+ Trả lời chủ đề
Trang 4 của 4 Đầu tiênĐầu tiên ... 234
Kết quả 31 đến 38 của 38

Chủ đề: Nữ Quan - Minh Dã

  1. #31
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 30

    Mời Đọc (Click Here) :

    "Thanh Phàm thượng tiên...." Lão hòa thượng quỳ trên mặt đất, cung kính gọi.

    " Phật châu đã tháo xuống, vì vậy vật quy nguyên chủ." Bạch y nữ tử xòe bàn tay ra, từng viên phật châu như có sinh mệnh trở về trong tay bạch y nữ tử, động tác nữ tử êm ái khẽ vuốt phật châu, tựa như muốn đem phật châu phủi đi bụi trần.

    Lão hòa thượng khi còn nhỏ dưới cơ duyên xảo hợp gặp được Thanh Phàm thượng tiên, bởi vì hắn là thân lò thuần dương, lại thêm hắn cùng với Phật hữu duyên, Thanh Phàm thượng tiên đem chuỗi phật châu này tặng cho hắn, tránh yêu ma dây dưa vì thân lò thuần dương của hắn.

    "Phật châu dính tàn ác, ngươi là người tu Phật tại sao có ý nghĩ tàn ác?" Thanh Phàm thượng tiên hỏi lão hòa thượng, đây vốn là người có tuệ căn*, nhưng lại đi sai đường.

    (tuệ căn: chỉ lĩnh ngộ được chân lý nhà Phật, chỉ sự thông minh)

    "Giết vô số Yêu, tự nhiên nhiễm vô số tàn ác." Ánh mắt Trữ Thiên Tuyết từ khi Thanh Phàm thượng tiên xuất hiện, vẫn không có rời đi. Trữ Thiên Tuyết cho rằng nàng đã quên chính mình, vì thế, trong lòng Trữ Thiên Tuyết mười phần mất mác.

    Thanh Phàm thượng tiên nhìn về phía Trữ Thiên Tuyết, dung mạo tuyệt mỹ của Trữ Thiên Tuyết bất quá bị Thanh Phàm thượng tiên cho là huyễn ảnh, nàng xuyên thấu qua nhân thân Trữ Thiên Tuyết nhìn thấy Trữ Thiên Tuyết là cửu vĩ hồ, giống như đã từng quen biết.

    "Yêu nghiệt ở nhân gian làm xằng bậy, Thích Hành giết yêu chỉ vì thế nhân trừ hại." Lão hòa thượng biện giải cho mình.

    "Giết có thể thể ngăn cái ác sao, làm người tu hành, gặp ác thì độ hóa, há có thể tùy ý tạo nghiệt? Ngươi tạo nghiệt đã nặng, không thể tiếp tục tạo nghiệt." Giọng nói Thanh Phàm thượng tiên giống như nước chảy róc rách, cảm giác dịu nhẹ, lại tràn đầy lực thẩm thấu. Thanh Phàm thượng tiên không hề giống thế nhân bình thường thường nói đẹp như tiên, dung mạo bình thường, thế nhưng có cảm giác thoát tục.

    "Thích Hành tuân theo giáo huấn thượng tiên." Lão hòa thượng hai tay chấp lại, sau đó cung kính quỳ lạy trên mặt đất.

    Niên Hữu Ngư nhìn Thanh Phàm thượng tiên nói mấy câu thì đem lão hòa thượng thay đổi ý nghĩ, thần tiên chính là thần tiên, thần tiên nói hữu hiệu hơn tất cả.

    "Rất tốt." Thanh Phàm thượng tiên làm phép Thích Hành xong , nhìn về phía Niên Hữu Ngư các nàng, nàng nhớ lại Trữ Thiên Tuyết, không nghĩ tới con hồ ly tu luyện thành Yêu, yêu khí rất nặng, bên cạnh có hồ ly khác yêu khí không nặng như nàng, chắc là có tu tiên, chẳng biết tại sao bỏ nửa chừng.

    "Thiên Tuyết đã lâu không gặp." Thanh Phàm thượng tiên kêu tên Trữ Thiên Tuyết, Trữ Thiên Tuyết không thể tin nhìn nàng.

    "Ngươi... Nhớ kỹ?" Trữ Thiên Tuyết hỏi giọng nói có chút run rẩy.

    Niên Hữu Ngư cùng Trữ Dĩ Tầm kinh ngạc nhìn về phía Trữ Thiên Tuyết, thời khắc này Trữ Thiên Tuyết cùng ngày thường tựa như hai người, thấp thỏm, chờ mong, thấp bé này có thể so với tiểu cô nương mới biết yêu, vấn đề là thói quen phong lưu, phong tình vạn chủng đối với loại biểu hiện này chêch lệch quá mức khiến cho cằm Niên Hữu Ngư muốn rớt xuống, Trữ Dĩ Tầm tuy biểu hiện gì nhưng trong lòng vô cùng ngoài ý muốn. Không phài tình nhân cũ của nhạc mẫu đại nhân a! Nhưng nhìn Thanh Phàm thượng tiên không nhiễm phàm trần, bộ dạng thanh tâm quả dục, Niên Hữu Ngư cảm giác có phải nhạc mẫu tương tư đơn phương không, như vậy thảm, không có thảm hơn yêu thần tiên không thất tình lục dục.

    "Tất nhiên là nhớ kỹ." Thanh Phàm thượng tiên từ tốn nói.

    Trong lòng Trữ Thiên Tuyết thiên ngôn vạn ngữ muốn cùng nói với nàng, nhưng một câu cũng không nói ra được, nàng biết Thanh Phàm đối với nàng tựa như chúng sinh, không có bất luận ý nghĩa đặc biệt gì, có thể bất kỳ quen biết cũ nào nàng cũng nhớ.

    Thanh Phàm thượng tiên nhìn về phía Trữ Dĩ Tầm, trong lòng Niên Hữu Ngư lộp bộp, trong lòng một cổ bất an hiện ra, thậm chí càng thêm mãnh liệt.

    "Ngươi có bằng lòng tu tiên lại hay không?" Thanh Phàm thượng tiên hỏi Trữ Dĩ Tầm, hồ yêu kia vì tu tiên kiên trì cực khổ nghìn năm, nàng không đành lòng thấy hồ yêu bỏ nửa chừng rơi vào hồng trần.

    Trữ Dĩ Tầm nghe vậy hơi sửng sờ, chính mình còn có thể tu tiên sao?

    Niên Hữu Ngư vừa nghe, trong lòng trào lên cơn sóng, nàng vô cùng khủng hoảng nhìn Trữ Dĩ Tầm, nàng biết rõ trong lòng Trữ Dĩ Tầm đối với tu tiên còn có chấp niệm.

    Trữ Thiên Tuyết nghe vậy, trong lòng cứng lại, lúc này nhiều cảm xúc đan vào, có chút vui mừng, có chút tiếc nuối, còn có chút mất mát.

    "Ngươi nếu còn muốn tu tiên, có thể theo ta trở về tiên sơn, tắm ôn tuyền tẩy đi tục khí phàm trần, tĩnh tâm tu luyện, đợi một thời gian sẽ tốt lên." Hôm nay gặp phải hồ yêu, coi như là cơ duyên, nàng nguyện ý giúp đỡ hồ yêu, mặc dù linh khí tu tiên còn dư lại không nhiều lắm, nhưng quấn quanh không tiêu tan có thể thấy được duyên phận tu tiên chưa hết.

    Chính mình tận lực tu luyện cùng thượng tiên mang theo cùng nhau tu luyện, loại kỳ ngộ này đối với người tu tiên hoặc yêu đều tha thiết ước mơ, Trữ Dĩ Tầm dĩ nhiên tâm động.

    Niên Hữu Ngư bản năng bắt lại cổ tay Trữ Dĩ Tầm, nàng không có ý thức được nắm chặt, Trữ Dĩ Tầm bị nắm có chút đau cảm giác được Niên Hữu Ngư sợ hãi và bất an, điều này làm cho trong lòng Trữ Dĩ Tầm nổi lên có chút gợn sóng, nhưng so với chấp niệm gần ngàn năm, Trữ Dĩ Tầm lựa chọn quên trong lòng rung động.

    "Ta nguyện ý theo ngươi." Trữ Dĩ Tầm đối với Thanh Phàm thượng tiên nói.

    Niên Hữu Ngư nghe Trữ Dĩ Tầm kiên định trả lời, nàng cảm giác lạnh lẽo đánh úp về phía toàn thân, tay chân cũng bắt đầu cứng đơ, quả nhiên đối với Trữ Dĩ Tầm mà nói chính mình ba năm làm bạn không là gì, chính mình đối với nàng mà nói, cái gì cũng không phải! Nhưng dù vậy, nàng vẫn muốn giữ Trữ Dĩ Tầm lại.

    "Cầu ngươi, đừng..." Niên Hữu Ngư cầm lấy tay Trữ Dĩ Tầm không thả, nàng nhìn chằm chằm Trữ Dĩ Tầm, gần như tuyệt vọng cầu khẩn nói.

    "Xem như chưa từng gặp ta, bảo trọng." Trữ Dĩ Tầm đối với Niên Hữu Ngư thản nhiên nói, nàng không nhìn sự cầu xin, sự bi thương, sự tuyệt vọng của Niên Hữu Ngư, tất cả, nàng đều lựa chọn làm như không thấy, mặc dù trong lòng có một tia cảm giác đau đớn.

    "Nương, bảo trọng." Trữ Dĩ Tầm đối với Trữ Thiên Tuyết không nói quá nhiều, đơn giản hai chữ bảo trọng, khả năng chính là xa nhau.

    Trữ Thiên Tuyết khẽ gật đầu, trong lòng hết sức không nỡ, không biết đối với nữ nhi không nỡ hay là đối với Thanh Phàm thượng tiên không nỡ, Trữ Thiên Tuyết cảm thấy trong lòng khó chịu.

    Niên Hữu Ngư còn đang nắm cổ tay Trữ Dĩ Tầm, lại bị Trữ Dĩ Tầm đẩy tay ra, cổ tay trắng nõn bởi vì bị Niên Hữu Ngư dùng sức quá độ hiện lên dấu ngón tay.

    Trữ Dĩ Tầm tay được tự do, ánh mắt rơi vào dây chuông cổ tay Niên Hữu Ngư, nàng muốn cởi xuống, Niên Hữu Ngư ý thức được ý đồ Trữ Dĩ Tầm, nàng nhanh chóng bảo vệ chuông Trữ Dĩ Tầm cho mình, không cho Trữ Dĩ Tầm cởi xuống.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn Niên Hữu Ngư không muốn cởi xuống, liền thôi, nàng đem dây chuông trên người mình tháo xuống, sau đó ném trên mặt đất, Niên Hữu Ngư nhìn Trữ Dĩ Tầm cứ như vậy cắt đứt liên hệ giữa các nàng, tim của mình gần giống như bị ném đi, lòng nàng đau quá, viền mắt đầy nước mắt.

    Trữ Thiên Tuyết nhìn Niên Hữu Ngư, trong lòng tựa hồ cảm động lây, nàng nghiêng đầu, không muốn để cho Trữ Dĩ Tầm cùng Thanh Phàm thượng tiên nhìn con mắt ửng đỏ của chính mình.

    "Chúng ta đi thôi." Trữ Dĩ Tầm đối với Thanh Phàm tiên tử nói.

    "Ngươi là thân thuần âm, phật châu mang theo có thể đảm bảo thanh tịnh và bình an." Thanh Phàm thượng tiên đem phật châu đưa cho Niên Hữu Ngư.

    Niên Hữu Ngư lạnh lùng nhìn Thanh Phàm thượng tiên, sau đó dùng lực đánh rớt phật châu, phật châu một lần nữa trở lại lòng bàn tay Thanh Phàm thượng tiên.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-23-17 lúc 02:19 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  2. The Following 39 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  3. #32
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 31

    Mời Đọc (Click Here) :

    Niên Hữu Ngư mắt mở trừng trừng nhìn Trữ Dĩ Tầm theo Thanh Phàm thượng tiên ly khai, nàng quỳ trên mặt đất, khóc không thành tiếng. Nàng đã quen cùng Trữ Dĩ Tầm làm bạn, tuy rằng nàng bình thường thờ ơ, thế nhưng chí ít chỉ cần mình đưa tay là có thể chạm tới, ở trên giường có thể cùng mình làm việc hết sức thân mật, nhưng hôm nay ba năm qua người sớm chiều làm bạn tuyệt tình ly khai, Niên Hữu Ngư cảm giác sinh mệnh của mình đều bị hút hết, không biết phải làm thế nào.

    Trữ Thiên Tuyết không thể an ủi Niên Hữu Ngư, bởi vì nàng khổ sở không thua gì Niên Hữu Ngư, nàng thừa nhận mất mát hai phần, một phần khác chính là nàng chưa từng cảm nhận được, điểm ấy nàng ngược lại ước ao Niên Hữu Ngư, Niên Hữu Ngư ít nhất có thể để phát tiết tình cảm của nàng, mà tình cảm của mình chỉ có thể nảy sinh trong bóng tối, xưa nay không dám khinh nhờn nàng.

    Trữ Dĩ Tầm theo Thanh Phàm thượng tiên rất nhanh thì bay đến tiên sơn mây mù lượn quanh, Trữ Dĩ Tầm tưởng rằng chỉ có lãnh địa hồ tộc có khí trời địa lý lợi thế, linh khí sung túc thích hợp tu luyện, bây giờ đến tiên sơn rồi mới biết được cảm giác vô tận, ngọn tiên sơn này linh khí sung túc, quả nhiên chiếm hết ưu thế.

    Chín ngày ở đó, Thanh Phàm thượng tiên mang nàng vào tầng thứ bảy. Trong lòng Trữ Dĩ Tầm có chút cảm khái, nàng đau khổ tu luyện một ngàn năm ngay cả tầng thứ nhất cũng không thể đi lên, từ lúc Thanh Phàm thượng tiên dẫn vào, tới thẳng tầng thứ bảy. Trữ Dĩ Tầm hiện tại không biết nàng nếu tận lực tu luyện thành tiên, không bằng theo Thanh Phàm thượng tiên dẫn vào tầng thứ bảy tu luyện, bất quá trở thành thần thú của Thanh Phàm thượng tiên mà thôi. Đối với Yêu mà nói mặc dù tu luyện thành tiên cũng vĩnh viễn kém xa, trừ phi thiên phú giỏi, tu tiên đối với Yêu không dễ dàng, lên được một tầng càng không dễ, người có cấp bậc, tiên cũng có cấp bậc, để lên được một cấp là việc vô cùng gian nan. Cấp bậc của Thanh Phàm thượng tiên Trữ Dĩ Tầm không rõ ràng lắm, nàng an bày chính mình ở tầng thứ bảy để cho nàng vào tiên tuyền tẩy trừ bụi phàm trần rồi nàng rời đi.

    Hơn nữa tầng thứ bảy tỳ nữ hầu hạ Trữ Dĩ Tầm vào tiên tuyền tắm rửa, tỳ nữ đối với nàng rất cung kính, có thể thấy được Thanh Phàm thượng tiên cấp hạng cao.

    "Thanh Phàm thượng tiên là cấp bậc nào?" Trữ Dĩ Tầm hỏi tỳ nữ ở một bên hầu hạ nàng nàng.

    "Thượng tiên? Thanh Phàm chân quân đã là linh tiên rồi, hiện tại vào tầng thứ tám, sắp tới tiến nhập vào tầng thứ chín." Tỳ nữ cười khanh khách nói.

    Thảo nào Thanh Phàm có năng lực mang chính mình vào tầng thứ bảy, bất luận là Tiên giới, Ma giới, Yêu giới, người pháp lực cao sẽ có đặc quyền.

    "Thanh Phàm chân quân không có thần thú, ngươi coi như là có cơ duyên lọt vào mắt chân quân." Tỳ nữ đối với Trữ Dĩ Tầm ca ngợi.

    Thần thú? Trong lòng Trữ Dĩ Tầm nghĩ quá mức chêch lệch, thế nhưng nghĩ lại, cũng là điều hiển nhiên, người đi đường tắt cùng người khác cực khổ tu luyện không thể giống nhau, nếu không... Đối với người cực khổ tu luyện thành tiên không công bằng, nghĩ như vậy ngược lại là công bằng.

    Tắm xong, Trữ Dĩ Tầm phát hiện thân thể chính mình có thể dễ dàng hấp thu linh khí, so với trước kia gian khổ bây giờ dễ như trở bàn tay đạt được, Trữ Dĩ Tầm phát hiện không như trong tưởng tượng vui vẻ, ngược lại thất vọng mất mát. Hầu hết thời gian điều là như thế này, không có đau khổ truy cầu, khi có được phát hiện thì ra không như trong tưởng tượng.

    Tiên giới quả thực là nơi tu luyện tốt nhất, linh khí sung túc, hoàn cảnh yên bình, Trữ Dĩ Tầm nỗ lực bài trừ tạp niệm, lại phát hiện tâm của mình cùng quá khứ bất đồng rất lớn. Trước khi rời đi, gương mặt Niên Hữu Ngư tuyệt vọng thỉnh thoảng xông vào trong đầu nàng. Ký ức ba năm sớm chiều chung đụng, cũng không phải bụi bậm tự tay có thể đơn giản gạt đi, Trữ Dĩ Tầm đối với chấp niệm tu tiên quá sâu, chiếm cứ hơn phân nửa nội tâm của nàng. Bây giờ vào Tiên giới, không hiểu rõ chấp niệm, nội tâm của nàng trở nên vô ích ở địa phương này, làm cho lòng của nàng cảm thấy trống rỗng, ký ức cùng Niên Hữu Ngư thừa cơ mà đi vào.

    Cuộc sốngTiên giới vô cùng thanh tịnh mà đơn điệu, làm cho Trữ Dĩ Tầm nhớ tới cùng Niên Hữu Ngư tranh cãi ầm ĩ. Đi qua nghìn năm tu luyện cùng hiện tại tu luyện cũng không có biến hóa quá lớn. Cùng Niên Hữu Ngư một chỗ thời gian ba năm mặc dù đối với Niên Hữu Ngư các loại ghét bỏ, nhưng không phải thực sự chán ghét, chính mình tựa hồ càng thích quãng thời gian đó, có thể tự tại, có thể tùy tâm. Tùy tâm thay đổi, nếu tâm ý đã thay đổi, trong lòng Trữ Dĩ Tầm đã có quyết đoán, chỉ là nàng luyến tiếc tiên sơn đầy đủ linh khí này, ở tầng thứ bảy tu luyện một năm, trên mặt đất phải tu luyện trăm năm, cơ hội như vậy vô cùng khó có được, chủ yếu nhất là nàng cảm giác mình còn chưa đủ mạnh, một Thích Hành có thể suýt chút nữa lấy mạng của nàng, nàng muốn làm cho chính mình trở nên càng mạnh hơn sẽ rời đi tiên sơn.

    Trữ Dĩ Tầm ở tiên sơn ở trên này mấy tháng, Niên Hữu Ngư dưới mặt đất đau khổ hơn mấy năm.

    Niên Hữu Ngư vốn nghiện rượu, chỉ là Trữ Dĩ Tầm chán ghét nhìn dáng vẻ say bí tỉ của Niên Hữu Ngư, cho nên trước mặt Trữ Dĩ Tầm Niên Hữu Ngư rất ít uống rượu, nhưng hôm nay không có người quản chế, Niên Hữu Ngư ý chí sa sút tinh thần, mỗi ngày uống say khướt.

    Trữ Thiên Tuyết sau khi Trữ Dĩ Tầm rời khỏi vẫn chưa ly khai, một là không yên tâm Niên Hữu Ngư, dù sao Niên Hữu Ngư là thân lò cực âm, lỡ như bị yêu ma quỷ quái để mắt tới thì phiền toái. Hơn nữa không nghĩ tới Niên Hữu Ngư hận thần tiên, nhập ma đạo, kỳ thực Niên Hữu Ngư chính là nhập ma đạo cũng vô ích. Pháp lực Thanh Phàm Trữ Thiên Tuyết không thể nhìn ra. Cho nên Trữ Thiên Tuyết vẫn cảm thấy nên trông chừng con rể của nàng, về phương diện khác nàng mơ hồ cảm thấy, nàng ở nơi này sẽ có một ngày gặp lại Thanh Phàm. Nàng luôn cảm thấy nữ nhi đối với Niên Hữu Ngư cũng không phải vô tình, chỉ là chấp niệm tu tiên quá sâu, nếu rũ bỏ được chấp niệm thì thấy được điều mình muốn. Niên Hữu Ngư mỗi ngày say rượu, Trữ Thiên Tuyết mặc kệ nàng, ngược lại dùng rượu giải sầu cũng tốt, nhưng Niên Hữu Ngư mỗi ngày uống như vậy, cũng không phải biện pháp. Vào tháng 12 rét căm căm, cầm một chậu nước đá đổ từ trên đầu Niên Hữu Ngư xuống.

    Niên Hữu Ngư bộ đáng thương nhìn Trữ Thiên Tuyết, nàng thảm như vậy, nhạc mẫu còn khi dễ người ta.

    "Nhạc mẫu, ngươi đây làm gì?" Niên Hữu Ngư rùng mình hỏi.

    "Được rồi, chán chường đủ rồi, giờ phải tu luyện, ngươi nếu luyến tiếc tiểu Cửu, phải cố gắng tu luyện, sau đó có thể lên tiên sơn tìm được tiểu Cửu, sa ngã như vậy giống cái gì?" Trữ Thiên Tuyết nghiêm mặt dạy dỗ.

    "Ta không muốn cùng ngươi song tu..." Tuy nhạc mẫu đẹp hơn Dĩ Tầm, bất quá nàng mới không phải người hồng hạnh leo tường, mặc dù Trữ Dĩ Tầm lãnh khốc vô tình, trong lòng mình vẫn chỉ có nàng, nghĩ đến Trữ Dĩ Tầm viền mắt Niên Hữu Ngư đỏ lên.

    "Quỷ mới cùng ngươi song tu, ngươi tu tiên, không tu tiên làm sao đi tiên sơn?" Trữ Thiên Tuyết muốn đập chết Niên Hữu Ngư, bây giờ trong mắt nàng chỉ có Thanh Phàm, Niên Hữu Ngư so với hòa thanh xách giày cũng không xứng. Ai mà thèm ngươi a!.

    "Dĩ Tầm tu luyện còn chưa thành, ta làm sao có thể?" Niên Hữu Ngư không nghĩ tới, thế nhưng vừa nghĩ tới thời gian đó dài dằng dặc cùng gian khổ, nàng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

    "Dù sao vẫn thử, nếu như muốn thay lòng đổi dạ thì thôi, nếu như là chân ái, nghìn năm tính là cái gì?" Trữ Thiên Tuyết nghĩ đến chính mình mấy nghìn năm đều không có mục đích đi truy tìm, khi một lần nữa nhìn thấy Thanh Phàm mới biết mình luôn tìm kiếm là nàng, đúng vậy, nàng họ Trữ nên mình mới họ Trữ.

    "Đã như vậy, ngươi làm gì không tu, ngươi không phải yêu thích Thanh Phàm thượng tiên sao?" Niên Hữu Ngư hỏi.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-23-17 lúc 02:19 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  4. The Following 38 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  5. #33
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 32

    Mời Đọc (Click Here) :

    Trữ Thiên Tuyết vốn giấu kín bí mật ở trong lòng không nghĩ tới bị Niên Hữu Ngư không cố kỵ nói ra, điều này làm cho Trữ Thiên Tuyết có chút xấu hổ, một cái tát vỗ vào đầu Niên Hữu Ngư.

    " Ngươi tốt nhất tu luyện là tốt rồi, quản nhiều như vậy làm gì?" Trữ Thiên Tuyết tức giận đối với Niên Hữu Ngư nói, sau đó không phản ứng Niên Hữu Ngư nữa.

    Niên Hữu Ngư sờ nơi Trữ Thiên Tuyết đánh đau, nghĩ đến Thanh Phàm thượng tiên cảm thấy nhạc mẫu cho dù là đệ nhất mỹ nhân Yêu tộc, hướng về thần tiên cũng không tốt, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, nghĩ đến nàng và nhạc mẫu đều là người đáng thương đồng bệnh tương tư, đương nhiên Niên Hữu Ngư trong lòng nghĩ như vậy, nếu để cho Trữ Thiên Tuyết biết Niên Hữu Ngư nói nàng thương cảm, khẳng định lại thêm một cái tát.

    Trữ Thiên Tuyết nhìn tuyết bên ngoài rơi xuống, khắp nơi một mảnh trắng xoá, gợi lên ký ức sâu nhất trong nội tâm.

    Khi đó, nàng còn chưa tu luyện thành yêu, chỉ là một tiểu hồ ly gào khóc đòi ăn trên núi Côn Lôn, mẫu thân nàng bị thợ săn bắn giết, nàng thật lâu chưa ăn, nàng chỉ có thể tự một mình đi ra ngoài kiếm ăn. Núi Côn Lôn rét lạnh khó nhịn, còn có bão tuyết, ngay cả mẫu thân nàng cũng rất khó tìm được thức ăn với khí trời thể này, nàng chỉ là một tiểu hồ ly càng không thể nào tìm được thức ăn.

    Đang lúc nàng cho rằng mình chết đói cùng đông lạnh chết tại đây, nàng gặp Trữ Thanh Phàm, thời điểm đó Trữ Thanh Phàm chưa thành tiên, nàng ở núi Côn Lôn khổ tu, nhìn thấy hồ ly muốn chết cóng động lòng trắc ẩn, nàng đem hồ ly vào trong ngực sưởi ấm, đút cháo trắng, Trữ Thanh Phàm dốc lòng chăm sóc hồ ly sống lại.

    Trữ Thanh Phàm là người an tĩnh, rất ít nói, nhưng chiếu cố nàng cẩn thận, Trữ Thiên Tuyết rất thích đứng ở bên người Trữ Thanh Phàm, cảm giác khí tức vây quanh nàng cảm giác yên bình, làm cho nàng an lòng.

    "Lông trắng như tuyết, gọi ngươi Thiên Tuyết được không?" Trữ Thanh Phàm nhẹ nhàng vuốt ve Trữ Thiên Tuyết, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp, da lông mềm mại, khiến người ta yêu thích không buông tay.

    Hồ ly này thiên tính thông minh, hiểu tính người, có thể nghe hiểu.

    Lúc tu luyện Trữ Thanh Phàm ngồi thiền, Trữ Thiên Tuyết an tĩnh ngồi một bên, Trữ Thanh Phàm có đôi khi ngồi vài ngày, hồ ly trời sinh tính hiếu động, thế nhưng Trữ Thiên Tuyết an tĩnh thủ hộ một bên mấy ngày đó.

    Ở Trữ Thanh Phàm chiếu cố, Trữ Thiên Tuyết qua được một mùa đông, mùa xuân tới, Trữ Thiên Tuyết cũng tiểu hồ ly dần lớn lên.

    "Ngươi nên trở về nơi địa phương của mình." Trữ Thanh Phàm đem Trữ Thiên Tuyết trưởng thành đặt ở mặt đất, đó là nơi Trữ Thanh Phàm nhặt được nàng.

    Trữ Thiên Tuyết không muốn trở về, nàng muốn đứng ở bên người Trữ Thanh Phàm, cho nên Trữ Thiên Tuyết sau khi để xuống dất, thật lâu không chịu rời đi.

    Trữ Thanh Phàm trên đường trở về, Trữ Thiên Tuyết theo sát ở phía sau, như vậy thận trọng theo sau Trữ Thanh Phàm.

    Trữ Thanh Phàm ngừng lại, Trữ Thiên Tuyết cho rằng nàng thay đổi chủ ý, thập phần vui vẻ chạy về phía Trữ Thanh Phàm.

    Trữ Thanh Phàm lần nữa Trữ Thiên Tuyết ôm lấy, sau đó khẽ thở dài.

    "Có thể ta ngay từ đầu không nên đặt tên cho ngươi, để cho ngươi nhuộm trần duyên, ngươi nên trở lại núi sâu nơi ngươi thuộc về." Trữ Thanh Phàm nhẫn nại khuyên bảo, thế nhưng vô luận Trữ Thanh Phàm khuyên nhủ thế nào, Trữ Thiên Tuyết chính là không chịu ly khai.

    Trữ Thanh Phàm rơi vào đường cùng, chỉ có thể tùy ý nàng, bất quá Trữ Thanh Phàm không hề cho Trữ Thiên Tuyết ăn, hy vọng nàng ly khai, nhưng Trữ Thiên Tuyết vẫn không ly khai, nàng bên ngoài kiếm thức ăn sẽ trở về. Vẫn ở một bên nhẫn nại thủ hộ lúc Trữ Thanh Phàm tu luyện, chỉ cần Trữ Thanh Phàm tu luyện xong, cùng nàng nói một câu sẽ cảm thấy hài lòng.
    Cuối cùng, một ngày nào đó ba năm, Trữ Thanh Phàm trên người bắt đầu hiện lên ánh sáng trắng, ánh sáng dần dần mạnh mẽ, cho đến biến thành kim quang, Trữ Thanh Phàm mở mắt.
    Trữ Thiên Tuyết đột nhiên cảm thấy bất an mãnh liệt, nàng vòng quanh Trữ Thanh Phàm đi tới đi lui.

    Quả nhiên không bao lâu, bầu trời xuất hiện một thần tiên râu bạc, Trữ Thanh Phàm ra khỏi phòng chào đón.

    "Chân quân đã tu thành chính quả, ta tới tiếp chân quân vào tiên sơn." Thần tiên râu bạc vuốt râu vừa cười vừa nói.

    "Tạ ơn Bắc đẩu quân tới đón." Trữ Thanh Phàm an tâm hướng đi đến lão thần tiên.

    Trữ Thiên Tuyết theo bản năng theo sát ở phía sau.

    Trữ Thanh Phàm dừng bước lại, xoay người nhìn về phía Trữ Thiên Tuyết.

    "Linh trí của ngươi đã mở, tu luyện nhiều hơn, sau này sẽ có thành tựu, đa tạ ngươi mấy năm làm bạn, duyên phận ngươi và ta đã hết." Trữ Thanh Phàm nói xong câu đó, không hề lưu luyến theo Bắc đẩu quân cưỡi mây đạp gió ly khai.

    Trữ Thiên Tuyết hướng về phía Trữ Thanh Phàm ly khai, gào thét, thời điểm đó nàng còn không hiểu thất tình lục dục, nàng vãn là hồ ly mới mở linh trí. Nàng ở núi Côn Lôn tu luyện trăm năm, mới tu luyện thành Yêu. Trong lòng nàng có dục niệm, khó trừ tâm ma, cho nên vẫn luôn không thể tu tiên, đến khi gặp lại Trữ Thanh Phàm, nàng chỉ biết tâm ma cùng dục niệm của mình vì Trữ Thanh Phàm. Chúng vẫn ở trong lòng hơn mấy ngàn năm, thì ra vẫn luôn giấu ở trong lòng. Trữ Thiên Tuyết thà rằng không biết, thà rằng khổ cực tìm kiếm so với thống khổ nhẹ nhỏm một chút. Biết rõ không thể được, lại không bỏ xuống được chấp niệm.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-23-17 lúc 02:19 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  6. The Following 40 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  7. #34
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 33

    Mời Đọc (Click Here) :

    Trữ Dĩ Tầm ở tiên sơn một thời gian, cảm giác trong cơ thể linh khí đầy đủ, tu vi tăng lên, nàng vốn ở thêm một thời gian thế nhưng nàng sợ Niên Hữu Ngư không kịp đợi, tuổi thọ của con người vốn là hữu hạn, Trữ Dĩ Tầm sợ Niên Hữu Ngư lúc chính mình không có ở đó sẽ không cố gắng tu luyện, nàng không muốn khi trở về nhìn vẻ mặt đầy nếp nhăn của lão đạo cô, cho nên không thể không sớm trở về.

    " Tạ ơn Thanh Phàm chân quân chỉ dẫn, bất quá tâm của Dĩ Tầm còn lưu luyến hồng trần, nguyện trở về thế gian." Trữ Dĩ Tầm đối với Thanh Phàm đưa ra lời từ giả.

    Thanh Phàm vốn còn đang tu luyện mở mắt nhìn về phía Trữ Dĩ Tầm, hiển nhiên là hơi kinh ngạc.

    " Ngươi đã thoát ly trần thế, tội gì lại sa vào luân hồi đâu?" Thanh Phàm không hiểu hỏi, nàng hiếm thấy bỏ tiên đạo quay về trần thế.

    " Quá khứ bởi vì không đạt được, trong lòng tồn tại chấp niệm, bây giờ chấp niệm đã tiêu tan, lần nữa cảm tạ Thanh Phàm thượng tiên giúp ta đạt được, chấp niệm trong lòng chấm dứt.

    “Yêu cùng Người giống nhau, có thất tình lục dục, có bi thương có vui vẻ, có đủ loại cảm giác, tu tiên cắt đứt thất tình lục dục, tựa như nước uống, mỗi ngày không màu không vị, không buồn không vui, ta cảm thấy không có ý nghĩa." Trữ Dĩ Tầm quả thực đối với Thanh Phàm tràn ngập cảm kích, nếu không có Niên Hữu Ngư, Trữ Dĩ Tầm đại khái cảm thấy tu tiên rất tốt, chỉ vì chấp niệm. Ba năm sớm chiều cùng Niên Hữu Ngư làm bạn, củng Trữ Dĩ Tầm qua ngàn năm phát hiện đó là thời gian chính mình vui vẻ nhất. Tu tiên không như trong tưởng tượng, ngoại trừ truy cầu không có giới hạn trình độ, đối với Trữ Dĩ Tầm không có sức hấp dẫn mãnh liệt. Trữ Dĩ Tầm là người dứt khoát, thời điểm ly khai Niên Hữu Ngư dứt khoát, hiện tại phải đi về cũng vô cùng dứt khoát.

    "Ngươi đã quyết định, ta cũng không tiện ép ở lại, ta đây sẽ đưa ngươi trở về." Thanh Phàm từ trước đến nay có cơ duyên thì tốt, hết cơ duyên cũng không bắt buộc.

    "Tạ ơn Thanh Phàm chân quân thành toàn." Trữ Dĩ Tầm rõ ràng bản thân làm thần thú tiên sơn cũng ra không được, nên ở tầng thứ bảy càng không thể tự xuống.

    Có Trữ Thiên Tuyết tự mình chỉ đạo, Niên Hữu Ngư lại có thiên phú tu luyện, nàng tu luyện tiến triển rất nhanh. Niên Hữu Ngư phát hiện nhạc mẫu kỳ thực phúc hậu so với Trữ Dĩ Tầm, Trữ Dĩ Tầm chưa bao giờ chỉ đạo nàng tu luyện đều để cho nàng tự mò, ngẫm lại mình thật đáng thương, ở trong lòng Trữ Dĩ Tầm chính mình không là gì a! Kỳ thực Trữ Dĩ Tầm không chỉ đạo Niên Hữu Ngư tu luyện, là có suy nghĩ riêng, chính mình thiên phú bình thường, Niên Hữu Ngư một ngày tu luyện một ngày so với mình ba ngày, làm cho trong lòng nàng không thấy công bằng, năm đó nàng tu tiên nàng cũng tự mình một người khổ cực tìm tòi, Niên Hữu Ngư dựa vào cái gì có thể đi đường tắt, quan trọng nhất là vạn nhất ngày nào đó Niên Hữu Ngư so với chính mình lợi hại hơn, Trữ Dĩ Tầm xem dáng vẻ thô bỉ của Niên Hữu Ngư cảm thấy người này tuyệt đối tiểu nhân đắc chí, đến lúc đó cuộc sống của mình không hài lòng như bây giờ. Tỷ như đơn giản nhất chuyện phòng the, người kia muốn làm nắm giữ quyền chủ động trên giường, nếu làm cho tu vi của nàng cao hơn chính mình, thì không được.

    Niên Hữu Ngư cho rằng chính mình tu tiên, nhưng Trữ Thiên Tuyết không cho là tu tiên, mặc dù thật sự để cho Niên Hữu Ngư tu luyện, Niên Hữu Ngư lục căn không thanh tịnh, cũng không làm được tiên. Trữ Thiên Tuyết nhìn Niên Hữu Ngư thật sự coi chính mình đang tu tiên, cứ để nàng tiếp tục hiểu lầm là được, kỳ thực trong lòng có chút chột dạ, lỡ như tiểu Cửu không trở lại, Niên Hữu Ngư tu làm sao cũng không thành tiên, sẽ hận chết mình, bất quá bây giờ là kế tạm thời.

    Trữ Thiên Tuyết không phải là không muốn tu tiên, tu tiên đoạn tuyệt tình yêu, nếu thật sự chặt đứt, nàng đối với Trữ Thanh Phàm không có chấp niệm, nàng để làm chi còn tu tiên, Trữ Thiên Tuyết vẫn cảm thấy Yêu so với Tiên tự tại hơn, nếu không phải tu tiên, đời này không đến gần được Trữ Thanh Phàm, cái này giống như một vấn đề nan giải.

    Đầu tháng bảy, Niên Hữu Ngư nhìn bầu trời, trong lòng đem Trữ Dĩ Tầm lại mắng nhiều lần, cửu vĩ hồ vô tình lãnh khốc kia thực sự đi bảy năm, có đôi khi Niên Hữu Ngư nghĩ chính mình kiên trì có ý nghĩa gì, nếu như lưỡng tình tương duyệt mà bị Thanh Phàm thượng tiên ép buộc xa nhau, nàng kiên trì tu luyện, ôm mỹ nhân về, đây quả thực vui buồn lẫn lộn, nhưng cửu vĩ hồ kia muốn đi cùng Thanh Phàm thượng tiên, chính mình rõ ràng bị vứt bỏ, coi như có một ngày thành tiên đến bên người Trữ Dĩ Tầm, người kia không có nửa điểm cảm động, nói chính xác còn đáng ghét mình. Nhưng nàng không cam lòng bị Trữ Dĩ Tầm vứt bỏ, kỳ thực nhạc mẫu đã khuyên nàng nhiều lần, để cho nàng thay đổi tâm ý, sẽ không vất vả như vậy, lấy thân lò của nàng, còn sợ tìm không được mỹ nữ, Yêu giới nhiều nhất chính là mỹ nhân, muốn mấy người tùy ý chọn, một ngày ngủ mới một người còn được. Chính mình dĩ nhiên thờ ơ đãi ngộ tốt đó, Niên Hữu Ngư có đôi khi cảm thấy mình bị coi thường, tựa như nhạc mẫu nói, không phải là chấp niệm.

    "Nếu không ngày hôm nay sẽ giúp ngươi kiếm vài mỹ nhân?" Trữ Thiên Tuyết hàng năm đều hỏi Niên Hữu Ngư một lần, ngược lại Yêu tộc các nàng không xem trọng trinh tiết, hơn nữa nữ nhi của nàng vứt bỏ người ta.

    "Tốt, vậy ngươi gọi càng nhiều càng tốt." Nếu như năm vừa rồi, Niên Hữu Ngư lắc đầu cự tuyệt, nhưng năm nay nàng không rõ muốn đánh cược.

    "Như vậy tốt, bỏ chấp niệm, thống khổ càng ít." Trữ Thiên Tuyết cũng không biết nói Niên Hữu Ngư hay nói chính mình.

    "Nhạc mẫu, ngươi có muốn tìm vài người hay không?" Niên Hữu Ngư luôn cảm thấy đặc biệt chột dạ, vẫn nên đem nhạc mẫu dụ dỗ theo.

    "Không được, ta ăn thịt nhiều đã quá chán, không giống ngươi quanh năm ăn chay nên đổi khẩu vị cho dạ dày." Trữ Thiên Tuyết nghiêm trang nói, nàng hiện tại không muốn những người khác, động một chút là bị người thích, rất quấn người, cảm thấy phiền chán.

    Niên Hữu Ngư cảm thấy nhạc mẫu đại nhân nói đại nhân nói có đạo lý, nhạc mẫu đại nhân quả nhiên là nhiều lần trải qua.

    "Nhanh như vậy sao?" Niên Hữu Ngư không nghĩ tới nhạc mẫu đại nhân vỗ ba cái, thì xuất hiện mười mỹ nhân, mặc dù so sánh nhạc mẫu cùng Trữ Dĩ Tầm đều kém xa, nhưng nếu ở nhân gian đều vô cùng xinh đẹp, Yêu giới quả nhiên đều mỹ nhân. Bất quá trong lòng Niên Hữu Ngư thấp thỏm, nhạc mẫu tích cực tìm mỹ nhân cho con rể, cảm giác quái lạ như nào í, nàng sẽ không thây Trữ Dĩ Tầm khảo nghiệm trinh tiết mình a!? Nhưng Yêu có nói về trinh tiết sao?

    "Ngươi sợ gì, nàng ở tiên sơn làm thần tiên, cũng không để ý ngươi." Trữ Thiên Tuyết bất dĩ nói, tiểu Cửu coi như trở về sẽ tìm Niên Hữu Ngư tính sổ, giận chó đánh mèo không đến trên người mình.

    "Nếu như, nàng nếu để ý, sẽ trở về ngăn lại." Niên Hữu Ngư vừa nghe vậy trong lòng quyết định ngày hôm nay để mỹ nữ cùng mình chơi đùa, làm cho tâm tình mình vui vẻ một chút.

    Cứ như vậy, Niên Hữu Ngư cùng Trữ Thiên Tuyết kêu gọi nữ yêu từ phụ cận đến uống rượu chơi đùa.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-23-17 lúc 02:20 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  8. The Following 39 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  9. #35
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 34

    Mời Đọc (Click Here) :

    Trữ Dĩ Tầm cùng Thanh Phàm từ trên trời giáng xuống nhìn xuyên thấu qua đạo quan đổ nát thì thấy một cảnh như vầy, Niên Hữu Ngư uống say bí tỉ ngã trái ngã phải, ngã vào trong lòng các tiểu yêu, các tiểu yêu thèm đến độ muốn chảy nước miếng, lò cực phẩm như vậy, chỉ cần ngủ một đêm tăng không ít linh lực, cho nên ra sức làm Niên Hữu Ngư uống rượu, không nghĩ tới người này dĩ nhiên tửu lượng tốt, đến bây giờ vẫn chưa say hoàn toàn. Trữ Thiên Tuyết tư thế ưu nhã một mình uống rượu.

    Khi Thanh Phàm tới Trữ Thiên Tuyết có cảm giác, nàng nhanh chóng đứng lên từ đạo quan đổ nát chạy ra ngoài, quả nhiên thấy Trữ Dĩ Tầm cùng Thanh Phàm trở về.

    "Dĩ Tầm lần nữa cám ơn Thanh Phàm chân quân." Trữ Dĩ Tầm lần nữa nói tạ ơn, nói xong không nói thêm nữa, nàng biết Thanh Phàm sẽ không lưu ý những chuyện nhỏ nhặt này, bất quá nàng quả thực cảm kích.

    "Duyên tới duyên đi, bản quân dẫn ngươi tới nơi bây giờ nên trở về tiên sơn rồi." Thanh Phàm nói xong, chuẩn bị rời đi.

    "Trữ Thanh Phàm, ngươi chờ một chút." Trữ Thiên Tuyết không cam lòng lại một lần nữa bị bỏ rơi, hướng Thanh Phàm la lớn.

    Niên Hữu Ngư nghe được ba chữ Trữ Thanh Phàm, giật mình phản xạ có điều kiện đứng lên, lẽ nào Trữ Dĩ Tầm đã trở về, Niên Hữu Ngư nghĩ đến loại khả năng này tỉnh rượu hơn phân nửa, nhanh chóng chạy ra bên ngoài đạo quan đổ nát. Quả nhiên thấy được người chính mình hàng đêm mong đợi Trữ Dĩ Tầm, nhìn Trữ Dĩ Tầm nàng bấm bắp đùi của mình một cái, đau đến toàn thân, chính mình quả nhiên không phải nằm mơ. Nữ nhân lãnh khốc vô tình rốt cục đã trở về, nghĩ đến chính mình ủy khuất nhiều năm chờ đợi, nước mắt ào ào chảy xuống.

    "Đừng khóc, an tĩnh một chút cho ta." Trữ Dĩ Tầm nhíu mày đối với Niên Hữu Ngư ra lệnh, Niên Hữu Ngư từ trước đến nay quen Trữ Dĩ Tầm ra mệnh lệnh, mặc dù bảy năm không có mệnh lệnh nhưng đã khắc trong xương tủy nên dừng khóc, nàng theo ánh mắt Trữ Dĩ Tầm mới nhớ tới nhạc mẫu đại nhân ở một bên.

    "Bản quân đã thoát ly trần thế, xóa bỏ họ, gọi ta Thanh Phàm là được." Thanh Phàm quả nhiên dừng lại, đối với Trữ Thiên Tuyết nói.

    "Mặc kệ ngươi tên gì, ngược lại lúc này đây ngươi nhất định phải dẫn ta đi." Trữ Thiên Tuyết kiên định nói, nàng có dự cảm nếu như lúc này lại để cho Thanh Phàm ly khai, nàng nhất định sẽ không thấy Thanh Phàm nữa, chính mình không thể để cho nàng cứ như vậy rời khỏi.

    "Tâm tư ngươi thích hồng trần, chấp niệm quá sâu, không thích hợp tu luyện thành tiên." Thanh Phàm lắc đầu, nàng cảm thấy Trữ Thiên Tuyết khó dứt bỏ hồng trần, cũng không thích hợp cùng chính mình đi tiên sơn.

    "Người ác ngươi nói nên độ hóa, ta đau khổ giãy dụa ở hồng trần, nhận hết nổi khổ hồng trần, ngươi vì sao không thể độ hóa cho ta? Khiến ta không bị khổ, không buồn đâu?" Trữ Thiên Tuyết hỏi, chính mình khổ sở bởi vì nàng, đều nói cởi chuông phải do người buộc chuông, nàng không thể không chịu trách nhiệm.

    "Ngươi muốn theo ta đi tiên sơn, muốn đoạn tuyệt làm Yêu, tuân thủ luật Tiên giới, ngươi làm được không?" Thanh Phàm suy nghĩ một lát sau hỏi Trữ Thiên Tuyết, chúng sinh bình đẳng, Thiên Tuyết nếu có tâm sửa đạo, mình quả thật không có lý do cự tuyệt.

    "Có thể." Quản cái gì đoạn tuyệt Yêu, tuân thủ luật Tiên giới, trước tiên quấn chặt Thanh Phàm rồi nói, cái khác đều không thành vấn đề.

    "Ngươi theo ta ly khai a!" Thanh Phàm luôn cảm thấy mang theo Trữ Thiên Tuyết thời gian sau này sẽ không thể thanh tịnh, thế nhưng nếu có thể độ hóa cho Trữ Thiên Tuyết, ngược lại là việc công đức vô lượng.

    Trữ Thiên Tuyết nhìn thoáng qua Trữ Dĩ Tầm cùng Niên Hữu Ngư, Trữ Dĩ Tầm hướng Trữ Thiên Tuyết mỉm cười, Niên Hữu Ngư hướng nàng phất tay, Trữ Thiên Tuyết hướng các nàng gật đầu, liền theo Thanh Phàm ly khai.

    Trữ Dĩ Tầm đại khái có thói quen cùng Trữ Thiên Tuyết ly biệt, trong lòng mặc dù có chút buồn, nhưng vẫn thản nhiên tiếp thu.

    Niên Hữu Ngư cảm thấy nhạc mẫu vậy mới tốt chứ, cứ như vậy quấn chặt thần tiên, thế nhưng trong lòng đối với đột nhiên ly biệt rất khổ sở, Trữ Thiên Tuyết làm bạn với nàng so với Trữ Dĩ Tầm còn dài hơn.

    "Tuy rằng trong lòng thay nhạc mẫu hài lòng, nhưng về sau vĩnh viễn không thấy được nhạc mẫu, trong lòng vẫn khổ sở." Niên Hữu Ngư nói lại bắt đầu rơi nước mắt, thần tiên có gì tốt, động một chút là đoạn tuyệt hồng trần, theo nàng mà nói thần tiên mới là người không hiểu nhân tình.

    "Hữu duyên thì sẽ gặp nhau nữa, duyên tới duyên đi." Trữ Dĩ Tầm thản nhiên nói.

    Niên Hữu Ngư vừa nghe lời này, lập tức cảnh giác.

    "Ngươi trở về, sẽ không đi nữa a!?" Niên Hữu Ngư khẩn trương hỏi.

    Trữ Dĩ Tầm lười trả lời nàng, vừa rồi không tâm tư chủ ý Niên Hữu Ngư, Niên Hữu Ngư trên người đủ loại mùi, sắc mặt đông lại, tựa như khối băng.

    Niên Hữu Ngư nhìn Trữ Dĩ Tầm biến sắc mặt, nàng lập tức phản ứng kịp, xong, nàng làm sao quên mất bên trong còn có hơn mười mỹ nhân, có chết hay không, mấy năm trước không đi trêu chọc, hết lần này tới lần khác năm nay chiêu vài người, bị Trữ Dĩ Tầm bắt gặp, Niên Hữu Ngư hối hận tím cả ruột.

    "Niên Chưởng Môn...." Trong đó ba yêu tinh đi ra ngoài tìm Niên Hữu Ngư.

    Niên Hữu Ngư hận không thể biến các nàng tiêu thất đi, vẻ mặt bối rối giống như bị bắt gian, rõ ràng nàng cái gì cũng không làm, chỉ uống rượu vung quyền mà thôi, nàng vừa nhìn khuôn mặt Trữ Dĩ Tầm tựa như khối băng, nàng biết Trữ Dĩ Tầm chắc chắn sẽ không nghe nàng giải thích.

    "Ta mấy năm trước không có.... Ta cái gì cũng không làm..." Niên Hữu Ngư vẫn không nhịn được giải thích, nhưng khi nhìn mặt lạnh Trữ Dĩ Tầm, trong lòng nàng cò dự cảm bất thường.

    "Vị trên người ngươi quá hỗn tạp, rửa sạch cho ta." Giọng nói Trữ Dĩ Tầm trước sau lãnh đạm, làm cho Niên Hữu Ngư cảm giác như cái lạnh xuyên tim.

    Đương nhiên Niên Hữu Ngư không nghĩ tới, nào chỉ cái lạnh xuyên tim, quả thực muốn chết cóng, Trữ Dĩ Tầm dĩ nhiên đóng băng trong hồ nhỏ phụ cận bắt nàng đi tắm.

    "Ta nhất định sẽ tự mình rửa đến sạch sẽ, chuyển sang nơi khác tắm có được hay không?"
    Niên Hữu Ngư nịnh hót nói.

    "Đừng phí lời, tắm ở nơi này." Giọng nói Trữ Dĩ Tầm càng lãnh đạm.

    "Nhưng nơi đây đều kết băng, làm sao tắm?" Niên Hữu Ngư cảm thấy Trữ Dĩ Tầm trực tiếp cho nàng mấy bàn tay càng bớt việc, lúc này trong lòng nàng cực kỳ bất an.

    "Cái này đơn giản." Trữ Dĩ Tầm làm phép, mặt băng thủng một lỗ.

    "Đi vào." Trữ Dĩ Tầm ngữ khí không hề thương lượng nói.

    "Đông lạnh chết người a..." Chưa đi vào Niên Hữu Ngư biết có bao nhiêu lạnh.
    "Người tu luyện, sao lại có thể chết cóng, ngay cả lạnh cũng không cảm thấy lạnh." Trữ Dĩ Tầm một cước đá Niên Hữu Ngư xuống.

    "Ta không biết bơi a... sẽ chết chìm..." Niên Hữu Ngư đạp nước kêu khóc, hoàn toàn quên sử dụng phép thuật.

    Trữ Dĩ Tầm dùng phép thuật, mặt băng nhanh chóng đông lại, mà Niên Hữu Ngư chỉ chừa cái đầu ở trên mặt băng, phía dưới ngâm ở trong nước đá, tư vị kia nhất định chính là sảng khoái, Niên Hữu Ngư sau này mượn mười cái gan cũng không dám đi trêu hoa ghẹo nguyệt.

    Mười tiểu yêu xem Niên Hữu Ngư vì nàng biểu hiện đồng tình, sau đó hướng Niên Hữu Ngư phất tay, từng người xoay mông mở thắt lưng tiêu sái rời đi.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-23-17 lúc 02:20 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  10. The Following 37 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  11. #36
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 35: (H)

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-20-17 lúc 11:08 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  12. The Following 78 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  13. #37
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương36: (H)

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 5 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-20-17 lúc 01:41 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  14. The Following 59 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  15. #38
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Kết thúc: Phiên Ngoại (Trữ Thiên Tuyết x Trữ Thanh Phàm)

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-20-17 lúc 11:20 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  16. The Following 77 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •