếc mắt như vậy có vẻ không được lễ phép cho lắm, vội vàng quay lại tầm mắt, cố chấp nhìn Thương Mặc không nói lời nào.

    Nam nhân trung niên bên cạnh thở dài một cái "Mặc Nhi, để cho Linh Lung canh giữ bên ngoài cửa đi".

    Thương Mặc miệng trương trương lên, dường như muốn nói một cái gì đó, cuối cùng vẫn tiếp tục trầm mặc, cùng nam nhân trung niên tiếp tục đi đến trước cửa thư phòng, mở cửa đi vào, mà Linh Lung tay vẫn cầm chặt thanh kiếm võ sĩ đạo đứng bên ngoài cửa.

    Nam nhân trung niên vào thư phòng, sau đó liền tiến tới ngăn kéo, mở ra lấy một cái hộp đưa cho Thương Mặc, Thương Mặc tiếp nhận cái hộp từ tay của ba mình sau đó mở ra, tiếp theo mắt hơi hơi nheo lại, ngẩng đầu nhìn ba mình không nói lời nào.

    "Thương Thần Nho tung hoành nhiều năm ở trên giang hồ, tự hỏi lòng mình là không có làm bất cứ chuyện gì sai lầm cả, nhưng không nghĩ tới,.....làm sai chuyện là ở đứa con gái duy nhất thân cận bên cạnh mình". Thương Thần Nho không dám nhìn đến Thương Mặc, mà chấp hai tay để ở phía sau lưng, thở dài "Mặc Nhi, ba ba thật sự xin lỗi con"

    Thương Mặc tay để ở trong túi quần, tay trái nắm thật chặt lại, cúi đầu nhìn đồ vật ở trong hộp, cổ họng như có bị cái gì chặng lại ngang họng, không thể nói một câu nào.

    "Mặc Nhi, ba biết con đã muốn hình thành thói quen mang thứ kia, nhưng là...Ba vẫn hy vọng con có thể đeo thứ Ba đưa cho con. Dù sao, hiện tại con dùng cái kia nhiều tựa không tốt cho lắm". Thương Thần Nho xoay người nhìn Thương Mặc "Ba không hy vọng con lại có chuyện gì xảy ra"

    Thương Mặc lắc đầu, thanh âm có chút khàn khàn "Ba! Con đã muốn hình thành thói quen rồi và cũng không nghĩ sẽ thay đổi nó"

    Thương Thần Nho đi đến trước mặt Thương Mặc, nhìn nàng bên phía tai trái đeo một cái tai nghe điện thoại "Mặc Nhi, con cũng nên biết rằng, hiện tại con đang dùng cái này, lỡ như không cẩn thận để nó rơi xuống, con có khả năng sẽ gặp nguy hiểm?".

    "Con......" Ánh mắt Thương Mặc tối sầm lại, sau một lúc lâu, mới bày ra một cái khuôn mặt tươi cười "Vậy thì một bên con sẽ mang cái ba đưa cho con"

    Thương Thần Nho thở dài, nhéo nhéo hai má của Thương Mặc "Mặc Nhi, con thật sự đã trưởng thành rồi"

    Nếu ba năm trước đây hắn không cư xử xúc động như vậy thì mọi chuyện thật sự đã tốt lắm rồi.

    "A......" Thương Mặc nhẹ nhàng mà cười cười ", đem chiếc hộp để vào trong túi quần "Cảm ơn ba"

    "Mặc Nhi....Con thật sự muốn đi theo con đường mà ba đã từng đi hay sao? Hiện tại con muốn đổi ý, vẫn còn kịp." Thương Thần Nho chần chờ một lúc rồi mở miệng nói, sau lại vẫn tiếp tục nói "Rất nguy hiểm, năm đó ba cho con đi học đi học, lúc đó là hy vọng con có,...."

    "Ba! Con đã muốn quyết định rồi. Ba cũng biết rằng, con sẽ không thay đổi." Thương Mặc chắc chắn nói "Con biết ba lo lắng cho sự an toàn của con, nhưng mà ba yên tâm đi, con không phải là một con người nhu nhược đâu"

    "Mặc Nhi..." Thương Thần Nho ở trong hắc đạo là một cái con người oai phong lẫm liệt,nhưng lúc này đây lại yên lặng nhìn Thương Mặc, sau một lúc lâu, mới thở dài một tiếng "Con muốn làm sao thì tùy con,ba vẫn ủng hộ con"

    "Cảm ơn ba" Thương Mặc nhẹ giọng nói, tay ở trong túi quần vuốt ve cái hộp, tránh đi ánh mặt của Thương Thần Nho nhìn đối diện chính mình.

    "Tốt lắm. Con nghỉ ngơi cho tốt đi. Gần đây chuyện tình của Thần Thuyền hội con cũng vất vả rồi". Thương Thần Nho tuy ngoài mặt nói rằng không muốn con gái của mình đi vào con đường hắc đạo,nhưng là đối với những thủ đoạn của Thương Mặc, Thương Thần Nho cũng thật vừa lòng.

    "Da." Thương Mặc gật gật đầu "Ba cũng vậy"

    "Ha ha..." Thương Thần Nho sau khi để Thương Mặc rời đi thư phòng của mình, đi lại chiếc ghế của mình ngồi xuống, cầm lấy ảnh chụp để trên bàn lẩm bẩm "Chiêu, Mặc Nhi thật sự đã trưởng thành rồi....Nhưng là cùng anh có một chút bất hòa"

    Thương Mặc nhẹ nhàng khép lại cửa của thư phòng, Linh Lung đứng ở một bên, theo thói quen nhìn nhìn đánh giá Thương Mặc, làm cho Thương Mặc nhịn không được cười ra tiếng "Linh Lung, chị không sao. Em không cần lúc nào cũng như vậy khẩn trương"

    Linh Lung lắc đầu, lấy tay đặt trên cổ tay của Thương Mặc, cảm giác được nhịp đập vẫn là bình thường, lúc này mới buông ra "Sự an toàn của thiếu chủ là quan trọng nhất"

    Thương Mặc sờ sờ đầu của Linh Lung "Chị biết Linh Lung quan tâm chị, đi thôi, cùng nhau đi ngủ"

    Linh Lung sắc mặt hơi hơi đỏ lên, đi theo Thương Mặc vào một căn phòng, nhìn Thương Mặc ngồi lên trên giường mở ra chiếc hộp, đi qua bên đó, nhìn vào bên trong hộp, ngẩn người.

    Đây là Bang chủ đưa cho Thiếu chủ hay sao?

    Thương Mặc cúi đầu nhìn vật ở bên trong, hơi thở làm cho người ở xung quanh cảm thấy đau lòng, ảm đạm, Linh Lung nhịn không được mở miệng đánh vỡ không khí yên lặng này "Thiếu chủ, đây là...."

    "A........." Thương Mặc nhẹ nhàng cười cười, cầm lấy vậy trong đó đặt vào bên trong tai phải, tiếp theo lấy tay chỉnh chỉnh tai nghe điện thoại bên trái, "Linh Lung, về sau em không cần lo lắng chị sẽ làm rớt tai nghe"

    "Thiếu chủ...." Linh Lung kinh ngạc nhìn hành động của nàng, đang muốn mở miệng nói gì đó lại nghe Thương Mặc nói "Linh Lung, vẫn là để cho mọi người biết chị chỉ có bên trái lỗ tai mang tai nghe thôi biết không?"

    "Dạ biết" Linh Lung nặng nề gật đầu, đứng ở bên giường nhìn Thương Mặc thư giãn nằm ở trên giường, tay nắm chặt thanh kiếm võ sĩ đạo đứng im.

    "Linh Lung...." Thương Mặc nhìn nha đầu đứng ở đó tựa như một tượng đá bình thường giống nhau, bất đắc dĩ xả ra nụ cười "Nhanh lên lên đây nằm ngủ đi, ở nhà có ai nào dám làm gì chị?"

    Linh Lung quay đầu nhìn Thương Mặc đang nằm ở trên giường, không nghĩ qua ánh mắt lại vô tình lướt qua Thương Mặc bởi vì có chút động tác mà quần áo bên trong có chút nhấc lên lộ ra da thịt bóng loáng bên trong, trên mặt lại bắt đầu đỏ lên, quay đầu thật nghiêm túc nói, "Thiếu chủ, Linh Lung không tin bất kỳ kẻ nào, bất kỳ chỗ nào đều tuyệt đối an toàn, phải luôn ở trong tư thế sẵn sàng"

    Thương Mặc không hề để ý là quần áo của mình có hơi chút nhấc lên, thở dài "Không tin bất cứ kẻ nào sao? Linh Lung, em làm cho chị phải lấy cái gì để báo đáp em đây?"

    "Hả....?" Linh Lung có chút bất ngờ, vội vàng quay đầu nhìn về phía Thương Mặc, lại bị Thương Mặc dùng sức kéo lên trên giường "Mau đi ngủ đi nha đầu ngốc, không có gì nguy hiểm"

    "Thiếu chủ......." Linh Lung mặt đỏ bừng nằm ở trong lòng Thương Mặc, muốn giãy dụa lại sợ Thương Mặc không vui, cuối cùng vẫn là không dám nhúc nhích, mà là nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của Thương Mặc, nhìn trần nhà, lẳng lặng nắm chặt thanh kiếm võ sĩ trên tay chưng từng buông ra.

    Thương Mặc một khi đã ngủ là ngủ đến khi chiều tối, ngồi dậy tay quơ quơ một chút hỗn độn trên đầu, cảm giác được cánh tay bên hông cứng đờ, con mắt hiện lên một tia hung ác, quay đầu qua, nhìn thấy Linh Lung đang ngủ say, lúc này thân hình mới thả lỏng ra.

    Thương Mặc lẳng lặng nhìn Linh Lung đang ngủ say, ánh mắt nhìn đến tay vẫn nắm chặt thanh kiếm của Linh Lung mà lắc đầu

    Nha đầu ngốc này...

    Đứng dậy đi vào trong phòng tắm rửa mặt, lúc đi ra thì Linh Lung đã tỉnh dậy từ lúc nào, lại là vẻ mặt đồng dạng đánh giá chính mình một lần.

    Thương Mặc đối với Ling Lung hành xử như vậy đã thành thói quen, đi qua nhu nhu của nàng đầu "Nha đầu ngốc, nhanh đi rửa mặt"

    "Dạ" Linh Lung lên tiếng, lập tức đi vào trong phòng tắm rửa mặt.

    Thương Mặc lắc đầu, cầm trên bàn điện thoại di động, nhìn trên màn hình có cuộc gọi nhỡ, nhấn nút gọi lại "Alo"

    "Thương Mặc, rốt cuộc cậu cũng chịu bắt máy" Điện thoại bên kia một cái giọng nữ vội vàng vang lên, Thương Mặc ngẩn người "Ừ...Có chuyện gì vậy?"

    "Có....Chuyện là thế này...." Giọng nữ bên kia có chút ngượng ngùng, "Lương Vi Ân hôm nay chơi bóng, không cẩn thận bị trật chân, cho nên ngày mai, đứng ở trước cửa tiếp khách cậu ấy không thể đi được............"

    "Ừ" Thương Mặc thản nhiên lên tiếng "Vậy ý của cậu là muốn mình thế chỗ của cậu ta?"

    "Đúng vậy........Thương Mặc........Thật sự rất ngượng ngùng...." nghe Thương Mặc nói, cái thanh âm của người nữ bên kia càng ngượng ngùng "Tớ biết cậu bận rộn rất nhiều việc................"

    "Không có việc gì" Thương Mặc thanh âm nghe rất ấm áp "Mình đi được"

    "Ừ, thực sự làm phiền đến cậu."

    "Chuyện nhỏ, còn có chuyện gì nữa không?" Thương Mặc thanh âm nghe rất ôn nhu, trên mặt lại không có một chút biểu tình nào cả.

    "Không. Không còn việc gì hết" Nữ sinh vội vàng nói "Cảm ơn cậu"

    "Ừ. Không có gì" Thương Mặc cúp điện thoại, đưa điện thoại để vào trong túi quần, ngồi vào trên giường trông thật ngốc.

    Linh Lung rửa mặt sạch sẽ sau đó đi ra, trong lòng có chút nghi hoặc về cuộc điện thoại lúc nãy, nhưng không có mở miệng hỏi.

    Chuyện của thiếu chủ, nàng không nên nhiều chuyện.

    "Linh Lung, ngày mai là ngày kỷ niệm thành lập trường, chị phải đứng ở cửa vì cách sinh viên ngành luật tiếp khách" Thương Mặc thản nhiên nói "Em đến lúc đó......."

    "Linh Lung cùng đi với Thiếu chủ"

    Chỉ biết này phản ứng........

    Thương Mặc thở dài "Chị biết là em phải đi theo chị, ý chị là....có một vài người háo sắc, có khả năng....Dù sao em cũng không được để người ta chiếm tiện nghi của mình, biết không?"

    Linh Lung trong lòng ấm áp, dùng hết sức gật đầu "Thiếu chủ yên tâm"

    "Ha ha..." Thương Mặc nằm lại trên trường, mắt nhìn lên trần nhà, lâm vào trầm tư.

    Trường ngoài trừ mời những sinh viên đã tốt nghiệp, còn đồng thời mời F đại học, B đại học, H đại học, cùng nhiều trường đại học luật khác.

    H đại học luật....

    Ánh mắt Thương Mặc có một tia mê mang nhưng rất nhanh đều giấu đi

    Nghe nói Phó Quân ở nơi đó học tập rất là tốt...có đúng không?

    Chuyện gì tới sẽ tới......
    ziney7612 Tài sản


  9. The Following 3 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  10. #6
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545
    Chương 4


    Mời Đọc (Click Here) :

    Sáng sớm ngày hôm sau, để chào mừng ngày kỷ niệm thành lập trường, Thương Mặc và Linh Lung cùng đứng ở trước cửa để chào mừng các sinh viên ngành Luật đến từ các trường và các khách mời đặc biệt.

    Trời dần dần đến buổi trưa, Thương Mặc ở trên trán từng giọt từng giọt mồ hôi nhiễu nhại chảy xuống, Linh Lung cũng không khác là bao, cho dù là vậy, nhưng cũng không đành lòng nhìn Thương Mặc chật vậy, "Thiếu chủ, chị nghỉ ngơi một chút đi..........."

    Cô thật sự không thể nhìn thấy Thương Mặc vất vả như thế.

    "Không có việc gì." - Thương Mặc đối với Linh Lung lộ ra một chút tươi cười, lấy tay sờ sờ cái tai bên trái tai nghe điện thoại, quay đầu tiếp tục công việc, lại nhìn về phía trước cách đó không xa, ánh mắt bỗng nhiên trở nên ngây dại.

    Một cô gái đứng ở chỗ đó nhìn chằm chằm chính mình, trong ánh mắt lộ ra một chút sợ hãi.

    Linh Lung cũng chuyển ánh mắt mình đến chỗ Thương Mặc đang nhìn, tay cô hơi hơi nắm chặt thành quyền,.

    Phó Quân, cái nữ nhân đáng hận kia, cư nhiên còn dám đứng ở trước mặt thiếu chủ.

    Linh Lung có chút nghiến răng nghiến lợi nhìn Thương Mặc đang đứng ngốc ở đó nhìn nữ nhân kia, cô hận không thể ngay lập tức rút ra thanh kiếm võ sĩ chém cho nữ nhân kia một đao.

    Thương Mặc yên lặng nhìn Phó Quân một hồi lâu, đôi mắt hiện lên một chút đau xót, khóe miệng lại ngụy trang nét mặt tươi cười, "Đã lâu không thấy."

    Phó Quân nhìn Thương Mặc, cô gái
    này, ba năm rồi, mình không thể nào quên được, ngực rung động làm cho nàng có chút thất thố.

    "Thương Mặc, thì ra cậu học ở trường này hả?", Phó Quân đến đây cũng không đi một mình, đi cùng với cô còn có một học muội, lúc này một nữ sinh từ đâu đi tới, nắm ngang thắt lưng của Phó Quân, giống như là đang khẳng định chủ quyền của mình trước mặt Thương Mặc.

    Thương Mặc nhún nhún vai, vẻ mặt thoải mái "Đúng vậy, hoanh nghênh các cậu đến trường của mình".

    "Đát đát đát........." âm thanh của tiếng giầy cao gót từ xa vọng lại, Thương Mặc dời tầm mắt của mình không nhìn đến Phó Quân nữa mà hướng đến nơi âm thanh kia phát ra, sau lại ngây ngẩn cả người.

    Đây không phải là cô gái hôm qua ở phòng tự học hay sao?

    "Xin chào, cho em hỏi chị có phải là học tỷ đã tốt nghiệp hay không?" cái cô gái vừa thấy kia thì ra là học tỷ khóa trước, nữ nhân đứng bên cạnh Thương Mặc khi thấy nữ nhân kia vội vàng chạy đến hỏi.

    "Đúng vậy. Chị là Triệu Mạt Thương." Nữ nhân thản nhiên nói, sau đó nhìn nhìn Thương Mặc, nhìn thấy gương mặt kia có chút kinh ngạc không hiểu sao trong lòng cảm thấy có chút vui vẻ.

    Triệu Mạt Thương?

    Thương Mặc cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, nghiêng đầu nhìn Linh Lung đang muốn hỏi, lại nghe thấy cô gái kia nói "Mạt Thương học tỷ, Khúc giáo sư thường xuyên nhắc đến chị"

    Khúc giáo sư, Khúc Lưu Thông, là giáo sư hình pháp nổi tiếng của X đại học luật, cũng là chuyên gia luật pháp rất nổi tiếng trong giới luật của Trung Quốc.

    Phó Quân kỳ thật có chút không khống chế được, nhưng cô gái kia đang nằm chặt thắt lưng của cô, làm cô không thể nào động đậy được, chỉ có thể đứng yên một chỗ, ánh mắt có chút luyến tiếc nhìn chằm chằm Thương Mặc.

    Nữ nhân đang ôm nàng hình như cũng biết Phó Quân đang nghĩ cái gì, có chút phẫn nộ đè thấp lại giọng nói của mình "Đừng quên năm xưa Thương Mặc đối xử với cậu như thế nào?"

    Phó Quân thân thể nhẹ nhàng run lên, cảm giác đau đớn ở trong ngực nháy mắt chuyển thành sự đau đớn toàn thân, tay nhẹ nhàng nắm thành quyền, "Chúng ta nên đi vào thôi".

    Thương Mặc yên lặng đứng yên tại chỗ, tiếp theo miệng lộ ra một chút tươi cười "Đúng rồi....Vương học muội, giúp chị dẫn mấy bạn đồng học của H đại học còn có học trưởng, học tỷ đến hội trường của trường đi.

    "Em biết rồi, học tỷ." - Nữ sinh bị nhắc tới tên vội vàng chạy lại bên người Thương Mặc "Các bạn học, các học trưởng, học tỷ, mời đi theo lối này"

    Phó Quân cùng với một vài người nữa đi theo bạn nữ sinh vào khuôn viên của trường, còn Thương Mặc thì theo thói quen sờ sờ tai nghe điện thoại ở bên trái lỗ tai, vẻ mặt bình tĩnh.

    Triệu Mạt Thương đi theo hướng nữ sinh kia dẫn đi, trước khi đi nhìn Thương Mặc ở bên trái lỗ tai có tai nghe điện thoại, không khỏi nhíu mày lại.

    "Bạn Thương Mặc kia, tiếp khách mà trên tai lại để tai nghe, đúng là người không có phép tắc gì cả..." Một người nam nhân cùng đi với Triệu Mạt Thương cũng đồng dạng nhăn lại mi, vừa đi vừa nói với Triệu Mạt Thương bên cạnh.

    Triệu Mạt Thương không nói gì, vẫn tiếp tục theo dòng người đi thẳng tới, lại nghe thấy tiếng nói của nữ sinh đang dẫn đường cho bọn họ "Học trưởng, Thương Mặc học tỷ mang trên tai không phải tai nghe điện thoại, mà là máy trợ thính"

    Máy trợ thính sao?

    Triệu Mạt Thương không khỏi bị bất ngờ, người luôn luôn bình tĩnh nhưng lúc này đây trên mặt rốt cuộc nổi lên một chút gợn sóng "Em nói là máy trợ thính?"

    "Đúng vậy, em nghe nói Thương Mặc học tỷ lúc trước mắc một căn bệnh nặng, lúc tỉnh lại thì thính giác gặp trở ngại nghiêm trọng, cho nên chị ấy lúc nào cũng mang máy trợ thính, nếu không có máy trợ thính, Thương Mặc học tỷ không thể nghe bất kỳ âm thanh nào cả." Nữ sinh kia vừa đi vừa nói, "Thương Mặc học tỷ là người vô cùng tốt, tuy rằng thân thể không được tốt, lại cần đến sự giúp đỡ của máy trợ thính, nhưng thành tích học tập thì luôn luôn dẫn đầu, đối với mọi người xung quanh lúc nào cũng lễ phép, ôn nhu."

    Triệu Mạt Thương nghe nữ sinh kia nói, lại nghĩ lại ngày hôm qua trên tai trái Thương Mặc không có đeo máy trợ thính, nhịn không được mở miệng nói "Em ấy là bên tai trái có vấn đề?"

    "Không phải. Cả hai bên lỗ tai đều bị, nhưng Thương Mặc học tỷ từ trước tới nay chỉ thích mang một bên, Thương Mặc học tỷ nói chị ấy muốn có một bên thanh tĩnh, không nghe bất cứ thanh âm nào, hơn nữa, chỉ cần một bên cũng đủ chị ấy nghe thấy rõ âm thanh" nữ sinh nhiệt tình giải thích, cuối cùng còn nói "Cho nên học tỷ không phải không lễ phép, mà là chị ấy bất đắc dĩ mà thôi"

    Phó Quân dọc theo đường đi không nói câu nào, sắc mặt tái nhợt, thân mình run nhè nhẹ.

    "Báo ứng!" - Đi bên cạnh Phó Quân, nữ sinh kia phát ra thanh âm trào phúng, Phó Quân quay qua nhìn một cái, cũng không nói một câu nào.

    Khó trách ngày hôm qua mình hỏi chuyện em ấy, em ấy một chút phản ứng cũng không có.

    Triệu Mạt Thương ở trong lòng than nhẹ, bỗng nhiên đối với cô gái kiên cường này sinh ra một chút tò mò, thậm chỉ có một chút hảo cảm.

    Thương Mặc đứng ở đó, liền đứng nguyên một buổi chiều, buổi trưa ở trước cửa ăn một chút cơm do nhà trường phát, đợi cho tất cả đồng học, cùng khách tới gần như đầy đủ, mới có chút thời gian thư giãn.

    "Thương Mặc, hôm nay thật vất vả cho cậu" - Nữ sinh hôm qua gọi điện cho cô cũng là Hội trưởng hội học sinh của trường nhìn Thương Mặc trên mặt có chút nhợt nhạt, không khỏi cảm thấy có lỗi. "Cậu thân thể không tốt, tớ còn......."

    "Không có việc gì" Thương Mặc khoác tay, "Còn có việc gì nữa không?Nếu không còn gì nữa, mình đi trước, về nhà tắm rửa một tý"

    "A........Không có việc gì, không có việc gì" Nữ sinh vội vàng nói, tiếp theo là một trận cảm tạ.

    Thương Mặc vẻ mặt tái nhợt nói "Lần sau nếu còn có việc gì cần giúp đỡ, cứ việc gọi điện cho mình. Không có việc gì cả."

    "Được. Hôm nay làm phiền cậu nhiều"

    "Ha ha..." Thương Mặc gật gật đâu "Mình đi về trước đây, tạm biệt"

    "Được rồi. Tạm biệt" - Nữ sinh nhìn bóng dáng của Thương Mặc, nhịn không được thở dài.

    Một người tốt như vậy, lại là người tàn tật...

    Thương Mặc cùng Linh Lung trên đường từ trường trở về, lúc này trên mặt đã sớm không còn vẻ ấm áp, tươi cười, vẻ mặt không chút thay đổi, làm cho Linh Lung nhịn không được đau lòng.

    Lỗi cùng tại cái nữ nhân chết bằm kia, nếu không phải cái nữ nhân đó lại một lần nữ xuất hiện ở trước mặt thiếu chủ, Thiếu chủ như thế nào lại khó chịu.

    Thiếu chủ tuy rằng trên mặt không có biểu lộ một chút thái độ gì, nhưng mà cô biết Thiếu chủ bây giờ rất rất khó chịu.

    Hơn nữa, cô gái kia còn dám ở trước mặt Thiếu chủ thân mật với một nữ nhân khác.

    Linh Lung càng nghĩ càng cảm thấy giận, ấm thầm quyết định nếu lần sau còn gặp Phó Quân chắc chắn sẽ dạy cho cô ta một bài học.

    "Linh Lung, chúng ta trước đi tắm rửa, sau đó đi ra ngoài ăn cơm đi, hôm nay đúng là vất vả." Thương Mặc giây phút nhìn thấy Phó Quân, cảm thấy ngực hung hăng đau một chút, tuy rằng có thể che giấu tâm trạng rất tốt để không bị thất thối trước người khác, nhưng mà dùng sự khoái hoạt để che giấu đi sự khống khổ, thật sự đem nàng giày vò đến chết đi.

    Mà hiện tại, nàng lại có chút nhớ nhung về lúc trước.

    "Thiếu chủ muốn đi đâu, Linh Lung đi theo đó" Linh Lung nhẹ giọng nói xong làm cho Thương Mặc có chút ấm áp, "Linh Lung, thật sự chị rất may mắn khi có em bên cạnh"

    Đã bao nhiêu năm trôi qua, cho đến bây giờ Linh Lung lúc nào cũng ở bên cạnh mình, chưa từng rời đi mình bao giờ, cũng chưa từng làm tổn thương mình lần nào.

    Tắm rửa xong, Thương Mặc cùng Linh Lung đi ra khỏi trường, lại trời xui đất khiến thế nào lại đụng phải Phó Quân và nữ sinh kia.

    "Đây không phải Thương Mặc sao?" Nữ sinh đứng bên cạnh Phó Quân lại ôm thắt lung của Phó Quân, vẻ mặt đắt ý nói.

    Phó Quân nhẹ nhàng tránh khỏi cái ôm đó, lại không thể tránh khỏi, đành phải để mặc kệ cho nàng ôm.

    Triệu Mạt Thương đang từ cửa đi ra, thấy cảnh tượng như vậy, không khỏi nhíu nhíu mày.

    Cảm thấy mấy người này có chút là lạ.....
    ziney7612 Tài sản


  11. The Following 3 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  12. #7
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545
    Chương 5


    Mời Đọc (Click Here) :
    Linh Lung nắm chặt quyền, trừng mắt nhìn cô gái đang ôm Phó Quân, vẻ mặt phẫn hận.

    Thương Mặc khóe miệng giương lên, cười đến sáng lạn. "Cậu đây là đang đùa giỡn sao?"

    Nữ sinh kia dường như không đoán được Thương Mặc sẽ nói như thế, có chút không thoải mái, sau lại nhìn thấy Thương Mặc ở trên lỗ tai bên trái có đeo tai nghe điện thoại nhìn rất giống máy trợ thính, không hề có ý tốt nói "Nghe nói cậu bị bệnh, thính lực có chướng ngại?"

    "Cậu!!!" - Linh Lung nghe lời nói của nữ sinh kia giống như có chút vui sướng khi thấy người gặp họa lập tức nổi giận, tiến lên từng bước đang có ý định giáo huấn người kia một trận, Thương Mặc ngay lập tức giữ tay nàng lại "Linh Lung!"

    "Thiếu......Mặc!" - Linh Lung bị Thương Mặc giữ chặt, không dám giãy, quay đầu nhìn Thương Mặc căm giận nói "Cậu ấy rõ ràng nói...."

    Ở thời điểm có người ngoài, Thiếu chủ đã dặn dò không được kêu chị ấy là Thiếu chủ mà phải gọi là Mặc.

    Thương Mặc chính là lắc lắc đầu, đối với cái nữ sinh nhún nhún vai "Sự thật chính là như vậy mà"

    "Chuyện này, kỳ thật mang máy trợ thính cũng không có gì...." Triệu Mạt Thương từ xa đã có thể nghe thấy lời nói sắc nhọn nhằm vào Thương Mặc, nhịn không được mày nhíu lên.

    Người này....Đúng là quá vô sỉ đi.

    Triệu Mạt Thương tính đi qua chen vào nói vài câu để cho mọi người tản ra, làm cho học muội của mình không như vậy xấu hổ, Triệu Mạt Thương đi lên trước vài bước, đang muốn mở miệng, là nghe thấy thanh âm ôn nhu của Phó Quân "Cậu....Thật sự không thể nghe được ư?"

    Thương Mặc nguyên bản tính tiếp tục để yên cho nữ sinh kia chế nhạo, hai tay đút vô túi quần, nhìn cái nữ sinh kia ánh mắt càng ngày càng thâm trầm, lại không dự đoán được Phó Quân cư nhiên mở miệng hỏi chính mình, ngẩn người, nói tiếp "Đúng vậy, mang theo máy trợ thính là có thể nghe được rồi..."

    Phó Quân cái mũi đua xót, đang tính đi lên đằng trước, tay lại bị gắt gao nắm chặt, không khỏi nhăn lại mi "Khương Cẩm Hoàng, buông ra!!!!"

    Nữ sinh nắm cả thắt lưng của Phó Quân không thể tin được những gì mình vừa nghe, nhìn thẳng Phó Quân, đã thấy Phó Quân lấy tay mình bỏ ra, đi vài bước đến trước Thương Mặc, nhẹ nhàng nói "Mặc..."

    Thương Mặc vẫn là tiếp tục yên lặng nhìn mình, tiếp theo nở nụ cười "Ừ. Có chuyện gì?"

    Phó Quân trong lòng có rất nhiều lời muốn nói, lại không biết nên nói từ đâu, Thương Mặc lại mở miệng trước "Nếu là chuyện của trường, thì hoan nghênh các cậu tới tìm mình, mình sẽ làm tốt vai trò là chủ nhà.

    Dừng một chút, Thương Mặc nhìn thật sâu Phó Quân "Nếu không còn chuyện gì để nói, mình với Linh Lung đi ăn cơm."

    Phó Quân mặc càng ngày càng tái nhợt, bả vai không thể khống chế run lên vài cái, tránh ra "Ừ"

    Thương Mặc theo lễ phép tính gật đầu chào, lôi kéo tay của Linh Lung đi vài bước, tiếp theo có chút đăm chiêu quay đầu lại nhìn Triệu Mạt Thương, "Học tỷ, chị có muốn cùng đi ăn cơm không?"

    Triệu Mạt Thương nhíu nhíu mi lại, đăm chiêu nhìn Thương Mặc "Không được. Em đi đi."

    "Vậy được rồi. Học tỷ, gặp lại sau." Thương Mặc hướng về phía nàng phất phất tay, tiếp theo nhìn tới Khương Cẩm Hoàng đang ngồi ngẩn ở đấy liếc mắt một cái, lôi kéo tay Linh Lung đi.

    Triệu Mạt Thương nhìn thấy Thương Mặc đi rồi, cũng không còn hứng thú, sau đó cũng rời đi.

    "Quân, ở trong lòng của cậu vẫn còn Thương Mặc hay sao?" Khương Cẩm Hoàng sau khi mấy người khác đi khỏi đó, tiến lên trước giữ chặt tay của Phó Quân, sinh khí nói "Cậu đến bây giờ vẫn còn quan tâm cậu ta?"

    Phó Quân nhẹ nhàng nhíu mày, tay tránh ra khỏi, "Buông, cậu làm đau tôi!"

    Khương Cẩm Hoàng vẫn cứ như trước không chịu buông ra "Cậu cư nhiên còn nhớ đến tên hỗn đản đó, tôi đối với cậu tốt như vậy, tại sao cậu lại làm cho tôi thất vọng hả?"

    Phó Quân quay đầu nhìn lại nói "Tôi đã nói rồi, tôi không còn thương cậu ta nữa"

    Khương Cẩm Hoàng cười nhạt nói "Cậu không thương cậu ta? Cậu ngay từ thời điểm gặp cậu ta ngay trước cửa cậu đã bắt đầu thất thường, nghe được tin cậu ta trở thành kẻ điếc, cậu so với ai khác thương tâm, khổ sở hơn, cậu còn nói cậu không thương cậu ta?"

    Phó Quân mạnh mẽ giãy ra khỏi tay bị Khương Cẩm Hoàng giữ chặt, ánh mắt lạnh như băng "Khương Cẩm Hoàng, chúng ta là đại diện của H đại học tới đây chúng mừng người ta kỷ niệm ngày thành lập trường, hy vọng cậu chú ý tới hình tượng của mình, không nên hở ra một tý là ăn nói lỗ mãng, sẽ làm cho người khác hiểu lầm sinh viên của trường đại học H không có tố chất."

    Một câu nói xong, Phó Quân xoay người bỏ đi, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Khương Cẩm Hoàng liếc mắt một cái.

    Khương Cẩm Hoàng đứng đó nhìn bóng dáng của Phó Quân một lúc lâu, có chút đau thương, có chút thống hận, nhưng cuối cùng cũng chạy chậm đuổi theo Phó Quân.

    "Thiếu Chủ! Linh Lung thật sinh khí." - Thương Mặc lôi kéo Linh Lung đến một quán ăn, vừa ngồi vào chỗ của mình, Linh Lung liền sinh khí nói "Người kia dám cư nhiên nói chuyện với Thiếu chủ như vậy!"

    Thương Mặc lắc đầu, bình tĩnh uống một ngụm nước, "Linh Lung, không cần xúc động."

    "Thiếu chủ là Thiếu chủ, bất luận kẻ nào cũng không được như thế đối với Thiếu chủ." - Linh Lung đứng lên "Thiếu chủ, làm cho Linh Lung đi giáo huấn người kia một bài học đi"

    Thương Mặc hai tay giao vào nhau chống cằm, vẻ mặt nghiêm túc nói "Linh Lung, em càng ngày càng không nghe lời của chị nói có phải không?"

    "Linh Lung không dám" Linh Lung cuối đầu, bất an nói.

    "Được rồi, hay nói giỡn." Thương Mặc bất đắc dĩ cười cười, "Mau ngồi xuống, nhân viên phục vụ mau tới đây làm cho chúng ta gọi món."

    "Dạ". Linh Lung ngồi xuống, vẫn là không nhúc nhích, sợ chính mình lại làm cho Thiếu chủ sinh khí.

    Thiếu chủ tuy là hay nói giỡn, nhưng là vừa mới, nàng rõ ràng nhìn thấy ánh mắt của Thiếu chủ , căn bản không phải là một Thiếu chủ nhã nhặn thường có.

    Thiếu chủ thật là sinh khí đi, nhất định là lỗi của cô gái kia.

    Thời gian ăn cơm trôi qua im lặng, có một chút quỷ dị, cuối cùng cũng xong rồi, Thương Mặc lấy khăn giấy lau miệng, lấy ra di động gọi một cú điện thoại "Phái xe lại đây đó, bây giờ đang ở quán XX"

    Chỉ ít phút sau, một chiếc xe xuất hiện ở trước cửa quán ăn, Thương Mặc và Linh Lung ngồi vào trong xe, xe lập tức di chuyển.

    Khi Triệu Mạt Thương nhìn thấy Thương Mặc ngồi vào trong chiếc xe kia, trong lòng có một chút quan tâm lại bắt đầu rục rịch.

    Phú nhị đại ? Hay là Quan nhị đại ?

    (Phú nhị đại ý chỉ các cậu ấm,cô chiêu của các chủ công ty, tập đoàn lớn. Còn Quan nhị đại cũng đồng nghĩa như vậy là con của các Quan cấp chính phủ giàu có. Đây là một cụm từ phổ biến ở Trung Quốc nên mình để nguyên như vậy.)

    Quên đi, sao tự nhiên cô lại đi quan tâm chuyện của người ta.

    Triệu Mạt Thương ngửa đầu nhìn bầu trời đêm, thở dài.

    Cái kia án tử, cô thật sự không biết làm sao bây giờ.

    Xe đi đến một cái đầu phố thì dừng lại, Thương Mặc xuống xe, sờ sờ bên trái tai nghe điện thoại, hai tay đút vô túi quần, có chút thanh nhàn bước chầm chậm trên đường.

    "Thiếu chủ!" Rõ ràng mới là buổi tối khoảng tám chín giờ mà thôi, trên đường lại không thấy một bóng người, thẳng đến khi đi đến ngã tư đường ở trung tâm, một đám người đã đứng sẵn ở đó,nhìn thấy Thương Mặc đi tới, một đám người rất có khí thế đồng loạt kêu lên.

    Thương Mặc gật gật đầu, Linh Lung đi theo ở phía sau, kia thanh kiếm võ sĩ như trước đã được nắm chặt trên tay, đi theo Thương Mặc, luôn luôn chú ý tình huống ở xung quanh.

    "Thiếu chủ!" Một người nam tử trẻ tuổi đi lên trước vài bước, đến khi đi đến trước mặt Thương Mặc thì dừng lại "Uông Minh đã chờ Thiếu chủ đã lâu"

    Thương Mặc tầm mắt nhìn đến mọi người trong chốc lát, thản nhiên nói "Ừ"

    Uông Minh thế này mới ngẩng đầu, xoay người, chỉ vào người đàn ông trung niên đang bị một thanh đao sắc nhọn kề ngay cổ nói "Thiếu chủ, người kia chính là thủ hạ đắc lực của Thần Thuyền hội trưởng lúc trước"

    Thương Mặc khóe miệng hơi hơi gợi lên, trên mặt nét tươi cười có chút quỷ dị, cất bước đi đến trước mặt người nọ "Lâm Vũ Đồng?"

    "Hừ!" - Người nọ hừ một tiếng, tiếp tục xoay đầu qua hướng khác, không thèm nhìn đến Thương Mặc.

    Thương Mặc chắp tay sau lưng, đi vòng vòng quanh người nọ "Dáng người tốt lắm......Uông Minh, câu lạc bộ đêm của chúng ta, gần nhất đang thiếu người đúng không?"

    Uông minh vội vàng lại đây "Thiếu chủ, người đang nói là nam tiếp viên, hay là nữ tiếp viên?"

    Thương Mặc sờ sờ cái mũi, ho khan một tiếng "Khụ, vậy thì ngươi nói xem cái nào thì tốt hơn?"

    Lâm Vũ Đồng thân mình nhịn không được run run vài cái, hai tay nắm chặt thành quyền, nhưng mà vẫn tiếp tục cắn răng không nhìn tới Thương Mặc.

    "Thiếu chủ cảm thấy làm cái nào tốt thì cái đó tốt". Uông Minh cười hắc hắc,có điểm lấy lòng nói "Bất quá Thiếu chủ, người này làn da trắng, thực sự có thể kiếm tiền"

    "Như vậy a....." Thương Mặc vuốt cằm tự hỏi, vài giây sau nói "Hay là cả hai thứ đều làm?"

    "Thiếu chủ anh minh" Uông Minh lập tức cúi đầu, bội phục nói.

    "Vậy được. Cứ làm như vậy đi"

    "Các ngươi! Tóm lại muốn làm cái gì" Lâm Vũ Đồng rốt cuộc nhịn không được mở miệng nói "Muốn giết thì cứ giết đi, không cần ở đó mà bày âm mưu quỷ kế đối phó với ta"

    Thương Mặc từ chối cho ý kiến xoay người, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, híp mắt nhìn bầu trời đầy sao, không nói lời nào.

    "Hắc hắc hắc...." Uông Minh âm hiểm cười thêm vài tiếng, "Lâm Vũ Đồng, ý tứ của Thiếu chủ ngươi vẫn còn không hiểu? Ngươi nhân tài như vậy, chết thật đáng tiếc, nhìn dáng người của ngươi xem, này ngực, này mông....chậc chậc....hình thể thì..."

    Lâm Vũ Đồng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm hắn, kia trong ánh mắt giống như là phát hỏa.

    "Hắc hắc...Trương mụ mụ nhìn thấy ngươi chắc chắn rất vui vẻ, đến lúc đó không chừng lại cho Manh Manh của ta được nghỉ ngơi vài ngày..."

    Uông Minh càng cười càng đắc ý, mà Thương Mặc như trước,chắp tay sau lưng nhìn trời, một chút cũng không để ý đến tình trạng hiện tại.

    Lâm Vũ đồng giận tái mặt, nhìn chằm chằm bóng dáng Thương Mặc hồi lâu, bỗng nhiên từ bên hông lấy ra một cây đao đánh về phía của Thương Mặc, tựa hồ không hề phòng bị Uông Minh lộ ra khinh thường cười, bay lên một cước đá bay thanh đoản đao kia, mấy người ở chung quanh rất nhanh chạy lại chế phục được Lâm Vũ Đồng.

    Thương Mặc thế này mới xoay người, ngồi xuống trước Lâm Vũ Đồng bị chế phục lại nói "Cho ngươi một cơ hội cùng ta đánh một trận thế nào?"

    Lâm Vũ Đồng kinh ngạc nhìn về phía Thương Mặc, tiếp theo xoay đầu nói "Ta không đánh với lũ nhóc con."

    Thương Mặc lộ ra tươi cười "Cùng ta đánh một trận, nếu ngươi thắng, ta thả người, đồng thời thả luôn những huynh đệ của ngươi, thua, ngươi cùng với huynh đệ của ngươi làm thủ hạ của ta. Tuyệt đối sẽ không bạt đãi ngươi."

    Nam nhân bị áp chế trên mặt đất có chút bất khả tư nghị nhìn Thương Mặc, sau một lúc lâu "Được thôi."

    "Nói trước, đánh với ta, không cần đùa giỡn thủ đoạn gì đó, nếu không ta cho ngươi cùng đám huynh đệ vào câu lạc bộ làm vũ nữ thoát ý mua vui cho thiên hạ." Ánh mắt Thương Mặc âm trầm lại, nhưng vẫn như trước cười nói.

    Lâm Vũ Đồng khinh thường nói "Không dám"
    ziney7612 Tài sản


  13. The Following 3 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  14. #8
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545
    Chương 6


    Mời Đọc (Click Here) :
    "Mạt Thương, vụ án kia, chị hiểu rõ tình huống gì rồi chứ?" - Trong đêm tối, Triệu Mạt Thương đi lang thang trên đường không mục đích, cho đến khi đi tới trước cửa trường đại học luật, tiếng chuông di động đột nhiên vang lên, cái thanh âm kia vang lên làm cho cô thật đau đầu.

    Triệu Mạt Thương từng bước từng bước một đi lên trên bậc thang, âm thanh của tiếng giầy cao gót va chạm với mặt đất vang lên rõ ràng, "Minh Nghĩa, muốn nói cái gì?"

    "Hồ Tưởng vẫn là một đứa nhỏ, em vẫn nghĩ đi khởi tố nó sao?" - Thanh âm trong điện thoại vang lên một cách âm trầm trong bầu không khí yên lặng như vậy, làm cho người ta nghe có chút mệt mỏi "Huống chi, ba của Hồ Tưởng sẽ không bạt đãi em, em cũng biết ba của nó là người giàu nộp thuế cho chúng ta, tài sản vài cái trăm triệu, các vị lãnh đạo..."

    "Đủ rồi" - Triệu Mạt Thương lạnh lùng đánh gãy thanh âm kia "Tào Minh Nghĩa, tôi sỡ dĩ do dự là bởi vì không đành lòng nhìn một đứa nhỏ mười tám tuổi bị phán tử hình. Chứ không phải như anh nói là ba của nó tài sản bao nhiêu?"

    "Mạt Thương, em không cần nóng giận, ngay cả trưởng phòng kiểm sát của em cũng đã từng cùng uống rượu với ba của Hồ Tưởng, chẳng lẽ Trưởng Phòng không có nói qua với em cái gì hay sao?"

    Triệu Mạt Thương nghe thanh âm của Tào Minh Nghĩa, mày càng ngày càng nhăn.

    "Mạt Thương, em đừng quên lúc trước Cung Tụng Vân như thế nào bị liên lụy dán chức, cậu ta cũng vốn là Phó trưởng phòng kiểm sát, chẳng lẽ em muốn có kết cục giống như cậu ta hay sao?"

    Triệu Mạt Thương trực tiếp cắt điện thoại.

    Cô không nghĩ tới Tào Minh Nghĩa là loại người như vậy, quả thật quá vô sỉ.

    Lâm Vũ Đồng vốn nghĩ là nữ sinh đứng trước mặt mình là một nữ sinh gầy yếu, gió thổi cũng có thể làm bay mất, không dự đoán được khi bắt đầu giao thủ, cư nhiên lại bị đánh đến không còn đường lui.

    Linh Lung nắm thật chặt thanh kiếm trong tay, nhìn chằm chằm vào Thương Mặc và Lâm Vũ Đồng người này một chiêu người kia một cước,lúc tiến lúc lùi, vẻ mặt khẩn trương, sợ Thương Mặc gặp nguy hiểm.

    "Anh nói nha Linh Lung, em khẩn trương như vậy làm gì?" Uông Minh ngáp một cái "Thiếu Thủ thân thủ rất tốt, Ta cùng Mục Hắc liên thủ với nhau cũng đánh không lại, Lâm Vũ Đồng chỉ là một con tép riu.."

    Linh Lung càng không thèm để ý Uông Minh, tay trái nắm vỏ kiếm, tay phải nắm tay cầm kiếm, trong tư thế sẵn sàng, nếu như Thương Mặc gặp nguy hiểm, cô liền rút đao chém chết tên nam nhân kia.

    Lâm Vũ Đồng mồ hôi đã sớm ướt đẫm, mà Thương Mặc như trước vẻ mặt thản nhiên, giơ chân, đá chân, tay đánh về phía trước.

    Một chiêu một chiêu lại bị hóa giải, lại một chiêu một chiêu nữa đánh lại, cho đến cuối cùng, Lâm Vũ Đồng rốt cuộc chống đỡ không nỗi, bị Thương Mặc đánh một cái té xuống.

    Thương Mặc nhẹ nhàng khụ khụ, đưa tay đến trước Lâm Vũ Đồng, lẳng lặng nhìn hắn không nói lời nào.

    Lâm Vũ Đồng ngẩng đầu cùng Thương Mặc đối diện một lúc lâu, cuối cùng nắm lấy tay Thương Mặc đứng dậy "Tâm phục khẩu phục"

    Thương Mặc thản nhiên cười cười, nhìn chung quanh, tiếng nói tràn đầy nghiêm nghị "Từ nay về sau, Lâm Vũ Đồng là Phó đường chủ của Diệu Dương đường, thủ hạ huynh đệ, nếu nguyện ý cùng với Lâm phó đường chủ gia nhập Diệu Dương đường, nếu không muốn, cũng không miễn cưỡng."

    Lâm Vũ Đồng dẫn đầu tiến lên trước mặt Thương Mặc cúi đầu xuống "Thiếu chủ!"

    Mà đám thủ hạ cùng đi theo hắn nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng cũng cúi người xuống "Thiếu chủ!"

    Thương Mặc khoác tay, thanh âm như trước thản nhiên "Các ngươi hôm nay đầu quân đến bên đây, ta hoan nghênh, cũng sẽ đem các ngươi như các huynh đệ trong bang đối đãi giống nhau....Nhưng có lẽ đến lúc nào đó các ngươi cũng sẽ đầu quân đến nơi khác....Đến lúc đó....Đừng trách ta không khách khí, thủ đoạn của ta không chỉ ở câu lạc bộ đêm mà thôi đâu"

    Khí thế ở trên người của Thương Mặc, ép tất cả mọi người không dám ngẩng đầu nhìn nàng, mà Lâm Vũ Đồng ở trong lòng âm thầm ngạc nhiên.

    Thương Mặc lại liếc mắt quét qua tất cả một người ở đây một cái, ngữ khí phóng hoãn "Tốt lắm, Thương Mặc ta là người luôn thưởng phạt phân minh, mọi người không cần khẩn trương như vậy, đều là huynh đệ cả thôi. Uông Minh, mang tất cả mọi người đến câu lạc bộ đêm của Trần mụ mụ để cho các huynh đệ giải trí một đêm"

    "Dạ, Thiếu chủ." Uông Minh lên tiếng, tiếp theo cười hắc hắc "Thiếu chủ, có thể hay không cho tiểu Manh Manh đi với tôi một đêm"

    Thương Mặc liếc mắt một cái "Tự mình đi nói với Trần mụ mụ đi."

    "Thiếu chủ......" Uông Minh chạy vội nói "Trần mụ mụ mỗi lần đều chặt chém rất ác, người trong nhà cũng không cấp ưu đãi..."

    "Xem ra nên nói với Trần mụ mụ tối nay chiêu đãi mọi người. Coi như phần thưởng." Thương Mặc nhún nhún vai cười khẽ , tiếp theo đi đến trước mặt Lâm Vũ Đồng "Hãy chơi cho vui."

    "Dạ, Thiếu chủ" Lâm Vũ Đồng ôm quyền cúi đầu.

    "Ha ha........" Thương Mặc lắc đầu, sau đó đi khỏi đó.

    "Thiếu chủ....." Ra đầu phố, Linh Lung lập tức đặt ngón tay mình lên cổ tay của Thương Mặc "Linh Lung lo lắng gần chết."

    "Linh Lung, Thiếu chủ nhà em không có yếu ớt đến độ để cho Lâm Vũ Đồng đánh chết...." Thương Mặc cố ý bày ra vẻ mặt vô tội nói "Chẳng lẽ Linh Lung thật sự cảm thấy Thiếu chủ của em thật sự rất kém sao?"

    "Linh Lung không dám." Linh Lung cúi đầu nói.

    Thương Mặc sờ sờ của nàng sợi tóc "Hay nói giỡn thôi, đi nào, cũng nên trở về trường rồi."

    "Dạ." Linh Lung theo Thương Mặc lên xe, vụng trộm nhìn Thương Mặc đang nhắm mắt lại, sắc mặt ửng đỏ.

    Thiếu chủ đối với mình làm một vài động tác thân mật, nàng sẽ cảm thấy rất thẹn thùng, lại có một chút vui sướng.

    Xe tới trước cửa thì dừng lại, Thương Mặc mở mắt ra, xuống xe, quay đầu nói với Linh Lung "Linh Lung, em trở về ký túc xá đi, chị nghĩ ở trong trường học đi dạo một chút."

    "Thiếu chủ....." Linh Lung nghe xong nhăn hai mi lại "Bất an..."

    Chưa nói xong hết câu, Thương Mặc đã đánh gãy lời của cô "Linh Lung, chị muốn đi một mình."

    Linh Lung sửng sốt, tiếp tục cúi đầu "Dạ."

    Thương Mặc vỗ vỗ tay nàng "Yên tâm, không có việc gì."

    Tạm biệt Linh Lung, Thương Mặc đi ngược lại đường đi đến ký túc xá, bên tai trái máy trợ thính nàng lấy xuống để ở trên cổ, Thương Mặc có chút không quen sờ sờ tai phải của lỗ tai, thở dài.

    Thực là có chút không quen....

    Nhưng là, đây là tâm ý của ba ba không phải sao? Huống chi, nếu thực sự chỉ mang máy trợ thính bên tai trái, một khi xảy ra vấn đề gì, quả thật là có chút nguy hiểm

    Thương Mặc hai tay để trong túi quần, bất tri bất giác, đi tới tòa nhà của mấy sinh viên đồng học, đi từng bước từng bước lên bậc thang, thẳng đến khi thấy một chỗ quẹo, sau đó quẹo qua, nhìn cửa đóng chặt, tầm mắt bỗng dưng mơ hồ.

    "Mặc, thi vào đại học, cậu tính thi trường nào?"

    "Cậu thì trường nào, thì mình thi trường đó."

    "Hì hì. Mình đây muốn học chuyên ngành luật nha, cậu có muốn cùng với mình học luật không?"

    "Đương nhiên có, như vậy thì chúng ta có thể mỗi ngày cùng một chỗ."

    "Nhưng là, không phải cậu không thích học luật hay sao?"

    "Vì cậu, mình nguyện ý."

    "......Mặc, mình yêu cậu."

    "Mình cũng vậy."

    Trong trí nhớ vẫn hiện rõ như in cuộc đối thoại của hai người, Thương Mặt bình thường ánh mắt rất thâm sâu khó đoán, bây giờ lại có chút mê mang, chính ta giây tiếp theo, ánh mắt có chút mờ mịt kia lại hiện lên một tia cảnh giác, toàn thân cũng nhanh chóng căng thẳng.

    "Đát...........Đát.......Đát........" Thanh âm giầy cao gót vang lên, Thương Mặc nhíu mày, nhưng không có xoay người.

    Mắt thấy thời gian dường như đã khuya, Triệu Mạt Thương liền tính rời đi nơi mà trường đã an bài chỗ nghỉ ngơi, không ngờ đang đi cô nhìn thấy trong góc có cái bóng đen.

    Triệu Mạt Thương đầu tiên là kinh ngạc, tiếp theo lại bình tĩnh lại, tiến gần vài bước, lúc nhìn thấy bóng đen đó là Thương Mặc, nhẹ nhàng thở ra.

    Không có gì do dự, tiếp tục đi thẳng, muốn kêu Thương Mặc một tiếng, tầm mắt lại nhìn đến bên lỗ tai trái, mặt nhăn nhíu mày, đi qua nhẹ nhàng vỗ vai cô một cái.

    Thương Mặc thân mình run lên, xoay người có chút kinh ngạc, nhìn thấy là Triệu Mạt Thương, vội vàng lấy máy trợ thính trên cổ đeo tên tai "Học tỷ"

    "Đã trễ thế này, như thế nào còn ở trong này?" Triệu Mạt Thương ngữ khí trong trẻo lại lạnh lùng hỏi "Trước kia ở đây không phải đã xảy ra án kiện sao?"

    Thương Mặc ngượng ngùng lắc đầu "Vừa mới tản bộ, bất tri bất giác đi đến nơi này."

    "Đã trễ rồi, hồi ký túc xá đi." Triệu Mạt Thương nói xong tính xoay người rời đi, nghĩ nghĩ, lại quay đầu lại đến xem Thương Mặc "Máy trợ thính không cần có thói quen không mang, vạn nhất vừa rồi chị là người xấu, em liền gặp nguy hiểm."

    Thương Mặc có chút kinh ngạc nhìn cô, sau một lúc lâu, nhẹ nhàng gật đầu.

    Triệu Mạt Thương cũng không nói nữa. Cẩn thận đi giày cao gót xuống lầu, Thương Mặc cũng lẳng lặng đi ở phía sau xuống lầu, nhìn bóng dáng Triệu Mạt Thương, nheo lại mắt.

    Triệu Mạt Thương, kiểm sát trưởng của viện kiểm sát thành phố X, nàng lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, là ở môn pháp luật năm nhất. Chuyên gia giáo dục hình pháp Khúc Lưu Thông phá lệ nói đến môn sinh mà mình đắc ý nhất, một nữ nhân tên là Triệu Mạt Thương. Lại dùng ngữ khí mất mát nói thầy đời này tiếc nuối nhất là không giữ lại Triệu Mạt Thương làm cho cô đi nghiên cứu học thuật.

    Ngay lúc đó Thương Mặc, vừa cảm giác tỉnh ngủ vừa lúc nghe được lời của Khúc Lưu Thông nói, chính là ngáp một cái.

    Chính là nàng không dự đoán được, cư nhiên tại thời điểm này lại gặp được cô gái kia.

    Thương Mặc thật sự là lần đầu tiên chú ý đánh giá nữ nhân Triệu Mạt Thương.

    Cô gái xinh đẹp như vậy lại ở trong quan trường hỗn tạp, dựa theo cách nói của Khúc Lưu Thông, vẫn là một nữ nhân chính nghĩa.

    Xem ra rất là gian nan, cực khổ.
    ziney7612 Tài sản


  15. The Following 2 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  16. #9
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545
    Chương 7


    Mời Đọc (Click Here) :

    Triệu Mạt Thương vẫn tiếp tục đi về phía trước, không có quay đầu lại, cũng không có nghe được tiếng bước chân ở phía sau lưng, nhưng lại biết được Thương Mặc đang đi tới.

    Di động lại bắt đầu reo, màn hình hiển thị tên người gọi là cấp trên trực tiếp của cô, trưởng phòng kiểm sát Vạn Quyền.

    Thở dài, Triệu Mạt Thương tiếp điện thoại, "Alo, Trưởng Phòng?"

    "Mạt Thương, vụ án của Hồ Tưởng ngày mai cô chuyển qua cho Chương Vận, tôi ở nơi này có một vụ án khác, cô sẽ theo vụ này." Thanh âm từ đầu điện thoại bên kia là tiếng của người đàn ông, nói với chất giọng bình thản như không có chuyện gì xảy ra,Triệu Mạt Thương đối với mệnh lệnh trong lòng hiểu rõ ràng chuyện gì đang xảy ra "Trưởng phòng,vụ án này tôi phụ trách, tôi sẽ theo đến cùng, chẳng lẽ có chuyện gì làm tôi không thể theo đến cùng sao? Tôi cần lảng tránh chuyện gì sao?"

    Vạn Quyền không kiên nhẫn nói "Chuyện gì không có nguyên nhân của nó. Ngày mai đem vụ án đó đưa cho Chương Vận, cứ vậy đi."

    Triệu Mạt Thương nhăn lại mi, đang muốn mở miệng phản bác, Vạn Quyền đã cúp điện thoại.

    Kinh ngạc nhìn điện thoại hồi lâu, Triệu Mạt Thương đứng lại, lấy điện thoại di động để vào trong túi quần, ôm ngực nhìn chung quanh cảnh vật bốn phía, ánh mắt có chút nghi hoặc nhìn trên người Thương Mặc "Em học pháp luật, vì cái gì?"

    Thương Mặc chính là ở phía sau Triệu Mạt Thương đi tới, thấy cô đang tiếp điện thoại, liền dừng lại cước bộ, mặc dù có chút nghi hoặc, vẫn là tiếp tục đi tới, ngay tại lúc đang đứng tại chỗ nhìn Triệu Mạt Thương thì Triệu Mạt Thương cư nhiên mở miệng, nói với nàng một câu không đầu không đuôi.

    Ngực bởi vì câu hỏi này làm như bị cái gì hung hăng đánh vào một cái thật mạnh, Thương Mặc lông mi run lẩy bẩy, dừng lại cước bộ "A..."

    Bởi vì, có một người nói với nàng rằng người đó muốn học luật, cho nên, nàng yêu người kia, cho nên mới cùng học pháp luật.

    Triệu Mạt Thương không nghe được câu trả lời, cũng không có hỏi tiếp, chính là cúi đầu nhìn ánh đèn đường phản chiếu lại cái bóng của chính mình, tựa hồ đang hỏi chính mình "Vậy còn em? Vì cái gì em học pháp luật?"

    Thương Mặc nhẹ nhàng nhíu lại mi, nhìn học tỷ của mình, một mình nói chuyện với cái bóng ánh đèn đường chiếu mà có chút giật mình.

    "Học pháp luật, sau đó vào làm tại viện kiểm sát, không nên vì người bị hại bị xâm phạm đòi lại công bằng hay sao?" Triệu Mạt Thương thì thào nói xong, "Vậy thì vì cái gì, chuyện như vậy, lại một lần nữa lại xảy ra?"

    Quả nhiên....

    Thương Mặc lắc đầu, thân mình dựa vào một cái cây bên đường, nhìn người kia vì sự thật của đồng tiền, của quyền lực làm cho bị thương, bỗng nhiên có một tia đồng tình.

    Làm cho chính nghĩa, thứ mà mình vẫn luôn thờ phụng, và bảo hộ bị đánh nát, cảm thấy bất lực.

    Không biết làm sao, lại không biết làm gì cho tốt, chỉ có thể một mình một người đi nhấm nháp sự việc không thể nói nên lời này.

    "Học tỷ làm sao vậy?" Thương Mặc đột nhiên cảm thấy phải giúp đỡ học tỷ này một lần.

    Có phải vì bộ dáng mất mát này quá giống với chính bản thân mình đi?

    Là vì quá cố chấp sao?

    Thương Mặc ngay cả bản thân mình cũng không hiểu rõ nữa, chính là cảm thấy mình ở trong mắt của mọi người là một người vui vẻ như ánh mặt trời sẵn sàng giúp đỡ mọi người, Thương Mặc giúp học tỷ một việc cũng không có gì.

    "Thương Mặc, tội cố ý giết người, hình phạt như thế nào?" Triệu Mặt Thương thở dài một cái hỏi

    "Tử hình, ở tù chung thân, hoặc là ở tù từ bảy đến mười lăm năm" Thương Mặc không có gì tạm dừng nói tiếp.

    "Nếu có tình tiết nghiêm trọng?"

    "Tử hình hoặc ở tù chung thân." Thương Mặc đứng thẳng, đi đến trước mặt Triệu Mạt Thương "Học tỷ, có vụ án gì hay sao?"

    Triệu Mạt Thương nở nụ cười khổ sở, tránh đi ánh mắt của Thương Mặc, "Mình thật sự điên rồi, như thế nào lại cùng một đứa nhỏ nói những cái này?"

    Thương Mặc giơ lên mi "Vậy chị có thể một mình lẩm bẩm để phát tiết, em cái gì cũng không biết, có muốn em tháo xuống máy trợ thính không?"

    Triệu Mạt Thương sửng sốt, bởi vì những lời này của Thương Mặc làm trong lòng Triệu Mạt Thương dễ chịu không ít, miễn cưỡng xả ra một nụ cười "Không có việc gì."

    Nhún nhún vai, Thương Mặc nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, "Học tỷ, nếu thật sự là chuyện mà chính mình muốn làm, liền dốc hết toàn lực mà làm cho tốt, sự thật chính là sự thật, tuy rằng không có gì thay đổi, nhưng là chị cũng là chị, chị phải làm như thế nào? Có thể không vì sự thật mà thay đổi, tuy rằng như vậy chị sẽ chịu khổ sở."

    Một câu nói xong, Thương Mặc lễ phép cười "Đã khuya, học tỷ chạy nhanh trở về nhà khách đi."

    Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc hồi lâu, sau đó gật đầu "Ừ"

    Thương Mặc mỉm cười, không hề nhiều lời, sờ sờ bên tai trái máy trợ thính, sau đó tự mình hướng tới ký túc xá mà đi về.

    Triệu Mạt Thương nhìn người kia bóng dáng càng ngày càng xa, nguyên bản đối với Thương Mặc có hảo cảm nhiều hơn một ít.

    Xem ra lúc cô mới gặp Thương Mặc lần đầu tiên có chút lo lắng là không cần thiết, người như vậy, vẫn là thích hợp đến cơ quan kiểm sát công tác.

    Chính là, chỉ sợ đứa nhỏ này không chịu nổi áp lực.

    Triệu Mạt Thương thở dài, xoay người nhìn trong đêm tối tòa lầu dạy học vẫn đứng vững, đối với chuyện mình do dự mấy ngày nay cuối cùng cũng có kết quả.

    "Thiếu chủ!" Thương Mặc đi đến ký túc xá, liền nhìn thấy Linh Lung đang chuẩn bị rời đi ký túc xá, làm cho nàng hơi hơi kinh ngạc một chút "Nhanh như vậy sao?"

    Linh Lung làm cho nàng đi vào bên trong, sau đó đóng lại cửa phòng "Vẫn còn chậm nha, Linh Lung lo lắng Thiếu chủ."

    "Không có việc gì." Thương Mặc đối với Linh Lung như thế khẩn trương, làm cho mình có chút bất đắc dĩ, vỗ vỗ của nàng đầu "Thiếu chủ của em nếu dễ dàng chết như vậy, thì ba năm trước đã chết rồi...."

    "Thiếu chủ!" Linh Lung vội vàng đánh gãy lời của cô, "Thiếu chủ đừng có nói bậy, cái gì có chết hay không, tất cả đều không có khả năng!"

    "Ha ha......" Thương Mặc nghe những lời này bỗng nở nụ cười "Linh Lung, cái gì không có khả năng nha, cho dù sau này cũng sẽ chết vì già thôi...."

    "Dù sao.....Dù sao Thiếu chủ cũng không được trù ẻo chính mình chết đi...." Linh Lung mặc đỏ lên "Thiếu chủ muốn dẫn dắt các huynh đệ, đem bang của chúng ta trở thành hắc bang lớn mạnh như nước chưa thực hiện được đâu?"

    "Ha ha...." Thương Mặc lắc lắc đầu, đi đến bên giường ngồi xuống, cầm di động gọi một cuộc điện thoại "Có Triệu Mạt Thương tư liệu hay không?............. Ừ, gửi đến hòm thư của tôi đi..........Còn có tư liệu về vụ án gần đây nhất mà cô ấy đang phụ trách.....Được rồi, được rồi, cứ như vậy đi."

    Thương Mặc cúp điện thoại, đứng dậy đến bên cạnh bàn, lấy sách vở của mình mở ra, bỗng nhiên có chút kỳ quái, quay đầu lại nhìn Linh Lung

    "Làm sao vậy Linh Lung?"

    "Không........" Linh Lung lắc lắc đầu, trong lòng lại âm thầm kỳ quái Thiếu chủ vì cái gì cần tư liệu của Triệu Mạt Thương?

    "Có phải là kỳ quái vì sao chị lấy tư liệu của Triệu Mạt Thương đúng không?" Lấy tâm trí của Thương Mặc, lại như thế nào không biết trong lòng Linh Lung đang nghĩ cái gì, dực vào lưng ghế lười biếng nói "Chị chỉ cảm thấy rằng vị học tỷ kia chơi rất vui a."

    Vì quyền lợi của người bị hại lấy lại công đạo, có ý nghĩa như vậy, Triệu Mạt Thương phỏng chừng làm cho nhiều người giận nghiến răng nghiến lợi đây.

    Vị học tỷ kia...........

    Linh Lung nhẹ nhàng ở trong lòng lặp lại, càng cảm thấy kỳ quái, chính là Thương Mặc đang đưa lưng về phía của cô nên không có chú ý tới điểm ấy, tiếp tục nói "Dù sao, gần nhất cũng không có việc gì, về sau chị tính tiến tới nơi này chơi một chút, dù sao kiến thức lâu ngày cũng không dùng đến....."

    Nhưng là Thiếu chủ không phải cho tới bây giờ đều là ở trước mặt mới kêu những người đó là học trưởng, học tỷ sao? Khi nào thì ở sau lưng cũng kêu học tỷ?

    Linh Lung không dám hỏi Thương Mặc nữa, sợ Thương Mặc bởi vì mình quan tâm dư thừa mà mất hứng.

    Thiếu chủ đã nói qua, làm thủ hạ không cần biết vì cái gì, chỉ cần chiếu theo mệnh lệnh mà làm việc cho tốt.

    Ngồi ở trước máy tính, Thương Mặc không hề biết Linh Lung đang suy nghĩ cái gì, mà đang thực chuyên tâm nhìn tư liệu của Triệu Mạt Thương.

    Triệu Mạt Thương, hai mươi bảy tuổi, đến từ thành phố X, hai mươi tuổi tốt nghiệp đại học luật chính quy, hai mươi hai tuổi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, sau đó vào công tác tại viện kiểm sát nhân dân của thành phố X, hai mươi tư tuổi từ trợ lý kiểm sát viên thăng chức thành kiểm sát viên cấp năm.....

    Chậc chậc, thật là dễ sợ....

    Thương Mặc tay chống cằm, có chút đăm chiêu nhìn tư liệu trên máy tính.

    Xem tội ác như kẻ thù, một người tràn đầy sự chính khí?

    Từ sau khi công tố viên kiêm phó phòng kiểm sát Cung Tụng Vân bị điều xuống một cái tiểu thị trấn thuộc thành phố X làm kiểm sát trưởng, liền tiếp nhận một ít tiểu án kiện.....

    Trước mắt trong tay chỉ có một án kiện- Hồ Tưởng cố ý giết người.

    Cố ý giết người......

    Xem ra cái làm cho Triệu Mạt Thương đau đầu chính là án kiện này.

    Thương Mặc tiếp tục kéo xuống, đang nhìn đến những tư liệu liên quan đến án kiện, hưng trí lộ ra nét tươi cười.

    Thì ra là con trai của Hồ Vĩ....

    Án này của Triệu Mạt Thương, cô nhất định giúp rồi....
    ziney7612 Tài sản


  17. The Following 2 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  18. #10
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    273
    Ngân lượng
    1,141
    Thanked: 545
    Chương 8


    Mời Đọc (Click Here) :
    Ngón trỏ tay trái của Thương Mặc gõ gõ cái bàn, nhìn màn hình máy tính hồi lâu, nghĩ nghĩ, tay phải nắm lấy cằm, có chút đăm chiêu nhìn ba chữ Triệu Mạt Thương.

    Linh Lung vẫn đứng ở phía sau lưng Thương Mặc, tay vẫn như trước nắm chặt thanh đao võ sĩ, nhìn bóng dáng Thương Mặc, vẻ mặt mê hoặc.

    "Linh Lung, giúp chị tra tư liệu của lớp bên cạnh tên Phó Quân?"

    "......"

    "Linh Lung, Phó Quân này chơi có vẻ vui...ôi chao..."

    "......"

    "Linh Lung, em nói Phó Quân với người nam nhân kia có quan hệ gì nhỉ?"

    "......"

    "Linh Lung, Phó Quân có thích chị đưa lễ vật cho cô ấy không?"

    "......"

    "Linh Lung, nhà của Phó Quân dường như xảy ra chuyện gì, em đi điều tra một chút."

    "....."

    "Linh Lung, chị cùng với Quân...."

    "....."

    "Linh Lung,........"

    "......"

    Cuộc đối thoại giữa cô với Thương Mặc trong quá khứ bởi vì hành động của Thương Mặc tối nay mà ký ức ào ào quay trở về, Linh Lung lắc lắc đầu, muốn làm cho bản thân mình quên đi cái phỏng đoán ở trong lòng.

    "A, Linh Lung, em làm sao vậy?" Thương Mặc cân nhắc một phen, sau khi xác định được ý nghĩ của chính mình, đem máy tính đóng lại chuẩn bị đi ngủ, vừa lúc quay đầu lại nhìn thấy Linh Lung.

    Nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Linh Lung, không khỏi nghi hoặc nhìn cô.

    "Không....." Linh Lung vội vàng lắc đầu, có chút bối rối nói.

    Thương Mặc nguyên bản sắc mặt bình tĩnh, nghe đến lời nói của Linh Lung, sắc mặt Thương Mặc bỗng dưng trầm xuống, con ngươi thâm thúy nhìn chằm chằm Linh Lung "Em dám gạt chị?"

    "Không...." Linh Lung lập tức nói, lắp bắp nói tiếp "Linh Lung chính là cảm thấy Thiếu chủ đối với Triệu Mạt Thương giống với.........Linh Lung sợ Thiếu chủ nói Linh Lung suy nghĩ miên man.........Linh Lung không........"

    Thương Mặc như trước lạnh lùng nhìn cô, thẳng đến thời điểm nhìn thấy Linh Lung cắn môi cơ hồ sắp khóc, mới thở dài, "Thực xin lỗi....."

    Nàng....lại đa nghi.

    Linh Lung như thế nào có thể làm chuyện bất lợi cho mình, nàng điên rồi sao?

    "Thật có lỗi, Linh Lung, chị không nên như vậy đối với em." Thương Mặc có chút mệt mỏi nằm lên giường, "Chị hôm nay khả năng.....Thật có lỗi"

    "Thiếu chủ, là Linh Lung suy nghĩ lung tung còn gạt Thiếu chủ, không phải lỗi của Thiếu chủ, thỉnh Thiếu chủ trách phạt" Linh Lung đi đến bên giường cúi đầu nói.

    "Nha đầu ngốc, buông đao, đổi áo ngủ đi ngủ đi"Thương Mặc từ từ nhắm hai mắt, thở dài nói.

    "Thiếu chủ..." Linh Lung chần chờ trong chốc lát, "Dạ."

    Chính là Thương Mặc vẫn không nhúc nhích, tựa hồ đã ngủ, mi lại nhăn một cách chặt chẽ.

    Ngày kế tiếp, kỷ niệm ngày thành lập trường, Thương Mặc cùng Linh Lung dậy thật sớm, tắm rửa xong vội vàng xuống lầu, đi thẳng đến Học viện Luật.

    Cái gọi là kỷ niệm thành lập trường, trong trường các sinh viên không có nhiều chúc mừng, ngược lại vì các hoạt động mệt khổ không nói nổi.

    "Thương Mặt, dựa theo phía trước an bài, cậu cùng với Linh Lung phụ trách ở trong này tiếp dẫn khách mới, có thể chứ?" Chủ tịch hội sinh viên của trường nhìn thấy Thương Mặc đi tới, liền đi qua nói.

    Thương Mặc mỉm cười gật đầu, cùng với Linh Lung mang theo vài học đệ, học muội, chờ các bạn sinh viên trường khác tới.

    Phó Quân từ thật xa nhìn thấy Thương Mặc cùng với một nữ sinh nói chuyện cười nói ấm áp, trong lòng nhịn không được một trận ê ẩm cảm giác.

    Khương Cẩm Hoàng cho tới bây giờ đều dính ở bên người Phó Quân, Phó Quân nhìn đến Thương Mặc, cô cư nhiên cũng thấy được, thấp giọng mắng "Chó ngáp phải ruồi" [editor: thành ngữ Trung Quốc dịch ra có vẻ kỳ kỳ....nên mình thay một câu tương tự ở bên Việt Nam. Nếu sai mong các bạn bỏ qua T.T]

    Phó Quân liếc mắt nhìn một cái, không nói lời nào.

    "Học tỷ, giữa trưa chúng ta phải ăn cơm công tác sao?" Nữ sinh kia cùng Thương Mặc nói chuyện có chút buồn bực hỏi Thương Mặc.

    Thương Mặc cười cười, ngữ khí bất đắc dĩ "Không có biện pháp, chịu khó nhẫn nhịn đi."

    "Haizzzzzzz......" Chung quanh vài sinh viên nghe thấy hai người nói chuyện xong đồng loạt thở dài.

    "Uy uy....Các em đừng vô tình như vậy nha!" Thương Mặc cố ý trong giọng nói có chút vui nói "Cơm công tác thật phong phú nha, có chân gà nè, trứng chần nước sôi nữa, còn có rau xanh, còn có thịt nữa..."

    "Học tỷ...." Nữ sinh kia ai oán nhìn nàng "Nhưng mà ngồi xổm ở nơi này ăn cơm thật không có chút hình tượng gì cả....."

    "Ha ha...." Thương Mặc cười vỗ vỗ bả vai của nữ sinh kia "Chị cũng không có biện pháp gì cả, chị còn muốn nói nếu em hy vọng có đồ ăn ngon hơn thì chị có thể đem chân gà tặng cho em nha!"

    "Oa..." Mấy người chung quanh đang muốn nháo lên, Thương Mặc nhìn thấy Phó Quân đang lại đây, vội vàng vỗ vỗ tay "Không náo loạn, tiếp khách tiếp khách......"

    "Phốc..........."

    "Ha ha ha........."

    Linh Lung mỉm cười nhìn Thương Mặc giống như là thực, cũng giống như là giả, cùng với cái học muội đùa giỡn, ánh mắt nhu hòa.

    Thiếu chủ kỳ thực nguyên bản rất giống tiểu hài tử, nếu không phải ba năm trước đây xảy ra chuyện kia, hiện tại chắc giống như trước kia luôn luôn vui vẻ....

    Tầm mắt chạm vào Phó Quân, Linh Lung nhịn không được lại nắm chặt quyền, miệng nâng lên không có chút thay đổi nhìn Thương Mặc mỉm cười đem mấy người Phó Quân đến tòa án bắt chước sau đó trở ra.

    [editor: thường mấy trường luật sẽ có khu vực được bắt chước giống như tòa án để các sinh viên thực tập.]

    "Tiểu Linh Lung, như thế nào mặt vẫn không có chút thay đổi nha" Một cái giọng nữ dễ nghe vang lên, Linh Lung nhăn lại mi, trừng mắt nhìn nữ nhân đang gần trước mắt mình, "Chị như thế nào lại ở đây?"

    "Em đoán đi ~~~~~~" Nữ nhân khiêu khích nhìn cô, thân thủ muốn sờ mặt cô, Linh Lung lại lui xuống một bước, sinh khí nhìn cô, đang định mở miệng, thanh âm của Thương Mặc vang lên "Huyên tỷ, chị lại khi dễ Linh Lung!"

    Nữ nhân cười tủm tỉm quay đầu, nhìn Thương Mặc, sau đó đi qua nắm cả cổ của cô, "Tiểu Mặc Mặc, đã lâu không thấy, có nhớ nhà em Huyên tỷ tỷ không ta?"

    Thương Mặc như trước nhã nhặn cười, "Huyên tỷ đại mỹ nữ, Thương Mặc tự nhiên là tưởng niệm"

    "Thật đáng yêu ~~" Nữ nhân nựng hai má của Thương Mặc "Tiểu Mặc Mặc ngoan, Huyên tỷ tỷ giữa trưa mời em ăn cơm nha!"

    "A, Huyên tỷ, giữa trưa trường sẽ mời chị đi khách sạn dùng cơm nha!" Thương Mặc không chút nào tránh né nói xong, hai tay đút túi quần, mặc kệ nữ nhân kia đang khinh bạc mình.

    "Đi khách sạn ăn nào có bằng cùng em đi ăn mới vui vẻ nha......" Nữ nhân có chút ai oán nói xong, tiếp theo quét mắt nhìn chung quanh, mọi người ai cũng trợn mắt há mồm nhìn nàng với Thương Mặc, lộ ra nụ cười dụ dỗ "Tiểu Mặc Mặc, lời nói đã định rồi nha, buổi tối cùng tỷ tỷ ăn cơm"

    "Tốt." Thương Mặc gật gật đầu, nhìn nữ nhân đem nàng buông ra, đang muốn mang theo nữ nhân đi đến tòa án bắt chước, nữ nhân lại dừng cước bộ.

    Thương Mặc xoay người, vừa lúc nhìn thấy ánh mắt Triệu Mạt Thương đánh giá nữ nhân kia "Học tỷ..."

    Triệu Mạt Thương đối với nàng gật đầu, quay đầu tiếp tục nhìn nữ nhân đối diện.

    "Triệu kiểm, đã lâu không thấy." Nữ nhân cười tủm tỉm nói, "Thật lâu không cùng ngài đứng chung một phiên tòa, thật là tưởng niệm"

    Triệu Mạt Thương nâng lên mi "Lệnh Hồ luật sư, đã lâu không thấy."

    Thương Mặt nhìn nữ nhân kia, sau lại nhìn Triệu Mạt Thương, bởi vì ánh mắt của hai người nhìn nhau đối chọi gay gắt, có chút bất đắc dĩ nói "Huyên tỷ, học tỷ, hai người có muốn vào trong không?"

    "Muốn" Hai người nhìn chằm chằm đối phương đồng loạt lên tiếng.

    Nhún nhún vai, Thương Mặc đi ở phía trước, thẳng đến khi đến trước cửa tòa án bắt chước "Hai vị,mời vào."

    Nữ nhân thân thủ vuốt hai má của Thương Mặc một chút "Tiểu Mặc Mặc, thật đáng yêu."

    Thương Mặc thở dài, đối với Triệu Mạt Thương mỉm cười "Học tỷ, ngày hôm nay so với hôm qua, chị có vẻ vui vẻ hơn."

    Triệu Mạt Thương đối với nữ nhân kia cùng Thương Mặc có hành vi thân mật, có chút nghi hoặc một chút, nghe được lời nói của Thương Mặc, khó được lộ ra nét tươi cười, "Tối hôm qua, cảm ơn em."

    Thương Mặc lắc đầu "Không có gì, học tỷ nhanh đi vào đi, Giáo sư Khúc hôm nay cũng tới."

    "Được." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, cùng nữ nhân kia vào tòa án bắt chước.

    Thương Mặc nhìn hai người đi vào, sau đó mới đi ra chỗ Linh Lung cùng mấy người kia đang đứng.

    "Linh Lung, như thế nào nhìn em có vẻ không vui vậy?" Vừa đi lại đây thấy bộ dáng Linh Lung đang thở phì phì, Thương Mặc vỗ nhẹ nhẹ đầu của nàng nói.

    "Thiếu chủ!" Linh Lung hạ giọng, oán hận nói "Lệnh Hồ Huyên kia hơi quá đáng! Lại ăn đậu hủ Thiếu chủ!"

    "Ha ha....."Thương Mặc trấn an cười cười, "Chỉ là thói quen thôi."

    "Thiếu chủ!" Linh Lung nghe được nàng nói như vậy, mặt lặp tức đỏ lên, "Chị.....Chị ta....Như thế nào có thể....."

    "Được rồi, Huyên tỷ hay nói giỡn mà thôi." Thương Mặc thản nhiên nói một câu, hướng tới bạn học đang từ xa đi tới, Linh Lung nhẹ nhàng chà chà chân, cũng đi theo qua.

    Bên trong tòa án bắt chước, Triệu Mạt Thương cùng Lệnh Hồ Huyên như trước cùng nhau lời nói tranh đấu gay gắt, mà cách đó không xa, Phó Quân nhìn Lệnh Hồ Huyên, mày nhăn lại.

    "Quân! Cậu nhìn đi!" Khương Cẩm Hoàng dùng ngữ khí trào phúng nói, "Ta đã nói rồi, Thương Mặc cái loại người này không đáng để cậu yêu, quả thật chính là một con chó cái động dục"

    "Không nói nữa" Phó Quân thấp giọng quát, "Tôi đã nói với cậu rồi, chú ý hình tượng."

    Khương Cẩm Hoàng sắc mặt trầm xuống, không nói gì nữa.

    Thương Mặc, vì cái gì mày không chết đi!!!
    ziney7612 Tài sản


  19. The Following User Says Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •