+ Trả lời chủ đề
Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456
Kết quả 51 đến 53 của 53
  1. #51
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    274
    Ngân lượng
    1,149
    Thanked: 549
    Chương 50


    Mời Đọc (Click Here) :
    Bài hát này tên là 'Tối Nhuyễn Đích Quý Tiết'.

    Đả động lòng người nhất chính là câu: "Tôi quyết định, quên đi cả đời này, để tôi và người không còn liên quan gì đến nhau."

    Phải mất cả đời để quên, mới có thể không còn liên quan gì với một người, bao nhiêu bi ai vô vọng, lại là bao nhiêu quyết tuyệt.

    Trong lòng Thôi Trinh đau nhói, đây là đang nói các nàng sao? Cô muốn không còn liên quan gì đến nàng, cho nên, cô đã quên đi tất cả kiếp trước. Như vậy, chờ cô khôi phục ký ức, phát hiện mình lại dây dưa cùng nàng, liệu có hối hận không?

    Thôi Trinh ngẩng đầu nhìn về phía Sùng Hoa.

    Sùng Hoa vốn là mong đợi sự khích lệ của nàng, kết quả phát hiện đau thương trong mắt nàng, cô lập tức luống cuống tay chân: "Sao, sao vậy? Chị không thích sao?"

    "Sùng Hoa..." Thôi Trinh mềm nhẹ gọi cô một tiếng, nàng muốn nói, em phải đảm bảo sẽ không hối hận vì đã ở bên tôi, nhưng giờ phút này, bảo đảm như vậy cũng không có ý nghĩa, cô cái gì cũng không biết, hà tất lừa gạt cô bảo đảm một việc mà chính cô không hiểu ý nghĩa của nó, như vậy thì tương lại lấy gì bảo đảm có thể dùng nó để trói buộc cô.

    Thôi Trinh nở nụ cười, nàng đè nén tâm tình đang hỗn loạn, cẩn thận nhìn mỗi một góc thật nhỏ trên mặt Sùng Hoa, ôn nhu nói: "Tôi... Thích."

    Chỉ từ góc độ ca khúc mà nói, ca khúc này rất phù hợp với chủ đề của bộ phim, giữa dục vọng xen lẫn tuyệt vọng, mãi đến cuối cùng, vạn kiếp bất phục. Hơn nữa âm điệu xuất sắc, vượt xa một ca khúc chủ đề bình thường. Nó hội đủ yếu tố để trở nên thu hút.

    Nghe Thôi Trinh nói thích, Sùng Hoa mặt mày rạng rỡ: "Em muốn để cho chị hát ca khúc này, chị từng ghi âm bài hát mà phải không?"

    Thật ra từ sớm liền nghĩ đến, Sùng Hoa tốn hao tâm tư viết lời, nhất định là vì nàng.

    Thôi Trinh rũ mi, chịu đựng chua xót, nghiêm túc suy nghĩ một chút.

    Ba dòng đầu tiên trên nhạc phổ là, Nhạc: Tô Tiềm, Lời: Sùng Hoa. Trình bày: Thôi Trinh, Tô Tiềm là nhạc sĩ ưu tú nhất, anh ta viết ca khúc, một một bài đều nổi tiếng, mấy năm trước quy ẩn, không ít ngôi sao ca nhạc, công ty giải trí ôm lòng sùng kính và số tiền lớn cầu ca khúc nhưng đều tay không mà về, hiện tại, anh ta lại xuất sơn.

    Một trong ba người này, bất kỳ người nào cũng có thể nhấc lên một làn sóng, đừng nói là cả ba hợp tác cùng nhau. Đội hình của ca khúc này, chỉ sợ sẽ đẩy ngã album của bất kỳ một ca sĩ nào phát hành trong năm nay.

    Dựa theo độ nổi tiếng của Thôi Trinh, nếu như nàng thủ vai chính đồng thời hát ca khúc chủ đề, rất có thể sẽ quá mức hấp dẫn sự chú ý của người xem, đây đối với điện ảnh mà nói là chuyện tốt, doanh thu phòng vé có thể đứng đầu bảng, nhưng đối với một đạo diễn muốn lưu lại dấu ấn của mình qua bộ phim thì lại không mấy tốt. Điện ảnh nội địa đại thể không thiếu doanh thu phòng vé, nhưng danh tiếng lại thật sự kém đạo diễn kiếm đủ tiền, có giá trị thương mại, bộ phim tiếp theo còn có thể tìm bọn họ làm đạo diễn, nhưng, những đạo diễn và những bộ phim được đánh giá cao về chất lượng giống như thập kỷ trước thì dường như một đi không trở lại.

    Sùng Hoa nhìn thấy Thôi Trinh thái độ khác thường không lập tức đồng ý, mà là bắt đầu suy ngẫm, cô ngẫm lại, cũng đã biết nỗi lo lắng của nàng.

    Sùng Hoa lúc còn trẻ, đã thử qua nhiều thứ, dù sao gánh nặng trong nhà đều giao cho Tùy An, cô lại không có hứng thú với việc kinh doanh, nên cũng chỉ còn lại một đam mê là nghề đạo diễn. Nhưng cô có chỗ không giống người khác, cô chán ghét vẻ ngoài nông cạn, cô thích những thứ ở tầng sâu. Mười tám tuổi, cô thích âm nhạc, nhưng không có giống đại đa số người dấn thân vào giới giải trí mà là thành lập một ban nhạc, bản thân đảm nhiệm đàn violon kiêm nhóm trưởng. Sau khi hết hứng thú, cô chuyển nhượng ban nhạc đi, lại bắt đầu si mê chụp ảnh, đến đồng cỏ Châu Phi chụp động vật hoang dã, leo lên núi chụp hoa cỏ ngoan cường sinh trưởng giữa khe đá nham thạch, lên núi vài ngày, lại ra sa mạc chụp mặt trời lặn. Sau nữa, cô còn thử rất nhiều thứ khác, mãi đến khi dã tâm của Chu tiên sinh bị cô phát hiện. Cô lại vùi đầu vào thương trường, học tập một ít kiến thức cần thiết, rơi vào trạng thái ngủ đông, chuẩn bị đánh bại ông ta bất cứ lúc nào.

    Sinh mệnh không đủ dài, truy cầu không ngừng nghỉ, chính là hình dung về nửa đời trước của cô. Hiện tại thích công việc đạo diễn, cô không biết mình có thể làm bao lâu, nhưng lúc bước vào nghề này cô đã quyết định phải làm một đạo diễn ưu tú. Mà hào quang của một đạo diễn ưu tú sao có thể bị hào quang của nữ chính che lấp?

    "Lo lắng về bộ phim sao?" Sùng Hoa cười nói: "Em tự có chừng mực, chị không cần cố kỵ điều này."

    Bộ phim hay hay dở, cô quay, trong lòng cô biết rõ. Cô muốn nghe ca từ bản thân viết được Thôi Trinh xướng lên. Ca khúc này, là cô viết riêng cho Thôi Trinh, nếu như nàng không Sùng Hoa sẽ thu lại ca từ, sau đó mời một người khác đến viết ca từ khác, tin tưởng có danh là nhạc của Lão Tô sáng tác, sẽ có rất nhiều người nguyện ý viết lời. Cô đã chuẩn bị sẵn hai trường hợp, chủ yếu tôn trọng ý kiến của Thôi Trinh.

    Thôi Trinh cúi đầu, liếc nhìn ca từ được viết lên bằng tự thể thiên hướng rắn lạnh, nhìn thấy câu ' tôi quyết định, quên đi cả đời này, tôi và người không còn liên quan gì đến nhau'. Nhãn cầu co ro một chút, ngay cả đầu ngón tay cũng bấu chặt đến phát đau, tựa như có một cây kim đâm vào.

    "Tôi sẽ dành thời gian đi thu âm." Thôi Trinh nói.

    Nàng đáp ứng rồi.

    Thu âm ca khúc chủ đề, dễ dàng hơn so với chế tác album rất nhiều, điện ảnh hậu kỳ cũng đã hoàn thành, đưa đi xét duyệt, chờ thông qua thì có thể tung trailer đầu tiên, sau đó là công tác tuyên truyền.

    Giọng nói của Thôi Trinh rất êm tai, giọng hát của nàng cũng thiên hướng thanh lãnh nhưng linh hoạt, nghe nàng ca xướng là một loại hưởng thụ, tiếng hát của nàng rót vào tai, nhắm mắt lại, phảng phất có thể thấy xung quanh hoa nở thành biển, dưới đèn mỹ nhân như ngọc.

    Sùng Hoa đứng bên ngoài phòng ghi âm, một tầng một lớp kính cách âm, nhìn bên trong, Thôi Trinh đeo tai nghe, nhắm mắt, chuyên tâm ngâm xướng. Chuyên viên thu âm nghiêm túc nói: "Nếu như ảnh hậu đồng ý tiến quân vào giới âm nhạc, nhất định phải để cho tôi chế tác album. Cô ấy cảm nhạc rất tốt, chất giọng cũng rất thích hợp, tốt nhất là hát một bài Trung Quốc phong* nhất định nổi tiếng."

    *Trung Quốc Phong: một thể loại nhạc của TQ, có phần tương tự nhạc cổ phong, các bạn có thể nghe thử bài Ái Phi của Hậu Huyền đó là một bài thuộc thể loại TQ phong

    Nói đến đây, anh ta nở nụ cười, vui đùa nói: "Chỉ có điều Thôi Trinh hai chữ này, bản thân cũng đã nổi tiếng khắp đại giang nam bắc rồi. Đạo diễn Sùng cô thật sự là gặp may mắn!" Ai cũng biết, Thôi Trinh đã có hai năm không nhận phim điện ảnh quốc nội, lần này Sùng Hoa xuất mã, nàng không chỉ thủ vai chính, còn hát ca khúc chủ đề. Phải biết rằng đây là lần thứ hai nàng hát, bài lần trước là ca khúc chủ đề cho một quảng cáo công ích, quảng cáo công ích kia hội tụ đông đảo thiên vương hậu, là đài truyền hình trung ương quay, là một quảng cáo công ích phân lượng rất nặng.

    Nghe anh ta cực lực ca ngợi Thôi Trinh, Sùng Hoa sẽ không cảm thấy bị ánh sáng của Thôi Trinh che lấp bản thân, trái lại cảm thấy rất kiêu ngạo.

    "Quả thật rất may mắn." Còn có điều may mắn hơn, cả con người Thôi Trinh đều thuộc về cô Mang theo một loại sung sướng người khác không biết được, Sùng Hoa cong khóe môi, có chút hài lòng.

    Sâm Hòa vội vả đi tới, thấy chuyên gia thu âm còn có những trợ lý khác, anh ta chần chờ một chút, nhưng hiển nhiên muốn nói chuyện rất gấp, nên vẫn bước đến chỗ Sùng Hoa, Sùng Hoa thấy anh ta, liền hỏi: "Có chuyện gì?"

    Sâm Hòa dùng âm thanh chỉ có hai người có thể nghe được, mờ ám nói: "Bộ phim có thể không được thông qua kiểm duyệt."

    Thẩm duyệt không đạt có nghĩa là phải cắt bỏ một phần, nhưng, loại đề tài này, căn bản không có bất luận chi tiết, yếu tố nào trái với chuẩn mực, trái với quy định, mà bộ phim phải cắt bỏ một phần, có nghĩa là đã không còn ý vị vốn có. Sùng Hoa biết đây là có người đang ngán chân cô.

    Về phần người đó ai là, khẳng định không phải là Lục Viễn, bởi vì anh ta không có khả năng lớn như thế, vậy cũng chỉ có thể là Chung Ly.

    Sùng Hoa nhíu mày, khóe mắt nhìn Thôi Trinh, không phát biểu bình luận gì đối với chuyện này, chỉ nói với Sâm Hòa: "Không có gì, tôi sẽ giải quyết, đĩa phim cũng không cận vội thu hồi." Dừng một chút, cô nói: "Đoạn video trong điện thoại của anh, tìm một thời cơ thích hợp, tung ra đi."

    Sâm Hòa nghiêm mặt, nghiêm túc nói: "Được."

    Lục Viễn còn nằm trong bệnh viện. Băng vải chỉ mới tháo một phần, thoạt nhìn là dáng vẻ trọng thương khó khỏi.

    Sùng Hoa chính là không lên tiếng. Nhưng cô sẽ không tùy ý để danh tiếng bị hủy hoại mà không phản ứng, chờ bộ phim công chiếu, nói không chừng còn có người nghĩ một đạo diễn đáng ghét như thế làm ra bộ phim sẽ là dạng gì, sẽ hiếu kỳ đến rạp xem thử, biết đâu còn giúp cô gia tăng rồi doanh thu bán vé.

    Lục Viễn không hiểu, sao cô có thể thờ ơ như vậy. Nhưng, Sùng Hoa nếu như dự định chờ chuyện này phiêu tán theo gió, kiên quyết không lên tiếng thì anh ta cũng không có cách nào. Cư dân mạng không thể nào nhìn chằm chằm vào chuyện này, báo chí cũng không thể nào luôn lãng phí ở vào việc này, anh ta cũng không thể đi kiện Sùng Hoa, một khi kiện, sẽ phải kiểm tra thương tật, chút vết thương nhỏ này còn chưa đủ lập án.

    Nhưng rõ ràng rất đau, đau muốn chết. Nhất định là bác sĩ không chuyên nghiệp, lại còn nói không có gì đáng ngại.

    "Ba." Lục Viễn cau mày: "Thế nào rồi?"

    Chung Ly nhìn thấy con trai bị đánh thành như vậy thì rất đau lòng, ông ta quan tâm: "Con nằm đi, đừng lộn xộn. Đừng nóng vội, Sùng Hoa khẳng định biết tại sao bộ phim không được thông qua, đến lúc đó chính là lúc cô ta phải xuống nước, để cô ta đến xin lỗi con, đăng Weibo chính thức xin lỗi! Còn không hài lòng, chúng ta sẽ bắt cô ta mở họp báo!"

    Lục Viễn đắc ý nở nụ cười, hài lòng nằm xuống.

    Lúc này, điện thoại di động của Chung Ly vang lên, ông ta liếc nhìn màn hình, cười nói với anh ta: "Có tin tức, chuẩn bị nghe cô ta nói xin lỗi đi."

    Ông ta tỏ vẻ như đã định liệu trước, khiến Lục Viễn cũng tràn đầy chờ mong, nếu như có thể thấy Sùng Hoa cúi đầu trước anh ta, anh ta nhất định phải chà đạp cô , khó xử cô một phen. Lục Viễn phác hoạ một kịch bản hoàn hảo trong đầu, ngẫm lại liền tự mình nở nụ cười.

    Chung Ly nhận điện thoại, alo một tiếng.


    ziney7612 Tài sản


  2. The Following 5 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  3. #52
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    274
    Ngân lượng
    1,149
    Thanked: 549
    Chương 51


    Mời Đọc (Click Here) :
    Lục Viễn thật ra cũng không thích nấp bóng Chung Ly. Chung Ly lúc còn trẻ đặc biệt say mê điện ảnh, lúc không quay phim cũng sẽ toàn thân toàn ý tìm ý tưởng. Tinh lực con người là hữu hạn, lo lắng cái này thông thường sẽ bỏ quên cái kia. Giữa công việc và gia đình, là gia đình bị bỏ qua, đương nhiên cũng bao gồm cả con trai thuộc phạm trù gia đình.

    Điều này dẫn đến Lục Viễn từ nhỏ đã không có tình cảm gì với Chung Ly, thậm chí còn có bất mãn trong lòng. Nhưng Chung Ly già rồi, ông ta sắp sáu mươi, hưởng thụ qua vui sướng công thành danh toại, cảm thấy sự nghiệp đã mỹ mãn. Ông ta đã đến tuổi chim bay mệt mỏi trở về rừng, khát vọng thân tình bình thường nhất nhưng cũng đáng quý nhất. Nhưng khi ông ta quay về, lại phát hiện con trai độc nhất vô cùng xa lạ với mình.

    Chung Ly phụ tính bộc phát, dùng hết biện pháp muồn bù đắp cho anh ta.

    Điện thoại dán ở bên tai, Chung Ly quay đầu chỉ thấy Lục Viễn mong đợi chú ý ông ta, giống như một đứa trẻ có được món đồ chơi ao ước đã lâu. Chung Ly từ ái mỉm cười.

    Nhưng nụ cười này chỉ kéo dài được một giây, nghe được giọng nói bên kia điện thoại, nụ cười từ ái của Chung Ly liền đọng lại trên khóe môi, trong mắt hiện ra vẻ không dám tin.

    "Đạo diễn Chung, lần này cũng không phải là tôi không giúp ông, nhưng Tù Đồ hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn thẩm duyệt, không có bất kỳ yếu tố nào trái với quy định, trái với chừng mực, không thể chặn lại được!"

    Đây là những lời mặt ngoài, ý tứ bên trong là chuyện này, không làm được. Chung Ly quay bao nhiêu bộ phim, mỗi một bộ đều cần xét duyệt mới có thể công chếu, ba lần bốn lượt giao tế, quan hệ đương nhiên đủ cứng, loại việc nhỏ chỉ một cái nhấc tay thế này, có thể giúp đỡ đương nhiên không lý do gì không giúp.

    Trong chuyện này khẳng định có ẩn tình. Chung Ly lập tức điều chỉnh biểu tình, không có mắng chửi, cũng không có biểu hiện ra bất kỳ bất mãn nào: "Dù sao chuyện này cũng là phiền anh rồi, lần tới tôi mời anh ăn một bữa cơm để cảm ơn."

    Đại khái là thấy thái độ của ông ta không tệ, bên kia cũng cố kỵ tương giao nhiều năm, nên chỉ điểm ông ta một chút: "Không nên luôn có khúc mắc với đạo diễn Sùng, không thể trêu vào."

    Chung Ly nghe đến đó, sắc mặt liền trở nên cực kỳ ngưng trọng.

    "Lần này cũng là Tiểu Viễn quá phận, khiêu khích động thủ trước trước còn chưa tính, đến ngay cả đối thủ là địa vị gì cũng không biết. Lão Chung, tôi thấy anh muốn bù đắp nên nóng lòng, nhưng thương yêu con cái không phải làm như vậy, bộ phim trước của Tiểu Viễn quay không tệ, anh vẫn nên cố gắng truyền lại bản lĩnh cho nó, lúc rảnh rỗi thì chỉ dẫn nhiều một chút, còn sợ không thể dương danh? Cần gì phải đi đường ngang ngõ tắt loại này? Không làm được cẩn thận đến cả khí tiết tuổi già cũng khó giữ được!"

    Mặc kệ nói thế nào, Sùng Hoa trong giới đạo diễn vẫn là người mới, Chung Ly là cấp bậc tiền bối lại đi chèn ép người mới, truyền ra cũng không dễ nghe.

    Chung Ly nếu quả thật dại dột như vậy, thì cũng không chiếm được địa vị ngày hôm nay. Bắt đầu bất quá là nhìn thấy con trai chướng mắt người khác, ông ta lại điều tra đối phương không có bối cảnh đặc biệt gì nên bóp chết thì bóp chết, chuyện nhỏ mà thôi. Lần trước tránh được là Sùng Hoa vận khí tốt, nhưng vận khí còn có thể tốt cả đời sao? Nhất định sẽ có ngày đánh ngã được cô.

    Nhưng bây giờ trải qua bạn già nhắc nhở, ông ta lập tức tỉnh ngộ.

    Lục Viễn dương dương đắc ý nhìn thấy biểu tình trên mặt Chung Ly không phải thoải mãi theo dự liệu, mà là đặc biệt ngưng trọng, không khỏi khẩn trương. Anh ta nhẫn nại chờ ba mình nói xong điện thoại, liền không kịp chờ đợi hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Có vấn đề gì sao?" Anh ta vừa nói vừa khinh thường cười rộ lên: "Không đến mức đó đi, tối đa cũng chỉ phức tạp một chút thôi đúng không?"

    Sùng Hoa có giảo hoạt hơn, nhưng mang tiền bối đức cao vọng trọng quan hệ rộng rãi ra áp chế cô, cô cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.

    Loại suy nghĩ lạc quan này, khi nhìn thấy một tầng thần sắc không đổi của Chung Ly liền toàn bộ tan rã. Lục Viễn nhíu mày: "Ba không giải quyết được?"

    Chung Ly suy nghĩ một chút, ôm lòng quan ái đề nghị: "Tiểu Viễn, chuyện của Sùng Hoa, tạm thời buông xuống trước đi. Con hãy tập trung làm bộ phim mới cho tốt, hoặc là theo ba học vài năm. Thừa dịp ba còn có sức lực, còn có thể chỉ dẫn cho con, đem kinh nghiệm đời này đều truyền lại cho con...."

    "Ba là muốn con cứ như vậy mà bỏ qua?" Lục Viễn không dám tin mở to mắt.

    Chung Ly nói một nửa bị cắt lời ngữ trọng tâm trường tính mà không có tức giận, ngữ trọng tâm trường giáo dục anh ta: "Chuyện không thể làm nhất chính là cứng đối cứng, làm cho lưỡng bại câu thương. Sùng Hoa kia, hiện tại xem ra là có người ở phía sau, không biết rõ ràng người đó là ai mà đã hành động thiếu suy nghĩ là cách làm không sáng suốt."

    Lục Viễn một hơi thở nghẹn ở trong lòng, cơn giận quá lớn, nhưng chính anh ta lại không đối phó được Sùng Hoa mới Chung Ly Chung Ly đến, hiện tại Chung Ly ý tứ rất rõ ràng, quan sát trước rồi tính sau, Lục Viễn còn có thể có cách gì. Mặt Anh ta nghẹn đến đỏ bừng, tức giận đều lồ lộ trên nét mặt.

    Lúc này trợ lý nhắn tin cho anh ta. Lục Viễn vì muốn thoát khỏi loại tâm tình ác liệt này nên vội vã cúi đầu mở tin nhắn ra. Nội dung là một đoạn video, anh ta mở lên, chỉ nhìn thoáng qua liền ngây ngẩn cả người.

    Lúc nhóm người xông lên, Sùng Hoa liền ý bảo Sâm Hòa dùng điện thoại quay video lại. Ngược lại không phải là cô thần cơ diệu toán biết sẽ hữu dụng, mà là ấn tượng Lục Viễn cho cô thật sự quá tệ, vừa âm hiểm vừa không từ thủ đoạn.

    Cô dĩ nhiên phải đề phòng, tốt nhất là quay lại hiện trường, nếu có chuyện gì, cũng có thể làm chứng cứ.

    Video được Sâm Hòa sắp xếp đưa lên mạng, bởi vì Lục Viễn và cư dân mạng khiển trách chính là nhân viên đoàn phim đánh người, cho nên mới dùng Weibo chính thức của Tù Đồ để đăng.

    Vừa đăng lên, cư dân mạng đợi đã lâu đều cảm thấy vô cùng thỏa mãn, chỉ có 'người bị hại' lên án, không có 'kẻ hành hung' đáp lại, tựa như một chiếc giày rơi xuống từ mái hiên, tất cả mọi người đều đang chờ một chiếc khác cũng rơi xuống, nhưng nó lại cứ vững vàng treo ở trên đầu, thật sự là quá dằn vặt những người qua đường ngửa đầu chờ giày rụng. Sự tình đã đi qua hơn nửa tháng, Cố Viên Vô Thử Thanh mặc dù còn đang công chiếu, nhưng tuyên truyền đã kết thúc, Sùng Hoa rốt cuộc đã lên tiếng.

    Cao lãnh vãi ra một đoạn video, cộng thêm một câu 'thị phi đúng sai, ở tại nhân tâm!" Chính là thẳng thắn ngắn gọn như vậy.

    Người qua đường biểu thị bị ném thẳng vào mặt, nhìn xong video, người qua đường chuyển thành người hâm mộ.

    Bình thường là ác bá làm ác rốt cuộc tình huống như vậy lại không phát sinh, ở trong mắt mọi người là đạo diễn Sùng thoạt nhìn văn nhược hơn một bên lo lắng đề phòng, một bên sắp xếp nhân viên công tác thu dọn hành lý, ra lệnh vệ sĩ tranh đấu, động tác quá soái! Tuy rằng không đến mức kích động giống như những động tác quá xử lý trong phim ảnh, nhưng từng cử chỉ, lưu loát hữu lực, người ngoài nghề đều có thể nhìn ra là từng được huấn luyện chuyên nghiệp.

    Kết quả cùng cuối cùng của Lục Viễn cũng giống như trong đoạn video anh ta tung ra, đều là ngả xuống đất, nhưng bây giờ, không còn ai đồng tính anh ta, chỉ có thấy ác bá bị đánh ngã xuống đất mà đại khoái nhân tâm.

    Trải qua mấy lần xoay ngược tình thế, có lẽ nếu lần sau lại có scandal về Sùng Hoa, chắc cũng không bao nhiêu người chịu tin nữa. Góc độ xoay chuyển quá triệt để, ấn tượng đạo diễn Sùng không thể bôi xấu sợ rằng phải từ đó thâm nhập nhân tâm.

    Lúc này, đến phiên Lục Viễn không lên tiếng. Anh ta xám xịt xuất viện, bị Chung Ly mang về nhà. Giải trí BaLa cũng không dám lên tiếng, trước đó nói xấu Sùng Hoa nhiều nhất, sau khi Sâm Hòa đăng video thì lập trường của bọn họ liền thay đổi đặc biệt xấu hổ bị động. Bị cư dân mạng đuổi theo mắng suốt mấy ngày nên thẳng thắn cũng giống như Lục Viễn, không lên tiếng nữa, nhưng bọn họ là công ty truyền thông, truyền thông không lên tiếng, còn công bố tin tức bằng cách nào?

    Đến kỳ phát hình tạp chí, bọn họ vẫn kiên trì, ra kỳ mới. Buổi chiều đầu tiên, thấy tài liệu cấp dưới đưa lên, nhìn số lượng tiêu thụ khiến chủ biên quá sợ hãi. So sánh với tháng trước, số lượng tiêu thụ giảm phân nửa.

    Cho dù là tin tức giải trí, nhưng cũng là tin tức, cũng cần tính chân thực, công ty truyền thông đưa tin sai lệch không có tính công chính như vậy, độc giả sẽ không thích, huống hồ trên thị trường, có rất nhiều những lựa chọn thay thế khác.

    Chuyện này, dường như được giải quyết rồi, trong khoảng thời gian ngắn, Lục Viễn cũng không thể nào đi ra gây chướng mắt. Sùng Hoa nho nhỏ thở phào nhẹ nhõm, nói: "Không có kẻ gây chướng mắt thật sự là quá tốt."

    Thôi Trinh suy nghĩ một chút, chỉ mỉm cười mà không nói gì.

    Thời tiết lạnh dần, lá phong cũng đỏ. Sùng Hoa mặc một chiếc áo khoác dài. Cô nhìn thấy Thôi Trinh hiểu rõ nhưng không nói lời nào, cảm thấy loại cảm giác thần giao cách cảm này thật tốt. Nhưng cô vẫn cười nói: "Sao chị không lo lắng? Lỡ như em không giải quyết được chuyện này, thì phiền toái." Nhìn Lục Viễn hiện tại có bao nhiêu rũ rượi, thì biết hậu quả nếu lúc đó không quay lại đoạn video, đoạn thời gian trước cô không quan tâm là bởi vì trong tay có ách chủ bài.

    Thôi Trinh cũng rất bình tĩnh: "Em không giải quyết được, còn có tôi."

    Người bình thường nghe được câu này, sẽ cho rằng Thôi Trinh đang cho rằng mình là người lợi hại hơn cao hơn Sùng Hoa một bật, nhưng sự thực, chẳng qua là thói quen kiếp trước lưu lại, nàng sẽ dốc hết mọi lực lượng thay Sùng Hoa hoàn thành những việc cô không làm được hoặc không nên làm, chỉ cần cô có thể bình yên vô sự.

    Sùng Hoa lại nghe hiểu một cách kỳ tích. Cô quay đầu, nhìn thần thái lạnh nhạt của Thôi Trinh, tâm động không thôi.

    Xe lái vào gara dưới tầng hầm. Nơi này là tòa nhà Hách Thịnh, trong gara công tác an ninh cực kỳ tốt, sẽ không để cho phóng viên ra vào. Sùng Hoa dừng xe, Thôi Trinh cầm túi xách lên, dự định mở cửa xe thì Sùng Hoa giữ tay nàng lại.

    Thôi Trinh khó hiểu ngồi trở lại.

    Sùng Hoa nở nụ cười, chỉ vào mặt mình: "Muốn A Trinh hôn một cái mới có động lực làm việc."

    Hôn môi hoặc ôm, số lần Thôi Trinh chủ động có thể đếm được trên đầu ngón tay, nàng rất rụt rè ngượng ngùng. Thôi Trinh ý đồ dùng mặt lạnh để gạt bỏ ý định của Sùng Hoa, nhưng Sùng Hoa kiên nhẫn không buông tay, chấp nhất chờ đến nụ hôn tiếp thêm động lực của nàng.

    Thôi Trinh không có biện pháp, bất đắc dĩ ngồi trở lại vị trí, sau đó, chồm người, đến gần bên má Sùng Hoa, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn.

    Lúc kích tình hôn sâu, có lẽ không cảm thấy, nhưng, một nụ hôn nhẹ in lên mặt, lại tràn đầy hương vị ngây ngô, làm người ta mặt đỏ tim đập.

    Thôi Trinh nhẹ nhàng chạm vào, liền rời đi, Sùng Hoa quay đầu, trước khi nàng hoàn toàn thối lui, lập tức hôn lên môi nàng. Đôi môi mềm mại dán chặt vào nhau không có khoảng cách, để trái tim được tình yêu và thỏa mãn lấp đầy.

    Sùng Hoa cảm thấy bàn tay bị cô nắm lấy đang siết chặt, dường như là khẩn trương, hoặc như là e thẹn. Cô không làm gì khác, thối lui một chút, đôi mắt của Thôi Trinh gần trong gang tấc, đôi mắt luôn thâm thúy trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng tựa như mặt hồ sóng gợn dưới bầu trời mùa hạ đầy sao sáng, sái đầy quang mang.


    ziney7612 Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


  5. #53
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    274
    Ngân lượng
    1,149
    Thanked: 549
    Chương 52


    Mời Đọc (Click Here) :
    Xe lái ra khỏi tầng ngầm của Hách Thịnh, con đường rộng lớn phía trước là một ngã tư. Đèn đỏ sáng lên.

    Sùng Hoa đạp phanh, bình ổn bình ổn mà dừng lại, cô nhìn sang trái, tòa nhà Hách Thịnh dưới nắng sớm phản xạ ra những tia sáng chói mắt, kính thủy tinh không nhiễm một hạt bụi, hấp dẫn ánh mắt của người đi đường, đây là kiến trúc đáng chú ý nhất cả con đườngn này.

    Có Thôi Trinh bên cạnh, tựa hồ ngay cả tất cả sự vật có liên quan đến nàng đều sẽ dùng ánh mắt mềm nhẹ để nhìn. Một tòa nhà tràn đầy phong thái kiên cường, bởi vì có Thôi Trinh ở trong đó mà trở nên đáng yêu.

    Đèn xanh bật lên, Sùng Hoa thu hồi ánh mắt nhu hòa, đạp chân ga.

    Kế tiếp, Sùng Hoa không đến phòng làm việc, mà cô đến dưới tòa nhà Tùy Thị, sau đó gọi điện cho Tùy An.

    Không được mười phút, Tùy An liền xuống.

    Tây trang đen thành thục ổn trọng, sải bước tiến đến, hoàn toàn chính là dáng vẻ của nữ thương nhân thành đạt. Sùng Hoa đã có một thời gian không gặp chị mình, chỉ có điều hai người bọn họ, vốn chính là ít tiếp xúc, nên cũng không có cảm giác hưng phấn lâu ngày gặp lại, cũng đã quen rồi.

    Tùy An ngồi vào ghế phó lái, cô nhìn Sùng Hoa, thấy cô mọi thứ đều tốt, nói câu đầu tiên: "Lúc nào mới giới thiệu cô ấy với chị?"

    "Giới thiệu cái gì, đừng nóng vội." Sùng Hoa cũng không lấy làm lạ vì sao Tùy An sẽ biết. Từ lúc Tô Hiệp cùng cô nhấc lên một chút quan hệ thì cô đã phản cảm mà rũ bỏ chút quan hệ đó, gần đây cô và Thôi Trinh tin tức lan truyền nhanh chóng, cô lại không hề lên tiếng phủ nhận, Tùy An có thể đoán được cũng không kỳ quái.

    Thấy cô còn không có dự định để Thôi Trinh gặp mặt người nhà, Tùy An sẽ không hỏi nhiều nữa. Yêu đương là chuyện riêng tư, chỉ cần bản thân cảm thấy tốt là được rồi, cũng không cần người nhà bạn bè can thiệp quá nhiều. Bản thân Tùy An, cũng đang hẹn hò cùng Trịnh Gia Lệ, dưới tình huống tình cảm đặc biệt ổn định mới dẫn về giới thiệu cho Sùng Hoa. Mà bây giờ, cô và Trịnh Gia Lệ đã không phải đơn thuần là quan hệ yêu đương. Ba năm trước đây, các cô đã đăng ký kết hôn ở nước ngoài.

    "Chị Gia Lệ đâu? Đã lâu không gặp chị ấy." Nghĩ đến nghĩ đến đã lâu không nghe tin tức của Trịnh Gia Lệ, lần trước thấy tin tức của cô là nửa tháng trước, cô ấy mỉm cười chụp ảnh trong một buổi tiệc.

    "Nhận một bộ phim, ra khỏi thành phố đóng phim rồi." Về hành trình của Trịnh Gia Lệ, Tùy An hiểu rõ trong lòng bàn tay.

    "Luôn hai người hai nơi như vậy, sẽ không nhớ chị ấy sao?" Trịnh Gia Lệ cũng như những ngôi sao khác, thường xuyên đi lại, vừa đi là mấy tháng, cũng không phải chuyện lạ. Nhưng, tỉ mỉ nghiên cứu hành trình của Trịnh Gia Lệ, sẽ phát hiện, cô luôn tận lực hạn chế công việc lúc ở tại thành phố. Mà Tùy An, cũng là một người bận rộn, ra ngoài công tác một chuyến là một tuần cũng là chuyện bình thường.

    Sùng Hoa luôn cảm thấy hai người bọn họ thời gian bên nhau trong một năm công lại sợ rằng cũng chưa tới một tháng. Nhưng chính là hình thức chung sống như vậy hai người vẫn có thể kiên trì nhiều năm qua.

    "Quen là được rồi." Tùy An trả lời, chỉ có điều, sẽ không ai quen nhung nhớ, nàng nói tiếp: "Năm ngoái, Gia Lệ từng một lần đề cập việc sinh con, chị cũng hiểu được, nếu như muốn có con, thì phải bắt đầu suy tính. Chị chuẩn bị lần này Gia Lệ trở về sẽ thương lượng với cô ấy là nhận nuôi hay là tự mình sinh."

    Có con khẳng định không thể giống như trước, thời gian ở nhà nhất định sẽ phải nhiều hơn.

    Sùng Hoa cũng hiểu được như vậy không sai. Chỉ có điều bản thân cô không thích trẻ con, nên còn không có dự định này.

    Đây là chuyện của hai người, cho nên phải hỏi thử ý kiến của A Trinh, cô thầm nghĩ như thế. Nhưng vừa nghĩ tới Thôi Trinh sẽ ôn nhu đối với một người khác ngoài cô, Sùng Hoa liền đặc biệt ghen tỵ, cho dù đó chỉ là một đứa trẻ không biết chuyện, Sùng Hoa cũng không chịu nổi. Cô không có cách nào thương yêu một đứa bé tranh đoạt sự chú ý của Thôi Trinh với cô.

    Vẫn nên, tạm thời đừng có con đi.

    Hai người trò chuyện, xe dần dần càng lái càng vắng vẻ, trên đường xe cộ và người đi đường đều ít đi rất nhiều.

    Qua gần hai mươi mấy phút, các cô mới đến nơi.

    Đây là một trại giam.

    Cũng giống như tất cả trại giam khác, nơi này uy nghiêm kinh khủng, mang theo một loại cảm giác áp bách làm cho người ta hít thở không thông.

    Vừa xuống xe, Sùng Hoa liền thu liễm nụ cười, mi tâm nhíu chặt, ánh mắt lãnh đạm vô tình, Tùy An bên cạnh cô cũng không khác là mấy.

    Hai người làm các loại thủ tục, đi tới phòng chờ, đợi một hồi, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục tù nhân được dẫn vào phòng dưới sự kiểm soát của quản giáo.

    Bọn họ chỉ có mười lăm phút.

    Tùy An và Sùng Hoa ngồi một bên bàn, thấy nam nhân tiến đến, cũng không có đứng lên, cũng không có lên tiếng. Bọn họ chỉ có mười lăm phút ngắn ngủi. Nhưng từ thời khắc nam nhân lộ rõ vẻ già nua này bước vào, thời gian liền trở nên vô cùng niêm dính chậm chạp, chậm đến một giây tựa hồ bị kéo dài thành mấy vạn giây.

    Nam nhân thấy Sùng Hoa, ánh mắt chợt co rút lại, gương mặt tiều tụy nhanh chóng hiện vẻ phẫn nộ không cam lòng, nhưng những tâm tình tiêu cực này chỉ có ngắn ngủi chốc lát, liền trở về bình tĩnh.

    Quản giáo ra ngoài, đóng cửa lại.

    Nam nhân tại ngồi xuống đối diện, không biết là vô tình hay là cố ý, hai tay đeo còng tay bị ông ta đặt trên đầu gối, giấu dưới đáy bàn, ở góc độ của Sùng Hoa và của là không cách nào thấy được.

    Dường như ông ta vẫn kiệt lực duy trì chút tôn nghiêm cuối cùng trước mặt hai đứa con gái.

    Từ lập án đến lúc lãnh án, đã qua hơn nửa năm, đây đã là nhanh rồi. Tùy An không thể tố cáo ông ta tội mưu sát, mà là đem những chứng cứ biển thủ công quỹ của ông ta trước đó Sùng Hoa đã điều tra được nặc danh gửi đến viện kiểm sát. Trải qua điều tra, con số tổng cộng mà Chu tiên sinh tham ô cũng đủ cho ông ta ở trong tù nghỉ ngơi hơn hai mươi năm, mà hơn hai mươi năm sau, ông ta đã qua tuổi tám mươi.

    Cuộc đời này không còn gì để hy vọng.

    "Có chuyện gì, ông nói đi." Chờ ông ta ngồi xuống, Sùng Hoa liền lên tiếng.

    Chu tiên sinh không vội vã nói, ông ta nghiêm túc quan sát Sùng Hoa một lúc, Sùng Hoa lãnh đạm ngồi đó, mặc ông ta quan sát, càng không hề có gì không được tự nhiên, cũng không có cảm xúc dao động.

    Chu tiên sinh cười ha hả như bệnh tâm thần: "Con đã thay đổi." Người ông ta cho rằng không có sức uy hiếp nhất lại cho ông ta một kích trí mạng, bây giờ muốn đứng lên cũng không thể đứng, thật châm chọc.

    Sùng Hoa giương mắt, không hé răng.

    Nếu so về thủ đoạn kinh doanh, hai Sùng Hoa cộng lại cũng không phải đối thủ của Chu tiên sinh. Một người ở thương trường lăn lộn hơn mười năm, tích lũy nhiều mối quan hệ và tài chính, một người từ không quan tâm việc kinh doanh của gia tộc, chỉ làm việc mình thích, căn bản không thể so sánh. Thủ đoạn Sùng Hoa dùng để đuổi Chu tiên sinh ra khỏi Tùy Thị tương đối âm hiểm, hoàn toàn không đi chính đạo. Nhưng mặc kệ quá trình thế nào, ai thắng ai thua, đã là kết cục đã định.

    Chu tiên sinh cười xong, lau lệ nơi khóe mắt, nói: "Cho Chu Vinh một khoản tiền, để nó xuất ngoại, để nó đời này không lo cơm áo."

    Đây chính là nguyên nhân ông ta không ngừng gây sự từ lúc vào tù đến nay. Ông ta phải bảo đảm nửa đời sau của con trai ông ta không khốn cùng sa sút.

    Tùy An nghe xong, trong mắt phát lên một ngọn lửa giận, nhưng cô vẫn nhẫn nhịn không nói chuyện, chỉ là liếc nhìn Sùng Hoa.

    Sùng Hoa hai tay đan nhau, thân thể hơi nghiêng về phía trước, tràn đầy đề phòng: "Dựa vào đâu?"

    "Dựa vào chỗ ta có chuyện con hứng thú muốn biết." Chu tiên sinh cũng không giấu diếm, đến lúc này, thừa nước đục thả câu đã không có bất cứ tác dụng gì, ông ta hoàn toàn bị vây ở thế hạ phong, nên chỉ có thể lật hết những lá bài còn lại.

    Sùng Hoa biết ông ta nhất định còn giữ lại gì đó, chỉ là không ngờ ông ta lại dùng để giao dịch với cô. Từ lúc vào đây đến bây giờ, cô rốt cuộc triển lộ ra một chút cảm giác hứng thú. Có thể để cho Chu tiên sinh giấu đến bây giờ, hẳn không phải là thứ không giá trị.

    Cho dù là thuần túy là thuần túy xuất phát từ lòng hiếu kỳ, Sùng Hoa vẫn hứng thú truy hỏi một câu: "Cái gì?"

    Có phản ứng là tốt rồi, chỉ cần không phải không chút dao động, bất kể là phẫn nộ, hay là hứng thú, đều có thể, như vậy, ông ta mới có thể nói hết lời. Chu tiên sinh nghĩ thầm, ông ta đối với Tùy An và Sùng Hoa tuy rằng không có bất kỳ cảm tình gì, nhưng hai người cũng là ông ta nhìn từ nhỏ đến lớn, vì đối phó hai người, ông ta cũng đặc biệt quan tâm nghiên cứu qua. Tùy An và Sùng Hoa có một đặc điểm chung chính là trọng tình cảm. Tùy An chung thủy, Sùng Hoa chung thủy cộng thêm trọng tình cũ.

    Đối với người trọng tình cảm mà nói, chỗ đau rất dễ bị tìm ra.

    Chu tiên sinh nhìn Sùng Hoa, chậm rãi nói: "Con cũng đã đã biết Thư Dĩnh là người do ta sắp xếp."

    Quả nhiên như Chu tiên sinh dự liệu, Sùng Hoa nghe tên Thư Dĩnh, tản mạn trong mắt không còn sót lại chút gì, cô không còn là có hứng thú mà khinh miệt, cũng không còn là lãnh đạm coi thường, cô thẳng lưng, toàn thân tràn đầy phòng bị, ánh mắt co rút, nhìn chằm chằm Chu tiên sinh, đây là khát vọng đáp án lại sợ biết đáp án.

    Tùy An lo âu nhìn Sùng Hoa, lại nhìn đôi mắt Chu tiên sinh lợi hại như chim ưng mà quan sát Sùng Hoa, nhất thời chán ghét vô cùng, chỉ bằng việc này, Chu Vinh đừng hòng có được một xu, cho dù Sùng Hoa đồng ý, cô cũng sẽ không đồng ý.

    "Như vậy có phải con rất muốn biết tại sao cô ấy lại lập gia đình nhanh như vậy, tại sao sau khi kết hôn tám tháng liền sinh con?" Chu tiên sinh che dấu đắc ý, giọng nói vô cùng bình thản, thậm chí lộ ra một chút ôn hòa độ lượng của người làm ba: "Ta tin tưởng con nói sẽ giữ lời, chỉ cần con đồng ý yêu cầu vừa rồi của ta, ta sẽ nói cho con biết đáp án."

    Sùng Hoa thẳng lưng ngồi bất động, cô nhìn ông ta chằm chằm, Tùy An lo lắng biến thành khẩn trương, sợ Sùng Hoa bạo phát, mà Chu tiên sinh thì càng ngày càng nắm chắc, ông ta đang chờ Sùng Hoa gật đầu, chờ đợi mong muốn của mình được đáp ứng. Ông ta đã không có hy vọng gì nữa, cũng chỉ có thể ở trong ngục vượt qua quãng đời còn lại, cũng vì vậy ông ta càng phải đem hết toàn lực, sắp xếp xong tiền đồ của con trai mình.

    Cuộc sống sau song sắt, chỉ có thể nhìn thấy bốn bức tường, chật hẹp làm cho người khác hít thở không thông. Chu tiên sinh đã lâu không thể hội loại cảm giác huyết mạch sôi sục này, ông ta đè nén hưng phấn, nhìn Sùng Hoa, muốn thấy cô cúi đầu, muốn thể hội cảm giác chiến thắng đã lâu chưa có.

    Sùng Hoa nhìn ông ta, sự đề phòng của cô hiện ra rất rõ ràng. Trong mắt Chu tiên sinh dần dần toát ra vẻ vui sướng.

    Như vậy ước chừng ba mươi giây, ngay lúc Chu tiên sinh cho rằng nắm chắc phần thắng, Sùng Hoa đột nhiên nở nụ cười, cô bình tĩnh lại thành khẩn nói: "Tôi đối với đáp án này, hoàn toàn không có hứng thú."


    ziney7612 Tài sản


  6. The Following 3 Users Say Thank You to ziney7612 For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •