Kết quả 1 đến 8 của 8
  1. #1
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    72
    Thanked: 8

    Post [Hiện đại][Trung thiên]SỐNG THÊM LẦN NỮA



    [BHTT][Hiện đại][Trung thiên]SỐNG THÊM LẦN NỮA

    Thể loại: GL/ Đô thị tình duyên/Trọng sinh/ HE
    Tác giả: Y Thần
    Couple: Dương Anh x Phương Nguyên
    Tình trạng: đang viết



    Văn Án

    Là phép màu hay sự sắp đặt của định mệnh? Lê Nguyên chết đi rồi nhưng một lần nữa cô sống lại, với thân phận và gia thế hoàn toàn khác xưa. Cô trở thành Phương Nguyên – Tổng giám đốc tập đoàn L.A lớn nhất nước. Còn Dương Anh – bảo bối mà cô yêu nhất trên đời, lại là giám đốc điều hành của công ty Hoàng Kim đối lập.

    “Tiểu Anh à, dù chị biến thành ai đi chăng nữa, trái tim chị, ánh mắt chị, cơ thể chị luôn tìm về em. Tình yêu chị dành cho em, vĩnh viễn như xưa. Tình yêu ấy vượt qua cả cái chết. Cho nên, hãy để chị được yêu em một lần nữa.”



    - Phương tổng, xem ra chị biết mọi thứ về em. Còn em, em không biết gì về chị, thậm chí em còn không biết chị là ai. – Dương Anh nói và nhìn sâu vào mắt Phương Nguyên.
    - Chị là ai, không phải em vừa mới gọi tên chị hay sao?
    - Chị đột nhiên xuất hiện và đối tốt với em như vậy, làm cho em phải giật mình. Em cảm thấy là chúng ta đã quen biết rất lâu rồi. Nhưng nhân sinh 21 năm qua của em, thật sự không nhớ được đã gặp chị ở đâu.

    ***
    - Chị là ai mà gọi em là Tiểu Anh? – Nàng cầm một lọn tóc của chị thoải mái ngửi, đôi mắt lim dim – Em thích hương dầu gội này, thơm dịu nhẹ và quyến rũ, như hương vị của chị.
    - Em thật không biết chị là ai sao? – Chị cầm lấy bàn tay Dương Anh và áp lên gương mặt mình – Nhưng lại biết hương vị của chị?
    - Lý trí em không biết chị là ai - Dương Anh khẽ miết những ngón tay lên bờ môi của Phương Nguyên – Nhưng trái tim em nhận ra chị.

    Vậy thì, đêm nay....chúng ta hãy để trái tim mình dẫn dắt. Đừng quan tâm bản thân mình là ai nữa, đó là việc của lý trí.



    Nếu Thượng đế một lần nữa mang chị đến bên em, em nhất định giữ chặt lấy cơ hội này, vĩnh viễn quấn chặt lấy chị, không bao giờ buông tay.
    Hứa với em, vĩnh viễn sánh cùng trời cuối đất. Mọi khó khăn đều có thể giải quyết được, chỉ cần chúng mình đồng tâm. Điều may mắn nhất cuộc đời em, đó là được yêu chị thêm một lần nữa.
    Sửa lần cuối bởi YThan; 01-19-17 lúc 03:27 PM.
    YThan Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to YThan For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    72
    Thanked: 8
    Chương 1: Chị đã về đêm qua trong giấc mộng

    Giấc mơ đêm nay thật quá, thật đến mức làm em bật khóc. Em thấy mình được chạm vào chị, được vuốt từng sợi tóc mượt như nhung của chị, được miết những ngón tay mình lên làn da ấy, được quấn lấy bờ môi mềm, được quyện vào chiếc lưỡi ngọt ngào của chị. Như những ngày xưa. Trái tim em, trí óc em, linh hồn em như hòa vào chị làm một. Chúng ta dính chặt lấy nhau, không gì có thể tách rời. Chị nhẹ nhàng lướt những ngón tay mảnh khảnh trên lưng em, tựa như chị đang lướt trên những phím đàn.

    - Đừng khóc, Tiểu Anh. Là chị đây...là chị đang ở bên em đây.....

    Trong mơ hồ em nhận ra giọng nói dịu dàng của chị. Những ngón tay thon dài của chị đang lau nước mắt cho em. Rồi chị rải những nụ hôn ấm áp khắp gương mặt em. Chị cầm lấy tay em và đặt lên trái tim mình.

    - Là chị đây, chị vẫn còn sống, chị vẫn luôn bên cạnh em. Em cảm nhận được không? Trái tim chị đang đập vì em. Trái tim này, vĩnh viễn dành cho em.

    Em cảm nhận rất rõ nhịp tim của chị. Nhưng em cũng lờ mờ thấy có điểm gì đó không đúng. Ừ phải, hình như đôi bồng đảo trước ngực chị to hơn ngày xưa rất nhiều. Để cho chắc ăn, em liền dành hẳn một buổi để xoa nắn khối mềm mại ấy. Phải rồi, to hơn trước nhiều rồi. Chị giỏi, em phải thưởng chị mới được.

    Em liền kéo chị sát lại và hôn lên môi chị. Bóng đêm cứ như nuốt chửng hai chúng ta vậy, sao chị không bật đèn ngủ lên? Em không nhìn thấy được gương mặt chị, gương mặt mà những ngày tháng qua em luôn mong nhớ, đến ngay cả trong giấc mơ em cũng muốn ngắm chị mãi thôi. Chị có gương mặt gầy nhưng cân đối, nên trông chị trẻ hơn tuổi rất nhiều. Chị có đôi mắt sáng trong như chính tính cách của chị, rất thật thà nên ai nhìn vào cũng biết chị đang nghĩ gì. Trong bóng đêm, em chạm những đầu ngón tay lên từng đường nét trên gương mặt chị. Lại thấy có gì đó không đúng. Đôi gò má của chị dường như đầy đặn hơn. Có phải chị tăng cân không? Chị giỏi, em liền thưởng cho chị.

    Tay trái em vuốt nhẹ lên lông mày của chị, và tay phải của em tìm đến nơi cánh đồng hoa quen thuộc. Hình như chị khẽ rùng mình khi em đặt tay vào nơi ấy. Chị đang nhíu mày thì phải.

    - Ngoan nào cục cưng, sẽ không đau không, chị nhớ không, đâu có lần nào em làm chị đau.

    Đáp lại, chị kéo em thật gần và hôn em thật mãnh liệt. Thậm chí em nghĩ là chị muốn nuốt luôn lưỡi của em vào bụng. Một lúc thật lâu, thật lâu sau, chị nhẹ buông em ra và thở dốc. Dòng suối ngọt lành đang tuôn chảy ra, tưới đẫm những ngày tháng khô hạn của em. Dòng suối mang phép lạ hồi sinh. Em cảm thấy trái tim mình đập liên hồi, cứ như là ngày đầu tiên của chúng mình.

    Để thỏa lòng cơn khát bấy lâu, em liền tìm đến nơi dòng suối và uống từng giọt, từng giọt mát lành, hương vị mê ly ấy khiến em say mê đến tột cùng. Lẫn trong đâu đó là một chút vị máu. Rồi lại có vị như rượu hảo hạng lâu năm, được ủ kĩ càng sâu trong lòng đất. Hương vị ấy kéo em vào một cơn say đến quên cả đất trời.

    ******
    Sửa lần cuối bởi YThan; 01-05-17 lúc 03:39 PM.
    YThan Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to YThan For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    72
    Thanked: 8


    CHƯƠNG 2. Cảm giác quen thuộc


    ===== Dư âm của cơn say đêm qua làm Dương Anh mệt mỏi vô cùng. Nàng trải qua một giấc mộng tình chân thật đến không ngờ.
    Nàng cố nhớ lại nguyên nhân vì sao mình lại tỉnh dậy ở trong khách sạn. Khi tỉnh dậy, cơ thể nàng cũng hoàn toàn nguyên vẹn, áo ngủ ôm lấy người nàng một cách chỉnh tề, không có một chút dấu hiệu gì của sự xâm phạm. Trừ việc ngón tay giữa của nàng đau nhức không thôi, cứ như bị liệt. Có thể cả đêm qua ngón tay nàng bị mắc kẹt trong một nơi rất chật. Lạ kỳ là khi nàng thức dậy, phát hiện drap trải giường trắng tinh và thơm mùi nước giặt, như mới vừa được thay.

    Nàng chỉ nhớ lúc ngồi bàn công việc trong quán bar Ớt Đỏ cùng với Trần Tổng – Đối tác đến từ công ty Khôi Kỳ. Nói là thương lượng công việc nhưng hắn lại hẹn nàng đến một quán bar, cả buổi chỉ giục nàng uống rượu, còn ánh mắt hắn nhìn nàng thì trắng trợn đến rợn người. Có lẽ là rượu hơi mạnh, nàng mới uống mấy ly đã choáng váng cả đầu. Nàng thấy hắn đang cố đến gần nàng. Nàng dứt khoát đứng dậy ra về, bỗng điện thoại của nàng rung lên và rơi xuống đất, nàng cúi xuống nhặt và có cảm giác mình ngã nhoài vào một vòng tay quen thuộc. Sau đó thì không còn nhớ được gì nữa.

    .........
    Dù trong lòng rất nghi hoặc nhưng Dương Anh đành xếp lại chuyện này để điều tra sau. Hôm nay nàng có một việc vô cùng trọng yếu phải làm.


    ======

    “All how happy I was ther...There was no sorrow, there was no pair walking through the green fields...sunshine in my eyes....”
    (Khoảng thời gian đó hạnh phúc biết bao, không có phiền muộn không một nỗi đau...cùng Em đi dạo trên những cánh đồng xanh mướt....Ánh mặt trời lấp lánh trong đôi mắt Anh...”

    Bản nhạc chuông da diết vang lên. Điệu nhạc buồn thương đến tan nát cõi lòng. Hoài niệm và tiếc nuối.

    - Alo, tôi nghe đây.
    - Thưa giám đốc, lần này hợp tác với tập đoàn L.A, sẽ do đích thân Tổng giám đốc bên đó phụ trách. – Minh Tuyền – Trưởng phòng kinh doanh báo cáo với giọng đầy hưng phấn.
    - Rất tốt, trong tuần này mọi việc sắp xếp lại hết, mọi thứ đều ưu tiên chuẩn bị việc đón tiếp L.A đến đàm phán. Hợp đồng cần soạn thật kĩ, đừng để sót lỗi nào.
    - Vâng thưa giám đốc.

    Gác điện thoại, Dương Anh có phần lo lắng. Lần này hợp tác cùng tập đoàn L.A, thật sự là một cơ hội lớn, cũng là một thách thức lớn. Tập đoàn L.A đã từng chèn ép rất nhiều công ty đến phá sản, rồi sau đó thu mua lại với giá rẻ. Trong thương trường, việc như thế là dĩ nhiên, “cá lớn nuốt cá bé” luôn là biện pháp được nhiều tập đoàn lớn sử dụng.

    Theo sự phân phó của Dương Anh, những tư liệu về tập đoàn L.A nhanh chóng được cấp dưới đưa đến. Một năm trước, Phương Nguyên – con gái độc nhất của Phương Tịnh – chủ tịch tập đoàn L.A từ nước ngoài về nhận chức Tổng giảm đốc, bộ mặt của L.A từ đó được thay đổi toàn diện. Tốt nghiệp thạc sỹ Quản trị kinh doanh MBA tại Mỹ, ở tuổi 28, Phương Tổng được xem là một nữ doanh nhân trẻ tuổi, xinh đẹp và tài năng. Cô còn có sở thích chơi đàn guitar và làm từ thiện.

    Khi Dương Anh xem bản dự thảo hợp đồng của phía L.A gửi đến, nàng đọc rất nhiều lần nhưng vẫn không thể tin được. Từ đầu đến cuối toàn là điều khoản vô cùng có lợi cho Hoàng Kim. Bên L.A hầu như không cần kiếm lợi nhuận gì trong hợp đồng này. Họ có mưu đồ gì nhỉ? Có phải “chơi chữ” hay gì đó trong đây không? Phía cuối hợp đồng, chữ ký của Tổng giám đốc L.A thật đẹp mắt, kiểu ký tên này nhìn có gì đó quen thuộc. Rất là giống thói quen khi ký tên của chị: ký tên xong còn đánh thêm một nét cong lên ở phía cuối chữ ký, nhìn rất hoa mỹ. Có phải vị Tổng giám đốc này cùng tên với chị, nên cách ký tên giống nhau chăng?

    Nhìn thoáng qua hình của Phương Tổng, một cảm giác quen thuộc từ ánh mắt đến nụ cười lan tỏa trong lòng Dương Anh. Ánh mắt thiện lương và nụ cười ấm áp đến như vậy, thật sự rất giống chị. Mà mái tóc suôn dài đến ngang lưng, gương mặt gầy nhưng thanh tú ấy, cũng bảy phần là giống chị. Nhất định là nàng đã gặp Phương Tổng ở đâu rồi. Cảm giác quen thuộc đến chân thật.

    Hoảng hốt với suy nghĩ của mình, Dương Anh xếp tư liệu lại và xoa xoa trán. Có phải là nàng nhớ chị đến phát điên rồi không. Sao nàng có thể nhìn một người khác thành chị? Phương Tổng là Phương Tổng, dù cùng tên với chị, nét mặt cũng hoa hao giống chị, nhưng người đó rõ ràng là một người khác.

    =====

    Khi Phương Nguyên lái xe về đến nhà, chị thật sự mệt đến không còn sức để ăn tối. Cả ngày hôm nay bận rộn lo việc hợp đồng với Hoàng Kim, mà suốt đêm qua cũng không được nghỉ ngơi. Đêm qua trao lần đầu tiên của kiếp này cho tiểu bảo bối nhà mình, thật sự là một cảm giác vi diệu: chị hai lần bị nàng bóc tem. Dù cục cưng đã hết sức dịu dàng, nhưng cảm giác nằm dưới thân một nữ nhân say rượu đúng là không dễ chịu chút nào, khi mà em ấy liên tục, liên tục muốn chị.

    Nhớ lại đoạn thời gian một năm trước, xe lao vào vách núi, kết cục tưởng chừng đã định, nhưng Lê Nguyên bỗng thấy mình bị cuốn vào một vòng xoáy thời gian vô định, linh hồn chị được sinh ra một lần nữa với tên gọi: Phương Nguyên. Cha của chị ở kiếp này chính là Phương Tịnh - Chủ tịch tập đoàn L.A, một trong những tập đoàn thời trang lớn nhất nước.

    Vấn đề trước mắt là, chị làm thế nào để chinh phục nàng một lần nữa? Dương Anh thuộc cung Bọ Cạp, lại là tuýp người chung tình đến chết. Nàng khẳng định là trọn đời này chỉ yêu thương một mình Lê Nguyên. Nhưng mà Lê Nguyên chính là Phương Nguyên. Chị thật sự muốn lao ngay đến bên nàng, và nói ra tất cả sự thật: chị là Lê Nguyên của em đây, bảo bối. Tuy nhiên, chị không muốn làm nàng hoảng sợ. Chị muốn tìm một phương thức khác, để chính nàng bằng trái tim mình có thể cảm nhận được, nhận ra được chị thật sự là ai.

    ===
    Công ty của Dương Anh vừa lên sàn chứng khoán và chuẩn bị cho phiên giao dịch đầu tiên. Nhờ tin tức hợp tác cùng tập đoàn L.A, lại do đích thân tổng tài đối phương phụ trách, nên Hoàng Kim đang được báo chí đánh giá rất cao. Tuy nhiên, đây vẫn là một ván cờ cực kỳ nguy hiểm, nên nàng phải cố gắng giữ cho mình thật tỉnh táo, sẵn sàng đối mặt với tất cả mọi chuyện. Công ty Hoàng Kim là tâm huyết mà nàng cùng chị ấp ủ trong suốt 3 năm yêu nhau. Nửa năm đầu gầy dựng, công ty từng suýt nữa là đóng cửa do sự cạnh tranh gắt gao từ đối phương, nhất là sự chèn ép đến ghẹt thở từ những tập đoàn lớn. Rất may lần đó mọi chuyện đều được giải quyết thỏa đáng. Lần này là cơ hội tốt để vực dậy công ty, đưa Hoàng Kim gia nhập vào nhóm những công ty tầm trung đầy triển vọng.

    Kết quả bước đầu ngoài sự mong đợi, vừa lên sàn niêm yết chưa đầy 1 tuần, thị giá DDM (giá trị cổ phiếu) của công ty Hoàng Kim đã đạt hơn gấp đôi, nhờ 5 phiên tăng trần liên tục. Một nhà đầu tư bí ẩn đã bỏ ra hơn 300 tỉ để mua hơn 50% cổ phần của Hoàng Kim. Dương Anh cố gắng điều tra nhưng không thể tìm hiểu được người đó là ai. Tiếp theo đó, trên báo chí đều là những tin tức có lợi cho công ty. Các đối tác liền tìm đến, nhiều hợp đồng lớn được kí kết. Những khó khăn mà Dương Anh tốn nhiều tâm tư để suy nghĩ giải quyết, đều nhanh chóng được ai đó dàn xếp thỏa đáng. Quả là quẻ bói đầu năm thật linh nghiệm. Nàng được quý nhân phù trợ.

    Nhớ lại đoạn thời gian đầu mới khởi nghiệp thật vất vả. Dương Anh đứng lên từ nỗi đau khổ tê tâm liệt phế. Chị đi công tác Đà Lạt hai tuần liền, rồi vĩnh viễn không trở về nữa. Những tin nhắn chị liên tục gửi trong đêm gặp nạn, sáng hôm sau Dương Anh mới nhận được. Đều là những dòng tin nhắn tràn ngập yêu thương đến tan nát cả cõi lòng....

    ....Tiểu Anh à, chị đang về với em đây. Hãy nhắm mắt lại, và chị liền ở bên cạnh em.-

    ....Hai tuần công tác xa, chị đã biết lỗi rồi, em xem, chị mang về rất nhiều quà để chuộc tội nè...

    ...Sắp tới, chúng mình sẽ cùng gây dựng công ty, chị sẽ luôn ủng hộ em...

    ...Em là báu vật quý giá nhất của chị, em có biết không?.....


    ==========
    Khi đó, Dương Anh bắt đầu khởi nghiệp với một công ty thiết kế thời trang online trên mạng, sau nửa năm nàng gầy dựng được một văn phòng nhỏ khoảng 20m vuông ở ngoại thành, chỉ có 4 nhân viên. Nay là một công ty tầm trung với 2 tầng lầu hơn 100m vuông và 40 nhân viên. Một năm qua, nàng vùi đầu vào công việc, gần như biến mình thành một người sắt. Đến mức có những đêm nằm tự lắng nghe nhịp tim mình, nàng mới tin rằng mình còn đang sống. Thì ra, phía xa vòng tay của chị, mưa bão ngày đêm chực chờ đổ ập vào nàng. Không một giây phút nào nàng tìm thấy bình yên nữa.
    ===

    Tin tức được quan tâm nhất tuần này chính là cuộc gặp gỡ giữa Tổng tài L.A và giám đốc Hoàng Kim. L.A vốn là tập đoàn thời trang lớn nhất Tp. HCM hiện nay. Trước giờ hợp tác với những công ty nhỏ như Hoàng Kim, thường chỉ do cấp trưởng phòng phụ trách. Lần này đích thân Tổng tài đến đàm phán, chứng minh họ đặc biệt coi trọng Hoàng Kim. Vì vậy giá cổ phiếu của Hoàng Kim tuần này lại tăng mạnh.

    Vừa bước xuống xe, ánh mắt của Phương Nguyên liền tìm đến bảo bối đáng yêu nhà mình. Dương Anh đứng đầu nhóm người Hoàng Kim, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào chị.
    Sửa lần cuối bởi YThan; 01-19-17 lúc 03:09 PM.
    YThan Tài sản


  6. The Following User Says Thank You to YThan For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    72
    Thanked: 8
    Chương 3. Ngày gặp lại


    - Hân hạnh được gặp em, giám đốc Dương – Phương Nguyên vừa nói vừa bắt tay Dương Anh.

    - Vâng, Phương tổng, tôi hân hạnh chào mừng chị đến Hoàng Kim. – Dương Anh khẽ cúi đầu chào, nàng cảm thấy tay mình bị siết chặt. Đối phương bắt tay lâu như vậy vẫn chưa có ý buông ra.

    - Tôi vẫn luôn ngưỡng mộ em, một cô gái trẻ mới 21 tuổi đã tay trắng gầy dựng nên một công ty lớn đến thế này, thật là tuổi trẻ tài cao. – Ánh mắt chị thân thiết nhìn nàng.

    - Vâng, xin cảm ơn, tôi tin tưởng rằng lần hợp tác này của chúng ta sẽ rất thành công.

    Đây có lẽ là cuộc đàm phán đáng ghi vào lịch sử của tập đoàn L.A. Giám đốc bên Hoàng Kim đưa ra bất kì yêu cầu nào cũng được tổng tài L.A chấp thuận một cách vô điều kiện. Phương Nguyên vừa gật đầu vừa mỉm cười khiến cho Dương Anh đổ một lưng mồ hôi. Mọi việc chưa bao giờ thuận lợi như vậy. Thói quen nhắc nhở nàng phải hết sức đề phòng đối phương, phàm trên đời làm gì có ai cho không ai cái gì, ở đây là cho không một hợp đồng trị giá hơn 200 tỷ.

    - Thật ra tôi đến đây không phải để đàm phán, mà để kí kết hợp đồng – Phương Nguyên phát biểu lời đầu tiên cũng là kết thúc luôn buổi thương lượng thần thánh hôm nay.

    Liền sau đó hợp đồng bản chính được mở ra và tổng tài L.A đã hạ bút kí tên xong. Dương Anh kinh ngạc đến mức quên tiếp theo phải làm gì.

    - Giám đốc Dương, em không kí tên sao?
    - Vâng, xin lỗi – Dương Anh lòng đầy nghi ngờ, nhưng vẫn đặt bút kí tên.


    - À, về việc hợp tác, tôi nghĩ để đẩy nhanh tiến độ, tốt nhất là cho chuyên gia thiết kế của hai bên công ty chúng ta làm việc chung với nhau, ý của giám đốc Dương thế nào?
    - Tôi cũng dự định như vậy. Khâu thiết kế là quan trọng nhất, tôi sẽ trực tiếp phụ trách.

    - Tôi biết giám đốc Dương từng đạt giải nhất cuộc thi thiết kế thời trang toàn quốc. Có em trực tiếp tham gia, vậy thì quá tốt. Em muốn chúng ta làm ở chỗ em hay là chỗ tôi?
    - ..........- Dương Anh có cảm giác lời của Phương tổng đầy ẩn ý - Phần thiết kế vốn là do bên phía tôi chủ trì...nhưng bộ phận thiết kế ở công ty tôi hơi nhỏ, có phải rất bất tiện nếu các chuyên viên của chị sang đây làm việc?

    - Dĩ nhiên không bất tiện, em chủ trì, em ở trên thì mọi việc tôi đều nghe theo em sắp xếp. – Phương Nguyên khẽ mỉm cười - Tôi cũng sẽ thường xuyên qua bên em....

    - ......- Vâng, nếu vậy tôi sẽ cho người dọn dẹp phòng gọn lại một chút, khi chị sang công ty tôi có thể trực tiếp làm việc và nghỉ ngơi tại phòng tôi.

    - Rất tốt, tôi rất mong đợi ngày đó.

    - Lúc đó mong chị thông cảm, nếu tôi tiếp đón không được chu đáo. Thật sự công ty vừa lên sàn chứng khoán, nên tôi phải chạy đi chạy lại từ sở giao dịch về công ty, tôi cũng trực tiếp điều hành tổ thiết kế, nên rất ít thời gian có mặt trong phòng.

    - Em vừa lên sàn quả thật không tầm thường. Có thể lên 5 lần liên tục như vậy, thật đáng ngưỡng mộ.

    - .... - Lời này nghe có gì đó không ổn. Trấn định tinh thần lại, Dương Anh đáp - Vâng, cảm ơn chị, dù vậy giá cổ phiếu vẫn ở tầm trung, chúng tôi vẫn đang cố gắng hết sức.

    - Em làm vừa sức thôi, cố gắng quá không tốt cho sức khỏe.

    - ......- Dương Anh ra một lưng mồ hôi. Nàng có cảm giác mình đang bị Phương tổng trêu đùa, nhưng rõ ràng mình và chị ấy vừa mới gặp nhau, chị ấy lại là một người nổi tiếng đến như vậy, gương mặt khi nói chuyện lại hết sức nghiêm túc và đứng đắn. Mình quá nhạy cảm chăng?

    - Tiếp theo, phía chúng tôi xin mời Hoàng Kim các vị một bữa cơm thân mật, để các chuyên gia của hai bên có dịp giao lưu, cũng là chuẩn bị tốt cho lần hợp tác này, ý của giám đốc Dương thế nào?

    - Phương tổng có thiện chí như vậy, tôi thay mặt Hoàng Kim xin gửi lời cảm ơn đến chị.

    Bảo bối của chị, em đã trưởng thành rồi. Nhìn em nghiêm túc đến từng lời ăn tiếng nói, thật sự rất có hương vị của nữ nhân thành thục. – Phương Nguyên nghĩ thầm.

    “Bữa cơm thân mật” mà Phương Nguyên nói, thật ra chính là một bữa tiệc sang trọng tại khách sạn Mường Thanh.

    - Tại sao lại có món cá ở đây? Tôi rõ ràng không đặt bất cứ món gì liên quan tới cá – Phương Nguyên ngạc nhiên khi nhìn thấy món cá ngừ đại dương chiên xù đang được dọn lên.

    - Xin lỗi Phương tổng, món này là món tặng thêm của khách sạn ạ.- Nhân viên phục vụ lễ phép giải thích.

    - Ồ, tôi xin lỗi, rất cảm ơn quý khách sạn, Mai Loan em chuyển món cá này xuống các bàn khác giúp tôi.- Phương Nguyên liền đem dĩa cá đưa cho thư ký của mình.
    - Vâng ạ - Mai Loan liền đem chuyển qua bàn phía dưới.

    - Phương tổng, chị không thích ăn cá biển ư? – Dương Anh ngạc nhiên nhìn Phương Nguyên. Theo tư liệu nàng tra được, Phương Tổng rõ ràng không dị ứng với cá. Có nhiều hình ảnh chị ấy đi cắm trại nướng cá cùng bạn bè.

    - Đó là vì em dị ứng với cá biển, cho nên tôi ....

    - Sao chị biết? – Dương Anh nghi hoặc nhìn Phương Nguyên. Thói quen này của nàng, ngoài Lê Nguyên ra, hẳn là không ai biết được. Bởi vì khi ăn cùng gia đình và bạn bè, nàng vẫn miễn cưỡng ăn vài miếng cá. Còn khi ở cùng nhau, nàng dứt khoát là không ăn món gì liên quan tới cá rồi. Sống chung 3 năm trời, chị ấy cũng bị lây thói quen này của nàng.

    Phát hiện ra mình lỡ lời, Phương Nguyên liền đem tôm chiên bột và đùi gà để vào chén của Dương Anh:
    - Em nên ăn một chút dằn bụng, để tránh việc lát nữa các đồng nghiệp đến mời bia liên tục, sẽ bị đau bao tử.

    - Vâng, em cảm ơn.- Dương Anh nói và cũng lịch sự múc một chén súp cho Phương tổng. Lúc xưa, mỗi lần đi ăn tiệc cùng nhau, Lê Nguyên thường ăn súp trước, chị ít khi dùng mấy món khai vị liên quan đến đồ chiên. Ngược lại với Dương Anh, nàng lại không ăn súp mà ăn đồ chiên trước. Nhớ lại điều đó khiến Dương Anh giật mình. Nàng đã quên hỏi Phương tổng muốn ăn gì trước, lỡ chị ấy không thích ăn súp thì sao. Nhưng nhìn sang, nàng thấy Phương tổng mỉm cười tỏ vẻ hài lòng.
    Quả thật cả buổi Phương tổng không đụng đến các món chiên . Thói quen rất giống nhau.


    Tửu lượng của nàng không tốt lắm, nên sau khi uống xã giao cùng đồng nghiệp vài ly, nàng đã thấy đầu hơi choáng.

    - Phương tổng, tôi xin phép đi vệ sinh một chút.
    - À, đúng lúc, tôi đi cùng em. – Phương tổng cũng có vẻ hơi say. Chị liên tục được đồng nghiệp mời bia, dĩ nhiên là đã uống khá nhiều.
    - .......

    Phương tổng đứng đợi Dương Anh ở bên ngoài. Sau đó chị rủ nàng cùng đi dạo ở hoa viên phía sau khách sạn. Hoa viên được thiết kế trang nhã, thoáng đãng, rất hợp với phong cách sang trọng của khách sạn 5 sao. Có lẽ hơi say, chị đứng gần nàng hơn. Chị đứng sát đến mức hơi thở nóng rực của chị phả vào gáy nàng. Nàng có cảm giác mình sắp bị chị ôm trọn vào lòng. Lạ thay, nàng cũng không bài xích chuyện này. Cơ thể nàng như tưởng niệm chị. Ở trong vùng ấm áp đó, nàng liền tìm thấy cảm giác bình yên mà từ lâu đã đánh mất. Nàng thấy mình sinh ra một ảo giác vô cùng chân thật: nàng đang đứng bên cạnh Lê Nguyên chứ không phải Phương tổng. Khi nàng ngẩng lên liền bắt gặp ánh mắt tha thiết của chị đang nhìn mình. Không gian mờ tối như vậy, lại đang trong cơn say, nàng không còn phân biệt được đâu là mơ, đâu là thật.

    - Giám đốc Dương, tôi rất quý tài năng của em, cũng như sự kiên cường đó. Tôi có xem một chút tư liệu về em, một năm qua em đã khởi nghiệp như thế nào, thật khiến tôi vô cùng ngưỡng mộ. Tôi hy vọng ngoài công việc, chúng ta có thể trở thành bạn bè tốt, chị em tốt, em thấy có được không? – Phương Nguyên nhẹ giọng nói.

    - Phương tổng, tôi cũng chỉ là một người bình thường, trong giới kinh doanh, chị mới là giấc mơ mà nhiều người hướng đến. Được kết bạn cùng chị, tôi còn mong muốn gì hơn. – Dương Anh nói và ngẩng đầu nhìn Phương Nguyên. Ánh mắt chị chân thành nhìn nàng. Ánh mắt thân thiết đến như vậy, còn cần kết bạn làm quen ư? Dương Anh buồn cười với suy nghĩ của mình. Nàng và chị mới gặp nhau một buổi, nói chuyện chỉ vài câu, sao có thể quen thuộc đến thế.

    - Vậy em có thể cho tôi mượn điện thoại được không?

    Dương Anh hơi ngạc nhiên, nàng thấy Phương tổng rõ ràng cũng đang cầm điện thoại trên tay, sao phải mượn của nàng?

    Phương tổng nhìn thấy hình nền điện thoại của Dương Anh, chị liền thấy nhói lòng. Trong hình, cục cưng của chị cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Nhớ lại khoảng thời gian đó thật đẹp.
    Rồi chị lưu số mình vào máy của Dương Anh, với nick name “C. Nguyên”. Sau đó lưu số của Dương Anh vào máy của chị, với tên gọi “B.B”.

    - Sao chị lại lưu tên tôi như vậy? – Dương Anh khó hiểu hỏi.

    - Đó là viết tắt của “bạn bè” -)))) – Phương Nguyên tỉnh bơ đáp.

    - ...... – Dĩ nhiên Dương Anh không phải một đứa trẻ. Nàng cảm nhận được Phương tổng đối với nàng rất đặc biệt. Một năm qua, cũng có nhiều nam nữ quây quanh đeo đuổi nàng, nàng đều từ chối một cách tàn nhẫn. Nhưng hôm nay, nàng biết Phương tổng là đang muốn làm quen nàng theo kiểu đó, nhưng nội tâm nàng không một chút bài xích, thậm chí ở nơi nào đó trong trái tim nàng, dường như chấp nhận sự đối đãi đặc biệt này, như một điều hiển nhiên, ngay cả chính nàng cũng không lý giải được. Có thể vì tính cách của Phương tổng rất giống Lê Nguyên. Nhớ hồi mới quen nhau, Lê Nguyên cũng thích lưu danh bạ kiểu như vậy, chị lưu nàng là "Bảo bối", còn tự mình sửa tên chị trong danh bạ của nàng thành "Ck. Nguyên" nữa chứ.
    YThan Tài sản


  8. The Following User Says Thank You to YThan For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    72
    Thanked: 8


    Chương 4. Tôi muốn tình yêu chân thật của em, chứ không phải là sự hoài niệm của quá khứ


    ***
    Vì sao vậy? Chị không còn yêu em nữa phải không? Vì sao lại quay lưng bỏ em đi, ngay cả trong giấc mơ hoang hoải đêm nay? Nếu chị không ở đó nữa, em biết tìm chị nơi đâu?
    Xin đừng đi, em xin chị, kiếp này, trái tim em vĩnh viễn dành cho chị. Dù sống hay chết, em cũng nguyện một đời này, vĩnh viễn là người con gái của chị.

    ------
    Dương Anh giật mình tỉnh dậy, nước mắt vẫn còn ướt đẫm trên mi. Nàng vừa có một giấc mơ vô cùng đau khổ. Chị đi và không trở về nữa. Chị đã hứa mà....Chị đã hứa nếu nàng muốn, chị liền sẽ ở bên, tay lồng trong tay, không bao giờ rời đi nữa.

    Gần đây, những giấc mơ thường đến và đi rất vội. Tiểu Anh dần không còn nhận ra gương mặt chị nữa. Có đôi khi, chị xuất hiện mờ ảo trong làn sương dày đặc. Nàng không cách nào nhận ra đó có phải là chị hay không. Nàng chỉ biết gọi tên chị, gọi đến khản đặc cả cổ, nhưng bóng chị ngày càng xa khuất, rồi chị chìm vào khoảng mờ tối vô tận phía xa xa.
    ====
    ............
    Giấc mơ chập chờn lúc về sáng làm Dương Anh mệt nhoài. Đã một năm rồi, vẫn mãi là giấc mơ ấy, giấc mơ níu kéo những ngày tháng ngọt ngào trở về, giữ cho nàng biết mình đang còn sống. Mang tên của nắng ấm nhưng từ lâu rồi, bóng đêm mới là nơi đem lại cho nàng sự bình yên.


    ==


    ====





    Đặt một bó hoa bách hợp màu trắng lên trước mộ Lê Nguyên, lòng Dương Anh như thắt lại. Từng kỷ niệm trong suốt 3 năm qua, từ lúc gặp gỡ chị cho đến khi mất đi chị vĩnh viễn, cứ xoay tròn trong đầu nàng. Chị gây ấn tượng với nàng không chỉ với tài nghệ đàn guitar điêu luyện, mà bởi tấm lòng thiện lương của chị. Chị nói, làm từ thiện là phải làm từ tâm. Công việc chính của chị là viết báo, nhưng chị dành rất nhiều thời gian cùng nhóm bạn của mình đi biểu diễn guitar tại các nhà trẻ mồ côi. Tụi trẻ rất mê tiếng đàn của chị. Chị đánh đàn mà như đang biểu diễn ảo thuật. Những ngón tay thon dài của chị chạm nhẹ lên dây đàn, vang lên giai điệu ngọt ngào, thắp lên niềm mơ ước. Từ giây phút ấy, nàng có cảm giác như mình trở thành fan hâm mộ của chị.

    Những giọt nước mắt rơi không ngừng lên những đóa bách hợp trắng. Dương Anh cẩn thận lau sạch bụi trên di ảnh chị. Trong ảnh, gương mặt chị hiền lành nhìn cô. Có một lần, chị nói: Tình yêu chị dành cho em nhiều đến mức nếu chết đi, chị vẫn yêu em.

    Đứng ở góc khuất, nhìn thấy tấm lưng run lên vì đau khổ của Dương Anh mà lòng Phương Nguyên đau như cắt. Vẫn chưa đến thời điểm chị có thể lộ diện. Bảo bối à, chị hứa những nỗi đau mà hôm nay em phải chịu đựng, sau này chị liền bù đắp tất cả cho em. Đợi chị, tin tưởng chị.

    .....
    Lang thang trên đồi cả một buổi sáng, Dương Anh ghé xe vào một tiệm tạp hóa ven đường, mua hai thùng bánh kẹo. Định kỳ mỗi tuần cô vẫn ghé cô nhi viện Dioxin vào chủ nhật, nhưng hôm nay là ngoại lệ.

    Sợ tiếng xe làm ồn đến các bé giờ nghỉ trưa, nên Dương Anh đỗ ở một quãng khá xa. Nàng khệ nệ ôm hai thùng bánh kẹo ra thì phát hiện một chiếc Audi màu trắng đang đỗ cách đó không xa. Nghe nói Phương Tổng của tập đoàn L.A rất thích kiểu xe thanh lịch này. Lúc trước để chuẩn bị cho buổi đàm phán, Dương Anh cũng bỏ nhiều công sức tìm hiểu kĩ về Phương Tổng.

    Vừa đến cửa cô nhi viện, Dương Anh như chết lặng khi nghe được tiếng đàn guitar quen thuộc. Là bài “Tình khúc vàng” sở trường của chị. Tiếng đàn trong vắt, êm dịu vang lên như đưa nàng vào cõi mộng. Là bạn chung nhóm với chị, hay là ai? Ai có thể gảy được tiếng đàn ngọt ngào và tràn đầy tình cảm y hệt như chị thế này?

    Một bé con nhìn thấy Dương Anh, liền mừng rỡ chạy đến và kéo cô vào phòng lớn. Quang cảnh trong ấy, bọn trẻ ngồi xếp bằng ngoan ngoãn nghe đàn. Giữa phòng là một cô gái có mái tóc dài suôn mượt xõa ngang lưng, cô say mê lướt những ngón tay thon dài trên những phím đàn, hoàn toàn nhập tâm vào bản nhạc. Đó chính là cây đàn gỗ màu nâu sáng, hiệu Yamaha F310 mà Lê Nguyên ngày xưa hay sử dụng.

    Lộp bộp.....

    Hai thùng bánh kẹo trên tay Dương Anh rơi xuống đất. Những cây kẹo que xoay tròn, lăn khắp sàn nhà. Tiếng đàn liền ngưng bật và mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Dương Anh. Cô lúng túng nói xin lỗi và cúi xuống nhặt lại kẹo.

    - Để tôi giúp em, giám đốc Dương – Một giọng nói dịu dàng vang bên tai.

    Khi Dương Anh ngẩng lên, nàng bắt gặt ánh mắt hiền lành của chị đang nhìn mình. Thật giống....giống đến khiến nàng hoảng hốt. Chẳng phải là sáng hôm nay trên ngọn đồi kia, ánh mắt của chị trong di ảnh ...cũng nhìn nàng như vậy. Dương Anh bắt đầu cảm thấy thần kinh của mình không được bình thường.

    Phương Nguyên nhanh chóng giúp Dương Anh nhặt toàn bộ kẹo que cho vào trong thùng. Sau khi cùng nàng phát hết số kẹo cho các em nhỏ, chị khẽ cầm tay nàng và đặt vào một que kẹo dâu.
    - Đây là kẹo của tôi mang đến, hương vị đảm bảo em sẽ thích!


    Dương Anh ngỡ ngàng nhìn que kẹo mút vị dâu hình trái tim trên tay mình. Một lần đi với Lê Nguyên đến cô nhi viện, chị đưa cho nàng que kẹo socola, nàng bảo không thích kẹo socola vì quá béo. Chị lại đặt vào tay nàng một que kẹo sữa, nàng nói không thích vì quá ngọt. Cuối cùng chị đặt vào tay nàng que kẹo dâu. Chị nói: kẹo này hương vị chua chua ngọt ngọt, đảm bảo em sẽ thích!

    Không ổn rồi, Dương Anh nghĩ chuyện cấp thiết bây giờ là nàng phải đến thăm bác sĩ tâm lý ngay.

    Buổi chiều, Phương Nguyên và Dương Anh cùng ngồi ở khu vườn nhỏ phía sau cô nhi viện. Những cây hoa sứ đang mùa nở hoa trắng muốt lặng lẽ tỏa hương thơm dịu ngọt.

    - Tôi có thể mượn cây đàn của chị một lúc được không? – Ánh mắt Dương Anh vẫn dán chặt vào cây đàn gỗ nâu.
    - Được, em tùy ý – Phương Nguyên khẽ cười và đưa đàn qua cho nàng.

    Dương Anh vuốt nhẹ lên những phím đàn guitar. Nàng ôm cây đàn vào lòng như ôm một trân bảo. Nàng biết, chỉ là trùng hợp thôi, loại đàn tốt thế này, sẽ có rất nhiều người chọn. Phương Tổng có phong cách đàn giống chị Lê Nguyên, khả năng là họ học chung một thầy, việc này có thể giải thích được. Dù sao giáo sư Phong nổi tiếng như vậy, những người tầm sư phải có đến hàng ngàn.

    Trùng hợp, tất cả chỉ là trùng hợp thôi. Trên đời này, người giống người còn có thể, thì chuyện gì là không thể.

    Chị đã mất rồi...không phải là chính nàng đã vuốt lên đôi mắt nhắm nghiền của chị, chính nàng đã khóc đến tê tâm liệt phế vào ngày đưa tiễn chị, chính nàng đã ngất đi khi thấy cây đàn gỗ yêu quý của chị được chôn cùng chị, được ba tầng đất vùi lấp.
    Có thật là cái chết sẽ kết thúc tất cả?


    Tại sao trái tim nàng vẫn đau đớn như vậy. Tại sao nàng vẫn yêu thương chị đến như vậy. Có lẽ là trọn đời trọn kiếp này, nàng vĩnh viễn không thể ngừng yêu chị, bất kể là chị còn sống hay đã chết.

    Những ngón tay của nàng chạm lên những phím đàn, làm bật lên giai điệu êm đềm mà sâu lắng, thật dịu dàng mà cũng thật mãnh liệt như lúc nàng chạm vào chị.


    “Yêu người em yêu hơn chính em
    Trao người bao nhiêu yêu thương ấy
    Vậy mà sao người ra đi
    Để lại em trong cơn mơ
    Giật mình em hoang mang rồi em khóc”.....


    Ngồi bên cạnh, nhìn thấy người mình yêu thương nhất đang khóc, nhưng không thể nói một lời an ủi. Chỉ có thể bất lực cùng chịu chung nỗi đau khổ với em. Chị thật sự muốn nói cho em biết, chị chính là Lê Nguyên. Nếu có thể, chị liền bất chấp em có tin hay không, nói tất cả với em. Chị cũng bất chấp ngày sau như thế nào. Thế nhưng, nếu thượng đế người cho chị một cuộc sống mới, một thân phận mới, chị liền muốn có được tình yêu chân thật của em dành cho chị. Chị là muốn, em yêu chính chị là Phương Nguyên của hiện tại, chứ không phải em yêu chị bằng sự hoài niệm của quá khứ dành cho Lê Nguyên. Lê Nguyên, đã chết rồi.

    Tiểu Anh à, vì sao giọng hát trong trẻo của em nay nhuốm màu ưu buồn đến như vậy? Vì sao nước mắt em cứ không ngừng rơi, thấm ướt những phím đàn. Vì sao em không thể quên đi những ký ức đau khổ đó, và một lần nữa bắt đầu lại với chị?
    Chị có thể yêu em một lần nữa, còn em, em có thể không?

    Sửa lần cuối bởi YThan; 01-19-17 lúc 03:10 PM.
    YThan Tài sản


  10. The Following User Says Thank You to YThan For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    72
    Thanked: 8
    CHƯƠNG 5. Một chút ký ức ngày xưa

    Đêm nay trời càng mưa gió lợi hại.

    Ngồi trên chuyến xe sớm nhất từ Đà Lạt về Tp.HCM, Lê Nguyên hình dung ra gương mặt kinh ngạc và vui mừng của bảo bối nhà mình. Chị về sớm hơn dự định một ngày, lại mang theo nhiều quà mà nàng yêu thích, nhất định là nàng sẽ tha thứ cho lỗi lầm trước đây của chị. Hôm đó không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, mà chị lại nói ra những lời làm tổn thương nàng đến như vậy. Nàng muốn đứng ra thành lập công ty riêng, nhưng chị lại ngăn cản vì không muốn nàng làm kinh doanh. Thật sự là, chị xem nàng như báu vật quý giá nhất trên đời, không muốn nàng phải bước chân vào vòng xoáy danh lợi ấy để mà chịu khổ.

    Nàng không hiểu ý chị, nàng cho rằng chị ích kỷ, chị chỉ muốn giam giữ nàng trong nhà giống như một tù binh vậy. Lý tưởng của nàng, đó là kinh doanh, kiếm thật nhiều tiền, rồi cả hai sẽ mua được một căn nhà nhỏ đứng tên của hai đứa. Cuộc sống về già không phải lo toan. Như cuộc sống hiện tại, một mình chị đi làm, thu nhập cũng ổn định nhưng hai đứa không có tích lũy. Đến bao giờ mới có thể mua được nhà riêng, và lúc tuổi già phải làm sao đây. Nàng là muốn hướng đến cuộc sống lâu dài bên chị. Thế nhưng, quan điểm sống của chị, hình như là kiểu “binh tới tướng đỡ, nước đến đá ngăn”, chuyện gì xảy ra rồi mới tính, cứ sống cho hôm nay thôi.

    Một mặt muốn cục cưng nhà mình bất ngờ, nhưng mặt khác Lê Nguyên cũng muốn báo tin liền để em ấy được vui, nên chị quyết định gửi tin nhắn cho em ấy.

    “....Tiểu Anh à, chị đang về với em đây. Hãy nhắm mắt lại, và chị liền ở bên cạnh em.”
    “....Một tuần công tác xa, chị đã biết lỗi rồi, em xem, chị mang về rất nhiều quà để chuộc tội nè...”
    “...Sắp tới, chúng mình sẽ cùng gây dựng công ty, chị sẽ luôn ủng hộ em...”
    “...Em là báu vật quý giá nhất của chị, em có biết không?.....”


    Ngồi trên xe, Lê Nguyên liên tục gửi những tin sến chảy cả nước mà không thấy Tiểu Anh hồi âm. Chắc là do mất sóng nên nàng không nhận được tin rồi. Kệ, cứ nhắn liên tục, ngày mai hết nghẽn mạng, nàng liền nhận được cùng lúc một trăm tin, ngay sau đó chị liền xuất hiện với một núi quà trên tay, thử hỏi nàng cảm động đến dường nào. Chị hình dung ra khoảnh khắc gặp nàng vào ngày mai. Nàng xõa tung mái tóc xoăn quyến rũ ấy, đôi mắt to tròn sáng trong như ngọc nhìn về phía chị với nụ cười rạng rỡ. Rồi đôi tay nàng sẽ ôm lấy chị thật chặt.....

    Tivi trong xe đột nhiên bị nhiễu, màn hình chạy sọc, không thể xem được. Lê Nguyên thoáng rùng mình, không biết có phải vì trong xe quá lạnh hay không? Cái lạnh lẽo bất thường đột nhiên bao trùm không khí. Lạnh đến chết đi được.

    Lê Nguyên tựa đầu vào thành cửa sổ cố gắng chợp mắt. Ngoài trời tối đen, mưa gió, sấm chớp đì đùng, bóng tối như đang há miệng nuốt chửng chiếc xe vào bụng.

    “Xe sắp vào đến khúc quanh nguy hiểm tại đèo Preen, đề nghị quý khách chú ý” – Giọng của Hướng dẫn viên trên xe vang lên.

    Xe đột nhiên rung lắc dữ dội khiến Lê Nguyên bị ngã chúi về phía trước, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống đất, một đường nứt kéo dài từ trên xuống dưới, xuyên qua tấm ảnh nền chị và nàng chụp chung. Mọi người trong xe bắt đầu hoảng loạn và la hét.
    Chiếc xe hoàn toàn mất phanh và đang thả dốc với tốc độ kinh hồn.
    Phía trước, là vách núi.

    ======
    Phương Nguyên giật mình tỉnh giấc giữa đêm, chị lại mơ thấy chuyện của kiếp trước. Có những khoảnh khắc chị thật sự không biết mình đang là ai. Ngày hôm đó khi tỉnh lại trên giường bệnh, nhìn thấy ngày tháng trên tường chỉ xê dịch một ngày, sau hôm gặp nạn. Bác sĩ nói chị vừa trải qua một cơn sốt cao 42 độ C. Ba của chị - Phương Tịnh – Chủ tịch tập đoàn L.A nhìn chị với ánh mắt đầy yêu thương. Hai mươi tám năm là Phương Nguyên, cũng với hai mươi tám năm là Lê Nguyên. Chị có cảm giác mình đã sống hết sáu mươi năm cuộc đời rồi, thật sự là như vậy.

    Khi chị đi tìm Tiểu Anh, cảnh tượng trước mắt chị như trong một cuốn phim có kết thúc buồn: em ngồi đó nhìn người ta xúc từng mảng đất lấp đi hình bóng cuối cùng của người em thương nhất trên đời. Em không nháo, không gào thét, không phát điên. Chỉ thấy bờ vai em run thật lợi hại, em cố nghẹn nước mắt chảy ngược vào lòng, em muốn người yêu của mình thấy mình mạnh mẽ. Nhưng liền sau đó, khi mảng đất cuối cùng được lấp xong, em liền ngất lịm đi. Sức chịu đựng của một con người là có giới hạn.

    Chị cho người theo quan sát em mấy ngày sau, thì được báo tin, đã 2 ngày rồi chưa thấy em ra khỏi phòng. Chị lo lắng nên báo tin cho bà chủ nhà trọ đến gõ cửa phòng. Không như tưởng tượng của chị. Em ra mở cửa và nói với bà chủ trọ rằng: em đang bận vì vừa mở một công ty thời trang online trên mạng. 3 tháng nữa em sẽ dọn sang nơi ở mới, nhưng em muốn giữ lại căn phòng này, nên sau này em vẫn trả tiền trọ mỗi tháng, dù em có rời đi.

    Một năm nay, chị nhiều lần trở về căn phòng đó. Tất cả đều lưu giữ hệt như trước lúc chị đi công tác ở Đà Lạt. Em chưa từng dời đổi bất cứ một vật gì, như chính trái tim em dành cho chị.

    Chị muốn che chở cho em, muốn chăm sóc em, nhưng không muốn lộ diện, nên đã dùng một phương thức khác ở bên em: âm thầm ở phía sau em giải quyết thỏa đáng mọi khó khăn em gặp phải. Chị biết bằng tài năng và bản lĩnh hơn người của mình, em trước sau gì cũng sẽ vượt qua được, nhưng chị không muốn em lãng phí thời gian vào đó. Tâm trí của em là để thực hiện những điều em muốn. Với lại, chị có đủ điều kiện để hỗ trợ em, nếu chị không làm gì, chẳng phải uổng phí trọng sinh một kiếp người?

    Trong lúc chị chưa biết phải dùng thân phận gì tiếp cận em, thì chuyện hôm đó đã xảy ra. Em rất khờ khi nhận lời bàn công việc làm ăn cùng với tên yêu râu xanh Trần Tổng tại quán bar. Ánh mắt hắn nhìn em trắng trợn đến như vậy, chị chỉ muốn đem hắn đi ngũ mã phanh thây. Chưa kịp xử trí gì hắn, thì nghe nói đêm đó hắn uống say, gây chuyện với bọn côn đồ và bị đánh nhập viện, đúng là ác giả ác báo, không phải đợi đến chị xử lý nữa.

    Trong cơn say, em quấn chặt lấy chị như bạch tuột không buông. Chị thật vất vả để đưa em vào khách sạn, lấy khăn ấm lau mặt cho em, thay quần áo cho em. Chăm sóc một nữ nhân say rượu vào nháo liên tục như em làm chị mệt muốn đứt hơi. Đang lúc muốn chợp mắt nghỉ ngơi một chút thì nghe tiếng khóc nức nở của em. Chị chỉ muốn ôm em vào lòng và nói những lời ngọt ngào, để dỗ dành em vào giấc ngủ, ai mà ngờ em chẳng những không ngủ mà đột nhiên năng lượng tràn trề, một lần nữa lấy đi lần đầu tiên của chị, còn bắt người ta lăn giường cho đến sáng. Dù mệt đến chết đi sống lại, nhưng chị thật sự tham luyến cảm giác ấy, cảm giác được tay chảy trong vòng tay em.


    ===
    Dự án hợp tác giữa tập đoàn L.A và công ty Hoàng Kim vừa bắt đầu. Theo kế hoạch, phía L.A sẽ phụ trách tổ chức toàn bộ sự kiện và cung cấp mọi chất liệu, còn phía Hoàng Kim phụ trách thiết kế, lần này là chương trình thời trang có quy mô toàn quốc được tổ chức ở Tp. HCM do L.A chủ trì. Chủ đề của chương trình là “Đỉnh cao của sức sáng tạo”. Ngoài 2 tổ thiết kế của hai bên, còn quy tụ gần một trăm nhà thiết kế thời trang nổi tiếng khắp nước. Những nhà thiết kế kia sẽ do tập đoàn L.A tiếp đón và sắp xếp chỗ nghỉ, chỗ làm việc. Riêng hai tổ thiết kế chính của chương trình, gồm 6 chuyên gia bên Hoàng Kim và 6 chuyên gia bên L.A, sẽ cùng hợp tác làm việc tại Hoàng Kim.

    Chỉ có một tháng để chuẩn bị cho sự kiện hoàng tráng này. Dự kiến chương trình sẽ phát sóng 8 tuần liền trên đài truyền hình toàn quốc. Nếu tổ chức thành công, sự kiện này đem đến nguồn lợi nhuận hơn hai mươi tỉ cho cả hai bên. Với tập đoàn L.A mà nói, doanh thu này cũng không đáng kể so với những sự kiện trước mà họ từng làm. Nhưng với Hoàng Kim, đâu là dự án lớn nhất từ trước tới giờ. Một hợp đồng trị giá hơn 200 tỉ với lợi nhuận hai mươi tỉ, quả là một thách thức lớn.
    Tính đến giờ, hợp đồng lớn nhất mà Hoàng Kim có được, đều ở dưới mức 10 tỉ (lợi nhuận thông thường ở mức 10% giá trị hợp đồng).

    - Xin lỗi Phương tổng, phòng của tôi quá chật nên không thể kê thêm bàn cho chị, chị cứ tùy ý ngồi ở bàn của tôi, hiện giờ tôi đều bận ở bên khâu thiết kế, cũng không về phòng nhiều. – Dương Anh nói trong khi pha một tách cà phê cho Phương Nguyên. Họ hợp tác cùng nhau đã một tuần nhưng đây là lần đầu chị đến phòng làm việc của nàng. Căn phòng chỉ tầm 15m vuông nhưng được thiết kế trang nhã, hài hòa với gam màu sáng. Mọi thứ đều sạch sẽ ngăn nắp, tạo cảm giác thoáng đãng. “Đúng là phong cách riêng của bảo bối nhà mình, rất độc đáo” – Phương Nguyên nghĩ thầm.

    - Tôi quả thật mở rộng tầm mắt, chưa bao giờ tôi thấy cảnh giám đốc một công ty đích thân ngồi vẽ từng bản thiết kế, lại sửa rất kĩ càng từng bản vẽ của nhân viên mình. Nếu cứ như vậy, một ngày có bốn mươi tám tiếng cũng không đủ cho giám đốc Dương làm việc. – Phương Nguyên nói trong khi rất tự nhiên ngồi vào ghế giám đốc của Dương Anh. Ở vị trí này, chị liền nhìn thấy tấm ảnh trên bàn. Ảnh chụp chị và nàng cách đây ba năm, nàng đang ẵm một em bé tại cô nhi viện, nụ cười tỏa nắng.

    - Tôi rất tâm huyết dự án này. Tôi cũng ước gì một ngày có bốn mươi tám tiếng, thật quá tốt còn gì.

    Đưa ly cà phê Gia Lai nguyên chất cho Phương tổng, Dương Anh cũng nhìn vào khung ảnh. Thật sự, thật sự Phương tổng và Lê Nguyên của nàng giống nhau đến bảy, tám phần, từ lời ăn tiếng nói, đến chiều cao, vóc dáng. Nhất là nụ cười ấm áp thiện lương lay động lòng người. Tuy nhiên, so ra mà nói thì Phương tổng đẹp sắc sảo hơn, lông mi chị ấy dài, gương mặt thanh tú, sống mũi cao, chị ấy có nước da trắng do nhiều năm sống ở vùng khí hậu lạnh của nước ngoài. Đặc biệt ở vòng 1 thì hơn hẳn Lê Nguyên nhà nàng.

    Nhớ lại khoảng thời gian ấy, Lê Nguyên đi viết báo suốt nên ăn uống thất thường, chị khá gầy, mỗi lần nàng vùi vào lòng chị, nàng vẫn hay trách chị rằng: chị không có tí thịt nào, ôm không có sướng gì hết. Chị không tăng cân, em liền đưa chị vào lãnh cung. Chị phì cười đáp: nếu như vậy là em đang phạt em, chứ không phải phạt chị. Mà cũng đúng, chị vốn là vạn năm thụ, mỗi lần làm yêu, nàng đều cầm tay chị dắt vào nhưng chị cứ tỏ ra khờ khạo. Học mãi mà chưa thành tài. Rất khác biệt khi chị học đàn: chị được mệnh danh là thiên tài cảm âm, trong nhóm không một ai qua được chị. Nàng luôn nghĩ ở trên đời này, không ai có thể cảm âm tốt bằng chị, nhưng khi nghe Phương tổng đàn, nàng phải rút lại nhận xét của mình. Nàng nghĩ: chẳng lẽ mấy thiên tài cảm âm đều có thói quen gảy và bật đàn giống nhau? Chị rất thuần thục cách bật dây đàn, khi chị đánh đàn những ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt như đang biểu diễn ảo thuật, mềm mại uyển chuyển, tiếng đàn ngọt và sâu, có những trường đoạn chị vừa đàn vừa tạo tiếng trống trên thùng đàn. Một kỹ thuật rất khó ai học được, cũng là một thói quen riêng của chị: chị đánh điệu valse bằng cách dùng ngón cái vẩy 3 dây bass tạo ra tiếng “kịch”, rồi ép xuống tạo thành nhịp “chát”. Nhưng ngay cả điều này, Phương tổng cũng làm được.

    - Giám đốc Dương, em còn đường viên không, tôi không uống được cà phê đắng đến như vậy – Đột nhiên giọng của Phương Nguyên vang lên làm ngừng dòng hồi tưởng của Dương Anh.

    Rõ ràng Phương tổng chưa nhấp ngụm nào nhưng vẫn biết cà phê rất đắng ư?

    - Tôi đã để đường rồi, chị nếm thử xem?

    - Như vậy chưa đủ, phải bỏ vào 3 viên đường, tôi mới uống được, cà phê này nguyên chất của xứ Gia Lai, phải nói là đắng hạng nhất thiên hạ.

    - Cà phê này tôi mang từ quê nhà mình ở Gia Lai xuống, không có được bán phổ biến trên thị trường, vậy mà Phương tổng từng uống rồi sao? – Dương Anh nói và đưa hộp đường cho Phương Nguyên.

    - Tôi không thường uống loại này. Nhưng bảo bối nhà tôi lại đặc biệt thích cà phê nguyên chất, mỗi lần pha cho cục cưng uống, tôi đều nếm một chút, nên mới biết cà phê này rất đắng.

    - Bé nhà chị bao nhiêu tuổi rồi mà lại có sở thích uống cà phê đắng? – Dương Anh buột miệng hỏi.

    Phương Nguyên nghẹn cười nhìn Dương Anh.
    - Giám đốc Dương à, tôi chưa lập gia đình, cũng chưa có con, thật ra “bảo bối” là cách tôi gọi người yêu hồi xưa của tôi.
    - ..........


    Ngày xưa Lê Nguyên cũng luôn gọi nàng là bảo bối, là cục cưng các loại...Ngay cả khi nói chuyện với bạn bè, chị luôn treo cửa miệng: bảo bối nhà tôi, cục cưng nhà tôi..... làm ai cũng hiểu lầm là chị có con nhỏ.

    - Thật xin lỗi, tôi hiểu lầm. Chị thích uống gì để tôi kêu thư ký chuẩn bị.

    - Không sao, cà phê như này là được rồi...nhưng, giám đốc Dương, tôi có thể hỏi người trong ảnh là ai không?

    Phương Nguyên chỉ vào chính mình trong khung ảnh và quan sát Dương Anh.

    Ánh mắt Dương Anh đượm buồn làm không khí như ngưng đọng. Nàng miết những ngón tay lên khung ảnh.

    - Chị ấy là người yêu của tôi. – Nàng đáp sau hồi lâu im lặng.

    - .......- Hai người....đã chia tay? Xin lỗi, vì tôi thấy giám đốc Dương có vẻ rất tâm trạng.

    - Không phải chia tay...chúng tôi...một năm trước, chị ấy đã mất rồi.- Dương Anh buồn bã nói tiếp, nàng quay lưng về phía Phương Nguyên để giấu đi hai dòng lệ đang trào ra không thể kiểm soát. Phía ngoài khung cửa kính, trời trong xanh và mây trắng xóa, cuộc đời đẹp như vậy, tại sao chị lại ra đi.

    - Tôi xin lỗi, chuyện buồn như vậy, tôi không nên hỏi.

    - Không sao, cũng đã lâu như vậy rồi.....

    Phương tổng bước đến bên cạnh Dương Anh, chị cũng nhìn ra phía xa xăm, giọng của chị nhẹ như làn gió.

    - Tôi cũng yêu một cô gái. Trường hợp của tôi, cũng giống như giám đốc Dương... chúng tôi cũng đã xa nhau rồi...
    - Cô ấy cũng....?
    - Không phải....thật ra thì, cô ấy xem tôi như đã chết.
    - ....

    Không gian như đông cứng lại, cả hai chìm vào im lặng trong một lúc lâu. Dương Anh cảm thấy mình đang xuất hiện ảo giác. Lý trí mạnh mẽ của nàng đang rơi vào hoảng loạn. Câu chuyện của nàng và Phương tổng, dường như có mối liên hệ vô cùng đặc biệt. Nàng vừa kể người yêu của mình đã chết. Phương tổng nói, người yêu của chị xem chị như đã chết. Rốt cuộc là, chuyện này bất thường ở chỗ nào. Chân của nàng như muốn ngã quỵ. Ngay lập tức, nàng rơi vào một vòng tay ấm áp quen thuộc. Đầu của nàng ngã vào bờ vai dịu dàng ấy. Phương tổng ân cần vuốt nhẹ tóc nàng, chị lo lắng hỏi:

    - Em làm sao vậy, em thấy không khỏe chỗ nào, nói cho chị biết.

    - Em cảm thấy hơi chóng mặt, có lẽ vì đêm qua mất ngủ...

    Phương Nguyên đỡ Dương Anh ngồi xuống ghế. Chị đi rót cho nàng một ly nước ấm.

    - Em không sao, ngồi nghỉ một chút là ổn. Làm phiền chị rồi, Phương tổng.

    Từ giây phút đó, cả hai chuyển đổi xưng hô một cách vi diệu.

    YThan Tài sản


  12. The Following User Says Thank You to YThan For This Useful Post:


  13. #7
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    72
    Thanked: 8
    CHƯƠNG 6: Cuộc đời này điều may mắn nhất là gặp được em
    ***

    ***

    Kiếp trước, Lê Nguyên quen biết Dương Anh trong một chuyến công tác ở Gia Lai. Chị đến để viết phóng sự về một nhóm thiện nguyện trẻ tuổi với những thành tích nổi bật, và Dương Anh là Trưởng nhóm ở đây. Cô gái trẻ chỉ mới 17,18 tuổi, ánh mắt to tròn và nụ cười tỏa nắng, em có mái tóc xoăn nhẹ xõa ngang lưng, làn da trắng nõn, rất khác biệt với những người dân nơi đây.

    Sau này mới biết, Dương Anh vốn là gốc Sài Gòn, sau khi ba mẹ ly dị, nàng theo mẹ về quê ngoại ở Gia Lai. Dương Anh sáng lập ra nhóm thiện nguyện này để giúp đỡ những trẻ em mồ côi cơ nhỡ, các mạnh thường quân trong nhóm đều là những doanh nhân nổi tiếng tại Gia Lai. Lê Nguyên thật tò mò không biết cô gái trẻ ấy làm thế nào để thuyết phục được những doanh nhân kia tham gia vào nhóm? Sau một thời gian, chị cũng nhận ra đáp án. Dương Anh tâm sáng như ngọc, nàng dùng trái tim mình để gieo những ngọt lành cho đời, chẳng trách sao những anh, chị lớn tuổi hơn luôn tin tưởng và hỗ trợ hết mình cho nàng. Nàng tỏa ra một trường năng lượng kỳ diệu thu hút mọi người đến quanh mình. Và chị cũng là một trong những người nguyện ý rơi vào trường hấp dẫn của nàng.

    Ngày ấy, chị cùng nàng ngồi trên quán cà phê Biển Hồ Xanh, cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp mà thiên nhiên đã hào phóng ban tặng cho phố núi Pleiku. Từ góc nhìn này có thể nhìn trọn vẹn cảnh đẹp Biển Hồ - một hồ nước ngọt tự nhiên nằm lơ lửng giữa cao nguyên, rộng mênh mông và sâu không thấy đáy. Một thắng cảnh tuyệt vời, xung quanh là núi non trùng điệp xen lẫn những thảm rừng đa sinh thái. Những con dốc chập chùng uốn quanh Biển Hồ, khói bếp từ những căn nhà tranh quyện cùng sương mù lãng đãng, tất cả như một bức tranh sơn thủy hữu tình, làm xao xuyến lòng người. Cảnh sắc bình dị chân thật như chính tâm hồn người dân Pleiku. Như chính tâm hồn em, người con gái đã đi vào lòng chị, nồng nàn và mê ly như hương vị cà phê Biển Hồ Xanh, vị đắng vị ngọt khắc sâu vào tâm khảm.

    - Em thấy chị đi ăn uống ở đâu cũng có hình ảnh và lời bình. Chị thấy quán này ok không?
    - Chị thích không gian nơi đây, sang trọng xen lẫn nét dân dã, riêng biệt nhưng ấm áp. Cà phê hương vị đậm đà, có chút vị thảo mộc, rất tinh khiết, chỉ tiếc là chị không uống được đắng như vậy, nên không thể thưởng thức trọn vẹn, thật có lỗi.
    - Vậy thì chị nên thêm đường vào – Dương Anh liền bỏ 2 viên đường vào tách cà phê của Lê Nguyên. – Yên tâm, vị sẽ không mất đi, mà càng thêm nồng nàn.

    Lê Nguyên chậm rãi uống một ngụm cà phê rồi gật đầu.

    - Em nói đúng, rất nồng nàn.
    - Chị sẽ bất ngờ khi biết, quy trình chế biến cà phê loại này rất công phu: chỉ có 3% số hạt cà phê ở Gia Lai được đóng gói nhãn hiệu này, hạt cà phê được tuyển chọn kĩ lưỡng, được rang thủ công, rang lâu hơn thông thường một chút để tạo ra nhiều hương vị, sau đó được pha với một chút thảo mộc, để tạo ra hương vị tươi và tinh khiết. Không có bán bên ngoài đâu, chỉ có tại quán này. Đó là bí quyết riêng của quán.

    - Một hành trình dài như vậy để tạo nên một cốc cà phê, thật ấn tượng. Mà sao em biết rành như vậy?
    - Ngoại của em... chính là người đã tạo nên nhãn hiệu cà phê này, truyền đến đời mẹ em....
    - Sau này mẹ em sẽ truyền cho em phải không?
    - Em rất quý công việc này, nhưng lý tưởng của em, đó là kinh doanh. Em muốn trở thành một doanh nhân, kiếm nhiều tiền, như vậy sau này những dự án từ thiện có thể chủ động thực hiện, không phải chờ sự giúp đỡ của mạnh thường quân nữa.

    Đời này có thể gặp được người con gái tốt như em, thật sự là điều may mắn của chị. Nếu một ngày chị có thể có được tình yêu của em, chị liền giữ chặt lấy, vĩnh viễn không buông tay.

    Duyên phận là một sợ dây kỳ diệu.

    Lê Nguyên vẫn nhớ mãi lần gặp sau đó giữa chị và nàng ở Sài Gòn.

    “I Just Called To say I love you
    I Just called to say how much I care, I do....”
    (Anh chỉ muốn gọi cho em và nói anh yêu em
    Anh chỉ muốn gọi và nói rằng anh quan tâm đến em rất nhiều”


    Điện thoại reo lên điệu nhạc quen thuộc khi nàng gọi đến.
    Bài “I Just Called To say I love you”.

    - Alo, chị nghe đây!
    - Chị đang làm gì đó?
    - Chị sắp vào ca chiều.
    - Em đoán nhé, chị ở trong một căn phòng ở tầng 2, tòa nhà đài truyền hình thành phố đúng ko nè?
    - Đúng rồi bé à, và chị đang nhớ đến em.
    - Vậy chị có muốn gặp em không?
    - Muốn chứ, chị tính khuya nay ngồi xe Phương Trang lên thăm em nè, chắc đi từ 2h để 12h trưa tới.

    - Em hỏi là chị có muốn gặp em ngay bây giờ không?
    - Rất muốn rất muốn, giá mà chị mọc cánh, chị liền bay đến bên em.
    - Chị không cần ước, hãy xuống tầng dưới đi, sẽ có bất ngờ!!!

    Trong khi Lê Nguyên đang ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra, thì có điện thoại của bác bảo vệ, nói có người đến giao hoa cho chị. Chắc có nhầm lẫn gì ở đây, chị đặt hoa hồi nào đâu chứ.

    Lê Nguyên nhận ra anh chàng giao hoa rõ ràng là nhân viên quán cà phê đối diện. Anh ta chuyển nghề bán hoa bao giờ vậy?
    Bó hoa hồng được làm bằng giấy nhún, bó theo hình tròn dạng hoa cưới, cực kỳ xinh xắn. 30 đóa hồng có phải là tượng trưng cho thông điệp “Hãy tin vào duyên số” không?

    Một mảnh giấy nhỏ được đặt rất tinh tế trong bó hoa hồng.
    “Chị biết không? Thật ra rất đơn giản. Chỉ cần chị nói chị yêu em, em liền cưới chị làm vợ”

    Lê Nguyên không biết phải giấu mặt mình vào đâu, nên liền cúi gầm mặt và đi nhanh ra cửa, không kịp xin nghỉ phép buổi chiều. Mà kệ đi, có nghỉ việc luôn cũng không sao. Điều chị muốn ngay bây giờ, đó là được nhìn thấy nàng, ngay lập tức.

    Lê Nguyên chạy thật nhanh qua quán cà phê đối diện, nhưng Dương Anh không ở đó. Trên chiếc bàn ngay khung cửa , ly cà phê Trung nguyên nàng thường uống vẫn còn đầy. Nàng vừa đến và vừa đi. Cô bé này hôm nay lại muốn chơi trò trốn tìm với chị? Có gan viết mấy lời làm người khác đỏ cả mặt thế kia mà không có gan gặp ư?

    Tin nhắn từ nàng
    “Từ cửa chính, chị rẽ phải 15m, rồi rẽ phải 20m nữa, sẽ gặp em”

    Lê Nguyên đi theo hướng dẫn thì đến một khách sạn nằm trong hẻm nhỏ gần đó, hướng ra phía bờ sông Sài Gòn. Chị vờ hỏi nhân viên lễ tân ở đó, nhỏ em gái tôi mới ở Gia Lai xuống chơi, cô bé có mái tóc xoăn đó, đang ở phòng nào. Quả thật nàng gây ấn tượng mạnh với bất kỳ ai nhìn thấy nàng. Đôi khi điều đó làm Lê Nguyên không vui lắm khi người này người kia cứ nhìn chằm chằm vào cục cưng nhà chị. Nhưng lúc này thì đó lại là lợi thế.
    Phòng 201.
    - Chị đến đây, mở cửa nào bé!
    Lê Nguyên gõ cửa 3 hồi dài, đến mức đau cả tay, nhưng mãi không thấy Dương Anh mở cửa.

    Sao kỳ vậy? Hay viết mấy lời kiểu thế này thế kia rồi giờ không dám gặp mặt chị?

    Lê Nguyên cố gắng gõ cửa tiếp.
    - Ngoan nào, đợi em chút xíu nha...em vừa tắm ra...

    Chị hình dung ra nàng với mái tóc xoăn ướt sũng, cơ thể trắng nõn nà ẩn hiện dưới ánh đèn phòng mờ ảo. Tim Lê Nguyên đập càng lúc càng nhanh, cảm thấy tay mình ngứa ngáy. Chị thật muốn chạm vào nàng, chạm lên mái tóc nàng, chạm vào làn da nàng....Lê Nguyên gần như muốn phát điên lên.
    5 phút trôi qua, nàng không có dấu hiệu mở cửa.

    Hay là mình phá cửa vào? Lê Nguyên hình dung mấy cảnh trong phim hành động. Nghĩ là làm liền, chị chuẩn bị lấy đà.

    Đột nhiên cửa bật mở.
    Cô gái nhỏ của chị hiện ra. Nàng mặc một bộ đồ ngủ đô rê mon cực đáng yêu, mái tóc xoăn gợn nhẹ được xõa ngang lưng, càng làm tôn thêm vẻ đẹp thuần khiết, dịu dàng của nàng.

    Khát khao mãnh liệt sau những ngày dài xa cách, Lê Nguyên lập tức ôm Dương Anh vào lòng, trái tim chị tìm nàng, môi chị tìm đến môi nàng, ngọt ngào trao thương nhớ.

    Cả hai ngả người xuống giường, nồng nhiệt trong từng nụ hôn, từng hơi thở. Từ lúc nào, nàng đặt chị nằm ở dưới và nàng thành người dẫn dắt. Chị gần như nằm trong vòng tay nàng. Nàng khóa chặt môi chị và tay nàng dịu dàng xoa lên ngực chị, tay còn lại luồn vào tóc chị, đỡ ở phía sau gáy. Chị ghì chặt cổ nàng, và tay nàng bắt đầu từ ngực thăm dò xuống phía dưới.
    - Đợi...em... cửa phòng còn chưa đóng hẳn – Lê Nguyên cố nói trong hơi thở gấp.
    - Không sao đâu, chị mặc kệ đi...!


    ----
    Năm đó Dương Anh thi đỗ ngành kinh tế trường đại học Gia Lai, nhưng nàng không nhập học mà quyết tâm đến Sài Gòn lập nghiệp. Nhưng dự tính của nàng không thành. Lúc vào Sài Gòn nàng rơi vào một tình yêu nồng nhiệt đến mức, mất đến 3 năm sau nàng mới có thể thực hiện những gì mình muốn.

    Có lẽ là do Lê Nguyên có tính chiếm hữu rất cao. Bước vào tình yêu, chị dứt khoát không cho Dương Anh đi làm bất cứ công việc gì. Vì không muốn làm Lê Nguyên buồn, Dương Anh cũng rất nghe lời, trong những năm tháng đó, phần lớn thời gian nàng dành cho công tác từ thiện, nàng tiếp tục thành lập một nhóm thiện nguyện ở Sài Gòn để giúp đỡ những trẻ em mồ côi, cơ nhỡ. Sau này lập công ty Hoàng Kim rồi, nàng liền dùng 5% lợi nhuận công ty để hỗ trợ hàng tháng cho nhà trẻ Dioxin.

    Ngày trước, khoảng thời gian bên nhau, nhiều lần nàng lén chị đi làm thêm, đều bị chị điều tra được. Nàng cũng lén chị để kinh doanh một vài lần, một lần nàng mở quán ăn vặt lề đường, lần khác lại mở bán quần áo online, rồi thêm một lần bán cây cảnh trong lọ....tuy nhiên lần nào cũng bị chị biết được nên không thể tiếp tục. Chị là như thế, chị bắt buột nàng lựa chọn, hoặc là chị hoặc là kinh doanh. Sao trên đời lại có người bắt người yêu mình chọn lựa kiểu như vậy.

    Có một lần quá tức giận, nàng nói nàng chọn kinh doanh, chị liền phát điên lên đòi chia tay, rồi còn nói những lời rất nặng làm tổn thương nàng. Chị thậm chí còn đuổi nàng đi. Lần đó nàng đi thật, nàng lang thang giữa Sài Gòn giữa đêm khuya, không mang điện thoại, khiến chị một phen lo lắng. Chị tìm nàng về rồi lại khóc lóc năn nỉ, cầu xin nàng đừng rời khỏi chị, đừng chia tay chị (trong khi người chủ động nói chia tay là chị). Chị tỏ ra vô cùng ủy khuất, giống hệt cái người vừa làm tổn thương nàng khi nãy không phải chị. Nàng từng hoài nghi chị có phải mắc bệnh đa nhân cách hay không.

    Nàng biết chị yêu thương và cưng chiều nàng đến mức nào. Nhưng nàng cũng không muốn cả đời này sống như một tình nhân được chị bao dưỡng. Nàng muốn kinh doanh, muốn lập công ty, muốn kiếm ra nhiều tiền để trở thành một chỗ dựa đáng tin cậy cho chị.

    Rốt cuộc giờ đây, khi ước mơ của nàng gần như đã thành hiện thực, thì chị đã không còn trên đời nữa. Nàng đã mua được một căn nhà nhỏ, nhưng không có chị, căn nhà không một chút hơi ấm. Trở về hay không trở về, cũng như nhau.
    ---------


    Sửa lần cuối bởi YThan; 01-19-17 lúc 03:11 PM.
    YThan Tài sản


  14. The Following User Says Thank You to YThan For This Useful Post:


  15. #8
    Ngày tham gia
    Mar 2016
    Bài viết
    12
    Ngân lượng
    72
    Thanked: 8



    Chương 7. Lý trí em không biết chị là ai, nhưng trái tim em nhận ra chị

    ****

    Vì dự án hợp tác lần này với tập đoàn L.A, Dương Anh bận suốt một tháng liền. Hôm nay nàng tranh thủ ghé về phòng cũ một chút. Trở về với không gian có chị. Nơi đây, lưu giữ từng đoạn ký ức ngọt ngào bên chị. 3 năm trời đều ở trong vòng tay chị, nên rời đi lâu như vậy, Dương Anh rất tưởng niệm.

    Như thường lệ, nàng bắt đầu lau dọn những vật dụng của chị. Nhưng... nàng phát hiện có gì đó không đúng. Khung ảnh trên bàn, vị trí sai lệch. Trí nhớ của Dương Anh vô cùng tốt. Lại là chuyện nàng để tâm như vậy. Nàng có ý muốn tìm chủ nhà để hỏi, chắc chắn có ai đó đã vào căn phòng này. Nhưng... người có được chìa khóa phòng, ngoài nàng và chị, còn có thể là ai khác?

    Nàng bình tĩnh lại và suy luận: người đó đi vào đây một cách lén lút, dĩ nhiên xóa mọi dấu vết, chắc cũng đã mua chuộc chủ nhà, hỏi dĩ nhiên là vô ích. Giống như cái lần nàng tỉnh lại trong khách sạn, mọi thứ hoàn hảo, không thể điểu tra.

    Là ai chứ? Ngăn tủ của Lê Nguyên có dấu hiệu từng bị mở ra. Có phải lúc còn sống, chị lưu trữ một tài liệu bí mật nào đó không? Người kia vào đây là để tìm kiếm vật gì đó? Nhưng Dương Anh nghĩ lại, Lê Nguyên nhà mình là nhà báo phụ trách mảng xã hội, sao có thể lưu trữ tài liệu mật gì. Nàng cũng lậm truyện trinh thám nặng quá rồi.

    ....Là album ảnh của chị và nàng. Dấu hiệu bị người động vào.
    Người đó vào căn phòng này, mở hộc tủ của chị, để xem quyển album này? Dương Anh mở xem lại từ đầu đến cuối, lòng lại đau nhói, 3 năm trời biết bao kỷ niệm, biết bao yêu thương....Chân chính hạnh phúc của nàng, đó là ở bên cạnh chị.


    Trong lúc cất album vào lại, Dương Anh nhìn thấy chiếc điện thoại ngày xưa mình dùng. Vì là điện thoại cặp với chị, nên khi chị mất, nàng cũng đem điện thoại cất đi như một kỷ niệm.

    Nàng vô tình lại mở điện thoại lên. Màn hình lóe sáng.
    .....Có gì đó không đúng. Hình nền này... là điện thoại của chị.


    Năm đó chị gặp nạn, không tìm thấy điện thoại bên người chị. Vật dụng nàng nhận được sau đó, chỉ là một cây đàn gỗ nâu bị hỏng nặng không thể phục hồi, bóp tiền của chị và vài thứ linh tinh khác, nhưng tuyệt nhiên không có điện thoại. Chị rõ ràng có mang theo lúc đi Đà Lạt.

    Tại sao....bây giờ chiếc điện thoại đó lại nằm đây? Dương Anh hoảng hốt mở một ngăn tủ khác đem điện thoại mình xài ngày trước ra. Hai chiếc điện thoại màu trắng giống hệt nhau.

    Dương Anh rùng mình. Nàng hoảng loạn nghĩ: cục cưng à, em thừa nhận em yêu chị, vĩnh viễn yêu chị, nhưng chị... không cần dọa em như vậy chứ? Em thích gặp chị trong giấc mơ hơn...vậy nên...cục cưng nhà em ngoan, chị lại về gặp em trong giấc mơ đi nhe. Đừng ở trong phòng mà hù bảo bối của chị như thế này nữa. Em thật sự là sợ chết khiếp.

    Ngay sau đó, Dương Anh phát hiện có điểm bất thường.
    Những tin nhắn trong điện thoại...là tin nhắn nàng hồi âm cho chị, sau một hôm chị gặp nạn.
    Đã được đọc rồi.
    ...............
    Dương Anh thấy đầu óc choáng váng. Chị.... có phải là chị đọc hay không? Nhưng đêm đó gặp nạn, cảnh sát kết luận toàn bộ hành khách chết ngay lúc đó rồi, sao chị có thể đọc được tin nhắn mà nàng gửi vào sáng hôm sau được chứ?

    Nghi hoặc không thể giải đáp, Dương Anh loay hoay trong phòng cả buổi, nàng thấy màn đêm đang dần buông xuống, cảm giác sợ hãi càng tăng. Nàng có nên... bỏ chạy khỏi căn phòng này? Nhưng...chị là người yêu của nàng mà. Sao nàng... có thể sợ chị được. Chị nếu xuất hiện, chắc chắn sẽ yêu thương nàng thôi, không có gì xảy ra, chị không làm gì bất lợi cho nàng, chị rất cưng chiều nàng. Phải, không sợ. Nàng không sợ chị.

    Cốc cốc.....

    Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, suýt nữa là gõ mất luôn hồn vía của Dương Anh. Là....ai? Bà chủ nhà?
    Dương Anh run run mở cửa. Tim nàng như ngừng đập khi thấy người đứng trước mặt mình.

    - Chị...chị .... – Dương Anh thấy mắt mình nhòe đi.
    - Giám đốc Dương, em bình tĩnh, là tôi – Phương Nguyên liền đỡ lấy cơ thể sắp ngã của Dương Anh – Không phải sợ, yên tâm, là tôi.

    Hôm trước đến đây, Phương Nguyên trong lúc xem lại album cũ, trong lúc vội vã cất vào lại, đã để quên luôn điện thoại trong đó. Về công ty chị mới nhận ra. Dù 3 năm qua không sử dụng để gọi cho ai, nhưng chị vẫn luôn nạp thêm tiền để bảo lưu số. Trong chiếc điện thoại ấy là tất cả tin nhắn yêu thương giữa chị và nàng suốt 3 năm trời yêu nhau.

    Chị không ngờ hôm nay nàng lại đến đây, nếu như vậy, chắc nàng đã nhìn thấy chiếc điện thoại đó rồi.

    Phương Nguyên nhớ lại lúc chị trọng sinh, tỉnh dậy với điện thoại của mình ở kiếp trước, chị cũng rất đau đầu và khó hiểu. Rõ ràng lúc gặp nạn, điện thoại bị một vết nứt chạy dài từ trên xuống, giờ lại hoàn toàn lành lặn như mới.

    - Chị... chị là ai? – Dương Anh gương mặt trắng bệch, nàng thật sự thở không nổi nữa.
    - Tôi là Phương Nguyên, em bình tĩnh, hít thở vào – Phương Nguyên nới lỏng vòng tay và xoa trên lưng Dương Anh. Được bàn tay ấm áp ấy xoa dịu, Dương Anh dần bình tĩnh.
    - Chị.... sao chị biết em ở đây? – Nàng lắp bắp hỏi.
    - Tôi....tôi đến công ty nhưng không thấy em, lại có việc gấp, tôi hỏi cấp dưới của em thì họ nói chiều hôm nay em không được khỏe nên về sớm.
    - Nhưng sao chị biết em ở đây?
    - Xin lỗi, thật tình thì, trước khi hợp tác với công ty em, tôi có tra một ít tư liệu về em,...lúc nãy tôi có đến nhà em nhưng ko không có em ở đó. Nên tôi nghĩ em đến căn phòng này.

    Lời giải thích của Phương Nguyên đầy sơ hở, nhưng lúc này, Dương Anh thật sự không còn đủ sáng suốt để phân tích nữa. Dù sao, sự xuất hiện của Phương Nguyên vào thời điểm này như một cọng rơm cứu mạng.

    - Chúng ta đi ăn tối rồi nói chuyện tiếp nghen? Tôi đói bụng quá. – Phương Nguyên chuyển đề tài.
    - Vâng.... em cũng đói bụng quá, ta đi liền đi.- Dương Anh vội tắt cầu dao, khóa cửa phòng, nhưng tay nàng run run nên khóa mấy lần không xong.
    - Để tôi giúp em – Phương Nguyên với tay bóp ổ khóa rồi rút chìa khóa ra, động tác thuần thục như đây là ổ khóa nhà mình.

    ***
    Được mệnh danh là “Nhà hàng trên mây”, EON Restaurant tại tầng 51 của tòa nhà Bitexco là nơi hoàn hảo để ngắm toàn cảnh thành phố.

    Khi Dương Anh bước vào, nàng rất ngạc nhiên khi thấy Phương tổng chọn đúng ngay vị trí mà nàng và Lê Nguyên hay ngồi khi xưa. Một góc nhìn ngay khung cửa kính hướng thẳng ra sông Sài Gòn, đây là vị trí tuyệt vời để ngắm nhìn thành phố Sài Gòn về đêm, những ánh điện lung linh đầy sắc màu trên các con đường, những tòa nhà lên đèn rực rỡ. Phía ven cầu Sài Gòn, tựa hồ như một dải lụa lấp lánh kim cương, những tòa nhà tỏa ánh hòa quang nhấp nhô cùng sóng nước, tạo nên những điểm nhấn đẹp đẽ mà không nơi nào có được.

    Không gian âm nhạc deep house huyền bí càng làm cho Dương Anh như rơi vào cõi mộng. Người ngồi đối diện nàng, chị là ai?

    - Em ăn gì, giám đốc Dương – Phương Nguyên nhìn vào menu – Như mọi khi nhé? Cơm xào hải sản, thịt bò xào đậu rồng, canh gà nấu bông cải xanh...
    Dương Anh ngẩn người nhìn Phương Nguyên gọi món. Như mọi khi? Nàng với Phương tổng thường đến đây dùng bữa hay sao?
    - Kỳ thật, tôi có xem chút tư liệu về em, nên biết được em thường gọi những món này.

    Tư liệu? Chuyện riêng tư như vậy giữa Dương Anh và Lê Nguyên, cũng có người đi điều tra và ghi vào tư liệu hay sao?

    Toàn những món nàng thích, nhưng Dương Anh nuốt không vô. Ở trong lòng nàng có gì đó nghèn nghẹn. Nàng cố gắng ăn một ít để không thất lễ. Mà ngồi đối diện nàng, Phương tổng kia cũng không ăn gì. Chị cũng không ngắm cảnh đẹp ngoài khung cửa. Ánh mắt chị chưa bao giờ rời khỏi nàng.

    - Phương tổng, xem ra chị biết mọi thứ về em. Còn em, em không biết gì về chị, thậm chí em còn không biết chị là ai. – Dương Anh nói và nhìn sâu vào mắt Phương Nguyên.
    - Chị là ai, không phải em vừa mới gọi tên chị hay sao?
    - Em cũng không chắc về điều đó. Chị đột nhiên xuất hiện và đối tốt với em như vậy, làm cho em phải giật mình. Em cảm thấy là chúng ta đã quen biết rất lâu rồi. Nhưng nhân sinh 21 năm qua của em, thật sự không nhớ được đã gặp chị ở đâu.
    - Ồ, vậy em thử uống một chút rượu này xem? Có thể khi uống say, em tự nhiên sẽ nhớ ra. Như vậy sáng mai, chị không cần phải thay ga trải giường mới nữa.

    Người bồi rót một ly rượu đỏ cho Dương Anh. Nàng chưa uống nhưng mặt cũng đỏ bừng rồi. Thì ra... ngày hôm ấy...Nhưng mà, vì sao lại trùng hợp đến như vậy. Hai người uống say và xảy ra chuyện tình một đêm trong truyền thuyết ư? Chị vì như vậy mới để ý đến nàng. Chị vì như vậy mới đối xử tốt với nàng. Chị âm thầm mua hơn 50% cổ phần công ty Hoàng Kim, lại cho người đưa những tin tức có lợi cho Hoàng Kim, mục đích chỉ là nâng giá trị cho công ty nàng. Chị lại mang đến cho nàng một hợp đồng tốt đến như vậy. Chị quan tâm và làm mọi thứ vì nàng... chỉ vì chuyện ngày hôm ấy hay sao? Vì lần đầu tiên, chị trao cho nàng. Chị là thật lòng yêu thích nàng?

    Một người sống nghiêm cẩn như chị, lại dễ dàng trao tất cả cho nàng hay sao?

    Tất cả hình ảnh đêm hôm ấy, chầm chậm chầm chậm ùa về. Trí nhớ của Dương Anh giờ đây tốt đến không ngờ: đêm ấy nàng gần như là cưỡng đoạt chị. Nàng hiểu lầm chị là Lê Nguyên, cho nên mới cuồng nhiệt đến như vậy. Nàng nhớ khi nàng đi vào chị, chị nhíu mày rất thống khổ, có phải là rất đau không? Nàng thật là muốn chị đến 7,8 lần...Càng nghĩ Dương Anh càng loạn, nàng chỉ muốn chui xuống đất trốn ngay lập tức. Tiếc thay, đây là tầng 51, không có chỗ chui. Nàng uống liền mấy ly rượu đỏ, đầu cúi gầm không dám ngẩng mặt nhìn Phương tổng.

    Tất cả biểu hiện của nàng, Phương Nguyên thu vào đáy mắt. Lâu rồi không thấy bảo bối nhà chị e thẹn đến như vậy. Thật đáng yêu. Chị mà có khả năng dịch chuyển không gian, liền đem nàng lăn giường.

    Tửu lượng kém, nên sau khi uống đến ly thứ 5,6 gì đó, Dương Anh đã thấy đầu váng mắt hoa. Nàng ước gì được ngủ một giấc, không phiền muộn, không âu lo. Sáng dậy lại nhìn thấy người mình yêu mến ở trong lòng. Rồi tất cả chỉ là một cơn ác mộng thật dài của nàng, chị vẫn bên cạnh, chưa bao giờ rời đi. Và rồi, Dương Anh ngủ thật. Nàng cảm giác được ai đó ân cần ôm vào lòng, noãn hương ấm áp khiến nàng không muốn tỉnh dậy nữa.

    Phương Nguyên không biết mình lấy sức lực ở đâu ra để lần thứ hai, ẵm bảo bối vào thang máy, lên xe và về nhà. Chắc là sức lực ở cả hai kiếp đều đem ra dùng hết luôn rồi. Nàng thấp hơn chị một chút, nhưng lại nặng cân hơn chị. Có điều, khi say nàng rất ngoan. Nàng vùi đầu vào lòng chị và ngủ say như một cô mèo nhỏ.

    Dương Anh trong vô thức thấy mình được đặt lên giường êm nệm ấm. Rồi có một đôi tay quen thuộc đang mát-xa da đầu và hai bên thái dương cho nàng, cảm giác rất dễ chịu và thoải mái. Tiếp theo, có người đút cho nàng từng muỗng trà gừng, có vị mật ong ngọt ngào ấm áp, khiến nàng dần tỉnh táo.

    Khi Dương Anh mở mắt ra, nàng lờ mờ nhìn thấy Phương Nguyên mặc áo choàng tắm, đang ngồi sấy tóc trước gương. Chị có mái tóc suôn dài thẳng mượt đến ngang lưng, sợi tóc mềm, sờ vào cảm giác rất thích.

    Nàng vừa nghĩ vậy thì đã thấy chân mình đi đến bên chị. Nàng từ phía sau ôm lấy chị, tay vuốt lên những sợi tóc mềm. Hơi thở của nàng phả vào gáy chị nóng hổi.

    - Ngoan, Tiểu Anh, tóc chị còn ướt – Phương Nguyên nói nhưng không có ý rời khỏi vòng tay của người phía sau.
    - Chị là ai mà gọi em là Tiểu Anh? – Nàng cầm một lọn tóc của chị thoải mái ngửi, đôi mắt lim dim – Em thích hương dầu gội này, thơm dịu nhẹ và quyến rũ, như hương vị của chị.
    - Em thật không biết chị là ai sao? – Phương Nguyên đặt máy sấy tóc xuống bàn, chị cầm lấy bàn tay Dương Anh và áp lên gương mặt mình – Nhưng lại biết hương vị của chị?
    - Lý trí em không biết chị là ai - Dương Anh khẽ miết những ngón tay lên bờ môi của Phương Nguyên – Nhưng trái tim em nhận ra chị.

    Vậy thì, đêm nay....chúng ta hãy để trái tim mình dẫn dắt. Đừng quan tâm bản thân mình là ai nữa, đó là việc của lý trí.

    Đèn ngủ được tắt đi, bóng tối bao trùm. Mắt không thể nhìn thấy đối phương, nhưng cơ thể lại tìm thấy nhau. Thoát khỏi sự ràng buột của áo quần, tinh khiết và tự nhiên, hai cơ thể nóng rực ngay lập tức quấn lấy nhau, lưỡi nàng chui vào khoang miệng ướt át của chị và nhẹ nhàng ma sát, rồi môi nàng run run hôn lên khắp cơ thể chị, khác với đêm trước say mềm, lần này nàng hoàn toàn thanh tỉnh để nhận ra, hương vị của chị ngọt ngào đến vậy. Khi ngón tay nàng đi vào vùng ấm áp đó, chị liền siết chặt lấy nàng.

    - Ngoan, chị thả lỏng....em không cử động được – Dương Anh thì thầm và đưa chiếc lưỡi nóng rực liếm lên vành tai Phương Nguyên.
    - Tiểu Anh, em đợi một chút... – Phương Nguyên căng thẳng nói.
    - Không có việc gì, chị thả lỏng... em sẽ không làm chị đau, đừng sợ...- Dương Anh liền đưa ngón tay vào sâu hơn. Nàng chạm đến một phím mềm mại bên trong.

    Ngón tay Dương Anh ra vào nhịp nhàng, dòng suối nhỏ từng giọt, từng giọt chảy xuống ga giường trắng muốt. Lông mày Phương Nguyên dần giãn ra, người chị cũng trở nên mềm mại, không còn căng thẳng nữa. Chị thở dốc, hàng mi dài khẽ rung, đôi mắt xinh đẹp nhắm hờ thỏa mãn. Chị vòng tay kéo nàng gần hơn nữa và hôn khắp gương mặt nàng.

    Chân của nàng trơn nhẵn cọ vào chân chị, chị nhận ra nơi đó của nàng ướt đẫm. Đợi sau khi nàng lấy ngón tay ra, chị liền vùng dậy đặt nàng ở dưới thân. Rồi chị với tay bật sáng đèn giường. Ánh mắt nàng tròn xoe ngạc nhiên nhìn chị.

    Chị nhẹ nhàng vùi đầu vào giữa hai chân nàng, khẽ đưa đầu lưỡi liếm láp nơi đó, như một cô mèo nhỏ đang liếm từng giọt sữa. Chị bắt đầu nghe tiếng nàng rên rỉ nhẹ.
    Nàng kéo chị lên và ôm hôn chị nồng nhiệt. Ngón tay chị đặt nơi đó của nàng, lúng túng không biết làm sao. Chị thật sự... sợ làm nàng đau.

    - Hay để chị tiếp tục xuống.... chị sợ làm em đau – Phương Nguyên ngượng ngùng nói.
    - Ngoan, để em giúp chị -
    Như dĩ vãng, Dương Anh lại cầm tay của Phương Nguyên và dắt chị đi vào. Nàng cảm thấy chị căng thẳng đến mức ra một lưng mồ hôi.
    - Đừng sợ... Chị cử động đi, như lúc chị đàn... phải, như vậy đấy....

    Phương Nguyên lo lắng đến mức muốn bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng nhìn thấy Dương Anh đôi mắt lim dim thỏa mãn, chị liền cố gắng hoạt động trong đầm nước ấy thêm một lúc.

    Nằm trên thật là mệt nhọc. Phương Nguyên vừa ở trên chưa đầy 5 phút đã cảm thấy mệt chưa từng thấy, vậy mà sao Tiểu Anh có thể nằm trên cả đêm mà vẫn sức lực dồi dào? Có liên quan đến tuổi tác không nhỉ, dù sao mình cũng hơn em ấy 7 tuổi.

    Phương Nguyên cảm thấy hơi buồn ngủ, chị ngã đầu vào vai Dương Anh. Em ấy liền trở mình đặt chị ở dưới thân.
    Đúng là tuổi trẻ tài cao.
    Mà đêm nay cũng sẽ qua nhanh thôi.

    Sửa lần cuối bởi YThan; 01-19-17 lúc 03:12 PM.
    YThan Tài sản


  16. The Following User Says Thank You to YThan For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •