Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 21 đến 24 của 24
  1. #21
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    71
    Ngân lượng
    334
    Thanked: 104
    20.Mệt mỏi

    Đất không chân nên ngàn đời cam chịu,
    Mưa gió giập vùi đầy đọa vô tâm.
    Thương ai có lưỡi mà câm,
    Có tay mà chẳng được cầm lấy tay.


    Không ai biết được trong người thím Biện gái bây giờ rất hay mệt mỏi. Vì thím không phải là người hay kể khổ. Những điều không vui, nhất là những chuyện buồn, thím thường hay giữ kín trong lòng.

    Nghĩ lại trong cuộc đời mình, thím thấy mình may mắn vì thím không phải vất vả lắm. Người nhà họ Huỳnh không đông, nên cái đàng làm dâu của thím xem ra không lam lũ cực nhọc gì nhiều. Tuy có một lần thím phải chôn con, một lần chôn chồng, thím vẫn cảm thấy mình vẫn may mắn hơn những người đàn bà khác cũng tuổi với thím.

    Thời gian lặng lẽ trôi đi. Bây giờ trên mái tóc thím Biện đã bắt đầu có những sợi bạc. Nghêu có lúc ngồi nhổ tóc sâu cho mẹ, chợt nói:

    -Ngày xưa bà nội thích con nhổ tóc sâu cho lắm...

    Ngày ấy Nghêu đã nhổ tóc trắng cho bà. Nghêu nhổ mãi cho đến khi tóc bà có nhiều sợi trắng hơn sợi đen, thế là thay vì nhổ tóc trắng cho bà, Nghêu quay sang nhổ những sợi tóc đen.

    Miệng đời thường không chịu kéo da non nên chuyện Nghêu là con nuôi thím Biện đã được con bé biết ngay từ khi nó có trí khôn. Hôm nay thím Biện ngồi cho con gái nhặt tóc sâu, thím bỗng hỏi một câu rất xa xôi:

    -Mẹ có bao giờ làm cho mày buồn bực chuyện gì không, Nghêu?

    Nghêu không trả lời ngay. Cô gái đang nghĩ tại sao mẹ lại hỏi mình câu ấy. Một lát sau cô lên tiếng:

    -Không có mẹ đưa con về nuôi, thân con làm gì có cái phúc may mắn như ngày hôm nay.

    Sau đó cả hai mẹ con cùng ngồi im lặng.

    Nghêu vẫn cắm cúi nhổ tóc sâu cho mẹ. Thím Biện thì tay đang vạch bụng con chó mực để bắt bọ chét cho nó. Con chó nằm im, ra vẻ rất khoan khoái, đôi mắt nó lim dim nhắm, nửa ngủ, nửa thức, mơ mơ, màng màng.

    Thím Biện đang miên man suy nghĩ về những nhân duyên của đời người. Gía như ngày ấy thím không nhặt con bé về nuôi, hôm nay thím đã chẳng có ai nhổ tóc sâu cho mình. Nghêu tuy là con nuôi, nhưng hiếu thảo hiền ngoan còn hơn cả con ruột. Trong lòng thím Biện chợt trỗi lên một niềm biết ơn sâu lắng:

    -Mẹ đưa mày về cũng là cái phúc của nhà họ Huỳnh này. Không có con, mẹ lắm khi cũng chẳng biết xoay xở ra làm sao, nữa.

    Nghêu đáp lời mẹ:

    -Có khi đấy là cái phúc của con. Phải tay người khác, có khi họ bán con cho thổ trên núi từ lâu rồi.

    Thím Biện bật cười:

    -Cha tiên sư nhà chị. Con người chứ có phải lòng dạ rắn rết đâu mà bảo mua với bán.

    Nghêu không biết là mẹ mình nói những chuyện này vì bà đã cảm thấy mệt mỏi. Cơ thể con người luôn có những tín hiệu thông báo cho biết về tình hình sức khỏe của họ. Nhiều lúc thím Biện cố tình giấu con gái vì hai bàn tay của thím lâu lâu vẫn bị run run. Rồi có lúc thím đang đi tự nhiên lại thấy chóng mặt, phải dựa vào tường mãi một lúc sau mới gượng lại bình thường được. Thím lại thấy mình hay lẫn, hay quên. Hôm nó thím bảo con gái dẹp chuyện nuôi lợn sề cũng là vì thím cảm thấy mệt mỏi, không kham được chuyện băm bèo, đun cám.

    Nhưng vì thím không chịu nói ra nên hai đứa con không ai biết là thím cảm thấy mệt mỏi. Mà có người mẹ nào muốn để cho con mình băn khoăn lo lắng. Thím Biện thà câm lặng một mình chịu đựng những điều ấy. Thím thương hai đứa con nên chỉ im lặng, sợ hai đứa con của mình lo thì tội nghiệp cho chúng nó. Vả lại có nói ra thì cũng chưa hẳn là sẽ giải quyết được việc gì. Đã thế, thím cứ để trong bụng là tốt nhất.

    Kỳ thực thì thím đã nghĩ đến chuyện tìm cho Nghêu một đám. Nhà này tuy có mất đi một cánh tay quán xuyến phụ giúp cho thím khi gả con gái đi. Nhưng đấy cũng là chuyện phải tính đến. Không thể chần chừ lưỡng lự mãi được. Rồi khi gả Nghêu đi thím sẽ cưới về cho thằng Ốc một đứa con dâu. Rồi thì tuổi già của thím sẽ được thanh thản bình yên.

    Đáng lẽ cuộc đời thím Biện phải an nhàn mới đúng. Nhưng không hiểu sao sau bao nhiêu năm bình yên, không sóng gió, thím vẫn cứ bị ám ảnh bởi lời nói của bà thầy bói. Vì thế thím càng cảm thấy lo lắng nhiều hơn. Con người khác con vật là ở chỗ họ hay lo xa. Thím Biện tuy bên ngoài ít nói nhưng bên trong là người sống về nội tâm. Thành ra thím cứ lo lắng hoài cho hai đứa con. Nhất là từ khi thím cảm thấy mình mệt mỏi nhiều hơn so với trước đây.

    Thì ra trong mắt thím Biện, hai đứa con của thím bao giờ cũng còn trẻ lòng non dạ. Vì thế thím cứ lo mãi. Tình mẹ là như thế, bao giờ cũng nồng nàn sâu đậm, nhiều như sao trên trời, đếm không bao giờ hết.

    Nhìn Nghêu tuổi xuân hao gầy, thím Biện cứ cảm thấy áy náy, lo lắng mãi.
    Cá muối chiên xù Tài sản


  2. The Following User Says Thank You to Cá muối chiên xù For This Useful Post:

    Gxx

  3. #22
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    71
    Ngân lượng
    334
    Thanked: 104
    21. Mai Mối


    Cau xanh vú mẩy nhe răng cười khúc khích,
    Tràu chẳng mặc quần, phơi phới ra
    Gốc cau dựng đứng thật thà,
    Phải duyên xin được một nhà có nhau.


    Trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng. Đấy âu cũng là chuyện thường, chẳng phải là chuyện gì ầm ỹ lôi thôi. Càng không phải là những chuyện thiên kinh địa nghĩa.

    Chuyện tình cảm của thằng Ốc thích con Hợi có lẽ cả hai nhà không ai biết đến cho tới khi một lá thư được nó viết ra gởi cho con Hợi. Dù gì thì hai đứa này cũng đều là đứa biết chữ.

    Nội dung trong lá thư ghi lại rằng:

    Gởi Hợi,
    Sau bao nhiêu đêm trằn trọc, đêm dài như con sông Lạch, đêm đen như bầu trời làng Cối tối ba mươi, đêm sâu như rừng hôm xưa hai chúng ta đi vào trong ấy. Trong lòng tôi bây giờ cũng nghĩ đ Hợi. Tôi biết có khi Hợi không thích tôi. Trong lòng Hợi đã có một người khác rồi nên đôi mắt của Hợi nhìn buồn lắm. Hợi có biết là tôi rất thích Hợi hay không? Giá như Hợi biết được trong tâm trí tôi lúc nào cũng nghĩ đến Hợi nhiều lắm, Hợi sẽ biết được tâm trạng của tôi có lúc cuồn cuộn như con sông Lạch mùa nước lũ. Nếu như Hợi không chê tôi, tôi sẽ nguyện sống một đời mình chỉ vì Hợi. Tôi sẽ lo cho Hợi suốt đời. Tôi sẽ không bao giờ để cho Hợi phải khổ đâu.
    Giấy vắn tình dài. Mọng Hợi hãy hiểu cho khối tình u uất của tôi.

    Ký tên.
    Huỳnh Văn Phúc


    Lá thư ấy một hôm rơi vào tay của thím Thoan. Thế là thím bảo Hợi đọc cho mình nghe. Hợi vừa đọc mà khuân mặt trông buồn rười rượi. Có lẻ vì lời lẽ trong lá thư quá nồng nàn, quá thống thiết. Mà có thể trong bụng của Hợi, chuyện chồng con hình như đã không còn hấp dẫn cô như xưa nữa. Thành ra nỗi niềm ngán ngẩm lộ rõ trong ánh mắt.

    Thím Thoan đem câu chuyện Ốc say Hợi như điếu đổ kể cho thím Biện. Người mẹ của anh con trai nhìn người mẹ của cô gái:

    - Thế mà tôi hỏi cháu, nó lại chẳng bảo gì cả. Đến chán với thằng Ốc này quá.

    Thím hoa tiếp lời:

    - Thì chị bảo, con gái đâu có bao giờ dám nói những chuyện ấy với mẹ nó. Mà ngay cả con gái cũng thế. Thời chúng nó bây giờ chẳng giống chị em mình ngày xưa.

    Thím Biện muốn dọ thám quan hệ tình cảm của Hợi. Thím hỏi thím Thoan:
    - Thế ý của cháu Hợi ra làm sao hả chị?

    Thím Thoan lắc đầu:

    - Nó bảo nó không muốn lấy chồng? Tôi nghe nó bảo thế, trong bụng lo sốt hết cả ruột gan lên.

    Thím Biện vẻ mặt tư lự một cách khó hiểu:

    - Hay là nó không thích thằng Ốc. Ngày xưa chúng nó còn bé chơi thân với nhau lắm. Rồi chị có nhớ năm ngoái không? Chúng nó vẫn còn quý nhau lắm cơ mà.

    Thím Thoan gật đầu:

    - Thì cái đận ấy tôi với chị đi coi tuổi cho hai đứa tụi nó đấy.

    Rồi hai người mẹ cùng rơi vào sự im lặng. Tình thực ra thím Biện chỉ muốn thằng Ốc lấy vợ là đứa con gái khác. Nhưng nay nhìn thấy con trai mình đau khổ, ốm tương tư vật nài, đổ đốn ra như thế, nên thím biết mình không thể cứ đứng nhìn con trai đau khổ mà không giúp.

    Chiều hôm ấy thím Biển hỏi Nghêu:

    - COn chơi thân với cái Hợi. Con có biết là nó đã thương thằng nào hay chưa?

    Nghêu hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra nên cô hỏi lại mẹ:

    - Sao mẹ lại hỏi con chuyện ấy?

    Thím Biện trả lời quanh quanh

    - Thì mẹ cũng hỏi xem nó có đám ào hay chưa. Thấy nó cũng lớn rồi. Mà mày cũng có quen ai chưa, nói để mẹ biết mẹ liệu cho.

    Nghêu nhăn mặt nhìn mẹ:

    - Con ở nhà với mẹ cho đến khi con nào thật già mới thôi.

    Thím Biện mắng con gái:

    - Chị là chị ương lắm đấy! Con gái như cái hoa. Hoa tàn thì làm gì có ai thích chơi nữa chứ.

    Nghĩ sao thím lại nói:

    - HỒi nãy mẹ hỏi mày xem cái hợi có đám nào hay chưa là vì mẹ muốn mày nói hộ nó một tiếng cho thằng Ốc nhà mình. Nó thích cái Hợi nhà thím Thoan lắm! Tương tư lăn như mõ thế kia. Nom tội l!

    Khuôn mặt của Nghêu thất sắc:

    - Sao mẹ biết chuyện ấy!

    Thím Biển kể lại chuyện đọc lá thư của thằng Ốc gởi cho con Hợi. Và cả chuyện con Hợi không thích lấy chồng, nghe như có vẻ là nó chê thằng Ốc, hay là nó đã có thằng nào trong bụng rồi.

    Nghêu nghe mẹ nói chuyện mà hai lỗ tai lùng bụng. Cô cảm thấy ngạt thở. Tại sao thằng em trai của cô lại yêu thương người con gái mà Nghêu đã thật sự thương yêu.

    Cuộc đời gẫn ra thật là buồn. Duyên và phận hoá ra cuối cùng cũng chỉ là những chuyện tai bay vạ gió.

    Nghêu bàng hoàn thực sự. Chả lẽ Nghêu lại đi tranh giành một người con gái với đứa em trai mà cô hết mực yêu thương. Tại sao cuộc đời lại có những điều oái âm cay nghiệt như thế này. Bên ngoài thì Nghêu vẫn tỏ ra bình thường, bình chân như vại, nhưng bên trong, tâm trí của cô oằn oại như con sâu đang bò trên đống lửa.
    Cá muối chiên xù Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to Cá muối chiên xù For This Useful Post:

    Gxx

  5. #23
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    71
    Ngân lượng
    334
    Thanked: 104
    22. Một Bí Mật


    Con dơi ăn trộm nhãn lồng
    Con gái tồng ngồng chẳng chịu thương ai
    Con chuột khoét trộm củ khoai,
    Thì ra không thích con trai trong làng.


    Chuyện mẹ nhờ Nghêu làm mai Hợi cho Ốc là một chuyện cô đã biết mình không thể nào làm được. Giống như chuyện người ta bảo Nghêu: Xin chặt cánh tay của bạn cho tôi vì tôi đang cần nó lắm.

    Làm sao Nghêu có thể thực hiện được lời mẹ nhờ khi cô biết trái tim cô đã dành cho người con gái có làn da trắng, có một khuôn mặt buồn. Một người con gái mà ban đêm ngủ thì cô nằm mơ nhìn thấy, ban ngày thì tâm trí cô không lúc nào không nghĩ đến người ta.

    Chưa bao giờ Nghêu cảm thấy cay đắng như trong lúc này. Cô bổng chua xót nhận ra mình là người ích kỷ. Ít nhất cảm giác ấy có pha chút mặc cảm bất hiếu nữa. Vì từ trước đên nay, chưa bao giờ Nghêu nghĩ đến chuyện sẽ khước từ bất cứ điều gì mẹ cô yêu cầu. Nhưng hôm nay niềm tin và lòng kính trọng tuyệt đối mà cô luôn dành cho mẹ đã đang gặp phải những thử thách gay cấn.

    - Mẹ ơi...Giá như mẹ hiểu được tình cảm của con đối với người ta.

    Ở đời có rất nhiều cái giá như ... Nhiều điều éo le thật khó nói. Rồi chẳng phải cứ tìm trong những vở chèo người ta mới nhìn thấy thân phận của nỗi đâu. Cuộc đời vốn luôn có những vở chèo rất thực, không phấn sáp, không trống phách, và lời thoại đôi khi không thể nói ra bằng lời được. Trường hợp của Nghêu là như thế. Có những nỗi oan khiên cay nghiệt như chuyện của Quan Âm Thị Kính. Nỗi đau là rất thực, nhưng không thể diễn nôm na ra bằng ngôn từ cho được.

    Nghêu vẫn không thể nào quên được cái đêm định mệnh nghiệt ngã ấy. Cơn lũ đã cuốn hai người họ cùng bám trên sợi chão. Không hiểu lúc ấy sức đâu ra mà Nghêu có nhiều đến như thế. Cô gái đã lao theo dòng nước, gần như quên đi chính sinh mệnh của mình. Cho đến khi cô đuổi theo kịp Hợi - người con gái đã bị nước lũ cuốn trôi mất quần - hai người chỉ biết mở to đôi mắt nhìn nhau. Lúc này cả hai đều không thể nói chuyện được. Họ biết họ không thể nào nói được. Họ chỉ biết học không thể nào nói được vì họ cần phải thở. Hơn nữa dòng nước sôi réo ùng ục lấn át mọi âm thanh. Chỉ có đôi mắt nói thay họ. Trong đôi mắt của hợi, Nghêu đọc được:
    -
    Em xin lỗi đã khiến chị phải vất vả vì em. Em xin lỗi chị. Giờ thì chỉ phải khổ sỡ vả gì em không biết nghe lời. Em xin chị đừng giận em nữa. Em biết lỗi của em rồi. Mà tại sao chị dại dột thế. Một làn chị suýt chết trong rừng vì em, như thế chưa đủ hay sao?

    Đôi mắt của Nghêu đáp lại:
    -
    Bây giờ không phải lúc nói câu xin lỗi. Em phải hết sức cẩn thận. Dòng nước này đang cuốn chảy xiết lắm. Nếu em mà không cố gắng, rất có thể nó sẽ cuốn em đi. Cố tôi ở đây, em và tôi sẽ cùng nhau vượt qua những thử thách khó khăn này.

    Hợi thổn thức trong ánh mắt:

    - Chị biết mà, em còn có mẹ già. Nếu em không về thị mẹ em có bề gì làm sao em gánh cho được. Em cũng đâu có ngờ dòng nước lại chảy xiết như thế. Phải chi em nghe lời chị ngay từ lúc đầu

    Nhìn thấy vẻ khẩn thiết trong ánh mặt của người con gái, Nghêu vội trấn an bằng một cái nhìn động viên:

    - Khờ quá đi. Người ta có bao giờ trách cứ gì em câu nào đâu. Người ta thương em không hết thì thôi chứ sao lại đi trách móc em cho được. Vả lại em đang lo cho mẹ. Mà giờ thì điều quan trọng là phải ráng bám cho chắc. Rồi thì mọi chuyện mình tính sau.

    Hợi vẫn chan chứa nhìn Nghêu:

    - Mà sao không ai dại dột như chị. Tại sao bao giờ chị cũng nghĩ đến em nhiều như thế. Tại sao chị tốt với em quá vậy?

    Nghêu nhìn người con gái mà cô biết trái tim mình rung động kể từ khi cô bước vào lứa tuổi dậy thì:

    - Tại sao em nghĩ là tôi dại dột. Tôi thương em thật bụng. Lòng dạ tôi dành cho riêng em là rất có thực. Tôi hoàn tòan vui sướng vì tự nguyện. Còn tại sao tôi nghĩ đến em nhiều như vậy. Thực ra chính tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ biết, vì em, tôi sẽ sẵn sàng hi sinh tất cả...

    Cứ thế, đôi mắt hai người họ trao đổi rất nhiều. Cuối cùng là những trao đổi về chuyện phải bám thật chắc để cả hai cùng được sống sót.

    Nếu như gốc cây si già kia là nguyên cớ khiến cho sợi dây chão bị đứt, thì cũng chính nó trở thành một vị cứu tinh cho hai người. Chả là cái thân cay si già ấy kẹt vào một khe đá cứng như chân răng người ăn trầu nhiều năm, cuối cùng hai cô gái ấy đã bám vào đó mà trụ được.

    Đêm rét buốt. Rét run cầm cập. Người con gái còn quần cũng như người con gái bị trôi mất quần đều rét run đến độ họ gần như sợ mình sẽ chết vì lạnh, răng hai người đánh bò cạp trông rất thương tâm.

    Một lúc rất lâu sau, Hơi tin là mình sẽ chết, cô gái vừa đói, vừa mệt lả. Cô thều thào:

    - Chắc em sẽ không chịu đựng được nữa đâu. Em mệt lắm.

    Nghêu cứng rắn giọng nói, cố tình truyền cho hợi chút can đảm:

    - Em không được chết! Tôi sẽ không để cho em chết.

    Hợi thở mệt nhọc:

    - Cái thân em cũng chẳng đáng giữ lại làm gì. Em mệt lắm. Em chẳng còn trinh trắng gì nữa. Em chỉ thương mẹ em thôi.

    Nghêu gào lên, cố tình tỉnh thức Hợi:

    - Em có biết là tôi đã yêu em hay không?

    Hợi cố gắng gượng nói:

    - Bao giờ chị cũng yêu thương em. Em biết chứ. Em chết sẽ đem theo tình cảm...

    Nghêu gắt lên, hình như cô phải làm như thế mới khiến cho Hợi có động lực:

    - Tôi yêu em như người con trai yêu người con gái. Tôi muốn... Tôi sẽ chăm sóc cho em... Chả lẽ em không thấy tôi yêu em hay sao?

    Hợi bật khóc:

    - Chị Nghêu ơi. Em thấy chị thương yêu em...nhưng...

    Nghêu không nói gì nữa, cô gái cố gắng hết sức để lần sang gần hơn người con gái đang nhạt nhoà nước mắt kia. Khi đến nơi, Nghêu vòng tay qua ôm chặt người bạn tình, giọng Nghêu thổn thức:

    - Em dại dột lắm. Em không phải chết. Tôi sẽ chăm sóc và lo cho em.

    Hợi cảm thấy hơi ấm của Nghêu truyền qua cho mình. Cô gái mở mắt ra nhìn lên khuôn mặt trông hết sức đáng thương của Nghêu. Trong ánh mắt ấy, Hợi nhìn thấy một lời tỏ tình chân thành, thất thắm thiết. Cô run run nói:

    - Chưa ai yêu thương em như chị đã...

    Nghêu hôn lên mái tóc ướt rượt của Hợi:

    - Chưa ai đã đến với tôi trong giấc mơ nhiều như em. Hãy thương tôi đi Hợi. Không có em tôi sẽ không sống được đâu. Cái mạng của tôi đã nằm trong tay em từ lâu rồi. Có dòng sông Lạch này làm chứng, nếu em chết, tôi sẽ chết theo em. Chúng ta không sinh cùng ngày, nhưng tôi nguyện được chết cùng một ngày với em...

    Hợi không thể nói gì được nữa. Nghêu gào lên để xác quyết lời nói của mình:

    - Em có nghe thấy tôi đang nói cái gì hay không?

    Trong đêm, Hợi gật đầu, nước mắt cô tràn ra nhiều hơn. Có lẻ đứng trước cái giây phút sinh ly kì diệu thiêng liêng ấy, lời thề vàng đá keo sơn của Nghêu đã đánh động tận trong sâu thẩm nhất của trái tim của Hợi. Cô gái nói:

    - Em sẽ nghe lời chị. Em sẽ không bao giờ quên chị...

    Đấy cũng chính là một lời thề mà hai người con gái đã trao hiến cho nhau.

    Đấy là một điều bí mật chỉ có dòng sông Lạch vào trận lũ năm Thìn ấy đã chứng kiến cho lời thề nguyền của hai người họ.
    Cá muối chiên xù Tài sản


  6. The Following User Says Thank You to Cá muối chiên xù For This Useful Post:

    Gxx

  7. #24
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    71
    Ngân lượng
    334
    Thanked: 104
    23.Trăng thơ


    Nước chảy tràn trề khe róc rách,
    Lún phún lạch mềm mép đá xanh rêu.
    Hớ hênh cho chúng nó khều,
    Nó khều rồi nó lại khêu tan tành.


    Tình yêu đến, nó ngọt như hương cau, bềnh bồng như những cánh bèo vô tư cùng sóng nước. Nó trong sáng và hiền dịu, và người đang yêu bao giờ cũng thầm cầu mong câu chuyện tình của mình sẽ mãi mãi bền vững. Vì thế những ân cần của buổi đầu trao thân bao giờ cũng thanh như khế, dịu ngọt và dịu dàng như hương cốm mới.

    Hợi cả đêm hôm ấy kiệt sức và gần như lả đi. Trước khi cô gái lịm đi, cô nói với Nghêu: Em đói quá. Nghêu lúc ấy đã gạn tất cả những nước bọt trong miệng mình rồi ghé vào miệng mớm cho Hợi. Nghêu cố gắng hết sức mình. Cố hết sức. Nhưng cuối cùng nước bọt cũng không giúp gì cho họ được. Nghêu chỉ còn biết khóc. Phải chi Hợi cắn được thịt Nghêu mà ăn, Nghêu nhất định sẽ sẵn lòng.

    Cuối cùng Hợi đã ngất xỉu đi. Ngất lịm đi thật sự. Nghêu rất mệt mỏi, nhưng không hiểu sao cô lại có nhiều sức lực đến như thế. Những đám mây đen ban chiều hằn học trở thành một cơn mưa dữ dội. Nhưng vì không giết được hai cô gái, cuối cùng cơn mây đã biến thành nước lũ của dòng sông Lạch, tỏ vẻ rất hậm hực.

    Trăng bây giờ nhô ra. Trông trăng sáng và đẹp. Hình như chính ánh trăng hôm nay đã tỏ ra rất cảm phục về một mối tình, không ồn ào, không hoa lá. Một mối tình thể hiện bằng hành động cụ thể nhiều hơn chứ không phải được nói ra bằng lời nói suông

    Chưa bao giờ Nghêu cảm thấy bình yên và thanh thản như trong lúc này. Cô gái nghĩ, phải chi như cô và Hợi sẽ hóa thân vào ánh trăng, được hóa thân vào dòng sông Lạch, được trở thành một câu chuyện tình mà người ta sẽ không bao giờ quên. Trong câu chuyện tình ấy, người ta sẽ mãi mãi nhắc nhở về sự hy sinh cao cả của một cô gái dành cho một người con gái khác. Một sự hy sinh không biết tiếc mạng sống của chính mình.

    Đêm giàn trải. Đêm mênh mông. Hơi thở của Hợi rất nhẹ, đó là hơi thở của một người mệt lả vì không còn nhiều sức nữa. Nghêu cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc rất lạ, rất phức tạp, vừa buồn man mác, vừa ngập tràn yêu thương lai láng. Trong vòng tay cô là một người tình nhỏ bé. Cảm giác thật mênh mông. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ che chở và bao bọc cho Hợi trong hoàn cảnh rất đặc biệt này.

    Ánh trăng vãi bạc loang loáng trên mặt sông, vì nước chảy xiết nên con sông trở thành một thảm bạc cám. Có thể là nước lũ đã dịu dần. Mà có thể Nghêu đã quen với nó. Thì ra hạnh phúc đôi khi chỉ cần đơn giản đến như thế, Nghêu được ôm người yêu trong vòng tay của mình, được hôn nhẹ lên mái tóc ướt đẫm nước của người yêu, ngay cả lúc họ đang ở trong một hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm.

    Bất chợt Nghêu cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cái lạnh bắt đầu thấm vào từng ngóc ngách của cơ thể. Một cảm giác rã rời mà Nghêu không hề muốn có. Cô muốn mình được khỏe mãi để bảo vệ cho Hợi. Nhưng biết làm sao hơn được. Dù sao thì cô cũng chỉ là một con người bình thường.

    Trăng mải chơi thế mà cuối cùng cũng đã hạ thấp xuống rặng tre trông chả khác nào một con sâu róm khổng lồ. Một con sâu róm đã chết. Cái lưng của nó bất động. Hình như về đêm mọi vật đều xuất hiện như đã chết. Chỉ có con sông Lạch là vẫn đang ầm ầm chảy.

    Ánh trăng bàng bạc như một liều thuốc ngủ cực mạnh. Hai con mắt của Nghêu trĩu nặng. Nghêu không phải buồn ngủ, mà nguồn năng lượng trong cơ thể cô gái đang bắt đầu buông tay, không còn muốn giúp Nghêu chống lại cái sự mệt mỏi rã rời của thân xác yêu đuối.

    -Nếu mình buông xuôi thì cả hai sẽ chết!

    Nghêu biết cô không thể có can đảm làm điều đó. Cô biết mạng sống của mình thật ra không quan trọng đến như thế. Cô chỉ nghĩ đến Hợi. Vì thế cô biết mình không được quyền mệt mỏi. Tình yêu cao cả nó là như thế đấy. Nó khiến cho con người ta không còn nghĩ đến những nhu cầu tư lợi của bản thân. Kể cả mạng sống của mình. Tình yêu cao cả sẽ khiến người ta quên đi sự hiện diện của chính bản thân. Tình yêu thật sự sẽ biến con người ta trở thành phương tiện để đem hạnh phúc của mình đến cho người mình thương yêu trọn vẹn.

    Nhưng cơ thể của Nghêu càng lúc càng mệt mỏi rã rời hơn. Cô gái cảm thấy bực bội với chính sự bất lực của mình. Đêm có quá nhiều thời gian trong tay, còn Nghêu, với sức lực có hạn, cô càng lúc càng nhận ra là mình không phải đối thủ ngang hàng của những thế lực đen tối hung hãn đang bủa vây chung quanh. Hình như cả thế giới này đang toan rập vaò để hãm hại Nghêu và Hợi. Hình như cả thế giới này đang ra sức tìm cách cản trở phá đám cuộc tình duyên của họ. Số phận cũng thế, nó không ủng hộ tình yêu của họ. Nghêu bỗng cảm thấy một luồng nghẹn dâng lên tận cuống họng.

    -Mình phải sống. Phải bảo vệ cho người mình yêu. Chúng mình còn quá trẻ. Nhất định không thể chết như thế này. Trong một hoàn cảnh éo le cay đắng như thế này. Nhất định không thế chết như thế này được.

    Nghêu hoàn toàn không biết là chính thái độ ham sống đã khiến cô trở nên gan lì một cách rất khác thường. Nguồn động lực chủ yếu giúp Nghêu trụ lại được chính là tình yêu mà cô dành cho Hợi. Nghêu không hiểu rõ về tình yêu lắm. Điều đó Nghêu không có nhiều chữ nghĩa trong đầu để lý giải. Nghêu chỉ biết là trong trái tim mình, cảm giác mà cô dành cho Hợi là một thứ tình cảm rất đẹp. Nó luôn khiến Nghêu thấy dạt dào một niềm hạnh phúc vô biên.

    Nghêu muốn ngàn lần được làm tất cả mọi điều cho Hợi. Có lúc chỉ nghĩ đến Hợi thôi cũng đã khiến cho Nghêu sung sướng đến ran người.

    Nhưng thân xác con người ta không bao giờ là vật sở hữu để tinh thần ham sống, dù là nhân danh tình yêu, giúp họ vượt qua những yếu đuối của thử thách nghiệt ngã.

    Đôi cánh tay của Nghêu mỗi lúc một yếu dần. Đôi mắt cô nặng hơn. Hai lá phổi cũng bắt đầu dở quẻ.

    Cô cảm thấy mình yếu đuối quá. Nếu như cô buông tay ra, Hợi sẽ bị cuốn theo dòng nước lũ. Làm sao bây giờ. Nghêu nghĩ đến bà nội của mình. Phải chỉ nội có thế giúp cô cố gắng nhiều hơn nữa. Nếu như nội chịu giúp Nghêu, khi mặt trời mọc lên, sẽ có người bủa ra đi tìm. Nhưng ánh trăng kia xem ra không muốn giúp Nghêu. Cả tiếng gà gáy cũng không nghe thấy nữa. Hình như nội muốn giúp nhưng chẳng thể làm gì hơn được. Nghêu cảm thấy hình như cô đang chống lại với tất cả. Mà một mình cô thì có thể làm gì được kia cơ chứ.

    -Bà nội ơi. Nếu bà có linh thiêng, xin bà hãy giúp cho hai đứa chúng con thoát cơn nạn nguy kịch này.

    Cuối cùng Nghêu bật khóc. Nước mắt tuôn ra mặn cả môi. Nhưng hai cánh tay của Nghêu cứ yếu dần. Nghêu nghĩ. Thôi thì đã đến thế, điều hạnh phúc an ủi cuối cùng là Nghêu sẽ được chết cùng với Hợi.

    Hai đứa mình sinh không cùng ngày, cùng tháng, nhưng sẽ được chết chung một ngày. Hãy tha lỗi cho anh...

    Nghêu nghĩ như thế, từ trong sâu thẳm của mình, Nghêu biết cô yêu Hợi bằng tình yêu của người con trai dành cho một người con gái.
    Cá muối chiên xù Tài sản


  8. The Following User Says Thank You to Cá muối chiên xù For This Useful Post:

    Gxx

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •