Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 70 của 70
  1. #61
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338
    Chương 60: Con đường thành nữ thần






    Mời Đọc (Click Here) :



    Chương 60: Con đường trở thành nữ thần (20)

    Hôm sau, Sở Lăng nhận được điện thoại của Mạnh Nhiên, nàng vượt qua vòng thử vai rồi.

    Lúc Sở Lăng nghe điện thoại, Lục Diêu đang nấu bữa sáng trong nhà bếp.

    "Diêu Diêu, tớ đậu rồi!" Sở Lăng chạy ào vào nhà bếp, ôm chầm eo Lục Diêu.

    "Cậu là diễn viên đó, có cần kích động vậy không?" Lục Diêu tắt lửa, xoay người lại ôm Sở Lăng, mặt mày rạng rỡ. "Có muốn mình thưởng cho cậu không?"

    Sở Lăng nhướng mày. "Thưởng cho mình? Hay là thưởng cho cậu?" Nói xong, nàng tấn công cánh môi mỏng của Lục Diêu.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    "Cậu đoán xem!" Lục Diêu nghĩ thầm, mình sẽ không buông tay cậu, vĩnh viễn cũng sẽ không.

    "Không nói nữa, một lát nữa đạo diễn sẽ chửi đó, mình đi đây."

    "Vậy mình về nha, có chuyện gì gọi điện cho mình, đúng rồi, giúp mình một chuyện." Lục Diêu thận trọng đề nghị.

    "Chuyện gì?" Sở Lăng chưa từng nghe Lục Diêu nhờ mình giúp việc gì, đây là lần đầu tiên.

    "Giúp mình chăm sóc vợ mình nha, đừng để người khác ức hiếp, vợ của mình, mình còn không nỡ ức hiếp." Nét mặt Lục Diêu tràn đầy thâm tình.

    "Cậu mau về đi mà!" Lỗ tai Sở Lăng đã đỏ bừng.









    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 9 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #62
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338
    Chương 61: Con đường thành nữ thần






    Mời Đọc (Click Here) :


    Chương 61: Con đường trở thành nữ thần (21)

    Lúc Sở Lăng đi ra, Chu tỷ và Tiểu Đường bước lên đón.

    "Chúng ta đi thôi." Sở Lăng giành nói trước khi hai người họ kịp mở miệng, nàng không cho bọn họ cơ hội hỏi chuyện của Lục Diêu.

    Sở Lăng vẫn cho rằng Chu tỷ và Tiểu Đường không biết chuyện của Lục Diêu.

    "Được, Tiểu Đường, em dắt Lăng Lăng đi trước đi, không thôi đạo diễn sẽ mắng đó." Chu tỷ cười nói. "Chị vào thu dọn trang phục của Lăng Lăng."

    Tiểu Đường theo Sở Lăng đến trường quay.

    "Sếp." Lúc Chu tỷ đi vào, Lục Diêu đang xếp quần áo cho Sở Lăng. Bởi vì thời gian thay trang phục đầu tiên khá gấp rút cho nên Sở Lăng thay xong ném hết quần áo vào trong tủ. Bộ trang phục đầu đã ướt, Lục Diêu lấy nó ra, sau đó xếp gọn quần áo Sở Lăng đã mặc.

    "Sếp, để tôi." Giờ phút này Chu tỷ đã hiểu rõ, trước đó cô không từ chối là một quyết định sáng suốt, dáng vẻ này của sếp, vừa nhìn là biết một người muội khống!

    "Không cần, chị kể tỉ mỉ mọi chuyện một lần nữa cho tôi nghe." Lục Diêu xếp gọn quần áo Sở Lăng sẽ mặc lại sau khi diễn xong cất vào, sau đó cô để trang phục đã ướt sang một bên.

    Chu tỷ cẩn thận kể lại chuyện đã xảy ra một lần nữa.

    Sắc mặt Lục Diêu không thay đổi. "Hiểu rồi. Chị đến chỗ Sở Lăng đi. Hôm nay chị làm rất tốt, sau này chị cứ làm như thế, có chuyện gì phải nhanh chóng gọi báo cho tôi."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Tôi tìm những người khác giúp một tay." Bạch Cảnh nói.

    "Trị ngọn không trị được gốc. Anh vẫn nên nói rõ ràng với người nhà tốt hơn." Lục Diêu nói thêm.

    "Vấn đề này, tôi và họ không hòa hợp được. Haiz, không nói nữa, tôi đi trước."

    Sau khi Bạch Cảnh rời đi, Lục Diêu nhìn đồng hồ đeo tay. "Tan làm được rồi, chúng ta về nhà."

    "Có phải trong nhà hết thức ăn rồi không, bọn mình đi mua thức ăn đi." Sở Lăng nhớ hôm qua Lục Diêu nói hôm nay tan làm sẽ cùng nhau đi mua thức ăn.

    "Ừ, cùng đi mua thức ăn."

    Buổi tối, Sở Lăng luyện múa trên ban công, Lục Diêu sắp xếp sách trong thư phòng.

    “Hồi ức giống như ánh trăng không thể bắt giữ, nắm chặt thì sẽ đổi thay. . . . ." Điện thoại di động của Lục Diêu bỗng vang lên, cô cầm lên nhìn thật lâu vẫn chưa nghe điện thoại, là Lãnh Viện Viện.

    "Alo."

    "Cô trốn?" Giọng Lãnh Viện Viện vang lên.

    "Hả? Có chuyện gì không?" Lục Diêu không muốn nói chuyện nhiều với Lãnh Viện Viện.

    “Cô bỏ đi đâu vậy hả?" Giọng nói Lãnh Viện Viện tràn ngập âm mũi, nghe vào giống như đã uống say.

    Lục Diêu chuẩn bị cúp máy.

    "Cô nói xem cái cô Sở Lăng đó có gì tốt?! Tại sao bọn tôi đều có trải nghiệm như nhau nhưng cô ta được cô cưng chiều như thế!" Giọng nói Lãnh Viện Viện dường như không cam lòng. "Rõ là không công bằng! Rõ ràng cả hai đều bị vây trong bóng tối, tại sao cô chỉ bằng lòng dánh sự ấm áp của mình cho một mình cô ta?"

    Lục Diêu cảm thấy khó hiểu, có thể là Lãnh Viện Viện say rồi, cô cúp điện thoại.

    Đầu bên kia nghe được tiếng tút tút vang lên, người đó ném điện thoại xuống đất, tại sao ngay cả điện thoại cũng không chịu nghe hết! Tôi chỉ muốn nói là có thể tôi thích em!









    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 7 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #63
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338
    Chương 62: Con đường trở thành nữ thần (22)






    Mời Đọc (Click Here) :



    "Lăng Lăng, mình đến công ty." Lục Diêu nhận một cú điện thoại, cô đẩy cửa ra, lúc này Sở Lăng đang làm bài tập.

    "Sao vậy, có chuyện gì à?" Sở Lăng bước đến.

    Lục Diêu mỉm cười. "Mình về nhanh thôi, không phải cậu chưa làm bài tập xong à? Chờ mình về."

    "Được rồi, mình biết cậu là người bận rộn." Sở Lăng ôm Lục Diêu. "Chừng nào về?"

    Lục Diêu tính toán trong lòng. "Có lẽ bảy tám giờ tối mình về. Nếu cậu chán có thể điện thoại cho mình."

    "Vậy mình nấu cơm chờ cậu về nha." Sở Lăng nấu cùng Lục Diêu nhiều lần cho nên nàng cảm thấy một mình nàng cũng có thể nấu được.

    Lục Diêu lập tức nhớ đến kiệt tác của Sở Lăng nửa năm trước cũng chính tại ngôi nhà này, cô trêu ghẹo: "Có khi nào mấy hôm sau bọn mình đều phải đi ra ngoài ăn?"

    Dĩ nhiên Sở Lăng biết Lục Diêu đang cười nhạo nàng chuyện nửa năm trước, nàng hung dữ nói: "Không phải lo, lần này mình tuyệt đối sẽ không cho cậu ăn ngoài, chưa gì đã cười sung sướng như vậy, cậu chờ đi mấy ngày kế tiếp mình đều làm bếp chính!"

    "Được thôi, Lăng Lăng nấu cái gì mình cũng ăn sạch hết, mình đi nha." Lục Diêu nhìn đồng hồ đeo tay. "Mình sắp trễ rồi."

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Mọi người nghe giọng điệu của Sở Lăng, còn tưởng rằng nàng bị đả kích quá độ!

    "..." Bao gồm cả cô gái kia, cô ta cũng không ngờ Sở Lăng sẽ có phản ứng như vậy. Mọi chuyện như thế này, ngược lại khiến cả đám không biết nên làm gì bây giờ.

    "..." Sở Lăng chuẩn bị đi ra ngoài, nàng cần phải về nhà.

    "..." Đúng lúc này, điện thoại di động của Sở Lăng vang lên, nàng mở ra xem là Lục Diêu gọi.

    "Alo, Diêu Diêu, có chuyện gì?"

    "Lăng Lăng, cậu đang ở đâu?"

    Sở Lăng liếc nhìn một đám thiếu nữ không biết là bị kẻ nào chơi khăm. "Ở nhà. Sao vậy?"

    "Mình thật tò mò, cậu núp ở góc nào trong nhà? Tại sao mình tìm không thấy cậu?" Giọng nói Lục Diêu chứa vài phần trêu ghẹo. "Cậu đang ở đâu? Còn học được nói dối nữa!" Lục Diêu xử lý công việc rất nhanh cho nên cô về nhà sớm hơn dự tính rất nhiều.

    "Được rồi, mình nói thật. Mình đang ở bên ngoài. Club Hoa Hồng Đỏ..." Sở Lăng chưa nói hết, Lục Diêu đã lặp lại lần nữa. "Club Hoa Hồng Đỏ? Sao cậu lại đến chỗ như thế chứ? Đứng ở đó chờ mình, mình lập tức đến ngay!"

    Sở Lăng cúp điện thoại, nhìn nhóm người trước mặt. "Vậy giờ tôi có thời gian, chúng ta trò chuyện một chút."











    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 6 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #64
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338
    Chương 63: Con đường trở thành nữ thần (23)






    Mời Đọc (Click Here) :


    "Tôi rất tò mò tại sao các người lại nghĩ đến tôi?" Sở Lăng tìm chỗ trống ngồi xuống.

    Đám người ngồi đó cũng chỉ là các cô gái mười bảy, mười tám tuổi, nhất thời bốc đồng mới gọi Sở lăng đến đây. Thật ra bọn họ chỉ cảm thấy cuộc sống bất công, cảm thấy Sở Lăng số đỏ cặp kè với giám đốc của công ty, còn bọn họ chỉ vì không có vận may đó cho nên bọn họ vô duyên với giấc mộng của chính mình, hay nói cách khác là mơ ước cách họ rất xa. Vì vậy sau khi bọn họ nghe được tin giám đốc có bạn gái mới, mọi người muốn thừa dịp chỗ dựa của Sở Lăng có niềm vui mới mà chơi nàng, hả bớt cơn giận, ngoài ra bọn họ không có ý gì khác.

    Nhưng bọn họ không ngờ là phản ứng của Sở Lăng lại như thế này.

    "Cô có ý gì?" Cô gái có giọng khó nghe lên tiếng trước, nhìn Sở Lăng đang ngồi nhàn nhã ở chính giữa. Lúc này, cô mới nhận ra chỗ trống là của người được chúc mừng sinh nhật, cô nhìn quanh một lượt nhưng không thấy Diệp Cách, nhân vật chính của buổi tối hôm nay đâu.

    "Không có ý gì khác? Vậy các người bị người khác gài bẫy, vậy mấy người cũng phải biết người đó là ai chứ?" Sở Lăng ngẩng đầu nhìn cô gái có giọng nói khó nghe. "Cô à? Tôi đoán cô không có năng lực đó."

    "Cô!" Cô gái không biết nói gì, trả lời như thế nào cũng không ổn, thừa nhận mình không có năng lực hay là thừa nhận mình gài bẫy cô ta?

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    "Anh nghĩ xa quá rồi." Lục Diêu lạnh lùng đáp.

    Lục Diêu cúp điện thoại, dựa vào ghế trên ban công, cô nhìn bầu trời đêm đen kịt, ngẩn người vài phút, sau đó cô quay về phòng.

    Sở Lăng đã ngủ rất say.

    Không còn giống Sở Lăng dễ giật mình thức giấc của một năm trước, hiện tại Sở Lăng ngủ rất sâu, căn bản buổi tối nàng không hề thức giấc.

    Ngón tay Lục Diêu nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt ngủ say của Sở Lăng, sau đó cô mỉm cười.

    Hai người có một thói quen, nhiệt độ phòng chỉnh khá thấp, lúc cả hai sẽ đắp một tấm chăn mỏng, Lục Diêu chui vào chăn ôm Sở Lăng.

    Sở Lăng cựa quậy vài cái nhưng vẫn không tỉnh lại.

    Lục Diêu hôn lên trán Sở Lăng. "Mơ đẹp."








    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  8. The Following 8 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  9. #65
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338

    Chương 64: Con đường thành thần của nữ thần (24)






    Mời Đọc (Click Here) :



    Diệp Cách vốn dĩ lên kế hoạch rất tốt.

    Nàng hiểu rất rõ nhóm nữ sinh này đố kỵ đối với Sở Lăng, nhất là lúc biết được Sở Lăng không giống với các nàng, Sở Lăng là vừa vào công ty thì đã được Mạnh Nhiên dẫn dắt, không giống các nàng còn cần qua cuộc kiểm tra cuối cùng mới có thể được phân cho một người đại diện bình thường nào đó.

    Vốn dĩ tất cả mọi người cho rằng hậu trường của Sở Lăng là gia cảnh, nên cũng không ai nói gì, chỉ tự trách mình đầu thai không tốt, cũng bởi vì có người tung tin đồn, hậu trường của Sở Lăng là lão bản công ty, thân phận lão bản lão bản mọi người đều hiểu rõ, trong nhà cũng không có em gái gì, nếu như vậy cũng chỉ có thể là em gái nuôi, mọi người trong nháy mắt đã tưởng tượng ra đủ loại tình tiết, một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi vì danh lợi mà làm tình nhân của một lão bản công ty sự nghiệp thành công. Lòng hâm mộ chôn dấu trong lòng thoáng chốc trở thành đố kỵ.

    Nhưng tất cả mọi người không ngốc, tối đa cũng chỉ ở phía sau bàn tán vài câu, ai cũng không muốn gặp xui xẻo. Ai biết cô có thể xoay người liền hô mưa gọi gió hay không?

    Mãi đến lúc thấy lão bản cùng một mỹ nữ khác cùng vào phòng làm việc, lão bản còn giới thiệu đối phương là lão bản của mình, nam tài nữ mạo, quả thực là đôi tình nhân thích hợp nhất trong cảm nhận của mọi người, thoáng chốc công ty liền lan truyên tin đồn, lão bản có bạn gái, thì ra lão bản mà trước đây được nói đến là một mỹ nữ, vừa nhìn đã thấy anh ta và lão bản quan hệ không cạn, bằng không vì sao cùng lão bản thành lập công ty?

    Hơn nữa mọi người lại không thấy Sở Lăng đến công ty, tự nhiên sẽ liên tưởng, nghĩ hiện tại bạn gái chính thức đến rồi, tình nhân cũ dĩ nhiên thất sủng.

    Vốn dĩ mọi người cũng chỉ là âm thầm hả hê trong lòng, kết quả Diệp Cách dùng danh nghĩa sinh nhật hẹn người ta ra.

    " Gặp nhau tức là duyên phận, huống hồ chúng ta còn là chị em thực tập cùng một đợt, đi đến hôm nay cũng không dễ dàng, thời gian tới, chúng ta cùng nhau nỗ lực!" Diệp Cách nâng ly.

    Lúc này mọi người cùng khoái trá mà nâng ly: "Cùng nhau nỗ lực phấn đấu!"

    Sau khi uống xong không biết là ai nói một câu: "Thế nào không thấy Sở Lăng và Quế Ngu?"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    " Tiểu Ngu, anh dẫn em đi gặp một người bạn mới." Bởi vì Sở Lăng và Lục Diêu, Mạnh Nhiên rất tin tưởng đối với ánh mắt của Lục Diêu.

    Cũng là bởi vì tin tưởng, cho nên lúc Mạnh Nhiên thấy An Tư không khỏi có chút thất vọng, vô luận là tướng mạo hay là khí chất, cũng hoàn toàn không có cách nào so sánh với Sở Lăng và Lục Diêu.

    " Xin chào, em là An Tư." An Tư lên tiếng.

    Nghe giọng nói như thế, thần sắc của Mạnh Nhiên mới tốt hơn một chút, giọng nói rất đặc biệt, êm dịu thanh thúy, dễ nghe.

    Mà Quế Ngu bỗng nhiên ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn khuôn mặt của An Tư, mãi đến lúc thấy An Tư có chút ngại ngùng, nàng mới thu hồi ánh mắt.

    " Xin chào, tôi là Quế Ngu."

    Mạnh Nhiên có chút kinh ngạc, Quế Ngu."

    Mạnh Nhiên có chút kinh ngạc, Quế Ngu lần đầu tiên chủ động như thế.








    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 6 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #66
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338

    Chương 65: Con đường thành thần của nữ thần (25)






    Mời Đọc (Click Here) :



    Đối với người sau khi sống lại biết được phương hướng phát triển của sự việc mà nói, giải quyết vấn đề của Bạch Cảnh cũng không khó, Lục Diêu chỉ là nói cho Bạch Cảnh biết một số phương hướng có thể mở rộng Bạch gia.

    Bạch gia sở dĩ buộc Bạch Cảnh đi xem mắt, đơn giản là muốn lôi kéo đối tác, lại lần nữa bước lên chính trường.

    " Lục Diêu, tôi vẫn không nhìn thấu cô và Sở Lăng." Bạch Cảnh nghe Lục Diêu phân tích xong liền nói.

    "Huh?" Lục Diêu không ngẩng đầu, một mực xem kế hoạch của Bạch Cảnh.

    " Khó có thể tưởng tượng cô bây giờ còn chỉ là một học sinh trung học. Vô luận là tình yêu hay là sự nghiệp, cô đều có thể cho tôi một loại cảm giác như đã định liệu trước. Tôi vẫn không hiểu, cũng đã như vậy rồi, vì sao còn muốn tiếp tục đi học, dựa vào kiến thức và năng lực của cô, trung học và đại học cũng không cần thiết học nữa." Bạch Cảnh vẫn đang nghi hoặc vấn đề này.

    "Anh từng yêu một người chưa?" Lục Diêu không ngẩng đầu, hời hợt hỏi ngược lại.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Lục Diêu nhướng mày: "Lăng Lăng, cậu mở hội nghị gia đình lại ngồi trên đùi mình. Cậu bảo mình làm sao nghiêm túc?"

    "Diêu Diêu Diêu! Hội nghị gia đình lần thứ nhất không thể để cậu phá hủy! Nghiêm túc cho mình!" Sở Lăng phụng phịu, Lục Diêu nhìn thấy lại đặc biệt muốn cười. Lục Diêu nỗ lực không cười ra tiếng.

    "Vậy cậu nói thử hội nghị gia đình lần này chủ đề là gì?"

    "Về vấn đề vợ chồng chúng ta học cao tam." Sở Lăng ôm cổ Lục Diêu, hôn nhẹ một cái: "Diêu Diêu, chúng ta học cao tam đi mà!" Nói xong trong ánh mắt hàm chứa chờ mong.

    Lục Diêu đỡ trán: "Nếu như sau này hội nghị gia đình cũng đều mở như vậy, ý kiến của mình có thể mặc kệ rồi." Đối mặt Sở Lăng như vậy, giá trị chiến đấu của nàng thực sự không bằng cặn bã a!

    "Vậy cậu đồng ý rồi? Được! Cứ quyết định như vậy đi, chúng ta cùng học cao tam!" Sở Lăng hai mắt tỏa ánh sáng.

    Thấy Sở Lăng kích động như vậy, Lục Diêu chỉ đành kiên trì gật đầu.

    "Có phải cậu cũng muốn biết đáp án của vấn đề mà Bạch Cảnh hỏi?"

    Sở Lăng vừa nghe, liền chăm chú nhìn Lục Diêu.

    "Giống như mình đã nói, đối với mình mà nói, quan trọng nhất là ở bên cạnh người mình yêu, nhìn người đó lớn lên, đối với mình mà nói, đây là chấp niệm của mình. Cho nên học trung học ba năm hay là hai năm cũng không có gì khác nhau."

    Sở Lăng ôm lấy Lục Diêu: "Đối với mình mà nói, cậu chính là tất cả."










    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  12. The Following 5 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  13. #67
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338

    Chương 66: Con đường thành thần của nữ thần (25)





    Mời Đọc (Click Here) :


    Hai người cách thời gian nhập học còn vài ngày nữa thì khởi hành trở về thành phố A.

    Trước khi đi trong nhà đã được thu dọn qua, cho nên trở về cùng ngày chỉ là đơn giản dọn dẹp một chút là có thể ở.

    Thành phố A thời tiết vẫn nóng bức như vậy.

    Trong nhà mở điều hòa rất thấp.

    " Lăng Lăng, mình ra ngoài một chút, cậu ngoan ngoãn ở lại làm bài tập chờ mình trở lại." Lục Diêu nói ra.

    Sở Lăng từ phòng sách ló đầu ra: "Cậu đi làm gì?"

    "Trong nhà không còn thức ăn nữa, mình mua nguyên liệu về làm cơm tối!" Lục Diêu vừa đổi giày vừa nói.

    "Mình cũng đi."

    "Cậu vẫn nên lập tức học bài của cậu đi! Nhảy lớp sau đó nếu như thành tích trượt xuống quá nhiều, vậy thì mình sẽ cùng cậu tiếp tục học cao nhất*! Đến lúc đó mở hội nghị gia đình lần thứ hai cũng vô dụng!"

    *Cao nhất: lớp 10

    " Vậy được rồi, sớm một chút sớm một chút. Nhớ mang ô theo." Sở Lăng trái lại về phòng sách tiếp tục học bài của mình.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Lúc này, điện thoại di động của Lục Diêu đổ chuông.

    "Mình đi nghe điện thoại." Lục Diêu đứng lên, điện thoại di động của Lục Diêu đang đặt trên bàn trà trong phòng khách.

    Sở Lăng gật đầu, sau đó nhìn về phía bóng đêm sâu thẳm.

    Lục Diêu cầm lấy điện thoại, nhìn thấy là Lãnh Viện Viện.

    Lục Diêu nhíu mày, nữ nhân này cũng phiền quá rồi!

    "Alo." Lục Diêu rốt cuộc vẫn nghe máy.

    "Alo... Diêu Diêu sao? Diêu Diêu... Tôi nói với em..."

    Lục Diêu nhíu mày, uống rượu say rồi?

    " Diêu Diêu... Tôi nói với em một bí mật, lúc tôi còn nhỏ đã tận mắt thấy ba tôi bóp chết mẹ tôi..." Lục Diêu nghe được bên kia vừa nói vừa khóc.

    Lục Diêu thầm nghĩ chuyện này nàng biết.

    "Cô uống sao rồi, đi ngủ sớm một chút đi." Lục Diêu không muốn nói đạo lý cùng một con ma men, trực tiếp muốn tắt máy.

    " Sở Lăng!" Lãnh Viện Viện phun ra một cái tên, khiến Lục Diêu không cúp máy.

    Giọng nói của Lãnh Viện Viện có chút nghẹn ngào: "Vì sao tôi và cô ta giống nhau như vậy, nhưng em lại xuất hiện trong sinh mệnh của cô ta, mà không muốn xuất hiện trong sinh mệnh của tôi... Rõ ràng tôi càng thích hợp với em hơn..."

    Lục Diêu bị kiểu suy luận này đánh bại rồi: "Tôi cũng chỉ sẽ xuất hiện trong sinh mệnh của cậu ấy." Nói xong, Lục Diêu mới Lục Diêu, đối phương đã là con ma men, bản thân nàng nói gì cũng vô dụng! Lục Diêu quả đoán cúp máy.

    Ngẩng đầu liền thấy Sở Lăng đứng cách đó không xa.

    " Cái kia..." Lục Diêu không biết nên nói như thế nào, gặp quỷ! Cũng không biết Sở Lăng có nghe thấy hay không!

    " Lăng Lăng?" Lục Diêu lên tiếng.

    " Diêu Diêu, nên ngủ rồi." Sở Lăng nói ra.

    "Được, chúng ta đi ngủ."

    Bên kia, Lãnh Viện Viện buông điện thoại di động, nhìn không ra một chút dáng vẻ say rượu.

    " Quả nhiên! Tự tìm đến cửa cũng không đáng giá." Lãnh Viện Viện cười nhạt.








    P/S: Mọi người nghĩ Lãnh cô nương thích ai )))), có phải thích Lục Diêu không
    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  14. The Following 3 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  15. #68
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338

    Chương 67: Con đường thành thần của nữ thần (27)





    Mời Đọc (Click Here) :



    Đối với Lục Diêu và Sở Lăng mà nói, nhảy một lớp cũng không có nhiều ảnh hưởng, đơn giản chính là thay đổi phòng học mà thôi.

    Lục Diêu cùng Sở Lăng chuyển sang dãy phòng học khác, cũng không quay về lớp cũ nữa.

    Bởi vì thành tích học của hai người quá tốt, vì thế nên được trực tiếp vượt cấp đến ban thực nghiệm, hơn nữa Lục Diêu cũng không muốn vào ban dành cho học sinh ưu tú làm gì bởi vì phòng học của ban đó cách ban thực nghiệm rất xa.

    Chuyện thứ nhất sau khi nhập học chính là kiểm tra chất lượng đầu năm.

    Sau khi hai người vừa kiểm tra xong bước ra khỏi phòng học, lại bị gọi lại.

    Lục Diêu quay đầu, liền thấy trưởng lớp, có Đồng Y Y, còn có bạn ngồi cùng bàn và vài người khác.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    " Lăng Lăng, vậy chúng ta đây cùng đến phòng tắm rửa mặt có được hay không?"

    Sở Lăng có chút phản ứng, quay đầu lại, Lục Diêu vẫn chưa kịp vui vẻ, Sở Lăng đã trực tiếp nôn ra.

    Nước rượu ê ẩm toàn bộ nôn lên người Sở Lăng và Lục Diêu. Buổi tối trên cơ bản không ăn cơm, cho nên cũng không có thức ăn gì.

    Lục Diêu lắc đầu, hiện tại là phải tắm, còn phải giặt!

    Lục Diêu không hề hỏi, trực tiếp bế Sở Lăng lên.

    Ôm đến phòng tắm: "Không nên cử động, ngoan ngoãn ở chỗ này, mình đi lấy khăn tắm!"

    Lục Diêu cầm hai cái khăn tắm, đặt ở một bên. Sau đó bắt đầu cởi quần áo cho Sở Lăng.

    Sở Lăng hiện tại mặc chính là áo sơ mi tay ngắn, vừa rồi nôn ra đã ướt hơn phân nửa, lộ ra nội y màu da bên trong.

    Lục Diêu dời đôi mắt. Rất nhanh cởi bỏ chiếc áo.

    Trước mặt là một mảnh trắng bóng. Lục Diêu cũng không tiếp tục cởi nữa, mà chỉ cởi quần short ra.

    Sau đó Lục Diêu để mái tóc dài của Sở Lăng xoã tung.

    Đen và trắng hình thành sự tương phản thật lớn, thân hình gầy gò vào giờ khắc này trở nên vô cùng mê người.

    Lục Diêu thu hồi ánh mắt, không có ý định cùng nhau tắm, nàng vốn dĩ dự định sẽ cùng tắm, nhưng hiển nhiên là nàng đã đánh giá bản thân quá cao rồi.

    Lục Diêu mở nước nóng.

    Sở Lăng đầu óc choáng váng, có chút đứng không vững, Lục Diêu để Sở Lăng ghé vào vai mình, Lục Diêu một tay cầm vòi phun, một tay điều chỉnh độ ấm. Sở Lăng nửa thân trần tựa vào lòng nàng.

    Lục Diêu nghĩ có thể là do nhiệt độ trong phòng tắm, mặt mình bắt đầu nóng lên.

    Nước đã vừa đúng, Lục Diêu vén mái tóc của Sở Lăng ra phía sau, sau đó bắt đầu một tay giữ tóc, tay kia cầm vòi sen, chậm rãi phun xuống.

    " Lăng Lăng ngoan, ôm cổ mình." Lục Diêu cảm giác thân thể Sở Lăng có chút trượt xuống.

    Ngoài dự đoán Sở Lăng dĩ nhiên thực sự ôm cổ Lục Diêu, Lục Diêu có chút kinh ngạc nhìn Sở Lăng một cái, Sở Lăng đỏ mặt, hai mắt nhắm chặt.

    Giờ phút này, Lục Diêu nở nụ cười, khô nóng trong lòng ngoài dự đoán mà lui xuống, nàng nhẹ nhàng chạm đến đôi môi mỏng gần trong gang tấc.

    Lúc gội đầu xong, Lục Diêu hỏi một câu: "Còn cần mình giúp sao?"

    Sở Lăng nhắm mắt lại không trả lời, nhưng thân thể ôm Lục Diêu lại trở nên cứng nhắc.

    Lục Diêu không biết Sở Lăng rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

    Nhưng Sở Lăng không trả lời, Lục Diêu liềm xem như cô cam chịu.

    Lục Diêu lấy sữa tắm, từ lưng bắt đầu xoa lên, bởi vì là mùa hè, mỗi ngày đều tắm rửa, Lục Diêu nói cho bản thân biết có một số chỗ không cần rửa, lần này tuyệt đối không thể đánh giá cao khả năng tự chủ của bản thân.

    Vội vàng mà tẩy sạch sữa tắm, Lục Diêu lại vội vội vàng vàng mà dùng khăn tắm quấn lấy Sở Lăng.

    " Ngoan. Chờ mình thay quần áo một chút." Trên người Lục Diêu trên cơ bản cũng đã ướt đẫm.

    Lục Diêu buông Sở Lăng đang quấn khăn tắm ra, rất nhanh cởi bỏ áo và quần short trên người mình, sau đó quấn khăn tắm.

    " Lăng Lăng?" Lục Diêu ôm lấy Sở Lăng, Sở Lăng không đáp lại, nhưng Lục Diêu lại phát hiện lỗ tai Sở Lăng đỏ bừng, khuôn mặt lại càng đỏ.

    Lục Diêu biết Sở Lăng xấu hổ.

    Trực tiếp ôm lấy Sở Lăng trở lại phòng ngủ của hai người.

    Lục Diêu đặt Sở Lăng lên giường: "Tự mình thay quần áo, mình đi tắm."

    Lúc Lục Diêu tắm, nhắm mắt lại đều có thể nhìn thấy cảnh tượng khiến bản thân tim đập gia tốc.

    " Lăng Lăng..."

    Lục Diêu trở lại phòng ngủ, Sở Lăng đã thay xong áo ngủ nằm nghiêng ở trên giường.

    Lục Diêu từ phía sau ôm lấy Sở Lăng, nhẹ nhàng nói bên tai Sở Lăng: "Tóc còn chưa khô, ngồi dậy mình sấy tóc cho cậu."

    Sở Lăng giật mình.

    Lục Diêu đi lấy máy sấy tóc.

    Sở Lăng trái lại rời khỏi giường, nhưng không nhìn về phía Lục Diêu. Chỉ là ngồi trên ghế.

    Lục Diêu chậm rãi sấy tóc cho Sở Lăng.

    " Lăng Lăng, có chuyện gì không thể nói với mình sao?" Lục Diêu lên tiếng.

    Sở Lăng trầm mặc.

    Lục Diêu bất đắc dĩ, đi đến phía trước vén tóc của Sở Lăng, Sở Lăng ngẩng đầu lên, nhìn ngón áp út của Lục Diêu.

    Lục Diêu lúc này mới ý thức được chiếc nhẫn hẳn là đeo trên ngón áp út không thấy đâu nữa! Rõ ràng lúc nàng ra ngoài nó vẫn còn.

    "Để mình tìm xem." Lục Diêu xác định bản thân không tháo xuống!

    " Không cần." Sở Lăng nói. Giọng nói có chút khàn khàn.

    Lục Diêu yên tĩnh sấy tóc cho Sở Lăng, sau đó bắt đầu ở nhà tìm nhẫn, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm được.

    Cuối cùng hai người nằm trên giường, rõ ràng điều hòa mở giống như lúc bình thường, nhưng hai người đều cảm thấy lạnh.

    Cuối cùng Sở Lăng xoay người, ôm lấy Lục Diêu: "Diêu Diêu..."

    Lục Diêu vươn tay ôm thắt lưng Sở Lăng: "Ừ."

    "Mình yêu cậu." Giọng nói của Sở Lăng mang theo nức nở.

    Lục Diêu bị hù dọa, mở mắt.

    Nhìn Sở Lăng mặt đầy nước mắt, Lục Diêu vô cùng đau lòng.

    " Làm sao vậy?" Lục Diêu nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Sở Lăng: "Ngoan, không khóc, mình cũng yêu cậu."

    " Lăng Lăng, rốt cuộc làm sao vậy?"

    Sở Lăng lắc đầu, không nói gì, Lục Diêu biết hỏi không ra chuyện gì.

    Vẫn nhẹ vỗ nhẹ tấm lưng của Sở Lăng.

    Mãi đến lúc Sở Lăng hô hấp bình ổn, Lục Diêu mới tắt đèn.

    Trong bóng tối, Lục Diêu làm thế nào cũng ngủ không được, nhắm mắt lại liền thấy dáng vẻ khóc đến thê thảm của Sở Lăng trọng hợp với kiếp trước.

    Trong lòng Lục Diêu mơ hồ phát đau. Rốt cuộc là chỗ nào xảy ra vấn đề?

    Đột nhiên Lục Diêu linh quang, chợt lóe nhớ đến lúc đầu Quế Ngu từng nói, Lãnh Viện Viện đã từng gặp Sở Lăng.

    Lục Diêu rời giường.

    Cầm lấy điện thoại di động đi ra khỏi phòng ngủ.

    Lục Diêu vừa đóng cửa lại, Sở Lăng liền mở mắt.

    Trong mắt không biết đang suy nghĩ điều gì. Chỉ là nhìn vị trí của Lục Diêu. Sau đó di chuyển sang đó.

    Lục Diêu đi đến sân thượng, gọi một cuộc điện thoại.

    "Có phải cô đã làm gì hay không?!" Lục Diêu đi thẳng vào vấn đề

    " Tôi đã làm gì? Em nghĩ tôi đã làm gì?" Lãnh Viện Viện ngữ khí ôn nhu.

    " Cô nói ra mục đích của mình đi." Lục Diêu cảm thấy bản thân không có bao nhiêu kiên trì nữa.

    " Mục đích? Em có thể đối đãi tôi giống như đối với Sở Lăng sao?" Lãnh Viện Viện lên tiếng.

    Lục Diêu cười nhạt: "Cô nghĩ những lời này có thể lừa gạt được tôi sao? Cô đừng tưởng rằng tôi không biết cô cũng cảm thấy hứng thú đối với đủ loại tâm lý cô chưa từng gặp! Tôi có thể rõ ràng nói cho cô biết! Tôi tốt với Sở Lăng, không phải vô duyên vô cớ! Là bởi vì tôi yêu cậu ấy! Thu hồi tâm lý muốn tìm kiếm cái lạ của cô đi!" Lục Diêu lúc nghe nói trong phòng thí nghiệm của Lãnh Viện Viện toàn bộ là ảnh chụp của nàng thì đã nghĩ đến những chuyện về Lãnh Viện Viện kiếp trước.

    Lãnh Viện Viện không nói gì.

    "Tốt nhất là không nên đi trêu chọc Sở Lăng, bằng không tôi không thể cam đoan có cảnh sát đến quấy rầy phòng thí nghiệm của cô hay không! Tin tưởng tôi!" Lục Diêu nói xong liền cúp máy!

    Bên kia, Lãnh Viện Viện cong khóe môi, cười đến ôn nhu. Nhưng trong mắt lại không có lấy một chút ôn nhu.

    " Sở Lăng, thật đúng là đơn thuần a!" Một cô gái đơn thuần đến ngu ngốc như vậy không thích hợp với Lục Diêu! Lãnh Viện Viện nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu đỏ trong tay. Dịch thể đỏ tươi, khiến Lãnh Viện Viện nhịn không được kích động, sẽ không còn lâu nữa.








    P/S: Mọi người nghĩ Lãnh cô nương thích ai )))), có phải thích Lục Diêu không
    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  16. The Following 7 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  17. #69
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338

    Chương 68: Con đường thành thần của nữ thần (28)





    Mời Đọc (Click Here) :





    Ngày thứ hai, Lục Diêu ở nhà từ trong ra ngoài tìm một lần, nhưng nhẫn vẫn không tìm được. Lúc Lục Diêu nói cho Sở Lăng tin tức này, biểu tình của Sở Lăng không nhiều, chỉ là nói một câu không sao. Lục Diêu thoải mái nói: "Lăng Lăng, lúc kết hôn cũng không thể tiếp tục đeo cặp nhẫn kia? Lúc kết hôn mua cặp khác có được hay không?"

    Sở Lăng chỉ là tựa ở trên người Lục Diêu, rầu rĩ không vui nhìn ngoài cửa sổ. Cái gì cũng chưa từng nói, lúc nghe đến kết hôn, ánh mắt rõ ràng lóe sáng vài lần, cuối cùng quy về yên tĩnh.

    Lục Diêu phát hiện, Sở Lăng có biến hóa, không hề giống như trước đây mỗi thời mỗi khắc đều kề cận nàng, mà càng thích một mình đứng ở trong phòng, ngồi trước máy vi tính không biết đang làm gì.

    Lục Diêu vẫn luôn xem Sở Lăng là bầu bạn, mà đều là nữ giới, cho nên Lục Diêu cũng không tham gia quá nhiều vào không gian cá nhân của Sở Lăng, hai người muốn ở bên nhau, ít nhiều cần cho đối phương một không gian nhất định.

    Lục Diêu đứng bên ngoài phòng học của Sở Lăng, không thể không nói, vận khí của Sở Lăng thực sự không tốt, cả khối chỉ có mấy giáo viên thích dạy quá giờ, Sở Lăng cư nhiên toàn bộ toàn bộ, cho nên Lục Diêu tan học trễ hơn so với Sở Lăng.

    Sở Lăng không biết đang viết cái gì, mi tâm nhíu chặt, Lục Diêu nhìn thấy thầm nghĩ đi vào cô vào lòng, xua đi tất cả ưu sầu của cô.

    "Các em, tan học rồi." Cuối cùng giáo viên cũng nói.

    Sở Lăng lúc này mới thu hồi sách giáo khoa, Lục Diêu thấy vừa rồi Sở Lăng vẫn viết viết vẽ vẽ cũng không phải sách giáo khoa, mà là một tờ giấy trắng.

    Sở Lăng thu dọn xong rồi, lúc này mới ngẩng đầu lên, thấy được Lục Diêu đứng ở ngoài cửa.

    Hai người nhìn nhau một hồi, sau đó, Sở Lăng lưng, quải cặp sách lên.

    Rất nhiều ngày đều là tình huống này.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    " Tiểu thư, chiếc nhẫn cô muốn đã tìm được rồi." Nhân viên bán hàng trở về, mỉm cười: "Cô xem có phải kiểu cô cần hay không?"

    Sở Lăng nhìn thoáng qua, gật đầu liền trực tiếp đi thanh toán.

    Lãnh Viện Viện nhìn bóng lưng của Sở Lăng, trong mắt hiện lên không cam lòng, rõ ràng! Rõ ràng cũng sắp thành công rồi! Người nên thuộc về bóng tối có tư cách gì được ánh nắng ôm ấp!

    Đột nhiên phản ứng kịp, Lãnh Viện Viện nở nụ cười, cười đến châm chọc, bản thân nàng là loại người thuộc về bóng tối, có phải cả đời này cũng không có tư cách đi ôm ấp ánh dương quang hay không?

    Sở Lăng đi trên đường, bởi vì là lễ quốc khánh nên đường phố rất náo nhiệt, trên đường người đến người đi, rộn ràng nhốn nháo.

    Sở Lăng đi giữa dòng người, không hiểu sao có cảm giác yên ổn, thế giới dù náo nhiệt hơn nữa cũng là của người khác, không liên quan gì đến cô, thế giới của cô đang ở nhà chờ cô.

    "Mình về rồi!" Sở Lăng vừa mở cửa đã lên tiếng.

    "Sao lại vui vẻ như thế?" Lục Diêu đeo tạp dề ló đầu ra: "Mau mang tạp dề rồi đến giúp mình, mình phát hiện một mình cư nhiên làm không xuể!" Đều là quen thuộc đến làm cho người ta cảm thấy ấm áp!

    Sở Lăng nở nụ cười: "Lập tức tới đây!"

    Sở Lăng cầm tạp dề, đem nhẫn giấu ở trong túi . Sở Lăng làm xong động tác này liền nở nụ cười, từng động tác biểu lộ đều giống như trước đây. Chỉ là cảnh cũ người đã khác, hiện tại cô đã không hề tự xem nhẹ bản thân như trước.

    Sở Lăng ánh mắt trầm xuống, cho dù những chuyện đó là thật thì đã sao? Lục Diêu cả đời này cũng chỉ có thể là của cô!

    " Lăng Lăng?" Giọng nói của Lục Diêu truyền đến, Sở Lăng lấy lại tinh thần.

    "Để mình." Sở Lăng liền bước vào.

    Hai người ăn cơm, cùng nhau rửa chén, hai người cùng lên sân thượng ngồi nghỉ ngơi.

    " Diêu Diêu, nhắm mắt lại." Sở Lăng nằm bên cạnh Lục Diêu, đột nhiên xoay người lại, ôm cổ Lục Diêu. Lục Diêu nở nụ cười, nhắm mắt lại: "Cậu muốn làm gì?"

    Lục Diêu cảm giác tay của mình được cầm lên, đó là... Nhẫn!

    Lục Diêu mở mắt: "Cậu tìm được rồi?" Lục Diêu hưng phấn mà nhìn chiếc nhẫn trong tay: "Sai, không phải là chiếc này." Chiếc nhẫn kia Lục Diêu đeo gần một năm, Lục Diêu vẫn có thể nhìn ra chiếc này là mới.

    "Phải." Sở Lăng cũng không nói là chính cô kiếm tiền mua, bởi vì nói ra rồi phải giải thích rất nhiều thứ, chính cô biết là được rồi, không cần nói cho Lục Diêu biết.








    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  18. The Following 4 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  19. #70
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    347
    Ngân lượng
    40,769
    Thanked: 20338



    Chương 69: Con đường thành thần của nữ thần (29)





    Mời Đọc (Click Here) :


    Bộ phim truyền hình lúc trước Sở Lăng tham gia được phát sóng đã là tháng ba giữa mùa xuân. Cấp ba quả thật là những năm tháng vội vã nhất, mỗi ngày gần như đều vùi đầu trong biển bài tập.

    Sở Lăng cũng không ngoại lệ, những học sinh cấp ba khác đã học xong toàn bộ chương trình học, bắt đầu rồi giai đoạn ôn tập toàn diện, mà Sở Lăng gần như mỗi môn đều còn nửa quyển sách chưa học xong, bất quá tương đối tốt là có sự giúp đỡ của một nhân vật siêu phàm như Lục Diêu, Sở Lăng vô luận là sinh lý hay là tâm lý đều không khổ sở, ngược lại còn rất hưng phấn, dưới loại tâm tình phấn khởi như vậy, học tập không hề vất vả.

    Sở Lăng dường như lại nhớ đến thời cao nhất, lúc đó Lục Diêu cũng là phụ đạo cho cô như vậy, nhưng vừa nghĩ đến thời gian đó, Sở Lăng liền nghĩ đến một người - Trần Khiết.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 100 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    " Không phải chứ?" Tốc độ của đối phương rất nhanh, bật người trả lời: "Tại sao lại không biết nên viết hay không đây? Cô đủ tiền rồi? Mua một chiếc nhẫn tốt đi! Mau giao bản thảo đến!"

    Lục Diêu nhìn đến đây, ánh mắt dời về phía chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình, đây là tiền Sở Lăng viết bản thảo kiếm được? Trong lòng Lục Diêu bị một cổ ngọt ngào đột nhiên tuôn ra vây quanh.

    Chính nàng cũng không phải một người có cảm giác an toàn, huống hồ nàng có cảm giác đang lừa gạt tình cảm, thừa dịp Sở Lăng cái gì cũng không hiểu, liền trực tiếp trói buộc cô ở bên cạnh mình, có đôi khi, Lục Diêu cũng sẽ có lo lắng, lo lắng Sở Lăng sẽ trưởng thành, sẽ phát hiện tình cảm đối với nàng cũng không phải là tình yêu, dù sao kiếp trước cuối cùng Sở Lăng là kết hôn cùng một nam nhân.

    Lục Diêu nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, thỏa mãn nở nụ cười.

    Lúc Sở Lăng vào phòng sách cảm thấy biểu tình của Lục Diêu rất kỳ quái.

    " Diêu Diêu?" Sở Lăng đến gần một chút, muốn hỏi Lục Diêu làm sao vậy.

    Lục Diêu trực tiếp lấy lại tinh thần, đứng lên, ôm thắt lưng của Sở Lăng, đem Sở Lăng ôm vào trong lòng.

    " Làm sao vậy?" Sở Lăng mở miệng hỏi, cô có thể cảm giác được tâm tình sung sướng của Lục Diêu.

    " Không có gì thì không thể ôm cậu sao?" Lục Diêu nhướng mày, vui sướng trong mắt cũng sắp tràn ra ngoài.









    DONATE ỦNG HỘ BÁCH GIA TRANG'S TEAM NÀO BÀ CON

    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  20. The Following 4 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •