+ Trả lời chủ đề
Trang 14 của 14 Đầu tiênĐầu tiên ... 4121314
Kết quả 131 đến 132 của 132
  1. #131
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,411
    Ngân lượng
    127,426
    Thanked: 15307
    Chương 128: Nội chiến



    Mời Đọc (Click Here) :





    Khi xuất chinh, Lục Nguyên Sướng thăng chức trở thành phó soái của Tống Định Thiên, ở quân doanh đợi lệnh, đó là cách nói với người bên ngoài, Tống Định Thiên phải bồi dưỡng người nối nghiệp, mọi chuyện đều do Lục Nguyên Sướng quyết định, hắn chỉ ở bên quan sát, lúc quan trọng thì chỉ điểm nhiều hơn.

    Lục Nguyên Sướng là một người nhìn xa trông rộng, sự an bài của Tống Định Thiên nàng có thể nhận ra được hàm ý trong đó, nàng không làm giá chối từ, nói trắng ra là, vị trí kia người nào lại không muốn, bất quá trước đây Lục Nguyên Sướng vẫn không có chí tiến thủ, cảm thấy bản thân không phải người của Tống gia, nàng tận tâm giúp đỡ Vương Siêu, nhưng như vậy lại làm nàng càng hiểu rõ, Vương Siêu không phải nhân tài làm tướng lĩnh, mà Tống Văn Bá lại càng không có phong thái của một đại tướng quân.

    Trấn Bắc Quân cần một đại tướng quân anh minh uy vũ, Tống Định Thiên hoàn toàn xứng đáng, nhưng một khi Tống Định Thiên lùi về hậu phương, lại không ai có thể kế thừa. Lục Nguyên Sướng biết bản thân lúc này cũng không cách nào gánh vác trọng trách, nếu Tống Định Thiên chọn tài không chọn thân, vậy nàng liền nhận phần ân tình này của Tống Định Thiên, chỉ như vậy mới có khả năng nhanh chóng trưởng thành.

    Quyết định này, võ quan Trấn Bắc Quân không nhiều người phản đối, có thể ngồi trên vị trí đại tướng quân, chỉ có thể là ba người kia, trưởng tử của Tống Định Thiên Tống Văn Bá, cháu họ của Tống Định Thiên Vương Siêu, và tiểu tế của Tống Định Thiên, Lục Nguyên Sướng, nói đi nói lại, đều là người của Tống gia, một có thân phận, một có kinh nghiệm, một có tài cán, chọn ai cũng được, nhưng nếu nói thật lòng, mọi người càng nguyện theo Lục Nguyên Sướng nhiều hơn.

    Nhưng người làm tướng quân tiên phong quân như Vương Siêu lại có chút khó chịu. Cho tới nay, Lục Nguyên Sướng đều là phó tướng của Vương Siêu, lúc này lại vượt qua thân phận của hắn, hắn làm sao có thể phục được, chinh chiến phải kể đến chiến công, cũng phải kể đến kinh nghiệm, Lục Nguyên Sướng mới đến Trấn Bắc Quân một năm ngắn ngủi, vô luận chiến công, hoặc kinh nghiệm đều không thể so sánh với Vương Siêu, Vương Siêu vốn tưởng rằng Tống Văn Bá là đối thủ lớn nhất của mình, nhưng hắn làm sao cũng không ngờ, Lục Nguyên Sướng sau cùng lại là người chiến thắng.

    So với Vương Siêu, Tống Văn Bá tốt hơn nhiều, bởi vì hắn mới đến, trong Trấn Bắc Quân chưa có bất kỳ thế lực gì, vì vậy hắn biết cho dù Tống Định Thiên đem vị trí đại tướng quân giao cho hắn, hắn cũng ngồi không vững. Hắn ở quân doanh chờ lệnh, cùng Lục Nguyên Sướng tiếp xúc càng nhiều, Lục Nguyên Sướng muốn hắn làm gì, hắn liền làm cái đó, không tỏ vẻ huynh trưởng, mà Lục Nguyên Sướng đối với hắn cũng cực kỳ khách khí, cũng không lấy cấp bậc ra chèn ép, hai người xem như hòa thuận.

    Tốc độ hành quân rất nhanh, binh mã đến Phụng Quan, vài ngày nữa sẽ đến thành Bảo An. Phụng Quan ở phía Bắc, là phạm vi thế lực của Tống Định Thiên, mà thành Bảo An thuộc phía Nam, toàn bộ do triều đình quản lý, Tống Định Thiên sợ Lục Nguyên Sướng tuổi trẻ không đủ kinh nghiệm, liền sớm chỉ điểm nàng sau khi qua Phụng Quan, phải kềm chế thuộc hạ, nghiêm cấm ỷ thế sinh sự.

    Lục Nguyên Sướng biết sự việc quan trọng, hạ quân lệnh chấn chỉnh quân sĩ, vì vậy lúc tướng thủ thành Bảo An mở cửa thành, nhìn thấy chính là Trấn Bắc Quân uy vũ chính khí. Bước tiến chỉnh tề, chiến ý rào rạc, trang bị hoàn mỹ, đều làm cho tướng sĩ thành Bảo An khiếp sợ, đặc biệt là tướng quân thủ thành, triều đình nếu có một đội quân như vậy, lo gì thiên hạ loạn lạc, đáng tiếc, bởi vì thái độ của triều đình, đã bức một đạo quân tác phong nghiêm cẩn, chiến lực hùng mạnh như vậy càng đi càng xa.

    Tướng quân thủ thành nghĩ, nếu thế cục tiếp tục phát triển, triều đình cùng Trấn Bắc Quân chắc chắn phải đánh một trận, đến lúc đó, bản thân hắn là tướng thủ thành phía Bắc triều đình, phải đối đầu đội quân này, không biết sẽ biến thành chuyện gì đây.

    Hai bên nói chuyện xong xuôi, Lục Nguyên Sướng ra lệnh Trấn Bắc Quân đóng quân ngoài thành, Tống Định Thiên dẫn theo các tướng quân vào thành.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 20 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Quân trướng yên tĩnh khiến da đầu tê dại, chỉ có Tống Định Thiên thỉnh thoảng uống rượu, còn ba người kia, ngay cả hô hấp đều cẩn thận. Ngay lúc Tống Định Thiên có chút thất vọng, bên tai của hắn đột nhiên vang lên một giọng ôn hòa.

    “Để ta nhận.”





    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  2. The Following 3 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  3. #132
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    109
    Ngân lượng
    7,032
    Thanked: 3517
    Chương 129: Xuân Đến



    Mời Đọc (Click Here) :




    Ở quân trướng giữa quân doanh đóng tại ngoại thành bắc, hai người trẻ tuổi cầm vũ khí hướng vào nhau, một người tay cầm trường thương, một người tay cầm đoản đao, nội lực chuyển động, đao thương hiện lên hàn quang.

    Vương Siêu nhìn Lục Nguyên Sướng vẻ mặt bình tĩnh, có chút hoảng hốt, từ lúc Lục Nguyên Sướng theo hắn đến nay, quan hệ giữa hai người xem như hòa hợp, lúc này đối chọi gay gắt như vậy, giống như lần đầu gặp gỡ. Lúc đó, Lục Nguyên Sướng còn yếu thế, hắn đối phó nàng rất dễ dàng, mà giờ phút này, Vương Siêu từ khí thế hiện nay, lại phát hiện võ nghệ của Lục Nguyên Sướng tiến bộ không ít.

    Lục Nguyên Sướng không muốn đánh nhau cùng Vương Siêu, nhưng có một số chuyện không thể không làm, đại ấn kia, nàng muốn, một núi không thể chứa hai hổ, đặc biệt là trong quân doanh, cần chính là phục tùng tuyệt đối, lúc này mặc kệ nàng bởi vì nguyên nhân gì mà lui bước, thì cũng không thể được Vương Siêu thành tâm phục vụ, nếu như vậy, chỉ làm Trấn Bắc Quân rơi vào chia rẽ.

    Tống Văn Bá có chút bận tâm nhìn hai người đối mắt, nói thật ra, hắn cũng muốn tranh giành một lần, nhưng bất kể võ nghệ hay mưu lược, hắn đều không thể so được với hai người này, nếu Tống Định Thiên hướng về Lục Nguyên Sướng, vậy hắn liền nghe theo Tống Định Thiên, hắn ở kinh thành, tất nhiên càng rõ ràng hoàn cảnh nguy khốn của Trấn Bắc Quân, nếu Lục Nguyên Sướng có thể thống lĩnh Trấn Bắc Quân thoát khỏi khốn cảnh, vậy hắn liền buông tay quyền kế thừa danh chính ngôn thuận, cam nguyện trợ giúp Lục Nguyên Sướng.

    Tống Định Thiên người già nhưng lòng rất minh mẫn, hôm nay hắn không chỉ vì Lục Nguyên Sướng mà loại bỏ trưởng tử cùng cháu họ của mình, hắn còn muốn nhìn một chút quyết tâm, nhẫn tâm, cùng dã tâm của Lục Nguyên Sướng..

    Cho tới nay, Lục Nguyên Sướng đều rất xuất sắc, nhưng Lục Nguyên Sướng lại không phải chọn lựa tốt nhất cho ngôi vị đại tướng quân. Nàng không có dã tâm, không có chí tiến thủ, thái độ làm người quá mức ôn hòa, thủ đoạn quá mềm yếu, nàng giỏi dụng mưu, nhưng không giỏi thủ đoạn, nàng thiếu thứ đại tướng quân cần nhất - mạnh mẽ, lạnh lùng, độc ác.

    Mà nay, việc này đã chậm rãi xảy ra thay đổi, Tống Định Thiên không biết là bởi vì hắn mà ra, hắn làm cho Lục Nguyên Sướng sinh ra hứng thú đối với quyền lực, ấn soái kia, tượng trưng cho quyền lực, tín nhiệm của hắn, nên càng thôi thúc sự kiên định cùng tín niệm của Lục Nguyên Sướng.

    " A Nguyên, nếu ngươi thắng, ta sẽ quy phục ngươi!" Vương Siêu thủ thế, động tác kèm theo giọng nói, lao thẳng về phía Lục Nguyên Sướng.

    " Muốn chiến thì chiến, không cần nhiều lời." Lục Nguyên Sướng không chút nào lui bước, tiếp chiêu.

    Vương Siêu không dùng hư chiêu cùng Lục Nguyên Sướng, giống như lần đầu đánh nhau, không có bất kỳ khác biệt gì, chiêu đầu tiên chính là ' Phi long truy hồn thương'!

    Chiêu thứ nhất, là thương ảo! Chín chín tám mươi mốt tàn ảnh, giữa hư có thực, giữa thực có hư, tàn ảnh kim sắc, đan thành vòng tròn, Vương Siêu dùng mười thành công lực, tàn ảnh chân thật, mang theo nội lực sắc bén, cho Lục Nguyên Sướng cảm giác bị áp đảo.

    Lục Nguyên Sướng nghiêm mặt, vận khí vào đao, chém xuống một phía.

    "Keng – "

    Tiếng va chạm chói tai vang lên, Lục Nguyên Sướng phá chiêu, chiêu thức này, không hề có sức uy hiếp đối với Lục Nguyên Sướng.

    Vương Siêu vốn biết Lục Nguyên Sướng nội công cao cường, chiêu thứ nhất là thử nàng mà thôi. Một chiêu bị phá, Vương Siêu liên tục xoay chuyển hai tay, xoay người lại.

    Chiêu thứ hai, lãng tử hồi đầu.

    Vương Siêu thuận thế phát lực, động tác cực kỳ thành thạo, góc độ biến hóa cực nhanh, nhắm thẳng sống lưng Lục Nguyên Sướng. Tốc độ quá nhanh, Lục Nguyên Sướng nhất thời da đầu tê dại, rét lạnh lan tràn từ sống lưng, nàng bị ép phải cúi người xuống, kim thương lướt qua lưng nàng, mang theo nội lực. Lưỡi thương sắc bén mang theo gió lạnh, xé rách da thịt trên lưng, cắt đứt một lọn tóc, đoạn tóc yên lặng rơi xuống.

    Lục Nguyên Sướng không để tâm dáng vẻ chật vật của mình, hai chân phát lực, thân thể thuận thế bay lên, đoản đao hướng về Vương Siêu dùng sức chém xuống, tốc độ, sức mạnh, nội khí, cũng không yếu hơn Vương Siêu.

    Kim quang thoáng hiện, chiêu thứ ba, bá vương thương.

    Lục Nguyên Sướng cười nhẹ, cười khổ, cười bất đắc dĩ, rốt cuộc, tình cảnh lặp lại, nửa đoạn thân thương, quấy nhiễu nhiều lần, lãnh khí trên thân đao dần trở nên mờ ảo.

    Kim quang lần nữa thoáng hiện, là truy hồn thương, lần trước nàng không đỡ được, lần này, nàng vẫn không đỡ được. Nàng vốn tưởng rằng bản thân có thể, trải qua lão lang trung chỉ điểm, Lục Nguyên Sướng có cảm nhận sâu hơn đối với võ nghệ. Thế nhưng, lúc mũi thương đâm đến trước mắt, Lục Nguyên Sướng biết bản thân không đỡ được.

    Nếu như không đỡ được, vậy liền tránh né!

    Năm ngón rời đao, đoản đao tuột tay, Lục Nguyên Sướng vận khinh công, khó khăn tránh thoát một kích trí mạng.

    Vương Siêu không xuất kích lần nữa, hắn thu thế đứng im, nhìn Lục Nguyên Sướng tay không tấc sắt: "Trước kia, ngươi không đỡ được thương, ngươi dùng tay không bắt lấy mũi thương, mặc dù bại vẫn vinh quang. Mà nay, ngươi lựa chọn tránh thoát, khí phách không còn sót lại chút gì."

    Đối mặt Vương Siêu nghiêm nghị chỉ trích, Lục Nguyên Sướng cũng lạnh nhạt, nàng nói: "Giữ lại núi xanh, không sợ thiếu củi đốt, chỉ cần ta sống, sẽ có một ngày đánh bại ngươi."

    " Quả nhiên ngụy biện!"

    " Đây không phải là ngụy biện, mà là thông suốt!" Lục Nguyên Sướng thản nhiên nói.

    Bằng hữu trước kia, hôm nay đối chọi gay gắt, lại tranh quyền đoạt lợi, lại có tin tưởng khác biệt, Vương Siêu là một hán tử quang minh lỗi lạc, trên chiến trường luôn hướng thẳng phía trước, mà Lục Nguyên Sướng, sau khi trải qua sóng gió, càng hiểu biết cái gì là nhịn đau nhất thời, đổi một đời bình an.

    " Được rồi!" Tống Định Thiên không muốn hai người bởi vì chuyện hôm nay mà trở mặt thành thù, hắn nói: "Nếu phải liều mạng phân thắng bại, hai ngươi cứ đấu lại một trận, nếu như không đánh nữa thì quay về quân trướng nghỉ ngơi đi. Ấn soái tạm thời để ở chỗ lão phu, ai có thể chứng minh năng lực của mình, lão phu sẽ giao cho người đó."

    " Hừ!"

    Vương Siêu hừ lạnh một tiếng, đem đoản đao của Lục Nguyên Sướng ném xuống đất, hất đầu trở về doanh trướng của mình, Lục Nguyên Sướng nhặt đoản đao lên, hành lễ với Tống Định Thiên sau đó yên lặng thối lui.
    " Phụ thân, hai người bọn họ chắc là..."

    " Sẽ không, bọn họ đều là người thẳng tính."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 22 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Trấn Bắc Quân đại bại! Phó soái Lục Nguyên Sướng, tiên phong Vương Siêu gặp mai phục, thương tích đầy mình.



    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 2 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •