Tuyển Thành Viên Đăng Truyện Tranh/Bách Hợp|Tuyển Editor Bộ Mẹ Kế
Gia Nhập Bách Gia Trang's Team


CÁC TRUYỆN ĐƯỢC THỰC HIỆN TIẾP BỞI BGT'S TEAM

LƯU LY NGUYỆT - DIỆP SÁP
HỒNG BÀI THÁI GIÁM - TỤC
P.S 143,7




+ Trả lời chủ đề
Trang 2 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 38

Chủ đề: Nữ Quan - Minh Dã

  1. #11
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 10

    Xem :

    Niên Hữu Ngư ngủ một ngày một đêm mới tỉnh lại, phát hiện mình đói bụng đến lợi hại, sau đó nhớ tới ngày hôm qua dĩ nhiên cùng hồ yêu làm chuyện kia, mặc dù là đơn phương, nhưng ngẫm lại đều cảm thấy không thể tin nổi, đều nói người và yêu khác đường, chính mình dường như không để ý. Nếu như phải nói thật, nàng kỳ thực rất thích thú.

    Niên Hữu Ngư nhìn trước cửa phòng, Trữ Dĩ Tầm đang ở hình dạng hồ ly phơi nắng, chín cái đuôi tuyết trắng nhếch lên, lông xù lên, làm cho Niên Hữu Ngư lại muốn bắt cái đuôi của nàng chơi đùa.

    "Linh lực còn chưa đủ duy trì hình người sao?" Niên Hữu Ngư hỏi, tuy rằng hình dạng cửu vĩ hồ thoạt nhìn thật đáng yêu, nhưng làm sao bằng hình người đẹp nghiêng nước nghiêng thành đâu, được rồi, Niên Hữu Ngư thừa nhận mình háo sắc.

    Cửu vĩ hồ liếc Niên Hữu Ngư, không có trả lời ngay. Tối hôm qua bổ sung linh lực cùng tinh khí, nàng tránh khỏi bị đánh trở về nguyên hình, mà cách nghìn năm đạo hạnh, còn kém rất xa, cho nên nàng không muốn lãng phí linh lực duy trì hình người.

    "Vậy ngươi tiếp tục phơi nắng a! Ta xuống núi mua hai bộ quần áo." Niên Hữu Ngư nhìn hồ yêu lại không để ý tới chính mình, bị từ chối mà mắc cỡ sờ sờ cái mũi, chuẩn bị chút tiền mua hai bộ đạo bào, nhớ tới đạo bào bị hồ yêu xé rách, có chút không nỡ.

    Lần trước xuống núi Niên Hữu Ngư trêu chọc tới xà yêu, lần này lại trêu chọc đến yêu gì nữa không, không có vận khí tốt như lần trước. Trữ Dĩ Tầm dĩ nhiên ngăn cản Niên Hữu Ngư xuống núi.

    "Ngươi dạo này không nên xuống núi." Trữ Dĩ Tầm hái hai mảnh lá cây, sau đó thổi một cái, lá cây biến thành hai bộ đạo bào mới. Niên Hữu Ngư xem mắt choáng váng, thảo nào gọi là yêu thuật, quả nhiên giống ảo thuật, nếu như mình biết thì tốt rồi.

    Niên Hữu Ngư nhặt lên đạo bào mới, quan sát tỉ mỉ, xác định có thể mặc, nhanh chóng đem đạo bào mới mặc vào, Trữ Dĩ Tầm không có nói cho Niên Hữu Ngư biết yêu thuật kỳ thực chỉ là thủ thuật che mắt, đối với người không có pháp lực mà nói, đây là y phục, đối với người có pháp lực tương đối cao mà nói, hai bộ đạo bào này vẫn là lá cây.

    Thay đồ xong, Niên Hữu Ngư nhàn rỗi không chuyện gì, cầm ghế mây rách đi ra, nằm trên ghế, cùng hồ yêu lười biếng phơi nắng, Niên Hữu Ngư cảm thấy thời gian rảnh rỗi như vậy thật sự là rất thư thái.

    Trữ Dĩ Tầm liếc Niên Hữu Ngư lười nhác, trong lòng cảm thấy ghét bỏ, người này lẽ nào chỉ biết ăn no rồi chờ chết, một điểm truy cầu không có sao? Hết lần này tới lần khác lại là một thân lò, một chút năng lực tự vệ cũng không có, nếu như gặp phải yêu khác, người này không phải thành đồ chơi của yêu khác sao, nghĩ tới Trữ Dĩ Tầm cau mày. Đương nhiên Trữ Dĩ Tầm cảm thấy biến thành đồ chơi của chính mình là đương nhiên, biến thành đồ chơi người khác là không được.

    "Ngươi đem kinh thư của lão hòa thượng kia tu luyện đi." Trữ Dĩ Tầm đối với Niên Hữu Ngư ra lệnh, giám sát Niên Hữu Ngư tu luyện, đối với mình cùng Niên Hữu Ngư đều có chỗ tốt.

    "Vì sao?" Niên Hữu Ngư trên danh nghĩa là người tu đạo, nhưng nàng không ôm chí lớn a, nàng nghĩ cần trông coi đạo quán là tốt rồi, tu luyện gì gì đó, đối với nàng mà nói có cũng được không có cũng được, bất quá Trữ Dĩ Tầm nói mình tu luyện có chút kỳ quái, vạn nhất đem bản lĩnh lão hòa thượng học xong, nàng không phải không cho mình nhìn sắc mặt yêu mị sao?

    "Nói ngươi tu luyện thì tu luyện, nói nhiều như vậy làm gì." Hiển nhiên nữ đạo cô không biết thân thể mình đối với rất nhiều yêu mà nói là một món bảo vật.

    "Ừm..." Niên Hữu Ngư gật đầu, ngược lại tu luyện đối với nàng nói là sự thay đổi lợi hại, sau này xuống núi làm lễ cúng, không sợ các loại tiểu quỷ nữa. Niên Hữu Ngư mục tiêu rất thấp, chính là ứng phó trình độ tiểu quỷ.

    Vì vậy dưới sự giám sát của Trữ Dĩ Tầm, Niên Hữu Ngư đi góc tường lấy ra kinh thư, sau đó bắt đầu tu luyện pháp thuật.

    Đương nhiên không có lòng dạ tu luyện, nhưng Niên Hữu Ngư không nghĩ tới, nàng tu luyện pháp thuật dĩ nhiên lợi hại như vậy, nhìn cái cọc gỗ bị chính mình một chưởng đánh hụt, Niên Hữu Ngư có chút nghẹn họng nhìn trân trối, chính mình khi nào thay đổi lợi hại như vậy?

    Trữ Dĩ Tầm hiển nhiên không nghĩ tới người này dĩ nhiên thiên phú bẩm sinh, là kỳ tài tu luyện, chỉ có mấy ngày, pháp lực tiến bộ không ít. Niên Hữu Ngư trong quá khứ, linh lực cùng pháp lực vì sao có thể mảnh vụn như vậy, là do gặp phải sư phó mảnh vụn a!.

    Sau đó bắt đầu tu luyện pháp thuật, Niên Hữu Ngư linh lực tăng cường lên, cộng thêm mỗi ngày đều bị Trữ Dĩ Tầm hút linh khí, tuy rằng tăng không nhiều lắm, nhưng từng giọt chậm rãi tăng trưởng. Mặc dù đối với Trữ Dĩ Tầm mà nói cần nhiều linh lực, vẫn như trước muối bỏ vào biển, mà Niên Hữu Ngư tốc độ tăng trưởng linh lực rất nhanh làm cho Trữ Dĩ Tầm có chút đỏ mắt.

    Niên Hữu Ngư lại thấy kỳ quái, từ sau lần kia, hồ yêu không nhắc lại song tu nữa, mình không phải là lò cực phẩm sao, không sử dụng đây? Niên Hữu Ngư thừa nhận mình kỳ thực ngóng trông cùng hồ yêu làm loại chuyện này, nhìn trộm sắc đẹp hồ yêu. Đều nói hồ yêu dâm tà, vì sao con hồ yêu bên cạnh mình thanh tâm quả dục như thế đâu?

    "Ta gọi là Niên Hữu Ngư, đúng rồi, ngươi tên gì?" Niên Hữu Ngư lúc này mới phát hiện lâu như vậy nàng thậm chí còn không biết tên hồ yêu là gì.

    "Trữ Dĩ Tầm." Trữ Dĩ Tầm lãnh đạm nói.

    "Ngươi vì sao không song tu nữa?" Niên Hữu Ngư cuối cùng không nhịn được hỏi.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-07-17 lúc 02:55 PM.
    Moon Tài sản


  2. The Following 23 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  3. #12
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 11

    Xem :
    Nguyên nhân thật sự Trữ Dĩ Tầm không rõ ràng lắm, có thể trong tiềm thức, nàng không hy vọng cùng Niên Hữu Ngư có quá nhiều ràng buộc, đi qua gần ngàn năm tu luyện, nàng luôn một thân một mình. Hơn nữa kỳ thực nàng vẫn chưa hoàn toàn phá bỏ chướng ngại, đối với tu tiên trong lòng vẫn còn chút kiên trì.

    "Ngươi rất chờ mong sao?" Trữ Dĩ Tầm không trả lời mà hỏi lại.

    "Nào có...." Coi như nàng quả thật có một chút xíu chờ mong, cũng không thể thừa nhận a!, tuy rằng giới tính không phân biệt rõ ràng, nhưng người ta thực sự là nữ hài tử nha.

    Trên mặt của Niên Hữu Ngư hiện lên rõ ràng 'mau tới cùng ta song tu', Trữ Dĩ Tầm mặc kệ nàng, người thèm nhỏ dãi chính mình nhiều vô số, Niên Hữu Ngư là cái thá gì a, coi như lò cao cấp thì thế nào, nàng chính là không có hứng thú.

    Niên Hữu Ngư phát hiện Trữ Dĩ Tầm nói được nửa câu, sẽ dùng cái mông hồ ly của nàng đối diện với mình, lại không để ý mình, chín cái đuôi tuyết trắng làm cho nàng muốn bắt lấy, mà Niên Hữu Ngư vẫn nhịn được, nàng không có quên cái đuôi thoạt nhìn đáng yêu lại rất hung tàn, lần trước khuôn mặt đều bị cái đuôi này đánh đỏ lên. Thực sự là hồ yêu cao ngạo, Niên Hữu Ngư trong lòng âm thầm suy nghĩ.

    Trữ Dĩ Tầm không để ý tới Niên Hữu Ngư, Niên Hữu Ngư mất mặt, ngoan ngoãn đi nấu cơm, phát hiện gạo lại thấy đáy rồi, Niên Hữu Ngư cảm giác mình hiện tại chính là thùng cơm, mỗi ngày đều ăn thật nhiều cơm mà vẫn cảm thấy đói. Xem ra buổi chiều phải xuống núi mua gạo, lần này Niên Hữu Ngư nghĩ muốn thuê xe bò, chở mấy bao về mới được.

    "Ngươi ăn cơm không?" Nấu cơm xong Niên Hữu Ngư đột nhiên nghĩ đến cái gì, sau đó hỏi Trữ Dĩ Tầm ở bên cạnh, nàng dường như không thấy Trữ Dĩ Tầm ăn cơm, lẽ nào có thể ích cốc* rồi?

    (ích cốc: Đơn giản có thể hiểu linh khí là những chất bổ trực tiếp tan vào máu, cơ thể hoàn toàn hấp thụ không cần ăn uống)

    Trữ Dĩ Tầm lắc đầu, lúc nàng tu tiên đã dưỡng thành thói quen không ăn uống, hấp thu tinh hoa thiên địa, chỉ dùng nhiều đan dược tu luyện mà thôi.

    "Người ăn thịt dũng cảm gan dạ, người ăn rau trí tuệ khéo léo, loài ăn không khí thì có thần mới sống lâu, xem ra quả nhiên như thế." Niên Hữu Ngư cảm thán thật thú vị, đạo giáo tu luyện ích cốc, nàng biết thế nhưng tu luyện như thế nào, nàng lại hoàn toàn không biết.

    Trữ Dĩ Tầm mặc dù biết Niên Hữu Ngư tu luyện có thể dùng từ mảnh vụn để hình dung, mà người này dĩ nhiên đọc không ít sách, đạo quan đổ nát này lưu trữ sách cũng không ít, có thể thấy được tổ sư gia Niên Hữu Ngư chắc hẳn là đạo sĩ đắc đạo, đến thế hệ Niên Hữu Ngư, dĩ nhiên suy bại đi giả thần giả quỷ, thực sự là sư môn bất hạnh a!.

    "Gạo lại ăn hết rồi, ta muốn xuống núi mua gạo." Niên Hữu Ngư đối với Trữ Dĩ Tầm nói.

    "Mua nhiều một ít, tránh cho hai ba ngày lại xuống núi." Trữ Dĩ Tầm cảm thấy Niên Hữu Ngư làm lò cực phẩm, hơn mười năm dĩ nhiên chưa bao giờ gặp yêu cùng người tu luyện khác, vận khí này có thể nói quá tốt rồi, nhưng còn tương lai, Trữ Dĩ Tầm nghĩ không có may mắn như vậy, dưới tình huống pháp lực còn rất yếu, vẫn ít ở bên ngoài xuất đầu lộ diện.

    "Ta cũng có ý định này." Niên Hữu Ngư cầm tiền lần trước kiếm được, chuẩn bị mua không kiêng nể một trận.

    Niên Hữu Ngư xuống núi mua mười bao gạo, mười vò rượu, mười con gà, cộng thêm một nửa con heo, còn có một chút linh tinh khác, sau đó thuê xe bò, chuẩn bị vận chuyển về đạo quan đổ nát của mình, bởi vì đồ đạc mua nhiều, Niên Hữu Ngư mặc y phục đạo sĩ, không khỏi có chút huênh hoang.

    Xà yêu kia vốn bị Trữ Dĩ Tầm cùng Niên Hữu Ngư làm bị thương nặng, đương nhiên ghi hận trong lòng, nghĩ Niên Hữu Ngư một thân lò cực phẩm vô cùng thèm thuồng, làm cho tiểu yêu bên cạnh mình tìm kiếm Niên Hữu Ngư, không nghĩ tới tiểu yêu đúng lúc thấy được Niên Hữu Ngư mặc y phục đạo sĩ, còn đi huênh hoang, theo đuôi đi phía sau Niên Hữu Ngư, khi nhìn đến Niên Hữu Ngư trở lại đạo quan đổ nát, lập tức trở lại bẩm báo tin tức.

    Niên Hữu Ngư hoàn toàn không biết mình đã trêu chọc đại họa, mua một đống đồ vật, tâm tình vô cùng tốt, nàng còn hạ quyết tâm đêm nay giết con gà cải thiện thức ăn, vui vẻ nhổ lông gà, đối với mỗi ngày ăn rau dưa muối, nghĩ tới tối nay ăn gà nướng, nước bọt sắp chảy đầy dất rồi.

    Niên Hữu Ngư nướng gà, mùi thịt bay khắp đạo quan, mùi thơm mê người làm cho Trữ Dĩ Tầm không khỏi có chút tâm động, gà vốn là món hồ ly thích nhất, nếu là lúc trước tu tiên loại cám dỗ này đối với Trữ Dĩ Tầm mà nói căn bản không coi là gì, nhưng hôm nay Trữ Dĩ Tầm có ý tứ vò đã mẻ lại sứt*, nàng khắc chế gần nghìn năm, tu tiên đã hết hi vọng, nàng còn kiên trì cái gì?

    (vò đã mẻ lại sứt:có nghĩa là đã chuyện hỏng thì mặc kệ nó vậy.)

    Niên Hữu Ngư thấy Trữ Dĩ Tầm nhìn chằm chằm thịt gà, tựa như muốn khoét một lổ trên con gà, biểu tình có chút xoắt quýt, lẽ nào nàng muốn ăn thịt gà, ngại quá nên không mở miệng?

    Niên Hữu Ngư rất hào phóng đem đùi gà nàng thích nhất bẻ một cái sau đó đưa cho Trữ Dĩ Tầm.

    "Cho ngươi." Bộ phận ngon nhất trên con gà chính là hai cái đùi gà a.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn gà nướng bóng bẩy, đùi gà da cháy vàng, thật lâu không có tiếp nhận, làm cho tay Niên Hữu Ngư cảm thấy có chút thương tâm.

    Hồ yêu rốt cuộc là ăn hay không ăn đây? Niên Hữu Ngư suy đoán tâm tư Trữ Dĩ Tầm, Niên Hữu Ngư chuẩn bị thu hồi tay vì bị từ chối mà mắc cở, Trữ Dĩ Tầm vươn tay thon dài trắng nõn tiếp nhận đùi gà.

    Rất hiển nhiên, Trữ Dĩ Tầm là chuẩn bị xong vò đã mẻ lại sứt rồi, nàng cầm đùi gà cắn một ngụm, mùi thịt quen thuộc làm cho Trữ Dĩ Tầm có chút ngẩn ngơ, nàng quả thực đã lâu không có ăn thịt, cảm giác như trôi qua một thế kỷ, trong lúc bất chợt nàng nghĩ tại sao chính mình kiên trì tu tiên sinh ra hoài nghi, nàng đau khổ kiềm nén bản tính của mình tu tiên, đến cùng là vì cái gì?.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-09-17 lúc 04:58 AM.
    Moon Tài sản


  4. The Following 17 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  5. #13
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 12

    Xem :
    Nếu gọi là học cái xấu rất dễ dàng còn học giỏi rất khó, một ngày phóng túng chính mình vào truỵ lạc, giống như hồng thủy vỡ đê, đã xảy ra thì không thể ngăn cản, con đường tu tiên của Trữ Dĩ Tầm bắt đầu xa dần rồi.

    Tu yêu vốn tràn ngập trong tộc, thân thể Trữ Dĩ Tầm từng đè nén dục vọng, lấy tốc độ cực nhanh bắt đầu thức tỉnh, làm cho nàng đã lâu có cảm giác đói bụng, loại cảm giác đói khát này tuyệt đối không phải vì một cái đùi gà có thể lấp đầy, tuy rằng cảm giác hung mãnh, Trữ Dĩ Tầm cũng không phải là thích, thế nhưng nàng biết, một ngày nàng trở về yêu đạo, tất nhiên sẽ như vậy.

    "Lấy thêm một cái qua đây." Trữ Dĩ Tầm chưa thỏa mãn liếm môi, môi đỏ mọng dính mỡ, óng ánh trong suốt, tràn đầy mê hoặc, khiến người thèm nhỏ dãi, Niên Hữu Ngư trợn tròn mắt, quả nhiên là hồ yêu, mọi cử động đem hồn mình câu đi, nàng ngây ngốc đem đùi gà vừa muốn cắn đưa cho Trữ Dĩ Tầm. Đưa xong, mới phát giác được chuyện nhức nhối, một con gà có hai cái đùi gà, đều bị hồ yêu ăn sạch, nàng cũng muốn ăn, nàng vừa rồi tại sao đưa qua, nhất định là trúng mị thuật của hồ yêu.

    Niên Hữu Ngư vội vàng đem cánh gà nuốt chửng, nghĩ Trữ Dĩ Tầm ngay cả cánh gà cũng đoạt của chính mình.

    May mắn Trữ Dĩ Tầm ăn hai cái đùi gà sau đó không ăn nữa, mà nhắm mắt lại tu luyện.

    Niên Hữu Ngư ăn vô cùng thỏa mãn, đang muốn thu thập tàn cục, phát hiện Trữ Dĩ Tầm đang tu luyện đột nhiên mở mắt, trong mắt chợt lóe lên tàn khốc.

    "Làm sao vậy?" Niên Hữu Ngư thấy vậy, có chút thấp thỏm hỏi, nàng mơ hồ cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra.

    "Có yêu, hôm nay ngươi dẫn trở về." Trữ Dĩ Tầm cảm thấy Niên Hữu Ngư bây giờ tựa như thịt Đường Tăng, người nào thấy đều sẽ thèm nhỏ dãi, Trữ Dĩ Tầm dự cảm ngày sau sẽ không yên ổn.

    "Vậy làm sao bây giờ?" Niên Hữu Ngư vô cùng sợ hãi, không biết vì sao, đi qua vài chục năm, nàng không có đụng phải bất luận một con yêu nào, từ khi gặp phải Trữ Dĩ Tầm, nàng gặp yêu như ăn cơm bữa.

    Trữ Dĩ Tầm cảm thấy không tốt lắm, hiển nhiên lần này tới không chỉ một yêu, Niên Hữu Ngư trải qua một thời gian tu luyện, cơ bản xem như là đã nhập môn sư diệt yêu, tuy rằng công lực còn thấp, vẫn miễn cưỡng có năng lực tự vệ, không đến mức hoàn toàn gây trở ngại, bất quá đối với hai yêu, phần thắng, vẫn là xa vời.

    "Nếu đã tới, cần gì không hiện thân đâu?" Trữ Dĩ Tầm đứng lên, hướng về phía đại sảnh đạo quan đổ nát nói.

    Trữ Dĩ Tầm vừa mới dứt lời, sưu sưu, trước đại sảnh đạo quan rũ xuống một con nhện to lớn, còn có con rắn yêu lần trước.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn thấy con nhện tinh cùng xà yêu, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xà yêu tìm đến con nhện tinh đạo hạnh không sâu, hiển nhiên, xà yêu phải đoạt được Niên Hữu Ngư lò cực phẩm, vì để tránh cho thịt Đường Tăng bị người phân chia đồ ăn, chỉ tìm một yêu giúp đỡ, không khó đối phó, xà yêu tính toán thật hay. Chỉ tiếc, xà yêu cũng không biết Niên Hữu Ngư sức chiến đấu mảnh vụn đã tu luyện có thể diệt yêu, sức chiến đấu tuy vẫn mảnh vụn, nhưng lại học được chiêu đánh trí mạng, ngồi bên ngoài chuẩn bị tình huống, không thể nói chính xác sự tình. Mặc dù mình bị thương nặng chưa khôi phục, xà yêu cũng bị thương nặng, thực lực sẽ không chênh lệch nhiều lắm.

    Niên Hữu Ngư nhìn con nhện lớn cùng một con đại xà, da đầu đều tê dại, quả nhiên hiện thân yêu vẫn là cửu vĩ hồ nhìn đáng yêu nhất.

    Xà yêu kia nhìn nữ đạo sĩ linh lực rõ ràng so với trước kia nhiều hơn rất nhiều, hồ yêu rõ ràng lần trước suýt chút nữa hao hết linh lực tự bảo vệ mình, vốn dĩ sinh tử chưa biết, bây giờ nhìn hồ yêu còn có thể đứng ở nơi này, thì biết nhất định đã bổ sung đại lượng linh lực, xem ra các nàng là thông qua song tu có được linh lực, hơn nữa nữ đạo sĩ một thân lò so với chính mình dự liệu còn tốt hơn, lúc này, xà yêu đối với Niên Hữu Ngư càng thật sự cần thiết.

    "Ngươi đem nàng đưa cho ta, ta tha mạng sống của người " Xà yêu đối với Trữ Dĩ Tầm uy hiếp nói.

    "Có bản lĩnh tới đoạt, đừng nói nhiều như vậy." Trữ Dĩ Tầm xem thường nói.

    "Ngươi muốn chết." Xà yêu nói xong, chuẩn bắt đầu công kích Trữ Dĩ Tầm, vẫn không quên đối với nhện tinh dặn dò.

    "Đừng tổn thương nàng, nghìn vạn lần phải tránh pháp khí của nàng." Vốn dĩ xà yêu muốn đem nữ đạo cô cắt từng khối thịt ăn, dù sao lần trước nữ đạo cô kia không biết nơi nào pháp khí suýt chút nữa thì lấy mạng của nàng, nàng ghi hận trong lòng, nhưng hôm nay nhìn song tu có thể thu hoạch đại lượng linh lực, nàng thay đổi chủ ý.

    Trước đó Niên Hữu Ngư sức chiến đấu mảnh vụn, xà yêu biết còn có một pháp khí lợi hại, đối với sức chiến đấu Niên Hữu Ngư không để ở trong lòng, dù sao thời gian ngắn như vậy, có thể tu luyện đến đâu.

    Niên Hữu Ngư cùng nhện tinh đánh nhau, Niên Hữu Ngư đánh nhau vẫn rất xa lạ, cho nên không bao lâu, Niên Hữu Ngư bị nhện tinh phun sợi bao phủ, không thể động đậy, nhện tinh nhìn sức chiến đấu Niên Hữu Ngư quả nhiên là mảnh vụn, đem Niên Hữu Ngư trói chặt sau đó muốn quay đầu cùng xà yêu đối phó Trữ Dĩ Tầm.

    Nhện tinh vừa mới quay đầu, Niên Hữu Ngư không biết từ lúc nào từ mạng nhện đi xuống, ở phía sau nhện tinh đánh một chưởng, một chưởng kia xuyên thấu thân thể nhện tinh, nhện tinh không thể tin nhìn Niên Hữu Ngư, trước khi chết hiển nhiên vì mình khinh địch hối tiếc không thôi.

    Niên Hữu Ngư nhìn thân thể nhện tinh bị đánh bay, không thể tin bàn tay nhìn chính mình, lão hòa thượng kia lưu lại kinh thư công pháp thực sự là lợi hại lại bá đạo, chính mình chỉ học một chiêu như vậy, uy lực thật không ngờ cường mãnh. Vừa rồi cũng may nhện tinh trói thân thể mình cùng cổ tay, không có trói chặt bàn tay nàng, nàng dùng chiêu cắt đứt tơ nhện, sau đó đợi nhện tinh xoay người, nhảy đến phía sau, xuất một chưởng này, nếu không phải nhện tinh khinh địch, thật không dễ dàng đánh tới, Niên Hữu Ngư âm thầm may mắn.

    Xà yêu nhìn Niên Hữu Ngư bị nhện tinh trói lại, còn âm thầm đắc ý, không nghĩ tới nháy mắt, tình thế nghịch chuyển, nhìn thân thể nhện tinh bị xuyên thủng, cho rằng Niên Hữu Ngư rất lợi hại, xà yêu thầm nghĩ không ổn, nữ đạo cô này giả heo ăn thịt hổ, dĩ nhiên đạo hạnh cao thâm, xà yêu thấy tình thế không ổn, đình chỉ cùng Trữ Dĩ Tầm đánh nhau, xoay người bỏ chạy.

    Trữ Dĩ Tầm lần trước đã hút linh khí cùng tinh khí, không biết xà yêu nghĩ nhiều như vậy, một phen ứng phó sau sức lực lại giảm, nhìn xà yêu lần nữa chạy trốn, thì biết rõ xà yêu ngộ nhận Niên Hữu Ngư rất lợi hại, dù sao Niên Hữu Ngư dùng chiêu đó nhìn vô cùng dũng mãnh, thật tình Niên Hữu Ngư cũng chỉ biết chiêu này mà thôi. Nhưng vô luận như thế nào, đối với Trữ Dĩ Tầm mà nói, xà yêu thoát đi là chuyện tốt, bất quá nàng rõ ràng, nơi đây không thể ở lâu.

    "Bây giờ lập tức rời đi nơi này." Sau khi xà yêu rời khỏi Trữ Dĩ Tầm đối với Niên Hữu Ngư nói.

    "A?" Vì sao muốn đi, Niên Hữu Ngư khó hiểu.

    "Xà yêu kia tất nhiên sẽ tìm nhiều yêu đến giúp đỡ, trừ phi ngươi muốn ở lại chỗ này cùng song tu với xà yêu." Coi như xà yêu không dám trở lại, lấy tính chất xà yêu thù dai, tuyệt đối sẽ không làm cho các nàng sống yên ổn, chỉ cần tuyên truyền nơi này có lò cực phẩm, tất nhiên có không ít yêu lợi hại tìm tới, phiền phức tới không ngừng. Lấy mình bây giờ thân thể bị thương, hiển nhiên vô lực ứng phó.

    "Nhưng đây là nhà ta, rời đi nơi này ta có thể đi đâu?" Niên Hữu Ngư không bỏ được, đạo quan này tuy rách nát, lại là địa phương nàng và sư phụ sống nương tựa lẫn nhau, đáp ứng sư phụ rồi, đời đời kiếp kiếp truyền cho đồ đệ.

    "Theo ta đi là được." Trữ Dĩ Tầm dự định mang Niên Hữu Ngư trở về lãnh địa hồ tộc.

    "Không muốn!" Niên Hữu Ngư từ chối ly khai đạo quan đổ nát của chính mình.

    "Vậy tùy ngươi, tự ta đi, ta không có nhiều mạng ở lại chỗ này đối phó yêu tộc khác." Trữ Dĩ Tầm nói xong xoay người muốn đi, bị Niên Hữu Ngư kéo lại.

    Niên Hữu Ngư nghĩ đến xà yêu sẽ tìm tới, trong lòng vẫn là sợ hãi, không có gì bằng bảo vệ mạng sống, sư phụ ta khẳng định sẽ trở lại, chờ ta tu luyện thành sư diệt yêu lợi hại rồi trở về, Niên Hữu Ngư hướng về phía bức họa sư phó của nàng bảo đảm nói.

    "Ta đi với ngươi, vậy hôm nay mua nhiều đồ như vậy làm sao bây giờ, có thể mang đi sao? Nếu không chúng ta tìm một xe bò kéo đi có được hay không?" Niên Hữu Ngư chưa quên ngày hôm nay nàng mua về vật tư, mất mười lượng bạc trắng, nàng còn muốn mang đi theo.

    "Đây là chạy trốn, không phải dọn nhà." Trữ Dĩ Tầm đối với Niên Hữu Ngư không phân rõ điều quan trọng hết sức không nói nổi.

    "Không thể mang theo?" Niên Hữu Ngư vừa nghĩ tới phải bỏ lại, trong lòng một trận nhức nhối.

    "Ngươi nói xem?" Trữ Dĩ Tầm mắt lạnh hỏi ngược lại.

    "A." Niên Hữu Ngư trong lòng vạn phần khổ sở, chẳng những muốn rời nhà chạy trốn, còn không thể mang theo gia sản đi, nàng năm nay thực sự là xui xẻo.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-09-17 lúc 04:59 AM.
    Moon Tài sản


  6. The Following 19 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  7. #14
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 13

    Xem :
    Niên Hữu Ngư u oán nhìn Trữ Dĩ Tầm, ngay mới vừa rồi, Trữ Dĩ Tầm nói muốn bổ sung linh lực, không nói hai lời, đem y phục của nàng cởi ra, sau đó....

    Không có không khí, không có màn dạo đầu, làm cho Niên Hữu Ngư cảm giác mình thật sự chỉ là lò chứa linh khí cùng tinh khí mà thôi, cảm giác như vậy, thế nhưng thân thể của nàng lại còn hăng hái, thật sự thất vọng, làm cho Niên Hữu Ngư muốn cầm cái gối đem mình bịt kín chết cho rồi. Ghét nhất lần này dĩ nhiên không ngủ say, ngoại trừ run chân, vẫn là run chân.

    Trữ Dĩ Tầm đối với vẻ mặt u oán của Niên Hữu Ngư, làm như không thấy, nàng muốn dẫn Niên Hữu Ngư trở về lãnh địa hồ tộc, dọc theo con đường này mang theo Niên Hữu Ngư đúng là gánh nặng lớn, đương nhiên phải bổ sung một ít linh khí, mới ứng phó nổi gánh nặng này, chỉ là thời gian cấp bách, nhất định phải tốc chiến tốc thắng. Nàng không hiểu được Niên Hữu Ngư ủy khuất cái gì, cũng không phải không có để cho nàng thoải mái, còn làm không chỉ một lần, để làm chi làm bộ dạng như bị người cưỡng gian như vậy, rõ ràng thân thể của nàng rất phối hợp.

    Bất quá lần này Trữ Dĩ Tầm chỉ hút linh khí Niên Hữu Ngư, không có hút tinh khí, hơn nữa hút nhiều lần, thân thể Niên Hữu Ngư năng lực chịu đựng rõ ràng tăng lên. Trữ Dĩ Tầm hút linh khí xong thì mang theo Niên Hữu Ngư lấy tốc độ nhanh nhất trở về lãnh địa hồ tộc.

    Niên Hữu Ngư u oán không được bao lâu, bởi vì Trữ Dĩ Tầm ôm chính mình bay trên không, cảm giác thật sự này làm cho Niên Hữu Ngư rất là hưng phấn, thân thể của nàng cùng thân thể Trữ Dĩ Tầm dính với nhau, nàng ngửi được hơi thở đặc hữu trên người Trữ Dĩ Tầm, miên man suy nghĩ. Không phải đều nói mồ hôi có vị khó ngửi sao, vì sao trên người hồ yêu không có mùi thúi, ngược lại rất dễ chịu, Niên Hữu Ngư không tự chủ đem mặt ghé vào cần cổ Trữ Dĩ Tầm ngửi tới ngửi lui.

    Trữ Dĩ Tầm cảm thấy Niên Hữu Ngư làm phiền chính mình, mũi Niên Hữu Ngư như có như không cọ cần cổ của mình, làm cho mình cảm giác tê dại, cảm giác như vậy làm cho Trữ Dĩ Tầm rất muốn đem Niên Hữu Ngư vứt bỏ.

    "Ngươi an phận một chút cho ta." Trữ Dĩ Tầm cảnh cáo Niên Hữu Ngư, Niên Hữu Ngư bị cảnh cáo khiêm tốn một chút, sau đó không bao lâu giở thói cũ lại, Trữ Dĩ Tầm cũng lười cảnh cáo.

    Đại khái hai mươi ngày sau, Trữ Dĩ Tầm rốt cục mang theo gánh nặng này về đến lãnh địa hồ tộc, Trữ Dĩ Tầm mang một lò cực phẩm trở về, toàn bộ hồ tộc đều sôi trào lên.

    Niên Hữu Ngư ngắt bắp đùi chính mình, nơi này cảnh sắc hợp lòng người, nhiệt độ thích hợp, quan trọng nhất là, nơi đây tất cả đều là mỹ nhân, có nam nhân cũng coi thành mỹ nhân. Niên Hữu Ngư cảm giác mình giống như vào vườn hoa, từng nhóm mỹ nhân đủ loại kiểu dáng, không có giống nhau, từng cá nhân đều câu hồn phách người, ăn mặc các loại bại lộ, đơn giản là hoạt sắc sinh hương, làm cho hai mắt Niên Hữu Ngư cảm thấy không đủ dùng.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn Niên Hữu Ngư đối với những hồ yêu khác, một bộ dáng vẻ háo sắc, trong lòng không khỏi có chút giận, hướng về Niên Hữu Ngư sắc mặt vô cùng lạnh lẽo.

    Niên Hữu Ngư nhìn con hồ yêu này bên người, nhìn lại hồ yêu khác, cảm thấy Trữ Dĩ Tầm cùng hồ yêu khác, có điểm không giống nhau. Yêu này, vừa nhìn chính là các loại dụ dỗ, dáng vẻ liêu nhân, tầm mắt của người ở đây đều hết sức liêu nhân, mà Trữ Dĩ Tầm một bộ uyên thâm rất gần, thoạt nhìn tựa như tiên nữ không dính hạt bụi trần gian.

    Niên Hữu Ngư thấy một nữ nhân mặc hồng y một mực nhìn chính mình, quyến rũ tận trong xương như vậy, nếu như đây không phải là hồ ly tinh, Niên Hữu Ngư sẽ không tin, toàn thân đều lộ ra vẻ liêu nhân cùng quyến rũ, đạo hạnh này, khẳng định không bình thường, Niên Hữu Ngư âm thầm suy nghĩ. Chỗ chết người nhất chính là Niên Hữu Ngư cảm giác hồ ly tinh kia lắc lư ở bên Trữ Dĩ Tầm không coi vào đâu câu dẫn mình. Niên Hữu Ngư theo bản năng tách ra ánh mắt nữ yêu hồng y, nàng biết những hồ yêu này đều biết mị thuật, tách ra ánh mắt hồ yêu tốt hơn, tuy rằng nàng háo sắc, bất quá nàng rất tự giác đem mình thuộc về Trữ Dĩ Tầm rồi. Hồ yêu Hồng Y nhìn Niên Hữu Ngư tránh ánh mắt của mình, nhếch miệng lên, nữ đạo cô này dĩ nhiên hiểu được tránh tầm mắt nàng, nàng câu nhân cho tới bây giờ không cần dựa vào mị thuật, chỉ có đạo hạnh không đủ hồ yêu mới dùng mị thuật mê hoặc lòng người, loại đạo hạnh của nàng, đứng ở đó thôi đã có người trước ngã xuống người sau tiến lên hoặc chờ đợi mình lâm hạnh.

    Quả nhiên nhích lại gần mình, thân thể như không xương dựa trên người Niên Hữu Ngư, ngực đầy đặn đặt trước ngực Niên Hữu Ngư.

    "Đạo cô còn là xử nữ, tiểu Cửu thật đúng là phung phí của trời." Hồ yêu Hồng Y hà hơi vào Niên Hữu Ngư, nữ đạo cô này thực sự là lò cực phẩm, đối với yêu mà nói, thực sự là mê hoặc, tiểu Cửu lại có được, bất quá tiểu Cửu từ nhỏ đã kỳ lạ chọn lựa tu tiên, cũng không phải rất kỳ quái. Chỉ là khí tức trên người tiểu Cửu không có thuần túy như trước nữa, hiển nhiên dính tục khí phàm trần rồi, lẽ nào tiểu Cửu thông suốt?

    Niên Hữu Ngư cảm thấy da mặt nóng lên, thật là muốn chết, yêu tinh câu nhân như vậy, ai chịu nổi, bất quá Niên Hữu Ngư vì biểu hiện mình có kiên định, muốn đem hồ ly tinh treo trên người mình gỡ ra, nhưng yêu tinh này như kẹo da trâu, nàng làm sao đều đẩy không ra.

    "Đạo cô cảm thấy ta không đẹp bằng Dĩ Tầm sao?" Hồng Y không nghĩ tới người này rõ ràng một bộ dáng động tâm, mà trong lòng không loạn, thật là chơi đùa thật khá, bất quá nữ đạo cô này trên người chẳng những có linh khí, tinh khí còn rất thuần khiết, tuyệt đối là vật đại bổ, suýt chút nữa làm cho nàng nhịn không được muốn hút một ngụm, bất quá Hồng Y nhìn trên tay phải Niên Hữu Ngư đeo chuông, nhịn lại dục vọng, tiểu Cửu quả nhiên thông suốt.

    "Đều đẹp, mỗi người mỗi vẻ." Niên Hữu Ngư len lén nhìn về phía Trữ Dĩ Tầm, phát hiện Trữ Dĩ Tầm sắc mặt lạnh hơn, có loại cảm giác bị bắt gian, nhưng rõ ràng nàng không hề làm gì cả a, mỹ nhân yêu thương nhung nhớ, nàng ngăn không được a, còn đẩy không ra, nàng thật sự vô tội.

    Trữ Dĩ Tầm cảm giác đồ vật của mình bị xâm phạm, đặc biệt chứng kiến sắc mặt Niên Hữu Ngư hiện lên đỏ ửng, một bộ dáng xuân tâm nhộn nhạo, nàng muốn lôi tim gan phèo phổi Niên Hữu Ngư ra.

    "Ngươi cùng ta song tu, ta tuyệt đối làm cho ngươi vui đến quên cả trời đất, tiểu Cửu hẳn là rất thô bạo, không hiểu thương hương tiếc ngọc." Hồng Y lắc lư người.

    Niên Hữu Ngư nhớ tới lần trước, thực sự là thấu hiểu rất rõ, Trữ Dĩ Tầm thật sự thô bạo, không có chút nào thương hương tiếc ngọc, đương nhiên việc xấu trong nhà không thể nói cho người ngoài, Niên Hữu Ngư nghĩ, Trữ Dĩ Tầm bởi vì có chín cái đuôi, cho nên gọi là tiểu Cửu sao?
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-18-17 lúc 08:04 AM.
    Moon Tài sản


  8. The Following 29 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  9. #15
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 14

    Xem :
    "Đồ của ta, trừ phi ta từ bỏ, nếu không.... Cũng đừng nghĩ cướp đi!" Trữ Dĩ Tầm đem Hồng Y dính trên người Niên Hữu Ngư kéo ra, sau đó tới gần Hồng Y lạnh giọng nói, ghét nhất người khác cướp đồ của mình, tỷ tỷ của mình cũng không ngoại lệ.

    "Tiểu Cửu, tính tình này của ngươi thực sự không đáng yêu, vui một mình không bằng mọi người đều vui..." Hồng Y nữ tử cảm thấy hồ tộc luôn luôn không có quan niệm trinh tiết, tùy ý bản thân, đối với tình dục càng như uống nước đơn giản lại không thể thiếu. Tỷ như nàng và tiểu Cửu là cùng nương khác cha, nương của các nàng không chỉ ... mà còn là đệ nhất mỹ nhân hồ tộc, cũng là đệ nhất mỹ nhân yêu tộc, lan rộng tam giới, Tiên tộc cũng có, Yêu tộc cũng có, Ma tộc cũng có, đây là niềm tự hào của hồ tộc, mị lực sắc bén không thể đỡ.

    “Đồ của ta, ai cũng không cho phép đụng vào, nếu đụng, thì giết chết." Trữ Dĩ Tầm giọng nói lạnh hơn, nàng chán ghét đồ đạc của mình bị người khác đụng, ai cũng không cho phép đụng.

    Hồng Y nữ tử vừa nghe, vô cùng kinh ngạc, không nghĩ tới tiểu Cửu bình thường lạnh như băng, dĩ nhiên nói lời bá đạo như vậy, lời này người tu tiên làm sao có thể nói được, rõ ràng là tác phong Ma tộc a, nếu không phải tiểu Cửu chính tông cửu vĩ hồ, nàng hoài nghi tiểu Cửu có nương là người Ma tộc.

    Ngay cả Niên Hữu Ngư âm thầm hút ngụm khí, trong lòng có chút sợ, nàng đem lời này ghi nhớ trong lòng, sau này tuân thủ mới được, nếu không... Lấy tính cách Trữ Dĩ Tầm, chính mình dữ nhiều lành ít.

    "Ngươi không tính tu tiên?" Người này thông suốt, nếu đã như vậy nương nhất định vui sướng đến phát rồ rồi, phải biết rằng nương rất nhiều hài tử, thương yêu nhất vẫn là tiểu Cửu, người khác đều giống phụ thân, duy nhất chỉ có tiểu Cửu giống mẫu thân, cửu vĩ hồ ở hồ tộc vô cùng thưa thớt. Nương thương yêu tiểu Cửu, không muốn tiểu Cửu chịu đau khổ khi tu tiên, nhưng là người này hết lần này tới lần khác kỳ lạ, chẳng những cấm dục, còn chọn lựa tu tiên trăm cay nghìn đắng. Năm đó tiểu Cửu nói tu tiên, không ai coi ra gì, đều bị chê cười, cảm thấy không kiên trì nổi, không nghĩ tới người này kiên trì đến nghìn năm, mọi người lúc đầu chê cười, dần dần trở nên thành kính nể, bây giờ, người này đột nhiên dẫn theo một lò cực phẩm trở về, còn dự định giữ lại bên người, chuyện lần này có chút lớn.

    Trữ Dĩ Tầm không trả lời, cái này là nỗi đau của nàng, thống khổ bỏ lỡ nửa chừng, nàng không muốn nói cùng người khác nghe, trở thành trò cười cho người khác.

    "Nương ở trong tộc sao?" Trữ Dĩ Tầm hỏi, nương của nàng bốn biển là nhà, quanh năm không ở bên trong hồ tộc.

    "Có ở." Nương nói tiểu Cửu có một kiếp, trước đây không lâu vừa trở về.

    "Ta đi tìm nương." Trữ Dĩ Tầm mới vừa đi hai bước, nhớ tới Niên Hữu Ngư, sợ Niên Hữu Ngư lưu lại nơi này sẽ bị người khác nuốt chửng, vẫn cảm thấy giữ bên cạnh mình tương đối an toàn, tự tay kéo Niên Hữu Ngư đến bên cạnh mình.

    Niên Hữu Ngư bị Trữ Dĩ Tầm kéo một cái, cảm thấy cửu vĩ hồ thực sự là thô lỗ vừa thô bạo, so sánh bên cạnh hồ yêu hồng y quyến rũ yêu mị, thực sự là cách biệt một trời a.

    Niên Hữu Ngư theo sát Trữ Dĩ Tầm, cảm thấy đây đối với phàm nhân mà nói, có thể tính tiên cảnh a, thẳng đến cái tòa núi cao trên đỉnh có một tòa cung điện nguy nga lộng lẫy, mặc dù kích thước không lớn, nhưng ở đỉnh núi cao, một bên mây mù lượn quanh, rất có cảm giác tiên cảnh.

    Khi tiến vào cung điện, Niên Hữu Ngư nghe thấy được mùi thơm thoang thoảng, trong đại điện lư hương đốt không biết tên hương liệu gì, ngược lại dễ ngửi vô cùng, thế nhưng ánh mắt Niên Hữu Ngư bị một bóng lưng nữ tử hấp dẫn, cùng Trữ Dĩ Tầm giống nhau xiêm y trắng như tuyết, bất đồng chính là, nữ nhân kia tóc màu trắng, như tinh linh trong sáng, Trữ Dĩ Tầm tóc màu đen. Tấm lưng kia, thoạt nhìn làm người ta thấy không tỳ vết, chỉ là một bóng lưng, có thể liêu nhân làm lòng ngứa ngáy, Niên Hữu Ngư hiếu kỳ bắt đầu đoán thân phận nữ tử này.

    "Nương." Trữ Dĩ Tầm lên tiếng, trong giọng nói không có băng lãnh.

    Nàng kia nghe được Trữ Dĩ Tầm kêu to, xoay người lại nhìn về phía Trữ Dĩ Tầm cùng Niên Hữu Ngư.

    Niên Hữu Ngư lúc này mới thấy rõ dung mạo nữ nhân kia, không chỉ đẹp nhất còn có cảm giác kinh diễm hơn, ở nơi này đều có dáng vẻ khuynh thành, kinh diễm này có thể đoạt giải quán quân, thậm chí so với Trữ Dĩ Tầm còn muốn đẹp hơn một ít, mặc dù Trữ Dĩ Tầm ở hồ tộc coi như rất đẹp rồi.

    Trữ Dĩ Tầm nhìn Niên Hữu Ngư nhìn chằm chằm, trong lòng không khỏi có chút giận, quả nhiên là đạo cô thúi háo sắc, nàng nếu dám nổi lên sắc tâm đối với nương, chính mình chắc chắn đem mắt của nàng móc ra, chính mình đã không tu tiên, không cần đối với người khách khí. Về phương diện khác, Trữ Dĩ Tầm rõ ràng bản thân đẹp nhưng mẫu thân chính mình nếu như Niên Hữu Ngư không nhìn thấy, không thể so sánh.

    Trữ Thiên Tuyết nhìn sắc mặt Trữ Dĩ Tầm chợt lóe lên, nhìn lại khí tức chung quanh Trữ Dĩ Tầm đã biến mất, âm thầm suy nghĩ một chút, tiểu Cửu không có thất tình lục dục, hài tử này đầu óc không thông suốt thì thôi, vừa mới thông suốt, dễ dàng cực đoan, yêu hận nồng đậm đối với người khác, tuy rằng không có quan hệ gì đặc biệt nhưng đã muốn chiếm làm của riêng, cái này muốn chiếm làm của riêng cường liệt đều khiến người ta hít thở không thông.

    Trữ Thiên Tuyết đối với tâm tình nữ nhi của mình chập chờn đối với Niên Hữu Ngư dĩ nhiên có chút ngạc nhiên, liếc mắt quyến rũ sang trên người Niên Hữu Ngư, khi nhìn đến Niên Hữu Ngư một thân lò cực phẩm, nhãn tình sáng lên, không nghĩ tới tiểu Cửu tìm được bảo vật, có bảo vật này, tiểu Cửu ngày sau tu luyện có thể đi nghìn dặm.

    Niên Hữu Ngư cảm giác Trữ Thiên Tuyết chăm chú nhìn chính mình, ngực cảm giác một trận tê dại, má ơi.... Yêu tinh này sẽ câu hồn chính mình thật sự là không thể chịu đưng được a.

    Niên Hữu Ngư nhanh chóng nhìn Trữ Dĩ Tầm, nhìn Trữ Dĩ Tầm trên mặt vô cùng xinh đẹp đều ngưng đọng muốn kết sương rồi, còn hơn hồi nãy nữa càng lạnh hơn vài phần. Kỳ thực Dĩ Tầm còn chưa am hiểu che giấu tâm tình chính mình, Niên Hữu Ngư thầm suy nghĩ, có chút hài lòng nho nhỏ, nàng đố kị hay không đố kị đâu?
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-18-17 lúc 08:04 AM.
    Moon Tài sản


  10. The Following 32 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  11. #16
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 15

    Xem :

    "Cô nương xưng hô như thế nào?" Trữ Thiên Tuyết nhẹ nhàng cười, cười yêu kiều thực sự hơn người phàm hàng vạn hàng nghìn lần.

    Niên Hữu Ngư không dám nhìn Trữ Thiên Tuyết nhiều, sắc đẹp như vậy, nàng không thể bảo đảm hồn của mình sẽ không bị câu đi, người ta đã là người của Dĩ Tầm, phải tuân thủ đạo đức, nghĩ như vậy, Niên Hữu Ngư câu hồn trở về. Niên Hữu Ngư cảm thấy nếu Trữ Dĩ Tầm cười nhìn giống như Nương của nàng, không làm cũng giống, bất quá nói đến mình dường như chưa từng thấy Trữ Dĩ Tầm cười qua, bình thường đều là gương mặt lạnh lùng, bộ dạng người lạ cấm đến.

    "Tiểu đạo Niên Hữu Ngư, chưởng môn đạo quan Vô Vi." Ở trước mặt nhạc mẫu tương lai, Niên Hữu Ngư có quan điểm, nàng không có nói xạo, nàng đúng là truyền nhân duy nhất đạo quan Vô Vi, vậy nên đương nhiên là chưởng môn.

    "A, nguyên lai là Niên Chưởng Môn." Trữ Thiên Tuyết là yêu không rõ tuổi, đã gặp người so với Niên Hữu Ngư nhiều hơn, sao lại nhìn không ra tiểu tâm tư Niên Hữu Ngư, nên sẽ không vạch trần, Niên Hữu Ngư thân phận gì đều không quan trọng, quan trọng nhất nàng là thân lò trong nghìn vạn người chỉ có một, chính mình duyệt qua vô số người, chưa từng thấy qua loại cực phẩm này, Dĩ Tầm có được bảo vậy này đều là cơ duyên.

    Trữ Dĩ Tầm liếc mắt nhìn Niên Hữu Ngư, không nghĩ tới người này còn có điểm nhỏ hư vinh này, cái gì chưởng môn đạo quan Vô Vi, nói ra cũng không sợ bị chê cười sao?

    "Niên Chưởng Môn, ta và Dĩ Tầm có mấy lời muốn nói, ngươi chờ ở bên ngoài có thể chứ?" Trữ Thiên Tuyết ôn nhu mà khách khí hỏi.

    Thanh âm này dễ nghe như chim hoàng oanh, Niên Hữu Ngư âm thầm nghĩ.

    "Ta đi ra đây." Mẫu Nữ người ta đại khái lâu ngày không gặp, dĩ nhiên có chuyện để nói, nàng sẽ không quấy rầy người ta.

    Niên Hữu Ngư vốn chờ ở cửa, nhưng là hồi lâu không thấy người ở bên trong đi ra, liền đến phụ cận đi dạo một chút.

    "Con làm sao bị thương nặng như vậy?" Trữ Thiên Tuyết đợi Niên Hữu Ngư rời đi, nhíu mày nói, nàng dò xét nội đan Dĩ Tầm, lúc đầu như trứng gà lớn bây giờ nội đan sắp biến thành hạt gạo rồi, nghiêm trọng hơn, sẽ không đơn giản bị mất đạo hạnh, có thể hồn bay phách lạc cũng nên.

    "Bị một con lừa già ngu ngốc lợi hại đả thương, sau đó lại cùng xà yêu đấu pháp." Trữ Dĩ Tầm nhàn nhạt kể lại, mỗi một lời đều có nguy hiểm trong đó, thậm chí giấu giếm chính mình suýt chút nữa tự làm nổ nội đan.

    Trữ Thiên Tuyết không cần đoán cũng biết, Dĩ Tầm mang theo Niên Hữu Ngư thân lò bên người, người muốn cướp không phải ít, nếu không... Dĩ Tầm sẽ không trở về lãnh địa hồ tộc cầu che chở. Trữ Thiên Tuyết vừa nghĩ tới đạo hạnh gần ngàn năm của nữ nhi bị hủy, trong lòng vẫn là không nỡ, nàng so với ai hiểu được nữ nhi tu tiên gần ngàn năm qua cỡ nào gian khổ, nữ nhi làm sao có thể cam tâm.

    "... Người thương tổn nữ nhi ta, ta sẽ không làm cho hắn sống." nàng chỉ cần một câu nói xuống phía dưới, những người xum xoe quanh chính mình sẽ chủ động thay mình thu thập những người đó.

    "Quên đi, coi như đối phó với bọn họ, đạo hạnh của nữ nhi cũng không trở lại được." Trữ Dĩ Tầm cảm thấy không cần thiết huy động nhân lực, chỉ tự trách mình học nghệ không tinh.

    "Con muốn trở lại, cũng không phải khó, nữ nhân kia lại là lò cực phẩm, Con có thể cùng nàng song tu, không bao lâu, có thể khôi phục nghìn năm đạo hạnh." Trữ Thiên Tuyết an ủi.

    "Nữ nhi có chút không cam lòng." Trữ Dĩ Tầm giọng nói rầu rĩ, ở trước mặt nương chính mình mới bộc lộ mềm yếu cùng không cam lòng nói ra.

    "Nương biết, nhưng chuyện không có cách nào khác, một ngàn năm không phải ngắn ngủi mấy năm, Con đã quá cực khổ, Nương không nỡ, cũng không muốn con lại vất vả làm lại từ đầu như vậy." Trữ Thiên Tuyết ôm Trữ Dĩ Tầm vào trong ngực đau lòng nói.

    "Nương, nữ nhi không sao." Trữ Dĩ Tầm ở trong lòng Trữ Thiên Tuyết ngốc một hồi rồi rời khỏi, nàng không muốn chính mình mềm yếu lâu như vậy.

    "Nương truyền linh khí cho con." Tuy rằng truyền linh khí cho nữ nhi không có gì to tát, nàng làm Nương chỉ có thể làm chuyện này.

    "Không cần đâu, nữ đạo cô có linh lực cùng tinh khí liên tục không ngừng, đủ bổ sung nhu cầu nữ nhi." Niên Hữu Ngư làm thân lò, linh lực của nàng cùng tinh khí lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn, không giống Nương, tiêu hao linh lực, cần phải tu luyện cùng hấp thu người khác mới được.

    "Con thực sự nhặt được bảo vật, nữ đạo cô kia có tiềm lực vô hạn, bị con khai quật bất quá là một xíu mỏng manh, nếu biết cách lợi dụng, sau này tu vi của con sẽ hơn Nương. Hiện tại việc cấp bách, vào trong Hồ tuyền ngâm người." Hồ tuyền được Hồ tộc tạo ra, truyền từ thế hệ sang thế hệ khác, đối với hồ tộc có tầm quan trọng, đương nhiên hồ tộc tin tưởng hồ tuyền đối với các nàng nhất định vô cùng hữu ích.

    "Vâng." Trữ Dĩ Tầm không có cự tuyệt, hướng vào đại điện, có một ôn tuyền nho nhỏ, mặc dù nhìn tầm thường, thực sự là linh tuyền hồ tộc.

    Trữ Thiên Tuyết nhìn Trữ Dĩ Tầm cỡi quần áo bước vào ôn tuyền, thì ly khai đại điện.

    Nàng muốn trêu đùa nữ đạo cô kia đây!.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-31-17 lúc 01:33 PM.
    Moon Tài sản


  12. The Following 27 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  13. #17
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 16

    Xem :

    Niên Hữu Ngư đi bộ đến phía sau núi đại điện, trên núi cây rừng xanh um tươi tốt, cảnh sắc đẹp đẽ, vô cùng yên tĩnh, là một địa phương tốt để tu luyện, Niên Hữu Ngư càng đi, càng cảm thấy chỗ này thật tốt.

    Niên Hữu Ngư đang thưởng thức mỹ cảnh, bên tai nghe được tiếng thở gấp của nữ nhân, âm thanh này ở hoàn cảnh yên tĩnh có vẻ vô cùng đột ngột, Niên Hữu Ngư đi theo hướng có âm thanh, cách đó không xa chứng kiến hai nữ nhân thân thể trần truồng làm chuyện vui vẻ. Niên Hữu Ngư chẳng những không có phi lễ chớ nhìn, ngược lại nhìn chằm chằm, nàng phát hiện hai nàng vừa dùng yêu thân vừa dùng thân thể người, tuy nhiên không biến thành người hoàn toàn, đuôi cùng lỗ tai vẫn còn, từ màu đuôi Niên Hữu Ngư biết một con là hồ ly xanh, một con hồ ly lông đỏ. Thân thể của các nàng chẳng những quấn quít cùng một chỗ, ngay cả cái đuôi cũng quấn chung một chỗ, Niên Hữu Ngư thầm nghĩ, quấn đuôi sẽ tăng lên kích thích sao, nàng suy nghĩ, Trữ Dĩ Tầm là cửu vĩ hồ, nếu như làm chuyện này bằng hình thú sẽ đưa ra chín cái đuôi sao? Nghĩ đến thân thể trần truồng Trữ Dĩ Tầm, phía sau vểnh chín cái đuôi lên, Niên Hữu Ngư cảm giác mình nhiệt huyết sôi trào, mũi có điểm phát nhiệt.

    Trữ Thiên Tuyết đi ra, chứng kiến Niên Hữu Ngư rình coi người khác song tu, chẳng những không sợ xấu hổ, còn nhìn nhiệt tình, người này đại khái háo sắc đi.

    Niên Hữu Ngư xem nhiệt huyết sôi trào, thì ra còn có nhiều tư thế, nàng hôm nay mở mang hiểu biết, nàng âm thầm đem các loại tư thế ghi ở trong lòng, sau này cố gắng cùng cửu vĩ hồ Trữ Dĩ Tầm dùng, vừa nghĩ tới điều này, Niên Hữu Ngư không khỏi nuốt nước miếng một cái, trong đầu hiện lên thân thể Trữ Dĩ Tầm cùng với mình dùng các loại tư thế, ngẫm lại, Niên Hữu Ngư cảm giác mình phóng đãng, nàng vốn hiếm khi thấy xấu hổ.

    Nhưng vào lúc này, Trữ Thiên Tuyết đột nhiên xuất hiện bên người nàng, thân thể như không xương dính vào trên người mình.

    "Niên Chưởng Môn cảm thấy đẹp mắt không?" Trữ Thiên Tuyết có vô số nô lệ dưới váy, khi nói chuyện giọng nói đều lộ ra cỗ ma lực mê hoặc lòng người.

    Niên Hữu Ngư vừa nghĩ tới chính mình rình coi xuân cung đồ xuất sắc, lại bị nhạc mẫu tương lai bắt quả tang, trong lòng hết sức khó xử, hình tượng chưởng môn chính nhân quân tử của nàng làm sao giữ bây giờ? Còn có nhạc mẫu nói cứ nói, làm chi dính trên người ta, cũng không cần hướng lỗ tai người ta thổi khí a, nàng câu dẫn người của nữ nhi như vậy, không tốt lắm đâu.

    "Cái kia.... Như vậy không tốt lắm..." Niên Hữu Ngư nỗ lực đẩy mỹ nhân ra.

    "Nơi nào không tốt?" Trữ Thiên Tuyết buồn cười, người này rõ ràng khí tức bất ổn, còn nỗ lực đẩy chính mình ra, người này ở phàm nhân gọi ngụy quân tử mới đúng. Trữ Thiên Tuyết tiêu chuẩn cao, ngón tay của nàng ở trên thân Niên Hữu Ngư di chuyển, đều đến nơi bộ vị mẫn cảm nhất của thân thể nữ tử.

    "Dĩ Tầm nàng...." Nàng nếu biết sẽ móc mắt của ta a, mỹ sắc cho dù tốt, cũng không có mệnh hưởng thụ a, Nương nha, yêu tinh này không nên sờ loạn, xương của mình đều sắp bị mềm nhũn, run chân đến độ sắp đứng không vững, Niên Hữu Ngư biết nàng cùng Nương của Trữ Dĩ Tầm làm chuyện ấy, lấy tính tình Trữ Dĩ Tầm, tuyệt đối sẽ xé xác chính mình, nghĩ tới đây, Niên Hữu Ngư có thể đứng vững một tý, sau đó bắt lại tay Trữ Thiên Tuyết sắp sờ tới bắp đùi mình, nếu không... Nàng tiếp tục sờ loạn.

    "Dĩ Tầm nàng đánh không lại ta, chỉ cần ta che chở cho ngươi, nàng không đụng được người."
    Trữ Thiên Tuyết biết Niên Hữu Ngư nhát gan như chuột.

    "Vẫn là không được...." Niên Hữu Ngư lắc đầu, tuy rằng buông tha tuyệt sắc trước mặt, không động tâm là gạt người, thế nhưng Niên Hữu Ngư theo bản năng cự tuyệt, vừa nghĩ tới mặt của Trữ Dĩ Tầm, khuôn mặt ý loạn tình mê tiêu tán không ít, mặc dù vẻ mặt Trữ Dĩ Tầm cao ngạo không gần người, vừa thô lỗ không ôn nhu, động một xíu là không để ý tới chính mình, thế nhưng vì sao, nàng vẫn cảm thấy Trữ Dĩ Tầm khá hơn đây?.

    "Ta không đẹp bằng Dĩ Tầm?" Trữ Thiên Tuyết liếc mắt hỏi, rõ ràng người này dáng vẻ dộng tâm, nhưng lúc này trong mắt so với vừa rồi thanh minh không ít.

    "Ngươi đẹp hơn, thế nhưng Dĩ Tầm cũng đẹp lắm, đối với ta vậy là đủ rồi." Niên Hữu Ngư cảm giác mình lời nói thật sự quá hay rồi.

    "Phốc, lời này thật mới mẻ." Trữ Thiên Tuyết bị Niên Hữu Ngư chọc cười, thế nhân đều tham lam, người này chơi đùa thật khá.

    "Nhưng ngươi rõ ràng đối với ta tâm động, chúng ta lừa gạt Dĩ Tầm, ngươi ở ta nơi này học mấy chiêu, sau này trên giường làm cho Dĩ Tầm từ băng sơn hóa thành nước, tùy ngươi muốn làm gì thì làm, ngươi cảm thấy thế nào?" Trữ Thiên Tuyết cười hỏi.

    "Háo sắc, đó là bản tính của con người, thế nhưng ta có thể làm chủ tâm chính mình, ta biết ta thích người nào." Niên Hữu Ngư xuất ra khí thế Niên Chưởng Môn, nàng đem mình thuyết phục thỏa đáng, sau đó hướng về phía Trữ Thiên Tuyết nói sắc tâm giảm hơn phân nửa, bất quá nàng cảm thấy nhạc mẫu có thể dạy nàng vài chiêu, vừa nghĩ tới nếu như đối với Trữ Dĩ Tầm muốn làm gì thì làm, cả thân thể mình đều run rẩy. Quả nhiên nàng thích nhất vẫn là Trữ Dĩ Tầm, nàng chưa từng có tâm tình mong đợi như vậy đâu!.

    Trữ Thiên Tuyết hiển nhiên có chút ngoài ý muốn, người này đối với mình sắc dục hoàn toàn tiêu thất, rõ ràng nhìn vào rất dễ dàng bị người cám dỗ, không nghĩ tới ngoài chính mình dự liệu kiên trì. Thế gian này, vô số mê hoặc, lại có bao nhiêu người có thể kiên trì như vậy đâu? Nhưng người này thoạt nhìn nhát gan sợ phiền phức lại thích sắc, nhìn sao cũng không giống người có tâm kiên định a!.

    "Thật sự không muốn?" Trữ Thiên Tuyết môi kề cổ Niên Hữu Ngư, nàng không buông tha câu dẫn.

    Niên Hữu Ngư rụt cổ lại, không cho Trữ Thiên Tuyết môi áp vào cổ mình, tuy rằng nàng thấy lỗ chân lông ở cổ đều tê dại, nàng thấy Trữ Thiên Tuyết là người nàng sắc đẹp tuyệt nhất, thế nhưng nàng mọi thứ đều đối với Trữ Dĩ Tầm chờ mong.

    Niên Hữu Ngư lắc đầu. Bất quá nếu nói nhạc mẫu ở trước mặt mình nên làm chút mặt mũi Niên Chưởng Môn, rình coi gì gì đó bỏ qua, nhạc mẫu lại dùng sắc đẹp cám dỗ, vậy đều không phải chuyện lớn, xem đi, người ta ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, chính nhân quân tử, hừ hừ, Niên Hữu Ngư rất đắc ý.

    "Xác định?" Trữ Thiên Tuyết liếc mắt hỏi, người này một bộ ta là chính nhân quân tử, dáng vẻ đắc ý, làm cho Trữ Thiên Tuyết cảm thấy chướng mắt.

    "Nhạc mẫu a, ngài nhiệt tình như vậy, có thể dạy ta…chỉ đạo bằng ngôn ngữ cũng được, ta muốn bắt Dĩ Tầm...." Hồ yêu, đều có mặt phóng đãng dụ dỗ, Trữ Dĩ Tầm làm sao lại một bộ dạng thanh tâm quả dục? Niên Hữu Ngư không có phát hiện mình kêu nhạc mẫu gị ra thật tự nhiên, dáng vẻ không giống như không có ý tốt.

    "Nhạc mẫu?" Trữ Thiên Tuyết lập lại hai chữ, cảm thấy có chút vi diệu. Niên Hữu Ngư tuy khống chế được sự cám dỗ của chính mình, thế nhưng Trữ Thiên Tuyết vẫn cảm thấy người này dáng vẻ thô bỉ, ngược lại không hề có một điểm giống chính nhân quân tử, bất quá nàng rất hào phóng chỉ đạo Niên Hữu Ngư mấy chiêu.

    "Được rồi, Dĩ Tầm ở đâu?" Niên Hữu Ngư đang tiếp thụ nhạc mẫu chỉ đạo sau đó nóng lòng muốn thử.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-31-17 lúc 01:33 PM.
    Moon Tài sản


  14. The Following 29 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  15. #18
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 17

    Xem :

    Niên Hữu Ngư đẩy cửa đại điện ra, hướng suối nước nóng kia đi tới, Niên Hữu Ngư vừa nghĩ tới cách bình phong bên trong chính là thân thể trần trụi Trữ Dĩ Tầm, nàng cảm giác cái mũi của mình có một chút ngứa rồi.

    Niên Hữu Ngư rón rén kéo bình phong ra, quả nhiên được toại nguyện, chứng kiến cảnh xuân sắc chính mình mong đợi, bả vai trắng nõn lộ trên mặt nước hơi nước lượn lờ, da thịt trắng nõn trơn mềm trong bóng tối hiện ra rõ ràng, hơi lộ ra xương quai xanh gợi cảm, sườn mặt lạnh lùng đẹp đến kinh thiên động địa. Niên Hữu Ngư nhìn lén không đã ghiền, bởi vì bộ phận cơ thể Trữ Dĩ Tầm lộ ra trên mặt nước không nhiều lắm, nàng ngóng trông Trữ Dĩ Tầm xoay người, lại sợ bị Trữ Dĩ Tầm phát hiện mình đang rình coi, trong lòng mâu thuẫn. Đặc biệt lúc nãy xem xuân cung đồ trước mắt cùng nhạc mẫu câu dẫn, thật vất vả nhịn được a!, nhưng nhìn thân thể trần trụi Trữ Dĩ Tầm ngâm ở ôn tuyền, Niên Hữu Ngư lòng càng ngứa ngáy khó nhịn.

    Nàng thật muốn vén lên tóc dài đen nhánh của Trữ Dĩ Tầm, sau đó đem sau đó đem môi dán lên cổ nàng, sau đó đi xuống, lấy tay sờ mỗi một tấc da thịt Trữ Dĩ Tầm, nàng nhớ câu đối với Trữ Dĩ Tầm muốn làm gì thì làm, nàng cảm giác mình đối với Trữ Dĩ Tầm dục vọng cường liệt hận không thể đem Trữ Dĩ Tầm nuốt vào. Niên Hữu Ngư sắc tâm quả thực rất lớn, thế nhưng lá gan thì sao, lại không lớn như vậy, có sắc tâm đối với Trữ Dĩ Tầm, lại không sắc đảm hành động.

    Trữ Dĩ Tầm kỳ thực lúc Niên Hữu Ngư tiến vào thì đã nhận biết được sự tồn tại của nàng, nữ đạo cô này háo sắc nhìn chằm chằm thân thể của chính mình, con ngươi muốn rớt ra ngoài, thực sự hèn mọn thật mất mặt. Bất quá nàng quả thực ngoài ý muốn, Niên Hữu Ngư dĩ nhiên khống chế mê hoặc của Nương, phải biết rằng trên đời này ngoại trừ Thượng tiên có lực tự chủ rất mạnh, hoặc là Thần đoạn tình tuyệt dục, còn không có mấy người chống đỡ được sắc đẹp của Nương. Người này nhìn rõ ràng là bộ dạng hết sức háo sắc, làm cho Trữ Dĩ Tầm cảm thấy không giống.

    Trữ Thiên Tuyết từ trước đến nay phản đối các nữ nhi thích phàm nhân, người và yêu khác đường, yêu mệnh dài, mà loài người mệnh hữu hạn, đặc biệt người phàm không tu luyện, đợi luân hồi lại là là một chuyện cực kỳ thống khổ, hơn nữa ai biết có được như trước nữa không.

    Quan trọng nhất là, phần lớn phàm nhân thay đổi thất thường, không chịu được mê hoặc, nói yêu bất quá thích sắc mà thôi. Tam tỷ của Trữ Dĩ Tầm, Trữ Thanh Bí từng thích một người nam nhân ở phàm trần, người nam nhân kia không cầm được cám dỗ của Nương, Nương chỉ dùng mị thuật nho nhỏ, để nam nhân kia ý loạn tình mê, cái gì thề non hẹn biển đều không qua được cửa của Nương. Từ nay về sau, các nữ nhi Trữ Thiên Tuyết không đối với nhân loại động tình nữa, đều học theo Trữ Thiên Tuyết, dạo chơi nhân gian, hưởng thụ. Về sau, các nàng chỉ cần mang về một người, bọn tỷ muội cảm thấy hứng thú đều có thể hưởng dụng, ngược lại những người kia đều nguyện ý bị các nàng hưởng dụng.

    Mặc dù Trữ Dĩ Tầm không muốn đem Niên Hữu Ngư đưa cho tỷ muội nàng dùng chung, thế nhưng Nương thử lòng nữ đạo cô háo sắc này, Trữ Dĩ Tầm không có phản đối, dù sao nàng lấy ánh mắt Nương để xem Niên Hữu Ngư háo sắc như thế nào. Đương nhiên, Niên Hữu Ngư làm nàng không thể tin được, khó có được dùng mắt nhìn thẳng, càng xem càng cảm thấy Nương có phải muốn không cho nàng tu tiên nữa không.

    Niên Hữu Ngư trong đầu đầy ý dâm trên người Trữ Dĩ Tầm, đột nhiên bị Trữ Dĩ Tầm vươn một cái đuôi kéo vào trong ôn tuyền, sau đó bị treo lên, ngâm trong nước, nhắc lên rồi thả xuống, thực sự quá hung tàn. Bất quá nhìn lén nàng tắm, làm sao khi dễ người ta như vậy, người ta thủ thân như ngọc vì nàng, nàng không đau lòng người ta, ô ô, mạng của nàng thật là khổ, ngẫm lại Niên Hữu Ngư cảm giác mình có phải có khuynh hướng tự ngược đãi hay không, đuổi đi những hồ yêu thiên kiều bá mị đưa tới cửa, lại muốn hồ yêu dùng mông đối diện với mặt mình, Niên Hữu Ngư đang hối hận đột nhiên lóe lên, nhớ tới Trữ Thiên Tuyết tự nói với mình nhược điểm Trữ Dĩ Tầm. Hoàn hảo trong đạo quan tu luyện một đoạn thời gian, Niên Hữu Ngư động tác linh hoạt, thân thể nàng dùng sức một cái, đem thân thể mình ôm lấy đuôi Trữ Dĩ Tầm, đầu tránh khỏi lần nữa bị ngâm vào trong nước.

    Trữ Dĩ Tầm bị Niên Hữu Ngư ôm lấy cái đuôi, thân thể cứng đờ, không hề nghĩ ngợi đem Niên Hữu Ngư hất ra, nhưng Niên Hữu Ngư sống chết ôm đuôi Trữ Dĩ Tầm không buông. Trữ Dĩ Tầm chỉ có thể thu hồi đuôi, Niên Hữu Ngư không có bám trụ trực tiếp rơi vào trong nước.

    "Ngươi làm gì khi dễ người như vậy!" Niên Hữu Ngư chật vật từ trong ao nước bò dậy, bất mãn hỏi, Niên Hữu Ngư cảm thấy quần áo ướt sũng dán thân thể khó chịu, trực tiếp cởi xuống.

    "Ngươi rình coi còn lý luận?" Trữ Dĩ Tầm không có nửa điểm hổ thẹn hỏi ngược lại.

    "Người ta đều bị ngươi nhìn qua, vì sao không cho nhìn?" Niên Hữu Ngư lý lẽ khí tráng hỏi ngược lại, có vài phần cưỡng từ đoạt lý.

    Trữ Dĩ Tầm không trả lời, nàng thấy Niên Hữu Ngư đem mình cởi trần trụi, thân thể có lồi có lõm không biết thẹn thùng bại lộ trong tầm mắt của nàng, làm cho con ngươi Trữ Dĩ Tầm trở nên sâu thẳm, thầm nghĩ người này quả nhiên dâm đãng, nếu đã đưa tới cửa, có tiện nghi không chiếm, còn không chiếm. Mặc dù nữ đạo cô háo sắc, các loại hèn mọn, thế nhưng lại là lò cực phẩm, tư thế xinh đẹp tột cùng, nơi nên có thịt thì có thịt, mỗi chỗ đều không dư một miếng thịt, dĩ nhiên không thể so với các nàng, quan trọng nhất là trên người nàng còn toả ra nồng nặc linh lực cùng tinh khí nồng đậm trộn lẫn trong hơi thở, cái này đây đối với yêu mà nói so với thịt Đường Tăng còn mê người hơn.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 01-31-17 lúc 01:32 PM.
    Moon Tài sản


  16. The Following 28 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  17. #19
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 18 (H)

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-17-17 lúc 11:33 PM.
    Moon Tài sản


  18. The Following 34 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  19. #20
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    196
    Ngân lượng
    14,974
    Thanked: 4566
    Chương 19: (H)

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-17-17 lúc 11:34 PM.
    Moon Tài sản


  20. The Following 21 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •