+ Trả lời chủ đề
Trang 15 của 15 Đầu tiênĐầu tiên ... 5131415
Kết quả 141 đến 142 của 142
  1. #141
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    135
    Ngân lượng
    8,734
    Thanked: 4368
    Chương 138: Đi săn (Nhị)



    Mời Đọc (Click Here) :




    Phía trên núi Bạch Sơn, trống trận dồn dập, cờ bay phấp phới, muôn thú chạy tán loạn, tiếng "Giết" vang khắp trời, Tống Định Thiên nhìn các tướng quân tinh nhuệ luyện tập, trong lòng không khỏi tự hào vạn phần.

    Lần săn bắn này, thứ nhất là dẫn các tướng sĩ thư giãn vài ngày, thứ hai chính là làm tăng quan hệ với giới quý tộc, quan trọng nhất là tạo cơ hội để khảo sát lực tác chiến của binh sĩ. Sau khi giải trừ quân bị, binh lực ở Bắc Cảnh quả thực thiếu hụt rất nhiều, chỉ giữ lại tư binh, các tướng quân áp đáy hòm, chỉ cần tuyệt đối trung thành với hắn, tư quân có thể lấy một chống một trăm, tình cảnh Bắc Cảnh sẽ không còn khó khăn nữa.

    Lục Nguyên Sướng đứng ở bên người Tống Định Thiên, cực kỳ chuyên tâm nhìn trận pháp đang diễn ra, trận diễn tập quy mô lần này các tướng quân dùng hết thực lực của mình, nhiều trận pháp được xây dựng, biến hoá kỳ ảo, thực sự cực kỳ đáng xem.

    "A Nguyên, như thế nào? Tống Định Thiên thấy Lục Nguyên Sướng hơi nhíu mày, hỏi.

    "Nhạc Phụ, tốt lắm." Lục Nguyên Sướng chấp tay nói.

    "Trong lòng nguươi đang suy nghĩ gì?" Tống Định Thiên cười nhạt hỏi.

    "Tiểu tế chỉ là chuyên chú quan sát." Lục Nguyên Sướng cẩn thận nói, kỳ thực các tướng sĩ tập luyện võ nghệ đã cực khổ là không sai, nhưng nàng vẫn cảm thấy thiếu chút gì đó.

    Lúc này một đội quân cực kỳ hung hãn tiến vào sân, dẫn đầu là Vương Siêu, trống trận biến ảo ba tiếng, kỵ binh thúc ngựa lao tới, nào là trận pháp uyển chuyển như rắn, không thì tam giác đao nhọn, lúc thì tả hữu tập kích bất ngờ, có khi thuận thế bao vây, kỵ binh quân cực kỳ linh hoạt, trận pháp biến hoá không ngừng, mang theo trùng trùng sát khí, giống như một thanh kiếm bén nhọn, phản phất cắm sâu vào tim địch.

    Lục Nguyên Sướng trong lòng tán thán, Vương Siêu không hổ thẹn là tiền nhiệm tướng quân, khí thế bức người, trong thiên hạ sợ rằng không có mấy ai ngăn cản nổi, trong lúc nhất thời nàng đột nhiên hiểu ra rất nhiều.

    Từ khi chiến dịch Vân Tương thảm bại, Lục Nguyên Sướng một mực suy nghĩ vấn đề của Trấn Bắc Quân, trận chiến này tuy bị Vương Siêu ảnh hưởng, nhưng Trấn Bắc Quân bại trận nhưng Vương Siêu cũng không bị khiển trách, những vấn đề ngây thơ như vậy xuất hiện khiến nàng không có cách nào nắm bắt được.

    Hôm nay nhìn thấy Vương Siêu khí thế thao luyện, Lục Nguyên Sướng như hiểu mọi chuyện, Trấn Bắc Quân trường kỳ đối địch với quân Nhung chính là thân kinh bách chiến, nhưng hơn mười năm đối địch, một mực phòng thủ, Trấn Bắc Quân có thể thủ, cũng không tấn công!

    Công kích, có lợi, phòng thủ lại sụt lùi, công tất mạnh, thủ tất yếu, Trấn Bắc Quân tối thiểu lúc này chính là yếu về công! Tầm thường thủ một phương, cũng không phải là cách lâu dài, ứng với thiên thời mà tấn công, mới là thượng sách.

    "A Nguyên, như thế nào?" Tống Định Thiên chú ý tới Lục Nguyên Sướng, mở miệng hỏi.

    "Nhạc phụ, biểu ca quả thật là dũng tướng, Trấn Bắc Quân có biểu ca, như hổ thêm cánh." Lục Nguyên Sướng âm thầm đem Vương Siêu cứu lấy, Trấn Bắc Quân mất đi đại tướng như thế chính là mất đi một cánh tay.

    "Không cần phí lời!" Tống Định Thiên cũng không phải tốt như vậy.

    "Nhạc phụ, mời người xem tiểu tế diễn võ." Lục Nguyên Sướng thấy Vương Siêu thu đội, liền xuống phía dưới chuẩn bị luyện tập võ nghệ.

    Cố Tiểu Phù ở trên đài, sớm đã bị khí thế chiến trường làm cho kinh sợ, thấy Lục Nguyên Sướng dẫn quân Lục gia rất nhanh tập kết, tim không khỏi đập liên hồi, tay nhỏ nắm lấy khăn tay, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

    Trên chiến trường không phải trò đùa, thắng chính là thắng, thua chính là mất cả sinh mệnh, Cố Tiểu Phù lần đầu tiên cảm thụ sự tàn khốc của chiến trường trong khoảng cách gần đến vậy, nàng không cách nào tưởng tượng nổi Lục Nguyên Sướng như thế nào có thể sống sót nổi trong hoàn cảnh đầy tàn nhẫn như vậy, dù sao Lục Nguyên Sướng cũng chỉ là một nữ tử, đứng trong một đám tướng sĩ hùng tráng như vậy trông nàng có vẻ nhỏ bé.

    "Bày trận!"

    Nương theo tiếng ra lệnh hùng hồn của Lục Nguyên Sướng, quân lính Lục gia với trang bị kỹ lưỡng cấp tốc biến ảo trận hình, đầu đuôi giao nhau, trong ngoài hai tầng, tầng bên trong cùng tầng bên ngoài xoay vòng, tiếng giết theo tiếng trống trận mà vang lên.

    "Vị tướng quân nào dám xông vào "Song long trận" của ta!" Lục Nguyên Sướng nhiệt huyết ước chiến.

    "Ta tới!"

    Tiền quân tham tướng ra khỏi hàng, dẫn binh vào trận, "Song long trận" lập tức xoay vòng, trong lúc nhất thời khiến cho tướng sĩ vào trận đầu óc choáng váng, chỉ qua vài ván liền bại trận.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 22 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Đại sự thuận lợi, nhưng lại xảy ra mâu thuẫn nội bộ, Lục Nguyên Sướng bận rộn không ở nhà, lại không biết rằng có người to gan tầy trời nhắm vào Cố Tiểu phù.


    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 02-18-18 lúc 03:22 AM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 3 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #142
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    135
    Ngân lượng
    8,734
    Thanked: 4368
    Chương 139: Đại Loạn



    Mời Đọc (Click Here) :




    Trở thành giới quyền quý, Lục Nguyên Sướng vẫn không để cho người khác hầu hạ mình, có điều những cảnh phô trương lại không thể tránh khỏi. Sáng sớm tinh mơ đã có một nhóm nha hoàn chờ đợi sẵn bên ngoài. Dẫn đầu là Nam nhi, là nha hoàn mới vừa được Cố Tiểu Phù tuyển chọn, chuyên ở thư phòng bưng trà đưa nước cho Lục Nguyên Sướng cũng như thay đổi xiêm y cho nàng.

    Mấy ngày nay bởi vì Bối Vi Tiếu tầm hoan tác nhạc, Lục Nguyên Sướng sợ mùi rượu cùng mùi son phấn trên người nàng ảnh hưởng đến Cố Tiểu Phù và Quả Nhi nên điều ở thư phòng nghỉ ngơi, sau khi Nam nhi phục vụ rửa mặt, Lục Nguyên Sướng bưng trà hỏi thăm tình hình trong phủ.

    "Tướng quân, lễ thôi nôi của tiểu thư đã được phu nhân chuẩn bị thoả đáng, thiệp mời khách quý đều được đặt trên bàn của người, người xem qua một chút, nô tài liền sai người đến các phủ đưa thiệp." Lục Nhị cẩn thận bẩm cáo.

    "Ừm, cứ theo sắp xếp của phu nhân đi, ngươi bảo thuộc hạ làm việc cẩn thận một chút, đừng làm mất mặt mũi Lục phủ ta." Lục Nguyên Sướng làm bộ nói.

    "Vâng, nô tài đã rõ."

    "Dạo gần đây trong phủ có chuyện gì phát sinh không?" Lục Nguyên Sướng thấy Lục nhị bẩm cáo xong thuận miệng hỏi.

    Lục Nhị nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, Lục phủ do Cố Tiểu Phù quản lý, luôn ngăn nắp ổn thoả, nếu hỏi có việc gì phát sinh thì gần đây quả thật là có một việc, thế nhưng Lục Nhị không dám mở miệng nói lung tung.

    "Không phải vị trí tổng quản ngươi cũng đã ngồi rồi sao, hay là muốn đi vào quân doanh tẩy não cho tỉnh, học lại cách gọi hai chữ là tôn thượng." Lục Nguyên Sướng nhàn nhạt nói.

    Lục Nhị sợ đến trắng bệch mặt mũi, hắn hai tay hai chân chậm chạp, vào quân doanh làm sao toàn mạng trở về, hắn thấy Lục Nguyên Sướng sắc mặt không vui, đành phải khó khăn nói: "Dạo gần đây, cửu thiếu gia hay đến phủ chúng ta, nói là có việc tìm ngài."

    "Cửu thiếu gia? Phương Tể Châu?" Lục Nguyên Sướng nghi hoặc hỏi.

    "Đúng vậy, tướng quân không ở trong phủ, lúc đầu phu nhân thay mặt tiếp đãi cửu thiếu gia, cửu thiếu gia tặng không ít tranh cổ, thi điển." Lục Nhị run run nói.

    Lục Nguyên Sướng sắc mặt trầm tĩnh, nhìn không ra biểu tình gì, chỉ lẳng lặng nghe Lục Nhị trả lời, trong lòng thầm nghĩ mấy ngày nay Phương Tể Châu đến phủ tìm mình là có việc gì.

    Phương Tể Châu theo Vi Bố Tiếu đến đốc thuế Bắc Cảnh, là thân đệ của Tống Tam Tẩu, Tống phủ từng mở tiệc chiêu đãi người trong gia đình, nhưng Lục Nguyên Sướng bận rộn công sự, chưa từng tham dự. Vốn dĩ Tống tam tẩu không muốn thấy Tống Văn Quý cho nên Tống phu nhân cố ý nhờ đến Phương Tể Châu, giúp Tống Văn Quý cải thiện ấn tượng trong lòng của Tống tam tẩu, cho nên người nhà họ Tống hầu hết đều có mặt, Cố Tiểu Phù cùng Quả Nhi cũng không ngoại lệ.

    Nếu nói Phương Tể Châu lấy quan hệ thân thích vào phủ bái kiến, thì cũng là lẽ phải, có điều Phương Tể Châu là khâm sai trong sứ đoàn, làm sao không biết nàng ngày ngày đều tiếp đãi Vi Bố Tiêu đây?

    "Phu nhân ngày ấy cùng cửu thiếu gia gặp lại trong hoàn cảnh nào?" Lục Nguyên Sướng hỏi.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 22 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Tống phủ rối loạn, Lục phủ cũng sóng to gió lớn.



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •