+ Trả lời chủ đề
Trang 1 của 11 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 107
  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Dường Như Dì Đã Nói Yêu Tôi



    DƯỜNG NHƯ DÌ ĐÃ NÓI YÊU TÔI




    Tên gốc: 仿佛你已开口跟我说爱我

    Tác giả: Thỏ Con Kể Chuyện.

    Thể loại: Thực văn, tình yêu bách hợp tinh khiết, thầm mến không chung một chỗ.

    Tình trạng bản raw: 103 chương hoàn.

    Editor: Tuyệt, Gaasu Noo

    Thiết kế bìa: taeny1893.

    Nơi post khác: Wattpad, WordPress

    Đôi lời của editor:

    Tôi edit truyện này vì tôi ngưỡng mộ tình yêu của Thỏ con. Một tình yêu theo đúng bản chất của nó, là cho hết chứ chẳng đòi hỏi gì. Một tình yêu thuần khiết và trong sáng. Cách Thỏ con quan tâm đến dì Lạc âm thầm, lặng lẽ, không mong chờ bất cứ thứ gì. Thỏ con yêu một lần là yêu mãi mãi, mang tình cảm thuần khiết không tì vết đó đến hết một đời. Muốn sống với thứ ấy không phải chuyện dễ dàng chút nào. Một tình yêu như vậy có đáng để Thỏ con trả giá cả một đời? Cho dù bạn đọc có phán xét như thế nào đi nữa thì đấy đã là cách Thỏ con chọn để mãi tôn sùng tình yêu của mình.

    Thảo luận tại đây!
    Sửa lần cuối bởi Gaasu Noo; 05-07-17 lúc 03:45 PM.
    Gaasu Noo Tài sản


  2. The Following 3 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Văn án


    VĂN ÁN


    Thế giới này không thiếu cảnh đoàn tụ sum vầy, người yêu ta, ta yêu người, tình yêu khắc sâu vào tâm khảm, chỉ là tự an ủi mình vậy thôi. Ấy mà, tình yêu không thể đơm hoa, chỉ có thể ùa tàn nhưng không đành lòng tàn lụi.

    Bản chất của sinh mệnh chính là kháng cự dòng chảy thời gian, tuổi tác chung quy cũng chỉ là chuyện thuộc thế giới vật chất, người càng già càng quên đi tuổi tác. Cho dù có già đi, thanh xuân không còn nữa, tôi vẫn luôn cho là nội tâm sẽ bất diệt, như thể vẫn còn sống vào thời gian ấy. Trương Mậu Uyên, cô của Trương Ái Linh, chờ đợi hơn nửa thế kỷ, rốt cuộc được làm vợ người mình yêu, đó là một chuyện tình bất hủ.

    Chờ đợi, cần có kiên nhẫn và dũng khí, càng cần có thời cơ. Phải, chúng ta không thiếu kiên nhẫn và dũng khí, nhưng lại thiếu đi thời cơ. Tôi sẵn sàng chờ người năm mươi năm, nhưng năm mươi năm sau, người ở nơi nào?

    Dù vậy, có lẽ người sẽ nói: Xem như chấm dứt, xin hãy quên đi. Vậy phần đợi chờ kia, chỉ như cát bụi bay đi, tan thành mây khói nơi chín tầng mây.

    Vậy nên, chờ đợi, có thể nói, tình yêu không tàn lụi mà mãi bất diệt trong tâm hồn, như vậy, tôi không cần thời cơ, cũng không cần bất cứ ai đáp lại, kể cả người.

    Tôi trở thành nữ tu, bao vây chặt chẽ chính mình, chỉ vì chờ đợi tình yêu thiêng liêng kia; có lẽ, sa đọa thành kỹ nữ, trong vô số lần ham muốn dục vọng và trong những lúc thở dốc để kiếm tìm, mãi đến lúc mất đi cảm giác, chỉ vì muốn xác minh, ta yêu người, chỉ có người, mãi mãi, trời đất nghiêng ngả, vạn kiếp bất phục!
    Gaasu Noo Tài sản


  4. The Following 7 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Dẫn truyện


    DẪN TRUYỆN


    “Ngập ngừng ngoài ngưỡng cửa
    Cuối cùng cất bước vào
    Đây chẳng phải giấc mộng
    Chỉ cầu thời gian đừng trôi
    Chỉ mong điều đó không phải
    Bắt đầu một kết thúc
    Giữ chặt lấy khoảnh khắc này
    Viết lên khúc ca bất tử
    Gió xuân thổi lại thổi
    Thổi lá đầu cành lay
    Lay cho hết nỗi sầu
    Phiền muộn không còn nữa
    Nhịp đập của trái tim
    Như tiếng yêu vô hình
    Như lời người muốn nói
    Yêu em”

    “Cùng em nói yêu em” (1) của A Tang, có lẽ không phải là ca khúc nổi tiếng nhất của cô, nhưng tôi rất thích nó.

    Khi ở một mình trong phòng, tôi hay mở đi mở lại bài này, âm thầm hát theo. Từ cạn, tình sâu. Vốn tưởng rằng quá khứ đã chôn chặt vào tận đáy lòng, biệt vô âm tín, ấy mà theo tiếng hát lãng đãng hiện ra trước mắt.

    Ánh sáng thời gian đưa tôi trở lại những ngày tươi đẹp ấy …

    (1) Bài hát “Cùng em nói yêu em” – Thái Cầm

    Tác giả lấy câu cuối bài hát để đặt cho tựa đề bộ truyện.
    Gaasu Noo Tài sản


  6. The Following 6 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Chương 1

    CHƯƠNG 1

    Xem :

    Đó là một buổi chiều tà trong kì nghỉ hè, tôi đi đánh cầu lông với đứa bạn thân cả ngày, lúc trở về áo đã ướt đẫm mồ hôi. Về đến nhà, tôi muốn xông thẳng vào toilet để tắm rửa thì chợt phát hiện ra có người ngồi trên salon nhìn tôi nở nụ cười hiền từ.

    Tôi đứng nhìn trân trân vào người phụ nữ xa lạ này.

    Nắng chiều hắt lên mái tóc màu nâu sẫm buông dài của cô, đôi mắt hẹp dài mang theo nét quyến rũ, sống mũi cao ngất tinh tế, đôi môi mỏng như đang mỉm cười. Cô mặc bộ váy màu xanh ngọc, càng tôn thêm nước da trắng như tuyết. Tôi nhanh chóng lục lọi trong đầu tìm xem những bậc trưởng bối trong dòng họ đã lâu không gặp, nhưng trống rỗng. Cô là ai? Tôi nên gọi cô như thế nào cho phải?


    Đương lúc nghi hoặc không thôi, chỉ nghe cô nói: “Thỏ Con về rồi à? Mẹ con đi chợ mua thức ăn thiết đãi khách không mời mà đến này rồi. Dì là bạn thời đại học của mẹ con. Con có thể gọi dì là dì Lạc” Giọng nói nhẹ nhàng, hơi trầm, mang theo chút từ tính, rất thân thiện.

    Hóa ra là vậy, nhưng sao nhìn dì trẻ hơn mẹ tôi rất nhiều vậy chứ? Lẩm bẩm trong bụng, ngoài miệng đã gọi một tiếng “Dì Lạc” rồi. Dì cũng cười đồng ý.

    Chợt tôi phát hiện ra, trước con người xinh đẹp như vậy mình lại chẳng ra làm sao – Tóc bết hết trên trán, bộ quần áo thể thao màu trắng cũng đã ướt nhẹp, không chừng còn ngửi thấy mùi chua nữa. Lúc này tôi mới hiểu cái gì gọi là mặc cảm tự ti. Nhưng trong nhà không có ai khác, tôi không thể để dì ấy ngồi đó một mình rồi đi tắm rửa được.

    Đương lúc vô cùng khó xử, dì nói: “Thỏ Con, con qua đây ngồi đi!”

    Tôi vội vàng nói: “Dì Lạc cứ ngồi đi ạ, đừng khách sáo!”

    Trời ạ, lịch sự cái kiểu gì vậy! Tôi chỉ cảm thấy càng ngượng ngùng hơn, mặt cũng bắt đầu đỏ lên. Nhớ đến mẹ thường hay nói tôi không biết cách ứng xử giao tiếp, hẳn là đúng rồi.

    Tôi thấy mắt cười của dì cong lên, nhưng không nói gì, chỉ khom người uống trà.

    Đang lưỡng lự, mẹ đã quay về. Tôi như được tha bổng, vứt lại câu “Hai người cứ nói chuyện đi”, lập tức vọt vào toilet.

    Lúc tắm, tôi lén lút nghe động tĩnh trong phòng khách.

    “Thỏ Con nhà chị thấy người lạ là xấu hổ thế đấy!”

    “Đúng vậy, chắc là do lớn lên ở nơi nhỏ thế này, chưa thấy qua việc đời…”

    Tôi ở bên trong nghe được, không phục lắm, âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải cho hai người thấy vẻ tự nhiên phóng khoáng của mình!

    Ở trong bần thần nửa ngày, mới chịu sấy tóc, thay một bộ đồ sạch sẽ, soi gương, cuối cùng cũng giống người, như này mới dám ra ngoài.

    Mẹ đang nấu ăn trong phòng bếp, dì Lạc ngồi một mình ngoài phòng khách xem tạp chí. Tôi đến ngồi cạnh dì. Lúc này mới phát hiện, dì có trang điểm nhẹ, khóe mắt đã có vài nếp nhăn nhỏ, nhưng so với mẹ thì vẫn trẻ hơn rất nhiều.

    “Thỏ Con cao thật, cũng phải một mét sáu lăm đúng không?”

    “Thật ra là một mét sáu bảy, nhưng do lưng con không thẳng lắm, nên nhìn sơ qua thì thấp hơn thực tế một chút”.

    Dì đưa tay vỗ vỗ lưng tôi, nói: “À, dì Lạc biết rồi, lần sau thấy con còng lưng sẽ đến đập vào lưng con!” Sau đó dì đắc ý cười như thể bắt thóp được nhược điểm của tôi vậy.

    Ấu trĩ! Tôi âm thầm cười dì.

    Sau đó, giống như kiểu người lớn hỏi thăm trẻ con, hỏi tuổi tôi nè, trường học nè, thành tích nè, blah blah… Cũng may mà thành tích của tôi không tồi, không đến mức xấu hổ với người, vẫn giữ được chút mặt mũi.

    Lúc ăn cơm, chủ yếu là mẹ tôi trò chuyện với dì Lạc, căn bản là tôi không có chen lời vào. Vậy cũng tốt, cuối cùng cũng biết đôi chút về dì.

    Dì Lạc đúng là bạn thời đại học với mẹ tôi, nhưng nhỏ hơn bốn tuổi, vì lúc ấy mới phục hồi lại thi tuyển sinh cao đẳng đại học (1) không bao lâu, các thí sinh thi đại học tuổi tác chênh lệch khá nhiều. Trong đại học, dì và mẹ tôi là bạn cùng phòng, người nằm tầng trên, người nằm tầng dưới, thân thiết đến mức phiếu ăn và tiền tiêu vặt đều đặt chung trong một hộp. Sau khi tốt nghiệp, ai về quê người nấy đi làm. Cả hai đều làm nhân viên thiết kế trong công ty có quy mô lớn. Nhưng sau đó, dì Lạc biết thầy giáo họ Trình của dì, là một người có đầu óc buôn bán. Hai người bắt tay nhau gây dựng sự nghiệp của mình, mở nhà máy. Lần này dì đến thành phố H chúng tôi là vì cùng ông ấy góp vốn đầu tư, xây dựng thêm nhiều nhà máy khác, ở đây đất đai tương đối rẻ nên muốn xem có thích hợp hay không. Đã vài mươi năm mẹ và dì chưa gặp nhau, nên hai người đều có nhiều lời muốn nói. Cơm nước xong, tôi pha trà hoa cúc cho hai người, đồng thời chủ động rửa chén bát. Tuy không nhìn hai người kia nhưng có thể cảm giác được dì Lạc nhìn tôi với ánh mắt tán dương. Tôi đắc ý tủm tỉm cười.

    Dù đang rửa chén nhưng nhà không lớn, nên hai người bọn họ nói gì tôi tương đối nghe rõ. Tôi biết dì Lạc không có con. Lúc còn trẻ bận lo cho sự nghiệp, sau đó từng mang thai nhưng bị sẩy. Không có con cái nhưng nghe giọng của dì không buồn chút nào. Dì còn tự giễu mình: “Kẻ giống em không lo chuyện gia đình như thế này, suốt ngày cứ chạy ngoài đường, ai làm con em mới xui xẻo”. – Chà, vẫn cố tỏ ra thoải mái đây!

    Rửa chén xong, ba cũng vừa về. Ông ấy chịu trách nhiệm cho các công trình, dự án của đơn vị, vì vậy lúc nào cũng đi xã giao khó có ngày nghỉ, nếu có cũng sẽ đi học thêm các khóa đào tạo để có thể nghiên cứu. Từ khi tôi sinh ra đến giờ, vẫn luôn như vậy. Còn mẹ luôn đi công tác, nên tôi ở nhà ông bà nội từ nhỏ đến lớn, mãi đến khi học tiểu học mới quay về nhà mình. Ba mẹ khá nghiêm khắc với tôi, không quá chiều chuộng, do đó trên cơ bản việc gì tôi cũng đụng qua, gồm cả việc làm thức ăn đơn giản. Thấy ba trở về, tôi liền pha trà tây sâm cho ông. Dì Lạc khen ngợi một câu: “Chị Úc à, làm sao chị có con ngoan như thế chứ! Em còn chưa thấy qua đứa trẻ nào lại lanh lợi như vậy! Sớm biết thế em cũng sinh một cô con gái”.

    “Nó có thể tự đảm đương được, nhưng để nói khôn khéo vẫn còn kém xa, ngày nào mà không tranh cãi với chúng ta, ngày đó liền đốt nén hương”. Ha ha, mẹ tôi chính là như vậy! Bà thẳng thắn đến mức khắt khe, chưa bao giờ trước mặt người ngoài bảo vệ tôi, nhưng tôi quen rồi, chẳng muốn phản bác làm gì.

    “Chị yêu cầu khắt khe quá rồi đấy! Con của anh em cũng xấp xỉ con gái chị nhưng chuyện gì cũng không làm, cơm đến chỉ việc há mồm ăn! Chị dâu em vẫn còn gọi nó là ‘Cục cưng’ kìa!”

    “Nó có thằng em họ, chín tuổi biết xào rau, mười một tuổi biết giặt quần áo cho gia đình. Nó mười bảy rồi, cái gì cũng phải tự biết, sau này học đại học, không dựa vào mình thì dựa vào ai?”

    Tôi ở bên cạnh cười cười, sau đó về phòng mình đọc sách, để lại ba người trong phòng khách uống trà nói chuyện.

    Gần mười giờ, mẹ tôi đến phòng, cầm theo một bộ chăn đệm, nói: “Dì Lạc ở đây vài ngày, con ngủ dưới đất đi”. Dì Lạc nghe được, đến nói với tôi: “Con ngủ trên giường đi, để dì ngủ dưới đất cho”.

    Tôi nói: “Dì Lạc, không có gì đâu, con thích ngủ dưới đất hơn, đất rộng, giường nhỏ lắm!” Đây là lời nói thật, phòng tôi không nhỏ nhưng giường thì hơi nhỏ, tôi ngủ rất hay cục cựa, buổi sáng tỉnh lại đầu thường ở cuối giường.

    Mẹ tôi cứ một mực khăng khăng để tôi ngủ dưới dất.

    “Vậy được rồi, làm phiền con nhé Thỏ con!” Rốt cuộc dì Lạc cũng thỏa hiệp. Tôi lập tức ngã lăn ra đất. Dì Lạc đem theo đồ dùng cá nhân vào phòng tôi, sau đó đi tắm.

    Tôi nằm dưới đất, vô cùng mệt mỏi, chỉ một chốc sau liền thiếp đi. Không biết qua bao lâu, đang lúc mơ mơ màng màng, cảm giác chút động tĩnh, tôi mở mắt chỉ thấy dì Lạc ngồi bên cạnh đắp chăn cho tôi. Thấy tôi thức dậy, khẽ hỏi: “Ngủ dưới đất có lạnh lắm không? Có muốn lên giường không? Dì không sao đâu!” Tôi nói một câu “Không cần!” Trở mình, tiếp tục “bất tỉnh nhân sự”.

    (1) Phục hồi tuyển sinh đại học cao đẳng: Do ảnh hưởng của cuộc Cách mạng văn hóa (1966-1976), kì thi tuyển sinh đại học cao đẳng bị gián đoạn, đến năm 1977 mới bắt đầu khôi phục trở lại.
    Gaasu Noo Tài sản


  8. The Following 6 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Chương 2

    CHƯƠNG 2

    Xem :

    Ngày thứ hai, lúc tôi tỉnh lại, trong phòng trơ trọi một mình, trên giường là chăn gối được xếp rất chỉnh tề. Đi đến phòng khách, tôi phát hiện một tờ giấy trên bàn ăn.

    “Thỏ Con:

    Dì ra ngoài khảo sát địa hình, phải gặp vài người, ăn cơm tối xong mới về, nói với ba mẹ con một tiếng, không cần chờ dì.

    Dì Lạc.”

    Chữ viết rất phóng khoáng xinh đẹp, tôi nghĩ đến nét chữ xấu xí của mình, lại tự ti mặc cảm. Haizz, quả nhiên là nét chữ nết người, người đẹp, chữ cũng đẹp! Rồi soi gương thở dài.

    Ngày đó ăn tối xong, ba mẹ có việc phải đến nhà đồng nghiệp. Hơn chín giờ, tôi đang xem TV, dì Lạc trở lại, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi. Tôi vào phòng bếp bưng dĩa dưa hấu đến cho dì. Dì Lạc tủm tỉm cười, nói với tôi: “Thỏ Con, dì đến nhà con, được con chăm sóc tốt đến vậy, dì vui đến quên đường về rồi, làm sao giờ?”

    Tôi biết là dì chỉ nói đùa, nhưng trong lòng vẫn thấy phấn chấn. “Ở nhà con lâu thêm nữa đi, con rất thích chăm sóc dì.” Nói thật, tuy cả hai không hề quen biết nhau, nhưng nhờ vẻ đẹp,tính tình dí dỏm, thành công của dì, bất luận là mẹ tôi hay là bạn thân của mẹ đều rất hiếm thấy, đủ để thành thần tượng của tôi rồi, một thần tượng rất tốt đối với đứa bé, không mang theo chút tạp chất, rất tinh khiết.

    Có lẽ dì Lạc không nghĩ đến tôi sẽ nói vậy, ngẩn ra, dường như rất xúc động vỗ vỗ tay tôi, “Thật là đứa bé ngoan!” Tay dì, mảnh mai, mười ngón hết sức nhỏ, nhưng vỗ vào mu bàn tay của tôi, rất nhẹ nhàng ấm áp. Mà xúc cảm nhẹ nhàng ấm áp này, đi thẳng vào lòng tôi. Nói thật, mẹ tôi không thích những động tác nhẹ nhàng như vậy, cũng hiếm khi khen tôi.

    Chờ dì Lạc tắm xong đi ra, lần đầu tiên tôi thấy dì làm mặt hướng lên trời. Toàn thân là váy ngủ màu trắng, rất tự nhiên, vóc người cũng rất đẹp, sắc mặt không trang điểm vẫn rất đẹp, chỉ hơi có phần tiều tụy, đôi môi tái nhợt, không biết có phải là do mệt nhọc hay không.

    Tôi tắt ti vi, nói: “Dì Lạc, chúng ta đi ngủ đi!”

    “Ừ!” Dì hiểu lòng tôi.

    Chỉ chốc lát, dì đã thiếp đi, tiếng hít thở đều đặn rất nhỏ, nhưng tôi lại không ngủ được, vì ban ngày không ra ngoài nên tôi không mệt chút nào. Nhưng không đủ sức ngồi dậy đọc sách. Chỉ nằm đó suy nghĩ miên man.

    Nhờ ánh trăng, tôi thấy được tư thế ngủ rất tao nhã của dì Lạc, một tay khoác bên hông, một tay đặt bên cạnh, hai chân chụm lại, như một mỹ nhân ngư vậy. Tôi cũng bắt chước tư thế của dì, kết quả là, không giữ được tới năm phút đã mệt lừ, tại sao mà mệt mỏi như vậy chứ? Xem ra trời sinh không phải là thục nữ rồi, haizz.

    Sáng sớm hôm sau, lúc tôi thức dậy, ba mẹ đều đi làm, dì Lạc ở nhà ăn điểm tâm. Thần sắc so với tối qua đã khá hơn nhiều.

    “Thỏ Con, qua đây ăn ốp la dì làm nè!”

    Tôi vừa nghe thấy bèn rạo rực chạy qua, dù sao thì so với điểm tâm bình thường của tôi chỉ có vài miếng bánh bích quy, thì cái này giống như là thức ăn ngon khó có được,

    “Dì Lạc, ngày hôm nay dì không ra ngoài đi làm sao?” Đang ăn, bỗng tôi phát hiện ra rằng hôm nay nhìn dì rất nhàn nhã thong dong.

    “Bạn trai Thỏ Con muốn đến nhà sao? Dì ở đây không tiện sao?” Dì nghịch ngợm nháy mắt.

    “Con chưa có bạn trai!” Thiếu chút nữa tôi phun hết miếng ốp la trong miệng ra.

    Dì xem bộ dạng này của tôi, có lẽ là cảm thấy rất thú vị, dừng ăn lại nhìn tôi cười. Tôi thầm nghĩ, đừng tưởng người ta nhỏ mà ăn hiếp hoài.

    Đang nghĩ xấu xa, chỉ nghe dì nói: “Hôm qua đi mệt quá, dì muốn nghỉ ngơi trọn hôm nay, tự thưởng phép cho mình”

    “Vâng, lao động kết hợp nghỉ ngơi, làm ít công to!”

    “Nhưng làm sao trốn phép đây? Thỏ Con trốn với dì nhé?” Dì nheo mắt, nở nụ cười.

    Lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra dì vui tính như thế, thật giống con nít. Tôi đã gặp không ít bậc trưởng bối, nhưng không ai như dì cả, thật khó thích ứng kịp.

    Ngày đó, chúng tôi cùng đi dạo quanh công viên huyện, nơi đó có hồ nước, có thể chèo thuyền. Tôi không biết bơi, cho nên loại hoạt động nãy bị mẹ nghiêm cấm, nói cách khác, từ nhỏ đến lớn, chưa từng chèo thuyền. Thế mà Dì Lạc vừa thấy có thể chèo thuyền, rất phấn chấn, lập tức mua phiếu, lôi kéo tôi lên thuyền.

    Lúc tôi ngồi trên thuyền, lòng hoang mang bấn loạn vô cùng, chân tay co rút, luôn lo lắng sẽ ngã xuống nước, cầm mái chèo trong tay cũng không biết dùng, thật là ngố tàu quá đi. Dì nhìn tôi như vậy, cũng hiểu được bảy tám phần, không nói gì, chỉ là rất kiên nhẫn dạy tôi chèo thuyền thế nào, phối hợp ra sao, dần dần tôi cũng buông lỏng, quên đi sợ hãi.

    Trời mây thật đẹp, từng cơn gió mát thổi qua làm gơn con sóng xanh biếc. Chúng tôi buông mái chéo ra, mặc cho thuyền phiêu đãng trên hồ, gió chầm chậm thổi qua, nước gợn nhẹ nhàng, an nhiên tự tại, rất mãn nguyện. Dường như dì rất say sưa, nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, cơ thể dựa về phía sau, tóc ở hai bên gò má khẽ động, tự nhiên mà không kém phần quyến rũ. Sự thật là cảnh sắc ấy làm tôi hơi ngẩn người, tôn thêm cho sắc nước, quả thật dì giống như tiên nữ trong tranh.

    Không biết qua bao lâu, dì từ từ mở mắt, nhìn tôi, ánh mắt đung đưa, so với sóng còn thêm động lòng người. Chúng tôi nhìn nhau cười , không nói tiếng nào, hiểu được nhau còn hơn trăm ngàn lời nói.

    Nếu lúc trước dì và tôi chỉ quen biết nhau như thế, có lẽ hiện tại, chúng tôi đã là bạn bè thân thiết.
    Gaasu Noo Tài sản


  10. The Following 6 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Chương 3

    CHƯƠNG 3

    Xem :

    Giờ ăn tối hôm đó, dì Lạc khen tôi thật ngoan, đi chơi cùng dì từ sáng đến tối. Mẹ tôi ở bên cạnh cười nói: “Đi chơi đương nhiên phải vui rồi, có lao động gì đâu mà!”

    Tôi nháy nháy mắt với dì, dì thức thời cũng không khen tôi thêm nữa. Mỗi khi mẹ tôi giơ tấm khiên sắt lên để phản đạn, ai cũng cảm thấy mất hứng.

    Vài ngày sau, dì Lạc bận tối mày tối mặt, không còn rảnh rỗi chơi với tôi nữa. Tôi thật nhớ những khoảnh khắc giữa hai dì cháu, hy vọng dì có thể bớt chút thời gian nhưng lại sợ làm hỏng chuyện của dì nên tôi không nói gì. Chỉ là thói quen khi buổi tối dì mệt lả uể oải lê chân về nhà, tôi đều chuẩn bị một phần trái cây cho dì. Sau đó, tôi sẽ ngồi ở bên cạnh, vừa nói chuyện phiếm vừa nhìn dì ăn trái cây. Phút ấy, tôi cảm thấy yên tĩnh vô vàn, dường như quên mất dòng thời gian đang chảy trôi. Mà dì, cũng đặc biệt thả lỏng, đặc biệt thỏa mãn. Chờ dì tắm xong, nếu dì chưa đến mức mệt quá sức, chúng tôi lại nói chuyện với nhau một chút. Nhớ có lần dì nói với tôi về mối tình đầu, là một phát thanh viên của đài phát thanh trường, một chàng trai rất nho nhã thư sinh, có giọng nói rất hay, lại càng thanh cao, không thèm để ý đến bất cô gái nào. Tôi liền cười dì không có mắt thẩm mỹ, không thích ai lại đi thích một chàng ẻo lả. Dì hỏi ngược lại mắt thẩm mỹ tôi thế nào, tôi đáp, không có nam sinh nào có thể lọt vào mắt thần của tôi. Dì cười nói tôi giả nai, tự cao.
    Dì Lạc chính là người đáng yêu như vậy, có đôi lần tôi nghĩ rằng dì là bạn cùng lứa với tôi, chẳng khác nhau chút nào.

    Sau đó, tôi còn đi theo dì đến nhiều nơi, đều là ở vùng ngoại ô, đất rộng mênh mông vô cùng, phong cảnh cũng không tồi. Bình thường tôi ít đi đến vùng miền quê như thế này, nên tôi rất phấn khích. Tuy trước mặt tôi dì Lạc luôn hoạt bát thế nhưng khi đối mặt với những thương nhân bất động sản biểu hiện lại rất nghiêm túc bình tĩnh, như một nữ doanh nhân từng trải. Khi thỏa thuận giá cả, dì rất ung dung, lại thể hiện đúng mực, thậm chí có lúc ánh mắt rất sắc nhọn. Tuy tôi không rành về chuyện buôn bán nhưng vẫn bị khí thế của dì thuyết phục, âm thầm tán dương dì. Tôn sùng của tôi đối với dì lại thêm vài phần.

    Thời gian trôi qua rất nhanh, dì Lạc đã chọn xong phần đất đai, phải quay về thành phố W. Trước khi đi, dì muốn mời cả gia đình tôi đến nhà hàng, nói chiêu đãi nồng hậu để cảm ơn chúng tôi. Nhưng mẹ tôi nhất định không chịu, bảo rằng lãng phí tiền bạc, bạn bè với nhau mà còn khách sáo như vậy. Lúc này tôi cũng đứng về phía mẹ. Dì Lạc không còn cách nào, đành phải thôi. Ngày đó, chúng tôi ở nhà làm vài món ăn, mở chai rượu vang, ai nấy cũng vui vẻ uống hơn nửa chai. Tửu lượng dì Lạc không tệ, hai ly đã xuống bụng nhưng sắc mặt vẫn bình thường. Buồn cười nhất chính là tôi, mới uống được nửa ly mặt mũi đã đỏ au như trái cà chua. Mẹ không cho tôi uống nữa, giật ly trong tay tôi ra. Có lẽ do tôi say, nên cùng mẹ tranh, không cho mẹ lấy đi, còn cậy mạnh nói mình có thể uống nửa chai.

    “Dì Lạc, con mời dì, con trăm phần trăm, dì thế nào cũng được!” Tôi rót đầy ly rượu, ngửa đầu, một hơi cạn sạch.

    “Thỏ Con, kỳ thật phải để dì mời con, khoảng thời gian này con giúp dì rất nhiều. Dì không biết phải làm thế nào để cảm ơn con”

    “Dì muốn cảm ơn con? Vậy đồng ý với con một chuyện đi!”

    “Thỏ Con, đừng nói bậy nữa, con say rồi!” Mẹ tôi cười trách cứ tôi.

    “Chị Úc, cứ để em ấy nói đi!” Dì Lạc nhìn tôi cười hiền.

    “Dì có thể đồng ý với con, sau này có đến đây nữa, thì ở tiếp nhà con được không? Con sẽ nhường giường cho dì ngủ”.

    “Ha ha, đứa nhỏ này!” Ba mẹ đều nở nụ cười.

    “Sao lại nói cái này chứ! Chuyện này cần con nói sao, dì ấy ở đây không ai thân thích, không ở nhà chúng ta thì ở đâu đây? Chẳng lẽ ở khách sạn sao! Dù con có đồng ý thì mẹ con cũng không chịu đâu!” Ba ba nói.

    “Thật vậy sao? Dì Lạc, dì có đồng ý không?” Tôi trông chờ nói.

    Dì nhìn tôi một chút, dường như có chút cảm động, giọng nghèn nghẹn nói: “Được, dì đồng ý với con!”.

    “Thật tốt quá!” Quả thật là tôi đã nhảy cỡn cả lên làm mọi người thêm một tràng cười no.

    Sáng sớm hôm sau, dì Lạc đã rời đi, tiếc là vì say rượu mà tôi ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh, không thể đưa tiễn dì, hối hận không kịp. Mẹ tôi nói, dì Lạc trước khi đi thấy tôi chưa tỉnh ngủ nên không gọi tôi dậy, chỉ hôn lên má tôi xem như chào tạm biệt. Tôi nghe xong, liền sờ sờ đôi gò má, tim đập mạnh, hồn đã bay đi tận phương nào, cả buổi vẫn không biết mẹ đang nói gì.
    Gaasu Noo Tài sản


  12. The Following 6 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  13. #7
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Chương 4

    CHƯƠNG 4

    Xem :

    Mùa thu, rốt cuộc đã thông qua thủ tục mua lại đất đai, Dì Lạc phải đến thành phố tôi để ký hợp đồng.

    Lần này, dì mang theo rất nhiều quà cho gia đình tôi. Áo sơ mi lụa tơ tằm cho ba, áo len cashmere (1) cho mẹ. Đều là những thứ xa xỉ. Và quà cho tôi là bộ quần áo E•Land (2). Thật ra tôi không xa lạ gì với nhãn hiệu này. Nó luôn được đặt ở những nơi bắt mắt trong các tòa nhà, trong lớp cũng có bạn mặc như thế. Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc mang nhãn hiệu này trên người. Phải nói một bộ thế này ít nhất cũng hơn một ngàn. Đây không phải là mức chi tiêu của gia đình tôi.

    “Cảm ơn dì Lạc, nhưng mắc quá à, phí phạm lắm!” Tôi nhìn trang phục, đường may tinh xảo, cổ áo màu đen, áo khoác màu trắng, váy ngắn caro. Nhưng chúng không phải là của tôi, chưa bao giờ là.

    “Thật muốn xem con mặc vào như thế nào!” Dì Lạc mỉm cười nhìn tôi. Tôi giả vờ như không hiểu, cười ngây ngô một chút, nhìn trái nhìn phải rồi đi.

    Mọi người tâm sự mãi đến tối muộn. Vì trời đông giá rét, ngủ trên sàn là không thể nào, tôi bảo mình sẽ ra sô pha phòng khách ngủ. Mẹ thấy vậy cũng tốt, sẽ không làm phiền dì Lạc.

    “Chị Úc, để em với Thỏ Con ngủ chung đi, sô pha không tốt cho cột sống trẻ em, chị xem lưng em ấy đi, hơi gù rồi đấy!”

    “Con không sao mà, sô pha là được rồi!” Tôi chen vào.

    “Sao vậy Thỏ con, có phải con chê dì hoa rơi liễu rụng không?” Dì Lạc lại bắt đầu nói đùa nữa rồi, khiến tôi rất xấu hổ.

    “Ha ha, được rồi!” Mẹ đành giảng hòa, “Con cứ ngủ với dì Lạc trước một đêm đi. Nếu dì ngủ không ngon, ngày mai con ngủ ở sô pha!”

    Mẹ đã hạ lệnh, sao tôi dám không nghe. Ngoan ngoãn mang chăn ra, sửa giường chiếu.

    Tối hôm ấy, tôi cứ buồn buồn. Mãi đến khi nằm trên giường, tôi vẫn xoay lưng về phía dì, quấn chặt chăn, còn cố tình nằm thật xa dì.

    “Sao vậy Thỏ Con?” Tất nhiên là dì Lạc sớm nhận ra tôi không bình thường “Con ngủ như vậy lỡ tối rơi xuống đất dì cũng mặc kệ con nha!”

    “Không sao!” Tôi vẫn không nhúc nhích

    “Ngủ chung với người khác không quen đúng không? Vậy để dì đi sô pha ngủ” Vừa nói xong, dì lập tức ngồi dậy.

    Tôi vội vàng xoay người giữ dì lại, thấy dì cười mỉm chi nhìn tôi. Thôi xong, trúng kế rồi! Tôi lập tức rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan, nửa người ở trên người dì, mũi như muốn chạm vào mặt dì. Lần đầu tiên gần dì đến vậy, tôi nghe thấy mùi thơm dìu dịu. Không phải là nước hoa, mùi thơm ấy rất khó diễn tả.

    “Thơm quá đi!” Tôi nhịn không được dùng sức ngửi một cái.

    “Đổi tên đi, gọi là Cún Con ha!” Dì cười nói.

    Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, vội vàng trở lại tư thế lúc nãy, nằm song song với dì. Buồn bực trong lòng đã vơi đi hơn nửa.

    “Thỏ Con, bộ dì không có mắt thẩm mỹ hả?”

    “Không phải, bộ quần áo rất đẹp!”

    “Nhưng dì không hiểu?!!”

    “Dì Lạc, con chưa bao giờ mặc quần áo nào đắt đến vậy! Trong trường học chỉ có bạn nào nhà giàu mới mặc thôi. Tự dưng mặc vào con không có quen. Vả lại quần áo bình thường của con thua kém rất nhiều, dì đã hiểu chưa?” Tôi không tinh tế gì cho cam, đối với dì, tôi chỉ muốn nói thật lòng.

    “Ngốc!” Dì vươn tay ra, sờ sờ má tôi, “Quần áo vốn không có linh hồn, cho dù nó có giá một ngàn hay mười ngàn đi nữa. Có linh hồn là người, chỉ có người mới chi phối quần áo. Con có mặc gì, cũng là con, người khác không thể nào thay thế, thậm chí có mặc quần áo giống nhau đi nữa. Nếu muốn lấy giá cả quần áo ra để bàn luận, có phải quá nông cạn không?”

    Tôi nghe dì nói như thế, đột nhiên thông suốt hẳn. Lại nghĩ đến thái độ lúc nãy của tôi với dì, tôi cảm thấy rất khó chịu. Tôi đã phụ lòng tốt của dì. Bất tri bất giác nước mắt rơi xuống.

    “Xin lỗi, con ngốc quá!” Nghẹn ngào nói xong, tôi đem đứa ngốc ấy giấu vào trong chăn. Quá mất mặt! Không muốn dì nhìn thấy tôi xấu xí như vậy.

    Nhưng tôi cảm giác bên ngoài có bàn tay khẽ vỗ vỗ vào lưng tôi. Buồn cười quá! Dì xem tôi là trẻ con sao?

    Tôi vén chăn lên, nhe răng trợn mắt cười một tiếng. Dì bị tôi dọa đến giật nảy mình.

    “Đồ nhóc thối, dám gạt dì!”

    “Đại mỹ nhân, ngủ ngon!” Tôi trở mình giả vờ ngủ.

    Qua thật lâu, tôi nghe tiếng thở dài khe khẽ của dì. Sau đó tôi ngủ thiếp đi.

    Ngày thứ hai, tôi nhẹ nhàng ngồi dậy, rửa mặt xong xuôi, thay quần áo mới, về đến phòng, dì vẫn còn đang ngủ. Dì nhắm mắt ngập chìm trong ánh nắng sớm mai, trong trẻo, tựa như một viên ngọc hoàn mỹ. Tôi nhịn không được, cúi đầu hôn vào má dì. Không ngờ dì lại mở mắt, nhìn tôi cười hì hì.

    Tôi lập tức khóc mếu, cảm giác như đang vụng trộm làm việc xấu bị người ta phát hiện.

    “Ha ha! Đừng tưởng chỉ có mình con có thể gạt người. Ừm, rất đẹp, xoay người, ừm, tốt, có thể đưa vào tủ kính làm người mẫu được rồi đó”.

    “Thật hay đùa vậy dì, đẹp đến vậy sao?”

    “Vậy con không tin ánh mắt của dì hay là không tin vóc dáng của con?” Dì giảo hoạt nhìn tôi.

    “Tin, nữ vương của tôi, bệ hạ, thần xin cáo lui!”

    Tôi khom người chào dì, già vờ tao nhã lui ra khỏi phòng.

    Ngày đó ở trường, lượt người quay đầu nhìn cao đến kinh người, làm lòng hư vinh nho nhỏ của tôi thật thỏa mãn.

    Lần này dì Lạc làm việc rất suôn sẻ. Lúc tôi quay về dì đã đi rồi. Tôi lại không tiễn được dì lần nữa, không khỏi có chút mất mát. Nhưng nghe mẹ nói tiếp, một khoảng thời gian nữa, dì sẽ thường đến nhà tôi ở vì dì phải giải quyết đủ loại giấy tờ có liên quan đến những vấn đề về xây dựng thương nghiệp. Tôi mong chờ dì mau đến đây. Biết đâu lúc ấy, tôi đã có tình cảm với dì. Tôi không muốn xa rời dì chút nào, chỉ là tuổi còn nhỏ, không hiểu chính mình, chỉ đơn thuần nghĩ rằng mình vui vẻ vì bầu bạn với người lớn tuổi, buồn phiền vì chia tay bạn mà thôi.



    (1) Cashmere: Len cashmere khá đắt. Đó là do sự khan hiếm cũng như quá trình sản xuất. Loại len này được lấy ra từ lớp lông tơ của dê cashmere trong đợt thay lông mùa xuân. Việc tách lơp lông này được làm hoàn toàn thủ công bằng tay do đó dẫn đến sản lượng len cashmere thấp chỉ khoảng 6-7000 tấn mỗi năm so với 2 triệu tấn len lông cừu hàng năm.

    (2) The E·Land Group: E-land Group được xếp hạng là công ty thời trang Số 1 tại Hàn Quốc về doanh thu trong hai năm liên tiếp. Kinh doanh thời trang của tập đoàn chuyên về thường phục, hàng may mặc của phụ nữ và trẻ em, và đến một mức độ thấp hơn, là phụ kiện, đồ lót và giày dép. Nhóm này có một danh mục thương hiệu gồm 60 thương hiệu quốc gia và 40 thương hiệu riêng. Tập đoàn bao gồm các nhãn hiệu Ellesse, New Balance, Berghaus, Teenie Weenie và Marie Claire trong số những thương hiệu khác.http://www.elandfashionchina.com/

    Gaasu Noo Tài sản


  14. The Following 6 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  15. #8
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Chương 5

    CHƯƠNG 5

    Xem :

    Đầu đông, sau nhiều nỗ lực, rốt cuộc dì Lạc đã giải quyết xong các loại giấy tờ, dì phải đến đây để ký hợp đồng. Trước một đêm, dì gọi điện thoại cho mẹ tôi, nói tối thứ hai sẽ đến. Nhưng không may, mẹ tôi phải ra ngoài làm việc, ba cũng rất bận bịu, mỗi ngày đều tăng ca. Vì vậy mẹ giao nhiệm vụ tiếp đón dì cho tôi.

    Ngày đó vừa đi học về, tôi chạy thẳng đến chợ, mua nguyên liệu nấu ăn. Về đến nhà, tôi tất bật không thôi. Tôi muốn làm bữa tối đơn giản cho dì Lạc.

    Tôi đang rửa rau thì dì Lạc đến. Mặc dù là mùa đông nhưng dì vẫn còn mang váy. Váy thật mỏng, xinh đẹp mà rất thời thượng. Dì thấy tôi mang tạp dề, hình như không yên tâm cho lắm, bảo tôi đi làm bài tập, để dì làm cơm. Tôi giả vờ đau lòng nói: “Không ngờ, dì không tin tưởng con như thế! Hóa ra trong mắt dì, con là đứa vô dụng!” Sau đó tôi ủ rũ cúi đầu, ra vẻ buồn bã thất vọng.

    Dì không thể làm gì khác hơn ngoài cách thỏa hiệp với tôi. Tôi để dì ngồi ở sô pha nghỉ ngơi một chút, còn mình chạy bay vào bếp.

    Khoảng một tiếng sau, trên bàn đã bày biện nhiều món ăn: tôm rang muối, trứng chiên cà chua, cần tây xào nấm mèo, đậu hũ và súp thịt heo. Có thể nói là kết hợp đầy đủ giữa thịt và rau quả. Dinh dưỡng toàn diện, sắc hương hoàn hảo a!

    Đang ngẩn ngơ một mình gì đấy, dì, dì Lạc? Tôi nhìn sang ghế sô pha, dì ngủ mất tiêu rồi!

    Tôi rón ra rón rén đi đến, thấy dì nằm một góc ở sô pha, dường như có chút lạnh. Tôi không dám quấy rầy dì, đành phải tìm chăn đắp cho dì, còn mình ngồi bên cạnh đọc “Hồng Lâu Mộng”, chờ dì thức dậy rồi cùng ăn tối.

    Đang nhập tâm đọc, chợt nghe tiếng gọi khẽ, “Thỏ Con!” Giọng nói mang theo vẻ lười biếng và mỏi mệt.

    Ngẩng đầu lên, dì đã ngồi dậy, trên người còn khoác chăn. “Con đắp cho dì à? Thiệt là, tự nhiên ngủ mất tiêu!”

    “Không sao, con cũng đang đọc sách!”

    “Vậy à? Hình như là tiểu thuyết hả, là sách gì vậy?” Dì nói rồi ngồi sát vào tôi, tiện tay lật sang trang bìa.

    “Hồng Lâu Mộng?”

    “Dì Lạc, dì đừng nói cho ba mẹ con biết, bọn họ không cho con đọc tiểu thuyết, sợ ảnh hưởng đến việc học!”

    “Sách hay vậy sao lại ảnh hưởng đến học tập chứ? Ít ra nó cũng giúp phần nào cho môn ngữ văn mà!”

    Như tìm được tri kỷ, tôi vui vẻ nói: “Đúng vậy, giáo viên dạy văn của con cũng nói vậy đó! Dì Lạc, dì cũng thích đọc “Hồng Lâu Mộng hả?”

    “Ừ, dì đã đọc nó lâu lắm rồi. Nhớ kỹ lúc ấy, dì còn khóc thật nhiều vì nó đó!”

    “Thật hả, nhất định rất thú vị!”

    “Rất thú vị? Tiểu quỷ, có ý gì hả?”

    “Ha ha! dì Lạc trang nghiêm đứng đắn mà khóc hu hu, có vẻ rất không đứng đắn nha!”

    “Yên tâm, vĩnh viễn con không thấy được đâu!” Dì giả vờ tức giận nói.

    Bữa tối ngày đó, tôi thấy dì Lạc ăn rất ngon miệng. Không biết là do tôi nấu ăn ngon hay là dì giữ thể diện cho tôi. Chuyện xưa nay chưa từng có, dì ăn thêm chén nữa.

    Tôi rất vui vẻ, nói: “Dì Lạc, đồ ăn ngon không?” Thật ra là muốn nghe dì khen ngợi vài câu.

    “Ăn rất ngon, xem ra có thể thành người vợ đảm đang chân chính rồi đó”. Tôi tức giận đến nghẹn họng.

    Dì liếc mắt nhìn tôi, bật cười, nói: “Sao thế, không muốn làm dâu hiền vợ đảm à?”

    “Nói vậy mà cũng nói được sao?” Tôi giả vờ buồn rười rượi.

    “Vậy thì làm đầu bếp ha, lúc đó dì trả lương cao để thỉnh con về nấu cho dì!”

    Tôi biết dì hay nói đùa, nhưng dì cứ nói mãi thế này hẳn là thừa nhận tay nghề nấu nướng của tôi rồi. Ảo tưởng sức mạnh bản thân, tôi nói: “Không cần lương cao, nấu cho dì, con luôn sẵn sàng!”

    Dì ngẩng đầu nhìn tôi, có lẽ không ngờ tôi sẽ nói như vậy. Hình như dì có chút cảm động, hồi lâu không nói nên lời.

    Ăn cơm xong, tôi giành phần rửa chén. Dì tựa người vào cửa vừa xem tôi rửa chén vừa hàn huyên về chuyện trường học của tôi, về chuyện làm ăn của dì. Thật giống như hai người bạn thân đang trải hết lòng mình.

    Rửa chén xong, tôi kéo tay dì đi xem ti vi. Dì chợt giật mình rút tay về. Lúc này tôi mới ý thức được đôi bàn tay mình lạnh như băng, đến cảm giác cũng không còn.

    Dì kéo tay của tôi, vừa liên tục chà xát tay tôi vừa đau lòng nói: “Sao không rửa chén bằng nước nóng chứ? Nứt nẻ da thì tính sao?”

    Tôi cười nói: “Không sao, con đâu có để ý mấy thứ đó, cũng chưa nứt nẻ bao giờ!”

    Lúc xem ti vi, dì vẫn nắm chặt tay tôi, vừa chà xát nó không ngừng vừa say mê xem phim. Lúc ấy, bộ phim “Trái tim mùa thu” (1) đang rất hot. Thân thế thảm thương và gương mặt tuyệt đẹp của Eun Suh đã làm đổ gục biết bao khán giả. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy ướt ướt trên tay. Tôi quay đầu lại nhìn thì thấy mắt dì đẫm lệ từ lúc nào, nhưng dì vẫn chăm chú xem ti vị, không hề biết tôi đang nhìn dì đau đáu. Tôi nghĩ, hóa ra dì tỏ vẻ cứng rắn kiên cường bên ngoài nhưng bên trong lại yếu đuối đến thế. Cũng không thể đột nhiên rút tay về, tôi đành giả vờ như không biết gì, cứ để mặc nước mắt dì rơi từng giọt từng giọt, thấm đẫm tay tôi.

    Cuối cùng cũng hết một tập phim. Bài hát chủ đề vô cùng cảm động mang tên “Reason” (2) vừa cất lên, dì lại bắt đầu khóc. Có lẽ là do bản nhạc quá buồn, dì thật sự biến tay tôi thành khăn giấy, xoa đôi gò má ướt át của mình. Lúc đó tôi nghĩ dì thật giống một cô gái yếu đuối, sao có thể xem phim nhập tâm đến thế cơ chứ? Dì chăm chú xem đến nỗi gần như quên cả sự tồn tại của tôi!

    Tôi vươn bàn tay khác ra, mò tìm một xấp khăn giấy, đưa cho dì. Sợ dì xấu hổ, tôi cố ý không quay đầu nhìn dì. Dì yên lặng cầm khăn giấy, lúc này mới thả tay tôi ra. Mà bàn tay đáng thương này, vừa ướt ướt vừa dính dính.

    Vờ đi vệ sinh, tôi tiện thể rửa tay. Nhìn vào gương, thấy mình vẫn bình tĩnh như thường, nhìn không ra có gì buồn bã. Haizz, sao người ta có thể buồn đến mất hồn cơ chứ? Cũng là người với người, sao lại có khác biệt lớn như vậy?

    Vắt chiếc khăn ấm, tôi đưa cho dì lau mặt, chỉ thấy mắt mũi dì đều đỏ cả lên, cả người thẫn thờ, như thể suy nghĩ điều gì.

    Nhìn đồng hồ, gần mười giờ rồi, ba làm tăng ca cũng sắp về. Lỡ đâu ba thấy được cảnh này cũng thật ngại ngùng. Tôi bèn giục dì mau rửa mặt rồi ngủ.

    Nằm trên giường, cơn buồn ngủ đã kéo đến vây lấy tôi. Bỗng dưng, tôi nghe dì thở dài nói: “Về sau, không bao giờ… xem loại phim này nữa!”

    Tôi âm thầm cười trong lòng: Không nói tâm mình quá mềm yếu, lại đổ lỗi cho phim truyền hình.

    “Thỏ Con, con cũng hạn chế xem mấy loại phim này, chỉ tổ rơi nước mắt, đau lòng không thôi!” Ái chà, lúc này còn muốn dạy bảo tôi nữa chứ.

    “Con là động vật máu lạnh, không phải con nít mà bị mấy thứ đó chọc cho khóc, dì cứ yên tâm đi!”

    “Dì thấy con cố nén lại thì có! Mai tiếp tục xem đi, dì không tin con có thể kiên trì không khóc!”

    “Được, ngày mai dì tiếp tục xem với con nha!” Lòng tôi nghĩ, ngày mai phải chuẩn bị tốt khăn giấy cho dì.

    Tối ngày thứ hai, đúng hẹn chúng tôi lại ngồi trước ti vi. Thế nhưng nó không chiếu bộ phim kia, có thể là do cuối tuần nên ti vi phát phim “Trí tuệ nhân tạo”(3). Mới đầu tôi cảm thấy rất hứng thú, vì tôi thích khoa học viễn tưởng. Dì lại nói là phim này dành cho tuổi thiếu nhi nên không muốn xem. Nhưng ngẫm lại dì cũng không có chuyện gì để làm, đành phải ngồi xem với tôi. Có lẽ, mỗi người khi cười thì khác nhau, mỗi người khi khóc thật ra cũng khác nhau. Xem khoảng một phần ba bộ phim, viền mắt tôi bắt đầu nóng lên, mũi lên men. Nhưng nghĩ đến chuyện tối hôm qua, vẫn không thể bỏ mặt mũi xuống được, tôi cố nén. Đến giữa phim, thật sự nhịn không được nữa, nước mắt rơi lã chã. Khi nhìn thấy những người máy kia lần lượt bị loài người tiêu hủy, tôi thấy đau lòng không dứt, khóc rối tinh rối mù, thật ra là khóc òa lên. (Đổ mồ hôi!)

    Mà dì ngồi cạnh vẫn không có động tĩnh gì. Tôi lén nhìn dì, chẳng qua là viền mắt hơi đỏ một chút. Thôi xong! Tối qua còn tỏ ra ta đây, bây giờ ắt hẳn dì sẽ chê cười tôi. Mà phải công nhận mình khóc hơi quá đáng. Haizz! Tại sao nhịn cũng không nhịn được cơ chứ? Đang lo lắng không thôi, dì lại đưa cánh tay qua, giữ bờ vai tôi, ôm tôi vào lòng.

    Vẫn là mùi thơm quen thuộc ấy, tựa như thuốc an thần tốt nhất, tôi dần dần bình tĩnh trở lại. Cứ vậy, dì ôm tôi, tôi tựa vào dì, cùng nhau xem hết bộ phim gần ba tiếng đồng hồ.

    Bây giờ hồi tưởng lại, tôi vẫn cảm thấy rất hạnh phúc. Thế giới này, không thiếu người cùng ta vui cười. Nhưng mấy ai lại cùng ta khóc? Lại có mấy ai có thể làm ta ngừng khóc đây?


    (1) Trái tim mùa thu: là bộ phim truyền hình nhiều tập đầu tiên của bộ 4 phim Tình yêu bốn mùa của đài truyền hình KBS, Hàn Quốc, được công chiếu lần đầu tiên vào mùa thu năm 2000.

    (2) Reason (Autumn In My Heart OST): http://mp3.zing.vn/bai-hat/Reason-Ju.../ZWZAZ06A.html

    (3) Trí tuệ nhân tạo (Artificial Intelligence) 2001:

    Phone và tablet: Các bạn có thể search film này ở ứng dụng appvn (có cả bên android và ios) với từ khóa là: “trí tuệ nhân tạo”.

    PC: pm tui tui send torrent cho ❤

    P/S: Người ta kiếm film cực khổ như dzậy, mấy người nhớ phải xem rồi cm đó nha. Hông coi film hông có chap mới đâu à! 😘😘😁😁
    Gaasu Noo Tài sản


  16. The Following 6 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  17. #9
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Chương 6

    CHƯƠNG 6

    Xem :

    Chủ nhật, tôi không đi học, dì Lạc cũng rảnh rỗi, mẹ đi công tác chưa về, ba vẫn tiếp tục tăng ca. Trong nhà vắng tanh chỉ còn hai chúng tôi. Ngày đó trời rất đẹp, phương Nam vừa vào đầu đông, thu mới qua cây cỏ Giang Nam còn chưa kịp lụi tàn. Tôi đề nghị ra ngoài đi dạo một chút, dì vui vẻ đồng ý. Nhớ kỹ ngày đó, dì mang bộ đồ màu vàng nhạt, khoác thêm khăn lụa màu hồng, rất tây. Chỉ là ngồi chờ dì trang điểm lâu ơi là lâu. Thoạt nhìn gương mặt dì rất tự nhiên hóa ra cũng phải trải quá rất nhiều quá trình. Tôi quan sát từ đầu đến cuối, rốt cuộc vẫn không học được.

    Chúng tôi đi nhà hàng ven sông ăn điểm tâm. Thật ra lúc bình thường, tôi rất ít khi ra ngoài ăn. Ngay cả khi ba mẹ không có nhà, tôi vẫn tự mình làm vài ba món gì đó. Khó có được một ngày ra ngoài, tất nhiên là tôi rất hưng phấn. Dì Lạc để tôi thoải mái chọn món. Tôi nhìn thực đơn có rất nhiều món ngon, rất hấp dẫn. Cuối cùng tôi chọn hai món ngọt kiểu Tây Âu, một món ngọt Trung và một ly nước trái cây. Dì Lạc gọi cháo thông thường. Giờ tôi mới biết, dì không thích ăn đồ ngọt.

    Món ăn được dọn ra, mới phát hiện ông chủ nhà hàng này thật sự rất hào phóng. Lượng thức ăn rất nhiều, hai người ăn cũng không xuể. Vất vả lắm tôi mới ăn được một nửa, còn lại không thể nhét vào bụng.

    “Hay là mình đóng gói mang về nha? Buổi trưa con ăn nữa!” Tôi nghĩ thật là lãng phí, cũng thật là xấu hổ.

    “Con không mệt à, dì nhìn con ăn cũng mắc mệt. Ha ha, lần sau lượng sức mà ăn, đừng có cố!”

    Haizz, lại thua dì rồi.

    Đi dạo một hồi, dì bảo muốn mua quần áo, nói tôi theo dì.

    Thật ra mà nói, mẹ tôi mang đồ rất giản dị, bình thường nên rất ít khi mua quần áo. Còn đồ tôi cũng do mẹ tôi mua ở tiệm quần áo gần nhà. Mẹ mua gì tôi mặc nấy, không đòi hỏi nhiều. Vì vậy thẩm mỹ của tôi về trang phục, ít nhất là vào lúc ấy, tuyệt đối tệ hại dốt nát.

    Chúng tôi đi vào siêu thị bán lẻ cao cấp trong thành phố. Bình thường tôi rất ít đến những nơi này. Quả nhiên, vừa nhìn đều là những phu nhân ăn mặc rất cao sang quyền quý, hoặc là những cô gái trẻ tuổi rất thời thượng. Không gian tràn ngập mùi nước hoa phụ nữ. Tôi tự biết mình là người thường, chỉ tò tò theo sau dì. Đi một chút, dì cảm thấy hứng thú với một cửa hiệu. Nhân viên cũng rất nhiệt tình, nói dì mặc rất đẹp, rất tao nhã, rất vừa người. Dì cũng không để ý nhiều, nhưng mỗi lần chọn đồ dì đểu hỏi tôi, đẹp hay xấu, làm như tôi hiểu biết về mấy thứ này nhiều lắm vậy. Tôi cũng làm bộ thể hiện, tự cho là đúng bình luận một phen, này xưa quá rồi, này rất lẳng lơ, bá láp ba xàm. Thật ra tôi có hiểu gì đâu, nói tùm lum tà la một trận, chỉ là dì thật tình nghe tôi như thể điều tôi nói rất có lý. Cuối cùng, sau khi tham khảo ý kiến tôi, dì chọn cho mình bộ váy len lông cừu.
    Vốn tưởng rằng đến đây là kết thúc, bỗng dừng dì bảo còn phải mua nội y, muốn mua cho tôi nữa. Tôi vội vàng nói không cần. Hơi buồn cười cơ mà lúc ấy tôi còn chưa chân chính mang áo nịt ngực, vẫn còn mang áo lót. Dì không để ý tôi nói gì, trực tiếp đi vào quầy nội y, tôi chỉ biết chạy theo đuôi mà thôi.

    “Con mặc cup mấy? Đến A chưa?”

    Lúc ấy tôi còn không hiểu “Cup” có nghĩa là gì, nhưng vì không muốn mất mặt, nên hàm hồ lên tiếng.
    Dì rất nhanh nhẹn chọn cho tôi hai cái áo ngực rất khả ái, nói tôi vào thử. Dì cũng lựa cho mình hai cái, đi vào phòng thử đồ khác. Tiếc thay, lúc ấy thứ nhất tôi khá gầy, thứ hai còn chưa dậy thì xong, mang vào, rộng thùng thình. Đành phải cởi ra, thẹn thùng trả lại cho chị nhân viên: “Xin lỗi, không hợp, hơi lớn.” Lúc này dì Lạc cũng đi ra, nói với chị: “Tôi lấy hai cái này, giúp tôi gói lại nha!” Lúc này, chị nhân viên kia nói một câu rất chi là sốc: “Cô bé còn chưa lớn nha! Nhưng không sao, mẹ em là C, thì ít nhất sau này em cũng B, ha ha!” Có lẽ chị ấy tự cho là rất mắc cười đi, nhưng làm tôi lúng túng không thôi. Dì Lạc ở bên cạnh cũng cười theo, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh trả lời: “Đúng vậy, hai mẹ con chúng tôi có gene di truyền rất tốt đó nha!” Nói xong dì còn kiêu ngạo ưỡn ngực với tôi. Dù tôi chung sống với dì thật lâu nhưng lúc đấy tôi mới chợt để ý đến nơi ấy của dì, tôi nhận ra, dì nhỏ những nơi nên nhỏ, lớn những nơi nên lớn, cực kỳ đầy đặn.

    Mua xong nội y, tôi không kiềm chế được bèn hỏi gì về vấn đề “cup” kìa. Dì không những kiên trì giải đáp những thắc mắc của tôi, còn nói thêm nên chọn đồ lót như thế nào, phải chú ý chi tiết nào, thậm chí là làm thế nào để duy trì bộ ngực khỏe mạnh, làm thế nào để tự kiểm tra và một loạt vấn đề khác nữa. Tuyệt đối so với giờ giảng sinh lý còn thú vị phong phú hơn. Tôi chăm chú nghe, mà những kiến thức này, cho đến nay còn rất hữu dụng. Công này đều do dì cả.
    Gaasu Noo Tài sản


  18. The Following 7 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  19. #10
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    328
    Ngân lượng
    22,954
    Thanked: 1620

    Post Chương 7

    CHƯƠNG 7

    Xem :

    Chúng tôi tay trong tay, bàn với nhau trưa nay ăn gì ở đâu. Tôi nói muốn đi McDonald’s, dì bảo thức ăn nhanh không lành mạnh nên đề nghị đi ăn sushi. Đang nói chuyện, bỗng có người đến trước mặt chúng tôi. Là bạn học thời cấp hai, rất xinh đẹp. Thật ra quan hệ của chúng tôi chỉ là xã giao mà thôi. Vì tôi không quá thích tính cách nóng hừng hực của nhỏ ấy. Quả nhiên, đánh chết cái nết không chừa.

    “Thỏ Con, hóa ra mẹ cậu beautiful ghê ha, xem ra cậu phải cố gắng nhiều đó!” Nói xong nhỏ còn cười đầy hàm ý.

    Lúc đó gương mặt tôi hẳn là đanh lại. Tuy tôi biết mình không đẹp bằng dì Lạc nhưng là con gái, ai cũng không muốn nghe người ta nói mình không đẹp hết.

    Tôi buồn buồn không nói thêm tiếng nào, cứ im lặng bước đi. Tâm tình tốt đẹp nay đã chuyển thành một trời mây xám.

    “Thỏ Con, hay là chúng ta đi ăn gà nha?”

    “Sao cũng được”.

    “Vừa nãy là bạn học của con à? Có người bảo hai dì cháu mình là mẹ con, xem ra chúng ta khá giống nhau đó nha!”

    Tôi nghĩ là dì đang an ủi tôi, nên nói: “Không sao đâu, con biết mình không được đẹp, quen rồi.”

    Dì dừng bước lại, nhìn tôi nghiêm túc nói:

    “Thỏ Con, dì chưa bao giờ nghĩ con khó coi hết, ngược lại dì thấy con rất dễ thương, càng nhìn càng thích.”

    Nghe vậy tự dưng tôi thấy vui hẳn lên.

    “Thật không?”

    “Có lẽ, mới nhìn vào con hơi giống con trai. Nhưng nhìn kỹ thì mới phát hiện, con là kiểu con gái đẹp trong tâm hồn, càng nhìn càng đẹp. Con biết vì sao không?”

    “Vì sao?”

    “Vì người không vì đẹp mà khả ái, mà vì khả ái mới đẹp đó! Nét đẹp tu dưỡng từ bên trong, cá tính riêng, thẩm thấu ra bên ngoài, mới động lòng người nhất. Nếu không, chỉ cần nhìn búp bê xinh đẹp là đủ rồi!”

    “Cũng rất có lý!” Tôi thật khâm phục dì. Những tự ti, lo lắng từ trước đến nay đều nhanh chóng bị quét sạch.

    “Ừm, vốn là có lý mà. Được rồi, giờ ăn sushi hay là gà nào?”

    “Gà!”

    “Mèo béo ị!”
    Gaasu Noo Tài sản


  20. The Following 7 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •