+ Trả lời chủ đề
Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 65 của 65
  1. #61
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    206
    Ngân lượng
    19,621
    Thanked: 5640
    Chương 60: Mưa lất phất

    Mời Đọc (Click Here) :

    "Thứ nhất ta không phải chơi đùa, ta có năng lực và có lòng tin gồng gánh nổi tương lai Quan Cẩn Du. Nếu như bây giờ đứng ở chỗ này là nam nhân, ngươi làm sao cam đoan hắn sẽ không cô phụ Cẩn Du, ngài cũng là nam nhân, ngài hiểu tính nết nam nhân."

    Quan ba sắc mặt hơi khó coi.

    "Thứ hai, ta còn trẻ. Ta biết ngài đã qua tuổi trẻ, như vậy ngài hiểu được thanh niên không chỉ có tình cảm mãnh liệt và xung động, bọn họ xem là động lực tương lai cùng ước mơ để đi về phía trước. Ta không tin ngài lúc còn trẻ đoán tất cả được mọi chuyện, sau đó làm bước thực hiện. Quyết định đường rồi thì đi trên một đường màu đen, tường gạch thì làm sao? Thì tháo dỡ! Một ngày không được, hai ngày, hai ngày không được, hai năm. Ta nghe Cẩn Du nói, ngài năm đó cầu hôn a di cũng là một nam nhân nghèo, hơn nữa em gái rất nhiều, gia đình a di không đồng ý, cuối cùng không phải là ôm mỹ nhân về sao, nhiều năm như vậy ân ái có thừa."
    Tiết Ly Y hướng hắn nở nụ cười: "Ngài đã từng làm được chuyện như vậy, tại sao lại nghi ngờ ta?"

    Quan ba nhìn nàng, không nói gì, nhưng sắc mặt hoà hoãn lại, trong lòng hắn nói: Nếu nàng không phải có loại quan hệ này với Quan Cẩn Du, chính mình thực sự thưởng thức nàng.

    "Thứ ba, ta không phải ích kỷ, ta suy nghĩ chuyện này Quan Cẩn Du có lập trường để phán đoán. Nàng là một hài tử hiếu thuận, ngài rất rõ ràng, nếu nàng không có quyết tâm cùng ta sống hết đời sẽ không tùy tiện hướng các người công khai, nếu ta lúc này rời đi, rốt cuộc là người nào thương tâm? Xin lỗi, ta nghĩ, ích kỷ không phải ta chính là ngài tự cho rằng muốn nàng tốt."

    Quan ba nở nụ cười, khóe mắt nhưng không có nếp nhăn trên mặt khi cười, nói: "Còn có cái gì, ngươi nói tiếp."

    Tiết Ly Y hít sâu một hơi, không chút lưu tình nói: "Thứ cho ta nói thẳng, ngài luôn miệng nói Cẩn Du là sự kiêu ngạo của ngài, vậy quyết định của nàng ngài hoàn toàn không tín nhiệm sao?"

    "Tốt, tốt." Quan ba vỗ tay vài cái, chân mày khẽ nhíu nói: "Như vậy hiện tại ngươi cảm thấy đã thuyết phục được ta sao?"

    Tiết Ly Y như trước không có chút rung động nào, nụ cười ôn hòa: "Đương nhiên không có, mặc kệ ngài nói, hay ta nói, đều không đáng giá nhắc tới, ngài căn bản sẽ không đồng ý, đúng không?"

    "Đúng, ta ngay từ đầu đã nói, ta sẽ không đồng ý. Nếu chúng ta cho dù là ai cũng không cách nào thuyết phục, như vậy ngày mai để cho Quan Cẩn Du quyết định đi, nhìn nàng chọn ta và mẹ của nàng, hay vẫn chọn ngươi."

    Quan ba thực sự là khó chơi, mềm không được cứng không xong.

    Tiết Ly Y chỉ có thể nhìn hắn xoay người rời phòng, khẽ thở dài một hơi.

    ***

    "Đồng tính luyến ái, là một khuynh hướng giới tính. Yêu, tâm lý, về tình cảm chủ yếu hứng thú với đối tượng cùng giới tính..." Liễu Dung đang lắp bắp đọc chữ do Quan Khải Phạm lên baidu tìm kiếm, gặp phải chữ không nhận biết Quan Khải Phạm ở một bên giúp đỡ.

    "Vậy đồng tính luyến ái là bình thường sao?" Liễu Dung gằn từng chữ đọc toàn bộ, sau đó quay đầu hỏi Quan Khải Phạm: "Thì ra rất sớm trước đây có chuyện như vậy sao?"

    Quan Khải Phạm nói: "Có, mẹ không biết mà thôi. Con ở bên ngoài đã gặp rất nhiều, nữ có nam có."

    Liễu Dung đem điện thoại di động ném lên giường, cúi thấp đầu trầm mặc, bỗng nhiên thấp giọng nói: "Kỳ thực có kết hôn, không có con là quan trọng nhất, tiểu Tiết có đôi lời nói đúng, quan trọng nhất là Chíp Bông có sống tốt hay không."

    Nàng dường như không cam lòng, chính mình dễ dàng như vậy, vì vậy không ưỡn ẹo nói: "Ta đây làm sao biết tiểu có thể làm cho nàng sống tốt chứ?"

    Quan Khải Phạm đặt tay lên vai Liễu Dung, ngồi đối diện nàng, khuôn mặt tuấn tú xít tới, "Hắc hắc" Nở nụ cười hai tiếng, không có hảo ý nói: "Mẹ a~?"

    Liễu Dung nhìn hắn cười đến toàn thân sợ hãi: "Tránh ra tránh ra."

    Quan Khải Phạm: "Mẹ đồng ý?"

    Liễu Dung: "Không có."

    "Kỳ thực a! Mặc kệ đồng tính luyến ái vẫn là yêu, xã hội bây giờ không giống trước kia, cái gì khi kết hôn sẽ trung thành, cùng nhau sống cả đời. Về sau không thích hợp vẫn phải rời đi, cho nên chị tìm nam hay nữ căn bản không phải vấn đề lớn lao gì. Hơn nữa mẹ biết, khắp thể giới nam nhân đều có đức hạnh kia, đương nhiên ngoại trừ ba cùng con trai của mẹ ra, không phải nam nhân nào như con đều đẹp trai mê người lại thiện lương, chính trực..."

    "A!" Quan Khải Phạm sau gáy trúng một cái tát.

    Liễu Dung vừa bực mình vừa buồn cười: "Nói tiếng người."

    "A" Quan Khải Phạm giơ tay lên vuốt vuốt cái gáy, nói: "Nói trắng ra, 99% nam nhân sẽ không đặt vợ ở vị trí đầu tiên, mà 99% nữ nhân sẽ đem một nửa kia của mình đặt ở vị trí đầu tiên. Giống như nguyện vọng lúc còn sống của bà nội, Tiết Ly Y mới thực sự đem chị ở trong lòng, vóc người đẹp không cần phải nói, lên được phòng vào được vào phòng bếp, lại biết chăm sóc người, còn là bác sĩ. Quan trọng nhất là..."

    Liễu Dung nói: "Cái gì?"

    "Lão tỷ thích nàng, các nàng không dám biểu hiện trước mặt mẹ, nhưng con đã thấy, khi con còn nhỏ xem so với hai người còn dính nị nị hơn. Mẹ mà chia rẽ các nàng, nhất định là chết vì tình a."

    "..." Nàng thực sự biểu hiện rất dính nị nị sao?

    Liễu Dung một bộ dáng vẻ không tin: "Có khoa trương như vậy sao?"

    Quan Khải Phạm gật đầu như giã tỏi, "Hơn nữa mẹ chưa từng nghe qua một câu nói sao? Thứ đánh bại bạn vĩnh viễn không phải là núi cao, mà là hạt cát trong chiếc giày của bạn."

    "Lời này có ý tứ gì?"

    "Nói ái tình là một loại phi thường cứng cỏi, cũng phi thường yếu ớt, ngươi càng cản trở nó, nó lại càng không khuất phục, không phải ngươi thì không thể, mọi người đằng này lại lăn qua lăn lại." Quan Khải Phạm hai tay mở ra: "Ai~ nhân gia liều lĩnh muốn ở cùng một chỗ, gỡ làm sao cũng đều không ra."

    Quan Khải Phạm quyết định quanh co, trước tiên đem mẹ lừa gạt qua cửa này.

    Liễu Dung dường như hiểu cái gì: "Ngươi nói ta không cần lo?"

    Quan Khải Phạm nhanh như hổ đói vồ mồi, 'chụt' hôn một cái lên mặt Liễu Dung, không chút nào keo kiệt khích lệ nói: "Mẹ thực sự quá thông minh!, Thực sự, con bảo đảm, trên đời này không có người nào thông minh như mẹ vậy! Tuyệt không phong kiến!."

    "Được rồi được rồi, ngươi chỉ biết nói ngọt." Liễu Dung bị hắn dụ ngọt trong lòng vui vẻ, "Ta đi đưa cho chị ngươi bát sủi cảo, quỳ lâu như vậy đói cũng bụng rồi, ngươi có muốn hay không?"

    "Mẹ đừng gấp, giờ đã mười giờ, mẹ có phải đã quên ăn cơm chiều hay không?"

    Liễu Dung như ở trong mộng mới tỉnh lại, ngay từ đầu mình chuẩn bị xong cơm tối các loại mới đợi con rể tới cửa, ai biết mang về con dâu, sau đó nhiều chuyện xảy ra đến bây giờ quên luôn cơm chiều.

    "Quên đi không ăn" Liễu Dung nói, "Ba ngươi khẳng định không có tâm tình, một hồi ta kêu hắn về phòng ngủ, có chuyện gì ngày mai lại nói."

    Liễu Dung ra cửa vừa lúc nhìn thấy Quan ba mặt không thay đổi từ trong phòng Tiết Ly Y đi ra, trong lòng nàng dâng lên cảm giác không rõ nhưng không thể ở biểu lộ ra trước mặt Quan ba, chỉ lôi hắn về phòng.

    Trên đường đi Quan ba nhìn Quan Cẩn Du quỳ ở phòng khách, một lời không nói. Liễu Dung biết để cho nàng ở nơi này quỳ một đêm rồi, nàng nhịn không được quay đầu nhìn về phía phòng Tiết Ly Y.

    Đầu gối đau xót cùng buồn ngủ kéo đến người nào mà chiến thắng được? Quan Cẩn Du lúc này hiển nhiên bị cơn buồn ngủ chiếm cứ, mười một giờ, phòng trong vắng vẻ, xác định Liễu Dung cùng Quan ba đều ngủ, nàng dịch chuyển về phía trước hai bước rồi nằm ở trên bàn.

    Tiết Ly Y đi ra trễ một chút, ánh đèn của phòng khách kéo dài, Tiết Ly Y từ trong phòng đi ra trong tay ôm tấm chăn.

    Phương Nam mùa đông vốn lạnh ẩm ướt, trên nền phòng khách không phải là tấm ván gỗ, mà là gạch, bàn đá cẩm thạch không thể nghi ngờ bị thấm lạnh, cảm giác lạnh đâm thẳng vào trong xương, Quan Cẩn Du cả người hầu như rúc thành một đoàn, môi cóng đến trắng bệch.

    Nàng vốn không ngủ say, trên vai có cái gì đặt lên, thì thức tỉnh, thời khắc nhìn thấy Tiết Ly Y trên mặt nàng hiện lên một nụ cười ôn nhu.

    Trong lòng Tiết Ly Y chua xót, không nói tiếng nào đem đệm sô pha lấy xuống lót dưới đầu gối nàng, ngồi xuống đối diện sau đó ôm nàng vào trong lòng.

    "Ngủ đi." Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ run rẩy, "Em ở chỗ này cùng chị."

    Quan Cẩn Du cằm để trên vai của nàng, tay lạnh như băng ôm eo nàng, nhẹ nói: "Em khóc sao?"

    "Không có."

    "Vậy là tốt rồi."

    "Đem bàn tay vào trong áo của em." Tiết Ly Y bỗng nhiên nói.

    Quan Cẩn Du có chút khó xử : "Cái này..."

    Tiết Ly Y đem túi ấm trong người lấy ra, không nói lời nào cầm lấy tay nàng tiến vào, bàn tay dán lên da thịt ấm áp, cơn lạnh nhất thời giảm đi, Quan Cẩn Du mới hiểu được ý đồ của nàng, vô ý thức muốn lấy ra, ngón tay mới di chuyển thì bị Tiết Ly Y ngăn lại.

    Trên người nàng đặt hai khối băng, chân mày hơi nhíu nhưng không nhăn mặt, nói: "Đừng nhúc nhích."

    Trong lòng Quan Cẩn Du ngọt ngào lại không nỡ, ôm nàng, bất động.

    "Cẩn Du, em muốn thỏa hiệp trước, ba của chị em không còn cách nào thuyết phục hắn, hắn hoàn toàn không muốn nghe." Tiết Ly Y đem chăn kéo lên, tỉ mỉ nhét kín chỗ hở, nói.

    Còn có một câu nàng chưa nói, chính là bởi vì nàng ở chỗ này, cho nên Quan Cẩn Du mới bị phạt cả đêm, Quan ba muốn để cho nàng xem vì nàng mà Quan Cẩn Du chịu tội.

    Đây không phải là dao động, mà là tạm thời nhường đường.

    Quan Cẩn Du không có hỏi 'Em có phải dao động hay không', mà nàng lui ra ngoài, nhìn nàng nói: "Em muốn làm gì?"

    Quan Cẩn Du cười hỏi.

    Tiết Ly Y nhìn nàng, con ngươi u sầu chậm rãi nhàn nhạt nhu hòa tiếu ý.

    Việc tốt nhất, không gì bằng yêu nhau, còn có thể hiểu nhau.

    Ta làm bất cứ chuyện gì, ngươi sẽ không hoài nghi.

    Tiết Ly Y nói: "Chị biết rõ sẽ ngủ, lại không đóng cửa sổ."
    Sửa lần cuối bởi Moon; 05-13-17 lúc 02:02 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  2. The Following 20 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  3. #62
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    206
    Ngân lượng
    19,621
    Thanked: 5640
    Chương 61: Vụng trộm

    Mời Đọc (Click Here) :

    Sáng hôm sau Quan Cẩn Du được hủy bỏ hình phạt, đầu gối đều tê rần ngồi trên ghế salon đợi tam đường hội thẩm*

    ( tam đường hội thẩm: có thể hiểu là ba nhân vật chính tham gia sự việc)

    Quan Ba Liễu Dung ngồi giữa ghế salon, Quan Khải Phạm ngồi bên cạnh hai người, Quan Cẩn Du ngồi một mình đối diện, Tiết Ly Y đứng bên cạnh nàng. Cho dù tối hôm qua cùng Tiết Ly Y thương lượng xong biện pháp đối phó, nàng vừa nghĩ tới lát nữa phản ứng của Quan Ba có thể rất đặc sắc, con mắt nhịn không được cong lên, bị Tiết Ly Y trừng trở lại.

    Không có người nói chuyện bầu không khí trong phòng khách nhất thời trở nên nặng nề.

    "Tối hôm qua ba cùng Tiết tiểu thư thảo luận qua, Chíp Bông, ba cho con hai con đường. Một, con chọn nàng từ nay về sau đoạn tuyệt quan hệ với ba mẹ, ba coi như chưa từng có con gái này. Hai, con chọn ba mẹ cùng nàng chia tay." Quan ba lạnh lùng nói.

    Vấn đề này vốn Quan Cẩn Du trả lời, Tiết Ly Y bỗng nhiên chen vào, nàng nhìn thẳng Quan Ba, vẻ mặt nghiêm túc: "Thúc thúc, ta cẩn thận nghĩ lời ngài nói tối hôm qua có đạo lý, nếu như ép buộc nàng chọn giữa hai người, thật sự ta quá ích kỷ. Ta hiện tại sẽ rời đi."

    Quan Ba ngạc nhiên.

    "Chúng ta không phải sớm thỏa thuận xong sao, em bây giờ làm sao có thể..." Quan Cẩn Du bỗng dưng mở to mắt, ngẩng đầu nhìn nàng biểu hiện ra một tia khiếp sợ và khó có thể tin, cùng lúc tận lực đè nén thương tâm, cổ họng nghẹn lại không nói ra được.

    "Em chỉ tạm thời rời đi, không phải muốn cùng chị chia tay" Tiết Ly Y thâm tình nhìn nàng, nắm tay nàng, hạ thấp thanh âm, "Nếu em ở chỗ này thúc thúc a di sẽ không vui, em rời đi trước để mọi người qua năm mới vui vẻ."

    Hai tay Quan Cẩn Du ôm eo nàng, đầu để sát bụng của nàng, nỗ lực nhớ lại kịch Quỳnh Dao từng xem, khóc sướt mướt nói: "Chị không cho em đi."

    Quan Khải Phạm không đành lòng nhìn thẳng, trong lòng nói: Diễn tốt.

    Quan Ba cùng Liễu Dung như lọt vào trong sương mù: Chuyện gì xảy ra? Làm sao đột nhiên cảm giác chính mình như gia trưởng ở xã hội cũ chia rẽ tình yêu hai người, mấu chốt là chính mình cái gì cũng chưa làm.

    Quan Ba chuẩn bị một đống lời thoại tất cả đều bị ngăn lại trong cổ họng, bởi vì Tiết Ly Y thừa dịp mọi người không kịp phản ứng mang vali rời đi.

    Diễn kịch phải diễn cho hết mình, Quan Khải Phạm lấy khăn giấy lau mặt chị già không có nửa giọt nước mắt, âm thầm hướng nàng giơ ngón tay cái.

    Quan Ba lại không ngốc, đương nhiên nhìn ra được diễn kịch, thế nhưng nhân vật chính không trực tiếp đấu với hắn, bây giờ ép buộc Quan Cẩn Du chọn cũng không có ý nghĩa gì.

    Quan Cẩn Du cúi đầu nhìn gạch sàn màu xanh nhạt, bỗng nhiên nói: "Ba, con sẽ không chọn. Ba mẹ cùng nàng con đều muốn, nếu như muốn chọn, con chọn con đường thứ ba."

    Quan Ba vẻ mặt yên tĩnh nhìn nàng.

    "Ba đánh chết con đi." Tiết Ly Y đã đi, Quan Cẩn Du lợn chết không sợ nước nóng nói, "Ba mẹ cùng nàng, con không thể thiếu ai."

    Con gái của mình chơi xấu khóc lóc om sòm, Liễu Dung "Xì" bật cười, không đợi Quan Ba phê bình lập tức che miệng lại làm bộ nghiêm túc nhìn về phía bầu trời trong xanh.

    Mặt trời hôm nay thật tròn.

    "Haizz, được rồi, ta buổi chiều muốn đi nhà sách mua quyển sách." Quan Cẩn Du nói, "Ba, cho phép con ra cửa sao?"

    "Không được."

    "Tốt lắm, Quan Khải Phạm đi mua cho ta."

    Quan Khải Phạm cực kỳ sảng khoái: "Được, ba muốn mua gì?"

    Quan Cẩn Du cười híp mắt nói: "Luận trì cửu chiến" (Luận đánh lâu dài)

    Nàng quay đầu lại hỏi Quan Ba: "Ba, có đúng không?"

    ***

    Hiện đại so với cổ đại tốt chỗ nào? Cổ nhân nếu bị chia rẽ, cách thứ nhất sẽ chèo tường, không chừng nguy hiểm tánh mạng, cách thứ hai truyền thư, mười ngày nửa tháng không thấy được hồi âm, như vậy thư đã bị người khác lấy, nếu như giả tạo phong ấn, chơi một khích ly gián như vậy càng thảm.

    Hiện đại có internet, có thể gọi điện thoại gởi nhắn tin giảm bớt tương tư, hơn nữa buổi tối là có thể nhìn thấy người, tuyệt đối không lo lắng, rót chén trà ngồi trên ghế mây ở ban công, nhớ lại buổi chiều chiến đấu, muốn nhàn nhã có bao nhiêu nhàn nhã.

    Nàng cái gì cũng không làm, Quan Ba cũng không bắt chọn nữa, hơn nữa cuối năm còn có chút sự tình, ngay cả buổi trưa không ăn cơm ở nhà, chỉ dặn Liễu Dung chăm sóc Quan Cẩn Du một chút, mà hắn nào biết tối hôm qua Liễu Dung đã phản bội hắn.

    Bất quá Liễu Dung chỉ là không can thiệp, giúp đỡ Quan Cẩn Du đối phó chồng của mình, nàng ở trên ghế sa lon nhặt lên khung thêu vài ngày còn chưa thêu xong tiếp tục thêu, Quan Cẩn Du thỉnh thoảng cùng nàng nói hai ba câu, bầu không khí ngược lại hòa hợp.

    Mặt trời một đường hướng tây ánh chiều tà le lói xuyên qua.

    Liễu Dung muốn đi làm cơm, Quan Cẩn Du vội vàng nói: "Con cũng đi."

    "Con đi làm gì? Đốt phòng bếp sao?" Liễu Dung đâm chọt nàng, "Mẹ không hiểu, hài tử của người khác sớm biết lo việc nhà, nấu cơm giặt giũ mọi thứ đều tốt, còn con chỉ biết làm nóng đồ ăn, về sau gả cho người..."

    Liễu Dung dừng lại, đổi giọng nói: "Coi như con không lấy chồng, vậy cũng không thể để người ta hầu hạ, có phải nữ nhân hay không?"

    Quan Cẩn Du mới chính thức thấy được kết quả Tiết Ly Y cùng Quan Khải Phạm phối hợp với nhau, đêm qua còn đối với mình hùng hùng hổ hổ, hiện tại chấp nhận chính mình không lấy chồng.

    Quan Cẩn Du cười "Hi hi", đi tới ôm lấy cánh tay Liễu Dung, giọng nói ỏn à ỏn ẻn: "Mẹ~"

    Bởi vì Quan Cẩn Du từ nhỏ đã tự lập, hầu như chưa bao giờ cùng Liễu Dung làm nũng, ngược lại lúc này đem chiêu này ra làm cho Liễu Dung cực kỳ vui vẻ, nàng cười không thấy mắt: "Có âm mưu gì nói mau."

    "Mẹ dạy cho con làm đồ ăn, có được hay không?" Quan Cẩn Du lắc lắc tay nàng.

    "Không tốt." Liễu Dung mặc nàng phe phẩy, cười nói, "Con bị ba phản đối cho nên muốn vào phòng bếp trả thù sao? Con không phải có vợ sao? Sao không tìm nàng học?"

    "Con muốn cho nàng một bất ngờ." Trong lúc rãnh rỗi, Quan Cẩn Du không tin chính mình ngay cả một món cũng không học được.

    Nghe được nàng nói, Liễu Dung không biết nhớ tới cái gì, nếp nhăn khóe mắt khi cười sâu thêm.

    "Mẹ đang suy nghĩ chuyện xấu gì?" Liễu Dung đem nàng đẩy vào phòng bếp, "Đi đi đi, con mới làm chuyện xấu, muốn học làm đồ ăn trước tiên rửa rau cắt đồ ăn, con trước đem cái kia cắt."

    "A."

    "Cắt thành sợi, không phải cắt thành khối lớn."

    "Vâng"

    Liễu Dung không nhịn được nói: "Nhìn tay vụng về của con này, ta xem con đánh máy tính cạch cạch cạch không dừng. Còn có gương mặt đó, cắt đồ ăn như đòi mạng người? Người nào cưới con thực sự khổ tám đời."

    "Là mẹ ruột sao? Là mẹ ruột sao?" Quan Cẩn Du bất mãn nói.

    "Không quan tâm có phải mẹ ruột hay không, ta hiện tại là mẹ con. Con mắt lớn làm gì? Ngay cả một món đồ ăn cũng không làm được, con nói có thể làm gì?

    "Con có thể kiếm tiền."

    "Con chỉ biết kiếm tiền, có tiền hay lắm sao?"

    Quan Khải Phạm vừa lúc đi vào phòng bếp, thấy Quan Cẩn Du một trán mồ hôi đang cầm cái nồi, hai tay chống nạnh bất lực đối với Liễu Dung đang nói móc, chạy về phòng lấy ra máy tính nhanh chóng lên weibo viết một hàng chữ: Lần 108 chị già học nấu ăn.

    Hắn nhớ lại những bài đăng lúc trước thế nào cũng có một câu: Cuối cùng đều thất bại.

    "Kỳ thực lúc còn trẻ mẹ mặc dù không như con phá hư đồ ăn, tay nghề chỉ bình thường, không phải bất đắc dĩ, cũng không để mẹ vào phòng bếp."

    Quan Cẩn Du bừng tỉnh đại ngộ, oán giận nói: "Trách không được, thì ra con bị di truyền từ mẹ. Mẹ bồi thường cho con."

    "..."

    Liễu Dung cảm thấy con gái của nàng không giống trước đây, nhìn tiểu Tiết hài tử kia chững chạc bao nhiêu, không phải nói gần mực thì đen, gần đèn thì sáng sao a, thực sự là kỳ quái. Nhưng mà Liễu Dung đã quên, hai người chững chạc ở cùng một chỗ, sẽ có một người ỷ lại người kia, tính tình càng ngày giống như hài tử. Dù sao nhân sinh không thể đoán.

    "Sau đó mẹ cùng ba con ở cùng một chỗ, ba con một người giảo hoạt a, rõ ràng tay nghề tốt, hết lần này tới lần khác gạt mẹ, trong nhà không ai làm cơm, mẹ từ từ học, ngay từ đầu làm không được ngon, hắn vẫn khen ngon, càng về sau càng ngày càng tốt, hắn lâu lâu giúp một tay thế nên trong nhà mẹ nấu cơm a."

    Quan Cẩn Du cười ha ha, "Đây là bị gài bẫy sao?"

    "Cũng không phải." Liễu Dung có chút tức giận đảo đồ ăn trong nồi:" Nam nhân chính là như vậy, trốn tránh nấu ăn. Tiểu Tiết nhà con thế nào?"

    "Chỉ hai chữ, hiền lành!" Quan Cẩn Du sống lưng ưỡn thẳng tựa như khen chính mình.

    "Vậy còn con?"

    Quan Cẩn Du dựng thẳng hai ngón tay: "Cũng hai chữ, săn sóc!"

    Liễu Dung cười không nói.

    "Mẹ! Ánh mắt của mẹ là ý gì a!"

    Hò hét ầm ỉ phòng bếp xong, Liễu Dung hiểu rõ, con gái nàng xem ra dùng tám con ngựa cũng không kéo trở lại được.

    Nàng kinh ngạc nhất hai nữ nhân tại sao có thể yêu nhau, không nhẫn tâm phản đối, chỉ cần các nàng sống tốt là được, mặc kệ tương lai có tốt không, chỉ cần mình cùng hắn ở đây sẽ không khiến nàng chịu nửa điểm ủy khuất. Dù sao còn có Quan Khải Phạm, đảm bảo nàng một đời mạnh khỏe không việc gì.

    Quan Ba trở về lúc bảy giờ tối, người một nhà vây quanh bàn ăn bầu không khí yên lặng, Quan Cẩn Du không muốn làm mình khác lạ, giống như lúc trước ở phòng khách xem ti vi đến chừng mười giờ trở về phòng, Quan Ba cùng Liễu Dung đồng thời cũng trở về ngủ.

    Mười một giờ, trong tiểu khu ngọn đèn tắt dần, chỉ còn đèn đường, một vị hàng xóm ngáp liên tục đi tới trước cửa sổ muốn đem rèm cửa sổ vén qua, bỗng nhiên thấy phòng đối diện có một cái bóng đen.

    Từ dưới bay lên trên.

    Hắn dụi dụi mắt, tập trung nhìn lại, đã không thấy gì.

    Màn đêm vẫn rất yên tĩnh, phảng phất ảo giác mông lung dưới con mắt buồn ngủ.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 12-06-17 lúc 03:02 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  4. The Following 21 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  5. #63
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    206
    Ngân lượng
    19,621
    Thanked: 5640
    Chương 62: Cẩu huyết*

    Mời Đọc (Click Here) :

    (*Những tình huống lặp đi lặp lại)

    Nhà Quan Cẩn Du ở tầng 6 nên cửa sổ không có lắp đặt thiết bị chống trộm thuận tiện cho vị nào đó dễ dàng hành động.

    Giao hẹn trước chỉ cần mình mở cửa sổ ra rồi gởi nhắn tin cho nàng, Tiết Ly Y có thể đi lên vào khoảng mười một giờ Quan Cẩn Du xác nhận ba mẹ đều nghỉ ngơi thì mới được.

    Quan Cẩn Du lén lút tới trước cửa phòng ngủ của ba nàng, đem lỗ tai dán lên xác nhận không có tiếng động liền trở về phòng khóa trái cửa lại, bắt đầu mở cửa sổ tin nhắn còn chưa kịp gửi Tiết Ly Y đã từ cửa sổ nhảy vào.

    Hai gò má ửng đỏ vì nhiễm gió lạnh mùa đông.

    Quan Cẩn Du giơ hai tay hướng Tiết Ly Y khóe môi vung lên nở nụ cười, nàng đã thay đồ ngủ vô cùng nhu thuận cùng đáng yêu.

    "Ôm."

    Tiết Ly Y không tự chủ được mỉm cười tiến lên ôm nàng vào trong lòng.

    Quan Cẩn Du bỏ dép hai chân trần bước lên mu bàn chân Tiết Ly Y, Tiết Ly Y tháo giầy trước đó chỉ mang tất bông ấm áp hơn bất cứ thứ gì.

    Tiết Ly Y ôm eo nàng, tùy ý nàng đem toàn bộ trọng lượng đặt ở trên người mình, chậm rãi đi qua đi lại trong phòng.

    Phòng ngủ cách âm không tốt lắm, may mắn phòng Quan Cẩn Du ở bên cạnh phòng Quan Khải Phạm mà không phải Quan Ba cùng Liễu Dung, cho nên nói nhỏ không cần lo lắng bị Quan Ba nghe.

    "Trên người chị có mùi thơm khác?" Tiết Ly Y hỏi, người trước mặt cơ thể luôn luôn có hương thơm hoa lan bây giờ còn có hương thơm ngọt ngào, ngửi vào cảm thấy thoải mái.

    "Ah? Em không biết?" Quan Cẩn Du đem cổ hướng môi nàng, giọng nói mềm nhũn.

    "Mùi sữa tắm?" Tiết Ly Y không chắc chắn nói.

    "Trong phòng tắm có phấn trẻ con, chị thoa lên một chút." Hai tay Quan Cẩn Du câu cổ của nàng, bàn tay vuốt ve gáy nàng, hỏi: "Em thích không?"

    "Rất... thích."

    Quan Cẩn Du cùng nàng cùng nàng quấn lấy nhau, nói: "Đặc biệt chuẩn bị vì em."

    Cái cổ thon dài thẳng tắp gần ngay trước mắt, da thịt trắng noãn, ở dưới ngọn đèn gần như trong suốt mơ hồ có thể thấy được mạch máu màu xanh đầy sức sống, trong mũi mùi phấn thơm quanh quẩn, khiến người ta không còn cách nào suy nghĩ điều gì khác.

    "Cẩn Du..." Tiết Ly Y cúi đầu gọi nàng.

    Bàn tay Quan Cẩn Du ấm áp, vừa nhẹ vừa nặng trêu chọc thần kinh yếu ớt của nàng, cơ thể ở bên ngoài bị gió thổi lạnh lập tức nóng lên, càm giác này không thể nói thành lời.

    "Ừm?" Quan Cẩn Du dời xuống lưng nàng thuận thế hướng tới bên giường, nếu như nói vừa nãy nàng theo bước chân Tiết Ly Y, hiện tại đổi thành nàng dẫn dắt.

    Tiết Ly Y đè trên người nàng, dây nịt được đôi tay linh hoạt cởi ra, kéo ra ngoài đặt ở một bên, hai tay Quan Cẩn đưa vào phía sau lưng nàng gắt gao ôm lấy, ngẩng đầu hôn lên.

    Nụ hôn này bá đạo, nhiệt tình, so với lúc trước vội vả, sâu sắc hơn, thân thể rất nhanh nóng lên.

    Lý trí nói cho Quan Cẩn Du không thể tiếp tục như vậy, mặc dù nói ba mẹ đã ngủ thế nhưng người già thường có thói quen đi tiểu đêm, nếu như lúc này đi ngang qua hậu quả khó mà lường được, coi như bọn họ không phát hiện, phòng Quan Khải Phạm ở bên cạnh nếu có động tĩnh gì đều không thoát khỏi lỗi tai hắn.

    Về tình cảm đã nhiều lần nàng không thể suy xét, có lẽ là hai chữ 'trộm tình' mang tới cảm giác cấm kỵ làm cho nàng kích thích.

    Sau tất cả, con người đều có dục vọng, Quan Cẩn Du còn muốn chạm vào nàng, hai tay vẫn ở trên lưng nàng không dời, trong phòng ngủ an tĩnh chỉ có tiếng thở dốc cao thấp nối tiếp nhau.

    Tiết Ly Y cúi đầu nhìn Quan Cẩn Du nằm dưới người mình, khuôn mặt phiếm hồng, hô hấp nặng nề, con ngươi màu nâu phủ một lớp hơi nước mỏng lung, bàn tay đặt ở trên lưng cực kỳ nóng bỏng.

    "Cẩn Du." Nàng vén mái tóc Quan Cẩn Du sang bên tai, nhẹ nói: "Nếu như chị muốn, em có thể không phát ra âm thanh."

    "Không muốn, để chị ôm em một lát."

    "Được."

    Tiết Ly Y ngoan ngoãn để cho nàng ôm, nghe được hô hấp của nàng khôi phục bình thường, tay đặt trên lưng đã được lấy ra, mới ngồi dậy được.

    "Em có thể cởi quần áo sao?" Nàng hỏi, trên khuôn mặt xinh đẹp rõ ràng lo lắng. Nàng lo lắng cái gì? Tất nhiên lo lắng Quan Cẩn Du khắc chế không được hóa thành sắc lang một lần nữa.

    "Em cảm thấy thế nào?" Quan Cẩn Du cười, trong lòng cảm thấy nàng thật đáng yêu.

    Tiết Ly Y hai tay nắm vạt áo, suy nghĩ, lông mày cau lại: "... Vậy em không cần cởi!"

    "Thế làm sao em ngủ?"

    "Em chỉ cần nhìn chị ngủ là được rồi."

    Quan Cẩn Du nhào qua cầm mặt nàng, bất mãn nói: "Uy, em xem thường chị?"

    "Không phải, em...."

    "Nếu chị không khống chế được, không phải là em làm hại sao." Quan Cẩn Du phản công, đồng thời không quên ở trên mặt đối phương hôn một cái.

    Tiết Ly Y bất đắc dĩ cười cười: "Đúng vậy là do em."

    "Được rồi, ngủ thôi, chị giúp em cởi quần áo." Quan Cẩn Du đem quần áo nàng cởi ra, thay bộ đồ ngủ đã sớm chuẩn bị vô cùng quyết đoán tắt đèn ngủ.

    Trong phòng tối đen, ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào, mơ hồ có thể thấy hai người trên giường ôm nhau ngủ.

    "Cẩn Du."

    "Làm sao?"

    "Em.. Em muốn..." Giọng nói của người kia có chút nhỏ nhẹ run rẩy, sau đó không có câu tiếp theo.

    Một lúc lâu.

    Trong bóng tối truyền đến giọng nói hài hước của Quan Cẩn Du: "Bảo bối, nếu như em muốn, chị có thể không phát ra âm thanh."

    "Không phải... Không cần."

    "Không bằng chị nhìn em ngủ?"

    "Quan Cẩn Du!" Người nọ bị trêu chọc, thở hổn hển khuôn mặt chôn trong vai đối phương, càng thêm thẹn thùng.

    "Chị sai rồi."

    "Ngủ thôi."

    "Được, ngủ ngon bảo bối."

    "Ngủ ngon."

    Buổi sáng lúc Quan Cẩn Du tỉnh dậy, Tiết Ly Y đã sớm rời đi, cởi đồ ngủ xếp lại đặt ở đầu giường, nếu không phải trên xương quai xanh có một vết đỏ nhàn nhạt tưởng chừng như giấc mộng.

    Quan Cẩn Du ôm chăn ngồi trên giường, nhớ lại tối hôm qua mất khống chế, rõ ràng thân thiết vô số lần, cũng không bằng kích thích đêm qua khiến người ta run rẩy, thực sự là...

    Quan Cẩn Du xoa nhẹ mi tâm của mình, cảm thấy khinh bỉ ý nghĩ của chính mình.

    Trên bàn cơm, Liễu Dung chuẩn bị tốt một nồi cháo đậu xanh, một chén đậu phộng xào, Quan Ba đang ăn điểm tâm nhìn Quan Cẩn Du đi ra, thuận miệng nói: "Ta sắp xếp cho con một cuộc hẹn, đối phương là bác sĩ, cùng tuổi với con. Hai giờ chiều hôm nay gặp ở quán cà phê Thiết Nhĩ, con đi xem sao."

    Rõ ràng chính là ra lệnh.

    Cho dù Quan Cẩn Du tính tình tốt, nhắc nhở chính mình phải tỉnh táo nhưng vẫn không nhịn được bộc phát, khuôn mặt lập tức trầm xuống: "Ba hơi quá đáng rồi."

    Quan Ba cầm chén ném một cái, khuôn mặt đen lại: "Rốt cuộc là người nào quá đáng? Ta nuôi dưỡng con nhiều năm chính là cùng nữ nhân ở cùng một chỗ sao?"

    "Con sẽ không đi! Người nào muốn đi thì đi."

    Quan Cẩn Du không thèm quan tâm đến lời ba nàng, khuôn mặt lạnh nhạt, ăn xong sau đó vào phòng khóa trái cửa lại. Nàng càng nghĩ càng thấy ủy khuất, tay cầm điện thoại muốn gọi cho Tiết Ly Y, con mắt nhìn màn hình lại chần chờ.

    Cuối cùng gửi một tin nhắn: Tiểu Y, ba chị muốn chị đi xem mắt.

    Tiết Ly Y trả lời rất nhanh, có điều gửi qua wechat, Quan Cẩn Du từ trong ngăn kéo lấy ra tai nghe, muốn nghe giọng nói ôn nhu của nàng, cả người yên ổn hơn, nàng nói: "Đừng lo lắng, có em đây rồi."

    Quan Cẩn Du ngón tay bấm trả lời: Chị không có lo lắng, mà là tức giận a!, chị sẽ không đi. Chị cảm thấy khổ sở, ba chị trước đây chưa bao giờ ép buộc chị làm chuyện gì cả.

    "Chị cho thúc thúc một chút thời gian, đừng nóng vội."

    Quan Cẩn Du: Nhưng chị nhớ em.

    Tiết Ly Y ngồi ở trên giường khách sạn, thấy mấy chữ này khuôn mặt trắng nõn ửng đỏ, vì sao nàng có thể luôn đem những lời này nói ra miệng, a không phải, còn có trên màn hình.

    Quan Cẩn Du có thể tưởng tượng đến dáng vẻ nàng đỏ mặt, nhịn không được khẽ cười.

    Dừng một hồi, nàng nhắn trở lại: Em cũng vậy.

    Quan Cẩn Du trêu nàng: Em tại sao không nói nữa, đánh chữ làm gì a.

    Tiết Ly Y mặt càng đỏ hơn, nói: "Chúng ta tối hôm qua không đã gặp mặt sao?"

    Quan Cẩn Du: Chị muốn nghe câu nói kia.

    Chờ đợi lâu hơn khi nãy, Quan Cẩn Du mới nghe được giọng nói thật nhỏ, chậm rãi: "Em cũng vậy."

    Quan Cẩn Du hiển nhiên không có ý định bỏ qua cho nàng: Em cũng vậy cái gì?

    Lần này Tiết Ly Y thoải mái hơn, điện thoại di động lập tức chấn động: "Em cũng rất nhớ chị."

    Quan Cẩn Du cười ngã xuống giường, khóe miệng cười thật to: Chị vừa nói nhớ em chứ không có nói rất nhớ em a, xem ra em thật sự rất muốn chị nha, vậy sao em không nói rõ.

    Giọng nói hơi tức giận: "Quan Cẩn Du!"

    Quan Cẩn Du cầu xin tha thứ: Chị sai rồi.

    Tiết Ly Y đương nhiên sẽ không vì lời nói của nàng tức giận, ngược lại nàng đùa giỡn chính mình không phải ngày một ngày hai, nàng cúi đầu suy nghĩ, bỗng nhiên nói: "Cẩn Du, buổi chiều chị nên đi xem mắt."

    Quan Cẩn Du: Em sợ chị cùng ba cãi nhau? Vậy em làm sao bây giờ? Chị không đi, đã nói không đi thì không đi.

    Tiết Ly Y nở nụ cười: "Nếu như em đi, chị cũng không đi sao?"


    Sửa lần cuối bởi Moon; 12-06-17 lúc 03:03 PM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  6. The Following 24 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  7. #64
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    206
    Ngân lượng
    19,621
    Thanked: 5640
    Chương 63: Hẹn hò

    Mời Đọc (Click Here) :

    Nếu như em đi, chị cũng không đi sao?

    Quan Cẩn Du sửng sốt chốc lát rồi hiểu ý của nàng. Ba nàng sắp xếp nàng đi coi mắt như vậy nàng có thể quang minh chính đại cùng Tiết Ly Y hẹn hò, không phải là mình lén đi ra ngoài.

    Còn bác sĩ gì đó chỉ cần nói hai ba câu xong nhiệm vụ rồi đuổi đi là được.

    Cho nên nàng trả lời: Được.

    Thái độ thay đổi quá nhanh khó tránh khỏi Quan Ba hoài nghi, vì vậy Quan Cẩn Du lén lút đem Liễu Dung vào phòng, nói nhỏ một hồi, giúp đỡ nàng. Làm cho Liễu Dung bất đắc dĩ: Nàng rõ ràng đứng trung lập không phải sao? Tại sao giống như đem mình vào cùng trận đấu của nàng rồi? Có thể để chính mình yên lành làm mẹ hay không.

    Nhưng mà cuối cùng...

    Liễu Dung cùng Quan Ba nói Quan Cẩn Du đồng ý đi coi mắt, Quan Ba không có nửa điểm hoài nghi, ngược lại tin tưởng và giao nhiệm vụ cho Liễu Dung đi quán cà phê giám sát nàng, nhất định phải làm cho nàng cùng đối phương nói chuyện.

    Liễu Dung lặng lẽ cúi đầu.

    Quan Ba ân cần hỏi: "Làm sao vậy? Thân thể khó chịu sao?"

    Liễu Dung lắc đầu: "Không phải, trong lòng cảm thấy áy náy."

    Quan Ba: "Ta cũng vì tốt cho con gái mà thôi."

    Liễu Dung im lặng.

    Ta đối với ngươi áy náy, chồng a.

    Đảo mắt liền tới hai giờ chiều, quán cà phê Thiết Nhĩ. Quán cà phê này giống như tên, màu chủ đạo đều là màu xanh, sạch sẽ ấm áp thoải mái, tiếng đàn violin du dương như nước chảy.

    Nơi tốt cho buổi trà chiều, nếu như ngồi đối diện không phải bác sĩ gì gì đó mà là Tiết Ly Y như vậy Quan Cẩn Du cảm thấy cuộc sống viên mãn rồi.

    Bác sĩ họ Hứa là giáo sư tại trường đại học, mũi cao thẳng, mang kính mắt, đôi mắt màu nâu sẫm nhã nhặn sau mắt kính, từng cử động đều lộ ra người tri thức.

    Coi mắt là xem gì? Đầu tiên xem mặt, là nam nhân Hứa bác sĩ hiển nhiên đối với khuôn mặt Quan Cẩn Du rất là hài lòng, cộng thêm áo khoác dài màu đen cùng quần dài đen, dưới chân mang đôi bốt da, phát ra sức hấp dẫn lạnh lùng cùng tri thức.

    Nếu như Quan Cẩn Du biết hắn đang đánh giá mình, nhất định nhẹ ah một tiếng: Tri thức cùng lạnh lùng là cái quỷ gì? Cái gì mà mặc toàn màu đen, mắt không thấy chính mình đang tỏ ra lạnh nhạt sao.

    Mỗi người tự giới thiệu, Quan Cẩn Du thừa dịp Hứa bác sĩ còn chưa mở miệng, mỉm cười đặt câu hỏi: " Không biết Hứa giáo sư lương một năm bao nhiêu? Có nhà không? Xe đi loại nào? Nhà có lớn bao nhiêu?"

    Nàng vuốt mái tóc, cằm giơ lên như không coi ai ra gì khoe khoang nói: "Xin lỗi, ta không muốn gặp gỡ ai không bằng ta. Bản thân quá kiêu ngạo, hy vọng có thể tìm được một người ngăn chặn ta."

    Lúc này Tiết Ly Y cùng Liễu Dung đang ở chỗ nào? Tất nhiên ngồi gần bàn Quan Cẩn Du, tình hình coi mắt rất quỷ dị, Tiết Ly Y đang cùng mẹ vợ uống cà phê, cùng xem toàn bộ quá trình coi mắt vợ của mình.

    Nguyên nhân tai thính, cách không hề xa, Tiết Ly Y có thể nghe được rõ ràng, đang nghe câu "Xin lỗi" đến đoạn sau suýt chút nữa cười ra tiếng. Liễu Dung nghi ngờ nhìn nàng, nghe được vội vàng nói nhỏ vài câu, tận lực phiên dịch cho mẹ vợ.

    Quan Cẩn Du nghĩ Hứa giáo sư là thành phần tri thức nhất định ghét nữ nhân thô tục, thế nhưng chỉ thấy hắn đẩy gọng mắt kính, tao nhã lễ phép nói: "Tiền lương cộng thêm nhuận bút cùng thu nhập khác, lương một năm ba bốn trăm ngàn (NDT). Nhà có ba phòng ngủ một phòng khách ở, xe tạm thời chưa mua, nếu như Quan tiểu thư nguyện ý cùng ta quan hệ thân mật, tất cả đều nghe theo ngươi."

    (300.000 NDT = 100.474311 VND)

    Liễu Dung nhìn mặt Tiết Ly Y ngay lập tức đen lại liền tò mò vội vàng hỏi trả lời thể nào, Tiết Ly Y cau mày nói: "Hy vọng Cẩn Du cùng hắn phát triển thêm một bước."

    Liễu Dung hỏi: "Vậy còn con thì sao?"

    Tiết Ly Y sửa lại ống tay áo nói: "Nói chuyện viển vong, hắn nghĩ mà đẹp."

    Quan Cẩn Du nghe xong câu trả lời của Hứa bác sĩ, cúi đầu quấy cà phê, nói: "Hứa giáo sư, chưa tính thu nhập, tiền thuế của ta một năm là tám trăm ngàn, cộng thêm nhà ba phòng ngủ hai phòng cho khách ở, một chiếc xe BMWs ba mươi bốn trăm ngàn. Trong mắt của ta, có kinh tế chẳng khác nào có tiếng nói, rất xin lỗi, ta cảm thấy được Hứa giáo sư không phù hợp với yêu cầu của ta."

    (800.000NDT = 267.931495VND)

    (3400.000NDT= 1tỷ138708854 VND)

    *Không biết đổi có đúng ko, nếu sai mọi người sửa giúp mình nhé!

    Một tay lấy điện thoại di động ra không yên lòng gởi nhắn tin: Em còn không qua đây?

    Hứa giáo sư không tức giận, vẫn như trước tao nhã nói: "Quan tiểu thư không cảm thấy như vậy quá cực đoan sao? Kinh tế không có liên quan với quan hệ vợ chồng, ta không ngại ngươi lương cao hơn ta, tin tưởng ta sẽ làm quan hệ của ta và ngươi hòa hài."

    Quan Cẩn Du trong lòng nói: Ta đều nói rõ như vậy rồi ngươi thể nào trả lời như thế hả.

    Trong lòng cảm thấy phiền, quay đầu nhìn chỗ Tiết Ly Y ngồi, thấy nàng đứng lên, đang đi đến bên này, không tự chủ được nở nụ cười.

    Hứa bác sĩ nhìn nàng, vốn tưởng rằng là người lạnh lùng, vì nụ cười này, mới phát hiện sương lạnh trên người nữ nhân đối diện tựa hồ đang tan ra, lộ ra ấm áp mềm mại bên trong.

    Khuôn mặt lạnh lùng, đột nhiên đầy sức sống tươi mới.

    Tiết Ly Y nhếch lông mày, cúi đầu nhìn Quan Cẩn Du, khóe môi nhếch lên, so với Hứa bác sĩ còn muốn tao nhã lễ độ hơn nói: "Vị tiểu thư xinh đẹp này, xin hỏi ta có thể ngồi bên cạnh ngươi sao?"

    Quan Cẩn Du nhích vào trong: "Đương nhiên."
    "Cái này..." Hứa bác sĩ cả người đều bối rối, mặc dù đối với nữ nhân xinh đẹp ai cũng không đành lòng cự tuyệt, nhưng nhưng nhưng... Nhưng mình cùng nàng chẳng lẽ không phải đang coi mắt sao?

    Đồng thời lúc nàng ngồi xuống Quan Cẩn Du lập tức nắm tay nàng, mười ngón tay đan xen.
    Tiết Ly Y quay đầu nhìn nàng: "Xin chào, ta họ Tiết, Tiết Ly Y."

    "Ta họ Quan, Quan Cẩn Du."

    "Không ngại ta có thể gọi ngươi là Cẩn Du sao?"

    "Đương nhiên không ngại."

    Tiết Ly Y cười cười, vẫy tay: "Phục vụ, cho ta một ly mocha."

    Quan Cẩn Du đem mình ly của mình đẩy qua: "Không cần phiền toái như vậy, uống của ta là được."

    "Vậy thì cám ơn Cẩn Du rồi."

    Hứa bác sĩ: "..."

    Hắn thử cắt đứt hai người đang đầy ẩn tình: "Cẩn Du, nếu như ngươi cảm thấy ta được, có thể cho số điện thoại để tiến thêm một bước..."

    "Hứa giáo sư, ta đã nói rất rõ rồi, hy vọng tìm một có thể ngăn chặn ta, ngươi không phù hợp yêu cầu của ta, nên dừng ở đây a!. Còn có, hiện giờ ta và ngươi không thân mật đến nỗi gọi thẳng tên."

    "Nàng kia..."

    Quan Cẩn Du ngắt lời hắn: "Ta cùng nàng hợp ý."

    "A, các ngươi đang coi mắt sao?" Tiết Ly Y mặt lộ vẻ áy náy, tựa hồ vì mình ngắt lời mà hối hận, kỹ năng diễn cả đời nàng dùng hết vào hôm nay a.

    Quan Cẩn Du ôn nhu đáp: "Vừa mới thì đúng, bây giờ thì không phải."

    Tiết Ly Y chuyển đề tài, nghiêng đầu, vô cùng chân thành hỏi: "Ta có phải nên bồi thường ngươi hay không a? Cẩn Du, ngươi xem ta như thế nào?"

    Mùa đông Tiết Ly Y không mặc quần áo dày, thường thường chính là áo len tùy tiện mặc thêm áo khoác, lúc này áo khoác đã cởi ra chỉ còn áo len màu vàng, xương quai xanh hoàn mỹ dưới cổ, cổ thon dài đường nét đẹp đẽ, tuyệt vời nhất đương nhiên là đôi mắt sáng trên khuôn mặt.

    "Ngươi cảm thấy thế nào?" Quan Cẩn Du một tay xoa mặt của nàng, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve.

    Tiết Ly Y bắt tay nàng, khóe môi hôn qua ngón tay ấm áp của nàng: "Ta cảm thấy được…Dáng vẻ của ngươi ta rất hài lòng."

    Hứa bác sĩ: "..."

    Tiết Ly Y nắm tay nữ nhân đứng lên: "Phục vụ, tính tiền. Chúng ta đi trước."

    Câu sau là nói với Hứa bác sĩ.

    Trừ tự giới thiệu ra, Hứa bác sĩ nói tổng cộng ba câu, thành người qua đường, đưa mắt nhìn người ta tay nắm tay rời khỏi quán cà phê. Sau đó phát hiện một vị trung niên bên cạnh dùng ánh mắt đồng tình nhìn chính mình.

    Người nọ đương nhiên là Liễu Dung.

    Nàng cảm thán nói, thực sự là con gái lớn không dùng được, cứ như vậy mang vợ đi, không để ý chính mình, ngại mình là lão bóng đèn sao? Tốt xấu gì cũng nên đem mình về nhà a.

    Trên bàn điện thoại di động rung hai cái, là tin nhắn của Quan Cẩn Du: Mẹ đi ra ngoài, chúng ta đang chờ mẹ ở cửa, trước tiên đưa mẹ trở về.

    Liễu Dung trong lòng nói: Coi như ngươi có chút lương tâm.

    Đem Liễu Dung trở về chưa tới 3h, mặc dù mùa đông ngày ngắn đêm dài, nhưng vẫn còn một khoảng thời gian mới tối, ánh mặt trời vẫn còn, hai người ngồi trên bậc thang quảng trường, Quan Cẩn Du tựa trên vai nàng, ấm áp không muốn di chuyển.

    "Cẩn Du."

    "Ừm?"

    Quan Cẩn Du thân thể trượt xuống, Tiết Ly Y đỡ nàng tựa vào trong ngực mềm mại chính mình, nhẹ giọng hỏi: "Chị nói với người kia, chị thích người mạnh mẽ, thích người có thể ngăn chặn chị là thật sao?"

    "Đúng vậy."

    "...Em nhiều chỗ không bằng chị như vậy, chị tại sao yêu thích em?"

    "Hử? Chị sao không biết em chỗ nào không bằng chị?"

    "Chính là..." Tiết Ly Y cúi đầu dùng môi cọ xát tóc của nàng, hương thơm mát mẽ chui thẳng vào mũi, thanh âm Tiết Ly Y có chút ồm ồm: "Trước đây, em cái gì cũng không biết, chị tại sao yêu thích em?"

    "Chị đã quên."

    "A?"

    "Đã quên", Quan Cẩn Du nói, "Chị không thể nói rõ lý do. Ân, có lẽ là cảm thấy em xinh đẹp xinh đẹp hiền lành lại săn sóc?"

    "Còn gì nữa không?" Tiết Ly Y nhỏ giọng nói, khóe miệng rất nhỏ nâng lên đồng thời mí mắt hơi rũ, được khen có chút ngượng ngùng.

    "Làm cho chị cảm thấy rất an tâm, đây không phải mạnh mẽ mới đem lại cảm giác đó. Tỷ như em bây giờ ôm chị, chị cảm thấy không có chuyện gì làm chị phiền não."

    Tiết Ly Y hôn lên trán của nàng một cái.

    "Huống hồ chị không cảm thấy em chỗ nào không bằng chị a, chị còn thấy em rất trưởng thành, chị so ra đều kém em. Em xem tuổi em còn nhỏ lại xinh đẹp, trong bệnh viện nhất định rất nhiều người theo đuổi a! Hơn nữa em vẫn còn học đại học, không ít học trưởng cùng học tỷ đàn em đối với em có hứng thú a!"

    "Nhưng em không thích bọn họ." Tiết Ly Y nói.

    "Thực sự có rất nhiều người theo đuổi?" Quan Cẩn Du bỗng nhiên ngẩng đầu, chân mày nhíu lại: "Chị mới thuận miệng nói thôi."
    Sửa lần cuối bởi Moon; 12-10-17 lúc 06:30 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  8. The Following 14 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


  9. #65
    Ngày tham gia
    Jul 2015
    Bài viết
    206
    Ngân lượng
    19,621
    Thanked: 5640
    Chương 64: Đi theo

    Mời Đọc (Click Here) :

    Nói thuận miệng hỏi, lời này của Quan Cẩn Du không xem như thuận miệng nhắc tới, Tiết Ly Y tuổi còn trẻ lại xinh đẹp có người theo đuổi cũng đúng. Huống hồ nàng đối xử với mọi người ôn hòa, thu hút nhiều ong bướm càng không cần nói.

    Tuy nhiên Quan Cẩn Du... Ngực không chịu được vị chua.

    "Em nói cho chị nghe có những người nào?" Nàng hỏi.

    "Lý bác sĩ, Đào bác sĩ, Mục bác sĩ , Nhạc bác sĩ đều là nam. Còn có một người họ Bổn, em gần đây cảm thấy ánh mắt nàng nhìn em không đúng lắm."

    "Ánh mắt gì?"

    "Giống như em lúc trước nhìn chị, che giấu rất tốt, nhưng có chút lo lắng cùng cẩn thận từng li từng tí, hơn nữa bình thường tìm cơ hội đứng gần em." Quan Cẩn Du trong lòng như có ngọn lửa nhỏ, Tiết Ly Y cau mày nghiêm trang nói: "Làm cho em rất khó chịu."
    Quan Cẩn Du nắm tay nàng cẩn thận vuốt ve, nàng cười hỏi: "Tại sao em không thoải mái? Em chán ghét nàng?"

    "Không ghét, thế nhưng khó chịu chính là khó chịu, em không nói được bởi vì sao."

    "Chị nói cho em biết vì sao, bởi vì..." Quan Cẩn Du ở trên mu bàn tay nàng hôn một cái, nói rằng: "Em cảm giác bản thân thuộc về chị, bị người khác nhìn như vậy rất khó chịu. Lần sau nàng nếu nhìn em nữa, em cứ khoe khoang nhẫn trên tay cho nàng xem, dù ngu ngốc hay giả bộ ngu ngốc đều có thể hiểu ý tứ của em, sẽ không tới trêu chọc em nữa."

    "Tốt, đều nghe theo chị."

    "Còn có người nào hay không?"

    "Trong trường học, em không biết rõ. Thế nhưng em mỗi lần đi học, phòng học đều nhiều người hơn mọi khi, em nghe Trương Lôi nói, à , Trương Lôi là bạn học ở trường, nàng nói những người đó đều hướng về em."

    Quan Cẩn Du chân mày hơi nhíu lại.

    "Nàng còn nói, bởi vì chương trình học ở trường của em không giống bình thường, người biết lại rất ít, cho nên thời khoá biểu của em có rất nhiều người lấy tiền để mua."

    Quan Cẩn Du hầu như cắn răng nghiến lợi.

    Đám nhóc này không cố gắng học lại suy nghĩ vớ vẩn? Trách không được xã hiện nay sinh viên tìm việc khó khăn như vậy, bản thân không nỗ lực còn đổ lỗi cho xã hội? Đáng đời không tìm được việc làm.

    "Vậy em có bị những người đó làm phiền ảnh hưởng đến học tập không?" Quan Cẩn Du giọng nói vẫn hết sức bình tĩnh, chỉ là bàn tay không tự chủ nắm chặt lại để lộ suy nghĩ của nàng.

    "Không có, vừa tan học em liền đi về, đưa thư tình, hỏi số điện thoại di động, hỏi wechat, em đều không để ý tới."

    "Vậy là tốt rồi, em đừng ý tới bọn hắn."

    Quan Cẩn Du chỉ lo nổi máu ghen, từ đầu đến cuối không có ngẩng đầu nhìn biểu tình Tiết Ly Y, nếu nàng chú ý một chút sẽ phát hiện đôi mắt Tiết Ly Y cong lên, lóe sáng rực rỡ, hiển nhiên cực kỳ vui vẻ.

    "Cẩn Du."

    "Hửm?"

    Tiết Ly Y mắt nhìn nhóm người đang chơi đùa ở quảng trường, đài phun nước phun lên cao rồi lại tản ra, trong không khí ẩm ướt như sương mù, giọng nói mọi người dường như rất xa.

    "Em thích chị như thế." Bàn tay Tiết Ly Y vỗ về mái tóc dài của nàng, thấp giọng nói.

    Quan Cẩn Du biết rõ còn hỏi: "Yêu thích chị cái gì?"

    "Thích chị... Lúc này vì em mà ghen tuông." Tiết Ly Y cúi đầu nhìn nàng, con ngươi đen kịt lại tựa như không nhìn thấy đáy, câu nói sau ngập tràn ôn nhu.

    Quan Cẩn Du khoát tay ôm lấy cổ của nàng, cho nụ hôn càng sâu hơn.

    Mặc dù ở cùng một chỗ sấp sỉ một năm rồi, Tiết Ly Y vẫn thẹn thùng, đa số đều là mình chủ động, huống hồ bây giờ đang ở trước mặt mọi người, Quan Cẩn Du hí mắt nhìn bầu trời sau lưng Tiết Ly Y, a , mặt trời đang ở phía tây nha.

    Vừa tách ra, Quan Cẩn Du chăm sóc giơ tay lên lau khóe miệng nàng, lại thấy không vừa lòng liền hôn nhẹ vài cái lên đôi môi đỏ của nàng.

    Ánh mắt Tiết Ly Y run lên, nhận thấy được người chung quanh có thưởng thức có hèn mọn có ánh mắt nghi ngờ, khuôn mặt không tử chủ đỏ lên, đem khuôn mặt vùi vào vai Quan Cẩn Du.

    Quan Cẩn Du bừng tỉnh, trong lòng nói: Trách không được lá gan Tiểu Y nhà nàng bỗng nhiên lớn như vậy, nàng hoàn toàn quên mất hiện tại đang ở đâu.

    "Chúng ta đi thôi." Quan Cẩn Du sờ sờ gáy của nàng, kéo tay nàng đứng lên rời đi.

    Sau đó hai người đi xem phim, Quan Cẩn Du để cho Tiết Ly Y làm chủ, Tiết Ly Y tùy ý chọn phim nổi tiếng gần đây là phim tình cảm.

    Lễ mừng năm mới nên người tới xem phim rất nhiều, mà chọn bộ phim này toàn các cặp đôi đã kết hôn, kết quả mở màn không bao lâu, Tiết Ly Y không dám đem ánh mắt rời khỏi màn hình.

    Trong lòng Tiết Ly Y nói: Sớm biết thế xem phim kinh dị là được rồi.

    "Em không thích xem thì chúng ta đi về thôi." Quan Cẩn Du nói.

    Bởi vì công tác của Quan Cẩn Du luôn luôn bận bịu, hai người chân chính ra ngoài hẹn hò được hai lần, lúc trước xem ca nhạc, triễn lãm ... đều bởi vì công ty nàng có việc gấp nên hẹn không thành, tính ra đây mới là lần thứ hai xem phim.

    "Nhưng phim còn chưa chiếu hết." Tiết Ly Y rõ ràng có chút lưỡng lự, nàng không muốn Quan Cẩn Du về sớm.

    Quan Cẩn Du nhìn biểu tinh nàng thì biết đang suy nghĩ gì, ôn nhu nói: "Chị không về nhà, đi khách sạn chỗ em ở một lúc rồi về."

    Tiết Ly Y thẳng thắn nói: "Vậy chúng ta đi."

    Hai người yên lặng ở cùng một chỗ, vô luận làm cái gì đều so với nơi "ồn ào" rạp chiếu phim còn tốt hơn nhiều.

    Mặc dù ở khách sạn không có yên tĩnh chút nào.

    Quan Cẩn Du lúc đi ra đã tám giờ tối. Chín giờ, nhẹ nhàng đặt chìa khoá vào ổ khóa, tiếng đóng cửa kinh động Quan Ba ở phòng khách đang xem ti vi.

    "Đi nơi nào?"

    Liễu Dung hướng nàng nháy mắt, giải thích: "Ba con hỏi con cùng tiểu Hứa đi nơi nào?"

    "A, đi dạo quảng trường, xem phim, ăn cơm xong đi về." Quan Cẩn Du nói thật, bất quá đối tượng biến thành người khác mà thôi.

    Quan Ba không nói một lời, trầm mặc, tưởng chừng ba người hòa hợp với nhau.

    "Liễu Dung." Hắn nói.

    Liễu Dung sững sốt, Quan Ba chưa bao giờ gọi tên đầy đủ của nàng.

    "Ta thật sự không nghĩ tới, cánh tay nàng cũng hướng ra bên ngoài." Quan Ba ngẩng đầu nhìn nàng, " Nàng nói ta nghe, giúp đỡ con gái gạt ta có ý gì? Nếu không phải buổi chiều tiểu Hứa trực tiếp gọi điện thoại cho ta, nói nữ nhi của ta không coi trọng hắn, cám ơn ta giới thiệu, ta thực sự bị hai người kẻ xướng người hoạ tin là sự thật."

    Liễu Dung nhỏ giọng giải thích: "Cũng không chĩa ra toàn bộ bên ngoài, môi hở răng lạnh, ngươi nói...."

    Câu nói kế tiếp bị ánh mắt bén nhọn của Quan Ba làm im lặng.

    Chíp Bông a, mẹ chỉ có thể giúp con đến đây thôi.

    Quan Ba đem mũi nhọn nhắm ngay Quan Cẩn Du, "Cùng nàng đi ra ngoài? Lợi dụng ta cho con cơ hội xem mắt, quang minh chính đại cùng Tiết tiểu thư hẹn hò, đi chơi vui vẻ sao?"

    "Thật vui vẻ." Quan Cẩn Du cúi đầu, đáp.

    "Đêm nay mẹ con đi phòng ngủ của con."

    Quan Cẩn Du bỗng dưng ngẩng đầu, đùa gì thế?

    Liễu Dung cũng sửng sờ, tự nhiên ra quyết định như vậy.

    "Cứ như vậy, ta mệt nhọc về phòng trước. Dung Dung nàng vào phòng lấy đồ ngủ, tắm rửa xong trực tiếp đi qua!"

    Lão nhân sinh khí, Liễu Dung nhạy cảm thấy được, vội vàng chạy vào phòng hống hắn.

    Tiết Ly Y vừa mới chuẩn bị từ trong chăn đứng lên, nhận được tin nhắn của Quan Cẩn Du: Ba chị để cho mẹ ngủ cùng chị, em cũng mệt mỏi rồi, đêm nay không cần tới, sớm nghỉ ngơi, yêu em.

    Quan Cẩn Du mở một nút trên áo ngủ, đem tóc bên trong cổ lấy ra, đi đến giường ngồi xuống, hỏi Liễu Dung mới vừa tiến vào: "Ba như thế nào rồi mẹ?"

    "Còn có thể thế nào? Lòng dạ hẹp hòi, hai ba ngày còn chưa hết giận đâu."

    "Mẹ không ở cạnh ba, ba có thể ngủ sao?"

    "Ngủ không được thì có thể làm gì, tức giận ngủ không được cũng không chịu thua, ngày mai mẹ lại hống hắn." Liễu Dung khoát khoát tay, chấp nhận chui vào, "A, đây là cái gì?"

    Quan Cẩn Du phản xạ có điều kiện che cổ áo của mình.

    Liễu Dung chỉ trên vách tường không biết vì sao có vết đen, thấy nàng không đánh đã khai.

    "Buông tay ra." Liễu Dung cười đến xán lạn, "Cởi nút áo thứ nhất ra."

    Quan Cẩn Du: "..."

    Liễu Dung: "Giấu cái gì? Mẹ muốn nhìn một chút còn không được sao? Mẹ có cái gì chưa từng xem qua."

    Chẳng qua là khi Liễu Dung nhìn trước ngực con gái một mảng lớn vết đỏ, nhịn không được lắc đầu, vẻ mặt lo âu nói: "Tiểu Tiết cũng quá.... Không hiểu được tiết chế, đúng là tuổi trẻ, con có chịu được hay không?"

    Hai chữ "Cầm thú" bị nàng nghẹn lại trong khóe miệng.

    "..."

    Quan Cẩn Du xấu hổ chết mất, như lời mẹ nói kỳ thực trên người Tiết Ly Y so với cái này còn muốn khoa trương hơn nhiều, mẹ nàng đại khái sẽ đem hai chữ cầm thú mắng ra miệng a!!!
    "Ngủ thôi" Nàng cười gượng hai tiếng, nhích người đem đèn ngủ tắt.

    Quan Ba tức giận Quan Cẩn Du hết kì nghỉ đông, Quan Cẩn Du không có cơ hội gặp Tiết Ly Y, cuối cùng ngày trở về thành phố mới gặp được nhau.

    Xuân đi Đông tới lại một năm nữa, đảo mắt đến rồi cửa ải cuối năm.

    Hai mươi tám Tháng chạp, nhà ga Lâm thành phố, một đôi nữ tử thân mật, bên chân có vali, đang nói chuyện với nhau.

    "Mùng bốn chị sẽ trở về, em ở nhà ngoan ngoãn đợi chị, có thể đi ra ngoài một chút, nhưng phải che mặt lại, không được để cho người khác nhìn." Nói lời này là nữ tử lớn tuổi hơn, ôn nhu nhìn chăm chú vào nữ tử đối diện, giọng nói trêu chọc.

    Về nhà lần này, Quan Ba yêu cầu nàng không thể mang Tiết Ly Y trở về, thay vì mình cùng nàng lén lút, không bằng làm thỏa mãn ý Quan Ba, cùng lắm thì về sớm hai ngày là được.

    "Em biết." Nữ tử đối diện nàng thoạt nhìn so với nàng trẻ tuổi hơn, mái tóc dài ngang eo, vào mùa đông chỉ mặc áo khoác mỏng, mặc quần jean xanh, mang đôi giày da màu nâu.

    "Kiểm tra vé." Tiết Ly Y quấn cho Quan Cẩn Du khăn quàng cổ màu trằng nàng tự đan, khẽ hôn trên mặt nàng một cái: "Chú ý an toàn."

    "Chị biết rồi."

    Quan Cẩn Du đi qua cửa xét vé sau đó hướng nàng dùng sức phất phất tay, miệng phát khẩu hình: Trở về đi.

    Tiết Ly Y đứng tại chỗ nhìn nàng, vẻ mặt nàng không ngạc nhiên, vẫn như cũ mỉm cười.

    Thẳng đến khi thân ảnh của nàng biến mất, chuyến tàu cũng đã đi, Tiết Ly Y từ trong túi lấy ra tờ vé tàu, quan sát thời gian, lui về phía sau, ngồi lại ở phòng chờ.
    Sửa lần cuối bởi Moon; 12-10-17 lúc 06:29 AM.
    Moon Tài sản
    Spider Bear

  10. The Following 13 Users Say Thank You to Moon For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •