Tuyển Thành Viên Đăng Truyện Tranh/Bách Hợp| Gia Nhập Bách Gia Trang's Team


CÁC TRUYỆN ĐƯỢC THỰC HIỆN TIẾP BỞI BGT'S TEAM

LƯU LY NGUYỆT - DIỆP SÁP
HỒNG BÀI THÁI GIÁM - TỤC
P.S 143,7




+ Trả lời chủ đề
Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 47 của 47
  1. #41
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,344
    Ngân lượng
    105,790
    Thanked: 4556
    Chương 40

    Xem :





    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha




    ~o0o~






    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  2. The Following 69 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  3. #42
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,344
    Ngân lượng
    105,790
    Thanked: 4556
    Chương 41

    Xem :





    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha




    ~o0o~






    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  4. The Following 72 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  5. #43
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,344
    Ngân lượng
    105,790
    Thanked: 4556
    Chương 42 (H)

    Chưa từng thấy bộ thực văn nào mà nhiều H như bộ này. Lão sư và học sinh thật là ân ái quá đi : ))
    Xem :





    Thời gian một năm có thể dài bao lâu?Tôi nói rằng nó trôi qua nhanh bằng một cái chớp mắt.

    Hai chúng tôi ôm nhau trước khung cửa sổ to lớn bằng thủy tinh trong suốt ở nhà nàng, cùng nhau trải qua một năm mới hạnh phúc.

    "Năm mới có nguyện vọng gì không?"Bình nhìn tôi hỏi.

    "Mong muốn chúng ta có thể ở bên cạnh nhau vĩnh viễn."Tôi nhìn vào mắt nàng và trả lời.

    Bình cười, tôi hôn lên môi nàng, tùy ý để dục vọng dần lớn lên giữa hai chúng tôi.

    Quần áo từng cái một lần lượt rơi xuống đất, những động tác kịch liệt khiến tấm grap vốn chỉnh tề trở nên lộn xộn, hai chúng tôi từ lâu đã hiểu rõ thân thể lẫn nhau như đường chỉ tay rồi, tuy nhiên, chúng tôi vẫn rất ăn ý khơi lên dục vọng ở những nơi đối phương mẫn cảm nhất, nhẹ nhàng khẽ chạm rồi đùa giỡn vòng quanh những nơi đó, khiêu khích ham muốn lên đến cực hạn.

    "Bảo bối, cô phải nói, em thực sự tiến bộ rất nhiều, nhưng..." Nàng lợi dụng lúc tôi phân tâm nghe nàng nói, thì cố sức áp tôi xuống giường.

    "Nhưng để cô ở trên trước đi."Bình nói xong, trực tiếp ngậm vào đỉnh núi đã sớm cương lên của tôi.

    Tiếng rên rỉ không thể ngăn lại truyền khắp xung quanh, tôi ưỡn người để nàng có thể phục vụ tôi nhiều hơn, mạnh hơn.

    "Ngoan, hôm nay cô sẽ khiến em thật thoải mái."Tiếng nói gợi cảm ấy khiến tôi dần mất đi tri giác.

    Làm tình với Bình luôn khiến tôi cảm thấy rất an toàn, nàng ăn ý phối hợp với những phản ứng của thân thể tôi, khiến tôi thoải mái đến nỗi muốn bất tỉnh.

    "Cô biết là em rất thích để cô liếm em, đúng không?" Nàng hôn nhẹ lên đùi, tiến gần tới nơi tam giác bên dưới chân tôi.

    'Đúng...' Tôi động đậy thân thể, cấp thiết cầu xin nàng làm đi.

    Nghe được giọng Bình cười, rồi môi nàng bao trùm nơi riêng tư sớm đã ướt đẫm của tôi.

    Rồi tôi nghe được tiếng kêu đầy tình dục của chính mình, nơi đó cảm giác rõ ràng từng động tác mà chiếc lưỡi kia đang thực hiện dưới trong hoa tâm yếu ớt của tôi, lúc mạnh lúc nhẹ.

    Thời khắc tôi dần mất đi lí trí, nhưng tri giác vẫn có thể cảm nhận được ngón tay Bình đang ra vào cơ thể mình cực kỳ nhanh, tôi còn nghe được tiếng nước ướt át của chính mình, tiếng động đậy hỗn tạp lại đầy cao trào, lúc sau tôi mệt mỏi nằm bệt xuống giường, để mặc tay nàng nhẹ nhàng rời khỏi cơ thể, mặc Bình hôn mình, thoải mái để nàng lau giúp mồ hôi đã thấm đẫm.

    "Năm nay, cô thắng trận đầu tiên nhé!"Bình hôn lên đôi mi tôi.

    'Đáng ghét, không dám đâu.'Tôi thở hổn hễn oán giận.

    "Ngoan, yêu em nhất." Bình trấn an, sau đó hôn tôi, một bên cầm tay tôi kéo xuống bụng nàng.

    Tôi biết Bình là muốn làm gì.

    Tôi xuay người ngồi lên nàng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể người dưới thân, thỏa thích ngắm nhìn biểu tình mê say của cô ấy.

    "Em chọc ghẹo cô à?"Bình híp mắt.

    Tôi nằm sấp lên người Bình, để cho đầu lưỡi cùng nhau cuốn lấy, tay tôi bắt đầu xoa nắn hai vú nàng, nghe được người dưới thân bắt đầu rên rỉ, cảm nhận được nhiệt độ của cô ấy đã tăng lên.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP




    ~o0o~






    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  6. The Following 45 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  7. #44
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,344
    Ngân lượng
    105,790
    Thanked: 4556
    Chương 43

    Xem :





    Chương 43

    Thời gian luôn tiếp tục trôi qua rất nhanh. Chứng minh cho Thuyết Tương Đối hẹp* - thời gian hạnh phúc là khoảng thời gian trôi qua nhanh nhất.

    [*Thuyết Tương Đối Hẹp: Năm 1905, Einstein công bố thuyết Tương đối hạn chế (thuyết Tương đối hẹp) của ông và bác bỏ khái niệm một thời gian tuyệt đối. Với Einstein, thời gian mất tính chất cứng nhắc và phổ quát. Nó thay đổi tùy theo sự di chuyển của người quan sát. ]

    Trong khoảng ba tháng, tôi nhận được không ít thư thông báo trúng tuyển của nhiều trường khác nhau.

    Có lẽ là nhờ điểm TOEFL và GRE khá đẹp, thậm chí có vài trường còn đưa ra yêu cầu sẽ tài trợ học bổng cho tôi nữa.

    Mà thôi, bây giờ lại đến một vấn đề khác... vậy, tôi phải chọn trường nào đây?

    'Ôi, cái việc chọn trường sao lại đau đầu như thế chứ?' Tôi nằm trên sô pha than thở.

    "Em nói như thể thì nên cẩn thận, bị người khác nghe được không hay đâu đó." Bình đứng trong bếp gọt trái cây, thong thả nói.

    'Uh, vậy cô nghĩ em nên học trường nào?' Tôi hỏi nàng.

    "Học trường mà em đặt nguyện vọng cao nhất ấy." Nàng trả lời nhưng không quay lưng lại nhìn tôi.

    'Nhưng ngay cả nguyện vọng của em là trường nào em cũng không biết.' Tôi nói.

    "Thế thì tiếp tục chờ, đâu cần căn thẳng thế?" Nàng bưng trái cây đi ra.

    'Aiz...' Tôi ngồi xuống ghế, cầm lấy một miếng táo nàng đưa qua.

    "Cưng này, hai tuần nữa cô phải sang LA* một chuyến." Nàng đột nhiên nói.

    [*LA: Los Angeles, thuộc bang California, Hoa Kỳ.]

    'Tại sao?' Tôi nhìn nàng hỏi.

    "Trong trường muốn cô và vài đồng nghiệp đi dự một hội thảo bên đó, và cũng thuận tiện đi thăm con của cô." Nàng cầm lấy schedule* và lật xem công việc.

    [*schedule: lịch trình.]

    'Vậy còn em?' Tôi tỏ vẻ đáng thương nhìn nàng.

    "Em hả?! Ở lại Đài Loan chờ cô trở về." Bình nhéo nhéo mặt tôi.

    'Aiz...' Tôi thở dài đầy thất vọng.

    "Ngoan, vì lần này có thêm mấy thầy cô trong trường nên không thể dẫn em theo được. Nhưng một tuần là cô về rồi." Nàng trấn an tôi.

    'Một tuần?! Thật là lâu đó!' Tôi nhảy dựng lên khán nghị.

    "Ngoan đi mà, rất nhanh thôi. Em phải giúp cô chăm sóc nhà cửa đó." Nàng kéo tôi vào lòng bắt đầu dỗ dành.

    'Hừm... Được.' Tôi bất đắt dĩ chấp nhận vì thực sự không muốn thấy nàng khó xử.

    Cứ thế, ngày tôi biết mình được UPENN* thông báo trúng tuyển thì nàng sang Mỹ.
    [*UPENN (University of Pennsylvania): Viện Đại học Pennsylvania hay Đại học Pennsylvania là viện đại học tư thục ở thành phố Philadelphia, thuộc bang Pennsylvania, Hoa Kỳ.]

    "Ngoan, chờ cô trở lại chúc mừng cho em nhé." Nàng nói trong điện thoại, tôi biết nàng đã tránh chỗ 'Nhóm giáo viên' rất xa mới gọi điện cho tôi.

    'Em rất nhớ cô.' Tôi nói xong, cảm thấy nước mắt của mình sắp trào ra mất rồi.

    "Cô biết, cô cũng vậy. Em ở một mình nhớ phải cẩn thận, ngoan ngoãn chờ cô trở về đó." Giọng nói ấy vẫn rất dịu dàng.

    'Ừm, cô cũng vậy nhé, sang Mỹ nhớ cẩn thận.' Tôi nói.

    Sau đó là nói lời tạm biệt, rồi chúng tôi cúp máy.

    Đây là lần đầu tiên chúng tôi xa nhau kể từ khi sống cùng cho đến nay.

    Một mình một căn nhà, hóa ra căn nhà thật quá lớn. Đó là việc tôi chưa từng nhận ra.

    'Hóa ra cái ngày phải ở một mình thì cảm giác là như thế này.' Tôi im lặng, suy nghĩ.

    Chắc có lẽ cũng là loại cảm giác mà tám tháng sau tôi phải cảm nhận khi đi ra nước ngoài.

    Tôi vẫn còn sợ.

    Ngày đầu tiên, một mình tôi im lặng cả ngày, xung quanh là không khí vắng vẻ của căn phòng, tôi buồn chán nhấn remote TV liên tục, đói bụng thì tự xuống bếp nấu đồ ăn. Đến 9 giờ tối, thực sự là buồn chán đến không chịu nổi rồi. Tôi lên giường, nằm trở mình một hồi lâu mới có thể ngủ được, kết thúc ngày đầu tiên.

    Ngày thứ hai, sáng sớm mở mắt ra, chuyện thứ nhất là tự nói một câu: 'Còn năm ngày nữa cô ấy sẽ về.'

    Tôi miễn cưỡng cầm lấy cuốn sách, cho dù học không vào thì cũng nên xem qua một chút, tôi biết, sau khi ra nước ngoài thì cuộc sống mỗi ngày của mình sẽ là thế này. Không có Bình, tôi cứ vẫn phải sống như bình thường mà thôi.

    Chỉ là tôi học không có tí hiệu suất nào. Chỉ nhìn 1, 2 trang thì dừng lại rồi đờ người ra, một buổi sáng trôi qua trong im lặng. Buổi chiều cũng qua đi cùng với việc ngồi đờ đẫn của tôi, sách thì đọc nhiều lắm cũng chỉ 20 trang thôi.

    Điều duy nhất làm tôi tương đối hài lòng chính là buổi tối, tôi mở email thì nhận được tin nhắn của nàng.

    "Dear Babe:

    How are you? Here's so hot, but beautiful. The conference was fine, and I'll have dinner with my son tomorrow. Hope you are good. Takes care of yourself. Miss you & love you! XOXO.

    P.S 143 Love Fran."

    [Tạm dịnh:

    Gởi cưng,

    Em khỏe không? Bên này nóng nhưng đẹp lắm. Hội thảo diễn ra rất suông sẻ, và cô sẽ có bữa tối với con trai vào ngày mai. Hi vọng em vẫn ổn. Tự chăm sóc cho mình nhé. Nhớ & yêu em! XOXO.

    P.S 143 Yêu Fran. ]

    Tôi nhìn tin nhắn nàng gửi đến, lặp đi lặp lại rồi lặp lại lặp đi, xem đến thuộc lòng rồi mới nghĩ tới chuyện nhắn tin trả lời.

    Buổi tối hôm đó, tôi ngủ ngon hơn ngày hôm qua nhiều lắm.

    Ngày thứ ba, sáng sớm tôi đã bị điện thoại của Tiểu Kiệt đánh thức. Nó hẹn tối mai mời tôi đi ăn cơm chiều.

    "Chị đừng nên ảo nảo buồn rầu như thế nữa." Nó để lại lời nhắc nhở trước khi cúp máy.

    Ảo não buồn rầu? Hình như có một chút. Tôi nằm trên giường nhìn chằm chằm trần nhà nghĩ xem hôm nay phải làm cái gì.

    Cuối cùng tôi quyết định lái xe ra ngoài hóng gió.

    Dưới sự huấn luyện của Bình, kỹ thuật lái xe của tôi đã tiến bộ hơn lúc vừa nhận được bằng lái rất nhiều, chỉ là xem ra còn kém nàng rất xa.

    Tôi lái xe chạy qua bờ Bắc Hải, đi thẳng lên Cửu Phần, Cơ Long rồi vòng đến Nghi Lan.

    Giết thời gian như thế thật đơn giản, lái xe trở về là đã đến giờ cơm tối rồi.

    Tùy tiện ăn qua loa bữa tối, tắm rửa, vui vẻ mở máy tính lên vào mail, nhưng phát hiện hôm nay nàng không nhắn tin cho mình.

    Tôi mang theo thất vọng đi vào giấc ngủ.

    Ngày tứ tư, còn lại ba ngày. Tôi nghĩ đến việc này khi thức dậy và khóe môi tự giác mỉm cười.

    Nhưng không nên quên hôm nay tôi có hẹn ăn cơm với Tiểu Kiệt.

    Ban ngày, tôi cố gắng 'tự học một mình', hôm nay xem ra ổn hơn mấy ngày đầu, mặc dù đôi khi có đờ người ra nhưng rõ ràng hiệu suất đã tăng lên gấp đôi vì khi tôi ra khỏi nhà vào buổi chiều thì đã đọc được ba chương.

    Sau đó tôi đi đón Tiểu Kiệt.

    Hình như đây cũng là lần đầu tiên tôi lái xe của cô đi đón người. Có lẽ đã hình thành thói quen nên đối với những ánh mắt tò mò của người qua đường thì tôi dần dần không có cảm giác gì. Nhưng, chỉ khi gặp phải người không phải người qua đường, người không phải kẻ xa lạ thì không giống vậy.


    Tôi nghĩ đến vấn đề này khi dừng lại trước cửa trường Tiểu Kiệt, trời ạ, tôi lái chính là 911 đó! Trong nháy mắt có một loại cảm giác bối rối xuất hiện, nhưng may thay là em trai tôi xuất hiện rất nhanh.

    Nó lên xe, tôi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

    "Chị, thật là nổi bật quá mà!" Nó vừa lên xe đã nói.

    'Hết cách, bình thường ở với cô quen rồi.' Tôi có chút bất đắt dĩ.

    "Ngày mai thế nào em cũng bị bọn trong trường tò mò đến phát mệt rồi." Tiểu Kiệt tỏ ra phiền não.

    Ăn với thằng em cũng là một cách cho thời gian qua mau, khi tôi đưa nó về trường học rồi quay xe về nhà thì cũng đã 11h đêm rồi.

    Tắm rửa sạch sẽ rồi phóng thẳng lên giường đánh một giấc.

    Ngày thứ năm, tôi đếm ngược còn hai ngày nữa. Ra khỏi giường mới nhớ tới tối hôm qua quên check mail box rồi!

    Hối hả mở máy tính lên, lòng tràn đầy hi vọng mở mail box ra.

    Khi tôi thấy email của nàng trong đó và bỗng thấy thế giới trần đầy sức sống.

    "Dear babe,

    How are you? I am so happy that I can see you 2 days later! The conference was over yesterday, and I met my son last night. Everything is good. I can't wait to see you, hug you and kiss you. Take care of yourself. XOXO.

    P.S 143 Love Fran."

    [Tạm dịch:

    Gửi cưng,

    Em khỏe chứ? Cô rất vui vì có thể gặp lại em sau 2 ngày nữa. Hội thảo đã kết thúc vào hôm qua, và cô cũng đã gặp con trai tối qua. Mọi thứ rất suông sẻ. Cô không thể chờ để được gặp em, ôm và hôn em. Tự chăm sóc mình nhé. XOXO.

    P.S 143 Yêu Fran.]

    Tôi xem rất lâu, sau đó nhắn lại rằng hôm qua đi ăn với Tiểu Kiệt, tôi kể cả việc lái xe đi hóng gió nữa.

    'Không biết thằng em mình có bị mấy đứa bạn hỏi đến phát mệt không nhỉ??' Tôi xấu xa nghĩ.

    Thuận tiện soạn một cái email 'quan tâm' tới nó, sau đó quyết định hôm nay sẽ tiếp tục lái xe ra ngoài thư giãn.

    Ngày hôm nay, tôi chạy đến bờ tây. Dọc đường đi thấy có rất ít xe nên tự nhiên tối muốn một lần thử cảm giác tăng tốc, rồi nhận ra hình như mình đã thích cảm giác của tốc độ này rồi, nhưng nếu để Bình biết nhất định tôi sẽ bị mắng.

    Bất tri bất giác tôi đã chạy đến Thai Trung.

    Bởi vì sợ tí nữa không đủ sức chạy về cho nên tôi quyết định mau chóng quay xe về nhà.

    Sự thật đã chứng minh quyết định của tôi là đúng vì khi về đến nhà thì tôi đã quá mệt mỏi.

    Nằm trong bồn tắm ngăm mình khoảng một tiếng, uể oải bò lên giường, vừa ngã đầu xuống liền ngủ.

    "Bảo bối, cô về rồi đây." Tôi bị giọng nàng làm cho tỉnh lại.

    Hoảng sợ, chẳng phải nói rằng đến một tuần mới về mà, hôm nay mới là ngày thứ sáu thôi? Mình đang gặp ác mộng sao?

    Tôi xoay người, thấy nàng đang cười với mình.

    "Em làm sao vậy? Trông mệt mỏi thế, cô về mở cửa vào nhà, đi tắm mà em vẫn không tỉnh." Bình nằm xuống bên cạnh ôm lấy tôi.

    'Không phải là.... ngày mai cô mới về sao?' Tôi mang theo ngạc nhiên hỏi nàng.

    "Ha ha, đó là cố ý nói vậy với em thôi, như thế mới có bất ngờ chứ." Nàng cười thật gian xảo.

    'Quá xảo trá.' Tôi nhào vào lòng nàng oán giận.

    "Cô về sớm chẳng lẽ không tốt à?" Nàng hỏi.

    'Tốt, đương nhiên tốt, em rất nhớ cô...' Tôi nói xong câu 'Em rất nhớ cô' thì nước mắt bỗng nhiên trào ra.

    "Được rồi, đừng khóc, chẳng phải hôm nay cô đã về rồi sao?" Hình như nàng cũng bối rối khi tôi tự dưng rơi lệ.

    'Làm ơn đừng để em lại một mình nữa...' Tôi vừa khóc thút thít vừa nói.

    "Ngoan, cô không để em ở một mình nữa." Bình dỗ dành tôi.

    Tôi vùi đầu vào lòng nàng, ôm nàng, trong lòng cảm thấy sự an tâm và thoải mái mà trước đây chưa từng có.

    Sau năm ngày phải sống một mình, thì bây giờ tôi đã tìm về cái ôm có thể làm tôi an tâm mỗi đêm đi vào giấc ngủ rồi.

    ~o0o~




    ~o0o~






    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  8. The Following 5 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  9. #45
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,344
    Ngân lượng
    105,790
    Thanked: 4556
    Chương 44

    Xem :





    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha




    ~o0o~






    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  10. The Following 11 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  11. #46
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,344
    Ngân lượng
    105,790
    Thanked: 4556
    Chương 45

    Xem :





    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha




    ~o0o~






    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  12. The Following 11 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  13. #47
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,344
    Ngân lượng
    105,790
    Thanked: 4556
    Chương 46

    Xem :





    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha




    ~o0o~






    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  14. The Following 14 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •