Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 14 của 14
  1. #11
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    24
    Ngân lượng
    396
    Thanked: 147
    Chương 9 :


    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Lãnh Y; 07-02-18 lúc 03:18 PM.
    Lãnh Y Tài sản


  2. The Following 31 Users Say Thank You to Lãnh Y For This Useful Post:


  3. #12
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    24
    Ngân lượng
    396
    Thanked: 147
    Chương 10 :


    Mời Đọc (Click Here) :
    Bên này, cô gái mặc chiếc váy màu đỏ đang cùng vài cô gái vừa uống rượu, vừa trò chuyện vô cùng vui vẻ.
    “Trần Ngữ tiểu thư phải không?” Trần Dao bị Từ Thanh Vũ nắm tay mạnh mẽ kéo đi, không thể làm gì chỉ có thể theo cô đi tới. Từ Thanh Vũ lịch sự tao nhã ôn hòa lên tiếng hỏi người được gọi là chị của Trần Giao.
    Nghe được có người gọi tên mình, Trần Ngữ dừng lại nụ cười, ngẩng đầu, khi ánh mắt nhìn thấy Từ Thanh Vũ, trong phút chốc toàn bộ sự chú ý của cô bị đôi mắt mang theo ấm áp ý cười, nhưng thật ra bí ẩn như hồ sâu khiến người khác nhìn không thấu đoạt mất.
    Cùng lúc đó, Triệu Y Cách đang yên lặng ngồi một góc uống rượu, sau khi nghe được âm thanh quen thuộc, cũng ngẫng đầu lên, ánh mắt hoàn toàn rơi vào trên người vừa lên tiếng.
    “Trần Ngữ tiểu thư?” Từ Thanh Vũ thấy đối phương ngẩn người ngồi đó, nghĩ cô nhóc lại lừa gạt cô, liền gọi tên người đó một lần.
    “Phải, là tôi. Cô có việc gì sao?” Trần Ngữ phục hồi lại tinh thần, đối mặt với đôi mắt mê người cùng diện mạo xinh đẹp Từ Thanh Vũ, cô trong long không khỏi tự cười nhạo bản thân ‘Dĩ nhiên vì một cô gái xa lạ mà thất thần’
    Từ Thanh Vũ đem Trần Dao đang đứng phía sau mình kéo đi ra, cực kỳ bình tĩnh nói : “ Em gái của Cô, hiện tại giao lại cho cô.”
    “Yêu, Tiểu Ngữ, đây không phải em gái của cậu sao?” Một người bạn trong nhóm ăn mặc vô cùng cầu kỳ sặc sở cười đùa nói.
    “ Dao Dao?” Đối với việc gặp em gái của mình ở chỗ này, Trần Ngữ thật sự thấy rất kinh ngạc. Quán Bar Les, tại sao em ấy lại ở chỗ này? Thế cho nên có thể thấy được, Trần Ngữ làm chị người ta một chút cũng không có trách nhiệm. Em gái của mình đều trở thành khách quen ở đây, cô dĩ nhiên bây giờ mới biết .
    “Chị” Trần Dao miễn cưỡng cố gắng gọi Trần Ngữ một tiếng
    Trần Ngữ từ trên ghế sofa đứng dậy, bản thân cô rời đi một khoản thời gian, cũng đã lâu chưa gặp em gái của mình. Cô đi tới trước mặt Trần Dao, trên mặt mang theo áy náy cùng không nỡ đem vài sợi tóc mất trật tự vén lên sau tai.
    Mà Trần Dao vẫn là bướng bĩnh quay đầu sang hướng khác, cũng không quan tâm đến Trần Ngữ.
    “Dao Dao, tại sao không trở về nhà?” Trần Ngữ không được tự nhiên hỏi.
    Trần Dao cắn môi, nhìn cũng không nhìn Trần Ngữ, giả bộ dáng vẻ không sợ trời không sợ đất: “ Chị không phải cũng không trở về nhà sao? Hiện tại nhưng lại hỏi em vì sao?”
    Trần Ngữ đối với thái độ của Trần Dao có chút bất mãn : “Đây không phải nơi em có thể đến.”
    Giọng điệu của chị ta liền Ba của cô giống nhau, thật đáng ghét, bình thường cũng không không quan tâm cô, hiện tại lại giả vờ ra hình dạng trưởng bối thân thiết để bắt đầu dạy dỗ mình phải làm gì, cực kỳ buồn nôn.
    Từ Thanh Vũ khoanh tay rất có hứng thú nhìn một màn chị em cãi nhau, ánh mắt cô vô ý nhìn nghiên đi, liền thấy một cô gái phúc hắc ngồi trong góc tối giống như đang xem kịch vui.
    Triệu Y Cách cầm rượu vang, ánh mắt cùng Từ Thanh Vũ nhìn nhau, trong mắt hiện lên một tia khó hiểu vui vẻ. Từ Thanh Vũ biết, Triệu Y Cách đang cùng Trần Ngữ và bạn bè uống rượu. Chỉ là, ánh mắt của chị ấy nhàn nhã như vậy, dường như bản thân cùng chuyện của Trần Ngữ không có chút nào lien quan. Từ Thanh Vũ mỉm cười, Tổng Giám Đốc đến chỗ nào đều là một ngọn núi tuyết, nhiệt độ không khí xung quanh đều sẽ giảm xuống vài độ đâu.
    Triệu Y Cách giơ lên ly rượu, đưa ly rượu đến bên môi lại dừng lại, nhếch môi lên, con ngươi sâu thẩm như hồ nước đen bên trong đều là cái bóng của vị bác sỹ trẻ kia. Ánh đèn yếu ớt chỉ chiếu sang một bên gương mặt của cô, ở trên tường phía sau có thể thấy được hình bóng gò má hoàn mỹ. Áo sơ mi màu đen, quần tây đen, mắt đen tóc đen, cô hình như cùng bốn phía hôn ám dung hợp lại cùng nhau, nói không nên lời quỷ dị.
    Khuôn mặt Từ Thanh Vũ lại thể hiện nụ cười khó hiểu, cho tới bây giờ chưa biết Tổng Giám Đóc cũng sẽ đến những chỗ như thế này.
    Triệu Y Cách ánh mắt nhạy bén đem toàn bộ biểu cảm của cô thu hết vào mắt, thì ra đi gặp bạn thân trở về từ nước Anh, là gặp ở tại đây. Được, về nhà chậm rãi tính sổ.
    Cùng Triệu Y Cách yên lặng hình thành đối lập chính là chị em họ Trần đang tranh luận đầy mùi thuốc súng. Đối mặt với mình , chị ta luôn tự cho rằng bản thân mình giỏi, Trần Dao không chút nào mảy may, tiếp tục không sợ chết mà hét lên đáp lại : “ Không phải chị cũng đến sao? Em vì sao không thể? Không phải là chưa đủ tuổi sao ? Em có tiền em thích làm gì thì làm. Còn nữa, nếu không phải người bác sỹ này lo chuyện bao đồng, xen vào việc của người khác, Em cũng không muốn đến tìm chị. Bởi vì gặp lại chị em chỉ thấy chán ghét!” hai chữ cuối cùng nghiến răng nói ra, mười phần ý tứ châm biếm.
    Giận không kiềm chế được, hay thẹn quá thành giận, những câu này dùng trên người Trần Ngữ hiện tại là thích hợp nhất, chỉ thấy cô thuận tay cầm lên ly rượu trên bàn, không chút nào lưu tình liền hướng trên mặt em mình tạt đến.
    Trần Dao lập tức im lặng lại, nước mắt không ngừng rơi, trong đôi mắt phiếm đỏ tràn đầy dáng vẻ bi thương, cô đau lòng sắp chết nhìn người chị này, lại không nói thành lời.
    Thấy vậy, lúc đầu những người bạn của Trần Ngữ còn ở một bên xem trò vui đều ngồi không yên, từng người đứng lên tách ra chị em hai người, rất sợ đánh nhau trước nơi đông người.
    “Tiểu Ngữ, bình tĩnh một chút. Dao Dao còn nhỏ, nói em ấy vài câu là được, bản thân em ấy cũn là một người hiểu chuyện, không nên động tay động chân” Ngô Nhất Kỳ là người hiểu chuyện nhất trong nhóm từ trước đến nay. Cô nghĩ một cô bé bị chính chị ruột mình tạt rượu đã là vô cùng mất mặt rồi, nếu như lại bị đánh, tình cảm của hai chị em sẽ bị tổn hại nát bét, lập tức khuyên nhủ Trần Ngữ.
    Trần ngữ cơn tức còn không giảm xuống: \ "Không nhỏ? ! Qua một thời gian nữa thì trưởng thành, người lớn như vậy một chút cũng không có chừng mực, chỉ biết gây sự. \ "
    Lời nói này không khác nào cho Trần Dao lửa cháy đổ thêm dầu, miệng như trước không tha người, Giận dữ chỉ vào mặt Trần Ngữ nói: \ "Đúng vậy, chờ em trưởng thành, em có thể quang minh chính đại đến nơi này, đến lúc đó, không mượn chị xen vào, cả đời cũng không cần xen vào! ! \ "

    Trần Ngữ giãy ra Ngô Nhất kỳ hai tay, xông lên phía trước sẽ đánh Trần Dao một cái tát, Trần Dao không sợ hãi, nhắm mắt lại, đứng yên chờ cái tát đến trên mặt mình. Chỉ là --

    Đầu xỏ gây nên cuộc tranh cãi của hai chị em Trần gia -- theo ngành bác sỹ, đã xem đủ vai diễn, đúng lúc bắt được một bàn tay giơ lên của Trần Ngữ. Trần Dao đợi nửa ngày không có cảm giác gì, liền mở mắt. Trần Ngữ bị người vững vàng ngăn lại, lực chú ý lại chuyển dời đến Từ Thanh Vũ trên người.

    Từ Thanh Vũ lại giống như không có việc gì, đẩy gọng kính tinh tế trên mũi, nhìn qua cực kỳ nhã nhặn: \ "Trần tiểu thư, nói cho cùng, đánh nhau cũng là không tốt. Huống chi, người trước mặt này, cũng là em gái ruột của cô. \ "

    Trần ngữ nhìn thẳng ánh mắt của cô, ở trong đó tuy có ý cười, nhưng mà phía sau nụ cười đó, chung quy có loại nói không nên lời lạnh nhạt. Sắc mặt vốn dĩ tái nhợt ở dưới ánh đèn lại càng them trắng. Trần ngữ dời ánh mắt, hạ giọng nói: \ "Tôi biết, mời buông tay. \" Ttừ Thanh Vũ bắt lại tay của cô dùng sức rất lớn, làm cho cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

    Từ Thanh Vũ không có trả lời, bàn tay nắm tay phải của Trần ngữ nhẹ nhàng buông ra , Trần Ngữ liền rút về tay của mình. Trần Ngữ nhìn thấy vết hằn trên tay mình, cô rất kinh ngạc, một cô gái sắc mặt tái nhợt lại có lực đạo lớn như vậy.

    \ "Rất xin lỗi, bởi vì tôi xen vào việc của người khác, tự dưng khiến hai người tranh cãi, tôi trước xin lỗi. Nhưng mà, nói cho cùng, Trần tiểu thư, e rằng ở một phương diện khác... \" Từ Thanh Vũ vốn định phê bình Trần Ngữ mấy câu, thế nhưng đổi ý lại nói, \ "E rằng, trước đây chị cũng chưa gặp qua tôi, đương nhiên, tôi cũng không có ấn tượng gì với chị. Chỉ là, tôi muốn nói cho chị biết rằng, thời điểm Trần Dao nằm viện do trái tim không khỏe, tôi là bác sỹ điều trị của em ấy. Nếu như chị vẫn không can thiệp để mặc em ấy trãi qua cuộc sống không quy luật như vậy , tôi cũng không có thể đảm bảo lần sau trên bàn mổ , tôi còn có thể hay không đem em ấy từ diêm vương nơi đó cứu trở về tới. Cho nên, xin mang em ấy về nhà đi. \ "

    Có đôi khi, lời nói tốt cũng không có tác dụng gì. Tỷ như hiện tại --

    \ "Em ấy có tay có chân, tự mình không thể quay vè sao? \" Trần tiểu thư địa vị cao, làm sao chịu được bị một người xa lạ dạy mình quản lý em gái, giống như không nhìn đến Từ Thanh Vũ, dáng vẻ như đang nói “Ai cần người nhiều chuyện.”

    \ "Ai cần chị ta mang về nhà? Nơi đó không phải nhà của em, ema chán ghét tất cả những người ở nơi đó. \" vấn đề trở về nhà này, tựa hồ hai chị em là cùng chung ý kiến.

    Ngô Nhất Kỳ nói: \ "Tiểu Ngữ, nếu không thì đêm nay Dao Dao đi nhà của mình ở !? Dù sao mình cũng sống một mình, nhiều người sống cùng cũng tốt lắm. \ "

    \ "Không được. \" Từ Thanh Vũ nhẹ nhàng nói một câu, giọng nói bình thản lại mang theo ý tứ không thể kháng cự \ "Đêm nay, Trần Ngữ tiểu thư phải mang em gái về nhà. \ "

    Ngô Nhất Kỳ đối với cái này người xa lạ cũng là không thích , cô tốt bụng muốn đem sự tình giải quyết, này khen ngược, cô ta lại không muốn dứt.

    Không riêng gì Ngô Nhất Kỳ, Trần Dao cũng cảm thấy như vậy, cô tuổi còn nhỏ, còn không hiểu che giấu tâm tình của mình, không cho là đúng nói: \ "Chị cho rằng chị là ai? Dựa vào cái gì phải nghe lời chị vậy? ! ! Từ Thanh Vũ, chị đã không còn là bác sỹ của emi rồi, chị nên quản những bệnh nhân còn nằm trên giường , không phải em! \" rượu vang từ trên tóc của Trần Dao từng giọt từng giọt nhiễu xuống đất, nói không nên lời chật vật.

    Từ Thanh Vũ không vội không buồn, vẫn ở chỗ cũ cười: \ "Bằng chị đã cứu mạng của em. \ "

    \ "... \ "

    \ "Mạng là chị cứu, chị tự nhiên có cái quyền lợi này. \ "

    \ "Đó là chị lấy tiền làm việc thuộc trách nhiệm công việc, chị cứu em, em trả tiền công, hiện tại không ai nợ ai. \ "

    Từ Thanh Vũ để sát vào cô, ở bên tai cô sâu kín nói: \ "Thực sự là đứa trẻ ngây thơ, em cho rằng trên đời cái gì đều dùng tiền căn nhắc được sao? \" trong nháy mắt đó, ở trong mắt Trần Dao, Từ Thanh Vũ thực sự là âm lãnh được so với Vampire còn đáng sợ hơn.
    (*Âm lãnh : âm u lạnh lẽo, u ám)
    (**Vamprie : Ma cà rồng ^^ quỷ hút máu)

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: chậm nhịp điệu tiếp tục tới ~~~~{{{(>_<)}}}
    Sửa lần cuối bởi Lãnh Y; 07-02-18 lúc 03:35 PM.
    Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết.
    Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.
    Lãnh Y Tài sản


  4. The Following 3 Users Say Thank You to Lãnh Y For This Useful Post:


  5. #13
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    24
    Ngân lượng
    396
    Thanked: 147
    Chương 11


    Mời Đọc (Click Here) :
    Trần Dao vô cùng chán ghét loại người hay lên giọng dạy dỗ người khác, nghe được Từ Thanh Vũ nói mình là “Đứa trẻ ngây thơ”, hơi sợ run một lúc, lại tức giận đến. Chỉ là cô luôn cảm thấy Từ Thanh Vũ người này, tuy là bề ngoài chin trực văn nhã, thế nhưng luôn cảm thấy trên người chị ta mang theo hơi thở nguy hiểm nào đó, chọc không được. Rốt cuộc. Trần nhị tiểu thư* cũng chỉ có thể không cam lòng tặng cho Từ bác sỹ một cái liếc măt.

    Mà bản Thân Trần Ngữ vốn muốn cùng vài người bạn thân đi ra ngoài vui vẻ, hiện tại bị em gái cùng vị bác sỹ trước mắt này quấy rầy, trong lòng hoàn toàn không còn hứng thú. Tiếng ồn xung quanh là cho cô cảm thấy rất đau đầu, Cô muốn nhanh chóng đem một đứa phiền phức như Trần Dao rời khỏi đây. Cô nói: “Từ bác sỹ phải không? Tôi cảm thấy được cô nói rất đúng, nếu như cô cứu mạng Dao Dao, mà trên đời này cũng thật sự có rất nhiều sự việc không thể dùng tiền để giải quyết, được thôi, Tôi nể mặt cô. Nhưng mà, muốn Tôi bỏ lại bạn bè ở đây đi đáp ứng yêu cầu của cô, nói như thế nào Tôi đều cảm thấy….”

    Từ Thanh Vũ là người thông minh, cho dù Trần Ngữ không có đem lời nói nói xong, cô cũng biết được: “Là muốn đánh cược một ván hay là ?”

    “Để mọi người làm chứng” Trần Ngữ vỗ tay một cái, lớn tiếng gọi những người xung quanh lại đây, “Từ bác sỹ, nếu như cô uống hết chai rượu Vodka này, Tôi đồng ý với cô” Trần Ngữ không có thiện ý cười. Cô nhìn Từ Thanh Vũ, thấy thế nào đều là một cô gái ôn nhu nhã nhặn yếu ớt, không giống người biết uống rượu.

    Những cô gái chung quanh vây xem trò hay, sau khi nghe xong Trần Ngữ nói, nhiều người hung phấn không thôi, bắt đầu ồn ào.

    Từ Thanh Vũ nhìn một chút rượu trên bàn, ý cười càng sâu. Ánh mắt của cô xuyên qua đám người, rơi xuống nơi hẻo lánh, cố ý liếc mắt nhìn Triệu Y Cách, mà dáng vẻ đối phương giống như việc không lien quan đến mình, bộ dạng cao cao tại thượng**, thậm chí chị ấy còn không nhìn đến Từ Thanh Vũ, chẳng qua là không quan tâm mà nhìn những người này.

    Trông thấy Từ Thanh Vũ tại chỗ ngẫn người không nói lời nào, Trần Ngữ cho rằng là cô sợ, nói lời châm chọc chế giễu cô: “Từ bác sỹ không uống được sao, cũng không cần miễn cưỡng. Lẽ ra chuyện này chính là chuyện riêng giữa Tôi và em gái mình, người ngoài tốt nhất cũng không cần nhúng tay.

    Câu này của cô, ngược lại đem mất hồn Từ Thanh Vũ chỉ lo chú ý đến trên người Triệu Y Cách kéo trở lại. Phép khích tướng gì đó, đối với người như Từ bác sỹ tâm như chỉ thủy*** vậy vĩnh viễn cũng không có tác dụng.

    Từ Thanh Vũ thu lại tầm mắt : “ Trần tiểu thư hiểu lầm, Tôi chỉ đang nghĩ là, có thể hay không nói một yêu cầu nhỏ”

    “Haha, Từ bác sỹ chẳng lẽ muốn đem rượu Vodka đổi thành nước lọc sao?” Trần Dao người này, tuổi còn nhỏ, miệng nhưng thật độc.

    Từ Thanh vũ tính cách luôn luôn tốt, lại cũng không tức giận đối với trẻ con: “Không phải, Tôi chỉ hy vọng chờ một hồi có người có thể mang Tôi đưa về nhà, muốn một người tài xế cũng không quá phận đi.”

    “Có thể được. Cùng lắm thì để cho Kiều Nam đưa cô về nhà, Tôi nghĩ Kiều Nam sẽ không ngại.”

    Ai nói? Kiều Nam nghe được Trần Ngữ nhắc đến tên của mình, vẻ mặt vạn phần không muốn, nhà cô còn có một người hung thần ác sát đang chờ cô nha, lúc đầu đến tụ hội này dự định sẽ chuồn trước, làm sao biết đụng phải chuyện xui xẻo như vậy. Chẳng những không đi được, một hồi còn phải đưa vị bác sỹ đáng chết này trở về. Chuyện này nếu bị trong nhà vị kia đã biết, chính mình không phải sẽ bị cô ấy đùa chết ở trên giường sao. Không được a! không cần a! Trần Ngữ cậu quá hãm hại .

    Thời điểm Kều Nam không yên lòng muốn chết, Từ Thanh Vũ nói: “ Không, Tôi hy vọng là vị tiểu thư kia đưa về.” nụ cười của cô chậm rãi khuếch trương, chỉ hướng Triệu Y Cách trong góc.
    Tất cả mọi người nhìn xem bị điểm đến Triệu Y Cách.

    Lúc này, tim Kều Nam treo cao nhất thời buông xuống, thế nhưng đám người Trần Ngữ trái tim nhảy tới cổ họng rồi. Bà cô , cô chọn ai không chọn, cố ý chọn trúng Triệu Y Cách. Chuyện từ Thanh Vũ là bác sỹ riêng của Triệu Y Cách, các cô cũng không biết.

    “Từ bác sỹ không cần quá kén chọn, không phải chỉ cần người đưa cô về nhà sao? Tài xế cũng được, chúng tôi cũng có thể, còn chọn làm gì nha?” Ngô Nhất Kỳ đi ra giảng hòa, làm cho Triệu Y Cách đưa cô trở về, vẫn là quên đi.

    “Các cô quá nguy hiểm.” Từ bác sỹ ánh mắt chứa đầy ý cười ở trên người các cô qua lại nhìn một lần, rõ ràng mang theo ý đùa giỡn.

    Nghe xong những lời này, Trần Dao nhịn không được bật cười, lần đầu tiên cô cảm thấy vị bác sỹ này từ trước đến nay luôn tỏ ra bộ dạng tri thức có chút đáng yêu như vậy. Cô còn có thể cười, những người khác bị nhắc tên đến, bao gồm hiểu chuyện Ngô Nhất Kỳ khuôn mặt đều đen. Đây là đang sợ mấy người các cô sẽ ăn tươi nuốt sống cô ta sao?

    “Cô nói cái gì vậy! Cô chọn lựa, bọn tôi còn không cần được không! Được rồi, cô muốn Triệu Y Cách đưa cô, vậy cũng phải hỏi xem người ta có đồng ý hay không nha!” tính cách nóng nảy Kều Nam cảm thấy bị vũ nhục rồi, lập tức liền nổi giận đi lên.

    Triệu Y Cách rốt cục từ ghế sofa đứng lên, chậm rãi bước đi qua, nhìn thẳng Từ Thanh Vũ, lạnh nhạt nói: “ Được, Tôi có thể đưa cô về.”

    Lời này vừa nói ra, kính mắt của vài người đều bị rớt xuống rồi. Trên mặt Từ Thanh Vũ ngược lại không che giấu được nụ cười, quả nhiên uống hồng trà của cô lâu vẫn có lợi.

    “Y Cách?” Triệu Y Cách vẫn luôn đạm mạc lạnh nhạt, sự việc mấy năm trước tựa hồ ảnh hưởng rất lớn đối với cô, cho nên sau đó, vốn dĩ trời sinh tính cách lạnh nhạt cô càng trở nên khó có thể đến gần. Ngay cả các cô là bạn thân, cũng khó lắm mới cùng gặp nhau, trò chuyện cùng cũng không nhiều lắm. Ngô Nhát Kỳ không thể tin nhìn xem cô, Triệu y Cách nhìn thẳng Từ Thanh Vũ, tuy là trong mắt giống như thờ ơ lạnh nhạt, thế nhưng Ngô Nhất Kỳ có thể cảm giác được loại ánh mắt đó rất đặc biệt. Hai người này….

    “ Không cần nói nhiều, Từ bác sỹ có thể bắt đầu rồi.” Triệu Y Cách xoay người, đi tới Trần Ngữ bên cạnh.

    Từ Thanh vũ đang chuẩn bị cầm chai rượu lên, không điện thoại di động vang lên. Tám phần mười là Kha cảnh bên đó gọi đến, nhìn một chút số điện thoại gọi tới, quả nhiên. Cô giữa đường gây ra chuyện của Trần Dao, dĩ nhiên trong lúc nhất thời quên đi cuộc hẹn quan trọng của mình, cái này xong rồi.

    “Alo?”

    “Từ Thanh Vũ, cậu lại chết ở đâu rồi? Không được nói với mình là bệnh nhân nào đó lại gây rối, cậu phải trở về giải quyết hậu quả ổn thỏa?” Đúng như dự đoán, bản thân còn chưa nói được một câu hoàn chỉnh, giọng oang oang của Hồ Oánh đang lớn tiếng ở bên kia điện thoại.

    Từ Thanh Vũ đem điện thoại di động đưa xa một chút, tránh cho lỗ tai gặp họa: “Hồ Oánh, mình rất xin lỗi, thật đúng là việc của bệnh nhân.” Bệnh nhân này là chỉ Trần Dao, “Mình thật sự có chút viêc, thay mình nói tiếng xin lỗi với Kha Cảnh. Ngày hôm nay thật sự không đến được, lần sau các cậu muốn phạt mình như thế nào, mình cũng sẽ không ý kiến chấp nhận. Không nói với cậu nữa, cứ như vậy, tạm biệt.” Cô nói xong nhanh chóng cúp điện thoại còn thuận tay tắt máy, không chút nào cho đối phương cơ hôi trả lời.

    Bên kia Hồ Oánh nổi giận, căm giận lên án hàng loạt tội trạng của Từ Thanh Vũ.

    Kha Cảnh mỉm cười cúi đầu nhìn xem bia trong ly, đem hồ sơ trên bàn bỏ lại trong túi. Từ Thanh Vũ chính là Từ Thanh Vũ.

    Hồ Oánh hỏi : “ Kha Cảnh này, trong cái túi đó là cái gì vậy? Bọn mình cũng không được xem?”

    Kha Cảnh cười đến kỳ dị, đơn giản trả lời một câu : “ Cơ mật cao cấp.”

    “ Đưa cho Từ Thanh Vũ sao?”

    “Phải, bất quá…như ngày hôm nay cái dạng này, mình xem hay là mình nên cân nhấc một chút, có muốn hay không đưa cho cậu ấy mới tốt.” Kha Cảnh nheo mắt lại, trong mắt giấu đi tâm tình sâu không lường được.

    Bên này,

    “Đợi lâu.” Từ Thanh Vũ tự mình mở chai rượu Vodka còn lại hơn nửa chai ở trên bàn, ngay cả ly cũng không vần, cầm lên chai rượu, hướng về phía Triệu Y Cách nói : “ Chai rượu này không không chỉ vì mình, mà còn vì chị.” Cô chỉ đối với Triệu Y Cách nhìn, trong mắt lộ vẻ cười, “ Xem như em mời chị.”

    Lời này vừa nói ra, bầu không khí thoáng chốc sôi động lên. Có vài người còn kêu gào lên, hưng phấn mà la to. Từ Thanh Vũ là một cô gái thú vị, trong quán bar TPH loại nào đều đối với cô hứng thú nồng hậu. Con gái như vậy, thật sự làm cho người khác say mê. Cô tính cách hoang dã, sắc mặt lộ vẻ bệnh trạng, hiện ra nghiêm cẩm tao nhã, không khỏi kích thích lòng chinh phục của những người đó.

    Triệu Y Cách âm thầm nhìn xem cô, con ngươi của cô sáng như sao giống như không có chút nào sợ hãi, ngược lại vô cũng thản nhiên. Người con gái này, vì sao luôn khiến cho cô xem không rõ nhìn không thấu?

    Từ Thanh Vũ ngửa đầu, bất chấp rượu Vodka mãnh liệt, nó mạnh, chính mình so với nó mạnh hơn. Chai rượu đưa lên miệng, một mạch rót vào miệng mình, đến khi thấy đáy, cô phồng miệng lên, trong miệng còn có một ít rượu cuối cùng. Ánh mắt cô tràn đầy ngang bướng cùng sắc mặt tái nhợt tạo thành khác biệt rỏ rệt, cô nhìn thẳng ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của triệu Y Cách, đồng thời lau khóe miengj, quyết tâm nuốt xuống một ngụm rượu cuối cùng. Sau đó, vô cùng tự nhiên đem chai rượu trút ngược xuống, tỏ vẻ uống xong.

    Đám người Trần Ngữ, Trần Dao không thể tin nhìn xem Từ Thanh Vũ, một cô gái có chút mỏng manh yếu ớt, dĩ nhiên có thể uống tốt như vậy, chân mày cũng chưa từng nhíu một chút. Uống xong vẫn không sao, hình như cũng không có say. Trần Dao mở mang tầm mắt a, vị bác sỹ này e rằng không phải đơn giản như vậy.

    Người xung quanh lớn tiếng vỗ tay khen thưởng, như đánh trống tay, trọng tâm đều tập trung trên người Từ Thanh Vũ.

    Đương sự còn lại bỗng nhiên đặt chai rượu lên bàn, vẫn là nụ cười thản nhiên thanh nhã : “Trần tiểu thư, đến lúc mang em gái cô về nhà rồi.” nói xong, lại đi về phía Triệu Y Cách , lời nói ra đều mang theo mùi rượu, cô nhẹ nhàng nó : “Đưa em về nhà đi.”

    Từ Thanh Vũ uống rượu lên mặt, sắc mặt tái nhợt từng chút nhiễm đỏ, da trắng lộ hồng, xinh đẹp vo cùng, khiến người sợ hãi. Cô tuy rằng nhìn qua không có chuyện gì, thế nhưng rượu mạnh uống vào vẫn có ảnh hưởng, lúc cô đi đến bên người Triệu Y Cách, không tự chủ lung lay một cái, Triệu Y Cách đúng lúc đỡ lấy cô, chop mũi truyền đến mùi rượu nhàn nhạt trên người Từ Thanh Vũ : “ Đi thôi.”

    Tại một số ánh mắt ước ao và ghen ghét, đưa cô gái xinh đẹp khoác lác này rời khỏi quán bar.

    “Thật sự nhìn không ra a, chi ta lợi hại như vậy nha!” Trần Dao còn chìm đắm vào cảm xúc kinh ngạc.

    Trần Ngữ có chút tức giận liếc mắt nhìn cô một cái : “ Còn sửng sờ đứng đó làm gì, còn không về nhà?!”

    Trần Dao miệng mếu máu, về nhà thì về nhà, hung dữ như vậy để làm gì?.




    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: cùng nhau chậm rãi thâm nhập ~~~~
    (*tiểu thư : cách xưng hô lịch sự, “mình giữ nguyên văn nha”)
    (**cao cao tại thượng: người ở trên cao không với tới)
    (***tâm như chỉ thủy : tấm lòng giống như nước hồ lặng)
    (TPH: Bên Trung Quốc họ chia T là chỉ người nam tính chỉ yêu thích P người nữ tính, P thì ngược lại, H là TP đều có thể yêu thích nha, dạng người không phân biệt.)
    Editor: Mình dịch truyện có thiên phần QT, vì muốn giữ văn phong của Tác giả, nếu có nhiều chỗ các bạn khó hiểu hay không vui ý cứ tự nhiên góp mình sẽ sữa chữa văn phong.
    Cảm tạ vẫn theo dõi truyện, dù mình đã bỏ một thời gian dài như vậy.
    Sửa lần cuối bởi Lãnh Y; 08-14-18 lúc 04:30 PM.
    Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết.
    Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.
    Lãnh Y Tài sản


  6. The Following 2 Users Say Thank You to Lãnh Y For This Useful Post:


  7. #14
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    24
    Ngân lượng
    396
    Thanked: 147
    Chương 12 :


    Mời Đọc (Click Here) :
    Mới vừa đi ra cửa quán bar không lâu sau, Triệu Y Cách liền buông Từ Thanh Vũ ra, không hề đỡ cô nữa, cất lời châm chọc: "Sâu rượu!"

    Từ Thanh Vũ thiếu chút nữa không đứng vững, nhìn Triệu Y Cách cười nói: "Không phải chị cũng uống rượu sao, làm sao đưa em về nhà?"

    Triệu Y Cách nói: "Vài hớp mà thôi, còn chưa đến mức bị rượu điều khiển, không có gì đáng ngại. Hoặc là, em có thể quay lại vào trong đó, tùy ý hét một tiếng, chị nghĩ, nhất định có rất nhiều người nguyện ý vì Từ tiểu thư phục vụ , hửm?" Cô cố ý cười hỏi lại, thế nhưng rất rõ ràng, nụ cười hàm chứa tâm tình không vui.

    Từ Thanh Vũ nói: "Hai ta quen thuộc, còn ở gần nhau, cũng không cần làm phiền người khác."

    "Không làm phiền người khác? Em liền không tiếc làm phiền chị? Từ Thanh Vũ, Em thật sự là biết tính toán a.Người Bạn từ nước Anh trở về của em là Trần Dao sao? Chị thật ra không biết, hai người các em đã vậy còn rất quen thuộc!"

    Từ Thanh Vũ cười, nói câu: "Lời này nghe có chút chua."

    Triệu Y Cách ném một cái mắt đao đến, Từ Thanh Vũ lập tức giả vờ nghiêm túc đứng lên: "Vẫn là, về nhà thôi." Tổng giám đốc tính tình từ trước đến nay không thế nào tốt, ít chọc mới tốt. Huống chi, cô còn trông cậy vào chị ấy đưa về nhà mình đâu.

    Đến trước cửa nhà, Từ Thanh Vũ vô sĩ dựa nửa thân trên người Triệu Y Cách. Triệu Y Cách rất bất đắc dĩ, thẳng tắp mà đứng ở tại chỗ, nhíu mày nói: "Về đến nhà ."

    Từ Thanh Vũ lúc này mới yếu ớt mà đứng thẳng, chậm rãi lấy chìa khóa từ trong túi áo ra, quay lung về phía cửa nhà mình, trái lại trực tiếp mở cửa nhà của Triệu Y Cách.

    Triệu Y Cách thấy cô mở rộng cửa cũng không nói thêm cái gì, mở cửa, tự mình đi trước một bước tiến vào. Từ Thanh Vũ cũng không ngại, theo đi vào, sau đó đóng cửa.

    Sau khi đi vào, Triệu Y Cách trực tiếp đi phòng tắm tắm , mà Từ Thanh Vũ uống rượu mạnh, đã ngà ngà say . Bộ dáng của cô thoạt nhìn cũng rất khó chịu, cả người vùi trên ghế sofa nhắm mắt lại.

    Nửa tiếng sau, Triệu Y Cách tắm rửa xong, mặc đồ ngủ đi ra, đã nhìn thấy có người đáng thương nằm dài trên ghế sofa. Đại tiểu thư nhẫn tâm cũng chỉ nhìn một chút, sau khi xem xong vẫn không chút lưu tình đi vào phòng ngủ của mình.

    Cô giống như thường ngày, thong thả ung dung tựa ở đầu giường lật tạp chí xem. Chỉ là thế nào cũng không tĩnh tâm được.

    Cô làm sao cũng không nghĩ đến hôm nay sẽ gặp Từ Thanh Vũ tại quán bar Les kia, Từ Thanh Vũ từ trước đến nay thích an tĩnh, theo tính cách của em ấy cái loại địa phương kia, em ấy sẽ tuyệt đối không bước vào một bước. Ngày hôm nay bị Từ Thanh Vũ bắt gặp mình ở quán bar, chẳng khác nào gián tiếp nói cho Từ Thanh Vũ tính hướng của mình. Thế nhưng ngược lại cô cũng không lo lắng em ấy sẽ mang chuyện của mình nói ra, Từ Thanh Vũ không phải một người thích lắm chuyện. Chân chính làm cho Triệu Y Cách tâm phiền ý loạn chính là người kia trước đó nói với mình phải đi gặp một người bạn từ nước Anh trở về , thế nhưng lại day dưa không rõ cùng một cô bé tại quán bar Les. Càng làm cô bất mãn chính là, Từ Thanh Vũ lại không muốn sống mà uống hơn phân nửa bình bình rượu Vodka, hết thảy lý do này đều chỉ là vì để cho Trần Ngữ mang em gái về nhà.

    Hoang đường, thật sự là hoang đường!

    Còn có lúc ở tại quán bar, những ánh mắt không chút nào che dấu hy vọng có được Từ Thanh Vũ, làm cho cô vô cùng khó chịu, trong lòng thậm chí có một chút phiền não.

    Trong lòng Triệu Y Cách đột nhiên cả kinh, cô đây là làm sao vậy? Hơn một năm qua, Tâm tình của mình dường như đã dần dần bị Từ Thanh Vũ mang đi. Từ Thanh Vũ tại cuộc sống của cô không ngừng lưu lại dấu vết của em ấy, có lẽ tựa như trong thế giới của mình đánh lên dấu vết khó phai của em ấy, khiến cho cô phải bắt đầu nhìn thẳng vào quan hệ giữa bản thân và em ấy.

    Chỉ là —— quan hệ? nói cho cùng quan hệ giữa các cô, bất quá lại đơn thuần , bác sĩ và bệnh nhân. Một người dùng tiền mua sức khỏe, còn một người thì nhận tiền làm việc, không hơn. Thậm chí, các cô hiện tại cũng không tính là bạn bè. Một năm qua, Từ Thanh Vũ tận tâm tận lực, ngoại trừ chiếu cố tốt các phương diện sinh hoạt của cô, không nên hỏi đến ngậm miệng không đề cập tới. Mặc dù có đôi khi ngoài miệng sẽ đắc tội Triệu Y Cách, thế nhưng Triệu Y Cách ngược lại đối với cô không có bao nhiêu thành kiến.

    Ôn nhu săn sóc, nho nhã lễ độ, hầu như luôn luôn đối với cô ngoan ngoãn nghe lời. Thấy thế nào, việc này cũng không phải cách một người bác sĩ đối xử với bệnh nhân.
    "Thùng thùng đông!" Tiếng đập cửa làm cho Triệu Y Cách từ trong suy nghĩ mien man của mình bừng tỉnh lại. Có người cửa phòng, không cần nghi cũng biết là ai. Có thể đi vào trong nhà , cũng chỉ có em ấy .

    "Vào đi." Lại khôi phục âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng.

    Từ Thanh Vũ mở cửa đi vào.

    Triệu Y Cách thấy em ấy mặc đồ ngủ, còn ôm cái chăn mỏng(mền), cô nghi hoặc hỏi: "Em làm cái gì vậy?"

    Từ Thanh Vũ đem chăn mỏng đặt trên giường trước, sau đó chậm rãi bò lên giường: "Đêm nay ngủ cùng chị."

    "Chị không nhớ rõ chị có nói qua như vậy." Được rồi, lại biểu tình lạnh lùng.

    "Em muốn ngủ cùng chị." Từ Thanh Vũ tựa ở bên người cô, lộ ra một một hàm răng trắng.

    Triệu Y Cách không phản đối, cũng không có ý đuổi người, ánh mắt như trước nhìn vào tạp chí trong tay, lật qua một tờ: "Cùng chị mang theo chăn làm cái gì? Trước đây lúc ngủ cùng chị, cũng không thấy em tự mang theo chăn."

    Từ Thanh Vũ thay đổi một tư thế thoải mái, hai tay gối sau đầu, thích ý mà nói rằng: "Ngày hôm nay không phải em đi quán bar kia sao? Còn khéo gặp được chị, sau lại đều không phải..."

    Lời còn chưa nói hết, Triệu Y Cách không lưu tình chút nào đem chăn của cô ném xuống đất, thoáng chốc mặt của cô liền đen. Ánh mắt Từ Thanh Vũ vốn dĩ không hệ tiêu cự lập tức biến thành không hiểu ra sao: "Chăn của em xấu thì có xấu một chút, thế nhưng cũng không bẩn, chị không cần thiết phải chán ghét nó đi."

    Nhìn ra được, Triệu Y Cách rất tức giận, về phần vì sao...

    Từ Thanh Vũ rất bình tĩnh đi nhặt cái chăn đáng thương, thế nhưng bị người nào đó rất cố tình gây sự quát: "Không được nhặt! Ai cho phép em nhặt ? !"

    Này vừa quát, Từ Thanh Vũ vô ý thức thu tay lại, nhìn Đại tiểu thư lúc này bất chấp đạo lý, đây là làm sao vậy?

    "Lý do?"

    "A, " Triệu Y cách cười nhạt, "Tôi biết Từ bác sỹ từ trước đến nay thanh cao, ngày hôm nay rốt cuộc kiến thức tới rồi. Hai cái chăn, không phải là chán ghét tôi sao?" Trước đây hai người ngủ cùng nhau luôn luôn là quang minh chính đại, ai cũng sẽ không cảm thấy không được tự nhiên, càng sẽ không đi chú ý một hay hai cái chăn. Thế nhưng tối hôm nay, sau khi gặp mình từ quán bar Les đó, Từ Thanh Vũ lại đột nhiên hành động như vậy, rõ ràng chính là em ấy đối với mình có thành kiến. Ghét bỏ, khinh bỉ, sợ, chán ghét, đại khái em ấy còn nghĩ mình như thế nào nữa không.

    "Chị. . ." Từ thanh Vũ dở khóc dở cười, cô rốt cuộc hiểu Triệu Y Cách nghĩ như thế nào rồi .

    "Thế nào? Ghê tởm phải không?" Triệu Y Cách băng lãnh rồi lại châm chọc hỏi. Cô biết Từ Thanh Vũ vẫn đều là thanh tâm quả dục* , ngoại trừ trên công việc cần gặp gỡ nam nữ, những lúc khác không thấy em ấy có bí mật hèn hò với đàn ông, càng miễn bàn việc nữ nữ . Nghĩ đến em ấy có thành kiến với bản thân.

    Kia tự giễu biểu tình làm cho Từ Thanh Vũ trong lòng có chút khác thường, cô rũ mắt xuống, nhàn nhạt mà nói: "Không có. Chị suy nghĩ nhiều." Sau đó, cô vung lên nụ cười nhìn như có chút tùy tiện, "Bất quá, chị tựa hồ rất quan tâm cái nhìn của em đối với chị?"

    Như là bị nói trúng tâm sự giống nhau, Triệu Y Cách trong lòng đột nhiên cả kinh, bên tai cũng có màu đỏ đáng ngờ.

    Lúc này, Từ bác sỹ đầu óc không tỉnh táo lại lửa cháy đổ thêm dầu. Nhìn Triệu Y Cách bối rối, cô không kiềm chế cười ra tiếng, đôi mắt xinh đẹp kia hiện ra đều là đùa giỡn.

    Triệu Y Cách thẹn quá thành giận ngồi dậy, quyết định cho em ấy biết tay một chút nhìn xem. Cô hung hang đem Từ thanh Vũ đang cười trên nỗi đau của người khác đẩy ngã xuống giường. Sau đó, cô nghiên nữa người, đem Từ Thanh Vũ giữ chặt dưới thân, một người ngày thường không thương nói cười, một đôi mắt mê hoặc vô cùng quyến rũ. Cô trước sau vẫn mang theo cường thế bá đạo, cô kề sát mặt vào Từ Thanh vũ, bàn tay mềm mại không xương nhẹ nhàng khẽ vuốt trên khuôn mặt tráng quá mức của Từ Thanh Vũ , nốt ruồi bên mí mắt ở trong mắt Từ Thanh Vũ thành biểu tượng yêu mị, vì Tổng giám đốc tang thêm vài phần xinh đẹp. Triệu Y Cách nói: "Làm sao bây giờ? Từ bác sĩ xinh đẹp như vậy, tôi đã mơ ước thật lâu . em đã biết bí mật của tôi rồi, tôi đây có phải không cần kiềm chế nữa hay không?" Nói xong, Môi của cô đến gần muốn hôn Từ Thanh Vũ .

    Từ Thanh Vũ cảm thấy Triệu Y Cách hiện tại chính là một yêu tinh dụ dỗ người, yêu mị lỗ mảng đến mức tận cùng, tay nàng vỗ về mặt mình, thậm chí, cô có thể cảm giác được hơi thở ấm nóng cận kề.

    Cô bật cười, cô gái này! Ánh mắt khóa lại nàng, luyến tiếc dời đường nhìn. Bốn mắt giao nhau, Tổng giám đốc vồn là người muốn đùa giỡn nhưng lại bị say mê , cô chị không nổi ánh mắt đó của Từ Thanh Vũ, giống như có ma lực như nhau, cô vẫn không chống lại được ánh mắt như nước như mực của Từ Thanh Vũ.

    Cuối cùng, Triệu Y Cách không biết nên tiếp tục hay vẫn là buông tha, giữa một hồi luống cuống mà thua trận. Từ trên người đối phương đứng lên, trầm mặc tựa ở đầu giường.

    Từ Thanh Vũ lắc đầu, từ trên giường đứng lên đi nhặt chăn. Sau đó mở cửa, chuẩn bị rời khỏi, nói ra một câu thật sự muốn ăn đòn: "Nếu như tổng giám đốc thật muốn trên người ta nói, kỳ thực..." Nàng dừng một chút, xem kịch vui dường như chờ triệu y cách biểu tình, "Không cần như thế do do dự dự."

    Quả nhiên, Triệu Y Cách vừa nghe, lập tức cầm chiếc gối bên người, hung hăng ném về phía Từ bác sỹ.

    Không có việc gì tìm việc người nhìn bay tới gối đầu nuốt nuốt nước bọt, sau đó như một đứa trẻ nghịch ngơm giống nhau, lập tức đóng cửa lại. Cuối cùng, gối đầu bay đến trên cửa, nhẹ nhàng rơi xuống đất. Đang lúc Triệu Y Cách cho là em ấy cứ vậy đi rồi, cửa lại mở ra, Thanh Vũ đứng đó cười:"Đã quên nói 'Ngũ ngon' ."

    Triệu Y Cách thực sự là tức giận đến mau giơ chân , nhìn em ấy như vậy, lửa giận càng sâu, rồi lại không biết phát tiết thế nào. Cuối cùng rất thất bại lại không cam lòng mà nằm quay về trên giường, kéo qua cả cái chăn lên người, đem mình che lại.

    Ngoài cửa Từ Thanh Vũ khóe miệng cong xuống kì lạ, chỉ là trong mắt vẫn nhàn nhạt ý cười: quả nhiên, chị ấy rất đáng yêu . Thế nhưng trong chốc lát, cô liền thu hồi biểu tình đùa giỡn, nhìn một chút trong tay chăn: vốn là nghĩ mỗi người mỗi cái chăn, có thể giảm bớt mùi rượu trên người mình. Không nghĩ tới lại bị chị ấy hiểu lầm .

    Quên đi, mùi rượu dấu như thế nào vẫn còn . Đại tiểu thu không thích trên người người khác có mùi rượu, vậy sau này, vẫn là ít đụng đến rượu a.

    Bên này...

    "Thật ra mình cũng không rõ quan hệ giữa Y Cách và cô bác sỹ đó, bất quá hình như bọn họ tựa hồ biết nhau, nếu không…Ngày hôm nay Triệu Y cách sẽ không như vậy..." Ngô Nhất Kỳ tựa ở bên cửa sổ nhà mình, cầm điện thoại di động cùng người điện thoại bên kia tỉ mỉ nói gì.

    Ánh trăng bị mây đen trôi qua che đi ánh sáng, bầu trời vốn cung không sáng lắm lại làm gia tang thêm vài phần tối tăm.



    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ngày hôm nay có người hỏi ta học sơ trung hay là cao trung o(╯□╰)o ta nhìn qua có như vậy ấu trĩ sao?
    Nguyện ý nói cấp chút ý kiến ~~~ tiếp qua hai chương chính thức tiến nhập cảm tình quấn quýt trạng thái ╭(╯^╰)╮
    Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết.
    Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.
    Lãnh Y Tài sản


  8. The Following User Says Thank You to Lãnh Y For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •