+ Trả lời chủ đề
Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456
Kết quả 51 đến 57 của 57
  1. #51
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    153
    Ngân lượng
    7,263
    Thanked: 2230
    Đệ Chương 50 - Vào Tắm Một Mình Cũng Có Thể Gặp Sự Cố






    Quyển thứ tư Tiểu Tiểu Ma Sát Đại Đại Ái


    Đệ Chương 50 - Vào Tắm Một Mình Cũng Có Thể Gặp Sự Cố


    Ta tới gần chút, Tang tiểu thư liền kịp phản ứng. Tránh thoát ta ôm ấp, có chút ngượng ngùng quay mặt đi.



    Ta cười cười, nghĩ tới đây cái “cưới vào” so với “gả vào” còn thẹn thùng thì có chút dở khóc dở cười. Thật giống như “tướng công” so với “vợ” ở thẳng thắn thành khẩn gặp lại còn thẹn thùng.



    Nghĩ như vậy, ta đây thì gả vào chính là gọi thê tử, vậy ta còn không phải gọi nàng tướng công rồi hả?!



    Được rồi, nhìn thấy Tang tiểu thư dáng vẻ ngượng ngùng này, núi lửa nhỏ trong nội tâm liền bạo phát. Không trêu ghẹo, vậy ta còn xứng đáng với “gả vào” sao?



    Có câu nói, những đặc vụ chúng ta chính là nghe theo hiểu rõ. Theo mệnh lệnh làm việc, nếu Tang lão gia nể tình ta chăm sóc con gái nhà hắn như vậy. Vậy ta vẫn phải dựa vào chuyện xử theo phát luật mới có hiệu quả nha.



    “Tướng công ~ Vì sao ngươi tránh né ta chứ ~” Quả nhiên là đặc vụ đặc cấp, thực sự là mười ngàn con ngựa cũng kinh động ỏn ẻn kêu.



    “Hả ~ Không có. Ngươi không cảm thấy cha hắn thê thê pháp như vậy rất không thích hợp sao?” Tang tiểu thư lý trí nói, đáng tiếc mặt nàng đỏ hồng đã bán đứng nàng.



    “Không có, ta cảm thấy rất tốt.” Chuyện dựa theo phát luật, là bản mệnh đặc vụ.



    “Không phải,ngươi không cảm thấy có chút quái quái sao?” Tang tiểu thư vẫn chưa từ bỏ ý định.



    “Tướng công ~ Ngươi đây là đang ghét bỏ ta không tốt sao? Hửm ~” Nhún nhảy dưới vóc người khiêu gợi của mình, tỷ tỷ ta đối với vóc người của mình vẫn rất có tự tin, nếu như tiểu ny tử * ngươi đều giữ chẳng qua, vậy ta đặc vụ đặc cấp này chính là bạch hỗn!



    *Tiểu ny tử: em gái nhỏ, cô gái nhỏ.



    “Không phải. Ôi! Nâm* có thể bình thường chút hay không.” Tang tiểu thư rốt cuộc nhìn không được. Nhìn Thương Lạc Dục thần tình phủ mị, tuy có động lòng, nhưng chẳng biết vì sao, giọng nói ỏng ẻo này đem bản thân kinh tỉnh táo lại.


    *Nâm: ngài, ông (thường dùng để chỉ xưng hô kính trọng)




    “Tướng công đây cho là ta không bình thường sao? Thực sự là quá thương tâm ta.” Gio7 tay xoa mặt, một bộ dạng thương tâm gần chết đáng thương.



    Tang Lạc Vũ giơ tay đỡ trán, thực sự là hối hận không thôi, lúc trước sao đối với thần hóa này nhất kiến chung tình chứ!



    Ta nhìn Tang tiểu thư vẻ bất đắc dĩ, trong lòng cười đến đắc ý ghê lắm. Liền gọi Tang lão gia muốn làm cái thê thê pháp đè lên nàng thế nào, vậy ta liền dựa theo tinh tế làm!



    Tang tiểu thư thả tay xuống, đi nhanh tới, một đôi tay liền ngay ngắn ở bả vai của ta, cùng nhau đối diện.



    Ta không biết Tang tiểu thư muốn làm gì, không thể làm gì khác hơn là giả ngu bán manh, ngơ ngác nhìn nàng.



    “Thật giống như ta lớn hơn ngươi chút đi, tướng công ~” Tang tiểu thư ngạo nghệ ưỡn ưỡn tuyết phong ngạo nhân trước người, tà tà nở nụ cười.



    “…..” Tiểu ny tử* này, lại so với vóc người! Người ta cũng không nhỏ có được hay không, người ta là B đáng yêu! Ngươi chẳng qua chỉ là C! Chỉ là lớn một chút mà thôi! Một chút mà thôi (so cup với nhau đồ =]])


    *Tiểu ny tử: em gái nhỏ, cô gái nhỏ.



    Ta cảm giác mình sắp ép điên, bất quá lự liền nói ra một câu: “Ngực lớn lại không có đầu óc.”



    Chờ khi ta ý thức được ý tứ của những của những lời này, đã chậm. Nương tử đại nhân của nhà chúng ta trên mặt đã đen trầm xuống, khóe miệng lại mang theo ý cười.



    Trời ạ! Đây là tiểu ny tử xấu bụng!



    Câu nói này vỡ nhiên tự đầy óc nhảy ra, ta mới hiểu ra lại qua. Tại sao mình đã quên Tang tiểu thư là một ny tử xấu bụng!



    Ta có chút cười nịnh nói: “Ha ha, vừa nãy không phải nới ngươi.”



    “À ~ ý của tướng công, ngươi nói ngươi sao?” Tang tiểu thư tà tà nở nụ cười, một cách tự nhiên đem thân thể ép về đằng trước, dựa trên người ta. Cũng không biết nàng không phải cố ý, hai đoàn trước người cứ như vậy ưỡn lên đẩy ta.Lại còn vòng vèo nhu động, kích cho bụng dưới ta bay lên một đám lửa không tên.



    “Không, nào có. Ta so với ngươi tiểu…” Cong! Thật cong! Đường đường là đặc vụ đặc cấp hiện đại, lại cứ như vậy ngoan ngoãn té ngã ở trên người một nữ tử cổ đại, thực sự là! Thực sự là… Không đem ngươi làm cho muốn, hỏa khó đốt, ta đồng ý ngã xuống!
    \


    “A ~ Ha ha, là như thế này à ~” Tang tiểu thư dừng lại động tác, cười nói: “Đã như vậy, “gả vào”, còn không mau mau đỡ “cưới vào” đến thùng tắm sau tấm bình phong đi ~”




    “Cặn bã ~” Hừ! Ta đường đường là đặc vụ đặc cấp, co được dãn được!



    T giơ tay, trực tiếp vén lưng áo Tang tiểu thư lên. Hơi hướng phía sau dùng sức, liền đem Tang tiểu thư ôm công chúa lên.



    Tang tiểu thư cũng không kinh ngạc, nàng thật giống như đã sớm ngờ tới ta như vậy. Nhu đề còn ôn nhu ngẩng đầu lên trên, ôm tại cổ ta, khẽ cười.



    Lướt qua bức bình phong, chỉ thấy trên đất được một miếng hồng thảm. Không chút nghĩ ngợi liền đem Tang tiểu thư thả xuống, để cho nàng đứng ở chỗ ấy.



    “Gả vào”, cởi áo cho “cưới vào”.” Tang tiểu thư duỗi hai tay ra, hiển nhiên giống như hưởng thụ nhắm chặt mắt lại.



    Ta cười cười, đùa lửa ta… nhất hội rồi! Hì hì, nhớ năm đó, người ta đều đem băng sơn mặt đều trêu đỏ! Chỉ là một tiểu băng sơn 22, còn khó hơn được nàng sao?!



    Ta gần người đến gần nàng rồi, hơi cúi đầu, ngiêng mặt sang bên, đem hô hấp ấm áp phun ở trên mặt của nàng, theo động tác của ta, từ từ dịu dàng vành tai tinh xảo của Tang tiểu thư.



    Tang Lạc Vũ vẫn cảm thụ lấy đích tình của Thương Lạc Dục, ngay cả tà mị trong mắt phía trước nàng cũng không buông tha. Nàng đương nhiên biết trong lòng nàng muốn cái gì, nếu nàng muốn cùng đấu với nàng, vậy thì hảo hảo cùng cái bé nhỏ hai tuổi bé con tự phụ chơi một chút. Không phải vậy, nàng còn tưởng nàng thật là một thiên tài rồi. Bản thân từ nhỏ ở trên thương trường lăn lộn, không phải là bạch hỗn nhé.



    Ta nhìn Tang tiểu thư một chút, cư nhiên một chút phản ứng cũng không có?! Đây thực sự là quá đả kích người!



    Không có chuyện gì, ta coi như nàng lợi hại. Cũng không có thể nói mình sống lại thành số không rồi. Như vậy quá đả kích đặc vụ rồi! Ta ở trong lòng yên lặng đọc xuống.



    Sau khi nhìn thấy trong mắt Thương Lạc Dục không cam lòng, Tang Lạc Vũ khẽ cười, trong lòng bàn tính lộp bộp tính toán toàn bộ, đem biện pháp có thể chỉnh Thương Lạc Dục đều đánh một trang nghĩ sẵn trong đầu. Trong mắt cười đến càng ngày càng quỷ mị.



    Ta liếc mắt nhìn Tang tiểu thư một chút, đột nhiên cảm thấy tiểu ny tử* này, là đặc cấp phúc hắc. Nếu cả hai đều là đặc vụ, vậy hai cái biện pháp chắc không thông được rồi. Vậy ta giả ngu bán manh được rồi.


    *Tiểu ny tử: cô gái nhỏ, em gái nhỏ.



    “Tang tiểu thư, ta có gọi khuê danh của ngươi không?” Đem hồng y Tang tiểu thư cởi xuống, chỉ mặc trung y cùng áo lót nhân tiện nói.



    “Có thể.” Tang tiểu thư nghi hoặc mà nhìn ta một chút, liền đồng ý.



    “Lạc Vũ ~ Giơ tay ~”



    Tang Lạc Vũ ngoan ngoãn giơ tay lên.



    “Lạc Vũ ~ Ngẩng đầu ~”



    Tang Lạc Vũ ngoan ngoãn ngẩng cẳm lên.



    “Lạc Vũ ~ Nhấc chân ~”



    “…..”



    “Như thế nào? Lạc Vũ? Sao không nhấc chân?” Ta chớp chớp hai con mắt trong suốt, hơi bĩu môi ra, một mặt dáng vẻ manh ngơ ngác.



    “…..”



    “Ngươi không nhấc chân làm sao ta đem quần áo bên trong để cởi ra chứ ~” Ta hơi nhô quai hàm, sẵng giọng.



    Tang Lạc Vũ cúi đầu nhìn người ngồi xổm xuống trước mắt, Thương Lạc Dục đoan chính ngẩng đầu lên một mắt thanh thuần nhìn về phía mình. Nàng biết, nàng biết mà, nàng nhất định biết cái tên này là cố ý!



    “Á ~~” Ta tiếp tục bán manh nháy mắt mấy cái, biểu thị ta rất đơn thuần rất đơn thuần.



    Tang Lạc Vũ rốt cuộc nhịn không được, hơi chịu thua nói: “Có thể đừng ngẩng đầu lên chứ?”



    “Àh ~~” Ta nói đến âm cuối thật dài, kích đến Tang Lạc Vũ mặt đỏ đến một mảnh. Mới nói: “Có thể nha, ngươi không gọi ta ta sẽ không ngẩng đầu a.”



    “Ừ.” Tang Lạc Vũ đáp một tiếng, liền giơ chân ngọc lên.



    Ta đem khố bên trong cởi đến chỗ chân trần trụi, Tang Lạc Vũ vừa nhấc chân, ta liền thuận lợi tuột ra. Ta cười hì hì ngẩng đầu lên, một mặt manh cộc cộc nói: “cởi xuống rồi nha.”



    Tang Lạc Vũ hơi sửng sốt, thật lâu mới cúi đầu cùng ta đối mặt. Một lúc lâu, không chút do dự nhấc chân liền cho ta một cước. Trực tiếp đem ta đá đến bên thùng tắm, tàn nhẫn mà va vào.



    Sau đó đầu của ta cùng thùng tắm xảy ra cái thân mật tiếp xúc, liền một trận mê muội. Sao nàng liền đã quên Tang Lạc Vũ này biết võ chứ, ôi, cái chân này thật không thể khinh a. Cũng còn may bản thân phản ứng nhanh, nếu không, cú như vậy ngỏm củ tỏi cũng khó nói.



    Giơ tay sờ sờ đầu, một mảnh màu máu. Trời ạ! Máu! Ta sắp hôn mê. Sau đó, ta say ngất trong vũng máu.



    Tang Lạc Vũ vừa nhất thời ngượng quá độ, lần đầu tiên bị người khác trực tiếp nhìn thẳng nơi quan trọng nhất của bản thân, dùng hết sức mạnh cả đời, nhanh chính xác tàn nhẫn Tang Lạc Vũ một cước (… chỗ này tác giả ghi lỗi ấy, là Thương Lạc Dục ấy nha. Mình không dám sửa). Đợi phát hiện thì, không kịp thu lực, Thương Lạc Dục đã hung hắn va vào bên thùng tắm rồi.



    Tang Lạc Vũ nhìn thùng tắm bị hung hăng phá vỡ, nước tắm trong thùng tắm trực tiếp ào ào cọ rửa Thương Lạc Dục, trộn máu Tang Lạc Vũ bị nhuộm đỏ (=.=|||).



    Toàn bộ trong phòng tắm, đầy đất đỏ như máu.



    Tang Lạc Vũ cảm thấy toàn bộ tâm đều nát vụn, vội vàng hoang mang rối loạn chạy tới. Ôm lấy Thương Lạc Dục, gào khóc một trận.



    “Người tới đây mau! Người tới đây mau!” Tang Lạc Vũ vội vàng gào thét, không có chút nào hình tượng ở trên thương trường quát tháo rung chuyển đất trời.



    Tiểu Nghệ nghe được tiếng đại tiểu thư của mình gào khóc, lập tức liền phản ứng lại. Phá cửa mà vào, sau đó nhìn thấy hình huống phòng tắm, hơi kinh ngạc lại, liền rất nhanh khôi phục như cũ. Dù sao cũng là thiếp thân thị nữ Tang tiểu thư, từng trải qua rất nhiều. Biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm. Biết rõ tình huống lúc này có chút khủng hoảng, thế nhưng như vậy càng phải tỉnh táo ứng phó.



    Cúi người, sau đó đại khái kiểm tra tình huống của cô gia hai lần, biết đâm vào sau gáy, chỉ là bị nước trong thùng tắm chà rửa xuống, mói có thể tưởng lầm cô gia chảy rất nhiều máu. Ngay lập tức xé một bên khăn tắm ở trên bức bình phong nhanh chóng bọc lại, sau đó đỡ lên giường, liền lập tức xoay người. Đêm bọn hạ nhân đã chạy tới ngoài cửa phòng đều đuổi ra. Từng cái dặn dò tốt bọn họ lúc này nên làm cái gì, bọn hạ nhânđều là trong phủ hạ nhân trung thành. Biết việc này cấp bách, cũng đều chạy nhanh đi làm.



    Tiểu Nghệ an bài chuyện xong, liền đi đến bên người Tang tiểu thư cung kính nói: “Tiểu thư, đừng lo lắng. Chỉ là va tổn thương sau gáy, chỉ cần cầm máu, tu dưỡng hơn một tháng sau, thì có thể hoàn hảo như lúc ban đầu rồi.”



    Tiểu Nghệ cũnglà người biết chút y đạo, nghe lời của nàng nói xong, Tang Lạc Vũ mới hơi không có chút kinh hoảng như vậy.



    Nhìn mặt Thương Lạc Dục, hơi có chút sững sờ.



    Tiểu Nghệ ở một bên nhìn, tự giác lui ra, chờ đợi người đem đồ tới.



    Tang Lạc Vũ ngây ra không bao lâu, liền khẽ cười cười. Thiệt là, đều cùng nàng đã làm, lại cũng biết ngượng ngùng bị nàng nhìn thấy sao?



    Thở dài, khẽ lắc lắc đầu một cái. Vừa vặn, Tiểu Nghệ liền đem đồ mang lên. Bản thân liền lui sang một bên, không đi quấy rối nàng.



    Nhìn xuống Tiểu Nghệ thành thục tẩy trừ, lau chùi, bôi thuốc, băng bó các loại, giơ tay chém xuống, sau đó lưu loát làm tốt. Liền nói: “Gọi Diệp bá bá sang đây nhìn đi.”



    “Đã phân phó, tiểu thư. Đại khái ở trên đường rồi.” Tiểu Nghệ vừa thu dọn tàn cục vừa nói.



    “Ừ.” Tang tiểu thư gật đầu, biểu thị hài lòng.



    Chờ đám hạ nhân đều đem tất cả khôi phục như cũ, hết thảy đều trước sau như một.



    Chuyện ngày hôm nay chưa từng xảy ra, Tang phủ vẫn là ngày đại hôn đại hỉ.



    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  2. The Following 7 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  3. #52
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    153
    Ngân lượng
    7,263
    Thanked: 2230
    Đệ Chương 51 - Hồi Ức (1)




    “Ể? Đây là?”



    Ngẩng đầu lên, nhìn đám người xung quanh tầng tầng đi qua đi lại.



    Chuyện này…



    Chớp chớp mắt, nhìn hung hăng nhìn chung quanh.



    Nhà cao tầng, ánh hồng đèn xanh, đám người ồn ào.



    Ta đây là trở lại chỗ cũ sao?



    Không! Không đúng! Hiện tại mình đã chết rồi!



    Thử hướng về một người qua đường tính bắt chuyện, kết quả bị ngoảnh mặt làm ngơ tiêu sái đi. Hơn nữa tay của ta còn xuyên qua cơ thể người qua đường.



    Chuyện gì….



    Dần dần, chẳng biết lúc nào phong cảnh xung quanh thay đổi.



    Mà ta, cũng nhìn thấy bản thân tay vốn thon dài là đen thùi nhỏ bé. Bên cạnh mặt là một bề mặt kính thủy tinh, trong nháy mắt, thông qua mặt tường thủy tinh. Ta thấy được chính mình, chính mình sáu bảy tuổi.



    Thân thể rõ ràng nhỏ gầy, tóc lộn xộn, màu da vàng như nghệ, nghiệm trọng là dinh dưỡng không đầy đủ. Đây là tuổi thơ của mình, vì thức ăn khăp nơi lang thang.



    “Ngươi… Có khỏe không?”



    Hả! Giọng nói này là!



    Ngơ ngác quay đầu, nhìn thấy một màu da khỏe mạnh, hơi nhìn lên, đó là một tấm xuyên thấu qua trái tim quen thuộc.



    Dĩ nhiên là nàng!



    “Tam… Tam Nương…” Tay ta run run, hơi đưa về phía nàng, muốn tìm sự chân thật nhất thời này.



    “Ngươi làm sao vậy? Lạc đường sao?” Tam Nương mỉm cười nhìn ta, trong mắt lộ ra chân thành.



    Ta gian nan nuốt nước bọt trong miệng xuống, nhắm hai mắt, khó khăn lắc lắc đầu. Tay duỗi ra cũng rụt trở về, ta sợ, ta sợ này là hư huyễn nhất thời sẽ lập tức thì biến mất.



    “Vậy ta mang người về nhà nhé!” Tam Nương khẽ cười, lập tức liền đem ta bế lên. Không quan tâm chút nào lúc này ta đầy người dơ bẩn.



    Ta lưu nhớ muốn đem đầu tựa ở trên người nàng, có thể, không như mong muốn. Cảnh sắc chung quanh lập tức lại thay đổi, nàng lúc này thân mang tu thân tây phục màu đen, ở công viên bên người đi tới. Trước mình.



    Cảnh tượng trước mắt là, một nam một nữ đang ôm hôn.



    Người kia là Tam Nương.



    Cảnh tượng dần dần biến đổi nhanh hơn, lại xoay chuyển một lần.



    Nàng uống say, bởi vì nàng phát hiện người yêu của nàng cùng những nữ tử khác thân mật. Mà nàng thì yên lặng ngồi ở bên cạnh nàng cùng nàng uống, không nói một câu. Chỉ là cái bình cầm trong tay lại bị mình dùng sức biến đổi hình.



    Bỗng nhiên, nàng đánh tới, hôn lên ta. Ta kinh ngạc nhìn nàng, nàng bá đạo khống chế ta lại, dùng sức đặt ta ở dưới nàng, ta không thể phản kháng, hơn nữa, ta cũng không nỡ phản kháng, trái lại lưu niệm không nỡ.



    Nàng cạy ra môi răng của ta, cái lưỡi mềm nhẵn liền xông tới tiến vào trong miệng ta, tàn nhẫn mà càn quét mỗi một tấc lạnh địa trong miệng ta. Ta dĩ nhiên không nhịn được đáp lại.



    Mãi đến tận khi hai người đều thở hồng hộc, nàng mới buông ta ra. Nàng nhẹ điểm xuống môi ta, liền liên tục chiến đấu ở nơi cổ ta. Tê dại nho nhỏ rơi vào nơi cổ ta, ta thở hổn hển, hô hấp cả hai càng ngày càng nặng, mà thân thể cũng dũ phát nóng lên.



    Ta tinh tường cảm giác được phía dưới thân thể ướt ý, ta nghĩ, nơi ta giữ lại gần như hai mươi năm, rốt cục muốn phá sao?



    Nhưng, ta sai rồi. Ta lập tức liền đẩy nàng ra, dùng hết toàn lực.



    Ta cúi đầu, xé một bên áo đã bị cởi ra. Tại lúc nàng chuẩn bị lại nhào tới, nhẹ nhàng nói: “Ta không phải hắn.”



    Nàng nghe được, ngẩn người. Lập tức lại bắt đầu cười ha ha, vẫn không nói gì, liền tiếp tục nhào lên. Ta biết mình không phải là đối thủ của nàng, không thể làm gì khác hơn là né qua.



    “Ngươi bình tĩnh đi.” Ta khẽ nói.



    “Không!” Nàng có chút bắt cuồng hô to, vẫn hướng về ta nhào tới.



    Ta dần dần có chút thể lực không chống đỡ nổi, mà nàng vẫn phấn khởi. Một cái hít thở, đã bị nàng nhào đè ở trên giường. Nàng tàn bạo mà cướp đoạt môi răng ta, một tay trực tiếp cách quần áo xoa nắn. Một tay khác đè hai tay của ta xuống, một chân đè tại bắp đùi của ta.



    Ta bị nàng hôn đến loãng khí, thân thể dũ phát nóng lên. Ta buông tha cho giãy dụa, nàng cảm giác được, liền buông lỏng tay cầm cố hai tay ta ra. Hai tay linh hoạt lại ở khắp nơi trêu chọc. Nàng rốt cuộc buông tha môi ta, nhưng liên tục chiến đấu ở xương quai xanh của ta. Bên tai tất cả đều là nàng vừa hôn vừa gọi tên của hắn, tâm càng phát lạnh.



    Tâm, rất đau….




    Tại lúc nàng muốn vạch trần áo của ta, ta rốt cục nhịn không được. Hai chẳng biết lúc nào có khí lực, một cái dùng sức liền đem nàng đẩy ngã xuống giường, thuận tiện đem chén nước lọc bên giường giội qua nàng.



    “Ta không phải hắn!” Ta hô to.



    Nàng bất động, chỉ chậm rãi cúi đầu, co thân thể, ôm chân, đem đầu chôn vào.



    Hoàn cảnh nàng lúc này rất là cô tịch, sau một lát, chỉ thấy được thân thể nàng run rẩy. Chậm chậm, nàng ngẩng đầu lên, đều là nước mắt chảy đầy mặt, giọng mũi có chút nặng nói: “Ta biết.”



    Tâm lập tức liền mềm nhũn, nàng không nên như vậy. Nàng xưa nay chưa từng thấy nàng khóc, mà làm cho nàng khóc, lại là tên xú nam nhân kia. Đúng, ta hận hắn. Hận hắn cướp đi người nàng yêu nhất, hận hắn cướp đi tâm người nàng yêu nhất, hận hắn lừa gạt người nàng yêu…



    Đúng! Hết thảy đều là lỗi của hắn!



    Chậm rãi đứng lên, đi chân trần tới trước người Tam Nương ngồi xổm xuống, ôm nàng.



    Rất muốn nói cho nàng biết, người kia không phải người tốt.



    Rất muốn nói cho nàng biết, người kia là địch nhân phái tới.



    Rất muốn nói cho nàng biết, người kia mục đích cuối cùng là muốn diệt trừ chúng ta.



    Rất muốn nói cho nàng biết, ta yêu nàng, rất lâu rồi.


    Lời editor: Rất muốn nói tâm ta nhỏ bé, đau lòng nha ~

    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  4. The Following 4 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  5. #53
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    153
    Ngân lượng
    7,263
    Thanked: 2230
    Đệ Chương 52 - Hồi Ức (2)



    Rất đau lòng nữ nhân trong ngực, ở sau khi nàng dựa vào ta khóc lớn cười to, rốt cục mệt mỏi nhắm mắt lại. Mấy hơi thở, hô hấp liền có quy luật.



    Nàng ngủ thiếp đi, tựa ở trong ngực của ta. Ta ôm nàng thật chặc, mãi cho đến hừng đông, mà bên tai, tất cả đều là một đêm nâng gọi tên của hắn.



    Loại tình yêu đơn phương này, thật là thống khổ. Ta biết, trong lòng nàng trừ hắn ra thì không chứa nổi người khác. Cũng chen không lọt bất cứ người nào, trừ hắn ra.



    Cái tên xú nam nhân đáng hận kia…



    Cảnh tượng lại tiếp tục chuyển, đó là cảnh tượng ta mang người đem chỗ ở tổ chức hắn làm nổ, đáng tiếc, hắn không ở nơi đó.



    Lần kia, tổ chức hắn đại xuất huyết, nhất thời không đối phó được chúng ta. Nhưng không nghĩ tới hắn lại thành người có trách nhiệm cao nhất ở tổ chức hắn, mà chúng ta cũng bị thương không nhẹ.



    Đêm đó, ta máu me be bét khắp người nằm ở trên người nàng. Nàng lần thứ hai khóc, bởi vì ta.



    “Sao ngươi ngu ngốc như vậy?” Nàng khóc lóc giúp ta lau sạch vết thương.



    “Được rồi, đừng khóc.” Ta hơi mỉm cười nói.



    “Ai kêu ngươi ngốc như vậy chứ!” Nàng mắng ta.



    “Ta ngốc sao?” Ta cười nói, giơ tay muốn lau đi nước mắt trên mặt nàng.



    “Ngốc!” Nàng vẫn mắng ta, một tay vuốt ve tay muốn tới gần mặt nàng của ta. Tiếp tục nói: “Chết đi, tay đầy máu cũng muốn chạm vào mặt tỷ tỷ ta?”



    Ta gật gật đầu, giả ngu nói: “Ta thấy máu trên tay ta cũng khô, muốn tắm một cái. Đúng lúc thấy có một trương phủ kín nước mắt.”



    Nàng vừa nghe, liền phát hỏa, một đầu tức tối húc lại đây. Ta đã cho rằng đầu ta sẽ phải chịu va chạm rất lớn, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lại, một mặt chịu đựng.



    Thế nhưng, trên đầu lại không hề truyền đến chấn động đau đớn, chỉ có một thứ bóng loáng ấm áp nhẹ nhàng tới gần, chĩa vào trán của ta.



    Ta ngẩng đầu lên nhìn nàng, nàng cũng vừa hay nhìn ta. Hai mắt cứ như vậy nhìn nhau, trong mắt nàng có sủng nịch.



    Trong lòng mềm nhũn, không nhịn được đem phần tình mai một sâu nhất ở trong lòng nói ra.



    “Ta yêu ngươi, Tam Nương.”



    Trong mắt nàng xuất hiện một tia gợn sóng, cũng rất mau lóe qua, vẫn nhu cũ sủng nịch. Nhìn ta đầy mặt chờ mong và hưng phấn, còn có chân thành, nàng trầm mặc.



    Ta biết tình cảm của ta là không có bất cứ hy vọng nào, tuy rằng ta cũng biết rõ căn bản cũng không có hi vọng.



    Tròng mắt co rút lại, lập tức bắt đầu cười ha hả. Nói là đùa giỡn, làm sao có khả năng.



    Nàng không rõ tình hình mà nhìn ta, muốn nhìn ra bên trong lời nói của ta, có mấy phần thật giả.



    Ta đẩy tay nàng ra, không ngừng càu nhàu: “Nếu không giúp ta trị vết thương, ta liền muốn chảy hết máu mũi mà chết rồi.”



    Nàng đúng là tựa như hiện tại mới nhớ lại, hoảng hoảng trương trương vội vàng làm.



    Ta chỉ lặng lặng nhìn bóng người nàng ở trước mặt ta, nhìn hai tay nàng có chút run rẩy. Nghĩ thầm, hay là như vậy sẽ tốt hơn, vẫn cứ như vậy được rồi. Chỉ cần nàng không rời đi bên cạnh ta là tốt rồi.



    Ta ngạo mạn nhắm mắt lại, đều đều hô hấp.



    Có lẽ nàng bận làm có chút lâu, sau khi giúp ta triệt triệt để để dọn dẹp sạch sẽ, bôi thuốc bôi thuốc, băng bó băng bó. Đem toàn thân quần áo đều thay xong, liền dìu ta đến trên giường, đắp chăn xong.



    Ta cảm giác được nàng thật giống sắp rời đi, có chút nóng nảy muốn đứng dậy kéo nàng. Nhưng một trận cảm giác quen thuộc lại xông về, không thể làm gì khác hơn là đem hai mắt vừa mở ra đóng trở lại.



    Mùi quen thuộc vẫn xoay quanh ở trên cảm quan ta, bỗng nhiên, một đôi môi ôn nhu kề sát trên đôi môi của ta. Chỉ là lẳng lặng dán vào, không có một chút động tác nào. Mà ta cũng vẫn lẳng lặng mà nằm, hơi thở không chút bất ổn nào. Chỉ là hai tay trong chăn lại nắm thật chặt, kiềm nén lấy toàn thân hưng phấn.



    Ta sợ, ta sợ ta hơi động, nàng liền chạy.



    Ta sợ, ta sợ ta một hồi đáp lại, chúng ta nên cái gì cũng không đúng.



    Ta sợ, ta rất sợ mất đi nàng.



    Ngay tại lúc ta suýt chút nữa rách công, nàng rốt cục rời đi. Ta nằm ở bên tai của ta nói một câu.



    “Nếu là có kiếp sau, ta nhất định sẽ cùng ngươi cùng một chỗ.”



    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  6. The Following 3 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  7. #54
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    153
    Ngân lượng
    7,263
    Thanked: 2230
    Đệ Chương 53 - Hồi Ức (3)



    Mời Đọc (Click Here) :

    Ta không có bất cứ động tác gì, bởi vì ta biết, nàng nói như vậy, trong lòng nàng trước sau vẫn có hắn.



    Được, ta buông tay. Đời này, ta không thuộc về ngươi, ngươi cũng không thuộc về ta.



    Nghe được tiếng nhẹ nhàng đóng cửa, ta mới phát giác, trên mặt dính toàn hơi nước.



    Hóa ra ta đã khóc sao?



    Cảnh tượng xoay một cái. Chúng ta nhận được thượng cấp khẩn cấp thông báo, đêm nay người kia muốn dẫn dắt toàn bộ tổ chức đến càn quét chúng ta.



    Tam Nương cùng các huynh đệ tỷ muội nhanh chóng làm việc an bài, mọi người đều trốn đi. Có thể trời cao chính là không ưa chúng ta, tổ chức chúng ta còn chưa hoàn thành tách ra rời đi, bọn họ cũng đã bao vây chúng ta. Hai tổ chức cứ như vậy đánh nhau, tiếng súng không ngừng.



    Bởi vì người của song phương khác nhau rất lớn, chúng ta không thể làm gì khác hơn là lựa chọn dùng trí. Kết quả song phương đều thương vong phụ trọng, đặc biệt là tổ chức chúng ta, đã chỉ còn dư lại một tiểu đội nhân mã, mà bọn họ còn sót lại hơn phân nửa người bị thương.



    Tam Nương biết sắp chống không được trên tổ chức phái trợ giúp xuống là không thể nào, không thể làm gì khác hơn là đem khẩu súng ném cho ta. Ta chỉ nhàn nhạt nhìn nàng, lại không cầm được đau lòng.



    Ta biết nàng muốn làm gì, nàng muốn giữ lại một tia yêu cuối cùng. Ta đưa lưng về phía cây, thừa dịp lúc đại đa số đặc vụ đối địch dừng lại quan sát, hướng đông đảo đặc vụ bên mình làm cái ám hiệu.



    Một trận mùi hương thơm ngát thổi qua, người không biết chỉ cho rằng mùi thơm trong rừng thôi. Đây là một đạo phù mệnh cuối cùng của tổ chức đến trước khi chết, cho nên, đặc vụ đối địch căn bản cũng không biết.



    “Ngươi còn yêu ta không?” Giọng của Tam Nương rất nhẹ rất nhẹ, bên trong lại mang theo chân thành.



    Lòng ta lập tức liền bắt đầu thấy đau, trong tay nắm thật chặc một chút bùa hộ mệnh này.



    “Không yêu!” Chuyện trong dự liệu, hắn tiếp cận nàng, vốn là có mục đích, nữ nhân của hắn lớn hơn, đây là chuyện tổ chức đều biết, cũng chỉ có nàng cứ như vậy yêu hắn.



    Đây là một đứa ngốc.



    “Đừng!” Đột nhiên xuất hiện tiếng thét chói tai đem thần ta kéo trở lại, còn chưa kịp quan sát chuyện gì xảy ra, đã bị một vật thể ấm áp đập vào trong lồng ngực.



    “Đây…” Ta lại một lần nữa nhìn thấy màn này. Máu tươi chảy xuyên thấu qua quần áo trắng tinh, được sắc đỏ tươi này miêu tả hiện ra. Thân thể phóng tới khi, tóc nàng tản ra, thấy được một trương khuôn mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn nữa.



    Nàng thở hổn hển, càng ngày càng yếu ớt. Lần này, ta nhẫn nhịn vũ trụ muốn bạo phát. Yên tĩnh lại, hơi cúi đầu, muốn đem thời gian cuối cùng đều ở lại trên người nàng. Lần đầu tiên như thế thật lòng miêu tả đường nét của nàng, khuôn mặt suy yếu này của nàng, run rẩy đôi môi, dưới lông mi là cặp kia làm cho nàng mãi mãi cũng nhìn không được biểu hiện.



    Khi đó một loại quyến luyến cùng sủng nịch, còn có chút bất đắc dĩ.



    Môi nàng giật giật, ta không tự chủ được cúi người, nhưng không có đem lỗ tai tới gần môi nàng, đi lắng nghe. Mà là đến gần nàng rồi, sát qua chóp mũi, lấy cái trán đụng nàng. Trong mắt nhìn chằm chằm biểu hiện nàng suy yếu, chỉ thấy nàng đột nhiên cười cười, hơi khẽ động khóe miệng. Đột nhiên nàng tựa như dùng hết khí lực, nói câu



    Nói, hất cằm lên, môi khẽ hôn, liền không còn khí lực.



    Nàng đi rồi, để lại cho ta một đời này không tồn tại hứa hẹn.



    Ta điên cuồng đem hắn giết, liều lĩnh. May là tới kịp, trợ giúp tổ chức chúng ta đến rồi, ta đã ở thời khắc cuối cùng thấy được bộ dáng bọn họ thất bại. Ta không hối hận đi.



    Nàng nói: “Đời sau, lại yêu ngươi.”



    Ta nghĩ: “Đời sau, ngươi ở đâu.”



    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  8. The Following 11 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  9. #55
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    153
    Ngân lượng
    7,263
    Thanked: 2230
    Đệ Chương 54 - Không Sợ Nàng Không Chân Thành



    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Khúc Bạch Thần Quân; 05-25-17 lúc 01:27 AM.
    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  10. The Following 43 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  11. #56
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    153
    Ngân lượng
    7,263
    Thanked: 2230
    Đệ Chương 55 - Uy Ta


    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Khúc Bạch Thần Quân; 05-25-17 lúc 01:27 AM.
    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  12. The Following 47 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  13. #57
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    153
    Ngân lượng
    7,263
    Thanked: 2230
    Đệ Chương 56 - Chính Văn Hoàn



    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  14. The Following 53 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •