Tuyển Thành Viên Đăng Truyện Tranh/Bách Hợp| Gia Nhập Bách Gia Trang's Team

Event Bốc Thăm Trúng Thưởng Dành Cho Editors





+ Trả lời chủ đề
Trang 2 của 6 Đầu tiênĐầu tiên 1234 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 57
  1. #11
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Đệ Chương 10 - Cảm Giác Quen Thuộc



    Thần y cha nuôi biết ta có chút khả năng y thuật, liền dẫn theo ta đi Tang phủ bên cạnh quan sát. Để ta đi theo học tập, sau đó có thể có chút bản lĩnh, có thể kiếm cơm ăn.



    Cứ như vậy, ta bị cha nuôi bắt đi Tang phủ.



    Ở trên đường, ta hướng lão cha moi ra một chút chuyện xảy ra. Thì ra lúc cha nuôi một người độc thân đi tới chỗ này, vẫn có không ít chủ đất tới mời hắn đi xem bệnh. Hắn có chút không chống nổi, cuối cùng được Tang gia cứu ra. Ở trong Tang phủ hơn một hồi, Tang gia cùng cha nuôi quan hệ là tốt vô cùng tốt. Cuối cùng bởi vì gặp nghĩa mẫu, sau này tình chung ý nồng, thì dọn ra ở cùng nghĩa mẫu, còn mở một y quán. Cũng thường thường lui tới Tang phủ.



    Bất quá mấy năm gần đây thân thể Tang gia không được tốt thân là thần y cũng không tra xét ra được bệnh gì, đành phải không ngừng dùng những vị thuốc sang quý cho Tang gia bồi bổ thân thể thôi. Bây giờ bệnh đã đến độ cao yếu ớt.



    Hôm nay vội vội vàng vàng đi như vậy, chính là vì việc này mà thôi.



    Đi tới Tang phủ, nhìn đại môn hoa quý cao lệ như vậy. Cuối cùng cũng rõ những cao quan chủ đất kia vì sao không dám tới nơi này mời cha nuôi, vương triều đệ nhất thương nhân —— Tang phủ. Thật không phải là một nắp vung bình thường, hoàng đế cũng đều phải né tránh ba phần.



    Cha nuôi đi vào, không có người nào dám ngăn trở, có thể thấy được quan hệ thật không lớn bình thường. Đi lòng vòng dạo quanh, rốt cuộc đi đến vừa thấy cửa phòng hoa lệ. Chỉ nghe thấy bên trong truyền đến tiếng khóc sướt mướt.



    Cha nuôi nhẹ nhàng gõ gõ cửa: “Tang gia, tiểu y ta đến rồi đây.”



    “Khụ khụ, khụ khụ” Chỉ nghe trong buồng trong một trận tiếng ho khan.


    “Két —— “ Cửa phòng hoa lệ được mở ra, bên trong đi ra một tướng mạo xinh đẹp như tiên, minh diễm đoan trang nữ tử, môi hồng răng trắng, làn da trắng nõn, cánh mũi khéo léo nhẹ nhàng kích động, nguyệt mi tinh nhãn. Nhưng có một tầng nhàn nhạt màu đỏ vây quanh, chắc là tiếng khóc ở bên trong nhà là đến từ vị nữ tử điềm đạm đáng yêu như vậy này.



    Nàng nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn thấy cha nuôi sau, trong mắt mang theo mừng rỡ, vội vàng nói: “Diệp y, ngươi đã tới, mau đi nhìn cha ta một chút, cha ta hắn…..”



    Cha nuôi không chờ nàng nói xong liền gật đầu đi vào, ta theo sát sau đó. Bất quá ta vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn nàng một cái, thật sự là một nữ tử xinh đẹp.



    Đặc vụ, duyệt vô số người, xem mỹ nữ như mây. Nhưng nàng có loại cảm giác quen thuộc lôi kéo ta, nàng rốt cuộc là một nữ tử ra sao nhỉ.

    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  2. The Following 6 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  3. #12
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Đệ Chương 11 - Không Bệnh


    Trong phòng có một người bệnh nặng đang không ngừng ho khan, ta để ý tới gian phòng này rất hào hoa phong phú, nói vậy chính là phòng chủ nhân. Vừa nghe cô gái kia nói, nói vậy người ho khan lúc nãy chắc là v Tang gia kia.



    Ngược lại thì ta rất tò mò, ở cổ đại, có thể có cái bệnh nan y gì đây, nhiều nhất là không có những trang bị kỹ thuật kia thôi. Không giống như hiện đại, bệnh nhà giàu thì nhiều hơn. Ha ha, đây cũng là một bệnh nhà giàu đi.



    “Khụ khụ, là , khụ khụ, Diệp y sao?” Nghe giọng nói xác thực là cái bệnh đã lâu.



    “Đúng đúng! Tang gia, ta tới thăm ngươi.” Cha nuôi rất kích động bước nhanh đi vào.


    Ta cũng đi theo vào đằng sau bức bình phong, ta thấy cha nuôi sắc mặt nghiêm trọng ấn một người bệnh trạng lại. Người kia không ngừng ho khan, nhìn bộ dạng, chỉ là có chút ốm yếu thôi. Sao lại nghe bọn họ nói là mắc bệnh nan y.



    Chỉ thấy vẻ mặt của cha nuôi càng ngày càng không tốt, còn nhìn thấy vài giọt mồ hôi lướt qua gò má, nhỏ xuống ở trên trường sam.



    “Khụ khụ, Diệp y, ta biết thân thể của mình, ngươi không cần như thế, khụ khụ, khai phó dược, để ta quên hết tất cả mọi chuyện đi.” Tang gia trong mắt hiền lành nhìn cha nuôi.



    “Không! Tang gia, ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, sao ta có thể không quan tâm với ngươi đây? Ta không làm được, để ta hảo hảo nhìn một chút, nhất định có thể.” Cha nuôi kích động bắt tay Tang gia.



    “Không, khụ khụ, không cần, khụ khụ...” Sau khi Tang gia ho khan một trận, cuối cùng ta nhìn thấy hắn ho ra máu nữa.



    Sau đó cha nuôi vẫn mở hộp đựng thuốc dưỡng thân tử cho Tang gia ăn, có điều cũng không có bất kỳ hiệu quả gì. Nữ tử lệ mục nhìn Tang gia, không nói một tiếng, mà trong mắt cha nuôi cũng rưng rưng.



    Không đúng, ta vẫn nhìn. Này Tang rốt cuộc là bị bệnh gì, lại có thể lấy sinh mệnh ra đánh đổi? Ta càng nghĩ càng không hiểu, cuối cùng, thật sự là nhìn không được cảnh tượng này, đành phải tự mình tìm tòi nghiên cứu một phen.



    “Có thể hay không để ta thử một lần?” Ta một mực cung kính nói.



    “Không, Tiểu Dục, bệnh này chẳng biết vì sao bệnh.” Cha nuôi có chút run rẩy nói.



    “Không, để cho nàng thử một lần đi.” Nữ tử kia liếc mắt nhìn ngủ mê man Tang gia, nhắm mắt lại, hung hăng nói.



    Ta nhìn vẻ mặt kiên quyết của nàng, nói vậy nàng dự định để ta làm ngựa chết cứu ngựa sống rồi. Quên đi, ta cũng không có tính toán gì, chữa bệnh là quan trọng nhất. Chỉ là nữ tử kia biểu hiện rất giống người nào đó.



    Tam Nương à….



    Ta nhẹ nhàng giơ tay ấn ấn mạch đập Tang gia, rất bình thường. Lại kiểm tra một phen, lại sử dụng vọng, văn, vấn, khiết*. Sau đó, nhận được kết quả là, không bệnh!!!



    * Vọng văn vấn khiết, tứ chẩn: Là bốn phương pháp chữa bệnh của đông y, nhìn nghe hỏi sờ, là tứ chẩn.


    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  4. The Following 5 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  5. #13
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Đệ Chương 12 - Nội Tình




    “Tang gia vì sao không bệnh lại giả bộ bệnh?” Một lời làm thức tỉnh mấy người ở đây.


    “Cái gì? Cha không bệnh?” Nữ tử xinh đẹp kia vừa nghe, thân thể run rẩy. Bước nhanh đến mép giường Tang gia, tay hạ xuống giảnh lấy tay Tang gia từ ta, nắm thật chặc. Hai mắt sưng đỏ đầy nước mắt, đã phá vỡ gò má, vẻ mặt đỏ bừng, nói ra giọng nói run rẩy.



    “Khụ khụ khụ khụ.” Tang gia vẫn trước sau như một ho khan, chỉ có điều lần này ánh mắt của hắn lại trở nên sáng sủa hơn.


    “Tiểu Dục, ngươi đừng nói nữa. Ta biết ngươi là vì tốt cho chúng ta, nhưng thật sự….” Thân thể cha nuôi cũng run rẩy, tuy là hắn thà tin tưởng y thuật của bản thân không tồi, Tang gia thật sự không bệnh. Thế nhưng tình cảnh lúc này, thật sự là không khỏi làm người khác suy nghĩ cuối cùng.


    Tang gia không nói gì, chỉ rút tay ra một cái, ấn ấn vai nữ tử bên cạnh một chút.


    Nữ tử càng thêm run rẩy, nắm thật chặt tay Tang gia, khan khan giọng: “Cha….Ngươi…”


    Tang gia ánh mắt tỏ ý hiểu, nữ tử lập tức không nói gì nữa, nhưng lại gia tăng tiếng khóc.


    Cha nuôi sững sờ nhìn tình cảnh này, nhưng ta lại thấy phía sau chuyện này có chút nội tình. Ta cũng không tiện lên tiếng, lùi đến phía sau cha nuôi.


    Nữ tử khóc không lâu lắm, thì thôi lên tiếng. Tang gia dùng tay ra hiệu, nữ tử lập tức lĩnh hội, bi thương đi ra ngoài.


    Không bao lâu, ta nghe được bên ngoài tất cả là tiếng khóc.


    Có chút kinh ngạc, bất quá ta biết đây chỉ là dàn cảnh thôi, không biết là để cho ai xem.


    Tang gia hướng cha nuôi thủ thế, cha nuôi hiển nhiên là mới vừa hoàn hồn, được ra hiệu liền bi thương khóc lớn để lọt ra ngoài.


    Cha nuôi lôi kéo ống tay áo của ta, ta biết ý của hắn, cũng bi thương khóc lớn lên.


    Tang gia làm bộ dạng yếu ớt, để chúng ta khóc càng lúc càng sâu. Một lát sau, nữ tử dẫn mấy cái nữ tử cùng mấy tên gia định lại đây, nói là nể tình các nàng chăm sóc Tang gia mấy chục năm dài, để cho các nàng gặp Tang gia một lần cuối, mấy tên gia đinh cùng mấy nữ tử khóc lớn một hồi, đấm ngực khóc lớn.


    Ta làm bộ lau nước mắt, lén lút khinh thường đám người kia một chút, phát hiện có một nữ tử khóc rất là kích động thất sách.


    Đáy lòng nở nụ cười, xem ra, xem ra nàng đúng là một người vô tội thôi.


    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  6. The Following 6 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  7. #14
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Đệ Chương 13 - Trúng Độc


    Khóc đến không được bao lâu, ta nghĩ các nàng nên đi ra ngoài, còn nữ tử kia cũng nên làm như vậy. Sau khi một đám người bi thương tiêu sái rời khỏi đây, nhưng có một người ở tại trong phòng, không đi ra ngoài. Ở trong phòng bi thương gào khóc.



    Là nữ tử kia, hiện tại nàng muốn làm gì đây? Lẽ ra người như nàng thông thường đều tẩu vi thượng kế, nhưng nàng lại nằm ngoài dự đoán của ta, nàng giống như bị điên chạy vọt tới mép giường Tang gia, lớn tiếng khóc.



    Tình cảnh này đúng là làm cho ta và cha nuôi sợ ngây người, ta đoán không được nàng muốn làm cái gì, nhưng nhiều nhất thông thường những tình huống như thế này thì đều đau lòng khi phát hiện thôi, nàng đây là muốn kể khổ, nói rõ chân tướng. Ta kéo cha nuôi còn đang sững sờ đi ta ngoài.


    Sauk hi đi ra ngoài cửa, không khí trong lành xông vào mũi, hung hăng hít một hơi, liền lôi kéo cha nuôi đi ra ngoài. Ta biết lúc này cha nuôi nhất định là có rất nhiều nghi vấn, nhưng nhiều nhất ta có thể biết đến là một chút tin tức của chuyện này, chúng ta là những người không nên biết. Tuy rằng bây giờ ta không phải là đặc vụ, nhưng mà trí nhớ và bản năng của kiếp trước vẫn còn, ta sẽ còn cảnh giác về chuyện này.



    Theo trí nhớ lúc nào đây, lần mò tìm được cửa. Lại nghe một một giọng nói trong trẻo, từ phía sau tai truyền đến.



    “Vị tiểu thư kia, xin dừng bước.”



    Ta quay đầu thì nhìn thấy nữ tử xinh đẹp kia, ta biết nàng là con gái Tang gia, nói vậy nàng cũng chẳng hay biết gì . Lúc này nàng gọi ta lại, không cần phải nói nhất định là về chuyện đó.



    “Tang tiểu thư, có chuyện gì?” ta một mực cung kính cúi đầu vái chào, chọp mũi lại ngửi được một cổ u hương nhàn nhạt.



    “Thân thể của ta có chút không khỏe, có thể hay không giúp ta nhìn một chút.” Nàng thản nhiên nói, trên mặt có chút hồng, có lẽ là khóc hồng.



    Ta có chút nghi hoặc, vì sao không tìm cha nuôi lại cố ý tới tìm ta. Nguyên nhân trong đó ta có thể hiểu được, nhưng nàng vừa nói như thế, không sợ bị hữu nhân tâm biết sao?



    “Tại hạ bất tài, cha nuôi mới giỏi hơn.” Ta đơn giản nói rõ ràng thân phận của mình, dù sao cũng là làn đầu tiên tới nhà người ta, không biết cũng là chuyện vốn là.



    “À? Lúc nào Diệp y thu nhận cô con gái nuôi, ta thật ra không rõ lắm, nghĩ lại vẫn chưa kịp tặng quà cho Diệp y.” Ánh mắt của nàng trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.



    “Không không không, Tang tiểu thư, đây là đứa con gái nuôi mà gần đây ta mới nhận thức được, hơn nữa gần đây y quán bận rộn, đúng là đã quên.” Cha nuôi phục hồi tinh thần lại, cùng Tang tiểu thư làm rõ từng cái.



    “Thì ra là như vậy, Diệp y ngươi vừa vì cha ta hao tổn tinh thần như vậy, đi tới đây nghỉ ngơi chút đi.”



    “Ừ, cũng tốt.Tiểu Dục chúng ta cứ như vậy nghỉ ngơi một chút đi.” Ta gật đầu, liền đi theo.



    Đi tới một gian tiểu viện, sau khi đi qua mấy chỗ rẽ quẹo, thì tới một chỗ một gian phòng khách an tĩnh nhỏ, bên trong đặt một chiếc bàn bát tiên *. Sauk hi Tang tiểu thư ngồi xuống, cha nuôi và ta cũng ngồi xuống .


    *Bàn bát tiên : là bàn vuông to mỗi phía ngồi được hai người.



    Cảnh vật ở nơi này rất tốt, cách âm hiệu quả cũng vô cùng tốt, ít nhất là ta không có nghe thấy những tiếng khóc ở bên ngoài kia.



    “Diệp y, ngươi trước tiên ở lại chỗ này, vị tiểu thư này cho ta mượn dùng một chút. Được chứ?” Tang tiểu thư cúi đầu uống chén trà, thản nhiên nói.



    “Này, ta phải hỏi Tiểu Dục một chút.” Cha nuôi có chút đỏ mặt nói, cũng nhìn ta một chút.



    “Cha nuôi, có chuyện gì?” Ta có chút nghi hoặc, làm sao vậy? Chẳng lẽ muốn kéo ta xuống nước.


    Cha nuôi không nói gì, thì Tang tiểu thư đã dùng bút lông viết hai chữ cho ta.



    “Giải độc”



    p/s: Sắp có H rồi, hóng đê hóng đê


    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  8. The Following 6 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  9. #15
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Đệ Chương 14 - Thần Thượng Mềm Mại



    “Giải độc?” Ta có chút nghi hoặc, có ý gì?



    Chỉ thấy Tang tiểu thư gật đầu, mà cha nuôi vẻ mặt cũng thành thật nhìn ta, trên mặt hai người đều có chút hồng.



    Rất quái dị, trực giác của ta nói cho ta biết, việc này có chút không ổn.



    “Hi vọng Thương tiểu thư giúp đỡ, ta chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích.” Tang tiểu thư đã từ trong miệng cha nuôi biết một chút chuyện của ta.



    Gật gật đầu, tuy rằng không biết là cái gì, nhưng ít ra nàng không hại ta là được rồi.



    Đặc vụ, cần phải biết nghe lời đoán ý.



    “Như vậy rất tốt, xin mời Thương tiểu thư theo ta đi đến khuê phòng.” Dứt lời, liền xoay người đi, còn rất biết lễ nghi chờ ta cùng đi, nàng nghiêng người đi lên chút, vừa có thể dẫn đường vừa có tác dụng không mất lễ nghi đồng hành.



    Ta lén lút nhìn nàng một chút, cảm giác rất kì quái lại đến nữa rồi.



    Dọc theo đường đi ta đều vẫn nhìn nàng, chỉ thấy nàng càng đi càng nhanh. Mà khuôn mặt cũng càng đi càng hồng, không biết đây là trúng độc hồng, hay là bởi vì đi nhanh mà hồng, hay là….. Những thứ khác?



    Quẹo trái rẽ phải, rốt cuoc5 cũng đi tới trước cửa phòng, đây là một viện tử rất yên lặng, bốn phía cũng không có người nào. Tang tiểu thư trực tiếp mở cửa phòng ra, ta thấy được bên trong bày đầy thư tịch, trên tường có mấy bức họa cùng chữ tú, trong thư phòng còn có bảo vật. Nói vậy đây chính là thư phòng đi, thì ra, thư phòng 73 cổ đại bình thường đều đặt ở nơi yên lặng.



    “Thương tiểu thư, xin mời vào nhanh.” Sắc mặt nàng rất đỏ, còn thở hổn hển, lúc kêu còn có một cổ cảm giác mê hoặc.



    “A, được.” Đợi sau khi ta đi vào, nàng liền trực tiếp đóng cửa lại. Ta còn chưa kịp phản ứng lại, nàng đã trực tiếp đem ta đặt ở trên cửa phòng.



    “Ưm!” Trên môi mềm mại, nàng mà lại hôn ta!


    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  10. The Following 10 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  11. #16
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Chương 15 - Giải Độc


    Thấy nàng hôn càng ngày càng dồn dập, hơi thở cũng càng ngày càng dồn dập lên. Nàng đã chủ động cởi áo lên, ta sững sờ nhìn nàng. Mãi cho đến khi nàng cởi áo trong xuống, nhìn thấy được cái bụng đang nóng rực bên trong, lúc nào, liền lập tức phục hồi tinh thần lại.



    “Ngươi đang làm gì đó?” Nói xong câu đó, ta có một loại suy nghĩ là muốn đánh chết sực kích động của mình. Nàng mở to mắt có chút mê ly, cứ như vậy nhìn ta. Không cần phải nói, ta đã biết bên trong nàng bị thứ độc gì.



    Nhìn khuôn mặt của nàng càng ngày càng đỏ, trong lòng có chút không đành lòng. Chỉ có thể ôm nàng thật chặt bất động, mà nàng thì lại dục hỏa khó nhịn cứ luôn ở trong ngực của ta giãy dụa. Duỗi cánh tay ngọc ra ôm lấy cổ ta, sắc mặt nàng có chút đỏ nằm ở trên vai ta, thở nhiệt khí đứt quãn bên tai ta, thân thể mê người không ngừng giãy dụa.



    Ta biết nàng đang câu dẫn ta, không có biện pháp gì, trên người nàng bởi vì cử động, mà toàn thân đều lây nhiễm một tầng hồng nhạt, thứ nhìn thấy chính là bấu vật nhân gian. Hai con mắt mê ly chăm chú câu dẫn khóa hai mắt ta lại.



    Đặc vụ, cũng trải qua huấn luyện mị hoặc, không ai có thể câu dẫn được. Nhưng nàng lại có một loại cảm giác kì lạ dẫn dắt ta, ta không biết đây là cái gì, ta muốn biết, ta muốn đi thăm dò.



    Giơ tay đạt lên sau lưng nàng, trong nháy mắt, nàng run rẩy xuống, có điều rất nhanh liền khôi phục lại, thâm tình đáp lại.



    Nhìn đôi môi hồng hào của nàng không ngừng phun nhiệt khí trên mặt ta, có chút khó nhịn, trực tiếp ngậm lấy thứ ngọt ngào này. Môi với răng nhẹ nhàng ma sát, nàng thì lại nhiệt tình đáp lại. Ta biết nàng sắp không chịu nổi, không còn cách nào khác, đành phải ôm lấy nàng hướng về phía chiếc giường nhỏ trong thư phòng chỗ dùng để nghỉ ngơi duy nhất đi đến.



    Đè người trên, giơ tay nhẹ nhàng kéo rèm giường. Hạ xuống, bên trong phong cảnh vô hạn.



    Hồi lâu, có chút hơi mệt người, vẩy vẩy tay, nhìn người ngủ say bên cạnh. Ta không hề muốn nàng, chỉ là dựa vào kỹ xảo ở bên ngoài làm cho nàng tiết thân.



    Ta nhìn ra được đây là lần đầu tiên của nàng, không hề có kỹ xảo đáng nói, tuy nói mình cũng là lần đầu tiên, nhưng tốt xấu gì trước khi sống lại ở hiện đại cũng xem qua rất nhiều loại phim sách báo ảnh này.



    Có rất nhiều đặc vụ đã không còn tấm thân thuần khiết, nhưng mà ta vẫn còn, ta làm như vậy nguyên nhân là muốn đem thân thể này cho Tam Nương, đáng tiếc là không thể toại nguyện. Nàng đã yêu người khác, ta cũng không còn cách nào khác là lùi xuống một bước, chỉ có thể yên lặng canh giữ ở bên cạnh nàng.



    Từ từ nhắm mắt lại, để cho mình nghĩ ngơi một chút, cũng để làm rõ suy nghĩ cho mình.



    Nếu trời cao để cho ta giành được cơ hội sống lại, ta rất cảm kích. Ta vẫn nhớ trước khi sống lại ta đã nói câu nói kia: Tam Nương, nếu như có thể sống lại, ta nhất định phải hảo hảo bảo vệ nàng, không cho bất luận kẻ nào tiếp cận nàng, người của nàng hay trái tim đều do ta bảo quản, được không?



    Bây giờ ta đã sống lại, nhưng mà, Tam Nương, nàng đang ở đâu?


    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  12. The Following 6 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  13. #17
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Đệ Chương 16 - Vô Hại




    Có chút khó chịu mở mắt ra, đầu có chút choáng, ngọ ngoạy muốn đứng dậy lại bị cánh ta ngọc bích bên cạnh kéo lại.



    “Sao thế?” Ta có chút kì quái nhìn nàng, nếu nàng đã tỉnh rồi, tại sao không đứng dậy, còn không cho ta đứng dậy nữa chứ?



    “Vừa có thị nữ đến đây đút chút canh bổ cho ngươi và ta uống, trước mắt cần nghỉ ngơi một chút cho khỏe mới được.” Nàng dùng sức đem ta kéo về trong chăn, nhiệt sóng trên mặt đã rút đi, khuôn mặt trang điểm khiến nàng nhìn có chút thân thiết hơn.



    “Ngươi vì sao phải cần ta giúp ngươi giải độc? Chẳng lẽ ngươi không sợ sao?” Ta không có nói thẳng, bình thường người thông minh chỉ nói một nửa. Ta tin là nàng hiểu.



    Ai ngờ nàng phì cười “Tại sao phải sợ?”



    “Bởi vì ta là nữ tử?” Nhíu nhíu mày, không đơn giản như vậy chứ?



    “Ngươi đối với ta mà nói, vô hại.” Nàng thu liễm nụ cười, nghiêm túc nói.



    Ta cũng nở nụ cười lại với nàng. Hai người đều đối với nhau vô hại, thì cần gì phải phòng bị chứ. Nàng là con gái ân nhân của cha nuôi, độc của nàng cần có người tin nhiệm giúp, tốt nhất là hiểu y thuật, sẽ không đả thương mà còn có thể đem độc tiết ra. Ở nơi này, đại phụ ở Tang phủ không phải không thể, nhưng mà cha nuôi cũng không thể được, thì chỉ còn ta đây là nữ tử, mà lại biết y thuật. Như vậy trọng trách này liền rơi vào trên người ta.



    Hơn nữa, ta giúp nàng cũng như là gián tiếp giúp cha nuôi một tay, nếu như bị nghĩa mẫu biết, hậu quả sẽ không ngoài một khóc hai nháo bat reo cổ, còn lại bốn, là không làm cơm. Trù nghệ nghĩa mẫu rất nổi tiếng ~~ mười dặm tám hướng lúc các hương thân đang làm cơm, ngửi thấy được mùi khói xanh phía trên nhà ta đều gợi ra ý muốn ăn mạnh mẽ.



    Nàng híp mắt nhìn ta, ta cũng chỉ nhàn nhạt nhìn nàng. Bỗng nhiên nàng mở miệng: “Ngươi không hỏi ta sao?”


    “Không có gì để hỏi, nên biết rõ không nên biết rõ, nói vậy thì trong lòng cũng có thể biết một hai, không cần nói rõ.”



    “Ngươi cũng thật là một người kỳ quái.” Nàng nở nụ cười nhàn nhạt, rất xinh đẹp: “Nhưng ngươi rất thông minh.”



    “Cảm ơn.” Ta hướng nàng nở nụ cười, hai người liền không nói gì nữa.


    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  14. The Following 8 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  15. #18
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Đệ Chương 17 - Thị Nữ Mỹ Mạo



    Qua một lát sau, quả thực cơn buồn ngủ tập kích, ngẫm lại mình ở đây cũng không có việc gì. Thiệt là, thói quen vẫn ngủ luôn đề phòng vẫn còn, quả nhiên, thói quen mới là đáng sợ nhất nhỉ. Thế nhưng hiện tại thuốc đã tập kích đến, hơn nữa vừa vặn mình quả thật là có chút mệt mỏi, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt dưỡng thần, ngủ thiếp đi.



    Đợi đến khi tỉnh lại thì đã là sáng sớm ngày hôm sau, mở có chút mơ hồ, ngủ quá lâu nên đầu có chút chóng mặt, bất quá thân thể cũng có chút thoải mái.



    Quay đầu nhìn xuống bên cạnh, quả nhiên giống như mình nghĩ, nàng đã thức dậy. Sờ sờ vị trí bên cạnh, có chút ấm, có lẽ vừa mới rời khỏi không lâu.



    Chống đỡ thân thể, đi ra ngoài. Gió mát bên ngoài lập tức thổi vào, vẫn là đem thổi tỉnh lại không ít.



    “Qúy nhân, ngươi đã tỉnh, để nô tỳ hầu hạ người tắm rửa nhé.” Một vị nử tử nhỏ nhắn xinh đẹp đỏ mặt, cúi đầu đứng ngoài cửa phòng.



    Vào mùa thu, sáng sớm khí trời xem như hơi lạnh, nhìn nàng ăn mặc đơn bạc như vậy, thân thể uyển chuyển bên trong cũng có chút như ẩn như hiện. Nói vậy nàng đứng ở bên ngoài cũng đã lâu, vội vàng cho nàng đi vào.



    Nàng phân phó mấy tên gia đinh đem nước nóng ấm áp dễ chịu đi vào, hơi nóng mờ mịt, hơi nóng trong phòng lại tăng lên. Xem ra Tang tiểu thư vẫn còn tương đối tốt, làm việc này chuyện kia, lại ngủ một đêm, đúng là phải hảo hảo tắm một cái. Hơn nữa sáng sớm tắm rửa một chút thì cũng tốt, ngẩng đầu nhìn thị nữ đứng ở một bên.



    Mặt nàng hồng giống như nhỏ máu, ta lập tức thì đã hiểu rõ ý của nàng, thực là suýt nữa quên, nơi này là phú quý nhân (gia đình giàu có), phú quý nhân gia tắm rửa phải có người hầu hạ thì rất bình thường. Nhưng ta không phải người ở đây, cũng không phải người ở thế giới này, ta không cần hầu hạ như vậy. Chỉ phất tay để cho nàng lùi ra bên ngoài bức bình phong.



    Ai ngờ nàng lại rầm một tiếng, quỳ trên mặt đất: “Qúy nhân, không được. Như vậy tiêu thư sẽ trách mắng ta, xin quý nhân đừng làm khó nô tỳ.”



    Tại sao có thể có chuyện như vậy? Thở dài, trước tiên gọi nàng đứng lên. Nàng rất nghe lời liền đứng lên, chỉ là vai không ngừng run rẩy, sẽ không phải là khóc chứ. Kêu nàng ngẩng đầu lên, nàng lắc lắc đầu, không chịu.



    Hết cách rồi, đành phải dùng thủ đoạn im lặng, tùy ý khoát một kiện y sam rồi đi ra khỏi bồn tắm. Đi đến phía trước thị nữ, nâng cằm củ nàng lên.



    Cái gì cũng chưa nói, ta suýt chút nữa bởi vì khuôn mặt xinh đẹp của nàng hù dọa nhảy một cái. Không hổ là phú quý nhân gia, ngay cả thị nữ cũng là khuôn mặt người mẫu đẳng cấp. Nhìn nàng lệ hoa đái vũ giống như mèo khóc, hết cách rồi, đành phải cho phép nàng lại đây hầu hạ ta.



    Nàng nhìn thấy ta toàn thân xích lõa, chỉ khoát một kiện y sam rồi đứng trước mặt nàng, nàng sợ đến mức vội vàng kêu ta trở lại bồn tắm, còn nàng thì lại đứng bên mép bồn tắm duỗi tay đến đè ấn xoa vai ta.



    Không thể không nói thủ nghệ của nàng cự kỳ tốt, đè ấn khiên toàn thân ta đều mềm, không nhịn được rên rỉ, thỏ dài một tiếng. Nàng mỉm cười nhìn bộ dáng thoải mái hưởng thụ của ta, không nói gì, chỉ một mạch đè ấn xoa bóp vai của ta.



    “Thủ nghệ của ngươi thật không tệ.” Ta tán thưởng nói.



    “Cảm ơn quý nhân khen ngợi, đây là bởi vì từ nhỏ ta đã học huyệt vị y thuật, hiểu một chút về xoa bóp.” Nàng khiêm tốn mỉm cười.



    Nhiều lời vô ý, ta biết cái vị Tang tiểu thư kia đã đợi ta lâu, đành phải nhanh chóng tăm rửa xong rồi đi ra ngoài.


    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  16. The Following 8 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  17. #19
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Đệ Chương 18 - Chân Tướng



    Thị nữ mang theo ta đi đến một gian nhà yên tĩnh ở bên ngoài, ở bên tai ta thì thầm một chút, ở trong ánh mắt có chút dò xét tìm tòi của ta gật đầu liền đi ra ngoài.



    Không còn cách nào khác, ta chỉ đành phải tự mình đi tới. Người thị nữ kia nhất định là thiếp thân thị nữ vị Tang tiểu thư kia nhỉ, cũng chỉ có nàng mới có thể biết một vài chuyện. Cùng thị nữ nói chuyện trên đường đi, rất nhanh thì đã đến một gian viên tử lạc phách (QT dịch không rõ theo mình là cũ kĩ ), mở của ra là một nơi khá hẻo lánh, thấy một mảng bên trong dính đầy bụi bặm, lai đi qua mấy gian tiếp theo bên trong, ở chỗ này lại đi đến gần một trước căn phòng có ánh mặt trời.



    Ta nghĩ chính là chỗ này rồi, từ vết chân trước cửa thì có thể biết, nơi này khắp phòng đều có rơi một tầng bụi bặm mỏng, chỉ có ở trước của nơi này hơi có nhiều hoặc ít bụi bặm chút, chắc là có người đi qua lại, nhẹ nhàng gõ gõ cửa, bên trong cũng có tiếng đồ sứ khẽ chạm ứng trở lại.



    Nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, lại nhẹ nhàng đóng cửa lại, ta ngược lại thì không có gì kinh ngạc, loại bên ngoài loạn thành một đống này, mà bên trong hết sức sạch sẽ ở trong mắt đặc vụ cũng không cảm thấy kinh ngạc.



    Bên trong trên bàn bát tiên có mấy người ngồi, cha nuôi, Tang tiểu thư, Tang gia, còn có hai kẻ dường như là hộ vệ, mặc dạ hành phục (ý chắc là đồ đen dùng vào ban đêm). Còn có lại là một thị nữ, quả nhiên, tất cả như ta dự đoán, chuyện này bên trong có vấn đề.



    “Tiểu Dục, mau đến đây ngồi.” Cha nuôi vừa thấy ta, kích động đi qua bắt chuyện ta. Ta cũng không khách khí, sớm đã biết sẽ như thế này, trực tiếp gật đầu chào hỏi chào hỏi một tiếng rồi ngồi xuống.



    Không một người nói chuyện, rất yên tĩnh, mọi người đều nhìn ta. Trong không khí tràn đầy mùi căng thẳng.



    “Ha ha, Diệp y, con gái nuôi này của ngươi quả thật có chút thú vị đấy.” Ai ngờ Tang gia lại lớn cười lớn một tiếng phá vỡ bầu không khí vi diệu này.



    “Ha ha, không dám nhận không dám nhận.” Cha nuôi hồi đáp.



    “Ha ha, được rồi, nếu đều là người cùng thuyền, như vậy ta cứ việc nói thẳng đi.” Tang gia cười khan hai tiếng đi thẳng vào vấn đề: “Độc ngay từ đầu là do người khác hạ, bất quá ta đã sớm tìm ra thuốc rồi. Chỉ có điều ta muốn biết là ai làm, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục làm. Đem tất cả mọi người lừa gạt ở cùng, lúc này mới có thể bắt được.”



    “Cha, rốt cuộc là ai?” Tang tiểu thư nhàn nhạt nói, nhưng mà loại khí tràng nhàn nhạt này sau lưng lại đều khiến cho người khác giống như sắp nghẹt thở vậy, hoảng sợ cực kỳ.



    Ta trải qua vô số sinh tử chi giao, những khí tràng này đối với ta mà nói, căn bản không có ảnh hưởng. Đúng là ngoại trừ Tang gia có thể chịu được, những người khác cũng không có khả năng. Sắc mặt mọi người đều nặng nề, chắc hẳn đều rất khó chịu.



    Tang gia liếc mắt ta một cái, ta biết, đối với tất cả ánh mắt, đều phải bắt được. Hiểu ý nở nụ cười, đúng là không có gì.



    Hồi lâu, có lẽ mọi người đều có chút bị tức áp chế đến tim đập nhanh hỗn loạn. Tang rốt cục mở miệng nói chuyện: “Lạc Vũ, đừng lo lắng, ta đã biết rồi.”



    Làm như ám chỉ, Tang Lạc Vũ thu liễm khí tràng, thản nhiên nói: “Ân, cha nói.” Mọi người ở đây rốt cục được thả ra, mọi người đều hít thở.



    Tang gia liếc mắt nhìn mọi người chung quanh, chỉ có ta biết, ánh mắt hắn luôn nhìn ta. Ta biết hắn là có ý gì, muốn đem ta kéo vào trong nước sao.



    “Thái phủ.” Nói xong, mọi người đều hít vào một hơi.


    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  18. The Following 5 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  19. #20
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    151
    Ngân lượng
    4,376
    Thanked: 1925
    Đệ Chương 19 - Bị Kéo Xuống Nước Tiết Tấu



    Thái phủ, chỉ biết là cũng làm kinh doanh, tiền tài quyền thế cũng cùng Tang gia sánh ngang. Chỉ là Thái phủ cùng Tang gia đều cách xa nhau giống như bầu trời xa, nước giếng không phạm nước sông, làm sao sẽ bị người Thái phủ hạ độc chứ? Còn có, như Tang gia cùng Thái phủ phủ đệ tiền tài quyền thế hùng hậu như thế, ở tại triều đại này đạt được rất nhiều cái này căn bản là tám gậy che đánh không tới đi sang một bên nhỉ.

    Chỉ có chính là hiểu lầm, hoặc cũng là có người đắc tội rồi. Ta nghĩ, nếu đều độc đến trên người Tang gia, như vậy chính là mưu tính rất lâu.



    “Thái phủ sao lại thế….” Cha nuôi nuốt một ngụm nước bọt trong miệng, xoa xoa mồi hôi lạnh trên trán, kinh ngạc nói.



    Nhưng ngược lại Tang gia là không trả lời cha nuôi, trái lại quay đầu nhìn về phía ta, nói cũng như là đối với Tang tiểu thư nói: “Lạc Vũ, độc của ngươi giải chưa?”



    “Cha, đã giải.” Tang tiểu thư thản nhiên nói, mảy may không đem chút chuyện ngày hôm qua đặt ở trong đầu.



    Có chút trong nháy mắt ta cho là Tang gia gọi ta, có điều chăm chú quan sát sau cũng không phải. Thân từng là đặc vụ, loại khác biệt này cũng là không cho phép, hơi có chút sai lầm, chính là một mạng đánh gục (bắn chết).



    Thì ra, tên cái vị Tang tiểu thư này và ta cùng âm a, hiểu ý nở nụ cười.



    Lại bị Tang gia nhìn đến không dám thở mạnh một cái, vị Tang gia này, bên trong quá hùng hậu rồi. Bất quá, không biết vì sao, nghe được Tang tiểu thư ngữ khí lạnh nhạt, trong lòng thậm chí có một chút run rẩy



    Tang gia nhìn hồi lâu, rốt cục quay đầu lại hỏi Tang tiểu thư: “Lạc Vũ, ngươi là làm sao trúng độc.” Không giống quan tâm thắc mắc, mà là giống như trách cứ phê bình.



    “Bị thị nữ hầu hạ trước kia hạ độc, có điều nàng cũng không biết chuyện người.” Sắc mặt Tang tiểu thư có chút lúng túng.



    “Hóa ra là cùng người cẩm mụ giống nhau, quên đi, các nàng đều không biết chuyện, đưa đi là được rồi.” Tang gia trả lời.



    “Thái phủ dung loại hương liệu kia thực sự là hoa đắc đại thủ bút a (kiệt tác nổi tiếng), ngay cả ta cũng không dám sử dụng mà.” Tang gia cười khan một tiếng, liền hỏi: “Manh mối tra được như thế nào?”



    Một người áo đen hai tay trình lên một tờ giấy, mở ra ở trên bàn. Những chữ phồn thể kia ta ngược lại thật ra nhìn hiểu, lén lút liếc mắt nhìn, đại khái nội dung viết chính là, Thái phủ làm sao có thể làm những loại hạ độc linh tinh này.



    Tang gia phẩy một tên áo đen qua lại đây: “Đem người thị nữ kia cho cẩm mụ, làm cho các nàng hai người hồi hương đi, cho chút ngân lượng. Dù sao các nàng cũng có ân với Tang gia, những chuyện này ta không muốn liên lụy các nàng.” Hắn đây là nói cho ta biết, hắn rất hiền lành sao? Bất quá hắn cũng không cần phải như vậy, ta có thể nhìn ra được Tang gia là vì lần trốn một vị ở bên trong thế lực đen tối, nên người tàn nhẫn phải tàn nhẫn, là người đáng giá khen ngợi.



    Cha nuôi cùng Tang tiểu thư đều xem xong, Tang gia lại đem tờ giấy đỡ đến trước mặt ta, ta có chút nghi hoặc nhìn về phía hắn.



    “Tang gia, ngươi đây là?”



    “Ta biết ngươi là người thông minh.”


    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  20. The Following 7 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •