+ Trả lời chủ đề
Trang 1 của 4 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 38

Chủ đề: Nữ Quan - Minh Dã

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596

    Nữ Quan - Minh Dã



    Văn án
    Tên truyện: Nữ Quan 女冠 (gl)
    Tác giả: Minh Dã 明也
    Khi Hồ yêu tu tiên gặp phải lò cao cấp, đường tắt, đi hay không đi?
    Nội dung nhãn hiệu: Tình hữu độc chung, thất vọng mất mát.
    Nhân vật chính: Niên Hữu Ngư, Trữ Dĩ Tầm.
    Cái khác: Song tu.


    Sửa lần cuối bởi An Cella; 04-02-17 lúc 09:57 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  2. The Following 25 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596
    Chương 1

    Mời Đọc (Click Here) :

    Bởi vì phong tục nữ tử không đội mũ, chỉ có nữ đạo sĩ có mũ, tên cổ xưa gọi là Nữ Quan.

    Niên Hữu Ngư từ nhỏ theo sư phụ ở Am rách lớn lên, sư phó Niên Niên Ngư của nàng chính là một đạo sĩ, pháp lực mảnh vụn, mặc dù là mảnh vụn, nhưng vẫn có một chút xíu pháp lực, thế nhưng chút pháp lực ấy chỉ đủ thu thập tiểu quỷ không lợi hại, làm một chút cúng bái hành lễ, kiếm vài đồng tiền uống rượu.

    Lúc trước Niên Hữu Ngư còn ở trong tả lót thì bị người vứt bỏ trước cửa am rách, năm ấy xác suất nữ hài bị vứt bỏ không nhiều, tuy nhiên người bình thường sẽ chọn nhà tốt, nhưng đây là trước cửa am rách, đúng là số ít...

    Niên Niên Ngư mắng nửa ngày, cuối cùng đem nữ hài đang khóc phiền chết nàng nhặt trở vào, đút nước cơm, nếu không đút rượu gạo, không nghĩ tới nữ hài này dễ nuôi, không nói tới nuôi tốt xấu, còn nuôi vô cùng khỏe mạnh, bất quá từ nhỏ cùng sư phó giống nhau đều nghiện rượu. Người mặc tiểu đạo bào rách rưới, theo Niên Niên Ngư đi khắp nơi làm lễ cúng, học được chút pháp lực, năng lực pháp lực cũng giống như sư phó của nàng, là cấp bậc mảnh vụn.

    Gặp phải quỷ lợi hại chạy so với ai khác còn nhanh hơn, bất quá cùng Niên Niên Ngư giống nhau, có miệng lưỡi, ba phần dựa vào thực lực, bảy phần dựa vào lừa bịp, sau khi Niên Niên Ngư mất, miễn cưỡng có thể lăn lộn cuộc sống.

    Giống bây giờ Niên Hữu Ngư làm xong cúng bái hành lễ, nhận năm mươi đồng tiền sau đó mua bầu rượu, thu dọn kiếm gỗ cùng pháp khí của mình, rồi hướng hàng thịt đi tới, nàng dự định mua nửa cân thịt ba chỉ mang về trong am thưởng chính mình. Mua xong thịt ba chỉ, ôm rượu ngon ông chủ đưa, Niên Hữu Ngư nhanh chóng trở về am rách, trở lại am rách đốt nhanh cho sư phó, nàng rửa tay xong đốt một cây nhang. Dù sao nàng chỉ là một nữ đạo cô nghèo kiết xác, vì tiết kiệm tiền mua nhang, nàng từ trước đến nay đều thắp chỉ một cây. Vì thế sư phó của nàng báo mộng nói nàng đốt thêm vài cây, nhưng Niên Hữu Ngư cảm giác mình không vắt ra được tiền dư để mua nhang.

    "Sư phụ a, hôm nay có rượu để cho ngươi uống trước." Niên Hữu Ngư nói xong đem rượu cùng nửa cân thịt ba chỉ đã nấu đặt trên bàn thờ rách, sau đó chuẩn bị đi hậu viện nấu nước nóng tắm, tuy Niên Hữu Ngư được đạo sĩ nuôi không giống cô nương bình thường, thế nhưng a!, rất thích sạch sẽ điểm ấy lại là tính nết cô nương.

    Kỳ thực Niên Hữu Ngư ngũ quan thanh tú, khuôn mặt xinh đẹp, có vài phần dáng vẻ tiên phong đạo cốt*, chỉ là sư phó của nàng nói vì để cho bản thân bộ dạng cao thâm, cần phải mặc lôi thôi giống như sư phó của nàng. Vì vậy nàng luôn luôn nghe sư phó, mỗi lần xuất môn đều cố ý ăn diện một chút, trở lại trong miếu, Niên Hữu Ngư đều tắm rửa thật sạch.

    (Tiên phong đạo cốt: là cốt cách, phong thái của tiên; vẻ đẹp và phẩm cách cao thượng của người không vướng những điều trần tục)

    Bất quá lần này tắm Niên Hữu Ngư thực sự nhận được kinh hách lớn, nàng đang tắm rửa đến hài lòng, đột nhiên một vật thể trắng như tuyết hồ ly chín đuôi xông vào, thật sự có chín cái đuôi, Niên Hữu Ngư nghiêm túc đếm, "Núi Thanh Khâu, trong núi có một loài thú, hình dạng nó như hồ ly mà chín đuôi" Niên Hữu Ngư lập tức nghĩ tới trong "Sơn Hải Kinh" diễn tả, nàng còn tưởng rằng chỉ là truyền thuyết, không nghĩ tới hôm nay nàng được nhìn thấy. Đáng sợ hơn, con hồ ly kia rõ ràng có linh tính, cảm giác mình đang bị đếm số lượng, quay đầu nhìn kỹ Niên Hữu Ngư. Niên Hữu Ngư làm nữ đạo sĩ có một chút pháp lực, nàng đương nhiên biết rõ, trên đời này có yêu quái, chỉ là bình thường nàng cùng tiếp xúc với tiểu quỷ tương đối nhiều, hầu như chưa từng đụng tới yêu quái, lần này gặp yêu quái lợi hại, làm nàng sợ hãi không ít, hơn nữa nàng chỉ biết hồ ly cao thâm, căn bản không biết cao thâm bao nhiêu. Nàng nhanh chóng mặc y phục, đối với thân thể mình bại lộ trong lòng xấu hổ mặc dù chỉ một chút, thế nhưng phải chừng mực, sư phó của nàng căn bản không dạy lễ nghĩa liêm sỉ, sau đó cùng ngưởi phàm tục giao tiếp, mặc dù biết một ... hai ...., thế nhưng nàng và sư phụ giống nhau cố chấp, không đem phàm tục để vào mắt.

    "Cô nãi nãi...." Niên Hữu Ngư biểu tình nịnh nọt, đối với đạo pháp cao hơn chính mình còn không biết gấp bao nhiêu lần, Niên Hữu Ngư rất thức thời.

    Trữ Dĩ Tầm liếc nhìn nữ đạo sĩ mười sáu mười bảy tuổi, mi thanh mục tú, răng trắng môi hồng, diện mạo sáng loáng, da thịt nhẵn nhụi, giọng nói trong trẻo, còn là lò chi lương khí, trên người hiện lên linh khí dồi dào, điều này làm cho con mắt Trữ Dĩ Tầm sáng ngời. Trữ Dĩ Tầm cảm thấy có được thần khí này, nàng có thể khôi phục rất nhanh nguyên khí, lão hòa thượng đáng chết kia độ kiếp chi tế đánh lên chính mình, làm chính mình bị thương nặng, còn theo đuổi không bỏ, hiện tại quan trọng nhất vượt qua tình huống này, mắt thấy lão hòa thượng kia sắp đuổi tới, Trữ Dĩ Tầm dưới tình thế cấp bách hóa thành một đoàn sương trắng chui vào trong đạo bào rộng lớn của Niên Hữu Ngư.

    "Người đâu?" Không đúng, yêu quái đâu? Niên Hữu Ngư không phản ứng kịp đây là chuyện gì, chỉ thấy cửu vĩ hồ hướng ống tay áo của mình, sau đó tiêu thất, Niên Hữu Ngư kéo tay áo tìm kiếm, vừa rồi y phục mặc gấp, bên trong căn bản không mặc trung y, ngoại trừ tay áo, chính là cánh tay trắng nõn của mình, nơi nào thấy được con cửu vĩ hồ kia. Bị xem là một chuyện, bị cửu vĩ hồ dính vào trên người lại là một chuyện khác, Niên Hữu Ngư suy nghĩ có nên cỡi đạo bào ra thay một bộ y phục khác không, dù sao nghèo kiết xác như nàng cũng chỉ có hai bộ đạo bào, nàng đang còn do dự, lúc này một lão hòa thượng râu bạc chạy vọt vào.

    "Ngươi có thấy một con cửu vĩ hồ yêu nghiệt chui vào đây không?" Lão hòa thượng hỏi, vẻ mặt trong lúc này có cảm giác lạnh lùng.

    Niên Hữu Ngư lắc đầu, lão hòa thượng có thể làm tổn thương yêu hồ, pháp lực khẳng định rất lợi hại, không biết vì sao, Niên Hữu Ngư theo bản năng lắc đầu, quên đi, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, cứu yêu chắc là có công đức a!.

    "Yêu hồ bị lão tăng đánh bị thương nặng, không thể trốn lâu, nhất định là ở phụ cận đây, nếu như thí chủ có thấy, cần phải nói cho lão tăng, yêu nghiệt này bản chất dâm tà giả dối, thường bắt người hút tinh khí làm thức ăn, lão tăng muốn thu thập yêu nghiệt này!" Lão hòa thượng nghiêm mặt nói, lão hòa thượng đã thu thập vô số yêu quái, chỉ một số ít có thể chạy trốn từ lòng bàn tay hắn, chỉ là yêu khí này đến trong am thì mất dấu, làm lão hòa thượng không thể nào tìm được. Lão hòa thượng vốn hoài nghi nữ đạo sĩ này là yêu hồ biến hóa, chỉ là nữ đạo sĩ tuy rằng pháp lực kém, thế nhưng cũng là người tu đạo, hơn nữa tư chất thật tốt, chẳng biết tại sao pháp lực lại bình thường như vậy. Lão hòa thượng nói bình thường coi như khách khí, tư chất như vậy pháp lực như vậy, rõ ràng không cân đối, đáng tiếc đây là người tu đạo, mà không phải người tu Phật, nếu không... Lão hòa thượng muốn thu làm đồ đệ.

    Niên Hữu Ngư bị lão hòa thượng nói như vậy, đối với cửu vĩ hồ trong lòng có chút kiêng kỵ, nàng đang muốn mở miệng, cảm giác vị trí trái tim của chính mình có chút đau đớn, nàng biết nhất định là cửu vĩ hồ uy hiếp, nàng có dự cảm, mình nếu dám tiết lộ hành tung cửu vĩ hồ, cửu vĩ hồ nhất định phải làm cho bản thân mình lập tức chết rất thảm.

    "Tiểu đạo luôn ở chỗ này, chưa từng thấy qua yêu hồ, nhất định là hướng nơi khác chạy thoát" Niên Hữu Ngư lương tâm che giấu nói, trong lòng vô cùng thấp thỏm, không biết yêu hồ có báo ân không, hay lấy oán trả ơn đâu?

    Lão hòa thượng hồ nghi nhìn về phía Niên Hữu Ngư, hắn rõ ràng thấy yêu hồ chui vào trong am, nhưng thấy Niên Hữu Ngư không giống như nói dối, lại càng không như bị trúng yêu pháp, hơn nữa khí tức yêu hồ thực sự hoàn toàn không có.

    "Ta hận không thể có sức lực giúp đại sư trừ yêu, pháp lực bình thường không thể làm gì." Niên Hữu Ngư nói xong dáng vẻ oán giận mãnh liệt.

    Lão hòa thượng gật đầu, nữ đạo sĩ này pháp lực quả thực không được, đừng nói trừ yêu, chỉ cần gặp quỷ lợi hại đều không trừ được, lúc này mới tin lời Niên Hữu Ngư, xoay người tiếp tục đuổi theo yêu hồ, chỉ là vừa xoay người lập tức quay đầu lại, làm cho Niên Hữu Ngư hoảng sợ, cho rằng mình không có lừa gạt lão hòa thượng.

    "Phật đạo vốn có chỗ giống nhau, ngươi và ta gặp nhau là hữu duyên, quyển kinh thư này tặng cho ngươi, lấy tiềm chất của ngươi, nếu chăm chỉ tu luyện, sau này pháp lực chắc chắn tiến rất xa." Lão hòa thượng từ trong lòng ngực lấy ra một quyển kinh thư cũ nát đưa cho Niên Hữu Ngư.

    Có tiện nghi không chiếm thì không phải là Niên Hữu Ngư rồi, Niên Hữu Ngư lập tức tiếp nhận sách rách nát kia, nàng ước mơ chính mình biến thành dáng vẻ đắc đạo cao thâm.

    "Cảm tạ đại sư tặng cho, tiểu đạo sẽ không phụ kỳ vọng, ngày đêm chăm chỉ tu luyện." Niên Hữu Ngư lập tức đem kinh thư cất vào trong ngực, chỉ là kinh thư mới vừa vào trong, nàng cảm giác có ngọn gió trong ngực mình vọt đi xuống, chạy đến bên đùi nàng, cửu vĩ hồ không phải mới vừa trốn ở trước ngực mình sao, hiện tại chạy xuống bắp đùi mình, nghĩ tới đây, sắc mặt Niên Hữu Ngư trở nên ửng đỏ.

    "Vừa nghĩ tới bản thân có thể biến thành người giống như đại sư lợi hại như vậy, ta thực sự quá kích động." Niên Hữu Ngư sợ mình bị lão hòa thượng nhìn ra điều gì, lập tức giải thích, kỳ thực Niên Hữu Ngư quả thực rất kích động, nàng có dự cảm thứ lão hòa thượng cho mình nhất định là bảo bối.

    Lão hòa thượng nhìn dáng vẻ Niên Hữu Ngư ước mơ chính mình thay đổi thành anh hùng thế tục, không hề giống người tu đạo nội liễm, nhíu mày, đoán chừng có chút hối hận đem kinh thư cho nàng, lão hòa thượng không phản ứng Niên Hữu Ngư, trong nháy mắt biến mất ở trước mắt Niên Hữu Ngư.

    Quả nhiên là đạo hạnh cao thâm, Niên Hữu Ngư vô cùng bội phục nghĩ, sau đó nhớ tới trên người mình còn cửu vĩ hồ đang trốn.

    "Cái kia... Lão hòa thượng đi rồi, ngươi có thể hiện ra..." Niên Hữu Ngư hướng về phía không khí nói.

    "Ngươi đem kinh thư đốt đi, được để trên người." Rõ ràng không có âm thanh, Niên Hữu Ngư vẫn nghe được là lời cảnh cáo nghiêm nghị.

    Niên Hữu Ngư ngoan ngoãn đem kinh thư lấy ra, nàng đương nhiên luyến tiếc đốt đi, liền đem kinh thư nhét vào trong hốc tường am rách của chính mình, không có biện pháp am rách quá tồi tàn, khắp nơi là có thể giấu đồ trong hốc tường.

    "Kinh thư ném rồi, ngươi bây giờ có thể ra sao?" Niên Hữu Ngư hỏi.

    Nhưng là hỏi hồi lâu, không có đáp lại, Niên Hữu Ngư hỏi lần nữa, vẫn không có người đáp lại, Niên Hữu Ngư cho rằng con cửu vĩ hồ kia đã rời đi. Nàng sờ soạng chính mình, phát hiện cái bụng đột nhiên cực kỳ đói, cảm giác đói đến độ có thể nuốt vào một con gà rồi, cơn đói này tới quá khó hiểu a!.

    Niên Hữu Ngư nhớ tới mình đặt trên bàn thờ rượu cùng thịt ba chị, nhanh chóng lấy xuống ăn, sau khi ăn xong cảm giác cái bụng vẫn đói, cảm giác ăn no căng bụng không có, vì thoát khỏi trạng thái đói bụng, nàng không thể không đi thùng đựng gạo lấy gạo đem ra nấu. Nàng nấu ba chén lớn, nàng nghĩ buổi tối không cần đốt lửa, buổi tối ăn cơm nắm là được rồi, nhưng ai ngờ nàng lại đem phần buổi tối đều ăn hết, mới miễn cưỡng có cảm giác no căng bụng. Ngày hôm nay sức ăn lớn quá rồi đó, đột nhiên sức ăn lớn như vậy, sau này nuôi không nổi bản thân, nàng đã hoàn toàn đem cửu vĩ hồ cùng cuốn kinh thư kia ném ra sau ót.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-01-17 lúc 06:07 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  4. The Following 80 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596
    Chương 2

    Mời Đọc (Click Here) :

    Nếu như là lúc trước thỉnh thoảng lượng cơm ăn bất thường, lúc sau Niên Hữu Ngư ba ngày liên tiếp ở trạng thái đói bụng lượng cơm ăn còn lại làm cho nàng muốn khóc, nhìn thùng đựng gạo vốn còn thật nhiều gạo, hiện giờ chỉ có một muôi, Niên Hữu Ngư nhìn chằm chằm chỉ còn lại có một muôi, nhìn chòng chọc đã nửa giờ, sau đó chấp nhận đem muôi gạo cuối cùng bỏ vào trong nồi nấu, sau đó đổ thật nhiều nước, không đủ khả năng nấu cơm, chỉ có thể nấu cháo.

    Sự tình xảy ra khác thường tức là có quỷ, dường như từ ngày cửu vĩ hồ cùng lão hòa thượng xuất hiện trở đi, sức ăn của nàng trở nên khác thường như vậy.

    "Cô nãi nãi vẫn còn ở đây sao?" Niên Hữu Ngư thận trọng hướng về phía không khí hỏi, mỗi lần đều không được đáp lại, làm nàng cho rằng cửu vĩ hồ sớm rời đi rồi, nhưng Niên Hữu Ngư không hy vọng cửu vĩ hồ cứ như vậy không chịu trách nhiệm mà rời đi, ít nhất phải làm sức ăn của mình trở lại bình thường mới được.

    Bởi vì không được đáp lại, Niên Hữu Ngư lấy lọ bị mẻ của bản thân đặt ở dưới giường rách, đếm tiền ở bên trong, bởi vì rượu đối với người dân bình thường xem như một nửa đồ xa xỉ rồi, nàng và sư phụ nghiện rượu giống nhau, quanh năm đều mua rượu, cho nên hầu hết tiền kiếm được bằng làm lễ cúng đều cầm đi mua rượu, vì vậy tiền để dành cộng lại chỉ có ba lượng bạc trắng thêm 1030 tiền bằng đồng, quá nghèo mà.

    Niên Hữu Ngư vạn phần không muốn cầm một ít đi ra, chuẩn bị xuống núi khiêng một bao gạo trở về, chỉ là khi xuống núi Niên Hữu Ngư vẫn không nhịn được nghiện rượu, không kiềm hãm được quẹo vào quán rượu, mua rượu uống ừng ực, chờ uống rượu cho thỏa mãn đã ngà ngà say nhưng vẫn còn sót lại một chút lý trí, nàng đem tiền còn lại mua gạo, sau đó chậm rãi đi trở về.

    Trở lại Am rách, Niên Hữu Ngư trực tiếp thả chính mình xuống giường rách, trực tiếp ngủ như chết.

    Niên Hữu Ngư là bị đói nên tỉnh và nghẹn tỉnh, nàng chỉ uống rượu cùng cháo loãng, bụng đều là nước, Niên Hữu Ngư không có hình tượng hướng nhà vệ sinh chạy, hoàn toàn bỏ qua trong phòng đột nhiên xuất hiện một nữ tử.

    Niên Hữu Ngư từ nhà vệ sinh trở lại, lúc này mới phát hiện trong phòng mình có thêm một nữ nhân, Niên Hữu Ngư trợn tròn mắt mà nhìn, nàng chưa từng thấy qua nữ nhân xinh đẹp như vậy, dung mạo kia quả thực không phải đơn giản dùng hai từ kinh diễm là có thể hình dung, cảm giác hai mắt nhìn nhiều và ngay cả hồn phách đều sẽ bị nàng hút đi, Niên Hữu Ngư từ khi sinh ra rồi bắt đầu làm đạo sĩ trực giác đây không phải là dung mạo người bình thường, hiển nhiên rất có thể là yêu nữ, Niên Hữu Ngư nhớ tới cửu vĩ hồ mấy ngày trước, nữ nhân này không phải là hồ yêu a!?

    Trữ Dĩ Tầm ở trên người Niên Hữu Ngư ba ngày, thứ nhất trời sinh tính đa nghi cẩn thận nàng sợ lão hòa thượng còn quanh quẩn ở gần đây, cho nên không dám đi ra, thứ hai trên người đạo cô này ngược lại có chút linh khí, đúng lúc có thể hút linh khí của nàng, nhưng chỉ đơn thuần hút, căn bản mà nói trên người đạo cô này nàng hấp thu không bao nhiêu linh khí, tựu như một bình nước đầy, ngược lại không chảy ra hoàn toàn, chỉ có thể nhỏ một hay giọt, mà vô cùng cần thiết bổ sung linh khí, Trữ Dĩ Tầm nhìn Niên Hữu Ngư cảm thấy giận.

    "A, ngươi không phải đi rồi sao?" Lẽ nào con hồ yêu này vẫn luôn không đi sao? Vừa nghĩ hồ yêu ở trên người mình ba ngày, Niên Hữu Ngư cảm giác có điểm là lạ, mà con hồ yêu này không phải trốn trước ngực mà là trốn ở chân mình. Niên Hữu Ngư làm nữ đạo sĩ, nàng đối với hồ yêu cũng biết một hai, hồ yêu diện mạo xinh đẹp mà dâm tà. Bất quá hồ yêu này thoạt nhìn ngược lại không phải là bộ dạng dụ dỗ, hơn nữa sắc mặt đông lạnh, nhìn có phần bất khả xâm phạm.

    Hồ yêu trên người cảm giác mê hoặc đây là thiên tính*, bất quá Trữ Dĩ Tầm là yêu tu tiên, yêu tu tiên so với người tu tiên còn khó hơn, huống chi trời sinh tính hồ yêu dâm tà, tu tiên đã khó lại càng khó hơn. Hồ yêu tu yêu đạo với tất cả yêu khác đó là đường tắt, chỉ cần ở giường làm chuyện vui vẻ hút tinh khí của con người, hấp thu vào khoảng thời gian làm chuyện vui vẻ có thể tăng pháp lực, Trữ Dĩ Tầm hết lần này tới lần khác bỏ qua đường tắt này, lựa chọn con đường gian nan nhất. Nhưng hôm nay hơn một nghìn năm tu luyện gian khổ, bị lão hòa thượng chẳng phân biệt được thiện ác đánh bị thương nặng sau đó đạo hạnh hơn một nghìn năm suýt nữa bị đánh trở về nguyên hình, chỉ còn ba trăm năm, điều này làm cho Trữ Dĩ Tầm làm sao không hận. Hơn một nghìn năm gian khổ đảo mắt thành vô ích, Trữ Dĩ Tầm căn bản không nắm chắc chính mình có thể một lần nữa làm lại không.

    (thiên tính: tính trời sinh)

    Trữ Dĩ Tầm không trả lời Niên Hữu Ngư, chỉ lạnh lùng nhìn Niên Hữu Ngư, lúc này xuất hiện Niên Hữu Ngư đối với mình có sức dụ dỗ, dù sao cũng là lò cực kỳ hiếm thấy như vậy, chỉ cần cùng nàng song tu, tu yêu đạo, nàng bị phế tu vi rất nhanh khôi phục, thậm chí có thể cao hơn một tầng, kỳ thực Trữ Dĩ Tầm không biết chính mình vì sao có chấp niệm tu tiên, những hồ yêu khác xem con đường tu tiên chính là tự ngược kiềm nén bản tính, mà Trữ Dĩ Tầm đã gần như tự ngược kiên trì một ngàn năm. Bây giờ cổ chấp niệm này, vào thời khắc này đang bị dao động, thế nhưng chấp niệm trong lòng vượt lên tu yêu đạo.

    Niên Hữu Ngư bị nhìn mà mắc cở, sau đó ngậm miệng, nhìn chằm chằm hồ yêu, dung mạo xinh đẹp này đều không chân thật, khó trách mọi người đều thích cùng hồ yêu thông dâm, nếu mình là nam tử cũng muốn thử tư vị chết dưới hoa mẫu đơn thành quỷ cũng phong lưu. Sư phó Niên Hữu Ngư tuy chưa nói, thế nhưng trong đạo quán sách lưu lại không ít, đoán chừng là sư tổ lưu lại, Niên Hữu Ngư trong lúc rãnh rỗi sẽ lật sách xem, tỷ như Xích Hoàng truyền kỳ, có đọc qua đoạn chuyện phòng the, cho nên Niên Hữu Ngư không hề giống cô nương bình thường đối với chuyện này xấu hổ che che giấu giấu.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-01-17 lúc 06:07 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  6. The Following 42 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596
    Chương 3

    Mời Đọc (Click Here) :
    Đạo giáo coi trọng âm dương điều hòa, cho nên lúc này Niên Hữu Ngư tuy là nổi lên sắc tâm, thế nhưng còn chưa suy nghĩ tới phương diện nữ x nữ.

    Trữ Dĩ Tầm chuyên tâm tu luyện, tu tiên lâu như vậy, nếu thật sự buông tha tu tiên đi tu yêu, trong lòng hết sức không cam lòng, nghĩ bản thân bị phế mấy trăm năm đạo hạnh, trong lòng xung động muốn giết người, cho nên đương nhiên sẽ không cho Niên Hữu Ngư sắc mặt tốt xem, đặc biệt Niên Hữu Ngư đang dùng sắc dâm nhìn chính mình. Trữ Dĩ Tầm đương nhiên biết, yêu biến thành người đều cực kỳ xinh đẹp, đặc biệt hồ yêu, tu thành người, dung nhan càng thêm mị hoặc chúng sinh, đừng nói là nam tử chỉ cần liếc mắt thần hồn đều điên đảo, chính nữ tử nhìn lâu cũng không thể miễn dịch, mặc dù chính mình tu tiên nhiều năm, cảm giác yêu mị giảm đi không ít, nhưng không còn cách nào tiêu trừ triệt để. Mặc dù biết Niên Hữu Ngư là theo bản tính con người thế nhưng trong lòng Trữ Dĩ Tầm không khỏi sinh ra chán ghét.

    Niên Hữu Ngư thấy nàng không để ý tới chính mình, liền thôi, cảm thấy bụng lại đói, gần nhất bình thường nàng ở trạng thái đói bụng, cảm giác hiện tại có thể ăn hết một con bò.

    "Cái bụng của ta gần đây dễ dàng đói có liên quan tới ngươi sao?" Niên Hữu Ngư thận trọng hỏi, trực giác của nàng đối với cửu vĩ hồ này không phải yêu xấu, nhưng trong lòng vẫn có chút sợ.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn về phía Niên Hữu Ngư, vẻ mặt vẫn tươi cười rạng rỡ, khí sắc vô cùng tốt, dáng vẻ không hề giống người khác bị hút linh khí, ngược lại Niên Hữu Ngư thoạt nhìn so với trước kia linh khí càng nhiều. Chỉ có lò, mới có thể song tu nâng cao linh lực bản thân, nhưng người này bị hút linh khí, lẽ nào nàng bị hút xong có thể tự động bổ sung, sau đó so với trước kia sản sinh càng nhiều linh khí sao? Vì xác định điểm này, Trữ Dĩ Tầm hướng Niên Hữu Ngư vẫy tay.

    Niên Hữu Ngư thấy Trữ Dĩ Tầm hướng chính mình vẫy tay, nàng cảm giác trái tim tê dại, nàng thầm nghĩ, quả nhiên là hồ ly tinh, cảm giác hồn mình đều sắp bị mê hoặc, dù phía trước là bụi gai, Niên Hữu Ngư biết rằng chính mình không chút do dự đi về phía trước.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn Niên Hữu Ngư bộ dạng ngây ngốc, một chút định lực cũng không có, làm sao tu đạo, thua thiệt xuất thân đạo sĩ, Trữ Dĩ Tầm đối với Niên Hữu Ngư ghét bỏ nhiều thêm một phần, nàng cảm thấy Niên Hữu Ngư uổng phí hết tư chất tu đạo tốt. Trữ Dĩ Tầm thiên tư như vậy bỏ đường tắt tu yêu, chỉ có thể dựa vào chăm chỉ, chuyên cần có thể bổ khuyết, dựa vào nỗ lực hơn người khác gian khổ gấp đôi, mới cùng người khác tu yêu ngang hàng một ngàn năm đạo hạnh, cho nên nhìn thấy Niên Hữu Ngư có thiên tư hơn người, phẩm chất bình thường, đặc biệt dưới tình huống đạo hạnh chính mình bị phế hơn phân nửa, tâm lý Trữ Dĩ Tầm thăng bằng mới kỳ quái.

    Đương nhiên Niên Hữu Ngư đối với Trữ Dĩ Tầm trong lòng hoàn toàn không biết, nàng chỉ biểu hiện ra phản ứng người bình thường sở hữu mà thôi, nàng đối với mình yêu cầu hiển nhiên cùng sư phó của nàng giống nhau, chính là không có yêu cầu, nàng chỉ cảm thấy hồ ly tinh kia đến càng ngày càng gần, gần đến nổi Niên Hữu Ngư ngửi được hương vị hoa đào trên người Trữ Dĩ Tầm. Di, không phải nói hồ ly có mùi vị lẳng lơ sao, nhưng vì sao thơm như vậy đâu, chờ đã, mặt của nàng có phải đang nhích lại gần mình không, nàng muốn hôn mình? Nàng muốn câu dẫn mình? Niên Hữu Ngư cảm giác trái tim mình nhảy thình thịch cực nhanh, giống như da thịt ngay cả lỗ chân lông đều không có, lông mi lá liễu, đôi môi đỏ thẳm tươi đẹp ướt át đang hướng tới gần môi của mình, Niên Hữu Ngư có cảm giác không rõ mong đợi, lại có chút thấp thỏm bất an, nàng đột nhiên cảm thấy kỳ lạ lý giải trong tiểu thuyết thư sinh phong lưu đối với yêu quái xinh đẹp hướng tới lại không cảm giác sợ hãi, có thể mình là nữ a, nữ x nữ dường như không đúng, nàng chưa có xem qua yêu nữ câu dẫn nữ nhân a! Mặc kệ, đối với mỹ sắc phía trước này Niên Hữu Ngư rất nhanh đem những ý nghĩ này ném ra sau ót, chuyên tâm chờ đợi hồ yêu dựa vào chính mình càng ngày càng gần, nàng thậm chí có thể cảm giác được hơi thở như lan của hồ yêu.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn Niên Hữu Ngư bộ dạng háo sắc, nàng thật muốn cho Niên Hữu Ngư một chưởng bay đi, bất quá vì trên người Niên Hữu Ngư hút nhiều linh khí hơn, nàng lựa chọn phương thức miệng đối miệng. Thế nhưng đang đến gần sau đó ngoài ngoài ý muốn trên người Niên Hữu Ngư thở ra khí tức sạch sẽ lạ thường, thậm chí mang theo cảm giác mùi hương mê hoặc. Trong trí nhớ Trữ Dĩ Tầm, phàm nhân đa số có khí tức trên người rất đục ngầu, chỉ có số ít có hơi thở sạch sẽ như thế, nàng nhớ kỹ các tỷ muội của nàng nói qua, người như vậy trăm dặm có một, sẽ câu dẫn ra dục vọng nguyên thủy nhất, hút dục vọng, hoặc cùng thỏa sức chìm dục vọng. Chấp nhận tu vi tu tiên bị đánh mất không ít, Trữ Dĩ Tầm cảm giác trong lòng có chút xao động, loại xao động này giống như năm đó chính mình chưa tu tiên, có điểm không đè ép được bản tính yêu, thậm chí cảm giác so với năm đó càng dữ dội hơn. Tuy rằng trong lòng xao động, thế nhưng Trữ Dĩ Tầm đến cùng đối với tu tiên định lực không mạnh như bình thường, Trữ Dĩ Tầm đè xuống trong lòng xao động, bắt đầu hút linh khí trên người Niên Hữu Ngư, nàng hút cẩn thận từng li từng tí, nàng chỉ sợ chính mình hút quá nhanh đem linh khí Niên Hữu Ngư cùng tinh khí cùng nhau hút vào, hút vào tinh khí là việc tu yêu đạo mới làm.

    Niên Hữu Ngư trên người bị hút linh khí hơn phân nửa, Niên Hữu Ngư không chịu được hôn mê đi, thân thể của nàng trực tiếp ngã vào trong lòng Trữ Dĩ Tầm.

    Niên Hữu Ngư biết hồ yêu đại khái đang hút tinh khí của mình, nàng phải tránh thoát, lại phát hiện không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn hồ yêu hút tinh khí của chính mình, nàng cảm giác thân thể bị hồ yêu hút trở nên vô lực, đến khi trước mắt tối sầm trực tiếp ngã vào trong lòng hồ yêu, quả nhiên là mùi hương hoa đào, đây là suy nghĩ cuối cùng trong đầu Niên Hữu Ngư trước khi hôn mê.

    Trữ Dĩ Tầm ôm lấy Niên Hữu Ngư, trong lòng có chút chột dạ, dù sao nàng tu tiên lâu như vậy, còn là lần đầu tiên hút linh khí người khác, ngộ nhỡ Niên Hữu Ngư không thể tự bổ sung linh khí, vậy mình làm có chút hơi quá. Tuy rằng linh khí Niên Hữu Ngư đối với Trữ Dĩ Tầm mà nói như muối bỏ biển, nhưng chung quy có còn hơn không, chính mình tổn thương nguyên khí nặng nề, không thể dừng bổ sung linh khí, dĩ nhiên cần linh khí càng nhiều càng tốt.

    Trữ Dĩ Tầm đem Niên Hữu Ngư ôm vào giường rách của nàng, đút cho Niên Hữu Ngư viên đan dược, đan dược bổ sung linh khí Trữ Dĩ Tầm đã sớm ăn hết, chỉ còn lại một ít viên tăng cường sức khỏe đối với mình vô dụng, nhưng đối với phàm nhân mà nói vẫn có chỗ dùng.

    Niên Hữu Ngư ngủ suốt một ngày một đêm, rốt cục tỉnh lại, nàng trước tiên nhéo chính mình một cái, xem chính mình đã chết chưa, phát hiện mình chưa chết, thở dài một hơi, xem ra hồ yêu kia không vô nhân tính. Nàng ngoại trừ cảm giác đói bụng, cũng không cảm thấy thân thể nơi nào không khỏe, xem ra hồ yêu kia cũng biết tiết kiệm, lập tức hút hết, sau này sẽ không có để hút.

    Niên Hữu Ngư cảm giác mình đói bụng muốn ngất đi, chưa từng có cảm giác đói bụng như thế, Niên Hữu Ngư nhanh chóng xuống giường, xông vào nhà bếp nấu một nồi cơm lớn, cái nồi cơm lớn này Niên Hữu Ngư không biết mình ăn bao nhiêu, đợi cái bụng nàng rốt cục có cảm giác no căng bụng thì phát hiện cơm đã thấy đáy. Niên Hữu Ngư giờ biết bụng mình đói đối với việc hồ yêu hút tinh khí có quan hệ, nhưng hiện tại sức ăn quá dọa người, Niên Hữu Ngư cảm giác là miệng ăn núi lở* rồi, nữ yêu kia không biết lúc nào sẽ rời đi. Bây giờ Niên Hữu Ngư nơi nào còn nhớ mỹ sắc, hiện tại chỉ đem Trữ Dĩ Tầm làm ôn thần rồi .

    (miệng ăn núi lở: ăn bao nhiêu cũng hết)

    Trữ Dĩ Tầm tu luyện xong nhìn Niên Hữu Ngư tỉnh dậy, hơn nữa vốn dĩ bị chính mình hút khô linh khí cũng đã hồi phục bình thường, hơn nữa tựa hồ so với trước kia càng nhiều linh khí hơn, mặc dù nhiều nhưng không đáng kể, cái này đủ hiểu thân thể Niên Hữu Ngư không tầm thường, thể chất thật là làm cho người khác đỏ mắt, không cần tu luyện linh khí vẫn tăng lên, thực sự là không có thiên lý.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-01-17 lúc 06:07 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  8. The Following 37 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596
    Chương 4

    Mời Đọc (Click Here) :
    "Cùng.... Ngươi thương lượng chuyện này..." Niên Hữu Ngư ấp a ấp úng nói.

    "Chuyện gì?" Trữ Dĩ Tầm mặt không thay đổi hỏi, có ý tứ không giận tự uy*.

    (không giận tự uy: là dùng mô tả một người, mặc dù không giận, nhưng vẫn không hề suy giảm tính khí trang nghiêm. kiểu mặt than í)

    "Ngươi có thể ngừng hút tinh khí ta không?" Niên Hữu Ngư hỏi, tiếp tục như vậy nữa thực sự là miệng ăn núi lở.

    "Không thể" Trữ Dĩ Tầm nói mặt không chút thay đổi, không thể, dưới tình huống thương thế chính mình chưa tốt, nàng tạm thời sẽ không rời đi cái đạo quan này, cái đạo quan này tuy mặc dù rách nát, thế nhưng là địa phương có đầy đủ linh lực nhất.

    "Ta sẽ không bị ngươi hút tinh khí đến chết?" Niên Hữu Ngư là người sợ chết, chỉ sợ bị hồ yêu hút khô tinh khí, tuy rằng hiện nay ngoại trừ sức ăn lớn đến kinh người ra, không có dị dạng khác, khó đảm bảo hồ yêu chậm rãi hưởng dụng chính mình.

    "Không chết được" Trữ Dĩ Tầm lạnh lùng nhìn thoáng qua Niên Hữu Ngư, nàng đối với hút tinh khí không có hứng thú.

    "Sẽ giảm thọ sao, tỷ như chết sớm hơn vài năm?" Nghe nàng nói Niên Hữu Ngư thở dài một hơi, sau lại cảm thấy hút tinh khí tóm lại là không tốt, sợ chính mình chết sớm mấy năm.

    Trữ Dĩ Tầm liếc Niên Hữu Ngư dáng vẻ ham sống sợ chết, không hề phản ứng Niên Hữu Ngư nữa, nàng từ trước đến nay không thích giao tiếp với con người.

    Niên Hữu Ngư nhìn Trữ Dĩ Tầm không kiên nhẫn, bị từ chối mà mắc cở sờ sờ cái mũi, hồ yêu thực sự là cao lãnh, ngoại trừ mắt lạnh vẫn là mắt lạnh, nói hơn hai câu cũng không muốn.

    Niên Hữu Ngư phát hiện hồ yêu ở đạo quan đổ nát của chính mình không đi, hơn nữa cách ba ngày sẽ hút tinh khí của mình một chút, coi như mình không có bị hồ yêu hút hết tinh khí mà chết, cũng sẽ bị chết đói. Niên Hữu Ngư không phải là không muốn thoát đi hồ yêu, nàng chỉ là cô nhi, ngoại trừ cái đạo quan này, nàng căn bản không biết đi nơi nào, cho nên xuống núi làm lễ cúng xong, vạn phần không muốn trở về, khắp nơi chạy hết một vòng, phát hiện không có chỗ để đi, phải ngoan ngoãn trở về. Hiện tại sức ăn quá lớn, Niên Hữu Ngư phát hiện tiền thu vào chẳng đủ tiêu ra, nàng sắp không mua nổi gạo rồi.

    Niên Hữu Ngư nhìn bên trong lọ mẻ tiền càng ngày càng ít, nàng thầm nghĩ tiếp tục như vậy khẳng định không phải biện pháp, nàng suy nghĩ việc giả thần giả quỷ, kể từ khi sư phó qua đời, nàng làm rất ít, bây giờ kế sinh nhai bức bách không thể không làm. Niên Hữu Ngư bất đắc dĩ cầm kiếm gỗ đào, kiếng bát quái, còn có một cặp lá bùa, pháp khí các loại, mang theo bên người một trăm tiền đồng, chuẩn bị một lần ra ngoài.

    "Ngươi đi đâu?" Tuy rằng Trữ Dĩ Tầm không để ý tới Niên Hữu Ngư, cơ bản ngoại trừ hút linh khí ra, coi Niên Hữu Ngư như không khí, thế nhưng Trữ Dĩ Tầm nhìn Niên Hữu Ngư một thân hoá trang, tựa hồ muốn đi xa nhà, cho nên rất ít khi chủ động cùng Niên Hữu Ngư nói chuyện, Trữ Dĩ Tầm lại mở miệng hỏi, nàng không xác định được Niên Hữu Ngư có phải muốn chạy trốn không, bất quá điểm ấy nàng ngược lại không lo lắng, Niên Hữu Ngư trốn không thoát khỏi tay mình.

    Khó có được Trữ Dĩ Tầm chủ động quan tâm hành trình của mình, điều này làm cho Niên Hữu Ngư có loại cảm giác thụ sủng nhược kinh, hồ yêu đẹp vẫn là đẹp, nhưng bộ dạng không quan tâm người, làm cho Niên Hữu Ngư sợ hãi vẫn muốn đến gần.

    "Xuống núi làm ăn, gần đây sức ăn tăng lên, nếu không tìm việc để làm, sẽ thành miệng ăn núi lở." Niên Hữu Ngư lúc nói lời này giọng nói mang theo chút oán giận.

    Trữ Dĩ Tầm dĩ nhiên hiểu, bất quá nàng vẫn mặc kệ Niên Hữu Ngư trong lòng oán khí, nàng hướng Niên Hữu Ngư vẫy tay.

    Niên Hữu Ngư nhìn Trữ Dĩ Tầm lại hướng chính mình vẫy tay, trong lòng thầm nghĩ, yêu nữ này lẽ nào trước khi đi còn muốn hút một ngụm tinh khí sao, nàng mới không cần đưa tới cửa khiến người ta hút tinh khí, không hiểu sao mỗi lần đều giống như bị trúng tà, chân không tự chủ được hướng Trữ Dĩ Tầm, nhất định là hồ yêu hướng mình làm yêu pháp.

    Niên Hữu Ngư chuẩn bị tốt Trữ Dĩ Tầm hút tinh khí, chỉ là đợi nửa ngày không thấy Trữ Dĩ Tầm hút, nhìn thấy Trữ Dĩ Tầm hướng trên tay mình đeo một sợi dây đỏ, trên dây đỏ còn có một cái chuông.

    "Đây là làm gì?" Niên Hữu Ngư không hiểu hỏi.

    "Ngươi mang cho tốt" Trữ Dĩ Tầm nói xong lại không để ý Niên Hữu Ngư rồi, như vậy ở chân trời góc biển chỉ cần đeo chuông này, làm cái gì, nàng đều biết hết, trừ phi mình chết, hoặc là nàng cụt tay, nếu không dây đỏ cùng chuông làm sao cũng không thể cởi xuống.

    Niên Hữu Ngư cảm thấy hồ yêu điểm này không tốt, nói chỉ một câu, từ không nhiều lại không giải thích, khiến cho đầu óc nàng mơ hồ, chỉ đeo đây đỏ cùng chuông Niên Hữu Ngư mặc dù có chút kỳ quái, cũng không để ở trong lòng, dù sao nàng luôn thích ứng tốt.

    Niên Hữu Ngư đúng là đi xa nhà, nàng muốn giả thần giả quỷ, dĩ nhiên không thể tại phụ cận chính mình làm.

    Niên Hữu Ngư chọn cái nhà lớn nhất trên trấn này, nghe qua chủ nhà này keo kiệt, cho dù giàu đến mức nứt đổ vách, theo kinh nghiệm Niên Hữu Ngư loại nhà cao cửa rộng này âm khí thông thường tương đối nặng, có một hai tiểu quỷ cũng là bình thường, thu thập một hai con tiểu quỷ không tính là lừa bịp, chẳng qua làm sấm to mưa nhỏ, làm một ít động tác võ thuật đẹp, kiếm thêm một ít ngân lượng mà thôi, Niên Hữu Ngư chính mình tự an ủi như vậy.

    Sư phó nàng năm đó thường xuyên mang theo Niên Hữu Ngư giả thần giả quỷ, những nhà giàu này thông thường làm giàu không có nhân đức, bình thường làm chuyện trái lương tâm, rất dễ lừa gạt. Niên Hữu Ngư không nghĩ tới chính mình dĩ nhiên thực sự đụng phải nhân vật lợi hại. Nàng mới vừa vào cửa, phát hiện âm khí không nặng, không có tiểu quỷ, âm thầm suy nghĩ, chỗ này sạch sẽ khác thường, làm cho Niên Hữu Ngư có chút ngoài ý muốn.

    "Ta bấm ngón tay tính toán, quý phủ gần nhất có phải không an bình phải không?" Niên Hữu Ngư làm bộ dáng cao thâm.

    "Quả thực không an bình, Tam lang nhà của ta vốn một lòng chỉ đọc sách thánh hiền, vô cùng tự giác, không nặng nữ sắc, không biết nơi nào nhặt một yêu nữ trở về, yêu nữ xinh đẹp như hoa, đem Tam lang mê hoặc thần hồn điên đảo, cả ngày làm ổ ở hậu viện, nói như thế nào cũng không nghe, hoàn toàn bị yêu nữ đoạt hồn, đạo sĩ giúp lão già này xem yêu nữ rốt cuộc là lai lịch thế nào..." Lão thái thái quý phủ này luôn cảm thấy nữ nhân kia đẹp đến mức quá khác thường, sự tình xảy ra khác thường tức là yêu, từ khi nữ nhân kia vào nhà, trong lòng thấy không thực tế.

    Niên Hữu Ngư nghe lão thái thái nói như vậy, trong lòng có loại dự cảm không lành, trước đây đụng tới tiểu quỷ thường xuyên, từ khi đụng phải hồ yêu, khó đảm bảo không gặp yêu nghiệt khác, nàng thầm nghĩ, nếu như nhân vật lợi hại, bất chấp tất cả, chạy trước nói sau, xem trước một chút tình huống gì, mới quyết định.

    Quản gia quý phủ dẫn Niên Hữu Ngư vào hậu viện, trong lòng Niên Hữu Ngư có chút thấp thỏm, tuy rằng pháp lực nàng kém, thế nhưng giác quan thứ sáu của nàng rất mạnh, trong lòng lập tức muốn rút lui.

    "Ta cảm giác yêu nghiệt này rất lợi hại, ta trở lại đạo quan cầm pháp bảo, lại tới thu thập yêu nghiệt này..." Niên Hữu Ngư đang nói với quản gia, đột nhiên có một nữ nhân không biết từ lúc nào vọt tới trước mặt.

    Niên Hữu Ngư nhìn nữ nhân này, quả thật rất đẹp, nếu không phải gặp qua Trữ Dĩ Tầm, Niên Hữu Ngư nhất định cho rằng nữ nhân này là nữ nhân đẹp nhất trên đời, đẹp như vậy, khi gặp Trữ Dĩ Tầm, Niên Hữu Ngư càng chắc chắn, người bình thường không có dung mạo như vậy, nhất định là yêu nghiệt.

    "Đạo sĩ nếu đã tới, làm sao vội vã trở về đây?" Nàng kia nhìn Niên Hữu Ngư, cười không có hảo ý nói, hơn nữa thân thể nàng nhích gần Niên Hữu Ngư, nàng tham lam hít khí tức trên người Niên Hữu Ngư, thực sự là lò cực phẩm và toàn thân đều có tinh khí, trăm nghìn người mới có một, thật đúng là miếng thịt béo đưa tới tận cửa, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

    Nữ yêu tới gần, Niên Hữu Ngư cảm giác từ đầu đến chân đều có một trận lạnh lẽo, đặc biệt khi ánh mắt yêu nghiệt kia nhìn tới, giống như mình chính là miếng thịt béo, làm cho lưng nàng toát mồ hôi lạnh, mà chuông trong tay nàng bắt đầu vang lên.

    Yêu nữ quả nhiên xem chuông trên tay Niên Hữu Ngư, nữ yêu lập tức nhận ra đây là chuông của hồ tộc, bất quá mặc dù thịt béo đã có chủ, nàng cũng không có ý định cứ buông tha như vậy, nữ yêu suy nghĩ làm cho đạo cô này làm lò hay là trực tiếp ăn thân thể tinh khí thuần khiết này, vô luận như thế nào, đối với yêu lực cùa mình rất tốt.

    Trữ Dĩ Tầm đang tu luyện nghe được tiếng vang chuông, mở mắt, nhướng mày, nàng biết đạo cô kia gặp phải phiền toái lớn rồi, bất kỳ một tu yêu nào muốn tăng cường yêu lực đều không buông tha thịt béo Niên Hữu Ngư như vậy, thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội.*

    (Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội: Kẻ vô tri không có tội, chỉ vì có bảo ngọc mà mang tội – nguyên chỉ người vốn không có tội,nhưng người có vật quý bên mình sẽ mang lại tai hoạ, sau cũng có ý so sánh người có tài hoa hay ý tưởng,nhan sắc,…cũng có thể mang đến tai hoạ.)
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-01-17 lúc 06:08 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  10. The Following 34 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  11. #6
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596
    Chương 5

    Mời Đọc (Click Here) :
    Niên Hữu Ngư cảm giác mình không thể động đậy, thân thể của nàng bị định trụ, nữ yêu đem chính mình vào hậu viện, đánh ngất xỉu quản gia, tay nữ yêu đang vuốt ve cổ nàng, xúc cảm lạnh như băng làm cho lỗ chân lông Niên Hữu Ngư dựng đứng, nữ yêu này khác với hồ yêu trong đạo quan, rõ ràng nàng đối với hồ yêu không có sợ hãi, nhưng đối với yêu nữ trước mắt không biết loại yêu quái gì theo bản năng sợ hãi, yêu quái này không phải lương thiện.

    Kinh khủng nhất Niên Hữu Ngư thấy nữ yêu kia vùi đầu vào phần gáy của chính mình, ngửi tới ngửi lui, lúc nào cũng có thể cắn đứt cổ của mình, Niên Hữu Ngư bị hù dọa muốn tè ra quần, chỉ cần còn sống trở về, nàng về sau sẽ không giả thần giả quỷ nữa.

    "Huyết dịch này ấm áp và hương vị ngọt ngào, đơn giản là vật đại bổ, thật muốn một ngụm hút hết tất cả tinh khí của ngươi, nhưng lại luyến tiếc, phải biết rằng thân thể của ngươi lò thượng hạng, ngươi nếu như bằng lòng ngoan ngoãn đáp ứng làm lò của ta, ta thả ngươi một mạng sống?" Nữ yêu kia lè lưỡi, đầu lưỡi thật dài rõ ràng chính là lưỡi rắn, nguyên lai là một con xà yêu.

    Xà yêu, Niên Hữu Ngư cuộc đời sợ rắn nhất, bây giờ đụng tới xà yêu tu thành yêu, Niên Hữu Ngư nuốt nước miếng, cùng xà yêu làm cái đó..., Niên Hữu Ngư khóc không ra nước mắt, đây quả thực là bóng ma lan rộng đến vô hạn rồi, vì mạng sống, mình có thể được chọn sao?

    "Chỉ cần không giết ta, tỷ tỷ muốn thế nào thì như thế đó." Niên Hữu Ngư sợ hãi tự nhiên là khuất phục.

    "Ta thích như ngươi thức thời vậy." Xà yêu cười đến xinh đẹp mị hoặc, Niên Hữu Ngư nhìn Trữ Dĩ Tầm thật nhiều ngày, có lẽ đối với khuôn mặt đẹp xà yêu miễn dịch, phải biết rằng hồ yêu huyễn hóa thành hình người, dung mạo xinh đẹp nhất, yêu khác đứng cạnh hồ yêu, đều kém hơn ba phần.

    "Ha ha..." Niên Hữu Ngư miễn cưỡng cười, mình nếu là lò cực phẩm, hồ yêu tại sao không tìm mình làm lò đâu, nếu như là Trữ Dĩ Tầm, chính mình phỏng chừng vui vẻ phối hợp, xà yêu trước mắt tuy rằng biến hóa thành hình người cũng xinh đẹp, thế nhưng vừa nghĩ tới nguyên hình xà yêu, Niên Hữu Ngư cảm thấy lỗ chân lông lại dựng đứng, không hề có ý nghĩ muốn phối hợp.

    "Trước hết để cho ta hút một ngụm tinh khí rồi nói" Mặc dù không cam lòng làm cho Niên Hữu Ngư chết, thế nhưng khí tức tinh khiết trên người Niên Hữu Ngư đối với xà yêu mà nói vô cùng cám dỗ, nàng vẫn là không nhịn được hút một ngụm tinh khí Niên Hữu Ngư trước.

    Niên Hữu Ngư thấy xà yêu kia chậm rãi đến gần, muốn hút tinh khí chính mình, trong lòng Niên Hữu Ngư sợ hãi tới cực điểm, bị Trữ Dĩ Tầm hút tinh khí chưa bao giờ sợ hãi như vậy, Niên Hữu Ngư biết mình đang sợ hãi cái gì, nàng nghe sư phụ nói qua, yêu từ trước đến nay đối với lực tự chủ rất yếu, đặc biệt loại này yêu xấu này, khó khống chế tốt đem mình hút không còn tinh khí, chính mình nhất định phải bỏ mạng.

    Niên Hữu Ngư cảm thấy cuộc đời chính mình trong nháy mắt xong rồi, xà yêu kia giống như bị cái gì đánh trúng, khẽ rên một tiếng, thân thể nhào về phía mình, mà Niên Hữu Ngư bị đụng té trên mặt đất, biến thành nệm thịt cho xà yêu, Niên Hữu Ngư đau đến kinh hô thành tiếng, bất quá khi nhìn thấy Trữ Dĩ Tầm, Niên Hữu Ngư thở dài một hơi, xem ra được cứu rồi.

    Xà yêu hiển nhiên không ngờ tới chủ nhân lò cực phẩm kia tìm tới nhanh như vậy, nếu không phải khí tức trên người Niên Hữu Ngư quá mức mê người cho nên nàng không tự chủ được buông lỏng cảnh giác, nếu không.... Tuyệt đối sẽ không bị dính chiêu này, vừa nghĩ tới thịt béo sắp đến miệng lại bay đi, xà yêu điên cuồng, hiện ra nguyên hình.

    "Ngươi dám đánh ta, ta sẽ không tha cho ngươi!" Xà yêu hiện ra nguyên hình, là một mãng xà to lớn, dài cỡ 2 mét, lè lưỡi rắn, vô cùng kinh người.

    Niên Hữu Ngư chứng kiến xà yêu dữ tợn khủng bố như vậy, người nhát gan như nàng núp ở góc nhà, nhìn xà yêu cùng Trữ Dĩ Tầm đánh nhau.

    Trữ Dĩ Tầm thầm nghĩ không ổn, xà yêu đây cũng tu luyện nghìn năm, nếu mình không bị lão hòa thượng kia làm thương tổn, có thể đánh ngang tay, chính mình bị thương nặng làm sao đánh lại xà yêu, nếu không phải vừa rồi xà yêu bị chính mình đánh lén, nàng cũng như lấy trứng chọi đá. Xà yêu kia mới vừa rồi chính mình làm thương tổn nặng, có thể chiếm ưu thể vài phần, Trữ Dĩ Tầm muốn tốc chiến tốc thắng, nếu không... Càng lâu đối với mình càng bất lợi.

    Xà yêu cùng Trữ Dĩ Tầm đánh nhau, không có sợ hãi, hồ yêu kia pháp lực không hơn nàng, nàng tuyệt đối sẽ không làm cho hồ yêu mang Niên Hữu Ngư đi, chỉ cần có Niên Hữu Ngư, mới vừa rồi bị hồ yêu làm tổn thương, rất nhanh có thể phục hồi như cũ.

    "Ngươi đem đạo cô này để lại, ta sẽ không truy cứu ngươi mới vừa mới đối với ta đánh lén, ta thả ngươi rời khỏi, như thế nào?" Xà yêu nhìn Trữ Dĩ Tầm sử dụng pháp khí thì biết Trữ Dĩ Tầm ở hồ tộc có chút địa vị, không muốn giết Trữ Dĩ Tầm cùng hồ yêu làm kẻ thù, thế nhưng nếu Trữ Dĩ Tầm cứ cùng chính mình đối nghịch, xà tộc của nàng cũng không sợ hãi hồ tộc các nàng.

    "Đây vốn chính là đồ của ta, ta nếu để ngươi đoạt lấy vật của ta, Trữ Dĩ Tầm ta còn mặt mũi gì?" Trữ Dĩ Tầm cười lạnh nói, hiển nhiên không có ý định bỏ Niên Hữu Ngư.

    "Vậy đừng trách ta không khách khí!" Xà yêu ngoan tâm muốn cướp Niên Hữu Ngư, đối với Trữ Dĩ Tầm hạ sát.

    Niên Hữu Ngư nhìn Trữ Dĩ Tầm càng ngày càng hạ ưu thế, nàng chỉ có thể nhìn lo lắng suông, đáng tiếc pháp lực nàng không có, không thể giúp được gì. Nàng thấy Trữ Dĩ Tầm liên tục lui về sau, tình huống dường như không tốt lắm, muốn ngồi nhìn các nàng đánh nhau nhưng chính mình chạy trước nói sau.

    Xà yêu cùng Trữ Dĩ Tầm đương nhiên biết Niên Hữu Ngư chạy trốn, xà yêu xem ra chỉ muốn thu thập Trữ Dĩ Tầm, đạo cô căn bản chạy không được bao xa, Trữ Dĩ Tầm tuy rằng cảm thấy Niên Hữu Ngư ở đây không thể giúp gì được, thế nhưng có cơ hội chạy trốn ngược lại tốt hơn.

    Niên Hữu Ngư chạy ra cửa sau, trong lòng cảm thấy lương tâm bất an, nói như thế nào hồ yêu cũng vì cứu mình, chính mình bỏ đi như vậy, dường như không có đạo nghĩa, nội tâm kịch liệt đấu tranh, Niên Hữu Ngư cuối cùng kiên quyết quay trở lại.

    Niên Hữu Ngư đi vào thì thấy Trữ Dĩ Tầm bị xà yêu đánh bị thương nặng, trong lòng cả kinh, thầm nghĩ không xong, hồ yêu hoàn toàn đánh không lại xà yêu a.

    Xà yêu thấy Niên Hữu Ngư chạy trở lại, vô cùng đắc ý, mà Trữ Dĩ Tầm vô lực, đồ ngốc này chạy trở lại làm gì?

    "Ta ngoan ngoãn làm lò của ngươi, ngươi thả nàng ra!" Niên Hữu Ngư can đảm đối với xà yêu to lớn nói.

    "Quả nhiên vẫn là lò nghe lời!" Xà yêu cười đến vô cùng đắc ý, nàng hiện tại không có ý định buông tha con cửu vĩ hồ này, rõ ràng cửu vĩ hồ này vốn bị thương nặng trong người, nàng nhân cơ hội này thu thập cửu vĩ hồ này, sau đó nuốt nội đan của nàng vào bụng, pháp lực của mình sẽ mạnh hơn.

    Trữ Dĩ Tầm đương nhiên biết ý đồ xà yêu, chuẩn bị muốn đánh một trận.

    Xà yêu thấy Trữ Dĩ Tầm phản kháng càng phát ra ngoan cường, thầm nghĩ, cửu vĩ hồ này tuyệt đối không biết tự lượng sức mình, đặc biệt dùng pháp lực kết lưới ý đồ vây bắt chính mình, ý nghĩ viễn vông, chẳng những hao tổn pháp lực không nói, không thể trói nàng được bao lâu.

    "Ngươi dùng chiêu này không cảm thấy rất ngu sao?" Xà yêu giễu cợt hỏi.

    "Thật không?" Trữ Dĩ Tầm hỏi ngược lại.

    Xà yêu lập tức cảm giác không thích hợp, cửu vĩ hồ này lẽ nào muốn tự làm nổ nội đan cùng nhau chết sao? Nghĩ đến khả năng này, xà yêu vạn phần hoảng sợ, muốn dùng sức tránh thoát kết lưới này, nhưng càng giãy giụa càng chặt, làm cho nàng không thể động đậy.

    Niên Hữu Ngư nhìn xà yêu bị Trữ Dĩ Tầm trói lại, nhớ tới lão hòa thượng kia cho mình một quyển kinh thư, nàng nhớ kỹ Trữ Dĩ Tầm lúc đó rất sợ kinh thư này, xà yêu kia chắc cũng sợ, lúc xuống núi nàng tiện tay đem theo. Nghĩ tới đây, Niên Hữu Ngư lập tức từ trong lòng ngực lấy kinh thư ra, đi dến thân rắn bị trói, vừa đúng ở chỗ thân rắn bảy tấc, nàng mở ra kinh thư sau đó để lên, kinh thư quả nhiên hữu dụng, thấy thân con rắn kia dường như bị lửa thiêu phân nửa, chỗ đặt kinh thư bị thủng một lỗ, xà yêu kia đau đến kêu la liên tục.

    Trữ Dĩ Tầm vốn muốn tự làm nổ nội đan, lại phát hiện thân rắn xà yêu kia bị Niên Hữu Ngư để kinh thư lên gây thương tích, ngay chỗ thân rắn bảy tấc, Trữ Dĩ Tầm biết đây là chỗ trí mạng xà yêu, không chết cũng bị tổn thương nguyên khí nặng nề, Trữ Dĩ Tầm âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thời điểm nàng buông tha tự làm nổ nội đan, pháp lực của nàng đã không chịu nổi, kết võng đã biến mất. Xà yêu dưới tình huống không có ràng buộc, dùng đuôi đem Niên Hữu Ngư đánh bay ra ngoài, sau đó đào thoát.

    Mặc dù không có tự làm nổ nội đan, thế nhưng Trữ Dĩ Tầm biết mình đại khái dữ nhiều lành ít.

    Niên Hữu Ngư cảm thấy cả người bị té đau, bất quá nàng vẫn là rất nhanh bò dậy, chạy đến bên người Trữ Dĩ Tầm.

    "Ngươi không sao chứ?" Niên Hữu Ngư quan tâm hỏi.

    "Ngươi vì sao trở lại?" Trữ Dĩ Tầm hỏi ngược lại, Niên Hữu Ngư không phải tham sống sợ chết sao?

    "Sợ ngươi có việc, lương tâm ta sẽ bứt rứt." Niên Hữu Ngư nói lời thật lòng.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-01-17 lúc 06:08 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  12. The Following 30 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  13. #7
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596
    Chương 6

    Mời Đọc (Click Here) :
    Vậy có lẽ gọi là người tốt đi!, Trữ Dĩ Tầm chuyên tâm lao vào tu tiên, rất ít tiếp xúc với con người, nàng cảm thấy người và yêu khác biệt, rõ ràng Niên Hữu Ngư sợ chết, vẫn muốn trở lại, nếu như là yêu, sợ chết liền chạy, chưa từng lo lắng.

    "Bọn người các ngươi không phải nói nhân bất vi kỷ* sao?" Trữ Dĩ Tầm hỏi.

    (nhân bất vi kỷ: Mình không tự cứu mình thì trời cũng không giúp được)

    "Nói là như thế, nhưng ngươi vì cứu ta rơi vào tình cảnh nguy hiểm, ta nhất định không thể mặc kệ ngươi." Niên Hữu Ngư cảm giác mình tuy sợ chết, nhưng vẫn có chút lương tâm.

    "Ta cứu ngươi, cũng không phải ta muốn cứu ngươi, mà là ta thiếu ngươi một cái mạng, muốn trả lại mà thôi." Trữ Dĩ Tầm tuy không phải là yêu tốt, cũng không phải yêu độc ác, bất quá hồ tộc thông thường có ân phải trả, hơn nữa yêu tu tiên tuyệt không thể thiếu những ân tình này, mặc dù con đường tu tiên càng mong manh, thế nhưng làm cho Trữ Dĩ Tầm cứ thế từ bỏ rất không cam lòng.

    "A, ngược lại hiện tại đều không có chuyện gì." Niên Hữu Ngư cảm thấy hồ yêu thật đúng là không gần với lòng người, bất quá Niên Hữu Ngư nghĩ mình là người rộng lượng không nên cùng yêu chấp nhặt.

    Trữ Dĩ Tầm không trả lời, Niên Hữu Ngư nghĩ không có việc gì, không có nghĩa là chính mình không có việc gì, chính mình vốn bị lão hòa thượng gây thương tích, tổn thương nguyên khí nặng nề, vừa rồi dùng pháp với xà yêu, linh lực dùng quá mức, dẫn tới nguyên khí Trữ Dĩ Tầm liên tiếp gặp nạn, nếu không có lượng linh lực lớn bổ sung, Trữ Dĩ Tầm sợ chính mình sẽ bị đánh về nguyên hình, vừa nghĩ tới chính mình tu luyện gần ngàn năm cứ như vậy phế đi, nàng như thế nào cam tâm!.

    "Ngươi không sao chứ?" Niên Hữu Ngư rất nhanh phát hiện Trữ Dĩ Tầm trạng thái tựa hồ không tốt lắm, bởi vì hình người Trữ Dĩ Tầm biến đổi thành trong suốt .

    "Tổn thương nguyên khí nặng nề, sợ là đạo hạnh đều phải chôn vùi." Trữ Dĩ Tầm phát hiện linh lực của mình sắp không chống đỡ nổi hình người nữa, liền biến về hồ ly, chí ít làm cho linh lực bớt hao tổn một ít.

    "Ngươi có muốn hút tinh khí trên người ta không?" Niên Hữu Ngư biết từ hồ ly tu thành yêu là chuyện rất khó khăn, nếu như đánh trở về nguyên hình, có lẽ sống không bằng chết a!.

    "Linh lực của ngươi không đủ để nhét kẽ răng của ta." Lấy trạng thái bây giờ của mình hút linh lực căn bản không hữu hiệu, Trữ Dĩ Tầm cảm giác kiếp số của mình khó chạy thoát.

    Niên Hữu Ngư biết tinh lực của mình bị chê, sư phó của nàng không có dạy nàng tu luyện thế nào, tinh lực của nàng không tệ mà, thịt muỗi nhỏ nhưng cũng là thịt nha, còn ghét bỏ! Bất quá nhìn cửu vĩ hồ biến trở về nguyên hình, yếu ớt, không có tinh thần gì, trạng thái thoạt nhìn quả thực không xong.

    "Cái kia... Con yêu rắn kia không phải nói ta là lò hượng hạng sao, theo đạo lý mà nói, cùng nhau song tu có thể cung cấp cho ngươi rất nhiều tinh lực..." Niên Hữu Ngư do dự đối với Trữ Dĩ Tầm nói, mình không phải là ham muốn sắc đẹp hồ yêu, thật sự muốn cứu nàng.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn về phía Niên Hữu Ngư, nàng quả thực thiếu chút nữa đã quên chuyện này, nàng vốn không nguyện ý đi con đường tu yêu, thế nhưng dưới tình huống bị đánh trở về nguyên hình, nàng không có lựa chọn nào khác, mà vừa nghĩ tới chính mình dĩ nhiên cùng người khác song tu để bảo toàn chân thân, trong lòng vẫn có chút khó tiếp thu, cảm thấy như cọp xuống đất bằng bị chó khinh thường*.

    (cọp xuống đất bằng bị chó khinh thường : Đại ý của câu này là nói về nỗi bi ai của người có quyền lực danh vọng khi sa cơ thất thế thì bị kẻ dưới mình khinh thường).

    Niên Hữu Ngư thấy ánh mắt Trữ Dĩ Tầm có chút ghét bỏ nhìn mình, nàng sẽ không cho rằng mình muốn sàm sở nàng a! Không đúng, làm lò thua thiệt hình như là chính mình, dường như cũng không đúng, song tu là đôi bên cùng có lợi...

    "Ta tùy tiện nói lung tung..." Niên Hữu Ngư lập tức đổi lời nói, để bày tỏ mình là chính nhân quân tử.

    "Ngươi trước tiên đem ta trở về." Trữ Dĩ Tầm mặc dù tâm tình cực kém, thế nhưng, dưới tình huống này không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể về đạo quan đổ nát trước rồi nói sau.

    Niên Hữu Ngư rất phối hợp ôm lấy Trữ Dĩ Tầm, lông trắng như tuyết, da lông mềm mại làm yêu thích không buông tay, còn có chín cái đuôi thật dài, thực sự là vô cùng đáng yêu, Niên Hữu Ngư cảm thấy dáng vẻ hồ ly so với lúc Trữ Dĩ Tầm biến thành người đáng yêu hơn nhiều, Niên Hữu Ngư không khỏi đưa tay vuốt ve đuôi Trữ Dĩ Tầm, vuốt từng cái đuôi, thật sự có chín cái đuôi, thật thần kỳ....

    "Không cho phép đụng cái đuôi của ta!" Cái đuôi Trữ Dĩ Tầm bị Niên Hữu Ngư vuốt ve thân thể vọt lên cảm giác kỳ quái, làm cho thân thể nàng cứng đờ, chưa bao giờ có người vuốt ve cái đuôi của mình như vậy, cảm giác giống như bị người cởi đi y phục, làm cho trong lòng Trữ Dĩ Tầm không được tự nhiên. Vì vậy cái đuôi dùng sức, đánh vào trên mặt Niên Hữu Ngư như lời cảnh cáo.

    Trên mặt Niên Hữu Ngư bị đau, trong lòng thầm nghĩ, hồ yêu quả nhiên là vạn phần không đáng yêu, không phải sờ có một chút thôi sao, cần gì phải dùng đuôi đánh người chứ, Niên Hữu Ngư ôm lấy mặt mình, bất mãn nghĩ, tay liền an phận không dám hướng trên người cửu vĩ hồ sờ loạn.

    Xà yêu bị đuổi chạy, Niên Hữu Ngư không quên hướng chủ nhà đòi tiền, quản gia còn đang hôn mê bị Niên Hữu Ngư tạt một chậu nước tỉnh lại, nhìn hậu viện một mảnh hỗn độn, hiển nhiên có vết tích đánh nhau, lại không nhìn thấy yêu nữ, cho rằng Niên Hữu Ngư thật sự là cao nhân, lập tức hướng lão thái thái bẩm báo, lão thái thái không ngừng cảm tạ, đưa cho năm mươi lượng tiền thù lao.

    Niên Hữu Ngư thấy tiền sáng mắt lên, nàng lớn như vậy, còn chưa bao giờ có mối làm ăn lớn như vậy, quả nhiên cầu phú quý trong nguy hiểm, bất quá nghĩ lại vẫn sợ hãi. Cũng may năm mươi lượng này đủ nàng sống nhiều năm a, nàng tạm thời không tiếp nhận lễ cúng nữa rồi.

    Niên Hữu Ngư ôm cửu vĩ hồ vào ngực, tiện thể khiêng hai ba bao gạo trở lại đạo quan rách của mình, trở lại địa phương quen thuộc của chính mình, Niên Hữu Ngư mới cảm thấy nhẹ nhõm thở dài một hơi, sau đó lập tức đốt thêm mấy cây nhang cho sư phó của nàng.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-01-17 lúc 06:08 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  14. The Following 31 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  15. #8
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596
    Chương 7

    Mời Đọc (Click Here) :
    "Làm sao bây giờ?" Niên Hữu Ngư nhìn cửu vĩ hồ cuộn người nằm trên giường mình, tinh thần cửu vĩ hồ thoạt nhìn không tốt lắm, thân thể cũng không khá hơn chút nào, đáng tiếc chính mình không có chút tinh lực nào, đối với lần này bó tay.

    "Ngươi xem trước đó con lừa già ngu ngốc kia lưu lại cho ngươi kinh thư gì?" Không phải bất đắc dĩ, Trữ Dĩ Tầm tuyệt đối không muốn lựa chọn Niên Hữu Ngư cùng song tu, nhưng linh lực trên người tiêu thất ngày càng nhiều, làm cho Trữ Dĩ Tầm không có nhiều thời gian lựa chọn.

    Niên Hữu Ngư đương nhiên biết yêu kiêng kỵ kinh thư này, vì vậy cách xa Trữ Dĩ Tầm lật xem một lượt quyển kinh thư này, tất cả đều là công pháp thu yêu diệt yêu, hơn nữa từng chiêu đều đoạt mạng, lão hòa thượng kia muốn biến mình thành đạo sĩ diệt yêu sao, nàng mới không có tài năng lớn như vậy, nàng nghĩ thu thập tiểu quỷ là tốt rồi. Quyển kinh thư này là đại sát khí diệt yêu, đối với phương pháp cứu yêu bị đả thương một điểm cũng không có.

    Niên Hữu Ngư đóng kinh thư lại, nhét vào trong hốc tường, sau đó đi vào phòng.

    "Kinh thư chỉ viết công pháp thu yêu, không có viết làm sao cứu yêu." Niên Hữu Ngư nói thật.

    Tuy rằng Trữ Dĩ Tầm đối với song tu xuất phát từ nội tâm bài xích, thế nhưng bị đánh trở về nguyên hình, tu luyện ngàn năm bị hủy trong tức khắc, Trữ Dĩ Tầm ngoại trừ tiếp nhận song tu chứ không còn cách nào khác, hơn nữa thời gian cấp bách, nếu không song tu, pháp lực của nàng đều sắp không chống đỡ nổi hình người nữa rồi.

    "Ngươi cỡi quần áo ra!" Trữ Dĩ Tầm đối với Niên Hữu Ngư ra lệnh.

    "A? Thật sự muốn song tu? Song tu không phải giữa nam nữ sao, cái gọi là âm dương điều hòa, ngươi là nữ yêu, ta cũng là nữ, làm sao điều hòa?" Còn có, ngươi bây giờ là hình dạng hồ ly, làm sao tu a, người cùng thú làm sao tu a...

    "Nhanh lên một chút!" Trữ Dĩ Tầm không có tính nhẫn nại cũng không có thời gian cùng Niên Hữu Ngư giải thích, hồ tộc nàng từ trước đến nay thiên tính dâm tà, không chỉ giới hạn ở nam nữ, nữ x nữ, nam x nam đều không phải chuyện kỳ lạ gì, tuy rằng Trữ Dĩ Tầm từ lúc tu tiên tới nay, đi con đường khác với tu luyện của hồ tộc, thế nhưng không có nghĩa Trữ Dĩ Tầm hoàn toàn không biết gì cả. Trữ Dĩ Tầm vốn định loại bỏ yêu tính trời sinh để tu tiên mà đi một vòng lớn, vẫn rơi vào yêu đạo, Trữ Dĩ Tầm nghĩ đến bộ dạng chính mình bị người hồ tộc cười đến rụng răng. Nghĩ tới đây, Trữ Dĩ Tầm trong lòng phiền muộn không thôi. Thất thân bị cười nhạo, thất tiết thì chuyện lớn, được rồi, kỳ thực hồ tộc các nàng không có khí tiết gì hết, chính mình bất quá trở về con đường thông đồng làm bậy mà thôi, nghĩ như thế, tâm tình Trữ Dĩ Tầm mới dễ chịu một ít.

    Vốn Trữ Dĩ Tầm không có tính nhẫn nại, muốn trêu chọc Niên Hữu Ngư, dùng móng vuốt cào nhẹ một cái, Niên Hữu Ngư thân thể trần truồng bại lộ, Niên Hữu Ngư cho tới bây giờ ở trước mặt người khác chưa để lộ thân thể trần truồng, lập tức đỏ mặt, lấy tay che bộ vị quan trọng, móng vuốt này không phải như mèo cào sao, lợi hại như thế, chờ đã, đạo bào của nàng chỉ có hai bộ, tuy rằng nàng hiện tại có tiền mua đạo bào mới, thế nhưng rất lãng phí có được hay không, quay đầu lại nhất định phải làm cho hồ yêu bồi thường cho mình một bộ. Mặc dù là yêu nữ, thế nhưng bị yêu nhìn chằm chằm thân thể trần trụi của mình, làm cho người ta xấu hổ cùng thẹn thùng có được hay không, Niên Hữu Ngư cuối cùng chỉ quan tâm đến vấn đề quan trọng nhất.

    "Thật sự muốn song tu sao? Người ta còn chưa chuẩn bị xong.... Ngươi biến thành hình người được không..." Kỳ thực Niên Hữu Ngư chú ý nhất hồ yêu có thể biến thành hình người không, nếu như không phải hình người, nàng kiên quyết không muốn song tu, nếu như là hình người, nàng tạm thời hi sinh....

    Trong lòng Trữ Dĩ Tầm khó chịu tới cực điểm, dung mạo của nàng ở hồ tộc đứng hàng đầu, năm đó có bao nhiêu nữ hồ ly cùng nam hồ ly yêu cầu cùng chính mình song tu, đều bị chính mình cự tuyệt, mà nữ đạo cô này nhặt được tiện nghi còn khoe mã, người ủy khuất nhất chính là mình! Bất quá Trữ Dĩ Tầm còn nhiều thời gian giáo huấn nữ đạo cô này, bởi vì hiện tại nàng duy trì hình người rất khó khăn, nhất định phải nắm chắc thời gian.

    Niên Hữu Ngư nhìn Trữ Dĩ Tầm biến thành hình người, thân thể cũng trần trụi, không mảnh vải che thân, thời khắc này nàng nghĩ tại sao có cảm giác chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu. Niên Hữu Ngư nuốt nước miếng, dung mạo đây quả thực là không phải con người bình thường khả năng sở hữu, tóc thật dài phiêu tán, vừa lúc che đi bộ ngực mềm mại, ngũ quan tinh xảo đến hoàn mỹ hợp lại với nhau, khiến người ta nhìn nhiều đều luyến tiếc dời đi ánh mắt. Mỹ nhân như vậy căn bản khiến người ta không để ý đến vấn đề khác.

    Niên Hữu Ngư dáng vẻ chảy nước miếng làm cho Trữ Dĩ Tầm thấy ghê tởm, bộ dạng háo sắc thực sự xấu xí. Kỳ thực không thể trách Niên Hữu Ngư rồi, tuyệt sắc như vậy, không có mấy người phàm phu tục tử thấy được, biểu hiện Niên Hữu Ngư đã rất khắc chế a, dù sao Niên Hữu Ngư là nữ nhân, lại còn là xử nữ, như thế nào đi nữa dù thèm nhỏ dãi sắc đẹp hồ yêu, cũng chỉ giới hạn nhìn.

    Trữ Dĩ Tầm hướng Niên Hữu Ngư câu ngón tay, hồ yêu mị hoặc nhân tâm năng lực tự nhiên mà thành, trong lúc giở tay nhấc chân, đều có thể mị hoặc nhân tâm, mặc dù Trữ Dĩ Tầm chưa bao giờ dùng loại năng lực trời sinh này, thế nhưng không có nghĩa là nàng không biết.

    Niên Hữu Ngư thấy thân thể của chính mình dường như không phải là của mình, ngoan ngoãn hướng Trữ Dĩ Tầm đi tới, đều là trong lúc vô ý thức. Hồ ly, mị hoặc, đúng như dự đoán.

    P/s: Mọi người thấy có khó đọc chữ lắm không? Cmt bên dưới nếu ko thích thì mình sẽ đổi cái khác nha! Thân ái
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-01-17 lúc 06:08 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  16. The Following 31 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  17. #9
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596
    Chương 8

    Mời Đọc (Click Here) :
    Trữ Dĩ Tầm nhìn Niên Hữu Ngư tới gần, tay ôm eo Niên Hữu Ngư, Niên Hữu Ngư cảm giác đầu loạn thành một đoàn, tim đập như sấm, ân sủng này có tới quá đột ngột không, Niên Hữu Ngư phát hiện mình dĩ nhiên không có một tia sợ hãi nào, ngược lại, nàng có chờ mong, mặc dù vẫn còn có chút bất an, thế nhưng chờ mong vượt lên bất an, thật sự không biết rụt rè, nói đến, rụt rè đó là gì, sư phụ không dạy qua.

    Làm hồ yêu tu tiên, Trữ Dĩ Tầm không có quá nhiều kinh nghiệm, thế nhưng làm hồ yêu, vẫn có bản năng khắc ở trong xương, Trữ Dĩ Tầm mặc dù có cảm giác lạ, nhưng không có cảm giác đột ngột. Nàng nhìn mặt của Niên Hữu Ngư, tuy dung mạo Niên Hữu Ngư đối với hồ tộc quá bình thường, thế nhưng nói trong loài người, dung mạo Niên Hữu Ngư có thể tính nổi bật, thân thể có lồi có lõm, làm cho Trữ Dĩ Tầm có chút ngoài ý muốn, nàng cho rằng thân thể ở phía trong đạo bào rộng lớn của Niên Hữu Ngư giống như tấm ván gỗ vậy.

    Trữ Dĩ Tầm nhổ mộc trâm trên đầu Niên Hữu Ngư xuống, mái tóc đen bóng Niên Hữu Ngư như là thác nước chảy xuống, nếu như nói bình thường vào trong trấn phải hóa trang, mặc đạo bào bẩn thỉu, tác phong thô tục, không hề giống cô nương rụt rè mềm mại, búi tóc được thả xuống trong nháy mắt tăng thêm vài phần nữ tính đặc biệt kiều mị.

    Trữ Dĩ Tầm phát linh lực của mình duy trì hình người ngày càng trắc trở, thân thể như có như không, Trữ Dĩ Tầm bất chấp tất cả, hôn lên môi Niên Hữu Ngư, hút một ít linh lực trên người Niên Hữu Ngư, còn có số ít tinh khí, đây là lần đầu tiên nàng hút tinh khí loài người, vì duy trì chân thân, nàng không thể không ra hạ sách này, dù sao linh khí của Niên Hữu Ngư quá ít.

    Hút tinh khí loài người, ý nghĩa từ nay về sau nàng rơi vào yêu đạo, tu tiên hết hi vọng.

    Thế nhưng không thể không nói, hút vào tinh khí của Niên Hữu Ngư, Trữ Dĩ Tầm cảm giác thân thể có một dòng nước ấm tràn vào, thân thể bị thụ thương chưa bao giờ thoải mái như vậy. Khó trách hồ tộc của mình, hơn phân nửa không muốn tu tiên, tinh khí quả nhiên so với linh lực dễ dàng, đơn giản là không cần tốn nhiều sức.

    Hút tinh khí đối với nhân loại có nửa thương tổn, cho nên Trữ Dĩ Tầm chỉ hút một hơi, không dám hút nhiều.

    Mỗi lần bị hút tinh khí, Niên Hữu Ngư đều có ảo giác hôn Trữ Dĩ Tầm, mỗi lần đều là ảo giác, duy chỉ có lần này là thực sự, Trữ Dĩ Tầm thực sự hôn môi, Niên Hữu Ngư có cảm giác rất không chân thật, nàng hé mắt cách khoảng cách nhìn mặt của Trữ Dĩ Tầm, từ khi sinh ra đến giờ cảm thán trên đời có sắc đẹp tuyệt trần như vậy.

    Động tác Trữ Dĩ Tầm lúc đầu có chút trúc trắc, lúc sau dễ dàng hơn, tất cả động tác của nàng đều giống như có ý thức, tựa như bản chất trời sinh, lúc này đầu lưỡi Trữ Dĩ Tầm bắt đầu liếm môi Niên Hữu Ngư, động tác mang theo ý tứ khiêu khích. Niên Hữu Ngư lúc đầu ngốc lăng để cho Trữ Dĩ Tầm khiêu khích, thế nhưng rất nhanh, nàng biết đáp lại Trữ Dĩ Tầm, Niên Hữu Ngư so sánh với nữ tử khác không có căng thẳng, không có rụt rè mà lại có vẻ hơi phóng đãng. Nữ tử thế gian phóng đãng, há có thể phóng đãng qua hồ yêu, hồ yêu dâm mị là khắc vào tận trong xương, mặc dù Trữ Dĩ Tầm có thể tính là hồ tộc hiếm thấy, thế nhưng bản chất dâm mị bị Trữ Dĩ Tầm chế trụ, không phải là không có, bây giờ Trữ Dĩ Tầm cố ý thả ra ngoài, tựa như thả cá vào nước.

    Niên Hữu Ngư nhận thấy được Trữ Dĩ Tầm biến hóa, trước đó Trữ Dĩ Tầm làm cho người cảm giác vô cùng trong trẻo lạnh lùng, nhưng hôm nay trong mắt không giấu được mị hoặc, chỉ cần Trữ Dĩ Tầm liếc mắt, Niên Hữu Ngư cảm giác xương của mình đều mềm nhũn, toàn thân đều tê dại vô lực đựa vào thân thể Trữ Dĩ Tầm. Lưỡi quấn quít thoải mái làm cho Niên Hữu Ngư phát ra tiếng rên rỉ, nàng cảm giác thân thể bắt đầu nóng lên, nàng phát hiện lúc này vô luận Trữ Dĩ Tầm đối với mình làm cái gì, nàng cũng nguyện ý phối hợp.

    Trữ Dĩ Tầm từ trong miệng Niên Hữu Ngư hút lấy mật ngọt của nàng, thậm chí ngạc nhiên phát hiện, khi Niên Hữu Ngư động tình, linh lực chảy ra liên tục không ngừng, tuy rằng vô cùng mỏng manh, thế nhưng có thể kéo dài, quả nhiên là lò cực phẩm, trăm năm khó gặp một lần, Trữ Dĩ Tầm biết mình nhặt được báu vật. Thân thể Trữ Dĩ Tầm nhu cầu cấp bách nhất là linh lực, giống như một thùng lớn tích góp từng giọt nước, mặc dù không biết từ lúc nào trang bị đầy đủ, thế nhưng chỉ cần hút liên tục không ngừng, thì sẽ tràn đầy. Mà hiện tại Trữ Dĩ Tầm thiếu tính nhẫn nại, hiển nhiên đối với lần này linh lực mỏng manh vẫn cảm thấy không đủ, nàng càng thêm ra sức trêu chọc thân thể Niên Hữu Ngư. Nàng đem Niên Hữu Ngư đè xuống giường, môi rời khỏi môi Niên Hữu Ngư, bắt đầu đi chuyển sang địa phương khác, từ lỗ tai nhạy cảm, đến cần cổ trắng nõn mê người....

    Trữ Dĩ Tầm nhận thấy được thân thể chính mình biến hóa, thân thể khỏe mạnh giống như đói bụng thật lâu, dị thường đói bụng, nhu cầu cấp bách là phải ăn cơm, nếu như phương diện kia là bản tính hồ yêu, ăn uống cũng như như cầu bình thường, thân thể Trữ Dĩ Tầm đói bụng gần nghìn năm, nhu cầu phương diện này được phóng thích, giống như đại hồng thủy, hung mãnh dị thường, đây là điều Trữ Dĩ Tầm không ngờ tới, nàng cho rằng đã sớm thoát khỏi thiên tính dâm tà hồ tộc, bây giờ phát hiện, hết thảy đều là lừa mình dối người mà thôi.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-01-17 lúc 06:08 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  18. The Following 30 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  19. #10
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,533
    Thanked: 5596
    Chương 9: (H)

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-17-17 lúc 11:33 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  20. The Following 105 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •