+ Trả lời chủ đề
Trang 9 của 9 Đầu tiênĐầu tiên ... 789
Kết quả 81 đến 88 của 88
  1. #81
    Ngày tham gia
    Jan 2015
    Bài viết
    64
    Ngân lượng
    4,454
    Thanked: 6425
    .
    Chương 80
    Mời Đọc (Click Here) :







    Sau đó lão sư đưa Philip về hotel rồi cùng tôi lái xe về nhà.

    Trên đường về Tiểu Kiệt gọi điện cho tôi.

    “Chị, chị chắc là vui đến quên hết trời đất rồi a!” Vừa bắt máy nó liền nói một câu.

    “Chị đâu có.” Tôi chột dạ kháng nghị.

    “Được rồi không chọc chị nữa. Hôm nay chị có về nhà không? Nếu rảnh thì nói lão sư hôm nào hẹn gặp mặt.” Nó vui vẻ nói.

    “Rồi rồi đã biết, tối nay chị về.” Tôi nói.

    “Lái xe cẩn thận nha.” Nó không quên dặn dò tôi.

    Tôi cười nói ok sau đó cúp máy.

    “Tiểu Kiệt?” Nàng vừa lái xe vừa hỏi.

    Tôi gật đầu.

    “Tôi cũng đã lâu chưa gặp em ấy.” Nàng cười nói.

    “Nó nói hôm nào cô rảnh thì cùng hẹn gặp mặt.” Tôi nói lại lời Tiểu Kiệt vừa nói.

    “Vậy tôi về nhà với em là được rồi, hôm nay tôi ngủ lại nhà em.” Nàng nhanh chóng quyết định.

    “Ngày mai cô không đi dạy sao?” Tôi nhìn nàng hỏi.

    “Thì đi từ nhà em ah.” Nàng đương nhiên nói.

    Không lâu chúng tôi đã về tới nhà Tiểu Kiệt.

    “Lão sư! Đã lâu không gặp!” Tiểu Kiệt thấy tôi và lão sư cùng nhau về nhà liền lặp tức chạy tới ôm chặt lão sư một cái.

    Lam Hâm cũng đang ở đây.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    ~o0o~




    Sửa lần cuối bởi FuFu; 08-15-17 lúc 03:06 PM.
    FuFu Tài sản
    Tự Âm Vé Số BGT 9 Vé Số BGT 3

  2. The Following 107 Users Say Thank You to FuFu For This Useful Post:


  3. #82
    Ngày tham gia
    Jan 2015
    Bài viết
    64
    Ngân lượng
    4,454
    Thanked: 6425
    Chương 81
    Mời Đọc (Click Here) :







    Sau đó lão sư đưa Philip về hotel rồi cùng tôi lái xe về nhà.

    Trên đường về Tiểu Kiệt gọi điện cho tôi.

    “Chị, chị chắc là vui đến quên hết trời đất rồi a!” Vừa bắt máy nó liền nói một câu.

    “Chị đâu có.” Tôi chột dạ kháng nghị.

    “Được rồi không chọc chị nữa. Hôm nay chị có về nhà không? Nếu rảnh thì nói lão sư hôm nào hẹn gặp mặt.” Nó vui vẻ nói.

    “Rồi rồi đã biết, tối nay chị về.” Tôi nói.

    “Lái xe cẩn thận nha.” Nó không quên dặn dò tôi.

    Tôi cười nói ok sau đó cúp máy.

    “Tiểu Kiệt?” Nàng vừa lái xe vừa hỏi.

    Tôi gật đầu.

    “Tôi cũng đã lâu chưa gặp em ấy.” Nàng cười nói.

    “Nó nói hôm nào cô rảnh thì cùng hẹn gặp mặt.” Tôi nói lại lời Tiểu Kiệt vừa nói.

    “Vậy tôi về nhà với em là được rồi, hôm nay tôi ngủ lại nhà em.” Nàng nhanh chóng quyết định.

    “Ngày mai cô không đi dạy sao?” Tôi nhìn nàng hỏi.

    “Thì đi từ nhà em ah.” Nàng đương nhiên nói.

    Không lâu chúng tôi đã về tới nhà Tiểu Kiệt.

    “Lão sư! Đã lâu không gặp!” Tiểu Kiệt thấy tôi và lão sư cùng nhau về nhà liền lặp tức chạy tới ôm chặt lão sư một cái.

    Lam Hâm cũng đang ở đây.


    Hôm sau lúc tôi rời giường nàng cũng cùng lúc theo tôi vào WC rửa mặt.

    “Đi trường học?” Tôi hỏi nàng.

    “Uhm, hết tuần này là được nghỉ hè rồi.” Nàng hôn trán tôi.

    “Em đi với cô nhé?” Tôi nhìn nàng.

    “Sao? Em vẫn muốn học khóa của tôi à?” Nàng cười hỏi.

    Tôi gật đầu.

    “Học nhiều như vậy rồi không ngán ah, yêu thích khóa của tôi như thế?” Nàng nhéo nhéo má tôi.

    “Làm sao có, khóa của Thạch lão sư làm sao có thể chán chứ? Hơn nữa cô còn nợ em một đáp án.” Tôi nói.

    “Em còn nhớ à, được rồi tối nay sẽ nói cho em biết. Tôi đi trường học trước đây, khi nào vào khóa em hãy đến. Tôi sẽ nhắn tin thời gian và địa điểm cho em.” Nói xong nàng bắt đầu chuẩn bị đi ra ngoài.

    Tôi tiễn nàng ra của sau đó thấy được mảnh giấy của Tiểu Kiệt và Lam Hâm đặt trên bàn.

    Hai người nói tối nay không về, phải biết tự chăm sóc mình.

    “Ngày nào cũng ghi như vậy không thấy ngán sao.” Tôi nhìn xong liền đi tới tủ lạnh tìm đồ ăn.

    Bỗng nhiên tôi nhớ đến một người mà từ khi về Đài tới giờ mà mình quên mất – Alisha.

    Vôi vàng mở mail, quả nhiên trong đó có vài tin nhắn của Alisha.

    Tôi rất “nghiêm túc” nhắn một tin không ngắn trả lời cậu ấy, đại khái là kể lại những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày nay, tôi nghĩ cậu ấy xem xong hận không thể lập tức gọi điện thoại cho tôi đi.

    Không biết cậu ấy giờ sao rồi? Cậu ấy là một người ngoài cứng trong mềm, nội tâm rất yếu đuối.

    Vừa gửi tin đi thì nhận được điện thoại của Philip.

    “Chị, chị đang làm gì vậy?” Hắn tự động trở về vị trí em trai.

    “Vừa ngủ dậy, mới vừa viết thư cho Alisha.” Tôi nói.

    “Vậy chị hôm nay muốn làm gì?” Hắn hỏi tôi.

    “Tôi muốn đi dự thính khóa Anh văn của a di, tận hưởng lại cảm giác của sinh viên.” Tôi cười nói.

    “Haha! Chị thật thú vị!” Hắn cười to.

    “Còn em?” Tôi hỏi.

    “Em hôm nay muốn đi thăm mấy đồng học quen biết ở UCLA Đài, họ hẹn tối nay đi pub, em cũng muốn xem thử pub ở Đài ra sao. Chị có muốn đi cùng không?” Hắn hưng phấn hỏi tôi.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    ~o0o~




    Sửa lần cuối bởi FuFu; 08-15-17 lúc 03:08 PM.
    FuFu Tài sản
    Tự Âm Vé Số BGT 9 Vé Số BGT 3

  4. The Following 102 Users Say Thank You to FuFu For This Useful Post:


  5. #83
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,421
    Ngân lượng
    122,164
    Thanked: 12746
    Chương 82
    Mời Đọc (Click Here) :







    “Bảo bối, em có tin vào luân hồi không?” Nàng nhìn tôi hỏi.

    Tôi sững người nhìn nàng, nàng sao lại hỏi đến cái vấn đề này.

    Nàng chỉ nói một câu đó rồi đứng lên thu dọn bát đĩa.

    Tôi theo sau giúp nàng thu dọn, và tôi có thể cảm nhận được nàng đang buồn.

    Tôi nhẹ nhàng từ phía sau tiếp nhận những chén đĩa nàng đang rữa, nàng cũng không phản đối, quay lại ôm tôi.

    Cứ như vậy tôi vừa được nàng ôm vừa rửa chén.

    “Tôi ban đầu không tin nhưng sau khi gặp lại em tôi không cách nào không tin nữa.” Sau khi ôm nàng cùng nhau ngồi lên ghế salon nàng mới mở miệng nói tiếp.

    “Em? Làm cô không thể không tin?” Tôi lặp lại câu nói của nàng.

    “Uhm.” Nàng gật đầu, dựa lên vai tôi.

    Tôi ôm nàng chặt hơn chút nữa.

    “Em đặc biệt với tôi là vì lần đầu tiên nhìn thấy em tôi tưởng em là nàng.” Nàng dựa trong ngực tôi nói.

    “Em với nàng rất giống nhau?” Tôi hỏi.

    “Uhm, tôi luôn tự nói với mình chỉ là người giống người mà thôi, trên thế giới này có rất nhiều, không có gì đâu.” Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp.

    Tôi ôm lấy lưng nàng, nhẹ nhàng hôn lên tóc nàng.

    “Tôi không tự chủ được nhìn em thêm vài lần, lúc đầu có lẽ vì hình dáng của của em, nhưng dần dần tôi phát hiện em cũng có đôi mắt u buồn giống nàng, thế nhưng trong sự u buồn lại mang theo dã tâm. Thật giống như thần sắc lúc nàng nói nàng muốn làm lão sư tiếng anh. Thậm chí đến động tác viết bài, những biểu cảm khi cùng tôi vào phòng nghiên cứu cùng thảo luận bài anh văn tốt nghiệp, giơ tay nhấc chân đều giống hệt nàng.” Nàng quay lại nhìn tôi, hai tay vỗ nhẹ lên má tôi.

    “Sau đó thì sao?” Tôi muốn nghe nàng nói tiếp.

    “Sau đó ah, khi tôi muốn tìm em để hỏi rõ thì em liền biến mất hai tuần ah.” Nàng hơi chút phàn nàn.

    “Thực xin lỗi mà. . . vậy lúc đó em có còn giống nàng không?” Tôi hơi bất an.

    Nàng lắc đầu.

    “Em ah, gian trá giảo hoạt hơn nàng nhiều! Cũng làm đau lòng người khác hơn!” Ánh mắt nàng mang theo sự ôn nhu nhìn thẳng vào tôi.

    “Thật vậy?” Tôi hỏi nàng, nhưng tôi cũng không biết mình đang hỏi về phần giảo hoạt hay là phần đau lòng người.

    “Tôi thừa nhận ban đầu tôi muốn tìm kiếm . . .hình bóng nàng trên người em, tôi thậm chí nghĩ rằng em là nàng chuyển thế, chúng ta vừa vặn kém nhau 16 tuổi, haha, rất ngốc a.” Nàng cười nói.

    Tôi đau lòng hôn lên trán nàng.

    “Nhưng sau đó tôi dần dần phát hiện mình không ngừng bị những điểm khác biệt của em hấp dẫn, càng hấp dẫn tôi càng không thấy được hình bóng nàng trên người em, tình yêu của em dành cho mẹ và Tiểu Kiệt đã làm em trở nên u buồn giống nàng. Nhưng sự u buồn của nàng không cách nào hình dung được, giống như là bằng sương làm người ta muốn gần nàng, hòa tan nàng; còn u buồn của em là một loại u buồn ôn hòa, sự u buồn của em là về người em yêu, người em quan tâm, cùng với sự cố gắng có thể chiếu cố tốt bọn họ, u buồn của em là vì người khác. Loại u buồn này tôi cảm thấy rất ấm cúng đến nỗi muốn tới gần, thậm chí muốn trở thành một phần của sự u buồn đó. Tôi tiếp cận em không phải vì sự ấm cúng của em mà là muốn được em quan tâm. Còn có khi đó em làm tôi cảm thấy tất cả những gì của em đều dành cho người nhà, một điểm cũng không giữ lại cho bản thân, cho nên đau lòng muốn làm em trở nên là chính mình a.” Những lời này của nàng làm tôi nhớ lại nàng đã từng nói nàng rất hiểu những cảm giác đau buồn của tôi .

    “Từ lúc đầu tôi đã biết em thích tôi, như tôi đã nói làm lão sư lâu như vậy thì sao lại không biết được cảm giác của học sinh đối với mình, chỉ là tôi không muốn để ý mà thôi. Nhưng tôi phát hiện mình không cách nào xem nhẹ ánh mắt của em. Thật ra lúc đầu tôi rất sợ, em là học sinh, hơn nữa còn kém nhau 16 tuổi, tôi đã từng cố gắng nói với lòng mình không nên chú ý tới em nữa, không nhìn em nữa, nhưng tất cả đều tốn công vô ích, cuối cùng tôi không thể buông bỏ cứ thế mà tới gần em, đối tốt với em.” Lời nàng như một lời tỏ tình.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    ~o0o~





    P/S: Chúng ta sẽ chia tay P.S 143,7 ở chương 87. Để ủng hộ BGT's team 10 chương cuối sẽ hide 5 posts nhé mọi người.

    Mọi người đừng buồn vì chúng ta sẽ có một phiên ngoại hoành tráng qua lời tâm sự của lão sư sau khi kết thúc 87 chương


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  6. The Following 90 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  7. #84
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    47
    Ngân lượng
    1,980
    Thanked: 991
    Chương 83



    Mời Đọc (Click Here) :







    Rất nhanh liền nghỉ hè.

    Philip lôi kéo lão sư đi chơi vòng Đài Loan.

    Rồi đảo mắt một cái đã đến lúc hắn trở về Mỹ.

    “Chị, xế chiều mai chị rảnh không?” Trước 2 ngày về nước hắn hỏi tôi.

    “Em muốn làm gì? Dẫn tôi ra ngoài chơi nữa hả?” Tôi hỏi.

    “Đúng vậy, muốn hẹn chị đi uống trà chiều sau đó qua nhà mẹ ăn tối.” Hắn nói.

    “Được thôi, vậy muốn hẹn ở đâu?” Tôi đồng ý.

    Cúp điện thoại xong liền thấy Tiểu Kiệt đang nhìn tôi.

    “Em nhìn chị như vậy làm gì?” Tôi hỏi.

    “Philip gọi cho chị?” Nó hỏi.

    Tôi gật đầu.

    Nó đi tới ngồi bên cạnh tôi.

    “Philip đã tới tìm em.” Nó nói.

    Tôi bất ngờ.

    “Lúc nào?” Tôi hỏi.

    “Hai ngày trước, lúc mấy chị ra ngoài chơi ấy.” Nó nhớ lại.

    “Hắn. . . tìm em làm gì?” Tôi thật không muốn nghe cái đáp án kia.

    “Chị nói đi?” Nó cười hỏi.

    “Hắn biết rồi?” Tôi nhìn khuôn mặt đang cười của Tiểu Kiệt.

    Tiểu Kiệt cười cười gật đầu.

    “Lúc nào?” Tôi vô cùng kinh ngạc.

    “Ai, bộ chị quên hắn rất thông minh sao? Ngày đó hắn nhân lúc em hết bệnh nhân chuẩn bị đi ăn trưa thì chạy tới tìm, hỏi em có biết người trong lòng chị là ai không, em nói em biết nhưng đây là bí mật quan trọng của chị nên không thể nói cho hắn biết. Sau đó hắn liền trực tiếp hỏi làm em cũng bị hù đến. Hắn nói hắn chú ý đến phản ứng của chị khi gặp lão sư, hắn nghĩ lúc đó chị thật sự không khỏe nhưng lại có một loại trực giác hai người sớm đã quen biết nhau, hơn nữa hắn kể lại chuyện đi chợ đêm ngày đó, lúc chị ở bên bờ đê cùng hắn nói chuyện thì ánh mắt lão sư nhìn chị rất không giống với người mới biết không lâu, hắn nói ánh mắt đó giống như ngập tràn vui vẻ, giống như chị là người mà bà ấy đã dõi theo từ nhỏ. Hơn nữa hắn cũng đã tính hai người cách nhau đúng 16 tuổi, giống như lời lão sư đã nói cho nên mới chạy tới hỏi em.” Tiểu Kiệt nói.

    “Vậy em nói sao?” Tôi tiếp tục hỏi.

    “Em hỏi hắn vậy hắn tính thế nào đây?” Nó nghiêm túc nói.

    “Vậy hắn nói sao?” Tôi rất khẩn trương.

    “Hắn nói khi mình kết luận ra chuyện này cũng bị hù đến. Thế nhưng hắn phát hiện những khi có lão sư bên cạnh chị thật sự vui vẻ, nét mặt chị hoàn toàn không u buồn giống như lúc ở Mỹ, thậm chí hắn không cách nào tìm lại được sự u buồn đó của chị, sự u buồn mà hắn quen thuộc. Chính điểm ấy đã làm cho hắn vũng tin.” Tiểu Kiệt nói.

    “Uhm. . . vậy hắn định thế nào?” Tôi hỏi cái vấn đề mà mình lưu tâm nhất.

    “Hắn nói hắn sẽ tự mình nói với chị, nhưng tóm lại hắn luôn hy vọng chị vui vẻ.” Nó chốt lại câu cuối.

    “Em nghĩ chị nên nói việc này cho lão sư biết không?” Tôi nhìn nó.

    “Em cảm thấy chị nên nghe hắn muốn nói cái gì trước đã.” Nó nói.

    Tôi gật đầu.

    “À, chị không được nói là em đã nói vói chị nha, hắn không muốn bị biết trước.” Nó căn dặn.

    “Em cảm thấy chị mình ngu ngốc thể hả?” Tôi nhướng mày nhìn nó.

    “Thì người ta chỉ nhắc trước thôi mà.” Nó vô tội nói.

    Tôi nói chuyện Philip tối mai hẹn gặp với lão sư, nàng cũng không hỏi gì nhiều, chỉ nói với tôi Philip đã nói với nàng là hắn hẹn tôi ra ngoài sau đó sẽ cả nhà cùng ăn tối.

    Tối đó tôi không cách nào ngon giấc được nên hôm sau đem theo quần thâm mắt và tâm trạng thấp thỏm đi đến quán café Philip hẹn.

    “Chị, em ở đây!” Lúc tôi tới thì hắn đã ở đó rồi.

    “Sao em đến sớm vậy?” Tôi vừa đặt túi xuống liền hỏi.

    “Hẹn chị thì em sao dám đến muốn ah. . .” Hắn cố ý nói.

    “Làm như tôi dữ lắm ý, sao? Sao đột nhiên hẹn tôi?” Tôi giả bộ cái gì cũng không biết.

    “Có một chuyện nghiêm túc muốn nói với chị.” Hắn cố ý ngồi nghiêm chỉnh.

    “Cái gì? Em có bạn gái hả?” Tôi nhìn menu.

    “Không có, là chị.” Hắn vội phủ nhận.

    “Oh, tôi thì làm sao?” Tôi hỏi hắn xong gọi đồ uống.

    “Em nói rồi chị không nên quá bất ngờ nhà. . .” Hắn cẩn thận nói.

    “Vậy để tôi hít thở sâu một cái. . .” Tôi phối hợp trêu đùa với hắn, nhưng trong lòng vô cùng khẩn trương.

    Hắn chắm chú nhìn tôi.

    “Được rồi, nói đi!” Tôi hít sau xong nói.

    “Người trong lòng chị là mẹ em phải không?” Hắn nhìn tôi.

    “Cái gì?” Tôi giật mình giống như lần đầu nghe thấy.

    “Người trong lòng kia của chị là mẹ em; còn người trong lòng mẹ chính là chị. Hai người chính là một đôi.” Hắn kiên định lặp lại lần nữa.

    Tuy tôi đã nghe Tiểu Kiệt nói nhưng khi nghe từ miệng Philip, cái loại rung động này thật sự giống như tôi lần đầu được nghe.

    Tôi sững người nhìn hắn.

    “Sao ngẩn người rồi? Lo em sẽ tức giận à? Yên tâm, em không có nhỏ mọn như vậy.” Tay hắn quơ quơ trước mắt tôi.

    “Em làm sao biết?” Tôi như kinh ngạc hỏi.

    “Sau khi gặp mẹ xong thì sự u buồn của chị hoàn toàn không thấy nữa, nụ cười cũng không còn giống với trước, em hiểu rất rõ chị nên liền cảm giác được chị không còn giống với trước.” Hắn nói.

    “Xem ra không có chuyện gì có thể lừa em được.” Tôi cười thừa nhận.

    “Có thể nói cho em biết hai người bắt đầu như thế nào không?” Trong mắt hắn đầy thành khẩn làm tôi không cách nào từ chối được.

    Tôi cười cười, nhìn ra ngoài cửa sổ bắt đầu kể chuyện giữa tôi và lão sư cho hắn nghe.

    Cũng kể lại chuyện sau khi về Đài loan, và những chuyện nàng đã nói với tôi.

    “Uhm. . . không hổ là mẹ em.” Sau khi nghe sau đây là câu đầu tiên hắn nói.

    “Là sao?” Tôi hiếu kỳ hỏi.

    “Từ nhỏ mẹ đã cho em cảm giác bà giống như một chú báo săn mồi, có thể từ xa quan sát con mồi thật lâu sau đó vừa tấn công liền bắt được.” Hắn cười nói.

    “A? Sao em biết?” Tôi càng hiếu kỳ.

    “Haha! Chuyện này cũng rất mắc cười, loại cá tình này của bà phát huy tinh tế triệt để nhất chính là lần đầu tiên mẹ dùng [NET], haha! Hơn nữa từ nhỏ mẹ đã dạy em cách thế nào vừa quan sát vừa phân tích mọi chuyện, cho nên thiên tài như em hẳn cũng là do mẹ mà tạo thành a.” Hắn cười nói.

    “Ừm, cô thật sự rất lợi hại.” Tôi nghĩ vậy từ tận đáy lòng.

    “Thì ra hai người đã trải qua nhiều khó khăn như vậy, khó trách làm chị bị ảnh hướng như thế.” Chủ đề đột ngột bị kéo lên người tôi.

    Tôi gật đầu.

    “Nói thật, lúc em vừa biết chuyện em rất không muốn tin. Có lẽ em nhiều hay ít còn có điểm chờ mong một ngày hai ta sẽ ở bên nhau. . . Em cũng có một lúc rất tức giận, cảm thấy sao có thể như vậy được? Giống như em tự nhiên thành người thứ ba giữa hai người. . . Em cũng phải thừa nhận em từng hối hận khi kêu chị về dùng cơm với mẹ, nếu như em không làm vậy thì chị sẽ không tìm thấy mẹ, em có thể tiếp tục chiếu cố chị, có thể dùng một quyền lợi khác ở bên cạnh chị. . . Thậm chí lúc chúng ta cùng đi chơi, đến nụ cười của chị em cũng cảm thấy rất chướng mắt. . .” Hắn nói xong, có chút kích động nắm chặt hai tay.

    “Thực xin lỗi, tôi không nên gạt em.” Tôi cầm lấy tay hắn.

    “Nhưng mà chị biết không? Em thật sự phát hiện khi ở bên cạnh mẹ chị thật sự rất vui vẻ, hoàn toàn không giống như lúc ở Mỹ; mà mẹ giống như chỉ cần nhìn chị thôi cũng đã rất thỏa mãn, có lẽ hai người thật sư không thể không có nhau a.” Nắm đấm của hắn dần dần buông lỏng, tự mình đưa ra kết luận.

    Tôi không nói gì nhìn hắn.

    “Mẹ con em thế mà lại yêu cùng một người.” Nụ cười của hắn có chút bất đắc dĩ.

    “Thực xin lỗi. . .” Đây là câu duy nhất tôi có thể nói.

    “Mẹ là người đời này em yêu nhất, chị là người mà cả đời này em muốn có nhất. . . Hai người quan trọng nhất trong đời em lại yêu nhau thấm thiết. . .” Nụ cười hắn thật thê lương.

    “Thực xin lỗi, tôi biết nếu phải chọn tổn thương một trong hai người thì . . . tha lỗi cho tôi, tôi chọn tổn thương em.” Thật ra trong lòng tôi cũng rất khó chịu.

    “Đừng nói xin lỗi, là em phải cảm ơn chị vì đã chọn tổn thương em mà không phải mẹ. Em nghĩ sự quật cường của mẹ chị sẽ hiểu rõ hơn em, sau khi mẹ ly hôn với baba, ông bà nội từng nói muốn tiếp tục chiếu cố mẹ như là nhà cửa, xe cộ học phí các loại. . . nhưng mẹ đều từ chối tất cả, lúc đó em ấn tượng rất sâu, em còn hỏi bà còn một người thì làm sao bây giờ? Bà chỉ cười nói bà đã là người lớn có thể tự chăm sóc mình. Cuối cùng do baba kiên trì nếu như bà không nhận phí cấp dưỡng thì sẽ không ký tên ly hôn, bà mới chịu đồng ý. . .” Philip nhớ lại.

    “Đó chính là sự kiên trì của cô.” Tôi không tự giác nở nụ cười.

    Ngẩng đầu lên phát hiện hắn đang nhìn tôi.

    “Sao vậy?” Tôi hỏi hắn.

    “Em nghĩ thật sự trong lòng chị chỉ có một mình mẹ em a; chỉ có bà mới thật sự tháo xuống được lớp vỏ bọc của chị a. . .” Hắn cười cười, nhưng nụ cười mang theo một chút đau thương.

    “Xin lỗi đã làm tổn thương em.” Ngoại trừ cái này tôi không biết nên nói gì.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    ~o0o~




    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. The Following 78 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  9. #85
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,421
    Ngân lượng
    122,164
    Thanked: 12746
    Chương 84 (H của H : ))

    .

    Mời Đọc (Click Here) :







    Tối đó hắn dẫn chúng tôi tới một lounge bar có ca sĩ hát live.

    “Sao con biết chỗ này?” Lão sư hỏi hắn.

    “Mấy hôm trước Michael dẫn con tới, con thấy chỗ này cũng không tệ.” Hắn nói.

    Waiter dẫn bọn tôi vào bàn rồi đưa menu.

    Chúng tôi bảy mồm tám lưỡi thảo luận nên chọn món gì, phải tốn ít thời gian mới gọi xong.

    “Cảm giác sao?” Philip nhìn lão sư.

    “Không khí cũng không tệ, rất thoải mái.” Nàng cười nói.

    “Con biết mẹ sẽ thích mà.” Philip ở trước mặt lão sư luôn giống như một đứa trẻ.

    “A Bôi thích không?” Hắn nhìn tôi.

    “Cũng không tệ lắm.” Tôi cười nói.

    Không lâu đồ ăn đồ uống được mang dần lên.

    Chúng tôi vừa nói chuyện vừa ăn, sau đó tám giờ bắt đầu có ca sĩ lên hát.

    “Có thể chọn bài hát đó.” Philip nói cho chúng tôi biết.

    “Thật à? Thú vị nhỉ!” Lão sư kinh ngạc.

    “Sao, mẹ có muốn chọn một bài không?” Hắn cười hỏi lão sư.

    “Không cần, mẹ ngồi nghe là được rồi.” Lão sư cười nói.

    Chúng tôi cứ thế ngồi nghe các ca sĩ hát trên sân khấu, có bài từng nghe qua nhưng có những bài chưa nghe lần nào.

    “Bài này rất êm tai, lần trước con tới cũng có nghe qua.” Philip đột nhiên nói, đó là một bài hát tôi chưa từng nghe qua.

    Bởi vì hắn nói nên tôi mới tập trung nghe kỹ.

    Sau khi nghe xong tôi sững sờ nhìn Philip.

    “Là lời chị muốn nói với em phải không?” Hắn cười nói ra suy nghĩ của tôi.

    Tôi gật đầu.

    “Đừng hôn em chỉ cần ôm lấy em thôi,

    Đừng yêu em mà hãy trở thành người thân của em,

    Hãy nắm lấy tay em từng ngày từng phút,

    Và hãy là người thân của em nhé anh,

    Không phải là người yêu hay gì gì đó của ai khác.”

    https://www.youtube.com/watch?v=TX0dYB3OHbs Người Thân❤ Ding Dang

    Hắn chép lại lời nhạc đưa cho tôi.

    “Bài này con chọn?”

    Hắn ngại ngùng gật đầu.

    “Đây là những điều mà năm năm qua chị luôn nói với em nhưng em vẫn luôn không muốn thừa nhận, nhưng sau khi chị về Đài loan gặp được người lòng thì em mới thật sự hiểu, được làm thân nhân của chị đã là món quà lớn nhất.” Hắn mỉm cười nói.

    “Cảm ơn em. . .” Sự thông cảm của hắn tôi cảm kích đến không thể dùng từ ngữ gì có thể diễn tả được.

    “Còn mẹ nữa, mẹ là người làm con không yên lòng nhất đấu, xin mẹ hãy tìm người chăm sóc mẹ đi. Cho dù là một cô gái nhỏ hơn mẹ 16 tuổi cũng không sao.” Hắn quay qua nhìn lão sư.

    “Vâng, con trai cưng, mẹ đã biết.” Lão sư cung kính nói.

    “Mai con phải về rồi, hai người phải chăm sóc tốt bản thân ah. Mẹ mau đem người kia trở về đi; chị cũng thế A Bội.” Hắn nói rồi nháy mắt với tôi.

    Tôi nghĩ hắn sợ lão sư biết được sẽ đau lòng nên mới giả vờ cái gì cũng không biết.

    “Ai, con trai tôi sao tự nhiên nói nhiều như vậy a.” Lão sư cười phàn nàn.

    Nhưng tôi biết nàng thật ra rất vui.

    Sau đó Philip chủ động kêu lão sư chở hắn về hotel, còn tôi thì dĩ nhiên theo lão sư về nhà.

    “Ai, tôi còn đang suy nghĩ nên nói với Philip chuyện của chúng ta ra sao đây.” Nàng lau tóc đi ra khỏi phòng tắm.

    “Cô rất sợ sao?” Tôi hỏi.

    “Cũng không đến rất, nhưng nhất định sẽ khẩn trương a, này giống như mẹ đoạt bạn gái của con trai vậy. . .” Nàng vừa nói vừa đi tới ngồi cạnh tôi.

    “Sao là đoạt chứ, cô vốn đã thắng mà.” Tôi lấy máy sấy giúp nàng thổi khô tóc.

    “Bảo bối, tôi đã bốn mươi bảy tuổi, em thật sự không hối hận?” Nàng xoày người lại nhìn tôi.

    “Sao lại nói cái này? Em sao phải hối hận chứ?” Tôi vừa nói vừa đứng lên cất mấy sấy vào trong tủ.

    “Chính là. . . cùng một bà nội trợ già hơn em mười sáu tuổi ở bên nhau. . .” Nàng chưa kịp nói xong tôi đã hôn lên môi nàng.

    “Cô không được nói nữ nhân của em như vậy, trong lòng em nàng mãi mãi không giờ, hơn nữa là người em mãi mãi yêu nhất. . . “ Tôi nói rồi kéo cái nơ con bướm của nàng ra.

    “Em thật xấu.” Nàng tuy phàn nàn nhưng lại rất ngoan ngoãn nằm trên giường để mặc tôi muốn làm gì thì làm.

    Tay tôi lướt lên thân thể nàng, nhẹ nhàng hôn lên mỗi tấc thịt, tôi yêu chết tiếng thở dốc và rên rỉ của nàng.

    Người nàng cong lên nghênh đón tôi, tôi cắn khẽ đầu ngực nàng, ngón tay chơi đùa qua lại giữa hai bên đùi.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    ~o0o~





    P/S: Chúng ta sẽ chia tay P.S 143,7 ở chương 87. Để ủng hộ BGT's team 10 chương cuối sẽ hide 5 posts nhé mọi người.

    Mọi người đừng buồn vì chúng ta sẽ có một phiên ngoại hoành tráng qua lời tâm sự của lão sư sau khi kết thúc 87 chương
    .


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  10. The Following 79 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  11. #86
    Ngày tham gia
    Jan 2015
    Bài viết
    64
    Ngân lượng
    4,454
    Thanked: 6425
    Chương 85 (Chap này nên gọi là đồng vợ đồng chồng : )))

    .

    Mời Đọc (Click Here) :







    Sáng hôm sau tôi thức giấc trong những nụ hôn của nàng.

    “Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cô thật tốt.” Tôi cười nói.

    “Đi đánh rẳng rửa mặt đi, tôi dẫn em đi một chỗ.” Nàng thần thần bí bí cười nói.

    Tôi ngoan ngoãn đứng dậy đánh răng rửa mặt rồi theo nàng ra ngoài.

    “Chúng ta đi đâu vậy?” Tôi lên xe liền hỏi.

    “Dẫn em đi một nơi trước rồi sau đó tiễn Phil ra sân bay.” Nàng vừa lái xe vừa nói, nhưng không có trả lời.

    Không lâu sau cảnh quang xung quanh dần quen thuộc.

    “Cô muốn dẫn em về nhà cũ thôi, sao lại thần bí như vậy?” Tôi cười hỏi nàng.

    “A? Em không phải dân mù đường à.” Nàng chọc tôi.

    “ㄟ, tốt xấu gì em cũng đã sống một mình ở Mỹ bảy năm đó.” Tôi phản kích.

    Nàng cười cười không nói thêm gì nữa.

    “Em ngày thứ ba về nước đã từng trở về đó, bộ cô quên à?” Tôi nói.

    “À đúng rồi nhỉ, mà sao em lại về đó?” Nàng hỏi.

    “Vì không tìm thấy cô, mà em cũng không biết đi đâu tìm cô nên muốn tới đó xem thử, nếu may mắn còn có thể đi vào. .” Tôi nhìn sườn mặt nàng.

    “Kết quả em thật sự vào được nhà.” Nàng cười.

    “Đúng vậy, tuy bộ điều khiển gara đổi rồi nhưng Hứa thúc vẫn còn nhớ em, nên em cứ thế nghênh ngang đi vào.” Tôi cười đắc ý.

    “Sau khi vào rồi thì sao?” Nàng chạy xe vào gara.

    “Sau khi vào rồi liền phát hiện em thật sự không hiểu nổi cô a, dọn nhà rồi nhưng vẫn giữ lại đồ đạc, hơn nữa còn được quét tước sạch sẽ, mà chả lẽ quần áo của em cô cũng thường xuyên giặc sao?” Tôi nhìn nàng.

    Nàng gật đầu, đậu xe xong cả hai chúng tôi cùng đi lên lầu.

    Nàng mở cửa, cảnh tượng quen thuộc lại lần nữa xuất hiện trước mắt.

    “Em đã từng ngủ lại?” Nàng nhìn lên giường.

    “Đúng vậy, hết cách rồi, em không cách nào xếp được giường chiếu giống như cô.” Tôi nhún vai.

    “Được rồi, dẫn em về đây là để cho em xem một thứ, tôi đoán em nhất định sẽ không phát hiện a.” Nàng dẫn tôi vào trong closet của nàng.

    “Nhắm mắt lại.” Nàng nói rồi dìu tôi đi.

    Sau đó tôi nghe được tiếng lục lọi đồ.

    “Được rồi, có thể mở mắt.” Nghe nàng nói tôi từ từ mở mắt.

    Tôi ngây dại nhìn vật mà nàng đưa đến trước mặt mình.

    “Có thích không?” Nàng dựa cằm lên vai tôi.

    “Cô chụp khi vào vậy?” Tôi nhìn tấm hình trước mắt.

    “Haha! Em không biết đâu.” Nàng đắc ý.

    Đó là tấm hình tôi nằm trên đồng cỏ, còn nàng thì đang hôn lên trán tôi, theo khung cảnh thì đó là ở gần trường bên Mỹ.

    “Em thật là, ở cùng tôi thì lúc nào cũng có thể ngủ được, đến bị chụp lén cũng không biết.” Nàng nhéo nhéo tôi.

    Thì ra đây là lúc tôi và nàng nằm trên đồng cỏ tâm sự, sau đó tôi ngủ quên nên nàng thừa cơ chụp lén.

    “Lúc tôi chụp tôi cũng không nghĩ nó dễ thương như vậy.” Nàng ôm tôi.

    “Sao em chưa thấy qua lần nào?” Tôi hiếu kỳ hỏi.

    “Vì tôi giấu a!” Nàng tinh nghịch.

    Tôi im lặng nhìn bức hình một lúc lâu.

    “Đang nghĩ gì?” Nàng hỏi tôi.

    “Khi đó cô đã quyết định làm vậy sao?” Tôi nhìn nàng hỏi.

    Nàng ôm tôi, nhẹ nhàng gật đầu.

    “Khoảng cách mười sáu tuổi thật làm cô bất an như vậy sao?” Tôi lại hỏi.

    “Khi đó thì đúng.” Nàng dựa vào ngực tôi, nhìn ảnh chụp nói.

    “Vì năng lực của em?” Tôi hỏi.

    Nàng lắc đầu.

    “Tôi chưa bao giờ nghi ngờ năng lực của em.” Nàng nhìn vào mắt tôi.

    “Vậy tại sao?” Tôi nghi ngờ.

    “Tình yêu luôn luôn làm người ta mờ mắt làm cho người ngây thơ rơi vào.” Nàng nhẹ giọng nói.

    Tôi chờ nàng nói tiếp.

    “Với tôi, nỗi bất an của mười sáu tuổi mang lại chính là tương lai a. Giống như tôi đã nói lúc trước, khi tương lai của em vừa mới bắt đầu thì tôi cũng đã 50, lúc này cũng không khác gì lắm phải không? Em vừa học thành tài về nước thì tôi cũng đã sắp về hưu, em cố gắng liều mình vì sự nghiệp thì tôi đã cảm thấy mệt mỏi. . . Em học tâm lý nên có lẽ hiểu những gì tôi nói.” Nàng nhìn vào mắt tôi, trong đó có chút không yên.

    Tôi gật đầu rồi hôn lên trán nàng.

    Tôi hiểu loại tâm tình này, giống như hai người mãi mãi không thể ở cùng một tầng lầu, tôi đi lên một tầng, nàng cũng đi lên một tầng, từng giai đoạn của sinh mệnh giống như mãi mãi không thể gặp được nhau.

    Tôi nghĩ chúng tôi so với những người khác may mắn hơn nhiều, vì từ đầu cả hai đã không phải lo lắng về sinh hoạt, nếu không có chênh lệch mười sáu tuổi thì đây nhất định là vấn đề rất lớn a.

    “Vất vả cô rồi.” Tôi ôm nàng.

    “Vất vả cái gì?” Nàng nghi hoặc hỏi.

    “Em nghĩ em đã dần hiểu được, cô bên em cần rất nhiều dũng khí.” Tôi cười nói.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    ~o0o~





    P/S: Chúng ta sẽ chia tay P.S 143,7 ở chương 87. Để ủng hộ BGT's team 10 chương cuối sẽ hide 5 posts nhé mọi người.

    Mọi người đừng buồn vì chúng ta sẽ có một phiên ngoại hoành tráng qua lời tâm sự của lão sư sau khi kết thúc 87 chương
    FuFu Tài sản
    Tự Âm Vé Số BGT 9 Vé Số BGT 3

  12. The Following 73 Users Say Thank You to FuFu For This Useful Post:


  13. #87
    Ngày tham gia
    Jan 2015
    Bài viết
    64
    Ngân lượng
    4,454
    Thanked: 6425
    Chương 86

    .

    Mời Đọc (Click Here) :







    Chiều hôm đó chúng tôi cùng nhau đưa Philip ra sân bay.

    “Mẹ, con về đây!” Hắn ôm lão sư.

    “Mẹ biết, nếu không con tới sân bay làm gì? Về rồi nhớ phải luôn cố gắng đó.” Lão sư không khỏi dặn dò.

    “Mẹ yên tâm! Con của mẹ được mẹ dạy nên rất lợi hại, lần sau con về sẽ là tiến sĩ Hình!” Hắn đắc ý nói.

    “Ờ đúng rồi, nên 5 năm trước của em chỉ biết chơi chứ gì.” Tôi cười hắn.

    Nhưng tôi biết năm năm đó đa số thời gian của hắn đều tiêu tốn trên người tôi.

    “Đúng vậy đúng vậy, dù sao em cũng còn trẻ mà, nhưng giờ đây em phải chăm chỉ hơn rồi.” Hắn thu lại vẻ mặt cợt nhả.

    “Phải cố gắng lên, và phải hạnh phúc.” Tôi đi tới ôm chặt hắn một cái.

    Hắn quay lại nhìn lão sư.

    “Con trai, phải hạnh phúc đó.” Lão sư cũng ôm lấy hắn.

    “Mẹ cũng vậy.” Hắn hôn lên má lão sư.

    Sau đó cố ý nhìn tôi cười, tôi nhún vai ý nói không sao cả.

    “Được rồi, con phải đi. . .” Hắn nhìn hai người chúng tôi.

    Chúng tôi cười ý nói đã biết.

    “Hai người phải luôn ở bên nhau không được loạn tách ra nữa đó.” Hắn nói nhanh rồi kéo hai chúng tôi lại với nhau, còn bản thân thì nhanh chóng kéo vali chạy vào cửa hải quan.

    “Hahahahaha! Hình Vũ, em nhớ đấy!” Nhìn bóng lưng hắn tôi cười to.

    Lão sư thì hoàn toàn bất ngờ không biết nên phản ứng thế nào.

    Hắn đưa hộ chiếu cho hải quan rồi quay lại và đồng thời làm mặt quỷ nhìn tôi, đưa ngón tay cái lên, sau đó đi vào.

    “Nó đã biết rồi?” Lão sư phục hồi tinh thần hỏi tôi.

    “Uhmm.” Tôi gật đầu.

    “Sao em lại không nói cho tôi biết?” Nàng kinh ngạc hỏi.

    “Hắn nói với em sau nào sẽ nói rõ với cô sau nên I promised him I won’t tell you.” Tôi cười gian trá nhìn nàng.

    “Hai tên nhóc chết tiệt các em, rõ ràng liên hợp dấu diếm tôi.” Nàng làm bộ tức giận.

    “Được rồi, không giận nữa, chúng ta về nhà đi.” Tôi ôm eo dụ dỗ nàng.

    Nàng cười rồi hôn lên mặt tôi, ánh mắt tôi thấy được có một ông bác đang há hốc mồm kinh ngạc.

    “Em ở chỗ này hôn cô được không?” Tôi xảo quyệt nói.

    Câu trả lời của nàng chính là trực tiếp hôn lên môi tôi.

    “Như vậy đủ chưa? Tiểu quỷ.” Tôi nghĩ trong lòng nàng tôi mãi mãi là một đứa nhóc đơn thuần mà nàng gặp trong giờ tiếng Anh năm kia.

    Chỉ khác là bây giờ đứa nhóc đó đã trưởng thành có thể nắm tay này đi về phía trước; đứa nhóc đã có tư cách nói chuyện tương lai; một đứa nhóc đơn thuần đã có thể hiểu được nỗi bất an và e ngại của nàng, nhưng ở trước mặt nàng thì đứa nhóc đơn thuần mãi mãi là đứa nhóc đơn thuần.

    Một người nhỏ hơn nàng mười sáu tuổi, một đứa trẻ cần tình yêu của nàng.

    “Lão sư, em thật yêu cô.” Tôi nói nhẹ bên tai nàng.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    ~o0o~





    P/S: Chúng ta sẽ chia tay P.S 143,7 ở chương 87. Để ủng hộ BGT's team 10 chương cuối sẽ hide 5 posts nhé mọi người.

    Mọi người đừng buồn vì chúng ta sẽ có một phiên ngoại hoành tráng qua lời tâm sự của lão sư sau khi kết thúc 87 chương
    .
    FuFu Tài sản
    Tự Âm Vé Số BGT 9 Vé Số BGT 3

  14. The Following 60 Users Say Thank You to FuFu For This Useful Post:


  15. #88
    Ngày tham gia
    Jan 2015
    Bài viết
    64
    Ngân lượng
    4,454
    Thanked: 6425
    Chương 87 (Chương cuối)

    Mời Đọc (Click Here) :







    Chỉ chớp mắt tôi đã ở lại Đài loan 3 năm.
    Trong ba năm qua tôi thật sự không có chuyên tâm làm việc gì, chỉ là thỉnh thoảng có một vài giáo sư được ông chủ giới thiêu tìm tới để nhờ tôi giúp bọn họ làm một số luận văn, hoặc là tham dự một ít kế hoạch nghiên cứu.

    Còn những lúc khác thì đại khái đều ở bên cạnh nàng, có thể coi như “bà chủ gia đình” .

    Cuộc sống như vậy thật sự rất hạnh phúc.

    “Em thật sự muốn mang tôi đi?” Nàng vừa thu dọn hành lý vừa hỏi.

    “Cô cũng từ chức rồi, giờ hỏi có phải quá muộn hay không?” Tôi từ phía sau ôm nàng.

    “Ai, tôi cũng đã 50 rồi nhưng sao lại vẫn còn manh động như người trẻ tuổi như vậy a.” Nàng giống như có chút bất đắc dĩ.

    “Hết cách rồi, cô luôn ở chung với người trẻ tuổi thì làm sao có thể già được đây? Vẫn tinh lực mười phần.” Tôi nói, bàn tay không an phận bắt đầu mò lên.

    “Được rồi không phá nữa, để tôi tập trung soạn vali nào, ngày mai đi rồi mà giờ còn chưa soạn xong nữa a.” Nàng vuốt tay tôi.

    “Oa. . . bị từ chối rồi.” Tôi buồn bã nói.

    “Nhìn em thế này thật sự không thể tưởng tượng được đến người từng đứng trên bục đọc báo cáo gì hết. . .” Nàng nhìn hành vi vô lại của tôi.

    “Đừng đùa chứ, ở nhà không cần đem cái tiến sĩ ra áp chế nha.” Tôi nói.

    “Đúng vậy, đường đường một tiến sĩ Tô ở nhà thì y như một tên nhóc đáng ghét vậy.” Nàng ý kiến.

    “Xì, vậy thì sao, người ta chỉ là tên nhóc đáng ghét của cô thôi a.” Tôi ôm nàng làm nũng.

    “Được rồi tôi biết rồi. Nhưng thật sự tôi thích nhìn em đứng ở trên bục phát biểu.” Nàng vừa nói vừa đem đồ nhét vào vali.

    “Cái kia rất nghiêm túc a, em không muốn nghiêm túc trước mặt cô, em chỉ muốn làm đứa nhóc của cô thôi.” Tôi ngã xuống giường, hai tay vẫy vẫy nàng.

    “Được rồi, em có giúp tôi soạn đồ hay không? Tôi mà soạn không hết thì ngày mai khỏi đi đó.” Nàng chọt chọt eo tôi.

    “Biết rồi. . .” Tôi không cam lòng ngồi dậy, sau đó giúp nàng đóng gói lại những đồ vật chưa soạn xong.

    Ông chủ ở Mỹ không nhịn được sự lười biến của tôi nêu kêu tôi nhanh chóng cuốn gói balo quay về làm phụ tá của ông. Hiệu xuất làm hộ chiếu cũng rất nhanh.

    Lúc nàng gật đầu nguyện ý theo tôi qua Mỹ tôi mới đồng ý với ông chủ quay lại Mỹ cùng ông tiếp tục nghiên cứu.

    Còn Tiểu Kiệt hả? Hai nắm trước nó đã kết hôn rồi. Cô dâu mới cũng trải qua thời gian vui vẻ không kém chúng tôi.

    Philip thì năm ngoái vừa tốt nghiệp xong đã bị một công ty kỹ thuật không nhỏ kéo đi làm kỹ sư ở tận Manhattan.

    “Tới Mỹ thì tới lượt em nuôi tôi a.” Nàng ôm tôi.

    “Dĩ nhiên rồi, đầu tư của cô đã tới lúc bắt đầu thu hồi vốn.” Tôi cười trả lời.

    “Vậy em phải thật cố gắng, tôi không muốn bị chết đói ở Mỹ đâu.” Nàng cố ý trêu.

    “Cô không cần lo, em sẽ nuôi cô đến trắng trẻo mập mạp luôn.” Tôi nháy mắt.

    Hôm sau chúng tôi cùng nhau bay tới Mỹ.

    Người đón chúng tôi chính là người cũng bị ông chủ giữ ở lại, Alisha.

    “A Bội! Cuối cùng cậu cũng đã trở về!” Cô ấy vừa thấy tôi liền chạy tới ôm cổ tôi.

    “Đúng vậy a, trốn cũng không thoát cái số bị bắt trở lại.” Tôi cười nói.

    “Cậu rất vô tình a, ném tớ một mình ở chỗ nước sôi lửa bỏng.” Cô ấy ý kiến.

    “Cậu thì có cái gì mà nước sôi lửa bỏng chứ? Nghệ thuật gia?” Tôi hỏi cô.

    “Tớ nhớ cậu đến nước sôi lửa bỏng ah.” Cô ấy vẫn luôn như vậy.

    “Được rồi, chúng ta đi thôi.” Tôi giúp lão sư cầm hành lý còn lão sư thì ôm tay tôi.

    “Fran! Thật vui khi chị cũng tới, xin chị làm ơn đừng chời trò mất tích nữa, tội nghiệp đứa nhỏ này lắm.” Alisha chuyển hướng qua nàng.

    “Sẽ không, thật sự đã làm phiền em chiếu cố em ấy.” Nàng cười nói.

    “Mà chị thật lớn hơn cậu ấy 16 tuổi sao? Nhìn chị thế nào cũng như mới bốn hai, bốn ba tuổi thôi. . .” Alisha đảo quanh người nàng.

    “Nào có, em nhìn nè, nếp nhăn đều hằn rõ. . .” Sau đó hai người kích động thảo luận vấn đề bảo dưỡng nhan sắc, tôi chỉ cười cười theo sau giúp nàng mang vali.

    Buổi tối tôi đi gặp ông chủ, Alisha dẫn nàng đi ăn tối, dạo phố, rồi còn giúp chúng tôi dọn dẹp lại phòng ở.

    Lúc tôi về thì hai người đang trước cửa cầu thang lên phòng nói chuyện phiếm.

    “Em về rồi à.” Nàng cười nhìn tôi.

    “Sao, ông chủ nói cái gì?” Alisha hỏi.

    “Thì nói rõ những việc cần làm sau khi tớ trở về, cuối tuần là bắt đầu công việc.” Tôi ôm lão sư.

    “Vậy chúng mình sau này là đồng nghiệp phải không?” Alisha nhìn tôi.

    “Đúng vậy a, xin chỉ giáo nhiều, tiền bối.” Tôi vươn tay bị cô cười đẩy ra.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Nàng giật người ôm tôi chặt hơn.

    P.S. 143,7.



    ~o0o~





    P/S: Vậy là chúng ta đã chia tay P.S 143,7 ở đây rồi : )) nhưng mọi người hãy đón xem một phiên ngoại thật hoành tráng nữa nhé...

    Mọi người đón đọc PHẦN 2 ở đây nha
    FuFu Tài sản
    Tự Âm Vé Số BGT 9 Vé Số BGT 3

  16. The Following 78 Users Say Thank You to FuFu For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •