Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 21 đến 24 của 24
  1. #21
    Ngày tham gia
    Apr 2017
    Vị trí hiện tại
    Cần Thơ
    Bài viết
    69
    Ngân lượng
    384
    Thanked: 192
    Chương 11
    Mời Đọc (Click Here) :
    Vừa nghe nhạc vừa đọc truyện nào ٩(^‿^)۶ - Nếu mọi người thích...Ha ha~~~

    ----
    "Cô có thể đứng lên được không?" – Giọng nói lành lạnh vang lên. Sử Ý Nhàn cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy thì bọn họ không bị đánh chết, nàng cũng bị khó chịu chết.

    "À,…Xin lỗi, xin lỗi." – Thư Nhiên giật mình, lúc tỉnh táo trở lại cũng phát hiện tư thế hiện giờ của hai người họ thật sự…có chút mập mờ, liền luống cuống đứng dậy, muốn né qua một bên. Ai ngờ vừa tách ra khỏi Sử Ý Nhàn chưa được một giây thì một loạt ám khí bay tới, đánh thẳng về bọn họ, dường như muốn kéo xa ra khoảng cách giữa bọn họ. Thư Nhiên lại chẳng thèm suy nghĩ, nhanh tay lẹ chân kéo Sử Ý Nhàn về phía mình, chỉ chậm một thời khắc thôi thì Sử Ý Nhàn sẽ bị đâm thành tổ ong rồi. Trong lúc nghĩ ngợi, Thư Nhiên cũng mau chóng sử dụng khinh công, đưa hai người bọn họ đến chỗ đứng của Ức Kình Thiên. Dù sao thực lực của Ức Kình Thiên vẫn cao hơn bọn họ, đúng là trợ giúp đắc lực nhất trong tình huống hiện giờ.

    Chân vừa chạm đất, Thư Nhiên gật đầu với Ức Kình Thiên một cái rồi quay lại nhìn về phía kẻ thù đằng kia. Một nam tử đẹp trai, lại lạnh lùng cao ngạo, toàn thân toát ra khí thế hung tàn, hận không thể giết tất cả bọn họ. Nếu không phải hắn hung dữ như vậy, lại gây bất lợi với nữ chủ, Thư Nhiên còn xem xét đến việc chạy lại bắt tay làm quen đó. Diện mạo của hắn đúng là gu của cô mà. Gương mặt góc cạnh lại có chút trắng bệch nhưng lại không yếu ớt, thân thể cũng ra hình ra dáng chứ không mảnh mai, cao ráo lại không quá thô tục, lông mày rậm đen cùng đôi mắt đen sâu thẳm. Khi ngắm đến đôi mắt người nọ, Thư Nhiên hơi khó hiểu, làm sao hắn lại nhìn cô bằng ánh mắt đau thương đến thế? Khi nãy còn hung dữ, ra tay độc ác với nữ chủ kia mà? Mà đúng là khi nhìn thấy Sử Ý Nhàn trong lòng của cô thì ánh mắt của hắn lại trở lại như lúc vừa rồi, đầy sát khí, giống như cảm tử thề giết được kẻ thù mà hy sinh tánh mạng hắn cũng cam tâm.

    Nghĩ tới đó, Thư Nhiên mới phát hiện ra một chuyện nữa…Cô lại ôm nữ chủ nữa rồi, hình như ôm hơi chặt thì phải…Ầy, không trách cô được, cô quên mất thôi mà…Hơi lúng túng cúi đầu xuống để quan sát tình hình của người ở trong lòng mình, cô liền thấy nàng ấy cũng đang quan sát kẻ tấn công mình ở phía kia, không có chú ý tới tình cảnh hiện tại của hai người họ. Ừm, hay là bây giờ bỏ tay ra nhỉ? Cô tự nhủ, cũng từ từ thả lỏng những ngón tay nằm bên hông Sử Ý Nhàn, nhưng không may lại đả động tới Sử Ý Nhàn khiến nàng quay đầu nhìn về cô. Vẻ mặt cô mếu máo, cô không phải dê xồm đâu nha, làm gì mà nhìn cô như vậy?

    "Ha ha, Ý Nhàn tiên tử, ta…ta không có cố ý muốn ôm cô, tình thế cấp bách mà thôi…ha..ha." – Đôi mắt nàng ấy ánh lên nét suy tư, dò xét hướng về mình, thấy vậy cô liền nuốt nước bọt giải thích. Trong đôi mắt thăm thẳm, lạnh lùng ấy, còn toát lên vẻ người lạ chớ tới gần, không thì cho mi ăn đòn kia khiến cô sợ đến dựng tóc gáy. Làm gì mà hù doạ người khác như vậy? Nói đi nói lại, cô coi như là ân nhân cứu mạng của nàng nha. Nghĩ thì nghĩ, cô cũng chả dám nhìn lại, hơi cúi đầu, buông cái móng heo nằm trên eo của Sử Ý Nhàn ra rồi lùi lại một chút để kéo ra khoảng cách giữa hai người bọn họ.

    Lúc này, tiếng nói của Ức Kình Thiên từ sau lưng bọn họ vang lên: "Cao nhân từ nơi nào đến? Tại sao lại gây khó dễ cho chúng tôi?" – là nói với kẻ lạ mặt lơ lửng đằng kia.

    "Hừ!" – Hắn im lặng một lúc nhìn về phía bọn cô, không thèm để mắt liếc nhìn Ức Kình Thiên một cái, căm phẫn hừ một tiếng rồi rời đi. Trước khi biến mắt, hắn còn đưa mắt nhìn cô một lần nữa, miệng hơi lẩm bẩm gì đó như đang nói thầm trong miệng. Nhưng cô hiểu hắn muốn nói cái gì, là "Thư Nhiên, sớm ngày gặp lại", vì nguyên câu đó nó truyền thẳng vào đầu cô luôn mà. Nhớ tới lời của hắn cô lại tự giễu, gặp lại cái con khỉ, gặp nữa để cô sớm ngày bước vào chỗ chết à, hừ! Tốt nhất là không cần gặp lại đâu.

    Nhìn thấy gương mặt đang cười cợt, nhưng đôi mày còn nhíu chặt của Thư Nhiên, Sử Ý Nhàn ở bên cạnh cũng đăm chiêu mà ngó nhìn cô. Gương mặt này có chút quen, nhưng mà nhất thời nàng không nhớ đã thấy ở đâu. Nàng lấy làm lạ hỏi Thư Nhiên: "Sao vậy? Cô quen người kia hả?"

    "Gì cơ?" – Thư Nhiên còn đang vui vẻ đâm chết kẻ vừa rồi trong tưởng tượng của mình, thì bị giọng nói của nữ chủ gọi cho tỉnh táo. Cô cứ lo suy nghĩ mà quên mất Ý Nhàn còn đang ở bên cạnh mình.

    "Kẻ vừa rồi tấn công chúng ta đó, cô quen hắn?" – Sử Ý Nhàn kiên nhẫn hỏi lại.

    "À, không có, ta không biết hắn. Vừa rồi là lần đầu tiên ta gặp hắn nha, sao vậy?" – Cô không hiểu hỏi, nữ chủ nhìn thấy chỗ nào mà cho rằng cô với kẻ hung dữ kia quen biết nhau vậy. Ôi, cô còn ra tay cứu nàng ấy mà, vả lại nhìn sơ cũng thấy cô hiền hậu, dễ thương vậy, sao có thể chung một giuộc với kẻ đó được chứ?!

    "Vậy à? Không có gì. Đúng rồi, cô biết ta?" – Là thật sao? Vậy sao nét mặt của cô khi hắn rời đi lại kỳ lạ như vậy?! Vả lại, cô gọi tên nàng rất thuận miệng nữa, bọn họ biết nhau sao?

    "À…Ta…A….Biết chứ, nàng là muội muội của Sử Thiên Linh, Sử Ý Nhàn tiên tử nha. Ta là sư muội đồng môn của Thiên Linh, nên có nghe về nàng mà." – Cô bối rối, không lẽ nói cô là người tạo ra nàng, lại có Ngữ Sư Ông báo mộng, nên dáng vẻ nàng ra sao, cô không biết rõ, thì còn ai biết rõ nha.

    "Nhưng trước đó chúng ta cũng chưa hề gặp nhau, khi nãy rõ ràng là lần đầu tiên cô nhìn thấy ta, sao có thể biết ta là Sử Ý Nhàn mà kêu lên như vậy?" – Lời nói người này đầy sơ hở, không đáng tin chút nào. Hừ, muốn lừa nàng sao? Nàng dầu sao cũng sống hai đời, đừng coi nàng như đứa trẻ mà lừa gạt chứ.

    "Không phải trước đó kẻ lạ mặt đã gọi nàng như vậy sao? Nên ta nghĩ nàng chính là Sử Ý Nhàn, người muội muội quý của Sử Thiên Linh a." – Hic, đừng hỏi nữa có được không, lưng cô toát mồ hôi ướt sũng hết rồi này, hỏi nữa là cô hết biết đường trả lời nàng luôn, lúc đó bị lộ, cô làm sao mà tiếp cận nàng, truyền tư tưởng "Rời xa nam chủ" cho nàng đây?

    "Là vậy à?" – Sử Ý Nhàn vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng cũng không nói ra được.

    "Sư huynh, sao huynh lại đi chung với Ý Nhàn tiên tử vậy? Vả lại còn xuất hiện ở Trấn Bạch Lâm nữa?" – Thấy Sử Ý Nhàn lại chìm trong suy nghĩ của bản thân, Thư Nhiên liền vội lảng sang chuyện khác, quay sang hỏi Ức Kình Thiên.

    "Là sư phụ bảo ta đợi người ở nơi này. Người cùng sư đệ Lâm Tích đang trên đường đến đây, chắc cũng sắp tới nơi rồi. Còn về Ý Nhàn tiên tử…" - Ức Kình Thiên nói được một chút rồi lại trầm mặc, không nói hết câu.

    Thư Nhiên đành khó hiểu, quay sang Sử Ý Nhàn, mong nàng trả lời vấn đề của cô. Nàng ngẫm nghĩ, nhìn về cô một lúc, mắt liếc tới liếc lui trên người cô, tầm mắt đó như thể ngàn vạn mũi kim cứ hướng về người cô, đâm muốn nát thân thể của cô. Sau đó nàng quay sang nhìn về phía Ức Kình Thiên thấy được vẻ khó xử của hắn, gật đầu, trong lòng nghĩ, con người này không tệ, còn trưng cầu ý kiến của mình mới tiết lộ ra hành tung của mình với người khác. Chả trách cha và mẫu thân lại tin tưởng người này, lại toàn tâm toàn ý giao nàng vào tay của người núi Mã Túc đến vậy. Lúc này, sự nghi ngờ đối với Thư Nhiên cũng nhờ đó mà giảm xuống một ít.

    "Ý Nhàn tiên tử muốn đến núi Mã Túc tìm sư phụ, còn để làm gì thì là việc riêng của nàng ấy, ta cũng không rõ ràng." - Ức Kình Thiên được sự đồng ý của Sử Ý Nhàn, tiếp tục nói lời còn dở dang ban nãy.

    "À, là vậy à…." – Thư Nhiên cười trừ, gãi gãi đầu, xem ra cô chung đụng với nữ chủ sớm hơn thời gian dự định rồi. Đến tông môn của bọn họ tìm sư phụ, nay Bao Tịch Lam lại chuẩn bị đến đây, vậy không phải Ý Nhàn cũng sẽ nán lại đây đâu. Đây là một cơ hội tốt!

    "Sư muội!" – Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía xa, ở sâu trong trấn vọng ra. Cô nghe thấy là đang gọi mình, thì quay đầu lại nhìn về phía chủ nhân của âm thanh. Thì ra là Thiên Linh, còn có Gia gia, Lục cô và Kiền Tịnh, kéo hết ra đây rồi ai ở lại trông ngôi nhà kia đây? Cô đùa đùa trong lòng, đồng thời bước về phía bọn họ đáp: "Sư tỷ! Gia gia, sư đệ, Lục cô, làm sao lại ra đây hết rồi?"

    "Ta thấy thân thể muội chưa bình phục đã gấp gáp chạy ra như vậy, sợ là xảy ra chuyện không hay, nên quay lại toà nhà kia gọi thêm Gia gia và Lục cô cùng ra xem xem có giúp được muội một tay hay không. Muội không bị gì chứ? Có chuyện gì mà muội vội vàng rời đi đến vậy? Hại ta và Kiền Tịnh lo lắng một phen?" – Thiên Linh thấy cô bước đến, cũng liền nhanh chóng chạy qua, rồi sau đó thốt lên một tràng dài lải nhải khiến cho cô ong ong cả đầu.

    "Sư tỷ, từ từ đã nào…tỷ không thấy ta vẫn còn nguyên vẹn, không sứt mẻ gì đứng ở đây sao? Gia gia, sư đệ, các người không cần lo, ta vẫn khoẻ." – Vừa trấn an sư tỷ, vừa quay qua thông báo tình hình thân thể khoẻ mạnh của cô với người còn lại. Sau đó, nàng tiếp tục nói với Sử Thiên Linh: "Sư tỷ, tỷ xem, Đại sư huynh cùng muội muội yêu quý của tỷ cũng đang ở đây nè, khi nãy người gặp chuyện là bọn họ a, ta gấp gáp chạy đi như vậy là cũng vì muốn nhanh tay đến hỗ trợ cho….à" – vừa nói tới đó, cô chợt phát hiện cái miệng bép xép của mình vừa nói sai cái gì, cũng vừa lúc nhận ra ánh mắt sắc bén, lạnh lẽo từ phía sau, đâm thẳng vào lưng. Cô dựng thẳng lưng, cả người sợ sệt quay đầu lại nhìn về phía Sử Ý Nhàn, chột dạ cười cười với nàng ấy. Nhưng mà, bây giờ nàng ấy chẳng thèm nhìn cô đâu, vì khi đó Sử Thiên Linh cũng nhìn qua, nên nàng ấy liền khẽ mỉm cười, nói với Thiên Linh: "Linh tỷ, đã lâu không gặp, ta cùng cha nương rất nhớ tỷ đó."

    "Ý Nhàn, thật sự là muội nha~ Ta cũng rất nhớ mọi người. Làm sao muội lại ở đây? Cha nương bọn họ có khoẻ không? Muội đi ra một mình, không có ai đi theo sao? Như vậy thật nguy hiểm mà~" – Thiên Linh lại có đối tượng mới để liến thoắng rồi. (+.+!) Cô may mắn thoát được một kiếp nữa, sư tỷ, tiếp tục phát huy nha?! Cô phải tìm cách lấp liếm cho qua chuyện ban nãy thôi, vả lại, cô cảm thấy tại sao Sử Ý Nhàn lại nặng lòng nghi ngờ và xa cách với người lại như vậy? Mặc dù trong nguyên tác, nàng rất lạnh lùng, nhưng vì không trải đời, nên cũng không có lòng phòng bị với người khác như vậy.

    "Linh tỷ, tật xấu càm ràm của tỷ vẫn vậy, không có thay đổi nha~ Cha nương vẫn khoẻ, mới đây bọn họ có truyền tin bảo ta hỏi thăm tình hình của tỷ để về còn báo cáo cho bọn họ nữa. Có dịp trở về Tiên giới gặp bọn họ đi, bọn họ thật sự rất nhớ và lo cho tỷ." – Sử Ý Nhàn cảm thấy được sống lại, cái gì nên trân trọng thì trân trọng. Người thân của nàng là một trong những thứ nàng nên đặt trong lòng bàn tay mà yêu thương, mà quý trọng, nàng cũng muốn cả nhà vui vẻ hoà thuận ở bên nhau lâu một chút.

    "Được, được, hức…Ta cũng rất nhớ bọn họ. Ta hứa với muội, khi nào tu luyện đến kỳ Hoá Thần ta sẽ cùng sư phụ ghé thăm bọn họ. Có được không? Sẽ sớm thôi, bây giờ ta chỉ còn đột phá thêm một tầng nữa là có thể trở về gặp bọn họ rồi, muội an tâm nhé!" – Sử Thiên Linh cũng muốn cùng với Bao Tịch Lam trở về quê hương của mình, một mặt là vì nhớ thương cha và nương nên muốn trở về thăm nhà, mặt khác, nàng cũng muốn báo chuyện của mình và Bao Tịch Lam cho bọn họ biết. Nàng không cần cả thiên hạ đồng ý cho chuyện của bọn họ, nàng chỉ cần người nhà của mình luôn ở bên cạnh cổ vũ cho hai người các nàng là được.

    "Vậy thì tốt." – Ý Nhàn hài lòng nở nụ cười, mắt liếc sang nơi khác, vừa lúc đụng trúng ánh mắt đang chằm chằm nhìn hai người các nàng của Thư Nhiên, ánh mắt nàng chuyển sang tò mò nhìn về phía cô.

    "À, sư tỷ, ta nghe Đại sư huynh nói là sư phụ và Lâm..biểu ca của ta cũng đang trên đường đến đây đó.." – Thấy vậy, Thư Nhiên liền lên tiếng.

    "Thật sao? Vậy thì tốt quá, ta sẽ nấu một bữa ngon đãi mọi người nha. Chúc mừng chúng ta tề tụ đông đủ, cũng chúc mừng ta, Thư Nhiên cùng sư đệ thành công thoát khỏi mê cung, linh lực tăng được một bậc, lại hoàn thành nhiệm vụ của Gia gia giao cho nữa. Muội và Kiền Tịnh thấy có phải hay không?"

    "Hoan hô! Nhị sư tỷ là một đầu bếp nức tiếng của Ma giới đó Gia gia, người cứ ngồi chờ mà hưởng phước thôi. Ha hả.." – Kiền Tịnh là người đầu tiên reo mừng, la lên.

    "Tốt tốt, hiếm có dịp đông đủ như vậy, mở tiệc là phải lắm, vậy chúng ta cùng quay về chuẩn bị đón bọn nhỏ Tịch Lam đi thôi. Lục cô, cô giúp Thiên Linh một tay đi." – Râu trắng của Gia gia rung rung tỏ ý vui vẻ cho chủ nhân của chúng, người nở nụ cười hài lòng, giao phó công việc cho Lục cô, rồi đưa ánh mắt nhìn về nơi Thư Nhiên và Ý Nhàn đang đứng, ánh mắt có chút thâm ý, nhưng vì ai cũng đang chìm trong vui mừng, nên cũng không có phát hiện ra sự khác thường của ông. Tức thì, ông liền hài lòng tiếp tục nở nụ cười, nụ cười ấy khiến cho gương mặt Gia gia bừng sáng, trong thật ấm áp và hiền hậu.

    "Ta đã biết, chủ nhân!" – Lục cô nhẹ cúi đầu vâng lời, nhàn nhạt trả lời Gia gia.

    "Ta nghe nói chỉ có Bao Tịch Lam và Lâm Tích đến đây, vậy người cô gọi là biểu ca ban nãy chính là…" – Sử Ý Nhàn đột ngột bước đến gần Thư Nhiên hơn, giọng nói lành lạnh cất lên, câu hỏi như là lời khẳng định kèm theo có chút không thể tin, đôi mắt thẳng tắp quan sát người bên cạnh, chẳng lẽ là nàng ta?

    Đang quan sát bên này, Thư Nhiên cũng không có chú ý cử động của nàng, nghe thấy câu hỏi của nàng, cũng không thèm suy nghĩ liền đáp: "Là Lâm Tích đó!"

    Sau đó, mặc cho đoàn người ở phía trước thẳng tiến về toà nhà kia, nơi Thư Nhiên và Sử Ý Nhàn đang đứng bỗng xuất hiện không khí kỳ dị. Đột nhiên mọi thứ đều chìm vào yên tĩnh, bên cạnh cô tự nhiên xuất hiện hơi lạnh như đâm thẳng vào tim gan của cô, khí thế áp bức của người nọ khiến cô cảm thấy hơi khó chịu, có chút khó thở, cô khó khăn quay đầu đối mặt với Ý Nhàn, lại trông thấy vẻ mặt như rơi vào hầm băng của nàng, không chỉ lạnh lùng, mà còn có chút kinh ngạc, đáy mắt chứa đựng một ít hận ý khó mà bỏ qua. Cô khó hiểu? Ý Nhàn bị làm sao vậy? Cô tự hỏi, lại nghĩ lại một lượt cuộc đối thoại của bọn họ, lại không phát hiện có gì là không đúng.

    "Sao vậy Ý Nhàn tiên tử? Có việc gì không đúng sao?" – Thư Nhiên bó tay chịu trận, đành mở lời phá vỡ không khí trầm mặc đến khó thở này. Cô đã đắc tội gì với nàng, sao nàng cứ luôn tỏ ra khí thế muốn giết người với cô a? Chà xát cánh tay, cô gượng gạo nở nụ cười với Ý Nhàn, mau thu lại ánh mắt đáng sợ đó a~ Cô sợ đến tay chân bủn rủn luôn rồi nè…

    Sử Ý Nhàn hít một hơi thật sâu, như đang áp chế cái gì đó xuống, khoé miệng nhếch một độ cong mà cô nhìn vào lại vô cớ dựng tóc gáy. Nàng cười như không cười nhìn về phía cô, nói: "Không có gì a, ta chỉ tò mò thôi. Đến giờ vẫn chưa biết danh tánh của cô? Cô hẳn là họ Lâm đi, vậy tên của cô là..?"

    "À, ta tên Lâm Thư Nhiên. Hân hạnh được quen biết Sử Ý Nhàn tiên tử." – Cô thấy sắc mặt của nàng đã trở lại như thường, bớt đi vẻ lạnh lùng, mặt mày cũng không còn trắng bệch và ngờ vực như ban nãy, cô thở phào nhẹ nhõm. Đã xảy ra việc gì với Ý Nhàn vậy? Xem ra cô cần phải tìm hiểu nữ chủ kỹ càng hơn mới mong sớm ngày hoàn thành nhiệm vụ rồi.

    "Ra là Lâm – Thư – Nhiên a~" – Cũng vẫn là nụ cười đó, nhưng khi tên cô được thoát ra khỏi miệng nàng, cô thấy có gì đó là lạ. Tên cô dễ đọc mà, đâu cần phải gằn giọng như thế.

    Thực ra thì, trong lòng cô vẫn còn hơi sợ nữ chủ…


    -Hết chương 11-

    Lời tác giả: Híc, viết văn lúc nhanh lúc chậm thế này, không biết còn ma nào chịu nhào vô đọc không (ಥ ̯ ಥ)…Dù thế nào đi nữa, hứa không bỏ hố mà chạy đi đào hố khác…Hoàn thành hết 2 truyện mới xem xét viết tiếp nha 乂◜◬◝乂….Nên mọi người cứ ủng hộ nhiều nhiều, cổ vũ tinh thần bạn trẻ nha (>‿♥)
    Sửa lần cuối bởi daimocqua24; 06-20-17 lúc 09:21 AM.
    daimocqua24 Tài sản


  2. #22
    Ngày tham gia
    Nov 2016
    Bài viết
    6
    Ngân lượng
    0
    Thanked: 4
    Bộ này drop rùi hả tác giả?
    Đông Phương Tử Vy Tài sản


  3. #23
    Ngày tham gia
    Apr 2017
    Vị trí hiện tại
    Cần Thơ
    Bài viết
    69
    Ngân lượng
    384
    Thanked: 192
    Trích dẫn Gửi bởi Đông Phương Tử Vy Xem bài viết
    Bộ này drop rùi hả tác giả?
    Không drop bạn ơi~~Chỉ là tầm cuối tuần sau mới bắt đầu viết lại....@@
    daimocqua24 Tài sản


  4. #24
    Ngày tham gia
    Apr 2017
    Vị trí hiện tại
    Cần Thơ
    Bài viết
    69
    Ngân lượng
    384
    Thanked: 192
    Chương 12 - Kết Ma chú
    Mời Đọc (Click Here) :

    Sư phụ cùng Lâm Tích thật biết lựa địa điểm mà đến, vừa lúc bọn họ đã bày biện xong xuôi một bàn ăn thịnh soạn. Khi Nhị sư tỷ vừa bưng món cuối cùng lên liền nhìn thấy Bao Tịch Lam đang ngồi trò chuyện cùng Gia Gia, cũng may tỷ ấy vẫn còn chút phong độ, không quăng bỏ đĩa thức ăn trên tay mà cong đuôi chạy đến bên cạnh sư phụ.

    Bên này, Bao Tịch Lam coi như không có việc gì, suốt ngày trò chuyện với Tĩnh Nhật chân nhân, mặc kệ ánh mắt lưu luyến của ai kia không ngừng lia qua lia lại trên bản thân mình.

    Hoặc là, nhàn nhạt sát khí không biết từ ai - thực ra nhìn đến sắc mặt của Ý Nhàn tiên tử, cô cũng đoán được tám chín phần, nhằm vào Lâm Tích, trong khi hắn ta vẫn bình chân như vại, chậm rãi gắp thức ăn chậm rãi nhai kỹ nuốt kỹ.

    Nhưng, lạy trời, mọi thứ sẽ bình thường hơn, nếu hắn không gắp thức ăn cho cô. Cứ mỗi lần món ăn nằm yên vị trong chén của cô, luồng khí lạnh sởn gai óc kia càng dày đặc.

    Còn Đại sư huynh cùng Kiền Tịnh thì đúng là bình thường nhất trong bình thường rồi, hả hê ăn, hả hê uống, mặc dù bản mặt chai sạn của Đại sư huynh đúng là, không có gì đáng để bàn tới.

    Điều khiến cô thắc mắc, tại sao thái độ của Sử Ý Nhàn lại kỳ quái như vậy?

    Tuy nhiên, thứ khiến cô đau đầu còn ở phía sau kìa.

    Theo như lời dạy bảo của Gia Gia thì, phòng ốc rộng để làm gì, mỗi người một phòng thì quá lãng phí, cho nên mang dáng dấp nghiêm túc của một lão giáo sư đang muốn tốt cho mầm non đất nước, thực hành tiết kiệm, chống lãng phí....

    Ba vị nam tử đầy khí khái sẽ ở chung một phòng, và tất nhiên, Sử Thiên Linh và Bao Tịch Lam sẽ chung một phòng.....

    Vì thế, chuỗi bi kịch của cô đến bao giờ mới kết thúc vậy, có thể xin thoát ra khỏi thế giới chết bầm này không?

    Có ai đến đoạt niềm vinh hạnh được ở chung với Ý Nhàn tiên tử với cô đi, Thư Nhiên cô sẽ dâng lên cả hai tay mà.

    ------

    "Lâm Tích, hẳn là huynh nên giải thích với ta một vài việc nhỉ?"

    Lấy cớ đi tiêu thực, cô kéo Lâm Tích ra khu vườn phía sau.

    "Đã lâu không gặp, biểu muội không bộc lộ thương nhớ thì thôi, lại bày ra bộ dáng "Hưng sư vấn tội" là thế nào?" - Hắn không kiên nhẫn hừ nhẹ, tránh thoát khỏi níu kéo của cô.

    "Hừ... Nơi này chỉ có huynh và ta, đừng ở đó mà diễn kịch. Mau nói rõ, rốt cuộc "Kết ma chú" kia là chuyện thế nào? Từ lúc ký kết tới nay cũng đã hơn kém bốn trăm năm, tại sao chỉ có đêm trăng tròn hôm nọ lại xảy ra chuyện quái dị như vậy?"

    "Ồ.... chính cô nói chỉ có đêm trăng tròn hôm nọ thì sao có thể liên can đến "Kết ma chú"? Chẳng phải bốn trăm năm kia cô vẫn ung dung tự tại tu luyên đó sao?" - Chậc chậc, muốn cạy miệng hắn ra? Cũng phải xem bản lĩnh của cô thế nào đã, Thư Nhiên ơi Thư Nhiên.

    "Huynh.... đừng có dảo biện! Ngay lúc cơ thể ta xuất hiện dị trạng, nốt chu sa kia liền lóe sáng, không phải ta phước lớn mạng lớn liền đã bỏ mạng. Hừ... Hừ..."

    Thư Nhiên, bình tĩnh lại đi, cảm xúc cô đang dao động quá nhiều đấy.

    Đột nhiên, giọng nói Ngữ Sư Ông truyền thẳng vào tâm trí khiến Thư Nhiên thẫn thờ. Qua một lúc, cô hít một hơi thật sâu.... Đã đi vào thế giới này mấy trăm năm, cũng sống hơn người ta sống mấy kiếp, mà cô còn bốc đồng như một đứa trẻ vậy nhỉ?

    Lâm Tích ơi Lâm Tích, đồ chết tiệt nhà huynh! - Thư Nghiên nghiến răng nghiến lợi chửi thầm.

    Lo đối phó với Lâm Tích, Thư Nghiên cũng quên bẵng đi chuyện cô muốn tìm Ngữ Sư Ông.

    Tất nhiên, Ngữ Sư Ông rất thức thời chuồn lẹ!

    "Lâm Tích, huynh ngẫm lại cho kỹ càng, thân xác của Lâm Thư Nhiên vẫn bị ta chiếm đoạt, nói tới nói lui hai ta vẫn tính là người cùng thuyền, đừng vội buông chèo lật thuyền như vậy, đến lúc đó, ai thiệt ai hơn cũng chưa biết đâu." - Giọng điệu Thư Nhiên hòa hoãn như đang nói chuyện thời tiết hôm nay thật đẹp, đêm nay trời trong đầy sao, vân vân, mây mây....

    "Cô...!"

    "Ta?! Ta thế nào? Bây giờ người chịu tội là ta, người không hay biết gì kết cái loại chú chết bầm kia với huynh cũng là .... ta!!!"

    "Hư... Ha ha ha, Thư Nhiên nói phải, là ta sơ sót đâu, không nói rõ ngọn nguồn cho muội biết. Ta nhận lỗi." - Dù vậy, giọng điệu cười nhạo kia vẫn như cũ không có che giấu xuống. Dù gì thì chú cũng đã kết, còn gặp phải tên ngu ngốc như cô ta, không cho hắn cười một phen thì quá lãng phí. Hừ, đem biểu muội ra uy hiếp ta, nể tình thân xác cô đang chiếm giữ kia, không thì ta đã khiến cô tan thây từ bốn trăm năm trước rồi!

    Thư Nhiên nhìn nét mặt phong phú của Lâm Tích, có chế giễu, có tức giận, có ẩn nhẫn, rồi như suy nghĩ thông suốt mà thở ra một hơi, sau đó nâng mắt nhìn lại cô.

    Không hiểu sao, Thư Nhiên nhớ nhà quá.... huhu, nhân vật mà cô viết ra đây sao? Quá phức tạp, cô thấy mạng già của cô đối phó không nổi rồi, huhu.

    "Kết ma chú" cũng không có gì đặc biệt, không biết một du hồn như cô đã từng nghe kể về truyền thuyết của loại chú thuật này chưa? Tương truyền rằng có một đôi phu phụ tình thâm, không may phu quân là thượng tiên có tuổi thọ bất tận, còn thê tử của y thì chỉ là phàm nhân bình thường với số mệnh ngắn ngủi. Vì để có thể sống bên phu quân, thê tử của y liền nhập ma giới, tiếc thay, lúc đó Tiên-Ma cũng không hòa thuận như bây giờ, mà nàng ta lại không thể nào tu tiên. Nỗi nhớ tương tư không được gặp nhau khiến nàng ta khổ sở không ngớt, nhưng không biết số nàng ta quá may mắn, sư phụ của nàng ta chính là một Ma tu lừng lẫy, nhìn thấy đồ đệ của mình vì tình mà khổ sở như thế, người nọ cũng không nỡ, liền lén giúp nàng tu luyện một loại chú thuật mà từ thượng cổ tới nay cũng không ai được phép tu luyện. Chậc chậc..."

    "Sao lại dừng?" - Thư Nhiên đang say mê nghe chuyện xưa, đột nhiên bị cắt ngang khiến cô hụt hẫng. Cô nhướng mày chất vấn Lâm Tích.

    "Cô cảm thấy, người sư phụ này đối với đồ đệ này của mình có phải là quá tốt rồi không? Phải nói muốn luyện chú thuật bị cấm kia, cái giá phải trả không phải nhỏ."
    Thư Nhiên giật mình, đúng rồi, điều nãy giờ cô vẫn cảm thấy kỳ quái chính là điểm này. Nhưng cô nghĩ tới nghĩ lui chỉ nghĩ đây là chuyện xưa, nhân gian thêu dệt, như thời của cô mà nói chính là "Tam sao thất bản", nên cô cũng không nghĩ nhiều.

    "Vậy sau đó đâu?"

    "Sau đó a~~~ "Kết ma chú" ra đời. Thuật chú này nói đơn giản thì đơn giản, nói phức tạp thì phức tạp đâu. Tương truyền nói rằng, thuật này để trói định hai tâm hồn với nhau, quan trọng hai tâm hồn đó phải tương thân tương ái, tuy hai mà một...."

    "Khoan khoan.... huynh có phải nói lộn không? Ta với huynh tương thân tương ái? Tuy hai mà một? Ha.... Ha haha...."

    "Thư Nhiên chớ nóng vội, còn phía sau đâu?" - Hắn nhoẻn miệng cười nhạo cô.

    "Khụ... vậy mời huynh chỉ giáo."

    "Nếu thuật này trói trên hai linh hồn có tình cảm thâm hậu, nhất định có thể bỏ qua rào cản Tiên - Ma, người tu chân - người phàm, tùy mong muốn của hai linh hồn mà cùng nhau về chốn an yên, hưởng hạnh phúc viên mãn. Còn nếu, hai linh hồn này vốn chỉ thuộc về hai người xa lạ, vì mục đích riêng mà giao ước, ở gần thì không sao, nếu tách ra thì...."

    "Thì thế nào?" - Thư Nhiên chợt nhớ tới, bốn trăm năm yên ổn kia không phải vì mình vẫn ở trên núi Mã Túc, mà Lâm Tích cũng chưa từng rời khỏi sư môn?

    "Mỗi đêm trăng tròn sẽ chịu dày vò thấu tim, linh lực sẽ bị phản phệ, dù cho có là Thượng Tiên hay Ma Tu cũng không thoát khỏi, cho đến khi hoặc hai linh hồn đó vì gần nhau mà nảy sinh tình cảm, hoặc đến khi linh lực của linh hồn đó không chịu nổi phản phệ ngày càng mạnh mẽ của chú thuật nữa mà hồn phi phách tán a~~~"

    "Ngươi!!!"

    "Thư Nhiên chớ sợ, dù sao ta cũng chịu tội cùng Thư Nhiên. Nếu cô khôn ngoan thì nên nhanh chóng tìm cách thoát khỏi thể xác biểu muội, lúc đó chuyện này cũng được giải quyết ổn thỏa, không phải hay sao?"

    "Khốn kiếp! Ngươi là người ngu à? Chuyện hại mình hại người vậy cũng làm được? Đợi đấy, đợi sau khi ta thoát được cái xác chết bầm này, rồi tính sổ với ngươi!" - Đầu óc Thư Nhiên giờ rất loạn, hồn phi phách tán? Đùa cô à, cô còn muốn về nhà!

    Lâm Tích xấu xa, ngu ngốc. Cô cóc thèm cái thân xác đáng chết này nhé!

    "Khoan đã!"

    Lâm Tích vẫn còn ung dung đứng đó đợi cho Thư Nhiên quay lại, không ngoài dự đoán của hắn, cô ta thật sự quay lại chất vấn hắn.

    "Tỉnh táo lại rồi chứ?"

    "Nếu như lời huynh nói, huynh cũng bị hồn phi phách tán giống như ta?"

    "Đúng vậy."

    "Huynh.... hừ, thật sự không còn cách nào khác sao?"

    "Cái này phải hỏi đến người sư phụ Ma Tu trong truyền thuyết kia, và cả, người thê tử kia nữa. Nhưng giờ đây, họ chỉ là hư danh mà người ta truyền miệng trong dân gian mà thôi." - Lâm Tích khẽ ngẩn người.

    "Thôi thôi, đừng đem bộ mặt khóc tang người thân đó cho ta xem nữa, ta hiểu biểu muội có ý nghĩa thế nào với huynh, ta cũng muốn về nhà. Mong là huynh và ta là đồng đội, đừng cố ý giấu diếm những chuyện trọng đại như vậy. Nếu còn lần sau, cảnh cáo huynh, đừng trách du hồn là ta đây cắn ngược huynh một ngụm!"

    Nói xong cô đành hậm hực trở về phòng. Trên đường đi còn không quên giận cá chém thớt, đá vài cục đá ven đường, bứt vài cành cây cho bõ tức.

    Cũng do Thư Nhiên tức giận đi quá nhanh, không nhận thấy bất thường sau lưng.

    "Biểu ca~" - Một bóng dáng thiếu nữ xuất hiện cạnh Lâm Tích, có điều bóng dáng ấy không phải đứng bằng hai chân, mà lơ lửng giữa không trung.

    "Nhiên nhi~" - Lâm Tích cất giọng, nhỏ nhẹ mà dịu dàng.

    Rồi hắn quay sang nhìn bóng dáng kia, nhếch miệng cười ấm áp.

    "Nhiên nhi của ta, muội yên tâm, ta và muội nhất định sẽ ở bên nhau, giống như xưa."

    Bóng dáng kia nghe hắn nói xong liền như có như không tự vào ngực hắn, nhưng không quá lâu người thiếu nữ lại lo lắng cất giọng.

    "Biểu ca, ta... ta không muốn hại nàng ấy, nhưng chỉ cần ở cạnh biểu ca ta rất vui vẻ. Biểu ca, hức.... ta... hức.... ta sợ."

    "Nhiên nhi, nàng đừng lo lắng, mọi chuyện để ta gánh vác!" - Nói xong, môi hắn liền đặt lên trán của người thiếu nữ, dù cho chạm vào là một khoảng không, cũng khiến cho đối phương thở dài thỏa mãn.

    Một lần nữa, mở mắt ra, bóng dáng kia liền biến mất, mà ánh mắt Lâm Tích nhìn về hướng Thư Nhiên rời khỏi càng trở nên quyết tuyệt và âm u.

    Thật đáng tiếc cho đương sự, vẫn chưa phát hiện ra toàn bộ tình cảnh vừa rồi đều rơi vào trong mắt Bao Tịch Lam và Tĩnh Nhật chân nhân. Thật không biết là mừng cho Lâm Tích, hay cảm thấy may mắn cho Thư Nhiên đây~~~

    Sau đó, Lâm Tích cũng rời khỏi, khu vườn trở nên im ắng, chỉ còn sót lại hai vị cao nhân và tiếng côn trùng thay phiên nhau ríu rít.

    "Kết ma chú..." - Bao Tịch Lam lẩm bẩm

    "Tịch Lam... Tịch Lam..." - Tĩnh Nhật chân nhân bắt gặp Bao Tịch Lam đột nhiên thẫn thơ, trong miệng lại lẩm ba lẩm bẩm, liền biết đứa nhỏ này lại nhớ đến chuyện cũ rồi.

    "Chân nhân?" - Tịch Lam hoàn hồn.

    "Đừng suy nghĩ nữa, trở về thôi, chuyện giữa Lâm Tích và Thư Nhiên để ta xem xét. Con... haizzz.... con cũng đừng nhớ về chuyện cũ nữa."

    "Dạ.... "- Nàng cụp mắt, ưng thuận. Sau đó như nghĩ đến điều gì, nàng lại ngẩng đầu lên tiếng.

    "Về chuyện giải "Kết ma chú", chân nhân cũng biết, trên thế gian này, ngoài ta ra, cũng không còn người có thể giải nó, nhất là.... nhất là cho hai linh hồn không hề có tình cảm với nhau kia." - Nàng nói xong lại như nhớ đến điều gì, môi mấp máy, mặt tái nhợt, quanh thân liền bứt ra vẻ cô đơn, chua xót.

    "Ta biết, nhưng con cũng phát hiện đúng không? Linh hồn hiện giờ trong thân xác Thư Nhiên không phải biểu muội của Lâm Tích. Nếu có thể vật quy chủ cũ, trả thân xác kia cho biểu muội hắn, mà Thư Nhiên vẫn có cơ hội tồn tại, thì tại sao phải dùng biện pháp cực đoan kia đây?"

    "Ý ngài là...."

    "Tịch Lam, lúc trước nếu không phải ta cứ mải mê bế quan tu luyện, cũng sẽ không khiến con hành động ngu ngốc như vậy. Lần này, đừng để bọn trẻ dẫm lên vết xe đổ năm xưa nữa. Con... hiểu ý ta phải không?" - Đứa nhỏ này, luôn ngoan ngoãn nghe lời, lại thích tu hành, không ngờ, năm đó.... aizzz, là lão già ta sơ sót, sơ sót a.

    "Chân nhân, con hiểu. Con không sao, hiện giờ con chỉ lo lắng cho Thiên Linh, con sợ vì hành động lỗ mãng khi xưa của con mà Thiên Linh.... Thiên Linh sẽ..." - Tịch Lam không phải chưa từng nghĩ đến hậu quả năm xưa, chỉ là nếu nàng không thử, nàng và Thiên Linh sẽ không còn cơ hội nào nữa.

    "Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, người có tình sẽ thành thân thuộc, đã đến nước này, hãy để ông trời định đoạt. Trở về đi, Tịch Lam." - Từ sau chuyện năm đó, đứa nhỏ này cứ hay buồn lo vô cớ. Thượng thần ơi thượng thần, chú thuật chết tiệt của người, gieo họa khắp nhân gian a~~~

    Bao Tịch Lam cũng không nói nữa, chuyện Lâm Tích và Thư Nhiên, nếu Tĩnh Nhật chân nhân đã nhúng tay, vậy thì nàng yên tâm rồi. Trước mắt, trở về an ủi Thiên Linh của nàng cho tốt mới phải đạo.

    Nghĩ đến Thiên Linh, mọi buồn lo vô cớ của Bao Tịch Lam liền bị quẳng ra sau đầu.

    ----------

    "Kẽo kẹt ~~~"

    Bị lời của Lâm Tích khiến đầu óc rối tung rối mù, Thư Nhiên cũng không nhận ra có gì bất thường, cứ máy móc trở về phòng, đẩy cửa, bước vào, đóng cửa, thuần thục cởi áo ngoài, rửa mặt, sau đó lên giường....

    "A!!!"

    Xoa cái mông vô tội bị đáp đất của mình, Thư Nhiên oán giận quay lại trừng đến phía giường của mình.

    "Kẻ nào to gan...."

    Lời nói lưng chừng bị nhốt lại trong miệng, nhìn đến bóng dáng xinh đẹp có chút quen thuộc kia, Thư Nhiên giật mình, còn chưa hiểu mô tê gì thì đã bị cặp mắt lạnh băng kia hù sợ mà vội vàng bụm miệng.

    Đột nhiên căn phòng im bặt không một tiếng động, đến cả tiếng hít thở nhẹ nhàng của Ý Nhàn cũng lọt vào tai Thư Nhiên rành mạch, rõ ràng.

    Bây giờ mới nhớ đến tại sao Sử Ý Nhàn ở đây, bất chợt hàng loạt hình ảnh tự nhiên tự tại của bản thân như tua lại trước mặt, mặt già của Thư Nhiên liền đen như đít nồi.

    "Ừ... haha, Ý ... Ý Nhàn tiên tử a, căn phòng này cũng chỉ có một cái giường, đêm nay đành mạo phạm... ừ, à, đành ủy khuất tiên tử chia sẻ cái giường này với ta rồi... haha" - Cười cười, Thư Nhiên chán nản, đụng phải nữ thần lạnh lùng là cô bủn rủn hết tay chân a~~~

    Xoa xoa cái mông ngồi dậy, Thư Nhiên vừa định cất bước trở lại giường thì Ý Nhàn liền lạnh giọng kiên quyết, giọng điệu không cho phép từ chối.

    "Người... ngủ trên bàn!"

    "Nha... A?! Hả?! Trên.... trên bàn?" - Thư Nhiên vừa nghe liền mơ hồ, rồi chết trân tại chỗ.

    Vốn dĩ người tu chân cũng không cần ngủ, nhưng Thư Nhiên cô cần a~~~

    Bà cô này là biết cô muốn ngủ nên liền muốn chỉnh cô phải không? Đừng ỷ đẹp mà muốn làm gì làm nha, cô nhất quyết muốn ngủ!!!

    "Tiên tử.... hay ngài ngồi tu luyện đi, ta.. ừ... tướng ngủ của ta rất tốt, tuyệt đối không quấy rầy đến tiên tử đâu!" - rít gào thì rít gào, vẻ mặt chân chó vẫn cần phải phát huy a~~~

    "Không cho phép lên giường!" - Vẻ mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc bén, giọng điệu dứt khoát bắn thẳng về phía Thư Nhiên.

    Không phải nói chứ, Thư Nhiên không gì giỏi bằng, giỏi nhất chính là nhát gan, gặp phải người đẹp với lực sát thương cao như vậy, còn dùng khí thế hiên ngang như vậy, cô đúng là chuột con muốn chạy trốn khỏi móng vuốt mèo nha~~~

    Được rồi, cô chạy!

    Cùng lắm thì.... đột nhiên siêng năng tu luyện qua đêm cho Ngữ Sư Ông lóa mắt.

    Để suốt ngày ông ta cứ bảo ta làm biếng, chỉ biết dựa hơi ông ta.

    Ở một nơi nào đó, bị điểm tên, Ngữ Sư Ông liền oanh oanh liệt liệt hắt xì mấy cái.

    Vẫn còn duy trì tư thế ngồi ở góc giường, Sử Ý Nhàn liền nhìn người nọ lưu loát gạt hết tất cả đồ dùng trên bàn xuống, trải thêm tấm thảm trên đó, rồi khí định thần nhàn ngồi tu luyện.

    Thấy người nọ nhắm mắt, nàng mới buông lỏng thần sắc một chút, nhưng không lâu sau lại nghiêm nghị trở lại, cũng quay sang hướng khác, bắt đầu như người nọ, xếp chân tu luyện.

    Đêm càng khuya, ánh đèn trong phòng cũng chưa từng dập tắt, bóng dáng hai người thiếu nữ in trên cửa cũng giữ nguyên như vậy, lập lòe cho đến sáng mới thôi.

    ~ Hết chương 12~
    Sửa lần cuối bởi daimocqua24; 03-10-19 lúc 12:17 PM.
    daimocqua24 Tài sản


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •