Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 21 đến 29 của 29
  1. #21
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    268
    Ngân lượng
    31,399
    Thanked: 15701
    Chương 87: Ẩn hiện



    Mời Đọc (Click Here) :

    Không biết qua bao lâu Tiêu Mạc Ngôn dần dần có phản ứng, nhẹ nhàng vén chăn lên, ngồi dậy. Cô tựa vào đầu giường, mím đôi môi khô khốc bởi vì uống rượu, thất thần nhìn ra ngoài cửa, trong mắt xẹt qua một tia đau xót.

    Nhược Hi, những gì tôi nợ em, kiếp này tôi không cách nào trả lại, xin lỗi....

    Tiêu Mạc Ngôn thở dài vén chăn lên, từ trên giường ngồi dậy, kéo ngăn kéo chuẩn bị lấy một điếu thuốc hút, trong lúc lơ đãng thoáng nhìn thấy màn hình điện thoại phát sáng, cô ngẩn người, cầm điện thoại lên.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Nhìn ra hoài nghi trong mắt Hạ Linh Doanh, Lam Thần hừ nhẹ một tiếng chậm rãi tháo mũ xuống, chỉ là trong nháy mắt Hạ Linh Doanh mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào cô.





    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 52 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #22
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    268
    Ngân lượng
    31,399
    Thanked: 15701
    Chương 88



    Mời Đọc (Click Here) :

    Trên gò má vốn dĩ xinh đẹp của Lam Thần xuất hiện một vết sẹo oằn kéo dài đến tận trán, phần tóc gần vết sẹo tóc rất thưa thớt mà ố vàng, da thịt phiếm hồng lột tả thống khổ vết sẹo này từng mang đến, kết hợp với vẻ mặt âm ngoan, Hạ Linh Doanh cảm thấy lạnh thấu tim, nàng mở to hai mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt Lam Thần, thân thể không tự chủ lui về phía sau.

    "Cô — sao lại..."

    Lam Thần lạnh lùng cười, nheo mắt nhìn Hạ Linh Doanh.

    "Tôi vất vả bán mạng cho Hạ Nhiên, không tiếc buông tha cuộc sống bình yên ở Nhật, từ bỏ lương tâm, làm biết bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý chỉ vì báo ân. Nhưng kết quả ông ta vấn không hề tin tôi, trong lúc vô tình phát hiện bí mật che giấu hơn hai mươi năm đổi lấy một dao của ông ta, Hạ Hạ, cô nói có phải tôi hẳn nên cảm ơn ông ta?"

    Biểu tình của Lam Thần rất ngoan độc, ánh mắt Hạ Linh Doanh cũng không băng lãnh như vừa rồi mà phần nhiều là hoảng loạn cùng sợ hãi, nàng nhìn chằm chằm vết thương trên trán Lam Thần, tay chân lạnh lẽo.

    Nàng không tin, không tin người ba từ nhỏ đã bảo vệ nàng lại hung ác tàn bạo như thế... không tin

    Hạ Linh Doanh lẩm bẩm, thất thần nhìn Lam Thần. Lam Thần ở Hạ gia có địa vị gì, lòng nàng biết rõ, năm đó ba nàng xuất ngoại, mất liên lạc với nàng, chính là Lam Thần cầm miếng ngọc gia truyền đi tìm nàng, lao lực thiên tân vạn khổ, mạo hiểm suýt nữa bị Tiêu Mạc Ngôn đánh gãy hai chân, cùng nhau giúp ba nàng về nước. Lam Thần đối với ông ấy...

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 5 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Hạ Linh Doanh thẳng thắn khiến Lam Thần vốn dĩ chắc chắc nàng sẽ thấp thỏm lo âu không dự đoán được, cô nhất thời bất động, Hạ Linh Doanh bình tĩnh nhìn cô, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ gì, ngay cả đôi mắt đẫm lệ cũng tựa như chưa từng thương tâm, bình tĩnh nhìn thẳng vào lòng cô.






    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 38 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #23
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,448
    Ngân lượng
    133,629
    Thanked: 18410
    Chương 89


    Mời Đọc (Click Here) :

    Lam Thần lẳng lặng nhìn Hạ Linh Doanh, trong mắt có chút khổ sở. Không lâu trước đây, hai người cũng sóng vai đứng chung một chỗ, vì cùng một người cùng một mục tiêu mà nỗ lực, khi đó Hạ Linh Doanh nhìn cô bằng ánh mắt khẳng định và tán dương, mà hôm nay, ghê tởm, phiền chán, thậm chí là thù hận...

    Theo bản năng đè vành nón nỗ lực che dấu vết sẹo xấu xí, Lam Thần nhìn Hạ Linh Doanh, chậm rãi nói.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 5 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    "Tiêu Niên, ông sai rồi, người thân duy nhất đáng giá tôi tin tưởng đã ôm hận nơi chính suối, hiện ở trên đời này, ngoại trừ bà Từ và Hạ Hạ, tôi sẽ không tin tưởng bất cứ ai. Về phần ông ở sau lưng giúp tôi san bằng dư đảng Hạ gia, tôi sẽ tính toán rõ ràng với ông, nếu như ông muốn, tôi có thể đem tất cả máu trong người trả lại cho ông, nhưng nói đến tha thứ, tôi nghĩ, người ông nên van xin nhất hẳn không phải là tôi!"






    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 07-21-17 lúc 02:27 PM.


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  6. The Following 30 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  7. #24
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    268
    Ngân lượng
    31,399
    Thanked: 15701
    Chương 90


    Mời Đọc (Click Here) :

    Tiêu Niên dập thuốc lá trong tay, híp mắt nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhìn ánh mắt cuồng nộ của cô, nhíu chặt mi tâm, nhẹ nhàng lắc đầu.

    "Tiêu, đừng cứ hễ gặp phải chuyện có liên quan đến Hạ Linh Doanh thì con liền hoàn toàn mất khống chế, có được không? Hồng nhan họa thủy, lẽ nào con còn muốn giẫm lên vết xe đỗ của ba?"

    Tiêu Mạc Ngôn hiện tại trong đầu đều nghĩ rốt cuộc đi nơi nào tìm Hạ Linh Doanh căn bản là không có tâm tình lý luận với Tiêu Niên, phiền táo phất tay.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 5 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Lam Hi nói xong, quay đầu ý vị thâm trường nhìn Hạ Linh Doanh, nắm chặt chăn mỏng đắp trên người, trở vào trong nhà. Chỉ để lại một mình Hạ Linh Doanh, trong đầu nhiều lần lặp lại câu nói kia.

    Như vậy là đủ rồi, không phải sao?






    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 07-21-17 lúc 02:32 PM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. The Following 26 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  9. #25
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    268
    Ngân lượng
    31,399
    Thanked: 15701
    Chương 91
    Sắp hoàn rồi nhé, trong tuần này hoặc chậm nhất là đầu tuần sau là hoàn

    Mời Đọc (Click Here) :

    Lại tròn một ngày bận rộn nhưng không hề có thu hoạch, nằm trên giường lớn tuyết trắng Tiêu Mạc Ngôn tay phải nắm thật chặt ảnh chụp của mình và Hạ Linh Doanh, khóe mắt mơ hồ có nước mắt chảy ra.



    Từ kinh hoảng lúc lúc ban đầu khi biết Hạ Linh Doanh mất tích, đến phẫn nộ thương tâm, đến bây giờ là lo lắng xen lẫn cô đơn, Tiêu Mạc Ngôn cảm thấy trái tim mình thủng trăm nghìn lỗ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, không một chỗ nào nguyên vẹn.



    Là Hạ Linh Doanh quyết ý muốn đi, điểm ấy cô không nghi ngờ, từ những chứng cứ A Sanh mang về, và những gì bà Từ thỉnh thoảng nhớ ra, Tiêu Mạc Ngôn có thể rõ ràng biết được rằng nàng tự nguyện muốn đi, như vậy, nàng rốt cuộc muốn gì? Là tức giận cô ngày đó cúp máy, không quên được thù hạn, hay là hận cô và Phương Nhược Hi một đêm kia?

    Tiêu Mạc Ngôn nghiếng răng, từ trên giường ngồi dậy bưng bình rượu đỏ đã vơi hơn nửa bình, rót một ly xiết chặt trong tay, lẳng lặng uống cạn.



    Nỗi thương tâm tuyệt vọng chưa từng có bao phủ lấy cô, mấy ngày qua, cô gần như không ngủ, trong đầu đều là Hạ Linh Doanh. Một hồi hận nàng không từ mà biệt, một hồi lại sợ nàng thật sự không trở về nữa, lo lắng nàng ở bên ngoài sống không tốt, sợ nàng vứt bỏ cô, các loại tâm tình phức tạp dằn vặt cô gần như khiến cô suy sụp. Tiêu Mạc Ngôn ngẩng đầu, uống cạn nửa ly rượu, viền mắt cũng bắt đầu phiếm hồng.



    Hạ Linh Doanh, trước đây, bất luận tổn thương cùng dằn vặt cỡ nào cũng không đau đớn giống bây giờ, hận, tôi hận em, hận em khiến tôi niếm trải vị ngọt của tình yêu rồi lại dễ dàng rời bỏ, hận em không thủ tín, không mãi ở cạnh tôi, hận em, hận em cố ý làm tôi lo lắng...



    Tiếng chuông cửa vang lên, trong mắt Tiêu Mạc Ngôn hiện lên một tia hy vọng, cô lập tức buông ly rượu, lảo đảo chạy ra ngoài, lại thấy Phương Nhược Hi phong trần mệt mỏi, ánh mắt buồn bã, mím môi yên lặng, chán chường ngồi trên ghế sô pha.



    Bà Từ lắc đầu nhìn dáng vẻ của cô, nhìn về phía Phương Nhược Hi.



    "Nhược Hi, cháu —"



    Phương Nhược Hi không trả lời Bà Từ ngay, mà là thẳng tắp đi về phía Tiêu Mạc Ngôn, đi đến trước mặt cô, chậm rãi ngồi xổm xuống. Tay run rẩy chậm rãi nâng lên, Phương Nhược Hi nhìn hai gò má gầy gò của Tiêu Mạc Ngôn, muốn xóa đi vẻ bi thương trên mặt Tiêu Mạc Ngôn nhưng cô không thể, cô biết nữ nhân trước mắt không hề thuộc về cô.



    "Tiêu, đây là CCTV ở bãi đỗ xe."



    Phương Nhược Hi nhẹ nhàng đặt băng ghi hình lên bàn, nhìn sâu vào mắt Tiêu Mạc Ngôn, không nói cô phải vất vả thế nào mới tìm được, cũng không nói cô hao tốn thời gian bao lâu để giúp Tiêu Mạc Ngôn tìm tình địch của mình, mà chỉ thở dài, xoay người rời khỏi.



    Tiêu, em có thể làm cho chị chỉ có việc này, cho dù chị không còn yêu em, em cũng hy vọng Phương Nhược Hi trong trí nhớ của chị vẫn tốt đẹp như mối tình đầu.



    Tiêu Mạc Ngôn cầm băng ghi hình, nhìn bóng lưng Phương Nhược Hi rời đi, phút chốc, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.



    Tình yêu giữa cô và Phương Nhược Hi thời đại học, không hề nhiễm bẩn, tinh khiết như tuyết đầu mùa, nhưng hoa tuyết lại quá yếu yếu đuối, chịu không nổi chút sương gió. Chỉ là lời nói dối đơn giản, thì đã dễ dàng chia rẽ hai trái tim gắn liền, cô thở dài, Tiêu Mạc Ngôn đứng dậy, băng ghi hình băng ghi hình giao cho A Sâm.



    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY




    Nhưng vào lúc này, chó Ngao trước cửa sủa điên cuồng, ánh đèn xe chiếu vào, chiếu sáng tiểu viện vốn cũng không lớn. Cửa bị đẩy ra, Tiêu Niên một thân tây trang màu đen, trong tay cầm thuốc lá mặt âm trầm đi đến.






    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 26 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #26
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    268
    Ngân lượng
    31,399
    Thanked: 15701
    Chương 92
    Sắp hoàn rồi nhé, trong tuần này hoặc chậm nhất là đầu tuần sau là hoàn

    Mời Đọc (Click Here) :

    Tiêu Niên liếc nhìn Tiêu Mạc Ngôn, rồi lại nhìn Khâu Mục Doanh lệ rơi đầy mặt trên ghế sô pha, xoay người, nói với Hạ Nhiên.



    "Hạ Linh Doanh là con gái ruột của ông, hổ dữ không ăn thịt con, ông vì trả thù tôi, vì xóa sạch chứng cứ phạm tội, cư nhiên dùng nàng để làm mồi nhử? Hạ Nhiên, ông quả nhiên không phải người."



    Tiêu Mạc Ngôn nghe Tiêu Niên nói xong, mở to hai mắt, thẳng tắp nhìn chằm chằm Hạ Nhiên, Khâu Mục Doanh trên ghế sô pha phút chốc mặt xám như tro tàn, thân thể run nhẹ.



    Hạ Nhiên mặt không đổi sắc, lắc đầu nhìn Tiêu Niên.



    "Hạ Linh Doanh là con gái tôi, mạng của nàng, tất cả của nàng đều là tôi ban cho, tôi đối với nàng thế nào còn chưa tới phiên người ngoài như ông nói, Tiêu Niên, không ngờ mười năm gặp lại, thù hận giữa chúng ta vẫn không thể dứt."



    "Lúc trước nếu như không phải vì sự hoài nghi của ông, vì thủ đoạn độc ác của ông, thì sao tôi phải vậy? Chẳng lẽ tôi phải ngây ngốc chờ ông đến giết tôi, đi theo vết xe đổ của Đào Thiệu?"



    Tiêu Niên nhẹ nhàng nói, nhìn trong mắt của Hạ Nhiên không có bất kỳ thần thái gì, Khâu Mục Doanh vẫn ngồi trên sô pha cũng bật dậy, lo lắng nhìn Hạ Nhiên.



    "Ông ấy, ông ấy nói đều là sự thật? Sao ông, sao ông lại...."



    "Bà câm miệng!"



    Hạ Nhiên hét lớn một tiếng, ngắt lời Khâu Mục Doanh, xoay người hung tợn nhìn bà.



    "Hạ Nhiên, sao ông lại đối xử với Hạ Hạ như vậy, nàng là con gái của ông, con gái ruột của ông...."



    Khâu Mục Doanh rơi nước mắt ông ta, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng, chưa từng nghĩ, bà chưa từng nghĩ Hạ Nhiên cẩn thận tỉ mỉ che chở bà, thậm chí sau khi bà phạm sai lầm lớn vẫn đối xử với bà như xưa lại là người khởi xướng tất cả tội ác, lừa dối sao, hết thảy đều là lừa dối sao? Vì sao? Vì sao lại như vậy...



    Hạ Nhiên nghiến răng nhìn thấy trong mắt Khâu Mục Doanh tràn ngập hận ý.



    "Con gái ruột? Có coi ta là coi tôi là cha ruột sao? Ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn nàng, không phải để nàng giúp đỡ con gái của kẻ thù! Nàng vì Tiêu Mạc Ngôn, hận không thể đem Hạ gia móc sạch! Tôi phải dùng hết sức lực mới đoạt lại Thiên Hoàng, nàng vì một câu của Tiêu Mạc Ngôn mà chắp tay dâng hết cho người khác. Máu đang chảy trên người nàng không phải là máu của tôi, mà là dòng máu thấp hèn dơ bẩn của Khâu Mục Doanh bà!"



    Một câu xé tim, Tiêu Mạc Ngôn đứng ở một bên, cắn chặt môi dưới, áy náy tự trách không ngớt. Nàng một mực hận Hạ Linh Doanh do dự giữa tình yêu và tình thân, đem toàn bộ thù hận đẩy về phía nàng ép buộc nàng giống như cô, thù hận Hạ gia.



    Đối mặt sự áp bách không ngừng nghỉ của Tiêu Mạc Ngôn, Hạ Linh Doanh không hề biện giải, mà chỉ muốn dùng sự ôn nhu của mình làm mờ thù hận trong lòng Tiêu Mạc Ngôn. Thù oán xóa không tan, Tiêu Mạc Ngôn lại bởi vậy liên lụy đến nàng, trong miệng không nói trong lòng lại có khúc mắc. Hạ Nhiên vừa nói, đã cho Hạ gia thấy nàng bảo vệ Tiêu Mạc Ngôn thế nào, nàng không thể để ba mình tổn thương Tiêu Mạc Ngôn, cũng không có thể Tiêu Mạc Ngôn tổn thương mẹ nàng. Kẹt giữa tình yêu và tình thân, nàng vô lực lựa chọn cũng không thể lựa chọn, cuối cùng, chỉ có thể rơi vào cảnh bị hai bên oán trách, tuyệt vọng rời khỏi, nàng không có sự lựa chọn.



    Tiêu Niên trầm mặc nhìn Tiêu Mạc Ngôn vẻ mặt thống khổ, thở dài vung tay với vệ sĩ, người nọ rõ ràng do dự một chút, nhưng vẫn không dám trái lệnh Tiêu Niên, từ phía sau lưng rút ra một con dao găm sắc bén, giao cho ông ta.



    Bầu không khí nhất thời trở nên khẩn trương, A Sâm dẫn người vây quanh Tiêu Mạc Ngôn, Khâu Mục Doanh thì tái mặt, Hạ Nhiên Hạ Nhiên vẫn bình tĩnh hút thuốc, tình cảnh như vậy ông ta đã từng mơ thấy vô số lần trong những đêm mất ngủ, rốt cuộc vẫn biến thành hiện thực, Tiêu Niên ân oán giữa tôi và ông cũng nên kết thúc rồi.



    Ngón cái nhẹ nhàng phất qua lưỡi dao, ánh mắt của Tiêu Niên dừng trên người Tiêu Mạc Ngôn, đẩy A Sâm ngăn ở trước mặt mình ra, Tiêu Mạc Ngôn lạnh lùng nhìn Tiêu Niên.



    "Tiêu Tiêu.... Ba có lỗi với con, có lỗi với ngươi có lỗi với mẹ con."



    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Khâu Mục Doanh tay phải bưng má, thống khổ rên rỉ, cắn môi đến ứa máu, hòa với máu trên mặt chảy qua gò má Tiêu Niên đã từng yêu nhất, cướp đi sự kiêu ngạo sau cùng của bà.



    Sống không bằng chết, sống không bằng chết....



    Nói xong, ông ta xiết chặt dao găm, xoay người mặt lạnh nhìn Tiêu Mạc Ngôn, rồi lại nhìn Tiêu Niên đã bị đè chặt dưới sàn, lạnh lùng cười.



    "Tiêu Niên, hôm nay tôi muốn ông mất đi tất cả những thứ ông yêu quý nhất!"

    Cầm dao găm, giữa tiếng gào thét của Tiêu, Hạ Nhiên chậm rãi đi về phía Tiêu Mạc Ngôn.



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  12. The Following 22 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  13. #27
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    268
    Ngân lượng
    31,399
    Thanked: 15701
    Chương 93
    Sắp hoàn rồi nhé, trong tuần này hoặc chậm nhất là đầu tuần sau là hoàn

    Mời Đọc (Click Here) :

    A Sâm hoảng hốt, thả người tiến lên che chở Tiêu Mạc Ngôn.



    "Hạ gia, ông không thể động vào tiểu thư, Hạ tiểu thư sẽ hận ông cả đời."



    A Sâm lúc ban đầu theo Tiêu Niên vẫn rất tôn kính Hạ Nhiên. Anh ta liều mình cứu chủ rất được thưởng thức, Hạ Nhiên cũng bởi vậy mà có vài phân tôn trọng A Sâm, nỗ lực dùng số tiền lớn đào anh ta về phía mình, nhưng lại nhận lấy một tiếng cự tuyệt. Ấn tượng đối với hắn Hạ Nhiên đối với anh ta lại càng thêm tốt. Không ngờ gặp lại lần nữa, đã là mười năm sau, hôm nay A Sâm vì hậu nhân của Tiêu Niên một lần nữa đánh cược tính mạng mình, Hạ Nhiên lắc đầu nhìn A Sâm.



    "A Sâm, Tiêu Niên là người như thế nào anh cũng biết, vì ông ta, đáng giá sao?"



    A Sâm toàn thân toàn thân ngăn trở Tiêu Mạc Ngôn, lắc đầu.



    "Hạ gia, tôi không phải là vì lão gia, tôi là vì tiểu thư."



    "A Sâm, anh tránh ra."



    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    "Sẽ không, Tiêu, sẽ không bao giờ, không bao giờ rời xa chị nữa."



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  14. The Following 23 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  15. #28
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    268
    Ngân lượng
    31,399
    Thanked: 15701
    Chương 94
    Hoàn rồi nhé, còn 1 phiên ngoại nữa

    Mời Đọc (Click Here) :

    Từ mộ viên trở về tâm tình Tiêu Mạc Ngôn vẫn không cao, tắm, đắp chăn bông ngồi trên sân thượng nhìn ra ngoài cửa sổ, cự tuyệt nói chuyện với bất kỳ ai.

    Hạ Linh Doanh tựa vào tường, khoanh tay nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhìn bóng lưng đơn bạc của cô, trong lòng đau đớn như bị xé rách.

    Lúc Hạ Linh Doanh nhận được tin tức từ bà Từ, nàng vội vội vàng vàng chạy đến đại viện Hạ gia, thấy mẹ nàng gương mặt đầy máu, cả người nàng gần như đông cứng, cuống quít ôm lấy bà, run rẩy gọi Lam Thần, hoả tốc đưa đến bệnh viện, sắc mặt nàng tái nhợt đứng chờ ngoài cửa phòng cấp cứu, lúc Hạ Linh Doanh nghe được ngọn nguồn sự tình từ trong miệng A Sâm, ngoại trừ rơi lệ thì nàng không hề nói gì khác.

    Có thể trách được ai?

    Nghiệt duyên giữa hai nhà kéo dài hơn hai mươi năm làm sao hóa giải, cho dù ai cũng không từng nghĩ đến.

    Vết sẹo trên mặt Khâu Mục Doanh cũng không sâu, bác sĩ nói sau này có thể phẫu thuật thẩm mỹ, lúc Hạ Linh Doanh nói tin này cho bà biết, bà lại lắc đầu, hờ hững nhìn Hạ Linh Doanh.

    "Giữ lại nó đi, giữ lại nó để bản thân thanh tỉnh, Hạ Hạ, con không cần phải lo cho mẹ, đi tìm Tiêu Mạc Ngôn đi, đứa bé kia, không dễ dàng...."

    Hạ Linh Doanh kiềm nén nước mắt, dùng sức lắc đầu, nắm tay mẹ mình không buông, trải qua chuyện tối nay, trơ mắt nhìn chồng mình dùng dao nhọn rạch mở da thịt mình, Khâu Mục Doanh không cảm thấy đau đớn, là vì trái tim đã chết sao? Khâu Mục Doanh chậm rãi đẩy tay Hạ Linh Doanh ra, thì thầm.

    "Mẹ đã nói với Tống Nham, chờ vết thương khá một chút, sẽ quay về viện dưỡng lão, con không cần lo cho mẹ."

    Nhìn thấy mẹ mình quyết tuyệt như thế, Hạ Linh Doanh còn có thể nói gì, nàng đứng lên, nặng nề đi ra ngoài, chỉ nhớ rõ trước khi rời đi mẹ đã nói một câu.

    "Hạ Hạ, quý trọng người trước mắt, Tiêu Mạc Ngôn thật sự yêu con."

    Phúc chốc, nước mắt Hạ Linh Doanh rơi như mưa, vì những lời này nàng đánh đổi bằng bao nhiêu thời gian bao nhiêu vừa thương tâm, nhưng đến ngày được mẹ chân chính chúc phúc thì đã là cảnh còn người mất.

    Trên hành lang bệnh viện, nàng nhìn thấy Hạ Nhiên, ánh mắt tránh né, biểu tình khiếp nhược, hình tượng người sắt trong lòng Hạ Linh Doanh hai mươi năm nay nhất thời sụp đổ.

    Nhẹ nhàng bước lên, không để ý sự né tránh của ông ta, Hạ Linh Doanh ôm lấy Hạ Nhiên.

    "Ba, bất luận ba đã làm gì, địa vị của ba trong lòng con cũng sẽ không thay đổi. Sống tốt, ba phải sống thật tốt...."

    "Hạ Hạ, ba -"

    Không đợi Hạ Nhiên nói xong, Hạ Linh Doanh liền đẩy ông ta ra, nhìn thật sâu vào mắt ông ta rồi xoay người bước đi, không hề quay đầu lại.

    Đối với Hạ gia, nàng đã bỏ ra rất nhiều, làm một đứa con, nàng đã tẫn hết chức trách. Nhưng, tình cảm nàng nợ Tiêu Mạc Ngôn, phải trả thế nào?

    Một đường thấp thỏm chạy tới mộ viên, khi thấy Tiêu Mạc Ngôn nhắm mắt nằm trên cỏ, một mình yên lặng rơi lệ, tim Hạ Linh Doanh đau thắt, cố nén nước mắt cuồn cuộn, nàng bước đến, quỳ gối trước phần mộ, ôm lấy cô.

    Không có giận dữ như trong tưởng tượng, Tiêu Mạc Ngôn dùng ngữ điệu bình tĩnh kể ra nỗi bi ai của mình.

    "Mệt mỏi quá, Hạ Hạ, tôi mệt mỏi quá, làm sao bây giờ?"

    Bi thương chậm rãi lướt qua khuôn mặt tái nhợt, Hạ Linh Doanh ôm chặt lấy cô, cúi đầu, hôn lên gò má hôn lên tóc cô, một khắc nước mắt giao hợp, nàng nghe thấy tim mình vỡ vụn.

    Tiêu, vì sao? Vì sao ông trời lại đối xử chúng ta như vậy? Chẳng qua là chúng ta yêu nhau, chẳng qua là yêu nhau...

    Lắc đầu, hít sâu một hơi, Hạ Linh Doanh nhẹ nhàng bước đến, dang hai tay ôm chặt Tiêu Mạc Ngôn, da thịt tiếp xúc, băng lãnh thấu xương kèm theo hương bạc hà xâm nhập thân thể Hạ Linh Doanh.

    Xiết chặt cánh tay, Hạ Linh Doanh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Tiêu Mạc Ngôn.

    "Tiêu, đã qua hết rồi, cùng nhau đi qua rồi, đừng như vậy, chị đừng như vậy có được không..."

    Vốn muốn an ủi người khác, không ngờ nước mắt của mình lại chảy xuống, từng giọt theo đôi má Tiêu Mạc Ngôn đã từng hôn qua vô số lần chảy xuống khóe môi, hương vị khổ sở lan tỏa khắp khoang miệng, Tiêu Mạc Ngôn rốt cuộc phản ứng, đưa tay phải ra, chậm rãi vuốt ve gò má Hạ Linh Doanh, ngây ngốc nhìn nàng.

    "Hạ Hạ, đừng khóc."

    Bởi vì lời nói của Tiêu Mạc Ngôn, nước mắt bi thương cuộn trào mãnh liệt không dứt, Hạ Linh Doanh ôm thật chặt lấy Tiêu Mạc Ngôn, thì thào nói.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Chiếc nhẫn màu bạc trắng xuất hiện dưới ánh nắng, trong sự chờ mong của Hạ Linh Doanh, Tiêu Mạc Ngôn mỉm cười chậm rãi đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út mảnh khảnh của nàng.

    Mười ngón đan vào nhau, Tiêu Mạc Ngôn kéo Hạ Linh Doanh đứng dậy, hai tay nâng cao, nhàn nhạt mỉm cười dưới ánh nắng.

    Toàn văn hoàn



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  16. The Following 32 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  17. #29
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    268
    Ngân lượng
    31,399
    Thanked: 15701
    Chương 95

    Tiềm Quy Tắc chính thức hoàn. Cám ơn mọi người đã ủng hộ Team. Những Điều Cần Nói Ad Vũ đã nói ở TOPIC NÀY. Thiết nghĩ chỉ vì team "lỡ" hoàn một bộ, edit nhanh để độc giả không phải chờ lầu thì không hiểu sai ở chỗ nào
    .

    Mục đích chung của bọn mình chỉ muốn hoàn truyện nhanh, và muốn dành thời gian để edit chứ không phải để cãi nhau gây war, ai cũng không vui. Mong mọi người có thể hiểu được sự thật trong việc này.

    Vài dòng lảm nhảm vậy thôi. Chương này là chương cuối rồi, mọi người đọc truyện vui vẻ

    Mời Đọc (Click Here) :

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  18. The Following 152 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:

    2609199x, 2cujbap, akiratuham, An Cella, ankhabinh, AnWine, ĐaLinhBảo, Ức Hàm, Ấn Hàn, banhqui, batvy123, Bảo Bảo Sin, bb21wgttt, beekon, Ber, BichDao, Binbin, binhbung, Côgáilạcquan, Cẩn, Cục Cưng Bảo Bối, Chishikato, chocon2210, Chris Pham, conchimnon123, coxinhdep74, cryscute, daidai, Daochi, daodinhluyen, dhgm, dithan, doicanhtudo, doraemin, Duong, Duy Nguyen, EBi99, elenadelladonne, fabulous, FuFu, funnyface, Fybg, Goldenstar89, greenlight, haiminh805203, Hanhduong89, hannguyen2020, HarrietHoang, heo.levine, hihihaha77764, hiyochan, hyehye133, Ill, iris_nguyen, jack, Jenny, jjun, Jonus, katana, Kỳ Anh, key-vu, Kha tran, kimphung1996, kumiho, kunnguyen120299, Lam Lầy, leviss, lezzi, Linzero, Loiuse94, Loue, lyhtt, Lynn.yy, Lưu Tiểu Bảo, Lưu Vân, MadPuff, Mai Xuân Xuân, manhh99, Martian, Mình Là Cáo, Mộc Nghiên, Mộng Thiên Du, Meomun, mhbinh14, MieDinh, Mintu1811, MinYeon Han, mira, mmm, moonly, mtbinhminh, mycao2001, Ngoc nguyen, ngoc03hy, ngocyen, Nguyenhalinh, NhaTruc, NHẠT, Ninhhan1990, Onebao1991, Pann, pansy, panxoxo, Pearl.th, Phạm Link, phanh, pnb.ngan95, puppy23, Quỳnh như, rainylover1314, Rinmi, ruacon121, Sakaki Asami, Síu Nhỏ, Tarius, ThaiAnh3981, the3maples, thich_tra_sua, thienanh, thoathoa, thul143127, thunhu, Thuongquanhy, thuyquyen257, Tiểu chủ, Tiểu Khuynh Ca, tieukate, Tigon Ni, tiraon37, tmd99, trang.minh, Tranghyuga, trangtran1830, Trucnguyen0256, TuHan9001, tutumabu, vanhue123, vankhanhjsy, vongoctutrinh, Vuhonghanh010999, Vũ, xechiec, YamashinoHaruka, Yannie, Youngiee, younju, yuki.shelby, Yul, yunahigurashi6993, zencoi, ziney7612, Zuluheni

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •