Trang 1 của 5 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 45

Chủ đề: Test Bbcode

  1. #1
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,394
    Ngân lượng
    123,728
    Thanked: 13458
    Vũ Tài sản


  2. #2
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,394
    Ngân lượng
    123,728
    Thanked: 13458


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  3. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,394
    Ngân lượng
    123,728
    Thanked: 13458
    .
    .


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  4. #4
    edited.
    Sửa lần cuối bởi Thương Tỉnh Lâm; 02-25-16 lúc 12:38 PM.
    Tôi sẽ đưa người về nơi xa ấy
    Nơi con tàu rời biển đến đại dương
    Tới tận chân trời đầy xán lạn
    Nơi chỉ có vì tinh tú thì thầm
    Rằng cuộc sống chỉ còn là bạn đời...
    Và trong đôi mắt người xanh vời vợi
    Thế gian này chỉ ru những giấc mơ
    Hạnh phúc chẳng là điều gì huyền bí
    Thương Tỉnh Lâm Tài sản


  5. #5
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    815
    Ngân lượng
    78,717
    Thanked: 22035
    "Lẽ nào ngươi không hy vọng ba mẹ ta vui vẻ sao?" Mộc Hãn cười hỏi ngược lại.
    "Lúc nào thì ba mẹ ngươi biến thành ba mẹ ta?" Tạ Khinh Dung khẽ nhíu mày hỏi.
    "Trước đây không phải ngươi muốn nhận ta thành em gái kết nghĩa của ngươi sao?" Nàng vẫn rất muốn làm người nhà họ Tạ gia, nhưng có không phải là em gái kết nghĩa, mà là thân phận con rể hoặc con dâu của họ Tạ.
    "Không phải ngươi không muốn sao?" Tạ Khinh Dung nhớ rõ bản thân từng đề cập qua một lần, lần đó Mộc Hãn cự tuyệt rất kiên định.
    "Hiện tại ta có thể thay đổi ý kiến không?" Hiện tại Mộc Hãn nghĩ quá trình không còn trọng yếu, quan trọng là kết quả, nếu như biến thành em gái kết nghĩa của Dung Dung thì càng có thể lẽ thẳng khí hùng ở lại nhà Dung Dung.






    gru2110 Tài sản


  6. #6
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    815
    Ngân lượng
    78,717
    Thanked: 22035

    chương

    Sửa lần cuối bởi gru2110; 03-03-16 lúc 05:24 PM.
    Girls' Generation - 소녀시대 - The power of 9



    gru2110 Tài sản


  7. #7
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    815
    Ngân lượng
    78,717
    Thanked: 22035
    [font2=sty|ff=uvn-kechuyen2&w=500&al=center&s=40]Chương 1[/font2]




    [font2=uh|ff=utm-yen-tu&w=730&al=center&s=60]Trà Xanh Xứng Với Mơ[/font2]
    [font2=mh|ff=uvn-bucthu&w=730&al=center&s=30]Tác giả: Thuận Mao Lư - Edit: Shalya[/font2]
    Girls' Generation - 소녀시대 - The power of 9



    gru2110 Tài sản


  8. #8
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    815
    Ngân lượng
    78,717
    Thanked: 22035



    chương


    - Ta nói này lão đại, cho dù chúng ta không ngồi nổi Audi cũng không nghèo túng đến độ phải ngồi Alto chứ? – Phong Chi Lâu vuốt đệm xe vẻ ghét bỏ, tiếp tục nói – Đúng là tiền nào của nấy!

    Tuyết Chi Lạc ngồi ở ghế cạnh tay lái, tay cầm bản đồ, mắt không buồn nhìn lên:

    - Lâu, ta chờ ngươi mua Audi, nhưng mà ngươi đừng để ta chờ lâu quá, ta sợ đến chết ta cũng không được ngồi.

    - Sao ngươi có thể nói Lâu như vậy? Lâu không thể phát tài trong tích tắc, muốn thế thì phải ngồi tên lửa bay lên trời, lúc đó đừng nói là Audi mà tàu vũ trụ cũng có khả năng – Nguyệt Chi Loạn xì một tiếng vỗ bả vai Lâu, nén cười biện hộ thay.

    - Ta nói này, ba người các ngươi không thể im lặng một chút sao? – Hoa Chi Phá thật không biết nói gì, nhìn ba người lắc đầu, nói với Tuyết Chi Lạc – Lạc, ngươi chắc chắn không chỉ sai đường chứ? Sao ta càng ngày càng cảm thấy không đúng, vừa nãy còn có ánh sáng mặt trời chiếu sao lập tức đã có sương mù bay? Hơn nữa, các ngươi không phát hiện ra bây giờ chúng ta không phải ở trên đường cao tốc sao?

    Ba người vừa nghe lập tức nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên không phải là cảnh quan đường nhựa thường thấy mà là cây cối xanh um tươi tốt.

    - Lão đại, ngươi không định chạy lên núi chứ? Lạc Lạc, ngươi chỉ đường thế nào vậy? – Phong Chi Lâu hiển nhiên không hài lòng với Tuyết Chi Lạc – Ta không biết ngoài H văn thì ngươi còn biết xem cái gì?

    - Cái đít! Ngươi là heo sao, dù khác thế nào cũng có thể là cao tốc mà, làm sao có thể là hoang sơn dã lĩnh (nơi hoang vu không có người ở) được? Ngươi cảm thấy chúng ta sẽ gặp phải chuyện quái lạ dị thường được sao!

    - Có quỷ! – Nguyệt Chi Loạn bình luận ngắn gọn.

    Trong lúc nhất thời trong xe yên tĩnh không một tiếng động, thân xe rùng mình một cái rồi dừng hẳn. Khóe miệng Hoa Chi Phá hơi run rẩy:

    - Xe hỏng rồi…

    - Không phải chứ? Chẳng lẽ hôm nay ta sẽ chôn thân như thế này? Không được, ta còn chưa có bạn trai! – Lâu kêu thảm thiết thê lương.

    - Câm miệng, dù ngươi không chết cũng không có đàn ông thích ngươi!

    - Hứ! Ta không có ai thích thì ngươi cũng hơn gì, tất cả đều như vậy! Hừ!

    - Này mấy người, hiện tại là lúc thảo luận cái này sao? Xuống xe mau! – Hoa Chi Phá thật sự không chịu nổi hai người này nữa, mỗi ngày đều đấu khẩu, bảo sao mọi người đều nói các nàng có gian tình!

    Nguyệt Chi Loạn cũng không muốn nói tiếp nữa, lấy ba lô ở phía sau rồi mở cửa xe đi ra ngoài, vẫn là lão đại lý trí, trước tiên đi xuống đã.

    - Ê ê, đợi ta với… - Hai người trăm miệng một lời.

    Ngu ngốc! Hoa Chi Phá nhắm mắt ngửa mặt lên trời, nàng sai rồi, nàng không nên đem hai kẻ ngu ngốc này đi ra ngoài.

    Bốn người thu thập một chút hành lý rồi nhìn rừng cây rậm rạp thở dài một tiếng.

    - Đi thôi! – Hoa Chi Phá đội mũ lưỡi trai lên, nàng thật sự chán ghét tiết trời nóng nực như thế này! Mặt trời thật độc ác!

    Bốn người đi một hồi lâu cũng không nhìn thấy nửa bóng người.

    - Shit! Chúng ta đến vùng núi rồi sao? Sao ngay cả thú ăn cỏ cũng không thấy? – Phong Chi Lâu than thở - Lạc Lạc, lần này ngươi có thể tìm lấy một sơn muội tử (gái thôn dã)!

    - Ngươi đi chết cho ta! – Tuyết Chi Lạc sắp động chân tay đến nơi thì may mắn bị Nguyệt Chi Loạn một bên kéo lại.

    - Lạc Lạc, bình tĩnh bình tĩnh!

    Hoa Chi Phá cố nén ý nghĩ muốn đập chết hai người này, đúng vậy, phải bình tĩnh, nàng tháo cái mũ đã ngấm mồ hôi xuống để quạt gió rồi đặt mông ngồi xuống thảm cỏ, cũng không ngăn cản hai người đang đấu khẩu, ngược lại lại ngoắc tay với Loạn đang có vẻ mặt sốt ruột:

    - Loạn Loạn, đến đây, xem diễn! – Từ trong ba lô lấy ra một túi hạt dưa mở ra cắn.

    Nguyệt Chi Loạn nhìn hai người ngây thơ sắp “hi sinh” rồi lại nhìn Hoa Chi Phá vân đạm phong khinh. Lão đại, ngươi quả nhiên là cao nhân. Tọa sơn quan hổ đấu*, xem diễn là cảnh giới cao nhất! - Nguyệt Chi Loạn cảm thán trong lòng, cũng không quản hai người kia nữa, ngồi xuống bên cạnh lão đại bốc một nắm hạt dưa cắn cùng.

    * Trích Cổ Học tinh hoa, có hai con hổ đang ăn thịt một con trâu. Biện Trang muốn ra đâm hổ. Có đứa trẻ bảo rằng:“Hãy hượm, ông ạ. Hổ là giống tàn bạo, trâu bò là mồi ngon ngọt. Bây giờ hai con hổ đang cùng ăn một con trâu, thấy thịt trâu rất ngon, tất tranh nhau, đánh nhau. Đánh nhau thì hổ nhỏ chết mà hổ lớn cũng bị thương. Ông đợi đến bấy giờ hãy ra, thì có phải chỉ đâm một con, mà rồi được cả hai con không? Như thế thì chẳng là công dùng ít mà lợi được nhiều ư?” Biện Trang cho lời nói là phải, làm theo y như thế, quả nhiên bắt được cả hai con hổ.

    Lạc và Lâu trong lúc cãi nhau cũng bắt đầu phát hiện ra có điều không đúng, nhìn về phía lão đại và Loạn Loạn đang bận rộn cắn hạt dưa, mắt trợn ngược nhìn bọn họ.

    Oh Shit! Nửa ngày làm trò khỉ cho các ngươi!

    - Cầm thú! – Phong Chi Lâu nghiến răng.

    - Cặn bã! – Tuyết Chi Lạc phỉ nhổ.

    Hai người đi lại gần rồi bốc hạt dưa từ trong túi ra, ngồi dưới đất vui vẻ cắn, biến bi phẫn thành thèm ăn.

    Bốn người đang ca thán vận mệnh vô tình thì từ xa truyền đến tiếng đi đường không rõ ràng, lúc có lúc không, liếc nhìn nhau rồi lập tức cầm ba lô theo nơi phát ra tiếng động đi đến. Thời điểm nhìn thấy người nọ thì khóe miệng bốn người đều run rẩy.

    Một đại thúc mặc cổ trang? Trên lưng là một bó củi, trong tay cầm một cái rìu? Đang đóng phim hả? Các nàng còn chưa kịp mở miệng thì tiều phu đã bị cách ăn mặc quái dị của bốn người làm cho hoảng sợ:

    - Các ngươi là yêu quái?

    Shit! Con mắt nào của ngươi nhìn ra bọn ta là yêu quái!

    - Vị đại thúc, thật ngại quá, chúng ta bị lạc đường, xin hỏi nơi này là nơi nào? – Hoa Chi Phá trong lòng âm thầm cảm thấy không ổn, bèn phá vỡ cục diện căng thẳng.

    - Các ngươi không phải là yêu quái? Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi – Vỗ vỗ ngực, tiều phu có chút ngượng ngùng nói – Ta thấy các ngươi ăn mặc quái dị, có lẽ là do ta kiến thức nông cạn, nơi này là ngoại thành Ô Tô, chẳng qua nơi này vốn rất hẻo lánh, bình thường không có người đến.

    Ô Tô? Sao lại thế? Bốn người đều có cảm giác mất trí.

    - Chẳng lẽ các ngươi không phải người của Thiên Minh Quốc?

    Thiên Minh Quốc? Ta biến thành thần tiên rồi!

    - Chuyện là thế này, chúng ta là người từ phương xa đến, gia tộc của bọn ta đã nhiều thế hệ ẩn cư nên đối với chuyện thiên hạ không hiểu biết nhiều – Hoa Chi Phá giải thích, hiện tại nàng dám 100% khẳng định, các nàng xuyên không!

    Ba người còn lại sắc mặt cũng không tốt, chắc cũng đã nghĩ thông suốt điểm mấu chốt này.

    - Chẳng trách… nhưng các ngươi mặc như vậy mà vào thành Ô Tô thì sẽ không dễ làm gì, nếu không chê thì các ngươi theo ta về nhà một chuyến để đổi quần áo.

    - Vậy đa tạ đại thúc! – Hoa Chi Phá xấu hổ chắp tay, hướng ba người còn lại ra hiệu bằng mắt rồi thong thả theo tiều phu.

    Sự thật chứng minh, cổ nhân tốt hơn nhiều so với hiện đại, tuy rằng chỉ là quần áo vải thô nhưng với một gia đình hạng bần cùng thì cũng có thể coi là đồ trân quý. Chỉ có điều nhãn lực của cổ nhân thật sự không được tốt lắm, các nàng trông rất nam tính sao? Sao chưa gì đã cho rằng các nàng là nam! Cuối cùng thì bốn người cũng không giải thích gì, dù sao ở cổ đại thì thân phận nam tử vẫn tiện hơn.

    Bốn người để lại quần áo hiện đại cho lão tiều phu, Hoa Chi Phá trả cho tiều phu một đồng tiền xu, đối phương nhìn thấy đồng xu mắt liền sáng lên, dù không biết thứ đó ở nơi này có công dụng gì nhưng đoán rằng cũng có thể đổi lấy rất nhiều tiền.

    - Lão đại, ngươi thật đủ vô sỉ! Một đồng đổi bốn bộ quần áo, lão gia hỏa kia còn tặng ngươi một cục đá quái dị, không ngờ ở cổ đại những thứ như vậy lại không đáng tiền, làm ta còn cho rằng cổ đại là lạc hậu - Phong Chi Lâu quệt miệng, kéo quần áo trên người, thật sự rất bó người! Ta ghét cổ đại!

    Hoa Chi Phá nhún vai, có thể trách nàng sao? Nàng cũng có lòng tốt thôi.

    - Ngươi nói xem chúng ta làm sao để sống sót ở cổ đại? – Lạc Lạc khó có lúc không động kinh hỏi.

    - Chuyện này đáng giá lo lắng – Lâu.

    - Chuyện này đáng giá thảo luận – Loạn.

    - Ta cảm thấy… cơ hội của chúng ta tới! – Hoa Chi Phá chỉ vào xe ngựa xa hoa ở đình phía trước nói.

    - Trộm? – Lạc.

    - Cướp? – Loạn.

    - Lừa bịp tống tiền? – Lâu.

    Hoa Chi Phá gật đầu:

    - Không khác biệt lắm, trên TV không phải thường nhắc đến ăn vạ sao? Nghĩ xem, xe ngựa như vậy hẳn là kẻ có tiền, hơn nữa các ngươi nhìn nha hoàn đứng giữ xe là một thiếu nữ tử, cũng không có hộ vệ, chắc hẳn người ở trong xe phải là tiểu thư nhà có tiền hay đại loại như thế, ngươi nói xem, chúng ta có bốn người lại sợ hai thiếu nữ tử sao!

    - Lão đại, ngươi đủ vô sỉ! – Ba người vẻ mặt khâm phục nói – Nhưng mà ta thích!
    [/box]
    Sửa lần cuối bởi gru2110; 03-03-16 lúc 07:06 PM.
    Girls' Generation - 소녀시대 - The power of 9



    gru2110 Tài sản


  9. #9
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    815
    Ngân lượng
    78,717
    Thanked: 22035


    Tứ cầm thú
    Phá Quân Tinh


    Hết Chương


    ádfghjhgfds
    Sửa lần cuối bởi gru2110; 03-04-16 lúc 08:05 AM.
    Girls' Generation - 소녀시대 - The power of 9



    gru2110 Tài sản


  10. #10
    Ngày tham gia
    Oct 2015
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    815
    Ngân lượng
    78,717
    Thanked: 22035



    鹤鸣江湖 HẠC MINH GIANG HỒ - DIỆP MẠCH


    “Chào buổi sáng Trương tổng” Nhân viên lễ tân chào Trương Dao
    “Chào buổi sáng” Trương Dao không chút nào keo kiệt nở nụ cười ngọt ngào với cô gái trẻ
    Cùng là nữ nhân với nhau, nhưng cô gái đứng trong quầy lễ tân cũng bị nụ cười ngọt ngào của Trương Dao làm hôn mê.
    Sáng thứ hai là ngày diễn ra hội nghị thường kỳ, đã trở thành qui luật bất biến, Trương Dao cầm laptop đi tới phòng họp, vừa vào thì đã thấy Dương Vân bên trong “Chào buổi sáng Dương tổng”

    Sửa lần cuối bởi gru2110; 03-04-16 lúc 09:05 AM.
    Girls' Generation - 소녀시대 - The power of 9



    gru2110 Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •