Kết quả 1 đến 7 của 7
  1. #1
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    516
    Ngân lượng
    43,390
    Thanked: 14756

    Xe Đạp - Hổ Mặt Mèo



    XE ĐẠP
    (Tên gốc : Đan xa – 单车)


    Tác giả : Hổ mặt Mèo


    Edit: killua201


    Beta: Kiêu Dương + Lang


    Thể loại: thanh xuân thuần khiết, HE


    ~~~~~~~~~~~~~~~


    Giới thiệu


    Khi đó tôi vẫn không biết rằng, kỳ thật mỗi lần xuống xe, nàng vẫn kiên trì đứng ở đó,


    cho đến khi bóng dáng vô tâm vô phế của tôi biến mất dần ở góc phố, sau đó mới rời đi.


    Tôi nói: ” Mình sẽ chờ cậu, một mực, một mực, một mực mà chờ đợi.”


    Nàng nói: “Mình biết.”


    ~~~~~~~~~~~~~~~~


    Đôi lời của tác giả


    Xe đạp, là thứ gắn kết cho mối quan hệ vừa đơn thuần vừa đáng yêu của tôi và nàng khi ấy.
    Văn viết thật lâu thật lâu trước đây, hiện tại xem ra, rất ngây thơ cũng rất đơn thuần
    Lúc xem lại, tôi rùng mình, rồi lại rất cảm khái, khi đó tôi thuần khiết biết bao a….


    ~~~~~~~~~~~~~~~~
    Dee S Tài sản


  2. The Following 10 Users Say Thank You to Dee S For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    516
    Ngân lượng
    43,390
    Thanked: 14756


    1. Giáo hoa



    ♫ Tôi dốc sức đạp xe trên sườn dốc trải đầy ánh mặt trời ♫


    ♫ Mang theo những kỷ niệm cùng em một mình đi về phía trước ♫


    ♫ La la la la la ~ nhẹ giọng ngâm nga huýt sáo ♫


    ♫ Nguyện cầu được gặp lại em cùng nhau hạnh phúc ♫


    Ayano Tsuji –《 Become the Wind 》(1)

    Mời Đọc (Click Here) :

    “Nhớ mang theo cơm trưa của con! Cơm trưa của con này!” Mẹ vội vàng chạy xuống lầu, mang theo hộp cơm của tôi.

    “Í, xíu nữa là con quên rồi.” Tôi ngồi trên xe đạp, ngượng ngùng le lưỡi.

    “Đã bảo con đừng có vừa chạy xe vừa nghe nhạc mà con vẫn không nghe lời, mẹ vừa gọi con, con có nghe thấy không? Rốt cuộc có đem lời của mẹ bỏ vào tai không hả?, con nói xem con..bla…bla..bla….” Mẹ đưa hộp cơm cho tôi sau đó lại bắt đầu cằn nhằn =. = .

    “Được rồi được rồi, con đi đây!” Tùy ý qua loa xem nhẹ lời mẹ nói, treo hộp cơm lên tay lái, tay trái vẫy vẫy trong không trung một lúc sau đó vừa khẩn cấp đạp, vừa huýt sáo chạy đi.

    Tôi cấp tốc băng qua ngã tư đường, trong tai tôi là giai điệu của bài 《 Become the Wind 》 bài hát chủ đề trong phim hoạt hình 《The Cat Return》. Giọng hát của Ayano Tsuji thực trong trẻo như dòng suối chảy tràn đến vô tận. Lần đầu nghe thấy giai điệu, tôi liền yêu thích bài hát này, tựa như thích Ba Long – Miêu Nam Tước lạnh lùng, Mộc Tháp – mèo ú lang thang thích ăn bánh pudding, thích cả bộ phim từ đầu tới cuối phiêu đãng nhẹ nhàng làm người xem vui vẻ, hạnh phúc.

    Dừng lại ở góc phố quen thuộc, nhìn thấy nàng đã sớm đứng ở ven đường, dường như đã đợi thật lâu.

    Hai năm trước, tại cái góc này đột nhiên gặp được nàng, do bất thình lình xe lửa không khống chế được chệch đường rây, tôi kinh hãi thắng lại liền đụng nàng ngã xuống đất. Lập tức xuống xe đỡ nàng dậy hỏi nàng có bị thương hay không, nàng lại chỉ lẩm bẩm, bị muộn rồi. Nhìn đến huy hiệu trường trên đồng phục của nàng cũng giống tôi, tôi nói:“Đồng học, chúng ta cùng trường, tôi chở cậu đi.”

    Khi đó tôi để tóc dài không khác nàng là mấy, chẳng qua nàng thích xõa tóc phát tán trên vai, còn tôi lại thích buộc thành đuôi ngựa. Nghe xong đề nghị của tôi, nàng mở to hai mắt chần chờ nhìn nhìn tôi, lại cúi đầu nhìn nhìn đồng hồ bên tay trái, liền ngồi lên yên sau xe của tôi.

    Không ngờ rằng vừa ngồi xuống đó, vậy mà đã hơn hai năm.

    “Làm gì mà bây giờ mới tới, bị muộn rồi nè.” giọng điệu của nàng có chút oán trách, nhưng vẫn vịn vai tôi, thuần thục ngồi ở phía sau.

    “Xin lỗi, xin lỗi nha…, tại ngủ quên.” Tôi ninh ninh tay cầm rồi nhanh chóng đạp xe đi.

    Nàng bị khởi động bất thình lình dọa cho giật mình, lập tức ôm lấy thắt lưng của tôi nói:“Cậu làm mình sợ muốn chết, chạy chậm chậm một chút đi!”

    “Đại tiểu thư à, bị muộn rồi đó! Mình cũng không muốn bị “Địa Trung Hải 007″ (4) bắt được rồi cuồng phun nước miếng đâu.” Không để ý tới nàng oán giận, động tác trên chân tôi dần dần nhanh hơn, hai bên ngã tư đường lúc này tựa như đường hầm thời gian bị chúng tôi bỏ lại phía sau không thương tiếc, bên tai tôi chỉ còn lại giai điệu đó vẫn êm dịu truyền đi.

    Đi tới trước một đoạn đường dốc nhỏ, tôi và nàng liền vô cùng ăn ý xuống xe cùng nhau dắt lên. Lúc trước tôi một mình cắn răng, hai ba đạp liền lên được, nhưng khi chở nàng, đến nửa đường bởi vì sức lực không đủ mà trượt xuống dưới, lúc đó nàng sẽ khinh thường giễu cợt tôi chưa ăn sáng, tôi tức thì kêu gào giải thích nói kia còn không phải tại cậu sao.

    Ở bên đường chờ đèn đỏ, nàng nắm lấy đuôi tóc vừa chạm tới vai của tôi nói: “Cậu để tóc dài vẫn đẹp hơn, bây giờ mình muốn nắm cũng khó khăn.”

    “Aii aii aii, bây giờ có gì mà không đẹp, mình chính là không muốn cho cậu nắm mới cắt a.”

    “Xấu xấu xấu cực kỳ xấu luôn” nàng lại kéo mạnh hơn, nói:“Nhìn ngố như Marưkô.”

    Rốt cục thì đèn xanh, lại đột nhiên vọt đi rất nhanh, làm cho nàng oán giận:“Đã bảo cậu đừng có bất ngờ chạy mà!”

    Bây giờ nghĩ lại, tuy rằng đoạn thời gian đó dễ dàng bị chúng tôi quên đi nhất, nhưng cũng lại đáng trân quý nhất, quãng thời gian phiêu đãng nhẹ nhàng mà hạnh phúc.

    Ở nhà để xe dựng xong xe, nàng nói:“Trưa nay nhớ cùng ra căn tin nha.”

    Tôi lắc lắc cái chìa khóa trong tay, ậm ừ xem như đáp ứng.

    “Muốn gì thì nói! Biết chưa hả?!” Tôi biết nàng không thích thái độ có lệ như vậy.

    “Nhớ rõ nhớ rõ nhất định nhớ rõ! Yên tâm đi a đại tiểu thư.” Tôi nói lấy lòng .

    “Vậy mới ngoan chứ – trưa nay gặp, bye~” nàng vừa lòng cười cười, giống tú bà thanh lâu vỗ nhẹ nhẹ má phải của tôi, lắc lắc eo thon nhỏ rời đi.

    “A — thực hâm mộ! Sao lại hạnh phúc như vậy chứ!” Bên cạnh đột nhiên xuất hiện kẻ cùng lớp với tôi hai năm – tiểu J.

    “Hả? Hạnh phúc gì chứ?”

    “Làm ơn đi, mỗi ngày chở giáo hoa đến trường học, còn có thể cùng nàng have lunch time (ăn cơm trưa), phu xe như cậu còn không hạnh phúc sao?!” vẻ mặt Tiểu J nhìn tôi thật không đứng đắn.

    “Này này này đừng quên tôi là con gái a, cái “hạnh phúc” mà cậu nói một chút tôi cũng không cảm thấy.” Tôi không khỏi kiêu ngạo liếc qua bộ dáng mê gái của tiểu J.

    “Cho nên tôi mới chịu được làm bạn cùng lớp với cậu hai năm a, cho dù cậu tiếp cận nàng như thế nào cũng ăn không đến, nói như vậy tôi còn có thể tiếp tục ảo tưởng ảo tưởng, ha ha.” Tiểu J lộ ra đôi mắt dâm tà sắp chảy nước tới nơi rồi.

    “Ảo tưởng ảo tưởng ảo cái đầu cậu!” Tôi nện một búa lên đầu tiểu J.

    Đúng vậy, người tôi chở hơn 2 năm qua, chính là mỹ nhân trong truyền thuyết có thể làm mê đảo cả một đám nam sinh, hay còn gọi là giáo hoa(*). Nghe nói đây là do cấp cao tổ chức, chuyên môn phái người đến các lớp, phi thường rành mạch phân minh phát cho các nam sinh mỗi người một phiếu bình chọn, tuyệt đối công bằng, công chính, công khai. Cuối cùng, nàng được toàn phiếu giành thắng lợi vinh quang – đứng đầu bảng, về sau tin này bắt đầu lan truyền ồn ào huyên náo trong trường học, mọi người đều biết – ngoại trừ tôi.
    (*)Giáo hoa: Hoa khôi giảng đường có thể hiểu như “hot girl”

    Tôi cũng thực là ẩn sĩ giữa khói lửa nhân gian a~, ba tháng sau khi chở nàng rốt cục mới được một ‘bà tám’ báo cho biết thân phận này của nàng, ngay lúc đó phản ứng của tôi chính là trừng mắt, khóe miệng giật giật, dọa tôi hả? Không phải chứ? Giáo hoa sao??? Sau đó ngửa mặt lên trời cười to.

    Lúc trước đụng phải nàng sao lại không phát hiện chứ, nàng cũng giống tôi đều có hai mắt, hai lỗ mũi, một cái miệng, đều là cộng đồng sinh sống trên địa cầu, nhưng còn giáo hoa?!

    Thành thật mà nói, hiện tại tôi cũng không thể nào cảm thấy nàng chính là giáo hoa. Về thân phận này mà nói, nàng xem thường, tôi tức thì cũng không cần xem trọng. Tuy rằng dáng vẻ nàng cũng thật không tầm thường, dáng người cũng cao, nhưng mà! Nhưng mà, lão nương tự nhận là bộ dáng cũng không kém hơn nàng nha, thế nào mà một chút vinh quang cũng không có, loại bình chọn này tuyệt đối không đáng tin.

    Từ khi quen thân đến nay, tất cả tính xấu của nàng đều bị tôi nhìn thấu từng cái, thí dụ như nàng tuyệt đối là “động vật ăn thịt”, hơn nữa cả ngày đặc biệt lưu manh cứ thích kéo tóc tôi, làm cho tôi không khỏi một phen nước mắt nước mũi ròng ròng đành đoạn cắt đi đuôi ngựa yêu quý đã theo tôi mười mấy năm, nay chỉ có thể mỗi ngày để cái tóc như cái mũ bảo hiểm ụp vào T__T.

    Giáo hoa ư? Là nàng sao? Hừm! Hừm! Đúng là vậy–!!

    Đến giờ ăn trưa, tôi vừa mới mở hộp cơm ra, nàng liền như gió lốc lấy đi hết toàn bộ món ăn mặn của tôi Ô_Ô.

    “Cậu cứ ăn nhiều thịt như vậy sẽ biến thành béo ú cho coi” nàng nói.

    Xời, dáng người tôi so với cậu cũng không hơn bao nhiêu được không! Tôi liếc mắt.

    Thế — nào? vẻ mặt nàng phóng túng dùng hai mắt như tia laze quét từ cổ xuống bụng tôi.

    “Này này này nhìn cái gì, ăn cơm ăn cơm đi!” Biết những “địa điểm” đó là nhược điểm của mình, vì thế tôi đỏ mặt cuống quít quát lớn nàng.

    Mang theo vẻ mặt đắc ý, nàng cười mỉm, vùi đầu múc đồ ăn — tiện tay múc luôn đồ ăn của tôi =_=!

    Thật hy vọng người lúc trước tuyển nàng làm giáo hoa nhanh lên đây mà xem xét lại bản tính người này đi, nhìn nhìn lại tôi ngồi ở đối diện nàng bị vùi dập, khẳng định hối hận đến nỗi ruột trong bụng xanh lè. Bất quá phải nói, nàng ăn thịt lại vẫn như cũ, yểu điệu lại thục nữ, mà tôi hai năm nay bị nàng lạm dụng uy quyền bắt ăn chay, lại vẫn là dáng người trung đẳng, như thế nào cũng yểu điệu không nổi, tại sao? Rốt cuộc là tại làm sao??

    Ài, đang ăn giữa chừng, tôi cố ý cực-kỳ-vô-tình hỏi:“Nghe nói giáo thảo(**) cùng lớp với cậu?”
    (**): có hot girl thì phải có hot boy

    “Giáo thảo?” Nàng rốt cục nguyện ý ngừng ăn ngẩng đầu.

    “Trong lớp mình nghe thấy mấy ‘bà tám’ kia nói” tôi bóc miếng cơm bỏ vào miệng, “Có phải zậykhông a?”

    “Không biết.” trả lời rất nhanh, làm cho tôi cảm thấy hơi kì lạ.

    “Cậu sẽ không……” Tôi gian xảo nhìn nàng, ồm ồm hỏi, “Sợ mình quen giáo thảo rồi, sẽ trở thành cô gái sau xe giáo thảo, đoạt mất danh tiếng của cậu chứ gì?”

    “Haha! Haha!” Nàng rất nhanh cười gượng hai tiếng, sau đó lại đột nhiên nheo mắt lại, bắt chước vẻ mặt gian xảo của tôi hỏi, “Không lẽ cậu muốn làm cô gái sau xe giáo thảo, muốn nhờ mình tới làm bà mai à?”

    “Xời, bá láp bá xàm”, tôi liếc mắt, ngang ngược mà kêu gào, “Chỉ là muốn hỏi thăm một chút xem thế nào thôi, mình mà muốn làm cô gái sau xe cậu ta hả? Quên đê!”

    “Mình nói cho cậu biết”, nàng cúi đầu gắp rau, nghiêm túc nói, “Không nghĩ tới là tốt nhất, cho dù cậu có muốn đi nữa thì cũng chết tâm này đi, bộ dáng cậu như vậy, mà đòi làm cô gái sau xe giáo thảo à? Có mà sau xe người qua đường á?”

    Độc phụ này (2)!! Lập tức chiếc đũa bị tôi nắm chặt, hơn nữa cái trán còn nổi vài cái gân xanh. Cho nên có thể nói, bản tính thật sự của nàng tuyệt đối không tốt đẹp như đám nam sinh ngớ ngẩn kia nghĩ đâu, chỉ có tôi, chỉ có người vừa hiền lành đáng yêu như tôi, mới đáng cho các người sùng bái nha các vị đại ca.

    Trên đường trở về sau giờ tự học buổi tối.

    “Này, dạo này thấy cậu hay nghe nhạc, nghe cái gì vậy a.” Nàng hỏi.

    “Giáo—–hoa, liên quan gì tới cậu.” Tôi cố ý kéo dài giọng, cũng bởi vì còn bực tức chuyện hồi trưa.

    “Hỏi một chút không được sao?” Nàng sờ thắt lưng của tôi, “Còn nữa, cậu đừng có kêu giáo hoa này giáo hoa nọ nữa đi, khó nghe muốn chết.”

    “Muốn gọi cậu là giáo hoa đó, thế nào? Giáo hoa giáo hoa giáo hoa giáoooo — hoa!!!” Tôi cố ý kêu to.

    “Người khác muốn gọi như thế nào mình mặc kệ, riêng cậu không được gọi mình là giáo hoa!” Nàng lại nắm tóc tôi, “Nói! Đang nghe cái gì!”

    “《Become the wind》, tiếng Nhật.”

    “Cậu nghe hiểu được sao?”

    “Nghe nhạc chủ yếu là feel,f-e-e-l, feeeeeeeeeeeel~ đó cậu biết không?” Nói xong đã gần đến nhà nàng, tôi thắng lại, thô lỗ nói:“Giáo hoa đến nhà rồi, xin quý khách lập tức xuống xe, cám ơn đã hợp tác.”

    Nàng tức giận xuống xe, còn nói: “Ngày mai cậu mà đến muộn……”

    “Ngày mai nếu muộn, mình trả tiền bắt xe cho cậu được chưa?” Tôi nói xong vô cùng tiêu sái quay đầu chạy đi, còn không quên giơ tay ở giữa không trung vẫy vẫy, bái ~ bai giáo hoa!!

    Khi đó tôi vẫn không biết rằng, kỳ thật mỗi lần xuống xe, nàng vẫn kiên trì đứng ở đó, cho đến khi bóng dáng vô tâm vô phế(3) của tôi biến mất dần ở góc phố, sau đó mới rời đi.

    *** HẾT CHƯƠNG 1 ***


    (1) Become the Wind được trình bày bởi Ayano Tsuji, là bài nhạc chủ đề của bộ phim hoạt hình Nhật bản “The Cat Returns”

    Xem MV tại đây Smile : http://www.56.com/u42/v_ODU3NjQ0Nzk.html

    Bản Vietsub: http://www.youtube.com/watch?v=hwHzJmrc0gM

    (2) độc phụ: nữ nhân độc mồm độc miệng


    (3) vô tâm vô phế: vô tình, không chú tâm, không để ý


    (4) Địa Trung Hải: tiếng lóng chỉ giám thị

    Sửa lần cuối bởi Dee S; 08-22-16 lúc 09:53 AM.
    Dee S Tài sản


  4. The Following 33 Users Say Thank You to Dee S For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    516
    Ngân lượng
    43,390
    Thanked: 14756


    2. Dove Chocolate

    Mời Đọc (Click Here) :

    Thời gian cứ trôi đi nhanh như thế, thanh xuân a, chớp mắt một cái liền qua đi.

    “Này, sắp đến lễ tình nhân rồi, cậu có muốn tặng quà cho ai không?” Một buổi sáng nọ, nàng đứng sau tôi nói.

    Không có. Tôi nghĩ một chút cũng không trả lời nàng, tôi nổi danh là ẩn sĩ nhân gian a, lễ tình nhân ư? Đối với tôi cũng không khác gì ngày cá tháng tư cả.

    Tôi chỉ biết, ha ha cười. Nàng đột nhiên vui vẻ lên.

    “Aii aii aii, cậu có ý tứ gì a”, gân xanh trên trán tôi nổi lên, tôi không thích phiền phức, nếu muốn còn sợ tìm không thấy sao?

    “Mình có nói cái gì sao? Cậu giấu đầu hở đuôi.” Nàng không ngừng vui cười.

    Hừ, trên trán tôi gân xanh nổi lên cũng sắp nổ tung luôn rồi, cậu được lắm? “Cậu thì thế nào?”

    “Mình hả? Đang chuẩn bị quà.” Nàng nói.

    “À~” tôi đáp, âm thầm buồn bực vì không thể nói móc nàng. Tôi đã sớm nghĩ đến, nàng là giáo hoa a, muốn Ngô Ngạn Tổ có Ngô Ngạn Tổ muốn Huỳnh Hiểu Minh có Huỳnh Hiểu Minh, căn bản không cần phải buồn. Bất quá từ trước tới nay, tôi chưa từng thấy qua nàng quen bạn trai, sao đột nhiên lại có? Là ai? Lúc nào? Tôi cố gắng suy nghĩ tìm tòi đối tượng hiềm nghi.

    “Bài hát cậu đang nghe hay lắm sao?” Nàng đột nhiên hỏi.

    “Cái gì?”

    “Thì bài gì mà gió gió gì đó, bây giờ còn nghe không? Mấy hôm nay đều nghe bài đó sao?”

    “Mình thích~ mình mê luôn rồi~ thế nào, không được à?”

    “Mình cũng muốn nghe.” Nàng nói xong đột nhiên sờ sờ tai phải tôi .

    Nhột! Cổ của tôi rất mẫn cảm a, nàng lại sờ như vậy, tôi lập tức nghiêng người né tránh.

    Sau đó, cả hai liền ngã.

    Nhưng lại ngã vào chiếc xe đạp đang muốn vượt qua chúng tôi, ba người lập tức ngã nằm một đống. Bất chấp đau đớn, đứng dậy xem nàng có bị thương hay không, giáo hoa đó nha, không may bởi vì ngồi xe của tôi mà rụng mất một cọng tóc, thì cái đám nam sinh “trẩu tre” kia sẽ làm thịt tôi mất.

    Đang muốn tiến lên đỡ nàng, một giọng nói nhẹ nhàng bay tới:“Là bạn? Thực xin lỗi, có đè trúng mấy bạn không?” Sau đó một đôi tay mạnh mẽ lại vô cùng dịu dàng đỡ giáo hoa đứng lên.

    “Không có việc gì, là bọn tôi đụng bạn, thực xin lỗi.” Lập tức một thân nổi da gà, lỗ tai tôi không phải có vấn đề chứ, giọng của nàng sao lại đột nhiên trở nên “con gái” như vậy (ý nói sao mà dịu dàng quá zậy )??? Sau này, tôi mới phát hiện, ngoại trừ ở trước mặt tôi là một Mụ Dạ Xoa, thì ở trước mặt những người khác nàng đều đặc biệt “con gái” như thế. Cho nên, nổi da gà không phải tôi, mà là những người khác mới đúng.

    “Thì ra bạn cũng đi xe đạp đến trường sao.”

    “À, bạn tôi tiện đường nên chở tôi.”

    Tôi nhíu mày, bọn họ quen biết sao.

    “Còn bạn học này? Bạn không sao chứ?” Hướng về phía tôi nói.

    Tôi ngẩng đầu một cái, kinh ngạc thở mạnh, Huỳnh Hiểu Minh Huỳnh Hiểu Minh Huỳnh Hiểu Minh. Tôi kinh hô.

    “Tôi không sao.” Vẫn là thực rụt rè mở miệng.

    “Ai nha chân của cậu!” Nàng đứng ở bên cạnh bỗng nhiên khẩn trương nắm lấy cổ tay của tôi. Tôi cúi đầu nhìn xuống, giật mình thấy vết máu ước chừng hơn hai mươi cm. A a a. Tôi dường như muốn ngất xỉu luôn.

    Trong phòng y tế ở trường học.

    “Thuốc đỏ, bôi đi!” Cô y tế tùy tiện đem chai thuốc đặt trên bàn, liền đi ra khỏi phòng.

    Xem thái độ phục vụ kìa.

    Tôi bất mãn nhìn cô y tế rời đi, nàng không nói gì, dìu tôi đến trên ghế, vội vàng cúi đầu giúp tôi bôi thuốc.

    “Còn nói không có việc gì, lúc đó thấy người ta đẹp trai nên nhìn đến ngây người, hạnh phúc quá nên gây tê vết thương luôn rồi.” Vừa giúp tôi bôi thuốc nàng vừa lải nhải.

    “Có đâu, lúc đó thật sự một chút cũng không đau.” Tôi liếc mắt, lại hỏi: “Nam sinh đó cùng lớp với cậu hả?”

    “Ừ.”

    “Hèn chi các cậu quen biết”, tôi gật gật đầu, sau đó lại ngây ngô cười, “Nhưng mà đúng là đẹp trai ghê ha ha.”

    Chân đột nhiên truyền đến cảm giác đau đớn, tôi hít sâu một hơi, mưu sát!!!

    “Đây là giáo huấn nho nhỏ cho cái tội mê trai.” Nàng nói xong, lại ra vẻ dịu dàng nhẹ nhàng thổi thổi miệng vết thương của tôi.

    Cái đồ biến thái này!!!! Trên trán tôi nổi hết cả gân xanh.

    Trong lớp có một vài người nhiều chuyện thấy tôi cùng giáo hoa cả ngày đi cùng nhau, nói: “Sao cậu có thể chơi chung với cậu ta, một người cao ngạo như vậy.”

    Cậu ta? Cao ngạo? Có sao? Tôi một bên tùy ý ứng phó thăm dò của những người đó, một bên lại nghĩ người chúng tôi nói đến chắc không phải là cùng một người chứ? Về sau tôi mới phát hiện, nàng ở trước mặt mọi người thực cao ngạo. Ngẩng đầu ưỡn ngực đi đường, cằm nâng cao, mỉm cười không hề lộ răng, nói chuyện không vượt quá năm chữ, như một băng sơn nữ nhân (cô gái lạnh lùng). Trách không được đám nam sinh kia muốn theo đuổi cũng không có cách nào, một người như vậy, đến gần cũng bị đông chết, chỉ có thể ở xa xa nhìn.

    Nhưng tại sao tôi lại không bị đông chết vậy ta, có đôi khi tôi sẽ nghĩ như vậy, cuối cùng lại đột nhiên tỉnh ngộ, này nha, tôi là con gái mà, đông lạnh cái beep a.

    Giờ ra chơi, có người kêu tên của tôi, nói:“Có người tìm.”

    Tôi mới vừa ra khỏi phòng học, liền nhìn thấy nàng với vẻ mặt gấp rút đứng ở cửa.

    “Lại đây mượn sách hả, muốn mượn Ngữ Văn hay Toán Học hay Tiếng Anh hay Lịch Sử hay là Hóa Học a?” Tôi đối với việc này sớm thành thói quen.

    “Tiếng Anh!” Nàng chắp tay trước ngực nói.

    “Hơ, ngại quá, vừa cho người khác mượn rồi.”

    “Cái gì?! Nhưng mà bây giờ mình muốn dùng!!”

    “Vậy mượn người khác đi.” Tôi nhắc nhở nàng.

    “Mình mặc kệ, mình muốn mượn cậu.”

    “Đã nói sách của mình cho người khác mượn rồi!”

    “Vậy cậu giúp mình đòi sách của cậu về đi.”

    “Cho em xin, vừa cho mượn làm sao đòi lại được a.”

    “Người đó là ai, mình đi đòi.”

    “Không được, nếu không mình giúp cậu mượn một quyển khác?”

    “Mình đã nói chỉ muốn mượn cậu!”

    “Mình cũng đã nói sách của mình cho người khác mượn a.”

    “Đi đòi lại!”

    “Mình vừa cho mượn mà……”

    “Vậy cậu nói cho mình biết người đó là ai mình đi đòi!”

    “Cậu……”

    Cuộc nói chuyện của chúng tôi đã muốn thành cái vòng tuần hoàn.

    Bất đắc dĩ, tôi đành phải nói ra tên lớp của người đó, như thế nàng mới vừa lòng rời đi.

    Về phần sách, nàng đương nhiên là đi đòi lại.

    Tôi biết, xem năng lực của nàng, khẳng định, có thể đòi trở về.

    Lại đến giờ ra chơi.

    Bà tám Giáp:“Hôm nay, ở sân bóng rổ mình nhìn thấy giáo thảo! Siêu đẹp trai!”

    Bà tám Ất:“Mình cũng thấy Mình cũng thấy!”

    Bà tám Bính:“Mình còn lấy máy chụp được rồi nè! Các cậu xem!!”

    Ngồi ở phía sau các nàng tôi nhíu mày, giáo thảo? Thật sự đẹp trai vậy sao? Lại nhớ đến nam sinh ngày đó giống Hùynh Hiểu Minh, a, như vậy mới kêu đẹp trai, giáo thảo tính cái gì. Vì thế khóe miệng không tự giác vểnh lên.

    Thực bất hạnh, động tác nhỏ này bị bà tám Giáp nhìn thấy.

    “Tôi nhìn thấy rồi! Cậu đang cười! Cậu cười khinh miệt! Đừng nhìn chung quanh nữa! Chính là nói cậu!!” Nàng ta nắm cổ áo tôi bắt đầu rít gào. Vì thế bà tám Ất cùng bà tám Bính cũng vây xung quanh.

    Vì thể diện, tôi không phục mà phản bác:“Xời, giáo thảo thì tính cái gì, tôi đã thấy nam sinh so với giáo thảo còn đẹp trai hơn!” Trong lòng lại suy nghĩ, tuy rằng chưa thật sự gặp qua giáo thảo, bất quá Hùynh Hiểu Minh thật sự rất tuấn tú, hẳn là phải ngang ngửa giáo thảo.

    “Làm sao có thể?! Là ai?” Cả ba người cùng phẫn nộ, nắm cổ họng của tôi.

    “Không…… không biết tên, nhưng…… bộ dạng…… rất giống Hùynh Hiểu Minh.” Tôi sắp bị bóp chết.

    Ba người buông lỏng tay, ô hô — được cứu.

    “Lớn lên giống Hùynh Hiểu Minh? Người cậu nói chính là giáo thảo rồi?” Bà tám Giáp vẻ mặt nghi hoặc.

    “Đúng vậy đúng vậy, giáo thảo lớn lên rất giống Hùynh Hiểu Minh a.” Bà tám Ất nói.

    “Đúng rồi, tựa như cùng một khuôn đúc ra.” Bà tám Bính xác nhận thêm lần nữa.

    “Hả? Giáo thảo lớn lên giống Huỳnh Hiểu Minh?” Vẻ mặt tôi không tin.

    “Cậu ngay cả giáo thảo trông như thế nào cũng không biết, vậy mà còn kêu gào?!” Bà tám Giáp bắt đầu tấn công.

    Tôi hóa đá.

    Ba người vây quanh đánh hội đồng.

    Hóa ra Hùynh Hiểu Minh chính là giáo thảo, giáo thảo chính là Hùynh Hiểu Minh. Bạn nhỏ giáo hoa của tôi sao lại không nói cho tôi biết vậy, hại tôi bị đánh hội đồng. Chẳng lẽ nàng thật sự sợ hãi, một khi tôi cùng giáo thảo tiếp cận, sẽ trở thành cô gái sau lưng giáo thảo, sẽ đoạt lấy danh tiếng của nàng? Càng nghĩ càng cảm thấy có lý, càng cảm thấy có lý lại càng đi ảo tưởng. Không được, hôm nào phải nói rõ ràng với nàng, cho tới bây giờ tôi không hề hứng thú gì với danh tiếng đó.

    “Này, có người tìm cậu.” bà tám Ất vỗ vỗ bả vai tôi.

    Chẳng lẽ lại là nàng tới tìm tôi mượn đồ? Tôi nghi hoặc nhìn ra cửa. Hình như có người thấy tôi nhìn qua liền lập tức rụt đầu trở về, ách, khẳng định không phải nàng. Ai a? Lại lấp lấp ló ló như thế.

    Tôi vừa đi ra cửa liền thấy, a, là anh H lớp bên cạnh .

    “Tìm em có việc gì?” Tôi hỏi.

    “Này, này……” anh H thế nhưng đỏ mặt.

    “Nói đi.” Tôi không quen nhất là nhìn con trai ngập ngừng.

    “Cái này tặng em.” Anh H nhét gì đó vào tay tôi xong liền chuồn mất.

    Thiệt là khó đỡ quá. Tôi nhỏ giọng than thở, cúi đầu nhìn. Hả? Hộp Dove Chocolate? Mặt trên hình như còn viết cái gì…… Chữ viết ngoáy, tôi để sát vào nhìn kỹ, ban đầu là tên của tôi, sau đó chính là…… Có thể làm bạn gái anh không?

    !!!!

    Tôi thế này có được xem là “được tỏ tình” không nhỉ? Trong lòng đột nhiên dâng lên cảm xúc khác thường. Được tỏ tình dĩ nhiên là chuyện tốt, nhưng, nhưng người tỏ tình nếu đẹp trai một chút, tôi sẽ càng vui vẻ a.


    Bình thường tôi đều ở nhà để xe chờ nàng, nhưng hôm nay liền phá lệ ~ tôi muốn cầm hộp Dove Chocolate này đi tìm bạn giáo hoa kia, sau đó đắc ý dào dạt cho nàng xem, tôi tuyệt đối không tầm thường! Tuyệt đối không phải người qua đường (mờ nhạt như dv quần chúng vậy á)! Haa! Haa! Haa! Thấy cái này cậu còn không nổi gân xanh, nghĩ như vậy, tôi từ từ đi đến lớp học của nàng.

    Vừa định vào cửa, lại nhìn thấy một nam một nữ ở bên trong dướng như đang trò chuyện thực thân mật. Tên con trai kia nhìn quen quen, Hả? Là Hùynh Hiểu Minh! Ách, cũng chính là giáo thảo. Tôi lập tức vọt đến cạnh cửa rình coi. Chỉ thấy giáo thảo nói gì đó, nói đến xúc động còn cầm lấy tay bạn nữ đứng trước mặt hắn, bất quá bạn nữ kia lập tức lại hất tay giáo thảo ra. Liệt nữ(1)! Ngay cả tay Hùynh Hiểu Minh mà cũng dám hất ra! Chậc chậc chậc, vụ này mà mấy bà tám kia nhìn thấy thì còn không tức chếttt~ bất quá bạn nữ này là ai a, sao mà bóng lưng kia nhìn quen quá zậy? Tôi điều chỉnh đủ loại góc độ để nhìn cho rõ, không để ý, bạn nữ kia xoay người một cái thấy được tôi.

    Tôi hóa đá.

    “Sao cậu lại lên đây?” Đúng vậy, bạn nữ kia chính là người tôi muốn tìm, danh xưng ngang bằng với giáo thảo, là giáo hoa.

    “Ha ha ha ha vừa mới đi lên vừa mới đi lên”, tôi làm bộ như mới đến không lâu, sau đó vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía giáo thảo, “Bạn cũng ở đây a, hi!”

    “Hi!” Giáo thảo có hơi ngượng ngùng, nhìn tôi chào hỏi.

    “Chúng ta đi thôi.” Nàng kéo tay tôi đi.

    “Chờ…chờ đã”, giáo thảo lại nắm giữ tay nàng, “Chuyện vừa rồi mình nói với bạn……”

    “Tôi đã nói rồi, không thể.” Vẻ mặt nàng lạnh như băng, bỏ mặc giáo thảo thất vọng, kéo tôi đi xuống lầu.

    Là chuyện gì vậy a — tôi đã nói rồi, không thể?? Rốt cuộc vừa rồi nàng đang nói chuyện gì với giáo thảo? Tôi không hiểu ra sao đã bị kéo đến nhà xe.

    “Đây là cái gì?” Vừa đến nhà xe, nàng khôi phục lại bộ dáng bình thường, rất nhanh một phen đoạt chiến lợi phẩm trong tay tôi, sau đó kinh ngạc nhìn tôi reo lên: “Chocolate? Vừa rồi cậu đi lên là muốn đưa cái này cho mình sao?”

    A? Toi rồi, đại tỷ cậu hiểu lầm rồi a.

    “Thật là đưa cho mình sao?!” Hình như nàng có hơi vui vẻ quá mức.

    “Cái này, mình……” Nên trả lời nàng như thế nào đây, nhìn ánh mắt nàng chờ mong, nếu nói thật sẽ làm nàng vô cùng thất vọng, nói không chừng còn có thể đánh tôi.

    “Ha ha ha ha.” Tôi chỉ biết ngây ngô cười.

    “Cám ơn!!” Dường như nàng thật sự rất vui vẻ, “Mình rất thích!!” Nói xong còn ôm tôi.

    “Ha ha ha ha.” Vẫn là ngây ngô cười, cái gì tôi cũng chưa nói a ~ một bên tiếp tục ngây ngô cười một bên trong lòng lén lút rơi lệ, chẳng lẽ đây là nói dối với ý tốt trong truyền thuyết sao? (Lang: thiệt là quạ zô ăn chuối, ủa lộn họa vô đơn chí )

    “Ủa? Mặt trên hình như có chữ?” Nàng bỗng nhiên phát hiện ra gì đó, sau đó nói.

    Ê! Cái đó…… Không xong!!! Tôi lập tức thò tay đoạt lại.

    Nàng vô cùng mạnh mẽ tránh được, sau đó lại vô cùng nhẹ nhàng chạy đến đèn đường xa xa nhìn xem. Thật cẩn thận đọc ra tên của tôi, tạm dừng vài giây, lại bắt đầu đọc, có thể làm…… bạn gái anh không?

    Xem ra tôi nên trốn a.

    Xoay người chuẩn bị đẩy xe đạp chuồn đi.

    “Cậu gạt mình?” Phía sau truyền đến giọng nàng nghẹn ngào.

    Nghẹn ngào — không xong, đùa quá lố rồi.

    Thân thể cứng ngắc đến bên người nàng, há mồm muốn giải thích.

    “Cậu thế nhưng cố ý đem quà người khác tặng cậu mà đưa cho mình?!” Nàng đề cao âm lượng, “Trong lòng cậu rốt cuộc có mình hay không??!!” Sau đó hung hăng đem Dove Chocolate kia ném vào tôi.

    Nàng run lên, dường như cũng giống như tôi, cũng không dám tin tưởng chính mình vừa mới làm cái gì.

    Sau đó tôi giận dữ.


    “Mình vốn không muốn đưa cậu!! Là tự cậu một phen đoạt lấy, còn vui vẻ như vậy, cậu muốn mình phải giải thích thế nào?!” Tay tôi đặt ở nơi bị nàng ném trúng, hướng nàng quát, cố ý?! Trong lòng có nàng hay không?! Rõ ràng là chính nàng bất chấp tất cả đoạt đi, còn vui vẻ như vậy, tôi biết giải thích như thế nào a!! Lại còn ném tôi, đó là inox a đại tỷ, thực đau chết tôi.

    “Cậu mắng mình?!” Nàng không thể tin được nói, “Cậu thế nhưng vì cái này mà mắng mình?!”

    Ngữ khí nàng thê lương làm cho tâm của tôi mềm nhũn, vì thế liền lập tức thấp giọng giải thích:“Không có, mình không phải mắng cậu, mình……”

    Nàng đột nhiên cười lạnh hai tiếng, lạnh đến tôi đều nhịn không được mà phát run, sau đó nàng nhìn cũng không thèm nhìn tôi, đi thẳng về phía cổng.

    “Này”, tôi ở phía sau vượt qua nàng:“Mình thật sự không phải cố ý mắng cậu, vừa rồi, mình…… Aii, thực xin lỗi.”

    Nàng không để ý đến tôi, chính là nghiêm mặt cao ngạo đi về phía trước, nàng lúc này, giống như khi sắm vai giáo hoa cao ngạo ở trước mặt người khác. Tôi không biết làm sao, không phải là mắng vài câu thôi sao, bình thường nàng còn cả ngày vì một ít việc nhỏ mà la hét tôi, tôi cũng không tức giận, tôi thật tốt, thật là đứa độ lượng a.

    “Đừng giận được không? Mình sai lầm rồi được chưa?” Tôi bắt đầu mặt dày mày dạn.

    “Vấn đề không phải là ai sai lầm rồi”, nàng dừng lại, vẫn như cũ mặt cao ngạo giọng nói cũng lạnh lùng, “Căn bản là cậu không nhận ra được vấn đề phát sinh ở đâu, đúng không?”

    Hả? Thấy tôi sững sờ tại chỗ, nàng lại bắt đầu lấy tư thái giáo hoa đi về phía trước.

    “Sao mình lại không biết, Mình biết vấn đề ở đâu” tôi vừa nói vừa đuổi theo, “Là vì mình không nói cho cậu biết đó là của người khác tặng mình, thực xin lỗi, là mình sai, mình nên nói cho cậu sớm một chút, cậu sẽ không đến nỗi khó chịu như vậy.”

    Nhưng dường như nàng đã bắt đầu quyết định chính thức không chú ý đến tôi, hoàn toàn không nghe lời tôi nói.

    Trời đã muốn tối, tôi không dám để nàng trở về một mình, lại không thể khuyên nàng lên xe, vì thế đành ngoan ngoãn dắt xe đạp đi theo nàng.

    “Không phải là một món quà thôi sao?”, tôi bắt đầu phát huy bản tính lải nhải di truyền từ mẹ, ở phía sau nàng thì thào tự nói, “Còn tức giận như vậy? Mình đã xin lỗi cậu còn không chịu, huống hồ có giáo thảo yêu thương nhung nhớ còn muốn quà của mình để làm chi? Thật sự là……”

    “Cậu nói cái gì?” Nàng đột nhiên dừng lại.

    Hơ? Tôi sửng sốt, Vậy mà nàng cũng nghe thấy sao.

    “Cậu vừa mới nói cái gì??” Nàng hỏi lại.

    “Không có nói cái gì a.” Đánh chết tôi cũng không nhận.

    “Cậu nói có giáo thảo yêu thương nhung nhớ?” Giọng nói của nàng lại lạnh như băng, hừ, cậu nghe được còn hỏi lại sao?

    Nghe được ngữ khí nàng khinh thường như vậy, tôi cực kì khó chịu nói, “Hôm nay mình đã thấy, trong phòng hắn nói chuyện còn nắm tay cậu……”

    “Cậu nghe lén bọn tôi nói chuyện?!”

    Tôi hơi nhíu mày, trong lòng nghĩ không phải nghe lén a, cái đó là rình coi, huống hồ các cậu nói cái gì tôi cũng không nghe được, nhưng đến miệng liền biến thành, “Ừ! Mình nghe lén đó rồi sao? Còn không chịu nói cho mình biết người kia chính là giáo thảo, hiện tại hắn đối với cậu yêu thương nhung nhớ cậu còn không vừa lòng, hứ, giáo hoa! Ánh mắt của ngài thật đúng là cao a, hoặc là nói cậu đang muốn ra vẻ kiêu căng phải không?!”

    Vừa nói ra miệng tôi liền hối hận, trời ạ, vãiii tôi đã nói gì vậy?! Hơn nữa giọng điệu còn châm chọc khiêu khích như vậy, quả thực chính là xúc phạm nàng! Từ lúc nhìn thấy hành động của hai người bọn họ ở trong phòng, tâm tình của tôi thật khác lạ, thái độ nói chuyện cũng kì cục. Nói nhảm nói nhảm đều là nói nhảm, trăm ngàn lần đừng coi là thật a.

    Bốp!!!!

    Một cái tát thật mạnh.

    Tôi bất chấp toàn tâm đau, kinh ngạc nhìn về phía nàng, chỉ thấy trong đôi mắt kia đã tràn đầy nước mắt.

    “Mình nhìn lầm cậu.” Nàng nói ra từng chữ một, vẻ mặt tuyệt tình.

    Giọng điệu thực thê lương, làm cho tôi cũng muốn vì nàng mà rơi lệ, đúng vậy, vì nàng mà không phải vì tôi, bởi vì những lời này quả thật là hơi quá đáng, ngay cả tôi cũng khó có thể nhận.

    Sau khi nàng xoay người rời đi, tôi sững sờ tại chỗ vài giây, sau đó vẫn theo sau nàng như cũ, lại cố ý kéo dài khoảng cách. Tôi không dám giải thích, cũng không dám nói gì, tôi cảm thấy lúc này nói gì đi nữa đều là phí công, giải thích thêm cũng chỉ tổ xúc phạm nàng. Tôi chỉ có thể chậm rãi đi theo nàng, như là kẻ theo dõi biến thái. Nhìn nàng bình an trở về nhà, tâm của tôi trống rỗng, tiếp tục chậm rãi bước những bước nặng nề về nhà. Tôi không dám chạy xe, tôi sợ một khi rời đi quá nhanh, cũng giống như phải rời khỏi nàng.

    Đêm đó, tôi thật không ngờ, kỳ thật nội tâm nàng đau so với tôi tưởng tượng còn muốn nhiều còn muốn sâu, hơn nữa chuyện khiến nàng thống khổ cùng chuyện tôi nghĩ lại hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, nhưng tôi, cái tên đáng giận khởi xướng ra chuyện này lại hồn nhiên không biết.


    *** HẾT CHƯƠNG 2 ***

    Chú thích:
    (1)liệt nữ: mạnh mẽ, cương trực. cương trực, chỉ người con gái thà chết để bảo vệ trinh tiết

    Sửa lần cuối bởi Dee S; 08-22-16 lúc 09:54 AM.
    Dee S Tài sản


  6. The Following 28 Users Say Thank You to Dee S For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    516
    Ngân lượng
    43,390
    Thanked: 14756


    3. Cô đơn

    Mời Đọc (Click Here) :

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha



    *** HẾT CHƯƠNG 3 ***
    Sửa lần cuối bởi Dee S; 08-22-16 lúc 09:54 AM.
    Dee S Tài sản


  8. The Following 58 Users Say Thank You to Dee S For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    516
    Ngân lượng
    43,390
    Thanked: 14756


    4.Chờ


    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha


    *** HẾT CHƯƠNG 4 ***


    Lang: Đột nhiên ta lại nhớ tới 1 bài hát rất hay lại cũng liên quan đến chương này, mời nghe ạ :]
    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Goc-Pho-D.../ZW6UDOOA.html





Sửa lần cuối bởi Dee S; 08-22-16 lúc 09:55 AM.
Dee S Tài sản


  • The Following 69 Users Say Thank You to Dee S For This Useful Post:


  • #6
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    516
    Ngân lượng
    43,390
    Thanked: 14756


    5. 7 năm sau

    Mời Đọc (Click Here) :


    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha



    ————————-HẾT————————–
    Sửa lần cuối bởi Dee S; 08-22-16 lúc 09:55 AM.
    Dee S Tài sản


  • The Following 71 Users Say Thank You to Dee S For This Useful Post:


  • #7
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    516
    Ngân lượng
    43,390
    Thanked: 14756
    À, truyện này tới đây là hết rồi nha mấy bạn.
    tại có mấy bạn cứ hỏi Sâu là hết thật chưa, nên Sâu xác nhận ở đây luôn cho mn rõ ^^~

    Thân ♥
    Dee S Tài sản


  • The Following 4 Users Say Thank You to Dee S For This Useful Post:


  • Quyền viết bài

    • Bạn không thể đăng chủ đề mới
    • Bạn không thể gửi trả lời
    • Bạn không thể gửi đính kèm
    • Bạn không thể sửa bài
    •