Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 17

Chủ đề: Những màn đối đáp hài hước, dễ thương trong BHTT

  1. #1
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,432
    Ngân lượng
    130,247
    Thanked: 16719

    Những màn đối đáp hài hước, dễ thương trong BHTT

    Khi đọc truyện đôi khi chúng ta sẽ gặp những màn đối đáp cực kỳ đáng yêu của 2 nhân vật chính. Cùng nhau chia sẻ nhé mọi người


    Ngữ Ca không so đo với cô, ra lệnh một cách dứt khoát:

    “Qua đây.”

    “Ngủ rồi.” Một lý do không mấy mới mẻ.

    “Qua đây ngay.” Hoàn toàn xem như không nghe thấy.



    “Hmm?” Ngữ Ca có hơi không hiểu.

    “Ví dụ như, honey, sweetie, hay baby đều được, như vậy mình có thể cảm nhận được tình yêu của cậu.”

    “Có thấy ớn không vậy?”

    “Nhưng lần nào cậu cũng gọi cả họ lẫn tên của mình. Cứ hễ nghe cậu gọi Kiều Hiểu Kiều, mình lại muốn đứng nghiêm hành lễ…”

    “……”

    “Ngữ Ca, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?”

    “Sao?”

    “Tức là, giống như những người khác vậy, rất bình dị mà…ừm, ở bên nhau.”

    “Được thôi, vậy cậu về đi.”

    “Tại sao?”

    “Không có ai vừa mới bắt đầu thì đã cùng chung chăn gối cả.”

    “Ồ, vậy đợi ngày mai chúng ta hãy bắt đầu vậy.”



    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  2. The Following 3 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    California
    Bài viết
    485
    Ngân lượng
    86,242
    Thanked: 15461
    hôm qua edit khúc này thấy dễ thương truyện đang edit và chưa post
    Mời Đọc (Click Here) :
    Lương Vận Hàm tiễn Văn Dư đến sân bay, Văn Dư lái xe.

    ''Kỳ thật em cũng không cần tiễn chị, thật vất vả mới được nghỉ ngơi, buổi sáng còn dậy sớm nấu cơm, lúc này nên ở nhà ngủ bù mới phải.''
    Từ khi Lương Vận Hàm nói muốn đưa Văn Dư đến sân bay, Văn Dư đã lải nhải cả một buổi sáng. Mặc dù Văn Dư cũng hy vọng có thể ở cạnh Lương Vận Hàm lâu hơn một chút, nhưng cô không nỡ để Lương Vận Hàm nhìn thấy mình rời đi, sau đó lại về nhà một mình. Nhưng Lương Vận Hàm nói nàng cũng muốn đến hãng hàng không, tiện đường nên mới đưa Văn Dư đi.

    "Văn Dư, kỳ thật em không phải có ý muốn tiễn chị, em chỉ đang đợi chị trả chìa khoá nhà lại cho em.''

    ". . ."

    Văn Dư không lên tiếng, cũng không tiếp tục càm ràm. Lương Vận Hàm cố nén không cười, nói tiếp:

    ''Chị đã ở lại một ngày một đêm rồi, sao còn chưa chịu chủ động trả lại chìa khoá!''

    ''Chìa khoá nào?''

    ''Chìa khóa của em.''

    ''Không phải vẫn nằm trong túi của em à!?''

    ". . ."

    Lương Vận Hàm một lần nữa bị Văn Dư da mặt dày làm cho bó tay rồi.
    Nếu có người hỏi tôi, vì sao yêu phụ nữ

    'Vì phụ nữ có rất nhiều thứ, mà đàn ông không có'



    Note: Click vô hình để xem truyện
    Esley Tài sản


  4. The Following 2 Users Say Thank You to Esley For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,432
    Ngân lượng
    130,247
    Thanked: 16719
    “Ừ, được” Tôi đeo balô lên lưng, vỗ vỗ đầu cô ấy, cười đùa: “Bé ngoan, tôi đi rồi, đừng nhớ tôi nhé.”

    “Vớ vẩn!” Hứa Nhược lườm tôi rồi cũng vỗ vỗ đầu tôi, vừa đùa vừa thật nói: “Bé ngoan, đi đi, đừng không nhớ đến tôi nhé.”


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  6. #4
    Ngày tham gia
    Jan 2016
    Bài viết
    8
    Ngân lượng
    64
    Thanked: 31
    Hồ Linh bất đắc dĩ, ngẩng đầu liếc nhìn Thiên Thụ: "Lôi tiểu thư, ngươi có thể hay không -"

    Nghe thấy Hồ Linh nói chuyện, Thiên Thụ kích động đến cả người run run: "Linh nhi, không cần! Nàng trăm ngàn lần đừng khách sáo vậy! Đừng gọi tiểu thư, nếu không muốn gọi Thiên Thụ thì trực tiếp gọi ta 'phích lịch kiều oa' là được."

    Hồ Linh thở dài: "Phích Lịch Kiều Oa, ta xin ngươi, ngươi đừng hơi một tí lại phóng điện được không?"

    Thiên Thụ tiếp tục kích động, nói cũng lắp bắp: "Vậy, vậy - phóng cái gì? Linh nhi, nàng nói đi, ta đều nghe lời nàng."
    Ann Ng Tài sản


  7. #5
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,432
    Ngân lượng
    130,247
    Thanked: 16719
    Ngắm nghía thuốc lá một hồi, Lộ Lộ lại dạo bước khắp nơi, đi vào phòng thay quần áo. Thấy hai cái nội y đang nằm trên sàn nhà, Lộ Lộ lại bắt đầu kêu rên không ngớt, ruốt cuộc là Lăng Gia thuộc loại phụ nữ gì thế này? Đồ lót đã không giặt thì thôi đi, lại còn ném khắp nơi, cái kiểu gì thế này?

    Lộ Lộ cam chịu số phận, nhặt đồ lót lên đem đi giặt. Cô nghĩ mãi không hiểu, Lăng Gia không có thói quen dọn dẹp thì thôi, dù sao người ta cũng là bận bịu công việc đại sự, lấy sự nghiệp lên đầu nên không quan tâm đến chút chuyện vặt vãnh này, và vì từ nhỏ đã có người hầu kẻ hạ, cơm bưng nước rót đến miệng, được chiều thành quen, nhưng giặt bộ đồ lót bất quá chỉ vài phút mà thôi, sao Lăng Gia lại có thể lười được đến mức như vậy? Lên đại học cô ấy có ở ký túc xá hay không? May mà nhìn Lăng Gia có vẻ như là người thích sạch sẽ, người này đúng thật là điển hình của câu trong ngoài bất nhất.

    => Lăng tỷ đúng là


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  8. #6
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,432
    Ngân lượng
    130,247
    Thanked: 16719
    Mời Đọc (Click Here) :
    Mỗi hôn thôi không thể thỏa mãn được Lữ Nam, cô cởi bỏ váy ngủ của mình và Tang Du. Đem Tang Du đè dưới thân mình, vừa dán sát cơ thể vào người Tang Du, vừa nhẹ nhàng cọ sát. Cong đầu gối khẽ ma sát vào nơi bụi hoa cỏ, chợt thấy ẩm ướt, một tiếng rên rỉ yêu kiều không thể kìm nén mà bật ra như cá gặp nước làm cho người nghe thất hồn lạc phách.

    Tang Du dường như không khống chế được nữa, cô nhắm mắt thật chặt, vừa rõ ràng vừa mơ hồ cảm nhận được động tác của Lữ Nam. Trong hỗn độn, hình bóng của Lộ Lộ chợt thoáng qua đầu, cô đột nhiên ý thức được rằng thế này là không đúng. Nhanh chóng đẩy Lữ Nam ra, khóe môi của hai người vương một sợi tơ bạc, rung lên rồi đứt mất.

    Tang Du ngồi xuống, nhẹ nhàng thở hổn hển. Vươn tay cầm lấy chăn, từ từ đưa lên che trước ngực “Lữ Nam, chúng ta không thể làm vậy. Tôi lúc ấy bởi vì giận dỗi Lộ Lộ nên mới đến bên cạnh Tần Di. Bây giờ tôi không muốn lại vì lòng mình đau thương, trống trải mà đến bên chị. Như vậy là hại chị, hại cả tôi.”

    “Khi ở bên cạnh Tần Di, em không cho cô ấy động vào người nhưng bây giờ em lại cho tôi chạm vào. Điều này chứng tỏ trong lòng em, tôi và Tần Di không đứng cùng một chỗ.” Lữ Nam cố gắng khống chế ngọn lửa trong lòng mình, kéo Tang Du xuống, ôm lấy cô “Không vội, tôi không vội. Chờ đến khi nào em thật sự yên lòng rồi, chúng ta lại tiếp tục. Ngủ đi, nhé?”

    “Ừ.”

    Lữ Nam tắt đèn, tim của cô đập thình thích một lúc lâu, cuối cùng mới bình tĩnh lại được.

    Tang Du được Lữ Nam ôm vào lòng, da thịt sát bên nhau, tim loạn nhịp, cảm thấy không được tự nhiên chút nào. Nhưng dù cho có không được tự nhiên thì cũng chẳng thể nào đánh bại được cơn buồn ngủ. Dần dần, hơi thở nhịp nhàng, Tang Du chìm vào giấc ngủ.
    Tang Du ngủ, nhưng Lữ nam không ngủ được. Cô không kiềm chế được mà ai oán, đời này cô chưa từng trở thành Liễu Ha Huệ như vậy bao giờ!

    Bỗng nhiên Lữ Nam thấu hiểu cho Tần Hạo, nằm im mà không làm gì khác, đây không những là bài kiểm tra dành cho đàn ông mà cũng dành cho cả phụ nữ! Ai da, trời định giao cho người nào trách nhiệm lớn lao, ắt trước tiên làm cho khốn khó tâm chí, nhọc nhằn gân cốt, cơ thể đói gầy, cuộc sống khốn cùng. Liễu huynh, ông cực khổ quá!



    Nhưng bà đây thật sự rất khó chịu có được không!

    Lữ Nam lại một lần nữa trợn tròn hai mắt, vô cùng ai oán.



    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  9. The Following 2 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  10. #7
    Ngày tham gia
    Jan 2017
    Vị trí hiện tại
    Việt Nam
    Bài viết
    17
    Ngân lượng
    30
    Thanked: 6
    Hahaha chết cười, Dạ Ngưng lầy thật đấy
    Mời Đọc (Click Here) :
    “Như vậy, cô Tiếu, em gọi tên cô thì cô đáp lời nhé.”

    Dạ Ngưng dặn dò, Tiếu Vũ Hàm tuy rằng có cảm giác hơi kỳ quái nhưng lại vẫn gật đầu đồng ý.

    “Ừ.”

    Có cô Tiếu đồng ý, Dạ Ngưng mặt mày hớn hở, buông lá gan bắt đầu phát huy.

    “Cô Tiếu.”

    “Ừm.”

    Tiếu Vũ Hàm phối hợp đáp lời, Dạ Ngưng cười thầm tà ác, thế nào, xem cô còn không chịu mắc câu không.

    “Cô Tiếu.”

    “Ừm.”

    “Cô Tiếu, cô Tiếu.”

    “Ừm.”

    “Cô Tiếu a cô Tiếu –”

    “Ừ…”

    “Cô Tiếu — a — cô Tiếu –”

    Thanh âm Dạ Ngưng càng ngày càng dồn dập, Tiếu Vũ Hàm đã cảm giác ra chỗ không bình thường, nhưng ai bảo vừa bắt đầu cô đã đồng ý với Dạ Ngưng, cũng chỉ có thể căng da đầu ra mà nhỏ giọng đáp lời: “Uhm…..”
    Xolovesl27 Tài sản


  11. #8
    Ngày tham gia
    Jan 2017
    Vị trí hiện tại
    Việt Nam
    Bài viết
    17
    Ngân lượng
    30
    Thanked: 6
    Đọc truyện này thích nhất là những đoạn Văn Dư đối đáp, hài không chịu nổi. Mặt dày hơn cả trường thành rồi
    Ông Văn nghiêm mặt không nhúc nhích. Văn Dư có chút khó khăn, cô biết điều này đối với phụ thân là sự đả kích không nhỏ, thế nhưng cô cũng không đành lòng để phu nhân của mình chịu ủy khuất. Những năm này cô rất ít khi cùng Lương Vận Hàm nói về cha mẹ, Lương Vận Hàm biết Văn Dư khó xử, cho nên cũng một mực quan tâm không nói thêm gì. Chỉ là dưới tình trạng trước mắt, bị hai vị trưởng bối bắt gặp, còn giữa lúc thân mật, từ góc độ nào mà giải thích thì cũng có chút khiến cho người khó xử.

    "Cha, mẹ. Đây là con dâu của hai vị, không nghĩ tới lần đầu gặp mặt lại ở bên bờ biển mỹ lệ thế này, thật sự là hợp với tình hình ha."

    "..."

    "..."

    "..."

    Ở đây ba người đều không còn gì để nói . Lương Vận Hàm chỉ buồn bực nâng trán,ông bà Văn thì chỉ cảm thấy con gái mình da mặt thật dày hết biết! Kỳ thật Văn Dư cũng không còn cách nào khác, hiện tại nếu muốn cả hai bên cùng nghiêm túc ngồi xuống đàm, không chỉ sẽ tăng lên sự phản đối của ông Văn, mà còn khiến Lương Vận Hàm cũng khó xử. Huống hồ ông Văn cùng Văn Dư hai người cũng sẽ không thỏa hiệp, kết quả như vậy rất có thể sẽ tan rã trong không vui, hai bên đến đây nghỉ phép cũng đều vì tắm biển . Cho nên Văn Dư chỉ có thể thông theo lẽ thường tiếp nhận chuyện như vậy, đành đi một bước tính một bước vậy.


    "Văn Dư, con vừa rồi mới làm cái gì hả?!"

    ông Văn tăng cường cuống họng hỏi.

    "À, con vừa rồi ép buộc cô ấy làm một chuyện khá tổn thương phong nhã, vi phạm sự dạy dỗ của cha với con từ nhỏ rằng ở bên ngoài phải chú ý hình tượng, chú ý tư chất."

    "..."

    "..."

    "..."
    Xolovesl27 Tài sản


  12. #9
    Ngày tham gia
    Jan 2017
    Vị trí hiện tại
    Việt Nam
    Bài viết
    17
    Ngân lượng
    30
    Thanked: 6
    Mời Đọc (Click Here) :
    "Phu nhân, cảnh đẹp như thế, thích hợp trò chuyện chút gì."

    "Chị muốn nói chuyện gì?"

    Văn Dư nghĩ nghĩ, vừa cười vừa nói:

    "Hỏi em vài vấn đề, chị hỏi em đáp, thế nào?"

    Lương Vận Hàm cười ra tiếng, nhưng cũng nhẹ gật đầu,

    "Được.''

    Văn Dư cố ý hắng giọng một cái, hỏi:

    "Nếu như lúc trước không có Sùng Hân, em có yêu chị không?"

    "Không biết."

    ". . ."

    "Năm đó khi mới quen nhau, em có ấn tượng gì về chị không?"

    "Rất trầm ổn, không giống như độ tuổi của chị năm đó.''

    ''Còn bây giờ?''

    "Bây giờ...già đi mất đẹp!''

    ". . ."

    "Lúc nào thì động tâm với chị?''

    "Hôm bão tuyết."

    ''Khi chị hôn em?''


    "Không phải."

    ''Giải vây cho em khỏi hành khách điêu ngoa?''

    "Không phải."

    ''Vậy là khi nào?''

    ''Khi bị giam ở sân bay, chị nhét hai viên kẹo vào tay em."

    ''Thật à? Chị không thể nghĩ tới điểm này, chị còn tưởng là khi ở nhà chị ôm hôn sờ soạng em nữa cơ."

    ''Tin em đi, tuyệt đối không phải. Nếu không phải do hai viên kẹo đó, thì sau nụ hôn kia chị có thể trực tiếp hoàn toàn biến mất trong thế giới của em."

    ". . ."

    "Khi nào thì em nhận ra đã yêu chị?''

    ''Khi chị đi Đài Loan, sau đó rất mau trở lại, đêm ấy em được Hứa Phóng Nhân tiễn về nhà. Giây phút khi vừa tới cửa đã thấy đôi giày của chị."

    "Thế nhưng khi đó chúng ta đã ở chung rồi mà!''

    "Xem như 'ở trước yêu sau' đi, nếu không có cảm giác đêm hôm đó, em cũng không biết mình rốt cuộc có yêu chị hay không."

    ". . ."

    ''Khi nào thì em quyết định cả đời ở bên chị?''

    ''Sau lần party chúng mình cãi vả, khi chị mém thì lái xe đụng em, khi chị xuống xe, mắng em xong, rồi dùng sức ôm em vào lòng.''

    ''Khi ấy chị cũng sợ."

    ''Nhưng em vẫn luôn hối hận vì một chuyện."

    Văn Dư ôm ấp, ôn hòa mà hỏi,

    ''Chuyện gì?"

    ''Khi chị mắng em, em quên mất chửi lại..."

    ". . ."

    ''Em trách chị nhất là vào lúc nào?''

    ''Khi hạ sinh Văn Dật Dư.''

    "Bởi vì chị khẩn trương quá độ ngất xỉu, không thể cùng em vào phòng sinh?''

    "Không phải."

    ''Vậy bởi vì sao?''

    ''Vì đau''

    ". . ."

    ''Chuyện nào chị làm khiến em cảm thấy hài lòng nhất?''

    "Vẫn là hạ sinh Văn Dật Dư.''

    ''Cụ thể một chút?''

    ''Sau khi hạ sinh, chuyện đầu tiên chị nói với em là gì?''

    ''Chị nhớ chị nhớ! Phu nhân là trân quý nhất!"

    '' không phải chị nói Văn Dật Dư là trân quý nhất à."

    ". . ."

    ''Chuyện làm em cảm động nhất là gì?''

    ''Chị đoán xem?''

    ''Khi chị cầu hôn?''

    "Không phải."

    ''Khi chị tỏ tình?''

    "Không phải."

    ''Khi dẫn em đi công chứng tài sản?''

    "Không phải."

    "Thuyết phục cha mẹ chị tiếp nhận em?''

    "Không phải."

    "Thuyết phục cha mẹ em tiếp nhận chị?''

    "Không phải."

    ''Mua quà tặng em?"

    "Đều không phải."

    ''Vậy là gì chứ?''

    '' Mỗi sáng sớm khi tỉnh lại, chị đều nói chị yêu em hơn cả ngày hôm qua.''

    Văn Dư giờ phút này không còn câu hỏi nào, cô ôm chặt người trong lòng, môi tìm môi, ôn nhu bá đạo mà hôn. Cảm giác Môi lưỡi giao hòa, vẫn luôn khiến người ta say mê như vậy...

    Sau nụ hôn sâu, Văn Dư chép miệng một cái, bỗng nhiên nói:

    "Chị quyết định rồi sau này chắc không cần mua quà dỗ ngọt em nữa"

    ''Đúng là không cần nữa''

    "Thật à?''

    ''Vì tài sản của chị đều đứng dưới tên của em rồi."

    ". . ."
    Sửa lần cuối bởi Xolovesl27; 10-14-17 lúc 10:47 AM.
    Xolovesl27 Tài sản


  13. The Following 2 Users Say Thank You to Xolovesl27 For This Useful Post:


  14. #10
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    19
    Ngân lượng
    21
    Thanked: 1
    Đoạn ns 5 chữ of tiêu mạc ngôn và hạ linh doanh ý
    Phạm Link Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •