+ Trả lời chủ đề
Trang 1 của 3 123 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 29
  1. #1
    Ngày tham gia
    Apr 2016
    Vị trí hiện tại
    ăn bám Bách Gia Trang
    Bài viết
    656
    Ngân lượng
    22,181
    Thanked: 12484

    Quy Tắc Ngầm - Diệp Sáp (Hoàn)




    Tác phẩm: Quy Tắc Ngầm
    Tác giả: Diệp Sáp
    Editor: Bách Gia Trang's Team (Chương 72 đến hết)
    Thể loại: GL, hiện đại, đô thị tình duyên, giới giải trí, HE

    -----------------------------------


    VĂN ÁN



    "Quy tắc ngầm của giới giải trí tôi nghĩ là cô hiểu, tôi muốn cái gì, cô không biết sao? Ha ha!~"

    Suy nghĩ rồi cười khẽ, mùi hương bạc hà thoáng qua, không nhìn con ngươi màu hổ phách của Tiêu Mạc Ngôn, Hạ Linh Doanh trong nháy mắt thất thần. Một lát sau, thân thể lui về sau, dùng sức lắc đầu, Hạ Linh Doanh có chút bối rối cầm chiếc túi trên ghế salon lên, bước nhanh ra khỏi phòng giám đốc.

    Cửa bị nặng nề đóng lại, ngồi trên ghế salon là cô gái với gương mặt không chút phẫn nộ, vẫn là ánh mắt híp lại nhìn bóng lưng Hạ Linh Doanh rời đi. Khoé miệng hơi nhếch lên. Một lát sau, Tiêu Mạc Ngôn cầm điện thoại đi ra ngoài.

    "Tiểu Lâm, là tôi, Tiêu Mạc Ngôn."

    ==================================================

    Liếc nhẹ qua một cái, đã định chắc chắn hai người trọn kiếp này vương vấn.

    Hạ Linh Doanh không biết, bởi vì một câu nói của cô gái kia, khiến cho toàn bộ những người đến dự thi, trở thành thử nghiệm cho nàng.

    Tiêu Mạc Ngôn: Tôi có thể cho cô tất cả mọi thứ, tiền tài, vật chất, quyền lợi, bao gồm cả vị trí nữ minh tinh hàng đầu!"

    Hạ Linh Doanh: Cô muốn gì?

    Tiêu Mạc Ngôn: Quy tắc ngầm của giới giải trí tôi nghĩ là cô cũng biết, tôi muốn cái gì, cô không biết sao?
    Sửa lần cuối bởi An Cella; 08-01-17 lúc 07:11 AM.
    “There are no reasons for our existence, just causes”
    Mời Đọc (Click Here) :
    Junko Tài sản
    SeJu2 Bat Bear SuminxSungji Đường Môn Thiên Sách Ngũ Độc Cái Bang Tử Ngưng Thiên Hồ Minh Giáo
    SeJu Sumin Green Bear Lantern Ninja Bear

  2. The Following 32 Users Say Thank You to Junko For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    59
    Ngân lượng
    2,954
    Thanked: 1478
    Chương 72: Lọ Đường
    Mời Đọc (Click Here) :

    Hạ Linh Doanh nghe xong khẽ cười một tiếng, vui vẻ nhìn Tiêu Mạc Ngôn, bàn tay mảnh khảnh theo xương quai xanh nhẹ nhàng trượt xuống giống như không có xương cốt, Tiêu Mạc Ngôn căn bản không quan tâm bản thân mà chỉ lo híp mắt suy nghĩ trong cái đầu nhỏ của Hạ Linh Doanh rốt cuộc chứa những gì, nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của nàng, nhưng bàn tay mảnh mai kia lại càng ngày càng không tự chủ, trượt xuống dán trên cái bụng bằng phẳng của Tiêu Mạc Ngôn.

    Thân thể run lên rõ ràng, Tiêu Mạc Ngôn vươn tay nắm lấy tay Hạ Linh Doanh, cắn môi giận dữ nhìn nàng.

    " Hạ Hạ, em muốn nói gì thì nói đi, sao lại trở nên -"

    " Em sao?”

    Hạ Linh Doanh nhìn Tiêu Mạc Ngôn hơi tức giận liền cười nhàn nhạt, cúi người ghé vào trên người cô, đầu dán trước ngực Tiêu Mạc Ngôn, lẳng lặng nghe tiếng tim đập của cô. Hương bạc hà thoang thoảng xen lẫn hương vị riêng biệt của Tiêu Mạc Ngôn làm Hạ Linh Doanh thoải mái híp mắt lại, giống như con mèo nhỏ thu người, khẽ cọ lên người Tiêu Mạc Ngôn, thỏa mãn nhắm mắt rên nhẹ, hưởng thụ.

    " Hạ Hạ...."

    Lần này, ngay cả giọng nói đều run rẩy, Tiêu Mạc Ngôn đỏ mặt, nhìn thân thể mềm yếu trên người, dùng sức nuốt nước bọt, vừa trải qua cao trào thân thể bắt đầu nóng rực, Tiêu Mạc Ngôn mệt lả ngẩng đầu, nhìn thấy Hạ Linh Doanh đùa dai cười xấu xa, một ngọn lửa đánh vào lòng, Tiêu Mạc Ngôn hừ nhẹ, hai tay ôm lấy hông Hạ Linh Doanh, dùng sức đặt nàng dưới thân.

    " Chị..."

    Hạ Linh Doanh hốt hoảng khẽ gọi, nhìn lửa tình quen thuộc trong mắt Tiêu Mạc Ngôn, nàng không nhịn được đỏ mặt, vội vã vươn tay muốn đẩy cô ra.

    Tiêu Mạc Ngôn mạnh mẽ nắm hai tay Hạ Linh Doanh, híp mắt, cười nhàn nhạt nhìn Hạ Linh Doanh.

    " Tôi sao? Em đùa tôi nãy giờ chẳng phải em muốn vậy à?"

    Vừa nói xong, Tiêu Mạc Ngôn cúi đầu không báo trước mà hôn lên viên hồng đậu trước ngực Hạ Linh Doanh, Hạ Linh Doanh nhíu mày, khẽ rên rỉ.

    "A~..."

    "Em xem, còn 'a~', Hạ Hạ, lần sau có cần thì nói thẳng, tôi rất thích chiều người.”

    Tiêu Mạc Ngôn giả vờ nghiêm chỉnh nhìn Hạ Linh Doanh, còn giả vờ nói chuyện lịch sự, nhưng nhịn cười đến mức run rẩy cả người.

    Hạ Linh Doanh xấu hổ đến nỗi gò má đỏ bừng, không phục vươn tay bịt miệng không cho Tiêu Mạc Ngôn cười ra tiếng, tức giận nhìn cô.

    "Chị không phải người tốt!"

    Tiêu Mạc Ngôn lắc đầu cười nói.

    " Tôi có phải người tốt hay không, em xem thử chẳng phải sẽ biết sao?"

    Gương mặt Hạ Linh Doanh đỏ bừng nhìn người áp trên người mình chơi xấu, vừa bực mình vừa buồn cười, khóe môi Tiêu Mạc Ngôn vẽ ra nụ cười mê người, cô nhìn Hạ Linh Doanh, Hạ Linh Doanh nhìn đôi mắt màu hổ phách của cô, dần dần có chút si mê, không tự chủ được vuốt ve khóe môi mỉm cười của Tiêu Mạc Ngôn.

    " Tiêu...."

    Không cần nói điều gì, Tiêu Mạc Ngôn nhìn thấu khát vọng trong mắt Hạ Linh Doanh, cô khẽ cười, cúi đầu chuyên chú hôn sâu đường cổ trắng nõn của nàng, hai tay tham lam trượt trên làn da non mịn.

    Nhiệt độ truyền đến từ lòng bàn tay dấy lên từng ngọn lửa, Hạ Linh Doanh run rẩy, cắn môi cố chịu đựng.

    Nhìn ra Hạ Linh Doanh ngượng ngùng, Tiêu Mạc Ngôn thở dài, trong lòng xuất hiện dịu ngọt thoáng qua, cô đã từng nghĩ mình sẽ vĩnh viễn mất đi Hạ Linh Doanh, chưa từng nghĩ nàng còn có thể ở dưới thân cô giống như ngày trước.... Mà hôm nay, không nghĩ nhiều nữa, Tiêu Mạc Ngôn thẳng thắn, to gan lại vô cùng nồng nhiệt hôn lên thân thể trắng nõn, để lại từng đóa hoa mai màu đỏ, khắc lên tình yêu của cô, chôn dấu hổ thẹn của cô, Hạ Linh Doanh gập chân, khó nhịn cọ sát vào thân thể Tiêu Mạc Ngôn nhíu chặt chân mày, tiếng ngâm khẽ tràn ra cùng lúc Tiêu Mạc Ngôn ấp lấy hai khỏa no đủ của nàng, hai tay nàng luồn vào mái tóc dài của Tiêu Mạc Ngôn, nhắm mắt lại, không che giấu gì nữa mà phóng túng để mình đắm chìm trong tình yêu cô dành cho nàng.

    * * * * * * *

    Trên người Hạ Linh Doanh chỉ khoác chiếc áo của Tiêu Mạc Ngôn, nàng vốn sợ lạnh nên rút vào vòng tay ấm áp. Tiêu Mạc Ngôn nở nụ cười thỏa mãn, dùng cằm cọ lên gương mặt non mịn của nàng, đôi tay ôm nàng, không tự chủ được mà lặng lẽ xiết chặt.

    " Hạ Hạ?"

    "Sao?"
    Khẽ mím môi ngẩng đầu, màu hồng nhạt vẫn còn lưu lại nơi gò má, môi đỏ khẽ nhếch, đôi mắt trong suốt, trắng đen rõ ràng, nàng kéo tóc vươn ở khóe môi, sau đó dịu dàng nhìn cô.

    Dáng vẻ quyến rũ trời sinh khiến Tiêu Mạc Ngôn nhìn đến mức rung động trong lòng, đôi mắt dần dần mờ mịt, cô cố gắng hít thở, ôm chặt Hạ Linh Doanh, nỗ lực khắc chế dục vọng trỗi lên, tràn ngập trong lòng, Tiêu Mạc Ngôn sẵn giọng, dán bên tai nàng, nửa dụ dỗ nửa uy hiếp.

    " Em còn quyến rũ tôi nữa thì hôm nay đừng hòng xuống giường, mình tập thể dục ở đây nha.”

    "...."

    Hô hấp nóng rực cùng tiếng nỉ non đầu độc lọt vào tai, ngượng ngùng nở rộ, Hạ Linh Doanh khẽ run, nép vào lòng Tiêu Mạc Ngôn, nhỏ giọng phản kháng.

    "Là chị bảo em..."

    " Không phải em mới vừa nói ra điều mình muốn à?"

    Tiêu Mạc Ngôn do dự lắc một chút, ôm Hạ Linh Doanh giống như dỗ dành trẻ con.

    Hạ Linh Doanh đỏ mặt, ngẩng đầu nhéo má Tiêu Mạc Ngôn, vừa xoa vừa nhéo.

    " Đều tại chị, dư dả tinh lực quá mà!"

    Tiêu Mạc Ngôn khẽ gật đầu, cười nói.

    " Được cổ vũ mà."

    "... Tiêu — —."

    Nhìn gương mặt xinh đẹp của Tiêu Mạc Ngôn, Hạ Linh Doanh nhẹ nhàng gọi, Tiêu Mạc Ngôn cúi đầu nhìn nàng, khóe môi vẫn mỉm cười ngọt ngào.

    " Sao nào?"

    Hạ Linh Doanh ngập ngừng, do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra miệng.

    "Em muốn rời khỏi giới giải trí."

    Tiêu Mạc Ngôn chấn động, ngừng động tác trên tay, cúi đầu nhìn Hạ Linh Doanh.

    "Em nỡ sao?"

    Hạ Linh Doanh gục đầu xuống, nhỏ giọng nói.

    " Không nỡ, nhưng em không muốn vì bất kỳ điều gì mà phá hỏng tình cảm của chúng ta, Tiêu, chị hiểu nhiều về giới giải trí hơn em mà."

    Tiêu Mạc Ngôn nhìn Hạ Linh Doanh trầm mặc không nói, chút ưu sầu dâng lên trong lòng, hai người đắm chìm trong ngọt ngào tựa hồ dường như quên mất có những vấn đề chưa giải quyết, nhưng hiện thực sẽ không thay đổi vì bất cứ ai, ông trời lại không biết thương cảm cho tình yêu chân thành của hai người. Trời đã sáng, người vẫn phải đối mặt các loại trắc trở, cũng may, lần này là cùng nhau....

    "Em định thế nào?"

    Tiêu Mạc Ngôn nhìn Hạ Linh Doanh, ôn nhu hỏi.

    Hạ Linh Doanh nhìn vẻ mặt nặng nề của Tiêu Mạc Ngôn, biết cô đang suy nghĩ gì, nên mỉm cười ôm cổ cô, rướn người in lên môi cô một nụ hôn.
    " Tiêu, đừng vậy mà, chỉ cần chúng ta yêu nhau thì không ai có thể chia lìa. Không nên dính liếu đến ân oán đời trước, thời gian lâu dài, gút mắc tự nhiên sẽ tháo gỡ, chúng ta cần phải quý trọng người trước mắt, đúng không nào?"

    Nghe Hạ Linh Doanh nói, ánh mắt Tiêu Mạc Ngôn dần trở nên ướt át, ôm nàng thật chặt, cúi đầu cắn lên gáy nàng, nhẹ giọng hỏi.

    " Vậy em có dự tính gì không?"

    "Em muốn đổi nghề."

    " Đổi nghề?"

    Tiêu Mạc Ngôn kinh ngạc nhìn Hạ Linh Doanh, nhìn dáng vẻ này của cô, Hạ Linh Doanh bĩu môi bất mãn hỏi.

    " Thế nào, chị nghĩ em chỉ có thể làm diễn viên?"

    Tiêu Mạc Ngôn mỉm cười nhìn dáng vẻ giận dỗi đáng yêu của nàng, đột nhiên cúi đầu hôn nhẹ lên má nàng, dỗ dành.

    " Sao được, Hạ Hạ nhà chúng ta làm gì mà không được, chỉ có điều, em rốt cuộc muốn làm gì?"

    "Phát thanh."

    Hạ Linh Doanh cực kỳ ưu nhã nói ra hai chữ, nỗ lực khiến giọng nói nhu hòa có chút nghiêm túc, tuyên cáo ngoài dự đoán khiến Tiêu Mạc Ngôn phút chốc bĩu môi, ánh mắt nhìn Hạ Linh Doanh chứa đầy kinh ngạc xen lẫn khó hiểu, sửng sốt nửa ngày Tiêu Mạc Ngôn mới vòng vo đảo mắt, nhỏ giọng thầm thì.

    " Không phải là lui về hậu phương sao..."

    " Nói bậy!"

    Hạ Linh Doanh nhẹ giọng quát, giận dữ nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nàng biết rõ cô không nói được lời gì hay ho!

    Thấy Hạ Linh Doanh tức giận, Tiêu Mạc Ngôn lúng túng mỉm cười, mất bò mới lo làm chuồng.

    "Ừ, phát thanh, tốt, tốt mà...."

    "Chị nói xem tốt ở đâu?"

    Hạ Linh Doanh nâng má Tiêu Mạc Ngôn, dùng sức xoa nắn, trong lòng nhẹ nhàng cảm thán, xúc cảm thật tốt, sao trước đây lại không phát hiện.
    Tiêu Mạc Ngôn buồn bực nhìn Hạ Linh Doanh, không biết thế nào, cô phát hiện Hạ Linh Doanh thay đổi, không ngây ngô non nớt giống như trước đây nữa mà dường như trưởng thành hơn, thậm chí hơi có chút ngoan độc, không còn là người chỉ đơn thuần hưởng thụ tình yêu cô dành cho, chỉ đơn phương tiếp nhận mà là càng thêm mạnh mẽ, giống như vừa rồi, rõ ràng cô công rất tốt, nhưng nàng...

    Trầm mặc chốc lát, Tiêu Mạc Ngôn nhìn Hạ Linh Doanh, nhẹ nhàng nói.

    " Hạ Hạ, tôi biết em đang giúp tôi, không muốn ngày sau hai người gặp nhau cảm thấy khó xử, càng không hi vọng tôi tiến thối lưỡng nan, nhưng, em thật sự từ bỏ màn ảnh lớn được sao, thật sự có thể từ bỏ nhiều năm vất vả nổ lực sao?"

    Giọng nói của Tiêu Mạc Ngôn có chút khàn khàn, hiển nhiên động tình, Hạ Linh Doanh ôn nhu nhìn cô, đầy mắt cưng chìu, trong lòng đã được lấp đầy. Tiêu Mạc Ngôn trước mặt người ở ngoài luôn luôn mạnh mẽ, giỏi giang, chỉ trẻ con bá đạo với nàng thôi, những thứ đó chỉ dành riêng cho mình Hạ Linh Doanh, chỉ cần như thế là đủ rồi.
    Hạ Linh Doanh lắc đầu không đồng ý, nhìn mười ngón tay thon dài của Tiêu Mạc Ngôn đan vào nhau, nàng khẽ nắm tay cô, đặt lên môi, hôn khẽ.

    " Tiêu, em đã sớm nghĩ đến việc gia nhập đài phát thanh rồi, vì chị, vì em, huống hồ, em đã chán ghét ngươi lừa ta gạt trong giới giải trí, đến đó không phải rất tốt sao? Hơn nữa cũng không phải là hoàn toàn rời khỏi giới giải trí, công việc vẫn có chút liên quan mà, nhẹ nhàng, thoải mái, không hề yêu cầu những thứ khác, em chỉ cần chị."

    Bị nàng hôn đầu ngón tay ngứa ngáy thoải mái không nói nên lời, trong lòng cũng mềm nhũn, Tiêu Mạc Ngôn cố nén xúc động muốn rút tay về, nhẹ giọng hỏi.

    " Em đã quyết định, tôi sẽ không phản đối, ngày mai đi sắp xếp."

    " Không cần, em đều xử lý xong rồi."

    Hạ Linh Doanh khẽ cười nói, Tiêu Mạc Ngôn nghe xong, trong lòng có chút thất vọng, lắc đầu.

    " Em bây giờ càng ngày càng độc lập rồi, chuyện gì cũng không đến phiên tôi nhúng tay."

    Hạ Linh Doanh kéo khéo môi đang rũ xuống của Tiêu Mạc Ngôn lên, khẽ cười tựa đầu vào lòng cô.

    "Sao lại không cần, em còn cần một tài xế mỗi ngày đưa đón em đi làm."

    "....Em nhẫn tâm để tôi làm tài xế cho một đại mỹ nữ sao?"

    " Ha ha ~ người muốn làm tài xế cho em còn xếp một hàng dài đó."

    Hai người đang dính nhau, thì điện thoại Hạ Linh Doanh vang lên, nàng hôn Tiêu Mạc Ngôn một chút, mỉm cười cầm điện thoại di động lên. Tiêu Mạc Ngôn ôm nàng, mơ hồ có thể nghe trong điện thoại là một giọng nữ nhẹ nhàng, hình như đang nói chuyện liên quan đến đài phát thanh, Hạ Linh Doanh rõ ràng có chút phấn khích, thỉnh thoảng gật đầu, cúp điện thoại, nàng ôm cổ Tiêu Mạc Ngôn.

    " Tiêu, giờ em có thể đi rồi!"

    Tiêu Mạc Ngôn cong khóe môi, nhìn một chuỗi dấu ấn ô mai trên cổ Hạ Linh Doanh, không nói lời nào.

    Hạ Linh Doanh không để ý đến cô, ngồi dậy từ giường, rửa mặt, bận rộn một lúc, chờ tất cả chuẩn bị xong, nàng xoay người thấy Tiêu Mạc Ngôn liền ngây ngẩn cả người.


    Bách Gia Trang's Team sẽ chính thức nhảy hố bộ này, mong mọi người ủng hộ
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 47 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    59
    Ngân lượng
    2,954
    Thanked: 1478
    Chương 73: Ấm áp
    Mời Đọc (Click Here) :


    Chiếc váy đen dài ôm sát thắt lưng, ánh mắt xanh lơ quỷ mị tựa yêu cơ, mái tóc dài khẽ vén cao, trên cổ đeo một sợi dây chuyền trông gợi cảm vô cùng, giày cao gót màu bạc càng gia tăng khí thế nữ vương của nữ nhân kia, Tiêu Mạc Ngôn ngẩng đầu, híp mắt cười nhìn Hạ Linh Doanh, môi đỏ hơi mím lại, ánh mắt câu người không nói nên lời.





    Theo bản năng, Hạ Linh Doanh nuốt nước bọt, nhìn ra tiếu ý trong mắt Tiêu Mạc Ngôn nên không khỏi đỏ mặt quay đầu đi, giả vờ tiếp tục thu dọn đồ đạc, trong lòng không khỏi ảo não. Rõ ràng là nàng ra ngoài, ngược lại chị ấy lại mặc xinh đẹp như vậy để dụ dỗ vài kẻ đây mà

    "Tôi muốn đi theo em."

    Giọng nói nũng nịu thoát ra từ miệng Tiêu Mạc Ngôn, cô cười khẽ nhìn dáng vẻ quẫn bách của Hạ Linh Doanh, trong lòng âm thầm suy nghĩ, không ngờ Hạ Hạ còn rất háo sắc, cô vừa thay quần áo liền nhìn cô bằng ánh mắt khác!

    "Chị đi làm gì?"

    Hạ Linh Doanh có chút không được tự nhiên, nghiêng đầu lục lọi túi xách của mình mãi không chịu ngẩng đầu nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

    Tiêu Mạc Ngôn biết nàng đang suy nghĩ gì, khẽ cười một tiếng, chân dài bước ra, ôm lấy thắt lưng Hạ Linh Doanh, nâng cằm nàng lên, nhìn đôi mắt lấp lánh kia, nói thật nhỏ.

    " Tôi phải cùng nữ nhân của tôi ra ngoài, không thể sao?"

    " Ai là nữ nhân của chị, bỏ đi...."

    Hạ Linh Doanh đỏ mặt cúi đầu nhỏ giọng lẩm bẩm, sau đó vươn tay nhẹ nhàng đẩy Tiêu Mạc Ngôn một cái, nhưng trong lòng lại không tự chủ dâng lên một tia ngọt ngào, ngữ điệu bình thản như vậy càng ngọt ngào hơn bất cứ lời tâm tình gì khác.

    Tiêu Mạc Ngôn cười khẽ, nói thêm nữa nói thêm nữa mà chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi đỏ của Hạ Linh Doanh rồi ngẩng đầu xem thời gian, ôm nàng đi ra ngoài. Cửa vừa mở ra, bất thình lình, khuôn mặt tươi cười của Bà Từ phóng đại trước mắt, hai người đồng thời giật mình, lui về phía sau hai bước, túi xách trong tay Hạ Linh Doanh rơi cả xuống sàn.

    "Bà Từ, bà lại muốn gì chứ?"

    Tiêu Mạc Ngôn chưa hoàn hồn mà nhìn Hạ Linh Doanh cũng bị hù dọa, tức giận hỏi.

    Bà Từ bĩu môi, không vui, khuôn mặt già nua vo thành một nắm.

    " Tiểu thư, cô trọng sắc cũng vừa phải thôi, uổng công tôi khổ cực nuôi cô lớn. Hơn nữa, thế nào cũng phải tuân thủ mỹ đức của người Trung Hoa, kính già yêu trẻ, cô xem cô đi, thái độ gì vậy, hoàn toàn là Hao Thiên Khuyển chuyển thế."

    "...."

    Tiêu Mạc Ngôn mặt đầy hắc tuyến, tức giận không lên tiếng, mà Hạ Linh Doanh bên cạnh cô lại cười đến run rẩy cả người, nàng rất ít thấy Tiêu Mạc Ngôn bị giật mình, nhưng chỉ cần Bà Từ ra tay nhất định sẽ thu phục được cô. Nhìn nàng đắc ý, Tiêu Mạc Ngôn vươn tay dùng sức nhéo nàng một cái.

    Thì ra Bà Từ và Hạ Hạ chính là sự kết hợp hoàn mỹ giữa lang và sói.

    Bà Từ thật thà mỉm cười, ngẩng đầu nịnh nọt nhìn Hạ Linh Doanh.

    " Hạ Hạ, để ăn mừng ngày đầu tiên cháu trở về, chờ hai người xử lý xong công việc, Bà Từ quyết định buổi trưa bộc lộ tài năng, làm chút món sở trường chiêu đãi cháu."

    "Bà thì có món sở trường gì? Hạ Hạ không phải tôi, em ấy ăn chay!"

    Tiêu Mạc Ngôn chen lời, trong lòng có chút chua chát. Hai người làm sao có thể vui vẻ như vậy?

    " Ai nói làm cho cô ăn? Người lớn nói chuyện cô đừng có xen vào!"

    "...."

    Hạ Linh Doanh nhịn cười nhìn Tiêu Mạc Ngôn buồn bực, lắc đầu, nhìn Bà Từ, nói.

    "Bà Từ, có phải bà cần cháu giúp gì không?"

    Bà Từ vừa nghe lời này, khuôn mặt già nua cười đến nở hoa, vội vàng gật đầu.

    " Hạ Hạ, cháu thông minh hơn tiểu thư không biết bao nhiêu lần. Mọi người thật vất vả mới sum họp, bà mới vừa gọi điện thoại cho Nhược Lâm và Yêu Tuyết, nói hai người họ buổi trưa đến đây, chúng ta cùng nhau nấu cơm, Nhược Lâm vừa nghe đã nói muốn mang mấy con gà đến, nói cái gì cũng muốn ăn thực phẩm thiên nhiên."

    "...Cháu không biết làm gà."

    Cái này Tiêu Mạc Ngôn phản ứng nhanh, giành nói trước, sắc mặt cũng không được khá lắm. Từ nhỏ đến lớn, cô chỉ có thể ăn không thể làm, ghét nhất chính là những thứ lông lông máu máu, nhìn Bà Từ cười xấu xa thì cô đã biết không phải chuyện tốt, muốn công phá Hạ Hạ trước sau đó sẽ dùng mỹ nhân kế thu phục cô, không có cửa đâu! Lão thái thái đầu óc xấu xa này, suốt ngày chỉ biết tính toán làm sao bày kế cô!

    Bà Từ liếc Tiêu Mạc Ngôn trắng mắt, không để ý tới cô mà tiếp tục cười nói với Hạ Linh Doanh.

    "Không sao, lát nữa cháu và tiểu thư làm việc xong rồi thì đến siêu thị mua cho bà một ít nguyên liệu, trong nhà đã lâu không có khách, nên phòng bếp đều trống rỗng."

    " Dạ, được."

    Hạ Linh Doanh gật đầu, còn không quên lắc đầu với Tiêu Mạc Ngôn đang muốn phản kháng, ý bảo cô câm miệng. Đôi khi, cô thật sự cảm thấy Tiêu Mạc Ngôn là một đứa trẻ chưa trưởng thành, thích nhất là đấu võ mồm với người thân, đấu thua thì thật sự để ở trong lòng, phỏng chừng trong lòng bây giờ vẫn còn tức giận không nhẹ, không phải là đến siêu thị một chuyến thôi sao, có cái gì đáng tính toán?

    Bà Từ cười hắc hắc như kẻ trộm, dương dương đắc ý liếc mắt nhìn Tiêu Mạc Ngôn, ưỡn ngực, khí thế hiên ngang đi ra ngoài. Hừ, tôi không thu phục được cô thì thu phục vợ cô, trước đó vài ngày cô thất tình cũng không ít hành hạ tôi, hiện tại, tôi phải đòi lại cả vốn lẫn lời!

    Ngồi trên xe, Tiêu Mạc Ngôn vẫn trầm mặt không mấy hài lòng, Hạ Linh Doanh nhìn bộ dạng không được tự nhiên của cô liền bật cười, áp lên má phải của cô, vuốt ve, nhẹ giọng hỏi.

    " Làm sao vậy? Còn tức giận, Bà Từ cũng không dễ dàng, không được trẻ con."

    " Tôi không có...."

    Tiêu Mạc Ngôn lười biếng đáp lại, tay trái chống trên kính xe, mắt liếc nhìn ngoài cửa sổ, toàn thân tản ra một cổ mỹ cảm lười biếng, Hạ Linh Doanh nhìn đến si mê, trong lòng lại có chút bận tâm, một Tiêu Mạc Ngôn mê người như vậy, thật sự sẽ vĩnh viễn thuộc về nàng sao?

    Không nghe thấy Hạ Linh Doanh đáp lại, Tiêu Mạc Ngôn quay đầu nhìn nàng, thấy nàng cúi đầu cau mày, khóe môi lập tức vung lên, cười nói.

    " Hạ đại tiểu thư, em cứ yên tâm đi, Tiêu Mạc Ngôn tôi vĩnh viễn chỉ thuộc về một người là em, dấu vết đó cũng vĩnh viễn chỉ có thể in lên người một mình em."

    Đoán được suy nghĩ trong lòng, Hạ Linh Doanh không khỏi đỏ mặt, theo bản năng vươn tay vén mái tóc, che đi dấu ô mai trên cổ nhưng trong lòng lại bởi vì lời nói của cô mà vui vẻ, Hạ Linh Doanh ngẩng đầu nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhỏ giọng hỏi.

    " Vậy vì sao chị không vui?"

    Tiêu Mạc Ngôn bĩu môi, lắc đầu.

    " Hạ Hạ, sau này em không nên quá tốt với Bà Từ. Nói thật với em, lão thái thái kia chính là Pháp Hải chuyển thế, không đem tôi trấn dưới Lôi Phong Tháp thì không được, rõ ràng là chia rẽ chúng ta. Em xem đi, chúng ta mới vừa hòa hảo, thời gian bên nhau ít ỏi mà bà ấy còn mời khách đến nhà, đi siêu thị? Giết gà? A Sâm rõ ràng có thể xử lý tất cả, bà ấy không nên làm phiền em, đây không phải là trắng trợn đem tất cả lửa đạn nhắm vào tôi sao, bà ấy cho rằng tôi không biết sao? Bà Từ chính là vì trả thù trước đó tôi không để ý đến bà ấy!"

    " Cho nên dụ dỗ em giết gà?"

    Nhớ đến nụ cười âm hiểm trên mặt Bà Từ lúc nói đến giết gà, Hạ Linh Doanh buồn cười, cười ra tiếng.

    Hai người một đấu một cười cười nói nói, xe nhanh chóng đến đài truyền hình, mở cửa xe, nhìn tòa nhà khổng lồ màu lục sắc, nhìn các nam nữ trẻ tuổi ra ra vào vào, trong lòng Hạ Linh Doanh không khỏi có chút khẩn trương.

    Trong nháy mắt, tay phải nhẹ nhàng bị nắm lấy, xúc giác mềm mại từ lòng bàn tay nhộn nhạo đến trong lòng, Tiêu Mạc Ngôn mỉm cười an ủi nàng.

    " Hạ Hạ, làm diễn viên hạng A cũng không có vấn đề gì, làm MC tuyến hai còn khẩn trương?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    Để ủng hộ BGT's team, bộ này các chương sẽ được ẩn một phần, mọi người có thể đăng bài hoặc đăng ký là VIP mem tại ĐÂY nếu không đủ bài để đọc
    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 07-02-17 lúc 08:10 AM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 41 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    59
    Ngân lượng
    2,954
    Thanked: 1478
    Chương 74: Lòng đố kị



    Mời Đọc (Click Here) :



    Tiêu Mạc Ngôn mỉm cười, bước nhanh đến bên cạnh Hạ Linh Doanh, trực tiếp kéo tay nàng, mười ngón đan vào nhau, đan thật chặt.

    " Thế nào?"

    Hạ Linh Doanh đỏ mặt, nhanh chóng rút tay về, cắn môi thẹn thùng nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

    " Còn có người...."

    Trong mắt Tiêu Mạc Ngôn chỉ có một mình Hạ Linh Doanh nhà cô lúc này mới phát hiện bên cạnh còn có một mỹ nữ sống sờ sờ, trong lòng lại có chút không vui, có người thì làm sao vậy? Liên quan gì đến nắm tay? Tiêu Mạc Ngôn xoay người, mặt không biểu tình nhìn một chút xem chướng ngại vật là ai, sau khi thấy rõ bóng người, thân thể run lên, sững sờ tại chỗ.

    Hạ Linh Doanh không để ý, quay đầu mỉm cười xin lỗi Phương tổng, giới thiệu.

    "Đây là bạn của tôi, Tiêu —"

    " Tiêu tổng, tôi biết. Xin chào, Phương Nhược Hi."

    Phương Nhược Hi nhẹ nhàng nói, ánh mắt ngấn nước nhìn Tiêu Mạc Ngôn, Hạ Linh Doanh định cười đáp lại Phương Nhược Hi không nghĩ lại thấy được nước mắt trong mắt nàng ấy, nàng ngẩn người, mím môi, bất động thanh sắc đi đến bên cạnh Tiêu Mạc Ngôn, không nói hai lời, âm thầm vươn tay dùng sức nhéo người đang sững sờ.

    "Đau —"

    Tiêu Mạc Ngôn đau đến hít lãnh khí, cúi đầu mở to hai mắt nhìn Hạ Linh Doanh.

    Gì chứ? Nàng đây là thế nào?!

    Một ánh mắt sắc như dao ném đến, Hạ Linh Doanh không thèm để ý đến cô nữa, Phương Nhược Hi hoàn hồn, lúng túng mỉm cười, không nói nhiều mà đi trước dẫn đường.

    " Hạ Hạ mấy ngày nữa sẽ quen thuộc nơi này, tuy rằng không tính là phồn hoa, nhưng cũng náo nhiệt, buổi trưa nếu như không muốn ăn ở căn tin, có thể tùy ý xuống lầu mua thức ăn."

    "Ừ."

    Hạ Linh Doanh thuận miệng đáp, ánh mắt vẫn trừng Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mạc Ngôn xoa thắt lưng bĩu môi, không nói nhiều, mà theo hai người chậm rãi đi vào quán cà phê. Cô hiện tại xem như là nhìn thấu, Hạ Linh Doanh người ta kiêu ngạo lạnh lùng đều là giả vờ, hiện tại xem ra, không phải là một nữ nhân bá đạo sao? Đầu tiên là không nói hai lời cắn một lỗ lớn trên cổ cô, hiện tại lại không nói hai lời nhéo cô một cái, nếu cứ tiếp tục phát triển theo hướng này, cô thật sự phải dùng tới quyền đạo để trị tiểu nữ nhân này rồi.

    Phương Nhược Hi và Hạ Linh Doanh câu có câu không nói chuyện đài phát thanh, ánh mắt cũng lúc có lúc không liếc về phía Tiêu Mạc Ngôn, mà Tiêu Mạc Ngôn lại nhíu mày, tay phải nắm thật chặt lấy tay Hạ Linh Doanh, im lặng không lên tiếng.

    " Hạ Hạ, giọng nói của cô tương đối nhu hòa, làm cho người nghe vô cùng thả lỏng, tôi và người trong đài thương lượng một chút, quyết định trước hết để cho cô lên chương trình buổi chiều thử một lần, về phần giờ vàng, sau này có thể từ từ tính đến."

    Phương Nhược Hi mỉm cười nói với Hạ Linh Doanh, Hạ Linh Doanh gật đầu nhấp một ngụm cà phê, miễn cưỡng mỉm cười.

    " Được."

    Mặc dù Hạ Linh Doanh không phải rất hết sức hài lòng đối với sự sắp xếp thời gian như vậy, nhưng dù sao cũng là người mới, các phương diện đều cần thỏa hiệp, lăn lộn trường kỳ trong giới giải trí, chút ủy khuất này cũng không coi vào đâu.

    Tiêu Mạc Ngôn vẫn ở bên cạnh trầm mặc nghe hai người đối thoại lại nhíu mày, ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào ánh mắt Phương Nhược Hi.

    " Chương trình buổi chiều? Sau mười hai giờ?"

    " Đúng vậy."

    Phương Nhược Hi nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Tiêu Mạc Ngôn, tay xiết chặt tách cà phê. Tiêu Mạc Ngôn lắc đầu, ôm vai Hạ Linh Doanh ngay trước mặt Phương Nhược Hi, không để ý đến sự phản kháng nho nhỏ của nàng, hơi kéo nàng về phía mình, nhướng mày nói.

    "Có thể điều chỉnh thời gian sớm hơn một chút không, nữ nhân của tôi, không thể vất vả như vậy."

    Lời nói của Tiêu Mạc Ngôn khiến Hạ Linh Doanh tựa trong ngực cô run lên, nàng ngẩng đầu, bất khả tư nghị nhìn Tiêu Mạc Ngôn. Tuy rằng Tiêu Mạc Ngôn luôn hành sự tùy ý như thế, nhưng đối với bất cứ chuyện gì cũng không thiếu cân nhắc, bá đạo nhưng lý trí, hôm nay. Ở....trước mặt một người xa lạ mới gặp nói ra những lời lẽ lớn mật như thế, chẳng lẽ hai người này thật sự như nàng đoán?

    Nghe Tiêu Mạc Ngôn nói xong, Phương Nhược Hi ngược lại cũng trấn định, chỉ là dùng ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Tiêu Mạc Ngôn nửa ngày, rồi cười khẽ.

    " Tiêu tổng là muốn làm khó tôi?"

    " Không dám, chỉ là hy vọng Phương tổng có thể cho chút mặt mũi."

    Nụ cười chiêu bài của Tiêu Mạc Ngôn lại treo ở trên mặt, Phương Nhược Hi nhìn thấy ngẩn người, lập tức đỏ mặt cúi đầu xuống, không hề lên tiếng, nhíu mày suy nghĩ gì đó. Ánh nắng buổi chiều chiếu lên người nàng, chiếu sáng làn da trong suốt trắng nõn, Hạ Linh Doanh lẳng lặng nhìn nàng, không biết tại sao, gò má tinh xảo luôn ánh lên chút cảm giác quen thuộc, không hiểu sao, trong đầu Hạ Linh Doanh dần hiện ra tên của một người, Phương Nhược Lâm?

    " Ha ha, nếu Tiêu tổng đã lên tiếng, tôi rốt cuộc cũng phải nể mặt, huống hồ Thiên Hoàng và —"

    "Đừng, cứ dựa theo sự sắp xếp vốn có đi."

    Hạ Linh Doanh cắt đứt hai người, kiên định nhìn Phương Nhược Hi, nàng không muốn dựa vào Tiêu Mạc Ngôn, chí ít ở phương diện công việc, nàng muốn hoàn toàn độc lập.

    "Chuyện này —"

    Phương Nhược Hi có chút kinh ngạc nhìn Hạ Linh Doanh, nhưng trong lúc lơ đảng thấy dấu vết nơi cổ của Tiêu Mạc Ngôn, nàng khẽ cắn môi, những lời sau đó toàn bộ nuốt trở vào.

    " Nhưng —"

    " Tiêu, em muốn tích lũy kinh nghiệm."

    Hạ Linh Doanh lắc đầu nhìn Tiêu Mạc Ngôn, không cho cô xen vào, Tiêu Mạc Ngôn biết nàng tâm ý đã quyết nên cũng không bắt buộc, thần sắc bất mãn ngồi ở trên ghế không nói lời nào. Mà Phương Nhược Hi lại nhìn chằm chằm Tiêu Mạc Ngôn, Hạ Linh Doanh nhìn thấy tình cảnh đó thì đầy bụng nghi hoặc, ánh mắt phiêu đãng qua lại giữa hai người.

    Để tránh không khí tẻ nhạt, Phương Nhược Hi thỉnh thoảng ngẩng đầu nói với nàng vài câu, còn Tiêu Mạc Ngôn lại mặt không biểu tình ngồi ở một bên nhìn hai người, toàn thân tản ra khí tức lạnh như băng, ba người không mặn không lạt hàn huyên nửa giờ, Phương Nhược Hi đứng dậy mỉm cười nhìn hai người.

    "Tôi phải trở về rồi, trong đài còn có việc."

    Nói xong, nàng cười như không cười liếc mắt nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhỏ giọng nói.

    " Tin rằng chúng ta còn có thể gặp lại."

    Nhẹ nhàng đứng lên, Phương Nhược Hi gật đầu, phất tay rời đi, cuối cùng còn không quên quay đầu sâu kín nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

    Người ngoài vừa đi, Hạ Linh Doanh và Tiêu Mạc Ngôn liền lâm vào trầm mặc ngắn ngủi, Hạ Linh Doanh mím môi không nói lời nào, dựa vào trực giác của nữ nhân nàng có thể cảm giác được chỗ vi diệu giữa Tiêu Mạc Ngôn và Phương Nhược Hi, nhưng xuất phát từ tư tâm của nữ nhân, nàng lại hy vọng Tiêu Mạc Ngôn có thể chính miệng phủ nhận suy đoán trong lòng mình, ngay lúc nàng bị loại tâm lý mâu thuẫn này dằn vặt không biết làm sao mở miệng thì Tiêu Mạc Ngôn uống một ngụm cà phê đã lạnh, hai mắt không xác định nhìn phía trước, chậm rãi lên tiếng.

    " Hạ Hạ, Phương Nhược Hi, cô ấy — là mối tình đầu của tôi."

    Hạ Linh Doanh yên lặng nghe, không nói một lời.

    Tiêu Mạc Ngôn nhìn vẻ mặt Hạ Linh Doanh rõ ràng là không vui, hồi phục tinh thần, lắc đầu, mỉm cười.

    " Hạ Hạ, mặc kệ thế nào, em phải tin tưởng, từ nay về sau, trong lòng Tiêu Mạc Ngôn tôi chỉ có một mình em."

    "Hai người yêu nhau như thế nào?"

    Hạ Linh Doanh không để ý lời nói của Tiêu Mạc Ngôn, chỉ một lòng muốn biết rõ quan hệ giữa hai người.

    Hiểu được tính cách của Hạ Linh Doanh, biết nàng nhất định sẽ đi sâu vào vấn đề, Tiêu Mạc Ngôn thở dài, cô vốn cũng không định giấu diếm nàng, nên nói.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 6 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Không hiểu sao trong lòng Tiêu Mạc Ngôn có một cơn gió lạnh thổi qua, ngoài cười nhưng trong không cười với Hạ Linh Doanh một cái, đứng dậy, chuẩn bị rời đi.


    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. The Following 36 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    59
    Ngân lượng
    2,954
    Thanked: 1478
    Chương 75: Kinh ngạc



    Mời Đọc (Click Here) :



    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 116 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    59
    Ngân lượng
    2,954
    Thanked: 1478
    Chương 76: Giết Gà



    Mời Đọc (Click Here) :

    Chương 76: Giết Gà

    Một chữ Tiêu mềm nhẹ dập tắt một bụng lửa giận, Tiêu Mạc Ngôn bất đắc dĩ nhìn Hạ Linh Doanh, nhìn đôi mắt nàng cười như không cười cùng với khóe môi khẽ cong, lửa giận vừa tắt lại bùng lên.

    Hạ Linh Doanh, em chắc rằng tôi sẽ không làm gì được em có phải không?!

    Tay phải đặt trên vai Hạ Linh Doanh, tay trái mở cửa xe, giữa tiếng kinh hô của Hạ Linh Doanh, Tiêu Mạc Ngôn đẩy nàng ngã ngồi trên ghế, không để cho nàng thời gian thở dốc Tiêu Mạc Ngôn dạng chân ngồi trên đùi Hạ Linh Doanh, vươn tay ôm cổ nàng hung hăng hôn xuống.

    Hô hấp dồn đập mát lạnh phả vào mặt, hô hấp của Hạ Linh Doanh phút chốc trở nên dồn dập, nàng mặt đỏ lên muốn đẩy Tiêu Mạc Ngôn đang ngồi trên đùi mình xuống, nhưng lại cố kỵ kết quả sau khi đẩy ra mà chậm chạp không dám đẩy, chỉ chốc lát do dự khoang miệng đã bị Tiêu Mạc Ngôn xâm chiếm, thân thể tê dại, tay chân mềm nhũn không chút sức lực.

    Cảm giác được thân thể mềm mại dưới thân đang run nhẹ, Tiêu Mạc Ngôn đắc ý cong khóe môi, nắm thật chặt cổ tay Hạ Linh Doanh, ngậm lấy cánh môi mềm mại dùng sức liếm mút. Đôi môi mềm mại mang theo hương dâu nhàn nhạt khiến Tiêu Mạc Ngôn muốn ngừng mà không được, đầu lưỡi vươn ra, mập mờ phác thảo đường nét mê người, cảm giác ngọt ngào rất giống hương thảo ướp lạnh, ăn rồi lại ăn, liếm rồi lại liếm, ngậm lấy đầu lưỡi vẫn muốn chống cự, nhẹ nhàng khuấy động.

    "Umh..."

    Cảm giác tê dại trên môi khiến Hạ Linh Doanh không tự chủ được mà nghiêng đầu, lúc âm thanh thoát ra gương mặt của trắng nõn trở nên đỏ bừng, nhưng cũng bởi vì thoáng chốc phản kháng mờ ám này mà bị Tiêu Mạc Ngôn quấy rầy càng thêm kịch liệt.

    Tay phải của Tiêu Mạc Ngôn không yên phận chậm rãi từ cổ trợt xuống, tìm kiếm khỏa mềm mại, nhẹ nhàng vuốt ve, thân thể Hạ Linh Doanh run rẩy, nàng đỏ mặt bắt lấy bàn tay hạnh kiểm xấu của Tiêu Mạc Ngôn, cắn môi nhìn cô.

    Tiêu Mạc Ngôn mặc nàng nắm tay cũng không thu hồi, híp mắt cười như không cười nhìn Hạ Linh Doanh, Hạ Linh Doanh ngượng ngùng cúi đầu, không dám nhìn Tiêu Mạc Ngôn, có chút hối hận vì mình đùa dai. Với tính cách của Tiêu Mạc Ngôn thì bị lường gạt rồi làm sao lại buông tha nàng, mà thủ đoạn cô đã từng sử dụng chính là....

    Tiêu Mạc Ngôn cười khẽ nhìn dáng vẻ tiểu nữ nhân của Hạ Linh Doanh, vươn tay nâng cằm của nàng, ép buộc nàng ngẩng đầu nhìn cô. Hạ Linh Doanh ngẩng đầu, đôi môi mỏng bị chà đạp càng thêm căng bóng câu người, hàng mi nhẹ nhàng chớp động, xấu hổ nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

    Trong xe, tình dục lan tràn, Hạ Linh Doanh khẩn trương nhìn Tiêu Mạc Ngôn không nói lời nào, hai tay nắm chặt, hít sâu một hơi.

    Trầm mặc đợi nửa ngày, nữ vương trên người nàng rốt cuộc lên tiếng, hơn nữa người ta không nói thì thôi, đã nói thì vô cùng chấn động.

    " Hạ Hạ, cải trắng rốt cuộc bao nhiêu tiền một cân?"

    "....."

    Dọc đường, Tiêu Mạc Ngôn xanh mặt lái xe, không nói câu nào, mà Hạ Linh Doanh thì ôm cây cải trắng của mình, nhìn cũng không nhìn cô, trong lòng căm tức.

    Đá chị từ trên người xuống thì đã sao? Ai bảo chị hỏi một vấn đề sát phong cảnh như vậy? Giả ngốc?!

    Tiêu Mạc Ngôn mới vừa dừng xe, Bà Từ liền từ trong nhà chui ra, cười híp mắt chờ hai người xuống xe, đôi mắt trừng thật to. Mà khi bà nhìn thấy Hạ Linh Doanh chỉ ôm một cây cải trắng lúc xuống xe mặt liền đen đi, tức giận nói.

    "Hai người rất bận sao? Dạo siêu thị cũng không dạo, trực tiếp mua một cây cải trắng là xong việc."

    Hạ Linh Doanh không nói chuyện, cười ha hả nhìn Bà Từ, ôm cải trắng vào nhà, mà Tiêu Mạc Ngôn bên cạnh nàng lại mắt lạnh nhìn Bà Từ, trầm thấp nói.

    " Đây chính là cải trắng mua bằng tất cả tôn nghiêm của tôi, Bà Từ, bà thấy đủ chưa."

    Nói xong, Tiêu Mạc Ngôn xoay người đi vào nhà, Bà Từ sững sốt một chút, nhớ đến nụ cười đầy thâm ý vừa rồi của Hạ Linh Doanh, liền xiết chặt nắm tay, bật cười ra tiếng.

    Đáng lắm, bị chỉnh rồi chứ gì!

    Hạ Linh Doanh ôm cải trắng đi vào phòng bếp mới vừa tới cửa chợt nghe thấy tiếng thét chói tai của Phương Nhược Lâm.

    " A a a a, mang đi đi, Luyến Tuyết, em mau mang đi cho tôi!"

    Tiếp theo là vài âm thanh kỳ quái, có chút giống gà mái, Hạ Linh Doanh nghe thấy liền vui vẻ, Bà Từ thật đáng yêu vì chỉnh Tiêu nên đã thật sự đem gà sống về nhà rồi?

    Thận trọng đẩy cửa phòng bếp, Hạ Linh Doanh len lén nhìn vào, vừa nhìn liền sợ ngây người.

    Hai tay Tô Luyến Tuyết đang cầm lấy một con gà mẹ mái liên tục vỗ cánh, mặt không biểu tình nhìn Phương Nhược Lâm tay cầm dao nhưng đã sợ đến hoa dung thất sắc, lạnh lùng nói.

    " Giết!"

    Vừa nói vừa đem đầu gà đưa về phía Phương Nhược Lâm, Phương Nhược Lâm sợ đến không ngừng lui về phía sau, vẻ mặt kinh hoảng nhìn Tô Luyến Tuyết, Tô Luyến Tuyết không để ý tới cô, dùng sức đè cánh con gà lại, lặp lại.

    " Giết!"

    "Chị mang đi đi, mang đi!"

    Phương Nhược Lâm hét lên, vun dao, không ngừng lui về phía sau, Hạ Linh Doanh mở to hai mắt nhìn hai người, trong lúc lơ đảng cư nhiên phát hiện một chút tiếu ý trên gương mặt luôn tê liệt của Tô Luyến Tuyết, vẻ kinh ngạc trong mắt tản đi, thay vào đó nồng đậm ý cười.

    " Làm gì vậy?"

    Hạ Linh Doanh đang nhìn thì Tiêu Mạc Ngôn đẩy cửa ra, tò mò ló đầu vào, khi cô thấy rõ vật thể lông lá trong tay Tô Luyến Tuyết thì tức thì đen mặt, không nói hai lời, kéo Hạ Linh Doanh ra ngoài.

    Bà Từ đang chạy đến Tiêu Mạc Ngôn rõ ràng vô cùng tức giận, lập tức bật cười, ngước khuôn mặt già nua nhìn hai người.

    " Thế nào, nhìn công việc của hai người kia đi, rồi xem lại công việc tôi sắp xếp cho hai người, Bà Từ đủ lương thiện rồi chứ?"

    "....."

    Tiêu Mạc Ngôn lạnh lùng nhìn Bà Từ, Hạ Linh Doanh lại nhìn cây cải trắng đáng thương trong lòng Bà Từ, rồi lại nhìn Tiêu Mạc Ngôn giận mà không dám nói gì, cười đến cả người run rẩy, không ngừng gật đầu.

    Bà Từ chớp mắt nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhìn sắc mặt của cô cũng biết là cô bị Hạ Linh Doanh khi dễ không nhẹ, nên hiếm khi tìm về chút thiện tâm không khi dễ cô nữa mà ôm cải trắng cười ha hả đi vào phòng bếp.

    Đột nhiên, phần eo bị nhéo một cái, Tiêu Mạc Ngôn mở to hai mắt nhìn Hạ Linh Doanh.

    " Lại thế nào nữa?"

    "Đi giúp đỡ đi —"

    " Tôi không đi!"

    Không hề nghĩ ngợi, Tiêu Mạc Ngôn cự tuyệt, vẻ mặt hung ác nhìn Hạ Linh Doanh. Em lại muốn làm gì? Đầu tiên là lừa tôi giả kẻ tâm thần đi mua cải, hiện tại lại bảo tôi vào nhà bếp nấu nướng, quả thực quá xấu xa!

    Hạ Linh Doanh nhìn cô, nghiêm mặt.

    "Chị ngược đãi người cao tuổi?"

    " Tôi —"

    " Tôi cái gì mà tôi? Bên ngoài nấu thì chị ghét bỏ không chịu ăn, tự mình cũng không biết nấu, lẽ nào sau này vĩnh viễn đều là em nấu ăn?"

    "...."

    Tiêu Mạc Ngôn lại một lần nữa ủ rũ cúi đầu bị kéo vào bếp, cô kinh hồn tránh né Tô Luyến Tuyết và Phương Nhược Lâm còn đang đẫm máu chiến đấu, thận trọng đi đến bên cạnh Hạ Linh Doanh, không vui nhìn chằm chằm cây cải trắng trong tay nàng.

    Hạ Linh Doanh nhìn cô một cái, trên mặt tất cả đều là nụ cười, nàng đặt cải trắng trong thau, dùng nước rửa sạch, đặt trên tấm thớt, lại từ trong ngăn kéo lấy một con dao, quay đầu mỉm cười nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

    " Tiêu, đối với mối tình đầu chị có ý kiến gì không?"

    "Không có ý kiến!"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 6 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY





    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  12. The Following 46 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  13. #7
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    59
    Ngân lượng
    2,954
    Thanked: 1478
    Chương 77: Trò Chơi



    Mời Đọc (Click Here) :

    Bà Từ vốn luôn bình tĩnh thật sự sốt ruột, một gương mặt già nua đỏ lên, nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, nhìn hồi lâu mới phát hiện một vòng người bên cạnh sớm đã bị bà đắc tội hết, không có cách nào chỉ có thể đem ánh mắt mong chờ dừng trên người Hạ Linh Doanh.

    Tiêu Mạc Ngôn nheo mắt nhìn Bà Từ, khóe môi kéo ra một nụ cười quỷ dị, không nói lời nào, vươn cánh tay ôm lấy Hạ Linh Doanh, ồn ào với Bà Từ.

    "Bà Từ, tôi và Hạ Hạ muốn vào phòng chơi trò chơi, có lẽ lát nữa Nhược Lâm và Luyến Tuyết cũng sẽ có việc bận, bà cũng không cần xấu hổ, toàn bộ không gian đều để lại cho bà và người ta."

    " Tiểu thư, thật ra -"

    " Không có gì thật ra không thật ra, Bà Từ, không cần giải thích."

    Tiêu Mạc Ngôn cười xấu xa nói, nắm tay Hạ Linh Doanh kéo nàng vào phòng, còn Phương Nhược Lâm thì quay đầu nhìn Tô Luyến Tuyết một chút, tức giận kéo cô đi ra ngoài.

    " Còn không đi nhanh lên? Với tính cách của Tiêu em còn không biết? Trả thù Bà Từ trả thù Hạ Hạ, người khi dễ chị ấy chị ấy sẽ không không buông tha một ai, người cuối cùng nhất định là em."

    "...."

    Dùng sức đóng cửa lại, Tiêu Mạc Ngôn ôm Hạ Linh Doanh lăn đến trên giường cười đến cả người run rẩy, Hạ Linh Doanh từ trong ngực cô bò ra ngoài, khó có được bướng bỉnh nhéo vành tai Tiêu Mạc Ngôn, nhìn chằm chằm vào mắt cô, hỏi.

    " Tiêu, khi nào thì chị giới thiệu người kia cho Bà Từ?"

    Tiêu Mạc Ngôn lắc đầu, cười đến thở không nổi, đỡ ngực trả lời.

    " Tôi cũng không giới thiệu -"

    "Chị gạt người, người tiếp cận Bà Từ làm sao chị không biết!"

    Hạ Linh Doanh giả bộ tức giận, bĩu môi nhìn Tiêu Mạc Ngôn, âm thầm dùng sức nhéo lỗ tai cô. Nhìn nàng khẽ mím môi mỏng, dáng vẻ tức giận đáng yêu, Tiêu Mạc Ngôn trong lòng rung động bắt lấy bàn tay đang nhéo lỗ tay mình, ôm lấy cổ nàng, dùng sức xoay người đặt nàng dưới thân.

    Vẫn là loại cảm giác này mới đúng, nhớ đến đích tình cảnh mấy ngày hôm trước bị áp Tiêu Mạc Ngôn không khỏi đỏ mặt, trong lòng âm thầm nảy sinh ác độc, Hạ Hạ, tất cả món nợ tôi sẽ tính một lần, em đừng nghĩ chạy trốn! Nghĩ vậy, Tiêu Mạc Ngôn cúi đầu thổi khí trên đôi môi mềm mại của Hạ Linh Doanh.

    " Hạ Hạ, em càng ngày càng thông minh, làm sao bây giờ."

    " Cái gì mà làm sao bây giờ...."

    Hạ Linh Doanh đỏ mặt, giọng nói có chút chột dạ, bị mùi hương bạc hà trên người trên người làm cho cả người vô lực.

    " Thông minh như vậy, có thể một ngày nào đó sẽ ghét bỏ tôi quá ngốc không?"

    Tiêu Mạc Ngôn nhẹ nhàng mỉm cười, Hạ Linh Doanh si ngốc nhìn đôi môi khẽ nhếch cùng đôi mắt câu người của cô, lại đắm chìm trong đó.

    Tiêu Mạc Ngôn rất hài lòng với lực hấp dẫn của mình, cô cười càng vui vẻ hơn, thân thể áp xuống, cả người ghé vào trên người Hạ Linh Doanh, dùng đầu vùi vào ngực nàng, tham lam hô hấp mùi hương duy nhất của nàng.

    " Hạ Hạ."

    "Ừ..."

    Cổ của Hạ Linh Doanh bị hô hấp của Tiêu Mạc Ngôn làm nhiễm đỏ, nhẹ nhàng lên tiếng ngược lại có phần giống như rên rỉ.

    " Hạ Hạ, chúng ta chơi một trò tình thú, có được không?"

    " Được..."

    Hạ Linh Doanh cơ hồ là theo bản năng đi theo tư duy của Tiêu Mạc Ngôn, dưới tình huống như vậy, nàng hiểu rõ nhất chỉ có một điều, nghìn vạn lần không nên làm trái ý Tiêu Mạc Ngôn, nếu không, nói cách khác....

    " Quy tắc trò chơi do tôi định ra nha."

    Giọng nói của Tiêu Mạc Ngôn cũng bị tình dục tăng thêm một sắc thái khác, nữ nhân trong lòng đã bị cô đặt dưới thân, sắc mặt ửng hồng, thân thể mềm mại, rõ ràng đã động tình, nếu như không phải có tính thù dai thì hiện tại cô đã sớm xông lên rồi. Hắng giọng một cái, Tiêu Mạc Ngôn nỗ lực tìm về lý trí, ghé vào bên tai Hạ Linh Doanh dùng giọng nói mềm ngọt nói quy tắc trò chơi.

    " Chúng ta bây giờ bắt đầu đối thoại, mỗi câu nói đều phải có năm chữ, không được nhiều cũng không cho ít, thua thì phải cởi một món trên người."

    Hạ Linh Doanh dùng ánh mắt mê ly nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nhẹ nhàng gật đầu.

    " Vì sao lại yêu tôi?"

    Nhẹ nhàng mỉm cười, Tiêu Mạc Ngôn bắt đầu.

    "Em cũng không biết nha."

    .... Trò chơi Vừa mới bắt đầu, Tiêu Mạc Ngôn thiếu chút nữa bị những lời này chọc xì khói, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt động động tình của Hạ Linh Doanh, Tiêu Mạc Ngôn cắn răng một cái, cô nhịn.!

    " Thích như hiện tại sao?"

    " Thật sự là rất thích."

    Hạ Linh Doanh rất chuẩn xác, một chút cũng không vấp váp, điều này càng khiêu khích dục vọng chinh phục của Tiêu Mạc Ngôn, vấn đề liên tiếp hỏi ra miệng.

    " Đừng lừa gạt tôi nữa."

    " Cải trắng không tính gạt."

    "Đó còn không phải gạt?"

    "Là chị quá ngốc thôi."

    "Em mới ngốc!"

    Tiêu Mạc Ngôn nổi giận, cúi đầu dùng sức cắn môi Hạ Linh Doanh, mới vừa phát tiết xong, chiếc váy đã bị một đôi tay dùng sức kéo xuống. Hạ Linh Doanh mỉm cười nhìn cô, vui vẻ nói.

    " Tiêu, chị thua rồi."

    Tiêu Mạc Ngôn kinh ngạc nhìn Hạ Linh Doanh, nữ nhân này cũng chuyển biến quá nhanh đi? Mới vừa rồi còn tỏ vẻ trầm luân, hiện tại thì có khí lực cởi váy của cô rồi? Tức giận thì tức giận, nhưng dù sao cũng là cô không nói đủ chữ, Tiêu Mạc Ngôn dứt khoát cởi váy xuống, người ta ngược lại cũng hào phóng không che không giấu, để lộ bờ mông, tiếp tục ghé vào trên người Hạ Linh Doanh, mới mặc kệ mặt nàng đỏ thành bộ dạng gì rồi.

    " Hạ Hạ em chơi xấu."

    Trò chơi lại bắt đầu, Hạ Linh Doanh lấy lại bình tĩnh, lắc đầu mỉm cười.

    "Nói thử nguyên nhân xem."

    Tiêu Mạc Ngôn sững sốt, đầu óc xoay chuyển, cắn răng, là tôi quá ngốc sao?

    "Em trở nên xấu xa."

    "
    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 6 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY





    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  14. The Following 42 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  15. #8
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,394
    Ngân lượng
    123,736
    Thanked: 13462
    Chương 78: Trò Chơi



    Mời Đọc (Click Here) :

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha







    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  16. The Following 99 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  17. #9
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    59
    Ngân lượng
    2,954
    Thanked: 1478
    Chương 79



    Mời Đọc (Click Here) :

    Thời tiết dần dần chuyển lạnh, chịu đựng làm người mới một tháng, Hạ Linh Doanh xem nhưđã quen với công việc.

    Buổi tối, thông qua sóng radio, một người lẳng lặng kể lại một đoạn một đoạn tình cảm, đầu kia radio không biết có bao nhiêu người đêm không an giấc đang chờ đợi thanh âm ôn nhu trong đêm tối tịch mịch lạnh lẽo. Giọng nói của Hạ Linh Doanh thanh lãnh, những người quen nghe giọng nói mềm ngọt dần dần ghi nhớ giọng nói của nàng. Mà ở đài phát thanh, ngoài dự đoán, Phương Nhược Hi vô cùng tán thưởng nàng, không có địch ý, có chăng tất cả đều là sự thưởng thức của lãnh đạo đối với nhân viên. Mà bản thân Hạ Linh Doanh cũng càng ngày càng thích công việc không màng danh lợi này, không có nhiều sóng gió, không có quá nhiều ký giả vây quanh, cuộc sống riêng không cần phơi bày trước công chúng, đây là điều mà nàng khát vọng đã lâu, mà mùa đông này trái tim nàng cũng đặc biệt ấm áp, đơn giản là vì Tiêu Mạc Ngôn.

    Ngày tháng của Tiêu Mạc Ngôn dường như lại không thoải mái như thế, Thiên Hoàng liên tục đổi chủ, Hồ Phi Phi bởi vì bất mãn cách làm của Tiêu Mạc Ngôn mà dẫn theo một nửa nguyên lão Thiên Hoàng Thiên Hoàng đi ăn máng khác quay về Nam Dương, một đống chuyện đè lên người cô, Tiêu Mạc Ngôn đã quen bận rộn cũng bắt đầu chịu không nổi.

    Ban đêm về nhà nhìn ngọn đèn chưa tắt trong phòng sách, Hạ Linh Doanh lại đau lòng Tiêu Mạc Ngôn. Nàng biết Tiêu Mạc Ngôn vì nàng hy sinh rất nhiều, ký giả làm sao sẽ dễ dàng buông tha chuyện nàng nhảy sang đài phát thanh, làm sao nàng có thể yên tâm làm việc nếu như không phải chị ấy...

    Hạ Linh Doanh đẩy cửa phòng sách, nhẹ nhàng tiến vào, bóng lưng gầy yếu của Tiêu Mạc Ngôn làm Hạ Linh Doanh nhói lòng, nàng nhẹ nhàng tiến lên ôm lấy Tiêu Mạc Ngôn, dùng gương mặt cọ nhẹ lên cổ Tiêu Mạc Ngôn.

    "Tiêu... nghỉ ngơi một chút có được không?"

    Tiêu Mạc Ngôn xoay người, mỉm cười nhìn Hạ Linh Doanh, kéo tay nàng để nàng ngồi trên đùi của mình, nói nhỏ bên tai Hạ Linh Doanh.

    "Hạ Hạ, làm việc cả ngày không mệt sao? Nghỉ ngơi đi ~ một lúc nữa tôi sẽ xong việc."

    "Em chờ chị...."

    Tiêu Mạc Ngôn thở dài nhìn Hạ Linh Doanh, lời này không biết đã nghe bao nhiêu lần, cô bất đắc dĩ tắt đèn, nắm bàn tay mềm mại, đi vào phòng ngủ.

    Trong bóng tối, cái trán trơn mịn, ngửi hương thơm nhàn nhạt trên người Hạ Linh Doanh, sự mệt mỏi một ngày dài dẫn tan biến, Tiêu Mạc Ngôn ôm thật chặt lấy thân thể mềm mại của Hạ Linh Doanh, trong lòng trong mắt đều là kiên định. Tiêu Mạc Ngôn biết, nữ nhân này cần cô che chở, cô nhất định không thể gục ngã.

    [HIDE-POSTS=
    5]Người sống có ngàn vạn lý do, Tiêu Mạc Ngôn tự tại nhiều năm cho tới bây giờ không nghĩ bản thân sẽ vì một người khác mà sống. Thích nàng, thời thời khắc khắc nhớ đến nàng, lo lắng nàng ở chỗ làm mới bị người ta cô lập, nên cố ý để A Sâm cùng bà Từ buổi trưa đến thăm nàng, mang theo bữa trưa mang đi, thay mình ôm nàng.

    Hạ Linh Doanh cầm bữa trưa Bà Từ đưa đến, lẳng lặng ăn, mặc dù không phải thịt cá nhưng trong lòng vô cùng ngọt ngào.

    "Hạ tỷ, lại là hoa —"

    Trợ lý thực tập nói, bình thường tất cả mọi người gọi nàng là Tiểu Diễm, là người đài phát thanh cố ý sắp xếp cho Hạ Linh Doanh, mới vừa tốt nghiệp đại học, nhờ quan hệ mà vào đài phát thanh. Lần đầu tiên gặp mặt, nàng đã cảm thán trước sự mỹ lệ của Hạ Linh Doanh, không ngờ suy nghĩ của nàng lại nhanh chóng chiếm được khẳng định, thanh niên độc thân trong đài như lang như hổ, trong một tuần đầu mỹ nhân mới tới thì hoa tươi bó lớn bó nhỏ gửi đến không ngừng.

    Bằng lương tâm mà nói, nàng thật sự thích Hạ Linh Doanh, người đẹp không nói, còn không kiêu ngạo, sẽ không sai bảo nàng giống như người khác, đối với nàng càng giống như một người chị lớn. Nhưng thời gian lâu dài, Tiểu Diễm mới phát hiện Hạ Linh Doanh không phải chỉ đối với nàng như vậy mà đối với người nào cũng như nhau, mặc cho người khác vắt óc tìm mưu kế tiếp cận nàng ấy, nhận được vĩnh viễn chỉ mỉm cười đạm nhạt như cách một tầng lụa mỏng, nếu tiếp tục đến gần thì chính là cảm giác xa cách rõ ràng, vì thế, nam đồng nghiệp trong đài không ít thở than.

    Mới vừa dùng cơm cùng mấy tổng giám độc, khó có được lúc rãnh rỗi, Tiêu Mạc Ngôn uống một chút rượu, chỉ huy A Sâm trực tiếp lái xe đến đài phát thanh của Hạ Linh Doanh, ai biết xe mới vừa dừng lại liền thấy cái không nên thấy.

    Một soái ca dáng người không tệ, dung mạo dễ nhìn đang cầm một bó hoa hồng màu lam đứng ở trong tuyết nói gì đó với Hạ Linh Doanh, thái độ Hạ Linh Doanh rõ ràng lạnh lùng, nhưng soái ca chưa từ bỏ ý định, một lòng thầm nghĩ tặng bó hoa trong tay. Xung quanh một đống lớn đồng nghiệp vui cười trêu chọc, cuối cùng Hạ Linh Doanh quay đầu rời đi kết thúc sự việc, Tiêu Mạc Ngôn nhìn thấy sắc mặt tái xanh, men say vừa lui một nửa, cô mở cửa xe lảo đảo bước xuống.

    Bước chân lảo đảo, Tiêu Mạc Ngôn cắn răng, cố gắng đi thẳng đến phòng làm việc của Hạ Linh Doanh, cô còn chưa kịp gõ cửa thì của đã bị Tiểu Diễm mở ra. Tiểu Diễm nhìn Tiêu Mạc Ngôn, vẻ mặt kinh diễm. Áo khoác da bao vây lấy vóc người cao gầy yểu điệu, gương mặt tinh xảo, đôi mắt mang theo tức giận hơi ánh thủy quang, Tiêu Mạc Ngôn môi đỏ khẽ nhếch, một lòng thầm nghĩ tìm người trong phòng hoàn toàn bỏ quên Tiểu Diễm hoa si ngơ ngác nhìn cô, cô hiên ngang đi vào, Hạ Linh Doanh đang xem bản thảo nghe âm thanh liền nhíu mày ngẩng đầu nhìn lên, sau đó lập tức vui vẻ đứng lên nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

    "Sao chị lại đến đây?"

    Tiêu Mạc Ngôn hừ một tiếng, không phản ứng nàng, hai tay ôm trước ngực, liếc xéo Tiểu Diễm còn đang ngây người.

    Khí thế cường đại đột nhiên kéo tới, Tiểu Diễm đỏ mặt, hốt hoảng đóng cửa lại, chạy ra ngoài, Hạ Linh Doanh nhìn bóng lưng của nàng, kinh hỉ trong mắt dần dần biến mất, nàng cúi đầu ngồi xuống.

    "Không chào đón tôi?"

    Tiêu Mạc Ngôn cởi áo khoác, lộ ra áo sơ mi màu cà phê, Tiêu Mạc Ngôn dùng hai tay nâng má Hạ Linh Doanh, không vui hỏi.

    Hàng mi dài chớp động, chóp mũi là hương bạc hà nhàn nhạt xen lẫn mùi rượu, Hạ Linh Doanh nhíu mày.

    "Uống bao nhiêu?"

    "Cũng có thể thấy soái ca kia tỏ tình với em."

    Hạ Linh Doanh ngẩn ra, sau khi phản ứng kịp thì dở khóc dở cười nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

    "Chị đây là ăn dấm cái gì vậy? Không phải em đã cự tuyệt rồi sao? Còn nữa, chị đến tại sao
    không gọi cho em?"

    Tiêu Mạc Ngôn liếc mắt, tư thế khom lưng nhìn Hạ Linh Doanh thật sự không dễ chịu, nên trực tiếp đặt mông ngồi trên đùi Hạ Linh Doanh, ôm eo nàng, dường như oán giận mà thì thầm.

    "Hạ Hạ, em không cho tôi trêu hoa ghẹo nguyệt còn bản thân em lại trêu chọc một đống ong vò vẽ, em nói tôi nên trừng phạt em thế nào đây?"

    Nói xong, Tiêu Mạc Ngôn ngậm lấy vành tai của Hạ Linh Doanh, Hạ Linh Doanh lập tức đỏ mặt, vươn tay đẩy Tiêu Mạc Ngôn ra, hờn dỗi nhìn cô.

    "Chị không trêu hoa ghẹo nguyệt? Vừa mở cửa thì cả đàn bướm bay theo, còn nói em?"

    "Em ăn dấm lung tung."

    Tiêu Mạc Ngôn lười biếng nói, đầu tựa vào cổ Hạ Linh Doanh, bất an cọ cọ.

    " Hạ Hạ —"

    "Huh?"

    Thân thể Hạ Linh Doanh run lên, cúi đầu nhìn Tiêu Mạc Ngôn tựa trong ngực mình.

    "Không được thích người khác."

    "...."

    Hạ Linh Doanh cười vài tiếng, nàng đỡ Tiêu Mạc Ngôn dậy, cô đã tiến vào trạng nửa tỉnh nửa mơ nằm trên ghế sôpha. Dùng gối kê dưới đầu cô, lại đắp thêm một chiếc áo khoác, Hạ Linh Doanh ngồi xổm một bên, khẽ vuốt ve gò má của Tiêu Mạc Ngôn, nhẹ nhàng nói.

    "Đồ ngốc."

    Tiêu Mạc Ngôn tỉnh dậy đã là ba giờ sau, bởi vì sắp đến tết, Hạ Linh Doanh ghi âm xong có thể tan sở sớm. Sau khi Tiêu Mạc Ngôn biết được dĩ nhiên hài lòng, mỉm cười nắm tay nàng đi ra ngoài, khi đẩy cửa đã nhìn thấy Phương Nhược Hi ôm một xấp văn kiện.

    Phương Nhược Hi thấy hai người thì kinh ngạc một chút, ánh mắt lướt qua bàn tay nắm chặt của hai người, rồi lúng túng mỉm cười với Hạ Linh Doanh.

    "Phải đi?"

    "Phải."

    Hạ Linh Doanh cũng mỉm cười, quay đầu nhìn Tiêu Mạc Ngôn, thấy cô hé môi muốn nói gì đó nên vội vàng xoay người kéo cô đi. Phương Nhược Hi đứng tại chỗ, bình tĩnh nhìn bóng lưng của Tiêu Mạc Ngôn, thất vọng sâu sắc đánh sâu vào lòng.

    Tiêu Mạc Ngôn thay đổi, cư nhiên sẽ vì một nữ nhân tự mình đến công ty giữa mùa đông, đây là chuyện cô đã từng khát vọng cỡ nào nhưng hôm nay lại là một nữ nhân khác có được. Phương Nhược Hi Bất đắc dĩ lắc đầu, cô thở dài ôm văn kiện vội vã đi qua.

    Ngồi trên xe, nhìn A Sâm có vẻ buồn bực, Hạ Linh Doanh áy náy nói.

    "A Sâm, xin lỗi, đã chờ lâu rồi."

    A Sâm xấu hổ mỉm cười, không nói chuyện, khởi động xe về nhà. Tiêu Mạc Ngôn chưa hết mệt mỏi, tựa trên người Hạ Linh Doanh mà ngủ. Hạ Linh Doanh khẽ hôn lên trán cô, ánh mắt phức tạp nhìn ngoài cửa sổ, nàng cắn môi do dự nửa ngày cuối cùng vẫn lên tiếng.

    "Tiêu, ngày mai chị có bận gì không?"

    "Có nhà đầu tư cần ứng phó, thế nào?"

    Tiêu Mạc Ngôn ngẩng đầu, ủ rũ nhìn Hạ Linh Doanh, Hạ Linh Doanh lắc đầu, che giấu mà nghiêng đầu.

    Ngày mai là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của nàng, chỉ hy vọng Tiêu Mạc Ngôn có thể ở bên cạnh, nhưng....

    Hạ Linh Doanh dùng sức lắc đầu, tự an ủi bản thân Tiêu Mạc Ngôn gần đây quá bận rộn, không có tâm tư bận tâm những chuyện nhỏ nhặt này, tuy nói như thế nhưng trong lòng còn có chút thất vọng, Hạ Linh Doanh cúi đầu nhìn vành mắt đen trên gương mặt trắng nõn của Tiêu Mạc Ngôn, trong lòng khổ sở, nàng vươn tay chậm rãi vuốt ve.

    Nếu như có thể, nàng thật sự hy vọng hai người có thểđến những nơi thanh nhàn thật vui vẻ vượt qua tuổi già.

    Mà hôm nay —

    Tiêu Niên còn đang âm thầm đảo loạn Thiên Hoàng, với tính tình của Tiêu Mạc Ngôn làm sao lại để ông ấy thực hiện được, mà ba bởi vì sự 'phản bôi' của nàng sẽ càng canh cánh trong lòng, mẹ lại càng rơi vào thế khó xử. Kết quả là, oán hận thắt chặt giữa mọi người vĩnh viễn tách không ra, thật không biết lúc nào Tiêu Mạc Ngôn mới có thể buông tha tất cả.... hay là, chỉ là mong ước xa vời mà thôi.

    Hạ Linh Doanh thở dài, ép buộc bản thân không suy nghĩ nhiều, xuống xe, đỡ Tiêu Mạc Ngôn chậm rãi vào nhà, đỡ cô vào phòng ngủ trong tiếng cằn nhằn liên tục của bà Từ, cởi giày, hôn lên trán cô một cái, cuối cùng Hạ Linh Doanh ôm Tiêu Mạc Ngôn ngủ.

    Tỉnh dậy, trời còn chưa sáng, bên cạnh cũng đã trống rỗng, Hạ Linh Doanh thở dài, đứng dậy mặc quần áo, rửa mặt.

    Hạ Linh Doanh chải tóc, đứng trước gương nàng tự nói một câu sinh nhật vui vẻ rồi mỉm cười xách túi ra ngoài. Cửa mới vừa mở ra, bà Từ liền chui ra, cầm điện thoại gọi điện thông báo quân tình cho Tiêu Mạc Ngôn.

    "Tiểu thư, Hạ Hạ đi rồi, có thể cho A Sâm bọn họ đến, tuy rằng tôi không có sức lực gì, nhưng cũng có thể phụ giúp thổi bong bóng, cô xem —"

    "Được rồi, bà Từ, bà đừng gây thêm phiền phúc là được."

    Đầu kia, Tiêu Mạc Ngôn nhẹ nhàng cười, nhớ đến dáng vẻ thất vọng hôm qua lúc Hạ Linh Doanh hỏi cô có bận gì không liền thấy đau lòng, nhưng nghĩ tới kinh hỉ nàng sẽ có sau khi về nhà thìđôi mắt lập tức sáng rực.

    Hạ Hạ, sinh nhật của em, sao tôi có thể quên?

    * * * * * * * * * * * * * * * * * *

    Bởi vì phải sắp đến tết Nguyên Đán, trên dưới trong đài đều có chút không yên lòng, chương trình vội vã ghi âm xong, Hạ Linh Doanh khoác áo liền đi ra ngoài, trong lòng vẫn mơ hồ có chút hy vọng, hy vọng Tiêu Mạc Ngôn có thể nhớ.

    Hạ Linh Doanh cầm điện thoại gọi cho Tiêu Mạc Ngôn, tim đập dồn dập, nhưng điện thoại chỉ vang lên hai tiếng đã bị cắt đứt, lập tức có một tin nhắn gửi đến.

    Đang họp, có việc gì về nhà nói.

    Hạ Linh Doanh mím môi nắm chặt đưa điện thoại, lại một lần nữa thất vọng. Còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì chuông điện thoại liền vang lên, Hạ Linh Doanh nhanh chóng nhìn thử, là số của Cố Viễn, trong lòng có chút thất vọng lại có chút kinh ngạc. Từ sau khi Cố Viễn nói những lời đó, hai người đã hơn một tháng không gặp mặt, nghe người khác nói là Cố Viễn muốn xuất ngoại quay về tổng công ty, sao có thể?

    Tuy rằng do dự nhưng Hạ Linh Doanh vẫn lịch sự nghe điện thoại, giọng nói lạnh nhạt của Cố Viễn truyền vào tai.

    "Hạ Hạ, sinh nhật vui vẻ."

    Không hiểu sao, vành mắt phiếm hồng, Hạ Linh Doanh không nói gì, mà chỉ lẳng lặng cầm điện thoại di động.

    "Hạ Hạ, ngày mai tôi sẽ xuất ngoại, sẽ không trở về nữa, em — có thể để tôi cùng em qua ngày sinh nhật một lần cuối cùng được không?"

    Giọng nói của Cố Viễn thành khẩn lại không cho người khác cảm giác áp bách, Hạ Linh Doanh suy tính chốc lát, nhẹ giọng đồng ý.

    "Được."

    Dù sao Cố Viễn đã từng giúp nàng, chiếu cố nàng, về tình về lý cũng phải nể mặt anh ấy, Hạ Linh Doanh suy nghĩ chốc lát, vẫn sợ hủ dấm nhà mình văng tung tóe, cho nên lại gọi một cú điện thoại nhưng đáp lại nàng vẫn là vài chữ như vậy.

    Đang họp, chờ một chút.

    Hạ Linh Doanh thở dài tắt màn hình, nàng cất bước chuẩn bị lên xe thì một chùm sáng chiếu vào mặt, Hạ Linh Doanh nâng cánh tay che bớt ánh sáng, chỉ thấy Cố Viễn lái xe mỉm cười nhìn nàng.
    [/HIDE-POSTS]




    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 07-11-17 lúc 02:38 PM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  18. The Following 41 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  19. #10
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    59
    Ngân lượng
    2,954
    Thanked: 1478
    Chương 80



    Mời Đọc (Click Here) :

    Ngồi trên xe của Cố Viễn, nhìn thành thị phồn hoa lướt qua cửa sổ, đôi mắt Hạ Linh Doanh cay cay.

    Lại nhớ Tiêu Mạc Ngôn...trong một ngày đặc biệt thế này, trong đầu nàng dường như đều là Tiêu Mạc Ngôn, nhưng vì sao chị ấy không nhớ.... Nàng cảm thấy đau xót, ủy khuất thậm chí có chút căm tức. Trong đáy lòng tự nhủ nghìn vạn lần bời vì cô bận rộn công việc cho nên mới quên nhưng vẫn không sao tránh khỏi oán giận, giận cô quên sinh nhật của nàng, cảm thấy cô không chu đáo bằng Cố Viễn....

    Cố Viễn bật một bài nhạc nhẹ, im lặng lái xe, chỉ thỉnh thoảng nhìn Hạ Linh Doanh thông qua gương chiếu hậu, anh cũng không nói lời nào, anh biết Hạ Linh Doanh đang suy nghĩ gì, ngày hôm nay, nàng có thể đồng ý gặp anh nhất định lại vì mâu thuẫn với Tiêu Mạc Ngôn. Cố Viễn khẽ thở dài, ánh mắt nhìn Hạ Linh Doanh xen lẫn bất đắc dĩ.

    Tình yêu rốt cuộc là thứ không thể nắm bắt, trong mắt anh, Tiêu Mạc Ngôn tuy rằng ưu tú nhưng tuyệt không phải một người yêu đạt tiêu chuẩn, không đề cập đến mối ân oán không thể tháo gỡ giữa hai gia đình, chỉ nói Tiêu Mạc Ngôn tình sử dài lê thê của Tiêu Mạc Ngôn.... Đều nói lòng nữ nhân nhỏ như kim, trong mắt không chứa được nửa hạt cát, nhưng trong lòng Hạ Linh Doanh Tiêu Mạc Ngôn dường như vĩnh viễn là người cao cao tại thượng đáng giá khiến nàng đánh đổi tất cả để yêu, nàng vốn dĩ thông minh lý trí ở trước mặt Tiêu Mạc Ngôn cũng rối loạn ngây thơ như một thiếu nữ rơi vào lưới tình. Tiêu Mạc Ngôn, rốt cuộc cô có tài đức gì mà khiến nàng cam nguyện như vậy....

    Mãi đến khi Cố Viễn dừng xe, Hạ Linh Doanh mới hoàn hồn quay đầu mê man nhìn xung quanh.

    "Đây là đâu em có nhận ra không?" Cố Viễn khẽ cười nói.

    "Em nhìn kỹ một chút xem."

    Hạ Linh Doanh nghe lời Cố Viễn, xuyên qua cửa kính, nàng cẩn thận đánh giá kiến trúc xung quanh mơ hồ có cảm giác quen thuộc, mím môi suy nghĩ một chút, ánh mắt sáng ngời, ngạc nhiên nhìn Cố Viễn.

    "Là khu chung cư cũ."

    Cố Viễn gật đầu, giọng nói vẫn nhu hòa.

    "Đi thôi, đi xuống xem một chút."

    Hạ Linh Doanh dùng sức gật đầu, nhanh chóng tháo dây an toàn, mở cửa xe vội vàng đi xuống. Cố Viễn đứng ở sau lưng nàng, hai tay cắm trong túi quần, yên lặng nhìn nàng, nhìn nàng vui sướng, khóe môi mang nụ cười, trong lòng lại ê ẩm.

    Hạ Hạ, tôi có thể làm cho em cũng chỉ có việc này thôi....

    Tiếng cười nhẹ nhàng quanh quẩn trong thao trường, Hạ Linh Doanh ngạc nhiên nhìn phong cảnh xung quanh, từng ngọn cây cọng cỏ quen thuộc trong trí nhớ, trong mắt dần ngấn đầy nước mắt.

    Hồi ức tuổi thơ không ai tước đoạt được, nếu như thời gian có thể quay trở lại, thì tốt biết bao....

    Vừa nghĩ như thế, Hạ Linh Doanh lại lắc đầu, nếu như không phải như vậy nàng làm sao gặp được Tiêu Mạc Ngôn, chỉ cần có thể gặp được cô, thích cô, dường như khổ đến đâu nàng cũng có thể chịu được....

    Hai người sóng vai nhàn nhã đi dạo trong tiểu khu, buổi tối mùa đông người không nhiều, ánh đền từ cửa sổ những ngôi nhà chiếu xuống mặt đất, hiện lên ánh sáng mờ nhạt mà ấm áp, lòng của Hạ Linh Doanh không hiểu sao được lấp đầy, điều đáng tiếc duy nhất là người bên cạnh không phải Tiêu Mạc Ngôn, không phải người nàng muốn dắt tay.

    "Hạ Hạ, chúng ta đến chỗ thím Vương ăn cơm đi."

    Cố Viễn nhìn Hạ Linh Doanh nhàn nhạt lên tiếng, Hạ Linh Doanh ngạc nhiên nhìn anh.

    "Vẫn ở đây?"

    Cố Viễn gật đầu, dẫn Hạ Linh Doanh chậm rãi bước đi trên con đường quen thuộc.

    Đẩy cửa tiệm, hương thơm của mì sợi xông vào mũi, thím Vương mà Cố Viễn nói thấy hai người hiển nhiên rất kinh ngạc, sau khi ngẩn người liền nhếch môi, tháo tạp dề trên người, mỉm cười vô cùng thoải mái.

    "Hạ Hạ, Viễn Viễn, không ngờ hai cháu..."

    Hạ Linh Doanh mỉm cười tiến lên ôm thím Vương, Cố Viễn thì mỉm cười nhìn hai người, trong sự chào đón nồng nhiệt của thím Vương hai người được dẫn vào một phòng ăn nhỏ.
    Phòng ăn tuy nhỏ nhưng lại hết sức ấm áp, ánh nến mờ ảo, bánh kem tinh xảo đặt ở giữa bàn, thím Vương lôi kéo bạn già cùng nhau vào phòng, giữa tiếng hát của mọi người, Hạ Linh Doanh thổi tắt nến, chắp tay yên lặng ước nguyện.

    Hy vọng người nhà khỏe mạnh, Tiêu Mạc Ngôn cùng nàng có thể vĩnh viễn bên nhau.
    Thổi nến xong, thím vương và mọi người thức thời lui ra ngoài, lúc ra cửa còn không trêu chọc hai người trẻ tuổi một phen, Hạ Linh Doanh chỉ mỉm cười có lệ còn Cố Viễn lại một mực yên lặng nhìn nàng.

    Bầu không khí phút chốc trở nên áp lực, Cố Viễn cầm ly rượu lên uống một ngụm, nhìn gò má của Hạ Linh Doanh, nhẹ nhàng hỏi.

    "Hạ Hạ, cô ấy tốt với em không?"

    Hạ Linh Doanh sững sốt, quay đầu nhìn Cố Viễn, rồi gật đầu.

    "Có, tôi rất hạnh phúc."

    Biết rõ sẽ là đáp án này nhưng lúc thấy nàng chính mình thừa nhận nàng hạnh phúc Cố Viễn vẫn rất đau lòng, anh xiết chắt ly rượu.

    "Nếu như hạnh phúc, sao cô ấy lại bỏ em một mình trong ngày sinh nhật?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 6 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY






    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  20. The Following 41 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •