+ Trả lời chủ đề
Trang 3 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 38

Chủ đề: Nữ Quan - Minh Dã

  1. #21
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 20: (H)

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-17-17 lúc 11:34 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  2. The Following 87 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  3. #22
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 21

    Mời Đọc (Click Here) :

    Lúc Niên Hữu Ngư tỉnh lại, Trữ Dĩ Tầm không ở bên cạnh, Niên Hữu Ngư nhớ tới ngày hôm qua chuyện chăn gối liên tục kéo dài thẳng đến hai người kiệt sức, nhớ tới dáng vẻ Trữ Dĩ Tầm ở dưới người mình hết sức xinh đẹp, trong lòng Niên Hữu Ngư có chút ngứa ngấy. Có mỹ nhân nằm trong ngực như vậy, bắt Niên Hữu Ngư làm thần tiên cũng không thèm đi. Vừa nghĩ tới, cuối cùng đem Trữ Dĩ Tầm lên giường chính mình, Niên Hữu Ngư có cảm giác muốn ôm chăn cười trộm, trên thực tế nàng cũng làm như vậy, nàng vẫn cảm thấy Trữ Dĩ Tầm ở trên giường khả ái nhất a. Nàng lúc này có chút nóng lòng muốn thấy Trữ Dĩ Tầm, so với bất cứ lúc nào chờ mong hơn.

    Toàn thân nàng tinh thần phấn chấn, trên đường đi bước chân nhẹ nhàng, quả thực đi nhanh như bay, cảm giác thân thể như thay da đổi thịt vậy, người phàm chỉ cần có linh khí, thể chất cải thiện tốt cực kì, huống chi lò khí như nàng, giống như bồn chứa nước, có thể hấp thu nhiều linh khí, cho nên thân thể biến hóa rất rõ ràng. Như vậy song tu rất tốt, song tu đại khái là hưởng thụ nhất, cũng là phương thức tu luyện đường tắt nhất, Niên Hữu Ngư nghĩ đến cảm thấy song tu này đơn giản và tuyệt vời nhất.

    Nàng đi ra phòng trúc, cái nhà trúc này là chỗ tu luyện của Trữ Dĩ Tầm ở hồ tộc, đêm qua giao hoan xong, Trữ Dĩ Tầm ôm mình tới, phòng trúc trang trí đơn giản, ngoại trừ một giường lớn, một cái bàn cùng một cái ghế, không có gì khác cả.

    Niên Hữu Ngư đi ra phía sau núi trước thác nước tìm được Trữ Dĩ Tầm, Niên Hữu Ngư nhìn Trữ Dĩ Tầm đối mặt với thác nước, đường nét sườn mặt Trữ Dĩ Tầm trong trẻo nhưng lạnh lùng, cùng đêm qua kiều diễm xinh đẹp kia như hai người. Ngày hôm qua rõ ràng cảm giác người này cách nàng gần như vậy, mà lúc này cảm giác lại rất xa rồi, cảm giác như vậy, Niên Hữu Ngư không thích.

    Trữ Dĩ Tầm có thói quen phương thức tu luyện bình tâm, tĩnh khí, hấp thu linh khí trong thiên địa, loại linh khí này so với song tu linh khí càng thêm thuần khiết, thế nhưng nếu so sánh quá ít không đáng kể, con đường tu tiên quả thực so với mọi thứ đều khó hơn.

    Niên Hữu Ngư không có suy nghĩ nhiều, trực tiếp đến gần Trữ Dĩ Tầm.

    "Trữ Dĩ Tầm..." Niên Hữu Ngư gọi Trữ Dĩ Tầm, tuy rằng nàng không biết mình muốn nói với Trữ Dĩ Tầm điều gì.

    Trữ Dĩ Tầm mở mắt nhìn Niên Hữu Ngư, không biết là có phải ảo giác, dung mạo Niên Hữu Ngư cùng dung mạo Yêu chênh lệch khá xa nhưng tựa hồ có chút bất đồng, da thịt trở nên càng thêm nhẵn nhụi, vẻ mặt đầy vẻ phong tình, mặc dù biến hóa rất nhỏ, thế nhưng vẫn có chút bất đồng, quả nhiên là thân lò, ngay cả dung mạo đều có thể thay đổi như vậy, tích lũy theo ngày tháng, người này sẽ biến thành cái dạng gì? Trữ Dĩ Tầm không dám tưởng tượng, Niên Hữu Ngư thể chất đặc thù như vậy, thầm nghĩ, người này thật sự là người sao, đều muốn biến thành yêu nghiệt rồi.

    "Nơi này là chỗ tu luyện của ngươi sao?" Niên Hữu Ngư chỉ muốn cùng Trữ Dĩ Tầm trò chuyện, nàng biết Trữ Dĩ Tầm có khả năng không thèm phản ứng chính mình.

    Quả nhiên Trữ Dĩ Tầm không trả lời, sau đó âm thanh thác nước chảy xuống.

    "Nếu như ta không phải lò, không thể cung cấp linh khí cho ngươi, có phải ngươi ngay cả liếc cũng không muốn liếc luôn đúng hay không, cũng sẽ không đem ta mang về?" Niên Hữu Ngư hỏi Trữ Dĩ Tầm.

    "Ngươi không phải lò, ta mang ngươi trở về để làm gì?" Trữ Dĩ Tầm cảm thấy lời hỏi Niên Hữu Ngư thực sự là dư thừa, nhất định chính là biết rồi còn hỏi.

    Niên Hữu Ngư biết rõ sự tình, Trữ Dĩ Tầm không che giấu trực tiếp thừa nhận, Niên Hữu Ngư cảm giác trong lòng đâm một cái, có chút phát đau.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn khuôn mặt Niên Hữu Ngư đều xụ xuống, thoạt nhìn muốn khóc, điều này rất quan trọng sao?

    Lời nói Trữ Dĩ Tầm làm cho tâm tình Niên Hữu Ngư đang rất tốt thành rất không vui, mặc dù nàng không biết vì sao mình không vui.

    Niên Hữu Ngư không nghĩ tới, có những chuyện không vui đang chờ nàng.

    Mười lăm tháng tám, vốn là đêm Trung thu nhân gian, nhưng ở hồ tộc là ngày quan trọng, là lễ trưởng thành ở hồ tộc. Năng lực sinh sản của yêu và sinh mệnh trái ngược nhau, nếu không... trở thành mối họa rồi. Trữ Thiên Tuyết sống năm tháng khá dài chỉ sinh bốn hài tử, ở hồ tộc coi như nhiều hài tử rồi.

    Mỗi lần hồ tộc Lễ bái nguyệt, ngoại trừ Trữ Dĩ Tầm thành niên một năm kia có tham gia một lần, sau này tách ra, bởi vì ngày đó là lúc trăng tròn, ánh trăng làm cho các nàng động tình, cho nên khắp nơi hồ tộc có thể chứng kiến hồ yêu động dục. Trữ Dĩ Tầm là hồ yêu, dĩ nhiên không ngoại lệ, cũng sẽ động tình, sau đó, nàng chuyên tâm tu tiên, nàng áp chế thân thể dục vọng, lúc này đây, Trữ Dĩ Tầm không có lý do gì từ chối tham gia.

    Niên Hữu Ngư vốn đang cao hứng, vô số người đẹp, tiếp đón không xuể, còn có rượu ngon, uống làm sao cũng không hết, Niên Hữu Ngư cảm thấy thần tiên sinh hoạt không bằng ở đây.

    Nhưng không bao lâu, hồ yêu khác đều vây quanh chính mình cùng Trữ Dĩ Tầm, lúc đầu các nàng ngồi chung, bị hồ yêu khác chen lấn cách ngày càng xa, Trữ Dĩ Tầm vì giữ tinh khí cùng linh lực của Niên Hữu Ngư tinh khiết, không có phá thân thể Niên Hữu Ngư, hồ yêu khác đều đối với thân thể Niên Hữu Ngư thèm nhỏ dãi không thôi, tinh khí này ngửi thật sự là quá mê người, hận không thể hút vào vài ngụm. Niên Hữu Ngư bắt đầu bị mỹ nhân bao quanh cảm giác không tệ lắm, nhưng không nghĩ tới, Trữ Dĩ Tầm cũng bị vây lại, còn có một hồ yêu mặc áo xanh trực tiếp đem Trữ Dĩ Tầm ôm vào trong ngực, Trữ Dĩ Tầm không có đẩy ra, tư thế cực kỳ thân mật kia, Niên Hữu Ngư nhìn thấy hai mắt tóe lửa, lập tức tâm tình ong bướm vây quanh không để ý. Nếu như ánh mắt có thể giết người, nữ tử áo xanh đã sớm bị ánh mắt Niên Hữu Ngư đâm vào ngàn vết, gian phụ dâm phụ, không thể nhịn nổi!

    Sửa lần cuối bởi Moon; 02-08-17 lúc 01:38 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  4. The Following 27 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  5. #23
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 22

    Mời Đọc (Click Here) :

    Niên Hữu Ngư đẩy ra các hồ yêu bên cạnh mình, khí thế hung hăng hướng Trữ Dĩ Tầm đi tới, nhưng không nghĩ tới Trữ Dĩ Tầm cùng hồ yêu áo xanh dĩ nhiên bày kết giới, làm cho nàng không tới gần được. Niên Hữu Ngư chứng kiến nữ tử áo xanh kia cái tay chạy trên thân Trữ Dĩ Tầm, Niên Hữu Ngư nhìn muốn phun lửa.

    "Không cho phép ngươi đụng nàng, nàng là của ta!" Niên Hữu Ngư đối với Thanh Bí tuyên bố công khai quyền sở hữu.

    "Tiểu Cửu cảm thấy thế nào?" Thanh Bí ngửi khí tức Trữ Dĩ Tầm, lại còn là khí tức xử nữ mê người, không nghĩ tới mấy ngày hôm trước các nàng chơi kịch liệt như vậy, không phá tấm thân xử nữ tiểu Cửu, thật để cho nàng có chút ngoài ý muốn, cộng thêm tiểu Cửu nhiều năm tu tiên, mặc dù đạo hạnh bị phế, thế nhưng khí tức của nàng cùng khí tức trên người hồ yêu khác rõ ràng bất đồng.

    "Đừng để ý tới nàng." Trữ Dĩ Tầm đối với Niên Hữu Ngư làm như không thấy, đối với động tác thân mật Thanh Bí không phản kháng.

    "Nàng bồi người khác chơi, vậy ngươi chơi với ta như thế nào?" Hồng Y không biết từ nơi nào xông tới, đem thân thể không xương dính lên Niên Hữu Ngư, dán bên tai Niên Hữu Ngư mập mờ hỏi.

    Niên Hữu Ngư nhìn chằm chằm Trữ Dĩ Tầm, nàng không muốn Trữ Dĩ Tầm bị bất luận kẻ nào đụng, nàng rất muốn đem Trữ Dĩ Tầm từ trong lòng Thanh Bí mạnh mẽ kéo ra, thế nhưng bị kết giới ngăn cản ở bên ngoài nàng cái gì cũng làm không được, lần đầu tiên, Niên Hữu Ngư chán ghét pháp lực của mình, hướng về phía kết giới không có biện pháp nào.

    "Đứa ngốc, ngươi một lòng đều hướng về nàng, nàng đương nhiên không có sợ hãi, ngươi nên chơi với ta, nàng sẽ để ý ngươi, không muốn ngươi theo ta chơi." Hồng Y đối với Niên Hữu Ngư cười nói, mặc dù Trữ Dĩ Tầm cùng Thanh Bí nghe được.

    Quả nhiên, Trữ Dĩ Tầm chợt lóe lên không vui, tâm tình của nàng chính là cho quan phóng hỏa, không cho dân chúng thắp đèn, mình và Thanh Bí có thể thân mật, nhưng người khác đụng Niên Hữu Ngư lại không được.

    "Yên tâm, Hồng Y có chừng mực, sẽ không phá thân nữ đạo cô của ngươi." Thanh Bí cảm giác được Trữ Dĩ Tầm phân tâm, ở bên tai Trữ Dĩ Tầm nhẹ giọng nói, nàng không nghĩ tới tiểu Cửu đối với nữ đạo cô này lại có sức chiếm hữu mãnh liệt như vậy, món đồ chơi nha, cảm thấy chơi thật khá, tự nhiên luyến tiếc phân biệt người chơi.
    Niên Hữu Ngư nghĩ lại có chút đạo lý, coi như Trữ Dĩ Tầm không thèm để ý chính mình, nàng cũng không muốn Trữ Dĩ Tầm bị Thanh Bí đụng vào, cho nên nàng vẫn không muốn cùng Hồng Y đi. Nhưng nàng nhìn động tác Thanh Bí càng thêm quá phận, Niên Hữu Ngư cảm giác rất tức giận, đồng thời lại cảm thấy rất khó chịu, nàng biết Trữ Dĩ Tầm căn bản cũng không lưu ý chính mình, chính mình đối với Trữ Dĩ Tầm mà nói chỉ thân lò mà thôi!

    "Cho nên ngươi nghĩ ở lại nơi này nhìn xuân cung đồ các nàng sao?" Hồng Y thiêu mi hỏi, nữ đạo cô này động chân tình, vậy coi như không may, nghìn năm tu tiên cùng thanh tâm quả dục, tiểu Cửu chưa chắc sẽ hiểu chuyện này, coi như hiểu, có chấp nhận nữ đạo cô hay không cũng khó nói. Đừng xem tiểu Cửu bây giờ trở về thuộc về yêu đạo, nhưng ai cũng biết Dĩ Tầm đối với tu tiên không cam lòng, thì nhìn tiểu Cửu không phá thân xử nữ của đạo cô mà nói có thể hiểu trong lòng tiểu Cửu còn chưa khai phá.

    "Trữ Dĩ Tầm!" Niên Hữu Ngư cắn chặt môi chính mình, nàng biết rõ gọi tên Trữ Dĩ Tầm vô ích, nhưng là mình vẫn không nhịn được muốn gọi nàng, nàng thấy được bản thân vào một khắc này vừa ủy khuất lại khó chịu.

    "Chuyện gì?" Trữ Dĩ Tầm thờ ơ hỏi, giọng nói không lạnh không nhạt.

    "Ngươi thật muốn cùng nàng như vậy?" Niên Hữu Ngư ủy khuất vô cùng hỏi.

    "Ngươi không phải nhìn thấy sao?" Giọng của Trữ Dĩ Tầm như trước bình thản.

    "Ngươi để cho nàng dụng vào thì không cần đụng vào ta!" Niên Hữu Ngư thực sự không có biện pháp, chỉ có thể dùng thân lò của mình uy hiếp Trữ Dĩ Tầm.

    "À" Trữ Dĩ Tầm nhẹ nhàng à một tiếng, sau đó không để ý Niên Hữu Ngư nữa.

    À một tiếng, cứ như vậy, Niên Hữu Ngư muốn tức chết rồi, vừa rồi nhìn Trữ Dĩ Tầm bị Thanh Bí sờ hiện tại tay nàng cũng sờ Thanh Bí, Niên Hữu Ngư cảm giác mình nếu nhìn tiếp nữa, nhất định sẽ điên, nàng tức giận kéo Hồng Y đi.

    "Đi, chúng ta cũng đi chơi." Niên Hữu Ngư cố ý đề cao âm lượng, lớn tiếng giận dỗi nói, tựa như sợ Trữ Dĩ Tầm không nghe được.

    "Không phải để cho ta chơi với ngươi sao, tỷ tỷ khẳng định so với tiểu Cửu càng làm cho ngươi cảm thấy khoái hoạt..." Hồng Y một tay xoa cần cổ Niên Hữu Ngư, tay kia chuẩn bị cởi đạo bào trên người Niên Hữu Ngư.

    "Không cần chơi, không có tâm tình." Niên Hữu Ngư bắt lại bàn tay xấu Hồng Y, giọng nói không vui.

    "Ngươi không chơi làm cái gì?" Hồng Y phát hiện Niên Hữu Ngư đối với sự câu dẫn của mình không để ý, nhìn khuôn mặt Niên Hữu Ngư xụ một đống, thầm nghĩ, người này thực sự đối với tiểu Cửu động chân tình.

    "Ta muốn tu luyện, chỉ cần ta thay đổi lợi hại hơn, xem ai còn dám giành người với ta." Niên Hữu Ngư phẫn hận nói, đố kị là ma quỷ, thời khắc này Niên Hữu Ngư mê muội, nàng xuất ra kinh thư lão hòa thượng cho nàng, nàng nhìn những yêu tinh này bày kết giới, không nghĩ tới bị nàng nhìn thấy phương pháp phá giải kết giới.

    Hồng Y nhìn nữ đạo cô không hiểu phong tình như vậy, chuẩn bị trở về tìm người khác bồi bạn, bất quá so với Niên Hữu Ngư mê người thì hồ yêu khác khá thấp, dù sao nếu như đến giờ tý, hồ yêu khác không quản Niên Hữu Ngư là người nào, trực tiếp làm, tiểu Cửu nhỏ nhen như vậy, cẩn thận vẫn hơn, cho nên trước khi đi Hồng Y bày kết giới ở chỗ Niên Hữu Ngư.

    Nhưng Hồng Y mới vừa đi vài bước, kết giới kia lại bị Niên Hữu Ngư phá, phá giải kết giới uy lực vô cùng cường mãnh, Hồng Y nhìn lại, chứng kiến trên người Niên Hữu Ngư phát ra kim quang, Hồng Y sắc mặt biến sắc, nữ đạo cô này là sư diệt yêu? Nếu như bình thường gặp sư diệt yêu, Hồng Y ngược lại không sợ, nhưng tối nay nếu gặp là chuyện cực kỳ đáng sợ. Tối nay là thời điểm toàn bộ hồ tộc yếu ớt nhất, hồ yêu pháp lực giảm đi, đặc biệt đến giờ tý, hồ yêu pháp lực mất hết, nếu như Niên Hữu Ngư giả heo ăn thịt hổ, đối với hồ tộc là tai họa ngập đầu, Hồng Y đối với uy hiếp to lớn như vậy, trong lòng bất an, trong nháy mắt đó Hồng Y đối với Niên Hữu Ngư nổi lên sát ý.

    Trữ Dĩ Tầm cùng Thanh Bí thân thiết trong chốc lát, cảm giác không giống như ở cùng Niên Hữu Ngư đói khát như vậy, tối nay là đêm trăng tròn, thân thể rất dễ dàng động tình, mà đối với sự trêu chọc Thanh Bí, không phải là không có cảm giác, nhưng Niên Hữu Ngư mang đến cảm giác tựa hồ so với ngọn lửa bùng cháy, Niên Hữu Ngư mang tới hỏa diễm muốn thiêu hết tất cả mọi thứ, mà Thanh Bí mang tới ngọn lửa yếu ớt, muốn bùng cháy cũng không được. Bất quá vừa nghĩ tới Niên Hữu Ngư hiện tại có thể cùng Hồng Y thân thiết triền miên, Trữ Dĩ Tầm cau mày, nàng không vui người khác đụng vào đồ của nàng, loại cảm giác này rất đáng ghét.

    Từ khi Hồng Y đem Niên Hữu Ngư mang đi, Thanh Bí phát hiện Trữ Dĩ Tầm có chút không yên, nàng cảm giác mình là ngọn lửa đang đốt tấm gỗ ướt, mình đốt, đối phương không thể cháy. Quên đi, quân tử không ép buộc, để cho tiểu Cửu đi tìm nữ đạo cô kia thôi.

    "Nếu không nỡ cho người khác chơi, thì cướp về để chính mình chơi a!" Thanh Bí bên tai Trữ Dĩ Tầm nhẹ giọng nói.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 02-08-17 lúc 01:38 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  6. The Following 26 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  7. #24
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 23

    Mời Đọc (Click Here) :

    Hiện tại Hồng Y có chút oán giận Trữ Dĩ Tầm dẫn theo sư diệt yêu, lãnh địa hồ tộc từ trước đến nay không cho phép mang sư diệt yêu đi vào, hôm nay là đêm bái nguyệt, là thời điểm yếu ớt nhất của hồ tộc, tương đương với đem phần bụng yếu ớt nhất bại lộ dưới lưỡi dao sắc bén, mặc dù lưỡi dao sắc bén này không chắc sẽ hạ xuống, thế nhưng vạn nhất hạ xuống, chính là tai ương, điều này Hồng Y làm sao có thể an tâm. Không được, Hồng Y vẫn cảm thấy thà giết lầm còn hơn bỏ sót, dù sao lòng người khó đoán, chỉ có người chết mới yên tâm, Hồng Y sát ý càng đậm.

    Nàng hướng tới Niên Hữu Ngư, Niên Hữu Ngư đối với Hồng Y không chút nào phòng bị, nhưng lúc Hồng Y vươn móng nhọn tựa như lưỡi đao Niên Hữu Ngư nhận ra sát khí ngẩng đầu thấy móng vuốt sắc bén kia trảo tới gần cổ chính mình, nàng hoảng sợ lui về sau móng vuốt này chỉ cần nhẹ nhàng vồ một cái thôi máu tươi phun trào tại chỗ.

    "Ngươi muốn làm gì..." Niên Hữu Ngư sợ đến mức giọng nói đều run lên, bộ dạng tham sống sợ chết, còn đâu phí phách sư diệt yêu khi nãy.

    "Mặc dù có thể giết lầm, thế nhưng ai biểu ngươi là sư diệt yêu, còn vào lúc này, cho nên không thể không giết." Hồ tộc từ trước đến nay không giết loạn, mà tối nay thực sự nguy hiểm.

    "Ta không phải sư diệt yêu, thực sự, ngươi hỏi Dĩ Tầm, ta thật không phải là sư diệt yêu..."

    Niên Hữu Ngư nhanh chóng giải thích, nàng chỉ là may mắn nhận quyển kinh thư, mới tu luyện mấy chiêu, làm sao trở thành sư diệt yêu, hồ tộc đối với tiêu chuẩn sư diệt yêu cũng quá thấp a! Nàng biết sư diệt yêu cùng yêu từ trước đến nay quan hệ đối nghịch, nhưng là nàng chỉ thỉnh thoảng làm lễ cúng, thu thập tiểu quỷ mà thôi, Niên Hữu Ngư cảm giác mình không may mắn, cửu vĩ hồ kia tính tình thay đổi, người ta ở chỗ này sắp khó giữ được mạng nhỏ này rồi, mà cửu vĩ hồ đáng chết kia còn cùng người khác phong lưu khoái hoạt...

    Hồng Y khẽ thở dài, nàng cũng không muốn giết Niên Hữu Ngư, bình thường hồ tộc các nàng còn không đem điểm pháp lực ấy của Niên Hữu Ngư để trong mắt, thế nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, lỡ như nữ đạo cô này giả heo ăn thịt hổ, dù sao mới vừa sử dụng pháp lực linh lực không đủ, không thể kéo dài, nhìn ra được vô cùng cương mãnh bá đạo, hơn nữa bản sinh hồ yêu đa nghi, Niên Hữu Ngư thực sự không cách nào để cho nàng yên tâm.

    "Yên tâm, sẽ làm ngươi chết rất thoải mái, chỉ một chiêu mất mạng tuyệt đối không có nửa điểm thống khổ." Niên Hữu Ngư dưới tình huống không thể không chết, Hồng Y sẽ làm Niên Hữu Ngư chết thoải mái hơn.

    "Ta là người của Dĩ Tầm, ngươi giết ta, làm sao nói với Dĩ Tầm?" Niên Hữu Ngư vội vàng đem Trữ Dĩ Tầm trở thành cái phao cứu mạng, nàng dù sao cũng phải nhìn mặt mũi của Trữ Dĩ Tầm.

    "Ta vì suy nghĩ an nguy toàn bộ hồ tộc, nếu nàng biết sẽ thông cảm ta đây, hơn nữa, chúng ta là tỷ muội ruột, sẽ không vì một ngoại nhân mà tổn thương tình cảm." Hồng Y đối với Niên Hữu Ngư không thật sự ác ý, nếu không.... Làm sao có thể nói nhiều lời với Niên Hữu Ngư, ít nhiều vẫn cảm giác được Niên Hữu Ngư vô hại nhưng cũng có hại, chỉ cần một phần khả thi Niên Hữu Ngư phải chết.

    "Nhưng ta thật sự không phải là sư diệt yêu!" Niên Hữu Ngư hết sức biện hộ, mà Hồng Y thờ ơ đối với sự biện hộ của nàng.

    Chiêu thức này của Hồng Y cực ác độc, móng vuốt sắc bén nhắm thẳng vào chỗ hiểm Niên Hữu Ngư, Niên Hữu Ngư sợ chết theo bản năng tránh né, mặc dù gần đây linh lực Niên Hữu Ngư gia tăng không ít, nhưng so với Trữ Dĩ Tầm không bị mất đạo hạnh mà nói Hồng Y còn cao hơn, cho nên Niên Hữu Ngư tránh được, móng vuốt sắc bén vẽ ra trên mặt Niên Hữu Ngư một vết máu rất sâu, Niên Hữu Ngư đau đớn toàn thân, cảm giác khuôn mặt chảy thật nhiều máu, bây giờ cái gì nàng cũng không để ý tới, trong lòng chỉ sợ hãi phải chết.

    Hồng Y tới gần Niên Hữu Ngư, ánh mắt nhìn Niên Hữu Ngư mang theo một tia thương hại, lò cực phẩm này nàng luyến tiếc giết chết, đáng tiếc, chính mình không thể không tiễn nàng lên Tây Thiên.

    Hồng Y đang ép Niên Hữu Ngư vào đường chết, trong lòng Niên Hữu Ngư chỉ có một ý niệm trong đầu, xong rồi, nàng thật sự sẽ chết trong tay hồ yêu này, nếu như chính mình thật sự chết đi, Trữ Dĩ Tầm đại khái ngay cả chân mày cũng không nhíu một cái, lúc này, Niên Hữu Ngư vừa sợ hãi vừa khổ sở.

    Mắt thấy móng vuốt sắc bén vừa cứng rắn kia giơ lên lần nữa, Niên Hữu Ngư không đường lui tuyệt vọng nhắm mắt lại, trong đầu nàng hiện ra khuôn mặt Trữ Dĩ Tầm trong trẻo nhưng lạnh lùng bất cận nhân tình, lúc nàng cảm thấy chắc chắn phải chết, giọng nói Trữ Dĩ Tầm vang lên bên tai của nàng, giọng nói Trữ Dĩ Tầm giờ khắc này nghe vào trong tai Niên Hữu Ngư so với tiếng trời còn dễ nghe hơn.

    "Nàng là ta mang về, muốn động đồ đạc của ta, chẳng phải cần sự cho phép của ta sao?" Trữ Dĩ Tầm nhìn thấy trên mặt Niên Hữu Ngư chảy máu, trong lòng bất mãn hỏi Hồng Y, quả nhiên nàng không thích người khác đụng đồ đạc của mình, bất luận loại đụng nào.

    "Nàng là sư diệt yêu, ngươi có biết không?" Hồng Y thiêu mi hỏi ngược lại, cách làm của nàng coi như có nương, mình cũng có lợi, cho nên Hồng Y không hề cảm thấy mình làm sai.

    "Nàng không phải sư diệt yêu." Giọng nói Trữ Dĩ Tầm vô cùng kiên định.

    "Công pháp tu luyện của nàng đều nhằm vào yêu, từng chiêu trí mạng, không phải sư diệt yêu mới lạ, mặc dù bây giờ chưa là gì, thế nhưng ngày khác nhất định là mối họa lớn, sư diệt yêu cùng yêu tộc từ trước đến nay như nước với lửa, không phải ngươi chết, chính là ta vong, tối nay càng lưu không được." Từ trước đến nay Hồng Y đa nghi vẫn cảm thấy Niên Hữu Ngư không lưu được.

    "Ta thật sự không phải là sư diệt yêu..." Niên Hữu Ngư đã sớm trốn phía sau Trữ Dĩ Tầm biện giải cho mình.

    "Ngươi muốn giết nàng, trước tiên phải bước qua xác ta." Giọng nói Trữ Dĩ Tầm rất nhạt, nhưng rất kiên định.

    "Trữ Dĩ Tầm, ngươi biết rõ có thể đưa toàn bộ hồ tộc vào nguy hiểm, cũng che chở nàng? Ngươi đối với nàng động chân tình?" Hồng Y nhíu mày hỏi.

    "Ta chỉ biết ta thiếu nàng một mạng, hồ tộc chúng ta từ trước đến nay có ân tất báo, ta nhất định không thể lấy oán trả ơn." Trữ Dĩ Tầm mặt không thay đổi nói.

    "Nhưng tối nay làm sao bây giờ? Giữ lại nàng, trong lòng ta lo lắng." Nữ đạo sĩ này theo lời nói đối với Dĩ Tầm có ân cứu mạng, vậy hạ thủ độc ác rồi.

    "Nương có biện pháp." Trữ Thiên Tuyết y phục màu trắng đột nhiên xuất hiện, bên người còn có một nữ tử y phục màu tím.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 02-26-17 lúc 02:24 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  8. The Following 18 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  9. #25
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 24

    Mời Đọc (Click Here) :

    Niên Hữu Ngư cùng Trữ Dĩ Tầm bị Trữ Thiên Tuyết khóa bên trong tiên trận, trận pháp này ngay cả thần tiên cũng khốn khổ, mà đối với nữ đạo cô học nghệ không tinh càng không có gì để nói.

    "Nương, để tiểu Cửu ở cùng nữ đạo cô kia không có vấn đề gì sao?" Hồng Y hỏi Trữ Thiên Tuyết.

    "Không sao" Trữ Thiên Tuyết nhìn thoáng qua hai người bên trong tiên trận, đối với Dĩ Tầm nhiều năm ở đêm bái nguyệt đau khổ áp chế dục vọng chính mình mà nói, tối nay có thể mặc sức thỏa thích.

    "Nương, đêm nay người đừng đi với người khác, theo con có được không?" Nữ tử áo tím làm nũng nói, giọng nói yêu mị làm xương muốn tan chảy, nàng quấn nương cả ngày, hết lần này tới lần khác nương không muốn.

    "Nương nếu như đồng ý nàng, không thể bất công, phải để con cùng gia nhập nữa." Hồng Y cọ đến trước mặt Trữ Thiên Tuyết, chỉ có Tử San biết làm nũng sao, mình cũng biết, hơn nữa, yêu tộc người nào không thèm nhỏ dãi nương, dù sao các nàng ở yêu tộc từ trước đến nay tùy ý, giống như Nhân Gian có nhiều con đường vậy.

    "Hồng Y, không cho phép ngươi cùng ta đoạt nương." Tử San nổi giận, Hồng Y đáng chết này từ nhỏ đến lớn đều cùng mình đoạt sủng ái, đêm bái nguyệt này cũng cùng chính mình tranh đoạt.

    Trữ Thiên Tuyết đối với Hồng Y Tử San từ nhỏ đã gây gổ, đau đầu, nàng không ngại biến nữ nhi thành tình nhân của nàng, thế nhưng nàng hiểu rõ quan hệ một ngày thay đổi, tình mẫu tử sẽ biến chất, tình tình ái ái hơn phân nửa chiếm làm của riêng cùng ghen tỵ, nàng không muốn nữ nhi vì mình tổn thương buồn bã, nàng mấy ngàn năm nay làm tổn thương biết bao nhiêu người, Yêu, Ma, Tiên, Trữ Thiên Tuyết đếm không hết, mà nàng không muốn thương tổn nữ nhi của mình, cho nên nàng không cho phép mình và nữ nhi xảy ra tình cảm khác ngoài tình mẫu tử.

    "Tử San, ngoan." Giọng nói Trữ Thiên Tuyết mặc dù ôn nhu, tuy nhiên rất kiên định không cho bất luận kẻ nào chất vấn.

    "Nương..." Trong mắt Tử San hàm chứa nước mắt, nàng cảm thấy ủy khuất, nàng chỉ muốn giữ lại một đêm ôn tồn mà thôi, chỉ cần một lần, nàng chết cũng không hối tiếc.

    Hồng Y thường ngày ghét Tử San, nhưng nhìn Tử San ở trước mặt nương như thế, nàng có chút không đành lòng, rõ ràng nương tuyệt đối sẽ không cho Tử San một phần tình cảm, nếu đã vô tâm, nương tuyệt đối sẽ không cho Tử San một điểm hy vọng xa vời.

    "Hồng Y, đêm nay con tốt nhất bồi Tử San." Trữ Thiên Tuyết nói xong câu đó, xoay người rời đi, không người nào biết tối nay có ai vinh hạnh có thể cùng triền miên với mình .

    Tử San nhìn bóng lưng Trữ Thiên Tuyết biến mất, rơi lệ.

    Hồng Y thấy đoạn thời gian trước Thanh Bí sa sút tinh thần tổn thương vì tình, cũng nhìn thấy Tử San đối với nương thống khổ, Hồng Y cảm thấy tình yêu a ngàn vạn lần không thể đụng vào, quả thực so với độc dược còn độc hơn.

    "Ngươi sao khổ như vậy chứ?" Hồng Y than thở nói.

    "Ngươi không cần phải nói lời châm chọc." Tử San đối với Hồng Y không cảm kích chút nào.

    "Hảo tâm bị sét đánh, nếu không phải nương kêu ta tối nay bồi ngươi, ta mới mặc kệ ngươi." Hồng Y hừ lạnh nói, người đáng thương cũng có chỗ đáng hận, không đáng thông cảm.

    "Không cần ngươi quan tâm, mặc dù ta không chiếm được nương, ta cũng không muốn cùng ngươi có bất kỳ liên quan gì." Tử San mặt lạnh đối với Hồng Y, từ nhỏ đến lớn nàng không khỏi chán ghét Hồng Y, mặc dù nương hiểu rõ nhất là Trữ Dĩ Tầm, đương nhiên nàng cũng chán ghét Trữ Dĩ Tầm, thế nhưng nàng cảm thấy Hồng Y so với Trữ Dĩ Tầm chán ghét hơn.

    "Chờ chút nữa, ngươi đừng cầu ta." Hồng Y hừ lạnh, đến giờ tý, trinh tiết liệt phụ đều có thể thay đổi thành dâm phụ, huống chi hồ tộc cho tới bây giờ trinh tiết không quan trọng. Điểm ấy, Hồng Y tương đối bội phục Trữ Dĩ Tầm, dĩ nhiên bình yên vô sự vượt qua vô số đêm bái nguyệt, khả năng kiềm chế đáng giá bội phục, thế nhưng Hồng Y không cảm thấy Tử San có sự kiềm chế này, hơn nữa bây giờ cách giờ tý gần tới.

    (Giờ tý: Từ 23h đến 1h sáng)

    Niên Hữu Ngư nghĩ đến chính mình sẽ chết, Trữ Dĩ Tầm cùng người khác phong lưu khoái hoạt, nếu chậm một chút, cái mạng nhỏ chính mình không giữ nổi rồi, mà giờ khắc này Trữ Dĩ Tầm chẳng những không có trấn an chính mình, ngược lại vẻ mặt lãnh đạm, vẻ mặt không liên quan tới ta, điều này làm cho Niên Hữu Ngư cảm thấy vô cùng ủy khuất, nước mắt không phòng bị chảy xuống.

    "Không phải đã thoát chết sao, khóc cái gì?" Trữ Dĩ Tầm nhìn Niên Hữu Ngư khóc bù lu bù loa, vẻ mặt không tin được. Trong mắt Trữ Dĩ Tầm, đại khái không có bất kỳ sự tình gì đáng khóc, với lại Trữ Dĩ Tầm chưa bao giờ khóc, cho nên không hiểu người khác động một chút là khóc.

    "Ngươi không phải cùng hồ yêu xanh kia triền miên khoái hoạt sao, mặc kệ ta chết sống sao?" Giọng nói Niên Hữu Ngư chua xót không thể chua hơn chỉ trích.

    "Ta nếu không để ý ngươi chết sống, ngươi bây giờ đã sớm chết rồi." Giọng nói Trữ Dĩ Tầm lãnh đạm, nàng cảm thấy Niên Hữu Ngư chính là cố tình gây sự.

    Niên Hữu Ngư thấy dáng vẻ Trữ Dĩ Tầm lãnh khốc vô tình, trong lòng càng khó chịu, không chỉ trong lòng khó chịu... mà mặt nàng lại đau, lúc này nàng mới nghĩ lại, khuôn mặt nàng vừa rồi bị Hồng Y vồ làm bị thương, nàng sờ một cái, còn đang chảy máu, xong rồi, nàng bị hủy dung nhan, nàng vốn kém hồ yêu, hiện tại khuôn mặt bị hủy, như thế nào cùng hồ yêu đoạt nữ nhân a, ngẫm lại, Niên Hữu Ngư cảm giác mạng của mình thật lận đận...

    "Khuôn mặt ta có phải bị hủy không..." Niên Hữu Ngư khẩn trương hỏi.

    "Ngươi ngược lại không còn xinh đẹp." Trữ Dĩ Tầm không có gì lạ nói ra sự thực, Niên Hữu Ngư nghe vào trong lỗ tai nhất định chính là bỏ đá xuống giếng, vì vậy Niên Hữu Ngư tiếng gào khóc lớn hơn, giống như giọng ma nữ, đâm vào màng nhĩ Trữ Dĩ Tầm, Trữ Dĩ Tầm khẽ nhíu mày, Niên Hữu Ngư thật phiền phức.

    "Câm miệng!" Trữ Dĩ Tầm không có tính nhẫn nại hướng Niên Hữu Ngư ra lệnh, tay nàng biến ra một tấm khăn tay màu trắng, sau đó lau vết máu trên mặt Niên Hữu Ngư, cùng nước mắt và nước mũi, ba loại hòa chung một chỗ thực sự làm người khác ghét bỏ. Trữ Dĩ Tầm thấy dấu vết trên mặt Niên Hữu Ngư quả thực không cạn, nhìn ra được Hồng Y vừa rồi đúng thật muốn mạng Niên Hữu Ngư, trong lòng hiện lên một tia không vui. Trữ Dĩ Tầm từ trong lòng ngực lấy ra chai thuốc bột, sau đó đổ lên vết thương, thuốc bột rất nhanh được da thịt Niên Hữu Ngư hấp thu sạch sẽ.

    Mặc dù động tác Trữ Dĩ Tầm không gọi là ôn nhu, chí ít không phải hờ hững, hơn nữa vết thương thoa thuốc bột lên sau đó thoải mái hơn nhiều, không còn đau như trước. Niên Hữu Ngư đột nhiên nghĩ Trữ Dĩ Tầm chẳng qua là quan tâm mà thôi, nàng cảm giác mình dường như quá để ý Trữ Dĩ Tầm, điều này làm cho nàng hoang mang, nàng hoang mang ôm lấy eo củaTrữ Dĩ Tầm, nỗ lực làm cho Trữ Dĩ Tầm cách gần một chút. Nàng đột nhiên sợ hãi, sợ có một ngày bị Trữ Dĩ Tầm bỏ rơi, loại cảm giác này giống như lúc sư phụ qua đời. Sư phụ sau khi qua đời, nàng cô độc thật lâu, thật vất vả có một người bên cạnh, cảm thấy không có cô độc như vậy nữa, nhưng là hướng về phía Trữ Dĩ Tầm trong lòng Niên Hữu Ngư có quá nhiều bất an.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 02-26-17 lúc 02:24 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  10. The Following 18 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  11. #26
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  12. The Following 77 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  13. #27
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 26: (H)

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-17-17 lúc 11:35 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  14. The Following 69 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  15. #28
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 27

    Mời Đọc (Click Here) :

    Đêm bái nguyệt trôi qua, ngày thứ hai, các hồ yêu đầy mặt cảnh xuân, có thể tưởng tượng được đêm qua tốt đẹp như thế nào.

    Niên Hữu Ngư toàn thân bủn rủn vô lực, chân không khép lại được, chân tâm của nàng còn cảm giác động tình, hơi động một cái dị thường mẫn cảm, toàn thân mệt tới cực điểm, nhưng tinh thần vô cùng phấn khởi. Chính mình không cam chịu tỏ ra yếu kém, muốn Trữ Dĩ Tầm một lần lại một lần nữa, so với mệt mỏi của mình, Trữ Dĩ Tầm thoạt nhìn không thấy nửa điểm mệt mỏi rã rời, thậm chí so với lúc trước càng thêm rạng rỡ, không hổ là hồ yêu trời sinh dâm tà. Bất quá Niên Hữu Ngư cũng không cảm thấy chính mình so với hồ yêu thua bao nhiêu, thân thể của nàng vốn dĩ có dục vọng nho nhỏ, vốn chỉ cần ăn một lần thôi vẫn chống đỡ được, thế nhưng mỗi lần đều bị Trữ Dĩ Tầm đút đồ ăn quá chén, đáng sợ nhất, thân thể dần dần có thói quen bị Trữ Dĩ Tầm đút đồ ăn quá chén, dục vọng và sức ăn càng biến càng lớn, Niên Hữu Ngư sợ sau này thân thể của chính mình sẽ có lòng tham không đáy, thân thể muốn hồ yêu này quá mức rồi.

    Trữ Dĩ Tầm thông qua song tu từ trên người Niên Hữu Ngư hút đại lượng tinh khí cùng linh khí, đương nhiên Niên Hữu Ngư cũng từ trên người Trữ Dĩ Tầm hút một ít linh khí, thế nhưng Trữ Dĩ Tầm đã bị phá thân, linh lực tự nhiên không thể so với thân xử tử của Niên Hữu Ngư, Trữ Dĩ Tầm số lượng hấp thu lớn hơn Niên Hữu Ngư, hết đợt này đến đợt khác, Niên Hữu Ngư đương nhiên cảm thấy uể oải, mà tinh thần Trữ Dĩ Tầm rất tốt. Bất quá Niên Hữu Ngư là lò cực phẩm không sợ bị người hút quá lượng linh lực cùng tinh khí, chỉ cần không bị hút cạn, nàng chỉ lấy số ít linh lực cùng tinh khí sẽ sản sinh lại nhiều hơn. Tựa như thùng chứa linh khí cùng tinh khí, khi đã đầy sẽ tự thay thùng khác nhưng mỗi lần đổi vẫn chứa linh khí cùng tinh khí cũ, thùng càng biến càng lớn. Trữ Dĩ Tầm căn bản không biết thân lò của Niên Hữu Ngư có giới hạn hay không, có hạn chế mở rộng không, vô luận như thế nào Trữ Dĩ Tầm đều biết Niên Hữu Ngư đối với người tu luyện mà nói, đều là bảo khí. Làm bảo khí, đương nhiên cần sử dụng tốt, cho nên Trữ Dĩ Tầm vẫn không phá thân thể Niên Hữu Ngư.

    Tu tiên vốn hết hi vọng, thân thể hư thì hư rồi, Trữ Dĩ Tầm cũng không trút giận sang Niên Hữu Ngư.

    Niên Hữu Ngư nhìn trên giường dâm đãng, dưới giường lạnh lẽo cô quạnh Trữ Dĩ Tầm, so với mực nước của sông với biển quá lớn rồi, Niên Hữu Ngư thầm nghĩ nếu như mình có tinh lực như Trữ Dĩ Tầm, nhất định phải làm cho Trữ Dĩ Tầm không xuống giường được. Đáng tiếc, bây giờ, cái ý nghĩ này, chỉ là một loại hy vọng xa vời. Về sau sợ cũng không khả năng, Niên Hữu Ngư linh lực tăng lên vô hạn, thế nhưng Trữ Dĩ Tầm hấp thu linh lực đạt đến trình độ nhất định, dù sao thông qua song tu tu vi nâng cao cực nhanh đường tắt như vậy ai mà không muốn đi, nếu như có thể phát triển vô hạn, là một chuyện đáng sợ. Chỉ có thông qua tu tiên cùng với tu luyện mới có pháp lực, mới có thể phát triển vô hạn, tu tiên lại quá dài và cực khổ, thế nhưng một ngày tu tiên thành công, yêu tựa như cá chép vượt Long Môn, giá trị gấp trăm lần. Yêu thiên tính hưởng lạc, dục vọng so với người còn nặng hơn, muốn thanh tịnh tu tiên là chuyện rất khó, cho nên yêu tu tiên rất ít.

    Trữ Thiên Tuyết qua hết đêm bái nguyệt, đứng dậy rời đi hồ tộc.

    Tử San cầm lấy tay Trữ Thiên Tuyết không buông, mỗi lần từ biệt, chậm thì mấy tháng, lâu thì mấy năm mới có thể gặp lại, nàng làm sao cam lòng mẫu thân cứ đi như vậy.

    "Nương đừng đi, nếu đi mang con theo chung có được hay không?" Tử San nước mắt lượn quanh nghẹn ngào nói.

    Hồng Y là nữ nhi lớn nhất của Trữ Thiên Tuyết, lúc còn rất nhỏ nàng có thói quen nương đi xa, cha nàng không giữ được, ai cũng không giữ được nương nàng. Tuy rằng nàng cũng luyến tiếc nương, nhưng nàng hiểu nương mỗi lần đi đều có ảo giác sẽ không trở về, nương hành tẩu trong tam giới nhìn giống như phong lưu tiêu sái mà nàng cảm giác kỳ thực là lưu lạc, luôn cảm thấy nương đang tìm gì đó, tìm kiếm đại khái cả đời đều không thể tìm được, như tìm một vật không tồn tại.

    "Đúng vậy, nương, ở lại thêm một thời gian a!" Ly biệt không thể tránh, Thanh Bí hy vọng có thể trì hoãn, Thanh Bí cảm giác nương tựa như một cơn gió, cảm giác được lại không bắt được.

    Trữ Dĩ Tầm tựa hồ đối với Trữ Thiên Tuyết thỉnh thoảng ly khai tập mãi thành thói quen, trong lòng không bỏ được thế nhưng nét mặt vẫn nhàn nhạt.

    "Đúng vậy, nhạc mẫu đại nhân, ngươi ở lại thêm một thời gian đi a!" Niên Hữu Ngư chân chó nịnh bợ nói, nàng còn muốn hướng nhạc mẫu học thêm mấy chiêu, nàng cảm thấy nhạc mẫu có thật nhiều kinh nghiệm.

    Niên Hữu Ngư gọi một tiếng nhạc mẫu, Hồng Y, Thanh Bí còn có Trữ Dĩ Tầm ánh mắt đồng loạt bắn về phía nàng, da mặt đạo cô này thật sự rất dầy, muốn làm con rể Trữ gia không khỏi nghĩ đến quá đẹp đi, nếu như ngủ một giấc thành con rể, Trữ gia các nàng đã kín người rồi.

    Trữ Thiên Tuyết đương nhiên biết Trữ Dĩ Tầm bị phá thân, hồ yêu chỉ cần nghe thấy khí tức, đều biết Trữ Dĩ Tầm không còn xử nữ, Niên Hữu Ngư có thể phá thân Dĩ Tầm, Trữ Thiên Tuyết có chút ngoài ý muốn, nàng muốn Dĩ Tầm chấm dứt tu tiên có bằng hữu cũng tốt, bất quá trong lòng có vài phần vì nữ nhi tiếc nuối, nói chung Trữ Thiên Tuyết hướng về phía Niên Hữu Ngư tâm tình phức tạp.

    "Nương cũng không phải không trở lại." Trữ Thiên Tuyết ôn nhu đối với các nữ nhi nói.

    Vô luận Tử San cầu khẩn thế nào, Trữ Thiên Tuyết vẫn cô độc tiêu sái.

    Tử San khóc đứt ruột đứt gan, nàng nỗ lực đuổi theo Trữ Thiên Tuyết, tuy nhiên vẫn theo không kịp, Hồng Y nhìn lo lắng đều nói tỷ tỷ như nương, bây giờ nương đi Hồng Y không thể làm gì khác hơn là chấp nhận đuổi theo Tử San.

    "Tỷ muội khác đều rất luyến tiếc nương, ngươi không luyến tiếc sao?" Niên Hữu Ngư hỏi Trữ Dĩ Tầm vẫn không có ưu tư.

    "Chẳng lẽ nhất định phải viết lên mặt sao?" Trữ Dĩ Tầm nhàn nhạt hỏi ngược lại.

    "Nếu có một ngày ngươi thích ta, có phải cũng sẽ không viết lên mặt phải không?" Trữ Dĩ Tầm nghe nói như vậy, Niên Hữu Ngư an lòng không ít, đối với nhạc mẫu không cảm xúc, nói rõ còn có cảm tình, bất kể như thế nào nàng còn có hy vọng.

    Trữ Dĩ Tầm không để ý đến Niên Hữu Ngư, thích, đó là cái gì, nàng không hiểu.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 03-28-17 lúc 11:44 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  16. The Following 16 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  17. #29
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 28

    Mời Đọc (Click Here) :

    Niên Hữu Ngư cùng Trữ Dĩ Tầm vẫn ở lại lãnh địa hồ tộc, Trữ Dĩ Tầm thường xuyên thông qua song tu hút linh khí trên người Niên Hữu Ngư, và tu luyện. Niên Hữu Ngư không buông tha kinh thư lão hòa thượng kia lưu cho nàng, trong tiềm thức của nàng vẫn rất muốn thay đổi trở nên lợi hại, bởi vì Niên Hữu Ngư biết ở yêu giới, mạnh mẽ mới là tiêu chuẩn duy nhất.

    Nàng ở lãnh địa hồ tộc chỉ dám len lén tu luyện, hoàn hảo vị trí tu tiên trước đây của Trữ Dĩ Tầm tương đối vắng vẻ không có người quấy rối, nàng có thể yên tâm tu luyện. Biết Niên Hữu Ngư tu luyện thuật diệt yêu chỉ có tỷ muội Trữ gia. Không thể không nói Niên Hữu Ngư thật sự có thiên phú tu luyện, ba năm qua thông qua song tu lấy được đại lượng linh lực, hơn nữa cuốn kinh thư kia uy lực không nhỏ, bây giờ Niên Hữu Ngư đã có tư cách được xưng là sư diệt yêu rồi, rất nhiều người trước đây bình thường cười nhạo nàng đều không thể không nhìn với cặp mắt khác. Về phương diện khác, Niên Hữu Ngư không thích hợp ở lại hồ tộc nữa, mặc dù Niên Hữu Ngư không muốn trở thành sư diệt yêu, thế nhưng nàng tu luyện yêu thuật kiêng kỵ đối với yêu quái.

    "Niên Hữu Ngư không thích hợp đứng ở lãnh địa hồ tộc." Hồng Y thay mặt tộc trưởng hồ tộc xuất phát từ suy nghĩ không thể không đứng ra trục xuất Niên Hữu Ngư ly khai hồ tộc. Hồ tộc thiên tính đa nghi, mặc dù mấy người tỷ muội nàng đều cho rằng Niên Hữu Ngư đối với các nàng vô hại, thế nhưng những tộc nhân khác sẽ không cảm thấy như thế, hồ ly trong lòng sẽ hoảng sợ, nên để cho Niên Hữu Ngư ly khai mới tốt.

    "Vì sao đột nhiên muốn đuổi ta đi?" Niên Hữu Ngư thật thích lãnh địa hồ tộc, quan trọng nhất là nàng không muốn ly khai Trữ Dĩ Tầm, vừa nghĩ tới sẽ cùng Trữ Dĩ Tầm xa nhau, nàng cảm thấy bất an, bản năng nắm tay áo Trữ Dĩ Tầm, cầu Dĩ Tầm che chở.

    Trữ Dĩ Tầm đương nhiên biết Hồng Y lo lắng, nàng hiểu Niên Hữu Ngư quả thực đã không thích hợp ở hồ tộc nữa, trải qua ba năm tu luyện, Niên Hữu Ngư chẳng những có năng lực tự vệ thậm chí có thể làm không ít yêu quái sợ mất mật, không cần hồ tộc che chở.

    "Ngươi nên rời khỏi nơi này." Trữ Dĩ Tầm mở miệng nói.

    Lời nói Trữ Dĩ Tầm làm cho Niên Hữu Ngư trong lòng thật lạnh, ba năm, nuôi sủng vật đều có chút tình cảm không phải sao? Hơn nữa, mình không phải là lò của nàng sao, tại sao có thể nói giận liền giận, nàng không đồng ý.

    "Ta mặc kệ, ta nhất định phải ở lại bên người Dĩ Tầm, trừ khi ta chết, nếu không... Tuyệt đối sẽ không rời đi nơi này." Niên Hữu Ngư ngữ khí kiên định nói, Dĩ Tầm muốn vứt bỏ chính mình, đừng mơ tưởng.

    "Cá nhỏ a, nếu không ngươi theo tỷ tỷ, tỷ tỷ sẽ thay mặt tộc trưởng, có thể sử dụng đặc quyền." Hồng Y đem thân thể dính lên trên người Niên Hữu Ngư, mập mờ hỏi, nói thật, nàng câu dẫn Niên Hữu Ngư không ít, người này dĩ nhiên không mắc câu, nàng không hiểu tiểu Cửu không thú vị này có cái gì làm cho Niên Hữu Ngư một mực thích như vậy. Niên Hữu Ngư bây giờ là nước lên thì thuyền lên, có uy phong sư diệt yêu, lại có thân lò, ba năm nay nẩy nở không ít, gương mặt này cùng ba năm trước đây tựa như thay đổi, dĩ nhiên càng phát câu nhân, ba năm trước Niên Hữu Ngư là một miếng thịt mỡ dày ba năm sau miếng thịt béo trở nên hấp dẫn hơn người.

    "Không muốn." Mấy lần đầu có thể bị Hồng Y câu dẫn tâm hoảng ý loạn, ba năm nay nàng đã sớm miễn dịch, Trữ Dĩ Tầm vẫn giống như ba năm trước, trên giường dâm đãng, dưới giường lãnh, thế nhưng có một chút tốt là không vượt tường nữa, đương nhiên ba năm trước ngoại trừ lần Thanh Bí kia. Hồng Y mới là người chân chính dễ dàng thay đổi, đơn giản hầu như tất cả hồ yêu đều dính vào, ngay cả Thanh Bí cùng Tử San hai thân tỷ muội không bỏ qua, nàng chỉ không giống Hồng Y phong lưu như vậy.

    "Ngươi không đi, ta đi." Trữ Dĩ Tầm nhìn Hồng Y đem thân thể dính trên người Niên Hữu Ngư, cảm giác chói mắt, hơn nữa Niên Hữu Ngư dĩ nhiên không đẩy ra, vừa nghĩ tới trên người Niên Hữu Ngư nhiễm khí tức Hồng Y nàng càng không vui, sau đó bay thẳng rời lãnh địa hồ tộc.

    Niên Hữu Ngư nhìn Trữ Dĩ Tầm tiêu thất, lập tức phản ứng, thì ra Trữ Dĩ Tầm rời đi cùng mình, không phải muốn vứt bỏ chính mình, nghĩ tới đây, Niên Hữu Ngư trong lòng vui vẻ, thô lỗ trực tiếp đẩy Hồng Y ra, sau đó nhanh chóng đuổi theo Trữ Dĩ Tầm.

    Bị Niên Hữu Ngư thô lỗ đẩy ra, Hồng Y nở nụ cười, tiểu Cửu tính sức chiếm làm của riêng thật mạnh, nàng ngửi được mùi chua a.

    "Chúng ta đi đâu bây giờ?" Niên Hữu Ngư thật vất vả đuổi theo Trữ Dĩ Tầm hỏi.

    "Tùy tiện." Trữ Dĩ Tầm không có mục đích.

    "Trở về am của ta a!" Ba năm không về, không biết đạo quan thế nào, dù sao cũng là địa phương từ nhỏ lớn lên, nàng muốn trở về. Nàng tuyệt đối sau khi trở về đốt cho sư phụ thêm nhiều cây nhang, mua thêm một chút rượu, nếu không... Sư phụ khẳng định bất mãn, Niên Hữu Ngư trong lòng âm thầm nghĩ tới.

    Trữ Dĩ Tầm không có phản đối, Trữ Dĩ Tầm nghĩ đi nơi nào cũng giống nhau.

    Niên Hữu Ngư trở lại đạo quan đổ nát, phát hiện đạo quan so với lúc rời đi càng rách, đạo quan so với dung mạo của người thay đổi cao hơn, mạng nhện rậm rạp, tiểu quỷ là nguyên nhân. Hiển nhiên Niên Hữu Ngư sau khi rời đi, môt ít tiểu quỷ chiếm đất. Nếu như là ba năm trước Niên Hữu Ngư còn không đối phó được nhiều tiểu quỷ như vậy, nhưng hôm nay Niên Hữu Ngư thu thập chút tiểu quỷ này so với bóp chết con kiến còn dễ dàng hơn, rất nhanh, Niên Hữu Ngư đem những tiểu quỷ này thu thập sạch sẽ, điều này làm cho Niên Hữu Ngư rất đắc ý, có cảm giác vẻ vang, nàng muốn cho sư phụ biết mình thay đổi lợi hại như vậy, nhất định sẽ vui mừng.

    Trữ Dĩ Tầm cùng Niên Hữu Ngư trở về đạo quan, Niên Hữu Ngư có cảm giác lâng lâng mang theo lão bà về nhà.

    Niên Hữu Ngư tâm tình tốt duy trì đến ba tháng sau…
    Sửa lần cuối bởi Moon; 03-28-17 lúc 11:43 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  18. The Following 18 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  19. #30
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    204
    Ngân lượng
    19,453
    Thanked: 5556
    Chương 29

    Mời Đọc (Click Here) :

    Niên Hữu Ngư cùng Trữ Dĩ Tầm ở đạo quan thì Xà yêu kia tìm tới, Trữ Dĩ Tầm và Niên Hữu Ngư căn bản không để Xà yêu vào mắt, Xà yêu bị Niên Hữu Ngư đánh cho tàn phế. Niên Hữu Ngư hiền lành lại không có kinh nghiệm, tự nhiên không đuổi theo, Trữ Dĩ Tầm mặc dù không còn tu tiên thế nhưng vẫn còn thói quen tu tiên không sát sinh cho nên không tàn nhẫn giết chết.

    Xà yêu bị đánh tàn phế, pháp lực mất hết, nhu cầu cấp bách là tinh khí, trước đây Xà yêu còn kiêng dè miễn cho quá mức đưa tới sư diệt yêu, nhưng bây giờ còn nửa cái mạng, vì muốn kéo dài tánh mạng không bất chấp gì khác, hút lượng tinh khí lớn của trai tráng nên không ít người bị hút hết tinh khí mà chết. Xà yêu kia cũng giảo hoạt, không ở lâu một chỗ nếu hút xong thì dời đi chỗ khác. Nhiều trai tráng bị chết rất nhanh dẫn tới sư diệt yêu chú ý, đúng lúc sư diệt yêu này chính là lão hòa thượng ba năm trước đả thương Trữ Dĩ Tầm. Lão hòa thượng này tất nhiên là nhân vật lợi hại, Xà yêu rất nhanh bị lão hòa thượng giết chết, trước khi chết vẫn không quên kéo theo Trữ Dĩ Tầm.

    Trở lại lần nữa đi vào đạo quan, ba năm trước hắn đối với cửu vĩ hồ trốn chạy còn canh cánh trong lòng, nhìn Niên Hữu Ngư trở thành thân lò cùng song tu với cửu vĩ hồ thì càng hối hận. Hắn hiển nhiên đánh giá thấp sự giảo hoạt hồ yêu, ba năm trước hắn quanh quẩn ba ngày ở đạo quan mới rời khỏi, bây giờ vừa nhìn biết thế nên ở lại thêm vài ngày. Càng làm cho hắn không ngờ là nữ đạo cô kia tu luyện kinh thư chính mình đưa cho nàng, nhưng không có giác ngộ làm sư diệt yêu, vậy mà còn che chở hồ yêu, nữ đạo cô toàn thân đều dính yêu khí hồ yêu, làm cho lão hòa thượng hạ quyết tâm phải diệt trừ hết hồ yêu mê hoặc lòng người này.

    "Người và Yêu khác đường, chớ bị hồ yêu mê hoặc!" Lão hòa thượng khuyên bảo Niên Hữu Ngư, ở trong lòng lão hòa thượng nghĩ Niên Hữu Ngư bị hồ yêu giật dây.

    "Ta mặc kệ cái gì Người và Yêu khác đường, ngược lại ta sẽ không để cho ngươi lại đả thương nàng." Niên Hữu Ngư theo bản năng bảo hộ Trữ Dĩ Tầm ở sau người, nàng đối với cái lão hòa thượng này vẫn còn có chút kiêng kỵ.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn động tác Niên Hữu Ngư, trong lòng cảm giác có chút vi diệu, người này rõ ràng tham sống sợ chết, lại có can đảm bảo hộ mình, bất quá Trữ Dĩ Tầm cũng không ngại để cho Niên Hữu Ngư che chở, sư diệt yêu đối với các nàng hung tàn, nhưng tuyệt đối không dám đả thương người bình thường Niên Hữu Ngư, nếu không... sẽ phạm giới, mặc dù có thêm Niên Hữu Ngư cũng không đánh thắng lão hòa thượng.

    Lão hòa thượng nhìn Niên Hữu Ngư bộ dạng u mê không giác ngộ, liền biết nhiều lời vô ích, hắn khẳng định hồ yêu hạ mị thuật đối với Niên Hữu Ngư, chỉ cần diệt trừ hồ yêu Niên Hữu Ngư mới có thể tỉnh ngộ.

    Lão hòa thượng đánh Trữ Dĩ Tầm, từng chiêu trí mạng nhưng Niên Hữu Ngư từng chiêu ngăn cản ở phía trước, làm cho lão hòa thượng mỗi lần đều không thể không thu hồi chưởng phong, nhiều lần như vậy, lão hòa thượng vô cùng nổi giận lại không dám làm Niên Hữu Ngư bị thương, cứ như vậy hai phe lâm vào giằng co, đúng lúc này Trữ Thiên Tuyết đột nhiên xuất hiện, làm cho cuộc chiến lập tức thay đổi. Nói đến Trữ Dĩ Tầm cùng Niên Hữu Ngư chân trước vừa ly khai hồ tộc, chân sau Trữ Thiên Tuyết đã ly khai ba năm thì trở về hồ tộc, biết Trữ Dĩ Tầm cùng Niên Hữu Ngư ly khai hồ tộc, Trữ Thiên Tuyết ở hồ tộc ngây người ba tháng sau lại rời đi, trước lúc đi tiện đường tới xem nữ nhi của mình một chút.

    Hồ yêu có ân tất báo, đương nhiên có thù cũng phải báo, lúc trước Trữ Dĩ Tầm thiếu chút nữa chết ở trong tay lão hòa thượng, bây giờ lão hòa thượng này vẫn quấn quít lấy không tha, trong nháy mắt Trữ Thiên Tuyết nổi lên sát ý. Lão hòa thượng này có một chuỗi phật châu, chuỗi phật châu này là tiên vật, mặc dù không có lực sát thương nhưng yêu ma đều không thể tới gần hắn được, ngay cả Trữ Thiên Tuyết tu luyện mấy nghìn năm cũng không tới được, có thể thấy được pháp lực chủ nhân của chuỗi phật châu này cao cường như thế nào.

    Yêu tới không được, thế nhưng Niên Hữu Ngư là người thì có thể, Trữ Thiên Tuyết kêu Niên Hữu Ngư đi giết lão hòa thượng.

    Trong lòng Niên Hữu Ngư không đành lòng, nàng biết lão hòa thượng này chỉ muốn diệt yêu, đối với mình không có ác ý, còn từng tặng cho mình một quyển kinh thư, nàng làm sao hạ thủ được.

    "Ngươi về sau không được làm khó Dĩ Tầm, cũng không cần làm khó hồ yêu khác, ta thả ngươi đi như thế nào?" Niên Hữu Ngư hỏi lão hòa thượng.

    "Hàng yêu trừ ma là bổn phận lão tăng, tuyệt đối sẽ không buông tha bất luận một Yêu nào làm hại nhân gian." Lão hòa thượng cực kỳ cố chấp nói.

    "Yêu có tốt có xấu, người cũng có tốt có xấu, há có thể quơ đũa cả nắm?" Niên Hữu Ngư nỗ lực thuyết phục lão hòa thượng.

    "Yêu chính là Yêu, Yêu bản chất xấu xa, ngươi chỉ vì nhất thời mê hoặc mà thôi." Lão hòa thượng vẫn không thay đổi.

    "Niên Hữu Ngư đừng nhiều lời với hắn, lão hòa thượng này giống như tảng đá hố phân, vừa thúi vừa cứng. Hắn hôm nay không chết, ngày khác tất nhiên sẽ không bỏ qua tiểu Cửu, ngươi muốn buông tha hắn để tiểu Cửu rơi vào nguy hiểm sao, vẫn nên giết hắn bảo hộ tiểu Cửu?" Trữ Thiên Tuyết cũng không ép Niên Hữu Ngư giết lão hòa thượng, chỉ để nàng cân nhắc.

    "Ngươi thực sự không thể bỏ qua Dĩ Tầm?" Niên Hữu Ngư chưa từ bỏ ý định hỏi lại lão hòa thượng một lần nữa.

    "Không thể." Lão hòa thượng ngữ khí kiên định nói.

    "Vậy ngươi đừng trách ta, ta cũng chỉ muốn bảo hộ Dĩ Tầm mà thôi." Niên Hữu Ngư vừa nghĩ tới Trữ Dĩ Tầm có khả năng gặp nguy hiểm, nàng quyết định giết lão hòa thượng mới an tâm, lần đầu tiên giết người trong lòng nàng cực kỳ sợ hãi.

    "Không muốn giết, vậy đừng giết, đừng lôi ta vào, ta không muốn ngươi mang tiếng giết người" Trữ Dĩ Tầm nghe vậy khẽ nhíu mày nói, nàng nhìn tay Niên Hữu Ngư đều run lên, nàng không muốn Niên Hữu Ngư vì mình mà giết người, tựa như bản thân thiếu nợ nàng.

    "Vậy làm sao bây giờ?" Niên Hữu Ngư hỏi, coi như không giết cứ như vậy thả đi, như vậy không được cho lắm.

    "Niên Hữu Ngư, ngươi đem phật châu tháo xuống, đeo vào tay mình." Trữ Thiên Tuyết nhạy bén đột nhiên nghĩ đến biện pháp khác. Không có phật châu che chở, chính mình có thể giết hắn, hơn nữa coi như không giết đã không có phật châu che chở lão hòa thượng cùng Yêu khác giao thủ chưa chắc chiếm lợi thế.

    Niên Hữu Ngư nghe Trữ Thiên Tuyết nói đem phật châu tháo xuống, mới vừa tháo xuống chuỗi phật châu đột nhiên rơi xuống đất, xuất hiện ánh sáng trắng.

    Niên Hữu Ngư nhìn về phía đột nhiên có người xuất hiện, nàng chưa từng thấy qua người không nhiễm bụi trần, trong lòng của nàng có cảm giác bất an.

    Trong nháy mắt đó Trữ Dĩ Tầm đột nhiên hiểu ra nàng đi qua một ngàn năm vì sao chấp niệm tu tiên, đây chính là cảnh giới nàng muốn đạt tới.

    Là nàng, Trữ Thiên Tuyết cảm giác mình như dòng nước lắng đọng tâm bắt đầu chậm rãi đập nhanh. Thì ra, mấy ngàn năm nay nàng tìm kiếm bây giờ đã gặp lại.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-23-17 lúc 02:18 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  20. The Following 34 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


+ Trả lời chủ đề

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •