Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 44 của 44
  1. #41
    Ngày tham gia
    May 2017
    Bài viết
    47
    Ngân lượng
    383
    Thanked: 190

    Chương 40

    Mời Đọc (Click Here) :

    Được Lôi Chấn cho phép, Trần Thành một thân kích động, vội vàng đem toàn bộ tin tức mình thám thính được nói ra. Mặt Lôi Chấn có biểu tình biến hóa vô cùng phong phú, chờ khi Trần Thành nói xong Lôi Chấn nhảy dựng lên mắng: "Gia gia của ngươi(*), tên họ Liêu kia cũng không phải kẻ đơn giản, đường đường là người xuất gia nhập đạo thế nhưng lại cấu kết làm việc bại hoại, gia gia của ngươi, cái gì mà tứ đại giai không, là một lão già xuất gia làm chuyện thương thiên hại lý thì có". Vừa mắng vừa không ngừng đi tới đi lui trong miếu, cả người tản ra tức giận.

    (*): Đại khái là một câu chửi bậy, dịch sát nghĩa sẽ mất hay nên mình giữ nguyên Hán Việt.

    Trần Thành thấy đã đúng thời cơ, lại lập tức châm dầu vào lửa: "Tiền bối, trước mắt tam đại môn phái trong võ lâm đều đã quy thuận, lão nhân ngài cũng không thể làm tội nhân thiên cổ được đâu! Chúng ta có chết cũng phải chết có tôn nghiêm, bằng không sau này không còn mặt mũi nhìn liệt tổ liệt tông". Lôi Chấn liên tục gật đầu, không ngớt lời đáp: "Nói rất đúng, nói rất đúng, gia gia của hắn, ngày mai chính là đại hội, trước tiên chúng ta nên làm thế nào cho phải đây".

    Câu hỏi này cũng đã khiến cho Trần Thành bất đắc dĩ. Đúng vậy! Ngày mai chính là đại hội, nếu không thu thập được chứng cứ chứng minh Phương Vô của Bắc Thiếu Lâm có tội thì không thể ngăn cản Phương Vô làm chủ Tứ Nhạc được.

    Lôi Chấn trong miếu suy tư một hồi, đột nhiên nghĩ tới điều gì, dừng bước lại: "Trước mắt, chúng ta vẫn không nên cùng bọn họ trở mặt, tam đại kiếm phái đều gia nhập bọn họ thì thế lực đã không thể xem thường, hơn nữa chúng ta đang ở thế đơn thân độc mã, nếu mạo muội đem sự thật nói ra thì chẳng những người khác không tin, trái lại sẽ bị nói là kẻ vu tội, như vậy không có chút tác dụng nào mà còn đả thảo kinh xà, để bọn hắn có thế phản công, đến lúc đó chúng ta còn tìm không ra chứng cứ chắc chắn càng bị bọn họ làm khó dễ".

    Trần Thành gật gật đầu, cảm thấy lời nói vô cùng hữu lý, bây giờ chẳng khác nào đang ngồi trên lưng cọp, nếu bọn hắn thuyết phục được tam đại kiếm phái thì khẳng định thế lực càng mạnh hơn. Trần Thành mang trong lòng lo lắng hỏi: "Vậy ngày mai chúng ta có nên đi không? Làm cho kế hoạch bọn họ không thể thực hiện được, nếu lỡ tam phái còn lại gia nhập bọn họ, thế lực sẽ càng cường đại"

    Lôi Chấn ngưng mi trầm tư: "Ngươi làm sao biết tam đại kiếm phái sẽ toàn bộ gia nhập tổ chức? Còn nữa, coi như bọn hắn nhường cái tên đầu bóng lưỡng Phương Vô làm chủ, cũng sẽ không thể nhanh như vậy được lòng tất cả, tất nhiên vẫn có kẻ phản đối, có chết cũng không gia nhập, nếu là hạng người nhát gan thì coi như lần này không có đại hội bọn họ cũng sẽ sớm khuất phục chẳng phải sao?. Nghe được lời này, ba người ở đây cùng gật gật đầu.

    Trần Thành lại hỏi: "Vậy ngày mai chúng ta không làm gì cả sao?".

    Lôi Chấn phiền não dùng sức gãi gãi ót: "Ngày mai còn có thể làm được gì chứ, chúng ta chứng cớ gì đều không có, nói cái gì cũng trở thành bất lợi".

    Trần Thành có điểm không cam lòng, nhưng Lôi Chấn nói không phải không có lý, trong lòng vô cùng thất vọng, đột nhiên Trần Thành lại nhớ tới Mạnh Nghị, vui vẻ nói: "Đúng rồi tiền bối, đệ tử Hoa Sơn chưa chết, hắn được chúng ta cứu, hắn có thể làm chứng đám hắc y nhân công giết Hoa Sơn có vài tên sử dụng công phu của Hành Sơn".

    Lôi Chân cả kinh hỏi: "Đệ tử Hoa Sơn vẫn còn sống?".

    Trần Thành gật gật đầu.

    Lôi Chấn liền vui vẻ nói: "Hắn ở đâu? Mau dẫn ta đi xem".

    Trần Thành trả lời: "Hắn hiện tại được chúng ta an bài trong thành, tạm thời rất an toàn, thỉnh tiền bối an tâm".

    Lôi Chấn lôi kéo tay Trần Thành chạy ra khỏi miếu, vừa đi vừa nói chuyện: "Đi nhanh lên đi nhanh lên, mang ta đi nhìn xem".

    Chỉ chốc lát, bốn người liền xuất hiện ở hậu viện Khách Nguyên điếm, Trần Thành gõ cửa phòng Mạnh Nghị, rất nhanh cửa liền mở, Mạnh Nghị vui vẻ kêu: "Trần công tử". Bởi vì bây giờ Ôn Tình đang là một nho sinh, Mạnh Nghị muốn chào hỏi cũng phải ẩn nhẩn. Lôi Chấn vừa thấy Mạnh Nghị, kinh hỉ nói: "Ngươi là con trai Mạnh Tuyệt?". Mạnh Nghị đúng là nhi tử của Hoa Sơn chưởng môn.

    Mạnh Nghị nhận ra người này là bang chủ Cái Bang - Lôi Chấn, nhanh chóng cung kính trả lời: "Vãn bối kính chào Lôi tiền bối, tiên phụ (*) đúng là Mạnh Tuyệt". Nghĩ đến phụ thân, Mạnh Nghị trong lòng lại thương tâm cùng thống hận.

    (*): Người cha đã qua đời nhưng gọi theo cách kính trọng.

    Lôi Chấn vừa buồn vừa vui, kích động nói: "Được, được, Mạnh lão đệ vẫn còn hậu tôn, được, được".

    Mạnh Nghĩ cũng kích động ôm quyền, hai gối quỳ xuống đất: "Cầu tiền bối thay vãn bối làm chủ".

    Lôi Chấn nhanh chóng nâng hắn dậy: "Đứng dậy đi, tên kia là loại người không bằng cầm thú, lão tử ta xem thường nhất chính là loại người vô sỉ như vẩy, tất nhiên sẽ giúp ngươi lấy lại công đạo"

    Mạnh Nghị cảm động lưu lại nước mắt, cảm kích nói: "Đa tạ tiền bối".

    Trần Thành hỏi Lôi Chấn: "Tiền bối, ngươi nói xem nếu chúng ta để Mạnh Nghị làm chứng, phần thắng bao nhiêu?".

    Lôi Chấn trầm tư, hỏi Mạnh Nghị: "Ngươi có bằng lòng làm chứng vạch tội không?".

    Mạnh Nghị nhanh chóng gật gật đầu: "Điều đó là đương nhiên, chỉ cần có thể báo được thù, cho ta làm gì ta cũng nguyện ý".

    Lôi Chấn dạo bước trong phòng, trầm ngâm nói: "Chỉ sợ đến lúc đó tên họ Liêu lại nói cả thiên hạ ai cũng biết chiêu thức của bọn hắn, nói có kẻ cố ý giá họa cho Hành Sơn, đem trách nhiệm chối bỏ không còn một mảnh".

    Trần Thành tuy rằng hiểu lời của Lôi Chấn hoàn toàn có lý, phần lớn Liêu Diệu sẽ chối bỏ nhưng nàng chính là không cam lòng, vì thế lên tiếng: "Cho dù là một tia hi vọng, chúng ta cũng không nên buông tha, nếu mất đi cơ hội này chúng ta sẽ như thế mà bó tay, cái gì cũng không thể làm được nữa". Nhìn Trần Thành có chút không bình tĩnh, Ôn Tình ở phía say khẽ chạm vào tay Trần Thành, Trần Thành quay đầu nhìn nàng chỉ thấy nàng nhẹ lắc đầu, Trần Thành thầm than thở, nhưng trong lòng vẫn không muốn buông tha cơ hội lần này.

    Mạnh Nghị lôi kéo ống tay áo của Lôi Chấn: "Tiền bối, ta thấy Trần công tử nói rất đúng, cho dù là cơ hội một phần vạn đi nữa ta cũng nên thử". Nghe cả Trần Thành cùng Mạnh Nghị đều nói như vậy, Lôi Chấn nhíu mày, trong lòng xảy ra đấu tranh.

    Trong đầu Trần Thành đột nhiên nảy ra ý tưởng, vì thế nói ra ý kiến của mình cho mọi người biết. Ôn Tình là người đầu tiên tán thành, nàng biết nếu lần này không làm, Trần Thành sẽ không cam lòng, càng sẽ lo lắng, bởi vì bọn họ đã chú ý đến Tiết gia trang, nếu lần này kế hoạch bọn họ thuận lợi, Tiết gia trang rất nhanh sẽ rơi vào khốn cảnh. Tuyết Tình thì lo lắng, nàng sợ Trần Thành đem chính mình vào nguy hiểm. Lôi Chấn trầm tư một lúc sau vẫn là đáp ứng Trần Thành. Năm người bắt đầu trao đổi cụ thể tình huống, với kế sách ứng phó, thẳng đến khi mặt trời lặn thì Vương Đan Vũ lên gõ cửa phòng.

    Trần Thành mở cửa nhìn Vương Đan Vũ, hỏi: "Vương thúc, có phải có tin tức gì không?".

    Vương Đan Vũ đưa mắt nhìn Tuyết Tình: "Thiếu chủ, vừa rồi người của Hành Sơn đem đến cho Tuyết Tình cô nương"

    Vương Đan Vũ lại nói: "Bọn họ có nói rằng thỉnh Bích Hải cung ngày mai dự đại hội, bảo ta phải tận tay giao cho Tuyết Tình cô nương". Nói xong liền đưa phong thư ghi hai chữ thiệp mời trao cho Tuyết Tình. Tuyết Tình nghi hoặc nhìn phong thư kia, đưa tay nhận lấy, đột nhiên Lôi Chấn nói: "Như vậy càng tốt, các ngươi có thể danh chính ngôn thuận đi vào đại hội, không cần phải giả mạo".

    Trần Thành nghĩ mãi không thông: "Hành Sơn hẳn là phải sợ chúng ta tham gia mới đúng a! Chẳng lẽ bọn hắn không lo rằng chúng ta sẽ quấy rối?". Tất cả mọi người chăm chú nhìn vào thiệp mời trong tay Tuyết Tình, cảm thấy có điểm kỳ quái.

    Mắt Lôi Chấn đổi tới đổi lui, một lúc sau hai tay vung ra, một bộ dạng chết thì chết: "Mặc kệ mặc kệ, phỏng chừng bọn hắn cảm thấy tất cả môn phái nên được mời đến, không mời Bích Hải cung cũng không hợp tình thế nên mới phát thiệp mời! Ngươi mau mở ra xem".

    Mọi người nghe Lôi Chấn nói thế, cảm thấy có chút đạo lý. Tuyết Tình tay trái cầm lấy phong thư, tay phải bắt đầu xé phong thư, sau đó lấy ra một tờ giấy gấp màu đỏ, mở ra thiệp mời, bề mặt được dùng nguyên liệu màu vàng để viết: Xin mời chúng đệ tử Bích Hải cung tham gia nghị sự đại hội của Tứ Nhạc kiếm phái, bên dưới góc phải có đề tên: Hành Sơn phái. Xem xong, Tuyết Tình hai tay đóng lại, chuẩn bị đem thiệp mời thu vào lòng, ai ngờ hai ngón tay Tuyết Tình cấp tốc biến thành màu đen, tất cả mọi người đều kinh hoảng, giống như bị lôi điện bổ trúng, chấn động hốt hoảng cùng hô to: "Có độc, thiệp mời kia có độc". Tuyết Tình vội vàng đem thiệp mời ném xuống, nhưng độc đã tràn rất nhanh, mọi người chưa kịp phản ứng thì cả bàn tay đã đen một mảnh. Ôn Tình thấy vậy liền nhanh chóng chắn trước mặt Tuyết Tình điểm đại yếu huyệt ngăn ngừa độc tố chảy vào lục phủ ngũ tạng. Huyệt đạo bị đóng, Tuyết Tình chậm rãi ngất đi, Ôn Tình đưa tay nắm lấy eo Tuyết Tình thuận thế ôm ngang nàng lên, đưa đến giường, Trần Thành nhanh chóng đi đến, lo lắng hỏi han.

    Ôn Tình xem thử mạch đập, kiểm tra thương thế. Trong phòng đột nhiên an tĩnh dị thường, mọi người khẩn trương nhìn lên tay của Ôn Tình đang để trên cổ tay Tuyết Tình, ai cũng không nói gì. Thời gian trôi qua đi, đôi mi Ôn Tình khẽ nhíu, mọi người lại càng lo lắng, trong phòng đột nhiên có vẻ áp lực, có dũng khí làm cho người ta chết ngạt.

    Ôn Tình rốt cục cũng rút tay ra khỏi cổ tay Tuyết Tình, Trần Thành nhanh chóng hỏi: "Như thế nào?". Ôn Tình nhíu chặt mày, ánh mắt lo lắng lại ngơ ngác thâm thúy, giống như là trầm tư điều gì. Tất cả mọi người đều đang chờ kết luận từ Ôn Tình, tâm tình như đang lao xuống dốc.

    Một giây lại một giây trôi qua...

    "Độc này, ta tạm thời không biết gọi là gì, ta đã đọc qua rất nhiều sách thuốc như vậy nhưng vẫn chưa từng thấy qua". Ôn Tình liều mạng lục tung trí nhớ nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể kết luận như vậy. Kết luận này đối với mọi người mà nói chính là chuyện kinh thiên động địa không thể nghi ngờ, mọi người đều hiểu rõ, kết luận này có ý tứ gì. Chấn động chưa dứt thì Ôn Tình quay sang nói với Trần Thành: "Ta trước hết giúp nàng bứt độc, có thể bức ra bao nhiêu hay bấy nhiêu, ta viết cho ngươi đơn thuốc, ngươi mau đi lấy thuốc trước đã, tạm thời cứ ngăn không cho độc tố tiến vào lục phủ ngũ tạng rồi tiếp tục nghĩ biện pháp". Trần Thành nhanh chóng gật đầu.

    Ôn Tình bật người viết tên các loại thuốc, sau đó đem đơn thuốc đưa cho Trần Thành, hai mắt chăm chú nhìn hắn, đơn giản nói: "Phải nhanh chóng". Trần Thành gật gật đầu, tiếp nhận đơn thuốc, quát lên: "Vương thúc, chúng ta đi". Hai người liền xông ra ngoài. Ôn Tình dời mắt nhìn Lôi Chấn, nhẹ nói: "Trong lúc này ta không hi vọng có ai quấy rầy". Lôi Chấn gật gật đầu: "Ngươi yên tâm, ta ở bên ngoài giúp ngươi canh chừng, ngay cả ruồi bọ cũng không thể dẫn dụ đến một con". Nói xong liền đưa tay kéo Mạnh Nghị ra khỏi phòng, thuận tay đem cửa phòng đóng chặt.


    Tu trăm năm mới được cùng chung thuyền, tu ngàn kiếp mới cùng chung chăn gối
    Kiếp trước ngoái đầu nhìn nhau 500 lần mới đổi lại cho kiếp này được 1 lần gặp gỡ.


    Nếu không nợ nhau, làm sao gặp gỡ!
    Hoa nở là hữu tình, hoa rơi là vô ý
    Duyên đến nên quý, duyên hết nên buông
    Người đến là duyên khởi, người đi là duyên tàn
    Duyên sâu thì hợp, duyên mỏng thì tan
    Vạn pháp do duyên, vạn sự tùy duyên
    .
    Victory Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to Victory For This Useful Post:


  3. #42
    Ngày tham gia
    May 2017
    Bài viết
    47
    Ngân lượng
    383
    Thanked: 190

    Chương 41

    Mời Đọc (Click Here) :

    Ôn Tình xoay người nhìn Tuyết Tình đang nằm trên giường, trong lòng tràn ngập lo lắng, thầm than thở chậm rãi đi tới giường. Giúp Tuyết Tình ngồi dậy, mình cũng ngồi trước mặt Tuyết Tình, đưa tay cởi áo khoác của nàng, áo lót màu trắng dần dần được cởi ra, tay Ôn Tình đưa đến lưng eo nàng, từ từ rút ra nhuyễn kiếm nơi thắt lưng cắt một đường sâu vào hai ngón tay của Tuyết Tình rồi tra kiếm vào vỏ. Song chưởng đặt trên ngực Tuyết Tình, vận chuyển chân khí trong cơ thể, hai tay chậm rãi truyền vào cơ thể Tuyết Tình, chỉ chốc lát ngay chỗ ngón tay bị đứt của Tuyết Tình chậm rãi một giọt lại một giọt máu đen rơi xuống bên ngoài.

    Trần Thành với sự chỉ dẫn của Vương Đan Vũ, cầm ngọn đèn cuống quít chạy băng băng trên các con đường của Hành Sơn thành, bước chân nhanh vào tiệm thuốc rồi lại thất vọng trở ra, lo lắng chạy khắp nơi, cảnh tượng này lặp lại một lần lại một lần đến khi đây là tiệm thuốc cuối cùng trong Hành Sơn thành, đây cũng là niềm hi vọng cuối cùng của Trần Thành, đứng ở cửa nắm phương thuốc trong tay không chịu nổi khẽ run lên, trong lòng khẩn cầu nâng đôi chân như mang chì từng bước một hướng vào tiệm thuốc.

    Điếm lão bản nhìn phương thuốc rồi lại nhìn Trần Thành, Trần Thành thấy lão bản làm vậy cũng không khỏi hốt hoảng, trán bất tri bất giác chảy mồ hôi lạnh. Động tác này đêm nay nàng đã chứng kiến rất nhiều lần, điếm lão bản kia cuối cùng đem phương thuốc trả về cho Trần Thành: "Mấy vị thuốc này vừa vặn đã bán hết cả rồi". Tuy rằng Trần Thành đã đoán được kết quả, nhưng vẫn là chờ đợi điếm lão bản nói ra, mặt dù câu nói này nàng đã nghe qua nhiều nhưng vẫn không kìm được hoảng loạn cầm lấy tay lão bản, vội vàng khẩn cầu: "Lão bản, ta chỉ có mấy vị thuốc này để cứu mạng, phiền ngươi hãy vào tìm lại đi, vào kho hàng xem còn hay không, nhờ ngươi lão bản, ta xin ngươi". Nhìn Trần Thành sốt ruột, lão bản kia cũng thầm than một mạch: "Không phải ta không muốn giúp công tử, nhưng thật sự mấy vị thuốc này đều đã bán hết rồi, xế chiều hôm nay có một chàng trai đến muốn mua toàn bộ mấy vị thuốc này, tiểu điếm không kịp bổ sung hàng ngay được!". Xế chiều hôm nay? Toàn bộ mua hết? Nhất định là kẻ hạ độc, vì biết được mấy vị thuốc này khống chế được độc tính mới đem toàn bộ mua hết, nghĩ vậy trong lòng Trần Thành không khỏi rối loạn, kế tiếp không biết nên làm thế nào.

    Vương Đan Vũ trong lòng cũng sốt ruột, nhìn ánh mắt vô thần của Trần Thành nhanh chóng hỏi: "Thiếu chủ, chúng ta bây giờ nên làm gì?". Không thể hoảng, không thể hoảng, nhất định còn biện pháp, đầu Trần Thành nhanh chóng vận động, ánh mắt đột nhiên hoàn hồn: "Chúng ta đi trấn nhỏ vùng phụ cận mua". Nói xong liền nâng bước rời đi, Vương Đan Vũ nhanh chóng đuổi theo: "Ta xem trấn nhỏ vùng phụ cận cũng chưa chắc có thể mua được, bọn hắn đã có tâm ý không muốn chúng ta mua được mấy vị thuốc kia tự nhiên cũng sẽ thu mua cả mấy vùng phụ cận". Trần Thành nhanh chóng dừng lại cước bộ, cảm thấy lời nói Vương Đan Vũ cũng có lý, chuyện nàng nghĩ thì tất nhiên bọn hắn cũng sẽ nghĩ tới, vậy hiện tại nên làm thế nào cho phải? Chẳng lẽ học theo Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung, đi Hành Sơn trộm thuốc? Được, vậy thì ta đi Hành Sơn một chuyến.

    Trần Thành nói với Vương Đan Vũ: "Vương thúc, ta đi Hành Sơn phái trộm thuốc, ngươi ở lại khách điếm trông coi, xem chừng các nàng". Vương Đan Vũ cả kinh vội hỏi: "Thiếu chủ đi một mình sao? Ta sợ sẽ gặp nguy hiểm, bọn hắn cũng sẽ nghĩ đến việc ngươi đi trộm thuốc, nhất định là bày thiên la địa võng chờ ngươi".

    Cho dù thiên la địa võng ta cũng phải đi, tính mạng Tuyết Tình vẫn đang tùy thuộc vào ta, Trần Thành chỉ thản nhiên nói: "Cứu người quan trọng hơn". Nói xong liền nhanh chân quay về khách điếm, đổi lại y phục dạ hành rồi một mình đi Hành Sơn phái.

    Ở chổ cửa của Hành Sơn thành xuất hiện hai nữ tử thanh lệ, một vị thân mặc trường sam màu xanh, một vị mang trường sam màu đỏ chói mắt, ở trong đám người hai người này đều rất nổi bật. Nữ tử mang trường sam màu đỏ đưa tay kéo thanh sam nữ tử, tựa hồ rất vui vẻ nói gì đó, chỉ thấy thanh sam nữ tử mỉm cười nhẹ. Hai nàng đi đến quán nhỏ ven đường thì ngừng lại, nữ tử mang trường sam màu đỏ vui vẻ la lên: "Lục Lục, ngươi xem, cái này chơi rất vui! Chúng ta cùng mua một cái đi". Hai người này đúng là Lục Trúc cùng Đường Mịch, bởi vì lúc trước hai nàng tranh cãi ầm ĩ nên mới đến chậm vài ngày so với Tuyết Tình.

    Lục Trúc sủng nịnh nhìn Đường Mịch, cười hỏi lão bản: "Cái này bao nhiêu tiền? Chúng ta mua một cái". Lão bản nhiệt tình hỏi han: "Tiểu cô nương thích hình nào?".

    Đường Mịch chỉ tay vào Đường Tam Tạng: "Ta lấy cái này".

    Lục Trúc kỳ quái: "Vì sao lại chọn hòa thượng?".

    Đường Mịch trả lời: "Người ta là cao tăng đắc đạo, hơn nữa lớn lên tuấn tú".

    Lục Trúc cố y kéo dài "Nha..." một tiếng: "Thì ra ngươi thích người tuấn tú".

    Đường Mịch quýnh lên, chân giậm đất, reo to: "Nào có nào có, ta không phải như vậy". Sau đó nhìn qua lão bản: "Ta không thích cái này nữa". Sau đó chỉ tay vào một nữ tử cầm kiếm: "Ta lấy cái này". Thấy vậy Lục Trúc hé miệng cười trộm. Đường Mịch liếc nàng một cái, tức giận "Hừ" một tiếng, tuy rằng nàng biết Lục Trúc chỉ là đùa nàng nhưng cũng không dám tiếp tục lấy vị Đường Tăng tuấn tú kia nữa.

    Hai người ở trên đường dạo chơi cũng không bao lâu mới đi đến Khách Nguyên điếm, vừa nói là tìm Tuyết Tình, Vương Đan Vũ cẩn thận đánh giá hai người: "Thỉnh hỏi nhị vị cùng Tuyết Tình cô nương là quan hệ thế nào?". Ở tình huống hiện tại hắn lại càng phải cẩn thận hơn.

    Lục Trúc thấy vẻ mặt điếm chưởng quày, trong lòng bỗng nhiên kỳ quái, ngoài miệng đáp: "Nàng là sư tỷ của ta".

    Vương Đan Vũ tiếp tục cẩn thận xem xét hai người một phen, mới mở miệng nói: "Mời nhị vị". Đi trên con đường đến nội viện, Vương Đan Vũ lại nói: "Trước hết ta mang hai vị đến sương phòng nghỉ tạm, Tuyết Tình cô nương hiện tại không tiện gặp nhị vị".

    Lục Trúc kỳ quái hỏi: "Vì sao?".

    Vương Đan Vũ lo lắng thở dài: "Tuyết Tình cô nương bị người khác ám toán, thân trúng kịch độc, hiện tại vẫn đang bức độc".

    Lục Trúc toàn thân chấn động, mắt trợn trừng, nhanh chóng bắt lấy tay Vương Đan Vũ: "Sư tỷ của ta trúng độc gì? Chẳng phải bức độc ra là vô sự sao?". Lục Trúc không biết được loại độc kia sâu đậm thế nào, có thể cứu được hay không, nàng chỉ hi vọng nghe được bức độc sẽ bình an vô sự, ai ngờ Vương Đan Vũ thở dài lắc lắc đầu, không nói nữa. Vẻ mặt này là có ý gì? Lục Trúc toàn thân đều phát run, bất động tại chỗ. Nhìn Lục Trúc ánh mắt thẳng tấp nhìn phương xa, nháy mắt cũng không có, thân thể cứng ngắc đứng ở đó, Đường Mịch nhẹ nhàng lắc lắc, phe phẩy tay trước mặt Lục Trúc, lời lẽ ôn nhu an ủi: "Lục Lục, không có chuyện gì đâu, không cần lo lắng, không phải là trúng độc sao, có ta đây". Được rồi, giờ phút này Lục Trúc thế nhưng quên mất Đường Mịch là đệ tử Đường Môn, có thể chế tạo bách độc cũng có thể giải được bách độc. Lục Trúc vui vẻ nắm lấy tay Đường Mịch, vui mừng nói: "Đúng vậy! Ta như thế nào lại quên ngươi, ngươi giúp ta nhìn xem". Nói xong liền kéo Đường Mịch đi, tuy rằng Đường Mịch hận Bích Hải cung sát hại đệ tử Đường Môn, nhưng đáy lòng nàng biết Bích Hải cung sẽ không vô cớ hạ thủ, hơn nữa nàng cũng không muốn Lục Trúc thương tâm khó sống.

    Lôi Chấn canh giữ ở cửa thấy Vương Đan Vũ đi đến cùng với hai nữ tử, tâm kỳ quái, trong lòng hoài nghi là người của Bích Hải cung, nhưng đệ tử Bích Hải cung cũng có thể bị giả dạng, lại chứng kiến Đường Mịch một thân đỏ chói mắt, bật người thấp giọng quát: "Các ngươi đứng lại, không cho phép đi tới".

    Vương Đan Vũ đi đến trước mặt Lôi Chấn, cung kính thấp giọng: "Tiền bối, hai người này là người của Bích Hải cung".

    Lôi Chấn chuyển động mắt, cẩn thận đánh giá hai người: "Là ai cũng không được, ta giữ ở cửa này, đã đáp ứng ngay cả muỗi cũng không cho vào, đây lại là hai người xa lạ, sao có thể buông tha".

    Vương Đan Vũ lại nói: "Ta mang hai người này tạm thời đi nghỉ tạm".

    Lôi Chấn nhanh chóng ngăn lại: "Vậy cũng không được, không cho phép đi vào trong, các ngươi chờ một lát mới được đi qua".

    Vương Đan Vũ quay đầu nhìn Lục Trúc hai người, hi vọng hai người có thể hiểu được. Lục Trúc nhìn Lôi Chấn kiên quyết như vậy, cùng với ánh mắt của điếm chưởng quày, lên tiếng nói: "Ta sẽ chờ ở đây". Kỳ thật nàng cũng mong muốn đợi ở đây để chờ kết quả.

    Lôi Chấn đột nhiên nhớ tới điều gì, nhìn Vương Đan Vũ hỏi: "Sao ngươi lại ở đây, chẳng phải ngươi đi mua thuốc cùng tiểu tử kia sao?". Vương Đan Vũ liền hiện lên ưu sầu, đem chuyện đi mua thuốc toàn bộ nói ra. Lôi Chấn vỗ đùi, thấp giọng mắng: "Gia gia của hắn, cái tên họ Liêu kia, thật là kẻ hèn hạ, nếu có cơ hội ta nhất định sẽ một chưởng bổ hắn, tên thấp hèn, không, là tên vô sỉ mới đúng".

    Lục Trúc nghe được Vương Đan Vũ nói như vậy, trong tâm lại bắt đầu hốt hoảng quay đầu nhìn Đường Mịch, hy vọng nàng có thể cho mình một đáp án an tâm. Đường Mịch cũng nhìn qua Lục Trúc, trong mắt tỏa ra chủ ý không xác định, nàng có thể chế giải dược nhưng ít nhất cũng phải có nguyên liệu chứ! Trên người nàng có mang thuốc giải độc cũng không biết có hữu hiệu hay không. Nhìn ánh mắt không xác định của Đường Mịch, trong tâm Lục Trúc lại rối rắm.

    Trần Thành mặc y phục dạ hành lẻn vào lục tung các gian phòng ở Hành Sơn phái lên, nhưng cho dù tìm đến nửa ngày đều không tìm ra phòng thuốc. Đột nhiên nghe bên ngoài có tiếng nói: "Ngươi nói xem vì sao chưởng môn lại mua nhiều thuốc như vậy? Nhưng toàn bộ lại để ở nhà gỗ nhỏ phía sau núi, không sợ bị ẩm ướt làm hỏng hết sao?". Trần Thành trong lòng vui vẻ, chờ người bên ngoài đi xa mới từ trong phòng lẻn ra, chạy ra phía sau núi.

    Ngọn núi cao hơn ba, bốn trăm thước mà nhà gỗ lại được xây ngay tại đỉnh núi, thật không biết dùng để làm gì. Trần Thành ở sau núi tìm thật lâu mới phát hiện có một căn nhà gỗ ở trên đỉnh núi, trong lòng vui vẻ, thân ảnh chợt lóe liền hướng nhà gỗ nọ chạy đi. Đẩy cửa, nhìn thoáng qua rồi thân ảnh nhanh chóng đi vào, trong phòng tối đen một mảnh, ước chừng trong phòng cũng chỉ có vài đồ đạt, nhưng Trần Thành nhìn khắp phòng cũng không phát hiện thuốc mình cần tìm. Đột nhiên một cổ hương khí rất thơm, đậm, có điểm gay mũi bay đến chỗ Trần Thành, nghe được mùi này Trần Thành nghĩ ngay đến thuốc sát trùng, tuy rằng mùi vị không giống lắm, hơn nữa còn có hương vị khác lạ, Trần Thành nhanh chóng nhận ra đây là hương độc, vì thế trong lòng thầm kêu không xong, cả người bật dậy lắc người ra khỏi căn nhà.

    Vừa chạy ra đến cửa lại bị đuốc lửa bao vây tứ phía, trăm cây đuốc sáng nháy mắt đem màn đêm hắc ám nuốt trọn, cả vùng rực sáng như ban ngày, sáng đến nổi làm cho Trần Thành trong khoảnh khắc cũng không thể mở hai mắt.

    Chỉ nghe âm trầm của nam tử đang cao giọng cười to, đắc ý nói: "Chúng ta cố tình tiếp đãi đạo khách thế này, không biết các hạ có vừa lòng không?" Nói xong, lại là một tràng tiếng cười. Trần Thành biết nàng bị trúng kế, bị bọn hắn mai phục. Đột nhiên ngực nàng có điểm đau, nơi cổ mất hết cảm giác, nàng trúng độc, bật người mang bình thuốc giải độc mà Tuyết Tình đưa cho, việc thở ngày càng khó khăn, thân thể ngày càng bị khống chế, cầm bình sứ trong tay mà run rẩy, chân mềm nhũn, tự động quỳ trên mặt đất...

    "Ha ha ha...". Tràng cười kia lại vang lên, tiếng cười kia sao thật liều lĩnh, làm cho người khác cũng phải sinh chán ghét.

    Tu trăm năm mới được cùng chung thuyền, tu ngàn kiếp mới cùng chung chăn gối
    Kiếp trước ngoái đầu nhìn nhau 500 lần mới đổi lại cho kiếp này được 1 lần gặp gỡ.


    Nếu không nợ nhau, làm sao gặp gỡ!
    Hoa nở là hữu tình, hoa rơi là vô ý
    Duyên đến nên quý, duyên hết nên buông
    Người đến là duyên khởi, người đi là duyên tàn
    Duyên sâu thì hợp, duyên mỏng thì tan
    Vạn pháp do duyên, vạn sự tùy duyên
    .
    Victory Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to Victory For This Useful Post:


  5. #43
    Ngày tham gia
    May 2017
    Bài viết
    47
    Ngân lượng
    383
    Thanked: 190

    Chương 42

    Mời Đọc (Click Here) :

    Thân thể ngày càng bị khống chế như nhũn ra, chẳng lẽ ta phải bỏ mạng nơi này sao? Không, Trần Thành không cam lòng, chết ở trong tay đám người cặn bã này nàng thật sự không cam lòng. Ý nghĩ bắt đầu có điểm mơ hồ, có chút ảo giác, nàng giống như gặp được cha mẹ của mình, bọn họ đang nhìn mình mỉm cười vẫy tay. Trần Thành thật rất nhớ, chìa tay ra, hai đầu gối quỳ xuống đất chậm rãi nâng tới, trên mặt bỗng mỉm cười. Đột nhiên, trước mặt tối sầm, thân ảnh ba mẹ đều biến mất, Trần Thành căng thẳng, muốn tìm kiếm thì đột nhiên trước mặt lại xuất hiện hình ảnh Ôn Tình, nàng đang đứng đó, nhìn nàng bằng ánh mắt lãnh đạm, lạnh lùng nói: "Thuốc đâu? Vì sao lại đi lâu như vậy?". Đúng! Ta phải lấy thuốc trở về cứu Tuyết Tình, ta không thể chết ở đây được, ta phải về để gặp Ôn Tình. Trần Thành đầu óc trở nên thanh tỉnh, dùng hết khí lực toàn thân cùng ý chí, nhanh tay lấy thuốc run run đổ ra, cúi đầu gian nan uống mấy viên thuốc hình tròn kia, sau đó ngồi lên mặt đất, khoanh chân đả tọa, nhanh chóng hòa tan mấy viên dược.

    Vừa rồi mấy kẻ liều lĩnh bật cười kia, nhìn thấy Trần Thành ngồi ngay ngắn trên mặt đất, tâm kỳ quái, theo như tốc độ phát tác của thuốc thì giờ phút này hắn phải hôn mê ngã xuống đất mới đúng. Người nọ nâng tay phải lên, liền có hai tên chạy đến trước mặt hắn, người nọ trầm thấp phân phó: "Đến xem thử". Hai người kia gật đầu lấy ra trường đao, cẩn thận đến chỗ Trần Thành.

    Hai trượng, một trượng, hai thước, một thước,...Hai người kia đột nhiên vung đao: "Hô...". Một tiếng gió vang, chỉ thấy hai thanh đao chớp mắt hạ xuống đầu Trần Thành, Trần Thành nhanh chóng thâm hiểm né tránh được, ngã xuống đất rút ra trường kiếm vung lên đánh bay hai cây đại đao, tiếp tục một màn lăn lộn, xoay người dựng lên tiếp tục quét ngang một cước, đem hai người kia trực tiếp đá bay ra ngoài. Một màn này liền làm mọi người kinh ngạc không kịp phản ứng, Trần Thành xoay người một cái, vận động chân khí triển khai khinh công, hướng chân núi nhảy xuống, nhìn thân ảnh Trần Thành biến mất nơi dưới núi, nam tử dẫn đầu kia mới vội vàng đuổi theo, nhưng nhìn xuống nơi âm u kia, làm sao còn thấy được bóng dáng Trần Thành.

    Khách Nguyên điếm lúc này đèn đuốc đã sáng trưng, Lục Trúc, Lôi Chấn cùng đám người kia như cũ lặng yên ngồi trên ghế đá, kẻ ngồi trên thềm đá chăm chú nhìn vào cánh cửa kia chờ nó được mở ra.

    Trong phòng, Ôn Tình đã thu hồi chân khí, đem hai tay ly khai khỏi thân thể Tuyết Tình, Ôn Tình kéo áo trong để Tuyết Tình mặc vào, đang muốn cài áo thì đột nhiên Tuyết Tình chậm rãi mở mắt, hình ảnh đầu tiên không ngờ là một nam tử, Tuyết Tình cả kinh, định thần vừa nhìn, thì ra là Ôn tiên sinh đi bên cạnh Trần Thành, đầu óc bật người thanh tỉnh, ý thức được quần áo mình không chỉnh tề, mà hắn lại đang giúp mình mặc quần áo, cử chỉ quá đỗi thân mật, làm tâm trạng Tuyết Tình kinh hách quay cuồng, giơ tay lên định ngăn cản Ôn Tình, Ôn Tình cũng không phản hồi, tùy ý ngăn cản tay nàng, âm thanh lạnh lùng: "Nếu muốn giữ mạng thì đừng kích động mạnh". Tuyết Tình trợn to hai mắt, kinh ngạc, người này không chỉ chiếm tiện nghi của nàng, lại còn lạnh lùng bảo nàng không nên kích động, Tuyết Tình đột nhiên có điểm tức giận, cảm xúc không ổn định, chưa kịp phát tác đã bị điểm huyệt, cả người chậm rãi ngã ra sau, Ôn Tình đưa tay đỡ, nâng thân thể nàng chậm rãi để lên giường, mặt không cảm xúc nhìn thẳng vào Tuyết Tình, mà Tuyết Tình tuy không thể cử động nhưng nàng có chút vừa sợ hãi, vừa tức giận nhìn chằm chằm Ôn Tình như muốn phun hoả. Ôn Tình cũng đột nhiên có chút cảm giác bất đắc dĩ.

    Chờ đợi lúc lâu sau, cửa kia rốt cục cũng chịu mở ra, đám người kia vội vàng bước vào phòng hỏi han tình huống. Ôn Tình ngồi ở bàn tròn, chậm rãi rót trà không để ý bọn họ thay phiên nhau hỏi han. Thấy Ôn Tình không để ý, bọn họ lại nhanh chóng nhìn thương thế Tuyết Tình, Lục Trúc ngồi ở mép giường nắm lấy hai tay Tuyết Tình, hốc mắt ướt át, nhẹ giọng nói: "Nhị sư tỷ, ngươi hiện tại cảm thấy thế nào?".

    Tuyết Tình suy yếu lắc lắc đầu, đảo mắt nhìn thoáng qua bóng lưng Ôn Tình, chậm rãi nói: "May mắn được Ôn tiên sinh ra sức bức độc tố, hiện tại độc tính đã yếu hơn rồi".

    Nghe được độc tố còn chưa hết, Lục Trúc nhanh chóng kéo Đường Mịch đến, vội la lên: "Tiểu Mịch, ngươi mau xem Nhị sư tỷ giúp ta, xem còn có độc tố không".

    Ôn Tình hơi nghiêng đầu, ánh mắt liếc mắt một cái, lại chậm rãi uống trà.

    Đường Mịch ngồi trên giường, đưa tay phủ lên mạch đập Tuyết Tình, ngưng thần lắng nghe, tất cả mọi người khẩn trương nhìn Đường Mịch. Vẻ mặt Đường Mịch cũng giống như lúc Ôn Tình xem mạch cho Tuyết Tình, đều là khẩn trương giống nhau, trên vầng trán dần dần nhăn lại, xem xét kĩ lưỡng mới rút tay về. Lục Trúc nhanh chóng hỏi: "Tiểu Mịch, như thế nào?".

    Đường Mịch hơi thở dài, đứng lên: "Loại độc này thật lạ, độc tính vừa cố chấp lại bá đạo, phỏng chừng là dung hợp nhiều loại độc dược mà chế thành, độc dược này nếu chạm vào da liền lập tức theo tuyến mồ hôi mà vào trong cơ thể, theo máu lưu thông khắp toàn thân, cuối cùng chảy vào tim sau đó phát tác mà chết". Trừ Ôn Tình cùng Tuyết Tình, mọi người sau khi nghe Đường Mịch nói đều bị chấn động, Lục Trúc mang ánh mắt thăm dò hỏi Đường Mịch: "Ngươi có biện pháp nào không?".

    Đường Mịch gật gật đầu: "Bất quá ta cũng có vài vị thuốc có thể khống chế độc tính, từ đó có thể từ từ nghiên cứu giải dược".

    Đường Mịch mang mấy vị thuốc kia viết ra, ngoại trừ Lục Trúc, ba người khác đều lộ vẻ mặt thất vọng. Lục Trúc nhìn ánh mắt bọn họ, khó hiểu hỏi: "Làm sao vậy? Mấy vị thuốc này có gì không ổn sao?"

    Vương Đan Vũ vẻ ưu sầu lộ rõ trên gương mặt: "Mấy vị thuốc này Ôn tiên sinh đã kê ra, buổi chiều hôm nay chúng ta đã đi mua nhưng đều không có, làm hại Thiếu chủ một mình đi Hành Sơn trộm thuốc, cũng không biết hiện tại thế nào rồi". Nghe Trần Thành một mình đi Hành Sơn trộm thuốc, tay Ôn Tình dừng lại giữa không trung, ngón tay nắm chặt cái chén, trong mắt hiện rõ tia lo lắng, rõ ràng là cạm bẫy của địch, vì sao hắn lại tự ý một mình đi đến?

    Tuyết Tình nghe xong trong lòng cũng hốt hoảng, giãy giụa định ngồi dậy. Lục Trúc khóe mắt thoáng nhìn qua liền nhanh chóng đỡ lấy, bảo nàng hảo hảo nằm xuống, Tuyết Tình thanh âm suy yếu mang theo ngữ khí vội vàng: "Hắn không thể có chuyện gì được, ta...". Tuyết Tình thoáng nhìn qua Ôn Tình, tiếp tục nói: "Lục sư muội, chúng ta đã đáp ứng Đại sư tỷ không thể để hắn có việc". Lục Trúc gật gật đầu an ủi: "Ngươi yên tâm, hắn phúc lớn mạng lớn, nhiều lần thoát chết như vậy khẳng định lần này cũng sẽ không sao".

    Ôn Tình đem chén để trên bàn, đứng lên hướng ngoài cửa đi đến, mọi người nhìn thân ảnh của nàng liền cảm giác được ý tứ lạnh lẽo, không ai muốn hỏi nàng định đi đâu.

    Ôn Tình vừa đi ra khỏi viện, ngay khi định thi triển khinh công lại ngẩng đầu nhìn thân ảnh màu đen nhanh chóng bay đến, còn chưa định hình rõ ràng thân ảnh kia đã đến mái hiên. Tuy rằng tốc độ người nọ cực nhanh nhưng Ôn Tình đã nhận ra ngay thân ảnh này, nhanh chóng đưa tay đỡ lấy bóng đen kia, quả thực chính là Trần Thành. Trần Thành nắm lấy tay Ôn Tình, người vừa rơi xuống đất liền đem khăn che mặt kéo xuống, mặt tái nhợt lại mang nụ cười vui vẻ, giống như vừa từ cõi chết trở về, làm cho cõi lòng nóng như lửa đốt.

    Trần Thành nắm lấy tay Ôn Tình, khuôn mặt ôn nhu mỉm cười, cả ánh mắt đều tỏa ra vẻ dịu dàng, chăm chú nhìn Ôn Tình: "Ta đã về rồi".

    Toàn bộ lãnh khí vừa rồi đều biến mất, trong mắt Ôn Tình đều là loại tình cảm lo lắng, nàng không biết giờ phút này nên nói lời gì, chỉ chậm rãi gật gật đầu, trong lòng thầm nói: Trở về là tốt rồi.

    Hai người chăm chú nhìn đối phương, nửa chữ cũng chưa nói. Cuối cùng vẫn là Trần Thành phá vỡ trầm mặt, mềm nhẹ nói: "Có thể thấy ngươi thật tốt, nhưng ta lại không hoàn thành được việc ngươi giao, thuốc ta không lấy được, thật xin lỗi, ta cũng thật xin lỗi Tuyết Tình, ta không có biện pháp cứu nàng, ta rất vô dụng có phải không?". Nói xong, trên mặt lộ ra nụ cười khổ, đồng thời một giọt lệ nhẹ nhàng rơi xuống.

    Ôn Tình bị Trần Thành nắm chặt tay, cảm giác sức nặng của đối phương truyền đến, nhanh chóng đưa tay đỡ hắn, nàng biết hắn bị thương, bằng không sẽ không đi tay không mà quay về, sẽ không nói với nàng những lời kia, càng sẽ không có sắc mặt tái nhợt kia. Nàng biết, hắn liều mạng trở lại nhưng nàng chẳng hiểu vì sao, ánh mặt có điểm nồng nhiệt, mũi mang theo chua xót, cảm giác này đối với nàng hoàn toàn xa lạ, nàng mãnh liệt đem lãnh khí đè nén cảm giác kia, nhanh chóng nói: "Bị thương ở đâu?". Tuy rằng ngữ khí có vẻ bình tĩnh nhưng nàng lại hoàn toàn thất bại, giọng nàng vẫn mang theo chút run rẩy.

    Phía trên giường trong phòng đối diện nàng chỉ thấy một hắc ý nhân rơi vào trong viện được Ôn Tình chặn lại, nhưng lại không biết bọn họ đang làm gì, chỉ thấy hai người đang quấn sát vào nhau. Tuyết Tình hoài nghi người kia là Tiết Hoàng Sanh, cũng mong người đó là nàng, con mắt chăm chú nhìn ra noài, đột nhiên hắc y nhân nâng người lên lộ rõ gương mặt mang theo mặt nạ da người của Tiết Hoàng Sanh. Trong lòng Tuyết Tình kích động, cả thân đứng lên nhưng lại bị Lục Trúc phát hiện, đem nàng ấn xuống giường, âm thanh cương quyết nói: "Nhị sư tỷ, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, chớ lộn xộn được không".

    Tuyết Tình nâng tay chỉ ra ngoài cửa, suy yếu nói: "Hoàng Sanh, hắn trở lại...". Lục Trúc nhanh chóng quay đầu vừa nhìn ra cửa, sau đó liền chạy ra ngoài, trong phòng mọi người nhìn Lục Trúc vội vã chạy ra cũng theo sát phía sau, vừa chạy ra khỏi phòng liền gặp hình ảnh thân mật tình cảm, mọi người trong lòng đều không khỏi kinh ngạc: Thì ra hai người này có quan hệ tốt đến vậy.

    Lục Trúc kịp thời phản ứng: "Ngươi làm sao vậy? Thuốc đâu?".

    Trần Thành nghiêm túc lắc lắc đầu, Lục Trúc đang chờ hỏi cái gì liền bị Ôn Tình lạnh giọng cắt ngang: "Hắn trúng độc". Trong lòng mọi người lại một lần nữa kích động không thôi, Lục Trúc nhìn Trần Thành cùng Ôn Tình nắm chặt tay nhau liền nhanh chóng chạy đến gạt Ôn Tình ra, đưa tay đỡ lấy Trần Thành, ngoài miệng hô to: "Tiểu Mịch, ngươi mau đến xem hắn trúng độc gì". Trong lòng đồng thời cũng muốn làm cho hai bọn họ không thể ở cùng nhau, nếu không Nhị sư tỷ phải làm sao, bởi vì Lục Trúc đã sớm nhìn ra tình cảm Tuyết Tình dành cho Trần Thành không chỉ còn là bằng hữu nữa.

    Trần Thành bị Lục Trúc kéo đi, quay đầu nhìn Ôn Tình, Ôn Tình cũng chăm chú nhìn theo Trần Thành bị lôi đi, vẻ mặt sầu bi vừa rồi nhanh chóng khoác lên một tầng lãnh sương, đôi mắt mê người lạnh như băng. Nếu cứu hắn chậm trễ, các ngươi nhất định phải trả giá. Ôn Tình mang theo lãnh khí đi theo vào phòng. Nằm trên giường, Tuyết Tình chú ý đến biến hóa trên mặt Ôn Tình, người này làm nàng cảm giác được khí chất lạnh từ trong tâm, không nhịn được rùng mình một cái, khẽ cau mày, lâm vào một đoạn trầm tư.


    [/COLOR]
    Tu trăm năm mới được cùng chung thuyền, tu ngàn kiếp mới cùng chung chăn gối
    Kiếp trước ngoái đầu nhìn nhau 500 lần mới đổi lại cho kiếp này được 1 lần gặp gỡ.


    Nếu không nợ nhau, làm sao gặp gỡ!
    Hoa nở là hữu tình, hoa rơi là vô ý
    Duyên đến nên quý, duyên hết nên buông
    Người đến là duyên khởi, người đi là duyên tàn
    Duyên sâu thì hợp, duyên mỏng thì tan
    Vạn pháp do duyên, vạn sự tùy duyên
    .
    Victory Tài sản


  6. The Following User Says Thank You to Victory For This Useful Post:


  7. #44
    Ngày tham gia
    May 2017
    Bài viết
    47
    Ngân lượng
    383
    Thanked: 190

    Chương 43

    Mời Đọc (Click Here) :

    Trần Thành bị Lục Trúc kéo đến ngồi ở cạnh bàn, áp bàn tay nàng lên bàn, nhanh chóng gọi Đường Mịch đến. Chẳng lẽ lại bắt mạch sao? Trong lòng Trần Thành lại một trận bi đát, vì cái gì mà loại bệnh nào người cổ đại cũng phải bắt mạch chứ! Bắt mạch chẳng phải sẽ bị lộ thân phận sao? Trần Thành ngẩn đầu nhìn Ôn Tình, trong lòng đột nhiên nói: Không được, không thể để nàng biết được, vì thế Trần Thành vội rút tay trở về, mang theo âm thanh thở dài, nói nhỏ: "Ta...ta không sao, ta đã dùng giải dược rồi".

    Lục Trúc hiện lên tức giận, nắm chặt tay Trần Thành để lên bàn, lớn tiếng nói: "Ngươi mau đưa tay ra, trúng độc không phải là chuyện nhỏ, lỡ như độc tố chưa được triệt sạch sẽ, lập tức cướp đi mạng nhỏ của ngươi".

    Trần Thành mặc kệ nhiều người như vậy khuyên ngăn, nàng chỉ biết không thể để Ôn Tình hận mình, vì thế dùng lực rút tay về, nở nụ cười sáng lạn: "Ta thật sự không có việc gì! Các ngươi yên tâm đi, ta không chết được". Trần Thành càng chấp nhất, Ôn Tình một bên đây lại càng lạnh như băng, muốn đem cả gian phòng đều biến thành bông tuyết bay tán loạn trong trời đông giá rét. Lôi Chấn đứng bên người Ôn Tình cũng có thể cảm nhận được, đáy lòng nói thầm, người này tại sao lúc nào cũng mang lãnh đạm như vậy, tiểu tử kia lại lúc nào cũng quan tâm đến hắn, bản thân không khỏi lắc đầu thở dài.

    Nhìn bộ dạng quật cường của Trần Thành, Ôn Tình càng xem càng tức giận, thật sự không thể nhịn được nữa, lạnh lùng nói: "Ngươi muốn chết phải không? Vậy cần gì phải trở lại?". Lời lạnh lẽo này thật sự làm mọi người ở đây ngạc nhiên, ngay cả Lục Trúc cũng thẩn thờ dừng tay trên không trung, quên mất việc kéo tay Trần Thành. Trần Thành bị lời này như băng lạnh đâm vào lòng, càng bị câu nói "Cần gì phải trở lại" tổn thương, ngồi ngây người ở đó, nửa ngày cũng không có phản ứng nào.

    Đường Mịch nhanh chóng hoàn hồn, thừa lúc Trần Thành xuất thần nhanh chóng kéo tay Trần Thành, liền đưa tay bắt mạch cho nàng, ngưng thần lắng nghe. Trần Thành lắp bắp kinh hãi, nhưng nàng biết nếu lúc này rút tay về, nhất định làm Ôn Tình buồn bực, vì thế chỉ biết ngưng thần chăm chú nhìn vào Đường Mịch, nội tâm cầu nguyện không ngừng.

    Đường Mịch vốn không có biểu cảm gì trên mặt, đột nhiên lại hiện ra vẻ kinh dị, một bên lông mi hơi hạ xuống, rồi lại nâng lên nguyên bản chăm chú nhìn vào tròng mắt Trần Thành, hàm ý sâu xa. Trần Thành cũng ngưng đọng ánh mắt nhìn Đường Mịch, đem tròng mắt lắc lư. Đường Mịch giống như đã hiểu được tâm tư của nàng, thu hồi ánh mắt, rút tay lại, thoải mái nói: "Độc tính đã đã triệt tiêu hoàn hảo, chỉ cần ăn giải dược "Mịch chế cầu" độc có thể bỏ ra nửa phần, chờ thêm một canh giờ nữa ăn thêm một viên, liền không có gì đáng ngại". Mọi người nghe lời này đều thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thả lỏng trong lòng. Ai cũng an tâm một chút, đột nhiên nhớ đến Đường Mịch nói tới "Mịch chế cầu"? Là cái gì?

    Lục Trúc tò mò hỏi: "Mịch chế cầu?".

    Đường Mịch mặt đỏ lên, cúi đầu đem hai ngón tay chỉ vào nhau, ngượng ngùng nói: "Cái này...cái này là dược do ta tự chế tạo ra, có thể giải bách độc bình thường, nhìn nó tròn tròn như tiểu cầu, cho nên ta đặt nó là Mịch chế cầu". Nghe lời giải thích này, ngoại trừ Lục Trúc cảm thấy nàng đáng yêu, mọi người còn lại đều có biểu cảm không biết nói gì, thì ra ý tứ của tên thuốc giải này là: Do độc nhất vô nhị Đường Mịch chế tạo ra thuốc giải độc có hình cầu.

    Thấy Đường Mịch không nói ra thân phận của mình, Trần Thành trong lòng thở phào, tâm cuối cùng cũng đặt xuống. Ôn Tình nghe Trần Thành vô sự, trong lòng cũng an tâm một chút, lãnh ý cũng giảm đi phân nửa.

    "A!". Đường Mịch đột nhiên kêu lên, mặt mày hớn hở nói: "Ta quên mất, Mịch chế cầu có thể khống chế tạm thời độc tố trong cơ thể Tuyết Tình cô nương". Mọi người đang vui vẻ, bỗng nhiên trong lòng buồn rầu đi. Tiện đà đều hướng đến Trần Thành ánh mắt chờ mong.

    Trần Thành nhanh chóng sờ soạn trong lòng, nhưng lục soát nửa ngày cũng không tìm ra bình sứ nhỏ kia, cả người ngẩn ra, nhớ lại khoảnh khắc lúc mình uống giải dược, hai chân liền đả tọa, bình sứ vẫn chưa thu về. Nhớ đến đây, torng lòng Trần Thành giống như gặp thiên lôi, từng tế bào đều run lên, hai mắt mở to, đứng ngây người trong lòng không khỏi hối hận. Mọi người vừa mang theo tia hi vọng trong ánh mắt, lại nhìn đến vẻ mặt kinh ngạc của Trần Thành liền biến về vẻ thất vọng không thôi. Chỉ riêng Ôn Tình vẻ mặt không thay đổi chăm chú nhìn Trần Thành.

    Trần Thành đột nhiên đứng lên, bỏ lại câu: "Ta đi tìm". Cả người liền hướng ra ngoài chạy đi, vừa đi qua liền bị Ôn Tình giữ lại, âm thanh lạnh lùng nói: "Bây giờ ngươi đi, chỉ có thể chịu chết". Mọi người cũng phụ họa theo, không ai tán thành Trần Thành đi tìm thuốc, nhưng nếu không có thuốc kia, không chỉ Tuyết Tình gặp nguy hiểm, Trần Thành cũng không tránh khỏi.

    Trong phòng ai nấy đều buồn rầu ảm đạm, giống như tận thế sắp đến, mỗi người đều không ai nói một câu nào, cuối cùng Lôi Chấn nói: "Tiểu tử, ngươi làm rơi nơi nào? Lão tử ta sẽ đi nhặt về". Trần Thành tràn trề hi vọng nhìn Lôi Chấn, sắc mặt hiện rõ vui mừng, vội vã nói: "Ở căn nhà gỗ trên đỉnh núi phía Hành Sơn phái". Kia vẻ mặt vì sợ mình nói chậm đối phương đã vội vã đi.

    Lôi Chấn vừa muốn đi ra ngoài, Ôn Tình lãnh đạm nói theo: "Ta và ngươi cùng đi". Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn nàng, Lôi Chấn hai tay vòng trước ngực, bất mãn nói: "Thế nào? Ngươi không tin lão tử ta tìm được thuốc sao?".

    Nhìn Lôi Chấn không có điểm dối gạt, Trần Thành sợ hắn giận chó đánh mèo Ôn Tình, nhanh chóng thay nàng giải thích: "Tiền bối, chuyện...chuyện này không nên hiểu lầm, Ôn tiên sinh không có ý đó, khụ...khụ...". Trần Thành quýnh lên, mãnh liệt ho.

    Ôn Tình nhướng mày, rất muốn mắng hắn vài câu nhưng lại thấy nhiều người như vậy, vẫn cố nhịn xuống. Cuối cùng chỉ có thể nói vài lời: "Ngày mai là đại hội, ta không muốn nảy sinh quá nhiều chuyện ảnh hưởng nhiều người".

    Trần Thành trúng độc, Tuyết Tình tất nhiên lo lắng không thôi, chỉ vì bản thân cũng trúng kịch độc nên chỉ có thể nằm trên giường, không thể chăm sóc nàng, trơ mắt nằm trên giường nhìn mọi người vì nàng lo lắng. Tuyết Tình có điểm chán nản bản thân, hận chính mình vì sao lại trúng độc, liên lụy Trần Thành, nếu nàng có chuyện gì, ta há có thể sống được. Vốn nghe có thuốc giải, tâm cũng nhẹ nhõm phần nào, lại biết được bình thuốc bị mất, Trần Thành lên tiếng ho khan, tâm nàng giống như đau đớn không chịu được, "phốc" một tiếng, một ngụm máu tươi phun ra. Mọi người ở đây đều choáng váng, Ôn Tình níu mày đi đến bên giường, bắt mạch kiểm tra bệnh tình, mọi người cũng vây quanh lo lắng.

    Trên mặt Ôn Tình một loại lo lắng, nháy mắt trở nên lạnh lùng, đứng lên: "Ta đi tìm thuốc". Liền nhanh chóng lắc mình xuất môn.

    "Uy...uy...uy chờ ta một chút". Lôi Chấn cũng theo sát phía sau, phi thân bay đi.

    Trong phòng mọi người khi thì ngồi, khi thì đứng, vẻ mặt âu lo, thường xuyên chăm chú nhìn ra ngoài cửa, chỉ đợi Ôn Tình cùng Lôi Chấn mang giải dược về.

    Mọi người đang hết sức lo lắng, bỗng nhiên một điếm tiểu nhị xông vào, thở hổn hển, vội vã nói: "Thiếu chủ, chưởng quày, ngoài điếm có một cô nương nói muốn gặp Tuyết Tình cô nương, nói trong tay nàng có thứ chúng ta muốn".

    Mọi người cùng kỳ quái, nữ nhân kia là ai? Làm sao biết chúng ta muốn cái gì? Vương Đan Vũ quay đầu nhìn Trần Thành, chờ đợi quyết định của hắn. Trần Thành lấy tay che miệng, quay đầu liếc mắt nhìn Tuyết Tình, gật gật đầu: "Để cho nàng vào". Tuy rằng không biết nàng kia là ai, lai lịch ra sao, nhưng trong tay nàng có thể có thuốc giải độc cho Tuyết Tình, Trần Thành không muốn buông tha bất kì cơ hội nào.

    Chỉ chốc lát, một nữ tử trẻ tuổi mặt không chút thay đổi đi phía sau điếm tiểu nhị tới, Trần Thành vừa nhìn, không ngờ là Tiết Tử Diên. Trần Thành nổi lên kỳ quái, nhưng trên mặt vẫn bộ dạng như cũ, khuôn mặt trắng bệch đi đến hỏi han: "Xin hỏi cô nương xưng hô thế nào? Không biết tìm Tuyết Tình cô nương có việc gì?".

    Tiết Tử Diên nhìn mặt Trần Thành, cảm thấy người này dù mình chưa từng gặp gỡ qua nhưng không biết vì sao lại xuất hiện cảm giác quen thuộc như vậy, nhưng lúc này nàng cũng không có suy nghĩ nhiều, nàng không có tâm tình để ý việc khác, chỉ lễ phép cúi người thi lễ, nói: "Ta cùng Tuyết Tình cô nương có duyên gặp gỡ mấy lần, nghe nói nàng trúng phải kịch độc, đặc biệt đến đây đưa giải dược".

    Nghe nói? Trần Thành cảm thấy có chút buồn cười, trừ bỏ mấy người ở đây cùng Ôn Tình, Lôi Chấn, việc Tuyết Tình trúng độc không còn người ngoài nào biết, mà Tiết Tử Diên lại "nghe nói", chỉ có thể là nghe từ kẻ hãm hại kia, mà một khi đã như vậy, giải dược của nàng thật sự có thể giải được độc của Tuyết Tình, cũng có thể, là độc dược. Nhìn Tiết Tử Diên lấy ra một bình sứ nhỏ, Trần Thành cũng không lập tức nhận lấy, chính mình chỉ mỉm cười nhìn.

    Tiết Tử Diên nhìn Trần Thành cười mà không nhận, đoán được hắn đang băn khoăn, vì thế không nói hai lời, mở nắp bình ra, đổ ra một viên thuốc, ném vào miệng, sau đó nuốt xuống. Tiếp tục đóng lại bình thuốc, đem nó trước mặt Trần Thành: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không lấy độc dược cho nàng".

    Trần Thành vẫn cười như cũ, không có ý định lấy bình thuốc: "Điều kiện của ngươi là gì?". Trần Thành biết, nàng sẽ không làm điều vô ích.

    Tiết Tử Diên quay đầu liếc mắt nhìn Tuyết Tình đang hôn mê trên giường, nhẹ nhàng nói: "Cho ta ở đây đến khi nào nàng tỉnh dậy". Ngữ khí kia, có điểm khẩn cầu, bởi vì nàng hiểu yêu cầu này có thể sẽ không được tiếp nhận, dù sao bọn hắn vẫn nghi kỵ hành động của nàng.

    Trần Thành nhìn chăm chú Tiết Tử Diên, trong lòng nhoáng lên một cái, giống như là hiểu được điều gì, có điểm rung động, chỉ có vì thế mới giải thích vì sao nàng đưa thuốc giải cho Tuyết Tình.

    Trần Thành gật gật đầu, đưa tay tiếp nhận bình sứ nhỏ: "Có thể, nhưng phải cách nàng ba thước". Phòng ngừa vạn nhất, Trần Thành không thể để nàng đến quá gần Tuyết Tình.

    Tiết Tử Diên không hề nghĩ ngợi, nhanh chóng gật đầu đáp ứng, chỉ cần có thể nhìn thấy nàng, thấy nàng tỉnh dậy khỏe mạnh là đủ rồi, bản thân nàng không quá tham vọng sẽ được đáp ứng. Nhìn đối phương đáp ứng đã vượt qua dự đoán của bản thân nàng, không dám nghĩ ngợi nhiều, nhanh chóng gật đầu, rất sợ đối phương sẽ đổi ý.

    Trần Thành đem thuốc đưa cho Đường Mịch: "Thuốc này có thể dùng được không?". Tuy rằng Tiết Tử Diên đã tự mình uống nó, nhưng Trần Thành hiểu được, có một số đơn dược chính mình ăn sẽ không có độc tính, nhưng hòa với loại khác có thể là một loại độc dược trí mạng.

    Đường Mịch đổ thuốc ra, tách ra từng mảnh, dùng mũi ngửi ngửi, đem nó hòa vào nước trà, nhìn thấy không có gì lạ, Đường Mịch nói: "Không biết có thể giải được độc dược hay không, nhưng thuốc này cùng dược trong người Tuyết Tình không tương xung, có thể thử".

    Trần Thành gật gật đầu, Đường Mịch cầm lấy viên thuốc, uy Tuyết Tình uống vào.

    Qua một lúc lâu, Ôn Tình cùng Lôi Chấn cũng trở lại, Trần Thành vui vẻ đến bên cạnh Ôn Tình nhẹ giọng quan tâm: "Ngươi rốt cục trở lại, như thế nào, không bị bắt gặp chứ". Ôn Tình nhìn Trần Thành lắc lắc đầu, lấy ra bình sứ nhỏ.

    Lôi Chấn thấy Trần Thành chỉ quan tâm Ôn Tình, trong lòng không thuận, hét lên: "Tiểu tử ngươi, hai người chúng ta cùng đi, nhưng ngươi chỉ quan tâm đến tiểu bạch kiểm lạnh lẽo kia, lão đầu ta đây ngươi cũng không hỏi thăm một tiếng".

    Trần Thành mặt tái nhợt bỗng nhiên đỏ lên, cảm thấy có chút ngượng ngùng, đích xác là do mình sơ sẩy, bởi vì quá lo lắng cho Ôn Tình gặp an nhuy cho nên vừa thấy nàng trở về, trong lòng vui vẻ đến cái gì cũng quên mất. Cái này có thể nói rằng: Trong mắt người đang yêu chỉ có tình nhân.

    Lục Trúc ở một bên không chịu yếu thế liền nói: "Không đúng, hắn không phải là tiểu bạch kiểm, chỉ là một tên mặt trắng thôi". Nói xong vẫn không quên vỗ vai Trần Thành, bởi vì Ôn Tình hiện tại đang giả làm trung niên nho sinh, mà Lục Trúc luôn xem Trần Thành là Nhị sư tỷ phu (*), cho nên cố ý nhằm vào Ôn Tình.

    Ôn Tình nghe Lục Trúc không kiêng kị nói bừa, sắc mặt nàng trở nên giận dữ, một hồi xanh, một hồi tím, còn chưa ra tay đánh chết nàng.

    Trần Thành nghe được lời này, nhanh chóng bảo Lục Trúc im lặng: "Đừng nói hươu nói vượn". Vừa nghĩ lại, ngoài miệng lại trêu chọc: "Ngươi lúc nào còn nghĩ đến vẻ ngoài? Không nghĩ đến người trong lòng ngươi là ai". Nói xong, còn cố ý đưa mắt nhìn Đường Mịch.

    Lục Trúc tức giận "hừ" một tiếng, xoay người tránh đi, không để ý đến nàng nữa.

    Trần Thành đắc ý cười, đối với Ôn Tình làm cái mặt quỷ, sau đó tiếp nhận bình sứ nhỏ trong tay nàng đổ ra viên thuốc, ngửa đầu uống vào. Nàng cần phải dưỡng tốt cơ thể, ngày mai còn phải tham gia đại hội, ứng phó rất nhiều chuyện tình làm người ta đau đầu.

    Gây sức ép hơn nửa đêm, mặt trời đã dần hé ra, chỉ chốc lát cả bầu trới sẽ bừng sáng.


    Tu trăm năm mới được cùng chung thuyền, tu ngàn kiếp mới cùng chung chăn gối
    Kiếp trước ngoái đầu nhìn nhau 500 lần mới đổi lại cho kiếp này được 1 lần gặp gỡ.


    Nếu không nợ nhau, làm sao gặp gỡ!
    Hoa nở là hữu tình, hoa rơi là vô ý
    Duyên đến nên quý, duyên hết nên buông
    Người đến là duyên khởi, người đi là duyên tàn
    Duyên sâu thì hợp, duyên mỏng thì tan
    Vạn pháp do duyên, vạn sự tùy duyên
    .
    Victory Tài sản


  8. The Following 2 Users Say Thank You to Victory For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •