Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 65 của 65

Chủ đề: Đồ Nhi Ăn Nhiều Lắm - Đồng Sư

  1. #61
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    171
    Ngân lượng
    9,541
    Thanked: 3369
    Chương 58. 51. 50. 49. 48. 4.4


    Mời Đọc (Click Here) :
    Thư Đường hít sâu một hơi, đi tới lối vào Thanh Dung phái, đối với đệ tử thủ vệ cửa nói: “Thư Đường cầu kiến chưởng môn cùng trưởng lão Thanh Dung phái, làm phiền thông truyền một tiếng.”



    “Thư Đường?” Đệ tử kia nhíu mày, nhìn cô gái dáng dấp bình thường trước mắt, khinh thường nói: “Người tìm chưởng môn với trưởng lão chúng ta nhiều lắm, ngươi lại là từ đâu chui ra?”



    Trận dậy sóng nhiệt vì tìm bảo vật ở Thanh Dung thành đã hơi rút đi, hiện tại thủ vệ cũng không nghiêm ngặt như trước nữa, người đến người đi cũng không có nhiều người chú ý bên này lắm. Tròng mắt Thư Đường hơi chuyển, lớn tiếng nói: “Nếu như ta nói mình là đồ đệ Phù Ngọc thượng tiên sao?”



    Lời vừa nói ra, mọi người náo động.



    Đây là tình huống gì, đồ đệ giết người không chớp mắt của thượng tiên rốt cục hiện thân rồi? Mà lần hiện thân này, nàng phải đi tìm chưởng môn với trưởng lão Thanh Dung phái, chẳng lẽ, người này lại muốn giết trưởng lão Thanh Dung phái?



    Xem náo nhiệt không sợ phiền phức lớn, không ít người đều đem ánh mắt thả ở bên này, xiết xao nhìn chòng chọc động thái bên này. Đệ tử giữ cửa không nghĩ tới nàng sẽ mở miệng cuồng ngôn như vậy, liền nói ngay: “Đệ tử Phù Ngọc thượng tiên vẫn là một cô nương xinh đẹp hơn mười tuổi, ngươi giả mạo nàng cũng không hỏi thăm rõ ràng chút.”



    Trong mắt Thư Đường hơi híp, giơ tay lên vận công, lòng bàn tay hiện lên tiên ấn trước khi đi sư phụ cho nàng, “Cái này, nhưng là có thể chứng mình thân phận của ta.”



    Dáng dấp có thể làm giả, thân phận có thể làm giả, cứ lại cái tiên ấn này thì không tạo giả được. Đệ tử ngẩn người, vội vàng đi vào thông truyền, không bao lâu, liền mời nàng vào kết giới, biến mất ở trong mắt mọi người.



    Trong thời điểm ngắn ngủi, chuyện này đã lan truyền trong dân chúng, phỏng đoán nếu trong thời gian dài Thư Đường không ra, bên ngoài tất sẽ có biến động không nhỏ.



    Đây cũng là tiểu tâm tư của Thư Đường, nàng một mình vào Thanh Dung phái, nếu như có nguy hiểm gì rồi, những lời đồn đãi bên ngoài này cũng có thể giúp nàng một tay.



    Dọc truyền đệ tử cũng không làm khó khăn nàng, quy quy củ củ đưa nàng trong đại sảnh thương thảo chính sự, cùng chưởng môn gặp mặt.



    Thư Đường khách khí cùng mọi người ở đây bắt chuyện, giơ tay lên xóa đi huyễn thuật trên mặt, khôi phục lại dáng dấp lúc đầu.



    Lần này, người ở trong cuộc, gặp qua nàng và chưa thấy qua nàng đều giật mình. Ba vị trưởng lão kinh ngạc vì nàng tu luyện cực nhanh, đám người khác kinh ngạc với vẻ đẹp của nàng.



    Trong lúc nhất thời, có chút kiến thức nông cạn nhịn không được do dự, thiếu nữ xinh đẹp khéo léo này, lại là yêu nghiệt giết người không chớp mắt sao?



    Trong sảnh tràn đầy tiếng thì thầm chưởng môn Thanh Dung phái ở trên ho nhẹ một tiếng, mọi người nhất thời an tĩnh lại. Hắn hướng về phía Thư Đường nghiêm túc nói: “Ngươi vào trong phái của ta, vì chuyện gì?”



    “Chưởng môn tâm tư linh hoạt, đương nhiên biết ta vì sao mà đến đây. Lần trước tổn thương đệ tử ngài, thật không phải ta mong muốn, nếu chưởng môn còn có gì bất mãn, thì tìm ta cùng gia sư, cớ vì sao cùng Nguyên Quy phái cùng nhau hãm hại ta vào tình cảnh như thế?” Nàng lời này nói ra rất không khách khí, ngẫm nghĩ lại vừa không có chỗ nào không ổn.



    Chưởng môn bất động thanh sắc quét mắt những người khác, tùy tiện nói: “Làm tổn thương đệ tử phái ta là một chuyện, lúc trước thật giả giải quyết rồi. Thế nhưng, ngươi giết chết đệ tử và chưởng lão Nguyên Quy phái một chuyện, lại muốn giải thích như thế nào?”



    Thư Đường tự nhiên là không phục, “Ngài nói ta giết chết trưởng lão Nguyên Quy phái, cũng phải lấy ra chứng cứ.”



    Nàng và trưởng lão Nguyên Quy phái bất quá là đã từng đối mặt, đối phương mặc dù từng mắng quở mình, nhưng sao đến nỗi khiến người ta động sát tâm? Nhưng mà, sau khi chưởng môn nói xong ngọn nguồn chuyện tình, nàng liền giật mình tại chỗ.



    Nguyên Hải nhập ma chết bất đắc kỳ tử, hắn nói xằng nói bậy, cùng với tội nghiệt hắn phạm vào….



    Thư Đường không thể tin lùi lại một bước, trong đầu tự nhiên mà nghĩ tới Miêu Tịnh Hạm. Việc này, chớ không phải là nàng làm?!



    Lúc này nàng rất muốn tin tưởng con mèo nhỏ này, nhưng nếu như không phải nàng làm, trên đời này còn có ai sẽ gây ra loại phiền toái này cho nàng, lại có ai có bản lĩnh lớn như vậy, ở trong Man Hoang vô tung vô ảnh?



    Ngực nàng một hồi đau nhức, lẽ nào, lần này Miêu Tịnh Hạm vì giá họa cho nàng, mà hạ thủ người từng đồng hành với nàng… Nói cách khác, nếu nàng không cùng Nguyên Hải giao thiệp, đội ngũ Nguyên Quy phái vào Man Hoang, thì sẽ không chết nhiều người rồi.



    Có điều, vạn hạnh trong bất hạnh*, chính là Nguyên Hương được cứu, mà người cứu nàng, hơn phân nửa chính là Xích Diễm.


    *Vạn hạnh trong bất hạnh: may trong rủi.



    Thư Đường tâm tư vừa chuyển, vận công đè xuống khí độ bi thương tích tụ trong ngực đang dâng lên kia, bi thống khổ sở trên mặt lại không giấu diếm chút nào biểu lộ ra ngoài.



    Chuyện này nếu phải giải quyết, nàng nhất định phải đi Man Hoang một chuyến, cùng Xích Diễm hỏi rõ ràng. Nhưng sự tồn tại của Xích Diễm là không thể để cho những thứ người này biết được, bây giờ nàng phải nghĩ biện pháp khác.



    Vì thế, Thư Đường ở chung quanh náo động một lúc, đột nhiên thản nhiên nói: “Việc này không phải ta gây nên, hung thủ là người khác. Nếu chưởng môn muốn biết rõ chân tướng, đợi sau ba ngày, ta sẽ trở lại nơi này, cùng ngài nói, ngài thấy thế nào?”


    --- Hết Chương ---
    Chỉ đem giấc mơ dịu dàng
    Tặng cho em, thân ái à...
    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  2. The Following 7 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  3. #62
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    171
    Ngân lượng
    9,541
    Thanked: 3369
    Chương 59 hạ 51. 50. 49. 48. 4.4



    Mời Đọc (Click Here) :

    Thư Đường vừa mới nói ra lời này, sắc mặt chưởng môn nhất thời có chút thay đổi. Lần này chuyện đồ đệ thượng tiên ở nhân gian gây họa, các môn phái ở nhân gian bọn họ vốn cũng không biết nên xử lý như thế nào. Bây giờ đầu sỏ gây nên đưa tới cửa, nàng ngược lại là một bộ dáng không biết chuyện, còn nói muốn điều tra rõ, hắn làm chưởng môn, nên tin, hay là không tin?



    Một tên đệ tử đứng ở phía sau ba vị trưởng lão luôn quan sát Thư Đường, nhớ đến lần trước khi nàng tới, bỗng nhiên có chút không ổn mở miệng nói: “Chưởng môn, người lần trước đi cùng với Thư cô nương, nhìn bộ dáng vẻ mặt cũng không giống người thành thật, nhưng nàng lại làm hư đồ đệ thượng tiên đại nhân?”



    Điều phỏng đoán này của hắn hình như cũng có chút đạo lý, chưởng môn lập tức nhìn về phía Thư Đường, hỏi: “Bạn thân của Thư cô nương rốt cuộc là lai lịch như thế nào?”



    Trong lòng Thư Đường hoài nghi Miêu Tịnh Hạm, nhưng cũng sẽ không bán đứng nàng lúc này, “Nếu có cần thiết, thì ta sẽ nói cho chưởng môn, giờ chỉ trả lời với ngài, hình như là có chút không ổn a?!”



    Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, hồi lâu, chưởng môn mới nói: “Vậy liền nghe cô nương.”



    Thư Đường hơi gật đầu, nói ra điều kiện: “Có điều, ta hy vọng mọi người Thanh Dung phái đừng nên đem chuyện hứa hẹn hôm nay của ta nói ra, chờ ta trở lại, cùng nhau công bố cũng không muộn.”



    Dứt lời, sau khi đối phương đồng ý, nàng đối chưởng môn đang ngồi phía trên bái một cái, coi như là hành lễ, sau đó liền đứng dậy rời đi, ánh mắt từ đầu tới đuôi cũng chưa từng đảo qua người khác ngoài trưởng môn.



    Thuận lợi rời khỏi Thanh Dung phái, Thư Đường làm huyễn thuật lần nữa, một đường cẩn thận né tránh một đám người, sau khi đem tin tức Thư Đường đã rời khỏi Thanh Dung phái truyền bá ra, nhanh chóng bước lên con đường tiến về man hoang ở phía trước.



    Đây là lần thứ ba nàng đến man hoang, cũng là lần đầu tiên nàng đến một mình. Thư Đường phá sát trận, vừa mở cửa trận ra, liền nghênh đón hai con thú hồn tiến lên khiêu khích, trong lòng nàng lo lắng, tốc chiến tốc thắng mà giải quyết xong chúng ta nó, tại lúc chúng nó hấp hối mà chạy trốn, nhưng lại không có đuổi theo.



    Vòng qua đống bạch cốt, thú hồn nhiều hơn. Có lẽ bởi vì Nguyên Quy phái xảy ra chuyện, đoàn đội trong man hoang không nhiều lắm, quét mắt qua một cái, cát vàng khắp giữa bầu trời, chỉ có xa xa tựa hồ có người đang chém giết thú hồn, ở trong cát bụi nên thấy không rõ lắm.



    Thư Đường mím môi lau mặt, một mặt cẩn thận né tránh thú hồn, một mặt tìm kiếm Xích Diễm.



    Người này bình thường xuất hiện rất nhanh, lần này lại thật lâu chưa ra. Cũng không biết chuyện gì xảy ra, bên cạnh Thư Đường luôn tụ tập rất nhiều thú hồn, nàng có chuyện phải làm, nếu không… Dùng chúng nó để chuyện tập cũng rất tốt. Lúc này không thể dây dưa, nàng lấy hai tay ngưng tụ chân khí thành song kiếm, kiếm lên kiếm rơi, ánh kiếm sáng đến mức, chỉ còn lại thú hồn kêu gào.



    Lần đầu tiên vào man hoang, nàng liền rất dễ dàng thu hút thú hồn, bất quá, khi đó là bởi vì nàng quá mức nhỏ yếu. Theo lý mà nói, lấy thực lực của nàng bây giờ, những thú hồn kia không thể dễ dàng tiến lên khiêu khích như vậy mới đúng, đầy đều là như thế nào?



    Lại cưỡng chế đuổi một con thú hồn sử dụng thủy hệ pháp thuật sau, Thư Đường thẳng thắn không cần cẩn thận chúng nó, dẫn khí rất nhanh hướng về chỗ sâu trong đi.



    Khí tức của mình hẳn Xích Diễm biết rõ, nếu như nó biết mình đến đây, hơn phân nửa là sẽ chạy tới a!? Nàng vốn nghĩ như vậy, nhưng đến lúc này rồi, trong lúc nhất thời Thư Đường cũng có chút không xác định được, chỉ có thể chăm chú tìm kiếm.



    Không ngờ, đang ở lúc nàng tìm kiếm, khuyên tai ngọc trên linh đài trong đầu bỗng nhiên chấn động lên. Lực chấn động của khuyên tai ngọc là ở trong linh đài, tự nhiên không phải chuyện đùa, chỉ một chút đã khiến Thư Đường đầu choáng mắt hoa, gần như bước đi không được.



    Thế nhưng, nếu nàng không cảm giác sai, trong lần chấn động này, hình như nàng tiếp nhận được cảnh báo nguy hiểm.



    Ánh mắt Thư Đường lập tức bén lên, cẩn thận quét về bốn phía, cảm thụ được nguy hiểm này bắt đầu từ đâu. Nhưng nàng ở tại chỗ đứng một hồi, ngoại trừ hai con thú hồn muốn tới như tằm mà ăn nàng, thì không hề có những thứ không bình thường nào khác.



    Chẳng lẽ mình cảm giác sai lầm rồi sao? Thư Đường thở phào nhẹ nhõm, dùng một chút lửa của thao thiết, bắn vào người hai con thú hồn, rất nhanh liền đuổi hai vị này đi.


    Nàng lại hướng bốn phía nhìn một hồi, đưa chân vừa muốn đi, một cổ cường lực đánh úp từ phía sau của nàng. Cổ cường lực này khí thế hung mãnh, lại là từ chỗ rất xa đánh về phía nàng, Thư Đường trong lòng rung mình một cái, lập tức xoay người nhảy mạnh về phía sau mấy bước, vận chuyện chân khí dựng phòng ngự trước người, đồng thời tìm kiếm góc độ né tránh thuận lợi kế tiếp.



    Trong lúc mơ hồ, nàng tựa hồ nghe được một tiếng hừ lạnh, tụ tập một chum sức mạnh nương theo tiếng hừ lạnh này phóng tới, Thư Đường chưa kịp nghĩ thanh âm này, chợt đề khí nhảy một cái, tạm thời hai tay cũng không nhàn rỗi tụ lại một đoàn thao thiết chi lực, quát một tiếng đánh vào cột sáng kia.



    Hai cổ sức mạnh tiếp xúc nhau trong nháy mắt, không khí bốn phía đều cùng dừng lại trong nháy mắt. Trong nháy mắt tiếp theo, sức mạnh mãnh liệt bạo phá ra.



    Thân thể Thư Đường bị chấn động đánh bật ra, lúc đang dùng sức chống lại sức mạnh này, một đạo hồng quang từ đằng xa “Vèo” mà bay tới trước mặt mình, trên mặt nàng vui vẻ, xoay người bắt lấy gì đó từ trong hồng quang, theo nó trong chớp mắt biến mất tại chỗ.



    Đợi dư âm tồn dư của sức mạnh kia tản đi, thân hình một người mơ hồ hiển hiện ở chỗ Thư Đường rời đi, hai mắt nhắm nghiềm, vẻ mặt say mê.



    “Chậc, cổ chân thần lực cuối cùng, mà lại ở trên người một tiểu nha đầu…” Hắn hưởng thụ mà ngửi toàn bộ một chút khí tức cuối cùng Thư Đường để lại, bỗng mở mắt, vẻ mặt mơ hồ thấu hiểu, chỉ có con ngươi lại vô cùng rõ ràng.



    Đôi mắt màu xanh thẵm như chứa đựng cả bầu trời đêm mênh mông, có chút lóng lánh ánh sáng, tựa như một ngôi sao ướt sũng.



    Mà lúc này, Thư Đường đang nắm mấy túm tóc trên đầu Xích Diễm, ở trên không trung bước rất nhanh. Xích Diễm trước đã sớm thu dọn dỏa diễm cùng hỏa độc trên người, nhìn không có dọa người, nhưng mặt của nó lại vô cùng dữ tợn, miệng to như chậu máu khẽ mở khẽ đóng: “Tiểu mỹ nhân, người ngươi lớn rồi khí lực cũng lớn thêm không ít, nắm lại quá mức dùng sức rồi đó, đau!”



    Thư Đường đỏ mặt lên, ngượng ngùng buông lỏng tay một chút, tiện thể vỗ vỗ đầu Xích Diễm.



    Uy phong lẫm liệt Xích Diễm thú bị loại phương thức khuất nhục lệnh thú này dỗ dành sau tạm thời không xù lông nữa, cùng nàng nói đến chuyện mới vừa rồi, “Vừa rồi phản ứng của ngươi không tệ, nếu không phải ngươi tạo ra động tĩnh lớn như vậy, ta cũng không dám tùy tiện xuất thủ.”



    Đối với chuyện vừa mới xảy ra nãy, trong lòng Thư Đường vẫn còn sợ, “Pháp lực người tập kích ta rất mạnh, ta căn bản không phải đối thủ của hắn. Xích Diễm, ngươi biết hắn không?”



    Lúc mới quen, cái tiểu mẫu thú này mở miệng một tiếng “Xích Diễm tiền bối”, hiện tại, lại gọi nó là “Xích Diễm” rồi. Xích Diễm lòng có khó chịu, lắc lắc đầu, suýt chút nữa đem Thư Đường quăng xuống, “Đương nhiên biết.”



    “Vậy tại sao hắn muốn tấn công ta? Nhắc tới cũng kỳ quái, ta cảm thấy thú hồn trong man hoang đều theo dõi ta, mỗi một kẻ đều muốn cùng ta qua hai chiêu.” Thư Đường nghi hoặc.



    Hiện tại đang ở ngoài đường, chuyện Nguyên Quy phái tạm thời không tiện hỏi, nàng chỉ có thể nhặt chút chuyện quan trọng lại vừa tò mò vừa hỏi.



    Xích Diễm quay đầu liếc nhìn phía sau, sau khi xác định không ai theo kịp, mới nói: “Người tấn công ngươi là thủ lĩnh ma thú thú hồn, Sao thú. Bất quá, ta không biết vì sao hắn muốn ra tay với ngươi, có thể bởi vì ngươi nhìn ăn rất ngon?”



    Thư Đường ở trên đầu Xích Diễm, từ trên cao nhìn xuống khinh bỉ nhìn nó một phen.



    “Ngươi vào man hoang không lâu sau ta chỉ muốn gặp ngươi, nhưng tên kia từ đầu tới cuối đều ở trong bóng tối nhìn chằm chằm ngươi, ta không tiện ra mặt, chỉ có thể chờ ở đấy. Ai biết sau đó hắn độc ác như vậy, nếu không phải ngươi thông minh, nếu ta muốn cứu ngươi, cần phải phí phen tâm tư rồi.”




    Xích Diễm khó chịu thì khó chịu, đang khi nói chuyện nhưng lại không có nửa điểm giấu diếm. Thư Đường ở trên đầu nó ngồi yên lặng hóng gió, một lát sau, mới nói: “Xích Diễm, tại sao ngươi lại chiếu cố sư phụ ta như vậy chứ?”



    “Ai chiếu cố nàng!” Xích Diễm mạnh miệng, “Tiểu Phù Dung mỗi lần đều làm người giận chết đi được, đâu có đáng yêu như ngươi, nếu nói chiếu cố, ta chiếu cố ngươi nhiều hơn chút.”



    Thư Đường bất đắc dĩ cười cười, nàng cũng không phải kẻ ngốc, sao không biết suy nghĩ thật sự của Xích Diễm? Lần đầu tiên khi biết đến man hoang này, nàng nghe Nam Đàn thượng tiên có chút kiêng kỵ với chỗ này, sư phụ nhà mình mặc dù ngoài miệng phụ họa, nhưng đến man hoang rồi, nàng lại nào có một chút lo lắng ai sai ra trình diện? Nói cho cùng, không phải bởi vì trong man hoang này có bạn tốt của nàng —— Xích Diễm sao? Hơn nữa, suy đoán như vậy, sư phụ còn từng nói với Xích Diễm qua, “Ta nói đến Lư Hoa với ngươi”, nói cách khác, Nam Đàn thượng tiên với Lư Hoa thượng tiên từ đầu tới cưới đều không biết sự tồn tại của Xích Diễm.



    Tam đại thượng tiên quen biết mấy nghìn năm, bí mật ở giữa với nhau chắc hẳn rất ít, mà Nam Đàn thượng tiên quản lí mọi việ tiên giới, đối với người khác hiểu nhiều hơn. Một người như vậy cũng không biết Xích Diễm tồn tại, có thể thấy được quan hệ của sư phụ với Xích Diễm không bình thường.



    Thấy nàng nãy giờ không nói gì, Xích Diễm hừ vài tiếng, nói: “Lúc ta và Tiểu Phù Dung quen biết, nàng vẫn là một khối ngọc thạch, lóng ngóng ngu xuẩn, mỗi ngày cùng những món đồ trang sức khác nói chuyện, cũng không người để ý nàng, ta thân là tiên thú chủ nhân của nàng, đương nhiên quan hệ tốt một chút.”



    Thư Đường ngẩn ra, không nghĩ tới hắn lại nói về chuyện xa xôi như vậy. Trong lòng nàng vui vẻ, muốn hiểu rõ hơn về cái sư phụ xa xôi kia, vì vậy hỏi vội: “Sau đó thì sao?”



    “Sau đó? Sau đó nàng không nói nữa, cả ngày tu luyện, nhưng ta lại tương đối nói nhiều, ít có khi nào nàng không có mở cửa đem ta đánh đuổi.” Nó nói đến đây, khẽ cười một tiếng, trong giọng nói cũng tràn đầy hoài niệm, “Khi đó, Tiểu Chu Chu với Thiên Luân quan hệ không tệ, tên Thiên Luân kia với sư phụ ngươi là một guộc, thích nuôi này nọ. Bất quá, nàng động vật nàng nuôi phần nhiều là từ nhân gian thuận tay chợp được, không giống sư phụ ngươi, chăn heo nuôi cái không dứt, cuối cùng vẫn nuôi không sống.”



    Nó nói nói lải nhải, Thư Đường cũng rất thích nghe, nằm úp sấp ở trên đầu nó thật thà nghe, cũng không xen mồm vào.



    “Được rồi, Tiểu Chu Chu chính là chủ nhân của sư phụ ngươi, trớ chú chân thần*, Thiên Luân là luân hồi chân thần. Tiểu Chu Chu ngại tên của mình khó nghe, nói ra sợ hù người khác, liền đặt cho mình cái tên Phù Chu. Chúng ta những tiên thú với chân thần khác cũng gọi nàng là Tiểu Chu Chu, nàng cũng không tức giận, chỉ thỉnh thoảng cầm trớ chú hù dọa người khác một chút.” Xích Diễm ngữ khí nhẹ nhàng, “Thiên Luân nuôi nhiều đồ tốt nhất như vẹt. Ta nhớ nàng từng nuôi một con quạ, sau quạ đi, nàng thương tâm một hồi, Tiểu Chu Chu nói vẹt so với quạ tốt hơn, dáng dấp đẹp đẽ còn có thể học người nói chuyện, nàng liền đổi nuôi qua nuôi vẹt.”



    Thư Đường ứng tiếng, nghe nó tiếp tục nói: “Nếu như ta nhớ không lầm, cuối cùng Thiên Luân cũng qua nuôi thú, hình như là con heo. Nhắc tới cũng đúng dịp, khi đó sư phụ ngươi mới tu ra hồn phách, rất có linh khí, Tiểu Chu Chu thích mang nàng ra ngoài khoe khoang, Thiên Luân liền đem heo nhà mình với sư phụ nhà ngươi so, nói nuôi heo so với nuôi ngọc vui hơn. Ta khi đó ở bên ngoài lĩnh binh đánh trận, không có cơ hội cùng sư phụ ngươi nói, chờ lúc ta trở lại, sư phụ ngươi liền cùng heo chơi với nhau, bình thường đều mặc kệ ta!”



    Nó vô cùng không phục hỏi: “Ngươi nói, một con heo không có mở linh trí như vậy, có thể so với ta sao!”



    Làm một con heo thứ thiệt, Thư Đường để không bị nó ném ở trên đường, vô cùng kiên nhẫn nói: “Không thể.”



    “Vậy thì đúng rồi.” Xích Diễm đắc ý trong chốc lát, nghe Thư Đường hỏi: “Vậy sau đó thì sao, con heo này đi đâu rồi?”



    Bị hỏi lên như vậy, bộ dáng nhanh nhẹn của Xích Diễm liền ngừng lại. Một lát sau, nó chỉ có nhẹ giọng đáp: “Con heo kia lúc ở đại chiến thượng cổ thần ma, bị bất ngờ đánh thành bọt máu, chết rồi.”


    --- Hết Chương ---
    Chỉ đem giấc mơ dịu dàng
    Tặng cho em, thân ái à...
    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  4. The Following 7 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  5. #63
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    171
    Ngân lượng
    9,541
    Thanked: 3369
    Chương 60 hạ 51. 50. 49. 48. 4.4


    Mời Đọc (Click Here) :
    Con heo kia bị đánh thành bọt máu, chết rồi.



    Mấy chữ này nhẹ nhàng rơi vào trong tai Thư Đường, bão cát tàn sát bữa bãi, thổi nàng có chút đau rát.



    Nàng cầm tay Xích Diễm nắm thật chặt, thẳng đến khi Xích Diễm kêu to lên: “Đau quá đau a.”, nàng mới ý thức được mình đang sơ ý, liền buông lỏng tay ra.



    Xích Diễm dùng thanh âm trong trẻo lạnh lùng của nó hừ hừ lầm bầm nói: “Tuy là kết quả của con heo kia thảm một chút, nhưng tốt xấu gì cũng mạnh hơn ta, bị nhốt ở trong Man Hoang này vĩnh viễn không có ngày thoát thân, còn không bằng bị đánh chết đi.”



    Thư Đường hoảng hốt nói: “Vậy tại sao ngươi còn có cái chấp niệm tiếp tục sống trong này?”



    “Có thể là trong lòng ta còn có thứ lưu luyến a!” Xích Diễm nói nghiêm chỉnh, “Bất quá, người với súc vật bị thần chết giết cũng không có luân hồi, thật bất công, ta so với con heo kia cũng tốt hơn chút. Chẳng biết tại sao, nó bị Thiên Luân tự tay giết chết, cho nên nó sẽ không còn có thể luân hồi nữa.”



    Thư Đường tâm loạn như ma, rõ ràng con heo Xích Diễm nói tới đây là của mấy vạn năm trước, nàng luôn là nhịn không được đem mình nhập vào trong đó. Lẽ nào, đây chính là tính cộng đồng của giống loài?



    Nàng lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, Xích Diễm cũng đã đến mục đích, hạ xuống chỗ cát trước hang động, ở bên ngoài thì che phủ một tầng kết giới.



    “Ngươi trước ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, ta lập tức quay lại.” Xích Diễm vươn móng vuốt vỗ vỗ đầu Thư Đường, móng vuốt cong như lưỡi câu không cẩn thận móc xuống mấy sợi tóc dài, vội vàng làm bộ như người không có sao rồi chạy.



    Thư Đường dở khóc dở cười, chải kỹ tóc lại lần nữa, ngồi trong động cát chờ Xích Diễm.



    Một lát sau, Xích Diễm kéo một bộ hài cốt trở về động cát, Thư Đường đầu tiên là bị làm sợ hết hồn, ngay sau đó liền nhìn ra, trên khối thi thể này mặc chính là quần áo của Nguyên Quy phái.



    “Đây là Nguyên Hải?” Nàng do dự tiến lên, trong lòng buồn bực đau.



    Xích Diễm lên tiếng, đem thân thể của hắn đẩy về phía trước một cái, “Ta biết lần này ngươi tới là vì việc này, cũng may lúc đó ta bảo vệ hắn toàn thây.”


    Thư Đường ngẩn ra, “Có người muốn hủy thi thể hắn?”



    “Đúng, hơn nữa tên nhân loại này chính là người hãm hại ngươi.” Xích Diễm nói.



    “Sao ngươi biết có người hãm hại ta?” Thư Đường kỳ quái hỏi.



    Xích Diễm hừ một tiếng, có chút ra vẻ nói: “Mấy hôm trước có người vào man hoang rồi nói chuyện của ngươi, nhưng mà bọn hắn đã bị ta dạy dỗ rồi.”



    Thư Đường trầm mặc cười, quyết định quay lại vấn đề chính: “Khi đó đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?”



    Xích Diễm đem thi thể Nguyên Hải đặt ở bên cạnh, liền cùng nàng nói từ đầu đến cuối. Thì ra, ngày đó, ngay lúc Thư Đường rời đi, đoàn người Nguyên Quy phái liền liên tiếp bị thú hồn công kích. Thế nhưng, đang lúc bọn hắn hợp tác công kích, Nguyên Hải đột nhiên ngã xuống đất chết, không bao lâu, lại hóa thành cái xác không hồn, trên người tràn đầy ma khí.



    Trưởng lão muốn giết hắn, Nguyên Hương ngăn cản hắn, cũng là gây đại họa. Ngay sau đó, công lực của Nguyên Hải tăng lên gấp bội, rất tàn bạo mà giết chết mọi người ngoại trừ Nguyên Hương. Đang lúc khi hắn muốn giết Nguyên Hương, vừa may Xích Diễm cùng sư đồ Phù Ngọc chia tay trở về, nhìn thấy một màn này, lập tức ra tay cứu giúp.



    Thế nhưng, không đợi Xích Diễm dặn nàng vài câu, thì Nguyên Hương đã thất kinh* chạy ra khỏi man hoang, chỉ để lại một Nguyên Hải đang cười quỷ dị.


    *Thất kinh: hoảng hốt lo sợ.




    Ở trên người hắn Xích Diễm cảm giác được khí tức quen thuộc, đắn đó sau đó thay hắn xua đuổi ma khí. Nhưng mà, ma khí tách rời khỏi cơ thể, hắn lập tức chết đi, ma ấn trên người hắn tăng vọt, mắt thấy ma ấn này muốn đem cái thi thể này biến thành một mảnh bụi cát, Xích Diễm lại thay hắn rút ma khí, dù sao cũng bảo vệ thi thể của hắn.



    Hắn làm những thứ này, nói cho cùng bất quá cũng vì chờ Thư Đường quay lại kiểm tra rõ ràng. Thư Đường trong lòng cảm động, ngoài miệng lại không nói gì cả, chỉ hỏi: “Khí tức quen thuộc là của ai?”



    “Đã nhiều năm như vậy, tên của hắn ta thự sự không nhớ được, chỉ nhớ rõ hắn tự xưng là yêu đạo.”



    “Yêu đạo là người yêu giới sao?” Thư Đường nhíu mày, nàng cũng không nhớ rõ mình có đắc tội qua nhân vật số một như vậy.



    Xích Diễm vẫy vẫy móng vuốt, phủ định nói: “Hắn là loại người nửa yêu nửa ma, không có một cái giới nào thuộc về hắn, ta cho là năm đó hắn cũng đã chết, không nghĩ tới hắn còn sống.” Suy nghĩ một chút, nó lại bổ sung: “Ta nhớ yêu thân của hắn là một con quạ đen.”



    Quạ đen? Thư Đường nghĩ tới con quạ đen Luân Hồi chân thần nuôi kia, lại nghĩ đến Miêu Tịnh Hạm, mơ hồ cảm thấy trong đó xác thật có liên hệ gì đó.



    Sự tình đã dò nghe rõ ràng, Thư Đường lấy ra một cái pháp khí thu giữ vật, đem Nguyên Hải đựng bên trong. Tuy là Xích Diễm còn muốn cùng nàng nghỉ ngơi một hồi, nhưng bận tâm đến chyện nàng ở Nguyên Quy phái, không thể làm gì khác hơn là một đường hộ tống nàng ra khỏi man hoang.



    Vừa ra man hoang, Thư Đường đầu tiên là tìm người truyền tin tức cho Thanh Dung phái, để bọn họ đến Nguyên Quy phái một chuyến, sau đó bản thân liền lên đường chạy tới Nguyên Quy phái.

    Nguyên Quy phái nằm ở trong Nguyên Quy thành, cùng Thanh Dung thành có chút giống nhau, chỉ là bên ngoài phố so với Thanh Dung thành thì phồn hoa hơn chút. Bất quá bây giờ nàng không có thú vui nhàn nhã đi dạo phố, chỉ vội vội vàng vàng chạy đến Nguyên Quy phái, ở bên ngoài trông coi.




    Đợi nàng thấy đoàn người Thanh Dung phái đã đến, nàng mới hiện thân vào Nguyên Quy phái, dưới sự hướng dẫn của đệ tử một đường đi đến chính sảnh, đối mặt với chưởng môn hai phái.



    Lúc này, nàng nói không hồi hộp tuyệt đối là giả, dù sao chuyện này xác thực cũng bởi vì nàng mà dựng lên, nàng lại không thể kéo đến yêu đạo xa xôi để giải thích, không thể làm gì khác hơn là hướng mọi người nói: “Thi thể của Nguyên Hải ta đã mang về đây, hắn trúng ma chinh*. Sau đó hắn bị người ta truyền ma khí vào, chết mà hóa ma, lúc này mới có chuyện kế tiếp đó xảy ra.”


    *ma chinh: rối loạn thần kinh, điên khùng.



    Đối với lời giải thích của nàng, chưởng môn Nguyên Quy phái tất nhiên là không tin. Đợi nàng thả thi thể Nguyên Hải ra, hắn lớn tiếng mắng: “Nếu không phải ngươi truyền ma khí vào cho hắn, hắn sao sẽ như thế!”



    Nguyên Hương đứng ở bên cạnh chưởng môn, tuy không nói được một lời, nhưng hào quang vẫn như cũ. Chỉ là, trong nháy mắt khi nàng nhìn thấy thi thể Nguyên Hải, khóe mắt vẫn rơi lệ.



    Thanh Dun phái từng thấy Phù Ngọc thượng tiên, đối với Thư Đường cũng rất nhiều kiêng kỵ, lại nói thêm, nói cho cùng bọn họ với Thư Đường cũng không có thâm cừu đại hận gì. Nhưng Nguyên Quy phái thì khác, đối với bọn hắn mà nói, Thư Đường làm phái bọn hắn tổn thất nặng nề, lại là hung thủ giết người, không thể tha thứ.



    Thư Đường cũng không giận, việc này vốn cùng nàng thoát cũng không thể thoát, yêu đạo mấy nghìn năm cũng chưa từng hiện thế, sẽ không vô duyên vô cớ cùng Nguyên Quy phái kết lên thù, nói cho cùng, vẫn là mình gây họa.



    Thế là, nàng hít sâu một hơi, đang muốn mở miệng giải thích, chợt nghe bên ngoài truyền vào một hồi rối loạn. Nàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một nữ tử hắc y cẩm phục, thành thật đi tới, nét mắt mang theo tươi cười nói: “Người là ta giết, ma khí là ta truyền vào, không quan hệ gì với nàng.”



    Lời vừa nói ra, toàn trường náo động. Người Nguyên Quy phái không biết người này, trưởng lão Thanh Dung phái lại biết nàng —— Đây không phải là nữ tử ngày đó cùng đồ đệ thượng tiên cùng nhau xông vào Thanh Dung phái sao?



    Miêu Nhu Hạm cười nhạt đi tới, đáy lòng Thư Đường ngầm có chút cảm giác bất thường, quả nhiên, người này tiếp được liền nói: “Trong cơ thể Tiểu Đường có chứa chân thần chi lực, có thú hồn công kích là bình thường, nhưng trưởng lão các ngươi lại bất kinh với nàng, ta liền giết Nguyên Hải, mượn tay hắn giúp Tiểu Đường thở một hơi.” Nàng mặt mày cong cong, “Giải thích như này, chưởng môn có hài lòng?”



    Nhưng mà, trên thực tế, chưởng môn và trưởng lão có mặt ở đây cũng không kịp nghe xong giải thích của phần sau. Khi bọn hắn nghe được “Chân thần chi lực” bốn chữ sau, hô hấp đã nặng nề, có vài phần không kiềm chế được.



    Chân thần chi lực ở trên người đồ đệ Phù Ngọc thượng tiên! Tin tức này khiến cho mỗi người ở trận này đều vô cùng kích động, ánh mắt nhìn Thư Đường lại càng phát rat ham lam.



    Chân thần chi lực, đó là sức mạnh mà mỗi người tu tiên đều vô cùng khát vọng. Chân thần đã diệt, dư uy lại có thể trường tồn vạn năm, cổ sức mạnh này đã không thể cầu lại không thể gặp, không nghĩ tới sẽ bị người hai phái bọn họ gặp?



    Mặc dù không biết việc này là thật hay giả, Thư Đường trong lòng đã thầm nói không tốt. Chỉ là, lúc nàng đang muốn ngăn cản Miêu Nhu Hạm, lại nghe phía sau kéo tới một trận chưởng phong. Nàng khó khăn lắm mới tránh thoát một kích này, chợt bị Miêu Nhu Hạm kéo ra phía sau, nghe nàng nói: “Các vị ở đây hẵn đã rõ, chân thần chi lực không phải là chuyện nhỏ…”



    Nàng nói còn chưa dứt lời, trưởng lão Nguyên Quy phái đã xuất thủ một lần nữa nói: “Vô luận việc nhỏ hay việc lớn, hôm nay hai người các ngươi đều phải ở chỗ này rồi!”



    Con ngươi Thư Đường chợt co rút lại, không thể tin đứng tại chỗ cũ. Bọn họ đúng là muốn ra tay với nàng rồi không? Xuất thủ với Miêu Nhu Hạm là vì báo thù rửa hận, ra tay với mình… Chính là vì chân thần chi lực được bịa chuyện ra sao?



    Không nói đến chân thần chi lực không có ở trên người mình, coi như thật ở trên người mình, những người này biết rõ bản thân mình đã vô tội, cũng muốn giết mình?



    Giờ khắc này, nàng tựa hồ đã hiểu nguyên nhân những lời nói này của Miêu Nhu Hạm.



    Thư Đường trong lòng rét run, mắt thấy mọi người không quan tâm đến cái gì là rụt rè liêm sỉ, lúc nhao nhao ra tay với mình, lại nghe Miêu Nhu Hạm nói tiếp: “Chân thần chi lực không phải là chuyện nhỏ, nói cách khác, người biết được nó tồn tại…” Khóe miệng nàng kéo ra một độ cong, hai tay đột nhiên xuất tiên lực, “Cũng không thể sống nữa rồi.”


    --- Hết Chương 60 ---
    Chỉ đem giấc mơ dịu dàng
    Tặng cho em, thân ái à...
    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  6. The Following 5 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  7. #64
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    171
    Ngân lượng
    9,541
    Thanked: 3369
    Chương 61



    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha
    Sửa lần cuối bởi Khúc Bạch Thần Quân; 04-14-18 lúc 08:32 AM.
    Chỉ đem giấc mơ dịu dàng
    Tặng cho em, thân ái à...
    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  8. The Following 15 Users Say Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


  9. #65
    Ngày tham gia
    Jun 2016
    Vị trí hiện tại
    Từ sao Hỏa đến Trái Đất, Tiểu Bạch là đỉnh nhất
    Bài viết
    171
    Ngân lượng
    9,541
    Thanked: 3369
    Chương 62



    Mời Đọc (Click Here) :
    Phù Ngọc thượng tiên mặt dày mà ở lại Lư Hoa phủ một lúc lâu, thẳng đến khi Lư Hoa đối với mỗi một chi tiết của chiếc vòng tay này đều biết đến trọn vẹn, nàng mới chịu bỏ đi.



    Lư Hoa tâm lực lao lực quá độ, vẫn đem đủ loại chuyện xảy ra ở Nguyên Quy phái nói với nàng một lần. Vốn hắn muốn nói khoát một chút về kỹ năng của mình và Nam Đàn với nàng, không ngờ, Phù Ngọc sau khi nghe xong, sắc mặt thay đổi liên tục, vội vã rời đi.



    Vừa về tới phủ, nàng liền bày kết giới ngoài phủ, đồng thời thông truyền xuống, lệnh cho tất cả mọi người trong phủ phải ra khỏi phủ, tạm thời đến chỗ Lư Hoa thượng tiên làm việc. Nguyên Tấn thu dọn đồ đạc cũng muốn đi, Phù Ngọc cũng thẳng cho hắn trở về Nguyên Quy phái.



    Nguyên tấn vẻ mặt khó chịu, không nghĩ tới mình sẽ bị đuổi về, trong lòng khó chịu hơn, còn có chút luyến tiếc vừa mới trở về kia, thiếu nữ vẫn chưa kịp nhìn một chút kia.



    Nghe nói nàng phá cảnh thành công, hóa thành hình dáng thiếu nữ, nhưng hắn thì cuối cùng cái gì cũng không có, ngay cả cơ hội nhìn nàng từ phía xa cũng không có.



    Sau khi Nguyên Tấn đi, cả tòa phủ thượng tiên chỉ còn lại Phù Ngọc chủ nhân của phủ, cùng với đang ngủ say trong phòng Thư Đường. Phù Ngọc vuốt ve vòng tay trên cổ tay, trở lại trong phòng, thấy nàng còn đang ngủ, liền ngồi ở bên cạnh nàng.



    Nhìn gương mặt đang ngủ say của đồ đệ, Phù Ngọc thượng tiên chậm rãi vươn tay, hai ngón tay khép lại, một đạo ánh sáng nhu hòa từ đầu ngón tay bắn ra, liên kết với mi gian* của Thư Đường.


    Mi gian: giữa chân mày.



    Hành động này là vì đang quan sát tình hình trong linh đài của nàng, thế nhưng, sức mạnh của nàng mới vừa nhúng vào trong đó, Thư Đường liền mở choàng mắt, xuất ra một chiêu hỏa dung thuật.



    Phù Ngọc mặt không thay đổi hóa giải liệt diễm đang tập kích vào mình, rồi thu tay về.



    Thư Đường tỉnh táo lại, nhìn thấy người trước mắt mình chính là sư phụ, trong bụng liền trống rỗng. Trong lúc mơ màng ngủ nàng cảm thấy như có người đang xâm lấn linh đài của nàng, dựa vào kỳ huấn luyện tính cảnh giác sư phụ huấn luyện, cơ thể liền theo bản năng tấn công lại đối phương. Sao lường trước được đối phương chính là sư phụ, làm giờ nàng xấu hổ chết được.



    “Sư phụ…” Nàng không nghĩ tới nên nói cái gì, liền kéo dài thanh âm làm nũng. Nhưng lời này vừa ra khỏi miệng, nàng mới đột nhiên ý thức được, mình đã không còn là bé gái mười tuổi nữa rồi, giờ nàng chính là một thiếu nữ duyên dáng đang trưởng thành bình thường.



    Quả nhiên, lớn tuổi rồi, ngay cả làm nũng với sư phụ cũng là điều xa xỉ… Đây thật là quá đau lòng.



    Phù Ngọc nhìn nàng không ngừng thay đổi vẻ mặt, thản nhiên nói: “Cơ thể của ngươi không có gì chứ, để vi sư vì ngươi kiểm tra một phen.”



    Nàng nói không có ý gì khác cả, nhưng đầy đầu cũng đều là sư phụ Thư Đường cũng không khỏi xấu hổ đến đỏ bừng mặt.



    Đây đúng là kỳ quái, rõ ràng sư phụ nói đàng hoàng, nhưng sao nàng lại cảm thấy như sư phụ muốn làm gì đấy với mình…



    Thư Đường lắc lắc đầu một cái, vẻ mặt tươi cười hồng hồng, đàng hoàng ngồi ở chỗ kia, nhắm hai mắt lại.



    Trong lòng Phù Ngọc cũng thấy kỳ quái, tiểu đồ nhi của nàng sau khi lớn lên sao lại dễ dàng đỏ mặt như vậy, động tí là trên mặt lại đỏ ửng cả lên, làm cho nàng làm sư phụ cũng có cảm giác vi diệu. Còn vi diệu chỗ nào, nàng cũng không nói rõ được, chẳng qua là cảm thấy trong lòng có cái gì đó không đúng.



    Phù Ngọc không phải là người thích chuyện ra suy đoán, nhưng chuyện liên quan đến đồ đệ của nàng, thì nàng nhất định phải suy nghĩ cho kỹ. Chỉ là, trước mắt nàng còn có việc quan trọng hơn, không thể làm gì khác hơn là tạm thời bỏ qua chuyện này, chuyên tâm kiểm tra linh đài cho đồ đệ.



    Sau khi tuần tra một vòng, xác định sức mạnh trong cơ thể đồ đệ không có tai biến gì, nàng hơi yên tâm. Suy nghĩ một chút, Phù Ngọc hướng Thư Đường nói: “Hoa Hoa, ngươi có vấn đề gì muốn hỏi vi sư?”



    Lúc mới vừa trở về, Thư Đường chỉ lo đưa vòng tay cho sư phụ, nhưng rồi lại quên chuyện quan trọng. Bị sư phụ hỏi lên như vậy, nàng vội hỏi: “Có. Sư phụ, Miêu Tịnh Hạm nói ta có chân thần chi lực cái gì đó, mặc dù ta không tin, nhưng vẫn luôn muốn tới hỏi sư phụ một chút… Ta thật sự có chân thần chi lực sao?”



    Phù Ngọc nhìn ánh mắt của nàng, nhìn trong đó trong suốt, hỏi ngược lại: “Nếu ngươi có, ngươi sẽ làm gì?”



    Thư Đường sửng sốt, nàng vẫn chưa từng nghĩ qua vấn đề này. Nhưng vấn đề này không khó, nàng thoáng nghĩ tới, liền đáp: “Có thì có, ta cũng sẽ không vì vậy mà thay đổi gì.”



    “Không phải,” Phù Ngọc phủ định nói: “Ngươi không phải sẽ nhờ đó cải biến, nhưng ngươi sẽ nhờ đó vì người khác mà thay đổi.”



    “Sư phụ…” Thư Đường thì thào kêu một tiếng, lòng dạ đã có phỏng đoán không được tốt. Quả nhiên, Phù Ngọc tiếp tục nói: “Nhưng ta hi vọng ngươi nhớ kỹ, vô luận ngươi sở hữu một phần chút sức mọn, hay là sở hữu sức mạnh rồi nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, thì trong lòng đều phải hướng thiện. Ngươi là ta nuôi lớn, ta đương nhiên biết lòng ngươi trong sạch, nhưng Miêu Tịnh Hạm đã mấy lần muốn dẫn tâm ma của ngươi, dù cho vi sư cũng không biết nàng còn có thể làm những gì với ngươi. Sư phụ sẵn lòng liều mình che chở ngươi, nhưng ngươi cuối cùng vẫn phải rời khỏi sư phụ. Hoa Hoa, chỉ cần ngươi nhớ kỹ những lời hôm nay vi sư nói, sau này nếu gặp phải chuyện gì mà nhất định phải phạm sai lầm, ngươi nhất định phải giữ vững bản tính, không được tạo sát nghiệt, không thể trở thành ma.”



    Sư phụ nói nhiều lời như vậy, Thư Đường chỉ biết lẳng lặng nghe. Lúc này nàng đang ngồi trên giường, trên người đang đắp chăn, nhưng tay chân lại phát lạnh.



    Một lát sau, nàng nhẹ nhàng hỏi: “Sư phụ, ta thật sự có chân thần chi lực sao?”



    Phù Ngọc do dự một chút, vẫn là gật đầu: “Các loại ngươi gặp ở trong động đó, lúc bắt đầu đã không phải là ảo giác, chờ sau khi ngươi hấp thụ chân thần chi lực rồi tỉnh lại, đó mới là ảo cảnh mà Miêu Tịnh Hạm gây nên cho ngươi.”



    “Nói cách khác,” Tim Thư Đường đập hơi nhanh lên, “Những lời nàng nói hôm ở Nguyên Quy phái, đều là thật.”



    Phù Ngọc gật đầu, tâm tình của đồ nhi bất thường, nàng liền đem tay của mình khoát lên tay của nàng.



    “Bản thân chân thần chi lực cũng không đáng sợ, chỉ cần ngươi phị thăng thành tiên, thì nó đã là của ngươi rồi, không có người nào có thể cướp nó đi cả.”



    Nàng an ủi xong, lại nghe đồ nhi của nàng đột nhiên hỏi ——


    “Sư phụ, ta có thể đem chân thần chi lực cho ngài không?”






    --- Hết Chương 62 ---



    Chỉ đem giấc mơ dịu dàng
    Tặng cho em, thân ái à...
    Khúc Bạch Thần Quân Tài sản
    Ngũ Độc

  10. The Following User Says Thank You to Khúc Bạch Thần Quân For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •