Trang 12 của 12 Đầu tiênĐầu tiên ... 2101112
Kết quả 111 đến 116 của 116
  1. #111
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    630
    Ngân lượng
    52,450
    Thanked: 4184


    Chương 109

    Mời Đọc (Click Here) :



    "Vị tiểu thư này, cô không có hẹn trước, không thể đi vào! Ai nha! vị tiểu thư này!" âm thanh lo lắng ngoài cửa của thư lý, Ngôn Thanh Hạm ngẩng đầu nhìn cửa phòng làm việc bị đẩy vào, liền nhìn thấy Lăng Vi đứng đó cùng thư ký của cô, cùng với Tả Tĩnh Nhan vẻ mặt bất đắc dĩ.

    "Ngôn tổng, ngại quá, tôi có nói ngài đang bận, nhưng vị tiểu thư này vẫn kiên trì muốn vào, tôi cản không được nên... "

    "Được rồi, không sao, cô ra ngoài trước đi." Ngôn Thanh Hạm kêu thư ký đi, cô dựa người vào ghế sofa, nhìn Lăng Vi chậm rãi đi đến chỗ mình, không nói lời nào.

    "Lam Khiên Mạch đâu rồi?" Ngôn Thanh Hạm không biết nguyên nhân Lăng Vi đột nhiên đến đây là vì cái gì, nhưng nghe những lời này nghi hoặc vốn có cũng được giải trừ phân nửa. Sau khi chia tay Lam Khiên Mạch đã qua một tuần. Bảy ngày ngắn ngủi đối với nhiều người mà nói bất quá cũng chỉ là một tuần bình thường, nhưng mà đối với Ngôn Thanh Hạm mà nói, giống như bảy năm, dài dằng dặc như là 70 năm.

    Tối đó cô một mình ngủ trên chiếc giường thuộc về cô và Lam Khiên Mạch. Dù hệ thống lò sưởi trong phòng mở tối đa, Ngôn Thanh Hạm vẫn cảm thấy lạnh thấu xương. Ban đêm xoay người, không có người từ phía sau ôm cô, cũng không có ai dùng thân thể lạnh như băng chui vào ngực mình cọ loạn, muốn được cô ôm.

    Ngôn Thanh Hạm thừa nhận cô đang nhớ Lam Khiên Mạch. Cơ hồ giây thứ nhất đối phương đi khỏi, cảm giác nhớ nhung này cũng đã tràn ngập người cô, máu di chuyển trong người cũng dồn lên đỉnh, thậm chí các khớp xương trong cơ thể cũng đau.

    Ngôn Thanh Hạm không biết trễ như vậy Lam Khiên Mạch đi đâu, nàng về lại nhà cũ rồi sao? hay cách xa mình là tốt rồi? cuối cùng, cô không cách nào yên tâm, ấn dãy số quen thuộc, chờ người nhưng máy cũng đã khóa. Thật khó khăn mới có quyết tâm gọi điện nhưng cũng biến mất không còn, Ngôn Thanh Hạm nghĩ, lời Lam Khiên Mạch là có ý gì?

    Người nàng yêu là Chiến Mang Tuyền, tại sao còn chờ mình? là tha thứ mọi chuyện cho mình? hay còn là cái khác? nghĩ vậy Ngôn Thanh Hạm cười tự giễu. Mới vừa rồi cô còn nảy sinh ý niệm Lam Khiên Mạch cần mình. Quả nhiên, là cô suy nghĩ nhiều. Người kia đã đi khỏi căn phòng này đi khỏi chính mình, cũng không quay về nữa.

    Tình yêu không nỗ lực thì lấy được một số thứ, giống như mình và Lam Khiên Mạch, dù cô muốn giữ lại tình cảm của mình với Lam Khiên Mạch thế nào thì người kia vẫn chọn ở cùng Chiến Mang Tuyền. Kết quả như vậy có lẽ tốt nhất, tất cả thống khổ để cô tự gánh lấy. Chỉ cần người Lam Khiên Mạch yêu, tình cảm, vật chất cô sẽ buông tay cho nàng tìm đến. Phần tự do đó cho mình cũng là cho Lam Khiên Mạch.

    Thời gian sau đó Ngôn Thanh Hạm dùng số lượng công việc lớn như chất ma túy để bản thân lao vào làm, không làm thêm đến khuya thì không chịu đi ngủ. Ngay cả thư ký cũng phát hiện Ngôn Thanh Hạm khác thường, Ngôn tổng bề ngoài ôn nhu nhưng không cười, mất đi thân thiện ngày thường. Tuy cô không nổi giận cái gì, nhưng mọi người cũng hy vọng Ngôn Thanh Hạm có được tâm tình tốt hơn dù một chút. Có để công việc cho bọn họ làm thêm thì cũng không cần một mình chịu đựng đến tiều tụy như vậy.

    Nhưng dù có làm việc đến sáng, mỗi tối vắng người Ngôn Thanh Hạm cũng nhớ Lam Khiên Mạch đến phát điên, nhớ đến không ngủ được. Cô hy vọng mình làm việc nhiều đến mệt mà ngất đi, đáng tiếc thân thể mệt mỏi, nhưng đầu óc vẫn thanh tỉnh đáng sợ. Cô vẫn thấy được cuộc sống của Lam Khiên Mạch ở đây từng li từng tí, có thể ngửi được khí tức tàn lưu của nàng, lại không cảm giác được nhiệt độ tồn tại của đối phương. Cuối cùng không nhịn được Ngôn Thanh Hạm đành chuyển đồ dùng đến công ty.

    Nhưng khiến cô không ngờ, Lăng Vi lại chạy đến đây đòi người.

    "Lăng lão bản, Tiểu... Lam tiểu thư ở đây, tôi không biết. E là cô nên hỏi cô ấy mới đúng." Ngôn Thanh Hạm vốn định nói Tiểu Mạch nhưng chữ vừa ra miệng cô phát hiện tiếng xưng hô này không thuộc về mình rồi. Nghĩ lại cô quyết định xưng hô tên Lam Khiên Mạch lại như ban đầu. Tựa như khoảng cách này mới thích cho hai người các nàng.

    "Tôi gọi điện thoại em ấy tắt máy, đi đến nhà em ấy cũng không thấy người, Ngôn Thanh Hạm cô là người yêu em ấy, sao lại không biết em ấy ở đâu?"

    "Lăng lão bản, tôi nghĩ cô chắc hiểu lầm. Tôi và Lam tiểu thư đã chia tay từ một tuần trước hiện tại tôi và nàng chỉ là bạn bè mà thôi."

    Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngôn Thanh Hạm chính miệng nói ra sự thật này đúng là khiến cô đau xót cánh mũi đỏ vành mắt. Vì không để Lăng Vi phát hiện cô vội cúi đầu xem văn kiện. Nhưng thái độ của cô như vậy cũng khiến Lăng Vi vô cùng bất mãn thấy Ngôn Thanh Hạm như vậy cũng không quan tâm Lam Khiên Mạch, Lăng Vi đen mặt không suy nghĩ cầm lấy văn kiện của Ngôn Thanh Hạm ném xuống đất.

    "Ngôn Thanh Hạm cô nói cho rõ đi, các người chia tay một tuần trước là sao? hai người đang yên đang lành sao lại chia tay? thật ra có chuyện gì?" Lăng Vi vô cùng kinh ngạc, cô đoán không ra trong một tuần ngắn ngủi Ngôn Thanh Hạm và Lam Khiên Mạch xảy ra vấn đề gì, mới khiến các nàng chia tay. Nhưng cô không thể nghĩ được mất đi Ngôn Thanh Hạm thì Lam Khiên Mạch sẽ ra sao.

    "Lăng lão bản, đây là phòng làm việc của tôi, không phải nơi có thể tùy tiện để cô giương oai. Vấn đề của tôi và Tiểu Mạch cô cũng không hiểu, tôi cũng không muốn giải thích với cô điều gì cả. Hiện tại tôi hy vọng cô nhanh đi khỏi đây, đừng ảnh hưởng đến công việc của tôi. Nếu không, tôi không ngại mời bên thứ ba nhúng tay vào."

    Rất hiển nhiên Lăng Vi xuất hiện khiến Ngôn Thanh Hạm tâm tình không tốt cũng trở nên kém hơn. Nhớ đến Lam Khiên Mạch từng li từng tí khiến chân mày cô nhíu chặt hơn, dùng tay phát run nắm chặt váy, phòng ngừa mình thất thố trước mặt Lăng Vi và Tả Tĩnh Nhan. Muốn khóc là cảm giác không dễ thay đổi, con người cho dù là chuyện gì thì cũng có yếu đuối, cũng xúc động mà.

    Ngôn Thanh Hạm vẫn luôn cảm thấy khóc là biểu hiện yếu ớt, cũng giống như bực tức mà giận dữ. Cô không muốn khóc cũng không sợ khóc. Cô luôn âm thầm rơi lệ, càng muốn trốn trong lòng người mình yêu khóc lớn tiếng. Nhưng không cho phép chính mình công khai thất lễ với người khác, dù cho người đó hiện tại rất giận dữ.

    "Đệt, con mẹ nó tới mức này cô còn có tâm tình làm việc? Ngôn Thanh Hạm cô biết không, Lam Khiên Mạch không thấy nữa. Từ tối hôm đó ở quán bar hội họp xong, tôi không có gặp lại cô em ấy. Tôi nghĩ em ấy nói rõ ràng với cô mọi chuyện, giải thích rõ ràng rồi, hai người còn đang ngọt ngào nên em ấy không đến tìm tôi. Bất quá xem ra hiện tại, tôi nghĩ mọi chuyện quá mơ mộng rồi."

    "Lăng lão bản, sự thật chúng tôi cũng đã nói rõ. Nàng không yêu tôi, mà là người khác cho nên chúng tôi hòa bình chia tay, về sau vẫn là bạn bè. Như vậy cô còn vấn đề gì không?" qua bảy ngày Ngôn Thanh Hạm làm nhiều nhất chính là nhớ Lam Khiên Mạch, rồi trong lòng đau xót ép chính mình đừng nghĩ đến nàng nữa.

    Cô vốn nghĩ mình hào hiệp như lúc đầu nhưng mà nó tựa như một ca khúc vậy. Con người thường mất đi mới biết quý trọng. Cô không muốn nhớ đến những chuyện đã từng làm cũng Lam Khiên Mạch, nhưng cô càng không muốn thì hồi ức càng ăn sâu trong não. Hiện tại Lăng Vi lại không ngừng hỏi mình vì sao chia tay Lam Khiên Mạch.

    Mỗi câu mỗi chữ như kim nhọn đâm vào da thịt, đau muốn chết cũng không được thống khoái, khiến cô chỉ lưỡng lự tiến lên không được. Tựa như du hồn đến chỗ nương thân cũng không có.

    "Ngôn Thanh Hạm! con mẹ nó cô là đồ khốn nạn! cô biết cô đang nói cái gì không, đang làm cái gì không? em ấy không yêu cô, vậy em ấy yêu ai? em ấy còn thiếu moi tim ra cho cô, em ấy sao lại không yêu cô?!" hiển nhiên Lăng Vi rất tức giận. Cô không biết Lam Khiên Mạch đi đâu, hay đã xảy ra chuyện gì. Nhớ đến lần đầu tiên các nàng gặp mặt, đối phương ở trong mưa không ngừng tự ngược. Trong lòng Lăng Vi tê rần tự tay nắm cổ áo Ngôn Thanh Hạm.

    "Lăng Vi, em đừng như vậy, có chuyện gì từ từ nói." lúc này Tả Tĩnh Nhan vẫn luôn trầm mặc rốt cuộc cũng mở miệng. Thấy Lăng Vi tức đến đỏ mặt, nàng cảm thấy trong lòng hơi buồn. Cảm giác này giống như tối hôm đó Lăng Vi hôn Lam Khiên Mạch. Tựa hồ trong lòng Lăng Vi chỉ có Lam Khiên Mạch mới là quan trọng nhất.

    "Lăng lão bản, e là cô cũng không biết Tiểu Mạch đã từng yêu một người. Cô ta tên Chiến Mang Tuyền hiện là tổng tài tập đoàn Chiến thị. Cô ấy và Tiểu Mạch có nhiều gút mắt, hiểu lầm không ít. Nhưng tôi thấy các nàng vẫn yêu nhau. Hôm đó ở cửa quán rượu tôi thấy các nàng còn..."

    "Ngôn Thanh Hạm, cô biết, cô thật nực cười?" Lăng Vi không để Ngôn Thanh Hạm nói hết mà đột ngột cắt đứt lời cô nói. Thấy cô không quan tâm Ngôn Thanh Hạm chìm con người, khuôn mặt có chút tái nhợt cũng đen đi. "Nếu Lăng lão bản đến đây xem chuyện cười của tôi, vậy bây giờ có thể đi."

    "Ha ha..." nghe Ngôn Thanh Hạm nói, Lăng Vi không đáp lại. Cô chậm rãi cúi người xuống từ trên cao nhìn Ngôn Thanh Hạm, người kia không cố kỵ cũng nhìn lại cô. Bốn mắt hai người đối lập nhau, từ trong mắt đối phương các nàng đều thấy được sự tức giận.

    "Ngôn Thanh Hạm, cô nghĩ là tôi đến cưới cô? tôi hỏi cô, cô có gì đáng để tôi cười nhạo? là sự thông minh của cô, hay là sự hoài nghi của cô với người yêu? cô có biết tối đó ở quán bar Lam Khiên Mạch nói gì với tôi không? nàng nói, nàng không nỡ để cô mệt mỏi, cũng rất xin lỗi vì nàng dấu diếm cô."

    "Nàng biết gần đây các người có nhiều vấn đề, vì muốn quan hệ hai người trở lại như trước nàng định đem mọi chuyện của mình nói cho cô biết hết. Bất quá hiện tại ý nghĩ của đứa ngốc kia đã không còn gì rồi. Tôi nghĩ một chút, sau khi tôi đi cô chạy đến sau đó thấy nàng cùng Chiến Mang Tuyền?"

    "Ngôn Thanh Hạm cô nhìn thì thông minh, nhưng đầu óc thực sự bị ngu hả? Chiến Mang Tuyền đoạt hết tài sản Lam gia, còn hại nàng như vậy Lam Khiên Mạch sao yêu cô ta được? nàng có nói là nàng yêu Chiến Mang Tuyền không? là không, đúng không? còn cô đâu? cô thì sao? cô cứ vậy bỏ tình cảm của nàng dành cho cô? thậm chí cơ hội giải thích cô cũng không cho nàng, rồi nói chia tay với nàng?"

    "Cô biết nàng yêu cô bao nhiêu không? nàng vì cô cai thuốc, bỏ rượu, vì để cô hài lòng nàng không bệnh gì nghiêm trọng, lại ép mình đến bác sĩ tâm lý chữa bệnh! cô biết rõ những chuyện Chiến Mang Tuyền từng làm với nàng sao? cô có biết vì sao nàng vẫn không dám để tay trái cho cô xem?"

    "Từ sau khi biết cô, người nàng nói rất nhiều đó chính là cô. Nàng sợ động tâm với cô, sợ cô biết được không yêu nàng nữa. Cho nên nàng không dám đến gần cô, ép chính mình đối với cô phải tuyệt vọng. Sau đó các người ở chung, nàng sợ liên lụy đến thanh danh của cô, cho nên nghỉ việc ở Tiêu Tương Các."

    "Còn cô mỗi ngày chỉ biết có đi làm, cô căn bản không hiểu được nàng ở nhà một mình tịch mịch bao nhiêu, sợ hãi bao nhiêu. Nàng sợ cô bỏ đi, càng sợ nếu mình yêu cầu thì cô sẽ từ chối. Cho nên dù trong lòng nàng đau khổ, nhưng chuyện gì cũng không nói với cô."

    "Còn cô đâu? cô đang làm cái gì? cô vì lời nói của một bên vì hiểu lầm nói chia tay nàng? sao cô có thể để cho nàng đi được? cô có biết đối với nàng cô là cả thế giới không hả! nàng bị nữ nhân khốn kiếp độc ác Chiến Mang Tuyền kia làm tổn thương qua một lần, cô chia tay nàng chính là ép nàng đi tìm cái chết!"

    Lăng Vi đến viền mắt cũng đã đỏ bừng, nhìn nắm đấm cô siết chặt sau đó liền đánh tới Ngôn Thanh Hạm. Tả Tĩnh Nhan vội kéo cô lại bị Lăng Vi dùng sức đẩy ra. Sức Tả Tỉnh Nhan vốn không bằng Lăng Vi đi giày cao gót bị cô đẩy như vậy liền ngã trên đất.

    Chân bị trật khớp rất đau, cả người cũng rất đau. Nhưng mà, đau đớn trên người gộp lại cũng không bằng chua xót trong lòng. Nhìn Lăng Vi cùng Ngôn Thanh Hạm vẫn đang cãi nhau, Tả Tĩnh Nhan chống người vô lực đứng dậy lảo đảo đi ra phòng làm việc. Dù trong lòng vẫn khó chịu, thì cũng không phát ra âm thanh nào. Nàng cứ thế im lặng không tiếng động đi khỏi, ngay cả động tác đóng cửa cũng nhẹ nhàng.

    Ở trên hành lang Tả Tĩnh Nhan vịn vách tường từ từ đi, nàng đợi hồi lâu Lăng Vi cũng không theo đến. Nhìn thấy ánh mắt khác thường của nhân viên Ngôn thị, Tả Tĩnh Nhan mạnh mẽ dùng chân bị thương chống đỡ trên mặt đất khập khễnh ra khỏi Ngôn thị.

    Lăng Vi, trong lòng em, tôi có phải là người như vậy chỉ một cái liền đẩy ra, ngay cả không nhìn thấy cũng không có được chút coi trọng nào của em?

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ah ha ha ha ah, hoan nghênh đại gia đến với chuyên mục nhiều chuyện lúc 8 giờ của Hiểu Bạo, xem văn không nhắn lại, laptop, ipad mà ngươi thích sẽ bị người nhà lấy đi, Hiểu Bạo gần đây rất khổ, chỉ có máy tính bàn cô độc làm bạn với tui thôi, tươi mát nội hàm Bạo tỷ tỷ ôn nhu thục nữ không để các bạn phạt tui, chuyên mục tiểu kịch trường dòng chữ xanh nhỏ!

    Ok ngược CP chính rồi, giờ đến lượt CP phụ lên sàn. Ngôn Ngôn a, ngươi cũng đừng trách Lăng lão bản giận dữ, nếu không phải do ngươi khi dễ Tiểu Lam Lam, thì nhà mẹ đẻ của nàng cũng không quang minh chính đại tìm đến đúng không? nói tới chương này người vô tội nhất không phải là Ngôn Ngôn, cũng không phải thư ký, mà là Tả tỷ tỷ a.

    Thiên hô vạn hoán sử xuất ra kết quả còn không có lời kịch được vài câu, không nói được một đoạn đã bị Lăng lão bản vô tình đẩy trật khớp chân không ai để ý đến. Tả tỷ tỷ đáng thương của tui, nhanh đến chỗ mẹ ruột Hiểu Bạo, để Bạo tỷ tỷ sưởi ấm cho ngươi, mềm mịn nhiều kiểu cho ngươi. ← ai không chịu nổi câu cuối này mọi người có thể phỉ nhổ tui.

    Chương tiếp theo sẽ là CP phụ hoàn toàn. Còn Tiểu Lam Lam chúng ta chạy đi đâu chữa thương? không âu sau mọi người sẽ biết. Mặt khác có người nói muốn để Chiến tỷ tỷ phi thường đáng ghét bị người ta cường đi, đột nhiên tui thấy ý nghĩ này thật đáng khen! nhưng mà, các bạn có chút xấu nha. Nếu như Ngôn Ngôn liên hợp hai nhà Qúy Lê cùng với Lăng lão bản, Mạc gia gia, 5 đại gia lớn tính sổ Chiến tỷ tỷ, để nàng hai bàn tay trắng, bên người có thêm một tiểu trung khuyển công. Trung khuyển công vì Chiến tỷ tỷ thờ ơ mà giận dữ, liền cường ngã Chiến tỷ tỷ.... sau đó....

    Khụ khụ, xin lỗi, là ý dâm của tui!!!

    Không nói nhiều nữa bắt đầu tiểu kịch trường của chúng ta hôm nay. Đã lâu không viết tiểu kịch trường, mọi người nhất định nhớ a. Tiểu kịch trường lần này dành riêng cho Lăng lão bản và Tả tỷ tỷ ah.

    Nói tới một ngày nọ ở nhà trẻ bỉ ổi, Tả tỷ tỷ vì bị ngã sml không cẩn thận làm cổ tay bị thương, không thể làm gì khác là băng lại đi dạy.

    Tả tỷ tỷ: Chào buổi sáng các bạn nhỏ.

    Mọi người: Lão sư buổi sáng tốt lành.

    Phong Phong: Lão sư sao tay ngươi lại băng vải trắng?

    Tả tỷ tỷ: vì ở nhà lão sư bị ngã làm tay bị thương nên phải băng lại.

    Phong Phong: Ngô, Tả lão sư nhất định rất đau nha, ta học ta sẽ phù phù cho ngươi.

    Tả tỷ tỷ: Ân, tốt. Hôm nay chúng ta tiếp tục học tiếng anh hoa quả ah. ( Tả tỷ tỷ nói lấy trong túi ra một chùm nho) các con, biết đây là quả gì không?

    Lam Lam: Nho.

    Tả tỷ tỷ: Ân, bạn học Lam nói đúng rồi. Đây, thưởng cho con một quả. (Tả tỷ tỷ nói lấy một quả để lên tay Lam Lam, Lam Lam nhìn thấy liếc Ngôn Ngôn rồi nhét vào túi.) ← Mọi người: ngươi muốn để làm gì?

    Tả tỷ tỷ: Tốt, vậy các con biết tiếng anh gọi là gì không?

    Lê tỷ tỷ: Take

    Tả tỷ tỷ: Ân, tốt, bạn học Lê đáp đúng rồi, đây thưởng cho con một trái nho. (Tả tỷ tỷ nói đem nho cho Tiểu A Lên Tiểu A Lê cho vào tay Nhiễm tỷ tỷ ngồi hàng sau.)

    Nhiễm tỷ tỷ: ... (trầm mặc không nói tiếp nhận nho, sau đó... bình tĩnh móc súng, nhắm vào rồi bóp cò, nước trong nòng súng bắn ra, tung tóe lên người Nhiễm tỷ tỷ. Nhiễm tỷ tỷ rất tức giận, nhíu mày không nói, thầm nghĩ ai đã đổi súng của nàng.)

    Mọi người: (cười trộm_ing)

    Tả tỷ tỷ: tốt, bài học hôm nay dừng ở đây lão sư mang Nhiễm Nhiễm đi thay quần áo, các bạn nhỏ chờ chút nhé.

    Lăng lão bản: Tả lão sư! tay ngươi lại chảy máu.

    Tả tỷ tỷ: Ai nha? (nghe Lăng lão bản nói, Tả tỷ tỷ nhìn băng trên cổ tay mình đã nhiễm đỏ, không ngờ lúc dạy lại làm rách vết thương.)

    Lăng lão bản: Lão sư, chỗ này ta có băng còn lợi hại hơn. Bình thường ta luốn thấy mẹ đem cái này dán lên đầu ba! (Lăng lão bản nói, lấy trong túi ra một miếng băng vệ sinh ban đêm 335 cực dài với bảy ngăn thấm hút đưa cho Tả tỷ tỷ, rồi quấn lên cổ tay nàng.)

    Hiểu Bạo: quả nhiên, Lăng lão bản đúng là bỉ ổi!






    An Cella Tài sản


  2. #112
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    630
    Ngân lượng
    52,450
    Thanked: 4184


    Chương 110

    Mời Đọc (Click Here) :


    Trong phòng không chút ánh sáng, yên tĩnh như mộ hoang trên núi, không chút tức giận. Thay giày ngoài cửa từ từ đi vào phòng ngủ. Tối nay trăng rất sáng, xuyên qua cửa sổ, tà tà chiếu vào phòng. Đồng thời tản mát trên giường người nằm đó cũng được chiếu sáng.

    Nhìn nữ nhân co người nằm ở đó, cao 1m78 nhưng lại co thành một cục nho nhỏ. Có lẽ quá mệt mỏi dù mình đã ngồi lên giường nhưng nàng cũng không tỉnh lại. Cứ vậy ngưng mắt nhìn khuôn mặt ngủ say của Tả Tĩnh Nhan, Lăng Vi đau lòng vuốt khuôn mặt nhuận hoạt của đối phương, trong lòng lại mắng chính mình.

    Khác với nhiều phú nhị đại vừa ra đời ngậm chìa khóa vàng Lăng Vi mặc dù có gia thế tốt, nhưng cuộc sống lớn lên của nàng cũng không dễ dàng. Biểu hiện qua mẹ cô là phu nhân được sủng ái nhất, ca ca đối với cô cũng tốt. Nhưng Lăng Vi biết ở Lăng gia muốn có được quyền lợi, tiền tài nhất định phải dùng sức của mình mà giành lấy.

    Khi còn nhỏ Lăng Vi cũng không phải là không cố gắng đọc sách. Nhưng mà dường như trời sinh cô với việc này không hợp. Dù cô cố để tâm nghe giảng, học thêm thật nhiều thành tích vẫn không được như muốn. Với tình trạng này ở tiểu học còn miễn cưỡng theo kịp. Nhưng lên sơ trung sự thật tàn khốc lại lần nữa để trước mặt cô. Không ngừng nhắc cô, căn bản cô không thể làm một học sinh giỏi được.

    Vì muốn để mình có chỗ đứng trong Lăng gia, Lăng Vi bỏ qua học hành, đi theo hướng khác. Cô hiểu rõ thế lực hắc bạch của Lăng gia phạm vi không nhỏ. Lăng Long là con trai ruột Lăng Kha, còn mình sao không phải con gái ruột của hắn? cho dù Lăng Kha bất công thế nào cũng sẽ không đem toàn bộ gia sản cho Lăng Long xử lý, dù cho hắn là trưởng tử.

    Cứ vậy Lăng Vi bỏ học, bỏ đi thế lực bạch đạo ở Lăng gia, rồi tiến đến phương hướng mà cô muốn.

    Lần đầu giết người cô thực sự sợ, cô không biết làm sao mình bóp cò súng cũng không biết những người đứng cạnh mình khi đó biểu tình thế nào. Từng trải qua huấn luyện nháy mắt cô quên mất không còn gì, ngay cả đại não như xe chạy không có gì. Lăng Vi cố gắng kiềm nén sợ hãi trong lòng, không để cho ai thấy sự sợ hãi của mình. Vì cô biết nếu mình lui ở đây thì mọi nỗ lực sau này sẽ cháy hết.

    Cô không phải muốn giết người, mà không thể không giết, nhất định phải giết. Khi bóp cò tiếng đối phương kêu thảm thiết lọt vào tai, máu bắn lên mặt. Lăng Vi cố nén cơn buồn nôn trong bụng. Cho dù cô vờ kiên cường bề ngoài thế nào, trong lòng cũng đau như muốn vỡ nát.

    Cho đến tối hôm đó Lăng Kha đến hỏi nàng muốn ở lại trong nước tiếp nhận Lăng Vân Đường hay là ra nước ngoài. Lúc đó Lăng Vi phát hiện mình quá ngây thơ rồi. Lăng Kha là người cha tốt nhưng cũng là lão đại ở hắc đạo quát tháo nhiều năm. Đúng vậy biểu hiện của mình khiến hắn thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng.

    Thử hỏi ngay cả dũng khí giết người cũng không có thì chính mình có tư cách gì dùng quyền đi quản Lăng Vân Đường? nhìn ánh mắt Lăng Kha tràn ngập mong đợi, lần đầu tiên Lăng Vi cảm thấy chính mình thật vô dụng. Cứ vậy từ bỏ thì tốt sao? bỏ Lăng gia, bỏ đi những thứ vốn thuộc về cô, xa xứ ra nước ngoài? vậy thì không bằng rơi vào bóng tối?!

    Nhiều năm sau Lăng Vi nghĩ lại đêm đó, bên môi lại treo lên nụ cười tự hào. Nhân sinh chính là như vậy khi đối mặt với hiểm cảnh chỉ cần ngươi lùi bước có thể may mắn tránh được cái khó, nhưng làm mất đi cơ hội được bay lượn. Ngược lại nếu vượt qua được trở ngại, đợi ngươi sẽ là tất cả ước mơ của chính mình.

    Lăng Vi thấy may mắn với lựa chọn của chính mình nếu không e là cô hiện tại ở nước ngoài làm nhị thế tổ, không làm được gì, cũng sẽ không gặp được nữ nhân Tả Tĩnh Nhan này.

    Vì ở hắc đạo lăn lộn nhiều năm tính cách Lăng Vi được dưỡng thành nghĩa khí cực kỳ trọng. Đối với cô mà nói, bạn bè sinh mạng luôn quan trọng. Đa số bạn bè của cô đều sống chết có nhau, nữ giới là bạn chăn gối cũng chiếm đa số. Còn có vài người không nhiều chính là Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm, Tạ Sương Sương.

    Đối với Lam Khiên Mạch tình cảm Lăng Vi thực sự phức tạp. Cô thừa nhận đã từng thật lòng đối với Lam Khiên Mạch. Lần đầu gặp mặt cô bị ánh mắt cùng khí chất trên người Lam Khiên phát tán hấp dẫn. Sau lại hai người quen thuộc rồi, cô lại vì Lam Khiên Mạch từng trải mà yêu thương nàng.

    Lăng Vi cảm thấy chỉ có trong đầu đau lòng cho một người, thì mới thật thích nàng, yêu nàng. Cô cũng nỗ lực theo đuổi Lam Khiên Mạch, lại bị đối phương nghiêm túc cự tuyệt. Lần đầu tiên bị nữ nhân cự tuyệt Lăng Vi không khó chịu cũng không thương tâm, ngược lại có chút vui. Nói chuyện cũng tốt cô và Lam Khiên Mạch không làm được tình nhân, nhưng lại có thể trở thành bằng hữu cả đời.

    Trong lòng Lăng Vi, địa vị của Lam Khiên Mạch rất quan trọng, không phải tình yêu, chỉ là tình bạn. Cô hy vọng nữ nhân này có thể hạnh phúc, ai cũng mong vậy. Cho nên khi cô biết Lam Khiên Mạch ở chung với Ngôn Thanh Hạm, cô thấy vui nhưng vẫn phản đối nhiều. Cô biết Lam Khiên Mạch và Ngôn Thanh Hạm sẽ gặp nhiều trắc trở. Nhưng mà nhìn Lam Khiên Mạch đắm chìm trong tình yêu, Lăng Vi cũng không có nhẫn tâm, cũng không có tạo lập trường gì để nàng rời khỏi Ngôn Thanh Hạm.

    Nhưng mà chuyện cô sợ nhất đã xảy ra, Lăng Vi biết khi cô nghe chính miệng Ngôn Thanh Hạm nói hai chữ chia tay thì lòng cô có bao nhiêu phẫn nộ. Cô giận Lam Khiên Mạch ngốc, càng giận Ngôn Thanh Hạm đối với Lam Khiên Mạch không đáng. Cô thực sự muốn dạy dỗ đại tiểu thư chưa ăn khổ qua bao giờ này, không nghĩ là sẽ làm Tả Tĩnh Nhan bị thương.

    Bật đèn phòng ngủ Lăng Vi nhìn mắt cá chân Tả Tĩnh Nhan sưng đau lòng sờ lên. Có lẽ cảm nhận được ánh sáng người vốn ngủ nhíu mày lại, chậm rãi mở mắt. Vì ánh mắt Lăng Vi vẫn đang nhìn đối phương cho nên cô cũng không bỏ qua ánh mắt Tả Tĩnh Nhan nhìn mình có chút lóe sáng hưng phấn cùng thất lạc.

    "Nhan Nhan xin lỗi, chuyện hôm nay là em sai chân đau lắm không?" Tả Tĩnh Nhan xuất thân là người mẫu đi giày cao gót đã sớm thành thói quen, nàng thân cao giày cao gót cùng cao, hôm nay lại trặc chân trong phòng làm việc của Ngôn Thanh Hạm chắc là rất đau. Nhưng bản thân lại không xử lý cái chân sưng này. Khi nãy không bật đèn Lăng Vi không thấy giờ thấy đèn sáng cô mới phát hiện mắt cá chân Tả Tĩnh Nhan sưng như cái bánh màn thầu, xung quanh cũng tụ máu.

    "Chị không sao." dù trong lòng nói với chính mình không được giận Lăng Vi. Nhưng khi nhìn thấy người này ngửi mùi thuốc lá cùng mùi rượu nồng nặc trên người cô, Tả Tĩnh Nhan không tự chủ được nhíu mày. Nàng hiểu rõ Lam Khiên Mạch chỉ là bạn thân của Lăng Vi. Nhưng cảm giác bị người yêu lơ là khiến nàng đau lòng muốn khóc.

    Nàng không phải ai khác là bạn của Lăng Vi, hiện tại người yêu mình vì một nữ nhân khác đẩy mình ra, đổi thành người khác gặp chuyện như vậy, sao có thể tan nhanh được, dù Tả Tĩnh Nhan có tốt tính cũng không thể được. Kỳ thực nàng không phải giận Lăng Vi thật, chẳng qua cảm thấy ủy khuất mà thôi.

    "Sưng thành như vậy rồi còn nói không sao? nào, em đưa chị đi bệnh viện." Lăng Vi khom lưng ôm Tả Tĩnh Nhan, nhưng đối phương không muốn đưa tay đẩy cô. Gần đây tâm tình Lăng Vi không tốt, ngoại trừ chuyện Lam Khiên Mạch khiến cô mệt mỏi, còn có chuyện Lăng Vân Đường liên tục gặp sai lầm. Nội gián không ngừng loại bỏ, nhưng giao dịch hàng vẫn bị cướp.

    Nhìn Tả Tĩnh Nhan quay đầu đi Lăng Vi không hiểu mình cũng đã nhịn mà hống nàng, sao người này còn muốn giở tính trẻ con với mình, lẽ nào nàng không thể thông cảm cho mình một chút sao? nghĩ vậy kiên nhẫn của Lăng Vi còn lại cũng biến mất không còn, cô manh mẽ ôm Tả Tĩnh Nhan ai ngờ đối phương mở miệng cắn cô, rồi vùi người vào trong chăn.

    "Tả Tĩnh Nhan, chị đủ rồi, rốt cuộc chị muốn quậy đến mức nào? em không có thời gian chơi bắt mèo với chị, em còn nhiều chuyện bận rộn." Lăng Vi gào thét, muốn túm chăn trên người Tả Tĩnh Nhan. Mặc kệ cô dùng sức tới đâu, đối phương vẫn trốn bên trong như con rùa. Tức giận Lăng Vi mắng một câu rồi ngồi lên sofa hút thuốc.

    Mấy phút trôi qua cô nhìn thân ảnh nằm trên giường không ngừng run rẩy, cuối cùng không đành lòng lần nữa đi đến. "Tả Tĩnh Nhan, em và Lam Khiên Mạch cũng không có, chị đừng cố tình gây sự được không? ngồi dậy, cùng em đến bệnh viện." lúc này Lăng Vi dùng hết sức. Nhân lúc Tả Tĩnh Nhan không chú ý, cô kéo chăn trên người đối phương xuống đất. Vô ý đụng đến chân bị thương của Tả Tĩnh Nhan khiến nàng đau đến toàn thân run lên.

    "Ngồi dậy, cùng em đi bệnh viện." Lăng Vi ôm người Tả Tĩnh Nhan muốn bế nàng dậy. Nhưng khi tầm mắt nhìn khuôn mặt người kia thì cương tại chỗ, không dám hành động. Lúc này vì đau đớn sắc mặt Tả Tĩnh Nhan tái nhợt không chút máu. Duy nhất chỉ có đôi mắt đỏ bừng kia. Bên trong còn chứa nhiều chất lỏng trong suốt, chậm chạp không chảy ra. Thấy môi dưới Tả Tĩnh Nhan sắp bị nàng cắn hỏng hết, Lăng Vi đau lòng vội đẩy hàm răng nàng ra.

    "Nhan Nhan, chị..." Lăng Vi lại tức giận khi thấy Tả Tĩnh Nhan như vậy, nhưng lửa giận lòng cô cũng sớm tan hầu như không còn, chỉ còn lại không nỡ. Cô không hiểu Tả Tĩnh Nhan đến cùng đang ngại mình cái gì, cô cũng đã xin lỗi, nhận lỗi rồi không phải sao? sao nữ nhân này cứ để tâm mấy chuyện nhỏ nhoi vậy chứ? Lăng Vi không hiểu, thật không hiểu.

    "Lăng Vi, kỳ thực chị không giận em, chị chỉ cảm thấy ủy khuất không cam lòng mà thôi. Khi chị còn nhỏ, nhà rất nghèo tuy chỉ là một đứa bé, nhưng vẫn không được coi trọng nhiều. Chị nghĩ là đã sớm quen cảm giác bị người thân lơ đi như vậy. Nhưng hiện tại chị phát hiện, chính mình vẫn không đủ kiên cường."

    "Chị biết em và Lam Khiên Mạch không có gì, nhưng mỗi lần nhìn thấy em thân thiết với nàng chị lại thấy khó chịu. Cũng như hôm nay em vì nàng cãi nhau, thậm chí muốn đánh nhau. Chị không muốn thấy em như vậy không ngờ lại bị em đẩy ra. Sau khi chị ra ngoài vẫn chờ em. Nhưng chị đợi thật lâu, lâu đến chị không nhớ bao lâu nhưng em vẫn không thấy ra."

    "Chị không cần lời xin lỗi của em, chỉ muốn em hò hét chị mà thôi. Chị cũng không muốn ngây thơ như vậy, muốn thành thục một chút, là một Tả Tĩnh Nhan mà mình biết. Nhưng mỗi khi bị đối xử như vậy, chỗ này thực sự rất đau." Tả Tĩnh Nhan nói kéo tay Lăng Vi để lên ngực mình. Cảm giác người trong lòng mình run rẩy Lăng Vi cảm thấy mũi mình chua xót chịu không nổi, viền mắt nóng lên, ánh mắt liền mông lung.

    Có lẽ đây là lần hai người từ khi quen nhau đến giờ, là lúc Tả Tĩnh Nhan nói nhiều nhất. Lăng Vi biết mình cho đến giờ vẫn luôn là người ít quan tâm đến người yêu, dù cô có vô số bạn giường, nhưng chăm sóc một người như Tả Tĩnh Nhan thì cũng chỉ có một. Lăng Vi không phải không biết yêu, mà là không biết biểu đạt tình yêu.

    Cô không có giác ngộ lá rụng về cội, dù sống chung với Tả Tĩnh Nhan nhưng vẫn luôn gọi điện nói chuyện với bạn giường trước kia, không sợ lời nói sẽ làm Tả Tĩnh Nhan khổ sở. Những điều này Tả Tĩnh Nhan chưa bao giờ nói chỉ im lặng chịu đựng. Cho đến hôm nay nàng cuối cùng không nhịn được mà nói ra. Vì lòng nàng quá đau, cũng không thể chịu thêm khổ sở.

    "Nhan Nhan xin lỗi, thực sự xin lỗi." Lăng Vi không biết ngoại trừ xin lỗi có thể nói cái gì, có lẽ do tuổi chênh lệch Tả Tĩnh Nhan luôn ôn nhu với mình, giống như một người chị lớn. Nàng quan tâm đến cuộc sống thường ngày của mình, khi mình mệt mỏi nàng luôn thân thiết an ủi mình. Còn mình lại luôn quy chụp nghĩ đó là chuyện đương nhiên.

    Cô cũng nỗ lực bỏ đi thái độ của mình, nhưng khi đắc ý lại quên hết mọi chuyện. Lăng Vi biết, cô trả giá cho Tả Tĩnh Nhan còn thiếu rất nhiều, cũng như hôm nay, cho dù cô giận thế nào cũng không nên đẩy người này ra, hồi này còn hỗn trướng như vậy. Khiến người yêu tổn thương luôn là đau nhất. Huống chi tự tay mình đẩy Tả Tĩnh Nhan ngã.

    "Lăng Vi, đừng nói xin lỗi chị, nếu có thể chị nhớ em thường nói yêu chị. Mỗi lần nghe em nói yêu chị, cần chị, chị đều cảm thấy hạnh phúc, rất thỏa mãn. Hiện tại nói với chị một lần, có được không?"

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: khụ khụ... hoan nghênh mọi người đến với chuyên mục 8 giờ tối nhiều chuyện của Hiểu Bạo, cùng với hơn 10 mưa, dù công chúa của tui chịu áp lực lớn, cần nhiều dù công chúa tới giúp đỡ, xem văn không nhắn lại sẽ giống tác giả đi đau dạ dày hành cho nửa chết nửa sống, xanh máu mặt đau không chịu nổi. Bạo tỷ tỷ thùy mị tươi mát nội hàm chuyên mục tiểu kịch trường dòng chữ xanh nhỏ!

    Ngược xong CP chính, Hiểu Bạo độc ác vô lượng rốt cuộc chộp nãi long trảo thủ, a không phải, ma trảo quay về Cp phụ. Kỳ thực Tả tỷ tỷ vô tội nhất cũng bị nhắm rồi, xem bình luận mọi người đều nói tui ngược Lăng lão bản, cái này mọi người yên tâm. Đến lượt CP phụ rồi thì tui sẽ hảo hảo ngược Lăng lão bản. Ai kêu nàng ăn hiếp Tả tỷ tỷ chúng ta, nhất định phải ngược.

    Cho nên sau hiểu lầm Cp phụ sắp được ấm áp rồi. Kỳ thực Tả tỷ tỷ và Ngôn Ngôn đều là kiểu người trong ngoài không giống nhau. Ngôn Ngôn bề ngoài nhìn ôn nhu, bên trong lại phúc hắc không dễ đến gần. Còn Tả tỷ tỷ nhìn có vẻ khó tới gần nhưng lại là đại tỷ tỷ siêu cấp ôn nhu.

    Ai nha nha, Tả tỷ tỷ ôn nhu của mọi người, khiến cho đám tụi tui mê tỷ tỷ nên làm gì đây. Chỉ có thể đẩy ngươi dĩ tạ thiên hạ. Báo trước nha, chương sau, nói chung là hai chương, Cp phụ H kịch liệt còn có tình cảm mãnh liệt và come on... mọi người chuẩn bị đến 8 giờ chưa? số lượng từ H còn quyết định then chốt bởi sự nhiệt tình nhắn lại của mọi người thôi đó ╮(╯▽╰)╭

    Được rồi không nói nhiều thừa thải chúng ta bắt đầu chuyên mục tiểu kịch trường hôm nay, có bạn nhắn lại xuất hiện nhân vật viện trưởng, tui nghĩ chọt chọt viện trưởng mới độc ác nhất a?!

    Một hôm nọ trời trong xanh, mây trắng bay. Tiểu Phong Phong, Tiểu A Lê, cùng Tiểu Lam Lam ba đứa nhỏ ngồi trên sân cỏ nhỏ, cùng nhau chơi ăn quà vặt.

    Phong Phong: Lam Lam, quà thưởng của ngươi là cái gì? cho ta xem được không? (Tiểu Phong Phong mặc áo gấu, đưa bàn ta nhỏ chỉ Lam Lam muốn ăn.)

    Lam Lam: đây là kẹo mút Ngôn Ngôn mua cho ta, ta không cho ngươi ăn. (Tiểu Lam Lam ngạo kiều.)

    Lam Lam: Ngô.... Qủa Lê, nàng khi dễ ta. (Phong Phong chỉ vào Tiểu Lam Lam, nói với Tiểu A Lê.)

    Lê tỷ tỷ: Qúy Duyệt Phong, ta nói rồi không được gọi ta là quả Lê, ta tên Lê Á Lôi, không phải quả Lê!

    Phong Phong: ngươi chính là quả Lê! ngươi nhìn ngươi xem, ngươi còn mặc quần nhỏ Apple kìa! (Phong Phong nói, móc xốc váy công chúa của Lê tỷ tỷ lên, bên trong lại là cái quần nhỏ màu trắng in hình quả lê.)

    Lê tỷ tỷ: ngươi... ngươi điên ah!

    Lam Lam: ai nha? điên? ta thích điên! thần kinh bân soái nhất! Phong Phong, nào, ta cho ngươi kẹo que ăn, ngươi phải ngoại. (Lam Lam nói, lấy một cái kẹo que nhét vào miệng Phong Phong, nhìn đối phương bộ dạng thỏa mãn ăn kẹo que, nàng cũng lấy một cây ra ăn.)

    Lê tỷ tỷ: Lam, không cho ngươi đem kẹo que cho nàng, ta lệnh cho ngươi.

    Lam Lam: nhưng mà, nàng thật đáng thương khi chỉ ngốc, mà còn bị điên,

    Lê tỷ tỷ: cũng không được cho nàng ăn.

    Lam Lam: vậy, vậy thì cũng không được? chúng ta cùng ăn đi.

    Lê tỷ tỷ / Tiểu Phong Phong: ... (gật đầu)

    Đúng lúc Tả tỷ tỷ mang theo một người bạn nhỏ đi ngang, thấy Tiểu Phong Phong, Tiểu Lam Lam, cùng với Lê tỷ tỷ ba người chụm lại ăn kẹo que dâu tây. Lăng lão bản nhìn nhíu mày kéo tay Tả tỷ tỷ nói: Tả lão sư, cái này ta có thấy rồi, lúc ba mẹ cùng xem ti vi, trong đó có ba tỷ tỷ không mặc gì cùng nhau ăn một cây gậy.

    Mọi người: ê ê ê ê ê! cái ti vi quỷ gì vậy a! đây là nhà trẻ đừng có quỷ dị như vậy chứ! Lăng lão bản, ngươi có chắc là ngươi không phải trọng sinh đến chứ?

    Hiểu Bạo: tiểu kịch trường càng lúc càng quỷ dị, chương tiếp là sở trường của Nhiễm tỷ tỷ, sau đó chúng ta đổi thành không độc ác thế nào?






    An Cella Tài sản


  3. #113
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    630
    Ngân lượng
    52,450
    Thanked: 4184


    Chương 111

    Mời Đọc (Click Here) :


    Đèn chiếu trên mặt Tả Tĩnh Nhan, khiến khuôn mặt nàng vốn nổi bật màu trắng càng trắng thêm, con ngươi lóe tinh quang, bên trong là do nước mắt đọng lại phản xạ mà thành, rực rỡ đẹp mắt. Lướt qua con mắt mang theo hơi nước, Lăng Vi thấy được biểu tình luống cống của mình từ trong đó, còn có dung nhan không thể quen thuộc hơn được nữa.

    Không biết khi nào trong mắt Tả Tĩnh Nhan cũng chỉ có chính mình.

    "Nhan, em yêu chị." nói ra miệng cũng không phải thích mà là yêu. Trước đây Lăng Vi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói với ai chứ này từ miệng mình. Yêu không chỉ đơn giản là một từ, mà nó còn có trách nhiệm, nghĩa vụ cũng là thể hiện vô hạn của tình cảm. Cô chưa từng yêu ai, không hiểu yêu một người là cảm giác như thế nào.

    Cô đã từng cảm giác mình đối với Tả Tĩnh Nhan là đặc biệt, nhưng chưa từng nghĩ mình sẽ cùng nàng tiến đến một bước kia. Nhưng mà lúc này ngưng mắt nhìn nữ nhân đang xem mình làm ổ trong ngực. Một cái được gọi là cảm giác vĩnh hằng chợt nhảy vào đại não Lăng Vi, trực bức nơi sâu nhất trong đáy lòng của Lăng Vi.

    Lúc này Lăng Vi sinh ra cảm giác cô sẽ sống cùng Tả Tĩnh Nhan cả đời. Tình yêu các nàng vẫn kéo dài đến địa phương rất xa.

    "Lăng Vi ôm chị một cái được không?" nước mắt theo viền mắt chảy xuống dọc theo gương mặt rơi trên giường. Tả Tĩnh Nhan từ một nữ nhân không thích khóc cũng ít rơi lệ trước mặt người khác. Nhưng hiện tại dòng dịch thể nóng bỏng vẫn không thể khống chế mà tràn ra.

    Nàng tựa lên người Lăng Vi, chủ động thân cận, khuôn mặt trắng mang theo lệ ngân không giấu được độ cong khóe môi. Nếu như nhớ không lầm thì đây là lần đầu nàng chủ động. Trước đây dù là ôm hay hôn nàng vẫn luôn chịu đựng im lặng để Lăng Vi làm cho mình tất cả.

    Rốt cuộc đã bao lâu không nghe được có người nói yêu nàng, Tả Tĩnh Nhan không nhớ được. Nàng chưa bao giờ yêu, ngay cả tinh thần cùng bạn bè cũng rất ít. Trong lòng Tả Tĩnh Nhan vẫn có một kết cục không giải được. Nó giống như vết sẹo trên người, thời khắc nhắc nàng chính mình đã từng có bao nhiêu kinh khủng.

    Khi còn trẻ bán đứng thân thể cùng từng trải khiến Tả Tĩnh Nhan canh cánh trong lòng chỉ cần nghĩ đến đoạn quá khứ đen tối, nàng lại tự trách rất nhiều. Nàng từng nói qua không hối hận quyết định trước đây. Nhưng mỗi khi cùng Lăng Vi chung đụng tả Tĩnh Nhan cảm giác mình không xứng với nữ nhân này.

    Nếu không phải Lăng Vì thì đời này Tả Tĩnh Nhan cũng không yêu ai được. Ngay cả chính nàng cũng không hiểu được mình đã 40 rồi lại thích một người bá đạo vô lễ như vậy, khắp nơi đối nghịch cô, thậm chí còn tương đương tuổi con gái mình. Nhưng mà yêu, chính là yêu. Dù bất kỳ lý do nào thì tình cảm này vẫn như cũ cắm sâu rễ trong lòng Tả Tĩnh Nhan.

    Nàng yêu Lang Vi tình cảm này từ thích chậm rãi chuyển thành yêu, giống như là rượu ngon được cất giấu, theo thời gian qua đi mùi rượu càng nồng càng thuần. Nàng có suy nghĩ nhỏ bé nếu Lăng Vi mãi mãi không giống mình yêu cô như yêu chính mình, thì cũng không sao. Chỉ cần các nàng có thể ở chung, thì bản thân cũng thỏa mãn.

    Nhưng mà Tả Tĩnh Nhan nằm mơ cũng không nghĩ đến Lăng Vi lại nói yêu nàng. Chỉ là một chữ đơn giản, nhưng lại khiến hồn Tả Tĩnh Nhan run rẩy. Nàng thực sự rất vui, rất hạnh phúc. Dù xế chiều Lăng Vi đối với nàng như vậy, nhưng nghe được cô nói yêu mình, Tả Tĩnh Nhan quên đi sạch những tật xấu của Lăng Vi. Còn dư lại chỉ là thỏa mãn.

    Cúi đầu nhìn cái người nằm trong ngực mình mặt còn hồng, Lăng Vi cười bắt lấy Tả Tĩnh Nhan ôm chặt. Từ khi hai người xác lập quan hệ Lăng Vi dần yêu cái cảm giác ôm. Tả Tĩnh Nhan rất cao rất gầy, ngoại trừ hai khỏa trước ngực, còn lại cũng không có chút thịt nào. Ôm nàng nhu nhược như vậy, Lăng Vi không dám dùng sức nhiều sợ sự nhiệt tình của mình sẽ làm đau nàng. Có thể chỉ là cái ôm đơn giản, nhưng lại không cách nào thỏa mãn khát vọng của cô.

    May mà Nhan Nhan của cô hiểu cô, cho nên cô dùng sức ôm nàng thế nào đối phương cũng dùng lực đạo như vậy ôm lại mình, Dù xương sườn hai người thấy đau, cũng không nỡ buông nhau ra.

    "Chân chị bị thương nặng, không xoa bóp cho tan máu tụ sẽ rất phiền. Nghe lời, để em đưa chị đi bệnh viện được không?" ôm hồi lâu Lăng Vi lúc này mới nhớ đến chân Tả Tĩnh Nhan còn bị thương. Nhìn khuôn mặt người kia vẫn tái nhợt, Lăng Vi lại tự trách. "Chị thực sự không thích mùi bệnh viện, em giúp chị được không?"

    Người yêu chỉ có yêu cầu đơn giản, Tả Tĩnh Nhan nói xong khuôn mặt cũng mắc cỡ mà đỏ bừng. Thấy nàng ngại ngùng tay nắm chặt váy, bộ dạng tiểu tức phụ. Lăng Vĩ nghĩ một chút, liền đi ra phòng khách lấy rượu thuốc đến để bên cạnh Tả Tinh Nhan. "Đến, Nhan Nhan để em giúp chị xoa bóp, em cũng không khách khí ah. Chị yên tâm, em nhất định... sẽ ôn nhu mà."

    Quả nhiên, cảm tính qua đi Lăng Vi lại trở về bản tính phất phơ. Thấy cô cười phá lệ bỉ ổi, đem chân mình để lên đùi cô. Tả Tĩnh Nhan quay mặt đi chỗ khác, luôn cảm thấy mặt nóng như muốn bốc cháy mất. Không lâu sau nàng nghe được tiếng Lăng Vi cười. Cái cười rõ là không có ý tốt, trong đó còn mang theo vài phần chế nhạo.

    "Em cười cái gì?" Tả Tĩnh Nhan nhịn không được mở miệng hỏi.

    "Em cười cái gì? tất nhiên là cười Nhan rồi, chỉ là xoa bóp chân thôi mà không phải làm việc gì khác, chị ngại cái gì chứ?" hay là... chị đang cố ý câu dẫn em vậy?"

    Lăng Vi nói dùng lòng bàn tay để xuống vết sưng chân Tả Tĩnh Nhan. Thấy đối phương vì bị kích thích là ngón chân co lại, Lăng Vi cảm thấy phản ứng này khả ái muốn chết. Cô tính khiêu khích thêm chút nữa, lại bị ánh mắt của Tả Tĩnh Nhan cảnh cáo. Ý cũng rất rõ ràng, còn làm tiếp hối hận sẽ là cô.

    "Được rồi, em không lộn xộn." thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tả Tĩnh Nhan đỏ bừng, Lăng Vi không đùa nàng mà đỏ rượu thuốc lên tay, dốc lòng xoa bóp cho nàng. Trật khớp chỉ là nhỏ, nhẹ thì giống như Tả Tĩnh Nhan chỉ sưng đau và tụ máu, cử động bất tiện vài ngày. Nặng thì ảnh hưởng gân cốt phải phẫu thuật.

    Trước đây Lăng Vi cũng từng giúp huynh đệ trong bang xoa bóp tan máu bầm này. Rượu thuốc nóng thoa lên tay, ngay cả tay không bị thương cũng cảm giác được sức nóng, huống chi là mắt cá chân Tả Tĩnh Nhan. Lăng Vi cũng không muốn để Tả Tĩnh Nhan bị đau, không thể đem chỗ sưng bầm này nhào nặn, mắt cá chân cũng không thể tiêu sưng được. Cuối cùng Lăng Vi đành phải độc ác dùng sức xoa bóp chỗ đau của Tả Tĩnh Nhan.

    "Ah..." có lẽ do lực đạo mạnh lại đột ngột Tả Tĩnh Nhan cảm thấy cái đau từ mắt cá chân kéo đi khắp người. Cảm giác này như bị băng đánh vào khiến nàng rét run, đau muốn thét to. Nhưng mà nhìn gò má Lăng Vi đau lòng chăm chú, nàng lại nuốt lại tiếng kêu đau, đổi thành tiếng kêu.

    "Nhan Nhan ngoan, ráng chịu một chút đợi chút nữa thì tốt rồi." Tả Tĩnh Nhan ẩn nhẫn, Lăng Vi sao lại không thấy được.Thấy đối phương nắm ra giường tay đã tái nhợt không ra hình, gân xanh cũng nổi lên. Mũi Lăng Vi đau xót hận không thể tát miệng mình rộng ra. Nếu như không phải cô đẩy ngã Tả Tĩnh Nhan, đối phương cũng sẽ không bị thương, chịu thống khổ như vậy.

    "Lăng Vi..." trong lúc Lăng Vi tự trách đột nhiên Tả Tĩnh Nhan gọi tên cô. Theo âm thanh ngẩng đầu nhìn thấy Tả Tĩnh Nhan mặt đầy mồ hôi mỏng cười nhìn cô. Lăng Vi biết Tả Tĩnh Nhan làm vậy vì không muốn mình đau khổ. Nghĩ đến những việc mình đã làm với nàng, Lăng Vi cúi người nhẹ nhàng nằm lên người Tả Tĩnh Nhan, hôn lên mặt nàng.

    "Nhan Nhan thực sự xin lỗi, em sau này..."

    "Lăng Vi, em không cần cam đoan với chị cái gì, vì chị không tin những lời hứa hẹn thuận miệng này." Lăng Vi chưa nói xong liền lời Tả Tĩnh Nhan cắt đứt. Nghe đối phương nói lòng cô trầm xuống, rồi im lặng chờ nghe tiếp.

    "Mỗi người luôn có cam đoan với người yêu của mình, hay nói ra lời hứa gì đó. Hứa hẹn vốn mỹ hảo vì nó hư huyễn không thực tế. Chị không tin lời nói giả tạo này, chị chỉ quan tâm sự chân thực sau lời nói dối. Nhưng mà mặc dù chị không tin hứa hẹn này. Nhưng mỗi câu em nói chị, chị vẫn sẽ nhớ rõ."

    "Lăng Vi có thể ở cùng em chị thực sự rất vui. Chúng ta từng có mâu thuẫn cũng có tranh luận, mỗi lần phát sinh cũng không thoải mái, em luôn nghĩ cách xin lỗi chị để chị tha thứ cho em. Đã có lúc chị nghĩ tuổi tác chúng ta chênh lệch nhiều, lúc nào cũng lo lắng em có yêu chị không. Hiện tại chị không nghĩ việc này nữa cũng không sợ nữa."

    "Em nói yêu chị là điều chị chưa từng nghĩ. Chị hiểu cách làm của em, tính cách của em. Khiến em nói yêu là điều rất khó, em là con chim tự do, càng giống như gió vô câu vô thúc. Chị không muốn dùng thủ đoạn nào để trói buộc em, đồng thời chị cũng không muốn mất em. Lăng Vi chị không biết chúng ta yêu nhau sẽ đi đến bước đó. Nhưng mà chỉ cần lòng em còn có chị, thì đừng rời bỏ chị được không?"

    "Được, em sẽ không rời khỏi chị." vĩnh viễn sẽ không bao giờ. Lời Tả Tĩnh Nhan nói khiến Lăng Vi đau lòng, đồng thời có chút hổ thẹn không nói ra được. Cô biết vì tính cách của mình cùng trước kia khiến Tả Tĩnh Nhan từng trải có cảm giác không an toàn. Ít khi cô nói vĩnh viễn, vì cô cảm thấy vĩnh viễn so với cả đời là thời gian rất dài. Lúc này nhìn nữ nhân yêu cầu đừng rời bỏ nàng, một ý nghĩ từ đầu Lăng Vi thò ra, khiến cô không tự chủ bật cười.

    Tả Tĩnh Nhan e là chị đánh giá thấp mị lực của mình, lại đánh giá cao lòng tin. Dù em muốn chị nhiều hơn thì trái tim này vẫn nhỏ thôi. Nó đã từng trống không nhưng khi gặp chị, lại chứa đầy một người duy nhất, không chứa thêm được ai nữa. Em yêu chị, yêu chị thật nhiều, bảo vệ chị kéo dài vĩnh viễn.

    Hậu cung 3000 thì sao? ta chỉ cần một người là đủ rồi.

    "Cả ngày rồi chị không ăn gì đói chưa?" hai người dính một chỗ hồi lâu, thấy bụng mình trống rỗng Lăng Vi nhắc người hỏi Tả Tĩnh Nhan. Người kia nghĩ lại, cũng gật đầu. Kỳ thực Tả Tĩnh Nhan cũng không đói bụng, thân là người mẫu nàng sớm có thói quen nhịn đói. Chỉ là nàng thấy Lăng Vi đói bụng nên mới nói vậy.

    "Ừ, vậy em đi gọi đồ ăn, chân chị bị thương hôm nay đừng nấu cơm." Lăng Vi nói cầm di động đứng bên cửa sổ, nghe cô gọi đồ ăn còn đòi thuốc chữa sưng chân, Tả Tĩnh Nhan bật cười. Cái người này rõ ràng đôi khi bá đạo muốn chết, nhưng đại đa số thời gian lại như đứa bé tùy hứng. Nhà hàng cơm sao có thuốc chữa trật khớp chứ? cho dù khó cũng rất khó ăn a?!

    "Nhan Nhan, chờ chút thức ăn đến, chúng ta đi tắm trước được không?"

    "Ừ, được."

    "Chân chị không tiện, em giúp chị tắm a."

    "Cái này..."

    Nghe Lăng Vi yêu cầu Tả Tĩnh Nhan có chút do dự. Mặc dù hai người ở chung cũng lâu, nhưng chưa từng thân mật. Mỗi tối các nàng ôm nhau ngủ chỉ hôn nhau nhiệt liệt, khi muốn va chạm gợi hỏa thì Lăng Vi lại dừng lại. Có lúc Tả Tĩnh Nhan đều cảm giác được thân thể khó chịu nhưng cũng không dám nói chuyện đó.

    Hiện tại thấy Lăng Vi chủ động yêu cầu tắm cho mình, Tả Tĩnh Nhan ngượng ngùng đỏ mặt. Hai người bọn họ đến giờ cũng chưa hoàn toàn thẳng thắn cùng nhau 'cởi mở'. Để Lăng Vi tắm cho mình thật sự mắc cỡ. "Nhan Nhan chị yên tâm, em sẽ không làm gì chị, để em giúp chị được không?" thấy bộ dạng Tả Tĩnh Nhan do dự, Lăng Vi cho là nàng sợ mình làm chuyện xằng bậy liền vội vàng giải thích.

    "Ừa, vậy phiền em." Tả Tĩnh Nhan gật đầu với Lăng Vi, được sự đồng ý người kia cười đắc ý, bế Tả Tĩnh Nhan lên đi đến phòng tắm. Nước nóng ào ào xả xuống bồn tắm, nước dâng lên cao, Tả Tĩnh Nhan nhìn Lăng Vi đóng vòi nước, tim nàng cũng teo lại theo.

    Vì quanh năm cầm súng tay Lăng Vi cũng không mềm mại được. Cảm nhận bàn tay nóng rực của cô xoa lên vai nàng, Tả Tĩnh Nhan theo bản năng đưa tay ôm lấy hai vai. Thấy bộ dạng nàng xấu hổ Lăng Vi bất đắc dĩ lắc đầu, nắm tay rụt lại.

    "Nhan Nhan, chị đúng là hư quá nha, em chỉ giúp chị tắm thôi mà, đâu có ăn chị, làm gì mà chị lại bày ra cái bộ dạng cừu nhỏ bị sói đụng vậy? quên đi, chị hay ngại để em tự cởi trước cho chị xem vậy, được chưa?" Lăng Vi nói, cười không rõ ý. Lập tức Tả Tĩnh Nhan thấy cô tháo nút áo sơ mi của mình.

    Khi Lăng vi đem áo sơ mi trắng cùng váy đen ném xuống đất Tả Tĩnh Nhan lăng lăng nhìn Lăng Vi chỉ mặc bộ đồ lót đi đến chỗ mình. Sau một khắc cằm nàng liền bị người kia nâng lên.

    "Nhan Nhan, em.... gợi cảm không?"

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ah ha ha ha, hoan nghênh mọi người đến với chuyên mục nói nhiều của Hiểu Bạo, Bạo tỷ tỷ là hiệu trưởng nhà trẻ bỉ ổi, xem văn không nhắn lại, tiểu bằng hữu nhà người sẽ bị Bạo tỷ tỷ bát đến nhà trẻ bỉ ổi bị Lăng lão bản thô bỉ tươi mát nội hàm, chuyên mục tiểu kịch trường dòng chữ xanh nhỏ!

    Nói đến Lăng lão bản ở tiểu kịch trường bán bỉ ổi, ở chính văn bán manh kết quả đột nhiên là một dụ thụ. Ai nha nha nha, Lăng lão bản a Lăng lão bản, ngươi sao có thể để Tả tỷ tỷ thuần lương khóc sưng mắt chứ? tuy nàng rất ôn nhu nhưng mà ngươi bỉ ổi như vậy, Tả tỷ tỷ nội giận đem ngươi đẩy ngã ah. Không biết mọi người có thú tính giống Hiểu Bạo không? không hiểu sao tui thấy Lăng lão bản bị Tả tỷ tỷ đè trên giường cảnh tượng này đúng là phi thường manh nha? không được, đơn giản quá thú tính rồi. Được rồi hành văn đến đây mọi người cũng biết lần đầu tiên của Tả Lăng sắp tới. Lăng lão bản ngươi muốn dẫn hạnh phúc cho Tả tỷ tỷ chúng ta ah, dù sao Tả tỷ tỷ người ta còn chưa biết lên đỉnh là gì đâu.

    Mặt khác có nhiều bạn nhắn lại nói Tiểu Lam Lam thật ra đi đâu rồi? ta muốn xem CP chính a. Khụ khụ xin mọi người đợi một chút, đừng sốt rượt Tiểu Lam Lam đi đâu Hiểu Bạo sẽ không giải thích bất quá mọi người có thể đoán ah. Sau đây là vài gợi ý mọi người có thể xem đương nhiên không đảm bảo sẽ có người đoán đúng ah.

    1. Tiểu Lam Lam bị Phong Phong đi ngang qua nhặt được, sau đó hai người tương thân tương ái, cùng nhau nghiên cứu bánh ngọt, thành nhóm hai người ngốc ngốc ham ăn.

    2. Tiểu Lam Lam được Nhiễm tỷ tỷ phái người đi cứu, Cát Cát thành lão bà A Hắc.

    3. Tiểu Hoàng dũng mãnh biến thân thành người, cứu Lam Lam cùng Cát Cát.

    4. Ngoại công bùng nổ âm mưu, đem Lam Lam đánh cho ngốc bán đi Châu Phi.

    5. Chiến tỷ tỷ cứu Lam Lam, thông báo tình cảm, hai người trở về như cũ, Ngôn Ngôn thành pháo hôi.

    6. Nếu ta không chiếm được người của ngươi, ta phải có được nữ nhân của ngươi, cho nên Lam Lam bị Lăng Long mang đi.

    7. Lam Lam không có chuyện gì, về nhà đi du lịch nước ngoài,

    Phốc, bên trên là vài gợi ý xin mọi người cứ suy đoán, bổ sung đi ah. Tui cảm thấy vài chỗ cũng có ý hay, có thể viết thành tiểu kịch trường bỉ ổi...

    Không nói nhiều nữa, chúng ta bắt đầu tiểu kịch trường nhà trẻ bỉ ổi \(^o^)/~! nhân vật chính hôm nay là Tiểu A Lê và Nhiễm tỷ tỷ ah.

    Lê tỷ tỷ: Nhiễm Nhiễm, ngươi đang làm gì vậy? (Lê tỷ tỷ nhìn Nhiễm Nhiễm ngồi trên cỏ nghịch súng hỏi.)

    Nhiễm tỷ tỷ: đừng phá, ta đang giao lưu với Hắc Phong.

    Lê tỷ tỷ: Ngô, Nhiễm tỷ tỷ thật xấu, có ta ở đây ngươi sao còn giao lưu với Hắc Phong kia.

    Nhiễm tỷ tỷ: vì nó giúp ta được tất cả, ngươi có thể không?

    Lê tỷ tỷ: có thể, chỉ cần Nhiễm Nhiễm muốn, ta đều giúp Nhiễm Nhiễm.

    Nhiễm tỷ tỷ: tốt, ta muốn Phong.

    Lê tỷ tỷ: Không được!

    Lê tỷ tỷ: Nhiễm Nhiễm, tên ngốc kia có gì tốt, mỗi ngày chỉ biết ăn đồ ăn, nàng đã là của người khác, không cho người thích nàng.

    Nhiễm tỷ tỷ: ngươi sai rồi, ta tìm nàng chỉ muốn để nàng cầm giúp ta cái này thôi. (Nhiễm tỷ tỷ nói móc ra một quả táo từ trong túi.)

    Lê tỷ tỷ: ngô, Nhiễm Nhiễm, ngươi muốn nàng cầm táo giúp ngươi làm gì?

    Nhiễm tỷ tỷ: ta muốn luyện súng, cần có người cầm táo.

    Lê tỷ tỷ: ... để ta cầm cho. (Lê tỷ tỷ nói, run rẩy cầm quả táo để trên đầu.)

    Nhiễm tỷ tỷ: ngươi thật sự muốn? (nhìn Tiểu A Lê sợ sắp khóc, Nhiễm tỷ tỷ biểu thị nghi hoặc.)

    Lê tỷ tỷ: Ừ, ta... ta cầm đây.

    Nhiễm tỷ tỷ: được rồi.

    Nhiễm tỷ tỷ đi ra xa lấy Hắc Phóng nhắm Tiểu A Lê, thấy Tiểu A Lê nhắm chặt mắt đứng đó nghe Nhiễm tỷ tỷ cạch cạch mở chốt hỏa của súng, Tiểu A Lê sợ khóc oa oa thật lớn, quả táo bị nàng ném ra xa, bị A Hắc trong công viên cướp mất.

    Nhiễm tỷ tỷ: ... (tức giận nhìn Lê tỷ tỷ.)

    Tiểu A Lê: ngô, Nhiễm Nhiễm, ta sợ.

    Nhiễm tỷ tỷ: làm sao đây? táo của ta bị chó cướp rồi

    Lê tỷ tỷ:... ta đền cho ngươi.

    Nhiễm tỷ tỷ: ngươi lấy gì đền cho ta!

    Lê tỷ tỷ: ta... ta... (Lê tỷ tỷ nói, mắc cỡ cởi quần lót ra, là một cái quần nhỏ trắng có in hình quả táo.)

    Nhiễm tỷ tỷ: ngươi làm gì vậy? (Nhiễm tỷ tỷ nghiêm túc.)

    Lê tỷ tỷ: ta... ta không có quả táo giống Nhiễm Nhiễm, ta đền người một cái nha. (Lê tỷ tỷ nói, đêm quần nhỏ giơ lên đầu.)

    Nhiễm tỷ tỷ:...

    Lúc này Lăng lão bản đứng cách đó không xa nhìn thấy chạy đi tìm Tả tỷ tỷ.

    Lăng lão bản: Tả lão sư, Tả lão sư, Nhiễm Nhiễm cởi quần nhỏ của Tiểu A Lê, chúng ta nhanh đi cản nàng, nếu không chút nữa Tiểu A Lê sẽ thất thân.

    Hiểu Bạo: ha ha, thông báo thông báo, tiểu kịch trường nhà trẻ bỉ ổi cuối cùng kết thúc rồi. Ở đây là hiệu trưởng Hiểu Bạo cho các bạn học nhỏ tốt nghiệp nhà trẻ bỉ ổi vỗ tay, các ngươi đều là những đứa bé thuần khiết nhất, nhất là Lăng lão bản!





    An Cella Tài sản


  4. #114
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    630
    Ngân lượng
    52,450
    Thanked: 4184


    Chương 112

    Mời Đọc (Click Here) :

    Gợi cảm? từ này thoáng qua một cái trong đầu Tả Tĩnh Nhan, nháy mắt khiến nàng thất thần.

    Rồi trong đầu nàng liền hiện lên những hình ảnh liên quan đến hai chữ gợi cảm, bắt đầu từ hình ảnh xích lõa của nữ nhân một vòng rồi mới quay về lý giải cho từ này. Gợi cảm là chỉ vóc dáng con người, từ ăn mặc cho đến động tác khiến người nhìn dễ sinh tính cảm giác xung động, đó gọi là gợi cảm.

    Lúc mới gặp ấn tượng của Tả Tĩnh Nhan dành cho Lăng Vi là chán ghét, bá đạo cố tình gây sự. Dù sau này hảo cảm đối với nhau đã nhiều, nhưng Lăng Vi vẫn khiến nàng có cảm giác là người thích lo cho người khác, nói năng chua ngoa nhưng tâm đậu hũ, đối với với bạn bè moi tim moi phổi. Từ gợi cảm này nàng không biết có nên dùng trên người Lăng Vi, nhưng khi đối phương cùng mình ở chung cũng thường khiến nàng có cảm giác cô là một người soái khí khiến nàng rất an tâm, thế nên khiến Tả Tĩnh Nhan quên đi mặt khác của Lăng Vi.

    Đúng vậy Lăng Vi trước mắt khiêu gợi, vì muốn phối cùng mình vài ngày trước nàng còn cố ý nhuộm mái tóc dài màu đen thành màu nâu, khiến khuôn mặt trắng mềm sau mái tóc kia càng thêm nõn nà. Lúc này người kia đang cười híp mắt nhìn mình, mắt phượng hẹp dài nheo lại khiến người ta cảm thấy thiếu đi sắc bén lại sinh ra đẹp đẽ.

    Lăng Vi thích mặc nội y khiêu gợi đây là điều cơ bản đầu tiên mà nàng biết đến cô, tất nhiên Tả Tĩnh Nhan cũng không ngoại lệ. Hôm nay Lăng Vi vẫn như cũ chọn loại nội y mà nàng thích mặc nhất màu đen, phần vải nội y được may một cách khéo léo bao bọc lấy sự mềm mại đẫy đà, quanh nó là viền hoa sự thiết kế này khiến cho đỉnh hồng bên trong như ẩn như hiện trước mặt mình.

    So với nội y bình thường, nội y của Lăng Vi cũng không có dùng loại đai bình hành thông thường mà dùng nhiều mảnh nhỏ đan lại mà thành. Chúng nó rối bù đằng sau lưng trắng nõn của Lăng Vi, nhìn qua như một cái mạng nhện, bao bọc mảnh đất trắng nõn.

    Ánh mắt nhìn xuống là cái bụng bằng phẳng cùng đôi chân thon. Vì quanh năm tập thể dục, khi nhỏ tập võ thịt trên người Lăng Vi co dãn đầy đủ, cũng không quá khoa trương nhưng cơ bụng cô đường nét vô cùng hoàn mỹ. Chỉ liếc mắt nhìn cũng khiến người ta không dời được ánh mắt.

    "Chậc chậc, Nhan Nhan bị cơ thể em mê hoặc rồi sao? kỳ thực, chị không nên nhìn thôi đâu, nếu muốn tự tay sờ thì em cũng không ngại." có lẽ nhận thấy ánh mắt Tả Tĩnh Nhan chăm chú nhìn, Lăng Vi đầy tự tin nói. Cô biết mỗi nữ nhân từng lên giường cùng cô, không ai là không thích cơ thể cô. Bất quá cho đến giờ cô cũng chưa từng cho ai đụng đến người mình. Thế nhưng nếu người đó đổi thành Tả Tĩnh Nhan thì cô lại thích trình diễn bản thân miễn phí lần đầu cho nàng xem.

    "Chị... chúng ta tắm a." cuối cùng Tả Tĩnh Nhan vẫn làm đà điểu. Nhìn nàng không biết làm sao cúi đầu hết nhìn đông rồi nhìn tây, Lăng Vi cười tay nắm khóa quần nàng. "Được rồi nếu em đã cởi hết rồi thì Nhan Nhan cũng nên cởi hết chứ. Nếu không thì em thấy không công bằng nha."

    Chuyện Lăng Vi hiểu nhất ngoại trừ mắng người, đánh người bên ngoài, chính là cởi đồ nữ nhân. Khi Tả Tĩnh Nhan còn chưa hoàn hồn Lăng Vi đã cởi xong áo ngủ của nàng, kéo lớp vải mỏng kia xuống tới hông nàng. Khiến cơ thể chỉ còn bộ đồ lót đập vào mắt thứ Lăng Vi chú ý đến trước tiên không phải là bộ ngực của Tả Tĩnh Nhan mà vết sẹo trên xương xanh quai kia.

    Bởi vì số tuổi nó không hề nhỏ, nó đã biến dị đến hết mức, xuất hiện trên làn da trắng nõn của Tả Tĩnh Nhan vẫn còn rõ ràng. Nó nằm đó không cố kỵ luôn nhắc nhở Lăng Vi, chỉ cần vết sẹo này sâu hơn chút nữa thì nữ nhân này sẽ biến mất, chính mình cũng sẽ không gặp được nàng.

    Mỗi khi thấy vết sẹo này Lăng Vi đều đau lòng không biết nên làm gì. Tả Tĩnh Nhan gầy như vậy, cả người không chút thịt dư, vài nhỏ hẹp chỉ bằng nửa chiều rộng cánh tay mình, phảng phất dùng sức sờ sẽ vỡ nát. Cô thật không tưởng tượng được, nữ nhân này bị trọng thương như vậy chịu bao nhiêu thống khổ mới khôi phục lại được.

    "Lăng Vi, không sao." thấy ánh mắt Lăng Vi đau lòng Tả Tĩnh Nhan tự ôm đầu cô. Hai người một người ngồi trên ghế phòng tắm, một người quỳ trên mặt đất. Các nàng ôm nhau, cảm nhận nhiệt độ cơ thể đối phương mùi vị. Phảng phất có vậy mới khiến các nàng an tâm.

    "Nhan Nhan, chúng ta xóa vết sẹo này được không? mỗi lần nhìn thấy đều thật khó chịu." Lăng Vi nói dùng ngón tay vuốt ve cái dấu vết màu hồng kia. Đột nhiên cô như nghĩ đến gì đó thè lưỡi liếm xương xanh quai cùng vết sẹo, cảm thấy người trong lòng thân thể căng thẳng, cô câu lên một nụ cười chơi đùa.

    "Hình như.... không đi hết, nó sâu quá, không để lại dấu.... là.... là không thể nào. Lăng Vi... em..." nếu nói vừa chạm đến là cử chỉ vô tình, hiện tại liếm lộng thế này là cố ý. Cảm thấy cái lưỡi trơn trượt nóng rực của Lăng Vi không dừng ngay vết thương của mình mà dao động xung quanh, cảm giác như da thịt bị tô trét truyền khắp người, đồng thời còn kèm theo từng đợt cảm giác thỏa mãn mãnh liệt.

    Nàng vốn tưởng rằng nhìn qua nhiều thân thể nữ nhân hoàn mỹ rồi thì Lăng Vị sẽ ghét bỏ chính mình không trọn vẹn, lại không nghĩ rằng cô thương tiếc mà hôn vết sẹo đó. Tâm lý cùng thân thể bị song kích khiến Tả Tĩnh Nhan mềm nhũn, từng cổ dịch thể nóng rực theo bụng dưới chảy xuống, khiến nơi giữa hai chân nàng nổi lên ẩm ướt.

    "Nhan Nhan cởi hết a, chúng ta đi tắm." đột nhiên lúc này Lăng Vi dừng lại, nhìn cô rời khỏi ánh mắt Tả Tĩnh Nhan có chút mất mát. Nàng không hiểu vì sao lúc này Lăng Vi lại dừng lại, cô không muốn mình hay còn có nguyên nhân khác? những điều này Tả Tĩnh Nhan sẽ không hỏi, chỉ có thể tự xoắn não. Lúc này thấy nàng thất lạc, cũng không tránh được ánh mắt Lăng Vi.

    "Ừ, được rồi." Tả Tĩnh Nhan nói tự tay cởi đi cái váy đã bị Lăng Vi cởi xuống một nửa. Nàng là người bảo thủ, chọn nội y kiểu dáng cũng rất bình thường. Ngưng mắt nhìn nội y màu trắng Lăng Vi khắc chế xung động trong cơ thể mình. Hiện tại cô rất muốn đem nữ nhân này áp dưới người, ăn sạch sẽ.

    "Lăng Vi, em...." phát giác Lăng Vi vẫn nhìn mình chằm chằm, Tả Tĩnh Nhan dừng lại động tác cởi đồ lót, ngại ngùng gọi cô.

    "Hả? sao vậy? Nhan Nhan muốn em cởi giúp sao?"

    "Không phải, không phải."

    Bị Lăng Vi hỏi như vậy Tả Tĩnh Nhanh sợ đến không dám nói gì. Nàng hốt hoảng cởi nút bra nhưng mà thường ngày làm rất dễ, nhưng hôm nay lại tháo không được. Nhìn thấy ánh mắt Lăng Vi chế nhạo, Tả Tĩnh Nhan gấp đến đầu ra mồ hôi.

    "Được rồi, Nhan Nhan ngốc, nào để em giúp chị." không muốn đùa Tả Tĩnh Nhan, Lăng Vi nói, đi vòng qua phía sau Tả Tĩnh Nhan, cởi xuống bra mãi mà nàng cởi không được. Bra trên người được cởi xuống, Tả Tĩnh Nhan ngại ngùng đem hai tay che trước ngực, lại không biết làm như vậy sẽ khiến người ta càng muốn khi dễ nàng.

    "Nhan Nhan, chị được rồi ah, còn như, em thực sự không còn nhẫn nại mà làm gì chị ở đây đâu." lúc này Lăng Vi lại lên tiếng, âm thanh trở nên khàn khàn dị thường. Nhìn cô vòng trở lại trước người mình, hai tay ôm hông mình. Tả Tĩnh Nhan biết cô muốn làm gì, muốn mở miệng ngăn lại, thì vẫn chậm một bước.

    Dưới thân lạnh lẽo thấy Lăng Vi cầm quần lót của mình cười đến tươi rói, Tả Tĩnh Nhan dúi đầu vào cánh tay, tựa như ốc sên rúc đầu trong vỏ, không dám thò ra. "Quần nhỏ của Nhan Nhan ướt, có phải là thích em làm như khi nãy với chị? không sao, chút nữa em sẽ để chị tốt hơn."

    Lăng Vi nói đem Tả Tĩnh Nhan thả vào bồn tắm. Thấy đối phương như con thỏ nhỏ hoảng sợ không dám nhìn mình, Lăng Vi bật cười trong lòng. Nữ nhân này vốn lớn hơn mình, bình thường bộ dạng luôn thành thục. Nhưng đến lúc này chung quy lại xấu hổ như tiểu cô nương. Thực sự rất khả ái.

    "Nào, Nhan Nhan để em tắm cho chị." nghe Lăng Vi nói, Tả Tĩnh Nhan lén hé mấy ngón tay che mắt, lại không ngờ nhìn thấy một màn phun máu như vậy. Chỉ thấy Lăng Vi hào phóng cởi bỏ nội khố còn sót lại trên người cô, nhấc chân đi vào bồn tắm. Theo động tác của nàng Tả Tĩnh Nhan nhìn thấy được giải đất rõ ràng giữa hai chân cô. Mặc dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng vẫn khiến Tả Tĩnh Nhan đỏ cả người, như con tôm lớn bị luộc chín.

    "Không ngờ Nhan Nhan là tên tiểu sắc lang, chị muốn xem em thì cứ nói em biết đi. Dạng hai chân cho chị nhìn, cũng không phải là không được. Bất quá... so với để chị nhìn em, ngược lại càng muốn xem Nhan Nhan nha." lấy hai bàn che mặt đi, nhìn chính mình ngồi trên người Lăng Vi, Tả Tĩnh Nhan có chút ngốc. Nữ nhân luôn tự tin, dù hay nói mấy lời mắc cỡ, nhưng lại bá đạo không chịu gò bó. Hết lần này tới lần khác, cũng lại chính là Lăng Vi khiến mình không thể ghét nổi.

    "Tắm nhanh a, chờ thêm nữa nước sẽ lạnh." Tả Tĩnh Nhan ra vẻ bộ dạng chị lớn, lại không biết nàng lúc này trong mắt Lăng Vi chính là một tiểu bạch thỏ đang chờ mình hưởng dụng. Lấy tinh dầu để bên cạnh bồn tắm đổ vào trong, Lăng Vi dùng tay đè vai Tả Tĩnh Nhan xuống, để nàng tựa vào bồn tắm.

    "Tối nay, để em hầu hạ Nhan Nhan, chị chỉ cần nghỉ ngơi là được."

    "Ừ." nếu Lăng Vi nói vậy, Tả Tĩnh Nhan cũng không lộn xộn an ổn tựa vào bồn tắm, hưởng thụ đối phương mát xa. Hai chân mệt mỏi được kéo duỗi, thân thể triệt để trầm tĩnh lại. Tả Tĩnh Nhan cảm giác mình như cá nằm trong nước, mỗi tấc da cùng lỗi chân lông đều phá lệ thoải mái.

    "Nhan Nhan, chị có biết lúc này chị có bao nhiêu mê người? chỉ nhìn chị như vậy, em thật muốn đem chị nuốt hết vào bụng. Em biết, trước kia em sinh hoạt rất loạn, rất tệ. Sau khi sống cùng chị, em luôn tự nhủ với chính mình, không nên chạm chị quá nhanh, để tránh cho chị bị sợ hãi, để chị thấy được em ở cùng chị không phải vì muốn có được thân thể của chị."

    "Có lẽ chị cũng phát hiện ra khi em khắc chế không nổi hôn chị, chạm vào chị, nhưng lúc quan trọng lại quay đầu dừng lại. Kỳ thực không phải là em không muốn chị, ngược lại em muốn chị đến phát điên. Mỗi lần thân mật cùng chị, em đều muốn áp chị dưới người, để chị từng lần một nở rộ trong tay em. Nhưng em biết, em không nên làm như vậy."

    "Tả Tĩnh Nhan em yêu chị, tình cảm em đối với chị cùng nữ nhân trước kia rất khác nhau. Với em mà nói các nàng chỉ là công cụ dục vọng, còn chị mới là người em yêu thật lòng. Em không thể hời hợt muốn chị như vậy, càng hy vọng lần đầu tiên của chúng ta sẽ tốt đẹp. Em mong chị có thể vui sướng, cam tâm tình nguyện đem mình giao cho em."

    Lời nói Lăng Vi mềm mại ôn chậm, từ từ bay vào tai mình khiến Tả Tĩnh Nhan thấy uất ức dị thường. Thì ra đây là nguyên nhân Lăng Vi không dám đụng vào nàng. Cô không ghét bỏ mình, cũng không phải không thích thân thể nàng, chỉ vì quá yêu nên mới quý trọng. Nghĩ vậy Tả Tĩnh Nhan mở hai mắt, chống người ôm lấy Lăng Vi.

    "Lăng Vi, chị nguyện ý."

    Lăng Vi cám ơn em đối với chị như vậy. Em vốn là một người tùy ý, lại vì chị nhẫn nại đến như vậy. Chị yêu em, nên nguyện đem thân giao cho em, chỉ cần là em, bất luận muốn cái gì chị đều nguyện ý.

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Oa cắn cắn cắn, hoan nghênh mọi người đến chuyên mục nhiều chuyện của Hiểu Bạo, xem văn không nhắn lại, nửa đêm bị vịt sao su cùng Cát Cát đến trộm bra cùng nội y, Bạo tỷ tỷ công âm, nhược thụ cái gì toàn bộ biến thành thanh tân nội hàm, chuyên mục tiểu kịch trường dòng chữ xanh nhỏ!

    Như vậy sau khúc dạo đầu CP phụ sắp đi tới chuyện chính. Xem bình luận thấy mọi người nói muốn xem H kịch liệt hôm nay, khụ khụ kỳ thực mọi người rất muốn kịch liệt a? Hiểu Bạo muốn nói là H gì đó không thể viết xong trong 1 ngày, tuy tui viết H nhanh nhưng cũng phải dành thời gian kiểm tra nữa. Cho nên nói đến H lần này của CP không thể thiếu được a, không những vậy vẫn còn trong đầu rất nhiều, H từng chương cũng rất mãnh liệt, cho nên mọi người chuẩn bị khăn đi nha, có lúc dùng đến chỗ nào đó, khụ khụ cũng không biết nha.

    Mặt khác mọi người hay nói Lăng lão bản không yêu Tả tỷ tỷ, tui muốn mọi người xem chương này rồi sẽ không thấy như vậy nữa a?! Lăng lão bản từng là người tính toán nhưng mà nàng vì muốn để Tả tỷ tỷ yên tâm dù chịu đựng cũng không để cho nàng biết được, như vậy Lăng lão bản đã triệt để thành tù binh của Tả tỷ tỷ ah. Dù cho Lăng lão bản bỉ ổi nhưng vẫn rất thâm tình đó nha, tui cảm thấy Lăng lão bản bị áp đến nổi không lên giường được như vậy mới manh. Có chút thích bra cùng vớ cao màu đen, muốn đè ah ah ah!

    Không nói nhiều nữa bắt đầu tiểu kịch trường manh manh hôm nay của chúng ta. Vốn dĩ hôm nay tính không biết tiểu kịch trường, muốn dừng một hôm, nhưng thấy có bạn nhắn lại, đột nhiên có sáng kiến. Nếu mọi người muốn biết chỗ Lam Lam đến, vậy thì.... viết mấy cái tiểu kịch trường Lam Lam a, trước tiên là viết cái được bình chọn hàng đầu nhé, Tiểu Lam Lam bị Phong Phong đem đi.

    Lam Lam: Ngô, đây là đâu? (Lam Lam chống người đầy thương dậy, lập tức một cái bóng đen vọt vào, nhảy tót lên cửa sổ.)

    Phong Phong: mỹ nữ ngươi còn đang bị thương, đừng di chuyển ah.

    Lam Lam: ngươi là ai? (Lam Lam vẻ mặt cảnh giác nhìn Phong Phong.)

    Phong Phong: Ah... ta là ai.... ta là người nhặt ngươi về a.

    Lam Lam: Ta hỏi ngươi tên gì! (Lam Lam nhìn Phong Phong giả ngu, chán nản.)

    Phong Phong: ngô, nhưng mà ta không muốn nói cho ngươi biết ai nha, nếu không.... ngươi đoán đi.

    Lam Lam: ngươi bị thần kinh ah?! (Lam Lam giận)

    Phong Phong: ngô, sao ngươi mắng ta hoài, người ta ý tốt đem ngươi về, cho ngươi giường lớn êm ngủ, ngươi cư nhiên mắng người ta bệnh thần kinh, ngươi mới bệnh thần kinh, cả nhà ngươi đều bệnh thần kinh!

    Lam Lam: được rồi, đừng ồn.

    Phong Phong: cho ta kẹo. (Phong Phong ủy khuất nói, trừng mắt đôi mắt đen.)

    Lam Lam: ta không có kẹo.

    Phong Phong: ngươi nói láo, lúc ta nhặt ngươi về, mò thấy trong túi ngươi có kẹo.

    Lam Lam: ngươi dám lục đồ của ta? (Lam Lam tức giận)

    Phong Phong: ai nha~ là do ngươi làm rơi, ngoan, không được tạc mao. (Phong Phong sờ đầu Lam Lam.)

    Lam Lam: mèo ta đâu?

    Phong Phong: mèo? mèo!

    Lam Lam: ... ta nói, mèo ta đâu?

    Phong Phong: mèo nhỏ đi ăn bánh kem rồi. (Phong Phong nằm trong lòng Lam Lam.) mỹ nữ ngực ngươi thật lớn ah, nằm thật thoải mái.

    Lam Lam: ê, ngươi tránh ra!

    Phong Phong: ngô, cho ta cọ một chút, ta cho ngươi bánh kem ăn.

    Lam Lam: ngươi tránh ra! (Lam Lam đẩy Phong Phong)

    Nhuế Nhuế: các ngươi.... đang làm gì đó?

    Phong Phong: Nhuế Nhuế, ngươi đến rồi, mỹ nữ này vừa thấy người ta thì đã ôm người ta rồi, háo sắc!

    Lam Lam: (#‵′) 凸






    An Cella Tài sản


  5. #115
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    630
    Ngân lượng
    52,450
    Thanked: 4184


    Chương 113 [H nhẹ]

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    An Cella Tài sản


  6. #116
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Vũng Tàu City Beach
    Bài viết
    630
    Ngân lượng
    52,450
    Thanked: 4184


    Chương 114 [H]

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 25 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    An Cella Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •