Tuyển Thành Viên Đăng Truyện Tranh/Bách Hợp|Tuyển Editor Bộ Mẹ Kế
Gia Nhập Bách Gia Trang's Team


CÁC TRUYỆN ĐƯỢC THỰC HIỆN TIẾP BỞI BGT'S TEAM

LƯU LY NGUYỆT - DIỆP SÁP
HỒNG BÀI THÁI GIÁM - TỤC
P.S 143,7




+ Trả lời chủ đề
Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 21 đến 22 của 22
  1. #21
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    103
    Ngân lượng
    362
    Thanked: 156
    Chương 19: Ai phúc hắc hơn?



    Xem :
    "Sở Minh, cậu buông tay cho tôi, nắm tóc không phải hành vi anh hùng hảo hán?!"

    "Không buông! Nếu tôi thả chắc chắn sẽ chết thảm hại hơn! Anh hùng hảo hán, ai cần cái danh hiệu đó?"

    "Cho cậu cơ hội cuối cùng, một! Hai! Ba!"

    "Ui da má ơi cứu con....."

    Tiểu Đản vừa tới liền nhìn thấy Lão Đại bị Thái Nhan bẻ tay ra sau, hung tợn đè trên mặt đất. Thở dài lắc đầu, từ khi Thái Nhan chuyển tới trường học, hai người chưa bao yên tĩnh qua.

    "Lão Đại, mày lại trêu chọc gì Nhan Nhan hả?"

    Sở Minh nước mắt lưng tròng xoa bị cái mông bị đánh sắp sưng lên, đáng thương hề hề nói:

    "Tao hôm nay buổi sáng chưa ăn cơm, thấy yêu tinh đang cầm đồ, nàng liền đem tao đánh thành như vậy!!!!"

    "Thật là như vậy?" Tiểu Đản có chút hồ nghi hỏi.

    "Thật!" Sở Minh dùng sức gật đầu.

    "Sở Minh!!!!!" Thái Nhan vẻ mặt tức giận nhìn nàng.

    "Không phải, tao chỉ là không cẩn thận nhảy ra lấy xem... nhảy ra..."

    Nhìn Lão Đại có vẻ khó xử, Tiểu Đản tốt bụng hỗ trợ tiếp lời :

    "Thư tình? Lão Đại mày cũng thật là, cái đó thể tùy tiện muốn xem là xem sao?"

    "Không phải..."

    "Rốt cuộc cái gì nha?" Xem Lão Đại bộ dạng khúm núm, Tiểu Đản có chút phiền.

    "Băng vệ sinh..."

    "...."

    Thái Nhan ở một bên nghe muốn bùng cháy, mới sáng sớm Sở Minh giống con cún quẫy đuôi quấy rầy mình. Vốn chủ đề lúc đầu là đói bụng đòi đi ăn, sau người kia ngứa tay muốn giật đồ trong tay Thái Nhan, lại không biết xấu hổ một hai bảo của mình, cô với Sở Minh cứ thế giành qua giật lại, rốt cuộc cái bịch rớt xuống đất, đồ bên trong rơi ra, Thái Nhan bị mọi người nhìn chăm chú tới mặt đỏ tai hồng. Sở Minh không biết sống chết cười mỉa, còn dám hỏi: "Cậu cũng dùng Sophia hả, nhãn hiệu này nổi tiếng toàn quốc nha, mềm mại lại to, chống tràn nữa...."

    Sở Minh được đà liền nói liên miên, đem nữ sinh xung quanh nói đến thẹn thùng cúi gằm mặt. Tới như vậy mà Thái Nhan còn không dạy dỗ nàng, một thân công phu này coi như uổng phí.

    "Mày tới đây làm gì?" Bị Thái Nhan dần một trận nên có chút sợ hãi, chỉ có thể đem lực chú ý chuyển sang Tiểu Đản.

    "À , là như vầy, thầy thể dục nói một lát đi đăng ký môn thể chất, bảo mày chọn môn bóng rổ."

    "Dựa vào cái gì? Tao được lợi gì không? Mắc gì tao phải chọn bóng rổ? Nhìn tao xem giống rảnh lắm hả?"

    "......"

    "Tĩnh Tĩnh cũng chọn bóng rổ."

    "Uầy, không nói sớm, tao hiện tại lập tức đi đăng ký."

    "......"

    ×××××××××××××××××××××

    "&%¥......%¥............%"

    Đơn giản đem động tác khởi động làm qua một lượt, Sở Minh vỗ bóng tới gần Lâm Tĩnh.

    "Bạn học Lâm Tĩnh, có cần Sở sư phụ chỉ dẫn hông?"

    Lâm Tĩnh trắng mắt liếc Sở Minh một cái, tiếp tục đập bóng trong tay, đáng tiếc Tĩnh Tĩnh thần kinh vận động rất yếu ớt, vừa vỗ vài cái, quả bóng liền văng đi rồi. Ửng đỏ nghiêm mặt chạy tới lượm bóng, lại không cẩn thận mất đà vấp té, nháy mắt sắp ngã sấp mặt xuống sàn liền được Sở Minh ôm lấy.

    "Này, không biết vợ ai mà ngốc vậy? Cư nhiên bị trái bóng bắt nạt!"

    Ban ngày ban mặc đùa giỡn gái nhà lành, hành vi sắc lang Sở Minh lọt vào mắt toàn thể nữ sinh, Lâm Tĩnh đỏ mặt thấp giọng nói:

    "Buông tay!"

    Sở Minh cười hì hì hỏi

    "Thật sự muốn thả?"

    "Ừ."

    "A!" Không đợi Lâm Tĩnh phản ứng, Sở Minh buông tay, Lâm Tĩnh lập tức ngã mạnh xuống đất.

    Sở Minh hai tay chống nạnh, đối với đám nữ sinh đang trợn mắt há hốc mồm phát biểu:

    "Thấy sao? Không nghe lời người chuyên nghiệp nói kết cục là vậy đó! Mau đi tập bóng đi!"

    Mọi người bị Sở Minh dọa cũng không dám nói nhiều, nghe lời cầm bóng luyện tập. Sở Minh vừa lòng híp mắt cười cười, Tiểu Đản đang chơi bóng bên cạnh nhìn đến cảnh này chạy tới kéo Lâm Tĩnh, lặng lẽ hỏi:

    "Tĩnh Tĩnh, cậu lại đắc tội Lão Đại rồi?"

    Lâm Tĩnh cắn môi lắc đầu.

    "Vậy vì cái gì nó đột nhiên đối với cậu như vậy?"

    Tử Đồng đi tới cười cười nói:

    "Còn không phải con chó nhỏ ghen tị, hôm nay buổi sáng có người tặng hoa cho Tĩnh Tĩnh, Sở Minh nhìn thấy, hiện tại mượn cơ hội trả thù."

    "Thật ti bỉ." Tiểu Đản cắn răng.

    "Hừ, nên tìm ai đó hảo hảo xử lý nàng." Tử Đồng nhìn Tiểu Cẩu đang đắc ý phía xa xa oán hận nói.

    Vì thế, ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Thái Nhan. Thái Nhan lau mồ hôi, không phụ sự mong đợi của mọi người ôm bóng dứt khoát tiêu sái tiến lên.

    Đừng tưởng Sở Minh bề ngoài nghiêm túc chỉ dẫn mọi người, kỳ thật lỗ tai dựng thẳng so với con thỏ còn muốn thính hơn, nghe lén mấy người đối thoại, bĩu môi nhìn đại diện được cử đến, khinh thường mở miệng:

    "Tôi nói nha, muốn quyết đấu cùng tôi ít nhất cũng tìm ai đó nhẹ nhàng chút đi, còn cậu, nặng nề như vậy còn muốn chơi?" Vừa nói vừa nhìn chằm chằm ngực Thái Nhan, đem ánh mắt tất cả mọi người đều dắt đến cái gọi là "nặng nề" kia, vì thế Thái Nhan còn chưa lên tiếng liền lừng lẫy hy sinh. .

    Tử Đồng tính tình nóng nảy làm sao chịu được Sở Minh kiêu ngạo, nổi giận đùng đùng chạy tiến lên.

    "Tiểu cẩu tử, cậu dám không phân rõ phải trái?"

    "Đều bị cô nương kêu thành chó rồi, còn gì để mất nữa đâu? Muốn tôi nghe lời, kêu tiếng chị đi rồi tính sau!"

    "Cậu !!!!!!!!"

    "Tôi cái gì mà tôi? Tôi không nói cậu suốt ngày cứ léo nhéo bên tai tôi thì thôi, bà đây chưa lên tiếng m, cậu còn nói cái gì?"

    Nhị Thiếu nhìn vợ mình bị Sở Minh khi dễ thành như vậy, xăn tay áo tính lên nói phải trái, vừa định mở miệng lại bị Sở Minh giành trước:

    "Nhị Thiếu, tớ nói với cậu rồi, thân thể nhỏ bé như vậy, một mình Tử Đồng cũng khiến cậu kiệt sức đi, còn có khí lực đến đối phó tớ ?"

    "Ách....."

    Sở Minh hoàn toàn bất trị, mọi người tức giận đến nghiến răng lại không làm gì được, mấy người bị nàng nhục nhã đều đỏ mặt nửa ngày ngượng ngùng cúi đầu, duy nhất Tiểu Đản may mắn còn tồn tại há lớn miệng nhìn Sở Minh muốn tiến lên, lại bị bứt lùi bước run nhè nhẹ.

    Sở Minh nhìn lướt qua Tiểu Đản đang uất ức, đắc ý mở miệng:

    "Sợ cái gì a? Không sợ tao lỡ trược tay đem mày ném thành thái giám!"

    Tới đây toàn bộ đều im lặng. Lâm Tĩnh đứng lên nhìn tên vô lại sắc lang thổ phỉ Sở Minh, nhất thời có chút buồn cười.

    "Sở Minh, cậu thật lợi hại, dạy mình tưng bóng được không?"

    Người ta nói, ngàn chửi vạn chửi không bằng một lần nịnh nọt, Sở Minh đang phùng mang trợn má nghe xong lời này trong lòng trở nên ấm áp, lại nhìn Tư Tư mang vẻ mặt ngưỡng mộ, đã sớm vui ngất trời , không đi để ý tới đám kia, chuyên tâm dạy Tư Tư chơi bóng.

    Chơi bóng nha, chân tay tiếp xúc là khó tránh, thần kinh gà mờ như Sở Minh làm sao quan tâm tới. Nhìn Tư Tư vụng về cầm trái bóng, Sở Minh nhất thời sốt ruột, dán sát thân thể người ta nghiêm trang tiếp tục "dạy học", mặc kệ ánh mắt mọi người tập thể khinh bỉ, cũng không quan tâm tiểu mỹ nữ trong lòng sớm đỏ bừng mặt, giả bộ mặt lạnh làm tốt vai trò hướng dẫn.

    Tan học, Sở Minh đầu đầy mồ hôi chạy theo Lâm Tĩnh, sớm quên hành vi vô sỉ vừa rồi của mình, như thói quen sáp gần sát Tĩnh Tĩnh.

    "Tĩnh Tĩnh, có khăn tay không ?"

    "Có, muốn mình giúp cậu lau sao?"

    Ây ! Khó khi nào nhìn thấy Tĩnh Tĩnh chủ động như vậy, Sở Minh nhanh chóng gật đầu như điên.

    "Nếu tôi lau không thoải mái, lần sau nhờ người khác lau."

    Sở Minh toát miệng cười, Tĩnh Tĩnh thật khiêm tốn, trên đời này làm gì có ai dịu dàng hơn Lâm Tĩnh nha, yên tâm nhắm mắt lại chuẩn bị hưởng thụ.

    "A! Ui da!"

    Khuôn mặt bị chà sát làm Sở Minh cảm nhận được thực lực chân chính của Lâm Tĩnh, da trên mặt sắp bị chà rớt !

    "Khó chịu?" Lâm Tĩnh mỉm cười hỏi.

    "Không... ui da... khó chịu."

    Sở Minh nắm ống quần cố nén đau đớn, cho dù đau chết cũng không thể nói. Tĩnh Tĩnh bị sao vậy chứ, mang thù chuyện vừa nãy? Sẽ không, chắc là tại không chơi tốt được bóng rổ, nhất thời không chấp nhận sự thật đây mà, đem gương mặt mềm mại của mình nhìn thành bóng rổ. Ừ, cố chịu đựng một tí vậy, lát đòi mỹ nhân bồi thường sau.... Ây... Đau quá a...

    Thật vất vả chịu đựng trò lau mồ hôi đau khổ, vừa đi về phòng học, Lâm Tĩnh lại lên tiếng:

    "Sở Minh, mình khát nước."

    "Nga, đã biết, đợi xíu nha."

    Nghe Tĩnh Tĩnh phân phó, Sở Minh như điên cong mông chạy tới chỗ lấy nước, hứng xong ly nước lại nhanh chóng chạy về phòng học, chạy qua lại một hồi, mệt tới đầu đầy mồ hôi.

    Cười hì hì đem nước dâng lên, Lâm Tĩnh sờ sờ cái chén, uống cũng không uống, nhíu lại mi, không vui trực tiếp lên tiếng:

    "Nóng !"

    "Nga." Sở Minh cầm cái ly lại chạy về chỗ lấy nước, hứng nước lạnh thở hổn hển trở về.

    Lâm Tĩnh nhìn lướt qua thấy Sở Minh chật vật, cầm cái ly nhàn nhã nhẹ nhàng nhấp một ngụm, chậm rì rì nói:

    "Lạnh!"

    "Nga." Tuy có chút tức giận, nhưng nhìn Lâm Tĩnh Sở Minh vẫn là ngoan ngoãn chạy đi đổi nước ấm, trước khi quay về còn nếm thử, cảm giác vừa lòng mới dám bưng trở về. Kiểu này để xem cậu còn có ý kiến gì nữa!

    Lâm Tĩnh nể tình uống một hớp lớn, Sở Minh vừa định thở phào nhẹ nhõm, người ta lại lên tiếng:
    "Khó nuốt !!!"

    "Cậu!!!" Sở Minh nổi giận, cái này không phải đang đùa giỡn mình sao?

    "Sở Minh! Cậu lại phát cái gì tính tình, không muốn hầu hạ thì đi đi, người ta không thèm !"

    Giờ thì hay rồi, chính mình còn chưa ý kiến cái gì, Lâm Tĩnh liền khai pháo cáo trạng trước, đem cái ly dằn mạnh trước mặt Sở Minh, hung thần ác sát trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái, tay áo vung lên. Sở Minh bị dọa sợ hết hồn run run, nước văng lên quần áo nhìn cỡ nào cũng thấy chật vật, giật giật khóe miệng nhìn Lâm Tĩnh khóc không ra nước mắt. Trời ạ, ta chưa làm gì mà, có chiêu ai chọc ai đâu !!!!!
    ziney7612 Tài sản


  2. #22
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    103
    Ngân lượng
    362
    Thanked: 156
    Chương 20: Trộm gà bất thành



    Xem :
    "Tiểu cẩu, cậu đừng la làng nữa, mới sáng sớm, phiền muốn chết nha!" Tử Đồng xoa đầu cằn nhằn Sở Minh.

    "Tĩnh Tĩnh của tôi... Hu hu, Tĩnh Tĩnh...Tĩnh Tĩnh... Tĩnh Tĩnh...."

    Nhị Thiếu buông bút thở dài

    "Minh Minh, cậu thật sự không biết cô ấy sao lại giận ?"

    Sở Minh cố gắng kiềm nén, trắng mắt liếc Nhị Thiếu một cái, lớn tiếng ồn ào

    "Cậu nghĩ mình ngốc thật à!"

    "Vậy cậu nói xem, vì cái gì?"

    "Bởi vì tôi làm Tĩnh Tĩnh đau!"

    "......"

    Đợi nửa ngày cũng không nghe Nhị Thiếu đáp lại an ủi, Sở Minh ngẩng đầu, đáng thương hề hề hỏi:

    "Nhị Thiếu, lúc bị Đồng Đồng giận dỗi, cậu làm thế nào làm lành vậy?"

    "Tớ..."

    "Nhị Thiếu!"

    Nhị Thiếu vừa muốn nói liền lập tức bị Tử Đồng đỏ mặt ngăn lại. Sở Minh đem hai người cao thấp ngắm một lần, có chút không kiên nhẫn:

    "Nói nha! Có cái gì khó nói?"

    Nhị Thiếu lắc đầu, chậm rãi kề sát lỗ tai Sở Minh nói nhỏ:

    "Nữ nhân nha, thời điểm đặc biệt phải dùng vài thủ đoạn đặc biệt, cứ xáp lại hôn hôn ôm ôm, thời khắc mấu chốt nên mạnh mẽ mãnh liệt lên, tiến thêm một bước, khụ khụ... Đè ra làm, hiệu quả trị liệu rất tốt, giống hai người tụi này........"

    "A ~~~" Nghe xong mặt Sở Minh cũng chậm chậm đỏ lên, nháy ánh mắt cao thấp nhìn chằm chằm Tử Đồng, cũng không quản người ta đang mặt đỏ thành cái dạng gì.

    Nhìn Sở Minh nghe Nhị Thiếu nói thầm xong như con chó nhỏ vui vẻ tung tăng chạy đi, Tử Đồng có chút mê hoặc.

    "Thực sự đem mấy chuyện xấu xa kia của cậu nói cho nàng ?"

    Nhị Thiếu liếm liếm miệng cười:

    "Trao đổi kinh nghiệm thôi mà."

    Nghe xong lời này, mặt Tử Đồng ửng hồng giống như có thể nặn ra máu, cúi đầu ngượng ngùng trong chốc lát, đột nhiên nhớ ra cái gì, lập tức ngẩng đầu:

    "Cậu không sợ nàng làm bậy với Lâm Tĩnh?"

    "Như thế nào sẽ nha, Sở Minh có bị ngốc đâu!" Nhị Thiếu không để ý trả lời.

    Tử Đồng thở dài, nghiêm túc hỏi:

    "Cậu thật sự nghĩ thế?"

    Nhị Thiếu nhìn bóng dáng vui vẻ của Sở Minh, cổ họng nhất thời có chút phát nghẹn.

    "Ách......"


    ××××××××××××××××××××××××

    Sau khi tan học ở Sở gia

    "Sở Minh, cậu không phải nói Sở mẹ có việc tìm mình sao? Người đâu?"

    "Ừm, bà ấy đi ra ngoài một chút, lập tức trở về, cậu trước tiên vào phòng mình chờ chút xem."

    "Ừ."

    Nhìn Tĩnh Tĩnh bước vào nhà, Sở Minh lập tức bắt đầu hành động gây rối của mình. Hừm, trong phim đều là làm thế này, trước tiên đem cửa khóa, cửa sổ cũng quan trọng, khóa luôn, đem dây điện thoại nhổ ra, đem chìa khóa sơ cua giấu. Ha ha, tốt lắm. Nhị Thiếu là nói như vậy, mọi sự đã chuẩn bị xong, chỉ cần làm cái là ổn. Sở Minh đi rửa tay, hít một hơi thật sâu, mở cửa phòng đi vào.

    "Sở mẹ đâu?" Trong phòng Lâm Tĩnh sớm chờ tới mất kiên nhẫn, nãy giờ nửa tiếng rồi cũng chẳng có ai.

    "Không trở lại ...."

    "Vậy bảo mình tới làm gì?"

    Cao thấp đánh giá Sở Minh một phen, nhìn người kia cười loạn, trên mặt ý dâm lồ lộ là biết không có chuyện gì tốt.

    "Mình muốn... Muốn.... "

    "Cậu muốn làm gì?" Lâm Tĩnh có chút nổi giận, lại muốn đùa giỡn lưu manh gì đây.

    "Mình muốn cùng cậu làm chuyện người lớn." Sở Minh đỏ mặt nũng nịu nói.

    "Cái gì????" Lâm Tĩnh mở to hai mắt bất khả tư nghị nhìn Sở Minh.

    "A nha, hỏi nhiều như vậy để làm chi? Làm rồi chẳng phải sẽ biết !"

    "Cút ngay!!!!!"

    "Đừng thẹn thùng! Nhị Thiếu nói, tình nhân khi cãi nhau cứ lên giường là mọi chuyện ổn thoả."

    "Cái gì? Tình nhân?"

    "Mình và cậu đó ~~~"

    Sở Minh vừa nói vừa tiến tới, thận trọng đem Lâm Tĩnh ép đến góc sáng sủa, nhìn người vẻ mặt không biểu tình, cười cười an ủi.

    "Cậu đừng có sợ nha, cái gì cũng không cần cậu làm. Yên tâm, sẽ không đau đâu. Mình sẽ nhẹ nhàng, ha ha!"

    "Sở Minh, cậu...a..."

    Không đợi Lâm Tĩnh nói xong, Sở Minh trực tiếp hôn lên, không giống lần đầu tiên trúc trắc, lần này chính là tiến quân thần tốc, chiếm cứ toàn bộ thành trì, bá đạo dây dưa cái lưỡi nho nhỏ. Gắn bó thơm mát thân mật làm cho Sở Minh phát cuồng, ôm chặt Lâm Tĩnh, càng hôn càng sâu.

    Lâm Tĩnh đầu óc trống rỗng, căn bản không biết vì sao sẽ phát sinh một màn trước mắt này. Gắn bó tê dại, cảm giác này làm cho nàng đánh mất năng lực tự hỏi, chỉ có thể mặc người nọ ở trên người mình phóng hỏa.

    Sở Minh mê mẩn, cảm thấy thân thể trong lòng chậm rãi mềm xuống, nhớ tới lời Nhị Thiếu từng truyền thụ, nửa ôm nửa đớ giúp đem Lâm Tĩnh ngã lên giường. Xuyên suốt quá trình, hai phiến môi đỏ mọng vẫn gắt gao dán chặt, bàn tay hư hỏng không chút khách khí phủ lên nơi mềm mại kia.

    "Ah~...."

    Bộ vị mẫn cảm đột nhiên kích thích làm Lâm Tĩnh toàn thân run run, lý trí trong nháy mắt đã trở lại. Nhìn Sở Minh tùy ý trên người mình cắn loạn không khỏi lửa giận công tâm, dùng toàn sức bình sinh hướng bụng dưới Sở Minh đá một cước.

    "A --" Sở Minh đang say sưa hưởng thụ cảm giác mềm mại bị trúng một cước bay xuống giường lăn lộn.

    "Sở Minh, cậu đi ra!" Trên mặt Lâm Tĩnh ửng hồng còn chưa có tan, thanh âm mang theo chút run run, mắt đẹp lệ quang.

    Trên mặt đất lăn nửa ngày, đến khi đỡ hơn Sở Minh cắn răng nhìn Lâm Tĩnh.

    "Tĩnh Tĩnh, cậu quá độc ác... Trời ạ, bụng của tôi..."

    "Mình lại không có tiểu kê kê, cậu đá chỗ này làm gì ? Đồ nhẫn tâm! Má ơi! Đau chết mất..."

    Lâm Tĩnh không thèm để ý nàng, xoay lưng muốn mở cửa, kết quả phát hiện cửa bị khóa trái, nhất thời lại lửa giận phừn phừn, nhắm ngay mông Sở Minh đá một cước.

    "Má ơi... đau..."

    "Chìa khóa đâu?"

    "Đây...." Đau tới ứa mồ hôi lạnh, Sở Minh thế nào còn dám ba hoa.

    Từ trên người Sở Minh sờ soạng tìm chìa khóa, tay lại bị tên ác nhân kia nắm lấy.

    "Tĩnh Tĩnh.. Cậu nỡ lòng nào đối xử với tớ như vậy a.. "

    "Cút !"

    Lâm Tĩnh tâm tình hiện tại không thể nói thêm gì ngoài chữ này, không thèm quan tâm đến người kia giải thích, xoay người xuất môn.

    "Sở Minh!!!!!!!"

    Vừa mở cửa ra, đập vào mắt Lâm Tĩnh là phòng khách buông màn mờ ám, dây điện thoại bị cắt, cửa nhà bị khóa trái. Việc này hoàn toàn chọc giận Lâm Tĩnh, không muốn liền như vậy dễ dàng buông tha nàng, nắm quyền quay trở lại, nhìn nhìn xung quanh, cầm lấy chổi lông gà đặt cạnh cửa, không chút do dự quay lại, "sưu" một tiếng, tiếng xé gió dừng trên mông Sở Minh.

    "Ôi...Tĩnh Tĩnh...đau... "

    "Tôi đánh chết cậu tên sắc lang này!!!!"

    Lại "sưu" một tiếng, Sở Minh đau tới mặt đều biến hình. Ôm mông, mắt rưng rưng cầu xin.

    "Tĩnh Tĩnh... Cậu đừng đánh nữa, nếu không như vậy đi, cho cậu tới đè mình, cậu công mình thụ thế nào? -- A!!!! Đau!!!!"

    Nói chưa dứt lời, lời kia vừa thốt ra, chổi lông gà như mưa quét về phía hai tay Sở Minh, Lâm Tĩnh thì tức giận đến thân thể run run.

    Đang đánh hăng say, di động Sở Minh vang lên chổi lông gà mới hơi chút tạm dừng. Trừng mắt ý bảo sắc lang mau nghe điện thoại, nhìn Lâm Tĩnh cầm hung khí, Sở Minh lệ lưng tròn né tránh cầm lấy di động.

    "Minh Minh, sao lại thế này? Sao lại đem cửa khóa làm gì, mau ra mở cửa cho mẹ."

    "Mẹ ơi, mẹ thân yêu của con ơi, sao giờ này người mới trở về a!!!"

    Cúp điện thoại, Sở Minh cầm lấy sàng đan run run đứng lên, hơi sợ nhìn Lâm Tĩnh liếc mắt một cái, giống như bị nhiều ủy khuất bụm mặt lệ trào chạy tới mở cửa .

    Cầm chổi lông gà, Lâm Tĩnh nhất thời bị ánh mắt ai oán của ai kia lung lay. Cái này... rốt cuộc là chuyện gì xảy ra a, như thế nào đùng một cái cả nửa ngày biến thành chính mình khi dễ Sở Minh ?

    "Mẹ --"

    "Chao ôi, đây là làm sao vậy?" Cửa mới vừa mở ra, Sở mẹ đã bị một vật thể không xác định đu lấy, ở trên người mình cọ tới cọ lui, thanh âm miễn bàn có bao nhiêu ủy khuất.

    "Tĩnh Tĩnh -- Tĩnh Tĩnh cậu ấy đánh con --"

    "Ừ ? Vì cái gì?" Tuy là Sở Minh khóc tới nước mũi văng tứ tung nhưng là Sở mẹ vẫn rõ ràng không tin.

    "Cậu ấy -- cậu ấy làm dây điện thoại nhà mình phá hư rồi, con muốn nói cho mẹ, cậu ấy không cho..."

    "Sở Minh!!!!!"

    "Mẹ, ô ô -- mẹ xem kìa -- mẹ còn ở đây cậu ấy còn dám -- ô ô, cái này rõ ràng là đùa giỡn trước mặt Diêm Vương nha, không xem mẹ ra gì mà..."

    "......"

    ××××××××××××××××××××××××× ×

    Ngày hôm sau, Sở Minh cúi đầu ôm bụng đi vào phòng học.

    "Thế nào, Minh Minh, hòa hảo sao?" Vừa ngồi, Nhị Thiếu cùng Tử Đồng phóng như bay qua nhiều chuyện.

    "Hòa cái rắm!" Sở Minh liếc Nhị Thiếu.

    "Làm sao vậy?" Nhị Thiếu tự nhiên bị dính đạn không hiểu gì hết.

    "Tớ... Tớ thiếu chút nữa bị cậu ấy thiến..."

    "Hả????" Cái này ngay cả Tử Đồng cũng sửng sốt, hai người đồng thời lia mắt tia xuống bụng Sở Minh. Trách không được cảm thấy sao hôm nay người này có vẻ kì kì.

    "Nhị Thiếu, hu hu... làm sao bây giờ đây???"

    "Lại làm sao vậy?" Nhị Thiếu nhìn Sở Minh bộ dạng ủy khuất, cho dù thấy phiền cũng ráng hỏi thăm có lệ một chút.

    "Mình phát hiện...phát hiện... Tĩnh Tĩnh biết còn nhiều hơn mình !!!!"

    Lời này kích thích trí tò mò của Tử Đồng, hai mắt sáng rỡ lên vội vàng hỏi.

    "Hả hả? Cậu có ý gì ?"

    "Ngày hôm qua lúc Lâm Tĩnh tức giận, đầu tiên là đá bụng mình một cước, tiếp theo lấy chổi lông gà đánh..."

    "Cũng bình thường mà, làm sao?"

    "Cậu ấy... đánh chính là ngón tay của mình... "

    "Opps......"

    Nhị Thiếu lau mồ hôi hột, xấu hổ an ủi:

    "À ừ... Xem như là bị đánh đúng chỗ đi......"

    ziney7612 Tài sản


  3. The Following User Says Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •