+ Trả lời chủ đề
Trang 11 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 91011
Kết quả 101 đến 105 của 105
  1. #101
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    15
    Ngân lượng
    484
    Thanked: 217
    Chương 99

    Beta: Bách Gia Trang's Team

    Mời Đọc (Click Here) :



      

    Tiêu Mạc Ngôn lúng túng mỉm cười, từ từ quay đầu nhìn Nhan Tịch, Claire dùng vẻ mặt tương tự nhìn nàng, Nhan Tịch buồn bực lắc đầu. Không phải đâu, mẹ nàng thật sự biết kể chuyện cười sao? Cái này cũng di truyền?

    " Không kể nữa, chúng ta chơi mạt chược đi."

    Vẫn là Tiêu tổng biết nói sang chuyện khác, ba người đều đồng ý, mạt chược cấp tốc được mang ra, bốn người một bàn, bắt đầu rồi.

    "Khụ, nói trước nha, chúng tôi không chơi gian lận."

    Tiêu Mạc Ngôn bắt chước xếp bài rất chuyên nghiệp, tư thế thành thạo đến cực điểm, cộng thêm biểu tình kia, giống như cô đang mở chi nhánh sòng bạc, Nhan Tịch vừa nghe lời này có chút chột dạ, ngược lại không phải vì mình chột dạ, mà là... Len lén liếc Claire một cái, đã nhìn thấy người ta đang đặc biệt bình tĩnh xếp bài. Quên đi, Nhan Tịch hít sâu một hơi, cẩn thận quan sát Tiêu Mạc Ngôn và Claire, hai người này sẽ không chơi gian lận với người gia đúng không!

    " Thiên linh linh địa linh linh!"

    Tiêu Mạc Ngôn lẩm bẩm, Nhan Tịch nghe được mặt đầy hắc tuyến, Claire và Nhan mẹ cũng có chút khó xử, không phải là chơi mạt chược thôi sao, sao lại huy động nhân lực như thế chứ?

    Tiêu tổng và Claire quả nhiên coi như chính trực, chơi với lão nhân gia cũng không dùng đường ngang ngõ tắt, dựa vào bản lĩnh thật sự, cho nên nói, kết quả....

    " Tôi đánh quá vội vàng, trên người chỉ mang theo ba trăm tệ."

    Tiêu Mạc Ngôn củ kết nhìn một trăm tệ cuối cùng, lại nhìn một xấp tiền trong tay Nhan mẹ, trong lòng có chút không thăng bằng lão thái thái này có phải mỗi ngày chỉ suy nghĩ làm sao chơi bài hay không?

    Tiền của Claire cũng thua gần hết, nhưng ngược lại cũng bình tĩnh, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Nhan Tịch, Nhan Tịch chia một nửa tiền cho cô.

    " Cho ~"

    Biểu tình chân chó hề hề khiến trong lòng Nhan mẹ mất thăng bằng, có ý gì, thông đồng với vợ thắng tiền lão nương?

    " Trở lại!"

    Tiêu Mạc Ngôn không tin, cho dù không dùng lão thiên thì vận khí của cô cũng không thể nào kém như vậy, lại là một ván, Nhan mẹ cười đến có nếp nhăn, Tiêu Mạc Ngôn cúi thấp đầu, không nói chuyện.

    " Thế nào, Tiêu tổng, không có tiền?"

    Nhan Tịch nhướng mày nhìn Tiêu Mạc Ngôn, Claire nhàn nhạt cười.

    Tiêu Mạc Ngôn thật mất mặt, trừng Nhan Tịch.

    " Tôi đây bình thường ra ngoài đều cà thẻ, không có tiền mặt!"

    "Thôi dẹp đi."

    Nhan Tịch đắc ý nhìn cô.

    " Đừng quên, hiện tại em là ký giả! Chuyện này của chị em còn không biết sao, thê quản nghiêm, tiền đều ở chỗ Hạ Hạ đúng không?"

    "..."

    Tiêu Mạc Ngôn đen mặt, căm tức nhìn Nhan Tịch.

    "Không phải cũng giống như em sao?"

    Nhan Tịch lắc đầu cười xấu xa: "Đúng vậy, tiền em đều đưa cho Claire, nhưng em phẩm tính đoan chính, Claire không cần lo lắng em cầm tiền đi ra ngoài tán gái, đi quán bar, một tháng cũng sẽ không chỉ cho em ba trăm tệ."

    " Nhan Tịch!"

    " Yêu yêu, thẹn quá thành giận, Tiêu tổng!"

    "..."

    Nhan mẹ trợn mắt hốc mồm nhìn Nhan Tịch, con gái nàng lúc nào mồm mép lưu loát như vậy, Claire nhẹ nhàng thở dài, Nhan Tịch này còn nhớ chuyện Tiêu Mạc Ngôn bắt nàng viết bài nữ nhân mặt lừa khiến Phương Nhược Lâm đến chỉnh nàng?

    " Mặc kệ, cho tôi mượn tiền đi!"

    Tiêu Mạc Ngôn chơi xấu, cô chính là loại tính tình này, thua cũng sẽ chơi, chơi đến khi thắng mới thôi! Cái này gọi là vĩnh viễn bất bại!

    "Được, em cho chị mượn ba trăm."

    Nhan Tịch cười đem tiền trong tay đưa cho Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mạc Ngôn nhướng mày nhìn nàng.

    "Em yên tâm, em không phải là kẻ cho vay cắt cổ sao, ngày mai tôi trả em ba nghìn."

    " Nhan Tịch nó sẽ không..."

    Nhan mẹ muốn giải thích, con gái bà sao lại không phẩm chất như vậy, bỏ đá xuống giếng, dùng ba trăm tệ cho vay nặng lãi?

    " Chị nói đúng, ngày mai đưa em ba nghìn!"

    Tiếng cười của Nhan Tịch chấn động đến Nhan mẹ run run một cái, tiền trong tay thiếu chút nữa rớt trên bàn, bà nhìn chằm chằm Nhan Tịch không nói nên lời, quay đầu lại nhìn Claire, chỉ thấy cô hơi cúi đầu, nhìn như không biểu tình gì, nhưng khóe môi lại hơi cong, hình như rất vui vẻ.

    Không phải đâu....Hai người thông đồng khi dễ người khác?

    Có một câu nói là vốn gốc không về....

    Mượn ba trăm này, sẽ có ba trăm sau....

    " Đã mượn một nghìn hai, vậy phải trả một vạn hai mươi nghìn."

    Nhan Tịch cười híp mắt nhìn Tiêu Mạc Ngôn, hơn hai tháng tiền lương a, cứ như vậy tới tay! Tiêu Mạc Ngôn tức đỏ mặt, ồn ào: "Cho tôi mượn ba trăm nữa!"

    "Chuyện này, Mạc Mạc à..."

    Nhan mẹ nhìn ra bất thường, muốn khuyên Tiêu Mạc Ngôn, nhưng Tiêu Mạc Ngôn đang nổi nóng căn bản nghe không vào.

    "Cho chị mượn?"

    Nhan Tịch bẹp miệng, lắc đầu.

    "Một vạn hai, chị chỉ đáng giá này."

    " Em có ý gì?"

    Tiêu Mạc Ngôn giận dữ, cô chỉ đáng giá một vạn hai mươi nghìn.

    "Chị đừng gấp, hãy nghe em nói."

    Nhan Tịch hai chân tréo nguẫy, đẩy mạt chược trước mắt, thần thanh khí sảng nhìn Tiêu Mạc Ngôn, hài lòng a, cô cũng có hôm nay?!

    "Trước đó em đọc báo, có người nói bây giờ phụ nữ bị lừa bán đều với giá một vạn hai mươi nghìn, em xem chị lớn lên coi như có chút tư sắc, không chừng kẻ buôn người cũng có thể cho chị làm vợ bé, nên mới cho chị thêm hai trăm, thấy đủ chưa."

    " Tôi..."

    Tiêu Mạc Ngôn tức giận thân thể run run, Claire cắn môi nhịn cười, Nhan mẹ kinh ngạc nhìn Claire.

    Nhan Tịch Cũng không đến phản ứng nữ nhân không có tiền này, thẳng thắn cầm điện thoại di động lên, dựa vào ghế, bấm điện thoại như một đại gia.

    "Alo, Hạ Hạ a, em là Nhan Tịch."

    " Em làm gì vậy?!"

    Con mắt Tiêu Mạc Ngôn cũng sắp rơi ra rồi, Nhan Tịch có ý gì?

    " Tiêu tổng, dám chơi dám chịu."

    Claire vẫn im lặng không lên tiếng lúc này ra lời nhắc nhở, Tiêu Mạc Ngôn mở to hai mắt nhìn cô, Claire hơi nghiêng đầu, lưu cho cô một gò má tinh xảo.

    " Nhan Tịch?"

    Hạ Linh Doanh ngồi đối diện hiển nhiên vô cùng kinh ngạc, ngẩn ra, hỏi: "Tiêu ở chỗ em?"

    "..."

    Nhan Tịch dừng một chút, lời này nói thế nào giống như nàng lừa bán Tiêu Mạc Ngôn.

    " Là như vậy, Hạ Hạ, em chơi mạt chược, Tiêu tổng thua một vạn hai mươi nghìn, không có tiền trả nợ, tạm thời phải giữ người ở nơi này, không tin nhân phẩm của chị ấy, sợ bị quỵt nợ cho nên chị đến chuộc người đi."

    "...."

    Điện thoại bên kia một trận trầm mặc, Nhan Tịch cười xấu xa, phỏng chừng Hạ Hạ đã bối rối rồi.

    " Được, mười phút sau tôi mang tiền đến, đừng làm khó chị ấy."

    "..."

    Không phải đâu....

    Điện thoại cúp ngang, hiển nhiên Hạ Linh Doanh rất gấp, Nhan Tịch ngây ngẩn cả người, cầm điện thoại di động nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

    " Làm sao vậy?"

    Tiêu Mạc Ngôn sốt ruột, Nhan Tịch sững sốt nửa ngày, liếm môi nói: "Nữ nhân của chị lập tức mang tiền đến đây, bảo em bảo đảm an toàn của chị, đoán chừng là sợ em giết con tin."

    "Mặt mũi của tôi đều bị em làm mất hết rồi!"

    " Ha ha ha!"

    Nhan mẹ nhịn không được, cười ra tiếng, vai của Claire hơi run, không ngờ Hạ Hạ đáng yêu như vậy.

    Hạ Linh Doanh thật sự sợ con tin bị giết cấp tốc chạy đến, cửa vừa mở ra, thân thể Nhan Tịch lạnh lẽo... Đây là...

    Tô Luyến Tuyết hai tay chắp phía sau, dùng tư thế sĩ quan vẻ mặt nghiêm túc nhìn Nhan Tịch, mà sau lưng cô là Hạ Linh Doanh, bước ra như nữ vương, đạp giày cao gót hữu lực, trong tay còn cầm một túi lớn...

    " Hạ Hạ."

    Nhan Tịch nhỏ giọng gọi nàng, lá gan run lên, có phải đùa hơi quá rồi không? Lại còn dẫn vệ sĩ đến.

    " Tiền đã chuẩn bị xong, người đâu?"

    Hạ Linh Doanh nhìn Nhan Tịch hỏi, Nhan Tịch đỏ mặt, chỉ chỉ vào nhà.

    " Ở bên trong ăn dưa hấu."

    "..."

    Giày cao gót đạp sàn nhà phát ra âm thanh, Hạ Linh Doanh mang trên mặt mơ hồ, Nhan Tịch nhìn sửng sốt một chút, trong lòng hơi sợ hãi, băng sơn phát giận đều thật là khủng khiếp.

    " Ách, Hạ Hạ."

    Vừa nhìn thấy nữ nhân nhà mình tức giận, Tiêu Mạc Ngôn lập tức im bặt, bỏ dưa hấu xuống, đứng lên khỏi sô pha.

    "Chị xảy ra chuyện gì?"

    Giọng của Hạ Linh Doanh hơi cao, túi tiền trong tay lập tức vỗ xuống bàn.

    " Tôi... Vận may không tốt...."

    Tiêu Mạc Ngôn biện giải len lén nhìn sắc mặt của Hạ Linh Doanh, Nhan Tịch ở một bên sắp cười nổ phổi, chuột thấy mèo cũng sẽ không sợ đến như vậy đi?

    Hạ Linh Doanh cắn môi nhìn Tiêu Mạc Ngôn, lửa giận trên mặt càng sâu sắc. Nhan Tịch len lén cười, đi đến bên cạnh Claire, nhướng mày nắm tay cô, thế nào, lần này nên chuẩn bị thu thập đi?

    " Vận may không tốt thì bị khi dễ thành như vậy?!"

    A?

    Tất cả mọi người ngẩn ra, Hạ Linh Doanh còn nhìn Tiêu Mạc Ngôn.

    " Bị người ta khi dễ đến điện thoại cũng gọi về đến nhà rồi?"

    "..."

    Cái này, Nhan Tịch im lặng, Claire cười ra tiếng. Nhan Tịch nhìn cô, thở dài, thì ra băng sơn đều bao che khuyết điểm như vậy.

    " Nhan Tịch."

    " Ách, có."

    Bất thình lình bị Hạ Linh Doanh điểm danh, Nhan Tịch lập tức khẩn trương, chăm chú nhìn nàng.

    " Không được khi dễ Tiêu nữa, biết không?"

    "..."

    Nhan Tịch ủy khuất, nhìn Hạ Linh Doanh nửa ngày rồi lại quay đầu nhìn Claire.

    " Tiêu tôi sẽ quản tốt, không cho chị ấy xằng bậy."

    Hạ Linh Doanh giành nói trước, Claire nhẹ nhàng cười, biết chắc là Tiêu Mạc Ngôn giả đáng thương Hạ Hạ sẽ đau lòng, nên cô chỉ xoa đầu Nhan Tịch, nhẹ giọng: "Được rồi, đừng làm rộn. Nghỉ ngơi một chút đi, cũng sắp năm giờ rồi, hử?"

    Nhan Tịch nghe xong lời nói của Claire liền ngẩng đầu liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường, không thể như vậy, thời gian trôi qua thực sự là nhanh, nhân sinh chỉ có hai chuyện có thể để cho nàng cảm thấy thời gian nhanh như nước chảy, thứ nhất không phải là chơi mạt chược, mà là cùng Claire yêu yêu. Nếu nữ vương nhà nàng đã lên tiếng, vậy nàng nào dám không nghe, mặc dù có chút không vui.

    " Được rồi..."

    Bị khí thế của Hạ Linh Doanh làm kinh hãi, Nhan Tịch vẫn ngồi ở bên cạnh Claire, Nhan mẹ liếc mắt nhìn Nhan Tịch, nhíu mày, đứa nhỏ này sao lại vô dụng vậy? Nghĩ lại, Nhan mẹ đã biết nguyên nhân, Hạ Linh Doanh có phần tương tự Claire, chẳng lẽ Nhan Tịch chính là sợ nữ nhân băng sơn? Vậy ở nhà nhất định không ít bị vợ chèn ép!

    " Nhan mẹ a."

    Tiêu Mạc Ngôn có Hạ Linh Doanh làm chỗ dựa, hít thở đủ rồi, giọng nói cứng rắn, xoay người biến đổi từ con nợ thành con tin sắp bị giết rồi biến trở về Tiêu tổng.

    " Chuyện gì?"

    Nhan mẹ nhìn Tiêu Mạc Ngôn hỏi, trong lòng âm thầm khinh bỉ cô một phen, đã thấy người sợ vợ nhưng chưa thấy ai sợ vợ như cô!

    Tiêu Mạc Ngôn nháy mắt, cười giảo hoạt: "Như vậy, dự án phim truyền hình của chúng cháu, bác có hứng thú làm khách mời hay không?"

    Đến chỗ nào cũng nghĩ đến công ty, đây là hành vi nhất quán của Tiêu tổng, mọi người đã thấy nhưng không thể trách.

    " Là chế tác lớn sao?"

    Nhan mẹ hỏi Tiêu Mạc Ngôn, Tiêu Mạc Ngôn suy nghĩ một hồi, nói: "Phải, mức đầu tư cũng khá."

    "Cũng khá, bác không đi."

    Nhan mẹ vung tay lên tiếng, Nhan Tịch vừa nghe liền nở nụ cười, quả nhiên không hổ là mẹ nàng, có chí khí!

    " Thật ra xem như là chế tác lớn ở thị trường nội địa."

    Tiêu Mạc Ngôn gia tăng khí thế, Nhan mẹ vừa nghe lại lắc đầu.

    " Vậy bác càng không đi!"

    "..."

    Claire nhẹ nhàng cười, khóe môi Tiêu Mạc Ngôn co quắp, không phải đâu, lẽ nào bác đùa cháu sao?

    Nhan mẹ nhìn Tiêu Mạc Ngôn biết cô hiểu lầm nên bận rộn giải thích: "Mạc Mạc, cháu hiểu lầm rồi, nếu như đầu tư nhỏ thì vai trò khách mời một chút cũng không có ý nghĩa, nhưng nếu là chế tác lớn lỡ như bác nổi tiếng thì làm sao đây? Còn phải dính scandal, tin đồn hẹn hò cùng sao nam, khí tiết tuổi già khó giữ được a!"

    .....

    Tất cả mọi người trầm mặc, Nhan Tịch bối rối nhìn Nhan mẹ, cảm thán, mẹ, Tiêu tổng thật không có suy nghĩ nhiều, là mẹ suy nghĩ nhiều quá rồi, còn tin đồn hẹn hò với sao nam, là giấc mộng của mẹ phải không?



    auduongtinh Tài sản


  2. The Following 10 Users Say Thank You to auduongtinh For This Useful Post:


  3. #102
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    15
    Ngân lượng
    484
    Thanked: 217
    Chương 100

    Beta: Bách Gia Trang's Team

    Mời Đọc (Click Here) :



      

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 5 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY



    Sửa lần cuối bởi auduongtinh; 05-06-17 lúc 03:14 PM.
    auduongtinh Tài sản


  4. The Following 18 Users Say Thank You to auduongtinh For This Useful Post:


  5. #103
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    15
    Ngân lượng
    484
    Thanked: 217
    Chương 101

    Beta: Bách Gia Trang's Team

    Mời Đọc (Click Here) :



      

    Đêm đó, Claire ở lại Nhan gia, cùng với Nhan Tịch.

    Cô không hỏi lý do Nhan Tịch khóc, bởi vì hạc giấy đã nói rõ tất cả.

    Nhan Tịch không quên được Lâm Nhược Nhiên, đây là điều cô vẫn biết, mặc dù sẽ thương tâm, nhưng đồng thời Claire cũng sẽ thấy may mắn, may mắn có một nữ nhân ưu tú như vậy yêu Nhan Tịch, không thể nói nên lời an ủi, cô chỉ hy vọng Lara có thể tìm được một hạnh phúc thuộc về cô ấy.

    Thứ sáu, nghênh đón ngày Nhan gia sum họp, Claire và Nhan Tịch sáng sớm đã chờ ở trước cửa trại giam.

    Cổng sắt trại giam chậm rãi mở ra, Nhan Tịch nhìn chằm chằm thân ảnh quen thuộc xuất hiện, sống lưng đã không còn thẳng được như trước kia nữa, mà hơi khòm xuống làm nhói lòng Nhan Tịch, đôi mắt ướt nhòe nàng chạy vài bước, vươn tay, ôm lấy Nhan ba.

    " Ba...."
    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 5 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    auduongtinh Tài sản


  6. The Following 10 Users Say Thank You to auduongtinh For This Useful Post:


  7. #104
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    15
    Ngân lượng
    484
    Thanked: 217
    Chương 102

    Mời Đọc (Click Here) :
    Đêm đó. Từ lúc Nhan Tịch đến Thiên Hoàng, cơ thể rắn chắc hơn không ít, mỗi ngày đi mưa về nắng, đi công tác khắp nơi, không có thời gian còn phải bồi Tiêu tổng chơi mặt chược, đến ngay cả thời gian bồi Claire cũng càng ngày càng ít, Claire tuy rằng không oán giận nhưng thời gian bên nhau hiếm hoi của hai người, cô trở nên càng ngày càng yêu nghiệt, yêu nghiệt đến Nhan Tịch ăn không tiêu....

    Thứ sáu, Nhan Tịch muốn đi theo Tiêu Mạc Ngôn đến Thượng Hải dự một lễ trao giải, dính nị cùng Claire một hồi, nàng ôm camera từ trên lầu đi xuống đã nhìn thấy Tiêu Mạc Ngôn đang ngồi ở trong xe, không kiên nhẫn nhìn nàng.

    " Aiz, tôi nói em có thể chuyên nghiệp một chút hay không, sao có khiến lão bản chờ đợi?"

    Nhan Tịch nói cũng lười nói, chậm rì rì lên xe. Tiêu Mạc Ngôn tựa vào lưng ghế, nghiêng người, nhìn Nhan Tịch từ trên xuống dưới, trong mắt tất cả đều là ý vị thâm tường.

    "Chị nhìn cái gì?!"

    Nhan Tịch đỏ mặt, đó là ánh mắt gì?

    " Thế nào, Claire làm?"

    Tiêu Mạc Ngôn cực kỳ nhạy bén đưa ngón tay ra chỉ vào giữa hai chân Nhan Tịch, khuôn mặt Nhan Tịch bạo hồng, căm tức Tiêu Mạc Ngôn. Nữ lưu manh này?! Chị ấy có thể xấu xa hơn nữa không?

    " Aiz, có người, chính là trời sanh tiện thụ!"

    Tiêu Mạc Ngôn thở dài nói, trong lòng cười đến sắp chết. Không ngờ a không ngờ, thì ra Claire lạnh lùng trước mặt người khác lại yêu nghiệt như vậy!

    "Chị còn nói, nếu không phải Hạ Hạ mỗi ngày đều gọi Claire đi bơi, thể lực của chị ấy có thể tốt đến mức này sao!"

    Nhan Tịch nổi giận, cái gì gọi là tiện thụ? Rõ ràng là Tiêu Mạc Ngôn không quản được nữ nhân của mình, từ khi Ray bắt được quả anh đào, Claire và Hạ Linh Doanh càng ngày càng thân thiết, dành thời gian gặp nhau, Nhan Tịch đặc biệt nói vài lần đều bị Claire mắt lạnh trừng trở về. Vốn dĩ nàng còn không muốn nói, nhưng Tiêu Mạc Ngôn cư nhiên không biết tốt xấu ác nhân cáo trạng trước, đúng lúc, nàng còn muốn tìm cô tính sổ đây!

    " Hạ Hạ?"

    Tiêu Mạc Ngôn ngẩn ra, nhìn Nhan Tịch.

    " Thế nào, đừng nói với em là chị cũng không biết?"

    Nhan Tịch khinh bỉ khiến Tiêu Mạc Ngôn đen mặt, siết nắm tay, nghiến răng. Hạ Linh Doanh em giỏi lắm, thần bí như vậy, chẳng lẽ là đang ở sau lưng cô yêu đương vụng trộm?

    " Còn có, đừng cả ngày nghĩ nữ nhân của chị băng thanh ngọc khiết, rất cao nhã, nếu như cao nhã, chị ấy có thể -"

    Nói được một nửa, Nhan Tịch nghẹn lời, mặt đỏ bừng. Tiêu Mạc Ngôn nhìn thấu môn đạo, cười hì hì nhích đến.

    "Thế nào, chẳng lẽ Hạ Hạ nhà tôi còn làm lão sư, truyền thụ không ít kinh nghiệm tâm đắc cho Claire?"

    Nhan Tịch cắn môi nhìn Tiêu Mạc Ngôn, cô quá không biết xấu hổ a!

    " Sách sách sách, nhìn đức hạnh của em đi!" Tiêu Mạc Ngôn khinh bỉ chí cực nhìn Nhan Tịch, Nhan Tịch đỏ mặt trừng cô.

    " Mặc dù nói, phương diện này quả thật cần thiên phú nhất định, nhưng em hiển nhiên không có thiên phú này."

    Tiêu Mạc Ngôn nhẹ nhàng nói, như có như không nhìn Nhan Tịch, Nhan Tịch giấu bàn tay đi, ngiến răng, làm gì vậy a? Sao lại luôn kỳ thị ngón tay nàng ngắn, nếu lúc nhỏ nàng biết sau này ngón tay quý giá như vậy, thì đã liều mạng bồi bổ cho nó thật dài!

    " Kỹ xảo, quan trọng là ... Kỹ xảo."



    Tiêu Mạc Ngôn cười tà ác, Tô Luyến Tuyết lái xe bị cô cười đến cả người nổi da gà, Nhan Tịch cũng rụt cổ một cái, nhìn Tiêu Mạc Ngôn cười đến vui vẻ, cô đây là - đây là bị đè nén bao lâu?

    " Được rồi a, Tiêu tổng, đừng khoác lác, nếu như chị thật sự biết nhiều kỹ xảo như vậy, còn có thể sợ Hạ Hạ đến mức này?"

    Nhan Tịch tức giận nói, Tiêu Mạc Ngôn lập tức phản bác.

    " Nhan Tịch, nói như vậy em sợ Claire cũng là bởi vì sợ cô ấy ở trên giường dằn vặt em?"

    "..."

    Nhan Tịch nghẹn lời, buồn bực nửa ngày, suy nghĩ, mặc kệ Tiêu Mạc Ngôn bình thường ăn nói lung tung bao nhiêu, nhưng cô thật sự là chuyên gia ở phương diện này, mặt mũi tất nhiên quan trọng nhưng tính phúc nửa đời sau cũng rất quan trọng, nàng cũng không muốn bị Claire áp cả đời...

    " Vậy chị nói xem, có kỹ xảo gì?"

    Nhan Tịch khiêm tốn nhìn Tiêu Mạc Ngôn, cái này, Tiêu Mạc Ngôn đắc ý rồi, giày cao gót cũng trực tiếp cởi, ngã lưng ghế, thoải mái nằm xuống.

    " Aiz, vừa rồi dự một cuộc họp thật là mệt mỏi, Nhan Tịch, xoa đầu cho tôi."

    "..."

    Hít sâu một hơi, Nhan Tịch cắn răng, tôi nhịn!

    Tiêu Mạc Ngôn híp mắt, thoải mái hừ lên tiểu khúc, trên đầu ấn nhu không nhẹ không nặng, đã biết Nhan Tịch bình thường sẽ không ít phục vụ cho Claire, ngẫm lại nàng cũng thật đáng thương, lẽ ra ở phương diện vật chất và năng lực đã luôn luôn bị vây ở trạng thái bị động, các phương diện của Claire còn thiên phú cực cao, Hạ Hạ mới chỉ điểm vài câu là có thể đem Nhan Tịch thu dọn đến hai chân cũng sắp không khép lại được, đơn giản là hai thế giới so với Tiêu Mạc Ngôn cô, đáng tiếc giống như là Lý Quỷ gặp phải Lí Quỳ, so với một thiên tài thật sự thì còn kém rất xa.

    Nhan Tịch một bên ấn huyệt cho Tiêu Mạc Ngôn một bên liếc trộm tay cô, liếc mắt nhìn, lại có chút tự ti, đố kỵ vô cùng.

    Ngón tay kia, thật sự rất tốt đẹp a....

    " A, thích không?"

    Tiêu Mạc Ngôn không biết lúc nào mở mắt, giơ tay lên lắc lắc trước mắt Nhan Tịch, chế nhạo hỏi nàng.

    Nhan Tịch đỏ mặt nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nàng đặc biệt muốn biết nữ nhân này là thế nào luyện được thần công mặt dày, thực sự là thuốc nổ cũng đánh không thủng.

    " Không có gì, tay tôi và em cũng giống như thác nước và hồ bơi, thác nước tuy đẹp, nhưng chỉ có thể đứng xa nhìn mà không thể chơi đùa, còn hồ bơi như em thì không giống vậy, nó —"

    "Tiêu Mạc Ngôn!"

    Nhan Tịch nổi giận, nàng đã nhìn ra, Tiêu Mạc Ngôn nào có muốn giúp nàng, chính là rãnh rỗi lấy nàng ra làm trò cười!

    Tiêu Mạc Ngôn cong khóe môi mỉm cười, đứng dậy, nhìn Nhan Tịch.

    "Cầm điện thoại của em đến đây."

    "Làm gì?"

    Nhan Tịch hồ nghi nhìn nàng, nhưng vẫn đưa điện thoại di động cho Tiêu Mạc Ngôn. Tiêu Mạc Ngôn mỉm cười dùng ngón giữa và ngón trỏ kẹp lấy điện thoại của Nhan Tịch, kế tiếp....

    Nhan Tịch nhìn hoa mắt, ngón tay trắng bóng của Tiêu Mạc Ngôn nhanh chóng xoay tròn điện thoại giống như có ma thuật, tốc độ cực nhanh, khiến Nhan Tịch không khỏi cảm thán trong lòng, đây quả thực không phải tay người a!

    "Thế nào?"

    Tiêu Mạc Ngôn cười trả điện thoại lại cho Nhan Tịch, vẻ mặt đắc ý. Nhan Tịch không phục, bĩu môi.

    "Tiêu tổng, lẽ nào đây là thiên phú và năng lực? Chẳng lẽ Hạ Hạ cởi quần áo, còn chị ở bên cạnh đùa điện thoại?"

    "Phốc —"

    Tô Luyến Tuyết nhịn không được cười ra tiếng, Tiêu Mạc Ngôn đen mặt nhìn Nhan Tịch.

    "Tôi đây là cho em kiến thức một chút năng lực của tôi. Kỹ xảo cụ thể tôi có thể nói sao? Chẳng lẽ em bảo tôi giảng giải ngay tại đây."

    "Chị!"

    "Tôi cái gì mà tôi?!"

    Hai người lại có xu thế muốn cải vả, mắt lớn trừng mắt nhỏ nửa ngày, Nhan Tịch thua trận cúi thấp đầu, mím môi không nói, biểu tình muốn bao nhiêu ủy khuất thì có bấy nhiêu ủy khuất. Làm gì chứ? Tiêu Mạc Ngôn luôn đùa cợt nàng? Nàng dễ dàng sao? Không phải là muốn phản công một lần thôi sao, mặt mũi đều mất hết rồi!

    "Được rồi, đừng giả bộ đáng thương."

    Tiêu Mạc Ngôn nhìn Nhan Tịch có chút không đành lòng nói, thở dài, đây là gương mặt khiến mẫu tính trỗi dậy ghê gớm!

    "Vậy chị hãy nói chút gì có ích đi chứ."

    Nhan Tịch hét lên, Tiêu Mạc Ngôn nhìn nàng chằm chằm một hồi, suy nghĩ một chút, gật đầu.

    "Với tính cách của Claire, chắc là chậm nhiệt, có phải mỗi lần em công nói quá nhiều lời dư thừa, cho nên mới bị —"

    Tiêu Mạc Ngôn muốn nói lại thôi, nhìn chằm chằm Nhan Tịch, Nhan Tịch đỏ mặt, có chút ngượng ngùng gật đầu. Lẽ ra hai người không có bao nhiêu lần, đều không có kinh nghiệm gì, mà thân thể Claire lại vô cùng mẫn cảm, nàng sợ làm cô đau, cho nên mỗi lần đều nói nhiều lời vô ích, không ngờ cuối cùng lại trở thành thụ...

    "Ừm, như vậy."

    Tiêu Mạc Ngôn chăm chú nhìn Nhan Tịch, Nhan Tịch đồng dạng chăm chú nhìn Tiêu Mạc Ngôn, Tô Luyến Tuyết liếc xéo nhìn hai người, trong lòng thở dài một hơi, thật sự là ấu trĩ!

    "Lần sau yêu yêu, em đừng nói gì cả, trực tiếp đẩy cô ấy lên giường!"

    "Nếu chị ấy muốn nói chuyện thì sao?"

    "Em liền hôn cô ấy, hôn đến cô ấy nói không nên lời!"

    Nhan Tịch trầm mặc suy tư nửa ngày mới ngẩng đầu nhìn Tiêu Mạc Ngôn, dùng sức gật đầu.

    "Được, tôi chờ tin tốt của em!"

    Tiêu Mạc Ngôn mỉm cười với Nhan Tịch, Nhan Tịch đột nhiên phát hiện thật ra Tiêu Mạc Ngôn cũng không tà ác như trong tưởng tượng, tuy rằng hơi xấu tính một chút. Tiêu Mạc Ngôn mím môi chân thành mỉm cười với Nhan Tịch, cầm điện thoại di động lên, len lén nhắn tin cho Hạ Linh Doanh.

    "Ai u, Hạ Hạ, em cười nhạo tôi, Nhan Tịch cô ấy cũng quá đơn thuần dễ lừa gạt rồi! Mối thù lần trước cô ấy chụp lén em, tôi đã báo thù cho em rồi!"

    * * * * * * * * * * * * * * * *

    Claire mới vừa mở cửa, đã bị Nhan Tịch nhiệt tình hôn môi, còn không đợi cô phản ứng, đã bị đè trên bức tường lạnh băng, hai tay nàng lại không phận phóng hỏa khắp nơi, chưa được mấy phút, hô hấp của Claire liền hỗn loạn, mặt đỏ thành một mảnh, dùng sức đẩy nàng.

    "Nhan Tịch, em —"

    Nhất định không thể để chị ấy nói chuyện, Nhan Tịch ghi nhớ phương châm tác chiến của Tiêu Mạc Ngôn, chỉ cần Claire vừa mở miệng, nàng liền hôn, Claire bị nàng hôn thiếu chút nữa tắt thở, kịch liệt kịch liệt phập phồng, trên người không còn sức lực nhưng vẫn cố chấp đẩy Nhan Tịch.

    Hô hấp của Nhan Tịch cũng trở nên gấp rút, hai tay dùng sức cởi quần áo của Claire, Claire lại mặc một bộ váy liền thân, vây kín người, kéo thế nào cũng kéo không xuống, trong lòng Nhan Tịch phiền toái bất an, thế nào ở nhà còn mặc nhiều như vậy?! Mà Claire giãy dụa càng thêm kích phát dục vọng nguyên thủy của nàng, nàng dùng sức xé rách chiếc váy của cô, theo âm thanh vải vóc xé rách, chiếc váy của Claire rốt cuộc bị lột xuống, sợ rằng đây là lần cuối cùng Claire mặc nó....

    "Nhan Tịch!"

    Claire đỏ mặt đẩy Nhan Tịch ra, Nhan Tịch vươn tay ôm lấy cô, bế bổng cô đặt lên trên giường.

    Claire hoảng loạn bất an, dục vọng như ngựa hoang thoát cương trong mắt Nhan Tịch gần như bao phủ cô, thân thể giãy dụa phí công, làm thế nào cũng không tránh thoát.

    Nhan Tịch mê muội hôn Claire, cảm giác được cô từng chút vô lực trong lòng mình, không khỏi cảm thán quả nhiên gừng càng già càng cay, Tiêu tổng, thật không phải chỉ nói khoác.

    "Ai u uy!"

    Nhan Tịch đang hôn tận hứng đột nhiên bị giọng nói cả kinh, bàn tay thoát lực, lập tức đặt Claire xuống, hoảng sợ nhìn phía sau.

    "Thân ái, mau đến xem!"

    Ray!! Sao cậu ấy lại ở đây!!!

    Khuôn mặt Nhan Tịch bạo hồng một mảnh, xoay người nhìn Claire, Claire đã sớm xấu hổ đỏ mặt giận dữ nhìn nàng, vươn tay kéo váy che ngực.

    "Ai nha nha, tiểu hài tử, em có bao nhiêu đói khát a?"

    Cherry không biết lúc nào chui ra, kinh ngạc nhìn Nhan Tịch và Claire váy áo không đủ che thân. Này — chơi gì vậy? Ai, sai,nhìn quần áo Claire, khuôn mặt Cherry đen lại, nửa ngày mới rống to xuyên thấu màng nhĩ của mỗi người: "Nhan Tịch, chiếc váy của Claire là tôi vừa mua về! Giá trị hơn một vạn nhân dân tệ! Tên khốn kiếp nhà cô!"




    Chương 103

    Beta: Bách Gia Trang's Team

    Mời Đọc (Click Here) :



      

    Đêm đó. Từ lúc Nhan Tịch đến Thiên Hoàng, cơ thể rắn chắc hơn không ít, mỗi ngày đi mưa về nắng, đi công tác khắp nơi, không có thời gian còn phải bồi Tiêu tổng chơi mặt chược, đến ngay cả thời gian bồi Claire cũng càng ngày càng ít, Claire tuy rằng không oán giận nhưng thời gian bên nhau hiếm hoi của hai người, cô trở nên càng ngày càng yêu nghiệt, yêu nghiệt đến Nhan Tịch ăn không tiêu....

    Thứ sáu, Nhan Tịch muốn đi theo Tiêu Mạc Ngôn đến Thượng Hải dự một lễ trao giải, dính nị cùng Claire một hồi, nàng ôm camera từ trên lầu đi xuống đã nhìn thấy Tiêu Mạc Ngôn đang ngồi ở trong xe, không kiên nhẫn nhìn nàng.

    " Aiz, tôi nói em có thể chuyên nghiệp mộ chút hay không, sao có khiến lão bản chờ đợi?"

    Nhan Tịch nói cũng lười nói, chậm rì rì lên xe. Tiêu Mạc Ngôn tựa vào lưng ghế, nghiêng người, nhìn Nhan Tịch từ trên xuống dưới, trong mắt tất cả đều là ý vị thâm trường.

    "Chị nhìn cái gì?!"

    Nhan Tịch đỏ mặt, đó là ánh mắt gì?

    " Thế nào, Claire làm?"

    Tiêu Mạc Ngôn cực kỳ nhạy bén đưa ngón tay ra chỉ vào giữa hai chân Nhan Tịch, khuôn mặt Nhan Tịch bạo hồng, căm tức Tiêu Mạc Ngôn. Nữ lưu manh này?! Chị ấy có thể xấu xa hơn nữa không?

    " Aiz, có người, chính là trời sanh tiện thụ!"

    Tiêu Mạc Ngôn thở dài nói, trong lòng cười đến sắp chết. Không ngờ a không ngờ, thì ra Claire lạnh lùng trước mặt người khác lại yêu nghiệt như vậy!

    "Chị còn nói, nếu không phải Hạ Hạ mỗi ngày đều gọi Claire đi bơi, thể lực của chị ấy có thể tốt đến mức này sao!"

    Nhan Tịch nổi giận, cái gì gọi là tiện thụ? Rõ ràng là Tiêu Mạc Ngôn không quản được nữ nhân của mình, từ khi Ray bắt được quả anh đào, Claire và Hạ Linh Doanh càng ngày càng thân thiết, dành thời gian gặp nhau, Nhan Tịch đặc biệt nói vài lần đều bị Claire mắt lạnh trừng trở về. Vốn dĩ nàng còn không muốn nói, nhưng Tiêu Mạc Ngôn cư nhiên không biết tốt xấu ác nhân cáo trạng trước, đúng lúc, nàng còn muốn tìm cô tính sổ đây!

    " Hạ Hạ?"

    Tiêu Mạc Ngôn ngẩn ra, nhìn Nhan Tịch.

    " Thế nào, đừng nói với em là chị cũng không biết?"

    Nhan Tịch khinh bỉ khiến Tiêu Mạc Ngôn đen mặt, siết nắm tay, nghiến răng. Hạ Linh Doanh em giỏi lắm, thần bí như vậy, chẳng lẽ là đang ở sau lưng cô yêu đương vụng trộm?

    " Còn có, đừng cả ngày nghĩ nữ nhân của chị băng thanh ngọc khiết, rất cao nhã, nếu như cao nhã, chị ấy có thể -"

    Nói được một nửa, Nhan Tịch nghẹn lời, mặt đỏ bừng. Tiêu Mạc Ngôn nhìn thấu môn đạo, cười hì hì nhích đến.

    "Thế nào, chẳng lẽ Hạ Hạ nhà tôi còn làm lão sư, truyền thụ không ít kinh nghiệm tâm đắc cho Claire?"

    Nhan Tịch cắn môi nhìn Tiêu Mạc Ngôn, cô quá không biết xấu hổ a!

    " Sách sách sách, nhìn đức hạnh của em đi!" Tiêu Mạc Ngôn khinh bỉ chí cực nhìn Nhan Tịch, Nhan Tịch đỏ mặt trừng cô.

    " Mặc dù nói, phương diện này quả thật cần thiên phú nhất định, nhưng em hiển nhiên không có thiên phú này."

    Tiêu Mạc Ngôn nhẹ nhàng nói, như có như không nhìn Nhan Tịch, Nhan Tịch giấu bàn tay đi, ngiến răng, làm gì vậy a? Sao lại luôn kỳ thị ngón tay nàng ngắn, nếu lúc nhỏ nàng biết sau này ngón tay quý giá như vậy, thì đã liều mạng bồi bổ cho nó thật dài!

    " Kỹ xảo, quan trọng là ... Kỹ xảo."



    Tiêu Mạc Ngôn cười tà ác, Tô Luyến Tuyết lái xe bị cô cười đến cả người nổi da gà, Nhan Tịch cũng rụt cổ một cái, nhìn Tiêu Mạc Ngôn cười đến vui vẻ, cô đây là - đây là bị đè nén bao lâu?

    " Được rồi a, Tiêu tổng, đừng khoác lác, nếu như chị thật sự biết nhiều kỹ xảo như vậy, còn có thể sợ Hạ Hạ đến mức này?"

    Nhan Tịch tức giận nói, Tiêu Mạc Ngôn lập tức phản bác.

    " Nhan Tịch, nói như vậy em sợ Claire cũng là bởi vì sợ cô ấy ở trên giường dằn vặt em?"

    "..."

    Nhan Tịch nghẹn lời, buồn bực nửa ngày, suy nghĩ, mặc kệ Tiêu Mạc Ngôn bình thường ăn nói lung tung bao nhiêu, nhưng cô thật sự là chuyên gia ở phương diện này, mặt mũi cố nhiên quan trọng nhưng tính phúc nửa đời sau cũng rất quan trọng, nàng cũng không muốn bị Claire áp cả đời...

    " Vậy chị nói xem, có kỹ xảo gì?"

    Nhan Tịch khiêm tốn nhìn Tiêu Mạc Ngôn, cái này, Tiêu Mạc Ngôn đắc ý rồi, giày cao gót cũng trực tiếp cởi, ngã lưng ghế, thoải mái nằm xuống.

    " Aiz, vừa rồi dự một cuộc họp thật là mệt mỏi, Nhan Tịch, xoa đầu cho tôi."

    "..."

    Hít sâu một hơi, Nhan Tịch cắn răng, tôi nhịn!

    Tiêu Mạc Ngôn híp mắt, thoải mái hừ lên tiểu khúc, trên đầu ấn nhu không nhẹ không nặng, đã biết Nhan Tịch bình thường sẽ không ít phục vụ cho Claire, ngẫm lại nàng cũng thật đáng thương, lẽ ra ở phương diện vật chất và năng lực đã luôn luôn bị vây ở trạng thái bị động, các phương diện của Claire còn thiên phú cực cao, Hạ Hạ mới chỉ điểm vài câu là có thể đem Nhan Tịch thu dọn đến hai chân cũng sắp không khép lại được, đơn giản là hai thế giới so với Tiêu Mạc Ngôn cô, đáng tiếc giống như là Lý Quỷ gặp phải Lí Quỳ, kém xe thiên thài chân chính như cô!

    Nhan Tịch một bên ấn huyệt cho Tiêu Mạc Ngôn một bên liếc trộm tay cô, liếc mắt nhìn, lại có chút tủ ti, đố kỵ vô cùng.

    Ngón tay kia, thật sự rất tốt đẹp a....

    " A, thích không?"

    Tiêu Mạc Ngôn không biết lúc nào mở mắt, giơ tay lên lắc lắc trước mắt Nhan Tịch, chế nhạo hỏi nàng.

    Nhan Tịch đỏ mặt nhìn Tiêu Mạc Ngôn, nàng đặc biệt muốn biết nữ nhân này là thế nào luyện được thần công mặt dày, thực sự là thuốc nổ cũng đáng không thủng.

    " Không có gì, tay tôi và em cũng giống như thác nước và hồ bơi, thác nước tuy đẹp, nhưng chỉ có thể đứng xa nhìn mà không thể chơi đùa, còn hồ bơi như em thì không giống vậy, nó —"

    "Tiêu Mạc Ngôn!"

    Nhan Tịch nổi giận, nàng đã nhìn ra, Tiêu Mạc Ngôn nào có muốn giúp nàng, chính là rãnh rỗi lấy nàng ra làm trò cười!

    Tiêu Mạc Ngôn cong khóe môi mỉm cười, đứng dậy, nhìn Nhan Tịch.

    "Cầm điện thoại của em đến đây."

    "Làm gì?"

    Nhan Tịch hồ nghi nhìn nàng, nhưng vẫn đưa điện thoại di động cho Tiêu Mạc Ngôn. Tiêu Mạc Ngôn mỉm cười dùng ngón giữa và ngón trỏ kẹp lấy điện thoại của Nhan Tịch, kế tiếp....

    Nhan Tịch nhìn hoa mắt, ngón tay trắng bóng của Tiêu Mạc Ngôn nhanh chóng xoay tròn điện thoại giống như có ma thuật, tốc độ cực nhanh, khiến Nhan Tịch không khỏi cảm thán trong lòng, đây quả thực không phải tay người a!

    "Thế nào?"

    Tiêu Mạc Ngôn cười trả điện thoại lại cho Nhan Tịch, vẻ mặt đắc ý. Nhan Tịch không phục, bĩu môi.

    "Tiêu tổng, lẽ nào đây là thiên phú và năng lực? Chẳng lẽ Hạ Hạ cởi quần áo, còn chị ở bên cạnh đùa điện thoại?"

    "Phốc —"

    Tô Luyến Tuyết nhịn không được cười ra tiếng, Tiêu Mạc Ngôn đen mặt nhìn Nhan Tịch.

    "Tôi đây là cho em kiến thức một chút năng lực của tôi. Kỹ xảo cụ thể tôi có thể nói sao? Chẳng lẽ em bảo tôi giảng giải ngay tại đây."

    "Chị!"

    "Tôi cái gì mà tôi?!"

    Hai người lại có xu thế muốn cải vả, mắt lớn trừng mắt nhỏ nửa ngày, Nhan Tịch thua trận cúi thấp đầu, mím môi không nói, biểu tình muốn bao nhiêu ủy khuất thì có bấy nhiêu ủy khuất. Làm gì chứ? Tiêu Mạc Ngôn luôn đùa cợt nàng? Nàng dễ dàng sao? Không phải là muốn phản công một lần thôi sao, mặt mũi đều mất hết rồi!

    "Được rồi, đừng giả bộ đáng thương."

    Tiêu Mạc Ngôn nhìn Nhan Tịch có chút không đành lòng nói, thở dài, đây là gương mặt kích khởi mẫu tính cỡ nào a!

    "Vậy chị hãy nói chút gì thực dụng đi."

    Nhan Tịch la hét, Tiêu Mạc Ngôn nhìn nàng chằm chằm một hồi, suy nghĩ một chút, gật đầu.

    "Với tính cách của Claire, chắc là chậm nhiệt, có phải mỗi lần em công nói quá nhiều lời dư thừa, cho nên mới bị —"

    Tiêu Mạc Ngôn muốn nói lại thôi, nhìn chằm chằm Nhan Tịch, Nhan Tịch đỏ mặt, có chút ngượng ngùng gật đầu. Lẽ ra hai người không có bao nhiêu lần, đều không có kinh nghiệm gì, mà thân thể Claire lại vô cùng mẫn cảm, nàng sợ làm cô đau, cho nên mỗi lần đều nói nhiều lời vô ích, không ngờ cuối cùng lại trở thành thụ...

    "Ừm, như vậy."

    Tiêu Mạc Ngôn chăm chú nhìn Nhan Tịch, Nhan Tịch đồng dạng chăm chú nhìn Tiêu Mạc Ngôn, Tô Luyến Tuyết liếc xéo nhìn hai người, trong lòng thở dài một hơi, thật sự là ấu trĩ!

    "Lần sau yêu yêu, em đừng nói gì cả, trực tiếp đẩy cô ấy lên giường!"

    "Nếu chị ấy muốn nói chuyện thì sao?"

    "Em liền hôn cô ấy, hôn đến cô ấy nói không nên lời!"

    Nhan Tịch trầm mặc suy tư nửa ngày mới ngẩng đầu nhìn Tiêu Mạc Ngôn, dùng sức gật đầu.

    "Được, tôi chờ tin tốt của em!"

    Tiêu Mạc Ngôn mỉm cười với Nhan Tịch, Nhan Tịch đột nhiên phát hiện thật ra Tiêu Mạc Ngôn cũng không tà ác như trong tưởng tượng, tuy rằng hơi xấu tính một chút. Tiêu Mạc Ngôn mím môi chân thành mỉm cười với Nhan Tịch, cầm điện thoại di động lên, len lén nhắn tin cho Hạ Linh Doanh.

    "Ai u, Hạ Hạ, em cười nhạo tôi, Nhan Tịch cô ấy cũng quá đơn thuần dễ lừa gạt rồi! Mối thù lần trước cô ấy chụp lén em, tôi đã báo thù cho em rồi!"

    * * * * * * * * * * * * * * * *

    Claire mới vừa mở cửa, đã bị Nhan Tịch nhiệt tình hôn môi, còn không đợi cô phản ứng, đã bị đè trên bức tường lạnh băng, hai tay nàng lại không phận phóng hỏa khắp nơi, chưa được mấy phút, hô hấp của Claire liền hỗn loạn, mặt đỏ thành một mảnh, dùng sức đẩy nàng.

    "Nhan Tịch, em —"

    Nhất định không thể để chị ấy nói chuyện, Nhan Tịch ghi nhớ phương châm tác chiến của Tiêu Mạc Ngôn, chỉ cần Claire vừa mở miệng, nàng liền hôn, Claire bị nàng hôn thiếu chút nữa tắt thở, kịch liệt kịch liệt phập phồng, trên người không còn sức lực nhưng vẫn cố chấp đẩy Nhan Tịch.

    Hô hấp của Nhan Tịch cũng trở nên gấp rút, hai tay dùng sức cởi quần áo của Claire, Claire lại mặc một bộ váy liền thân, vây kín người, kéo thế nào cũng kéo không xuống, trong lòng Nhan Tịch phiền táo bất an, thế nào ở nhà còn mặc nhiều như vậy?! Mà Claire giãy dụa càng thêm kích phát dục vọng nguyên thủy của nàng, nàng dùng sức xé rách chiếc váy của cô, theo âm thanh vải vóc xé rách, chiếc váy của Claire rốt cuộc bị lột xuống, sợ rằng đây là một lần cuối cùng Claire mặc nó....

    "Nhan Tịch!"

    Claire đỏ mặt đẩy Nhan Tịch ra, Nhan Tịch vươn tay ôm lấy cô, bế bổng cô đặt lên trên giường.

    Claire hoảng loạn bất an, dục vọng như ngựa hoang thoát cương trong mắt Nhan Tịch gần như bo phủ cô, thân thể giãy dụa phí công, làm thế nào cũng không tránh thoát.

    Nhan Tịch mê muội hôn Claire, cảm giác được cô từng chút vô lực trong lòng mình, không khỏi cảm thán quả nhiên gừng càng già càng cay, Tiêu tổng, thật không phải chỉ nói khoác.

    "Ai u uy!"

    Nhan Tịch đang hôn tận hứng đột nhiên bị giọng nói cả kinh, bàn tay thoát lực, lập tức đặt Claire xuống, hoảng sợ nhìn phía sau.

    "Thân ái, mau đến xem!"

    Ray!! Sao cậu ấy lại ở đây!!!

    Khuôn mặt Nhan Tịch bạo hồng một mảnh, xoay người nhìn Claire, Claire đã sớm xấu hổ đỏ mặt giận dữ nhìn nàng, vươn tay kéo váy che ngực.

    "Ai nha nha, tiểu hài tử, em có bao nhiêu đói khát a?"

    Cherry không biết lúc nào chui ra, kinh ngạc nhìn Nhan Tịch và Claire váy áo không đủ che thân. Này — chơi gì vậy? Ai, sai, quần áo Claire Claire, khuôn mặt Cherry đen lại, nửa ngày mới rống to xuyên thấu màng nhĩ của mỗi người: "Nhan Tịch, chiếc váy của Claire là tôi vừa mua về! Giá trị hơn một vạn nhân dân tệ! Tên khốn kiếp nhà cô!"

    Phiên ngoại 103

    "Học nấu ăn để làm gì?"

    Nhan Tịch ngồi trên ghế sô pha vừa lau máy ảnh vừa hỏi, chân mày nhíu thật chặt. Claire mới vừa tắm rửa xong, mặc một bộ áo ngủ trong suốt khinh bạc, ngồi đối diện Nhan Tịch cầm khăn lông nhẹ nhàng lau tóc.

    "Gần đây em rất bận rộn."

    Vĩnh viễn đều là ngôn ngữ nhàn nhạt, nhưng Nhan Tịch lại nghe được sự đau lòng, mi tâm giãn ra, đem máy ảnh để ở một bên, Nhan Tịch đứng dậy đi đến bên cạnh Claire, giữ lấy bàn tay đang lau tóc của cô.

    Claire ngẩng đầu, kỳ quái nhìn Nhan Tịch Nhan Tịch nhẹ nhàng mỉm cười, ôm lấy Claire, để cô ngồi trên đùi mình, nhẹ nhàng lau khô mái tóc thoang thoảng mùi hương .

    Thân thể bị hương thơm quen thuộc vây quanh, Claire đỏ mặt, hơi nghiêng đầu.

    "Đã bao lâu rồi, chị còn xấu hổ?"

    Nhan Tịch khẽ cười trêu chọc, Claire tức giận liếc mắt nhìn nàng.

    "Nhiều lời."

    "Nhiều lời cũng chỉ đối với mình chị."

    Nhan Tịch buồn nôn nói, động tác trên tay động tác trên tay mềm nhẹ, tóc cũng lau khô, nàng thẳng thắn để Claire ngồi xuống sô pha.

    "Nằm xuống."

    Claire lập tức dùng hai tay bưng kín ngực, đề phòng nhìn Nhan Tịch.

    ... Không phải đâu...

    Nhan Tịch buồn bực, đề phòng nàng như lưu manh vậy sao?

    "Em xoa bóp thắt lưng cho chị, không phải chị luôn nói khó chịu sao?"

    Nhan Tịch giải thích, Claire mím môi nhìn nàng chằm chằm nửa ngày, tựa hồ đang xác định nàng nói là thật hay giả, Nhan Tịch chớp đôi mắt to, cực kỳ chân thành nhìn Claire.

    "Ừ... Không được xằng bậy."

    Lúc đầu Claire còn có chút không yên lòng, sau đó thấy Nhan Tịch cũng không xằng bậy, nên không khẩn trương nữa mà thả lỏng, nằm trên ghế sô pha.

    "Trước đây chưa từng nấu ăn?"

    Nhan Tịch khẽ cười hỏi, Claire nghe ra đắc ý trong lời nói của nàng, khẽ cong khóe môi, không đáp lời.

    Thật vất vả có một việc giỏi hơn Claire, trong lòng Nhan Tịch miễn bàn có bao nhiêu đắc ý, làm đầu bếp thì làm đầu bếp, nói cho cùng ở điểm này Claire không bằng nàng là được!

    "Em dạy cho chị!"

    Nhan Tịch la hét hứng thú, nàng dạy Claire, nhất định sẽ rất có cảm giác thành tựu!

    "Ừm...không cần, tôi đã mua đĩa học, lát nữa xem một chút là được rồi."

    Một chút mặt mũi Claire cũng không cho Nhan Tịch, trực tiếp cự tuyệt.

    "Xem một lần là có thể học được? Đó chỉ là nói khoác."

    Nhan Tịch bĩu môi, làm gì chứ, vì sao không cho nàng dạy.

    Claire giật mình, ngồi dậy nhìn Nhan Tịch, trong mắt có chút mê man. Nhan Tịch vừa nhìn thấy cô xinh đẹp như vậy, thế nào? Tin rồi đi. Đợi nửa ngày, Claire rốt cuộc chậm rãi lên tiếng: "Nói khoác là cái gì?"

    "..."

    Tôi té! Nhan Tịch thiếu chút nữa ngã xuống sàn nhà, bất đắc dĩ nhìn Claire cực kỳ nghiêm túc, mím môi không nói chuyện.

    Claire không để ý đến Nhan Tịch, đứng dậy đến chỗ đầu DVD điều chỉnh xong, ngồi trên sô pha bên kia cách Nhan Tịch rất xa, nghiêm túc mà xem. Nhan Tịch thấy cô nhìn chằm chằm TV thì có chút buồn cười, là món gì mà nghiêm túc như vậy? Nàng nhìn lướt qua TV, hừ nhẹ một tiếng, khinh bỉ nhìn Claire, cái gì chứ? Lại là ớt xào thịt, đơn giản như vậy còn cần học sao? Chỉ có điều, Claire không phải là không thích ăn những món cay nóng sao? Cô học món này làm gì? Chẳng lẽ là vì nàng?

    Nghĩ vậy, trong lòng Nhan Tịch ấm áp, chớp đôi mắt cảm động nhìn Claire.

    Đến cuối cùng, đôi mắt cũng sắp chớp mù nhưng cũng không gặp Claire liếc nhìn nàng một cái.

    Claire có thói quen như vậy, chỉ cần là học tập bất luận là cái gì, bất luận là phương diện nào, cũng sẽ rất nghiêm túc, ở phía sau ném mị nhãn cho cô hiển nhiên không phải lựa chọn chính xác, Nhan Tịch núp trên sô pha buồn bực nửa ngày, mãi đến Claire tắt TV, đến phòng ngủ thay quần áo nàng mới có ý cười.

    Claire thay quần áo ở nhà, tóc dài buộc lên thành đuôi ngựa, hữu mô hữu dạng đeo tạp dề, bạn rộn trong phòng bếp.

    Nhan Tịch nhìn chằm chằm Claire một hồi, tiểu nhân trong lòng cười xấu xa, lén lút tiến đến bên cạnh cô như kẻ trộm.

    "Nếu không thì em gọi mẹ đến, em cũng làm một phần, lát nữa để mẹ nếm thử xem cái gì gọi là chênh lệch."

    Claire ngừng động tác trên tay, nhìn Nhan Tịch.

    Ách...

    Có chút chịu không nổi ánh mắt băng lạnh như vậy, Nhan Tịch xám xịt muốn rút khỏi phòng bếp, ai biết mới vừa đi tới cửa, thanh âm nhàn nhạt lại nhẹ nhàng truyền đến.

    "Được."

    Nhan Tịch siết nắm tay, cười ra tiếng, lần này nàng rốt cuộc có thể thắng lại một ván rồi!

    Nhan Tịch hỏa tốc gọi điện thoại cho Nhan mẹ, rồi chui vào phòng bếp nghiêm túc nấu ăn.

    Muốn nói ớt xào thịt, Nhan Tịch cũng là lần đầu tiên làm, nhưng bình thường không ít thấy mẹ nàng làm, trông mèo vẽ hổ cũng không kém là bao nhiêu.

    Lúc thiết thái, Nhan Tịch len lén liếc liếc mắt nhìn Claire, hắc hắc, kỹ thuật quả nhiên đủ kém.

    "Nhìn cái gì?"

    Claire giận dữ liếc mắt nhìn Nhan Tịch, Nhan Tịch rụt cổ một cái, không dám nhìn nữa.

    Một bữa cơm, Nhan Tịch cảm giác mình còn nghiêm túc hơn thi đại học, tỉa ớt đến mắt ngấn lệ, thật vất vả cho vào chảo, thì Claire người ta đã sớm làm xong, đang làm hậu kỳ điểm tô món ăn, len lén liếc mắt nhìn, Nhan Tịch có chút thấp thỏm, nhìn bề ngoài, thật không tệ...

    Hai đĩa thức ăn bưng đến trước mặt Nhan mẹ, Nhan mẹ hai chân tréo nguẩy, híp mắt, hoàn toàn là một lão phật gia, thật sự xem mình là chuyên gia ẩm thực. Bà cầm lấy đôi đũa nếm thử món của Nhan Tịch trước, .

    "Nhiều muối."

    "..."

    Nhan Tịch trừng mắt nhìn Nhan mẹ, mẹ nàng càng ngày càng giỏi, trực tiếp như vậy? Cũng không biết cùi chỏ phải hướng vào trong?

    Vừa nhìn món ăn Claire làm, Nhan mẹ liền nở nụ cười, xào rất tốt, ớt tỉa và thịt sợi đều rất mảnh, hiện lên nhàn nhạt sáng bóng, rồi lại không nhiều dầu mỡ. Cầm lấy đôi đũa gắp một chút nếm thử, Nhan mẹ cười híp cả mắt.

    "Không sai, vẫn là con dâu của mẹ giỏi nhất."

    "... Mẹ, mẹ đây là xảy ra chuyện gì?"

    Nhan Tịch không nhịn được, tháo tạp dề ném ở một bên, căm tức nhìn Nhan mẹ. Nàng cũng nếm thử, rõ ràng chính là nàng làm ngon hơn, nhưng lão thái thái này hoàn toàn là bị mỹ sắc mê hoặc, hoàn toàn không biết công bằng ở đâu nữa!

    "Vũ nhục giám khảo, phạt thẻ đỏ."

    Nhan mẹ trắng mắt nhìn Nhan Tịch, không nhịn được phất phất tay, còn muốn gắp thức ăn , Nhan Tịch nóng nảy, vài bước tiến lên món ăn đĩa thức ăn của Claire.

    "Đây là nữ nhân của con làm, mẹ đừng ăn."

    "Con nói xem, có ai đối đãi người lớn như con sao?"

    "Cũng đã cho con thẻ đỏ rồi, con còn quan tâm mẹ làm gì?"

    Nhan Tịch nổi giận, che chở món ăn của Claire không để cho Nhan mẹ ăn, hai người đấu một hồi, cuối cùng vẫn là Nhan Tịch giành được thắng lợi.

    Bới một chén cơm tẻ, Nhan Tịch ngọt ngào ăn món ăn của Claire, trong lòng vui vẻ vô cùng đây là lần đầu tiên Claire xuống bếp, nàng nhất định phải ăn hết!

    "Claire, đến đây cùng nhau ăn đi."

    Nhan Tịch phất tay gọi Claire, Claire nhìn nàng đạm đạm nhất tiếu, lắc đầu.

    Biết Claire từ trước đến nay dạ dày nhỏ, nên Nhan Tịch không gọi cô nữa, mà hưởng thụ thịnh yến trước mắt, một đĩa thức ăn, ngay cả ớt thái cũng không còn, Nhan mẹ ở một bên trợn mắt hốc mồm nhìn Nhan Tịch ngâm mình trong cơm canh, nuốt nước bọt.

    "Con đi ra từ trại tị nạn sao?"

    Nhan Tịch không để ý tới bà, tiếp tục hạnh phúc nhỏ của mình. Claire vẫn nhìn Nhan Tịch hơi hé môi, giống như là muốn nói cái gì đó, cuối cùng chỉ là mấp máy môi không nói ra miệng, còn cố ý giấu bàn tay ra sau lưng.

    "Claire, tay con làm sao vậy? Cho mẹ xem thử."

    Nhan mẹ phát hiện dị thường trên tay Claire, Claire lắc đầu.

    "Không có gì."

    Nhan Tịch nhanh chóng nuốt một miệng cơm, buông chén đũa xông đến, cũng không quan tâm Claire giãy dụa, kéo tay cô ra.

    "Tại sao có thể như vậy?"

    Nhan Tịch đau lòng, nhìn chằm chằm băng gạc quấn quít trên tay phải của Claire.

    "Lúc thái nguyên liệu không cẩn thận."

    Claire nhẹ nhàng nói, muốn thu tay về.

    "Sao lại nghiêm trọng như vậy."

    Nhìn vết máu trên băng gạc, Nhan Tịch hối hận muốn chết, không có gì đồng ý để Claire nấu ăn làm gì? Tay cô không phải dành để làm đầu bếp!

    "Mẹ xem một chút."

    Vẫn là Nhan mẹ bình tĩnh, nhẹ nhàng tháo băng gạc, nhìn một chút, hít một hơi khí lạnh.

    Trên ngón giữa tinh tế trắng nõn, vết đao rất rõ ràng, chắc là cắt đứt cả một miếng thịt, phải đau cỡ nào a...

    "Vào phòng lấy bạch dược bạch dược ra đây."

    Nhan mẹ phân phó, Nhan Tịch lên tiếng, hoả tốc chạy vào phòng, lúc ra cửa thiếu chút nữa bị cánh cửa làm vấy ngã nhưng cũng không quản được nhiều như vậy.

    "Mấy ngày nay đừng đụng nước."

    Nhan mẹ vừa bôi thuốc cho Claire vừa căn dặn, Nhan Tịch ở một bên nghe rất nghiêm túc, trái lại không biết tại sao Claire lại đỏ mặt.

    "Làm sao vậy?"

    Nhan Tịch kinh ngạc nhìn cô, mặt Claire càng đỏ hơn, Nhan mẹ nhìn cô, ho khan một tiếng, nói: "Chuyện phòng the mấy ngày nay con cũng không thể chủ động."

    .....

    Nhan Tịch nghe xong lời nói của Nhan mẹ thì trầm mặc một hồi, ngẩng đầu nhìn bà rồi lại nhìn Claire, thở dài, nhà nàng không có ai thuần khiết sao.

    Nhan mẹ bôi thuốc cho Claire xong, nhìn lên đồng hồ thấy cũng không còn sớm, liền phất tay một cái làm như muốn đi, vừa ra đến trước cửa liền kéo Nhan Tịch qua một bên.

    "Gì vậy?"

    Nhan Tịch vội vã muốn tiễn người xong vào xem Claire, Nhan mẹ cười xấu xa, nói nhỏ: "Mấy ngày nay cố gắng lên a!"

    .....

    Không đợi Nhan Tịch phản ứng, Nhan mẹ liền bay đi rồi, Nhan Tịch hóa đá tại chỗ, nhe răng nhìn bóng lưng của Nhan mẹ.

    Này... Lão thái thái cũng quá thoáng rồi...

    Đi vào nhà, Claire đã thay áo ngủ, nhìn Nhan Tịch tiến đến, đạm đạm nhất tiếu.

    "Còn đau phải không?"

    Nhan Tịch đau lòng cầm tay cô, Claire lắc đầu.

    "Cái này cắt mạnh cỡ nào a."

    Nhan Tịch vẫn đau lòng, nắm tay Claire không buông ra, Claire cười nhìn nàng.

    "Được rồi."

    Nhìn chằm chằm băng gạc trên tay Claire một hồi, Nhan Tịch nghĩ tới một chuyện, ngẩng đầu nhìn cô.

    "Nhất định cắt đứt thịt đi?"

    Claire gật đầu.

    "Vậy chi xử lý thế nào —"

    Nhan Tịch hỏi tiếp, thấy mình da dày thịt béo, cũng không biết Claire có mất máu nhiều không.

    Claire không nói, nhìn chằm chằm Nhan Tịch, có chút không được tự nhiên.

    Nhan Tịch có chút kỳ quái nhìn cô.

    "Làm sao vậy?"

    "Tôi..."

    Claire hơi dừng lại một chút, nhìn chằm chằm Nhan Tịch, nhẹ nhàng nói: "Không quan tâm, trực tiếp xào cho em ăn."

    "..."
    auduongtinh Tài sản


  8. The Following 11 Users Say Thank You to auduongtinh For This Useful Post:


  9. #105
    Ngày tham gia
    May 2016
    Bài viết
    15
    Ngân lượng
    484
    Thanked: 217
    Chương 104

    Beta: Bách Gia Trang's Team

    Mời Đọc (Click Here) :



      

    Chủ nhật, Cherry vẫn là như cũ, dẫn theo Ray đến nhà Claire dùng cơm, đương nhiên, dựa theo lệ cũ, vẫn là Nhan Tịch làm đầu bếp, làm một bàn thức ăn coi như phong phú.



    Trong lúc ăn cơm, Cherry ríu rít nói chuyện với Claire không chịu để yên, Nhan Tịch cười ha hả mà nhìn, Claire nhàn nhạt cười, so sánh với nhau thì Ray trầm muộn rất nhiều.



    " Làm sao vậy?"



    Nhan Tịch phát hiện dị thường của Ray, dùng cánh tay đụng cô một cái.



    " Đừng đụng mình, mình rất phiền."



    "..."



    Không phải không thừa nhận, tiếng Trung của Ray thực sự là học càng ngày càng tốt, giọng Bắc Kinh này, tấm tắc, mặc cảm a.



    " Thật vất vả đến một chuyến, em phụng phịu cái gì?"



    Bên này Nhan Tịch còn không hỏi rõ nguyên nhân, bên kia Cherry đã không vui trước, nhướng mày nhìn Ray.



    "Chị quản em?"



    Ray tương đối không nhịn được, Nhan Tịch nghe xong nuốt một ngụm nước bọt, len lén liếc mắt nhìn Cherry, quả nhiên sắc mặt cực kỳ khó coi. Đang cảm thán Ray anh dũng, đồng thời trong lòng Nhan Tịch cũng cười thầm, không sai không sai, giữa mấy người các nàng rốt cuộc có một đại nữ nhân, nếu không mỗi một người đều là thê quản nghiêm, mất mặt chết người.



    " Được rồi, đừng tức giận, tôi sai rồi."



    "..."



    Nhan Tịch thiếu chút nữa nhổ miếng cà mới ăn ra, buồn bực nhìn Ray, Ray tương đối thành khẩn nhìn Cherry. Cherry tiểu thư vẫn như cũ, nhướng mày hừ một tiếng, lại tiến vào lòng Claire làm nũng. Sắc mặt của Ray hơi trầm xuống, Nhan Tịch nở nụ cười, xít tới, nhỏ giọng hỏi: "Ray, chẳng lẽ cậu ghen tị?"



    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha


    "..."







    auduongtinh Tài sản


  10. The Following 76 Users Say Thank You to auduongtinh For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn có thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •