Tuyển Thành Viên Đăng Truyện Tranh/Bách Hợp| Gia Nhập Bách Gia Trang's Team


CÁC TRUYỆN ĐƯỢC THỰC HIỆN TIẾP BỞI BGT'S TEAM

LƯU LY NGUYỆT - DIỆP SÁP
HỒNG BÀI THÁI GIÁM - TỤC
P.S 143,7




+ Trả lời chủ đề
Trang 8 của 8 Đầu tiênĐầu tiên ... 678
Kết quả 71 đến 79 của 79
  1. #71
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    250
    Ngân lượng
    22,142
    Thanked: 1214

    Post Chương 67

    Chương 67

    Editor: Gaasu Noo
    Xem :


    Sau đó cuộc sống cứ tiếp tục, tôi bận làm luận văn tốt nghiệp, làm chút chuyện vô bổ.

    Bạch Nhược Lâm cũng hay gọi tôi đến Hội đánh đàn, nhưng đều bị tôi cự tuyệt.

    Nếu mọi việc bắt nguồn từ dáng vẻ ngồi đánh Piano của tôi, vậy hãy để cho thân ảnh ấy biến mất khỏi tầm mắt chị đi.

    Tôi biết mình rất tàn nhẫn, biết rõ bản thân cũng sa vào ảo tưởng, cũng không để người khác ảo tưởng.

    Có lẽ mỗi người đều có cách đối đãi khác nhau, nhưng nếu không làm vậy thì phải làm thế nào đây? Chúng ta quá ngu xuẩn và nông cạn, luôn tự cho cách thức đối đãi của mình với thế giới này là đúng, ngoài ra chẳng có phương pháp nào khác. Nhưng khi chúng ta ý thức được điều này, thì lại phát hiện đã không còn cách nào thay đổi nữa. Có lẽ đây mới là bi ai lớn nhất cõi đời.

    Bạch Nhược Lâm và dì Lạc đều không phải người có thói quen nhắn tin, có chuyện chỉ biết điện thoại liên lạc.

    Trên thực tế, điều này cũng tránh được hiểu lầm không đáng có. Bởi nếu không có chuyện gì sẽ không có ai gọi điện đến.

    Nên khi tôi cự tuyệt Bạch Nhược Lâm, dường như chị cũng mất dần liên lạc với tôi. Dù tôi có thể cảm nhận được mất mát bên kia đầu điện thoại, nhưng chúng tôi đều hiểu rõ nhau, mọi chuyện nên dừng lại ở đây.

    Cuối thu.

    Lá khô bay theo gió phủ kín sân trường. Tôi nhận được một tấm bưu thiếp, biển rộng xanh thẳm, cột La Mã trắng xóa, đến từ Hy Lạp.

    Không có chữ ký, nhưng tôi biết nhất định là Bạch Nhược Lâm.

    Bởi vì chỉ có một câu nói, “Ở biển Aegean (1) xinh đẹp, chị nghe được một câu chuyện tình yêu kỳ diệu. Dù chỉ là thần thoại, nhưng cuộc sống cũng có thể có kỳ tích mà, đúng không?”

    Tôi không biết thần thoại biển Aegean là gì, baidu một hồi, liền nhìn thấy một đoạn chuyện xưa:

    “Ở Hy Lạp có một nghệ sĩ đánh đàn nổi danh tên Cầm. Tương truyền rằng tiếng đàn của nàng có thể khiến thần Poseidon (2) giận dữ khôi phục lại bình tĩnh. Truyền thuyết kể tiếng đàn của nàng có thể làm nữ thần Hera (3) ích kỷ sinh lòng khoan dung. Tương truyền tiếng đàn của nàng có thể làm thần Hades (4) buồn bã lấy lại được nụ cười vui vẻ.

    Một quốc vương tuổi trẻ hâm mộ tên tuổi của Cầm nên đã phái sứ giả tới. Nhưng nàng lại không chút lưu tình từ chối lời mời của chàng. Nàng nói, tiếng đàn của nàng không chỉ phục vụ cho một mình quốc vương.

    Sứ giả thuật nguyên lời nói của Cầm cho quốc vương nghe. Nào ngờ quốc vương nghe xong lại cười. Sáng hôm sau, cung nữ quan môn phát hiện quốc vương đã biến mất, nhưng họ đều nở nụ cười ra khỏi đó như chưa từng xảy ra chuyện gì.

    Họ kỳ vọng quốc vương sẽ tới chỗ cô gái đánh đàn. Chàng bị tiếng đàn đẹp đẽ dẫn dắt, rồi đem lòng yêu mến cô gái ngồi đàn bên nhành ôliu mà Athena (5) đã tạo ra. Gió nhẹ lướt qua khuôn mặt thanh tú của nàng, chim sơn ca tưng bừng múa hót trên vai nàng, hương hoa quẩn quanh ở đầu ngón tay trôi theo tiếng nhạc đi về phương xa.

    Cầm đột nhiên cảm thấy có một tia sáng nóng rực thiêu đốt bốn phía. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, bắt gặp một chàng trai xanh hơn cả bầu trời, ánh mắt sâu thẳm đẹp hơn cả đại dương. Trong lúc nhất thời, trong mắt họ chỉ thấy được nhau, bỏ quên cả bốn phương tám hướng.

    Từ ngày đó, quốc vương đều lặng lẽ xuất cung vào mỗi sáng sớm. Cầm cũng đem đàn tới một nơi bí mật nào đó mỗi sớm mai.

    Sự tình tiến triển đẹp hơn chuyện cổ tích. Dĩ nhiên triều đình cũng không cấm cản tình yêu của Cầm và quốc vương. Nhân dân và hết thảy vương công quý tộc đều vui mừng chúc phúc khi Cầm tiến cung.

    Tất cả mọi người đều cho rằng họ sẽ tốt đẹp như truyện đồng thoại, cho đến khi lời nguyền rủa từ địa ngục tối tăm nhất giáng xuống người họ.

    Đất nước lân bang hữu hảo đột nhiên phát động chiến tranh. Vì an toàn của con dân, quốc vương lập tức lao tới chiến trường, bỏ cả đêm tân hôn với người chàng yêu thương tha thiết.

    Cầm mỗi ngày đều đến nơi họ hay hò hẹn đánh đàn cho quốc vương ở phương xa, nhưng rủi thay chàng lại tử trận trên sa trường. Nàng rất kiên cường, nước mắt căn bản không có cơ hội hiện hữu trên hốc mắt. Hôm đó, Cầm phủ thêm chiến bào nhuốm máu của quốc vương, dùng ngón tay khảy đàn chỉ huy chiến trường tàn khốc.

    Thời khắc cả nước đang ăn mừng thắng lợi, ở một khoảng trời không mây cách đó vạn dặm. Chiến bào của quốc vương đặt trên đầu gối Cầm bị từng giọt tinh thể óng ánh thấm ướt đẫm.

    Mỗi tối, Cầm đều đánh đàn dưới bầu trời đêm, nàng hy vọng quốc vương trên Thiên đường có thể nghe được. Mỗi sáng, nàng đều gom góp những giọt sương mai còn đọng lại, nàng biết đó là hồi đáp tình yêu của quốc vương đối với nàng.

    Cuối cùng rất nhiều năm sau, mãi đến khi giấc ngủ của nàng không thể tỉnh lại nữa, mọi người lấy 5.214.344 bình nước sương mai mà nàng tích nhặt được đổ quanh nơi nàng ngủ say.

    Lúc giọt cuối cùng rơi xuống đất, kỳ tích đã xảy ra. Mộ của Cầm tuôn ra một dòng suối trong, ôm lấy thân thể nàng. Dòng thành suối, suối thành sông, sông thành biển.

    Từ đó Hy Lạp có một đại dương trong vắt. Mọi người cũng gọi nó ‘biển Aegean.’ (Aegean phiên âm tiếng Trung là “Ái Cầm”)

    Sau đó, tôi liên tục nhận được bưu thiếp từ Italy, Pháp, Thụy Sĩ, Đức. Tất cả đều không có chữ kí, cũng không còn đôi câu vài lời trên đó nữa.

    Nhưng tôi biết, những tấm bưu thiếp nhẹ hẫng này đều gánh chịu nỗi nhớ nhung sâu nặng. Hãy tưởng tượng nếu bạn ở một đất nước xa xôi lạ lẫm, sao lại có thể mơ mộng trong cô độc như thế được chứ!?

    Tôi cẩn thận cất chúng vào trong hộp, giống như giữ ấm một trái tim vậy.

    Nếu trên thế gian này còn có người lương thiện thì nhất định sẽ có người tin tưởng để yêu. Tôi tin người phụ nữ ấy sẽ gặp được kỳ tích. Dù chỉ là điều ảo diệu, nhưng tôi tin chị sẽ gặp được ai khác ngoài tôi. Tóm lại chị là người xứng đáng để tôi quý trọng.

    Có người nói tuổi trưởng thành sẽ rất khó có bạn tốt. Mà trên thực tế, bạn bè thuở nhỏ nhiều lúc chỉ kết giao một cách hồ đồ, vô tri, không biết “thấu hiểu” và “tri tâm” là gì. Nhưng lớn rồi có tư tưởng riêng mới phát hiện mình chẳng hợp với ai.

    Vậy nên, có một người bạn như chị, sẵn sàng thẳng thắn đối mặt nội tâm của nhau, tôi nghĩ đó là chuyện cực kỳ hiếm thấy.

    Khí trời càng ngày càng lạnh. Tôi lại nhận được bưu thiếp của Bạch Nhược Lâm, lần này là từ đảo Corsica (6). Tôi rất lấy làm lạ, chị nghĩ sao mà lại đi đến đó chứ.

    Nhưng sau đó tôi không nhận được bưu thiếp của chị nữa, không biết chị đã về nước chưa.

    Tôi tính điện thoại hỏi thăm chị, nhưng vừa nghĩ lại thôi, không muốn quấy rầy chị. Có lẽ nên để chị yên tĩnh một chút, bình thường lại sẽ nghĩ thông suốt hơn. Tôi biết chị không phải là tôi, chị dũng cảm hơn tôi rất nhiều, nên nhất định sẽ thoát ra dễ dàng hơn tôi.

    (1). Biển Aegean: là một vùng vịnh nối dài của Địa Trung Hải nằm giữa nam Balkan và bán đảo Anatolia, giữa Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ. Nó nối liền với biển Marmara và biển Đen về phía bắc thông qua eo Dardanelles và Bosphore. Quần đảo Aegea nằm trong biển này. Vùng Aegea bao gồm chín tỉnh ở tây nam Thổ Nhĩ Kỳ, trong những phần giáp với biển Aegea.

    (2). Thần Poseidon: Thần của biển cả, động đất, bão tố và loài ngựa.

    (3). Thần Hera: Nữ hoàng của các vị thần. Nữ thần của hôn nhân, phụ nữ, sinh sản, gia đình.

    (4). Thần Hades: Vua của thế giới ngầm. Thần của người chết và sự giàu sang.

    (5). Athena: Nữ thần của trí tuệ, sự khôn ngoan và chiến tranh.

    (6). Đảo Corsica: là một hòn đảo của Pháp tại Địa Trung Hải. Đảo nằm ở phía tây của Ý, phía đông nam của đại lục Pháp, và ở phía bắc đảo Sardegna của Ý. Đồi núi chiếm hai phần ba diện tích của đảo, tạo thành một dãy duy nhất.
    Gaasu Noo Tài sản


  2. The Following 5 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  3. #72
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    250
    Ngân lượng
    22,142
    Thanked: 1214

    Post Chương 68

    Chương 68

    Editor: Gaasu Noo
    Xem :


    Đảo mắt, một năm lại trôi qua. Tôi đã bảo vệ xong luận văn tốt nghiệp, cuối cùng cũng hoàn tất một chuyện quan trọng.

    Chuyện kế tiếp chính là tìm việc làm. Vài bạn học của tôi đã tìm được việc, định ra Tết sẽ bắt đầu đi làm, đa số đều là những người có mối quan hệ. Đại học là một bước đệm cần có để tìm việc, là tấm vé vào cửa, nếu thiếu đương nhiên sẽ lập tức bị đánh rớt.

    Công việc của tôi chưa được ổn định cho lắm. Sơ yếu lý lịch cũng chưa đủ đẹp.

    Tôi thật sự hơi chán khi ở lại nơi này, nhưng dì Lạc cũng ở đây, đó là lý do duy nhất. Ít ra khi tôi muốn gặp dì, dì sẽ không cự tuyệt.

    Tôi nói cho ba mẹ biết ý muốn ở lại, họ rất vui mừng. Họ bảo con gái nên chọn việc nhẹ nhàng, vốn cũng không định cho tôi xông pha vào đường công danh khó khăn.

    Tôi chỉ biết cười khổ trong lòng.

    Tôi cũng gọi báo chuyện này cho dì Lạc biết. Dì hỏi tôi có muốn gì không, nhưng tôi chẳng nói được lời nào. Bởi vì lúc ấy tôi thật sự không biết tình hình xã hội ra sao, vẫn còn rất xa lạ với khái niệm “công việc”.

    Dì Lạc chủ động nói sẽ hỏi giúp tôi vài nơi, có chỗ thích hợp sẽ liên lạc ngay.

    Tôi nói cảm ơn dì, đang muốn cúp điện thoại, dì đột nhiên hỏi tôi một câu:

    “Thỏ Con, nếu con nguyện ý, sao không qua bên dì làm?”

    “Ý là đến công ty của dì ạ?”

    “Nếu con chịu thiệt nhận lời mời của dì.”

    “Gì mà chịu thiệt chứ?! Con còn sợ cao quá trèo không nổi đây. Nhưng cũng đâu có đúng chuyên ngành của con.”

    “Bây giờ sinh viên tốt nghiệp đại học làm trái chuyên ngành nhiều lắm. Bên dì mấy năm trước cũng có mấy bạn sinh viên đại học làm trái chuyên môn, nhưng bây giờ thạo việc rồi. Nếu con nguyện ý tới đây, dì có thể an bài một vị trí thoải mái nhẹ nhàng để con làm thử. Thứ nhất, con có thể từ từ thăm dò xem có hứng thú không. Thứ hai, con sẽ có nhiều thời gian thiết kế hơn, có cơ hội phát triển nữa. Không thôi con có thể tìm việc khác. “

    Không ngờ dì đã thay tôi suy tính chu toàn như thế. Trong lòng tôi rất cảm động, còn do dự gì nữa đây?

    “Cảm ơn dì. Nếu có thể, ngày mai con muốn qua đó làm liền.”

    Dì cười khanh khách bên kia đầu điện thoại , “Được vậy thì dì mừng còn không kịp nữa mà! Tốt lắm, ngày mai con đem hồ sơ tới đi, lát nữa dì sẽ báo với bên nhân sự một tiếng.”

    “Dạ, vậy mai con tới tìm dì.”

    “Ừ, dì chờ con.”

    Đêm đó tôi vui mừng đến độ không ngủ được. Dĩ nhiên trong cái vui cũng thấp thỏm chút bất an, chẳng hạn như có thể thích ứng công việc hay không, đồng nghiệp có gây khó xử gì không. Nhưng chỉ vừa nghĩ tới mỗi ngày đều được nhìn thấy dì, tôi lập tức như được tiếp thêm sức mạnh, khổ nạn gì cũng có thể vượt qua.

    Mọi chuyện được tiến hành thuận lợi. Nếu Lạc tổng đã giới thiệu, người khác dĩ nhiên cũng không có ý kiến. Phỏng vấn chỉ mang tính chất tượng trưng. Tôi nộp hồ sơ cho bên nhân sự, họ cũng không hỏi gì nhiều. Tôi chỉ cần chờ thông báo chính thức rồi đi làm thôi.

    Tôi cùng dì Lạc đi tới phòng làm việc của dì, đáy lòng cuộn trào mãnh liệt. Kể từ lần tan rã không vui ấy, tôi chưa từng tới đây lần nào nữa. Không ngờ từ nay về sau, nói không chừng có thể ra vào mỗi ngày.

    Nhưng tôi cũng chỉ có thể cố nén cảm xúc, giả vờ bình tĩnh.

    Trông dì Lạc rất vui vẻ. Sau khi vào phòng làm việc của dì, đóng cửa lại, dì không kìm chế được ôm tôi một cái.

    “Hoan nghênh con!” Dì khe khẽ nói bên tai tôi, sau đó buông tôi ra, trong đôi mắt tràn đầy ý cười.

    “Dì Lạc, sau này con có cần đổi giọng gọi dì là Lạc tổng không?” Tôi ngu ngơ hỏi dì.

    “Ha ha, ngoài Lý Bân ra thì không có ai biết quan hệ của dì với con cả. Con gọi dì là Lạc tổng cho dễ. Lúc không có ai thì gọi là dì Lạc cho thân thiết.”

    “Dạ! Con hiểu rồi.” Trong lòng tôi cảm thấy ấm áp biết bao. Dì luôn hiểu ý tôi như thế, xử lý ổn thỏa hết mọi vấn đề.
    Gaasu Noo Tài sản


  4. The Following 6 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  5. #73
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    250
    Ngân lượng
    22,142
    Thanked: 1214

    Post Chương 69

    Chương 69

    Editor: Gaasu Noo
    Xem :


    Năm nào tôi cũng soạn tin nhắn chúc Tết dì Lạc ở thành phố W, dì cũng sẽ trả lời, nhưng chỉ có vậy thôi.

    Thật ra tôi cũng nghĩ tuy sau này làm chung công ty với dì, có thể gặp mặt mỗi ngày, nhưng quan hệ của tôi và dì chẳng thể tiến triển thêm được nữa, thậm chí còn xa lạ hơn trước, chỉ có cấp trên và cấp dưới thôi.

    Nhưng dù thế nào thì tôi sẽ không hối hận. Có được tất có mất. Mỗi ngày có thể lặng lẽ nhìn dì vài lần, tôi cũng thấy vui lắm rồi.

    Trái lại, vào đêm giao thừa, tôi nhận được một cú điện thoại ngoài ý muốn với đầu số lạ.

    “A lô?”

    “Thỏ con, năm mới vui vẻ nha!”


    “Chị Bạch!?” Tôi thật không nghĩ chị sẽ gọi điện.

    “Ừ, em có khỏe không? Nhận được hết bưu thiếp chứ?”

    “Nhận được, cám ơn chị. Đừng nói chị đang ở nước ngoài nha?”

    “Ừa, chị đang ở trên một hòn đảo. Nơi này ấm áp lắm, có biển rộng xanh biếc, ánh mặt trời trải dài trên bờ cát.”

    “Chị chơi vui đến nỗi quên cả trời đất luôn rồi!”

    “Làm gì có, nhớ em nè!”

    “Ha ha, khi nào chị trở lại đây?”

    “Đợi nước mình qua đông, chị sẽ về. Có quà cho em nữa này. Chị đặc biệt chuẩn bị cho em đó.”

    “Vậy em cảm ơn trước nha!”

    Tôi tiếp tục giả bộ ngu ngơ, cố tình phớt lờ ẩn ý trong lời nói của chị. Không làm thế thì tôi biết phải làm sao đây?

    Tôi vốn định nói cho chị biết chuyện công việc, nhưng lại mơ hồ cảm thấy sẽ phá hư tâm tình của chị, đừng nói trước vẫn hơn.

    Qua hết năm, tôi bắt đầu chính thức đi làm ở công ty của dì Lạc.

    Dì sắp xếp cho tôi học bổ túc ngành, bảo tôi đi theo Tiểu Chu, chính là cô gái dịu dàng, ít nói mà tôi đã gặp lúc ăn cơm lần trước.

    Tiểu Chu là một cô gái hướng nội, không thích nói nhiều, cũng chưa bao giờ hỏi thăm tôi tại sao lại tới đây làm. Chị để tôi ngồi đờ đẫn ở văn phòng hai ngày, thấy làm được gì thì làm.

    Phòng làm việc còn có một số người khác nữa, tôi cũng không nhận ra, phải nhờ Tiểu Chu giới thiệu.

    Văn phòng làm việc xếp hai người một gian nhỏ, mỗi người một bàn. Tôi và Tiểu Chu một gian, hai bàn làm việc đối diện nhau, cũng khá yên tĩnh.

    Đơn vị có ký túc xá chuyên dành cho cấp quản lý độc thân ở, nhưng lại nằm ngoài nhà máy, đương nhiên cách đó cũng rất gần, không tới 5 phút đi xe. Khác với ký túc xá của công nhân trong nhà máy, điều kiện cũng tốt hơn chút. Tuy nhà tôi không quá xa, nhưng họ vẫn xếp cho tôi một căn phòng nhỏ, cùng phòng với Tiểu Chu, buổi trưa cũng có thể nghỉ ngơi một chút, tôi thầm cảm thấy dì Lạc sắp xếp thật là tỉ mỉ.

    Căn phòng được Tiểu Chu dọn dẹp rất sạch sẽ. Chúng tôi dùng chung phòng vệ sinh và phòng sinh hoạt. Phòng riêng của tôi nhỏ hơn chị một chút, vốn là phòng chứa đồ. Trong đó đã đặt trước một chiếc giường nhỏ và một cái bàn. Tôi thấy vẫn còn chỗ trống, liền tới siêu thị mua một cái tủ đơn giản, đèn bàn và ít đồ dùng hằng ngày. Tôi còn mua giấy dán tường mới, sau đó đặt thêm loa và sách. Thoạt nhìn vẫn có cảm giác gia đình lắm. Tuy tôi có thể về nhà, nhưng lúc khí trời không tốt, tôi ở ký túc xá đi làm sẽ tiện hơn.
    Gaasu Noo Tài sản


  6. The Following 3 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  7. #74
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    250
    Ngân lượng
    22,142
    Thanked: 1214

    Post Chương 70

    Chương 70

    Editor: Gaasu Noo
    Xem :


    Học bổ túc ngành chủ yếu là nhân viên sản xuất, đào tạo về kỹ thuật và an toàn lao động. Nhân viên học xong sẽ tham gia thi cử.

    Tiểu Chu mượn ít sách cho tôi, rồi dẫn tôi tham quan phân xưởng và dây chuyền sản xuất.

    Trước kia, khi tôi tới đây thăm dì Lạc cũng không để ý kỹ lắm, bây giờ mới phát giác thì ra nhà máy lớn tới vậy, lại còn có nhiều người như thế. Tôi cảm thấy công việc của dì Lạc thật không dễ dàng. Tuy nói còn có những đối tác khác, nhưng dì nhất định đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết ở đây. Chỉ nghĩ vậy thôi đã cảm thấy chỗ này tràn đầy hơi ấm rồi, dường như có thể cảm nhận được hơi thở của dì quanh đây.


    Căng tin cung cấp cơm trưa miễn phí, có lẽ được đãi ngộ tốt nên cơm sẽ được gửi đến tận phân xưởng cho nhân viên. Mọi người cũng xếp hàng nhận thức ăn giống như trong trường đại học vậy. Nhưng không phải bàn ăn kim loại lạnh lẽo mà là bàn gỗ ấm áp. Tuy kiểu dáng có hơi cũ kỹ, song lại làm người ta cảm nhận được không khí gia đình. Bàn rất lớn, mọi người ngồi vây quanh vừa ăn vừa nói chuyện. Tôi quan sát mấy ngày mới phát hiện, tuy chỗ ngồi không cố định, nhưng vẫn rất trật tự. Người trẻ tuổi thích ngồi chung người trẻ tuổi, như Lý Bân, Yến Tử, Tiểu Chu đều tụ lại một bàn, vừa ăn vừa tán gẫu đề tài họ quan tâm.

    Ngày đầu tiên ăn cơm, tôi liền phát hiện dì Lạc ngồi ở gần bồn rửa tay, nhưng hình như bàn này toàn nhân vật cấp lãnh đạo, tuổi tác đều hơi lớn, có vẻ họ đã quen ngồi ở đó rồi.

    Phòng làm việc của tôi và dì Lạc không chung tòa nhà, nên bình thường không có cơ hội nhìn thấy dì, chỉ giờ cơm ở căng tin mới gặp được. Nhưng nơi này có quá nhiều người, dì cũng sẽ không chú ý tới tôi đâu. Lần nào tôi cũng ngồi ở chỗ có thể nhìn thấy dì, vừa ăn cơm, vừa nhìn trộm, trong lòng sẽ có chút thỏa mãn nhỏ nhoi.

    Một ngày hạ mưa to, tôi không thể về nhà nên phải ngủ lại, sẵn tiện mời Tiểu Chu ăn cơm tối.

    Chị bảo tôi chưa lãnh lương, không cần mời, cùng ăn bữa cơm đơn giản trong căng tin được rồi.

    Hóa ra buổi tối căng tin sẽ cung cấp vài món đơn giản như cháo và mì. Nhân viên độc thân nào cũng muốn đến đó ăn cho tiện, lại còn tiết kiệm được tiền.

    Tôi giả vờ lơ đãng hỏi Tiểu Chu dì Lạc có hay ăn tối trong căng tin không. Chị bảo Lạc tổng hầu như ngày nào cũng ra ngoài xã giao.

    Trong lòng có tí xíu mất mác, cảm giác cuộc sống của dì cách tôi thật là xa, cũng có chút đau lòng dì cực khổ mỗi ngày như vậy.

    Một sáng nọ, tôi đang làm việc cạnh bàn đọc sách. Bởi vì đưa lưng về phía cửa, nên không nghe thấy dì đi vào, chỉ nghe Tiểu Chu kêu một tiếng “Lạc tổng”. Tôi vội quay đầu lại nhìn thấy dì đang đứng ở sau lưng.

    Tôi thiếu chút nữa buột miệng thốt lên “Dì Lạc”. Giật mình rồi rốt cục cũng nhẹ nhàng kêu một tiếng “Lạc tổng”, lại cảm thấy có chút không được tự nhiên.

    “Đã quen việc chưa con?” Dì mỉm cười hỏi tôi.

    “Dạ rất tốt. Cám ơn dì đã quan tâm.” Tôi lễ phép trả lời dì.

    Dì vỗ vỗ vai tôi, nói, “Từ từ đi, không cần gấp gáp, có gì không hiểu thì hỏi Tiểu Chu nha, đừng có ngại.”

    Tôi gật đầu một cái, dì nghe Tiểu Chu khai báo mấy câu rồi liền đi ra ngoài.

    Trong lòng tôi có chút kích động, dì cố ý sang đây thăm tôi sao?

    Nhưng sau đó Tiểu Chu nói cho tôi biết, những người lãnh đạo thường thích đột ngột tới phòng kiểm tra lắm, để xem nhân viên có đang chat QQ hay chơi trò gì không, bị phát hiện sẽ trừ tiền.

    Thì ra là như vậy, chẳng qua là làm theo thông lệ mà thôi. Thật ra thì thái độ của dì đối với tôi cũng chẳng khác gì đối với những nhân viên khác.

    Nhưng rõ ràng tôi vẫn cảm thấy hơi ấm của dì vương lại trên vai, trên mặt còn hiện lên nụ cười hạnh phúc.
    Gaasu Noo Tài sản


  8. The Following 4 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  9. #75
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    250
    Ngân lượng
    22,142
    Thanked: 1214

    Post Chương 71

    Chương 71

    Editor: Gaasu Noo
    Xem :


    Trong khoảng thời gian đó, sau khi được Tiểu Chu chỉ dạy xong vài khóa, tôi cũng thử giúp chị làm PPT, tìm chút tư liệu. Cuối cùng chị phải xem lại giúp tôi một lần, lại còn chỉnh sửa vài lỗi nữa.

    Thật ra tôi dần dần phát hiện Tiểu Chu có thể làm mấy việc này một mình mà vẫn không hề hấn gì, khâu này cũng không cần nhiều nhân thủ.

    Có lẽ ngay từ đầu dì Lạc gọi tôi vào vốn cũng không phải do thiếu hụt nhân lực, mà chỉ muốn giúp đỡ tôi thôi.

    Nghĩ như vậy nên thật xấu hổ với sự bất tài của mình, nhưng chuyện đã rồi, đành phải thuận theo tự nhiên thôi.


    Sau khi tan việc, tôi sẽ làm chút chuyện mình thích, sẵn tiện kiếm thêm ít thu nhập.

    Chẳng mấy chốc tôi đã đi làm được gần một tháng. Trừ lúc họp hành, ăn cơm ra, thời gian còn lại tôi cũng không tiếp xúc với dì lần nào nữa. Nếu không có việc gì, tôi cũng chẳng dám lỗ mãng vào văn phòng tìm dì. Dù sao thì ngày nào dì cũng gặp vài nhân vật quan trọng, tôi càng không muốn quấy rầy công việc của dì, mang phiền toái không cần thiết đến cho dì.

    Nói đến họp hành, nơi này thường hay mở đại hội.

    Đại hội tụ họp toàn thể tầng lớp quản lý tham gia, diễn ra tại phòng họp ở lầu một. Mỗi lãnh đạo phân công, quản lý sẽ trình bày tình hình khó khăn và dự án của công ty trong thời gian gần đây.

    Nhiều lúc họ sẽ tổ chức vài bộ ngành ngắn hạn, mọi người cùng bày mưu tính kế, thương thảo vấn đề các loại.

    Tay mơ như tôi dĩ nhiên chỉ biết ngồi yên lắng nghe, có lúc thậm chí còn không hiểu họ đang nói cái gì. Haiz, đúng là khác nghề như cách núi mà.

    Vậy nên tôi gặp dì trong đại hội có duy nhất một lần thôi. Dì chỉ nói vài câu ngắn gọn súc tích, nhưng lại làm người khác cảm giác rất thư thái, không có bất kỳ cảm giác ngột ngạt nào. Tôi nghĩ chắc không phải chỉ có mình tôi cảm thấy vậy, vì rõ ràng lúc dì nói chuyện, hội trường lập tức yên tĩnh lạ thường. Tôi cũng có chút tự hào.

    Có một hôm, khi tôi tan việc chuẩn bị về nhà, điện thoại lại vang lên. Vừa nhìn thấy dãy số quen thuộc, trong lòng không khỏi xao động.

    “Dạ?” Tôi không gọi dì là Lạc tổng nữa.

    “Thỏ Con, tối nay ăn cơm với dì được không?”

    Đương nhiên được! Tôi chờ ngày này đã từ rất lâu rồi!

    “Dạ được!” Tôi cất giọng cực kỳ bình thản.

    “Ừ, lát tan việc xong khoảng nửa tiếng dì sẽ qua liền. Con đợi dì ở gara nha.”

    “Dạ!”

    Tôi thầm nghĩ tại sao lại là nửa tiếng sau khi tan việc? Phải chăng dì không muốn bị đồng nghiệp khác bắt gặp khi ở cạnh tôi? Bận rộn? Đó cũng chỉ là cái cớ đúng không?

    Mặc dù nghĩ vậy, nhưng trong lòng cũng ghét mình quá nhạy cảm.

    Qua hai mươi phút, ai nấy đều về hết cả, tôi cũng đứng ngồi không yên, lập tức chạy xuống gara chờ dì.

    Trong nhà để xe rất u ám, chỉ có ánh đèn lờ mờ.

    Tôi tựa vào một cây cột chờ dì.

    Đợi một hồi, nghe được tiếng giày cao gót truyền ra từ cửa thang máy, tôi liền quay đầu, quả nhiên là dì. Dì mặc bộ váy tao nhã màu xám tro, trâm cài sang trọng, khí chất lỗi lạc.

    Dì không nhìn thấy tôi phía sau cây cột, mà chỉ đi thẳng tới xe của mình, mở khóa, lên xe. Sau đó gara lại khôi phục không khí yên lặng lúc nãy. Tôi chỉ có thể mượn ánh sáng yếu ớt, nhìn thấy một bên mặt ưu nhã của dì.

    Tôi cứ ngơ ngác nhìn dì như thế, tựa hồ thành kính ngưỡng mộ một pho tượng Quan Âm, lại cảm thấy mình hèn mọn như bụi trần.

    Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

    Tôi thơ thẩn đi về phía dì, đứng bên cửa sổ xe.

    Dì kinh ngạc khi nhìn thấy tôi, nhưng lại lập tức khôi phục bình tĩnh, cười cười, sau đó lấy tay chỉ chỉ chỗ ngồi bên cạnh.

    Tôi từ từ đi tới bên kia, mở cửa xe rồi ngồi vào chỗ quen thuộc. Ngay cả mùi thơm cũng thân quen như thế.

    “Con tới hồi nào vậy? Sao dì không thấy con đi vào?”

    “Dạ, con cũng vừa mới tới thôi.”

    “Dì còn tưởng mình có thể khá hơn trước đây, định chờ con bước tới rồi nhảy ra hù cho con giật mình, ha ha.” Dì cười tinh ranh, tâm tình có vẻ không tệ.

    “Vậy lần sau con phối hợp, giờ trễ rồi!”

    Dì lắc đầu nói đùa. “Thôi đi, con cũng đâu có dễ ghẹo.”

    “Hôm nay dì rãnh ạ? Nghe Tiểu Chu nói dì hay đi xã giao lắm mà.”

    “Ừa, hạng mục gần đây hơi rầy rà. Hôm nay mới rãnh được một chút.”

    “Vậy sao dì không nghỉ ngơi cho khỏe?!” Tôi đau lòng nhìn dì, cảm giác mình làm phiền dì quá rồi.

    “Ăn cơm với con thì dì sẽ vui vẻ ngay thôi.” Ánh mắt dì dịu dàng nhìn tôi, như nắng ấm ngày xuân. Tôi cảm giác trái tim lạnh lẽo của mình đang dần dần tan chảy.

    “Muốn ăn gì đây?” Dì hỏi ý tôi.

    “Được đi với dì thì ăn gì cũng được.” Tôi nhìn dì, thâm tình trả lời.

    Dì cười cười, cúi đầu suy nghĩ một chút.

    “Gần đây tạt qua một chỗ, hình như bán sushi quay, có muốn ăn thử không?”

    “Dạ được!” Tôi biết dì Lạc ăn nhạt, sushi đúng là lựa chọn hàng đầu.
    Gaasu Noo Tài sản


  10. The Following 4 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  11. #76
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    250
    Ngân lượng
    22,142
    Thanked: 1214

    Post Chương 72

    Chương 72

    Editor: Gaasu Noo
    Xem :


    Người cũng không nhiều lắm, chắc tại mới khai trương không lâu, tiếng tăm chưa đủ.

    Nhưng phục vụ lại rất chu đáo, môi trường cũng khá sạch sẽ.

    Đồ ăn được bưng lên, tôi cảm thấy nó khác xa với hình ảnh trong áp phích quảng cáo.

    “Nếm thử xem.” Dì quan sát tôi, bản thân cũng không chịu động đũa.

    “Dạ.” Tôi gắp một miếng, cẩn thận thưởng thức.

    “Dì cũng ăn một miếng.” Vừa nói, dì cũng gắp một miếng lên bỏ vào trong miệng.

    Nói thật, có thể bởi vì tôi đã ăn đồ chính tông ở Nhật Bản rồi nên mùi vị sushi ở đây chẳng thể sánh bằng, ngay cả vị dấm cũng cách nhau khá xa.

    “Thấy sao?” Dì hỏi tôi.


    “Cũng được.” Tiếc là vẻ mặt tôi không thể nói láo, giống như đang nói “Ăn không ngon”.

    “Ừ, dì cũng thấy vậy. Nhất định kém xa Nhật Bản ha?” Dì mở trừng hai mắt.

    Thật ra dì Lạc cũng biết chuyện tôi đi Nhật Bản, chẳng qua là tôi chưa có cơ hội kể tỉ mĩ cho dì nghe thôi.

    Nhưng vừa nghĩ tới Bạch Nhược Lâm, dường như có một cục chì nặng ngàn cân chặn giữa miệng vậy.

    “Nếu cá hồi được xắc mỏng mịn hơn thì trông sẽ tươi hơn.” Tôi nhận xét thực tế.

    Dì gật đầu nói, “Xem ra muốn ăn gì cũng phải đến tận gốc mới ngon. Tính ra thì dì đã để lỡ món hải sản ở thành phố W rồi đó!”

    “Hải sản ở thành phố H mới ngon nhất.”

    “Dù sao thì cũng không sánh được với đặc sản quê hương.” Dì uống một hớp trà, không nói gì nữa, giống như đã động đến tình cảm nhớ quê.

    Lông mi của dì rũ xuống, ánh mắt mơ màng, chất chứa nỗi ưu thương.

    Chẳng biết tại sao, mỗi lần nhìn kỹ gương mặt của dì, tự nhiên tôi lại cảm thấy buồn bã miên man.

    Tôi thu hồi ánh mắt, sợ mình sẽ lộ ra điểm khác thường.

    “Con làm việc cũng gần được một tháng rồi nhỉ?” Sau một hồi trầm mặc, dì đổi đề tài.

    “Dạ, con cũng quên để ý.”

    “Thấy thế nào?”

    “Đang học tập, nhưng muốn tự đảm nhiệm một việc thì sợ còn hơi sớm.”

    “Nội quy ở ký túc xá có làm con khó chịu không? Dì có nên gỡ bỏ quy định đó không?” Dường như dì có chút khó xử với chuyện này.

    “Dạ không. Con vốn chưa từng nghĩ sẽ có ký túc xá để ở. Một mình con sống là quá đủ rồi.”

    “Ba mẹ có hài lòng với công việc của con không?”

    “Họ cũng cảm thấy rất tốt, hơn nữa còn có dì ở đây nên cũng rất yên tâm.”

    Dì mỉm cười gật đầu một cái, “Thật ra dì rất bận rộn, không có thời gian chăm sóc con, nên con phải tự dựa vào bản thân nghe chưa. Bất quá có chuyện gì khó xử, còn cứ tới tìm dì, hiểu không?”

    Tôi gật đầu , “Dì yên tâm đi, mấy anh chị Tiểu Chu rất chiếu cố con, đồng nghiệp cũng hòa thuận vui vẻ.”

    “Dì biết Thỏ Con lúc nào cũng là đứa bé được mọi người yêu thích mà!”

    Haiz, lúc nào thì tôi mới không còn là ‘đứa bé’ trong mắt dì đây? Tôi ngơ ngác nhìn mặt dì, trong lòng âm thầm buồn bực.
    Gaasu Noo Tài sản


  12. The Following 5 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  13. #77
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    250
    Ngân lượng
    22,142
    Thanked: 1214

    Post Chương 73

    Chương 73

    Editor: Gaasu Noo
    Xem :


    Ăn cơm xong, đi ra ngoài mới phát hiện có một con đường nhỏ dẫn đến nhà tôi, nhưng phải mất đến hai mươi phút lộ trình.

    “Dì Lạc không cần đưa tiễn, con tự về được rồi, sẵn tiện đi bộ cho tiêu cơm luôn.”

    “Để dì đưa con về, không phiền gì đâu!”

    Tôi nhìn đồng hồ, mới có bảy giờ tối. Suy nghĩ một chút, về nhà sớm vậy cũng không có chuyện gì làm.

    “Con bận gì à?”

    “Dạ không, sao ạ?”

    “Hay chúng ta dạo phố một chút đi!”


    “Dạ.”

    Trước mặt chính là đường dành riêng cho người đi bộ, nhưng người cũng không nhiều. Thời trang mùa xuân được tung ra thị trường không lâu, giá cả cũng chẳng rẻ.

    “Dì muốn mua thêm quần áo mùa xuân hả?”

    “Mua hay không cũng được, cơ mà dì cũng muốn xem thử.”

    “Dạ, vậy con đi coi với dì.”

    “Ừa.”

    Nhớ tới hồi xưa cùng dì đi dạo phố, đã là chuyện của bốn năm năm trước rồi. Nhìn dì đi bên cạnh vẫn phong độ như cũ, dù đã trải qua mấy cuộc bể dâu.

    Còn tôi? Chẳng bao lâu đã biến từ một thiếu niên ngượng ngùng thành thanh niên u buồn rồi. Thanh xuân tựa hồ qua nhanh trong chớp mắt. Thật ra tôi không chỉ một lần cảm thấy trái tim mình đã già nua.

    Chuyện tôi có thể làm chính là dành trọn thời gian ở bên dì, không để dì cô đơn nữa. Giống như giờ phút này, tôi đang kéo cánh tay dì, có lẽ theo người khác, chúng tôi càng giống hai mẹ con hơn.

    Vòng tới vòng lui cũng không ưng được bộ nào.

    Đang muốn rời đi, đột nhiên nghe phía sau có người gọi tên tôi.

    Tôi quay người lại, là Bạch Nhược Lâm!

    “Chị Bạch, chị về hồi nào vậy?” Gặp chị ở nơi này đúng là rất bất ngờ.

    “Vừa về được mấy ngày, đang tính liên lạc với em đây! Đi dạo phố với Lạc tổng hả?” Giọng nói của chị rất tự nhiên, không nhìn ra bất kỳ tình cảm nào.

    “Bạch tiểu thư, thật là trùng hợp!” Dì Lạc cũng chào hỏi chị.

    “Lạc tổng đi đứng gần như khỏi hẳn rồi nha! Vừa nãy thấy cô bước đi, đúng là không nhìn ra bị thương chút nào!”

    “Cũng nhờ phúc của cô. Khôi phục rất khá, bất quá hơn phân nửa công lao đều là của Thỏ Con!” Dì ngoái đầu lại nhìn tôi, lộ vẻ dịu dàng.

    “Lạc tổng rất may mắn! À, tôi có hẹn bạn uống trà, xin lỗi không tiếp chuyện được. Hai người từ từ đi dạo nhé!”

    “Ừ, cô đi thong thả!”

    Chị gật đầu, quyến rũ cười một tiếng với chúng tôi rồi xoay người rời đi.

    Tôi thật sự rất bội phục Bạch Nhược Lâm. Mới vừa rồi tôi còn lo lắng chị sẽ biểu lộ ra gì đó.

    “Thỏ Con, con sao vậy?”

    “Dạ, không có gì. Chỉ là không ngờ lại đột nhiên gặp chị ấy thôi.”

    “Không phải hai đứa đã kết bạn rồi sao? Gặp một người bạn cũng rất bình thường mà!” Nói chung là dường như dì Lạc vẫn chưa thích Bạch Nhược Lâm cho lắm. Tôi cảm thấy ngữ điệu của dì có chút dị thường.

    “Áo quần mà mới thì hay, người ta bạn cũ vui vầy là hơn!” (1) Không biết có gì không đúng, tôi đột nhiên nói với dì một câu như vậy.

    Dì có chút bất ngờ, hơi ngẩn ra, sâu xa nói: “Dì chỉ nghe qua câu ‘Chỉ thấy người nay cười, nào ai thấy người xưa khóc’ (2) thôi!”

    Tôi sợ mình gợi lên chuyện cũ thương tâm của dì nên không nói gì nữa. Nhưng tôi rất hy vọng lời bày tỏ ấy mang một ý nghĩa khác.

    (1). Câu này trích trong bài thơ “Cổ diễm ca”.

    Quỳnh quỳnh bạch thố,

    Đông tẩu tây cố.

    Y bất như tân,

    Nhân bất như cố.

    Dịch nghĩa:

    Có con thỏ trắng bơ vơ,

    Đi về đông, vấn muốn chờ phía Tây.

    Áo quần mà mới thì hay,

    Người ta bạn cũ vui vầy là hơn.

    Bài thơ được viết vào thời nhà Hán. Ví von người vợ cũ bị bỏ như con thỏ trắng bơ vơ. Người ta cho rằng tác giả là vợ cũ của Đậu Huyền, bà viết bài thơ này khi Đậu Huyền lấy được công chúa, bỏ người vợ cũ.

    (2). Chỉ thấy người nay cười, nào ai thấy người xưa khóc: trích trong bài thơ “Giai Nhân” của Đỗ Phủ.
    Sửa lần cuối bởi Gaasu Noo; 05-27-17 lúc 02:40 PM.
    Gaasu Noo Tài sản


  14. The Following User Says Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  15. #78
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    250
    Ngân lượng
    22,142
    Thanked: 1214

    Post Chương 74

    Chương 74

    Editor: Gaasu Noo
    Xem :


    Tối về nhà, tắm rửa xong, đang định ngủ sớm một chút thì có điện thoại gọi tới, là Bạch Nhược Lâm.

    “Alô, chị Bạch!”

    “Thỏ Con, có nhớ chị không?” Hình như chị đã uống rượu. Thì ra câu nói “uống trà” ban nãy chính là “uống rượu”.

    “Chị lại uống rượu?”

    “Ai bảo chị ngàn chén không say làm chi?”

    “Đừng có điên. Cơ thể quan trọng hơn!”


    “Ha ha, em không tin? Ra uống với chị thử đi, chị uống cho em xem!”

    “Em không có hứng thú. Chị uống một mình đi, em đi ngủ!” Tôi không muốn dây dưa với người đang mất lý trí.

    “Em không có hứng thú với chị, chị biết em chỉ có hứng thú với cô ấy thôi!”

    “Chị nói năng lung tung rồi! Chị cẩn thận một chút, để say quá em cũng không tới dìu chị được đâu! Tạm biệt!” Tôi hơi giận, dù sao tôi vẫn xem người này là bạn, cần gì phải sát phạt nhau làm gì.

    Tôi cúp điện thoại, tắt máy, đi ngủ.

    Qua mấy ngày, tôi đang ở nhà đánh đàn vào hôm nghỉ phép.

    Bạch Nhược Lâm lại gọi điện thoại tới, nhưng lần này là ban ngày và tỉnh táo.

    “Thỏ Con, có rãnh ra ngoài gặp mặt không? Chị có quà tặng em này.”

    “Dạ được. Em tới nhà chị hay sao?”

    “Chị đang ở Hội sở, em tới đây cho dễ.”

    “Cũng được.”

    Một giờ sau, tôi lại đến chỗ quen thuộc đó, rất nhiều ký ức xông lên đầu. Cách đây không lâu, tôi hay thường xuyên ra vào nơi này, bây giờ nghĩ lại giống như một giấc mơ vậy.

    Có lẽ đối với chị, tôi tựa như một con bướm đêm lấp lánh, luôn sa vào lưới nhện mà chị dày công dệt nên trong mộng đẹp.

    “Tôi là nhện, vận mệnh chính là lưới của tôi.”

    Hoặc giả, tôi đã sớm trở nên giống như chị, biến thành một con nhện rồi tự sa vào lưới của mình giăng, không thể trốn thoát.

    “Thỏ Con!” Một tiếng kêu quen thuộc vang lên kéo tôi ra khỏi suy nghĩ, trở về thực tế.

    Tôi quay đầu nhìn chị. Chị đang dựa vào cửa sổ, trên người mặc một bộ váy nhung màu đen, vòng bạc ở cổ lấp lánh, tựa như một quý cô Châu Âu.

    Tôi đi tới, cười nói với chị, “Hôm nay chị thật đẹp. Sắp dự dạ vũ sao?”

    Chị giơ nửa điếu thuốc trong tay lên rồi hít một hơi, chậm rãi nói, “Tiếc là còn thiếu bạn nhảy, em đi không?”

    “Ha ha, kỹ thuật nhảy của em kém lắm, sẽ hủy hình tượng của chị đó!”

    Chị liếc tôi một cái, lại hít một hơi thuốc, rồi đặt vào gạt tàn bên cạnh.

    Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy hôm nay chị nặng trĩu tâm sự. Nếu người đang có tâm sự bị ai hỏi han, phần lớn sẽ không muốn nói.

    “Sao hôm nay chị lại tới đây?” Tôi phát hiện ngoài hai chúng tôi ra thì chẳng còn ai khác trong căn phòng lớn này cả.

    “Chị tới làm thủ tục cho thuê lại.”

    “Sao ạ? Phòng giải tán?”

    Chị gật đầu.

    “Tại sao?” Tôi hiếu kỳ hỏi chị.

    “Dù sao thì chẳng bao lâu nữa chị cũng sẽ rời khỏi đây.” Chị cười với tôi, nhưng sao tôi lại không nhận ra nụ cười này miễn cưỡng biết bao.

    Tôi nhất thời có chút tù mù, gì mà đây với kia? Tại sao lại bỏ đi?

    “Chị định đi đâu? Sao… sao lại đột ngột như thế?”

    “Em không nỡ để chị đi hả?”

    Tôi gật đầu.

    Chị đưa tay tới, nhẹ nhàng sờ sau đầu tôi, ánh mắt tựa hồ cũng có vô hạn luyến tiếc, nhưng cũng không hề nói gì khác cho tôi biết.

    “Còn em? Sống có tốt không?”

    “Dạ, cũng định nói cho chị biết lâu rồi. Em đang làm việc ở công ty của dì Lạc.” Tôi đã sớm muốn nói cho chị biết, song có lẽ hôm nay cũng không thích hợp lắm, nhưng cũng sợ sau này không có cơ hội.

    Chị nhẹ “Ừ” một tiếng, sau đó không nói thêm gì nữa. Chị cúi đầu, từ từ ôm lấy hai cánh tay.

    Tâm lý học có nói, tư thế này ám chỉ sự tự bảo vệ bản thân, cự tuyệt ý kiến của người ngoài.

    Tôi biết câu nói của mình khó chịu cỡ nào. Nhưng tôi vẫn tàn nhẫn với chị như thế, đúng không?

    Tôi vờ như không biết gì, hỏi chị, “Quà em đâu?”

    Chị xoay người, lấy một cái máy chụp hình trong hộp ra.

    “Đây này, tặng em đó!”

    “Cảm ơn!” Tôi nhận lấy, là loại DSLR mà tôi đang muốn mua.

    “Không phải hàng mới, có ngại không?” Chị hỏi tôi.

    “Dĩ nhiên không ngại. Đừng nghĩ em tham lam vậy chứ!”

    Chị gật đầu một cái.

    “Thỏ Con, có thể đàn cho chị nghe một đoạn nhạc nữa không?”

    Một câu nói làm lòng tôi khó chịu. Tại sao lại giống như vĩnh biệt vậy? Sau này thật sự sẽ không còn gặp lại nữa sao?

    Nhưng tôi chẳng có bất kỳ tư cách gì giữ chị lại cả. Dù có giữ lại cũng phí công thôi.

    Haiz, bỏ đi! Tôi không hiểu thế giới của chị. Nếu thật sự phải đi, thì ‘chỉ cần phất ống tay áo một cái là có thể mang đi một áng mây trời.’

    Tôi đi tới bên chiếc dương cầm rồi ngồi xuống.

    Nhắc tới cũng đúng dịp, trong khoảng thời gian này tôi luôn tập Dạ Khúc đô thăng thứ của Chopin (1), đó là bài tôi thích nhất trong số 21 Dạ Khúc. Nghệ thuật mơ mộng, thất vọng mà ngọt ngào, đau mà không thương, đẹp đẽ êm đềm.

    Trong phim “Nghệ sĩ dương cầm” (2), nam chính cũng ngồi trong phòng thu âm ở Ba Lan đàn bài này. Nhưng tiếc là ngay lúc anh còn chưa đàn xong, thì đã bị pháo đạn của phát xít Đức dội vào. Nhiều năm sau, khi đã trải qua khổ ải, nghệ sĩ dương cầm lại ngồi đàn và thu âm bài hát này. Những nốt thăng trầm biến ảo, ánh mắt anh vẫn trong suốt và u buồn, lệ rơi đầy mặt.

    Giai điệu vang lên giữa cơn sóng dữ thì sâu đậm bao nhiêu? Chỉ có người đàn tự biết, người nghe tự hiểu.

    Âm nhạc dần kết thúc trong sự dịu dàng vô hạn. Tôi nhẹ nhàng khép lại nắp đàn, trong lòng thầm nói câu “Tạm biệt”.

    Xoay người, lại phát hiện Bạch Nhược Lâm đã ngây dại sau lưng. Chị thất thần nhìn cây đàn, như thể còn người đang ngồi đánh ở đấy.

    Tôi không biết có phải mình lại gợi lên ảo ảnh lần nữa hay không, nhưng vô luận thế nào thì lần này là do tôi cam tâm tình nguyện.

    “Chị Bạch.” Tôi khẽ gọi chị.

    Chị bất chợt giật mình, như bị tôi kéo về thực tại.

    “Cảm ơn em, thật là dễ nghe, tựa như mộng đẹp.” Giọng nói của chị cũng mang theo hương vị ngọt ngào.

    “Hy vọng chị ngày nào cũng có mộng đẹp.” Tôi đã không thể trái lương tâm nói ‘hy vọng chị mỗi ngày đều vui vẻ’. Ít ra chỉ có mộng mới còn có thể tốt đẹp.

    Chị nhìn tôi mỉm cười, “Yên tâm đi, chị sẽ sống tốt. Còn em…”

    “Em thế nào đây?”

    “Em đó… biết rõ còn hỏi. Haiz, chị chỉ hy vọng em có thể sống vui vẻ, đừng ép bản thân vào ngõ cụt, hiểu không?”

    Tôi cười cười, cũng không trả lời chị. Nói không hiểu những lời này là giả, nhưng hiểu được và làm được không bao giờ nằm cùng cấp độ.

    Sau khi về đến nhà, lúc nghịch máy chụp hình mới phát hiện bên trong có rất nhiều hình, phần lớn là phong cảnh nước ngoài, cũng có hình của chị nữa.

    Có một tấm đặc biệt đẹp, được chụp ở bờ biển. Lúc gió thổi mây trôi, chị mặc một bộ váy trắng, đầu đội nón trắng thật to che nắng, hai chân lội dưới nước biển, đầu hơi cúi, nheo mắt lại mỉm cười.

    Tôi thầm cảm ơn chị đã để lại trong tôi một hồi ức đẹp đẽ đến thế.

    Từ đó về sau, tôi cũng không gặp lại chị nữa. Sau này tôi có nghe dì Lạc nói chị đã rời bỏ ông chủ Cao, cũng kết thúc mọi việc kinh doanh ở đây. Nhưng về phần trở lại quê nhà hay là đi nước ngoài thì không biết.

    Tôi nghĩ chị nhất định đã sắp xếp hết mọi chuyện rồi, nếu không thì cũng không nhanh chóng đến độ ấy. Cú điện thoại của chị mấy ngày trước chỉ vì say rượu nên buông thả bản thân một lần thôi, trong lòng chị biết rõ kết quả hơn cả tôi mà.

    Chắc chị cũng lưỡng lự đi hay ở. Nếu tôi không đến nỗi tuyệt tình lãnh khốc với chị như thế, chắc có lẽ chị sẽ không rời đi, ít nhất cũng không nhanh đến vậy.

    Tôi âm thầm chúc chị hạnh phúc. Cuối cùng chị đã có thể thoát khỏi những điều không nên có. Hy vọng ở phương xa ấy, chị có thể tìm được bản thân mình lần nữa.

    Chị rất dũng cảm, nhất định sẽ tìm được hạnh phúc mình muốn.

    (1) Frédéric François Chopin (1810–1849) là một nhà soạn nhạc nổi tiếng người Ba Lan.

    21 Nocturne (Dạ khúc) do ông sáng tác gồm có:

    + 3 Nocturne Op. 9 các cung: si giáng thứ, mi giáng trưởng, si trưởng

    + 3 Nocturne Op.15 các cung: fa trưởng, fa thăng trưởng, son thứ

    + 2 Nocturne Op.27 các cung: đô thăng thứ, rê giáng trưởng

    + 2 Nocturne Op.32 các cung: si trưởng, la giáng trưởng

    + 2 Nocturne Op.37 các cung: sonl thứ, sol trưởng

    + 2 Nocturne Op.48 các cung: đô thứ, fa thăng thứ

    + 2 Nocturne Op.55 các cung: fa thứ, mi giáng trưởng

    + 2 Nocturne Op.62 các cung: si trưởng, mi trưởng

    + 1 Nocturne cung Mi thứ Op.72 số 1

    + 1 Nocturne cung Đô thăng thứ Op.posth. (Thỏ Con thích bài này nhất đây. Link: https://www.youtube.com/watch?v=_hyAOYMUVDs)

    + 1 Nocturne cung Đô thứ Op.posth.

    (2). Film “Nghệ sĩ dương cầm” (2002) là bộ phim chuyển thể từ hồi ký cùng tên rất nổi tiếng của nhà văn Wladyslaw Szpilman. Bộ phim online này lấy bối cảnh là đất nước Ba Lan trong Thế chiến thứ hai. Một nghệ sĩ dương cầm tên là Wladyslaw Szpiman và gia đình bị đưa vào trại tập trung và bị đối xử tàn tệ. Từ một nghệ sĩ hào hoa vẫn chơi những bản nhạc đẹp đẽ của Chopin, Szpilman sẵn sàng ăn cả những lát khoai tây thối và bị ngộ độc. Anh lang thang trong những khu phố đổ nát, chui lủi trong các gác mái, uống nước thải của bệnh viện… Anh làm tất cả, chỉ cần được sống, và thèm khát được chơi đàn… Phim Nghệ Sĩ Dương Cầm là một bản đàn rất cảm động kể về niềm tin, nghị lực sống mãnh liệt của người nghệ sĩ. Ngay cả trong những lúc cùng khổ nhất, chính âm nhạc là điều kỳ diệu giúp đẩy lùi chiến tranh, xóa bỏ hận thù, mang con người lại gần nhau. (Link film: http://hdonline.vn/phim-nghe-si-duon...khWfUiVVow2.99)
    Gaasu Noo Tài sản


  16. The Following 4 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


  17. #79
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Vị trí hiện tại
    TP.HCM
    Bài viết
    250
    Ngân lượng
    22,142
    Thanked: 1214

    Post Chương 75

    Chương 75

    Editor: Gaasu Noo
    Xem :


    Xuân đến, công ty tổ chức cho nhân viên nữ đi ngắm hoa mai nở.

    Mười mấy cô gái trong vườn cây rít rít hơn chim, rực rỡ hơn hoa.

    Thấy tôi đeo máy ảnh cơ theo, rất nhiều cô gái trẻ không quen thân nhờ tôi chụp ảnh. Có người dựa lên thân cây khô, có người trốn sau nhành hoa hết sức quyến rũ, chỉ vì cố lưu lại tấm hình đẹp nhất.

    Dù tôi rất bận rộn, nhưng trong lòng vẫn nhớ tới dì.

    Lúc vừa mới bắt đầu, dì đã đi chung với mấy cô chú đồng nghiệp trung niên rồi. Lúc rỗi rãnh, tôi cũng tìm kiếm thân ảnh của dì giữa rừng hoa mênh mông.

    Tuyết trắng như bụi phấn, mai đầu xuân nở rộ dưới ánh mặt trời, sương mù hóa thành làn khói bao quanh. Dường như tôi đang đứng giữa một biển hoa di động, bắt đầu choáng váng như kẻ say xe.

    Tôi tới chòi ngồi xuống nghỉ ngơi, uống miếng nước.

    Lúc tôi đang ở đó ngẩn ngơ, lại nhìn thấy ba bóng người xuất hiện phía đường mòn xa xa. Họ đang cười nói đi tới, âm thanh mới quen thuộc làm sao, không phải dì thì còn ai nữa!

    Hôm đó dì mặc một chiếc sơ mi form rộng, bên ngoài khoác áo bành tô cùng váy kẻ ô. Đường rất nhỏ, dì đi sát trong mép, khẽ cúi đầu, giống như sợ đụng trúng cành hoa. Nhìn dáng dấp ấy lại làm tôi nhớ tới tuyệt tác ‘The Makioka Sisters’ (1) của Kon Ichikawa. Bộ phim bắt đầu với hình ảnh bốn chị em xinh đẹp mặc kimono rực rỡ, rong chơi trong vườn anh đào đang mùa nở rộ, khẽ khàng cười nói. Hình ảnh này giống vậy xiết bao!

    Tôi kìm lòng không đặng, đứng lên cầm máy chụp hình, hướng về phía dì bấm tạch tạch.

    Dì cũng nhìn thấy tôi. Chẳng biết có phải đang đứng trước tầm ngắm nên dì có chút ngượng ngùng không nữa.

    Hai đồng nghiệp của dì đi tới bảo tôi chụp cho họ vài tấm, tôi đáp ứng một tiếng.

    Dì chạy ra sau lưng tôi, nói mình không thích chụp hình.

    Vậy nên tôi lập tức biến thành thợ chụp hình cho hai người khác, còn dì đứng một bên nhìn.

    Trong lòng tôi có hơi mất mác, vốn tưởng có cơ hội chụp dì nhiều hơn, đáng tiếc cuối cùng chỉ chụp được hai tấm.

    Có một tấm dì đang cúi đầu dịu dàng, tựa như một đóa hoa sen thẹn thùng trước gió!

    Tôi quay đầu lại nhìn dì, dì liền lẳng lặng mỉm cười, sâu lắng, tinh mỹ như nước mùa thu. Cánh hoa nhẹ nhàng bay xuống váy dì, bức họa ấy mãi mãi sẽ đọng lại trong lòng tôi, vĩnh viễn không hề biến mất.

    Hồi lâu trong đầu tôi lại hiện lên bài thơ của Từ Chí Ma (2):

    “Giả như tôi là một bông tuyết

    Nhẹ nhàng xoay giữa không trung

    Tôi nhất định biết mình muốn đi đâu

    Bay lên, bay lên, bay lên

    Tới nơi mà tôi muốn đến.

    A, trên người nàng thơm ngát hương mai đỏ!

    Khi đó tôi sẽ nhẹ nhàng đáp xuống

    Dịu dàng bám trên vạt áo nàng

    Gần với trái tim ấm áp của nàng

    Tan ra, tan ra, tan ra…”

    Tiêu dao tự tại như thế thì cần gì phải chụp hình? Tôi chỉ việc đặt dì ở trong lòng thôi, cảnh tượng ấy vĩnh viễn sẽ tươi mới như lúc ban đầu.

    Đến nay, mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm ấy, hương hoa mai vẫn còn phảng phất đâu đây. Ngày xuân đó với hương vị làm say lòng người, ám ảnh như giấc mộng không có thật.

    Tuy đoạn này rất ngắn, nhưng lại viết thật lâu.

    Tôi muốn viết vài dòng lên tấm ảnh quý giá kia, nhưng lại không kịp 01 tháng 10 sắp tới (Quốc Khánh Trung Quốc).

    Nếu mọi người có hứng, hay xem thử bộ phim “The Makioka Sisters” nhé! Phim rất hay!

    (1). Bộ film ‘The Makioka Sisters’ (Sasame-yuki) của đạo diễn Kon Ichikawa.

    Dựa trên cuốn “Tiểu thuyết quốc tế lớn nhất kể từ khi Minh Trị Duy Tân”. Kể về cuộc sống êm đềm, lãng mạn đầy chất thơ của nước Nhật trước thế chiến thứ 2 – Như 4 chị em gái đài các (Tsuruko, Sachiko, Yukiko và Taeko), mùa xuân kéo nhau đến Kyoto ngắm hoa Đào nở. Tuyết rơi, cánh hoa rơi, ánh sáng rơi… Những ngày huy hoàng của họ rồi cũng rơi, đến 1 ngày họ nhìn lại và mơ mộng.

    (2). Từ Chí Ma (1897 – 1931) là một nhà thơ Trung Quốc, Ông được mệnh danh là “chủ soái” của phong trào cách tân thi ca Trung Quốc đầu thế kỉ XX.

    Bài thơ: Hạnh phúc của bông tuyết:

    Giả như tôi là một bông tuyết,

    Nhẹ nhàng xoay giữa không trung

    Tôi nhất định biết mình muốn đi đâu

    Bay lên, bay lên, bay lên

    Tới nơi mà tôi muốn đến.

    Không tới khe núi tịch mịch,

    Không tới chân núi lạnh lẽo,

    Cũng không tới những con đường muộn phiền

    Bay lên, bay lên, bay lên

    Người hãy xem, tôi có hướng đi của tôi.

    Nhẹ nhàng nhảy múa giữa không trung,

    Tới nơi thanh u mà tôi đã quen,

    Chờ nàng bước ra ngắm vườn hoa

    Bay lên, bay lên, bay lên

    A, trên người nàng thơm ngát hương mai đỏ!

    Khi đó tôi sẽ nhẹ nhàng đáp xuống,

    Dịu dàng bám trên vạt áo nàng,

    Gần với trái tim ấm áp của nàng

    Tan ra, tan ra, tan ra

    Tan vào trái tim ấm áp của nàng.
    Gaasu Noo Tài sản


  18. The Following 3 Users Say Thank You to Gaasu Noo For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •