Kết quả 1 đến 10 của 10
  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    34
    Thanked: 15

    [BH][HĐ-Võng Du] Cao Thủ, Xin Ngươi!

    Cao Thủ, Xin Ngươi !

    Tác giả : Tiểu Nhi

    Link wattpad: http://my.w.tt/UiNb/ds74IOrceD

    Văn án :

    Diệp Vũ Hàn ta đây gì cũng không thạo, niềm tự hào duy nhất chính là chơi game giỏi, nạp tiền giỏi...

    Triệu Y Nhi - cô ấy chính là lão bà của ta, tốt nghiệp chuyên ngành IT. Một cao thủ chính hiệu.

    ----------

    Ta chính là cao thủ, ít nhất ta từng nghĩ như vậy...
    Cho đến khi gặp nàng, một cao thủ thật sự,
    Nàng liền trở thành thần tượng của ta...
    Cho nên, gặp nàng, ta liền chạy a~.
    Bởi vì, ta là chính phái Hạo Khí Minh tiểu nhân, còn nàng là ma nữ Ác Nhân Cốc.

    Cảnh 1 :

    "Tại sao ngươi cứ gặp ta liền truy đến cùng?"

    "Bởi vì nhìn tên ngươi. Liền muốn giết !"

    Sau đó là dòng chữ "bạn đã bị trọng thương. Về thành trị liệu"

    Cảnh 2 :

    "Xin để ta làm cho xong nhiệm vụ này đi được không ?"

    "Ta chỉ là đang bảo vệ con boss này thôi"

    Nhưng nhiệm vụ của ta là giết con boss này a~.

    Cảnh 3 :

    Ta nhìn dòng chữ : "Còn định nạp thêm nữa không ?" Mà nội tâm đau như cắt, tại sao ? Tiền không phải là tất cả sao? Tiền không phải đè chết được người sao, ít ra trong game luôn là như vậy, nhưng vì sao ngay cả áp ta cũng áp không nỗi nàng????

    Ta hận game Kiếm Tam, nhưng cũng yêu chết đi được, nàng như còn có thuật đọc tâm xuyên thấu qua màn hình...

    " Tiền không phân chia mạnh yếu, chỉ có đôi tay. Ừm, thắng bại tại kĩ năng" - Một câu hai nghĩa...

    (Truyện mình viết dựa theo game "Kiếm Tam 3", game này từng có thời gian hoạt động ở việt nam với tên "VLTK3D".) Vì lâu rồi nên mình cũng không rõ lắm, có gì sai sót mong bỏ qua.
    Sửa lần cuối bởi Lannhi370; 05-17-17 lúc 06:28 PM.
    Lannhi370 Tài sản


  2. The Following 6 Users Say Thank You to Lannhi370 For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    34
    Thanked: 15
    Tiết tử :

    Ta là Diệp Vũ Hàn, một học sinh cuối cấp 3, nhưng thành tích học tập của ta hiện tại cũng như trước đây đều vô cùng kém.

    Bởi vì, lí do rất đơn giản : ta nghiện game. Với kinh nghiệm thường xuyên trốn học chơi game từ hồi tiểu học, ta - đã trở thành một cao thủ chính hiệu trong thế giới ảo. Ngay tại trong giờ học thay vì chăm chú nghe giảng, ta luôn nghĩ cách làm sao để tăng nhanh lực chiến a~. Nếu dùng kĩ năng trong game để trở thành một học sinh giỏi, ta tự tin chính mình sẽ là một học sinh ưu tú nha. Tiếc thay, sự thật luôn không như ta mơ, nên điểm số của ta luôn là vấn đề khiến ta đau đầu, cứ nghĩ đến là đầu ta lại đau, vì thế ta liền vào game để quên đi. Chính vì thế nên trong game ta là một cao thủ, còn sự thật ta luôn mờ nhạt trong mắt thầy cô, bạn bè. Không tham gia hoạt động ngoại khoá, không đi chơi, càng không có ai để hẹn hò. 18 năm, ta chung thuỷ yêu mỗi "game online".


    Vào một ngày đẹp trời, ta hí hửng download về một game kiếm hiệp đồ họa 3d siêu đẹp, có tên là Kiếm Tam 3. Lúc ta mới vào chơi game chỉ có 9 môn phái, sau khi phân vân đắn đo chọn đi chọn lại, cuối cùng ta quyết định chọn một phái rất biến thái, đó là Vạn Hoa phái, còn về vấn đề vì sao ta bảo nó biến thái ư ? Vì vũ khí của nó đã thu hút sự chú ý của ta, đó là một cây "bút", chẳng những thế, về sau ta mới biết nó là phái nửa buff nửa dame, nói chung là nửa nạt nửa mỡ, khiến ta vô cùng đau khổ.

    Sở dĩ ta chọn nó chỉ vì class nữ vạn hoa đúng theo kiểu mà ta thích, một kiểu điển hình của mỹ nhân cổ đại , kín đáo mà thanh lệ thoát tục, vừa nhìn ta đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, để rồi sau này ta mới hối hận vì sao không nhìn kĩ thêm lần nữa a~. Ta chọn khuôn mặt nhân vật theo kiểu ngây thơ thánh thiện, không vướng bụi trần. Mắt trong suốt, môi nhỏ hơi cong, da trắng nõn...chẹp, chính ta nhìn còn phải nuốt nước miếng.

    Suy nghĩ mãi chẳng ra một cái tên hợp hình tượng nhân vật, ta liền nghĩ phải đặt một cái tên khiến vạn người thương tiếc, không nỡ ra tay, "ĐừngGiếtTa".

    Ta quyết định dùng cái tên đó để hành tẩu giang hồ, quyết tâm trở thành một nữ hiệp van danh khắp thiên hạ. Ai ngờ đời không như mơ, còn vì sao...

    Trời ạ, cái game này khó xơi hơn ta nghĩ, trước đây ta chơi toàn những game thuần 2d, chỉ mỗi thao tác click chuột là xong ngay, còn về game "Kiếm Tam 3d" này, đối với ta là siêu khó nha. Góc nhìn xoay hướng liên tục, vừa phải sử dụng chuột chỉnh hướng vừa phải sử dụng 4 phím để di chuyển, còn cách sử dụng skill thì phải sắp xếp theo tổ hợp phím vô cùng rắc rối nha.

    Ta bắt đầu từ ngơ ngác cho đến thuần thục, vì vốn kinh nghiệm sẵn có từ trước nên để tiếp thu một game có độ khó cao như này cũng không là vấn đề. Vấn đề ở đây là....ta đang tập bay kinh công nha, đây là lần đầu ta chơi loại game có thể bay được như trong phim thế này, mà đắng ở chổ, kinh công được thi triển bằng cột thể lực màu xanh, ta cứ mải mê bay bay lượn lượn mà không để ý cái thanh màu xanh đã cạn kiệt, thế là ta từ trên trời rơi xuống, chết toi....

    Ngay tại địa điểm mà ta hi sinh oanh liệt, à không, ngay cạnh nơi mà ta rơi xuống tử vong, một nữ tử hồng y, ta tò mò xoay chuột phóng to màn hình, chà...mặt còn có cả mạng che, nhìn thấy mỗi đôi mắt hẹp dài kia đằng đằng sát khí, trên lưng là hai thanh song đao trông vô cùng oai phong, nhìn sơ đã biết cấp cao, ngồi ung dung vận khí...còn ta, lại nằm chết trước mặt người ta trông cùng thê thảm thế này, thật mất mặt. Mà thôi đi, chắc gì người ta đã thấy, ngồi tại nơi rừng cây hoang vu thế này, chắc là treo máy cũng nên. Ta nhìn lại phía trên nữ tử hồng y một chút, cái tên làm ta hoảng hồn suýt chút úp cả laptop lại, tên là..."NhìnKhôngThấy".

    Đó cũng chính là lần đầu tiên ta gặp gỡ cô ấy, nhưng ta lại không biết, đó lại là một khởi đầu...

    Ta không biết hồng y đó là ai, nếu không vì cái tên làm ta chột dạ ta cũng sớm quên mất rồi. Cho đến một ngày ta làm hết nhiệm vụ, nhàm chán bật kênh chat thế giới lên xem...

    Người chơi A : "Cái gì vậy, rõ ràng lực chiến tao hơn nó mà, sao lại thua."

    Người chơi B : "Lẽ nào có hack? Admin đâu ra kiểm tra vụ này đi"

    Người chơi C : "Nó nhanh quá, tao còn chưa kịp nhìn thì đã báo tử vong rồi"

    Người chơi D : "Top mà pk thua con gái kìa, nhục chưa haha"

    Người chơi A : "Fuck, nó chắc chắn là cú có gai rồi"

    Ta tò mò không biết mọi người đang bàn tán xôn xao chuyện gì, bật bảng cao thủ vinh danh lên thì ta thấy tên A chính là top1 nha. Nhìn hắn ta có cả bộ trang sức, hoá ra chính là một tên đạo sĩ thúi lắm tiền, thứ lỗi cho ta gọi như vậy, ấn tượng về phái thuần dương của ta từ lâu đã bị tên Doãn Chí Bình trong truyện làm hỏng bét. Ra là top1 pk thua người ta nên lên kênh thế giới rêu rao, thế cái vị hạ gục đạo sĩ thúi khoấy đảo cả kênh thế giới kia là ai?

    Tính nhiều chuyện của ta nhất thời nổi lên, thấy các vị kia đều kéo nhau ra ngoài thành Trường An xem tỉ thí. Ta cũng chạy theo. Vì thời điểm ta chơi là những ngày đầu của game nên rất đông đảo. Ta cảm thấy hoa mắt chóng mặt vì tình cảnh trước mắt, đông quá...rất lag nha.

    Ta cố gắng di chuyển phím vào chỗ đông nhất, sau đó thầm kêu gào... oa, đông đủ ghê, toàn top không nha. Nhưng ai mới đúng là người pk thắng cả top1 ?

    Trong lúc ta đang tìm kiếm đại nhân vật kia thì trên màn hình bỗng nhiên xuất hiện một cái bảng to kèm theo dòng chữ : "NhìnKhôngThấy gửi lời mời tỉ thí cho bạn, bạn có đồng ý?"
    Sửa lần cuối bởi Lannhi370; 05-17-17 lúc 06:37 PM.
    Lannhi370 Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to Lannhi370 For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    34
    Thanked: 15
    Chương 1: Gặp phải cao nhân

    Ta nhìn màn hình ngơ ngác hồi lâu, này có phải gọi là người cũ ức hiếp người mới không đây...tất nhiên ta không đồng ý. Ta chỉ vừa mới chơi game vài ngày, cấp còn thấp, trang bị cũng chưa mua, kĩ năng vẫn chưa thông thạo, muốn ức hiếp ta ? Còn lâu nha. Nàng thấy ta không đồng ý, cũng không tiếp tục gửi yêu cầu. Ta nhấp vào xem thông tin của nàng. A~ giỡn hả dân chơi ? Max cấp, full đồ, tất cả đều là trang bị màu cam...ta thầm than : "đại nhân, tha cho dân nữ một mạng đi".

    Tuy vậy, nhưng ta cũng cảm thấy rất cay nha, đường đường là một cao thủ như ta, vào game này lại trở nên phế như vậy, ta không cam tâm....
    Buồn bực, ta quên mất mục đích chính của mình. Cũng chẳng còn tâm trạng xem cao thủ tranh đấu.

    Ta bắt đầu chơi game một cách nghiêm túc, chăm chỉ làm nhiệm vụ, tìm hiểu về cách lên trang bị, bí pháp võ công, kĩ năng combo của môn phái. Ta - nhất định phải trở thành cao thủ, không để bị người ức hiếp, còn phải hạ đo ván cái tên "NhìnKhôngThấy" kia... buộc nàng ấy phải thấy ta, tốt nhất là vừa nhìn thấy tên ta liền bỏ chạy, hắc hắc....nghĩ đến thôi đã cảm thấy sướng vô cùng.

    Nhưng mà, tất cả chỉ là ta đang tự kỉ thôi, trên thực tế, ta vẫn là một cái tên vô danh tiểu tốt không ai biết. Mỗi ngày, sau khi làm hết hệ thống nhiệm vụ, ta đều ra ngoài thành Trường An để xem tỉ thí, học hỏi cách pk, tìm hiểu cách lên trang bị của các cao thủ, hệ thống khắc chế theo môn phái, nhưng không bao giờ đồng ý bất cứ lời mời tỉ thí nào, vì điều ta muốn, chính là một phát bức phá liền trở thành đệ nhất cao thủ.

    Ta mờ nhạt, nhưng nàng thì không. Không biết từ khi nào, tên nàng vang danh khắp nơi, bởi vì nàng là người duy nhất không có trong top10 lực chiến, chính xác là tên nàng đứng số11, nhưng lại hạ gục cả mười tên đứng trên. Không hiểu sao tâm ta lại dấy lên một cảm giác nguy hiểm, ta có cảm giác người này chính là cố tình không vượt lực chiến, cách này....quá biến thái đi.

    Vốn không tin nàng thần thánh như vậy, vì ta luôn theo chủ nghĩa lực chiến ai cao hơn thì người đó mạnh hơn. Chắc chắn là do những tên kia không biết vận dụng sức mạnh, hoặc là lên sai kĩ năng võ công...

    Qua nhiều ngày vất vả tích luỹ trang bị cam, cuối cùng cũng đủ bộ, đồng thời ta đã đạt đến cấp80, kĩ năng của ta cũng trở nên thông thạo, ta tự tin là vậy. Nhưng ta chỉ mang trang bị tím trên người, bởi vì thời cơ chưa đến nha.

    Luôn cảm thấy danh môn cao thủ phải có xuất thân trong sạch, ta quyết định gia nhập chính phái Hạo Khí Minh.

    Bí cảnh về sau càng ngày càng rắc rối, nên ta cũng phải vào bang để tìm đồng đội. Nhưng bản tính ta không thích bang hội đông người, kênh bang lại trở thành cái chợ, rất phiền toái. Nên cuối cùng ta gia nhập một bang cấp thấp, thời điểm ta vào chỉ có khoảng 20 người, đều ít nói như ta, việc ai nấy làm, chỉ trừ khi đến giờ hoạt động bang thì mới vào lãnh địa tụ hội.

    Hoạt động bang hội game này rất đa dạng : câu cá, giết boss, chăn heo. Tên bang chủ của ta vô cùng biến thái, quy định bang chúng đến giờ chăn heo đều phải gỡ hết trang bị toàn thân ra, để thân trần như nhộng mà lùa heo khắp bản đồ a~, làm theo sẽ đều được thưởng một vạn. Ta khinh, ta mới không thèm một vạn của hắn mà đánh mất danh tiết của bản thân. Cho nên chỉ có mình ta là thủ thân như ngọc trong đám người vì tiền mà trần như nhộng chạy loanh quanh lùa heo về chuồng...

    Sau hoạt động chăn heo là khoảng thời gian để mọi người trong bang giao lưu trao đổi kĩ năng pk. Ta nghĩ, mục tiêu đầu tiên, chính là phải hạ được tất cả huynh đệ trong bang, hắc hắc...thứ cho ta dùng mọi người làm bàn đạp để uy danh.

    Vận dụng kĩ năng pk vốn có, ta trước tiên cứ chạy rồi né chiêu thức của đối phương, sử dụng một chiêu thức hút máu chậm, sau đó lại tiếp tục thi triển kinh công giang hồ để chạy, đến khi đối thủ sử dụng hết chiêu, ta liền tung ra combo kết liễu. Cứ thế mà giành thắng lợi liên tục. Hắc hắc, ta cảm thấy mình thật tài năng, cái kiểu môn phái đánh từ xa, kĩ năng hút máu nguy hiểm nếu kéo dài trận chiến, đối thủ sẽ gặp bất lợi nếu không sớm kết liễu ta, vừa đánh vừa chạy rất hợp với ta nha.

    Ta thanh lí môn hộ từ thuần dương, đường môn, thiên sách...

    "Hắc hắc, còn ai muốn đấu không?" được tí thành tích ta liền huênh hoang khiêu chiến kênh bang.

    "Đến hồ câu cá, ta chờ" nhận được lời ứng chiến, ta liền thi triển kinh công bay đến điểm hẹn. Các huynh đệ trong bang cũng theo góp vui, phút chốc đã tụ hợp đông đủ.

    Đối thủ lần này là một nữ tử đồng môn, cùng là phái vạn hoa như ta, ánh mắt thanh lãnh, tóc búi nganh vai, sau lưng lại đeo trang sức là hai thanh trúc dài, thoạt nhìn như cao nhân ẩn sâu trong núi vừa mới hạ sơn. Ta hơi...áp lực nha.

    Vừa bắt đầu trận đấu, tay ta đã hơi run. Vì đối phương là đồng môn, nên ta không nghĩ sẽ chạy, càng chạy chỉ càng thêm bất lợi. Ta đứng im niệm chú, tổ hợp combo của ta gồm 5 chiêu, quái lạ thay, chỉ vừa bấm đến chiêu thức thứ 3, đã nhìn thấy bản báo tử vong.

    Ta vẫn nhớ rõ, mỹ nhân ấy, tên nhân vật là "LingXiao". Ấn vào xem trang bị, trời à còn chấp ta nên gỡ cả cái găng tay và giày để đều lực chiến.

    "Tại sao lại nhanh như vậy?" Ta không cam tâm, thua một cách không rõ ràng như thế.

    "Kĩ năng của ngươi có vấn đề" nhìn dòng chữ trả lời, ta lập tức muốn nổi điên, vấn đề? Ta giết trên dưới trong bang không dưới mười mạng nha.

    "Thỉnh tỷ tỷ chỉ giáo thêm" vì tương lai trở thành một đại cao thủ ta đành chịu nhục một tí vậy.

    "Không nói cho ngươi biết"

    Ta, thật sự phát điên. Giết ngươi, ta muốn giết ngươi 100 lần...

    Ta đã tin câu, cao nhân ắt cao nhân trị, huống chi ta, chỉ là một tiểu nhân a~.
    Lannhi370 Tài sản


  6. The Following 2 Users Say Thank You to Lannhi370 For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    34
    Thanked: 15
    Chương 2: Lên bảng xếp hạng


    Kể từ hôm đó, ta quyết tâm bám lấy cao nhân, ta thêm cái tên "LingXiao" vào danh sách hảo hữu, cũng là hảo hữu đầu tiên của ta. Đừng nghĩ ta có ý đồ bất chính gì nha, ta chỉ muốn tiếp cận để học hỏi thôi...hì hì, nói trắng ra là muốn hỏi cách pk.

    Cứ mỗi lần hệ thống báo "hảo hữu LingXiao đã online" ta liền kiếm đủ mọi lý do để làm thân. Dù là những câu hỏi hết sức củ chuối như :

    "Tỷ tỷ hái cỏ cho ngựa chưa?"

    "Tỷ tỷ tắm cho ngựa chưa?"

    "Tỷ tỷ đang nuôi ngựa cấp mấy?"

    Ta cũng không biết bản thân mình có bao nhiêu phiền đâu. Nhưng ai nói cách của ta không hiệu quả là hoàn toàn sai nha. Bằng chứng là tỷ ấy bắt đầu dắt ta đi hái cỏ, chỉ dạy ta chổ nào có nhiều cỏ tốt, chúng ta cùng nhau cho ngựa ăn, tắm cho ngựa....

    "Sao tỷ lại nuôi con ngựa xấu xí thế này?" Ta nhìn tỷ ấy đang chải chuốt chăm sóc cho con "lục ly thông" nâu đen nên sinh ra cảm giác bất mãn.

    LingXiao :"Con ngựa này là ngựa cấp8, sau khi ta nuôi lớn liền có thêm tính năng cưỡi đôi"

    "Để làm gì, ta thà nuôi con Tuyệt Quần cấp5 tuy chậm chạp nhưng lông trắng vô cùng đáng yêu"

    LingXiao: "Cũng phải...quên mất khả năng ngươi làm sao tự mình săn nỗi con ngựa cấp 8"

    Ta phẫn nộ, vô cùng phẫn nộ, nhưng vì đại sự ta đành nhẫn nhịn...quân tử báo thù mười năm chưa muộn, một ngày nào đó ta cưỡi hẳn ngựa cấp12 cho ngươi xem.

    Qua nhiều ngày tiếp xúc, ta phát hiện ra mình còn kém cỏi rất nhiều, cái gì cũng không biết. Còn người này cái gì cũng thông thạo, ta luôn tự hỏi vì sao? Cho đến sau này ta mới biết, hoá ra người ta đã từng tham gia chơi thử bản test của game.

    Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bước tiến đầu tiên của ta chính là nhờ vào người này, chẳng khác gì sư phụ của ta. Từ bí kiếp cho đến cách cộng điểm chiêu thức, lên đồ nội công, cách phối hợp các kĩ năng kinh công linh hoạt trong pk...đều là do người ta truyền dạy nha. Nhưng vấn đề đáng xấu hổ không phải nằm ở đó, mà là....

    LingXiao: "Ngươi đừng gọi ta là tỷ tỷ nữa" Ta nhìn dòng chữ trên màn hình, có lẽ nào...

    "Vì sao? Lẽ nào ngươi là nam?" Ngàn vạn lần đừng nói với ta người này là nam nha, cách nói chuyện rõ ràng là nữ mà.

    LingXiao: "Thật ra ta chỉ mới 15 tuổi, nhỏ hơn ngươi." Cái gì? Ta không tin nỗi vào mắt mình.

    "Vì sao không nói với ta sớm hơn !!!" Cảm giác của ta bây giờ chỉ muốn đào một cái hố thật sâu rồi chui xuống. Thật không thể tin được, ta oai phong lẫm liệt một thời, vậy mà thua cả đứa nhóc 15t, chẳng những thế, còn ngày ngày gọi con nhóc ấy là tỷ tỷ, tôn sùng như sư phụ của mình, còn gì đáng xấu hổ hơn a~.

    "Là do ngươi chưa bao giờ hỏi"

    Ta thầm than : "lão thiên ơi, con nhóc này thật sự 15t thôi sao? Quá phúc hắc".

    ...................................

    Sau khi biết được sự thật mà lẽ ra ta không nên biết, ta vô cùng đau khổ nha. Ta quyết phải đánh thắng con nhóc ấy, để lấy lại sĩ khí cho bản thân.

    Thật ra thì sau nhiều ngày cố gắng nịnh nọt, ta đã học gần hết những gì con nhóc ấy biết rồi, nhiều khi tự nghĩ ta cũng cảm thấy bản thân quá mức đê tiện, không có một tí gì là bản chất của một anh hùng hảo hán nên có, nhưng ta cũng tự an ủi mình bằng suy nghĩ : dù sao thì ta cũng chỉ là tiểu nữ, hắc hắc.

    Câu nói : biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Quả thực không bao giờ sai. Giao đấu với con nhóc nhiều lần, ta hiểu rõ cách đánh lẫn cách di chuyển của nó, cuối cùng, ta đã khắc phục được bằng cách sử dụng chiêu khống chế tương ứng và tránh được những đòn tấn công tầm xa nghiêng về hướng bên trái. À, hóa ra nhóc này thuận bên trái nha, thế thì ta cứ thi triển kinh công theo hướng ngược lại, sau đó tiếp cận mục tiêu, rồi tung chiêu dứt điểm. Ta...thắng rồi, còn là thắng liên tiếp.

    Giờ thì trong bang không còn ai là trở ngại của ta, nhưng ta không vội đắc ý. Vì mục tiêu của ta, còn rất xa.

    Lúc này đây chỉ mới gọi là chính thức gia nhập vào giang hồ, vì sao ư? Vì bây giờ ta mới chính thức bắt đầu thể hiện sở trường cũng như tài năng thiên bẩm của mình, đó chính là...cào thật nhiều thẻ để tăng lực chiến cấp tốc, mặc vào nguyên bộ trang bị cam mà ta đã giấu bấy lâu. Tự sắm cho bản thân một bộ ngoại trang bạch y, trông ta không khác gì tiên nữ hạ phàm. Cứ như ta của trước đây và bây giờ là hai người hoàn toàn khác nhau, là ta mà cũng không phải ta. Hắc hắc, ta lại tự luyến nữa rồi.

    Bức phá tiến độ, từ một cái tên không có trên danh sách bảng xếp hạng, chỉ trong một đêm đá văng tên hạng 10, chiếm lấy vị trí số 10, trở thành một trong thập đại cao thủ của toàn sever. Cảm giác đó hệt như cảm giác ngươi từng là một người xấu xí, ngủ một đêm liền trở nên xinh đẹp.

    Tất nhiên ta liền trở thành tâm điểm của kênh chat thế giới :

    "Top10 trên bảng xếp hạng là ai vậy, tao chưa từng thấy qua nó bao giờ."

    "Chắc là người mới, đại gia chăng?"

    "Haha, thú vị rồi đây, xem ra bảng xếp hạng sắp tới sẽ có nhiều biến động"

    Trở thành tâm điểm cũng chưa phải điều khiến ta vui mừng, điều khiến ta trở nên sung sướng thật ra là tên của ta bây giờ đã nằm trên cái tên của nàng ấy : "NhìnKhôngThấy".

    Lần này, xem ra nàng muốn không thấy ta cũng không được rồi nha.

    Trước đây vì ta không hiểu rõ về game này nên không dám bứt dây động rừng.

    Lần này, xem như là ta dằn mặt nàng...

    Ta tự tin, với trình độ hiện tại ta chưa chắc sẽ thua. Biết đâu, người bại là nàng. Liệu ta có vui mừng quá sớm chăng?
    Lannhi370 Tài sản


  8. The Following 2 Users Say Thank You to Lannhi370 For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    34
    Thanked: 15
    Chương 3 : Có phải ta đang mơ?


    Bản thân ta là con người vô cùng thực tế, thực tế đến mức nếu không chơi game thì ta sẽ nhàm chán đến chết mất. Ta không thích xem phim Hàn, càng không tin vào những cuộc gặp gỡ định mệnh. Người khô khan như ta, chưa từng nếm trãi qua cái gọi là yêu điên cuồng của thời thanh xuân.

    Nguyên tắc sống của ta : trên trái đất này tồn tại duy nhất một mình ta, nên bất kể đi đâu ta đều hướng thẳng mà đi, dù là mỹ nam hay mỹ nữ thì trong mắt ta cũng chỉ là hạt cát nhỏ vô tình bay ngang qua.

    Ta càng không có nhận định về bản thân mình, rất ít khi soi gương trừ mỗi lúc mặc quần áo, không quan trọng bề ngoài, không có thói quen mang điện thoại bên mình, càng không có thói quen chụp ảnh tự sướng...nên nếu ai hỏi ta cảm nhận bản thân mình xinh đẹp hay xấu xí...chính ta cũng không biết, chính ta còn lười nhìn bản thân.

    Cuộc sống của ta cứ thế trôi qua cùng máy tính, trong game ta là một cao thủ vang danh, thực tế trong mắt mọi người ta luôn mờ mờ nhạt nhạt.

    Ta từng tự hỏi, nếu một ngày ta bỗng nhiên biến mất, liệu có ai gọi tên ta?

    Mà nếu thật có người nhớ tên, ta chắc gì biết người đó là ai.

    Đừng hỏi vì sao ta sống vô tâm đến thế, nếu như ngươi từ khi 12 tuổi đã phải sống cô lập, vài năm mới gặp cha mẹ một lần, mà chỉ là một trong hai...nếu như ngươi trưởng thành trong hoàn cảnh không người thân bên cạnh, ngươi sẽ hiểu.

    Sau những lần cãi vã...họ quyết đi theo tiếng gọi của trái tim, bỏ lại đứa trẻ với những mảnh vụn vỡ mang tên tình thân.

    Ta dù có học giỏi đến đâu, họ vẫn không quay về cùng nhau, dù một lần.

    Ta dù có đánh bạn, cúp học, bị mời phụ huynh, họ vẫn không đến họp, dù chỉ một lần.

    Ta biết, tồn tại của ta bắt nguồn từ sự sai lầm tuổi trẻ của họ.

    Ta biết, cái gọi là tình yêu - thực chất chỉ là "sai lầm".

    Đã là sai lầm, ta tuyệt đối không muốn thử.

    Ta luôn nghĩ trong cuộc đời này ta cần gì. Người ta học để làm giàu, còn ta, không học vẫn không thiếu tiền. Người ta luôn trọng vẻ ngoài để được chú ý, còn ta, chỉ muốn bình thản một mình cho đến hết cuộc đời. Sống mà không có dục vọng, không có mưu cầu, ta sống vì gì?

    Cứ mỗi tháng họ thay nhau gửi tiền vào tài khoản của ta, tình thân chỉ bù đắp qua những con số, ta còn lười đếm xem là bao nhiêu con số.

    Ta không có bạn, không thích ra ngoài, tiền lại chẳng biết tiêu vào đâu, nên ta cứ nạp vào game, muốn chơi lớn bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

    Nhưng hôm nay, game lại bảo trì cả buổi tối để tiến hành khắc phục lỗi và cập nhật một số tính năng.

    Ta thật sự buồn chán muốn chết, ở trong nhà thì ngột ngạt, đi đến những nơi ồn ào càng không thích hợp với ta. Cả thế giới thực rộng lớn, ta lại không tìm được nơi nào mang đến cảm giác thoải mái. Suy nghĩ hồi lâu, khoác bừa lên người một chiếc áo sơ mi trắng. Quyết định đi đến bờ biển nằm gần thành phố S.

    Biển về đêm, cảnh tượng yên bình đẹp mắt hơn bao giờ hết. Ta ngồi thẫn thờ nhấp từng lon bia, lắng nghe tiếng sóng biển, thoải mái biết bao...dù một mình.

    Ta nhớ ngày nhỏ, cùng gia đình đến nơi này, ta đã xây từng cái lâu đài nhỏ, ngốc nghếch bảo rằng...

    "Cha mẹ, ước mơ của con là trở thành kiến trúc sư, con sẽ học thật giỏi, xây thật nhiều nhà cho ba mẹ. Gia đình mình du lịch khắp nơi, đi đến đâu cũng đều có nhà ở."

    "Vũ Hàn nhà ta thật ngoan, mẹ tin con nhất định sẽ trở thành người ưu tú" Mẹ dịu dàng xoa đầu ta, cha đứng bên cạnh ôm lấy mẹ, cười bảo "Con gái vừa xinh vừa lanh lợi, Diệp gia ta thật có phúc"

    Tiếng gió hoà tan cùng tiếng cười hạnh phúc, khung cảnh tươi đẹp của một gia đình.

    Bất chợt, nước mắt không kiềm được, từng giọt từng giọt rơi xuống nền cát, rồi vụn vỡ mất như hình ảnh gia đình trong khung cảnh.

    "Cầm lấy" thanh âm nhẹ dịu xua tan đi cơn gió lạnh, bàn tay thon dài vươn về phía ta một tờ khăn giấy. Ta hoàng hồn ngước nhìn....

    Thời gian như ngưng đọng, tạo thành bức tranh hoàn mỹ.

    Đẹp quá, trong đời ta, chưa từng thấy qua người con gái nào đẹp như vậy.

    Làn da trắng như tuyết, ánh mắt trong suốt như nước, đuôi mắt dài...môi cười tạo thành một đường cong tuyệt mĩ.

    Cô ấy đưa tay về phía ta...là thật hay chỉ đang mơ?

    Cô ấy thật sự tồn tại ngay trước mắt ?, tựa như mỹ nhân chỉ có trong tranh.

    Khoảnh khắc cô ấy bước đến, đẹp như giấc mộng.
    Lannhi370 Tài sản


  10. The Following User Says Thank You to Lannhi370 For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    34
    Thanked: 15
    Chương 4 : Cao thủ ngạo kiều


    Ngay tại thời khắc cô ấy xuất hiện, ta cảm giác mọi cảnh đẹp trong không gian này đều bị lu mờ, vẻ đẹp mà mọi từ ngữ đều trở nên dư thừa. Ánh mắt đó đối với ta như dòng xoáy ẩn sâu dưới mặt nước tĩnh lặng, nhẹ nhàng cuốn tâm ta đi mất.

    Trời ạ, ta bị sao thế này, nhìn chằm chằm một người lạ.

    "Cám ơn" ta biết mình đã thất thần một hồi lâu, vội vàng nhận lấy tờ khăn giấy, cũng vì vội quá mà tay ta lỡ chạm vào đầu ngón tay của cô ấy, thật mềm mịn...tim ta đập nhanh liên hồi như muốn bay ra khỏi lồng ngực, nhận thức được hai lỗ tai mình trở nên rất nóng, có cảm giác như mặt ta đã đỏ thành quả cà chua mất rồi.

    Thật may, dường như cô ấy không nhận ra sự khác thường đó, bởi thế mà cô ấy không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, nhưng đối với ta nụ cười ấy lại xinh đẹp quá mức khiến thời gian trì trệ ngay tại giờ phút đó. Khi ta bình tâm trở lại, cô ấy đã xoay người đi mất, chỉ còn thấy mỗi bóng dáng xinh đẹp từ phía xa. Tiếc thật, ta còn chưa kịp hỏi tên.

    Cầm tờ khăn giấy trong tay, mang trong lòng một chút tiếc nuối, không nỡ xài, ta đành gấp vào túi. Khuya rồi, có lẽ cũng nên về thôi.

    Đêm đó, lần đầu tiên ta mất ngủ vì một người không quen, cứ nhắm mắt, khoảnh khắc gặp gỡ cô ấy lại hiện hữu. Ánh mắt ấy, đôi môi ấy, đi sâu vào trong tiềm thức của ta.

    Từ đó về sau, thỉnh thoảng rảnh rỗi ta lại đến bờ biển, chỉ để mong một lần gặp lại, nhưng không còn thấy cô ấy nữa.

    Có lẽ, chúng ta không đủ duyên phận để tái ngộ.

    Nếu đời người chỉ có một lần gặp gỡ, vậy đời này gặp được cô ấy, ta sẽ không quên.

    ...................

    Ta có một thói quen bất di bất dịch, những thứ được xem như kỉ niệm ta luôn giữ gìn rất kĩ, nên ta đã cất tờ khăn giấy vào chiếc hộp kiếng nhỏ. Thi thoảng nhìn vật lại nhớ người. Thói quen này làm ta cảm thấy mình cũng quá biến thái đi.

    Con người ta yêu ghét rõ ràng, đã yêu thích thứ gì thì tuyệt đối không buông, còn nếu ghét thứ gì thì sẽ ghét cho đến khi chết.

    Cũng như cái tên top1 trong game mà ta thường gọi là "đạo sĩ thúi", ta ghét cái tính huênh hoang tự đắc của hắn, cứ mỗi lần pk thắng người ta lại lên kênh chat thế giới khoe khoang.

    Huống chi lần họp game gần đây, nghe đâu hắn cùng với "hot girl" của game sau một lần gặp liền yêu, quyết kết thành hiệp lữ. Còn thể hiện kiểu anh đây là đại gia, chi tiền đưa "hot girl" lên top, đẩy ta xuống bảng số2, nghĩa là phải bấm qua trang mới thấy tên ta. Cũng vì sự kiện trên mà hiệu ứng bùng nỗ kênh chat liền xảy ra...

    "Anh top nhà ta đúng là đại gia. Sever này anh là vô đối cmnr (con mẹ nó rồi)"

    "Chân dài là phải đi với đại gia, hot girl là phải đi với anh top"

    "Huhu, giờ hot girl đã là vợ người ta"

    "Hai người xứng đôi từ game lẫn ngoài đời. Hâm mộ quá, hai vợ chồng đừng quên kéo em đi bí cảnh nha."


    Ta âm thầm đọc kênh chat mà muốn buồn nôn. Toàn lũ nịnh bợ để được kéo nhiệm vụ. Vì tò mò nên ta cũng từng lên diễn đàn để chiêm ngưỡng cái gọi là "chân dài cùng đại gia". Sau khi xem xong ta chỉ còn biết thở dài, nhan sắc tầm thường, phấn son dầy cộm lấy bàn chải chà không khéo còn bị mòn luôn, như vậy mà cũng được gọi là "hot girl", nhìn đến mặt tên "đại gia" kia còn làm ta liên tưởng tới đầu heo a~...

    Thật là làm hỏng cả mắt ta. Xấu xí như vậy, thà ta tự ngắm chính mình trong game, hắc hắc. Bỗng nhiên ta thấy bằng hữu của mình lên tiếng :

    LingXiao: "hữu danh vô thực, ta chỉ thấy giống nam đê tiện nữ thanh lâu, trời sinh một đôi" - thật may vì khi đọc những dòng này ta không đang ăn hoặc đang uống, nếu không thì đã một nghẹn hai sặc. Vị bằng hữu này khiến ta thật tự hào, anh hùng thật nha. Nhưng mà, anh hùng luôn có cái giá của nó...

    Đạo sĩ thúi lên tiếng :"Mày sủa sảng gì vậy LingXiao? Có tin tao gặp mày ở đâu liền bem chết mày ở đó không"

    B: "Bem chết nó đi, phát lệnh truy nã thưởng vàng đi anh top"

    C: "Chắc nó xấu xí nên ganh tị đó mà. Tuổi gì mà đòi lên tiếng"

    LingXiao: "Chó sủa theo đàn"

    D: "Sủa giống cmm(con mẹ mày). Có ngon thì chia sẻ tọa độ lên kênh thế giới để anh em sever săn mày."

    B: "Đụng đến anh top thì mày xác định nghỉ game"

    Tiếp theo là một màn khủng hoảng chửi bới trên kênh chat, nhanh tới mức ta còn không kịp đọc. Thấy bằng hữu bị đàn chó xâu xé ta cũng thương lắm nhưng bọn chúng quá đông quá hung hiểm, ta không muốn bị cắn chết đâu nha.

    Đang lúc ta suy nghĩ nên làm thế nào thì kênh hệ thống liên tiếp hiện thông báo :

    "NhìnKhôngThấy" đã hạ gục "đạo sĩ thúi tại....

    "NhìnKhôngThấy" đã hạ gục "B" tại....

    "NhìnKhôngThấy" đã hạ gục "C" tại....

    "NhìnKhôngThấy" đã hạ gục "D" tại....

    "NhìnKhôngThấy" trở thành sát nhân điên cuồng, nhân sĩ võ lâm mau đến tiêu diệt !.

    Tiểu nhân, thực hâm mộ ngài nha...

    Hãy để tiểu nhân giúp ngài một tay, ta ấn chuột vào toạ độ để đến điểm tiêu diệt. Vốn định tiếp nàng nên ta gửi lời mời tổ đội cho nàng, ai ngờ...bị nàng từ chối.

    Cái gì nha? Nàng khi dễ ta không đủ mạnh sao???

    Có cần ngạo kiều như vậy không? Đã thế thì mặc kệ nàng, để nàng bị hội đồng cho đến chết đi.

    Nhưng mà, không chết ? Nhanh quá, nhìn cách di chuyển và sử dụng chiêu thức, có thể tưởng tượng ở bên kia tay người đó bấm phím tốc độ nhanh đến mức "thần thánh".

    Cao thủ, quả là cao thủ, nàng liền trở thành thần tượng của ta !
    Sửa lần cuối bởi Lannhi370; 06-01-17 lúc 12:51 PM.
    Lannhi370 Tài sản


  12. The Following User Says Thank You to Lannhi370 For This Useful Post:


  13. #7
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Vị trí hiện tại
    An Huy, TQ
    Bài viết
    40
    Ngân lượng
    8
    Thanked: 1
    Hay a...tiếp đi nàng, ta thích mấy truyện võng du lắm
    Cắn chặt môi nỗi đau tan thành máu.
    Nước mắt mềm nhưng cứa nát con tim.
    >.< Yêu em trong vô vọng
    queenrebel Tài sản


  14. #8
    Ngày tham gia
    Feb 2018
    Bài viết
    16
    Ngân lượng
    175
    Thanked: 17
    Sao bạn không đăng kí làm editor vậy? Khả năng viết của bạn cũng rất tốt nha
    Tiểu chủ Tài sản


  15. #9
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    34
    Thanked: 15
    Chương 5: Nhân duyên là tự tạo

    Có những người, ta càng muốn gặp lại càng không có cơ hội để gặp, đến khi đành ngậm ngùi chấp nhận sự thật vô duyên vô phận thì....Vận mệnh lại lần nữa trêu ta.

    Vào một chiều mưa tầm tã, bản thân là con người hời hợt, không bao giờ xem dự báo thời tiết, càng không mang ô bên người. Vốn định đi mua vài tấm thẻ nạp rồi về ngay, chổ bán cách nhà không xa lắm nên ta đi bộ, ai ngờ trời cũng không thương ta, vừa mua xong bước ra khỏi quán thì trời bắt đầu mưa không ngớt, ta lại sốt ruột, giờ nếu không về nhanh sẽ trể giờ đánh boss. Thôi thì cứ liều mình chạy về. Nghĩ thế nên ta cứ tay che đầu, mắt cắm xuống đường mà chạy...

    "Rầm" chết tiệt, do va chạm khá mạnh nên ta ngã nhoài về phía trước, đập cả mặt xuống đường, ai ui đau quá, có cần xui xẻo vậy không, đã dầm mưa còn đụng phải người, chẳng lẽ hôm nay ra đường không coi ngày, thứ 6 ngày 13 chăng?. Giờ thì hay rồi, người ta không chổ nào không dính bùn, đầu tóc ướt nhem, tay do theo phản xạ lúc ngã chống đỡ nên trầy xước một mảng. Trông ta giờ đây hẳn là vô cùng chật vật khó coi, ta muốn phát điên, muốn trút hết vào tên đầu sỏ va phải ta, một mất một còn, cần thiết thì cùng nhau đồng vu qui tận.

    "Mắt mọc đằng..." ta quát, miệng nhanh hơn mắt, cũng may chưa hết câu mắt ta cũng theo phản xạ mà nhìn đến người trước mắt. Trời ạ, là...cô ấy, cô gái chỉ gặp một lần trong đời liền* đi vào giấc mộng xuân của ta, khiến ta nhớ mãi không quên, cô gái mà ta hằng mong ước gặp lại, có phải do ta ngã đập đầu nên sinh ra ảo giác hay không?.

    Cô ấy, một tí cũng không chật vật, vẫn bộ dáng vân đạm phong khinh, nếu không có đau đớn ở bàn tay truyền đến, ta còn tưởng như người vừa va chạm cùng ta không phải cô ấy, ta còn tưởng chừng đây chỉ là một trong những giấc mơ mà ta từng mơ, gặp lại cô ấy.

    Cô ấy nhìn ta, trầm mặc, ta nhìn cô ấy, mê luyến...

    Cô ấy bỏ qua ánh mắt ta, cúi xuống nhặt những cuốn sách bị ướt mưa.

    Ta vội vàng giúp cô ấy, vệt máu vô tình vấy bẩn trang sách.* Luốn cuốn càng bôi càng nhem nhuốt, biết bản thân thất trách vội thốt ra câu "Xin lỗi".

    Cô ấy không trả lời, cứ thế nhìn vào tay ta, sau đó tìm kiếm trong cặp một thứ gì đó, rồi đột ngột nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng xoa lên lòng bàn tay đang sưng húp, cẩn thận dán miếng băng vào vết thương trên tay, toàn bộ quá trình ta vẫn cứ ngơ ngác như người mất hồn, đôi mắt trong suốt nhẹ dịu đầy nhu tình ấy, hàng mi cong còn đọng vài giọt mưa, đôi môi nhỏ hơi mím như đang tự trách, hơi ấm từ những ngón tay chạm vào da thịt, tất cả....ta không sao quên được. Kể cả dù có là trong mơ, ta vẫn thấy mình đang cười rất vui vẻ.

    Ta và cô ấy không biết đã ở dưới mưa bao lâu, nếu có thể dừng lại ở đây mãi cũng chẳng sao, có cảm ngất trong cơn mưa đầy nhu tình này ta cũng cam tâm tình nguyện.

    Nhưng ta biết, đây không phải là giấc mơ....

    "Mưa ngày càng to, em mau về đi" cô ấy nhắc nhở ta, thanh âm vẫn dễ nghe như vậy, khiến ta chìm đắm không lối thoát. Nhìn cô ấy rời đi, ta biết mình đã đánh rơi trái tim ở nơi cô ấy mất rồi.

    Chưa bao giờ ta thấy mình vô dụng như lúc này, vì cái gì đứng trước cô ấy một câu cũng không thể nói, vì cái gì mỗi lần gặp nhau ta đều trong tình cảnh chật vật như thế này?.

    "Diệp Vũ Hàn, từ bao giờ bắt đầu lo lắng người ta nghĩ gì về mình ?"

    "Diệp Vũ Hàn, từ bao giờ bắt đầu nhận thức mình đang sống?"

    Ta nhìn miếng băng dán rất khéo trong lòng bàn tay, khoé môi khẽ nhếch : "Triệu Y Nhi, khoa công nghệ thông tin, đại học A". Đó là những gì ta vô tình nhìn thấy từ bìa sách.

    Cuối cùng, ta cũng tìm ra được mục đích để bản thân phải nổ lực trong cuộc sống này.

    Cuối cùng, ta tin tưởng một điều "duyên phận vốn dĩ là do mình tự tạo mà nên".

    ..................



    Còn hai tháng nữa là đến kì thi quan trọng nhất đời người, nếu là ta của trước đây hiển nhiên sẽ mặc kệ không màn đến. Nhưng bây giờ ta đã có mục tiêu của riêng mình, và nhất định phải đạt được. Bản tính ta luôn cố chấp, khi đã quyết thì sẽ cố gắng hết mình.

    Ngày nhỏ, ta rất thích vẽ tranh, để hoàn thành ước mơ trở thành kiến trúc sư, ngày ngày đều phải nổ lực, một đứa trẻ mà năm đầu ngón tay đều vì cầm bút mà chai sạn. Nhưng sau đó, ước mơ kia đối với ta chẳng còn gì ý nghĩa, từ đó...ta không còn muốn quyết tâm làm bất cứ việc gì.

    Một đứa trẻ giỏi, cũng không ai muốn..
    Một đứa trẻ hư, cũng không ai cần...

    "Diệp Vũ Hàn là đứa không cha không mẹ"

    "Diệp Vũ Hàn là đứa trẻ bị bỏ rơi"

    "Diệp Vũ Hàn, mày có học giỏi hơn tao, có đứng nhất thì ba mẹ mày cũng không thèm ngó ngàng đến mày đâu"

    "Nghe nói, ba thì có tình nhân, mẹ thì có nam nhân khác. Nó là đứa trẻ không ai cần"

    Kí ức mất mát, từng mảnh vỡ đau thương của tuổi thơ lại ùa về, khiến đầu ta đau như búa bổ. Mệt mỏi, ta ngủ quên mất.

    Trong mơ, ta thấy, giữa bầu trời tinh khiết, dưới ánh nắng vàng rực rỡ, cô ấy xinh đẹp tựa cầu vồng sau mưa, toả sáng nhưng không chói loá...


    Ta, nhất định phải đỗ đại học A, trường danh tiếng nhất thành phố này.* Còn phải, đứng đầu.

    Cho nên, hai tháng cuối cùng này. Ta chỉ online vào buổi tối để hoàn thành nhiệm vụ ngày, thời gian còn lại đều tập trung vào việc học. Chuyện đua top đợi sau khi ta thi xong sẽ tính tiếp. Đối với ta, dù trong game hay ngoài đời, một khi quyết tâm, liền theo đuổi thành tích tốt nhất.

    Thật ra, dựa vào sự quen biết và điều kiện kinh tế của ba ta, không cần học vẫn có thể vào được đại học A. Nhưng ta muốn, là tài năng thật sự. Chỉ có như thế, ta mới đủ tự tin để đến gần cô ấy thêm chút nữa.

    Hi vọng cô ấy không quá xuất sắc, để ta thấy mình không quá nhỏ nhoi.

    Hi vọng cô ấy chỉ thật bình thường, để ta thấy mình còn có cơ hội.

    Không biết vì sao, ta lại có dự cảm bất an.

    "Y Nhi, chờ em".
    Lannhi370 Tài sản


  16. #10
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    34
    Thanked: 15
    All : Mình đang edit bộ thê thiếp bên wattpad bạn nào có hứng thú thì qua xem nha ^^.

    Chương 6 : Chấp nhận sự thật

    Cố gắng chen chúc vào đám đông để tìm kiếm tên mình. Sau một hồi vã mồ hôi ta cũng nhìn thấy được bảng điểm số, nội tâm vô cùng thấp thỏm. Có một loại sợ hãi không rõ nguyên nhân, sợ chính bản thân khiến mình thất vọng. Ta chỉ dám nhìn từ dưới bảng lên trên, quả nhiên phía dưới không có tên ta. Vậy, nhìn lên trên một chút, số 10,9,8...nhịp tim ta cứ theo từng con số từng cái tên mà đập liên hồi.* Đến hàng số 3, vẫn không phải tên ta...sợ hãi dâng đến tột cùng, yếu đuối không muốn đối diện với sự thật, ta quay đi định trốn tránh.

    "Thủ khoa năm nay điểm cao ngất ngưởng, chỉ thiếu nửa điểm là đạt tuyệt đối" ta nghe thấp thoáng một giọng lạ, chắc là mọi người xung quanh đang bàn tán.

    "Trong lịch sử trường vào hai năm trước chỉ có duy nhất một người đạt điểm tuyệt đối, còn lại tính luôn năm nay cũng chỉ có ba người đạt gần tuyệt đối. Xem ra, Diệp Vũ Hàn là cái tên đáng mong đợi" không thể tin nỗi,* nữ sinh kia vừa nhắc đến tên ta ? Có thật là ta?. Vội vàng xoay người nhìn hàng đầu tiên trên cùng bảng điểm, đúng, chính là tên ta. Mọi cảm xúc như vỡ oà cùng lúc, là vui sướng, hi vọng cùng hạnh phúc. Nổ lực không ngừng nghỉ suốt hai tháng liền là hoàn toàn xứng đáng. Nếu không ngại vì xung quanh quá đông người, ta thật muốn nhảy cẫng và hét to rằng "Ta đã làm được rồi. Haha"

    Muốn có được sự chú ý của mỹ nhân, thì chính bản thân cũng phải là một mỹ nhân, nếu không thể toả sáng hơn, vậy phải tài giỏi hơn người. Nhưng nếu cô ấy không chỉ xinh đẹp, mà còn xuất sắc về mọi mặt thì ta đây phải làm sao mới nhận được một ánh nhìn từ người?

    Thời trung học ta luôn bị lu mờ, nhưng nếu ta cứ tiếp tục mờ nhạt như thế mà trãi qua hết đại học, có lẽ, cả đời này cô ấy đều không chú ý đến ta.

    Nếu yêu một người mà chỉ có thể đứng nhìn từ xa, mà người kia hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của ta, đó không phải là hạnh phúc cao thượng, cho cùng chỉ là sự dày vò đau khổ. Ta không hề muốn.

    Vì thế, ta phải trở nên xinh đẹp.

    Vì thế, ta phải trở nên cường đại.

    Vì thế, ta chọn cách xuất hiện như một hiện tượng.


    Vào ngày đi khai giảng chào đón tân sinh viên, quần jean, sơ mi trắng luôn là phong cách của ta, tóc đã cắt tỉa tỉ mỉ, cột cao gọn gàng. Tự đứng trước gương, tập nở nụ cười thân thiện nhất có thể.

    Bước vào hàng các bạn cùng khoá, câu đầu tiên ta sẽ nói, chính là :

    "Chào mọi người, mình là Diệp Vũ Hàn. Rất vui được làm quen" đồng thời môi cười thật tươi không khác gì những lần đã tập dợt. Hình như mọi người đều nghe thấy, đồng loạt dừng câu chuyện đang dang dở mà quay sang nhìn ta, sau đó dùng ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới. Và rồi, hàng loạt người vây quanh ta :

    "Cậu chính là Diệp Vũ Hàn, thủ khoa năm nay?"

    "Mình hâm mộ cậu lắm, sau này mong được cậu giúp đỡ"

    "Không nghĩ cậu học vừa siêu lại còn xinh đẹp."

    "Trước giờ chưa từng nghe qua tên cậu, Cậu đến từ thành phố khác à?".

    "Thành tích cao trung của cậu chắc cũng giỏi lắm nhỉ, trước đây cậu học trường nào?" Hàng loại tiếng nói, hàng loại câu hỏi khiến ta như tơ rối, không biết phải bắt đầu từ đâu.

    Đang lúc không biết phải làm thế nào thì may thay có một nữ sinh giải vây cho ta : "Sắp đến giờ làm lễ rồi, mọi người trở về vị trí tập hợp đi nào".


    Cô gái nhìn ta, mỉm cười "Chào cậu, tớ chỉ đứng sau cậu, tớ tên Mộ Tuyết." giọng nói rất trong trẻo, mi mục thanh tú, cả người toát lên vẻ đẹp nhu thuận như mỹ nhân cổ điển, khiến ta có ấn tượng rất tốt.

    "Cám ơn cậu, ừ...Mộ Tuyết, tớ nhớ rồi" nói ra một câu cảm kích khách sáo. Tự nghe lại cũng thấy chính mình quá mức câu nệ, chắc vì do ta trước giờ chưa từng có bất kì một người bạn nào. Càng không cùng ai nói nhiều.

    "Có gì đâu. Từ giờ mình là bạn của nhau, cậu cứ thoải mái với tớ là được. Cậu đứng phía sau tớ đi, đến giờ rồi" Mộ Tuyết chẳng những xinh đẹp còn hiểu lòng người, có một người bạn như vậy hẳn là không tệ đi. Ta đứng phía sau Mộ Tuyết, phát hiện nữ sinh này so với ta thấp hơn một chút, bờ vai nhỏ nhắn, yếu đuối, động lòng người, khiến phái mạnh nảy sinh cảm giá muốn che chở, đúng kiểu bạn gái lí tưởng trong lòng các nam nhân. Dự là cô bạn này sẽ có không ít hoa tâm. Ta quả thật nghĩ nhiều rồi, dù sao cũng không liên quan đến ta.

    Hết nghe hiệu phó rồi đến hiệu trưởng phát biểu. Khiến hai chân ta đều rã rời, buồn ngủ đến cả hai mắt đều muốn díp lại mà vẫn chưa kết thúc. Ta nhìn quanh một vòng, phát hiện thì ra không chỉ ta mệt mỏi, ai nấy cũng đều mệt nha. Thời gian vẫn cứ trôi qua nhàm chán như thế, người ở trên kia vẫn luyên thuyên không ngừng, trời ạ, ta thầm nghĩ giờ này mà được nằm nhà chơi game thì còn gì sướng bằng.* Cho đến khi :

    "Sau đây là một vài lời của hội trưởng hội sinh viên gửi gắm đến các em tân sinh viên khoá XX" vẫn cái giọng ồ ồ chua chát của ông thầy nào đó. Nhưng lạ ở chổ, mọi người xung quanh ta dường như phấn chấn cả lên, đặc biệt là mấy nam sinh bắt đầu hò hét thô thiển :

    "Học tỷ, em yêu chị"

    "Học tỷ, yêu em đi, yêu em đi"

    "Học tỷ, chị là xinh đẹp nhất"

    "Học tỷ, chị nhìn em một cái đi, em ở đây này" một nam sinh gần ta còn quơ tay quơ chân nhảy nhót loạn xạ nhằm gây sự chú ý.

    Hiếu kì nhìn lên phía trước, xem là đại nhân vật nào. Từ xa, ta nhìn thấy bóng dáng thanh thục mà từ lâu đã nhớ nhung thành thân thuộc. Nơi nào có sự xuất hiện của cô ấy, đều trở nên mĩ diệu lạ thường. Thân ảnh xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào khiến người khác đều đi vào trầm luân. Hoá ra, không chỉ có mỗi ta si mê, nếu vạn người gặp, có lẽ vạn người đều mê luyến.

    "Chào các em, chị tên là Triệu Y Nhi, hội trưởng hội sinh viên, rất vui được gặp mặt các em tân sinh viên có mặt tại đây. Mỗi một bạn học đỗ vào trường của chúng ta đều là những bạn ưu tú nhất, xuất sắc nhất. Chị hi vọng các em sẽ cố gắng tiếp tục phát triển kiến thức, hoàn thành khoá học với thành tích tốt nhất. Nếu các em có thắc mắc gì không rõ, cứ tìm đến các anh chị trong hội sinh viên, họ đều sẵn lòng giúp đỡ." Thật ra ta cũng không nghe rõ nội dung mà cô ấy nói đâu, trong đầu ta chỉ là thanh âm nhẹ dịu ấm áp.

    Chị ấy đứng đó, trong tầm mắt ta, không gần cũng không quá xa, nhưng sao ta lại cảm giác khoảng cách giữa hai chúng ta xa đến vạn dặm.

    Trong tiếng hò hét : "Học tỷ, em yêu chị, mỗi ngày đều muốn nhìn thấy chị", "Y Nhi là của tao, không ai được tranh giành"....những lời sáo rỗng ấy không làm ta cảm thấy buồn phiền, chỉ khi ta nghe những gì Mộ Tuyết nói :

    "Thôi đừng mơ mộng hảo huyền, cô ấy có hôn phu rồi, các người không biết à ?" dù nói không quá lớn, nhưng cũng đủ để ta nghe rõ ràng không sai lệch một câu chữ nào.

    Cô ấy,

    Có "hôn phu" rồi...

    Ta, chết lặng.
    Sửa lần cuối bởi Lannhi370; 03-05-18 lúc 02:49 PM.
    Lannhi370 Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •