+ Trả lời chủ đề
Trang 1 của 11 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 101
  1. #1
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Sáu năm chờ đợi, chúng ta nghênh đón hạnh phúc





    Tác phẩm: Sáu năm chờ đợi, chúng ta nghênh đón hạnh phúc
    Tác giả: Cầm gian đích luật động
    Editor: shiroinu980 , M.C, Sun
    Trans: Pax Seven

    Lời nói của tác giả:


    Tại một đường đồng hành Hữu Ngạn văn bơi lặn hơn một năm, là bất ngờ phát hiện nó. Ngày nào đó hơn một năm trước, mưa to rơi bàng bạc, ta ở ngân hàng giải quyết thủ tục, không mang ô, để giết thời gian liền dùng mạng điện thoại di động, lúc đó cũng không biết làm thế nào ấn phải từ chủ yếu trong Baidu, liền ngơ ngơ ngác ngác đi vào, ta nhớ tới bài văn là một phần rất hỏa văn “Ái Tại Tuyền Thành”, lúc đó tưởng ái tình văn phổ thông, từ từ xem xuống mới biết là LES văn, tâm tình rất kích động, càng xem càng không thể vãn hồi. Hóa ra, ta mới biết có cái diễn đàn Tianya này, thật sự là quá tốt rồi, xem rất nhiều thực văn, có cảm động, có vui vẻ, có kích động…
    Xem văn ta đều miễn bàn luận, bơi lặn rất sâu, haha! Ta chưa từng nghĩ tới sẽ dùng phương thức như thế ghi chép lại tình yêu của chúng ta, mãi đến tận trước chút thời gian chờ nàng trở về, lại đột nhiên có ý nghĩ thế này.
    Đúng, ta muốn kỷ niệm nó, dù sao đây cũng là 10 năm quý giá của chúng ta, coi như một quyển nhật ký hồi ức đi. Đây chính là mục đích ta viết văn, không để ý xây lâu cao thấp, bằng hữu yêu thích văn có thể bình luận một hồi, mọi người nói chuyện phiếm.
    Hóa ra viết văn thật không phải chuyện dễ dàng, trình độ viết văn của ta là cấp người mới, hi vọng độc giả thứ lỗi!

    *Cảm ơn tấm bìa bạn An Cella đã tặng!
    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 11-22-17 lúc 07:04 AM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  2. The Following 14 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Chương 1:

    Chương 1
    Mời Đọc (Click Here) :


    Thời gian: Ngày 5, tháng 7, năm 2012, 21 giờ 30 phút

    Địa điểm: Sân bay quốc tế XXX

    Đối tượng nhận điện thoại: Yen (my love)

    Giờ khắc này tâm tình tôi nôn nóng bất an, không ngừng lật xem đồng hồ đeo tay, mắt liên tục nhìn chằm chằm vào lối ra hành khách chuyến bay quốc tế, ở trên màn hình viết chuyến bay Vancouver-Canada đã thuận lợi đến sân bay. Nửa giờ sau, rốt cục nhìn thấy hành khách chuyến bay lần lượt đi ra, tim tôi bắt đầu thình thịch nhảy, cảm giác trái tim sắp nhảy ra ngoài rồi. Nàng còn chưa đi ra, chắc là còn phải đợi hành lý, gương mặt tôi khó nén vui sướng cùng hồi hộp, trong lòng suy nghĩ bộ dáng của nàng, sẽ có biến hóa quá lớn hay không...

    Qua mười mấy phút (cảm giác thời gian thật là dài dằng dặc!), ở trước mặt tôi mười mấy mét, trông thấy một cô gái quần áo nhàn nhã thời thượng, vóc người cao gầy, giữ lại kiểu tóc nâu dài đi về phía tôi. Đúng! Là nàng! Nữ nhân khiến tôi triêu tư mộ tưởng (ngày nhớ đêm mong), sâu sắc mê luyến. Chúng tôi đồng thời nhìn thấy đối phương, tôi hướng nàng vẫy tay, nàng lộ ra nụ cười mê người, còn có hai lúm đồng tiền nhỏ thật sâu, đôi mắt lấp lánh lấp lánh, đặc biệt đẹp đẽ. Nàng bước nhanh đến chỗ tôi, nhưng dừng lại ngay ở cự ly cách tôi hơn một mét, chúng tôi cứ lẳng lặng nhìn nhau như vậy. Nàng thay đổi, trở nên thành thục mỹ lệ hơn, toàn thân tỏa ra một loại khí chất tao nhã, không còn là cô bé ngày trước vô cùng thẹn thùng, gặp phải sự tình thì có điểm sợ hãi. Con mắt tôi bắt đầu mơ hồ, lệ đảo quanh vành mắt. Tôi nhìn thấy khóe miệng nàng đang run run, đôi mắt vẫn bình tĩnh nhìn tôi, giống như nhìn thấu lòng tôi, tôi đoán lúc này suy nghĩ trong lòng chúng tôi đều giống nhau đi! Yêu nhau mười năm, nhưng sáu năm xa cách, thời gian sáu năm chúng tôi chỉ có thể thấy mặt nhau vài lần, những lúc khác cả hai đều là đau khổ chờ đợi, thật khó tin tưởng chúng tôi lại có thể chịu đựng được.

    Chúng tôi kích động chặt chẽ ôm nhau, một khắc cũng không muốn buông tay.

    "Bảo bảo, tớ đã trở về! Tớ thật sự trở về!'' Thanh âm Yen có chút tắc nghẽn nói.

    Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, nghe trên người nàng mùi thơm cơ thể dễ chịu mà quen thuộc, "Ừm! Cậu thực sự trở về, thực hiện cam kết của cậu, tớ không phải đang nằm mơ? Cậu véo véo tớ đi?!''

    Lúc này Yen rời đi bờ vai tôi, tinh nghịch cười với tôi, sau đó hôn gặm má phải của tôi. Tôi bị cử động đột nhiên bất ngờ này sợ đến mặt lập tức đỏ lên, vuốt mặt nhỏ giọng nói: "A! Thật là nhiều người nhìn đó, cậu tưởng đây là nước ngoài à?"

    Nàng không để ý nhún nhún vai, nói: "Cảm giác lúc này là chân thật đi?"

    Tôi xấu hổ cúi đầu không dám nhìn thẳng nàng, nàng dùng ngón trỏ nâng lên cằm tôi, rất nghiêm túc nhìn tôi nói: "Bảo bảo, đừng nên đi để ý ánh mắt người khác, được không? Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta nên quang minh chính đại cùng nhau một chỗ, chúng ta sẽ rất hạnh phúc, tin tưởng tớ! "

    Tôi cảm động rất muốn mạnh mẽ hôn môi nàng, nhưng đây là nơi công cộng, tôi chỉ có thể kéo tay nàng thoáng dùng sức ấn ấn hai lần: "Ừm! Tớ vẫn luôn tin tưởng cậu!"

    Yen hài lòng nói: "Bảo bảo thật đáng yêu, tính cách một chút cũng không thay đổi, nhưng cậu trở nên xinh đẹp hơn trước đây." Nói xong nặn nặn mặt tôi.

    Tôi thẹn thùng cười nói: "Được rồi, chúng ta không nên đứng ở đây nói chuyện, cậu ngồi máy bay lâu như vậy cũng mệt mỏi, chúng ta mau mau về nhà đi!" Vừa nói xong tôi mới để ý đến lần này trở về nàng mang theo vài vali hành lý lớn, nàng trông thấy con mắt tôi trợn to, mỉm cười nói: "Không phải quay về phát triển sao? Khẳng định là phải đại chiến di chuyển nha, hơn nữa tớ mua cho cậu thật nhiều quà tặng đó? Đừng lo lắng, chúng ta đi thôi!"

    Tôi lập tức hoàn hồn, nói: "Vậy cậu ở lối ra A5 chờ tớ trước, tớ đi lấy xe, rất nhanh!".

    "Ừm! Cẩn thận một chút." Nói xong nàng dùng tay ra hiệu ok.

    *Bảo bảo = cục cưng, bé cưng.








    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 08-17-17 lúc 11:49 AM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  4. The Following 23 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Chương 2:

    Chương 2

    Mời Đọc (Click Here) :


    Chúng tôi thật vất vả thả hành lý lên xe, bắt đầu hướng nội thành xuất phát, vừa mới ngồi xong, Yen liền dịu dàng hỏi: "Sao lại đổi xe? Chiếc trước kia không tốt à?"

    Tôi dùng tay phải nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay nàng, nói: "Không phải chúng ta đều yêu thích xe hơi rộng sao? Tớ định tặng cậu niềm vui bất ngờ lúc cậu trở về, dùng chứng minh thư ở quốc nội của cậu, viết chính là tên của cậu, thích không?"

    Nàng không có trả lời tôi ngay, mà rất dịu dàng nhìn tôi, "Ừm! Tớ rất thích, còn là màu sắc tớ thích nhất, vì sao cậu luôn đối với tớ tốt như vậy? Tớ nên nói gì đáp lại cậu thật tốt?"

    "Cái gì cũng không cần nói, cậu thích là tốt rồi, trông thấy cậu vui vẻ tớ liền vui vẻ" Tôi nhìn đôi mắt óng ánh long lanh của nàng, ung dung nói. Bỗng nàng thoáng chạm khẽ môi tôi, nụ hôn này phải đợi chờ bao lâu? Cách lần trước gặp mặt khoảng hai năm đi. Tôi ngây ngốc cười, trong lòng chan chứa ngọt ngào không nói thành lời. Dọc theo đường đi tôi lái tương đối chậm, hai bên vui vẻ trò chuyện với nhau, đến nhà nhỏ chúng tôi cùng mua đã hơn mười một giờ khuya rồi. Ngôi nhà không tính lớn, nhưng bố trí trong nhà cực kỳ ấm áp, mỗi chi tiết trang trí nhỏ đều do chúng tôi cùng nhau thiết kế. Sau khi để xuống hành lý, tôi không thể chờ đợi được nữa tiến lên ôm lấy nàng, nói: "Tớ rất nhớ cậu! Rốt cục cậu đã trở về."

    Một tay Yen vuốt ve tóc tôi, một tay ôm eo tôi, nhỏ giọng nói: "Tớ cũng rất nhớ cậu! Cám ơn cậu sáu năm này chờ đợi, Bảo bảo, tớ yêu cậu!" Thời điểm làn môi anh đào của nàng phủ lên môi tôi, tôi cảm giác toàn thân như chạm vào điện, thân thể bắt đầu nóng lên, tôi điên cuồng dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng của nàng, cùng nàng quấn quýt, nàng kích động thở gấp, ôm tôi thật chặt, nồng nhiệt hôn đáp lại tôi.

    Mãi đến khi chúng tôi đều khó mà hô hấp, không nỡ buông tay ra. Tôi đỏ mặt nói: "Chúng ta đi tắm rửa thôi, tắm xong mau đi nghỉ ngơi, tớ biết cậu mệt mỏi, ngày mai còn phải sắp xếp một ít chuyện."

    "Ừm! Nghe lời cậu." Yen vuốt mặt tôi cười nói.

    Đêm đó chúng tôi tắm xong liền đi ngủ, chẳng hề làm gì cả, nàng mệt mỏi, tôi không muốn mệt mỏi nàng, chỉ ôm nàng ngủ, thời gian dài như vậy tới nay đây là một lần tôi ngủ ngon nhất, chỉ vì có nàng.




    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 08-17-17 lúc 11:46 AM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  6. The Following 17 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Chương 3:

    Chương 3
    Mời Đọc (Click Here) :


    Tên tôi là Doãn Hạ Mạt, sinh vào thập niên 80, lớn lên tại một thành thị ven biển có phong cảnh tươi đẹp, ba mẹ đều là phần tử tri thức bình thường, tôi là con gái một trong nhà, người trong nhà đều vô cùng thương tôi, tôi muốn cái gì đều tận lực thỏa mãn tôi, nhưng tôi không phải bé gái được nuông chiều, từ nhỏ ba mẹ đã dạy tôi rất nhiều thứ, dạy tôi đạo lý làm người, dạy tôi quản lý việc nhà, chuyện gì cũng phải tự mình thân lịch thân vi (tự thân làm), không cho người khác làm giúp. Mẹ là bác sĩ, cho nên trong nhà thu dọn đặc biệt sạch sẽ, đến bây giờ tôi cũng kế thừa thói quen yêu sạch sẽ, yêu quản lý của mẹ tôi, được rồi! Tôi thừa nhận mình có chút ít khiết phích.

    Thời điểm đi nhà trẻ, lão sư liền phát hiện tôi có thiên phú tế bào âm nhạc, nghe một lần nhạc thiếu nhi mới chẳng mấy chốc tôi liền biết hát, hơn nữa âm chuẩn rất tốt, âm thanh vang dội, khi đó ngày quốc tế thiếu nhi trong thành phố tổ chức thi đấu, tôi đoạt hạng thứ nhất, ba mẹ cao hứng vô cùng. Nhất là ba tôi, hôn vài lần lên khuôn mặt nhỏ bé của tôi, hưng phấn nói: "Mạt Mạt nhà ta may mắn di truyền tế bào âm nhạc của ba, hát giỏi quá." Tôi nhớ tới chuyện này rõ ràng như vậy là bởi vì ba tôi thường thường sẽ nhắc đến nó.

    Ba ba là người đam mê âm nhạc, ông biết rất nhiều loại nhạc cụ, (tuy không phải rất tinh thông) ham muốn lớn nhất của ông chính là chơi nhạc cụ và nghe âm nhạc, nhớ tới khi đó tôi học lớp bốn mới vừa lưu hành karaoke, mới phổ biến đĩa máy, ông liền tiền trảm hậu tấu mua về mới nói cho mẹ, còn bố trí âm hưởng rất tốt, lúc đó tôi sướng đến phát điên, mỗi ngày đều cùng ba hát đối tình lữ, thậm chí khiến cho mẹ không chịu được hai cha con chúng tôi, "Cả ngày các người hát cũng không chán sao? Âm hưởng còn mở lớn như vậy, tôi nghe đến chai lỗ tai rồi, bao giờ thì dừng lại một lát đây? Lão Lục sát vách đều có ý kiến." Mẹ tôi bất mãn nói.

    Cha tôi ngốc nghếch cười nói: "Vâng vâng vâng, chúng ta hát xong bài này sẽ không hát nữa, có điều mới đây tiểu khu này của chúng ta có rất nhiều người đều mua, mỗi người đều tràn đầy phấn khởi hát cùng nhau đó, mới mẻ mà, lão bà đại nhân ngài liền thông cảm một hồi nha." Mẹ tôi tức giận cười nói: "Mặc kệ mấy người, tôi đi đọc sách. Mạt Mạt, hình như ngày hôm qua con không đánh đàn hả?"

    "Dạ! Bây giờ con đi ngay." Tôi vừa trả lời vừa đưa microphone cho ba, liếc mắt ra hiệu trở về phòng mình.

    Con người tôi học cái gì đều là ba phút nhiệt độ, nhưng chỉ có học hát và đánh đàn, đó đều là thời gian tôi kiên trì dài hạn, hơn nữa không cần người nhà thúc hống bắt học. Khi còn bé rất nghịch ngợm, hàng ngày cùng tiểu đồng bọn ở tiểu khu làm chút chuyện người lớn cho rằng rất tinh nghịch, ba mẹ hết cách với tôi, tiểu học năm nhất vừa được nghỉ hè liền dứt khoát đưa tôi tới nhà cô cô, cô cô là lão sư âm nhạc, lúc đi đến nhà cô tôi rất nhút nhát, rất thẹn thùng, cũng rất sợ cô. Tôi lôi kéo quần áo ba ba, sắp khóc nói: "Ba ba, con không muốn ở lại nhà cô cô, con muốn về nhà."

    Cô cô nghe thấy tôi đòi về nhà, liền đến ôm lấy tôi nói: "Mạt Mạt, con không thích chơi cùng cô cô sao? Cô cô cũng sẽ không ăn mất con, cô biết Mạt Mạt rất thích hát, giờ cô cô đánh đàn, Mạt Mạt hát có được không?"

    Ba ba lập tức cướp lời: "Cô cô đánh đàn rất êm tai, rất nhiều người muốn nghe cũng không được đâu, con chỉ ở đây chơi cùng cô cô một quãng thời gian, chẳng mấy chốc ba ba sẽ tới đón con trở về."

    Lần đầu tiên khoảng cách gần như vậy nhìn cô cô múa lên ngón tay bay lượn ở trên phím đàn, tôi thoáng cái đã bị mê hoặc, mắt không chớp bình tĩnh nhìn đến xuất thần, thời điểm dương cầm phát ra giai điệu duyên dáng của nó, trái tim nhỏ bé của tôi đập thật nhanh, đại gia hỏa* này làm thế nào sẽ phát ra thanh âm dễ nghe như vậy? Khóe miệng bất tri bất giác khẽ nhếch lên. Đánh xong ca khúc, cô cô hỏi tôi có muốn học dương cầm không? Lúc đó con mắt tôi hưng phấn trợn lên thật lớn, tôi rất muốn lớn tiếng nói con muốn học, nhưng tôi chỉ thẹn thùng liên tiếp gật đầu hai cái.

    (*đại gia hỏa: chỉ những đồ vật hình thể to lớn)

    Sau này cô cô nói với mẹ tôi, từ lần đó tôi xem cô đàn xong ca khúc con mắt vẫn chòng chọc nhìn phím đàn, liền biết tôi sẽ say mê vì nó, cô khuyên mẹ tôi để tôi đi theo con đường âm nhạc.

    Chính là kì nghỉ hè đó trực tiếp ảnh hưởng tới con đường nhân sinh của tôi sau này, không phải vậy thì sẽ không cùng Yen quen biết, yêu nhau.

    Ở nhà cô cô qua hết kì nghỉ hè này, tôi dường như thay đổi thành một người khác, không thích ra ngoài chơi nữa. Bởi vì mẹ và ba ba thương lượng mua cho tôi một chiếc dương cầm, còn mời lão sư cho tôi. Đối với thời ấy mà nói, dương cầm luôn là món đồ vô cùng đắt, rất nhiều phụ huynh không nỡ chi tiền ra mua, tôi rất cảm kích bọn họ vì tôi làm tất cả. Từ khi có dương cầm làm bạn, mỗi ngày tan học tôi liền chạy gấp về nhà, bản thân cực kỳ tự giác ngồi đó một lần đánh chính là ba giờ, có lúc thời gian sẽ dài hơn, tôi cũng không biết mệt mỏi, khi bạn đều trôi chảy đánh ra từng ca khúc mà lão sư sắp xếp, sẽ có loại cảm giác thỏa mãn cùng thành công. Thỉnh thoảng ba mẹ sẽ tới nghe, hoặc là cho ý kiến, tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là một câu nói của mẹ, bà nói: "Mạt Mạt, con khiến mẹ rất vui mừng, trở nên ngoan hơn."

    Trải qua nhiều năm kiên trì cùng nỗ lực không ngừng đối với âm nhạc, (quá trình sẽ không dài dòng, phải nói mấy chương cũng không xong, tôi tận lực kể đơn giản) thời gian trôi qua rất nhanh, tôi lên cao trung. Khi sắp lên lớp 12, mục tiêu của tôi rất rõ ràng, tôi muốn thi học viện âm nhạc. Trong ba năm cao trung, tôi quy củ đi tìm lão sư học tập thanh nhạc, dương cầm, xướng âm, nhạc lý. Sau cùng lão sư nhập môn của tôi khuyên tôi tuyển chọn khoa thanh nhạc ( xướng ca) học viện âm nhạc XX, thầy nói tôi điều kiện mỹ ca cực kỳ tốt, là giọng nữ trung kiêm giọng nữ cao hiếm thấy, nhất định điểm số cao không thành vấn đề. Ngược lại thi khoa dương cầm điểm sẽ khó hơn, dù sao bây giờ thần đồng đánh dương cầm lợi hại quá nhiều, người trong nhà cũng cảm thấy chọn thanh nhạc dễ dàng, phần thắng cao. Chính tôi cũng không bình luận, ngược lại thanh nhạc, dương cầm tôi đều yêu thích.

    Rất nhanh nghênh đón cuộc thi môn nghệ thuật, tôi phải tới thành phố lớn khác thi đậu học viện mơ ước của tôi, lúc đó nhìn thấy rất nhiều phụ huynh đều dẫn con mình đến thi, chăm sóc tỉ mỉ chu đáo, mà tôi là tự thân một mình. Tôi không muốn cha mẹ bận tâm vì mình, từ nhỏ tôi đã học được tự lập. Hơn nữa có bọn họ đi cùng tôi sợ áp lực sẽ càng lớn hơn. Tôi thuận lợi thông qua vòng sơ khảo, ngày đội ngũ tới thi vòng hai không đồ sộ như ngày thi vòng một, nhưng mỗi phòng thi vẫn xếp hàng dài. Kế tiếp liền đến lượt tôi, tôi thi thanh nhạc trước, tâm tình thật căng thẳng, tim đập rất kịch liệt. Lúc đến lượt tôi vào phòng thi, bên trong ngồi bốn giám khảo, đều cúi đầu, thật giống thính giác của mỗi người đều kiệt sức, tôi báo ca khúc dự thi rồi bắt đầu hát, khi tôi hát tuyển đoạn mở đầu ca kịch Italy, tôi thấy được bốn giám khảo tinh thần tỉnh táo giống nhau, đều ngẩng đầu lên.

    Vừa mới bắt đầu hát tôi còn hơi căng thẳng, nhưng khi bọn họ ngẩng đầu rất chuyên tâm nhìn tôi, tôi trái lại không còn căng thẳng, trong nhạc đệm dương cầm tôi dần dần hát ca trong ý cảnh, cảm giác càng hát càng tốt, tôi dùng dư quang nhìn thấy bọn họ đang nói cái gì, tiếp đó không ngừng gật đầu, sau khi hát xong hai bài hát, cúc hoàn cung chính* chuẩn bị lập tức thoát đi phòng thi, trong đó một vị nữ giám khảo ngồi ở chính giữa nói: "Học trò Doãn Hạ Mạt, trở về thi môn văn hóa thật tốt, âm thanh rất tuyệt." Trời ơi! Tôi có nghe lầm hay không? Đầu óc trống rỗng, ngây ngốc sững sỡ tại đó, khẽ nhếch miệng, sau khi nghe được một thanh âm lớn tiếng nói: "Người kế tiếp" tôi mới phản ứng được.

    (*cúc hoàn cung chính: nghiêm chỉnh cúi chào)

    Vừa ra phòng thi cả người tôi đều ướt mồ hôi, lòng bàn tay đổ mồ hôi không ngừng, hơn nữa đang phát run, tôi không thể chờ đợi được nữa gọi điện thoại về nhà, sau khi ba mẹ nghe được tôi tự thuật, cũng cao hứng thay tôi, khuyên tôi không nên buông lơi, không ngừng cố gắng thi tốt môn học khác. Cúp điện thoại, tôi tiếp tục phấn đấu vì giấc mơ âm nhạc của mình. Cảm giác hết thảy môn thi khác đều phi thường thuận lợi, hiện tại chỉ trở về chờ thành tích, sau đó chính là thi môn văn hóa rồi. (Nhưng thời gian chờ kết quả thực sự rất dằn vặt người, cảm giác thời gian trôi qua rất chậm, không biết các vị có đồng cảm hay không?)

    Hai sự kiện khó quên nhất, vui vẻ nhất trong cuộc đời tôi, chuyện thứ nhất chính là tôi nhận được thành tích thi môn nghệ thuật thuận lợi vào vòng học viện âm nhạc, hơn nữa thành tích mỗi khoa cũng rất cao. Chuyện thứ hai chính là ngày 21 tháng 7 năm 200X tôi nhận được thư thông báo trúng tuyển đại học tha thiết ước mơ.

    Cuộc sống đại học đặc sắc của tôi đã sắp bắt đầu rồi...

    Sau khi ba mẹ và các hảo hữu thân thích xếp đặt bữa tiệc lên lớp, tôi liền một mình đi tới đại học ở thành thị, đến trạm xe là cô cô đón tôi, cô sinh sống ở nơi này. Lúc ở lối ra nhìn thấy tôi, chúng tôi tiến tới thâm tình ôm ấp, cô cô xoa đầu tôi nói: "Tiểu thí hài cao hơn, xinh hơn ha! Ơ! Cao hơn cô rồi, cao bao nhiêu vậy?" Tôi xấu hổ nói: "1m65 ạ". Khi đó tôi buộc tóc đuôi ngựa dài.

    "Dáng người vừa vặn không mập không gầy, chính là khuôn mặt có chút tái nhợt, say xe sao?" Cô cô nói xong, giúp tôi cầm hành lý đi ra ngoài, tôi nói: "Con ổn, ngồi lâu thêm chút nữa khả năng thật sự say xe rồi."

    "Về nhà ăn cơm trước, dượng làm món ăn con thích, đêm nay nghỉ ngơi sớm chút, ngày mai lại dẫn con đi trường học báo danh." Cô cô yêu thương nói. Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

    Rạng sáng ngày thứ hai tôi cùng cô cô tới trường học, thời điểm lái xe tới cổng trưởng, tâm tình tôi rất kích động. Nghĩ thầm đây là địa phương tôi muốn ở lại bốn năm, giấc mơ âm nhạc của tôi bắt đầu từ nơi này, hết sức chờ mong.

    Vừa vào cổng trường đã bị bầu không khí âm nhạc bao quanh, trong tòa nhà dạy học, truyền đến tiếng dương cầm, tiếng nhạc giao hưởng, âm thanh ca hát, còn có tiếng trống, tôi im lặng nhếch môi nở nụ cười.

    Bởi vì báo danh trễ, tôi bị phân ở một ký túc xá khoa nào cũng có, phòng 502. Lúc đi vào ký túc xá chỉ có ba người, tổng cộng sáu cái giường ngủ. Tôi nhìn thấy trước tiên là Tư Khiết, thời điểm chúng tôi nhìn thấy đối phương đều hưng phấn kêu lên: "A!!!!!!".

    Hai cô gái khác bao gồm cô cô tôi, bị tiếng kêu đột nhiên này doạ sợ hết hồn, hai chúng tôi hưng phấn ôm nhau một chỗ, Tư Khiết nói: "Đúng nha! Không nghĩ tới chúng ta có thể trở thành bạn cùng phòng. Quá tốt rồi!"

    "Tình huống gì đây?" Cô gái đứng bên cạnh Tư Khiết hỏi Tư Khiết.

    Tư Khiết nói: "Để tớ giới thiệu một chút đi, vị bạn học này gọi là Doãn Hạ Mạt, cậu ấy giống tớ đều thi khoa thanh nhạc, lúc trước chúng tớ quen biết khi đến thi môn nghệ thuật, chỗ cậu ấy ngồi thi bên cạnh tớ, hơn nữa chúng tớ còn là đồng hương."

    Còn chưa nói hết, cô gái đứng bên cạnh Tư Khiết cũng rất thân thiện tiến lên chào hỏi với tôi: "Haha, đồng hương, chúng mình đều tới cùng một nơi, thật là hữu duyên nha! Tớ tên là Thiên Hi, khoa dương cầm. Vị này chính là đồng học Khúc Tiểu Đằng ngủ ở giường trên tớ, cũng là khoa dương cầm." Nàng chỉ vào cô gái bên cạnh tựa ở bên giường nói.

    Khúc Tiểu Đằng đứng thẳng người, mỉm cười nói với tôi: "Chúng ta cũng có thể đã gặp mặt, còn nhớ lúc thi nhạc lý không? Lúc đó tớ đứng phía sau cậu." Nàng nói xong tôi lập tức có ấn tượng, nói :"Khi đó cậu mặc một thân quần áo thể thao màu trắng đúng không? Buộc tóc lên, rất sức sống, dáng cao cao, tớ có ấn tượng."

    Tiểu Đằng nháy mắt một cái, nghịch ngợm nói: "Bingo!"

    "Haha, chúng ta đều rất có duyên phận, thật sự là vui vẻ." Tư Khiết cao hứng nói.

    Lúc này cô cô cũng vui vẻ nói: "Tốt rồi, nhìn thấy các con ở chung hòa thuận cô an tâm, mọi người về sau đều phải chăm sóc lẫn nhau. Mạt Mạt, có thời gian đều mang bạn học tới nhà chơi đi." Cô cô là một người hiền lành rộng rãi hào phóng, quan hệ của tôi với cô rất tốt, cô vẫn luôn cực kỳ thương tôi. Lúc tôi giới thiệu xong cô cô cho các nàng biết, một cô gái vóc người rất cao trở về ký túc xá, chiều cao 1m76, đột nhiên cảm giác một ngọn núi ở trước mặt tôi, nàng tên là Mạn Văn, khoa giao hưởng, thiếu nữ Đông Bắc, tính cách mạnh mẽ phóng khoáng. Tôi ngủ ở giường dưới nàng, nàng cũng rất nhiệt tình chào hỏi với tôi.

    Trong ký túc xá tới muộn nhất chính là tôi, cho nên mấy ngày nay bọn họ đã thân quen, cô cô sau khi giúp tôi thu dọn mọi thứ xong đã đi rồi. Các nàng đều đối với tôi rất nhiệt tình, tranh giành nói chuyện với tôi, hỏi tôi thật nhiều vấn đề. Đột nhiên tôi nghĩ tới cái gì, liền chen vào hỏi một câu: "Ồ! Không phải ký túc xá chúng ta sáu người sao? Còn một người chưa tới báo danh à?"

    Trải qua câu hỏi của tôi, Thiên Hi con mắt như phát quang hưng phấn nói: "Người cậu nói là Yen, là đại mỹ nữ đúng chuẩn, nàng ấy là người địa phương, ký túc xá chúng ta nàng là người báo danh sớm nhất. Hai ngày nữa khai giảng sẽ trở lại, buổi sáng hôm đó mẹ nàng đi cùng nàng, hai mẹ con đều là phôi tử mỹ nhân, khi nói chuyện thật là ôn nhu nha! Hơn nữa phi thường có gia giáo."

    Tư Khiết nói tiếp:"Đúng vậy! Tớ đặc biệt thích đôi mắt to đó của nàng ta, nước long lanh, giống như thật biết nói chuyện, ánh mắt nhìn người rất ôn nhu."

    Tiểu Đằng cũng nói tiếp: "Ừ! Nàng xem ra không giống loại mỹ nhân băng sơn, làm cho người ta cảm giác rất thân thiết."

    Mạn Văn nói: "Dường như nàng cũng là khoa giao hưởng, kéo vĩ cầm. Nghe nói còn cực kỳ ưu tú, điểm thi vào cao."

    Tôi nghe các nàng hưng phấn tớ một câu cậu một câu nói về Yen, trong lòng suy nghĩ: "Có người hoàn mỹ xinh đẹp như vậy sao? Còn không phải chỉ một người? Đến lúc đó tôi ngược lại muốn một lần nhìn thấy vẻ đẹp tiêu chuẩn đến tột cùng là như thế nào."

    Hàn huyên một hồi lâu, đến giờ ăn cơm, các nàng liền dẫn tôi đi căn tin trường học ăn cơm, dọc theo đường đi chúng tôi đều hihi haha, nói không hết chuyện, rất là vui vẻ. Vừa mới bắt đầu tôi còn lo lắng đi tới một hoàn cảnh mới sẽ không quen đây, không nghĩ tới nhanh như vậy đã hòa mình cùng các nàng rồi.

    Cách khai giảng còn có hai ngày.......


    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 11-22-17 lúc 03:42 PM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  8. The Following 13 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Chương 4

    Chương 4
    Mời Đọc (Click Here) :

    Hai ngày chưa khai giảng, năm người chúng tôi tới nội thành tản bộ, mua chút đồ dùng hàng ngày, đi ăn món ăn bình dân nổi danh nhất bản địa. Mạn Văn là cô gái xài tiền như nước, nhìn thấy cái gì cũng muốn mua, những người khác đều là mua chút nhu phẩm cần thiết mà thôi. Ngày cuối cùng chúng tôi còn đi tới thư thành lớn nhất, vừa đến đó tôi liền không muốn đi những nơi khác, bởi vì nơi đó có rất đầy đủ sách vở, ghi âm và ghi hình âm nhạc, chúng tôi đều hưng phấn nghị luận, không chú ý tới cường độ thanh âm của chúng tôi, dẫn tới người xung quanh trợn mắt khinh thường. Chúng tôi ra ngoài đi dạo thu hoạch to lớn nhất chính là từng người mua được sách nhạc phổ ưa thích, buổi tối trở về trường học còn không ngừng thảo luận trên đường, từ lúc vẫn luôn miệng nói đến lúc tiến vào cửa ký túc xá, phát hiện cửa đã mở.

    Sau khi chúng tôi tiến vào, nhìn thấy một cô gái đưa lưng về phía chúng tôi thu dọn đồ đạc, nghe thấy thanh âm của chúng tôi nàng quay người lại. Lúc này Thiên Hi và Tiểu Đằng trăm miệng một lời nói:"A! Yen đã về rồi?!" Yen nhìn các nàng vui vẻ nở nụ cười, "Ừ! Tớ đã trở về, các cậu đều đi đâu thế?" "Chúng tớ đi #¥%&**8¥......."

    Tôi ngây ngẩn cả người! Các nàng nói cái gì tôi đều không nghe lọt tai, nhìn cô gái trước mắt này, mái tóc đen bóng thẳng dài buông xõa, tóc mái thoáng nghiêng phía bên phải, lông mày thanh tú tinh tế cong, mắt to hai mí, sống mũi cao dọc dừa, đôi môi thật mỏng, khuôn mặt dài thật duyên dáng! Lớn như vậy còn chưa tận mắt thấy cô gái nào xinh xắn như thế, với lại tiếng nói còn hết sức ôn nhu??????

    "Cậu nói có đúng hay không Mạt Mạt?" Tôi bị câu hỏi của Tư Khiết đánh thức, ánh mắt năm người đồng loạt nhìn tôi, tôi căn bản cũng không biết xảy ra chuyện gì, nói lắp: "A? Các cậu nói cái gì?"

    "Cậu không phải đứng ngủ đó chứ?" Tư Khiết bất đắc dĩ cười nói tôi. Lúc này tôi cũng nhìn thấy Yen mỉm cười nhìn tôi, tôi thẹn thùng lập tức cúi đầu, mím chặt môi, nghĩ thầm: "Đáng chết! Doãn Hạ Mạt, mày đây là đang làm cái gì? Không phải chỉ là một mỹ nữ thôi, đến mức thế sao? " Từ nhỏ đến lớn tôi gặp phải người xa lạ hoặc một số sự tình sẽ rất thẹn thùng.

    "Đúng rồi! Hai người bọn họ còn chưa quen biết đâu, quên giới thiệu. Yen, người bạn nhỏ thẹn thùng này tên là Doãn Hạ Mạt, ký túc xá chúng ta đến báo danh muộn nhất chính là nàng, haha"

    "Chào! Hạ Mạt cậu khỏe." Yen đưa lên tay phải nhẹ nhàng vẫy chào hỏi tôi.

    Tôi không biết phát thần kinh cái gì, có lẽ là vì che giấu tôi căng thẳng đi, đột nhiên rất nhiệt tình đáp lại: "Chào! Yen, trước đây chưa thấy cậu đã sớm nghe mấy cậu ấy nói cậu là một đại mỹ nữ, hôm nay thấy quả nhiên chính xác nha. "

    Nói xong tôi bị mấy người các nàng chế nhạo, nói vẻ mặt của tôi biến hóa thật nhanh, nhanh hơn Tôn Ngộ Không, tôi buồn bực chết, cho chút mặt mũi có được hay không hả! Tôi tức giận nói: "Tán gẫu vậy thôi! Tớ đều sắp chết đói rồi, mau mau đi ăn cơm đi."

    Tiểu Đằng nói: "Giờ này căn tin cơm nước cũng sắp không còn, không bằng chúng ta ra ngoài trường học ăn đi? Ký túc xá chúng ta đến đủ người, coi như chúc mừng một hồi?"

    Mạn Văn sảng khoái nói: "Lý do này rất tốt! Làm con chó*."

    "Làm con chó???" Chúng tôi không rõ ý nàng, đều hỏi.

    Mạn Văn trừng khinh thường, nói: "Thật ngốc! Làm con chó, let's go!"

    (*chó kêu gâu gâu giống phát âm chữ ‘go’ tiếng Anh nên làm con chó = let’s go.)

    "Ha ha ha ha!!!" Chúng tôi đều cười đau bụng, đối với từ mới này chúng tôi rất là yêu thích, đến mức về sau thường thường dùng.

    Sáu người chúng tôi dàn hàng ngang đi tới, học sinh bên đường đều quay đầu lại nhìn chúng tôi, bởi vì mấy người chúng tôi có chút cao, hơn nữa cũng không mập, thấp nhất cũng có 1m64, chiều cao của Yen 1m67. Cao muội Mạn Văn, không làm người khác chú ý mới lạ.

    Cuối cùng chúng tôi chọn một quán ăn Tứ Xuyên nhỏ, mỗi người phụ trách gọi một loại món ăn, sau đó mỗi người trả một nửa tiền, đến lượt tôi gọi món ăn, tôi liền lúng túng, lầm bầm lầu bầu nói: "Sao đều là cay vậy?", Mạn Văn gõ đầu tôi một cái, nói: "Tớ nói bạn học Tiểu Mạt, cậu chưa từng ăn món cay Tứ Xuyên à? Món cay Tứ Xuyên nổi danh chính là tê tê cay nha."

    Tôi không phục nói: "Tớ biết là cay, nhưng mà nên có một số món ăn phải không cay chứ?"

    "Vậy thì gọi đầu bếp cho chút món ăn không cay đi." Yen nhẹ giọng nói. Tôi như gặp cứu tinh, lập tức gật đầu nói được.

    Lúc món ăn còn chưa lên bốn người bọn họ đều líu ra líu ríu tán gẫu, chỉ có tôi cùng Yen lẳng lặng nghe, nàng mặc một bộ áo váy màu trắng, lúc ngồi hai tay ôm cánh tay, khóe miệng hơi giương lên. Tôi yên tĩnh chủ yếu là tôi quá đói, người tôi có một tật xấu, chính là hai ngày không ăn cơm toàn thân tôi liền vô lực, ngày hôm qua đều là ăn vặt, cách hiện tại rất lâu không ăn cơm, cho nên tôi rã rời. Thời điểm cơm cùng món ăn tất cả đều lên, tôi thực cao hứng, cầm lấy đũa liền ăn một miếng cơm. Người đang rất đói ăn cái gì cũng ngon miệng, tôi đang nỗ lực ăn thức ăn, các nàng còn đang không ngừng trò chuyện, đại khái qua mười phút, tôi nghe được Thiên Hi nói: "Ôi chao! Tớ nói Yen, sao cậu đến cả động tác ăn cơm cũng cầm đẹp như vậy? Có để người sống hay không? Cậu nhìn Mạt Mạt của chúng ta một chút, giống hệt quỷ đói đầu thai, chúng tớ còn chưa ăn xong nửa bát cơm, cậu ấy cũng đã đến bát cơm thứ hai. "

    Tôi suýt chút nữa nghẹn thở, lập tức liền cảm thấy oan ức, nhẹ giọng nói: "Tớ đói! Hai ngày nay tớ chưa một hột cơm nào vào bụng, chân yếu tay mềm." Nói xong các nàng đều cười lớn, chỉ có Yen dùng ánh mắt ôn nhu nhìn tôi:" Ăn từ từ, dễ tiêu hóa." Nhìn nàng, tôi xấu hổ hãm lại tốc độ, Trời ơi! Mắc cỡ chết người.

    Tôi ăn cơm không bỏ sót một hạt gạo, bình thường rất ít lãng phí đồ ăn, tôi lén lút nhìn Yen một chút, nàng cũng chầm chậm ăn xong cơm, hóa ra nàng cũng là người không lãng phí đồ ăn.

    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 10-22-17 lúc 04:32 AM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  10. The Following 11 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Chương 5:

    Chương 5
    Mời Đọc (Click Here) :

    Cơm nước xong chúng tôi tản bộ tán gẫu ngay ở vườn trường, mọi người trò chuyện lịch trình học âm nhạc của bản thân, rất nhiều người đều hâm mộ chúng tôi học âm nhạc, kỳ thực bọn họ không biết chúng tôi bỏ ra bao nhiêu tinh lực và thời gian, còn có tiền bạc người nhà cung cấp không ngừng. Trong sáu người điều kiện kinh tế tốt nhất chính là Mạn Văn và Yen, Mạn Văn học chính là kèn Cor, vóc người của nàng rất thích hợp học nó, thời điểm đứng dậy nhấc lên kèn cor thổi bay, cực kỳ ngầu, rất ít nữ sinh học loại nhạc cụ này. Từ nhỏ Yen đã bắt đầu học vĩ cầm, sơ trung bắt đầu học trường chuyên âm nhạc, ở trường học là nhân vật nổi tiếng, thường xuyên xuất ngoại đi thi đấu còn đoạt rất nhiều giải thưởng, thành tích chuyên ngành luôn luôn đứng nhất, những tin tức này đều là khai giảng không bao lâu thì có rất nhiều người đang nghị luận liền nghe được. Bởi vì ký túc xá chúng tôi có một bát quái nữ vương - Thiên Hi.

    Chúng tôi vừa đi vừa tán gẫu, nhìn thấy bên người có không ít tình nhân xuất song nhập đối, lúc này bát quái nữ vương Thiên Hi đột nhiên xoay người đối diện chúng tôi, giảo hoạt cười nói: "Các cậu đều thành thật thú tội ha, hiện tại ai có bạn trai? Không cho che giấu, ai che giấu người đó cũng không phải chị em tốt."

    Vẫn là Mạn Văn ngay thẳng nhất, nhận tội đầu tiên: "Chậc! Ngày đó vẫn là honey đưa tớ đến trường học, bất quá tớ không cho anh ấy đến ký túc xá." Thiên Hi lườm một cái nói: "Trời ạ! Chua chết người."

    Tiểu Đằng nói: "Luyện đàn đã đủ tốn thời gian, làm sao có thời gian đi cặp kè này nọ? Người theo đuổi đúng là có."

    Tư Khiết cũng nói tiếp: "Tớ cũng chỉ là có người theo đuổi, chưa từng yêu đương qua."

    "Ồ! Ca đích!" (chính là oh my god! Thiền ngoài miệng của Thiên Hi) hai người các cậu sinh vật ngoài hành tinh, đúng là bị các cậu hóa đá." Thiên Hi vẻ mặt khó mà tin được nói, con mắt liền chuyển hướng tôi và Yen, chúng tôi nhìn nhau một cái đều xấu hổ cúi đầu.

    "Đừng nói hai cậu cũng chưa từng yêu nha, Yen nhất định rất nhiều ong bướm vây quanh, khà khà! Thành thật thú tội."

    Yen nhìn Thiên Hi cười lắc đầu một cái nói: "Lúc học cao trung từng yêu mến một nam sinh, cảm tình chưa có nảy sinh đã bị người nhà bóp chết, sau đó chậm rãi phát hiện nam sinh đó cũng không phải kiểu tớ yêu thích, chỉ là có hảo cảm mà thôi."

    "Sau đó thì sao?" Mấy người các nàng bát quái tinh gần như cùng lúc hỏi Yen.

    Yen cười nói: "Sau đó vẫn luôn chưa từng xuất hiện người tớ yêu." Tiếp đó nàng lập tức đem đề tài chuyển hướng tôi "Hạ Mạt, còn cậu?"

    Tôi bị nàng đột nhiên hỏi như vậy, lại cà lăm: "A...cái này...tớ...lúc trước tớ...có một mối tình đầu bạn trai." Nói xong các nàng xông tới giống như muốn nghe đại tân văn. "Ôi trời ơi! Không nghĩ tới Mạt Mạt của chúng ta sẽ có bạn trai, thực sự là học tập yêu đương không bài trừ lẫn nhau ha."

    Tiểu Đằng cũng tham gia ồn ào: "Ừ! Thật không nghĩ tới, Mạt Mạt dáng vẻ thuần khiết đáng yêu cũng yêu sớm đó."

    Tôi lập tức cướp lời: "Nhưng mà chúng tớ chia tay rồi, chúng tớ chỉ là loại yêu đương rất thuần khiết đó thôi, không có như các cậu nghĩ tới đâu. Chớ nên nghĩ bậy." Tôi cũng không biết tại sao tôi lại lưu tâm giải thích như vậy.

    Bạn trai mối tình đầu của tôi là quen biết ở cao trung, hơn tôi một khóa, khi đó tôi là bộ trưởng tuyên truyền của trường, anh ấy là hội trưởng hội học sinh, hàng ngày có rất nhiều cơ hội tiếp xúc, anh theo đuổi tôi một năm tôi mới đáp ứng làm bạn gái anh, lúc anh sắp tốt nghiệp, có một buổi tối khi anh đưa tôi về nhà, đến dưới lầu, anh hôn tôi, là kiểu như chuồn chuồn lướt nước. Khi đó tôi đã tưởng rằng nụ hôn đầu là ngọt ngào, nhưng sau khi anh hôn tôi một chút cảm giác đều không có, thậm chí cảm thấy có chút dơ, lúc lên thang lầu tôi không ngừng chùi miệng, buổi tối tôi cũng không có vì chuyện này mà mất ngủ, nhưng trong lòng tôi có đáp án rất rõ ràng - tôi không yêu anh, vậy nên tình cảm của chúng tôi liền sống chết mặc bay rồi.

    Sau khi tôi giải thích xong, mới phát hiện Yen bình tĩnh nhìn tôi, lúc này Mạn Văn vỗ vai Thiên Hi một cái: "Cô gái nhỏ, cậu bát quái chúng tớ xong, có phải là cũng bàn giao khai báo của cậu nhỉ?" Chỉ thấy Thiên Hi cười như mê trai: "Bạn trai tớ học đại học ngay gần chúng ta, chúng tớ là bạn học cao trung, đã yêu hai năm, tình cảm vẫn ổn định, haha! Có cơ hội dẫn tới cho mọi người quen biết một chút ha."

    Chúng tôi vui đùa về tới ký túc xá, tiếp đó theo thứ tự tắm rửa, lúc Yen tắm xong đi ra mặt đỏ bừng bừng, tóc thật dài búi lên, lộ ra cái cổ nhỏ dài, mặc một tiểu váy ngủ tơ tằm đem hai cánh tay thon dài biểu lộ không sót, còn có xương quai xanh khiêu gợi tôi thích của nàng. Kinh ngạc nhìn nàng dọn tới dọn lui đồ đạc, lúc này Tư Khiết cũng tắm xong, kêu tôi khẩn trương đi tắm rửa, tất cả mọi người mệt mỏi, tắm xong lên giường đều không có tán gẫu, chúc nhau ngủ ngon xong liền ngủ say như chết rồi. Sáng sớm ngày mai còn có lễ khai giảng.

    Ngày thứ nhất khai giảng, sáng sớm sáu giờ tôi đã bị Mạn Văn giường trên lay tỉnh, nàng ta không phải xuống giường lắc thân thể tôi tỉnh, mà là nàng ngủ ở trên giường của nàng giãy dụa chiều cao khổng lồ đem tôi lắc tỉnh, cảm giác như là động đất vậy, cô gái nhỏ này động tác cũng quá lớn đi. Về sau có phải là tôi cũng bị đánh thức bằng cách như vậy? Ôi trời!

    Bất quá tôi có thói quen nằm lỳ ở trên giường, không nằm trên mười mấy phút tôi sẽ không thức dậy, trong túc xá động tác nhanh nhẹn nhất chính là Tiểu Đằng, động tác của nàng nhanh đến mức thật giống hàng ngày huấn luyện quân sự vậy, tôi chưa từng thấy người nào có thể sau khi tỉnh lại mở mắt ra, lập tức vọt ngồi dậy, sau đó giống như rô bốt cầm chậu rửa mặt bàn chải đánh răng phóng đi nhà vệ sinh. Khi các nàng đều tắm rửa trở về, tôi vẫn còn nằm ỳ ở trên giường, Tư Khiết tức giận đi đến ngồi ở bên giường, dùng sức nắm mũi tôi, không cho tôi hít thở. Nói: "Cậu con heo này, nhanh thức dậy cho tớ, bị muộn rồi, không thức dậy nữa chúng tớ mặc kệ cậu!." Nghe nàng nói tôi cũng không dám chậm trễ, tôi dùng tốc độ nhanh nhất tắm rửa mặc quần áo, sau khi sửa soạn xong, vừa vặn đủ thời gian, còn vui tươi hớn hở nói: "Động tác của tớ rất nhanh đi, ha ha!"

    Lúc này Yen mỉm cười lộ ra hàm răng trắng, rất bình tĩnh nói với tôi: "Hạ Mạt, quần áo của cậu mặc ngược rồi."

    Tôi lập tức cúi đầu nhìn áo phông của mình, mẹ ơi! Thời gian có thể chảy ngược một hồi hay không, mắc cỡ chết người. Mấy người ký túc xá đã cười đến gần chết rồi, tôi cảm giác mặt tôi sắp biến thành cà chua đỏ, chạy đi nhà vệ sinh đổi trở lại, thuận tiện tạt nước lạnh lên mặt. Lúc đi ra các nàng còn đang cười trộm, nói tôi có còn muốn hả hê không, tôi quả thực không nói nên lời.

    Nhanh chóng ăn xong bữa sáng, buổi sáng chín giờ đúng khai giảng, hiệu trưởng ở trên bục phát biểu mãnh liệt vang dội hùng hồn, nói đến mức tất cả chúng tôi nhiệt huyết sôi trào, thân thể như bôi đầy máu gà, tư thế cần phải tại trong đây bốn năm học tập thật tốt, tương lai làm một người có cống hiến cho xã hội. Trong đại hội còn yêu cầu vài bạn học thành tích thi vào mỗi khoa chuyên ngành đứng đầu đều phải tham gia dạ hội tân sinh nhập học biểu diễn, tôi cùng Yen và cả Tiểu Đằng đều ở trong danh sách.

    Sau khi lễ kết thúc, chúng tôi trở lại trong khoa của mình để báo danh, điền bảng. Học viện âm nhạc chia rất nhiều khoa hệ, hầu như mỗi khoa tuyển người đều khá ít, khoa thanh nhạc cũng chỉ có hai mươi mấy người, lão sư chuyên ngành của chúng tôi là lên lớp cá nhân, hệ thống lại khoa liền lên lớp tập thể, ngày hôm nay giáo viên chủ nhiệm mở ra họp lớp cho chúng tôi, chủ yếu là nói về vấn đề chọn lão sư chuyên ngành, mỗi người đều phải điền bảng. Trước khi chưa khai giảng, cô cô liền giúp tôi nghe ngóng giáo sư thanh nhạc tốt nhất trường này, cô ấy mới từ nước ngoài trở về, tinh thông ngôn ngữ 7 nước, nói tiếng Italy rất tốt, hơn nữa phương pháp dạy chính thống, tiên tiến, rất nhiều người đều tranh nhau tìm học cô. Cô cô bảo tôi đến lúc điền bảng ba cái chí hướng và nguyện vọng đều điền lên cô ấy.

    Lúc cầm lấy bảng, tôi không hề nghĩ ngợi liền điền Điền giáo sư (phòng ngừa thịt người, họ viết giả), sau khi điền xong chỉ chờ Điền giáo sư kiểm tra, cô ấy không nhận bạn làm đồ đệ chỉ có thể tìm lão sư khác. Thời điểm phỏng vấn tâm tình của tôi vẫn còn căng thẳng, không biết cô ấy có nhận mình hay không, không nhận thì làm sao bây giờ? Tôi không muốn lại tìm lão sư khác, lúc đến lượt tôi tiến vào phòng đàn của cô, ngẩng đầu nhìn cô, tôi sửng sốt một chút, đây không phải vị nữ giám khảo lúc trước tôi thi nói chuyện với tôi sao? Không cho tôi suy nghĩ nhiều, Điền giáo sư cùng tôi bắt chuyện: "Doãn Hạ Mạt, rất cao hứng chúng ta lại gặp mặt." Tôi xấu hổ nói: "Chào Điền giáo sư, em còn nhớ cô." "Sao vẫn còn căng thẳng như vậy? Đều thi vào đây rồi, hơn nữa làm học sinh của tôi tố chất tâm lý nhất định phải tốt, tố chất tâm lý không tốt, cho dù hát hay cũng vô dụng.". Điền giáo sư nói rất nghiêm túc, sau khi tôi nghe xong lập tức ngẩng đầu ngay ngắn, sống lưng thẳng tắp, hai tay vuông góc. Sau khi thấy cử động của tôi cô liền nở nụ cười. Tiếp đó nói muốn nghe trình độ phân biệt âm thanh của tôi, liền bắt đầu giúp tôi luyện giọng. Mấy phút kiểm tra xong, Điền giáo sư vui vẻ nói với tôi: "Ừm! Âm sắc, hát rõ chữ, khí tức mọi phương diện đều không tệ, tôi sẽ nhận em làm học trò của tôi."

    Tôi vui mừng cúi người chào thật sâu nói: "Cảm ơn Điền giáo sư, rất vinh hạnh có thể trở thành học sinh cô." Điền giáo sư đứng lên vỗ vỗ bờ vai của tôi nói:"Đứa nhỏ, sáng ngày mốt đúng tám giờ rưỡi lên phòng đàn học, trước tiên sắp xếp vài bài hát cho em trở về luyện, nhưng nhất định phải thuộc lòng toàn bộ bản nhạc, tôi không thích học sinh nhìn lời rồi hát, trở về đi thôi."

    Từ phòng đàn đi ra, cảm giác trọng lượng thân thể đột nhiên giảm bớt rất nhiều, tôi đắc ý nói tin tức này cho cô cô, sau đó sẽ gọi cho ba mẹ rồi bắt đầu đi về ký túc xá, nửa đường tôi liền gặp Yen. Nàng xách theo nhạc cụ của nàng, vừa đi vừa nói cùng một nam sinh đứng bên người nàng, Yen nhìn thấy tôi liền chủ động tiến lên chào hỏi: "Hạ Mạt, cậu đang ở đây cười khúc khích cái gì? Có phải được lão sư chuyên ngành cậu muốn tìm nhận rồi?" Lòng tôi nghĩ sao mà nàng biết? Sau đó đi đến cùng Yen một chỗ, nàng nói với tôi: "Cậu nha! Tâm tình lại như phong vũ biểu đều rõ ràng hiện ở trên mặt, vừa nhìn liền biết cậu nghĩ cái gì." Ôi! Tôi liền biết đời tôi cắm ở trong tay nàng.

    Tôi vui vẻ nói: "Haha! Bingo! Cậu đoán thật chính xác, vậy còn cậu? Chọn vị giáo sư nào?"

    Yen còn chưa nói, nam sinh đứng cạnh nàng liền nói: "Yen giỏi như vậy, trước khi chưa lên đại học, Vương giáo sư đã đáp ứng nhận em ấy làm học trò rồi." Tôi đánh giá nam sinh vóc người tầm trung này, đeo kính không gọng, khuôn mặt nữ tính trắng nõn nà, quần bò áo sơ mi trắng, trong tay cũng xách theo vĩ cầm, vừa nhìn chính là loại học sinh đúng quy đúng củ, lại rất ngạo khí.

    Lúc này Yen liền giới thiệu: "Vị này chính là Lưu Minh sư huynh của tớ, vị này chính là Hạ Mạt bạn cùng phòng của em." Chúng tôi đơn giản lên tiếng chào hỏi, Lưu Minh liền nói: "Anh mời các em đi ăn cơm, coi như chúc mừng các em một hồi." Yen rất nhanh đã cự tuyệt, nói còn có chuyện nói với tôi, bảo lần sau có cơ hội cùng nhau ăn cơm. Ánh mắt Lưu Minh lộ ra thất vọng, nhưng lại không tiện nói cái gì nữa, liền gật đầu đồng ý.

    Chờ Lưu Minh đi rồi, tôi nhìn Yen nói: "Cậu có chuyện gì muốn nói với tớ?"

    "Không có chuyện gì, chính là không muốn ăn cơm cùng sư huynh, xin lỗi! Mượn cậu qua cầu rồi." Yen xin lỗi nhìn tôi nói.

    Nghe nàng nói vậy đột nhiên tôi muốn trêu đùa nàng một chút, làm ra vẻ oan ức nói:"Tớ lớn như vậy chưa từng bị người mượn dùng qua đâu, lần đầu tiên của tớ cứ như vậy mà cho cậu." Mặt Yen xoạt thoáng cái liền đỏ, nhìn vẻ mặt nàng tôi rất muốn bật cười, nhưng cùng lúc lại hối hận vừa nói câu kia, có thể dọa nàng sợ hay không.

    Nàng rất vô tội nhìn tôi nói: "Vậy làm sao bây giờ? Tớ không phải cố ý, tớ mời cậu ăn cơm xin lỗi nhé!" Tôi thoải mái cười ha hả: "Haha! Trêu cậu chơi đó! Tuyệt đối đừng coi là thật nhé!"

    Yen tiến lên nhẹ nhàng ngắt mặt tôi, mím môi nói: "Tớ liền biết cậu trêu chọc tớ, về sau tớ phải đề phòng cậu một chút." Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc thân mật nhỏ với nàng, tim đập rồi...

    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 08-31-17 lúc 05:28 AM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  12. The Following 12 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


  13. #7
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Chương 6:

    Chương 6
    Mời Đọc (Click Here) :


    Cùng Yen náo xong, chúng tôi lại gọi điện thoại cho mấy vị "tiên nữ" kia cùng nhau ăn cơm, các nàng ấy thi phỏng vấn, cùng đồng học ăn cơm, không rảnh để ý chúng tôi, tôi liền đề nghị đi căn tin tùy tiện ăn một chút, Yen nói: "Không phải nói mời cậu đi ăn cơm ngon sao? Chúng ta tìm một quán ăn đi."

    Tôi làm bộ tức giận nói: "Tớ đã nói là tớ đùa giỡn mà, sao cậu còn tưởng thật vậy? Cơm nước căn tin vừa tiện vừa ngon, cần gì phải lãng phí tiền chứ?"

    Yen nhìn tôi như vậy cũng không nói gì nữa, cười tới gần tôi, tay trái kéo cánh tay của tôi: "Vậy chúng ta đi!" Nói rồi liền đi về phía căn tin.

    Đi đến căn tin chúng tôi gọi cơm rồi tìm một chỗ ngồi thanh tĩnh, tôi nhìn nàng gọi cơm nước cũng không nhiều, đều là chút thanh đạm, tôi tự gọi chút thịt gà thái hạt lựu, lúc vừa định ăn thì phát hiện có rau cần đi kèm thịt thái hạt lựu, tôi liền theo thói quen chọn rau cần gắp ra, để ở một bên. Yen nhìn cử động của tôi, nhẹ nhăn mày nói: "Cậu không ăn rau cần sao?"

    Tôi không phản đối nói: "Ừ! Tớ cảm thấy ăn rau cần có mùi vị say xe, là lạ."

    "Vậy rau thơm, hành thái, khổ qua, những thứ đó cậu đều không ăn?" Yen hỏi.

    "Sao cậu biết? Tớ đúng là không ăn mấy thứ đó, hàng ngày ba mẹ đều ép buộc tớ ăn, tớ đều không ăn."

    "Người lớn rồi không thể kén chọn bừa bãi, những thức ăn đó đều rất có lợi cho cơ thể, chậm rãi tiếp thu chúng nó, biết đâu có một ngày cậu sẽ cảm thấy ăn thật ngon đây?" Yen dịu dàng nói.

    "Được rồi! Tớ tận lực đi thử nghiệm nhiều hơn." Cũng không biết tại sao, lúc Yen nói với tôi lời này, tôi sẽ sảng khoái đáp ứng nàng như vậy, trước đây ba mẹ nói tôi mãi, tôi đều vào tai này ra tai kia.

    Nói xong Yen liền nhìn rau cần của tôi một cái, ra hiệu tôi liền bắt đầu thử nghiệm ngay từ bây giờ. Đã sảng khoái đáp ứng người ta như vậy, không thể không nhắm mắt gắp lên một cọng rau cần nhỏ từ từ bỏ vào trong miệng, tôi không có nhai nhiều, liền nuốt mất. Yen nở nụ cười nói: "Thật ngoan!"

    Cứ như vậy về sau trải qua Yen nhõng nhẽo đòi hỏi, tôi thật sự đã yêu ăn rau cần, rau thơm, hành, còn có khổ qua, phục tôi đi!

    Cơm nước xong chúng tôi đặt gọn khay thức ăn liền chuẩn bị về ký túc xá, lúc quay người Yen bị một cô gái không cẩn thận đụng phải, mà cơm nước còn thừa trên khay thức ăn trong tay cô gái đều đổ lên quần áo của nàng, cô gái đó sợ hãi, không ngừng nói xin lỗi. Yen vẫn duy trì bình tĩnh như thường, mỉm cười nói: "Không có chuyện gì! Không sao đâu! Cũng không phải cậu cố ý, trở về giặt một cái liền ổn." Tôi nhìn vết bẩn đầy trên người nàng, quần áo nhạt màu đều bị nhuộm thành một tảng lớn, tôi móc ra giấy ăn lau giúp nàng, khẩn trương nói: "Nhanh chút trở về giặt đi, nếu không liền rửa không sạch rồi." Cô gái đó cũng gấp đến độ sắp khóc nói: "Nếu không tớ giúp cậu giặt đi, nếu như giặt không sạch tớ sẽ bồi thường."

    "Thực sự không cần, không có chuyện gì. Hạ Mạt chúng mình trở về thôi." Yen nắm tay tôi liền đi ra ngoài, tôi bị cảm phục bởi giáo dưỡng tốt tính hòa hảo của nàng. Ngoan ngoãn được nàng nắm tay đi, tay nàng thật mềm mại, thật ấm áp thật thoải mái. Thời điểm đi tới dưới lầu ký túc xá, nàng ý thức được chính mình nắm tay tôi thật lâu, sau đó xin lỗi thả tay ra, xấu hổ nhìn tôi cười. Nụ cười này của nàng làm tôi cũng ngây ngốc cười theo, tiếp đó chính là hai người đều cười ra tiếng.

    Về ký túc xá tôi bảo nàng mau mau cởi quần áo ra tắm rửa, nàng ừ một tiếng rồi tiến vào nhà vệ sinh. Qua mấy phút tôi tới gõ cửa một cái, nói: "Yen, cậu đưa quần áo dơ cho tớ đi, tớ mang ra ban công giúp cậu dùng nước tẩy quần áo ngâm trước." Một lát sau nàng nhẹ nhàng mở ra một khe cửa, đỏ mặt nói:"Đã làm phiền cậu rồi, cảm ơn!"

    Tôi đáp lại câu không khách khí sau đó liền cầm quần áo ra ban công giặt giúp nàng, may mà giặt sạch đúng lúc, vết bẩn rất nhanh cọ sạch, đến khi nàng tắm xong đi ra, tôi vừa vặn đem quần áo đi phơi. Nàng đi tới kéo cánh tay tôi, kinh ngạc nhìn tôi nói: "Cậu giúp tớ giặt sạch thế nào vậy? Cậu xem tay cậu đều đỏ rồi."

    "Dễ như ăn cháo mà thôi, chút lòng thành." Nói xong nháy mắt với nàng. Nàng rất dịu dàng nói câu: "Cảm ơn!"

    Đây là việc nhỏ thứ nhất tôi làm vì nàng, lúc đó tâm tình quả là nho nhỏ kích động......






    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 08-18-17 lúc 01:30 PM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  14. The Following 11 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


  15. #8
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Phiên ngoại 1

    Phiên ngoại 1
    Mời Đọc (Click Here) :

    22:59:29 11-7-2012

    Mấy ngày nay Yen trở về tôi đều không thể chăm chút nàng thật tốt, trái lại có lúc là nàng chăm sóc tôi. Bởi vì gần đây có biểu diễn và mời thu âm. Sáng nay vốn là muốn làm bữa sáng salad cho nàng ăn, ai dè tôi ngủ say như chết, không nghe được đồng hồ báo thức vang. Đến khi tôi tỉnh lại, nàng đã không ở bên cạnh tôi, tôi lập tức nhảy dựng lên, giày cũng không đeo, đi chân trần ra ngoài phòng khách, không ai. Sau đó đi nhà bếp, nhìn thấy nàng đang ép nước trái cây làm bữa sáng, nhìn bóng lưng của nàng, lòng tôi đau quá. Đi tới dán mặt vào sau lưng nàng, ôm eo của nàng.

    Nàng xoay người ôm tôi, nhỏ giọng nói: "Bảo bảo rời giường rồi! Rất nhanh sẽ có bữa sáng ăn, chờ tớ thêm một lát." Nói xong hôn lấy lỗ tai tôi. Cái gì tôi cũng chưa nói, khi đó chỉ muốn ôm nàng thật chặt không buông, nàng thấy tôi không lên tiếng cũng không chịu buông tay, hỏi tôi làm sao vậy? Có phải là gặp ác mộng?

    Tôi nói: "Xin lỗi! Mấy ngày nay không thể chăm sóc cậu thật tốt, trong lòng tớ khó chịu, vừa nãy tỉnh lại không thấy cậu đâu đột nhiên tớ rất sợ, tớ tưởng là cậu đi xa rồi."

    "Đứa ngốc! Tớ yêu thích làm rất nhiều chuyện vì cậu, vả lại mấy ngày nay tớ cũng ngủ đến thỏa thuê, ngày hôm nay tỉnh lại nhìn cậu ngủ rất say, liền biết khoảng thời gian này cậu mệt muốn chết rồi." Yen vừa nói vừa vuốt tóc tôi.

    "Tớ cảm giác bây giờ là hạnh phúc nhất, chúng ta nhất định phải tiếp tục hạnh phúc thật dài thật lâu. Không được rời khỏi tớ, tớ không muốn lại trải qua những tháng ngày như trước nữa." Tôi tự lẩm bẩm nói. Lúc này Yen rời đi ôm ấp của tôi, hai tay nâng mặt tôi, ánh mắt chuyên chú nhìn tôi nói: "Chỉ cần cậu không vứt bỏ tớ, đời tớ liền kề cạnh cậu, không đi đâu cả."....

    Hôm nay nàng cũng có rất nhiều chuyện phải bận bịu, nhưng buổi tối nàng vẫn kiên trì muốn tới đón tôi trở về, tôi chờ nàng ngay ở cửa chính sảnh âm nhạc, không tới năm phút xe liền lái tới trước mặt tôi, tôi vui vẻ lên xe, hai người ôm nhau, tiếp đó nàng từ sau xe lấy ra một bó hoa loa kèn được đóng gói tỉ mỉ, vui vẻ nói: "Đừng nên hỏi tại sao, ngày hôm nay chính là tớ muốn tặng hoa cho cậu, thích không?"

    Tôi nhếch môi vui vẻ cười ngây ngốc, lại có chút xin lỗi nói:"Yêu thích, cảm ơn! Chỉ có cậu hiểu tớ."

    Mặc dù khoảng thời gian này mệt, nhưng tôi thật sự rất vui vẻ, chỉ vì có nàng.............

    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 10-09-17 lúc 10:27 AM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  16. The Following 8 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


  17. #9
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Chương 7:

    Chương 7
    Mời Đọc (Click Here) :


    Sau khi chính thức nhập học, mấy người chúng tôi cũng bắt đầu bận túi bụi, từng người đều tìm được giáo sư lên lớp yêu quý, vì vậy đều rất tích cực đi phòng đàn luyện tập. Luyện mệt mỏi chúng tôi liền đi phòng đàn của mọi người xuyến môn*, tán gẫu một hồi. Khai giảng tới nay Yen cũng không đi qua phòng đàn, tham gia lớp học của Vương giáo sư, vừa học thì gần như nán lại cả ngày, có lúc tôi sẽ bất giác nhớ tới nàng, nét mặt của nàng rất rõ ràng khắc vào trong đầu tôi.

    (*Xuyến môn: Nghĩa là đến nhà hàng xóm, bằng hữu, thân thích ngồi một chút, nói chuyện phiếm, thăm hỏi. Xuyến môn là một loại văn hóa đang biến mất. Khái niệm xuyến môn khá rộng rãi, không chỉ hạn chế ở mang tới lễ vật làm khách, và đi chúc Tết trong lúc tết xuân đi thăm họ hàng, truyền đạt chúc Tết năm mới.)

    Qua mấy ngày liền phải tân sinh biểu diễn rồi, tôi không biết nên hát ca khúc nào hay, liền đi tìm Điền giáo sư, cô chọn cho tôi một tuyển đoạn nhạc kịch, nói tôi mới vừa nhập học không nên hát ca khúc độ khó quá cao, sợ tôi khẩn trương liền điều động không được. Bài hát này giai điệu phi thường đẹp, người biểu diễn muốn hát được nó, và muốn diễn dịch đến mức thu thả như thường* không phải chuyện dễ dàng, cho nên muốn tôi trở về luyện tập thật tốt, đồng thời phải lý giải ý cảnh ca từ. Buổi chiều còn chưa tới năm giờ tôi về ký túc xá, nhìn thấy vẫn chưa có người nào trở về, tôi đặt gọn sách, đi tới ban công chậm rãi duỗi cái lưng mệt mỏi, thuận tiện thu hồi quần áo đã hong khô của mọi người, lúc này đột nhiên có thanh âm vĩ cầm truyền vào tai, hình như âm thanh truyền xuống từ trên mái nhà, nghe được kỹ xảo của người gảy đàn cực kỳ tinh xảo, có loại cảm giác khấu nhân tâm huyền**.

    (*Thu thả như thường: hình dung tiến hành biểu diễn nghệ thuật cảm tình tập trung vào thỏa đáng.

    **Khấu nhân tâm huyền: Làm người xúc động.)

    Thu thập xong quần áo, tôi không nhịn được hiếu kỳ, muốn chứng kiến người tài giỏi này, liền chạy đến tầng cao nhất. Lúc lên tới tầng cao nhất, nghe thấy tiếng vĩ cầm cách tôi càng ngày càng gần càng ngày càng rõ, băng qua một cổng vòm chính là sân thượng, sân thượng thật là lớn! Đứng ở phía trên phóng tầm mắt ra xa là có thể trông thấy mỹ cảnh của thành phố này. Lúc này tiếng đàn ngừng lại, tôi tiếp tục đi về phía trước, nhìn thấy một bóng lưng mĩ lệ thon dài, nàng mặc một bộ váy dài xanh lục nhàn nhạt, lộ ra xương vai khiêu gợi, tóc búi lên, thấy được cần cổ thật dài.... Đây không phải chính là Yen sao?! Hình ảnh này tôi quen thuộc.

    Nhạc cụ dây nàng cầm trong tay đặt trên giá nhạc, dùng khăn lau chuyên dụng lau vĩ cầm, đang chuẩn bị làm tốt thu dọn. Tôi ở phía sau nàng dịu dàng nói: "Là cậu sao?!"

    Khả năng bị tiếng nói của tôi dọa, nàng lập tức xoay người lại, con mắt kinh ngạc nhìn tôi.

    "Dọa cậu sợ à? Tớ là bị tiếng đàn của cậu hấp dẫn tới, hóa ra sân thượng của chúng ta là địa phương tốt nha, được cậu phát hiện sớm nhất." Tôi vừa nói vừa đi tới phía nàng.

    "Ừm! Ngày đó mang chăn lên phơi nắng phát hiện, tớ rất yêu thích nơi này, có thể làm cho lòng tớ yên tĩnh, cậu là người tốt thứ hai phát hiện nơi này." Yen khôi phục mỉm cười nhìn tôi nói.

    "Tớ tưởng là cậu còn ở chỗ Vương giáo sư đây, sao hôm nay quay trở về sớm như vậy?" Tôi hỏi.

    "Dạ hội tân sinh biểu diễn sắp bắt đầu rồi, cho nên mấy hôm nay thời gian thầy phụ đạo tớ sẽ lâu chút, hôm nay lên lớp lại, hiệu quả không tệ, vì thế liền để tớ về sớm một chút rồi. Ca khúc của cậu chuẩn bị xong chưa?" Yen trả lời.

    "Ừm! chuẩn bị xong rồi, chỉ sợ đến lúc đó sẽ căng thẳng." Tôi cúi đầu nhìn giày của mình nói.

    Nàng tiến lên đặt tay phải lên vai trái tôi, giương khóe miệng nói: "Mạt Mạt chính là rất thẹn thùng, tận lực điều chỉnh tâm thái của mình một chút, về sau thường xuyên lên sân khấu biểu diễn thì sẽ không khẩn trương, lúc cậu hát tuyệt đối không nên nhìn khán giả, con mắt chỉ nhìn thẳng phía trước, tưởng tượng phía trước là một vùng phong cảnh, cậu là đang hướng về thiên nhiên ca hát. . ." Tôi ngây ngô cười haha, vuốt cổ mình gật đầu, trong lòng là vui vẻ, vui vẻ lần đầu tiên nàng nói với tôi nhiều lời như vậy, hơn nữa lần đầu tiên gọi tôi là Mạt Mạt, tuy rằng rất nhiều người cũng gọi tôi như vậy, nhưng thời điểm nói ra từ trong miệng nàng, tôi cảm giác không giống nhau.

    Về sau cái sân thượng này chứa đựng rất nhiều hồi ức tốt đẹp của hai chúng tôi, có sung sướng, cũng có thương cảm......

    Ngày mai sẽ phải chính thức biểu diễn, tôi vội vàng cùng Tiểu Đằng hợp đệm nhạc và tẩu đài*, để nàng ấy đệm nhạc cho mình tôi cực kỳ yên tâm, thành tích dương cầm của nàng cũng vô cùng tốt, hơn nữa chúng tôi là chị em tốt, nàng sẽ rất kiên trì phối hợp. Tiếp đó chính là đợi buổi chiều cô cô đem quần áo biểu diễn cho tôi, ngày đó sau khi cô biết tôi phải lên sân khấu biểu diễn, tan ca cô liền đến đón tôi đi một cửa hiệu cắt may lâu năm chuyên làm lễ phục theo yêu cầu tạo ra hai bộ quần áo biểu diễn đo theo vóc người tôi, đó là lễ vật nhập học cô tặng tôi, lúc đó tôi cảm động cực kỳ. Sau khi nhận được quần áo, cô cô bảo tôi ở ký túc xá mặc vào thử xem, lúc đó ký túc xá năm người đều ở, đáng tiếc Yen còn chưa có trở lại. Lúc mặc lên người phi thường thích hợp, mấy cô gái nhỏ bên cạnh cũng không ngừng tán thưởng khen đẹp, đều nói đến lúc đó cũng muốn đi tìm vị thợ may đó làm.

    (*tẩu đài: Chỉ diễn viên, người mẫu thời trang trước khi đến lúc biểu diễn ở trên vũ đài đi lại luyện tập, quen thuộc vị trí.)

    Đêm đó cách khai diễn còn có hai giờ, tôi, Yen và Tiểu Đằng ở sau sân khấu chuẩn bị trang điểm, vừa nhắc tới trang điểm tôi liền đặc biệt đau đầu, từ trước đến nay tôi không lên sân khấu biểu diễn tuyệt đối sẽ không trang điểm, cảm thấy từng tầng từng tầng hóa học phẩm bôi lên mặt sẽ rất khó chịu, không kịp thở. Lúc tôi đang phiền muộn, quân đoàn tiếp viện của chúng tôi đến rồi, Tư Khiết, Thiên Hi, còn có Mạn Văn ở căn tin vì chúng tôi mua đến cơm nước ngon miệng, Tư Khiết nói: "Đừng trang điểm trước, nhanh chút ăn cơm, nguội sẽ không ngon nữa. Có điều Mạt Mạt đêm nay cậu chỉ có thể ăn hai bát cơm, hát xong chúng tớ lại bù cho cậu ăn khuya." Tôi bất đắc dĩ méo miệng gật đầu. (người học âm nhạc đều biết trước biểu diễn phải [bão xuy ngạ xướng]*, các nàng sợ tôi ăn no, khi đang hát sẽ nấc cụt.)

    (*bão xuy ngạ xướng: chỉ người thổi nhạc cụ cần ăn cơm no, mà hát hí khúc thì bụng phải trống không.)

    Lúc này Thiên Hi lại đây ôm cổ tôi nhạo báng nói: "Oan ức Mạt Mạt của chúng tớ rồi ha, sau đó chúng tớ giúp cậu trang điểm đi, trong ba người các cậu vừa nhìn liền biết cậu không biết trang điểm, tay chân vụng về. Em muốn tỷ tỷ giúp em trang điểm phiên bản nào? Bản nhỏ Tống Tổ Anh? Hay là bản nhỏ Ân Tú Mai? Hay là bản nhỏ Sarah Brightman?" Nói xong các nàng đều bật cười, tôi vừa tức giận vừa buồn cười đẩy nàng ra nói: "Tớ không muốn phiên bản nhỏ nào cả, vĩnh viễn giữ chính bản." Thiên Hi vỗ ngực một cái, tự tin tràn đầy nói: "Được rồi! Đảm bảo đêm nay cậu đẹp chết toàn trường, còn có thể đưa tới rất nhiều miến* đây." Cô nàng Thiên Hi này không phải khoác lác, năng khiếu trang điểm của nàng thực sự rất khá, tốt nghiệp đại học chưa hai năm nghề phụ của nàng chính là liên quan tới trang điểm, hiện tại so với chính nghiệp còn làm đến thuận buồm xuôi gió.

    (*Miến: Miến là một hài âm từ đơn anh ngữ fans.)

    Thời điểm Thiên Hi giúp tôi trang điểm xong, các nàng đều đang nhìn tôi, Tư Khiết "oa" một tiếng, Mạn Văn bất khả tư nghị nhếch miệng nói: "Trời ạ! Chuyện này...đây là Doãn Hạ Mạt sao? Quả thực như biến thành người khác."

    Thiên Hi cuống lên, cướp lời: "Ôi chao! Các cậu có ý gì vậy? Là đẹp hay không đẹp?" Ôi! Tôi lại giống như một triển lãm phẩm lẳng lặng đứng cho các nàng bình luận.

    "Trịnh Thiên Hi cậu đó, không nghĩ tới cậu thật là có chút tài năng, được! Về sau cậu liền là tay sai chuyên gia trang điểm của chúng tớ đi." Mạn Văn ôm lấy bờ vai nàng nói.

    "Ha ha! Kĩ thuật của tớ không thể chê đi, cậu xem hiện tại Mạt Mạt của chúng ta quả thật là như đại minh tinh nha." Thiên Hi hưng phấn đắc ý khoe khoang nói.

    Tôi đầy lòng nghi ngờ đi đến trước bàn trang điểm, nhìn bản thân trước mắt. Thật sự không giống tôi trong cuộc sống, cảm giác có chút xa lạ, nhưng tôi phi thường hài lòng Thiên Hi giúp tôi trang điểm. Chính đang đờ ra đối với bản thân, lại nghe được các nàng hô to gọi nhỏ nói cái gì, khi tôi quay đầu nhìn sang, trông thấy Yen đã trang điểm xong hướng đi tới các nàng.

    Đêm nay nàng thật xinh đẹp, tóc dài thẳng mượt xõa ra hai vai, tóc mái sơ lên, lộ ra cái trán trơn bóng, đeo hai bông tai hạt thủy tinh dây chuyền, sau khi trang điểm ngũ quan càng hiện ra góc cạnh, vận trên người một dạ phục màu đen lộ vai, mặc dù thiết kế đơn giản, nhưng vừa vặn bộc lộ ra khí chất của nàng, cao quý, yên tĩnh, thần bí mà lại e thẹn.

    Tôi ngơ ngác nhìn nàng, lúc này ánh mắt của tôi và nàng tụ hợp, tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là lúc nàng nhìn thấy tôi, trong ánh mắt chớp hiện tia sáng, nàng đi về phía tôi, nhìn khuôn mặt tôi nói: "Mạt Mạt, đêm nay cậu thật là xinh đẹp." Tôi đang muốn nói cái gì, các nàng đã đi lại đây, Thiên Hi hết sức vui nói: "Đó đều là công lao của tớ, đẹp chứ?"

    "Ừ! Trang điểm thế này rất hợp với cậu ấy." Yen nhìn tôi nói.

    "Được rồi, thời gian chênh lệch không nhiều lắm, các cậu cố gắng biểu hiện đi! Đêm nay thuộc về các cậu, chúng tớ ở dưới sân khấu mạnh mẽ vỗ tay cho các cậu." Tư Khiết nói xong sáu người chúng tôi tay đắp tay cùng nhau kêu lên: "Cố lên cố lên!"

    Dạ hội chính thức bắt đầu.......




    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 10-02-17 lúc 02:45 PM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  18. The Following 10 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


  19. #10
    Ngày tham gia
    Feb 2017
    Vị trí hiện tại
    Ở đâu đó
    Bài viết
    102
    Ngân lượng
    222
    Thanked: 611

    Chương 8:

    Chương 8
    Mời Đọc (Click Here) :


    Dạ hội mở màn từ dàn nhạc giao hưởng của học viện, đêm đó người biểu diễn đều ở hậu trường căng thẳng cùng chờ đợi biểu diễn. Trong ba người, Tiểu Đằng biểu diễn trước tiên, đêm đó nàng biểu hiện rất xuất sắc, chưa từng xuất hiện sai lầm. Lúc còn có hai tiết mục liền đến lượt tôi, có lẽ Yen nhìn thấy tôi rất căng thẳng, liền đến nắm tay tôi, dịu dàng nói: "Đừng căng thẳng, trước khi lên sân khấu hít sâu ba lần, để cho nhịp tim mình ổn định lại." Tôi thử dùng tâm thái thả lỏng hỏi nàng: "Vậy trước khi cậu lên sân khấu cũng làm như vậy sao?"

    "Ừ! Ai lên sân khấu cũng sẽ căng thẳng, nhưng chậm rãi quen thuộc là được, chỉ cần cậu còn nhớ và làm theo những lời ngày đó tớ nói với cậu ở trên sân thượng là tốt rồi." Yen vừa nói vừa cầm lấy túi trang điểm của nàng, lấy ra một tấm mút phấn mới, nhẹ nhàng ấn lại bộ mặt của tôi giúp tôi bổ trang, mặt tôi lập tức cảm giác nóng hừng hực.

    "Đừng nhúc nhích! Lớp trang điểm của cậu đã có chút trôi mất, nhắm mắt lại." Nàng nhỏ giọng nói, khi tôi nhắm mắt lại, có thể cảm giác được khoảng cách của nàng rất gần, gần đến mức mặt tôi có thể cảm nhận được hơi thở của nàng, hơi thở của nàng pha lẫn mùi thơm trên cơ thể xông vào mũi, mùi hương thật dễ chịu! Trái tim tôi nhảy lên kịch liệt còn hơn cả lúc chờ đợi biểu diễn, vẫn không dám mở mắt ra nhìn nàng. Tôi hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi mở mắt ra, nàng cũng bình tĩnh nhìn tôi, chúng tôi cứ "không khách khí" nhìn nhau như vậy, qua vài giây, nàng thăm thẳm nói: "Hóa ra tròng mắt của cậu là màu cà phê." Tôi bị lời nói này của nàng ngây ngẩn cả người, còn chưa hồi thần, Tiểu Đằng liền đến, vội vàng nói: "Kế tiếp liền đến chúng ta. Mau mau chuẩn bị!" Tôi lập tức đứng lên, nàng cũng đi theo đến, vỗ mặt tôi nhè nhẹ nói: "Cố lên! Cậu làm được."

    Sao đột nhiên cảm giác như lên pháp trường thế này? Để giảm bớt bầu không khí đáng chết lúc này, tôi lộ ra khuôn mặt tươi cười tinh nghịch nói: "Xem ra, đêm nay tớ phải chấn động toàn trường, haha."

    Thời điểm chúng tôi ra trận, nhìn thấy sảnh âm nhạc không còn chỗ ngồi, một mảnh đen thui đầu người, hàng thứ nhất đều là lão sư và lãnh đạo của học viện. Đột nhiên tôi nhớ tới lời Yen nói với tôi, không nên nhìn khán giả, hít sâu! Hít sâu! Tôi và Tiểu Đằng hơi cúi mình hướng về khán giả, tiếng vỗ tay vang lên. Tôi vịn dương cầm ba góc nhìn Tiểu Đằng ngồi xuống ghế dương cầm chuẩn bị kỹ càng, nhìn tôi, tôi nhẹ nhàng gật đầu ra hiệu có thể bắt đầu. Đêm nay ca khúc tôi biểu diễn là bài hát 《Memory》trứ danh trong nhạc kịch 《Cats》.

    Lúc Tiểu Đằng đàn khúc nhạc dạo, giai điệu ưu mỹ chậm rãi xuất hiện, tôi lập tức tiến vào trạng thái, đầu óc hiện ra biểu hiện tâm lý nhân vật bên trong kịch, cùng với ý cảnh hát ca, ca hát quên mình khiến tôi có thể diễn kịch đến thu thả như thường, cảm giác đó thật tuyệt. Hiện trường lặng ngắt như tờ, mãi sau khi một khúc kết thúc tôi nghênh đón tràng vỗ tay như sấm, tôi thành công rồi! Khi đó trong lòng tôi thở thật dài nhẹ nhõm một hơi.

    Sau khi cúi chào chạy trở về hậu trường, Yen xinh đẹp nhẹ nháy mắt phải hướng tôi giơ ngón cái, nói: "Hát hay quá! Tớ nghe còn chưa hết thòm thèm, vẫn muốn nghe nữa." Nàng tán thưởng tôi như vậy, tôi sướng đến phát điên, kéo tay nàng vui vẻ nói: "Thật sự? Vậy sau này tớ thường xuyên hát cho cậu nghe." Tiểu Đằng bỗng chen vào một câu: "Chao ôi! Bên cạnh các cậu còn có một người sống sờ sờ đứng đây." Tôi thân mật kéo cánh tay Tiểu Đằng nói: "Cô bé! Cám ơn cậu, đêm nay không có cậu, tớ nghĩ tớ sẽ không hát được tốt.".

    "Khà! Câu nói này tớ thích nghe. Yen, sắp tới lượt cậu, biểu hiện thật tốt nhé." Tiểu Đằng nói.

    Dù sao Yen kinh nghiệm lên sân khấu phong phú, nàng bình tĩnh cầm vĩ cầm ra trận, lúc này tôi nghe được tiếng xao động dưới sân khấu, tiếp theo là tiếng vỗ tay, tôi đoán nàng đi đến đâu cũng sẽ trở thành tiêu điểm đi, khi nàng giữ đàn lên xương quai xanh bên trái, hiện trường lập tức yên tĩnh lại, nàng ra hiệu bạn tấu dương cầm có thể bắt đầu, một bản concerto cho vĩ cầm giọng mi thứ của Mendelssohn bắt đầu rồi, âm giai thứ giai điệu biểu lộ ra cao quý ôn nhu, như một bức thi họa, sau khi tiến vào phức điệu, đây là bản violin concerto mê người nhất trong chương nhạc nhu hòa.....

    Tôi ở sau sân khấu lẳng lặng nhìn nàng biểu diễn, vẻ mặt của nàng, mỗi một động tác nàng giương vĩ kéo đều thật sâu hấp dẫn tôi, tôi xem ngây dại rồi...

    Doãn Hạ Mạt ....trái tim mày lại kịch liệt nhảy lên.




    Sửa lần cuối bởi Nú Bảy; 08-31-17 lúc 05:39 AM.
    Nú Bảy Tài sản
    Minh Giáo Cái Bang

  20. The Following 9 Users Say Thank You to Nú Bảy For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •