Kết quả 1 đến 6 của 6
  1. #1
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    10
    Ngân lượng
    114
    Thanked: 7

    [Fiction] Khuynh đảo thiên hạ - Nữ nhi chi tình

    Khuynh đảo thiên hạ

    Thể loại: Bách hợp, cổ trang, 1x1, HE


    Văn án

    Khuynh tẫn triều ca

    Đảo lộn thái cực

    Thiên địa đời đời

    Hạ mình vì nàng

    (Khuynh đảo thiên hạ - Nữ nhi chi tình)





    Sửa lần cuối bởi thantaiaimo; 07-28-15 lúc 12:05 PM.
    thantaiaimo Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to thantaiaimo For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    10
    Ngân lượng
    114
    Thanked: 7


    Chương 1: Tuyết trắng hòa máu hồng

    Bông tuyết nhỏ nhắn nhè nhẹ theo gió bấc thổi ngang qua đáp xuống cánh mũi của Dương Nhan, cảm giác lành lạnh bắt đầu lan trên khuôn mặt, không trung là màu trắng tinh khôi, nhưng mặt đất lại nhiễm huyết đỏ. Nếu trên người là chiến bào thì ta chắc hẳn không bị thương thế này! – Dương Nhan nghiến răng cố gắng đứng dậy, chỉ là toàn thân vô lực bất tri bất giác. Ngực nàng vẫn còn lỗ hõm nhỏ do mũi tên của tướng quân Trịnh Quốc bắn lén để lại. Binh sĩ mang theo chết quá nửa, nàng đành phải mở đường máu thoát thân, cuối cùng chỉ còn một mình ở đây.

    “Vẫn còn sống sao?”

    “Ta…” Dương Nhan nhìn bóng người mờ ảo trước mặt, không biết là ma hay người, tốt hay xấu.

    “Nói được, như vậy vẫn chưa chết.” Người kia đặt tay lên cổ, cảm nhận mạch đập yếu ớt như hoa nở giữa mùa đông, không biết được khi nào tàn úa.

    Hắn nâng nàng dậy, khoác tay nàng lên vai, eo bị ôm siết. Mà từ người hắn toát ra hương thơm rất nồng. Bình thường, nam nhân thường không dùng hoa tươi để tắm, chỉ có nữ nhân thôi.

    “Ta cứu ngươi, sau này phải trả ơn ta.” Người bên cạnh thở hồng hộc, cố kéo nàng đi.

    Cánh môi thần đỏ đen vì vết máu khô hơi cong lên, Dương Nhan hấp hối nói: “Để ta… chết… không cần cứu…”

    Ngươi cứu ta, lại bắt ta vì ngươi mà bán mạng, như vậy ngươi so với hoàng đế có khác nhau là bao... Các ngươi vốn chỉ cần con chó trung thành đâu phải thật tâm đâu. Nếu không coi ta là người thì hà tất phải cứu ta, để rồi ép ta từ bỏ thân phận, luồng cúi mà sống…

    Dương Nhan muốn đẩy người kia ra, nhưng sức lực đã cạn kiệt, sau trận tử chiến, toàn thân đều nhiễm độc trùng từ vũ khí của Trịnh Quốc. Bọn người kia chắc chắn là tử sĩ của Trịnh Yên Vương, chúng luôn dùng độc hại người. Nhưng mà, chúng làm sao biết nàng đêm khuya sẽ hành thích hoàng đế, lẽ nào Nguyên Quốc có nội gián?

    Dòng suy nghĩ đột nhiên bị cắt ngang bởi làn hơi nóng trên mặt.

    Nghiêng đầu sang trái, Dương Nhan thấy người kia đặt tay lên hai má mệt mỏi hỏi: “Tại sao ngươi lại cầu chết?”

    “Ta…” Dương Nhan luôn chỉ nói một từ rồi lại im lặng. Nàng từ nhỏ đã được dạy, nói ít sai ít, giả làm kẻ câm càng tốt. Hoàng cung thâm sâu khó lường, ai biết được khi nào có kẻ hại mình. Lúc nãy, nàng thật sơ sót lên tiếng, từ giờ không nên mở miệng.

    Người kia liếc nàng hồi lâu rồi quay đầu đi. Nàng ta không nói, nàng cũng không cần biết. Cái nàng cần chính là một người có thể lợi dụng. Mặc dù người trọng thương này thân thế bất minh nhưng trong ánh mắt lại ẩn một luồng sát khí, đoán chừng đã giết rất nhiều người. Nếu hai tay đã nhuốm máu thì giết thêm vài mạng người cũng có sao đâu.

    Bãi cỏ trắng tinh như tờ giấy trắng, bồ công anh bay bay điểm vài giọt sương băng lóng lánh, Dương Nhan nhìn chúng lại có cảm giác, hình như nàng sắp bước đến cõi Thiên Thai. Không cầu sống, không mong chết, nàng chẳng qua là xác không hồn, bị ai đó giật dây trên sân khấu lớn.

    Đầu óc mơ hồ rồi dần dần mất đi ý thức, máu theo miếng ngọc bên hông nhiễu giọt xuống đất. Bên tai, nàng có thể nghe được tiếng kêu gào đòi trả mạng. Nàng thật muốn bảo họ, nếu giết được thì cứ giết, nàng không sợ chết. Nếu làm không được thì biến đi, đừng ra vẻ thương hại trước mặt nàng.

    ===============

    Chiếc giường xiêu vẹo kê sát trong vách đá, hang động này được đám rừng um tùm che đi, ít ai biết đến sự tồn tại của nó. Mỗi lần đông về, chủ nhân của hang động lại phải kiếm thêm nhiều vỏ cây, lấy đá đập tươi ra rồi mây thành chiếc chăn bố nhiều lớp. Quần áo trên người đa phần lấy từ những thi thể trên sa trường. Người chết đâu cần ngoại bào, chỉ cần nơi chôn, nàng giúp họ mồ yên mả đẹp, chút vải này xem như phí trả công vậy.

    “Nước…”

    “Đợi một chút.” Tiểu Huyền cầm ống tre hai đốt, lấy nước từ chiếc lu nhỏ - vật dụng duy nhất nàng mua ở thị trấn dưới chân núi. Nó đặt dưới một nhũ băng, từng giọt nước trong suốt rơi tõm tõm, tạo ra rung động như viền hoa sen lan ra.

    Nàng nâng đầu nữ nhân lạ mặt lên, từ tốn bón nước. Cánh môi khô ráp dần dần có sức sống, vết máu khô vì thế mà được rửa sạch. Tiểu Huyền chú ý thấy phần môi dưới có dấu răng khá sâu, xem chừng là bị cắn rách. Nữ nhân này đúng là thích tự ngược.

    Dương Nhan nhấp từng ngụm, cố mở mắt ra nhưng chỉ thấy một viền sáng nhỏ và mảnh, không thể bao quát hết mọi vật. Cả thân thể rút run giống như không mặt gì trên người. Những chỗ bị thương đều đau rát hệt ai đó dùng dao cắt vào.

    “Đừng chuyển động, ngươi bị thương không nhẹ, ta tạm thời dùng độc chế độc. Tạm thời, cơ thể sẽ đau đớn nhưng vài ngày sẽ khỏi.”

    Dương Nhan hơi nghiêng người về chỗ phát ra âm thanh, miệng hơi hơi mở: “N…gươi…đừng…cứu…ta…”

    Nhưng chưa nói hết câu, nàng lại chìm vào hôn mê. Những vết thương bị kiếm chém vào đều khá sâu, chưa kể đến chúng còn nhiễm trùng. Xét về mặt này, Tiểu Huyền nghĩ nàng ấy đã bị ai đó đột kích, thời gian đã qua ba ngày. Làn da tím xanh, bả vai chằng chịt vết thẹo, phần bụng có một đường mờ nhạt khá dài, tựa như bị thanh kiếm lớn đâm vào. Rãnh kiếm này lại khó nhỏ, lại rất sắc bén. Người này chắc từng bị quân của Thần Quốc đánh trọng thương.

    Tuy rằng, Thần Quốc là nước nhỏ nhưng bề dày lịch sử trên hai trăm năm. Kỹ thuật đút kiếm đã đến mức tuyệt hóa, loại kiếm đâm người này chính là Huyền Hoa Kiếm của Trạch gia trang đúc thành. Trên đời này, chỉ có hai thanh kiếm, một được tặng cho hoàng đế Thần Quốc, một dâng cho hoàng đế Trịnh Quốc…

    … Nhắc đến Thần Quốc, Tiểu Huyền bất giác sờ lên vết sẹo dài từ trán chạy thẳng xuống, xuyên qua mắt đến gần hết khuôn mặt… Là kẻ đó đã hạ thủ với nàng… Suốt đời này, nàng nhất quyết không quên mối thù này!!

    Tiểu Huyền nén lại cơn giận, chuyên tâm đắp thuốc lên vết thương. Chợt, nàng dừng lại chỗ ngực bị quấn chặt của nữ nhân kia, ngượng ngùng muốn cởi nó ra nhưng ngẫm lại, nàng ta làm vậy chắc có lý do, thôi, nàng cũng không táy máy lung tung nữa. Tiểu Huyền đắp chiếc chăn duy nhất cho Dương Nhan rồi ngồi co ro bên đống lửa nhỏ. Quần áo trên người là chắp vá mà thành nên mỗi lần gió từ ngoài lùa vào, xuyên qua khe hở nhỏ đều khiến nàng rét run lẩy bẩy.

    Bây giờ, chịu khổ một chút, đợi nữ nhân kia tỉnh lại là nàng có thể thực hiện nguyên ước bấy lâu của mình rồi.

    Đầu ngón tay khẽ động cố viết gì đó nhưng xương cốt như đóng thành băng, người đang nhìn nàng rất xấu xí, một bên mắt bị vết kiếm trượt dài hủy đi. “A!” Dương Nhan la lên, đầu nàng như ngàn vạn côn trùng đục khoét, tại sao không giết nàng, tại sao để nàng sống không bằng chết?

    “Đừng động, trùng độc vẫn còn, ngươi cứ ngoan ngoãn nằm đó. Qua ngày mai, ngươi không còn bị chúng hành hạ nữa.” Tiểu Huyền rút ngân châm đâm mạng vào thiên đỉnh, vài giọt máu đen chảy ra, chút ít chấm trắng li ti khẽ động đậy, những ấu trùng nhỏ cố bò đi, nhưng sớm bị Tiểu Huyền đập nát. “Ngươi mạng lớn phước lớn, nhiều trùng thế này vẫn còn sống.”

    “Giết… ta…” Dương Nhan lần nào tỉnh lại cũng nói vậy, sau đó ngất lịm đi.

    Sửa lần cuối bởi thantaiaimo; 07-28-15 lúc 12:13 PM.
    thantaiaimo Tài sản


  4. The Following User Says Thank You to thantaiaimo For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    10
    Ngân lượng
    114
    Thanked: 7


    Chương 2:Đêm đông đổ tuyết lớn

    Mặt trời ló dạng, Tiểu Huyền đã đi hái thuốc, bàn tay vốn mềm mại như ngọc giờ đã chai sần, tóc nàng đã lấm tấm vài sợi bạc. Đêm qua, trời thật lạnh, chắc phải lượm nhiều củi một chút nếu không đêm nay sẽ lạnh cóng cho xem. Nàng xoa xoa hai tay lại cho đỡ lạnh, tiếp tục hái lá thuốc xanh biếc kia, chợt một bên mắt đau buốt khiến cả người nàng ngã xuống đất. Theo thói quen, Tiểu Huyền lấy ra một chút bột trắng pha với ống tre đựng nước, sau đó ngửa đầu uống hết. Khoảng nửa canh giờ sau, nàng chầm chậm lau đi mồ hôi trên trán, tiếp tục công việc. Cơn đau này là nhắc nàng phải nhớ đến nỗi đau mất nước. Toàn bộ đều đã chết, chỉ lưu lại mình nàng trên trần thế, nàng phải thay họ trả thù. Đợi hoàn thành mọi chuyện, nàng sẽ được gặp lại họ. Chỉ cần nghĩ vậy, nàng lại có thể tiếp tục sống.

    Trời đã xế chiều, Tiểu Huyền chống gậy tở về hang, sau đó nấu cháo cho người đang ngủ thiếp trên giường. Sắc mặt cô ta vẫn trắng bệch, nhưng mạch đập đều hơn lúc trước. Ước chừng, hai ngày nữa đã có thể cử động bình thường.

    “Giết ta… Mau giết ta…”

    Tiểu Huyền trầm mặc một lúc, múc chén cháo trắng nóng vừa nấu xong, đút cho người kia ăn, bình bình đạm đạm nói: “Muốn chết thì đợi ta xong việc rồi chết. Dù sao lúc đó ngươi cũng không xuống Cửu Tuyền một mình, ta sẽ đi với ngươi, dẫn ngươi gặp họ, chắc hẳn họ sẽ rất vui và chào đón ngươi.”

    “Giết ta... Ta không muốn sống…”

    “Ta cũng không muốn sống, nhưng trời để ta sống, ta phải sống, sống để trả thù.”

    Người kia vừa ăn cháo xong, cơn đau chợt ập tới, phun ra ngụm máu đen. Cả người run bần bật, đau tới cùng cực chỉ cầu một kiếm chấm dứt tính mạng của mình.

    “Cố gắng một chút!” Tiểu Huyền châm kim vào tử huyệt, lấy ra một viên thuốc đen ép Dương Nhan uống để kiềm chế độc tính.

    Độc người này trúng lẽ ra phải giải hết mới đúng, lý nào lại bộc phát dữ dội như thế. Chẳng lẽ nàng ấy là tử sĩ của Nguyên Quốc sao? – Một ý nghĩ lóe lên, Tiểu Huyền lập tức lấy chùy thủy rạch một đường trên cánh tay, quả nhiên có một con trùng lớn bằng ngón tay đang ngọa nguậy. Nàng cẩn thận dùng châm giết nó, sau đó đổ chút thuốc vào trong rồi may lại. Cả quá trình mất gần nửa ngày, Tiểu Huyền cũng khá mệt mỏi, ngả lưng xuống giường thiếp đi.

    Không ngờ, người nàng cứu về lại là tử sĩ, hèn chi lại sống dai như vậy. Hầu hết bước chân vào Quỷ Cốc xem như đã đi vào cửa chết, vậy mà người này vẫn còn sống, nàng nên đoán ra thân phận của nàng ta sớm hơn mới phải.

    “Tử sĩ phản chủ, chuyện hay này nhất định phải xem.” Tiểu Huyền cười tà, chìm vào giấc ngủ.

    ========================

    Chập tối, trời đổ tuyết lớn, trời rét lạnh, ngọn lửa trong hang dù lớn tới mấy cũng không thể sưởi ấm được. Trước kia, gặp phải tình huống này, nàng chỉ cần vận công là có thể làm ấm người nhưng công lực đã bị phá, nàng đã trở thành phế nhân. Bão tuyết này đã vượt quá sức chịu đựng của nàng.

    Tiểu Huyền rốt cuộc chịu không nổi, ngồi dậy lấy thêm cái chăn mỏng khoác lên người, ngồi gần bếp lửa. Cả người run bần bật, môi mím chặt cố chịu đựng. Bao nhiêu chăn ấm nàng đã đắp cho người kia nên chỉ còn cái chăn rách này để giữ ấm. Tiểu Huyền rót chén nước ấm uống, hai tay chỉ muốn chạm vào ngọn lửa lập lòe kia để khỏi lạnh.

    Có lẽ do độc trùng đã giải hết, cơn đau cũng đã dứt, Dương Nhan chầm chậm mở mắt nhìn xung quanh. Lần đầu quan sát kĩ mọi thứ, nàng chăm chú nhìn cô nương đang run rẩy trước ngọn lửa, lòng có chút xót xa muốn truyền chút khí công để cô ta đỡ lạnh nhưng toàn thân vô lực chỉ có thể trơ mắt nhìn.

    “Đông qua, xuân đến, chúng ta lại đón năm mới. Nông dân trồng lúa, thư sinh viết câu đối, nhà nhà vui ca hoan hỉ.” Tiểu Huyền vừa ngân nga vừa lau nước mắt, “Cỏ xanh mơn mởn, hoa nở rộ, hái một nhành mai tặng người thương.”

    Mỗi lần trời lạnh, dân ở Thần Quốc lại hát bài này để cổ vũ bản thân phải cố gắng vượt qua mùa đông giá rét, đón mùa xuân ấm áp. Cứ cuối năm, nơi nơi lại vang lên khúc ca này, thế mà bây giờ chỉ có thể nghe chính mình hát thôi.

    Là bài hát của Thần Quốc sao? Chẳng phải đêm đó toàn bộ người của Thần Quốc đã bị giết sạch ư? Tại sao lại sót một người thế này? – Dương Nhan kinh ngạc tự hỏi bản thân, vết thương xưa kia lại nhói đau.

    “Sống đơn độc thế này…” Nàng thở dài, nhắm mắt nghĩ tới bản thân, buột miệng than, “Thà chết đi còn hơn…”

    Nghe tiếng giường cót két, Tiểu Huyền ngẩng đầu nhìn người trên giường, lãnh đạm hỏi: “Đã tỉnh rồi sao? Còn khó chịu không?”

    “Đã đỡ hơn nhiều. Đa tạ ngươi chiếu cố.” Dương Nhan nhắm mắt dưỡng thần, hai mắt nặng trĩu rồi ngủ lại. Trước khi chìm vào mộng, nàng nhẹ nhàng nói: “Ơn của ngươi ta nhất định trả.”

    Tiểu Huyền cười khẩy, đáp: “Ngươi không trả ta cũng ép ngươi phải trả.”

    ==============================

    Cuối đông, trời ngày càng lạnh, củi dự trữ sắp dùng hết nhưng Tiểu Huyền lại không thể ra ngoài hang. Cả người co rúm trong tấm chăn rách, cầm chén trà nóng uống mấy ngụm, ho khan nói: “Ngươi đừng xuống giường, thân thể ngươi tuyệt đối không thể nhiễm lạnh.”

    Người trên giường cười khổ: “Ngươi điểm huyệt ta, ta làm sao đi đâu được.”

    “Khụ, khụ, đợi lát ta đút ngươi uống thuốc.” Tiểu Huyền ho mấy tiếng, “Vài ngày nữa, ngươi thay ta kiếm tiền. Sau đó, chúng ta sẽ xuống núi.”

    “Dựa vào gì mà muốn ta kiếm tiền thay ngươi?”

    “Dựa vào chất độc ta cho ngươi uống, cứ bốn ngày nó sẽ bộc phát. Thuốc giải chỉ có ta mới có, ngươi không đi,* khi độc phát, toàn thân đau đớn thối rửa, chết dần chết mòn. Kẻ nào vô phước chạm vào ngươi coi như cầm chắc cái chết, cho nên không ai cứu giúp ngươi đâu.”

    “Ngươi không sợ ta tự sát sao?”

    Tiểu Huyền bình thản trả lời: “Khi độc phát, toàn thân vô lực chẳng khác gì cây cỏ ven đường, phó mặc cho số phận.”

    Quả nhiên, ngươi không khác gì hoàng huynh, không bao giờ coi ta là người.

    Dương Nhan im lặng, khóe mắt trào lên hơi ấm, muốn khóc cũng không thể khóc.

    Sửa lần cuối bởi thantaiaimo; 07-28-15 lúc 12:14 PM.
    thantaiaimo Tài sản


  6. The Following User Says Thank You to thantaiaimo For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Dec 2014
    Bài viết
    11
    Ngân lượng
    114
    Thanked: 11
    Truyện của bạn viết rất hay, câu văn gọn gàng, từ ngữ dễ hiểu, cách miêu tả của bạn cũng rất mượt
    Nội dung lôi cuốn, tuy có vài chỗ còn bị sai chính tả nha >.<
    Cám ơn bạn đã viết truyện này, rất chờ mong chương mới
    furinvn Tài sản


  8. #5
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    10
    Ngân lượng
    114
    Thanked: 7


    Chương 3: Đông Chí


    Bão tuyết đêm qua phủ trắng cả Quỷ Cốc và mười dặm xung quanh biên giới Nguyên Quốc, đường xa trơn trợt khó đi. Toàn bộ thi thể của tử sĩ Trịnh Quốc đều chôn vùi dưới lớp đất lạnh, chẳng ai để tâm đào xới, chỉ có một cô gái lặng lẽ đặt một tấm gỗ lớn không tên lên đó. Đứng bên cạnh, Tiểu Huyền cười nhạt hỏi: “Không viết tên sao?”

    “Không cần.” Dương Nhan một chưởng đóng chặt miếng gỗ xuống đất.

    Từ lúc lập quốc, hoàng đế ra chiếu chỉ cần là tử sĩ sẽ không có tên, không được liên lạc với thân nhân. Một là vì sợ lộ thân phận, hai là sợ người nhà liên lụy. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, tiền thưởng đến trăm lạng vàng, gấm vóc trăm cây, gia quyến sung túc nhưng chẳng may chết đi, không có bia mộ, xác phơi ngoài bãi hoang làm cô hồn dạ quỷ.

    Chỉ nghĩ đến đây, tâm lại đau đến không thở nỗi, tay đặt lên ngực nhớ lại đêm đó. Toàn quân bị phục kích, tiếng ngựa dồn dập, máu nhuộm chiến bào, lửa cháy đỏ rực cả cánh rừng. Một chân khụy xuống, mồ hôi lạnh trượt theo gò má rơi xuống đất biến thành chấm đỏ màu đen thẫm. Cả người nàng ngã xuống đất, tuyết lạnh thấu xương nhưng người lại nóng như lửa đốt.

    Tiểu Huyền chầm chậm bước tới, đưa cho người kia viên thuốc đỏ, nói: “Thấy độc ta luyện rất lợi hại đúng không?”

    Nhìn nụ cười còn lạnh hơn cả đêm đông, Dương Nhan có chút sợ hãi. Đôi mắt kia trống rỗng chỉ có sát khí bao trùm, như quỷ dữ muốn hủy diệt hết mọi thứ, nhưng không thể trách nàng ấy được. Chỉ trong một đêm, đất nước diệt vong, người thân mất hết, nàng ta có thể vui vẻ sao? Có thể không uất hận sao? Nếu nàng ấy biết nàng là người đã lãnh binh diệt Thần Quốc thì nàng ấy sẽ làm gì? Có phải như hoàng huynh dồn nàng vào chỗ chết không? Nhưng vậy cũng tốt, sống mà không biết mình tồn tại vì cái gì thì chết còn sung sướng gấp vạn lần.

    Thấy hơi thở của người kia đều đặn lại, Tiểu Huyền mới đưa cho quả lê ăn lót dạ. Bây giờ trời rất lạnh, nàng không thể đi đâu xa được, chỉ cần nhiễm phong hàn coi như nàng cầm chắc cái chết. Năm xưa, Tôn thái y cứu nàng ra khỏi quỷ môn quan đã từng nói, thanh kiếm đả thương nàng đã bôi chất độc chí hàn không có thuốc giải, chỉ cần nhiễm lạnh độc sẽ phát tác dù mười viên Hỏa Dương Đơn cũng cứu không nổi.

    “Khụ khụ…” Tiểu Huyền ho mấy tiếng, giấu tay vào ống tay áo vội đi tới tán cây lớn đằng sau, đốt lên đống lửa nhỏ rồi đưa tay vào hơ. Thấy người ấm chút, nàng lấy một viên Hỏa Dương Đơn uống, đợi cơn đau trên mặt qua đi mới đứng dậy đi tới chỗ tử sĩ kia coi nàng ta ra sao.

    Vừa đi vài bước, chợt một đoàn ngựa hí vang trời chạy nhanh tới chỗ Tiểu Huyền, Dương Nhan thấy vậy vội chạy tới, kéo nàng vào lòng, trốn vào bụi cây gần đó quan sát.

    Những người đi rất vội vã không để ý đến tàn tro gần đó, đằng sau là cỗ xe lớn màu vàng, trên xe treo một chiếc linh phong, tiếng kêu leng keng vang lên đều đặn, mùi hương của hoa cúc tỏa ra ngào ngạt khiến đàn bướm xung quanh quyến luyến bay theo.

    Thanh âm trong trẻo như vậy chỉ có thể là lưu ly linh phong Triệu Công Quân, thái sư của Nguyên Quốc. Vật báu này ông ta chiếm được sau khi Thần Quốc diệt vong, nghe nói Lưu ly linh phong có thể trấn tà đem đến vận may, là một trong năm thần khí thời Thượng Cổ. Sỡ dĩ năm xưa Nguyên Quốc lật lọng, liên thủ với Trịnh Quốc đánh Thần Quốc, đa phần cũng vì năm báu vật này, nhưng chỉ tìm được bốn thần khí còn một cái đã biến mất, tìm thế nào cũng không ra.

    Đoàn người kia chẳng mấy chốc đã khuất bóng ở đằng xa, chỉ còn dấu chân trên tuyết trắng. Cảm thấy xung quanh an toàn, Dương Nhan mới đỡ Tiểu Huyền bước ra ngoài, lấy áo choàng trải xuống đất rồi dìu nàng ngồi xuống, lo lắng hỏi: “Ngươi có sao không?”

    “Không sao, hơi tê chân một lúc thôi.” Tiểu Huyền lắc đầu, tựa đầu vào vai Dương Nhan, mệt mỏi nói: “Trời càng lúc càng lạnh, ngươi cõng ta về hang động đi.”

    “Được.” Dương Nhan gật đầu, cõng Tiểu Huyền trên lưng mới phát hiện người này rất nhẹ, mong manh lạnh lẽo như bông tuyết. Hơn nữa, lúc đỡ nàng ấy, nàng phát hiện trên cánh tay có rất nhiều vết thương. Càng như vậy, nàng càng cảm thấy tội lỗi càng chồng chất.

    ============================

    Tuyết lại rơi, rơi càng lúc càng nhiều. Mỗi lần như thế, người kia lại ngồi co ro bên lửa, lấy một viên thuốc ra uống, nhắm mắt dưỡng thần. Có lẽ yếu điểm của người kia là sợ lạnh. Nghĩ vậy, Dương Nhan cởi ngoại bào của mình khoác lên cho Tiểu Huyền, nắm chặt đôi tay lạnh buốt kia, xoa đều chúng. Mặc dù không quen lắm nhưng Tiểu Huyền cũng không từ chối, để người kia làm ấm cho mình. Người ta có lòng từ chối e không tiện cho lắm…

    Nàng cứ trầm mặc cho đến khi Dương Nhan dừng tay, ngồi bên cạnh vận khí để sưởi ấm cơ thể. Dù cứu sống nàng ấy nhưng tới giờ nàng vẫn chưa biết tên nàng ta, cũng không biết gia cảnh ra sao, nên tin tưởng bao nhiêu phần, nên nghi ngờ bao nhiêu phần.

    “Ngươi tên gì?” Tiểu Huyền trầm giọng hỏi, “Còn gia quyến không?”

    Dương Nhan chầm chậm mở mắt, suy tư hồi lâu mới lên tiếng: “Ta tên Nhan, không có họ, chỉ có một mẫu thân nhưng vì cứu ta đã chết rồi.” Trên đời này, người thật tâm lo cho chỉ có mẫu thân, còn những kẻ khác chỉ có lợi dụng.

    “Ngươi coi như cũng là cô nhi rồi?”

    “Ừm, ta không khác cho lắm.” Dương Nhan cười nhạt, hiểu được đây không phải lời hỏi thăm bình thường, chẳng qua muốn biết nàng có thể sử dụng được hay không thôi.

    Nhìn nụ cười chua chát kia, Tiểu Huyền biết người kia nghĩ gì, quả thực lòng nàng sớm đã không còn ấm áp như xưa. Đêm đông năm đó, kẻ đó đã giết chết Thanh Huyền công chúa rồi.

    “Mấy ngày nữa, tuyết sẽ tan, chúng ta xuống núi mua vài thứ. Ngươi đừng có nhân cơ hội bỏ trốn đó!”

    “Sẽ không đâu…” Dương Nhan cười cười, nhấp môi ly trà nóng trên tay.

    thantaiaimo Tài sản


  9. #6
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Bài viết
    10
    Ngân lượng
    114
    Thanked: 7


    Chương 4: **Lăng Trung


    Mấy ngày nay trời ấm lên, tuyết tan dần, trên đường đầy vũng nước lớn, trơn trượt, nhưng việc sư phụ giao phó trước khi mất không thể không hoàn thành. Tiểu Huyền được Dương Nhan cõng trên lưng đi đến huyện Lăng Trung. Dù đã mặc nhiều áo nhưng nàng vẫn cảm thấy lạnh đến thấu xương. Rốt cuộc, nàng không chịu nổi ho mấy tiếng, hai tay ôm cổ Dương Nhan từ từ buông lơi, cả người nàng ngã xuống đất.

    Dương Nhan xoay người ôm chủ nhân vào lòng, nắm lấy tay nàng, truyền cho một chút nội lực. Mặc dù nhìn bên ngoài, Dương Nhan thân người mảnh khảnh, còn Tiểu Huyền cao hơn nàng một chút, nhưng thể lực của cả hai lại trái ngược.

    “Nhan, đi qua dãy núi này sẽ đến địa phận của Cửu Chân Y Quán. Ngươi hãy cẩn thận, nơi đây có nhiều cạm bẫy lắm.”

    “Thuộc hạ biết rồi.”

    Dương Nhan đột nhiên ôm lấy eo của Tiểu Huyền nhảy một cái liền bay lên ngọn cây, sau đó khẽ tung người đáp xuống đất. Tiếp đến lại di chuyển từ trái sang phải, rồi đi thẳng ba bước, đằng sau chợt nghe thấy hai thanh va vào nhau.

    Tiểu Huyền ngoảnh ra sau, nhẹ giọng nói: “Ta không biết là ngươi biết kỳ môn độn giáp?”

    “Đã từng học qua.”

    “Xem ra ta cứu ngươi dúng là quyết định sáng suốt.”

    Dương Nhan chỉ cười nhẹ một cái rồi đỡ Tiểu Huyền đi tiếp.

    Huyện Lăng Trung chỉ cách nửa ngày đường nhưng với sức khỏe như Tiểu Huyền đoạn đường dài gấp đôi. Dù cố hết sức nhưng đi được nửa đường trời đã tối, hai người đành kiếm một chỗ đốt lửa qua đêm.

    Ở đây không giống trong hang động, gió thổi lớn khiến Tiểu Huyền co người bên ánh lửa, cơn lạnh buốt như sợi tơ nhỏ luồn vào giấc mộng của nàng, trói chặt nàng. Lưỡi kiếm sáng choang vụt qua cắt đôi mộng đẹp.

    “Đừng!” Tiểu Huyền quơ tay loạn xạ. “Mọi người chạy đi! Đừng quay lại!”

    “Chủ nhân!” Dương Nhan giật mình tỉnh giấc, cố gắng giữ Tiểu Huyền lại. “Đừng sợ, có thuộc hạ ở đây rồi.”

    Mồ hôi lấm tấm trên gương mặt nhợt nhạt, Tiểu Huyền từ từ mở mắt, hít một hơi, nước mắt chợt rơi xuống.

    Tại sao ngay cả trong mộng nàng cũng không thể cứu lấy người thân, bách tính của mình? Ông trời thật sự quá tàn nhẫn, chẳng lẽ một lần, chỉ một lần cũng không thành toàn cho nàng sao?

    Bàn tay nắm chặt lấy góc áo, nhìn Dương Nhan chốc lát, Tiểu Huyền rút chùy thủy trong tay áo, kề cổ người đối diện, cười nhạt nói: “Có một ngày ta nhất định bắt Trịnh Quốc trả món nợ máu này, ngươi cũng không ngoại lệ.”

    “Mạng của thuộc hạ do chủ nhân cứu, chết dưới tay chủ nhân cũng là hợp lẽ.” Dương Nhan tiến sát lại, không hề run sợ mà mỉm cười.

    Một người tâm đã chết há lại sợ chết sao?

    Chỉ là trước lúc đó, nàng muốn trả hết tội nghiệt mình đã gây ra.

    “Ngươi đừng tưởng dùng những lời đó sẽ khiến ta mềm lòng.”

    Dương Nhan cười nhẹ một tiếng, cướp lấy chùy thủy trên tay đối phương, đâm vào lồng ngực mình một nhát. Vết thương không sâu, chỉ chảy chút máu, nhưng cũng làm Tiểu Huyền lo lắng. Dẫu sao nàng ta vẫn còn giá trị lợi dụng, nếu chết đi thì kế hoạch nàng dự trù sẽ thất bại.

    “Chỉ cần chủ nhân muốn ta chết, ta có thể chết ngay lập tức.”

    Tiểu Huyền trầm ngâm một lúc rồi giật lấy chùy thủy, cất đi, lấy ra lọ thuốc trong tay nải trị thương cho Dương Nhan. Nàng biết vết đâm đó đã được tính toán, không gây nguy hiểm gì, nhưng dù sao nàng ta chỉ mới khỏe lại, không nên để bị thương thêm nữa.

    Sau này, nàng cũng nên cẩn thận lời nói, bằng không người kia không biết còn làm ra chuyện ngốc nào nữa.

    Dương Nhan im lặng để Tiểu Huyền băng bó cho mình, bàn tay lạnh như băng ấy chạm vào vết thương khiến nó tê buốt, đau nhức. Với buổi đêm lạnh lẽo này, Tiểu Huyền chắc chắn không chịu nổi. Nghĩ vậy, Dương Nhan liền giữ chặt tay người kia, kéo vào trong lòng, dìu nàng nằm xuống, nhẹ nhàng nói: “Đừng sợ, cứ xem ta như gối ôm là được.”

    “Ngươi…”

    “Ta thế nào?”

    “Đừng lại gần ta.”

    Tiểu Huyền đẩy Dương Nhan ra, quay mặt đi hướng khác.

    Nàng rất ghét cảm giác ấm áp đó, nó chỉ nhắc nàng đến quá khứ, máu thắm tuyết trắng, thây người ngổn ngang.

    ==============

    Tờ mờ sáng, hai người liền lên đường, đi cả buổi sáng, cuối cùng cũng đến huyện Lăng Trung. Vừa đặt chân vào thành, ập vào mắt họ là cảnh người chết ngổn ngang, dọc đường chỉ có tiếng khóc than, binh lính khiêng những người chết đi thiêu hủy.

    Dương Nhan kinh ngạc, vội giữ một người lính lại hỏi: “Quan gia, mấy bữa nơi này vẫn yên ổn mà, sao bây giờ lại chết nhiều người vậy?”

    “Hừ, năm ngày trước con gái của Trần gia chẳng hiểu sao đổ bệnh, bao nhiêu thầy thuốc cũng không tìm ra được bệnh. Vài ngày sau, nàng ta qua đời, những hạ nhân chăm sóc chẳng may nhiễm bệnh, cứ thế đã lây cho cả huyện rồi.”

    “Đây là địa bàn của Cửu Chân Y Quán mà các người không mời họ đến xem sao?” Tiểu Huyền vừa nói vừa quan sát xác chết trên cáng.

    Toàn thân nổi mụn nước, da khô nứt nẻ, môi thâm đen, người này là trúng độc mà chết. Nhưng trúng độc sao có thể truyền nhiễm được?

    “Sao các vị không kiểm tra nguồn nước sao?”

    “Đã kiểm tra hết rồi. Cửu Chân Y Quán cũng đến rồi nhưng không tìm ra được nguyên nhân.” Tên lính lắc đầu nói, “Đây là ý trời, dân trong thành đã đi hết một nửa rồi, mau đi đi.”

    “Đa tạ.” Tiểu Huyền khom người cúi chào, tiếp tục đi vào trong thành.

    Dương Nhan vội chạy theo hỏi: “Chủ nhân, sức khỏe không tốt, vẫn nên tránh đi.”

    Mặc người kia nói gì Tiểu Huyền vẫn đi tiếp, vừa nói vừa xoa hai tay vào nhau, “Cửu Chân Y Quán nổi danh khắp thiên hạ lẽ nào không đoán được bệnh, ta thấy nơi đây chắc có gì mờ ám.”

    Dương Nhan đi theo sau, tò mò hỏi: “Thuộc hạ không hiểu vì sao xung quanh thành lại nhiều bẫy như vậy?”

    “Lăng Trung là một nơi trung tâm các nước, từ lâu đã sống tách biệt với bên ngoài. Đặt bẫy là muốn kẻ khác biết khó mà rút lui, thông thường rất ít người ngoài đến. Nếu không phải cao thủ cũng không vào được.” Tiểu Huyền dừng lại một chút, lại nói tiếp, “Mấy năm nay Nguyên Quốc và Trịnh Quốc như hổ đói cấu xé nhau, nếu có thể có được Lăng Trung coi như chiếm thế thượng phong.”

    “Vậy ý người nói đây không phải dịch bệnh?”

    “Ừ. Là hạ độc, còn là độc khó giải nữa.”

    “Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?”

    “Chúng ta sẽ đến Cửu Chân Y Quán.”

    “Để làm gì?”

    “Giao tro cốt của sư phụ cho sư nương.”

    Hai người một trước một sau cứ vậy đi vào một con đường vắng, bóng cây rợp đường. Cây cối nơi đây xanh tốt, hương hoa quyện với hương thuốc phảng phất xung quanh. Mùi hương dịu nhẹ khiến tinh thần rất sảng khoái, nhưng trong hương này có vài thành phần đối nghịch với Hỏa Dương Đơn nên Tiểu Huyền vừa hít phải liền ôm ngực ngã xuống đất.

    Dương Nhan từ phía sau vội chạy tới đỡ lấy chủ nhân, để nàng dựa vào gốc cây gần đó, lấy thuốc trong tay nải ra đưa Tiểu Huyền uống. Bởi vì trong hương vốn có độc, càng uống thuốc càng khiến tình hình trầm trọng hơn.

    Phía xa xa, một tốp người tiến tới, đa phần đều là các cô nương trẻ tuổi, mặc lam y giản dị, không cầu kỳ. Dương Nhan thấy có người liền nắm chặt kiếm, đề phòng họ muốn gây bất lợi cho chủ nhân.

    Một cô nương đeo màn sa mỏng, ánh mắt sắc lạnh nhìn thiếu niên đeo mặt nạ đang hấp hối trước mặt, chầm chậm bước tới, định bắt mạch thì người đang đỡ hắn liền đưa tay ngăn cản. Nàng hơi nhíu mày, cao giọng nói: “Hắn ta kinh mạch hỗn loạn, nếu không chữa trị kịp thời có thể vong mạng.”

    “Chẳng qua là bệnh cũ của chủ nhân, sau khi uống thuốc xong sẽ khỏi.”

    Dương Nhan vừa dứt lời thì người trong lòng liền thổ huyết, sắc diện trắng bệch, hơi thở yếu ớt muôn phần, trái ngược hoàn toàn với bình thường.

    Lẽ ra uống thuốc xong nghỉ ngơi chút phải khỏi chứ?

    “Mau đỡ hắn ngồi dậy!”

    “Được!”

    Dương Nhan vội làm theo, còn vị cô nương kia ngồi đằng sau Tiểu Huyền, định dùng công lực đả thông kì kinh bát mạch nhưng cơ thể người này rất lạ, dù làm thế nào cũng không thể làm khí huyết lưu thông được. Nàng đành bất lực thu nội lực lại, trầm giọng nói: “Muộn rồi, hắn không thể cứu chữa được.”

    “Không thể!” Dương Nhan thất thần, nhìn Tiểu Huyền, yếu ớt gọi: “Chủ nhân, chủ nhân, đừng làm ta sợ…” Nhưng người kia chỉ im lặng không đáp.

    “Chủ nhân! Người mau tỉnh lại, chỉ cần người tỉnh lại, ta đều làm theo ý người…”

    “Nhan…” Tiểu Huyền vừa gọi một tiếng, liền ho khan, ói ra máu đen, trong lúc tưởng chừng vô phương cứu chữa, sắc mặt nàng lại trở nên bình thường, cứ như chưa có gì xảy ra.

    “Chủ nhân…”

    “Ta không sao, chỉ là trời hơi lạnh một chút…”

    Nghe vậy, Dương Nhan vội lấy trong tay nải chiếc áo choàng mới mua khi nãy khoác cho Tiểu Huyền.

    “Chủ nhân, đỡ lạnh chưa?”

    “Đỡ rồi…” Tiểu Huyền mỉm cười, ngẩng đầu lên liền bắt gặp một nữ nhân mặc y phục màu lam, đang nhìn mình chăm chăm, liền không khỏi tò mò.

    “Không biết cô nương là ai?”

    Người kia trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng: “Kinh mạch của ngươi rất quái lạ, rõ ràng cả người đều trúng độc, nhưng làm thế nào cũng không thể ép nó ra được.”

    “Cô nương chắc là người học y?”

    “Không dám giấu, chúng ta là đệ tử của Cửu Chân Y Quán, hôm nay định xuống núi mua chút thảo dược, không ngờ lại gặp hai vị ở đây. Dù sao trời cũng gần tối, hay là hai người trú tạm ở gia trang, sẵn tiện để sư phụ ta xem thử có thể giúp công tử chữa bệnh không?”

    Dương Nhan ngần ngại nhìn Tiểu Huyền đợi nàng trả lời.

    Tiểu Huyền ôm quyền, nhẹ nhàng nói: “Nếu cô nương có lòng thì ta không tiện từ chối. Hai ta xin trú tạm một đêm, mai sẽ lên đường. Còn bệnh của ta e là không có thuốc chữa, không cần cô nương nhọc lòng.”

    “Được, mời hai công tử.”

    =============

    Ngồi trong phòng khách, tách trà nóng khói nghiêng ngút, Tiểu Huyền im lặng để sư nương bắt mạch. Một hồi sau, bà bảo mọi người rời khỏi phòng, không có lệnh không được vào.

    Dương Nhan dù không muốn cũng đành chấp nhận rời đi.

    Đợi sư nương đóng cửa lại, Tiểu Huyền thu tay lại, lấy hủ đựng tro cốt của sư phụ để trước mặt. Ẩn sâu trong lòng là nỗi buồn khó nói, đây là người cuối cùng của Thần Quốc, vừa xưng thần với mình, lại vừa là thầy của mình. Người khiến nàng cảm giác mình không đơn độc trên đời. Vậy mà…

    “Ngươi đã giết chàng ấy đúng không?” Quách Hồng vuốt nhẹ hủ tro cốt, nghiến răng hỏi. “Tôn Quân từ nhỏ thể trạng khỏe mạnh, được tôn xưng là thần y, hông thể bệnh nặng qua đời như vậy được.”

    Lệ nơi khóe mắt, dung nhan tiều tụy, Quách Hồng vò nát bức thư tay của phu quân, rút thanh kiếm treo trên tường kề cổ Tiểu Huyền. Nỗi nhớ nhung mấy năm nay chỉ đổi lại tro tàn và bức thư cầu xin bà giúp đỡ công chúa của Thần Quốc, không một chữ nào nói đến mình. Chàng ấy vì trung mà chết, vì nghĩa mà cầu xin, nhưng chưa từng vì tình mà đối diện với nàng. Đêm đó, chàng bỏ lại bà và đứa con thơ dẫn binh giải vây, từ đó mất tích, để bà đau buồn tột độ, chỉ nuôi hy vọng nhỏ là một ngày nào đó phu quân sẽ trở về mà sống đến bây giờ.

    “Sư nương nghĩ vậy sao?” Ánh mắt của Tiểu Huyền hơi trùng xuống, miệng vẫn nở nụ cười khẩy.

    “Vậy tại sao chàng lại chết?”

    “Sư nương tin cũng được, không tin cũng được, sư phụ không phải do ta giết.” *

    Nàng từ đầu tới cuối đều không biểu lộ sự phẫn nộ lần uất ức, cũng chẳng muốn giải thích thêm.

    Lúc đó, sư phụ ho ra rất nhiều máu, nắm lấy tay nàng, cười yếu ớt: “Công chúa, lão thần cả đời coi thường Độc Giáo, nay lại dùng Hoàn Hồn Chiêu – loại võ công thâm độc này… Nếu người thật sự muốn cám ơn thần, xin người đừng tiếc lộ với bất kỳ ai, sau này cũng đừng dùng nó để trị thương… Trả thù có thể có nhiều cách nhưng đừng vấy máu của người vô tội… Hỏa Dương Đơn tuy không thể giúp người trường thọ nhưng ít ra dùng nó sẽ không hại đến ai. Xin người hứa với thần chuyện này được không?”

    Nhìn lưỡi kiếm sáng choang trước mặt, Tiểu Huyền nhắm mắt lại cười nhẹ một cái, chậm rãi nói tiếp: “Nếu người muốn có thể lấy mạng ta, nhưng ngươi phải thay ta trả món nợ máu của Thần Quốc. Có vậy, xuống hoàng tuyền ta mới dám gặp mặt sư phụ.”

    “Ngươi…”

    “Sư phụ là người cả đời này ta tôn kính. Di nguyện của người ta phải hoàn thành.”

    Tiểu Huyền đẩy lưỡi kiếm qua một bên, khom người hành lễ: “Xin sư nương nể mặt sư phụ giúp ta, ân đức này ngày sau ta sẽ trả.”

    thantaiaimo Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •