Tuyển Thành Viên Đăng Truyện Tranh/Bách Hợp|Tuyển Editor Bộ Mẹ Kế
Gia Nhập Bách Gia Trang's Team


CÁC TRUYỆN ĐƯỢC THỰC HIỆN TIẾP BỞI BGT'S TEAM

LƯU LY NGUYỆT - DIỆP SÁP
HỒNG BÀI THÁI GIÁM - TỤC
P.S 143,7




+ Trả lời chủ đề
Trang 2 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 30
  1. #11
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 10

    Xem :

    Edit: EvNguyen
    Beta: Hàn Mạc Thiên aka TT31KK


    Ngãi Phong Lý cùng Lâm Ánh Ti đến công ty cũng không có gặp Mạnh Hân, trong lòng có chút mất mác. Đến công ty sau, quản lý liền khẩn cấp thông báo mọi người bắt đầu chuẩn bị công tác cho giai đoạn hậu kỳ, bởi vì đã sớm nghe Lâm Ánh Ti nói Ngãi Phong Lý cũng không kinh ngạc giống mọi người. Các thành viên trong tổ thì kêu khổ không ngừng, ồn ào nói nữ vương trần trụi bắt nạt bọn họ.

    Kết quả sau khi nhận được văn kiện từ Mạnh Hân, mọi người lại hưng phấn hét lên, Mạnh Hân cũng qua mức thần thông quảng đại đi, giai đoạn trước vốn là phải mất thời gian chuẩn bị số liệu cùng điều chỉnh cho hoàn thiện. Một ít còn cần mọi người mô phỏng để viết ra giá trị chính xác. Nhưng lúc này, trên cơ bản mọi người cũng chỉ cần ra sức tổng kết lại là được. Mạnh Hân lại nói thêm, 2 tháng sau công trình kết thúc là có thể về nước, có lại những ngày tự do.

    Các đồng chí đều thực hưng phấn, sự tình không làm mà hưởng này giống như cái bánh bao thịt từ trên trời rơi xuống, không ai không nhận. Chỉ là toàn đội chỉ có Ngãi Phong Lý có chút buồn bực, vồn là muốn chính mình từ hạng mục này hảo hảo học tập một phen, hiện tại mọi chuyện đã ổn thõa nên có chút không thoãi mái, bất quá mọi chuyện Mạnh quản lý đã muốn quyết định, mình cũng chỉ là một tiểu viên chức, chủ yếu là ích lợi của tổng công ty, cố gắng làm đi.

    Mấy ngày kế tiếp Ngãi Phong Lý là muốn bận rộn đến không có thời gian mà bận tâm tới chuyện của mình và Mạnh nữ vương. Kỳ thật mấy ngày nay Mạnh Hân là thực hiện một bộ dáng "cái gì cũng chưa phát sinh qua" đối với Ngãi Phong Lý, làm Ngãi Phong Lý hoài nghi Mạnh nữ vương thật sự quên chuyện cái hôn tối hôm đó, nhưng là nàng cũng không thể trực tiếp hỏi người ta a, chỉ âm thầm sốt ruột, kỳ thực cũng chỉ là một cái hôn, tất cả mọi người đều trưởng thành. Người khác cùng nhau lăn giường còn không có gì huống chi chỉ là một cái hôn đây. Nghĩ đến đây nàng liền rõ ràng, nguyên lai Mạnh Hân là không đem cái hôn kia để trong lòng.

    Nghĩ như vậy, trong lòng Ngãi Phong Lý liền có chút buồn bực, chính mình trong lòng liền rối rắm đủ bề, người ta lại hoàn toàn không để trong lòng, cũng may gần đây công tác bận rộn, Ngãi Phong Lý cũng chỉ có thể lúc về khách sạn mới tra tấn mình một phen, buổi tối mệt nhọc chịu không nổi liền ngủ sớm.

    Nói Mạnh Hân bên này, trái lại xém chút nữa quên chính mình cùng Ngãi Phong Lý từng trải qua kích hôn, hai ngày nay bận rộn "mã bất chỉnh tề" (k có thời gian làm đẹp đây) , ngẫu nhiên tan tầm thấy dươc Ngãi Phong Lý nàng mới nhớ đến hành vi của hai người ngày hôm đó. Hơn nưa còn phát hiện bộ dáng u oán của Ngãi Phong Lý, ngay từ đầu còn có chút xấu hổ, chậm rãi càng phát hiện Ngãi Phong Lý thật thú vị. Hai người, ngươi tình ta nguyện phát sinh một cái hôn, như thế nào Ngãi Phong Lý lại lấy bộ dạng oán phụ nhìn mình đây. Chẳng lẽ là nụ hôn đầu tiên của nàng? Mạnh Hân nghĩ nghĩ liền rất nhanh bát bỏ ý kiến này. Ai biết trong lòng con chuột nhỏ kia nghĩ cái gì, tùy nàng mà thôi, trước rãnh rỗi lại nói tiếp.

    Những ngày bận rộn luôn trôi qua rất nhanh, toàn đội bọn họ tăng ca thêm giờ cũng đã sống qua một tháng. Ngãi Phong Lý trong lúc kiểm tra công trình chợt nhận được điện thoại "Uy? Xin hỏi ngươi là ai?"

    "Ngãi Phong Lý sao, tôi là Hứa Cảnh Nhiên". "Hứa lão sư cô còn ở Nhật bản sao?".

    "'Ân, cuối tuần này mới về nước, cô là đang làm việc tại T2?". Hứa Cảnh Nhiên nói chuyện với Ngãi Phong Lý còn rất ôn hòa, không giống bộ dạng lạnh lùng đối với đại bộ phận người ở trường học.

    Ngãi Phong Lý dựa người và ghế, nhìn Ánh Ti đang gõ máy tính "Đúng vậy lão sư, cô có chuyện gì sao?"

    "Ngày mai đến cuối tuần đều phải đi họp, muốn hỏi một chút em đang ở đâu, buổi tối có thể cô sẽ qua."

    Ngãi Phong Lý đem địa chỉ khách sạn nói cho Hứa Cảnh Nhiên, cùng nàng hỏi thăm một chút liền cúp điện thoại, hẹn buổi chiều gặp lại.

    Tâm tình của Ngãi Phong Lý đột nhiên bị chuyện này mang đi, lúc còn ở trường học mình cùng Hứa Cảnh Nhiên cũng có tiếp xúc, Hứa Cảnh Nhiên là lão sư của nàng trong một năm, nhưng trong các hoạt động thực tế hai người trao đổi cũng không ít. Hứa Cảnh Nhiên tương đối thưởng thức Ngãi Phong Lý, Ngãi Phong Lý ngược lại sùng bái Hứa Cảnh Nhiên. Nhưng vừa nghĩ đến Hứa Cảnh Nhiên là còn độc thân, Lâm Ánh Ti lại từng đối với Hứa Cảnh Nhiên thổ lộ, bát quái trong lòng liền bắt đầu rục rịch, dù sao bản thân cũng là một người nữ, bản tính bát quái là bản năng của phụ nữ đi. Nghĩ nghĩ , Ngãi Phong Lý lại tiếp tục công tác, đợi chiều nay cho Lâm Ánh Ti một kinh hỉ.

    Buổi chiều tan tầm, Lâm Ánh Ti hẹn Ngãi Phong Lý cùng Mạnh Hân đi ăn cơm, Ngãi Phong Lý muốn cự tuyệt, nhưng cảm thấy gần đây mình có chút cố ý trốn tránh hai người. Như vậy khó tránh khỏi để Lâm Ánh Ti hiểu lầm cái gì, cũng chỉ là ăn một bữa cơm, lát nữa còn muốn đưa Lâm Ánh Ti gặp Hứa Cảnh Nhiên, vì thế liền đồng ý.

    Mạnh Hân ra khỏi văn phòng liền phát hiện Ngãi Phong Lý cũng đang chờ chính mình, có chút kỳ quái. Chuột nhỏ không phải gần đây đều trốn mình sao, như thế nào hôm nay lại dâng tới cửa.

    Ngãi Phong Lý phát hiện ánh mắt Mạnh Hân đang đánh giá mình, có chút hờn giận trừng lại một cái. Mạnh Hân bị trừng thật không biết ra sao, trong lòng vừa buồn cười vừa tức giận. Xem ra công tác hoàn thành nàng phải để chuột nhỏ ở lại Nhật Bản tra hỏi một phen.

    Ngãi Phong Lý đã nhiều ngày không có hảo hảo gặp qua Mạnh Hân, nàng vén lại tóc bên tai một chút, phát hiện tóc Mạnh Hân lại dài thêm. Áo sơ mi bạch sắc cùng quần đen. Rõ ràng là phong cách trang điểm ol vạn năm không đổi, cũng như khí chất bất phàm của Mạnh Hân. Ngãi Phong Lý trong lòng cảm thấy bất an, khoảng cách của mình cùng người trong lòng ào ào hiện ra, càng nhìn càng xa. Ngãi Phong Lý rất muốn bên cạnh Mạnh Hân, rất muốn rất muốn.

    Tiếng chuông di động đánh gãy cảm xúc của Ngãi Phong Lý, giọng run run khẽ nói "Uy?"

    Mạnh Hân dừng động tác bấm thang máy chờ Ngãi Phong Lý nghe điện thoại, chỉ nghe Ngãi Phong Lý nói "Em lập tức qua" liền tắt điện thoại.

    "Có người tìm cô?" Mạnh Hân bước qua Lâm Ánh Ti hỏi.

    Lần này cả 3 người đều sửng sốt. Lâm Ánh Ti nghĩ rằng bao lâu rồi Mạnh Hân lại quan tâm một người như vậy. Ngãi Phong Lý có cảm giác thực vi diệu (tui thề với trời là bản QT nó ghi như vậy), không biết nên hình dung như thế nào. Mạnh Hân vẫn bình tĩnh ấn thang máy, vừa rồi bản thân như thế nào lại hỏi như vậy, đó cũng không phải là tác phong của mình a.

    "Cái kia. Học tỷ. Hứa lão sư đang ở khách sạn chúng ta." Ngãi Phong Lý nói

    "Cái gì?" Lâm Ánh Ti hỏi lại "Hứa Cảnh Nhiên thế nào lại ở khách sạn chúng ta?"

    "Khả năng trong tuần này Hứa lão sư sẽ ở đây, nàng thay mặt trường đại học tham gia buổi thảo luận", Ngãi Phong Lý có chút hồi hợp, dù sao mình cũng chưa nói việc này cho Lâm Ánh Ti .

    Lúc ba người vừa vào thang máy, phát hiện thanh thông báo của thang máy dùng tiếng Nhật và tiếng Trung viết "xx nghiên cứu thảo luận ở tầng 12 trong 1 tuần". Nghĩ đến chắc là hội nghị của Hứa Cảnh Nhiên.

    "Còn có đi ăn cơm không?" Mạnh Hân hỏi hai người.

    "Tôi về khách sạn một chuyến, học tỷ chị thì sao?", biểu tình của Lâm Ánh Ti có chút trầm trọng, thang máy tới lầu một mới mở miệng nói "Tớ và cậu cùng nhau trở về đi?"

    "Vậy cùng nhau trở về đi, một lát 4 người cùng ăn cơm" Mạnh Hân ôm tay nói.

    Lâm Ánh Ti gật gật đầu, đi đến cửa khách sạn, liếc mắt một cái liền thấy một nữ nhân ngồi trên sô pha ở đại sảnh. Tóc dài xõa xuống, cái trán trơn bóng cùng ngũ quan xinh xắn. Người nọ miệng khẻ mở, hơi nhíu nhíu mày, không biết nói gì trong điện thoại.

    Hứa Cảnh Nhiên để áo gió cùng khăn quàng cổ ngay bên cạnh, bây giờ chỉ mặc một bộ áo sơmi trắng phối với quần màu cà phê, tại một nước dị quốc, Hứa Cảnh Nhiên thật làm người khác cảm thấy có điểm ôn hòa.

    Lâm Ánh Ti si ngốc nhìn Hứa Cảnh Nhiên nghe điện thoại, đột nhiên liền không dám bước thêm một bước, nàng sợ đánh vỡ thời khắc yên ổn lúc này, nàng đã thật lâu không gặp qua Hứa Cảnh Nhiên, nàng nghĩ rằng tình cảm của mình đối với Hứa Cảnh Nhiên qua thời gian sẽ giảm bớt. Nhưng nàng đã sai, giờ phút này trong lòng của Lâm Ánh Ti như thủy triều cuồn cuộn, ầm ầm đánh trong cơ thể mình. Nàng một mảnh hồng tâm, thậm chí toàn bộ thân thể đều kêu gào ầm ĩ, nàng là yêu Hứa Cảnh Nhiên.

    Ngãi Phong Lý lôi kéo tay áo Lâm Ánh Ti, Lâm Ánh Ti gian nan nở nụ cười, bước từng bước đi vào khách sạn.

    Hứa Cảnh Nhiên cùng cha điện thoại xong, mọi người trong nhà đều hối thúc nàng chuyện kết hôn. Trong lòng Hứa Cảnh Nhiên thật bài xích khi nhắc đến chuyện này, liền nói về trước rồi nói sau. Thật vất vả cúp điện thoại, Hứa Cảnh Nhiên cảm giác có người đang nhìn mình. Vừa quay đầu, nàng liền chú ý tới Lâm Ánh Ti. Lâm Ánh Ti vừa tan tầm, trên người còn mặc tây trang, nhưng cảm giác thành thục trên người vẫn không bị che lấp đi. Lâm Ánh Ti ánh mắt châm chú nhìn mình, Hứa Cảnh Nhiên nhìn đến hai mắt nàng nhạt nhạt ưu thương. Hứa Cảnh Nhiên theo bản năng muốn vuốt ve khuôn mặt đó, nhưng ký ức trong nháy mắt hiện lên, biểu tình chuyển thành lãnh đạm mà nhìn Lâm Ánh Ti.

    "Hứa lão sư". Lâm Ánh Ti mở miệng.

    Hứa Cảnh Nhiên không trả lời, ánh mắt vòng qua Lâm Ánh Ti tìm Ngãi Phong Lý. Đối với Ngãi Phong Lý nở một nụ cười ôn hòa, cứ như vậy hoa hoa lệ lệ không để ý Lâm Ánh Ti.

    Lâm Ánh Ti cảm giác trong lòng một trận đau nhói, xoay người lại ánh mắt đã muốn đỏ lên. Bộ dáng ủy khuất kia Ngãi Phong Lý đều nhìn không đành lòng. Ngãi Phong Lý mang theo ánh mắt cầu xin nhìn Hứa Cảnh Nhiên, hy vọng Hứa Cảnh Nhiên có thể trò chuyện cùng học tỷ. Hứa Cảnh Nhiên lại làm bộ nhìn nhìn không hiểu ý tứ Ngãi Phong Lý, hỏi nàng "Em ăn cơm chưa?"

    Mạnh Hân từ lúc vào khách sạn luôn luôn ở bên cạnh mà nhìn biến hóa của 3 người, Hứa Cảnh Nhiên vừa nói, nàng nhanh chóng kéo Ngãi Phong Lý lại. Ngãi Phong Lý ngã vào lòng Mạnh Hân, một mảnh mờ mịt.

    "Hứa lão sư đúng không? Cô cùng Lâm tổ trưởng nói chuyện đi. Ngãi Phong Lý sẽ đi cùng tôi."

    Nữ vương khí phách lên tiếng, Hứa Cảnh Nhiên trái lại không bị khí thế của Mạnh Hân ảnh hưởng. Khiêm tốn nhìn Mạnh Hân gật đầu, hai mắt đánh giá Ngãi Phong Lý trong lòng Mạnh Hân, liền nhìn hai người ly khai khách sạn.

    Ed: tui kể mấy thím nghe, nay tui đi ăn với mấy con bánh bèo trong lớp hồi cấp 3, tui gặp một chị ngồi đánh piano, vừa đánh vừa hát. Má ơi bả soái như ngự tỷ vậy, tui nhìn sắp rớt mắt ra và xém đút cọng mỳ ý vào lỗ mũi luôn, và hai con bạn khốn nạn đã chụp khoảng khắc tui ngu như bò đó lại. Nó buộc tui phải ed một bộ nữa không thì cho tui thành người nổi tiếng. Tui là 1 đứa lười, vì trẻ người non dạ mà lỡ thua bộ này, nay vì mê gái mà thua bộ nữa tui k cam tâm. K cam tâm. Tui ed là nghiên tốc độ, chỉnh lại sửa chửa lại cho dễ hiểu, còn về chất lượng..khụ xin lỗi. mấy chổ thơ từ này nọ tui k có tra. Tui dụ được 1 beta. Chổ nào hok hiểu mấy thím bình luận beta giải thích cho. Bây giờ tui nghiên cứu trận bóng đá tới. tui chơi khô máu với tụi nó. K thể để thua đc, lỡ nó cho tui bộ 300c, tui chết à. Mấy chế đốt nhang phụ hộ cho tui, 2 ngày nữa tui thắng, tui ra 15c cảm tạ mấy thím phù hộ. amen
    Bửa đi chơi. Tui hứa trả chương. Giờ trc 3c. Tui đi ngủ. Chìu đăng phần còn lại. Tới chương H rồi nghỉ kaka.



    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  2. The Following 3 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


  3. #12
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 11

    Xem :

    Edit: EvNguyen
    Beta: Hàn Mạc Thiên aka TT31KK



    "Hứa Cảnh Nhiên", Lâm Ánh Ti mở miệng, trong giọng nói còn mang theo điểm ủy khuất.

    "Em hẳn nên gọi tôi là lão sư không phải sao?" Hứa Cảnh Nhiên thời điểm chỉ còn Lâm Ánh Ti lại khôi phục bộ dáng băng lãnh hàng ngày, thậm chí còn lạnh lùng hơn. Người trước mặt đã 3 năm không gặp, tiểu nữ sinh lúc trước giờ đã trưởng thành một đại mỹ nữ, cả người toát lên vẻ thành thục cùng mị hoặc. Giờ phút này đối diện với mình lại mang một bộ dáng tiểu cô nương e lệ.

    Ba năm trước đây, người này từng là học sinh của mình.

    Lúc ấy liên tiếp 3 năm Lâm Ánh Ti đều chọn chuyên ngành của mình, thậm chí ngày đó không có khóa Lâm Ánh Ti đều chạy tới học ké. Thêm nữa là luôn luôn trang điểm xinh đẹp ngồi ở vị trí bắt mắt nhất, cho nên Lâm Ánh Ti rất nhanh liền trước mặt Hứa Cảnh Nhiên lăn lộn. Hứa Cảnh Nhiên hơi khó hiểu là lúc Lâm Ánh Ti năm hai liền yêu cầu Hứa Cảnh Nhiên dạy bù cho nàng (bả đòi học thêm tại nhà đó).

    Cũng không phải học sinh trung học, Hứa Cảnh Nhiên đương nhiên không đồng ý yêu cầu của Lâm Ánh Ti. Kết quả, Lâm Ánh Ti như một miếng cao dính, không có việc gì liền chạy tới văn phòng dính nàng, mượn cớ rằng tới theo đuổi học thuật. Bây giờ nghĩ lại, đến là vì thuận tiện theo đuổi lão sư đi.

    Năm đó Lâm Ánh Ti là nhân vật phong vân của trường học, bề ngoài xinh đẹp cùng giao lưu rộng rãi ,thuận lợi để nàng tiếp cận những người bên cạnh Hứa Cảnh Nhiên, liền trong ba năm, mỗi lần lên lớp chổ ngồi của Lâm Ánh Ti đều có người giúp nàng lưu lại. Thế nên lúc Lâm Ánh Ti tốt nghiệp, Hứa Cảnh Nhiên đôi khi theo bản năng liếc nhìn vị trí ngày đó, sau đó nhìn khuôn mặt xa lạ kia mà hoảng hốt.

    Kỳ thật 3 năm trước cũng không có gì xảy ra, chỉ là vào năm làm lễ tốt nghiệp Lâm Ánh Ti đã làm một chuyện hoang đường với Hứa Cảnh Nhiên. Trong buổi lễ tốt nghiệp, Lâm Ánh Ti vốn là một học sinh xuất sắc hết lòng cầu tiến, được trường học chọn là người phát ngôn trong lễ tốt nghiệp, kết quả trước mặt toàn bộ giáo sư sinh trong trường hướng mình thổ lộ. Lúc ấy tâm lý Hứa Cảnh Nhiên còn là thật sự rung động, cũng lập tức rõ ràng vì cái gì người này luôn đối với mình làm ra những hành vi khác thường. Bất quá Hứa Cảnh Nhiên vẫn là tức giận, trách Lâm Ánh Ti lớn mật, cũng trách Lâm Ánh Ti ngây thơ, bởi vì hành vi lúc này chắc chắn sẽ mang đến cho mình thêm nhiều phiền phức không cần thiết. Hứa Cảnh Nhiên lúc ấy dùng bộ mặt lạnh lùng đáp lại ánh mắt của người trên đài.

    Lâm Ánh Ti rất nhanh liền bị lôi xuống khán đài, còn bởi vì chuyện này mà đánh mất cơ hội đi nước ngoài học tập. Hứa Cảnh Nhiên vẫn duy trì bộ dáng lạnh lùng cho đến cuối buổi lễ, nàng biết Lâm Ánh Ti là bị lãnh đạo tha đi nói chuyện, ngẫm lại người đó phỏng chừng chốt lát cũng sẽ tìm đến mình.

    Người ngoài xem ra chuyện này cũng không ảnh hưởng lớn đến Hứa Cảnh Nhiên, bởi vì biểu hiện của nàng là không quan tâm đến mọi chuyện, phảng phất như như người được thổ lộ ngày hôm nay không phải là mình. Nàng không giải thích, cũng không chú ý. Thẳng đến lúc bạn trai đang bàn chuyện cưới xin đưa ra lời chia tay.

    Đây là bí mật 2 năm qua Hứa Cảnh Nhiên luôn giấu trong lòng. những người bên cạnh nàng đều không biết tại sao đáng lẽ sắp tổ chức tiệc cưới nàng lại cùng vị hôn phu mỗi người đi một ngã.

    Mà Hứa Cảnh Nhiên còn nhớ rất rõ Lâm Ánh Ti quay về tham gia lễ tốt nghiệp liền đi ra ngoài thực tập. Từ lúc Lâm Ánh Ti trước mặt mọi người hướng mình thổ lộ đến nay Hứa Cảnh Nhiên cũng không gặp lại đối phương. Kết quả có một ngày bạn trai đột nhiên hẹn nàng ra ngoài, đối phương vẻ mặt áy náy nói lời chia tay.

    Hứa Cảnh Nhiên nội tâm cũng không có bao nhiêu bi thương, chỉ lẳng lặng mà nói đồng ý. Sau đó mỗi người đều rời đi.

    Buổi tối về nhà nàng phát hiện Lâm Ánh Ti đang đứng trước cửa nhà mình. Lúc ấy là mùa thu, Lâm Ánh Ti chỉ mặc một cái áo sơmi mỏng manh, Hứa Cảnh Nhiên cũng không để ý tới người nọ, mở cửa liền lập tức vào nhà, Lâm Ánh Ti ở phía sau cũng nhanh chân chen vào.

    "Rốt cục em muốn như thế nào?" Hứa Cảnh Nhiên bộ mặt lạnh lùng nhìn Lâm Ánh Ti, nhưng Lâm Ánh Ti một câu cũng không nói chỉ nhìn chằm chằm Hứa Cảnh Nhiên, sau đó dường như phát cuồng áp Hứa Cảnh Nhiên lên tường, cuối đầu hôn xuống. (má ơi Lâm tỷ bạo quá, mà ta thích..)

    Hứa Cảnh Nhiên có chút chấn kinh đẩy ra Lâm Ánh Ti, thực sự sinh khí "Em tự trọng một chút cho tôi". Kết quả Lâm Ánh Ti thản nhiên nở nụ cười "Cô cảm thấy cuộc sống độc thân thế nào".Nhìn Hứa Cảnh Nhiên ngây ngốc, Lâm Ánh Ti liền nhu thuận kể lại bạn trai lão sư thật không chung tình, tùy tiện câu dẫn liền đến tay.

    Trong đầu Hứa Cảnh Nhiên như tình thiên phích lịch (giống câu: nghe qua như sét đánh ngang tai), Lâm Ánh Ti sao có thể hồ đồ như vậy, Hứa Cảnh Nhiên tức giận đuổi Lâm Ánh Ti, kết quả Lâm Ánh Ti như kẻ vô lại mặt dày ở lại. Lâm Ánh Ti nâng cằm Hứa Cảnh Nhiên, ỷ lại mình cao 1m70 áp xuống Hứa Cảnh Nhiên. Có chút thô bạo cạy mở khớp hàm Hứa Cảnh Nhiên, nhân lúc Hứa Cảnh Nhiên kêu đau hung hăng cắn một ngụm, ôm chặt Hứa Cảnh Nhiên nỉ non "Em yêu cô, thật lâu, thật lâu" (tội Lâm tỹ vl hjx)

    Hứa Cảnh Nhiên nớ tới tràng cảnh ngày đó, vẫn còn có thể cảm nhận được độ ấm của Lâm Ánh Ti lúc ôm mình cùng đầu vai ẩm ước ước mắt. Thời gian trôi qua quá nhanh, chớp mắt một cái đã qua 3 năm. 3 năm qua Lâm Ánh Ti dường như biến mất, cũng không tìm đến mình dây dưa. Cớ sau mình đã nghĩ một đời sẽ không gặp lại ngay lúc này đang đứng trước mặt mình, Hứa Cảnh Nhiên cũng không hiểu cảm giác lúc này của mình là như thế nào. Đối mặt với người từng đối mình thổ lộ chưa thành còn phá hủy đoạn tình cảm của mình, Hứa Cảnh Nhiên còn có thể cảm thụ cái gì đâu.

    Lâm Ánh Ti cũng biết hành động năm đó của mình có bao nhiêu ngây thơ, vì thế hướng Hứa Cảnh Nhiên nói "Hứa lão sư thật xin lỗi"

    Thật xin lỗi? Hứa Cảnh Nhiên một chút cũng không nghĩ tới người này cư nhiên nói với mình xin lỗi. Nàng lớn hơn Lâm Ánh Ti 5 tuổi, nhưng vì hành động ngây thơ của Lâm Ánh Ti đã lay chuyển nhân sinh của mình. Hiện tại cha mẹ đều hối nàng chuyện cưới xin, bạn trai trước kia của Hứa Cảnh Nhiên là Lý Hạo Đông cũng lần nữa theo đuổi mình, nhưng có những chuyện không thể nào thay đổi, bản thân vốn không phải là người trọng tình, có lẽ nếu Lâm Ánh Ti không làm rối, nàng sẽ thuận theo tự nhiên sau 2 năm sẽ cùng Lý Hạo Đông kết hôn, yên ổn trải qua cuộc sống như những người bình thường. Nhưng Lâm Ánh Ti tồn tại, cho nên những chuyện sau đó vẫn là phát sinh, Hứa Cảnh Nhiên bây giờ không nguyện ý đụng vào chuyện phiền phức mang tên tình cảm. Thích không được người nào, trong đầu cũng có ý niệm cô độc sống hết quãng đời còn lại.

    "Em không cần xin lỗi tôi, nhưng cũng đừng lần nữa tùy hứng mà ảnh hưởng đến sinh hoạt của người khác" Hứa Cảnh Nhiên vừa lấy áo khoác vừa nói. Nàng muốn chuẩn bị về phòng, không muốn cùng Lâm Ánh Ti nói gì thêm.

    Lâm Ánh Ti thấy Hứa Cảnh Nhiên muốn đi, vội vàng hỏi "Cô muốn đi đâu?"

    "Có quan hệ gì đến em?" Hứa Cảnh Nhiên lạnh lùng trả lời.

    "Cô cũng ở nơi này sao?" Lâm Ánh Ti cũng không ngại Hứa Cảnh Nhiên lãnh đạm, lại lấy "dính người đạ pháp" ra áp dụng. Nếu trời cao đã cho nàng gặp lại Hứa Cảnh Nhiên , nàng nhất định phải nắm chắc cơ hội này. Dù sao bản thân "dư tình chưa xong", vừa vặn đối phương còn độc thân (bả mà có chồng chế cũng đạp chậu cướp bông chứ dễ gì tha à)

    Hứa Cảnh Nhiên cũng cảm giác được Lâm Ánh Ti cũng không trầm lặng như lúc nãy, nàng gật gật đầu. Xoay người hướng về phía thang máy.

    Lâm Ánh Ti giống một con chó nhỏ đáng thương theo phía sau Hứa Cảnh Nhiên, trong đầu cân nhắc làm cách nào đến gần Hứa Cảnh Nhiên. Hứa Cảnh Nhiên vẫn đối với mình lạnh như băng không phải điều tốt, nhìn đến Hứa Cảnh Nhiên bấm thang máy lập tức mở miệng "Cô cũng ở tầng 13 à?"

    Hứa Cảnh Nhiên cũng lười để ý người bên cạnh, lẳng lặng mà nhìn thang máy đi lên, đến tầng 13 thang máy mở cửa Hứa Cảnh Nhiên liền lập tức đi về phòng mình, đi đến trước phòng 1318 mới dừng bước, nhíu mày nhìn người phía sau mình "Lâm Ánh Ti em có thể đừng đi theo tôi được không?"

    Lâm Ánh Ti bộ mặt ủy khuất chỉ chỉ phòng 1314 "Em ở phòng đối diện a"

    Hứa Cảnh Nhiên cảm thấy một đàn quạ đen bay qua, đúng vậy, người này như âm hồn không tan mình đã sớm biết không phải sao.

    Lâm Ánh Ti cười hì hì nhìn Hứa Cảnh Nhiên hết tức giận lại bất đắc dĩ, ở trong lòng nói em cứ như vậy thích cô, cô lại không thể đánh em a. Ba năm không thấy, Hứa Cảnh Nhiên vẫn đẹp như ngày xưa, nhớ tới bản thân là đối với Hứa Cảnh Nhiên nhất kiến chung tình, lại thầm mến nhiều năm, lần này phải tốc tốc chiến công khai phá băng sơn.

    Ngãi Phong Lý bên này cũng không có tình cảm dạt dào như Lâm Ánh Ti. Bị Mạnh nữ vương tha ra khách sạn liền bị ném sang một bên, Ngãi Phong Lý phản ứng chậm chạp một hồi mới cất bước đuổi theo Mạnh Hân "Quản lý Mạnh cô không phải nói mượn tôi dùng sao?" Ngãi Phong Lý thở gấp hỏi.

    Mạnh Hân lập tức cười lên tiếng, Ngãi Phong Lý thế nào lại ngốc ngốc khả ái như vậy.

    "Vậy cô muốn cho tôi dùng ngươi như thế nào?" Mạnh Hân nói ra lời này hai người mặt đều đỏ, Ngãi Phong Lý khuôn mặt đỏ bừng chớp chớp mắt nhìn Mạnh Hân "Là cô muốn dùng, làm sao tôi biết được".

    Mạnh Hân vốn muốn nghĩ dừng lại đề tài này, lại nhìn đến bộ dáng nhất quyết không tha của Ngãi Phong Lý, Mạnh Hân giơ lên tay gõ đầu Ngãi Phong Lý "Cô như thế nào lại ngốc như vậy"

    Tim Ngãi Phong Lý như muốn dừng đập, động tác vừa rồi của Mạnh Nữ vương là có ý gì nha. Làm như vậy có cảm giác thật thân mật. Ngãi Phong Lý ngẩn người sờ sờ đầu mình.



    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  4. The Following 2 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


  5. #13
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 12

    Xem :

    Edit: EvNguyen
    Beta: Hàn Mạc Thiên aka TT31KK

    "Ngãi Phong Lý cô năm nay bao nhiêu tuổi" Mạnh Hân hỏi.

    "23".

    "Vậy cô vì cái gì còn thường giống một tiểu học sinh thích ngẩn người, đều này làm tôi thật nghi ngờ năng lực công tác của cô, biết không?". Mạnh Hân đột nhiên có chút nghiêm túc mà nói.

    Nhắc đến công tác Ngãi Phong Lý cũng nghiêm túc lên, khẩu khí có chút đứng đắn mà phản bác Mạnh Hân, không thể dùng sinh hoạt để đánh giá năng lực công tác của một người. Sau đó lại nghĩ đến hạng mục lần này không có nhiều địa phương để mình thi triển năng lực, đối với việc này cảm thấy có chút bất bình. Ngãi Phong Lý suy nghĩ một hồi, phồng lên dũng khí hỏi Mạnh Hân tài liệu của hạng mục này là ở đâu ra. Trong lòng đối vợi sự thần thông quãng đại của Mạnh Hân cũng có chút hiếu kỳ.

    Mạnh Hân cũng không có để ý vấn đề của Ngãi Phong Lý, nàng nhìn ra được Ngãi Phong Lý đối với chuyện này còn có chút bất mãn, nhưng nàng là thương nhân, ích lợi mới là quang trọng nhất, trải qua vài năm nha đầu này cũng sẽ hiểu. Mạnh Hân thần thần bí bí nói hai chữ "Bạc thúc."

    "Bạc thúc!", Ngãi Phong Lý lại kinh ngạc một lần nữa, nguyên lai Bạc thúc trong truyền thuyết thực sự là lợi hại như vậy, nghe nói người này một tay nắm giữ ngành tình báo.

    "Nghe nói tư liệu của hắn không phải chỉ dùng tiền là có thể đổi", Ngãi Phong Lý thật hiếu kỳ Mạnh Hân là dùng cái gì để đổi cuộc giao dịch này.

    Mạnh Hân thở dài, nhớ tới vị nam tử trẻ tuổi bên kia muốn mình lấy thân báo đáp, chỉ sợ lần này về nước sẽ bị làm phiền đi.

    Mạnh Hân đã muốn quen thuộc, mỗi lần Nguyên Bạc làm một việc cho mình đều ồn ào muốn nàng lấy thân báo đáp. Bình thường nàng sẽ dùng một hạng mục thích hợp để trả lại cho Nguyên Bạ làm hồi báo. Lần này cũng không ngoại lệ, cho nên gần đây Mạnh Hân lại tham gia một hạng mục về khai thác đấu thầu. Đây là sở trường của nàng, mọi người đều không biết vì hai tiếng thiên tài nàng phải trả giá bao nhiêu, chỉ có Nguyên Bạc, từng cùng nàng học tập mới hiểu được nàng, nên khi rảnh rỗi thì hỗ trợ nàng.

    Ngãi Phong Lý nhìn Mạnh Hân không nói, nghĩ rằng đây là chuyện cơ mật của công ty không tiện nói. Cũng liền không hỏi nhiều, sờ sờ bụng biểu thị mình đói.

    Mạnh Hân cũng có chút đói bụng, hai người liền vội vàng tìm một nhà hàng ở phụ cận giải quyết cơm chiều. Trước khi ra tính tiền cũng phát hiện vài đồng nghiệp đang ở trong này dùng cơm, Mạnh Hân còn hào phóng chi trả toàn bộ. Ngãi Phong Lý nghĩ rằng Mạnh nữ vương thật hào phóng (tui cũng ao ước đc làm nhân viên của bả khụ khụ), có sắc lại có tiền, quan trọng hơn tiền là bản thân tự mình kiếm. Bản thân ngoại trừ trẻ hơn Mạnh Hân một chút, chỉ sợ cái khác cũng không thể cùng Mạnh Hân so. Nhưng vừa nghĩ đến một người vĩ đại như vậy là người mà mình thích, trong lòng lại có chút vui vẻ. Nhìn một người hoàn mỹ như vậy, thật muốn túm đem về làm của riêng.

    Trong đời của Ngãi Phong Lý chưa bao giờ biết mình lại vì một nữ nhân mà sinh ra dã tâm như vậy.

    Ngãi Phong Lý trong lòng âm thầm hạ quyết định, chính mình phải cố gắng hơn mới được. Chỉ mong một ngày kia, bản thân có thể đứng trước mặt Mạnh Hân biểu lộ tình yêu của mình mà tâm sẽ không lo sợ.

    Tình yêu cũng không phải đơn giản là ngươi tình ta nguyện đơn giản như vậy. Xã hội bây giờ tạo cho tình cảm gông xiềng nhiều lắm, một đôi nam nữ bình thường cũng phải muốn môn đăng hộ đối, giúp đỡ lẫn nhau qua một đời. Huống chi là hai nữ tử. Chính mình bây giờ muốn phải càng cường đại, càng dũng cảm càng kiên cường mới được. Ngãi Phong Lý đột nhiên sinh ra rất nhiều cảm khái, chính mình vô tình thích một nữ nhân, lại phải cố trình gánh vác nhiều trách nhiệm đến thế. Ngãi Phong Lý biết bây giờ nghĩ đến những chuyện này có chút hy vọng xa vời, nhưng bản thân nhất định phải cường đại, phải có giá trị. Nếu không dù đối với người khác (phụ nữ) nói "ta yêu ngươi" đều sẽ bị xem là trò cười đi.

    Nữ nhân, là muốn bảo hộ cùng che chở. Đừng nhìn Mạnh Hân rất cường đại, nhưng có một mặt vẫn là muốn được một tri kỷ ôm vào lòng. Ngãi Phong Lý yên lặng nghĩ, Mạnh Hân luôn một mình độc lai độc vãng, ngày sau bản thân nhất định có thể sánh vai cùng nàng đứng chung một chổ, làm cho nàng không còn cô độc.

    Ngãi Phong Lý đột nhiên cảm thấy trong chớp mắt mình liền trưởng thành, một phần tình yêu đến giúp nàng lột xác, đều này nàng vui vẻ nhận.

    Mạnh Hân thanh toán xong phát hiện Ngãi Phong Lý nhìn mình một cách đăm chiêu. Ngãi Phong Lý bộ dáng cũng thật xinh đẹp, nhưng nàng không có trang điểm cùng khí tràng khá thấp nên ẩn dấu bộ dáng xinh đẹp này. Tuy rằng không biết Ngãi Phong Lý vì sao lại muốn như vậy, nhưng Mạnh Hân cũng thập phần thưởng thức chổ độc đáo này của Ngãi Phong Lý.

    "Ngãi Phong Lý, cô phải đi về sao?"

    "Cô thì sao?", Ngãi Phong Lý muốn quay về xem Lâm Ánh Ti cùng Hứa Cảnh Nhiên thế nào, nhưng cũng muốn ngốc bên cạnh Mạnh Hân. "Vậy chúng ta cùng về đi, hôm nay tôi có chút mệt mỏi."

    Ngãi Phong Lý cùng Mạnh Hân vừa tới khách sạn liền vừa vặn có người tìm đến Mạnh Hân đưa tài liệu. Đối phương dùng tiếng Anh muốn cùng Mạnh Hân nói chuyện, Mạnh Hân bảo Ngãi Phong Lý về trước, mình cùng người cung ứng đi bàn một chút chuyện.

    Ngãi Phong Lý không quá tình nguyện để Mạnh Hân đi cùng đại nam nhân người Nhật vẻ mặt đáng khinh kia, nhưng cũng đành cười cười tạm biệt hai người. Đến lúc lên đến phòng trong lòng vẫn thổ tào một phen nam nhân kia, sau đó đứng trước phòng lại chợt nhớ mình không mang theo thẻ phòng. Thầm hy vọng Lâm Ánh Ti có ở phòng.

    Ngãi Phong Lý ấn chuông cửa, Lâm Ánh Ti rất nhanh ra mở cửa, "Chị thế nào lại ở trong phòng?" Ngãi Phong Lý kinh ngạc.

    "Vô nghĩa, chị không ở trong phòng thì ở đâu? Hứa lão sư không cần chị."

    Ngãi Phong Lý nhìn phản ứng của Lâm Ánh Ti hơi có chút hiếu kỳ, nàng thế nào cảm giác Lâm Ánh Ti tuy rằng nói thế nhưng rất vui vẻ a "Chị cùng Hứa lão sư thế nào."

    Lâm Ánh Ti cười hắc hắc "Nàng hiện tại ở phòng đối diện, em đi giúp chị gõ cửa đi"

    Ngãi Phong Lý không nghĩ trùng hợp như vậy, Hứa Cảnh Nhiên cư nhiên là ở phòng đối diện. Nghĩ đến Hứa lão sư là không thoát khỏi ma trảo của Lâm yêu tinh rồi. hazzzz.

    "Học tỷ chị thật sự là thích Hứa lão sư a?" Ngãi Phong Lý hỏi lại. Lâm Ánh Ti không cần suy nghĩ trả lời "Chị yêu nàng, chị là yêu nàng em có hiểu không?"'

    Ngãi Phong Lý có chút hâm mộ Lâm Ánh Ti có thể tự tin biểu lộ lòng mình với Hứa lão sư, nghĩ đến bản thân yêu mà không dám nói ra, trong lòng có chút chua xót "Hứa lão sư có thích tỷ không?"

    Mặt Lâm Ánh Ti lập tức suy sụp, bất quá đảo mắt liền sống lại. Mặt đầy tự tin mở miệng "Nàng sẽ thích chị"

    Ngãi Phong Lý nhớ đến Hứa lảo sư kia lớn lên xinh đẹp nhưng lại lạnh tanh như một núi băng, đối với lời nói của Lâm Ánh Ti có chút nghi ngờ. Nhưng Lâm Ánh Ti lớn lên bộ dáng như một tiểu yêu tinh, không là một đại yêu nghiệt, chống lại băng sơn cũng không phải nhất định không được a. Yêu tinh cùng băng sơn, đôi couple này có chút manh. Ngãi Phong Lý âm thầm quyết định phải giúp Lâm Ánh Ti một tay.

    "bang bang ."Hứa lão sư cô có trong phòng không? Em là Ngãi Phong Lý"

    "Chờ một lát", thanh âm của Hứa Cảnh Nhiên truyền đến. Lâm Ánh Ti hai mắt sáng lên, giơ ngón tay cái tán thưởng Ngãi Phong Lý.

    "En như thế nào cũng ở đây?". Hứa Cảnh Nhiên vừa mở cửa liền thấy Lâm Ánh Ti đi theo Ngãi Phong Lý. Nàng thay đổi một thân tây trang thành một bộ áo ngủ xinh đẹp cùng gương mặt trang điểm tinh xảo, không thể không nói Lâm Ánh Ti mắt sáng xinh đẹp, yêu nghiệt a. Nhưng khẩu khí Hứa Cảnh Nhiên vẫn lạnh lùng như trước.

    "En vì cái gì không thể đến đây? Em cũng là học sinh của cô a" Lâm Ánh Ti nói thập phần hợp tình hợp lý.

    Hứa Cảnh Nhiên không muốn trước mặt Ngãi Phong Lý cùng nàng tranh luận, liền nghiêng thân để hai người tiến vào. Nhìn Lâm Ánh Ti bộ dáng đắc ý, Hứa Cảnh Nhiên hận không thể một cước đạp người này ra khỏi phòng.

    Ngãi Phong Lý liếc mắt thấy hai người hổ động, cảm giác Hứa lão sư đối với Lâm Ánh Ti cũng không phải không có cảm tình. Nàng có chút tin tưởng, có một ngày Hứa lão sư sợ là sẽ rơi vào trong tay đại yêu tinh này đi.

    Hứa Cảnh Nhiên để hai người ngồi ở sôpha, còn mình thì đi rót nước.

    "Hứa lão sư lần này đi tham gia hội nghị xong liền trực tiếp trở về sao?" Ngãi Phong Lý hỏi.

    "Tạm thời cũng không có tính toán trở về, hội nghị vừa xong trong trường cũng bắt đầu nghĩ đông, nên cô sẽ ở Nhật Bản ngây ngốc vài ngày rồi về."

    Lâm Ánh Ti nghe xong nụ cười cũng rạng rỡ hơn mấy phần, không chút nào che giấu tâm tình của mình. Ngãi Phong Lý xem đều có chút xấu hổ, học tỷ cũng quá mức can đảm đi. Đều không sợ mình hù lão sư chạy sao?

    Quả nhiên biểu tình của Hứa Cảnh Nhiên có chút cứng lên, mở miệng nói "Cô sẽ đi thăm một vị bằng hữu ở Osaka."

    Lâm Ánh Ti không nể mặt liền hỏi "Nam hay nữ? Tại sao lại cố ý đi xa như vậy?"

    Ngãi Phong Lý nghĩ Osaka cũng không cách Tokyo bao xa, nhưng trong lòng cũng biết học tỷ không vui, cũng không lên tiếng mà chờ Hứa Cảnh Nhiên.

    Hứa Cảnh Nhiên bất đắc dĩ nhìn Hứa Cảnh Nhiên nói không nên lời, nếu nàng biết Ngãi Phong Lý cùng Lâm Ánh Ti cùng nhau công tác, quan hệ còn tốt như vậy, nàng nhất định sẽ không liên hệ Ngãi Phong Lý. Cũng không đến mức phiền não như bây giờ.

    Hứa Cảnh Nhiên ngại Ngãi Phong Lý ở đây, liền khách khách khí khí trả lời Lâm Ánh Ti "là nữ". Kết quả Lâm Ánh Ti còn hừ lạnh một tiếng.

    Vô luận là nam hay nữ Lâm Ánh Ti đều khó chịu sao? Hứa Cảnh Nhiên cùng Ngãi Phong Lý đều không biết nói gì.

    Hứa Cảnh Nhiên rõ ràng không để ý tới Lâm Ánh Ti, bắt đầu cùng Ngãi Phong Lý nói chuyện công tác gần đây của nàng. Lâm Ánh Ti trái lại thật ngoan ngoàn ngồi nghe, cũng không xen miệng vào. Hai người nói chuyện hơn nữa giờ, Lâm Ánh Ti nháy mắt nhìn Ngãi Phong Lý. Ngãi Phong Lý liền ngoan ngoãn đứng dậy tạm biệt Hứa lão sư.

    Hứa Cảnh Nhiên đồng ý, đứng lên đưa hai người tới cửa, cuối cùng Ngãi Phong Lý đi về, nhưng Lâm Ánh Ti không có đi a.

    "Phong Lý, em đi về trước đi, chị có chuyện muốn nói cùng Hứa lão sư". Lâm Ánh Ti làm bộ đứng đắn nhìn Ngãi Phong Lý.

    Ngãi Phong Lý thay Hứa Cảnh Nhiên âm thầm cầu nguyện một phen liền xoay người về phòng.

    Beta: nếu bạn nào đọc truyện còn thấy để xưng hô ta- ngươi, sai lỗi chính tả thì biết là chưa beta rồi nha :3 editor up chương chừng vài chục phút sau tui mới lết xác vào làm =]]]]] à, sắp tới
    editor cá độ nữa đấy, chuẩn bị có truyện để đọc nữa rồi =]]]]
    Editor: ---> Ta nguyền rủa nhà ngươi, vạn năm thụ. Mãi mãi k xoay người.




    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  6. The Following 2 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


  7. #14
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 13

    Xem :

    Edit: EvNguyen
    Beta: Hàn Mạc Thiên aka TT31KK



    "Em là có chuyện gì?" Hứa Cảnh Nhiên có chút đau đầu nhìn Lâm Ánh Ti trong phòng mình.

    Lâm Ánh Ti thâm tình nhìn Hứa Cảnh Nhiên liếc mắt một cái, sau đó mở miệng hỏi, "Hứa Cảnh Nhiên cô có biết hay không em thật sự rất thích cô, em yêu cô!"

    Hứa Cảnh Nhiên không nghĩ tới Lâm Ánh Ti mở miệng liền nhắc tới chuyện này, nàng mặt không thay đổi "Tôi không biết, càng không muốn biết."

    Không khí lúc đó có chút khẩn trương, hai người đều nhìn nhau không nói gì thêm.

    Lâm Ánh Ti đứng bên phải, Hứa Cảnh Nhiên trầm mặc ngồi xuống sôpha, vài phút sau Hứa Cảnh Nhiên nhịn không được mở miệng "Tôi là mặc kệ em đối với tôi như thế nào, tôi vẫn là đáp án đó, tôi sẽ không nhận, những việc lúc trước em làm tôi đều có thể "chuyện cũ hóa không", tôi hy vọng về sau tôi và em sẽ có khoảng cách như những người bình thường. Không có người cùng em ngoạn nháo, em tốt nhất cũng không nên mang đến phiền phức cho người khác, nếu ba năm cũng đã qua, chúng ta cứ làm hai người xa lạ, có gì không tốt đâu?"

    "Cô vì cái gì muốn cùng cô làm người xa lạ? Hứa Cảnh Nhiên em không phải là thánh nhân, em yêu cô như thế, em làm sao không thể đến tìm cô?" Lâm Ánh Ti nói chuyện có chút kích động.

    "Không phải ba năm qua em đều không tới tìm tôi sao? Lâm Ánh Ti em xác định tình cảm của em là chắc chắn như vậy chứ không phải là tiểu hài tử tùy hứng sao?"

    "Tùy hứng? Hứa Cảnh Nhiên cô là nghĩ ta như vậy sao?" Lâm Ánh Ti cười khổ "Vì cái gì cô đều là bộ dáng bình tĩnh đối diện qua mọi chuyện? Đối với em như thế này, đối với vị hôn phu lúc trước của cô cũng như thế. Trong lòng cô kỳ thực là không có bất luận kẻ nào đi? Em biết lúc trước câu dẫn vị hôn phu của cô cũng không hề ảnh hưởng tới cô phải không? Hứa Cảnh Nhiên rốt cuộc trong đầu cô là nghĩ như thế nào đây?"

    Hứa Cảnh Nhiên có chút kinh ngạc nhìn Lâm Ánh Ti, thật là như vậy, nàng không giống người khác khóc lóc kể lể, thậm chí còn có chút cảm ơn Lâm Ánh Ti giúp nàng thoát khỏi nam nhân kia. Nhưng bị Lâm Ánh Ti nói thẳng ra, nàng có chút không thoải mái. Sinh hoạt cá nhân của nàng không đến mức phiền ngoại nhân là Lâm Ánh Ti đến khua tay múa chân.

    Đối với chất vấn của Lâm Ánh Ti, Hứa Cảnh Nhiên cũng không trả lời, cứ coi như nàng là một người vô tình đi.

    Lâm Ánh Ti không đợi Hứa Cảnh Nhiên trả lời liền chạy trối chết. Hứa Cảnh Nhiên chính là một tòa băng sơn vạn năm không tan, đem tâm của mình treo chót vót trên đỉnh, nàng đã cố hết sức mà leo lên, có lẽ nàng cũng chỉ có thể tận lực.

    Trong phòng, Hứa Cảnh Nhiên lẳng lặng mà ngồi, bên kia Lâm Ánh Ti xoa hai mắt hồng hồng, nhìn Ngãi Phong Lý ra mở cửa liền không tiếc cười một cái, chỉ là khuôn mặt mỹ lệ kia vẫn còn vươn hai hàng lệ trong veo.

    Buổi tối hôm nay, Ngãi Phong Lý lần đầu nghe qua quá trình yêu hận tình thù của Hứa Cảnh Nhiên cùng Lâm Ánh Ti, cũng chỉ có thể cảm khái gúc mắt của hai người. Nói tại sao 3 năm qua Lâm Ánh Ti đều không tìm Hứa Cảnh Nhiên, Lâm Ánh Ti khóc như một hài tử. Lúc ấy nàng câu dẫn Lý Hạo Đông một lòng thầm nghĩ chia rẽ hai người, nàng là nhìn ra được tình cảm của Hứa Cảnh Nhiên cùng gã bạn trai kia cũng không sâu, cho nên nàng cũng không cảm thấy áy náy mà tìm đến Lý Hạo Đông. Cuối cùng cũng thành công buộc Lý Hạo Đông chia tay, sau đó nàng đi tìm Hứa Cảnh Nhiên, không ngoài dự đoán Hứa Cảnh Nhiên tức giận Lâm Ánh Ti chứ không phải tức giận đoạn tình cảm bị phá hoại, nhưng lúc đó Lâm Ánh Ti tâm tình là "vô thâm uyên tái" cũng vô pháp hồi đầu, bởi vì nàng mang thai.

    Từng bước kế hoạch của mình, đầu tiên hướng Hứa Cảnh Nhiên thổ lộ sau đó chia rẻ Hứa Cảnh Nhiên cùng Lý Hạo Đông. Nhưng vạn vạn không nghĩ tới là bản thân cũng bị lôi vào. Vốn là không cẩn thận say rượu cùng Lý Hạo Đông phát sinh quan hệ, cũng đủ làm Lâm Ánh Ti hối hận không thôi, bây giờ còn không cẩn thận mang thai. (mẹ ai cho tui con dao, tui giết cha nội đó) [Beta: cha nội khốn nạn ┌∩┐(◣_◢)┌∩┐]. Ngay lúc đó Lâm Ánh Ti cảm thấy mình thật hoang đường đến buồn cười, cũng thật đáng thương.

    Ngãi Phong Lý nghe đến lúc này đều thập phần khiếp sợ, nàng là không nghĩ tới, nhìn như ánh mắt trời chói lọi, học tỷ cũng có một khoảng thời gian khó khăn đến vậy. Nói đến thời điểm đó, Lâm Ánh Ti chỉ có thể nói có khổ không thôi. Ngãi Phong Lý có thể hiểu vì sao Lâm Ánh Ti biến mất, không chỉ muốn xử lý hài tử ngoài ý muốn kia, càng là muốn trốn tránh cái người mình vừa yêu vừa ghét kia đi. Rõ ràng chỉ là yêu một người mà thôi, tại sao lại sinh ra nhiều khổ cực cùng thống khổ như vậy.

    Nói xong chuyện của mình, Lâm Ánh Ti liền ngủ, Ngãi Phong Lý chợt nhớ đến mình cùng Mạnh Hân, càng ngày càng cảm thấy "tình lộ" nhấp nhô. Chỉ có thể hy vọng, thế gian là khoan dung đoạn tình cảm này đi.

    Ngày hôm sau, Lâm Ánh Ti sáng sớm liền thức dậy rửa mặt trang điểm. Ngãi Phong Lý thức dậy đã thấy Lâm Ánh Ti bộ dáng tinh xảo ngồi ở phòng khách uống cà phê, ngửi được mùi thơm của cà phê, cũng làm cho mình một ly.

    Lâm Ánh Ti bây giờ là không thể liên hệ đến người khóc đến tê tâm liệt phế hôm qua, ngược lại càng nhìn càng chói mắt, Ngãi Phong Lý thầm khen ngợi Lâm Ánh Ti, không lẽ đại yêu tinh là bắt đầu muốn công phá băng sơn đi? Nghĩ là nghĩ như vậy, mở miệng nói lại thành "Học tỷ, hôm nay chị thật xinh đẹp."

    Lâm Ánh Ti trừng mắt nhìn Ngãi Phong Lý "Miệng lưỡi trơn tru, muốn làm gì? Chị ngày nào mà không xinh đẹp?"

    Ngãi Phong Lý làm đổ cà phê, nóng "xẹt" một tiếng "Em đối với học tỷ là không có ý nghĩ không an phận đó." ( nói trắng ra là: em không thích chị, đừng tự kỷ như vậy có đc không)

    "Em có ý gì? Em là đối với ai có ý nghĩ không an phận." (nói, em thích ai rồi phải không)

    Ngãi Phong Lý trong đầu chợt nhớ đến Mạnh nữ vương, mà Lâm Ánh Ti nhìn Ngãi Phong Lý la lên "Không thể nào? Tiểu Phong, em thật đúng là coi trọng ai rồi phải không?"

    Ngãi Phong Lý cũng không thèm để ý Lâm Ánh Ti, bước tới bàn lấy bánh mỳ ăn sáng, Lâm Ánh Ti mon men qua ngồi cạnh Ngãi Phong Lý,"Nói nói, chị cho em bày mưu tính kế, không phải là Vương Việt đi?" nói xong lại tự mình phủ định, miệng lãi nhãi "Khẳng định không phải là Vương Việt, em lúc trước còn cự tuyệt người ta, gần nhất cũng không thấy hai người thân mật qua lại. người đó là ai? Trong tổ chúng ta không có người nào lọt được vào mắt em đi?"

    Ngãi Phong Lý nghĩ rằng Mạnh Hân thập phần vừa mắt, nhưng cũng chỉ dám trong lòng vụng trộm lên tiếng.

    Lâm Ánh Ti không đoán được cũng không đoán nữa, lại uống một ngụm cà phê, nói "Thật khó uống, Tiểu Phong về sau chúng ta đến phòng quản lý ma sát (uống chực) cà phê đi.

    Ngãi Phong Lý không chút nghĩ ngợi gật đầu.

    Dư án lần này đã muốn đến giai đoạn hậu kỳ, tất cả mọi người đều tập trung tiến vào công tác, Ngãi Phong Lý nghĩ rằng nếu mọi người cố gắng một chút, trước tết nguyên đáng là có thể xong việc. Ngày sinh Khổng Tử (noel đấy) năm nay sợ là phải ăn mừng tại Nhật, bất quá còn có thể về trước tết cổ truyền.

    Mạnh Hân gần đây cũng bận đến thiên hôn địa ám, hôm Hứa Cảnh Nhiên đến nàng cùng một số nhà cung ứng trao đỗi một số tài liệu. Nhà cung ứng kia cũng thực thức thời, chủ động cam đoan sẽ để Thanh Hải một cái giá hữu nghị, Mạnh Hân cũng không tiếp tục ép giá, liền cùng người nọ ký hợp đồng. Tài liệu cũng giải quyết hơn phân nữa, phần còn lại Mạnh Hân quyết định đi bái phỏng một vị cố nhân.

    Đêm bình an (đêm noel)

    Mạnh Hân cho toàn thể đoàn đội một ngày nghĩ, trong lúc mọi người muốn mời nàng tham dự bữa tiệc tối nay, nàng lại nói mình muốn đi Osaka, Lâm Ánh Ti nghe nói liền đòi sống đòi chết muốn đi theo, mấy ngày trước Hứa Cảnh Nhiên cũng là vừa đi Osaka, nàng cũng không có cơ hội bò theo đối phương, cho nên vừa nghe Mạnh Hân muốn đi Osaka, liền tiện đường cho mình đi cùng.

    Trong lòng Ngãi Phong Lý là buồn bực, nàng cũng muốn đi a, nhưng lại không có lý do để theo hai người, lại không thể nói trắng ra là muốn đi cùng nữ vương, lại ngượng ngùng đi quấy rầy Lâm Ánh Ti cùng Hứa Cảnh Nhiên. Vì thế mang bộ mặt rầu rĩ không vui cùng các đồng sự đi quán bar uống rượu.

    Đêm bình an ở Tokyo cũng thập phần náo nhiệt, phố lớn ngõ nhỏ tràn ngập vui tươi, Ngãi Phong Lý cùng mọi người "đào thoát" khỏi công tác, trên đường vừa đi vừa nháo, có người còn hưng phấn hát nhạc thiếu nhi.

    Trong tổ có một vị đại thúc 40 tuổi còn hát Quốc ca, bị hai nữ đồng sự khác trêu ghẹo "kháng Nhật nghiêm trọng" (TQ có thù với NB nha). Đại thúc nói "Nếu ta khi dễ tiểu Nhật Bản không biết tiếng Trung, đã dùng quốc ngữ mắng bọn họ một trận cho sảng khoái rồi"

    Đoàn người lẫn Ngãi Phong Lý đều nở nụ cười, Vương Việt lại càng luôn luôn chú ý Ngãi Phong Lý. Hôm nay Ngãi Phong Lý mặc một áo khoác lông dài màu đen, dưới chân mang một đôi giày da dê thật khả ái, một cái mũ lông trắng đội trên đầu, giờ phút này lại lộ ra một nụ cười xán lạn, lập tức khiến tim Vương Việt đập chậm một nhịp. Nhất là hòa cùng không khí đêm noel, Ngãi Phong Lý thoạt nhìn giống một tiểu nữ sinh mới vừa tốt nghiệp.

    Hắn không biết một nữ sinh mới vừa tốt nghiệp như Ngãi Phong Lý, phạm vận cứt chó gì mà có thể thuận lợi tiến vào Thanh Hải thực tập, ở Thanh Hải, các viên chức chính thức đều là tinh anh trong các tinh anh. Lúc trước một tiểu cô nương là Lâm Ánh Ti trong chớp mắt lên làm tổ trưởng đã được người khác chú ý, nếu để mọi người biết, Ngãi Phong Lý là vô cùng đơn giản tốt nghiệp liền trực tiếp nhậm chức, không biết còn có thể dẫn đến bao nhiêu nghi kỵ. Bất quá tất cả mọi người đều tưởng rằng Ngãi Phong Lý là đi cửa sau, thân phận của nàng cũng là hàng loạt các suy đoán.

    Vương Việt làm bộ như lơ đễnh xê dịch đến bên người Ngãi Phong Lý. Chờ Ngãi Phong Lý phát hiện bên cạnh mình có người, Vương Việt đối với nàng cười tươi như hoa, tuy Ngãi Phong Lý muốn cách xa người này một chút, nhưng mọi người dù sao cũng là đồng nghiệp, nàng cũng không thể bát bỏ mặt mũi của người ta. Vì thế cũng nở một nụ cười đáp lại, sau đó bước đến gần hai nữ đồng sự một chút.

    Có một đồng sự chú ý đến động tác nhỏ của hai người, có chút tà tà cười chọc ghẹo hai người "Vương soái ca, cậu không phải là coi trọng Ngãi cô nương nhà chúng ta đi?"

    Lên tiếng là một nam nhân bát quái trong tổ, tất cả mọi người gọi hắn là Cường ca. Hắn tuy rằng là một nam nhân, nhưng Ngãi Phong Lý cảm thấy phẩm chất của người này cũng không bằng một người phụ nữ. Giống như giờ phút này, bộ dáng như là muốn xem kịch vui.

    Ngãi Phong Lý chán ghét nhất là một nam nhân nhiều chuyện lại nói nhiều, nàng cảm giác một số tật xấu nếu đặt trên người một nữ nhân nàng còn có thể chịu được. Nhưng một đại nam nhân thích nhiều chuyện, nàng nhất định là xem không nổi, thậm chí còn chán ghét.

    Ngãi Phong Lý bộ dáng không vui, Vương Việt là không dám loạn nói cái gì, cấp Cường ca một ánh mắt, Cường ca cũng không tình nguyện cùng mọi người tiếp tục đi. "Ngại quá, tôi nhìn cô là có chút không cao hứng." Vương Việt hỏi.

    "Ngượng ngùng, có thể là tôi lần đầu tiên đến nước ngoài không quá thích ứng. Những ngày lễ lúc trước tôi đều đi cùng bạn bè." Ngãi Phong Lý trả lời.

    Vương Việt càng nghĩ càng đúng, các tiểu nữ sinh đều thích cùng bạn bè tụ họp trong ngày lễ. Hắn lẳng lặng mà đi theo Ngãi Phong Lý, lại hỏi "Em muốn hay không cùng anh đi dạo một vòng, bọn họ là muốn uống rượu ca hát."

    "Không cần, mọi người cùng nhau chơi đi, như vậy cũng tương đối náo nhiệt hơn". Ngãi Phong Lý nói, vì thế Vương Việt lần thứ hai thất bại.

    Ed: hời ơi chương này toàn chữ là chữ, đánh muốn rụng cái tay luôn vậy.

    Beta: Mấy từ trong ngoặc '' (..)'' là của ed hết nhá, không phải của tác giả đâu =]]]], ed thân mến, chương nào mà chả có nhiều chữ ◤(¬‿¬)◥




    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  8. The Following 5 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


  9. #15
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 14


    Xem :

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha


    Sửa lần cuối bởi Hàn Mạc Thiên; 05-17-17 lúc 02:45 AM.
    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  10. The Following 24 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


  11. #16
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 15

    Xem :

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  12. The Following 23 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


  13. #17
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 16

    Xem :

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  14. The Following 22 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


  15. #18
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 17

    Xem :

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  16. The Following 22 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


  17. #19
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 18 (H)

    Xem :

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  18. The Following 27 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


  19. #20
    Ngày tham gia
    Mar 2017
    Vị trí hiện tại
    Trong ổ chăn <(")
    Bài viết
    190
    Ngân lượng
    2,216
    Thanked: 802
    Chương 19

    Xem :

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Kiếp này, chúng ta làm bạn giữa cõi trần, nương tựa vào nhau; kiếp này, em nhất định cùng chị sống chết không chia lìa. Em muốn dùng tất cả thời gian còn lại của mình bảo vệ chị, chăm sóc chị, dành cho chị tất cả yêu chiều, em muốn gánh lấy tất cả đau lòng và phiền não của chị... nếu như chị đi trước em, như vậy kiếp sau nhất định phải nhớ, ở thế giới ngàn năm sau có một người yêu chị sâu đậm chính là em...

    _Vương Tử Nhan_

    Hàn Mạc Thiên Tài sản
    SeJu2 Thiên Hồ Sumin

  20. The Following 17 Users Say Thank You to Hàn Mạc Thiên For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •