+ Trả lời chủ đề
Trang 4 của 4 Đầu tiênĐầu tiên ... 234
Kết quả 31 đến 36 của 36
  1. #31
    Ngày tham gia
    Aug 2016
    Bài viết
    118
    Ngân lượng
    77
    Thanked: 538



    Chương 30 : Mạt thế ( Tứ )


    Mời Đọc (Click Here) :



    Chuo
    Nhanh chóng bước lên phía trước rồi ôm lấy Lạc Diêu theo kiểu công chúa, Lê Thanh thở phào nhẹ nhõm, nước suối đã có tác dụng.
    Sau đó Lê Thanh bế Lạc Diêu vào phòng ngủ, đặt lên tấm nệm mềm mại.
    Lê Thanh: “…” Chờ đã, theo kinh nghiệm đọc trăm quyển mạt thế của cô, sau khi uống nước suối thân thể sẽ tự động bài trừ độc… nằm ở trên giường thì không sạch lắm.
    Vì vậy Lê Thanh bế Lạc Diêu vào bồn tắm.
    Lê Thanh “…” Vậy càng không đúng! Nếu như ngủ trong bồn tắm cả ngày, Lạc Diêu không bị tang thi giết chết thì cũng sẽ chết vì rét…
    Cuối cùng Lê Thanh vẫn chọn một chỗ thích hợp nhất – sofa, dù sao chiếc ghế rách chỗ này hở chỗ kia, không sao cả (⊙_⊙) .
    Vì phòng ngừa việc cả hai uống nước suối chưa tỉnh tang thi đã xông vào nên Lê Thanh kéo tủ quần áo chặn trước cửa xong cô mới yên tâm ăn nốt bát canh còn lại.
    Một lượng nhiệt kì lạ khởi đầu từ bụng rồi khuếch tán, cả cơ thể trìm trong cảm giác âm áp thoải mái, tầm mắt bắt đầu mơ hồ, mí mắt không nhịn được mà trĩu xuống, Lê Thanh biết đây là tác dụng của nước suối, cô nhanh chóng chạy tới sofa nhưng không kịp nữa rồi, cô mất khống chế ngã xuống đất rồi rơi vào hôn mê.
    Thời điểm gần mất đi ý thức, Lê Thanh mới nghĩ ra, chỉ cần ngồi trên sofa uống canh là được....


    ******

    Không biết bất tỉnh bao lâu, Lê Thanh mở mắt, hiện tại cô đang ngâm mình trong bồn nước nóng, không một tấm vải che thân.
    Lê Thanh “….!!!!”
    Lê Thanh cuống cuồng trèo ra khỏi bồn tắm, cầm lấy khăn lau qua, sau đó lấy quần áo từ trong không gian ra mặc rồi mới mở cửa đi ra ngoài.
    Trong phòng khách, Lạc Diêu mặc bộ quần áo đen, chân đi một đôi giày da, trong tay cô là thanh trường kiếm đang được làm lau dở, thấy Lê Thanh đi ra, cô nở nụ cười “Tiểu Phương, em cuối cùng cũng tỉnh.”
    Lê Thanh “…. Việc đó, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?” Trong khoảng thời gian cô ngất đã có việc gì xảy ra!! Tại sao Lạc Diêu lại trở thành kiểu ngự tỷ thế này !?

    Lạc Diêu để thanh kiếm một bên, nói “ Để chị giải thích sơ qua cho em, hiện tại nơi này giống《 thành phố X》《 tang thi ăn thịt 》 , mạt thế đến . ”



    “ mạt thế? ”
    “ Ừm.” Lạc Diêu gật đầu “ Mấy ngày trước, khi chị tỉnh lại thì phát hiện những người bên ngoài rất kì lạ, sau đó xem tivi mới biết họ không phải người, hiện tại tín hiệu tivi không còn.”
    “?” Lê Thanh thấy bộ dạng chuyện gì cũng hiểu của Lạc Diêu, không kìm được hỏi “ Em… đã ngủ bao nhiêu ngày rồi?”
    “ Bảy ngày, chị còn tưởng em vẫn định ngủ nữa cơ, hiện tại là ngày thứ năm mạt thế bắt đầu.” Lạc Diêu mỉm cười nói.
    Lê Thanh “…” Giấc ngủ này lâu quá đi!!! Sao cô cảm thấy mình bỏ lỡ chuyện gì đó rất quan trọng.
    “ Hệ thống, tôi thức tỉnh dị năng gì.” Nếu biết trước mình ngủ lâu như vậy, Lê Thanh không bao giờ uống nốt bát canh kia.


    【 Người chơi thức tỉnh kỹ năng XD【 Tiểu cường đánh không chết】. 】

    “ Ngọa tào, dị năng này khác gì hào quang của nhân vật chính!!! Còn nói tôi càng đánh càng sống dai….” Lê Thanh không khỏi nhớ tới bộ phim hoạt hình thánh kị sĩ hồi bé .



    【 Cũng không hơn nhau là mấy, dù sao người chơi cứ an tâm, bị tang thi cắn cắn ngược lại là được. 】
    “ Cậu….!” Lê Thanh bất lực không nói được lời nào.
    Lạc Diêu lại nói những chuyện lúc trước cho Lê Thanh “ Trong tivi có thông báo chúng ta nên ở trong nhà chờ, sẽ có quân đội dẫn chúng ta rời đi. Chẳng qua chị thấy tin này không đáng tin cậy, dù sao chị cũng từng xem qua thể loại mạt thế.”
    “ Vâng.” Lê Thanh gật đầu “ Thành phố S nhiều người như vậy, ở lại chính là tự đâm đầu vào chỗ chết.”
    Hiện tại đã là ngày thứ năm, không biết bên ngoài có bao nhiêu tang thi, thành phố S nổi danh dân số đông nhưng cho dù ít người, hào quang nhân vật chính cũng sẽ hấp dẫn vô số tang thi.
    Một mô típ được thiết định, vào một ngày nào đó, khi ánh mặt trời được che phủ bởi màu đỏ của máu, tất cả mọi người đều lâm vào hôn mê.
    Mà có người tỉnh lại trở thành dị năng giả, có người trở thành tang thi và có người vẫn là người bình thường.
    Khi mở đầu, tác giả sẽ miễn cưỡng giải thích một chút vì sao mạt thế tới, ví dụ như vũ khí sinh học bị rò rỉ, người ngoài thành tinh xâm chiếm, virut lạ phát tán, ma tu xuất hiện ( đột nhiên xuất hiện tu chân ) các loại nhưng càng ngày tác giả càng lười lược đi các loại nguyên nhân, trực tiếp do cơn mưa máu, hoặc tỉnh dậy mạt thế đã tới.

    Quyển này cũng thuộc loại cuối cùng, tác giả không giải thích nguyên nhân mạt thế xuất hiện _(:з)∠)_

    “Ừm, cho nên chị chờ em tỉnh mới di chuyển tới khu an toàn.” Lạc Diêu mỉm cười nhìn Lê Thanh “ Về phần lương thực, chúng ta có thể tìm trên đường đi, hiện tại chúng ta chỉ còn đủ đồ cho ba tới bốn ngày.”
    “ Chờ đã, em thấy chị có gì đó khang khác.” Lê Thanh nghi ngờ nói “ Còn thanh kiếm kia chị lấy đâu ra…” Trạm trổ Phong Đô nữa kìa!!!
    Lạc Diêu trước chỉ làm công việc phổ thông, bình thường còn có chút ngạo kiều, tại sao giờ trở nên khốc huyễn như thế… chủ yếu là thái độ, Lạc Diêu quyết định chờ cô tỉnh mới đi, cô ấy không phải là nữ phụ ác độc sao?!!

    Sau đó Lê Thanh nhìn tới độ hảo cảm….
    Lê Thanh “…” Gì đây, sao hảo cảm chạy tới 70 rồi, rốt cuộc thời điểm cô ngủ Lạc Diêu đã làm gì?!!
    Một tay kéo Lê Thanh lại gần mình, Lạc Diêu cầm trường kiếm nói “ Kiếm này là đồ gia truyền nhà chị, nghe nói trước kia nó dùng để trử ta, cho nên chị mới cầm. Về phần quần áo này, đôi khi người ta muốn chơi trò cosplay nha, trước kia chị hứng lên chị mua thôi.”
    Về phần nguyên nhân thật sự? Lạc Diêu cũng không biết tại sao mình không nói sự thật, sau khi cô tỉnh cô lại có tình cảm không thể nào nói được với Lê Thanh?!!
    Lạc Diêu không biết tại sao…hơn nữa cô còn có những mảnh ghép trí nhớ không thuộc về mình, còn ở cổ đại nữa.

    Chắc vì coi tivi nhiều, Lạc Diêu tự nhủ mình như vậy.
    “ Được rồi…” Lê Thanh miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của Lạc Diêu, gọi kiếm gia truyền cũng tạm chấp nhận được… “ Vậy chị có thức tỉnh dị năng gì không?”
    Lạc Diêu cau mày “ Dị năng? Hình như có, đại khái thế này đi.”
    Lê Thanh hướng mắt nhìn lại, cô thấy đầu ngón tay trắng nõn của Lạc Diêu xuất hiện màu xanh của tia điện, tích tắc một tý rồi biến mất.
    “ Chẳng lẽ cái này là dị năng hệ lôi?” Lê Thanh ngạc nhiên, dị năng này không phải của nam chính hay sao, sao nữ phụ lại có!!! Tác giả quên uống thuốc à ∑(っ °Д °



    you're not my princress, you are my queen
    ChanChan Tài sản
    Đường Môn SuminxSungji

  2. The Following 8 Users Say Thank You to ChanChan For This Useful Post:


  3. #32
    Ngày tham gia
    Aug 2016
    Bài viết
    118
    Ngân lượng
    77
    Thanked: 538



    Chương 31: Mạt thế (Ngũ)


    Mời Đọc (Click Here) :


    “ Mặc dù em mới tỉnh, nhưng chúng ta phải đi ngay bây giờ.” Lạc Diêu nghiêm túc nói “ Chị để ý ở đây một thời gian, tang thi ngày càng nhiều, chúng ta không đi thì sẽ không kịp.”
    “Vâng.” Lê Thanh gật đầu “ Cần mang cái gì không chị?”
    Lạc Diêu lấy ra hai balo, giải thích “ Trong khoảng thời gian em hôn mê chị đã thu dọn đồ đạc, trong này có đủ thức ăn cho mấy ngày còn có quần áo để thay cùng nước uống.”
    “Những đồ kia không thể mang đi sao?” Lê Thanh dùng ánh mắt tiếc hận nhìn bao gạo trong góc phòng.
    “ Hiện giờ không có cách nào khác.” Lạc Diêu thở dài “ Chúng ta chỉ là phụ nữ mà thôi, mang nhiều đồ như vậy không khác gì rước họa vào thân.”
    “Chị nói không sai.” Lê Thanh nói “ Cứ như thế đi.” Mặc dù ngoài miệng nói vậy nhưng thật ra trong lòng Lê Thanh đang rỉ máu, nhiều đồ như vậy không thể mang đi, lại không thể để lộ không gian trước mặt Lạc Diêu _(:з)∠)_ Thật đau lòng.
    “Vậy đi thôi.” Lạc Diêu trước tiên mang balo, cột thanh kiếm ngang hông, sau đó nhanh chân bước lại gần cửa.
    Bên ngoài vẫn còn cái tủ mà Lê Thanh dùng để chặn cửa ngăn ngừa nguy hiểm.
    Lạc Diêu vừa đẩy tủ vừa nghi ngờ hỏi “ Em để cái tủ này ở đây phải không, tại sao lúc ấy em lại biết mạt thế sẽ tới? Ngoài ra em còn cho chị ăn bát canh rất đáng nghi đó.”
    Lê Thanh sửng sốt, tiến lên mấy bước, đem tay đặt gần tay Lạc Diêu, nở nụ cười nói “ Để em làm cho.”
    Lạc Diêu “….” Cách em dời chuyện khác qua mức trần trụi rồi đó!! Sợ người khác không biết chuyện mờ ám em làm sao? Em cho rằng nở nụ cười rực rỡ như thế kia sẽ khiến người khác quên chuyện lúc trước sao!!!
    …. Mà cũng không sao, có chút đáng yêu, quên đi, lần này sẽ bỏ qua cho em.
    Lê Thanh đặt tay lên đầu tủ, nhẹ nhàng nhấc cả tủ lên, sau đó tiện tay vứt một góc.
    Lạc Diêu “…. Chị biết rồi, em thức tỉnh dị năng hệ lực lượng đúng không?”
    Lê Thanh “….” Thao, cô lại quên che giấu sức mạnh của mình, thôi, gió chiều nào theo chiều đấy, chị ấy nghĩ thế nào liền như thế đi.
    Vì vậy Lê Thanh gật đầu “ Chắc thế, em cảm thấy mình khỏe hơn trước rất nhiều, hình như là dị năng hệ lực lượng.”
    Thật ra thì dị năng hệ lực lượng nghe thật ngớ ngẩn!! Thể loại mạt thế phải lợi dụng hợp tác cùng nhân vật phụ và pháo hôi mới đúng chuẩn mực QAQ .

    Về phần dị năng mà hệ thống nói【 Tiểu cường đánh không chết】, Lê Thanh tự động nâng cấp nó thành dị năng hệ trị liệu, tự chữa trị cho bản thân cũng tốt… Tiểu cường đánh không chết thật sự khó nghe _(:з)∠)_
    Lạc Diêu nhanh chóng chấp nhận thiết định này, cô nhìn bên ngoài qua mắt mèo, sắc mặt trở nên nghiêm túc “ Chị thấy bên ngoài có người… không, phải nói là tang thi …”
    Lạc Diêu vốn là công nhân viên chức bình thường, mặc dù thời điểm nhìn thấy khung cảnh trên tivi mặt có thể không đổi sắc vì cô biết đó là giả dối, cho nên khoảng khắc cô nhìn thấy tang thi chân chính, trong lòng không kìm được sợ hãi.
    Tầm nhìn Lê Thanh hướng tới đôi tay run rẩy của Lạc Diêu, cô bước lại gần, đè vai người trước mặt xuống, nhẹ giọng nói “ Để em xem.”
    Lạc Diêu phức tạp lùi lại phía sau mấy bước, cùng lúc Lê Thanh cũng nghe được thông báo độ hảo cảm tăng.

    A… Tôi chính là một người phụ nữ cường hãn, có thể bảo vệ được nữ phụ yếu đuối.
    Lê Thanh đột nhiên nảy sinh ý tưởng, cảm giác bản thân như anh hùng, liền đắc ý lại gần mắt mèo nhìn ra ngoài.
    Lê Thanh “….”
    Lê Thanh cho rằng mình sẽ thấy tang thi máu me mặt mũi be bét, hoặc ruột non ruột già rơi rớt ra ngoài, nhưng cô không ngờ tới hình ảnh cô thấy chỉ là một chuỗi mã hóa hình người !!!
    Tang thi được mã hóa dường như nhận ra có người sau cánh cửa, nó điên cuồng dùng tay cào, cánh cửa rung rầm rầm, chiếc khóa nhanh chóng biến dạng, ước chừng không giữ được lâu.
    Chuyện gì đang xảy ra đây ∑(っ °Д °



    【 Bởi vì người chơi là vị thành niên, cho nên trò chơi cấm đoán hình ảnh bạo lực vì thế vị thành niên, nhi đồng cùng người già cũng có thể thoải mái cảm nhận thời gian vui vẻ】


    Lê Thanh “…” Cậu cút đi!!! Vậy lần bị nổ chết, bị đâm chết cùng chuyện dùng đũa xiên người cũng là chuyện vị thành niên có thể chấp nhận sao!!
    Lạc Diêu lo lắng hỏi “ Em không sao chứ?”
    Lạc Diêu nói “ Em không sao, chỗ này có gì làm vũ khí không chị?”
    Tầm mắt Lạc Diêu chuyển tới thanh kiếm bên hông, Lê Thanh vội vàng nói “ Không, kiếm thì em không cần, em đã nghĩ tới một vũ khí cực kì lợi hại.”
    “Nhưng nhà chị trừ kiếm ra chỉ có dao thái rau.” Lạc Diêu lo lắng “ Cầm dao có thể bị tang thi bắt được.”
    “ Chị đừng lo.” Lạc Diêu kiêu ngạo tung tóc “ Em làm sao để chuyện đó xảy ra?”
    Vừa nói, Lê Thanh liền đi vào bếp, lây lọ keo 502 dính quần áo với gậy cùng thanh dao lại với nhau, sau đó lấy băng dính cuộn chặt.
    Lạc Diêu “…” Nhìn qua cũng thấy không thể nào dùng được!!! Dùng nó có được không?
    “Không sao.” Lê Thanh nó “ Mặc dù nhìn rất thô sơ, nhưng nhất định không có vấn đề!” Mặc dù nói vậy, Lê Thanh vẫn có chút chột dạ, vì thế cô thủ sẵn mấy cái đũa trong balo.
    Hai người từ trên xuống dưới đều được bịt kín, tay còn đeo băng tay, Lê Thanh thiếu chút muốn đội tất chân lên đầu, sau đó bị Lạc Diêu ngăn cản _(:з)∠)_

    Nắm vũ khí tự chế tới gần cửa, Lê Thanh hít một hơi thật sâu, mở cửa ra.
    “ Ầm.” Âm thanh vang lên, Lê Thanh sửng sốt, vồi vàng ra ngoài nhìn. Quả nhiên do dùng lực mạnh mở của, tang thi trước cửa đã bị đẩy bay ẩ xa…
    Tang thi bị bắn ra xa ngoan cường bò dậy, từng bước từng bước lại gần Lê Thanh.
    Lê Thanh nói “Chẳng qua chỉ là một con tang thi thôi, nhìn ta giết người đây!!!” Vừa nói, Lê Thanh liền giơ vũ khí tới tang thi.
    Lê Thanh nhắm ngay cổ tang thi, con dao gọn lẹ cắt đứt cổ tang thi, đầu tang thi rơi xuống dưới đất.
    “Ha…” Lê Thanh mới thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy tiếng kinh hô truyền tới từ sau lưng.
    Lê Thanh quay đầu, liền thấy hai con tang thi đang giằng co cùng Lạc Diêu, Lạc Diêu chỉ miễn cưỡng chống lại một con, thời điểm cô tránh né một con tang thi thì con khác cũng chuẩn bị nhào tới cô.
    “ Ghê tởm.” Lê Thanh không kịp nghĩ, lấy ngay chiếc đũa trong balo, nhắm đầu con tang thi ném tới.



    you're not my princress, you are my queen
    ChanChan Tài sản
    Đường Môn SuminxSungji

  4. The Following 7 Users Say Thank You to ChanChan For This Useful Post:


  5. #33
    Ngày tham gia
    Aug 2016
    Bài viết
    118
    Ngân lượng
    77
    Thanked: 538



    Chương 32 : Mạt thế (Lục)


    1 Trung nhị (中二) Xuất phát từ cụm từ “bệnh trung nhị” (gọi là chứng mồng hai) là tục ngữ của người Nhật Bản – chỉ sơ trung năm hai (tương đương với lớp 8 bên mình), thanh thiếu niên ý thức về cái tôi quá lớn đặc biệt là trong lời nói và hành động, tự tưởng coi mình là trung tâm. Mặc dù gọi là “bệnh” nhưng nó không cần thiết phải chữa, y học cũng không cho vào “bệnh tật”. Ở Việt Nam, “bệnh trung nhị” có tên gọi khác là “bệnh tuổi dậy thì”.


    Mời Đọc (Click Here) :


    Chiếc đũa được phóng sao ra sau khi Lê Thanh mở quai balo ra có tốc độ nhanh như một viên đạn, thậm chí nó còn phát ra âm thanh cực kì không khoa học.

    Lạc Diêu chỉ mới ngẩng đầu lên đã thấy hư ảnh của chiếc đũa đâm vào đầu tang thi, sau đó còn kéo tang thi bay ra xa một đoạn, cuối cùng con tang thi bị chiếc đũa ghim lên tường (⊙_⊙)
    Lạc Diêu không kịp suy tính gì nữa, hai tay cô đột nhiên xuất hiện màu xanh tím dòng điện, đánh lên thân thể tang thi, trong nháy mắt, tang thi bị điện giật cháy đen thui, té xuống đất chưa kịp lên cơn co giật.
    Lạc Diêu kinh ngạc nhìn tay mình, không ngờ tới dị năng hệ lôi lại lợi hại như thế.


    Lê Thanh thấy vậy thở phào nhẹ nhõm, tới trước mặt Lạc Diêu nói “ Chúng ta đi thôi, thừa dịp chưa có tang thi nào xuất hiện.”

    “Ừm.” Lạc Diêu gật đầu, cô nhìn Lê Thanh vào trong nhà lấy balo, không kìm được hỏi “ Em muốn cầm thêm mấy cái đũa nữa không?”
    Lê Thanh “….”
    Cuối cùng Lê Thanh cầm hết đũa trong nhà Lạc Diêu, còn thuận tiện về nhà lấy đũa nhà mình nữa (⊙_⊙)
    Lê Thanh thừa dịp Lạc Diêu đi tắm nhanh tay nhanh chân vận chuyển hết đồ trong nhà vào không gian. _(:з)∠)_
    Khi Lạc Diêu từ trong nhà tắm đi ra, cho dù cảm thấy căn phòng có chút là lạ nhưng tình huống cấp bách khiến cô không để ý nhiều, cho nên chuyện đấy cứ theo thời gian mà quên mất.
    Hai người vừa ra khỏi cửa, cửa phòng bên cạnh bỗng dưng mở ra, một cô bé tầm mười năm mười sáu kích động đứng trước mặt hai người, dùng ánh mắt sùng bái nhìn Lê Thanh “ Chẳng lẽ chị chính là anh hùng đôi đũa trong truyền thuyết?”
    Lê Thanh “ Cái gì đó!!!” Tên kì quặc đấy đâu ra ∑(っ °Д °
    Cô bé nghiêm túc nói “ Em biết chị không muốn tiết lộ thân phận của mình, nhưng không sao, em nhất định sẽ giữ bí mật!”

    Lê Thanh “…Em có thể giải thích cho tôi anh hùng đôi đũa ở đâu ra??” Thế giới quan của nơi này rốt cuộc bị hỏng hóc ở đâu!!!
    Cô gái tự giới thiệu lại “ Tên em là Lý Tiểu Hồng, mặc dù người khác chỉ coi em là học sinh trung học bình thường nhưng thực tế trong em đang chảy dòng máu bị nguyền rủa, em chưa từng nói cho ai biết thân phận của mình. Thân phận thật sự của em chính là – Ác ma Elizabeth • Bathory!”
    Lê Thanh “…” Bệnh trung nhị1 nặng quá rồi, con cái nhà ai mà không trông coi cẩn thận vây! Hơn nữa tên gọi này…. Tác giả làm ơn cho tôi hỏi thời điểm sáng tác truyện ngài đang xem chính kịch sao???
    Lạc Diêu cũng không nhịn được cảm giác khó nói trong lòng “Elizabeth • Bathory là người đàn bà dùng máu người tắm rửa nhỉ…” Elise kia tương tự người đó rồi!
    Lý Tiểu Hồng xen vào “ Người phàm ngu xuẩn, không biết đừng có lắm mồm!”
    Lê Thanh “ …. Tôi còn muốn biết anh hùng đôi đũa … là gì?”
    Lý Tiểu Hồng giải thích “ Đó là truyền thuyết của thành phố S, truyền thuyết kể về một bạch phú mỹ 2 , một ngày nào đó cô ấy không cẩn thận dùng chiếc đũa đâm vào tay mình, chiếc đũa nhận máu tươi làm thức tỉnh năng lượng trong cơ thể bạch phú mỹ, cô trở thành anh hùng đối đũa! Từ đó trở đi, vào những đêm khuya thanh vắng, bạch phú mỹ đi ra ngoài hành hiệp trượng nghĩa, dùng đôi đũa đâm chết những kẻ gian ác!”
    “ Bây giờ lực lượng tà ác đã xâm lược toàn bộ thế giới, chỉ có anh hùng mới có thể cứu vớt mọi người.”
    Lê Thanh “ Bạn nhỏ, hẹn gặp lại.” Cô không muốn nghe chuyện xưa được không? Có nhiều chuyện không thể nào tin tưởng được!!
    Thấy Lê Thanh cùng Lạc Diêu không biểu tình rời đi, Lý Tiểu Hồng vội nói “ Hai người đừng đi, em có sức mạnh của ác ma, mang em đi em có thể giúp hai người một tay!”
    Lê Thanh nói “ Ba mẹ em đâu? Em còn quá bé, không được xen vào chuyện của người lớn.”
    “ Anh hùng đôi đũa.” Lý Tiểu Hồng thở dài “ Ba mẹ em ở thành phố B, hiện giờ em muốn tới đó tìm họ, chúng ta lập đội có thể nhanh chóng hơn một chút.”
    “ Thì ra là vậy.” Lê Thanh sờ cằm, nghe tên Lý Tiểu Hồng thì đã biết cô bé đó chỉ là pháo hôi, không biết một thân một mình có thể tìm được người thân hay không…
    Lạc Diêu lại nói “ Nếu em nói em có năng lực trợ giúp chúng tôi, vậy em phải cho chúng tôi xem năng lực đó như thế nào? Đừng tưởng dễ thương thì có thể gia nhập đội.” Đối với việc Lý Tiểu Hồng gọi cô là phàm nhân ngu xuẩn, Lạc Diêu vẫn còn để bụng.
    Lý Tiểu Hổng đưa tay ra, trong nháy mắt trên lòng bàn tay xuất hiện một ngọn lửa đỏ rực.
    Lê Thanh nói “ Thì ra dị năng hệ hỏa….”
    Lý Tiểu Hồng phản bác “ Đây không phải dị năng hệ hỏa, mà là sức mạnh của ác ma…”
    Lạc Diêu cắt lời “ Được rồi, tôi đã hiểu, em muốn thì đi cùng đi.”
    Trong mạt thế dị năng hệ hỏa tương đối hữu dụng, có thể làm thịt nướng, hơn nữa dị năng hệ hỏa thường là dị năng của nhân vật chính, cho nên mang theo cô bé này cũng không có hại gì.
    Vi vậy Lý Tiểu Hồng mang balo của mình tới, ba người chuẩn bị lên đường thì Lê Thanh đột nhiên nhớ ra một chuyện, quay đầu lại nhìn tang thi phía sau.
    “ Sao thế em?” Lạc Diêu nghi ngờ hỏi.

    “ Em đoán rằng trong đầu tang thi có tinh hạch, có chỗ hữu dụng.” Lê Thanh nói, mặc dù ngoài miệng nói như vậy nhưng cơ thể căn bản không hành động.
    Bảo cô đi móc sọ tang thi thực sự rất kích thích (⊙_⊙)
    Lạc Diêu đương nhiên không muốn làm chuyện này, tầm mắt cô di chuyển tới người Lý Tiểu Hồng, nói “ Đây chính là thời điểm chứng minh trung thành của em, mau đi lấy tinh hạch trong đầu tang thi đi.”
    Vì vậy hai người cứ quang minh chính đại khi dễ vị thành niên, Lý Tiểu Hồng thực sự móc được ba viên tinh hạch trong đầu tang thi, sau đó lau sạch rồi chia đều cho ba người.
    Lê Thanh nhìn tinh hạch của mình, sau đó đưa cho Lạc Diêu “ Cái này chắc hữu dụng với chị.”
    Lạc Diêu nhận lấy tinh hạch, sau đó cẩn thận bỏ vào trong túi ngực, mỉm cười nói “ Chị sẽ giữ gìn cẩn thận.” Đây chính là tín vật mà.
    Vì vậy trong không khí đằm thắm, ba người cùng nhau rời đi.
    Hiện tại thành phố S vẫn còn khá nhiều người, xung quanh khu dân cư không ít người đang lẩn trốn, nhưng so với số lượng nhưng sống, số lượng tang thi nhiều hơn mấy lần.
    Lê Thanh vừa mở cửa khu dân cư thì thấy bên ngoài có mấy con tang thi đang lang thang, ba người phân chia giải quyết hết tang thi, sau đó Lê Thanh chú ý tới một chiếc xe hơi trong khu.
    “ Chính là xe nà.” Lê Thanh bất chấp tất cả đá văng cửa xe, dù sao nhân vật chính không cướp xe không phải là nhân vật chính.
    Đợi cánh cửa bung ra, Lê Thanh mới kịp nhớ “ Chờ đã, em không biết lái xe, hơn nữa lại không có chìa khóa xe thì làm sao giờ…”
    Lạc Diêu thở dài “ Em làm sao lại bộp chộp như vậy.” Cô cúi đầu nhìn trong xe, sau đó tự giác ngồi ghế lái “ Thật may chìa khóa vẫn cắm trong xe, chị lái, lên đi.”
    Mặc dù không biết tại sao thời điểm nhân vật chính cướp xe chìa khóa phải ở trong xe, chẳng qua không cần để ý chuyện này nhiều như vậy _(:з)∠)_
    Lê Thanh cảm động nhìn Lạc Diêu “ Chị thật sự là người mà ông trới phái tới cứu giúp em.” Thật ra Lê Thanh nói những lời này không có ý tứ gì, cô chỉ theo bản năng dùng hết vốn từ của mình để biểu lộ cảm xúc mà thôi…
    Mặt Lạc Diêu bất chợt đỏ ửng, cô nghiêng đầu sang một bên ấp úng nói “ Em, em nói vậy là sao…”
    Lê Thanh ngồi ghế kế bên, kéo cửa xe gần như sắp rụng lên “ Em chỉ nói giỡn thôi!”
    Lạc Diêu lúc này mới bình tĩnh lại, tức giận nói “ Giờ này còn giỡn được.”
    Lý Tiểu Hồng yên lặng ngồi ghế sau, âm thầm tự hỏi liệu mình còn cảm giác tồn tại không.



    you're not my princress, you are my queen
    ChanChan Tài sản
    Đường Môn SuminxSungji

  6. The Following 5 Users Say Thank You to ChanChan For This Useful Post:


  7. #34
    Ngày tham gia
    Aug 2016
    Bài viết
    118
    Ngân lượng
    77
    Thanked: 538



    Chương 33 : Mạt thế (Thất)


    Mời Đọc (Click Here) :



    Trong thể loại mạt thế, địa điểm cần tới đầu tiên chính là cửa hàng!
    Mặc dù hơi có lỗi với ông chủ, nhưng Lê Thanh và Lạc Diêu còn có kì đà cản mũi là tiểu Hồng cứ thế tiến thẳng tới khu mua bán, đợi đến lúc giải quyết xong tang thi bên ngoài, ba người ai nấy cũng thở hồng hộc, bộ dạng nhếch nhác không nhìn được.
    Chẳng qua hiện tại mạt thế mới bắt đầu mấy ngày, tầng một khu mua bán hiện tại như bị đàn châu chấu bay qua, không còn gì.
    Ba người lên tầng hai, Lê Thanh cuối cùng cũng tìm được quần áo, cô nhanh chân chạy vào trong WC rửa qua rồi thay quần áo.


    A, cô có không gian mà ∑(っ °Д °っtại sao phải trải qua cảm giác nín nghẹn này thế.
    Xem ra vẫn phải nhìn xem Lý Tiểu Hồng có thể tin cậy được không , xong rồi nói cho mọi người chuyện không gian thì tốt hơn.

    Đợi đến khi nghỉ ngơi xong, Lê Thanh thở dài “ Mặc dù hiện tạo chúng ta không thiếu quần áo, nhưng thức ăn không còn bao nhiêu.”
    Thấy Lê Thanh đang chán chường, Lạc Diêu nói “ Chị biết kho hàng ở dưới tầng ngầm của khu mua bán này, nơi đó chắc chưa có ai tới.”
    Tinh thần Lê Thanh phấn chấn hẳn, đi theo sau Lạc Diêu.
    Lạc Diêu quen đường quen lối mở cửa kho, dẫn Lê Thanh đi vào tầng ngầm, cuối cùng một cánh cửa sắt xuất hiện trước mặt hai người.
    “ Không đúng…” Lạc Diêu lui về phía sau mấy bước, đồng thời ngăn cản Lê Thanh “ Cửa này bị cạy rồi.”
    Lê Thanh tập trung nhìn, không sai, cánh cửa bị người khác dùng sức phá hỏng.
    “ Xem ra chúng ta là người tới sau rồi?” Lê Thanh cắn răng “ Không việc gì, dù sao kho hàng có rất nhiều đồ, em không tin mọi thứ bị lấy mất.”
    “ Không sai.” Lạc Diêu nói “ Ý chị cũng như thế, hơn nữa nếu gặp nguy hiểm thật, …” Lê Tiểu Phương một chiếc đũa cũng có thể ứng phó.
    Vì thế cả ba vào kho hàng.
    Trong kho hàng đèn điện vẫn sáng, chắc là có máy phát điện.
    Kho hàng thực sự rất lớn, khắp nơi chồng chất vật tư, nếu không có nhiệm vụ, Lê Thanh cảm thấy mọi người ở trong kho hàng này cả đời cũng được.
    “ Ai?” Âm thanh người đàn ông vang lên.
    Lê Thanh kinh ngạc ngẩng đầu, thì thấy một nam một nữ trốn sau tầng hàng, cảnh giác nhìn phía cô.
    Lê Thanh có cảm giác người đàn ông rất quen mắt “ ….Vương Minh?”

    Người đàn ông đúng là Vương Minh, anh ta thấy Lê Thanh thì ngẩn người trong giây lát “ Tiểu Phương, sao cậu lại ở đây?”
    “ Cậu tới đây được dĩ nhiên mình cũng có thể tới.” Lê Thanh nói.
    Lạc Diêu bên cạnh nghe thấy Vương Minh gọi Lê Thanh, liền không vui “ Người này là ai?”
    Lê Thanh giải thích “ Là bạn học em.”
    “ Em đừng có gạt chị.” Lạc Diêu lại càng không vui vẻ “ Em học trường nữ sinh mà!”
    Lê Thanh “ …. Thật ra trường thánh Mary đúng là trường nữ sinh, nhưng mười mấy năm trước đã trở thành trường nam nữ học chung rồi chị.”
    Cho nên cô rất muốn phun tào, mấy đứa con trai thi vào đây rốt cuộc đang nghĩ gì trong đầu ….
    “ Thật hả?” Lạc Diêu miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này.
    Lê Thanh “….” Đợi chút, không khí đầy giấm chua này là sao, cô cùng Lạc Diêu tại sao lại giống đôi vợ chồng già vậy. OTZ

    Vương Minh thoải mái hơn nhiều, kéo người bên cạnh ra, giới thiệu với Lê Thanh “ Đây là bạn gái mình, đồng thời là Đại tiểu thư của tập đoàn nhà họ Lãnh, Lãnh Ngạo Tuyết.”
    Lãnh Ngạo Tuyết nhìn qua tầm mười bảy, mười tám, độ tuổi đóa hoa nở rộ, xinh đẹp nhất, cô ta dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn ba người bọn họ “ Chẳng qua mấy người nông thôn muốn bám níu người khác thôi, đừng tưởng mình hơn người.”
    Lê Thanh “….”
    Đầu tiên không đề cập tới vị cơ lão này trong thời gian ngắn ngủi như vậy đã có bạn gái mới, còn dùng khẩu khí khoe khoang này… Trọng điểm là, tập đoàn nhà họ Lãnh là sao!!! Mấy thế giới này có bối cảnh giống nhau vậy sao OTZ
    Về cái tên Lãnh Ngạo Tuyết, nói cô ta là em gái Lãnh Ngạo Thiên Lê Thanh cũng gật đầu tin…


    【 Những chuyện như thế này xin người chơi đừng để ý ! ! Chỉ là một số bối cảnh râu ria thông dụng ngoài lề thôi… _(:з)∠)_ Dù sao nhân vật lặp lại là được. 】

    “Nhân vật không lặp lại?” Lê Thanh kinh ngạc nói “ Vậy cậu làm ơn giải thích cho tôi biết tại sao nữ phụ đều có cùng một gương mặt?”


    【 Chuyện đó sao , ha ha ……】 Một giây sau hệ thống lặn mất tăm.
    Lê Thanh “....” Hệ thống đúng là không đáng tin cậy được!!

    Lạc Diêu bị mắng đương nhiên không cam lòng, vì thế không khách khí nói “Cô cho rằng mình lợi hại sao? Hiện tại là mạt thế, coi như là tập đoàn là họ Lãnh cũng có kết quả phá sản thôi!”
    Lãnh Ngạo Tuyết tối sầm mặt “ Cô thì biết cái gì.”

    Vương Minh nhanh chân ra hòa giải “ Ha ha, mọi người đều là bạn, đừng cãi nhau nữa.”
    Kể từ ngày bị Lê Tiểu Phương đá vì biết anh ta là gay, Vương Minh rơi vào một khoảng thời gian sa sút. Tại thời điểm anh ta say rượu ở bar thì gặp một cậu bé đẹp trai.



    Tóm lại mọi chuyện cứ như thế diễn ra, Vương Minh cùng cậu bé đó ở một chỗ, nhưng cậu bé lại yêu cầu anh ta theo đuổi chị của mình.

    Thì ra cậu bé đẹp trai này là con riêng của cha Lãnh Ngạo Tuyết, mà ông ta lại ở rể nhà họ Lãnh cho nên tất cả tài sản đều được Lãnh Ngạo Tuyết thừa kế.
    Bạch liên hoa tự nhiên nẩy sinh bất mãn, sớm âm mưu chiếm đoạt gia sản của chị mình, chờ Vương Minh cưới được chị mình sau đó cả hai sẽ dựng mưu đồ giết người cướp của.

    Vương Minh rõ ràng không phải người tốt, ngay cả lừa gạt con gái khi mình là gay cũng dám làm, đối với chuyện đó đương nhiên anh ta hứng khởi đồng ý.
    Không ai có thể dò được lòng trời, cho nên thời điểm Vương Minh đang đi dạo phố cùng Đại tiểu thư thì mạt thế giáng xuống.
    Vương Minh cùng Lãnh Ngạo Tuyết số tốt không trở thành tang thi, hơn nữa Vương Minh còn lấy được dị năng hệ lực, Lãnh Ngạo Tuyết lấy được dị năng hệ không gian.
    Dựa vào dị năng này bọn họ lấy hết lương thực tại khu mua bán này, không ngờ tới bọn người Lê Thanh cũng tới đây.
    Mặc dù trong lòng vẫn vướng bận về tiểu tình nhân, nhưng dị năng của Đại tiểu thư họ Lãnh đáng để lợi dụng, nên Vương Minh vẫn còn giả dạng làm người bạn trai tốt.
    Tại một khắc thấy Lê Thanh, Vương Minh liền động sát tâm, bởi vì Lê Thanh là người duy nhất biết anh là gay, nếu chuyện này bị Lãnh Ngạo Tuyết biết, những vật tư hắn thu thập được chắc chắn mất sạch.
    Cho nên mặc dù Vương Minh bày ra bộ mặt hảo hữu nhưng trong lòng đang suy mưu nghĩ kế để Lê Thanh rớt đài.
    “ Vương Minh.” Lê Thanh nói “ Chúng tôi cũng không có ý gì, chỉ tới lấy lương thực, lấy xong liền đi, hai người không cần khẩn trương.”
    Vương Minh trong lòng thở phào nhẹ nhõm “ Tốt lắm, chúng tôi không có ý kiến gì...”
    “Không được!” Lãnh Ngạo Tuyết lạnh lùng nói “ Nơi này là kho hàng của nhà họ Lãnh, làm sao để người lạ bảo cầm là cầm được?”






    you're not my princress, you are my queen
    ChanChan Tài sản
    Đường Môn SuminxSungji

  8. The Following 6 Users Say Thank You to ChanChan For This Useful Post:


  9. #35
    Ngày tham gia
    Aug 2016
    Bài viết
    118
    Ngân lượng
    77
    Thanked: 538



    Chương 34 : Mạt thế ( Bát)

    Sau một tháng thi cử dai dẳng, tinh thần bất ổn, long thể bất an, ta đã trở lại, muahaaa...

    Mời Đọc (Click Here) :


    “ Vậy mấy người muốn như thế nào?” Lê Thanh vừa nói, trong lòng cảm thấy có chút vi diệu.
    Chuyện gì thế này (⊙_⊙), tại sao khí tức ác độc nữ xứng của Lãnh Ngạo Tuyết còn hơn Lạc Diêu?!?!
    Đừng bảo cô công lược sai người… Không đúng, trong nguyên tác không có nhân vật này!!!



    【 Vì hành động của người chơi quá… Tóm lại những điều đó đã dẫn tới hiệu ứng bươm bướm, kịch tình nguyên bản đã bay tận nơi nào rồi, bởi vì người chơi cùng Vương Minh chia tay trong hòa bình (?), cho nên Vương Minh liền đi câu dẫn người khác. Về phần Lạc Diêu, do cô ấy trước không có thiện cảm với cô, đồng thời vì nguyên do đó lên độ hảo cảm mới lên cao như vậy. 】
    “ Tôi phải làm sao bây giờ!!!!” Lê Thanh kết luận “ Cuối cùng muốn tôi công lược Lãnh Ngạo Tuyết sao?”


    【 Không sai biệt lắm (⊙v⊙) , cũng có một số tiểu thuyết có hai ác động nữ xứng, vì thế người chơi phải công lược cả hai, Lạc Diêu là đối tượng thứ nhất, Lãnh Ngạo Thiên coi như mục tiêu thứ hai, nhiệm vụ chính hiện tại là bảo vệ mục tiêu thứ hai. 】



    【 Nhiệm vụ chính [Đạt được độ hảo cảm 100 với ác độc nữ xứng hai.]】
    Lê Thanh “…” MN, tiếp tục như vậy có thể làm xong nhiệm vụ được không, xem ra sau này không thể tùy tiện làm loạn _(:з)∠)_
    “ Nếu cô muốn vật tư nơi này, nhất định phải lấy đồ trao đổi.” Lãnh Ngạo Tuyết tính toán “ Như thế này, hai người lấy xăng cho chúng tôi….”

    “ Không được.” Lê Thanh ngắt lời.
    Sắc mặt Lãnh Ngạo Tuyết tối sầm “ Dám ngắt lời của tôi, cô là người đầu tiên.”
    Này!!! Cô thật sự là muội muội của Lãnh Ngạo Thiên đó !!!
    Cùng lúc đó Lê Thanh nghe thấy một tiếng cảnh báo chói tai, đồng thời tiếng hệ thống giải thích vang lên.


    【Khi hảo cảm của đối tượng cần công lược giảm xuống, sẽ có tiếng cảnh báo vang lên. 】

    Lê Thanh “…” CMN.
    Lê Thanh vội vàng dùng ánh mắt chân thành nhìn Lãnh Ngạo Tuyết, nhanh chóng giải thích “ Không phải thế, ý tôi là chúng ta có thể dùng sức lao động để trao đổi thức ăn.”
    “ Ý cô là cô muốn đi cùng chúng tôi?” Lãnh Ngạo Tuyết dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lê Thanh “ Hện tại là mạt thế, mang theo ba người đàn bà chân yếu tay mềm như mấy cô chẳng phải tôi tự chuốc lấy phiền phức.”

    Vương Minh nở nụ cười giả tạo “ Mặc dù chúng ta là người quen, nhưng chuyện này ….”
    “ Không.” Lê Thanh dùng thần sắc trịnh trọng nói “ Vậy hai người đã biết về dị năng.”
    Nghe được lời của Lê Thanh, ánh mắt Vương Minh sáng lên “ Như vậy mấy người đã thức tỉnh dị năng?”
    “ Ừm.” Lê Thanh nói “ Lạc Diêu thuộc Lôi hệ, tiểu Hồng hỏa hệ, còn tôi…. Là lực lượng hệ.”
    “ Thật sự ?” Nghe thấy ba người trước mặt có giá trị lợi dụng, sắc mặt Lãnh Ngạo Tuyết hòa hoãn hơn trước khá nhiều, cô nói “ Mang mấy người đi cùng cũng được, mục tiêu của tôi là tới được Thành Phố B.”
    “ Chúng tôi cũng định tới đấy.” Lê Thanh mỉm cười nói “ Quyết định thế đi?”
    Lạc Diêu kéo tay Lê Thanh, thấp giọng hỏi “ Em làm gì thế? Tại sao phải đi cùng bọn họ? Chẳng lẽ Vương Minh là người em thầm mến? Hử?”
    Trong nháy mắt, cơ thể Lê Thanh cứng đờ, cô lúng túng cười, sai đó giải thích “ Không phải, do em cảm thấy… nhiều người càng an toàn hơn…”
    “ Được, tôi tin em một lần.” Lạc Diêu lạnh lùng nói.
    Lý Tiểu Hồng cũng không có ý kiến với việc này, tầm mắt của cô đã bất động tại kho hàng. Chẳng qua vẻ mặt của Vương Minh hiện tại cũng rất vi diệu.

    Lãnh Ngạo Tuyết quang minh chính đại dùng dị năng thu hết vật tư vào không gian của mình, sau đó dẫn mọi người theo con đường khác đi ra ngoài kho hàng.
    Giống như phim ảnh, trước mắt mọi người xuất hiện một cái xe!!!
    Lê Thanh “…” Cô càng ngày càng cảm thấy thế giới này càng không đáng tin cậy.
    Lãnh Ngạo Tuyết móc chìa khóa mở cửa xe, sau đó quay lại nói “ Trong mấy người ai biết lái xe?”
    Lạc Diêu lạnh nhạt nói “ Tôi biết.”
    “ Vậy cô lái xe đi.” Lãnh Ngạo Tuyết tùy tiện phân phó nhiệm vụ, hất mái tóc dài ra sau, rồi ngồi xuống ghế phụ.
    Lạc Diêu nghiêm mặt ngồi vào chỗ điều khiển, sau đó Vương Minh ngồi ghế bên cạnh, Lê Thanh cùng Lý Tiểu Hồng mỗi người một bên ngồi cạnh Lãnh Ngạo Tuyết, thỉnh thoảng còn giúp cô xoa bóp bả vai gì gì đó _(:з)∠)_


    Xe thuận lời ròi khỏi tầm hầm để xe, xung quanh có không ít tang thi.
    Một khắc đó, Vương Minh lấy ra khẩu súng không biết từ đâu ra bắn tang thi, Lê Thanh nhìn động tác ngầu lòi, biểu cảm biến thành (⊙_⊙) .

    Ở đâu ra thế!!! Tại sao dân thường lại có súng !!!
    Lãnh Ngạo Tuyết nô dịch vị thành niên là Lý Tiểu Hồng, cô bé dùng mấy tiểu cầu nhỏ một lúc xong ngất ngư, thở dài “ Không được, tôi mới thức tỉnh ma lực, y, ma lực hiện tại còn quá ít, không thể kéo dài lâu.”

    “ Vô dụng.” Lãnh Ngạo Thiên lạnh lùng nói, quay đầu nhìn Lê Thanh mấy lần.
    Lê Thanh cứng ngắc, bận rộn xoa bóp, lờ đi ánh mắt Lãnh Ngạo Tuyết, chân chó dò hỏi “ Lãnh tiểu thư, vai cô giờ có mỏi không? Có muốn tôi xoa bóp một chút?”
    Mặc dù rất mất mặt… nhưng vì hảo cẳm, cô không cần biết tiết tháo là gì !!!
    “ Hừ!” Đằng trước bỗng nhiên phát ra tiếng hừ lạnh.
    Lê Thanh “…” Cảm giác bị bắt gian tại giường này là sao!!! Thật may độ hảo cảm của Lạc Diêu không giảm… nếu không Lê Thanh phải trải qua cảnh không còn nước mắt mà khóc.
    Chẳng qua Lãnh Ngạo Tuyết lại rất hưởng thụ, khó được câu khích lệ “ Kĩ thuật xoa bóp của cô không tệ, xem ra cũng không vô dụng.”
    Lê Thanh “…”

    Thuận lợi né tang thi, cả đoàn nhanh chóng rời khỏi thành phố S, Lê Thanh lân la hỏi vấn đề xăng xe, lại bị Lãnh Ngạo Tuyết cười nhạo, thì ra chiếc xe này chạy bằng năng lượng mặt trời….
    Lái ra ngoại thành, trên đường nơi nơi là xe bị bỏ lại, hơn nữa trên đất còn rất nhiều mảnh mã vạch, Lê Thanh không muốn tưởng tượng những thứ đó là gì.
    Màn đêm rất nhanh che phủ tất cả, bởi vì đi đường buổi tối rất nguy hiểm, vì vậy cả đoàn tạm ngừng chân tại căn nhà trống ven đường.

    Căn hộ này rất cũ, là gian nhà cấp bốn, cửa phòng cũng được khóa kĩ, còn nghe được tiếng động bên trong.
    Xem ra chủ nhân căn nhà chưa kịp chạy đã biến thành tang thi.
    Vương Minh là người con trai duy nhất ở đây, không còn cách nào khác gánh tránh nhiệm nặng nề mở cửa.

    Vương Minh do dự một chút, dùng chân đá văng cửa, bên trong có một bóng đen nhanh chóng nhào ra.
    “ Chết đi!” Vương Minh cắn răng hét, đấm một quyền lên người tang thi, tang thi nhất thời lảo đảo, té xuống đất, Vương Minh nhanh tay móc súng bắn lên đầu tang thi, cho đến khi đầu đối phương nát bấy thì mới thôi.”
    Lê Thanh nói với Lý Tiểu Hồng “ Tiểu Hồng, lên đi.”
    Sắc mặt Lý Tiểu Hồng tối sầm, cái đầu nát bấy này còn ghê tởm hơn đầu bị đũa đâm nghìn lần đó!!! Nhưng cuối cùng cô vẫn ngoan cường tới gần tang thi, đeo găng tay móc tinh hạch trong đống bầy nhầy đó.
    Thấy một màn ghê tởm này, sắc mặt mọi người trở nên khó coi, Lãnh Ngạo Tuyết nhợt nhạt, cắn răng hỏi “ Cô làm gì đó?”
    Lý Tiểu Hồng vẻ mặt vô tội, cầm tinh hạch mới móc được giơ lên “ Tôi tìm cái này.”



    you're not my princress, you are my queen
    ChanChan Tài sản
    Đường Môn SuminxSungji

  10. The Following 6 Users Say Thank You to ChanChan For This Useful Post:


  11. #36
    Ngày tham gia
    Aug 2016
    Bài viết
    118
    Ngân lượng
    77
    Thanked: 538



    Chương 35 : Mạt thế ( Cửu)


    Mời Đọc (Click Here) :


    Sau khi biết tác dụng của tinh hạch, sắc mặt của Lãnh Ngạo Tuyết vẫn tái nhợt như cũ, hơn nữa vì khung cảnh ghê tởm lúc trước, đại tiểu thư thậm chí còn có cảm giác muốn tắm rửa ngay lập tức.
    Vì vậy cô liền nhìn về phía Lê Thanh, dùng thái độ sai khiến “ Cô lại đây.”
    Mặc dù không hiểu Lãnh Ngạo Tuyết gọi mình làm gì nhưng Lê Thanh vẫn lại gần.
    “ Chờ đã!” Lạc Diêu bỗng nhiên cầm lấy tay Lê Thanh “ Em ra đó làm gì? Chúng ta chỉ thỏa thuận đi theo cô ta, chứ không phải làm bảo mẫu.”

    Từ lúc thấy đại tiểu thư nhà họ Lãnh lần đầu tiên, Lạc Diêu không có hảo cảm gì với cô ta, qua thời gian dài sống chung, cảm giác chán ghét càng ngày càng mãnh liệt.
    Hơn nữa Lạc Diêu nhìn thấy bộ dạng nghe lời vô điều kiện của Lê Thanh thì càng thấy tức giận, khiến cô hận đến lỗi không kìm được kéo Lê Thanh rời khỏi.
    “ Cô có ý gì?” Lãnh Ngạo Tuyết cũng nổi giận “ Cô có bất mãn với tôi việc gì sao?”
    “ Chuyện này…” Lê Thanh nhanh nhạy thấy tình hình không ổn, vươn tay kéo lấy tay Lạc Diêu, kéo người chạy ra ngoài.
    Lê Thanh nắm lấy tay Lạc Diêu, thành khẩn giải thích “ Chị xem xem, hiện tại chúng ta đang đi xe cùng với Lãnh tiểu thư, đồ ăn cũng do Lãnh tiểu thư cung cấp, chỉ giúp cô ấy một chút có sao đâu… tại mạt thế vật tư mới là đồ quan trọng nhất.”
    Trong lòng Lạc Diêu vẫn cảm thấy bất mãn “ Thế thì tại sao em lại giống kẻ làm thuê cho cô ta? Thật ra chị cảm thấy chúng ta đi riêng cũng không sao, tại sao phải đi chung với đại tiểu thư bị cưng chiều từ bé như thế này?”
    Lê Thanh thở dài “ Chuyện đã như vậy, hối hận cũng không được, chuyện gì đợi chúng ta tới được thành phố B rồi nói tiếp, dù sao chỉ mất một ngày từ thành phố S tới thành phố B, không có chuyện gì xảy ra thì ngày mai chúng ta tới nơi rồi.”
    “ Một giây chị cũng không muốn đợi nữa.” Lạc Diêu nói “ Có điều em đã nói như thế… chị nhịn một ngày nữa là ổn rồi.”
    “ Em cám ơn chị!” Lê Thanh kích động ôm lấy Lạc Diêu.
    Giọng Lạc Diêu cũng không nhịn được cao lên “ Xem em vui mừng như thế, dường như những chuyện vừa rồi là lỗi của chị.”
    “ Không, không, không, đều là lỗi của em.” Lê Thanh buông tay nói “ Chúng ta vào đi?”
    “ Đi thôi.” Lạc Diêu hai tay khoanh ngực “ Nếu cô ta quá đáng quá, em đừng làm.”
    “ Em biết rồi.” Lê Thanh gật đầu.
    Lê Thanh đang dự định để Lãnh Ngạo Tuyết phát hiện chuyện của cô cùng Vương Minh trong quá khứ, muốn hàn huyên một chút, không ngờ Lãnh tiểu thư không thèm để ý tới chuyện của Vương Minh, chỉ vì cô nhìn thấy hình ảnh kinh tởm kia, cho nên muốn tắm một chút mới gọi Lê Thanh tới dọn bồn tắm.
    Lê Thanh cầm khăn lau, quỳ gối trên đất bi thảm lau bồn tắm, cả đời này cô còn chưa đụng chạm tới bồn tắm xa hoa như thế này, trước toàn dùng vòi hoa sen, đây là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất dọn bồn tắm, thật mệt mỏi quá đi.
    Lãnh Ngạo Tuyết đứng bên cạnh Lê Thanh chỉ chỉ chỏ chỏ nói “ Chỗ này còn bẩn, lau nhanh lên…. Chỗ này còn chưa khô, nhanh lên đi!”
    Lê Thanh nghe đến phiền lòng, trượt tay một cái, không cẩn thận đập tay xuống bồn tắm.
    “ Răng rắc” Một âm thanh vang lên, Lê Thanh cúi đầu nhìn, thì ra vừa lãy cô trượt tay không kìm được sức mạnh, khiến bồn tắm vỡ thành từng mảng.
    Lê Thanh “….” Sao lại vô lý như thế!!! Phần mềm này hack quá mức đi!!!
    Lãnh Ngạo Tuyết “….”
    Lãnh Ngạo Tuyết khôi phục từ trong khiếp sợ, tức giận quát “ Cô xem cô làm chuyện gì đây, hiện tại tôi tắm thế nào?”
    Lê Thanh cúi đầu nhận lỗi “Tôi sai rồi…. là tôi không đúng… hay là… hay là tôi giúp cô tắm?”
    “ Hừ, không cần, nhỡ cô làm tôi bị thương thì làm sao?”
    Lê Thanh đang định phản bác, nhưng sau một hồi suy nghĩ cô cảm thấy sẽ có chuyện như vậy, nếu cô không cẩn thận làm Lãnh Ngạo Tuyết bị chầy xước, thì nhiệm vụ lập tức kết thúc.
    Lãnh Ngạo Tuyết xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nghĩ linh tinh nói “ Quả thật không dùng được, đồ tạm thời chính là tạm thời thôi…”
    Lê Thanh muốn lau lệ, cô không phải là bảo mẫu chính quy, hơn nữa bảo mẫu không phải làm công việc lau bồn tắm nha!
    Không ngờ tới trước cửa tự nhiên có bánh xà phòng, Lãnh tiểu thư không chú ý đạp lên, cơ thể mất thăng bằng ngã xuống.
    CMN, bây giờ lại đến chuyện dẵm phải xà phòng.
    Tình hình này té xuống là mất trí nhớ… không, khả năng trực tiếp đi đời nhà ma cao hơn.

    Lê Thanh quẫn bách, xông lên ôm lấy Lãnh Ngạo Tuyết vào trong ngực, dùng tư thế công chúa ôm một vòng xoay 360O mới ngừng lại.
    Lê Thanh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất tính mạng của đại tiểu thư đã được bảo vệ, cô cúi đầu ân cần hỏi “ Đại tiểu thư, cô không sao chứ?”
    Lãnh Ngạo Tuyết ngẩn người, sau đó không tự nhiên đỏ mặt, quay đầu đi rồi nói “ Tôi không sao, cô phản ứng quá mức rồi đó!”
    Âm thanh thông báo truyền tới bên tai Lê Thanh, khiến Lê Thanh hoàn toàn không nghe được Lãnh Ngạo Tuyết nói gì, chẳng qua khi cô mở bảng thông báo ra nhìn, độ hảo cảm Lạc Diêu hôm nay đã lên 92, mà Lãnh Ngạo Tuyết đã tới 99!!!!

    Chuyện gì đang xảy ra vậy ∑(っ °Д °
    Rõ ràng cô mới biết Lãnh Ngạo Tuyết một ngày!!! Trừ ôm công chúa cùng xoa bóp vai, căn bản không làm gì khác, rõ ràng cô cùng Lạc Diêu chung đụng cả ngày mới lên 92!!

    …. Nhắc tới chuyện này, hình như trước kia cũng có chuyện xảy ra như thế.
    Lê Thanh cảm giác mình được thông suốt, trò chơi này không chừng có Bug!!
    Đó chính là khi cô thực hiện động tác ôm công chúa, hảo cảm sẽ mãnh liệt lên cao _(:з)∠)_

    Sau khi nghĩ thông suốt về chuyện này, Lê Thanh đặt Lãnh Ngạo Tuyết xuống dưới “ Tôi ra đây một chút.”
    Lê Thanh lao xuống lầu, thấy Lý Tiểu Hồng đang rửa găng tay trong bếp.
    Vì muốn chứng minh chuyện này lên Lê Thanh chỉ có thể đi ôm công chúa với người khác, mặc dù rất ba chấm, nhưng… để tiện cho việc hoàn thành nhiệm vụ sau này, cô thử một chút.
    Tên Lý Tiểu Hồng mặc dù nghe rất quê, nhưng dáng dấp cô bé rất thanh tú, dễ thương, hiện tại cô bé đang rửa sạch găng tay, bởi vì găng tay này không có nhiều, chỉ có thể dùng lại nhiều lần…
    Lê Thanh tiến lại gần nói “ Tiểu Hồng, em muốn chơi game không?”
    “ Tiểu Hồng cái gì?” Lý Tiểu Hồng vẩy nước ở găng tay ra “ Gọi em là Elisa.”
    Lê Thanh “…em, em đừng vì chạy chốn mà bị kích thích… cứ thế mà…” Hơn nữa tại sao lại đổi tên tiếng Anh vậy!!!



    you're not my princress, you are my queen
    ChanChan Tài sản
    Đường Môn SuminxSungji

  12. The Following 6 Users Say Thank You to ChanChan For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •