Trang 9 của 9 Đầu tiênĐầu tiên ... 789
Kết quả 81 đến 88 của 88
  1. #81
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    378
    Ngân lượng
    45,055
    Thanked: 22481



    Chương 80: Cậu là của mình (10)





    Mời Đọc (Click Here) :


    " Sở Lăng?" Một giọng nói quen thuộc từ từ phía sau truyền đến.

    Sở Lăng quay đầu lại, thì ra là Mạnh Nhiên.

    " Sao em lại ở chỗ này?" Mạnh Nhiên đã đi đến, nghi hoặc mà hỏi thăm.

    "Em là người diễn vai Bạch Thủy Vi." Sở Lăng lên tiếng trả lời. Tuy rằng lần trước Mạnh Nhiên cũng có sai nhưng mặc kệ nói như thế nào Mạnh Nhiên đều là người lúc đầu cùng Lục Diêu gây dựng sự nghiệp, cho nên Sở Lăng cũng không trách.

    Mạnh Nhiên nhíu mày, Sở Lăng đây là làm sao vậy? Làm cho người ta cảm thấy cô thay đổi, Mạnh Nhiên vừa liên tưởng, đã nghĩ đến Sở Lăng hiện tại thay đổi một hoàn cảnh mới, vừa mới bắt đầu như vậy là rất bình thường. Chủ yếu là tuổi tác quá nhỏ, tâm lý chưa đủ vững chắc, lại đối mặt với một thế giới muôn hình vạn trạng.

    " Thật là có duyên, tôi cũng tham gia bộ phim này." Lúc này, Thường Duệ bưng cà phê bước đến.

    Lúc Sở Lăng thấy Mạnh Nhiên thì đại khái đoán được Thường Duệ hẳn là cũng ở chỗ này, cho nên không hề ngoài ý muốn.

    " Lăng Lăng, chúng ta cần hóa trang rồi." Chu tỷ lên tiếng.

    Sở Lăng gật đầu, cùng Mạnh Nhiên và Thường Duệ nói tạm biệt liền rời đi.

    " Thế nào? Đủ thú vị đi?" Nhìn bóng lưng của Sở Lăng, Thường Duệ nói ra.

    "Cậu đã quên kết cục của tên đạo diễn kia rồi?" Mạnh Nhiên xoay người nhìn Thường Duệ. Trong mắt mang theo cảnh cáo.

    " Đừng tiêu cực như thế! Anh nói xem nếu như cô ấy yêu tôi, anh nghĩ Lục Diêu sẽ làm sao? Sao có khả năng đối với tôi giống như tên đạo diễn đầu trọc kia?" Thường Duệ vừa cười vừa nói.

    Mạnh Nhiên không nói gì, anh ta luôn mặc kệ việc yêu đương của nghệ sĩ dưới trướng, hơn nữa Mạnh Nhiên có thể cảm giác được công ty đối với anh ta cũng không coi trọng giống như trước đây, nếu như Thường Duệ thành công, đối với anh ta mà nói làm sao không phải là chuyện tốt?

    Bằng tình cảm của Lục Diêu đối với Sở Lăng, nếu như Thường Duệ cùng với Sở Lăng, Lục Diêu nhất định sẽ yêu ai yêu cả đường đi không phải sao?

    "Em cảm thấy Thường Duệ kia không phải là hạng người tốt lành gì!" Tiểu Đường lên tiếng trước nhất.

    "Phải, không nên trêu chọc bọn họ, chúng ta quay xong sẽ đi." Chu tỷ nói ra.

    "Được." Sở Lăng gật đầu.

    Chu tỷ nhìn Sở Lăng ngồi dưới ánh đèn học kịch bản, khẽ nhíu mày, Sở Lăng quá liều mạng rồi, không giống lần trước diễn xuất, diễn tốt là không sai, nhưng với tư chất của Sở Lăng căn bản không cần liều mạng như thế. Những thứ đáng quý nhất để lăn lộn trong giới giải trí nàng đều có, một là bối cảnh, hai là thực lực.

    " Lăng Lăng, đi ngủ sớm một chút đi!" Chu tỷ tiến đến, ôn nhu nói.

    "Em đọc thêm chút nữa, không sao cả, chị đi ngủ trước đi." Sở Lăng nhàn nhạt đáp.

    Chu tỷ nhíu mày, trạng thái này có lẽ nên nói cho lão bản biết.

    " Chu tỷ, em không sao, không cần nói cho Diêu Diêu biết." Sở Lăng quay đầu nhìn Chu tỷ.

    Chu tỷ cả kinh, Sở Lăng sao lại biết được?

    Sở Lăng nở nụ cười: "Mỗi lần em có chuyện gì, Diêu Diêu luôn đến đầu tiên, đoán cũng đoán được là xảy ra chuyện gì."

    Chu tỷ thần sắc xấu hổ, loại chuyện này bị chính chủ biết được, tóm lại là xấu hổ.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    "Ghê tởm?" Lão đại tức giận nở nụ cười: "Mình nghĩ cũng không có đáng nói. Mình đoán mình cũng không thể thuyết phục cậu, không thể chấp nhận là chuyện của cậu, nhưng người khác lựa chọn cuộc sống của mình thế nào, đó là chuyện của người khác, mình không bắt buộc cậu chấp nhận, nhưng cậu cũng không được can thiệp sự lựa chọn của người khác." Lão đại nói xong liền trực tiếp xách thùng bỏ đi.

    Lão tam nhìn bóng lưng của lão đại, cái gì cũng chưa từng nói.

    Trong phòng, lão nhị nói những chuyện thường ngày của Sở Lăng. Lục Diêu nghe rất chăm chú.

    Lúc lão tam trở về, nhìn thoáng qua Lục Diêu, sau đó trực tiếp lên giường của mình.

    Trong lòng Sở Lăng có chút cảm giác đau đớn, bất quá bởi vì những lời lần kia lão tam an ủi lão nhị, Sở Lăng đã có chuẩn bị trước, cho nên cũng không có bao nhiêu ngoài ý muốn.

    Lúc đi ngủ, Sở Lăng mới ý thức được Lục Diêu có chút không bình thường.

    Trước đây lúc ngủ, hai người là nằm nghiêng, Lục Diêu một tay ôm cô.

    Nhưng tối nay, hai người là nằm nghiêng mặt đối mặt, hơn nữa hô hấp của Lục Diêu gần như gần ngay trước mắt.

    " Diêu Diêu?" Sở Lăng lên tiếng.

    Lục Diêu nghe được giọng nói liền mãnh liệt hôn lên môi đối phương.

    Sở Lăng không dám phản kháng, bởi vì những người khác trong phòng mới vừa ngủ không bao lâu, hơn cũng không nghĩ phản kháng.







    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 10 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #82
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    378
    Ngân lượng
    45,055
    Thanked: 22481



    Chương 81: Cậu là của mình (11)





    Mời Đọc (Click Here) :


    "Lăng Lăng, sau này có chuyện gì thì gọi điện cho tớ, tớ đến tìm cậu." câu đầu tiên buổi sáng Lục Diêu nói.

    Sở Lăng không hiểu nhìn Lục Diêu, "Sao vậy? Diêu Diêu?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    "Lăng Lăng?" Lục Diêu lại kêu lên.

    Cửa liền mở, "Vừa rồi không chú ý, đóng cửa lại, chúng ta cùng nhau làm cơm a." Sở Lăng đi ra cười.

    Lục Diêu cảm thấy không ổn, nhưng lại không thể nói rõ không đúng ở đâu, hai ngươi cùng nhau làm cơm.









    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 02-06-19 lúc 05:11 AM.
    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 8 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #83
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    378
    Ngân lượng
    45,055
    Thanked: 22481



    Chương 82: Cậu là của mình (12)





    Mời Đọc (Click Here) :




    "Lão tứ!" Sở Lăng vừa về phòng ngủ, lão nhị liền kích động chạy đến.
    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Viên Lãng cũng không biết Viên phu nhân bị gì, đi đến.

    "Mẹ nghe nói con đã yêu ai?" Viên phu nhân hỏi.

    "Mẹ, sao mẹ biết?" Viên Lãng nhíu mày.

    "Con không cần lo vì sao mẹ biết, lần trước khi con về ta đã nói gì?" giọng Viên phu nhân khó ưa.

    "Mẹ, không phải chứ? không phải mẹ đến thật chứ?"

    "Không lẽ là giả? Con chướng mắt thiên kim Hướng gia?' Viên phu nhân nhìn lại.

    "Mẹ, đừng vậy a, đây là thời đại gì rồi? đã sớm không còn chuyện này. Hơn nữa thiên kim Hướng gia thực sự không phải người con thích." Viên Lãng nhíu mày, "Nhà chúng ta không thiếu tiền, không cần phiền như vậy, còn đám hỏi thương nghiệp."

    "Đây là kỳ vọng của ba con."

    Viên Lãng tức giận bật dậy, "Con không đồng ý."

    Nói xong thì lên lầu.








    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 6 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #84
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    378
    Ngân lượng
    45,055
    Thanked: 22481



    Chương 83: Cậu là của mình (13)





    Mời Đọc (Click Here) :



    "Sao mặc ít như vậy đã ra ngoài." Lục Diêu từ phía sau ôm lấy Sở Lăng, hai người khoác chung tấm thảm.

    Lúc Lục Diêu ôm Sở Lăng liền cứng người, sau đó liền phục hồi tinh thần, ý thức được người sau lưng là ai.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Đây là bộ phim tiên hiệp.

    Tóm tắt là về một tiểu sư muội từ nhỏ được cả môn phái cưng chìu, dẫn đến họa diệt môn, vì có môn chủ bảo hộ, tránh được nạn, nhưng vì bị hủy linh căn, biến thành người thường roi vào thế gian, nhưng vẫn lạc quan rộng rãi như trước, cuối cùng với nghị lực kiên cường của mình mà quay về tu tiên giới, cuối cùng báo thù chuyện diệt môn.








    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. The Following 7 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  9. #85
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    378
    Ngân lượng
    45,055
    Thanked: 22481



    Chương 84: Cậu là của mình (14)





    Mời Đọc (Click Here) :



    "Lão bản, cô cùng Sở Lăng không có việc gì chứ?" Bạch Cảnh để vặn kiện xuống, sau đó vờ như tự nhiên hỏi.

    Lục Diêu ngẩng đầu nhìn hắn, "Tôi cũng tò mò chuyện của anh và Uông Mông..."

    "Ta sai rồi, không không hỏi" Lục Diêu còn chưa nói hết đã bị Bạch Cảnh cắt ngang, thực sự không hổ là gia đình, dùng phương pháp cũng giống nhau.

    Bạch Cảnh ra ngoài đóng cửa lại, Lục Diêu dừng bút lại, nhìn ảnh chụp bên cạnh không biết Sở Lăng hiện tại sao rồi?

    Lục Diêu biết bộ này sẽ không quay ở thủ đô.

    Khi đó Lục Diêu nhận được điện thoại của Sở Lăng, thì kinh hãi, "Muốn đến thành phố C, có cần tớ đi cùng không?"

    "Không cần, cậu còn bận việc, mỗi tối tớ gọi điện báo cho ngươi là được." Sở Lăng cự tuyệt yêu cầu đi cùng của Lục Diêu.

    Lục Diêu hết cách, vì Sở Lăng biểu đi cùng thì cũng không có việc gì để làm.

    "Được rồi, cậu chiếu cố thật tốt cho mình."

    Lục Diêu vẫn không yên lòng, cho Chu tỷ đi cùng Mạnh Nhiên, rồi gọi một cuộc điện thoại, cuối cùng hai người đều hứa hẹn mỗi ngày báo cáo tình huống một lần, Lục Diêu lúc này mới thoáng yên tâm một chút.

    Còn Sở Lăng bên này.

    Đến khi tới nơi, cả đoàn phim đều kinh ngạc hai lần, đầu tiên là vì trước mắt chỗ này giống như tiên cảnh, hầu như mồi người đều nghe nói đến thành phố C có sương mù mêm người, nhưng không ai nghĩ đến đi sâu vào trong núi để cảm thụ, mọi người vừa xuống xe đã cảm thấy thực sự như tiên cảnh nói trong phim.

    Lần thứ hai mọi người nhìn thấy chính là nơi xây dựng.

    Mọi người biết điều kiện sẽ tương đối khó khăn, nhưng không nghĩ đến phải ngủ lều vải.

    Đạo diễn giải thích vì bộ phim này cần cảnh nhiều, muốn để chân thực nhóm đạo cụ phải bận nhiều hơn còn dựng sân tạm, cho nên không có thời gian dựng chỗ ở tốt cho mọi người, không thể làm gì khác là dùng lều vải đơn giản, cũng may cho mọi người vì đang mùa đông nên không có muỗi quấy phá.

    Trong lòng mọi người khó chịu, mùa đông có lớn thì độ ẩm ở thành phố C cũng đã nhiều rồi, huống chi còn là rừng rậm, đối với người phương bách mà nói cũng khó thích ứng, hơn nữa còn là lều vải, thì càng dễ gặp nạn.

    "Buổi tối chăn mền của anh sẽ phân cho em một tấm." Thường Duệ nhỏ giọng nói.

    "Cảm tạ Thường tiên sinh, không cần, Lăng Lăng chúng ta có chăn dùng rồi." Không chờ Sở Lăng nói, Chu tỷ liền lên tiếng, dọc theo đường đi nàng cũng thấy rõ, Thường Duệ có ý với Sở Lăng.

    Thường Duệ bị từ chối, liền xấu hổ ngậm miệng lại.

    Ngày đầu tiên, để mọi người hồi phục tinh thần, Sở Lăng cầm kịch bản của mình quay về lều.

    "Lăng Lăng, ăn cơm tối đi." Tiểu Đường đi lãnh cơm phần cho Sở Lăng, để Chu tỷ gọi Sở Lăng đến.

    Sở Lăng theo Chủ tỷ đến bàn cơm đoàn phim đã dựng sẵn ngoài sân.

    Căn bản thì người đoàn phim đều ăn ở đây, mùi thơm cơm canh nức mũi, Sở Lăng lại không thấy đói bụng.

    "Lần này đạo diễn rộng lượng không ít a, tuy chỗ ở kém, nhưng ăn không tệ, đáng tiếc thời gian này lại không thể ăn nhiều." trong lúc Sở Lăng ngồi cạnh bạn, một nữ sinh liền lưu luyến buông đũa xuống, mắt nhìn chằm chằm cơm trong hộp còn dư lại nói.

    "Cậu nghĩ nhiều rồi, nghe nói gần đây không biết nguyên nhân gì Song Mộc công ty tài trợ cho đạo diễn không ít tiền, cho nên mới rộng rãi như vậy." Nữ sinh đối diện thần bí nói, "Tớ đoán vì hiện tại có Thường Duệ ở Song Mộc."

    "Không phải nói nữ chính là ở Song Mộc sao?" Nữ sinh buông đũa xuống nói, "nói chưa chắc, vì nữ chính kia không có danh tiếng."

    "Vậy thôi, nghe nói hôm thử vai nữ chính, ở hiện trường có nhiều người còn hoảng sợ ngây người, đám đạo diễn còn nói nàng là Phượng Kinh họ đang tìm, điều này nói rõ nữ diễn vai chính có tài năng, nhưng xem lý lịch của nàng, thì đã ký hợp đồng hai năm rồi, nhưng chỉ diễn vai phụ mà thôi, điều này nói rõ cái gì? người này cùng Thường Duệ vừa ra đã được Song Mộc Sủng khác thường, như vậy nhìn cũng biết là vì ai."

    ... ...

    "Lăng Lăng..." Chu tỷ muốn nói gì đó, Sở Lăng ngăn cản, "Em nghĩ nhiều rồi."

    Không phải vì Sở Lăng ở cùng Lục Diêu, mình mới có lợi ích lớn, nhất định còn có nhân tố thực ở trong đó không sai, từ chính nội tâm của mình, nàng đã từng thấy quá việc nói xấu nhau trong giới giải trí nhiều rồi, không chỉ tình hữu nghị, còn có tình yêu. Cũng có thể nhìn ra Lục Diêu có bao nhiêu thật lòng, bỏ đi cái đó Lục Diêu đúng là người có điều kiện là tình nhân đáng chọn, ôn nhu chăm sóc, nhiều tiền si tình.

    Sở Lăng chỉ ăn một chút rồi không ăn nữa, không phải dạ dày nàng bị nuôi đến hỏng, vì thức ăn này làm không khác với mùi vị của Lục Diêu làm, nhưng khi ăn Sở Lăng lại cảm thấy thiếu gì đó, còn thiếu cái gì, Sở Lăng hiểu rõ trong lòng.

    "Ăn thêm chút nữa đi, đây là lão bản đã cố ý tìm người làm." Chu tỷ nói, Lục Diêu biết Sở Lăng đã quen ăn cơm canh ở nhà làm, cho nên tìm đầu bếp chuyên môn, giao cho hắn bí quyết làm cơm canh, cứ như vậy, mùi vị không khác gì.

    "Không cần, các người từ từ ăn đi, em quay về lều của em." Sở Lăng nói xong liền đi.

    Thời gian còn lại cũng yên tĩnh, mỗi ngày ngoại trừ quay phim, ăn ngủ cũng không còn có gì khác.

    Vì hoàn cảnh khắc nghiệt, quay diễn tương đối kín, cho nên mỗi ngày đều vội vàng, từ ăn ngủ nghỉ cho đến quay phim.

    Sở Lăng cũng vậy, bất quá nàng nhiều hơn người khác một phần đó là đuổi người.

    Vì trong thời gian này nam chính không diễn nhiều, nên Thường Duệ rảnh rỗi lại lượn trước mặt Sở Lăng, Sở Lăng coi như không thấy.

    "Lăng Lăng, em học tác nghiệp ở trường chưa?" Thường Duệ lại mò đến lần nữa, vì hai người học chung đại học.

    Sở Lăng quay đầu nhìn Chu tỷ sau lưng mình, "Diêu Diêu không cho mang nhang muỗi hả?"

    Chủ tỷ mê man, không phải đang mùa đông sao? lão bản sao mà mang cái đó được?

    Lục Diêu biết khi đi dã ngoại mang gì, nên giao cho Chu tỷ cùng Tiểu Đường mua một đống đồ dùng hàng ngày, thứ gì cũng có.

    "Xem ra có lúc Diêu Diêu cũng quên, màu đông cũng có muỗi, nếu không sao mẫy bữa nay lại có tiếng ong ong bên tai." Sở Lăng hời hợt nói.

    Chu tỷ cùng Tiểu Đường hiểu ra, Tiểu Đường cười hì hì nhìn qua Thường Duệ, trước đây nàng cũng thích hắn, nhìn khi thấy được sự thật liền thất vọng, nhịn không được trắng thành đen rồi. "Lăng Lăng, đó không phải muỗi là ruồi a."

    Mặt Thường Duệ lúc trắng lúc đen, nhưng không thể nói, ai kêu người ta từ đầu đến cuối có nói tên hắn đâu a.

    Sau đó Thường Duệ im lặng vài ngày.

    "Lăng Lăng, emthấy Thường Duệ thế nào?" ăn cơm trưa xong, Chu tỷ hỏi, thái độ Sở Lăng coi như là hiểu, coi Thường Duệ như không tồn tại, nhưng hảo nữ sợ lấn quang, nếu Thường Duệ còn quấn lấy, làm trò sẽ sinh tình cảm trong đó.

    "Thường Duệ? Một kẻ ngang ngược tàn ác mà thôi." giọng nói Sở Lăng nhàn nhạt, nghe không chút hèn mọn, rõ ràng đang nhỏ dần xuống, nhưng bị Sở Lăng nói ra như một đánh giá khách quan công chính.

    Chu tỷ nghe xong nhất thời thấy mình nghĩ xa quá.

    Ở chỗ này quay phim không nhiều, chỉ một phần nhỏ, chỉ yếu là vai nữ chính ở tu tiên giới, cùng hình ảnh cần dùng đến cho tu tiên giới.

    Rất nhanh liền kết thúc, đạo diễn mang mọi người cùng về thủ đô, đạo diễn cũng có nhân tính cho mọi người được nghỉ một ngày.

    Chu tỷ thấy Lục Diêu bên ngoài chờ người cũng không thấy lạ khi mọi người được nghỉ một ngày.

    Sở Lăng vừa ra thấy Lục Diêu.

    Lục Diêu mỉm cười dang hai tay, nghênh đón người yêu mình vừa về đến.

    Sở Lăng chạy nhanh đến, ôm lấy Lục Diêu. "Tớ về rồi."

    Lục Diêu đau lòng ôm Sở Lăng, "Sao lại gầy như vậy?"

    Sở Lăng buông Lục Diêu ra, mặt vui vẻ, "Thành thật khai báo, muốn tớ mập để làm gì? Hiện tại ôm tớ, cậu có phải ghét bỏ tớ xương cấn cậu rồi không?"

    Đã lâu không thấy Sở Lăng vui vẻ, Lục Diêu ngây ra, sau đó bị ánh mắt sáng lên của Sở Lăng hấp dẫn, liền nhìn chằm chằm Sở Lăng.

    Sở Lăng buông tay, thở dài "vừa rồi còn ghét bỏ tớ, hiện tại lại bị thân hình này hấp dẫn?!"

    "Thân hình?" Lục Diêu hồi thần, thêu mi cười nói.

    Sở Lăng thích nhìn Lục Diêu thêu mi, trong mắt có ánh sáng lướt qua, "Chờ về nhà, tớ sẽ chính thức kiểm tra thân hình này một cái, lão bản cố nén nha, xem ra lão bản nương tớ đây còn phải làm việc a." Sở Lăng cùng Lục Diêu 10 ngón tay đan xen, cùng nhau đùa giỡn.

    Lục Diêu kéo Sở Lăng lên xe, "Thật không chịu nổi muốn nhìn lão bản nương rồi." Nói xong đóng cửa xe, liền hôn lên.

    Hơn 1 tháng không thấy, trong lòng hai người đều nhớ đối phương, cho nên nụ hôn này rất sâu.

    Cuối cùng hai người hài lòng ôm đối phương.

    Lục Diêu vuốt tóc Sở Lăng, "Diễn xong, tớ đem cơm cho cậu, gầy đi rồi đối với thân thể không tốt."

    Nghe thấy thân thể không tốt, Sở Lăng cứng người một cái, rất nhanh khôi phục bình thường, nhu thuận gật đầu.

    Hai người nghỉ ngơi một chút rồi lái xe về nhà.

    Khi về đến nhà, Sở Lăng mới nhớ ra, "Diêu Diêu, cậu chưa có bằng lái mà."

    Lục Diêu cười quay đầu, "Đúng vậy, cho nên tớ mới lái vô cùng đúng luật, cực kỳ cẩn thận đưa cậu về á."

    Sở Lăng nghe xong nói, "Đây là lần thứ mấy?"

    "Lần đầu tiên." Lục Diêu ôm lấy Sở Lăng nhào đến, "Nếu để Bạch Cảnh đến đón chúng ta về, thì hắn sẽ dong dài, nói chúng ta tẩy não hắn." vừa nói Lục Diêu đem tạp dề trong tay Sở Lăng cột lên.

    Hai người ăn ý chuẩn bị cơm.

    Cả nhà không khí ấm áp, cùng cơm canh nóng hổi chiếm lĩnh.

    Sở Lăng nhìn thoáng qua Lục Diêu bên cạnh cười rực rỡ, biết trong lòng mình hiện tại cảm giác này chính là hạnh phúc.

    Còn chuyện sau này, ấm áp trong mắt Sở Lăng chỉ cần hai người ở chung với nhau là đủ rồi.







    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 7 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #86
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    378
    Ngân lượng
    45,055
    Thanked: 22481

    Chương 85: Cậu là của mình (15)





    Mời Đọc (Click Here) :




    "Cắt!" Đạo diễn hô lên.

    Chu tỷ và Tiểu Đường bật người tiến lên khoác thêm áo cho Sở Lăng, bởi vì cảnh này là cảnh khổ tình, cho nên chỉ mặc một bộ váy dài màu trắng.

    Mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi ăn cơm trưa.

    " Sở Lăng, chúng ta cùng nhau ăn trưa đi?" Thường Duệ cũng khoác áo, mỉm cười hỏi.

    "...." Chu tỷ lần đầu tiên thấy người da mặt dày như thế.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Bởi vì hiện tại đã cảm thấy hợp lý rồi, cổng hoa viên được đổi thành cổng hoa cỡ lớn, khoảng sân vốn dĩ trống trãi được giăng đèn kết hoa, máy phun bong bóng, bánh kem, ánh nến, trái cây. Mà trên mặt đất toàn bộ đều được trải thảm đỏ.

    Mọi người cũng đến xem, nam nữ già trẻ đều có, có thể nhìn ra đều là những người quen đã gặp mấy ngày nay, có ông chủ cửa hàng, có nghệ sĩ đường phố, có hàng xóm sát vách, còn có một đám tiểu hài tử từng chụp ảnh chung.

    Nhưng tất cả đều không lọt được vào mắt Sở Lăng, bởi vì trong lòng trong mắt cô đều bị người trước mặt cô, tay cầm nhẫn, quỳ một gối xuống đất, lấp đầy.

    "Lăng Lăng? Cậu có nguyện ý gả cho mình không?" Giọng nói của Lục Diêu sang phẳng thế giới của Sở Lăng.

    Sở Lăng chưa từng hoài nghi dũng khí và quyết tâm muốn có được Lục Diêu của bản thân.

    Sở Lăng lập tức kéo Lục Diêu đứng lên, hôn nàng!

    Mọi người đều vỗ tay ủng hộ!

    Mãi đến lúc thay áo cưới, Sở Lăng vẫn mơ mơ hồ hồ giống như ở trong mộng.

    Áo cưới của Sở Lăng là lễ phục ren cầu kỳ phức tạp, mà áo cưới của Lục Diêu là kiểu ngắn gọn bó sát.

    Lục Diêu nhìn Sở Lăng giống như một vị công chúa cùng với hai hoa đồng khoan thai tiến đến, nàng mỉm cười vươn tay.

    Sở Lăng thận trọng đặt tay mình vào tay nàng.

    Lục Diêu nắm tay Sở Lăng hướng về phía người chủ hôn.

    Hai hoa đồng lại nâng hai cái khay, bên trên đặt hôn thú và nhẫn kim cương. Mà hai hoa đồng khác lại bắt đầu rải hoa hồng tượng trưng cho ái tình.

    Đi đến trước mặt người chủ hôn, Lục Diêu thay Sở Lăng vén khăn che mặt lên, Lục Diêu cảm giác được sự khẩn trương của Sở Lăng.

    Lục Diêu khẽ hôn lên môi Sở Lăng.

    Được rồi, thời gian đã đến rồi.

    Lục Diêu tìm chính là một người chủ hôn có danh tiếng ở địa phương, sở dĩ nổi danh là bởi vì ông ấy chỉ chủ hôn cho lễ cưới đồng tính, hơn nữa sẽ dùng tiếng mẹ đẻ của đôi tân nhân mà chủ trì.

    Người chủ hôn nhìn Sở Lăng và Lục Diêu, nở nụ cười: "Được rồi, các vị quan khách. Xin mỗi người ngồi vào vị trí, hôn lễ sẽ lập tức bắt đầu."

    Tuy rằng mọi người nghe không hiểu ông ấy đang nói cái gì, nhưng từ lâu đã hiểu rõ quy trình nên mọi người không hề bị ngôn ngữ cản trở mà yên tĩnh ngồi vào chỗ.

    Người chủ hôn giọng nói bình thản: "Được rồi, xin mời mở nhạc."

    <<Khúc nhạc hôn lễ vang lên>>

    "Xin chào mọi người, hiện tại chúng ta ở chỗ này tham dự hôn lễ thiêng liêng của Lục Diêu nữ sĩ và Sở Lăng nữ sĩ. Xin hỏi trong số các vị ở đây, có ai có thể cung cấp lý do, chứng tỏ hôn nhân giữa hai người họ là bất hợp pháp không?"

    Đợi một hồi, Lục Diêu và Sở Lăng ngọt ngào nhìn nhau.

    "Tốt, Lục Diêu, cô có nguyện ý cưới Sở Lăng làm vợ không? Bất kể sinh lão bệnh tử, phú quý hay nghèo khó."

    Lục Diêu thật sâu nhìn Sở Lăng: "Tôi đồng ý."

    Người chủ hôn chuyển sang hỏi Sở Lăng: "Được rồi, vậy Sở Lăng. Cô có đồng ý cưới Lục Diêu làm người vợ hợp pháp của cô không? Bất kể sinh lão bệnh tử, phú quý hay bần cùng."

    Sở Lăng chăm chú nhìn vào ánh mắt của Lục Diêu: "Tôi đồng ý."

    "Xin trao đổi nhẫn kết hôn."

    Lục Diêu và Sở Lăng động tác thuần thục mà đeo nhẫn cho đối phương. Hai người làm chuyện này cũng không là lần đầu tiên.

    "Hiện tại, tôi tuyên bố, quan hệ hôn nhân giữa hai người đã thành lập."

    .....

    Sau khi tiễn các vị khách, Sở Lăng ghé vào trên người Lục Diêu, ôm cổ Lục Diêu, giọng nói ngọt ngào không chút mệt mỏi nói: "Thế giới bỗng chốc thật tươi đẹp."

    "Thế giới của mình đang ở ngay trên người mình." Lục Diêu nói xong liền xoay người đứng dậy: "Hiện tại dường như hẳn là thời gian động phòng rồi! Vợ ơi!"








    [/QUOTE]
    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  12. The Following 7 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  13. #87
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    378
    Ngân lượng
    45,055
    Thanked: 22481

    Chương 86: Cậu là của mình (16)





    Mời Đọc (Click Here) :


    Lúc Lục Diêu nhận thấy không đúng, đã qua hai ba ngày.

    " Kỳ lạ, hai ngày nay Bạch Cảnh tại sao không gọi điện thoại báo tình huống công ty với mình?" Lục Diêu cầm lấy điện thoại.

    " Chúng ta cũng xem như đi hưởng tuần trăng mật, mình đã dự kiến trước, nên tắt điện thoại." Sở Lăng lấy điện thoại của bản thân ra.

    Lục Diêu nhìn thoáng qua, sau đó ý thức được vấn đề tồn tại: "Cậu tắt nguồn là điện thoại của mình."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Em có ý gì?" Thường Duệ hổn hển chất vấn.

    " Không có ý gì, cùng người khác đánh cược, rất hiển nhiên, tôi thắng." Đối phương vân đạm khinh phong nói.









    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  14. The Following 9 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  15. #88
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    378
    Ngân lượng
    45,055
    Thanked: 22481

    Chương 87: Cậu là của mình (17) Hoàn chính văn

    P/S: Bà con chờ xíu, sẽ có phiên ngoại nhé. Vậy là team đã làm hoàn chính văn, bà con đọc truyện vui vẻ



    Mời Đọc (Click Here) :


    Lúc Bạch Cảnh gọi điện thoại cho Sở Lăng, Sở Lăng đang ở trong phòng ngủ xem kịch bản của bộ phim tiếp theo.

    " Cá đã vào lưới." Trong giọng nói của Bạch Cảnh mang theo hưng phấn.

    " Địa điểm." Sở Lăng buông kịch bản trong tay, đứng lên, quải balo.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Kiếp này Sở Lăng căn bản không nhận ra Viên Lãng...

    ...

    Lúc về đến nhà, vừa mở cửa, một phòng ấm áp, khiến tâm tình của Lục Diêu cũng không trầm trọng như vậy nữa.

    "Cậu về rồi?" Sở Lăng đeo tạp dề màu hồng phấn, từ phòng bếp ló đầu ra, nụ cười trên mặt, so với ánh đèn trong nhà càng khiến Lục Diêu cảm thấy ấm áp.

    Giờ khắc này, Lục Diêu có xung động muốn rơi lệ.

    Sở Lăng thấy biểu tình của Lục Diêu, cái gì cũng đã hiểu. Cô không phản ứng chậm như Lục Diêu. Cô luôn tương đối mẫn cảm.

    Sở Lăng chậm rãi đi về phía Lục Diêu.

    Sở Lăng không có cảm giác an toàn là có nguyên nhân nhất định, ngoại trừ bởi vì những chuyện lúc nhỏ, còn bởi vì mộng ước từ lúc nhỏ.

    Có nhiều lúc, Sở Lăng thậm chí sẽ nằm ở trong lòng Lục Diêu mà hoài nghi, rốt cuộc hiện tại là mộng, hay hắc ám kia mới là mộng.

    Mãi đến ngày đó nghe được một câu tình yêu hay là sự nghiệp của Lục Diêu, Sở Lăng đã bị kích thích mới thực sự đem toàn bộ giấc mộng kia liên hệ lại với nhau.

    Máu tanh cùng thống khổ trong trí nhớ khiến Sở Lăng chân chính ý nhận thức được chính bản thân.

    Lục Diêu ôm Sở Lăng: "Cậu..." Lục Diêu đột nhiên không biết nên nói cái gì.

    Sở Lăng tựa đầu vào vai Lục Diêu: "Mình rất tốt."

    .....

    Viên Lãng không bao lâu bị lan truyền tin tức là nhiễm loại bệnh nào đó, cuối cùng chịu không nổi đả kích mà tự sát.

    Lúc Lục Diêu thấy tin tức này, liền nhìn thấy Sở Lăng mơ mơ màng màng từ trong phòng đi ra: "Diêu Diêu?"

    "Rời giường rồi?" Lục Diêu đem báo chí đặt ở dưới cùng, sau đó đứng lên.

    Sở Lăng mỉm cười hai tay ôm cổ Lục Diêu: "Sao lại thức sớm như vậy?"

    "Làm điểm tâm tình yêu cho vợ mình!" Lục Diêu nhướng mày cười nói.

    Sở Lăng quay đầu lại, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rơi vào hai người, Sở Lăng nhắm mắt lại, vô luận là trên người, hay là trong lòng, lúc này đều là ấm áp.

    Ba năm sau. Sân bay nào đó.

    “Sở Lăng tiểu thư, nghe nói lần này ra nước ngoài du lịch, xin hỏi cô là đi một mình sao?" Ký giả nào đó khẩn cấp mà hỏi thăm.

    Sở Lăng tháo kính râm, nở nụ cười: "Không phải."

    Tất cả mọi người sôi trào: "Như vậy là đi cùng bạn trai sao?"

    " Là vợ!" Sở Lăng nhìn về phía lối ra của sân bay. Một thân ảnh quen thuộc đứng ở nơi đó.

    Ký giả nhất thời không rõ hàm ý của Sở Lăng, dù sao có một số lời nói ra trước mặt công chúng, trái lại không có mấy người sẽ tin tưởng.

    "Vợ!" Lục Diêu mỉm cười bước đến, chói mù mắt tất cả mọi người.

    Sở Lăng khoát tay Lục Diêu, dáng vẻ cô gái nhỏ, mọi người trừng mắt há miệng: "Thế nào? Có ý kiến."

    " Không ý kiến, mình nào dám có ý kiến, đi thôi! Về nhà." Lục Diêu dẫn theo Sở Lăng cứ như vậy trực tiếp rời đi.

    "..." Mọi người nhìn theo hai người rời đi.

    Ngày hôm sau đầu đề vẫn là ảnh hậu cùng với nữ nhân phía sau ảnh hậu.

    Sở Lăng buông báo chí: "Diêu Diêu, vì sao mọi người vẫn nghĩ chúng ta là bạn thân là khuê mật....Mình cảm thấy chúng ta đã công khai rất nhiều lần..."

    Sở Lăng quay đầu lại u oán nhìn về phía Lục Diêu.

    Lục Diêu đang chui đầu vào máy vi tính, không biết đang bận rộn cái gì.

    Sở Lăng đứng lên đi đến bên cạnh Lục Diêu.

    "Cậu đang làm gì?" Sở Lăng tựa đầu vào vai Lục Diêu.

    " Đang trả lời câu hỏi, lập tức xong ngay!" Lục Diêu quay đầu lại hôn Sở Lăng một cái, tiếp tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính.

    Sở Lăng cũng nhìn.

    Chỉ thấy trên màn hình hiển thị một câu hỏi.

    " Xin hỏi, bạn nghĩ Lăng Lăng cùng tổng tài Lục Diêu của Song Mộc là quan hệ gì?"

    Lục Diêu quả đoán lựa chọn đáp án là người yêu trong ba đáp án là bạn thân, bạn nói khố, bạn khuê mật và người yêu. Sau đó nhấn nút gửi.

    " Diêu Diêu, cậu đang làm gì? Câu hỏi khảo sát?" Sở Lăng nghi hoặc.

    Máy tính đột nhiên xuất hiện một biển hoa đỏ thẫm, cũng nhảy ra dòng chữ: "Hoan nghênh gia nhập hậu viên căn cứ địa của Sở Lăng!"

    "..." Sở Lăng cảm thấy cô hiện tại đã hết chỗ nói rồi.

    Lục Diêu hoả tốc bị kéo vào một diễn đàn.

    " Diêu Diêu, cậu xem như đang tìm hiểu quân tình sao?" Sở Lăng cuối cùng vừa cười vừa nói.

    "Mình là vì muốn khoe khoan vương vị của mình!" Lục Diêu nhướng mày.

    Sở Lăng nhìn thoáng qua nhân vật đội vương miện của Lục Diêu trên màn hình: "Đây là làm sao có?"

    "Là người hâm mộ nhà cậu làm. Diễn đàn này là có phân quyền, chỉ có trở thành hội viên mới có thể gia nhập. Mà phương pháp trở thành hội viên là trong thời gian hạn định trả lời đúng các câu hỏi, hội viên điểm càng cao đẳng cấp sẽ càng cao." Lục Diêu đắc ý mà nhìn về phía Sở Lăng: "Mình là cấp cao nhất!"

    Sở Lăng hôn Lục Diêu một cái: "Chờ, mình lập tức đến!" Sở Lăng cũng mớ máy tính của mình lên.

    Lục Diêu đứng lên, ôm thắt lưng của Sở Lăng, nhìn Sở Lăng trả lời câu hỏi.

    Lúc trả lời đến câu cuối cùng, Lục Diêu đột nhiên lên tiếng: "Lựa chọn bạn nói khố."

    Sở Lăng quay đầu lại: "Để làm gì?"

    Lục Diêu nở nụ cười: "Không chọn bạn nói khố, cậu sẽ không thể thông qua."

    " Sao có khả năng? Mình làm sao lại không hiểu chính bản thân?"

    "Bộ câu hỏi là có từ nửa năm trước." Lục Diêu nói: "Cậu nghĩ một chút xem những thứ cậu thích của nửa năm trước, ngoại trừ mình ra thì cái khác điều thay đổi rồi đúng không?"

    Sở Lăng bán tín bán nghi mà lựa chọn bạn nói khố. Sau đó nhảy ra chính là một câu nói, chúc mừng qua cửa.

    Sở Lăng tâm tình phức tạp, những thứ nửa năm trước cô thích, Lục Diêu vẫn nhớ kỹ.

    Sở Lăng nhìn nhân vật áo vải của mình trên màn hình: "Diêu Diêu, như vậy cũng quá ác độc đi?"

    Lục Diêu nở nụ cười: "Nói với quản trị viên một chút, cam đoan cậu cũng thăng lên hoàng đế!"

    Sau đó trong diễn đàn căn cứ địa của Sở Lăng xuất hiện các loại hình ảnh fanart. Vừa mới bắt đầu, tất cả mọi người đặc biệt hưng phấn, về sau cũng bắt đầu cảm thấy manh điểm* của bản thân bắt đầu lệch hướng!

    *Manh điểm: một hạn mức nhất định để được xem là đáng yêu hay không

    Ngay từ đầu kích động trước các loại tin tức khác nhau của nữ thần, biến thành hai nữ thần tương tác.

    "Cái này cũng dám đăng lên?" Sở Lăng nhìn thoáng qua ảnh chụp Lục Diêu đăng lên, là ảnh kết hôn của hai người!

    " Không phải cậu nói mọi người đối với việc chúng ta công khai quá qua loa sao?" Lục Diêu tiếp tục nói: "Năng lực tiếp nhận của người hâm mộ tuyệt đối tốt hơn rất nhiều." Lục Diêu nói xong liền nhấn nút xác nhận.

    Sau đó đầu đề ngày hôm sau liền biến thành ảnh kết hôn của hai người.

    Đầu đề ngày tiếp theo chính là Sở Lăng tổ chức buổi họp báo quyết định rời khỏi giới giải trí. Lý do là hy vọng dành nhiều thời gian cho vợ mình.








    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  16. The Following 10 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •