+ Trả lời chủ đề
Trang 2 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 29
  1. #11
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    3
    Ngân lượng
    51
    Thanked: 25
    Like like like
    Lum Tài sản


  2. The Following 16 Users Say Thank You to Lum For This Useful Post:


  3. #12
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    103
    Ngân lượng
    6,940
    Thanked: 3471
    Chương 81



    Mời Đọc (Click Here) :

    Gió lạnh gào thét thổi qua gương mặt Hạ Linh Doanh, mà sân vườn sáng sủa lại đốt cháy lòng nàng, nàng ngơ ngác nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhất thời không biết nên nói gì.



    Đã bao lâu, đã bao lâu không thấy dáng vẻ phẫn nộ này của Tiêu Mạc Ngôn, Hạ Linh Doanh xiết chặt nắm tay, cắn môi, dưới ánh nhìn soi mói của Tiêu Mạc Ngôn, chậm rãi cúi đầu.





    "Ách — Hạ Hạ đã trở về, mau tới đây, lạnh không."



    Bà Từ đánh vỡ bầu không khí ngột ngạt, thận trọng nhìn Tiêu Mạc Ngôn. Bà có thể tưởng tượng ra giờ này khắc này Tiêu Mạc Ngôn có bao nhiêu phẫn nộ, cả một ngày, đẩy tất cả lịch trình đã sắp xếp, toàn bộ cơ bản dùng để chuẩn bị sinh nhật của Hạ Hạ, tự mình dốc sức, tổng động viên toàn thể mọi người thầm nghĩ cho nàng một kinh hỉ, nhưng cuối cùng thì thế nào... Hạ Hạ nàng và Cố Viễn... nhưng lại không thể trách Hạ Hạ, dù sao cũng là mọi người cùng nhau lừa nàng, haizz...



    Tư thế của Tiêu Mạc Ngôn từ đầu đến cuối chưa hề thay đổi, cô khoanh tay nhìn chằm chằm Hạ Linh Doanh, chỉ là hàn khí trong ánh mắt càng thêm dày đặc, đè áp người khác thở không nổi. Nhìn nàng như vậy, trong lòng Bà Từ cũng có chút sợ hãi, bà mím môi, không dám nói thêm nữa.



    Phương Nhược Lâm nháy mắt với Bà Từ và Tô Luyến Tuyết, mọi người liếc mắt nhìn Hạ Linh Doanh, thở dài, vội vã lui xuống.



    Pháo hoa ở giữa sân vườn còn đang phát ra ánh sáng hoa mỹ mà trong lòng Tiêu Mạc Ngôn lại vô cùng lạnh lẽo, đố kị? Phẫn nộ? Thương tâm? Không, không có bất kỳ từ ngữ nào có thể hình dung tâm tình bây giờ, vì nàng bận rộn cả một ngày chỉ hy vọng nàng vui vẻ, nhưng kết quả cô nhận được là gì? Nàng và Cố Viễn ôm ấp đại biểu điều gì, còn cô thì tính là gì? Nản lòng thoái chí, nản lòng thoái chí...



    "Tiêu.... Xin lỗi...."



    Hạ Linh Doanh ngẩng đầu nhìn Tiêu Mạc Ngôn nhẹ nhàng nói, trong mắt tất cả đều là bất an và hổ thẹn. Nàng không ngờ Tiêu Mạc Ngôn sẽ như vậy, nếu như biết...



    Tiêu Mạc Ngôn nhìn Hạ Linh Doanh, hàn ý lạnh thấu xương trong mắt đâm vào lòng Hạ Linh Doanh, nâng bước chân nặng nề Hạ Linh Doanh chậm rãi tiến lên, dang tay ôm lấy Tiêu Mạc Ngôn.



    "Xin lỗi, em cho rằng chị đã quên, Cố Viễn anh ấy phải ra nước ngoài, cho nên... xin lỗi..."



    Tiêu Mạc Ngôn bất động mặc cho nàng ôm, không có bất kỳ động tác gì, Tiêu Mạc Ngôn như vậy khiến Hạ Linh Doanh bất an tột độ, nàng hoảng sợ nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhón chân lên, khẽ hôn lên trán cô.



    "Tiêu, chị nói một câu có được không...đừng như vậy..."



    "Em muốn tôi nói gì?"



    Tiêu Mạc Ngôn nhàn nhạt lên tiếng, giọng điệu đó, thần thái đó Hạ Linh Doanh chưa từng thấy qua, thật giống như... thật giống như hai người là người xa lạ không liên quan đến nhau, Hạ Linh Doanh lòng đau như cắt, ôm thật chặt lấy Tiêu Mạc Ngôn.



    Tiêu Mạc Ngôn mặt không biểu tình nhìn về phía trước, bởi vì cái ôm của Hạ Linh Doanh khiến thân thể vốn dĩ lạnh như băng dần ấm lại, nhưng trái tim đã lạnh lẽo vẫn còn đóng băng.



    "Em đi cùng anh ta, vui vẻ không?"



    Giọng nói khàn khàn xen lẫn đau xót chậm rãi tràn khỏi miệng Tiêu Mạc Ngôn, Hạ Linh Doanh dùng sức lắc đầu, gương mặt khẽ cọ lên cổ Tiêu Mạc Ngôn.



    "Không phải, không phải như chị nghĩ..."



    Tiêu Mạc Ngôn cười lạnh một tiếng, im lặng đẩy vai Hạ Linh Doanh ra.



    "Buông ra —"



    "Tiêu..."



    Hạ Linh Doanh rất sợ, nàng lắc đầu gắt gao ôm Tiêu Mạc Ngôn.



    "Tôi, nói, buông, ra."



    Tiêu Mạc Ngôn nhìn Hạ Linh Doanh mà phun ra từng chữ, tức giận dần dần tích tụ, Hạ Linh Doanh sững sốt nhìn cô chốc lát, hai tay chậm rãi buông xuống.



    Tiêu Mạc Ngôn xoay người không một chút do dự, thậm chí chưa từng nhìn Hạ Linh Doanh một cái, cô đến cạnh xe, mở cửa, lên xe. Hạ Linh Doanh sững sốt chốc lát, sau khi phản ứng kịp liền xoay người thật nhanh đuổi theo, vươn tay kéo cửa xe lại phát hiện cửa xe đã bị Tiêu Mạc Ngôn khóa từ bên trong, nàng chỉ đành dùng sức gõ cửa kính.



    "Tiêu, chị nghe em giải thích có được không? Em và anh ấy thật sự không có gì, em nghĩ chị bận rộn, không có thời gian ở bên em cho nên —"



    Lửa giận kìm nén thật lâu trong lòng bởi vì lời nói của Hạ Linh Doanh mà tràn ra ngoài, Tiêu Mạc Ngôn hít sâu một hơi, khởi động xe, chậm rãi lái ra ngoài cửa lớn. Cô có lý do gì tức giận Hạ Linh Doanh, sinh nhật người ta, thích ở cạnh thì cô quản được sao? Cố Viễn cũng tốt, người khác cũng được, cô có thể trách được ai?



    Hạ Linh Doanh chạy theo cô, không ngừng gõ cửa xe, bởi vì nóng lòng nên giọng nói không ngừng run rẩy.



    "Tiêu chị đừng đi...."



    "Hôm nay là sinh nhật em...chị không thể đi..."

    ....



    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Ngày hôm qua —"



    "Là tôi hiểu lầm."



    Câu trả lời đơn giản đến khiến Hạ Linh Doanh không thể nói thêm gì nữa, nhưng cảm giác nặng nền trong lồng ngực càng tích càng nặng, Hạ Linh Doanh nhìn chằm chằm Tiêu Mạc Ngôn một lúc rồi cúi đầu.



    Mở cửa xe, không có nụ hôn tạm biệt như trước đây, tiễn đến nơi Tiêu Mạc Ngôn vội vã rời khỏi, không có bất kỳ lời nói ấm áp nào, xa lạ giống như người qua đường.



    Tròn một ngày, Hạ Linh Doanh không có tâm trạng làm việc, luôn nghĩ chuyện tối hôm qua, nhưng nàng không khóe ăn nói, nên không biết nói những lời an ủi, thật vất vả mới gom đủ dũng khí đối mặt với cô, nàng vội vã ghi âm xong, đi bộ về nhà.



    Mấy ngày liền cứ thế trôi qua, Tiêu Mạc Ngôn bận rộn chuyện của mình, Hạ Linh Doanh qua lại như con thoi giữa phòng phát thanh và bờ biển, hai người không có bất kỳ giao lưu nào, Bà Từ chỉ có thể lo lắng suông lại không chen lời vào được nên chỉ có thể gọi điện thoại bảo Phương Nhược Lâm đến, tỉ mỉ kể lại tình hình của hai người, để cô giúp một tay.



    Phương Nhược Lâm nhíu mày kéo Hạ Linh Doanh mới mấy ngày không gặp mà đã gầy gò rõ ràng ngồi xuống sô pha, nhìn nàng chằm chằm nửa ngày, mới mở miệng hỏi.



    "Hạ Hạ, Tiêu còn đang tức giận? Đã lâu như vậy rồi, còn chưa để ý đến chị?"



    Hạ Linh Doanh buồn bã lắc đầu



    "Không có, nhưng cũng có nói chuyện."



    "Nói chuyện là tốt rồi, với tính cách của Tiêu, nhất định là sẽ cãi nhau một trận, sau đó nói ra một đống lời tuyệt tình, chị nhịn một chút hẳn là sẽ ổn, nhưng Bà Từ nói —"



    Phương Nhược Lâm muốn nói lại thôi, dù sao cô cũng hiểu tình cảm giữa Tiêu Mạc Ngôn và Hạ Linh Doanh, có những lời không nhất thiết phải nói ra.



    Hạ Linh Doanh cúi đầu, hai tay đan vào nhau, giọng nói dị thường trầm muộn.



    "Nhược Lâm, mấy ngày nay chị ấy đều ngủ ở phòng sách —"



    Phương Nhược Lâm sững sốt, khó tin nhìn Hạ Linh Doanh, tính tình của Tiêu Mạc Ngôn thế nào cô hiểu rõ nhất, xảy ra việc này, cô không ăn tươi nuốt sống Hạ Linh Doanh là tốt rồi, lại còn chia phòng ngủ?



    Hạ Linh Doanh ngẩng đầu, đôi mắt có chút ẩm ướt, nghĩ đến sự lạnh lùng của Tiêu Mạc Ngôn gần đây, trái tim liền đau đớn, nàng đối diện ánh mắt Phương Nhược Lâm, gật đầu.



    "Đã một tuần chị ấy không chạm đến chị."




    .

    P/S: Mọi người lưu ý không comment vào topic của truyện nhé. Có thể mở topic thảo luận bên Văn Xương Lầu
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 36 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #13
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    103
    Ngân lượng
    6,940
    Thanked: 3471
    Chương 82



    Mời Đọc (Click Here) :

    Phương Nhược Lâm kinh ngạc, với tính cách của Tiêu Mạc Ngôn một mỹ nhân lắc lư trước mắt có thể năm ngày không động đến? Suy nghĩ một chút, Phương Nhược Lâm nhìn Hạ Linh Doanh, hơi lúng túng nói.

    "Hạ Hạ, chị cũng đừng suy nghĩ nhiều, không đúng, không đúng -"

    "Không đúng cái gì?"

    Hạ Linh Doanh vốn dĩ không muốn cùng người khác nói chuyện của mình nhưng một khi liên quan đến Tiêu Mạc Ngôn, tất cả đều rối loạn bởi vì quá quan tâm cho nên đặc biệt mẫn cảm, nàng không muốn nghi kỵ nên chỉ có thể tin tưởng câu người ngoài cuộc sáng suốt trong cuộc u mê.

    Mặt Phương Nhược Lâm hơi đỏ lên, nhỏ giọng nói.

    "Có phải là kinh nguyệt của Tiêu đến rồi, cho nên mới -"

    Hạ Linh Doanh im lặng nhìn Phương Nhược Lâm, nhìn gò má đỏ ửng của cô, có chút buồn cười. Trong lòng thầm than, khó trách Tô Luyến Tuyết lưu ý cô như vậy, Phương Nhược Lâm trong đường thường quả thật có sự đáng yêu của cô gái nhỏ.

    Nhìn ra tiếu ý mơ hồ trong mắt Hạ Linh Doanh, Phương Nhược Lâm ho nhẹ một tiếng, mím môi nhìn nàng.

    "Thật ra, thật ra với tính cách của Tiêu hẳn không phải là thật sự giận chị, có thể là có chút ủy khuất đi dù sao hôm đó mọi người đã chuẩn bị lâu như vậy, mất rất nhiều công sức. Chị và Cố Viễn ôm nhau, đừng nói chị ấy, ngay cả em cũng kích động, Tiêu lúc đó khẳng định bị khí giận bốc lên đến đầu."

    Hạ Linh Doanh gật đầu, chăm chú nhìn Phương Nhược Lâm. Phương Nhược Lâm thấy nàng như vậy, nhẹ nhàng cười, người khác nói nữ nhân khi yêu chỉ số thông minh là số không, quả nhiên, Hạ Hạ luôn băng lãnh cư nhiên cũng sẽ lộ ra biểu lộ như vậy, kỳ quái, đối với nàng và Tiêu Mạc Ngôn sao cô lại không có một tia ghen tỵ, thật sự buông tay rồi sao? Bởi vì Tô Luyến Tuyết? Phương Nhược Lâm lắc đầu, che giấu mà hắng giọng một cái.

    "Hạ Hạ, tính cách của Tiêu chị biết rõ hơn ai hết, ăn mềm không ăn cứng, cái đó, chị để chị ấy nếm chút ngon ngọt rồi dỗ dành vài câu là được rồi. Chuyện này cũng không tính là đại sự gì, chỉ là chị ấy giở tính tình mà thôi, hai ngươi đã trải qua nhiều như vậy, chị ấy còn có thể không tin chị sao? Chỉ là không có bậc thang để leo xuống mà thôi."

    Trong mắt Hạ Linh Doanh lộ vẻ ưu sầu, nhẹ nhàng lắc đầu.

    "Vô dụng, chị ấy căn bản không để ý đến chị, trước đây chúng tôi giận nhau, cãi nhau xong thì thôi, nhưng lần này..."

    "Chị ấy có thể cự tuyệt chị một lần nhưng không thể cự tuyệt chị hai lần? Hơn nữa, chị và chị ấy ở bên nhau lâu như vậy, cũng phải biết nhược điểm của chị ấy đúng không? Bóc thuốc đúng bệnh mới có thể khỏi bệnh được!"

    Phương Nhược Lâm nhìn thẳng vào mắt Hạ Linh Doanh, nói thật lòng, Hạ Linh Doanh như vậy ngay cả cô nhìn thấy cũng đau lòng, Tiêu Mạc Ngôn sao có thể đành lòng.

    Hạ Linh Doanh cúi đầu không nói, trầm tư nửa ngày mới gật đầu.

    "Được rồi, chị sẽ thử xem."

    "Vậy là được rồi!"

    * * * * * * * * * * * * * * * *

    Buổi tối Tiêu Mạc Ngôn tắm rửa xong nằm ở trên giường xem tài liệu, có chút đau đầu.

    Mấy ngày nay việc vặt vãnh trong công ty rất nhiều, bởi vì vấn đề bản quyền phải ra tòa, cô lao tâm không ít, chuyện này cũng chưa đáng là gì, chủ yếu nhất vẫn là người đó...

    Tiêu Mạc Ngôn thở dài tập trung tinh thần, cẩn thận thẩm duyệt tài liệu trong tay, cửa bị đẩy ra cũng không biết mãi đến khi một thân thể mềm mại ấm áp dán ở bên người Tiêu Mạc Ngôn mới lấy lại tinh thần, sau khi thấy rõ người kia, cô lạnh mặt buông tài liệu.

    "Em đến làm gì?"

    "Không ngủ được, nhớ chị..."

    Hạ Linh Doanh nói một cách mơ hồ không rõ, nàng chỉ mặc áo ngủ hơi mỏng, đôi tay ôm chặt bắp đùi Tiêu Mạc Ngôn, hô hấp ấm áp phun lên đùi cô.

    Thân thể Tiêu Mạc Ngôn run lên, nhích chân, nhìn Hạ Linh Doanh.

    "Em uống rượu?"

    "Không có, chính là nhớ chị..."

    Hạ Linh Doanh tim đập kịch liệt, hai tay ôm Tiêu Mạc Ngôn mơ hồ toát mồ hôi, trời biết nàng có bao nhiêu khẩn trương, dù sao chuyện câu dẫn người này sở trường của Tiêu Mạc Ngôn, nàng chưa từng làm qua, nàng nhắm mắt lại nỗ lực nhớ lại chuyện từng phát sinh ở rất nhiều buổi tối trước đây, hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên.

    Tiêu Mạc Ngôn đã sớm phát hiện sự khác lạ của nàng, tuy rằng trong lòng còn có chút tức giận nhưng lại sợ nàng có chỗ nào không khỏe nên hơi khom người, dùng tay sờ trán nàng.

    "Thật sự có hơi nóng, có phải bị sốt không, em —"

    Tiêu Mạc Ngôn lo lắng muốn rút tay về, đứng dậy muốn đi lấy nhìn lại bị Hạ Linh Doanh kéo lại, Hạ Linh Doanh xấu hổ nhìn Tiêu Mạc Ngôn, cúi đầu, khẽ hôn lên bàn tay cô, thỉnh thoảng gặm mút.

    "Em —"

    Tiêu Mạc Ngôn cứng người nhìn Hạ Linh Doanh, thần sắc khó tin, nàng đây là đang làm gì? Không phải là câu dẫn người sao? Nhưng — nào có ai câu dẫn người khác bằng cách hôn tay?
    Sự cứng nhắc cùng thờ ơ của Tiêu Mạc Ngôn khiến trong lòng Hạ Linh Doanh không tự chủ mà dâng lên một ngọn lửa, trước khi đến, nàng đã cố ý uống chút rượu, không ngờ hơi men mới vừa ngấm nàng đã cảm thấy trong cơ thể có chút xao động khó nhịn, ngẩng đầu thấy gò má Tiêu Mạc Ngôn đỏ ửng chưa lui sau khi tắm, xương quai xanh khêu gợi ẩn hiện dưới áo ngủ, nàng nuốt một ngụm nước bọt, thân thể dán đến.

    Tiêu Mạc Ngôn dở khóc dở cười nhìn nữ nhân nhốn nháo giống như sâu lông này, trong lòng có chút buồn cười. Thật ra cô đã không còn tức giận, cô tin tưởng Hạ Linh Doanh tin tưởng Cố Viễn và nàng không có gì, sau khi cơn giận qua đi nhớ lại ngày đó nàng có gọi điện cho mình thì càng không còn giận, chỉ là mặt mũi ít nhiều vì sĩ diện, nói như thế nào đi nữa cô cũng đã bận rộn chuẩn bị cả ngày, dù sao cũng phải để cô trút cơn giận ra. Nhìn Hạ Linh Doanh mỗi ngày ngoan ngoãn, Tiêu Mạc Ngôn cũng có chút đau lòng, suy nghĩ vài ngày rồi sẽ làm hòa... Chỉ là vì một số nguyên nhân nên phải kéo dài thêm vài ngày, không ngờ để nàng giành trước. Tốt lắm, cô muốn nhìn xem Hạ đại tiểu thư lạnh lùng như sương khi câu dẫn người khác sẽ như thế nào?

    Hạ Linh Doanh chật vật cọ đến nơi cổ Tiêu Mạc Ngôn, ngẩng đầu liền thấy đôi mắt cười như không cười của cô, nhất thời đỏ mặt nhớ đến mục đích của mình, nhất thời đại loạn, nên trực tiếp nghiêng đầu gục lên cổ Tiêu Mạc Ngôn, giả làm đà điểu.

    Tiêu Mạc Ngôn dùng sức hô hấp, ép buộc mình không thể cười ra tiếng, nhịn nửa ngày nhìn lỗ tai Hạ Linh Doanh càng ngày càng đỏ, cô dùng sức ho khan một tiếng, cảm thán.

    "Aiz, bận rộn cả ngày, mỏi cổ quá."

    "Em xoa bóp cho chị."

    Hạ Linh Doanh chợt ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Tiêu Mạc Ngôn, đúng lúc nàng đang không biết nên làm gì, thật tốt quá!

    Vai của Tiêu Mạc Ngôn không thể ức chế mà run lên, cô cắn môi mặt lạnh không để ý tới Hạ Linh Doanh. Hạ Linh Doanh thấy cô như vậy có chút nản lòng, nhưng nhớ đến lời nói của Phương Nhược Lâm, lại khẽ cắn môi lấy dũng khí ngồi dậy, dưới ánh nhìn soi mói của Tiêu Mạc Ngôn, dùng sức đẩy cô một cái.

    Tiêu Mạc Ngôn có chút kinh ngạc, không phải muốn câu dẫn sao, đây là chiêu trò gì?

    "Tiêu, em xoa bóp cho chị, chị nằm xuống đi."

    "...."

    Trong lòng Tiêu Mạc Ngôn đã sớm cười nở hoa rồi, cô phát hiện bạn nhỏ Hạ Hạ thật đúng là dễ thương, rõ ràng bộ dạng nhược thụ lại muốn hóa thân làm sói, được rồi được rồi, nhìn nàng như vậy Tiêu Mạc Ngôn khó được lúc tốt bụng nghĩ em đã không biết câu dẫn người khác, vậy tôi sẽ dạy em một ít.

    "Không cần em quan tâm —"

    Tiêu Mạc Ngôn nói xong, lập tức lười biếng xoay người, tựa ở trên người Hạ Linh Doanh dùng mặt cọ lên cổ nàng.

    "Tôi mệt quá, em có thể đừng ở đây làm phiền tôi không."

    Vài sợi tóc trên trán Tiêu Mạc Ngôn cọ lên khiến Hạ Linh Doanh cảm thấy nhột, nàng hít sâu một hơi, vươn tay đặt lên cổ Tiêu Mạc Ngôn nhẹ nhàng xoa bóp.

    Tuy rằng tay nghề không phải tốt nhưng quý ở tấm lòng, huống hồ là người mình yêu, tiếp xúc da thịt khiến Tiêu Mạc Ngôn động tình, cô lẳng lặng tựa vào lòng Hạ Linh Doanh, lo lắng chờ đợi động tác kế tiếp.

    Ai biết, đợi đến lúc cô sắp ngủ tay của Hạ Linh Doanh vẫn quy cũ xoa bóp trên cổ, thành thật đến một chút động tác xấu cũng không có, Tiêu Mạc Ngôn ngẩng đầu, đau lòng nhìn bộ dáng nghiêm túc của Hạ Linh Doanh.

    "Em quay về phòng ngủ đi."

    Vốn là ngôn ngữ ôn nhu lọt vào tai Hạ Linh Doanh lại dị thường chói tai, nàng nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhìn vào mắt cô, trong lòng tràn đầy ủy khuất, nàng cũng đã như vậy rồi cô còn không chịu tha thứ sao? Cô không tin tưởng nàng đến vậy sao? Nàng cần gì phải tiếp tục ở đây chọc người ta thêm phiền? Hạ Linh Doanh ảo não đứng dậy xoay người đi ra ngoài, tay lại bị người dùng lực kéo lại.

    "Còn không câu dẫn được tôi mà đã muốn đi?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 6 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Chị không nói, thì đừng chạm vào em!"

    Hạ Linh Doanh giở tính tình, giận dữ nhìn cô, Tiêu Mạc Ngôn bất đắc dĩ thở dài.

    "Được rồi, tôi nói."

    Lời tuy nói như vậy nhưng vừa muốn mở miệng, khuôn mặt Tiêu Mạc Ngôn lại đỏ lên một cách khác thường, dưới ánh nhìn chăm chú của Hạ Linh Doanh, cô ngập ngừng nói.

    "Tôi giận hai ngày, thật vất vả thuyết phục bản thân không chấp nhặt với em, người lớn không chấp kẻ nhỏ, nhưng —"

    "Nhưng cái gì?"

    Hạ Linh Doanh truy hỏi.

    "Kinh nguyệt đến có thể trách tôi sao?!"

    "...."




    .
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 38 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #14
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    3
    Ngân lượng
    51
    Thanked: 25
    Thấy Tiêu Mạc Ngôn còn bị ảnh hưởng với nhiều thứ quá nhỉ?
    Lum Tài sản


  8. The Following 9 Users Say Thank You to Lum For This Useful Post:


  9. #15
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    103
    Ngân lượng
    6,940
    Thanked: 3471
    Chương 83



    Mời Đọc (Click Here) :

    Hạ Linh Doanh nghe xong lời này liền sửng sốt, nhìn Tiêu Mạc Ngôn không nói nên lời, giờ phút này nàng thật sự khâm phục Phương Nhược Lâm, phục cô ấy có một cái miệng quạ đen, nói là kinh nguyệt thì thật sự chính là kinh nguyệt. Tiêu Mạc Ngôn bị nàng nhìn đến xấu hổ, cho là nàng đoán được suy nghĩ xấu xa trong lòng mình nên lập tức xoay người đem Hạ Linh Doanh không một mảnh vải đặt ở dưới thân chuẩn bị ngược đãi một phen, lấy đó bịt miệng.

    Nơi cổ truyền đến cảm giác tê dại, thân thể Hạ Linh Doanh run lên, nàng lấy lại tinh thần nhìn Tiêu Mạc Ngôn ở phía trên ra sức hôn mình rồi đỏ mặt vươn tay đẩy cô xuống.

    "Tiêu, đừng làm loạn, hôm nay còn phải đến đài phát thanh thu âm xong chương trình."
    Tiêu Mạc Ngôn bị đẩy một cái có thể nói là khổ sở, cô ôm chăn nhìn Hạ Linh Doanh giống như oán phụ.

    "Hôm nay là đêm 30, thật vất vả mới có thể ở nhà một ngày, em còn muốn đi ra ngoài? Không ở bên tôi sao?"

    Tiêu Mạc Ngôn làm bộ đáng thương, tiện tay hất chăn ra, tay phải chống đầu, nhìn chằm chằm Hạ Linh Doanh. Đường cong gợi cảm phập phồng, hai chân thon dài khép lại, ánh mắt câu người, tư thế quyến rũ, Hạ Linh Doanh nhìn mà rung động, nàng hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, không để ý tới cô nữa mà đi lấy áo ngủ.

    "Chỉ cần hơn hai giờ là xong, chị ngủ một giấc, thức dậy em sẽ trở về, được rồi, không phải bà Từ nói muốn làm sủi cảo sao, đến lúc đó chúng ta đi giúp bà ấy."

    Không để ý tới những lời lải nhải oán giận sau đó của Tiêu Mạc Ngôn Hạ Linh Doanh mặc áo ngủ đi vào phòng tắm. Tiêu Mạc Ngôn liếm môi một cái, khóe môi khẽ cong rồi cười khẽ.

    Hạ Hạ, thông minh hơn rồi nga ~ cư nhiên biết chạy. Tuyệt chiêu cuối tôi còn chưa dùng đâu.

    Hạ Linh Doanh vội vã rửa mặt chải đầu, tùy ý chọn một bộ quần áo rồi ra tạm biệt Tiêu Mạc Ngôn, nhưng người ta thì hay rồi, đã sớm ngã xuống giường ngủ ngon giấc. Hạ Linh Doanh cười khẽ, đến bên giường, cúi người hôn lên đôi môi của Tiêu Mạc Ngôn rồi ôn nhu nhìn cô. Tiêu Mạc Ngôn ngủ rất say sưa, không câu người mềm mại giống với dĩ vãng mà là bĩu môi, trên gương mặt phủ nhàn nhạt phấn hồng hai tay nắm chặt góc chăn, cuối cùng còn có tiếng hít thở nhẹ nhàng, vô cùng dễ thương, Hạ Linh Doanh lẳng lặng nhìn một hồi, vô cùng yêu thích, hận không thể cố sức ôm cô vào lòng hung hăng cắn mấy cái, nhưng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên, nàng thở dài cúi đầu nhìn đồng hồ rồi đứng lên đi ra ngoài.

    Bởi vì là đêm 30, đường phố vốn ùng tắc lúc này lại thông suốt, mỗi nhà đều dáng câu đối xuân, tiếng pháo nổ rềnh vang, tiếng hát mừng năm mới cũng tăng thêm bầu không khí, tâm của Hạ Linh Doanh cũng đã sớm bay trở về nhà, nàng nhớ Tiêu Mạc Ngôn, nhớ bà Từ, càng nhớ ba mẹ...tâm tư phiên đãng, sau khi rời khỏi nhà, nàng chưa từng trở về, không biết mẹ có tha thứ cho nàng không, nàng không dám gọi điện thoại sợ mẹ nghe được giọng nói của nàng thì sẽ không nhịn được mà đến thăm nàng, với tính cách của Tiêu Mạc Ngôn nếu biết được sẽ tức giận. Từ lời nói của A Sâm Hạ Linh Doanh biết được ba nàng và Tiêu Mạc Ngôn vẫn còn đối chọi nhau, nàng chưa từng mở miệng hỏi thăm, nhưng không muốn hỏi không có nghĩa là không quan tâm, chỉ là không muốn để cho Tiêu Mạc Ngôn khó xử...

    Thở dài, đóng kỹ cửa xe, Hạ Linh Doanh đi vào đài phát thanh, vừa vào cửa đã nhìn thấy Phương Nhược Hi đang ngồi ở vị trí của nàng đờ đẫn nhìn ảnh chụp của Tiêu Mạc Ngôn, trong mắt tràn đầy lưu luyến cùng đau xót, Hạ Linh Doanh ngẩn người, trong lòng có chút không thoải mái, nên ho nhẹ một tiếng.

    "Cô đã đến rồi? Hạ Hạ."

    Phương Nhược Hi có chút hốt hoảng quay đầu lại, Hạ Linh Doanh nhàn nhạt gật đầu, liếc nhìn ảnh chụp trên bàn, im lặng cởi chiếc áo khoác rất nặng rồi trực tiếp đi vào phòng thu âm.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Tiêu Mạc Ngôn chau mày, chụp đồng tiền xuống bàn.

    "Hạ Hạ, em cầm lại đi, tôi không tin hôm nay tìm không được đồng tiền, không phải còn dư lại một đĩa sao, cùng lắm thì tôi ăn hết!"




    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 25 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #16
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    103
    Ngân lượng
    6,940
    Thanked: 3471
    Chương 84



    Mời Đọc (Click Here) :

    Cả một đĩa sủi cảo bị Tiêu Mạc Ngôn nhét vào trong miệng dưới ánh mắt chăm chú của Hạ Linh Doanh.

    Tiêu Mạc Ngôn vỗ đôi đũa xuống bàn, dùng tay ôm bụng vô lực tựa vào người Hạ Linh Doanh, nhìn chằm chằm đồng tiền trước mặt bà Từ, nói.

    "Nói đi, lão thái thái, bà lại giở trò quỷ gì?"

    Bà Từ há to miệng nhìn Tiêu Mạc Ngôn, thế nào cũng không ngờ cô có thể ăn hết một đĩa sủi cảo, nên lần này cũng không dám náo loạn, lẩm bẩm chạy về phòng ngủ tìm thuốc tiêu.

    "Tôi nói này, tiểu thư không phải một đồng tiền thôi sao, có cần như vậy không? Còn nữa, khi nào thì cô lại dễ bị lừa như vậy? Tôi chỉ gói hai đồng tiền mà thôi."

    Tiêu Mạc Ngôn nói cũng nói không nên lời, ngụm lớn thở dốc, cũng không cần Hạ Linh Doanh đỡ mình về phòng.

    Tay trái cầm ly, tay phải cầm thuốc, nhìn Tiêu Mạc Ngôn chật vật dựa vào Hạ Linh Doanh, khóe môi của Bà Từ vung lên thật cao, năm nay không uổng phí, nhìn bộ dạng phiền muộn của tiểu thư thật đúng là hài lòng!

    Cửa mới vừa đóng lại, Tiêu Mạc Ngôn đã bắt đầu không thành thật, tay cũng không che bụng nữa mà trực tiếp kéo Hạ Linh Doanh vào lòng, không để ý đến tiếng kinh hô của nàng, đá bay dép, nhanh chóng lăn lên giường.

    Tiêu Mạc Ngôn vùi đầu vào ngực Hạ Linh Doanh, không ngừng hôn lên xương quai xanh, đồng thời nở nụ cười xấu xa. Hạ Linh Doanh bị cơ thể nóng rực kia áp đến hô hấp rối loạn, trên mặt ửng đỏ một mảnh, nàng vươn tay dùng sức đẩy Tiêu Mạc Ngôn ra.

    "Tiêu, chị làm gì vậy? Không phải quá no sao?"

    "Đó là lừa bà Từ thôi, một đĩa sủi cảo nhỏ như vậy có thể có bao nhiêu sủi cảo, tuy nói ăn nhiều hơn bình thường một chút nhưng không đến mức trướng bụng. Thế nào, Hạ Hạ, kỹ thuật diễn xuất của tôi rất tốt đúng không?"

    Tiêu Mạc Ngôn đắc ý nhướng mày, bộ dạng này khiến Hạ Linh Doanh hận không thể cắn cô một cái.

    "Chị như vậy là sao?"

    Nghi hoặc tạm thời lấn át lửa giận trong lòng, Hạ Linh Doanh một tay đẩy vai Tiêu Mạc Ngôn, đồng thời nhìn chằm chằm vào cô.

    Biết hôm nay không thể khinh bạc người nào đó nữa, mà tư thế chống tay này cũng rất tiêu hao thể lực nên Tiêu Mạc Ngôn áo não lăn xuống khỏi người Hạ Linh Doanh, bất đắc dĩ thở dài.

    "Hạ Hạ."

    "Huh?"

    "Em có biết bà Từ vui sướng nhất là lúc nào hay không?"

    "...."

    Hạ Linh Doanh không nói lời nào, trong lòng đã hiểu ý của Tiêu Mạc Ngôn, ôn nhu nhìn cô. Tiêu Mạc Ngôn cũng xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt Hạ Linh Doanh, khẽ nói.

    "Chỉ cần bà ấy vui vẻ, tôi làm gì cũng không sao cả, lão thái thái chính là phải dỗ dành."

    Nơi mềm yếu nhất trong lòng bị chạm đến, Hạ Linh Doanh mỉm cười nhìn Tiêu Mạc Ngôn, trong ánh mắt kinh ngạc của cô nàng cố sức kéo nàng vào lòng mình, dường như trêu chọc mà thì thầm.

    "Không ngờ Tiêu của em còn có một mặt ôn nhu như vậy, thật là hiếm thấy ~."

    "Nói gì thế? Tôi vẫn luôn tốt như thế, em là đồ vô lương tâm ~"

    "Vô lương tâm sao chị còn yêu?"

    "Chỉ cần thuộc về em, tôi đều thích -"

    Lời buồn nôn nói ra khỏi miệng, Tiêu Mạc Ngôn và Hạ Linh Doanh đều bật cười, lúc ánh mắt chạm nhau, kích khởi một nụ hôn triền miên, tiếng rên rỉ mềm nhẹ, thân thể sóng nhiệt sóng nhiệt dây dưa cùng một chỗ.

    Náo loạn một trận Tiêu Mạc Ngôn mới dừng lại, bản thân ngồi dậy, tiện tay đỡ Hạ Linh Doanh dậy, từ trong ngăn kéo đầu giường lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh lam dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng.

    Tiêu Mạc Ngôn nhìn Hạ Linh Doanh, đem chiếc hộp đặt trên gối đầu, chậm rãi mở ra. Hạ Linh Doanh có dự cảm đó là vật gì, nàng nhìn chằm chằm Tiêu Mạc Ngôn, dưới ánh đèn vàng nhạt gò má của Tiêu Mạc Ngôn thoạt nhìn dị thường ấm áp, khóe môi vẫn luôn treo một nụ cười nhàn nhạt, cô cẩn thận mở hộp ra, lúc sợi dây chuyền bạch kim lồng một chiếc nhẫn kim cương bóng loáng được Tiêu Mạc Ngôn cầm trong tay, nụ cười hạnh phúc lập tức nở rộ trên môi Hạ Linh Doanh.

    "Hạ Hạ -"

    Tiêu Mạc Ngôn nhìn Hạ Linh Doanh, ánh mắt tràn đầy thâm tình.

    "Hạ Hạ, trên thế giới này, chỉ có mình em vẫn có thể lẳng lặng ở bên cạnh tôi sau khi tôi đã làm nhiều việc ngu ngốc, không rời không bỏ. Tôi nghĩ, chiếc nhẫn này đã tìm được chủ nhân, mà trái tim tôi cũng đã có nơi gửi gắm."

    Từ đầu đến cuối Hạ Linh Doanh không nói lời nào, mà chỉ nhìn chằm chằm Tiêu Mạc Ngôn, đem tất cả tình ái truyền đạt thông qua ánh nhìn kia.

    Tiêu Mạc Ngôn mỉm cười nhìn Hạ Linh Doanh, một lát sau, cô kéo Hạ Linh Doanh vào lòng, cúi đầu thay nàng đeo lên lời hứa hẹn tình yêu của cô.

    Xúc giác hơi lạnh nơi cổ khiến Hạ Linh Doanh nhịn không được mà rụt cổ, ngẩng đầu nhìn thấy chính là đôi mắt cười của Tiêu Mạc Ngôn.

    "Hạ Hạ, chời tôi, chờ tôi xử lý xong tất cả mọi chuyện, tôi sẽ tự tay đeo chiếc nhẫn này lên tay em."

    Nghe Tiêu Mạc Ngôn nói, Hạ Linh Doanh theo bản năng giơ tay lên, nắm lấy chiếc nhẫn trên cổ, cười khẽ.

    "Em chờ chị, bất kể là bao lâu."

    * * * * * * * * * * * * * *
    Tân niên rỗi rãnh ngắn ngủi vội vã kết thúc, công việc ùn ùn theo nhau mà đến, tuy là bất đắc dĩ nhưng cuộc sống vốn là như vậy, cũng không có gì để oán trách. Nhưng nếu như là chia lìa, trong mắt người người đang ở giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt cũng là một loại đau khổ.

    Hạ Linh Doanh cúi thấp đầu, im lặng nghe Phương Nhược Lâm nói. Trái lại bà Từ có chút không vui lên tiếng.

    "Cô nói tiểu thư bởi vì tư tình mà làm trễ nãi công việc, làm sao có thể? Cô ấy là tôi nuôi lớn, chưa bao giờ có chuyện này!"

    Phương Nhược Lâm mặc một bộ trang phục công sở, mang giày cao gót, trên cổ lại đeo một cái máy ảnh, trên trán mơ hồ có mồ hôi thấm ra do vừa phỏng vấn ở hiện trường về. Cô không nhịn được mà nhíu mày nghe bà Từ nói, thỉnh thoảng liếc mắt vài lần, nửa ngày mới hết kiên nhẫn.

    "Bà Từ, bà không thể nói như vậy, Tiêu Mạc Ngôn của trước kia có thể so với hiện tại sao? Trước đây chị ấy dùng thái độ gì đối đãi chuyện tình cảm, hiện tại lại là thái độ gì? Cháu biết bà không nỡ để chị ấy ra ngoài lâu như vậy nhưng lần này là hợp tác với tổng công ty Nam Dương ở Mỹ, nếu như đàm phán thành công, chị ấy đâu cần phải bị Hồ Phi Phi ngáng chân khắp nơi nữa?"

    Bà Từ ngẩn ra, nghi hoặc nhìn Phương Nhược Lâm.

    "Có liên quan gì đến Phi Phi?"

    Phương Nhược Lâm thở dài.

    "Bà Từ, bà nên biết bây giờ người cầm quyền Nam Dương là Hồ Phi Phi, ba cô ta nhảy sang Mỹ phát triển sự nghiệp mới gì đó, để Hồ Phi Phi ở lại Nam Dương hoành hành ngang ngược. Hồ Phi Phi luôn miệng nói cái gì mà Tiêu nhiều lần lợi dụng cô ta, nên muốn lấy lại công đạo."

    "Tiểu thư lợi dụng cô ta, đó là nguyên nhân ở cô ta, đừng đổ lên đầu tiểu thư nhà tôi!"

    Bà Từ không thể nghe lọt tai người khác nói không tốt về Tiêu Mạc Ngôn, Phương Nhược Lâm mới vừa nói xong bà liền bật người phản bác.

    Phương Nhược Lâm bất đắc dĩ phất tay, không dây dưa với Bà Từ, đường nhìn chuyển sang Hạ Linh Doanh.

    "Tuy rằng thực lực của Thiên Hoàng không đến mức bại bởi Nam Dương nhưng Tiêu Mạc Ngôn luôn bận tâm tình nghĩa xưa, nên không muốn cứng đối cứng với cô ta, kết quả thế nào, không cần em nói chị cũng biết..."

    Lần này, bà Từ còn chưa kịp mở miệng, Phương Nhược Lâm đã vẩy tay rồi bước nhanh ra ngoài.

    "Có lẽ Tiêu sắp về rồi, cháu phải đi nhanh lên, Hạ Hạ, tối đa một tháng, chị ấy chỉ nghe lời chị."
    Phương Nhược Lâm chân trước mới vừa đi, xe của Tiêu Mạc Ngôn liền lái vào trong sân, Bà Từ nhìn Hạ Linh Doanh, thở dài đi ra ngoài đón Tiêu Mạc Ngôn.

    Tiêu Mạc Ngôn mặc một bộ chính trang màu đen, A Sâm mở cửa xe, một mực cung kính nhìn Tiêu Mạc Ngôn xuống xe, Tiêu Mạc Ngôn chậm rãi bước xuống, vẻ mặt ủ rũ. Cô ngẩng đầu nhìn Bà Từ đang chờ cô, mỉm cười.

    "Hạ Hạ đâu?"

    Vừa dứt lời Hạ Linh Doanh đã ra đón, nụ cười nở rộ trên mặt Tiêu Mạc Ngôn lúc nhìn thấy nàng, xua tan tất cả uể oải, cô tựa đầu vào cổ Hạ Linh Doanh, tham lam ngửi hương thơm trên người nàng.

    Bà Từ từ lâu đã là thấy nhưng không thể trách, bĩu môi không vui nhìn hai người triền miên, trái lại là A Sâm ở bên cạnh nhìn thấy liền đỏ mặt, hốt hoảng xoay người, đi ra ngoài như chạy trốn.

    Ôm một lúc, Tiêu Mạc Ngôn cuối cùng cũng buông tay, hôn lên trán Hạ Linh Doanh rồi dắt tay nàng đi vào nhà. Hạ Linh Doanh tuy rằng mỉm cười nhưng nụ cười kia luôn có phần gượng ép.
    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Đôi mắt sáng người, mày liễu cong cong, hàng mi dài chớp động, làn da trắng nõn không tỳ vết xen lẫn nhàn nhạt phấn hồng, đôi môi thật mỏng mềm mại ướt át như cánh hoa hồng, quần áo xanh nhạt, tay áo hơn vén lên, giản đơn lại hoa mỹ, lại có vài phần gợi cảm khó tả, nếu như nói Hạ Linh Doanh là hoa mai cao ngạo giữa mùa trời đông giá rét vậy thì Phương Nhược Hi chính là hoa hồng ngạo nghễ nở rộ giữa ánh nắng chói chang.




    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  12. The Following 23 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  13. #17
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,411
    Ngân lượng
    127,400
    Thanked: 15294
    Chương 85



    Mời Đọc (Click Here) :

    Đối với sự xuất hiện của Phương Nhược Hi, tuy rằng mọi người đều không nói lời gì nhưng tất cả mọi người trong lòng biết rõ, thỉnh thoảng nhìn sườn mặt lạnh lùng của Tiêu Mạc Ngôn không ai dám nói một câu.

    Hừ nhẹ một tiếng, Tiêu Mạc Ngôn nhàn nhạt tránh đi ánh mắt của Phương Nhược Lâm, im lặng xoay người lên máy bay.

    Lên máy bay, vừa nhìn số ghế, Tô Luyến Tuyết ở cạnh Tiêu Mạc Ngôn lại nhíu mày, căm tức Phương Nhược Lâm. Phương Nhược Lâm vuốt tóc trên trán, quay đầu không nhìn cô.

    Tiêu Mạc Ngôn mím môi, mặt không biểu tình đi đến chỗ ngồi, nhìn Phương Nhược Hi lập tức ngồi xuống ghế bên cạnh, trong lòng ít nhiều có chút không thoải mái, nhưng cũng không biểu lộ ra.

    Lẳng lặng tựa vào lưng ghế, Tiêu Mạc Ngôn nhắm mắt lại, đêm qua cả đêm không ngủ vào thời khắc này tất cả mệt mỏi bộc phát, thân thể bủn rủn vừa chạm lưng ghế lập tức ngủ trầm, đâu còn quản bên cạnh cô rốt cuộc là ai.

    Phương Nhược Hi cũng không nói gì, lặng lẽ nhìn Tiêu Mạc Ngôn, sống mũi cao thẳng, đôi môi hồng nhuận, hương bạc hà nhàn nhạt cùng với mái tóc mềm mượt, vẫn hoàn mỹ như trong trí nhớ.

    Thời thanh xuân tươi đẹp nhất trong cuộc đời một nữ nhân, ngày tháng lãng mạn nhất đã trôi qua cùng cùng với Tiêu Mạc Ngôn, tình yêu dành cho cô, tình thương cũng dành cho cô, tuổi trẻ vô tri, một hiểu lầm nhỏ phá vỡ những lời thề non hẹn biển, xoay người bước đi, Phương Nhược Hi chưa từng nghĩ Tiêu Mạc Ngôn lại đoạn tuyệt một cách dứt khoát như vậy.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Tự mình an ủi mình nửa ngày Phương Nhược Hi ổn định tâm tình, cầm lấy khăn tắm khoác lên người, mở cửa phòng tắm chậm rãi bước ra. Một cổ nhiệt khí xen lẫn hương thơm ập vào mặt, Phương Nhược Hi nhìn đồng hồ, nghĩ Tiêu Mạc Ngôn sắp về, nên cầm khăn mặt lau khô tóc, cô lấy loại nước hoa Tiêu Mạc Ngôn thích nhất từ trong túi xách ra, phun lên cổ tay có chút run rẩy, nhẹ nhàng thoa lên sau gáy.








    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  14. The Following 18 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  15. #18
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,411
    Ngân lượng
    127,400
    Thanked: 15294
    Chương 86: Thế Nhưng



    Mời Đọc (Click Here) :

    Ngoài cửa tiếng bước chân dần dần rõ ràng, xen lẫn tiếng ầm ĩ của nam nữ sau khi uống rượu hưng phấn, Phương Nhược Hi chờ đợi trong hoảng hốt, nhìn chằm chằm cánh cửa, cô cắn môi, suy xét vài giây cuối cùng, vẫn quyết định chạm vào.

    Phương Nhược Hi lấy điện thoại gọi cho một số điện thoại quen thuộc, im lặng đặt trên bàn, hít sâu một hơi Phương Nhược Hi nhìn màn hình hiện lên nhàn nhạt lam quang, khóe môi kéo ra một nụ cười, cô biết người bên kia điện thoại tuyệt đối sẽ không cúp máy.

    Khăn tắm bóc ra, thân thể xinh đẹp quang lỏa dưới ánh đèn mờ nhạt, bộ ngực sữa lả lướt gợi cảm, Phương Nhược Hi ngượng ngùng xen lẫn tràn ngập mong đợi ngồi ở trên giường, nhìn chằm chằm cánh cửa.

    Cửa rốt cuộc bị đẩy ra, Tiêu Mạc Ngôn loạng choạng đi vào phòng thỉnh thoảng đỡ tường để giữ thăng bằng, đang lúc lảo đảo cô rốt cuộc tìm được chiếc giường mềm mại, xem ra đã tìm rất gian nan nên vừa tìm được mục tiêu, cô lập tức ngã người nằm xuống, hoàn toàn không quan tâm có gì ở trên giường.

    Phương Nhược Hi thiếu chút nữa bị động tác lăng không bay lên giường của Tiêu Mạc Ngôn đè chết, cô phải vươn tay dùng sức đẩy Tiêu Mạc Ngôn ra, Tiêu Mạc Ngôn gương mặt ửng đỏ, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi dài rung động tỏ vẻ kháng nghị, tiếc rằng thân thể mềm mại ấm áp kia lại không giống với điệm giường, Tiêu Mạc Ngôn kiều mị bật cười, hé mắt nhìn chằm chằm Phương Nhược Hi sắc mặt đỏ bừng.

    Tuy là muốn đến câu dẫn nhưng Phương Nhược Hi chưa từng nghĩ, Tiêu Mạc Ngôn sẽ như vậy, bộ ngực no đủ bị nắm đến phát đau, cô lại không biết làm sao mở miệng nói, nên chỉ có thể ngây ngốc nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhìn ánh mắt tràn ngập men say của cô, trái tim gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực..

    Chị ấy, chị ấy nhận ra cô?

    Tiêu Mạc Ngôn nhìn chằm chằm Phương Nhược Hi một hồi, thu tay về, xoay người dùng chăn trùm kín đầu, đá chân, lớn tiếng ồn ào.

    "Hạ Hạ, em đến thăm tôi sao lại không nói trước một tiếng, đừng chờ đến lúc tôi uống say, tôi khó chịu, tôi muốn uống nước!"

    "...."

    Không có ràng buộc, Phương Nhược Hi cuống quít từ trên giường ngồi dậy, vén mái tóc hỗn loạn trên trán, hô hấp còn có chút bất ổn, trong lòng lại tràn đầy chua xót khổ sở.

    Chị xem em là cô ấy? Tiêu, sao chị có thể...

    Phương Nhược Hi quang lỏa nhìn Tiêu Mạc Ngôn càm ràm đòi uống nước, thở dài, đi đến phòng khách lấy một chai nước khoáng, cắn môi, quay trở lại bên giường, nhẹ nhàng đưa cho Tiêu Mạc Ngôn.

    Tiêu Mạc Ngôn cầm lấy chai nước, bật dậy tu một hơi, đỏ ửng trên mặt càng thêm rõ ràng, mi tâm nhíu thật chặt hiển nhiên là rất khó chịu.

    Phương Nhược Hi ngồi xuống cạnh cô, lẳng lặng nhìn cô, nhìn khuôn mặt khiến cô mê luyến thật sâu, ngửi lấy hương bạc hà quen thuộc trong trí nhớ, lòng cô rung động, vươn tay chậm rãi vuốt ve gò má Tiêu Mạc Ngôn.

    Đột nhiên, một chai nước rỗng trực tiếp bay tới Phương Nhược Hi cơ hồ là theo bản năng mà tránh né, thu tay về, bị dọa đến toát mồ hôi lạnh, cô tức giận ngẩng đầu nhìn lại chỉ thấy Tiêu Mạc Ngôn híp mắt, cười dụ dỗ.

    "Hạ Hạ, em đến thăm tôi rồi, không có em bên cạnh tôi rất khổ sở, đám lão già thối đó không ngừng rót rượu cho tôi, đâu đâu cũng có người mưu hại tôi, đau dạ dày, bây giờ còn đau...."

    Tiêu Mạc Ngôn từ vẻ mặt tươi cười lập tức thay đổi thần sắc, đôi mắt mê say chứa đầy nước mắt, làm bộ đáng thương nhìn Hạ Linh Doanh, tựa như một con chó nhỏ lưu lạc tìm thấy chủ nhân, vẫy đuôi tìm kiếm an ủi.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY






    .


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  16. The Following 21 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  17. #19
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    21
    Ngân lượng
    672
    Thanked: 283
    phải ráng thêm 1 bài nữa
    VuNhi Tài sản


  18. The Following 4 Users Say Thank You to VuNhi For This Useful Post:


  19. #20
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    103
    Ngân lượng
    6,940
    Thanked: 3471
    Trích dẫn Gửi bởi VuNhi Xem bài viết
    16 bài
    Bạn ơi, quy định của diễn đàn là không post bài trong topic post truyện nhé. Ad Vũ đã xóa bài một lần rồi, nếu bạn muốn post bài mời bạn ra Văn Xương Lầu dùm nhé. Vì bạn là editor, mình không có thẩm quyền xử lý nên bạn vui lòng đừng post trong topic này nữa
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •