Trang 15 của 15 Đầu tiênĐầu tiên ... 5131415
Kết quả 141 đến 149 của 149
  1. #141
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    317
    Ngân lượng
    37,471
    Thanked: 18689
    CHƯƠNG 129

    P/S: Chương này khá dài, cám ơn bạn @FuFu đã bỏ công sức để edit và @Lam đã giúp tụi mình giải raw nha.
    Mời Đọc (Click Here) :




    Mùa đông, ánh nắng như được bao bọc bởi một lớp chăn bông, nhìn rất ấm áp nhưng nhiệt lượng tỏa ra lại không thể phát tán được.

    Từ lúc Lộ Lộ nhận được tin nhắn của Tang Du thì cả ngày đều không yên lòng, lúc vẽ tranh tường cũng phạm lỗi liên tục, Mai Hinh càng nhìn càng không được liền túm lấy cây bút vẽ trên tay Lộ Lọ, hỏi: "Cậu và Lăng Gia cãi nhau à?"

    Lộ Lộ lắc đầu: "Tớ nhớ cha mẹ."

    Mai Hinh nhẹ thở dài, lấy cái điện thoại trong túi Lộ Lộ ra rồi nhét tay cô: "Vậy gọi điện về nhà đi."

    "Tớ sợ. . ."

    "Cậu sợ 6 năm rồi, còn chưa đủ sao?" Mai Hinh vỗ vỗ mặt Lộ Lộ: "Cứ kéo dài như vậy không phải là cách hay, cậu nhớ cha mẹ, cha mẹ còn nhớ cậu hơn, cậu là một khối thịt từ trên người mẹ cậu rơi xuống ah! Nhanh gọi điện thoại đi."

    Lộ Lộ gật đầu, nhanh chóng cầm lấy điện thoại đi tới một nơi yên tĩnh không người bắt đầu run run bấm gọi về nhà, lòng bàn tay không khỏi toát mồ hôi, trong lòng cực kỳ khẩn trương, không biết người bắt máy là cha hay mẹ đây, cô hy vọng là mẹ bắt máy vì tính tình cô rất giống cha, đều rất quật cường, cứng đầu, lời ai nói cũng không nghe lọt.

    Tiếng chuông điện thoại trong nhà cứ từng tiếng từng tiếng vang lên nhưng mãi vẫn không có người tiếp, Lộ Lộ nhìn đồng hồ, 3h chiều, cô thầm mắng mình ngốc, giờ này cha mẹ đều đang đi làm mà.

    Lộ Lộ ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh xám, sau đó lại bấm số điên thoại của mẹ, Lộ mẹ lúc này đang ở văn phòng chấm bài thi, khi nhìn điện thoại thấy con gái mình gọi xúc động thiếu chút nữa khóc ra, bà tháo mắt kính xuống, nhanh chóng đi ra văn phòng, tới chỗ hành lang mới bấm nút nghe.

    Cuộc gọi được nhận, Lộ Lộ chưa nói lời nào nước mắt đã trào ra, cô lau nước mắt gọi nhỏ một tiếng: "Mẹ!"

    "Ah", hốc mặt Lộ mẹ ẩm ướt, đã bao lâu rồi không nghe được giọng con gái? Bà trước giờ vẫn luôn làm chủ nhiệm lớp 12 nên cả ngày đều bận rộn rút không ra được chút thời gian tìm Lộ Lộ, hơn nữa bà cũng sợ Lộ cha nếu biết được thì lại sẽ phát giận nữa, trời biết bà nhớ Lộ Lộ con gái mình biết bao nhiêu, "Lộ Lộ à, con dạo này có khỏe không? Công việc có mệt không? Có bị người khi dễ không? Trên người có tiền không?"

    "Có tiền, mẹ, con rất tốt, còn mẹ thì sao? Thân thể có khỏe mạnh không?"

    "Tốt, con đừng lo, mẹ tốt lắm."

    "Ba của con đâu? Ông. . . còn giận con không?"

    "Ba của con cũng rất tốt, trên miệng ổng không nói nhưng con cũng biết, ba con thương con nhớ con biết bao nhiêu, ông bà con cũng rất nhớ con."

    "Ông bà có khỏe không?"

    "Tốt, chỉ là lớn tuổi rồi, nhớ cháu gái, nhưng con không có về nên hai người họ còn tưởng mẹ và ba con ngược đãi con làm con không dám về, vì chuyện này ông con mắng cha con rất nhiều, cha con cũng không dám nói thật, chỉ có thể nuốt lời vào bụng mà thôi, ai, ngược lại chính nha đầu con ngược đãi bọn ta thì đúng hơn", Lộ mẹ im lặng một chút rồi thấp thỏm hỏi: "Con và Tang Du còn bên nhau không?"

    Lộ Lộ cắn môi: "Bọn con chia tay rồi.”

    Lộ mẹ giống như trút được gánh nặng thở ra một hơi, “Chia tay là tốt rồi, chia tay là tốt rồi, ba con mà nghe được tin này nhất định sẽ vui vẻ.”

    Lộ Lô do dự nói: “Mẹ. . . con. . . con lúc này đang quen Lăng Gia, Lăng Gia cũng là. . là nữ.. .”

    Lộ mẹ vừa thở dài một hơi chưa kịp thấy thoải mái thì lại nghẹn một hơi, bà không hiểu, một cô gái tốt như vậy tại sao lại đi yêu một cô gái khác, cũng đã nhanh sáu năm rồi, Lộ mẹ cũng đã bị Lộ Lộ giày vò cho chết lặng rồi, bà cảm thấy Lộ Lộ thật sự không có thuốc nào chữa được, con nó yêu ai thì cứ yêu thôi, chỉ cần con nó vẫn còn nhận cha nhận mẹ là được rồi, Lộ mẹ lau trán, thở dài, “Lộ Lộ à, đã nhanh 6 năm rồi con chưa về thăm nhà, tết âm lịch năm nay con về đi, còn ba con thì để mẹ nói với ông ấy, giờ cách tết còn một thời gian, mẹ có thể thuyết phục được ba con, tính con cũng giống ba con vậy, nói năng chua ngoa nhưng tâm đậu hũ, con mà về thì nhất định trong lòng ba con sẽ vui lắm.”

    “Vâng, tết này con sẽ về”, nghĩ sắp được về nhà, Lộ Lộ cao hứng, mũi chân cô đá đá lên tường giống như Lộ mẹ đang ở bên kia cái tường, chỉ cần cô đá sập cái tường thì liền có thể gặp mẹ của mình, Lộ Lộ hỏi: “Mẹ, mẹ vẫn còn dạy lớp 12 sao?”

    “Uhm, mẹ vốn muốn sang năm về hưu nhưng không biết có thể xin được hay không nữa.”

    “Mẹ đã gần 50 rồi, đến tuổi về hưu thì sao lại không được chứ?”

    “Hiệu trưởng có ý muốn mẹ dạy thêm 2 năm 12 nữa, thôi, những cái này đợi sang năm nói.”

    “Vâng, vậy mẹ phải chú ý thân thể nha, hai ngày nay có luồng khí lạnh thổi vào làm toàn bộ phương Bắc đều lạnh lên, mẹ và cha nhớ mặc dày một chút.”

    “Con cũng vậy, nhớ mặc nhiều quần áo, đừng chỉ vì muốn xinh đẹp mà lại không tý ấm áp nào, nếu có thiếu tiền thì đừng gạt mẹ, mẹ sẽ gửi cho con, và cũng đừng vì muốn kiếm tiền mà đi làm những chuyện không tốt, mẹ và cho con chỉ có một mình con thôi, nếu con xảy ra chuyện gì thì chúng ta không thể sống nổi. . .” Chuông trường vang lên, Lộ mẹ nhìn nhìn những học sinh nhao nhao chạy vào phòng học liền nói với Lộ Lộ: “Vào tiết rồi, giờ này mẹ có tiết nên phải vào, Lộ Lộ, một đứa con gái như con một mình bên ngoài nhớ phải biết tự bảo vệ mình.”

    “Con biết, mẹ, mẹ đi đi.”

    Cúp điện thoại xong Lộ Lộ ôm chân ngồi xổm xuống, giọng mẹ vẫn dịu dàng như vậy, vẫn thân thiết như thế, thật sự là nhớ mẹ quá đi.

    Mai Hinh thấy Lộ Lộ đi nãy giờ chưa về, sợ cô xảy ra chuyện nên nhanh đi tìm, vừa ra thấy Lộ Lộ đang ngồi một mình trong góc, Mai Hinh không khỏi đau lòng, cô đi tới ngồi xuống bên cạnh Lộ Lộ, “Gọi điện về nhà chưa?”

    “Vừa gọi nhưng tớ chỉ gọi cho mẹ thôi.”

    “Vẫn ổn chứ?”

    “Coi như không tồi. . .” Lộ Lộ tựa đầu vào vai Mai Hinh, “Mai Hinh, có khi tớ thường nghĩ con cái chính là đến đòi nợ, đến để đòi nợ cho mẹ, và bản thân chính là món nợ.”

    “Đừng nghĩ vậy chứ,” Mai Hinh đau lòng ôm lấy Lộ Lộ: “Con cái chính là sinh mạng thêm của cha mẹ, dù cho sau đó chúng ta có chết đi thì chỉ cần con cái còn, chúng ta sẽ tự nhiên cảm thấy mình còn sống, bởi vì trên người con cái chảy dòng máu của chúng ta. Giờ chúng ta chưa làm cha mẹ nên chưa có thể cảm nhận được sự vui sướng là khổ tâm khi làm cha mẹ, nhưng cậu thử nghĩ lại xem, từ nhỏ tới lớn cậu đã đem đến cho gia đình bao nhiêu vui vẻ, Lộ Lộ, hãy nghĩ thoáng một chút, đợi tới khi tớ có con rồi tớ sẽ để nó nhận cậu làm mẹ nuôi, tói lúc đó cậu cùng tớ tận hưởng niềm vui của người mẹ, được không?”

    “Uhm, Mai Hinh, có được người bạn như cậu là do phúc phận đời trước của tớ.”

    “Tâm tình khá hơn được chút nào không?”

    “Tốt hơn nhiều.”

    “Vậy thì mau chóng trở về vẽ tiếp đi, thời gian rất gấp rồi, lần này không cho phép phạm lỗi nữa.”

    “Uh!”

    Buổi tối Lộ Lộ về nhà, sau khi nghỉ ngơi một hồi thì liền đi chuẩn bị cơm tối, cơm vừa nấu xong thì nhận được điện thoại của Lăng Gia, Lăng Gia nói hôm nay mình có tiệc nên không thể cùng Lộ Lộ ăn tối, Lộ Lộ dặn dò cô uống ít rượu rồi một mình dọn cơm lên ăn, nhưng một người hưởng dụng buổi tối của hai người thì đúng là có chút tịch mịch.

    Còn Lăng Già thì cùng Trương Kiến Quốc tham gia bữa tiệc chiêu đãi Ewen, chủ biên của một tạp chí bên Mỹ, Ewen năm nay 42 tuổi, từng hai lần kết hôn, cha là người Mỹ, mẹ người Tây Ban Nha, và bình thường thì con lai đều luôn rất đẹp vậy nên bộ dáng của Ewen cũng rất tuấn tú, hơn nữa công việc cũng khiến người khác ngưỡng mộ cho nên xung quanh Ewen có rất nhiều mỹ nữ vờn quanh, nhưng mỹ nữ phương Tây nhìn nhiều cũng mệt, nên lần này hắn tới Trung Quốc, đối với Lăng Gia vị mỹ nữ Phương Dông này vừa nhìn đã có hứng thú.

    Tất nhiên Lăng Gia cũng nhìn ra trong đáy mắt Ewen ẩn chút ái mộ với mình, cô cảm thấy dạo này mình đúng là phạm vào mệnh đào hoa mà, vừa mới đuổi một tên Tiểu Quỷ chưa lâu thì lập tức tới một người phương Tây Ewen, đúng là hài không thể tả, nhưng Lăng Gia nghĩ tới vài ngày nữa Ewen cũng trở về nước nên cũng không thèm để ý nhiều, trong lòng chỉ thầm nghĩ ăn một bữa cơm gặp mặt cho xong rồi nhanh chóng về nhà tìm Lộ Lộ, cả ngày không gặp thật sự rất nhớ em ấy.

    7:30, vừa ngồi xuống không lâu thì Trương Kiến Quốc nhận được điện thoại của bà xã, nói là con trai chơi bóng rổ không cẩn thận làm bị thương chân, gãy xương, vừa được đưa vào bệnh viện. Con nít mà gãy xương thì sao chịu nổi? Một người đàn ông trưởng thành vất vả đạt được thành tựu mục đích thứ nhất chính là vì giấc mộng của bản thân, còn những thứ còn lại không phải là vì gia đình sao? Tưởng Kiến Quốc nói rõ tình hình với Ewen xong, rồi để Lăng Gia lại chiêu đãi một phát còn mình thì nhanh chóng chạy tới bệnh viện.

    Hành xử này của Trương Quốc Kiến đã làm Ewen rất thưởng thức, cho dù hôn nhân thất bại nhưng hắn cũng từng có vợ, còn có một đứa con gái 6 tuổi, nên hắn rất thông cảm với tâm tình làm cha của Trương Quốc Kiến.

    Trương Quốc Kiến vừa đi thì sau đó liền đụng phải Nghiêm Chấn Tùng và vợ của hắn, tiểu tam giác năm đó sau nhiều năm cuối cùng cũng đã hội tụ, Lăng Gia quả muốn cười, Nghiêm Chân Tùng sau khi vui vẻ bắt chuyện với Lăng Gia xong sau đó ánh mắt liền nhìn chằm chằm vào Ewen, hắn nhỏ giọng hỏi Lăng Gia: “Hắn là bạn trai của em sao?”

    Lăng Gia nhún vai không nói gì.

    Ánh mắt Nghiêm Chấn Tùng cừng đờ, “Tôi còn tưởng bạn trai em là một người Châu Á, không ngờ lại là người nước ngoài.”

    “A, hắn cũng có tên Trung Quốc”, có sẵn tài nguyên thì ngu sao mà không dùng, dù sao Ewen cũng không hiểu tiếng Trung nên Lăng Gia sử dụng rất thuận tay.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    “Thì em đã nói tính cách của mình giống cha mà,” Lăng Gia dương dương tự đắc, “Tôi đã có được một cái tổng kết sau khi phân tích tính cách của em, vậy nên cũng có thể chắc được tính của cha em, em coi trọng nhất là sĩ diện thì chắc chắn cha em cũng thế, vậy nên có người ngoài như tôi ở đó thì chắc chắn ông ấy sẽ không làm gì em.”

    “Người ngoài gì chứ? Chị là của em! Là người nhà, không phải người ngoài! Cha em cũng chính là cha chị, không cho phép chị bất kính với cha!” Lộ Lộ bất mãn nắm lấy miệng của Lăng Gia, rồi đùa nghịch dùng vương bát quyền đánh lên người Lăng Gia.

    Lăng Gia như mở cờ trong bụng, cô hất bọt xà phòng lên mặt Lộ Lộ, nhóc con, vương bát quyền thông dụng quốc tế đến nỗi không cần phiên dịch, ngươi cho rằng lão nương sẽ không biết sao?

    Rồi nghĩ tới sắp được gặp cha mẹ vợ toàn thân Lăng Gia tràn đầy ý chí chiến đấu, cô nghiêng người chăm chú nhìn Lộ Lộ, cảm khái một cái, thần phật chúa thân yêu của tôi ơi, bạch cốt tinh nói tiếng người, thời khắc yêu ngôn hoặc chúng cuối cùng cũng đã đến!



    Sửa lần cuối bởi thich_tra_sua; 03-13-18 lúc 04:04 AM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  2. The Following 129 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  3. #142
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    317
    Ngân lượng
    37,471
    Thanked: 18689
    CHƯƠNG 130

    P/S: Chương này team làm cực lắm các bác, vì Lam Tịch chơi chữ, có 3 câu raw rất ngắn gọn mà translator vật vã suốt mấy ngày mới xong. Ví dụ như câu này: “有个bird谱啊” . Các bác thấy có từ bird trong đây không, đây là câu mà làm chap này ra lâu hơn các chap khác vì team vật vã mãi mà không hiểu bird có ngụ ý gì, cuối cùng mới hiểu một cách nói của nhân vật: Có cái con chim đó = Méo có cách

    Còn 2 câu raw khác cũng khá là khoai trong chap này, nói chung team edit lẫn beta vật vã với chap này



    Mời Đọc (Click Here) :




    Chương 130

    Sắp tới Giáng Sinh, nơi nơi đều mở những bài hát mừng Noel, cũng như bắt đầu mở chương trình khuyến mãi mua đồ được giảm giá cho Lễ Noel và Tết dương lịch.

    Thương thế của Lữ Nam cũng tốt hơn rất nhiều, có thể cử động tự nhiên hơn rồi, tuy Lữ cha vẫn chưa chấp nhận mối quan hệ giữa cô và Tang Du nhưng cũng là cam chịu số phận rồi, vì Lữ cha cam chịu cho nên Lữ Nam cứ thế mà công khai đi làm, làm cho khối vàng này cuối cùng cũng có thể tỏa sáng.

    Tang Du cả ngày đều phong tình ở trước mặt Lữ Nam mà tỏa sáng, còn Lữ Nam thì cấm dục lâu như thế nên quả thực bị nghẹn đến nội thương, chuyện bây giờ cô muốn làm nhất chính là ăn tươi Tang Du, ăn thật mãnh liệt.

    Đáng tiếc Tang Du không chịu, em ấy nhéo nhéo cái mũi của Lữ Nam: “Đừng có giở trò xấu nha, xương sườn của chị vẫn còn chưa khỏi hẳn đâu, lỡ có chuyện gì thì sao?”

    Em thật sự xem tôi là Liễu Hạ Huệ à? Người ta là một đại mỹ nữ đang trong độ tuổi lang hổ đó! Lữ Nam rất ai oán, đây là lần đầu tiên cô mong Tang Du đừng có quan tâm mình đến vậy, cả ngày chỉ được ôm ôm một cô gái xinh đẹp thơm tho trong lòng ngủ mà không được động tay chân, tới thần tiên cũng không chịu được!

    Tang Du nhìn bộ dạng ủy khuất của Lữ Nam không khỏi nở nụ cười: “Nói không được là không được, đợi chừng nào xương sườn của chị khỏe thì tính sau.”

    Lữ Nam chỉ chỉ vào cái bụng của mình, bất mãn nói: “Em nhìn nè, tôi bắt đầu có mỡ thừa rồi nè, nếu em không cho tôi vận động một chút thì sớm muộn gì bụng tôi cũng biến thành bụng bia.”

    “Thịt thừa đâu? Chị nói xạo cũng không cần phải trắng trợn như vậy chứ,” Tang Du xốc váy ngủ của Lữ Nam lên vỗ nhẹ vào cái bụng bằng phẳng của người kia, “Mà em cũng mong bụng chị biến thành bụng bia đó, như vậy sờ sờ mới thích tay.”

    Cái sờ của Tang Du đã làm vấy lên thùng thuốc súng trong người Lữ Nam, cô liều mạng áp Tang Du dưới thân, mạnh mẽ hôn lên một nụ hôn đầy tính xâm lược, nồng cháy như lửa.

    Lữ Nam lấy ra cái dũng khí như Đổng Kỳ Đồng ôm bom liều chết vào lô cốt của địch, xông pha chiến đấu, đầy lòng phấn đấu, tiến lên! Cứ vậy mà tiến lên! Chết dưới hoa mẫu đơn, trở thành quỷ phong lưu, cho dù xương sườn gãy, lão nương cũng không màn!

    Còn Tang Du thì lại lo sợ cho nên đợi nụ hôn nồng nàn này qua đi Tang Du mới nhẹ nhành đẩy Lữ Nam ra, để cho chị ấy nằm lại lên trên giường: “Lữ Nam, để em hầu hạ chị nhé?”

    Lữ Nam vểnh miệng: “Tôi muốn hầu hạ em cơ.”

    “Đợi khi nào chị khỏi hẳn đã, chị bây giờ không thể vận động mạnh được, nghe lời.”

    Tang Du mở nhạc lên, trong phòng vang lên một bản nhạc nhẹ nhàng du dương, vừa mang hơi hương thịnh hành nhưng pha chút cổ điển, giống như đang khắc họa lên một đêm này sẽ mê người thế nào.

    Tang Du cởi váy ngủ của Lữ Nam, theo giai điệu êm tai rồi bắt đầu từ trán sao đó từ từ, từ từ dịu dàng hôn xuống, những nụ hôn nhẹ nhàng lại tinh tế kia giống như một dòng nước không ngừng chảy, chảy khắp thân thể Lữ Nam, làm cho cô vừa kích tình nhưng cũng rất thoải mái.

    Nụ hôn của Tang Du rất cẩn thận, cũng rất dụng tâm, đôi môi cô khống chế từng tiết tấu phập phồng của Lữ Nam, ngón tay bắt đầu đi đến nơi để làm Lữ Nam sung sướng, Tang Du lúc này như một người nghệ sĩ thổi kèn amonica trên thân người Lữ Nam, nhấp nhá, thổi hơi, kéo dài một khúc nhạc nhẹ nhàng lại mang theo muôn vàn yêu thương, lại như lời thì thầm mang theo dư vị ngày thu.

    Một khúc nhạc theo đó mà dần được soạn ra, tóc dài nhảy múa, rõ ràng không có gió nhưng Lữ Nam lại cảm thấy có một cỗ nhiệt lưu dần đưa cô vào thế giới cổ tích.

    Lữ Nam không biết thì ra chậm rãi cũng rất hoa lệ, thì ra bình thản cũng rất đặc sắc, thì ra không cần vận động kịch liệt cũng có thể làm cho mình bước lên đỉnh phong, chầm chậm thong thả mà tiến nào đám mây rực rỡ kia.

    Tình yêu của con gái ah, đúng là đa dạng du dương.

    Lữ Nam đã mê hãm cực sâu rồi, cô biết đời này mình không thể rời khỏi Tang Du, bởi chỉ có Tang Du mới có thể làm cô yêu, làm co cảm nhận được tình yêu, cô ôm lấy khuôn mặt của Tang Du, liên tục hôn lên môi em ấy, thì thào: “Tang Du, tôi yêu em, thật sự rất yêu em, vĩnh viễn đừng rời xa tôi, cùng tôi chấp tay chi lão* nhé?”

    Chấp tay chi lão: Nắm tay nhau đến bạc đầu

    “Vâng, chúng ta luôn bên nhau mãi cho tới già,” Lữ Nam thoạt nhìn kiên cường nhưng chị ấy lại luôn lo lắng mình sẽ rời xa chị ấy, không phải chỉ có người chìm sâu trong tình yêu mới lo lắng được mất sao? Tang Du đau lòng hôn Lữ Nam, “Lữ Nam, em cũng yêu chị, chúng ta mãi bên nhau để xây dựng mái nhà riêng của chúng ta, nhé?”

    “Uhm.”

    “Mệt chưa?”

    “Có một chút.”

    “Vậy ngủ đi.”

    “Uhm”, Lữ Nam nắm chặt tay Tang Du, rúc vào ngực em ấy ngủ, Lữ Nam lầm bầm: “Em còn bao nhiêu công phu chưa thi triển nữa? Đúng là không phúc hậu, không phúc hậu, lần sau tôi muốn đè em. . .”

    Tang Du dở khóc dở cười.

    Hôm sau Lăng Gia tới công ty Lữ Nam thăm hỏi một chút, vừa đi vào văn phòng của Lữ Nam Lăng Gia liền cười cười rồi ngồi xuống ghế salon, cô nhìn khuôn mặt xuân quang phơi phới của Lữ Nam liền trêu: “Vừa mới khỏi đã vận động, đúng thật là vừa mất sẹo đã quên đau, cậu lo mà cẩn thận cái xương sườn của mình đi nha!”

    “Cậu ra chỗ khác!” Lữ Nam rót một ly nước trái cây cho Lăng Gia, thần bí hỏi: “Lộ Lộ có hay dịu dàng với cậu không?”

    Lăng Gia không trả lời, hỏi lại: “Chẳng lẽ tối qua cậu mặc người khác định đoạt à?”

    Lữ Nam nhiều chuyện không thành hơn nữa còn bị xỉa xói, bĩu môi: “Lăng Gia, lảng tránh chính là cam chịu đó, tớ thừa biết cậu là điển hình của miệng cọp gan thỏ mà.”

    “Cảm ơn về lời khen của ngài”, Lăng Gia cười hì hì, “Tối qua Tang Du đối với cậu rất dịu dàng à?”

    “Bí phương độc nhất vô nhị không thể truyền ra ngoài, muốn biết thì tự mình nghĩ đi.”

    “Công việc tôi bận như vậy thời gian đâu mà suy nghĩ mấy cái đó, với lại cậu với chuyện này không cân nhắc sao? Xương sườn cậu vẫn chưa lành hẳn nên nhất định Tang Du sẽ không để cậu vận động kịch liệt, vậy tối qua cô bé Tang Du kia nhất định một mình mệt chết rồi,” Lăng Gia thật lòng thở dài, “Ai, Tang Du đáng thương ah, phải vì dân phục vụ rồi!”

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Thượng đế hỏi: Gạo và AK47 là cái what? Thánh A La đáp: Là vũ khí hiện đại. Phật Tổ bình luận : Nói nhảm.

    Không Tử hỏi: John Brownsing đi đâu rồi? Quan Âm đáp: Trốn trong eo áo đó. Đường Tăng bình luận: Gian trá.

    Khuất Nguyên rưng rưng bi ai nói: Lấy tiếng thở dài giấu đi nước mắt, thương xót LỘ còn nhiều khó khăn. Triệu Bản Sơn bình luận: bi ai nha

    (Nói chung đoạn này chắc ý là kêu dùng súng bắn Lộ ngủm đi thì Khuất Nguyên nói là thương người ta nghèo khổ đi)



    Sửa lần cuối bởi thich_tra_sua; 03-13-18 lúc 04:27 AM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  4. The Following 107 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  5. #143
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    317
    Ngân lượng
    37,471
    Thanked: 18689
    CHƯƠNG 131

    Mời Đọc (Click Here) :




    Một buổi trưa thoáng cái đã qua, Lộ Lộ như đã hẹn đi tới Thụy Phong chờ Lăng Gia, khi tới nơi đã thấy Lăng Gia đứng ở dưới công ty đợi mình, thấy vậy Lộ Lộ liền nhanh chạy tới, cỡi nón mình xuống đội lên đầu Lăng Gia, trách cứ: "Sao chị ăn mặc ít vậy, sao không chờ ở trong? Có lạnh không?"



    "Lạnh, nhưng nghĩ tới em liền thấy hết lạnh, nhanh nhanh đi vào xe nào", Lăng Gia nghĩ mình một bộ đồ công sở nhưng trên đầu lại đội một cái mũ len ngộ ngĩnh thì có lẽ bộ dạng nhất định rất phong cách .



    "Tuyết rơi không lạnh tuyết tan lạnh, ngày mai tuyết ngừng rơi nhiệt độ sẽ xuống thấp hơn, lúc đó chị nhất định phải mặc dày vào, nếu không chị đừng có đi làm."



    "Đã biết."



    Nghĩ tới nát óc nhưng Lăng Gia hoàn toàn không nghĩ tới chuyện Lộ Lộ sẽ dẫn mình đi ăn MacDonald, gần đây cô ăn uống rất chú trọng dinh dưỡng, rất ít đụng tới mấy món đồ ăn rác, Lộ Lộ nói không sai, MacDonald quả nhiên là thứ mà đã lâu rồi cô không ăn.

    Ngày lễ nên bên trong cửa tiệm MacDonald rất náo nhiệt, đa phần đều là người trẻ tuổi hoặc gia đình dẫn theo trẻ nhỏ, Lộ Lộ kéo Lăng Gia tìm chỗ, thật vất vả mới tìm được một bàn hai người, Lộ Lộ nhường Lăng Gia ngồi trước còn mình thì chạy đi xếp hàng mua đồ ăn.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 7 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    “Tớ nói tớ về.”

    Viên Viên cong môi nhỏ lên, đột nhiên côn cảm thấy mình như đang ngồi trên UFO gặp ET vậy.



    Sửa lần cuối bởi thich_tra_sua; 03-13-18 lúc 04:47 AM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  6. The Following 108 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  7. #144
    Ngày tham gia
    Jan 2015
    Bài viết
    73
    Ngân lượng
    21,802
    Thanked: 14099
    CHƯƠNG 132

    Mời Đọc (Click Here) :




    Ngảy 28 tháng chạp, cầm tin năm rắn, bàn thờ ông Táo đặt ở hướng Đông, kỵ đốn củi an táng, nên gả cưới xuất hành,



    Lăng Gia giúp Lộ Lộ chuẩn bị đồ xong sau đó móc ra 2 tấm thẻ đưa cho em ấy, "Trong 2 tấm thẻ này có 200 ngàn, đợi tới khi về nhà em đưa cho cha mẹ một cái để tránh lúng túng, nếu đưa nhiều hơn họ sẽ nghĩ em tài lộ bất chính, 200 ngàn là chuẩn nhất, em đã ra ngoài 6 năm cũng nên hiếu kính họ. Còn một tấm thẻ khác thì em giữ lấy rồi dùng nó mà mua đồ khi về nhà, chứ em muốn mua gì mà hỏi xin cha mẹ thì không tốt lắm, cầm tới lúc đó muốn mua gì thì mua và không được xem giá, biết chưa?"



    "Biết rồi", Lộ Lộ nhận lấy thẻ rồi ôm ôm hôn hôn Lăng Gia, "Lăng Gia, chị luôn nghĩ chu đáo cho em, đợi tới khi về em dẫn chị đi chơi nhé?"

    "A, tốt, ra nhà ga nhanh nào."

    "Vâng."

    Tết truyền thống làm ai nấy đều nôn nao, không hẹn mà gặp cùng nhau hướng về nhà.

    Trời lạnh nhưng lòng ấm, Viên Viên và Lộ Lộ Lăng Gia ngồi cùng trên một chuyến xe lửa đi về nhà.

    Lộ Lộ hỏi Lăng Gia: "Bình thường chị một chút đều đi máy bay, hôm nay ngồi xe lửa có quen không?"

    "Quen chứ, ngồi xe lửa rất thoải mái."

    "Đúng vậy, rộng rãi thoải mái hơn nhiều."

    Nàng ơi, nhấn vào nút Thanks để đọc truyện nha. Nếu không thấy nút Thanks, vui lòng đăng ký thành viên rồi nhấn nha


    Mẹ Lộ nhìn ánh mắt Lộ Lộ nhìn Lăng Gia yêu thương say đắm không chút nào che dấu, trong lòng chấn động, thầm nghĩ thôi thì ta đành nhận mệnh vậy, rồi bà liếc nhìn về phía cha Lộ, bà thấy ông cũng không hoài nghi gì về Lộ Lộ Lăng Gia, nên tâm tình lo lắng nãy giờ cũng vơi xuống, gần sang năm mới rồi bà không muốn nhìn thấy hai cha con tiếp tục cãi nhau.




    Sửa lần cuối bởi Bách Gia Trang's Team; 04-22-18 lúc 05:17 PM.
    FuFu Tài sản
    Tự Âm

  8. The Following 156 Users Say Thank You to FuFu For This Useful Post:

    1ten#, abcxyz, Ad, andi3110, Anh Dương, Annie, antonymacarny, AnWine, autumn19772005, Đậu Đậu0963864694, bacanh, Bach, baibailove, banana03187, basebasket, Bách Gia Trang's Team, Beoiit, BichDao, blacksama@gmail.com, Blue rose, boomboo, Btram173, Camtucau2103, Cào Cào, Cắn Cắn, Chikane1207, chucky, Coiner, coldwinter, cryscute, Daochi, daodinhluyen, Dar, drizadon, dunnonjet, Eddie, eyesmile, funnyface, Gaasu Noo, Gai, gaooooooo, greenlight, Hahoa, haiau06, hang0432, Hanhduong89, HaVi, haynic98, Hhaivan, hoalan, hoanghien1510, huynhmaison, hyehye133, innov98, J4MMI3, Jace Vy, JadeTr, JinviTr, jjun, Jonus, juutatsu, key-vu, khiditdond, Kiim, killie, Kin le, Kitkat18, kyodtt, lanphuong99924, Lê Vy, le anh linh, Lephuong67, linhlinh, lost_star, luvis1991, MadPuff, Mã Nhi, MieDinh, Minhphuong235, Minze, mtbinhminh, Mtvufm, MVector, mysvnny, Nangmuasg, nevedammi, Ngan, Nghemuaroi, ngocnguyen, Nguyễn Tuyền, nguyenanh5394, nguyenbao, Nguyen_510, nhannhuocnhu, NhaTruc, NhoxScorpio, nightmarevv, nolaai, Ntn6568, OhLaLa, Painter, Phạm Link, phuonglam, PhuongOt, piggy2512, potato213, ptt0127, quyenquyen, quyquy, raincypark, Rly., rosamai, rose, rosso, RoyalFamily, sanashiba, Sarus, siplan, songnga, SoraLc, sundances88, Sunsetglow, Tamtyty, Tarius, TD11, thanh thanh90, thanhtz, Thile123, thucanhsone, thuhuong, thuthuymatto, Tiểu hy hy, TiểuMẫn, tieulinh, Tnp, Tonton, TracyNguyen, trang3333, trannguyenanh, V H B Châu, vanhue123, viancheng, VnhatNvan, vongkimlang19, vth.my, VuNhi, vuonghamyen, Way, Windy1997, xinhdepvodoi, yinhan, YoonaSNSD, yoongnhi, yvonne.xxiixi, zencoi, zuminhe

  9. #145
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    317
    Ngân lượng
    37,471
    Thanked: 18689
    CHƯƠNG 133

    Lời của Team: Vậy là chúng ta chỉ còn khoảng 2 chương nữa là sẽ chia tay với Kéo Mô Lạp Dạng sau 2.5 năm đồng hành với Lăng Gia, Lộ Lộ. Thật ra nội dung 3 chương này chủ yếu xoay quanh chuyến về thăm nhà của Lộ Lộ và chương cuối sẽ là một chuyến đi cực kỳ lý thú ^^ của các cặp đôi đến Tây Tạng. Kết thúc như vậy, có thể coi là rất mỹ mãn. Team xin gửi lời cám ơn đến bạn @FuFu vì nhờ có bạn team mới có thể làm hoàn bộ này và để ủng hộ BGT's team, tụi mình sẽ hide một đoạn nhỏ ở mỗi chương.

    Rất cám ơn các bạn đã theo dõi bộ truyện này và ủng hộ Bách Gia Trang.


    Mời Đọc (Click Here) :




    Nhà của cha mẹ Lộ là một chung cư cách trường học không xa, sau khi tới nhà Lăng Gia không khỏi quan sát nhà của Lộ Lộ.

    Căn nhà được mẹ Lộ dọn dẹp rất sạch sẽ, có lẽ cái tính ưa sạch sẽ của Lộ Lộ là được di truyền từ mẹ. Hai phòng ngủ một phòng khách, diện tích trong phòng khoảng 100m2, phòng khách thì lớn hơn, trang trí cũng không nhiều, bên cửa là tủ giày, sàn nhà lót gạch vàng nhạt và rất sáng, giống như có thể dùng đó soi gương cũng được, vách tường màu trắng treo một bức tranh phong cảnh tinh xảo do Lộ Lộ vẽ, đối diện ghế sopha màu nâu đồng là một cái tủ tổ hợp, trong ngăn tủ dưới là vài cuốn tạp chí "Độc Giả", còn TV thì đặt ở ngăn tủ trên, hai bên đặt hai chậu hoa nhỏ, trên trần nhà treo một chiếc đèn hình hoa sen, ở dưới là một cái bàn trà khắc hình hoa sen, trên đó cũng đặt vài quyển sách và tạp chí, bên bệ cửa sổ thì có một hồ cá nhỏ, có vài ba con cá vàng đang bơi qua bơi lại, bên dưới cửa sổ có một tủ sách và hai băng ghế dựa nhỏ, nếu như rãnh rỗi thì có thể một bên vừa hưởng thụ ánh mặt trời vừa đọc sách, thỉnh thoảng còn trêu đùa mấy con cá nhỏ.

    Vài thứ bắt mắt nhất trong phòng khách chính là một kệ sách vừa to vừa thật nhiều sách, hầu như phủ đầy mặt tường, kệ sách gỗ lim đã hơi bay màu trưng đầy những cuốn tác phẩm bản Trung hoặc bản Anh nổi tiếng, trong đó không thiếu những cuốn sách đóng buộc chỉ (sách cổ), xem ra thói quen đọc sách của Lộ Lộ là do được gia đình hun đúc thành.

    Lăng Gia rất thích nhà Lộ Lộ, nơi đây không xa hoa, rất chất phác cũng rất ôn hòa, từng ngóc ngách đều lộ ra không khí gia đình và hơn hết là tình yêu đối với sách.

    Mẹ Lộ gọt một đĩa trái cây đem ra cho Lăng Gia và Lộ Lộ ăn, bà hỏi Lăng Gia: "Con đã từng tới nơi này chưa?"

    "Con đã tới mấy lần nhưng lần nào cũng bận rộn công việc nên không có thời gian thưởng thức cảnh đẹp nơi đây."

    "A", cha Lộ cười: "Cảnh sắc nơi này rất bình thường, ở phương bắc thì cảnh sắc đều tương đối giống nhau, nhưng so với cảnh sắc thì văn hóa đặc biệt hơn nhiều."

    "Đúng đó," mẹ Lộ lột một trái chuối tiêu đưa cho Lăng Gia, "Nơi này tuy không so được với thành phố lớn của các con nhưng trong những thành phố loại hai thì đây có thể xem như là tốt nhất, ít nhất hơi thở văn hóa đậm đặc, danh nhân xuất hiện lớp lớp, dù đi tới đâu cũng có thể nghe được điển cố hoặc truyền thuyết, chờ con và Lộ Lộ nghỉ ngơi xong, mai mốt gì đó dì sẽ dẫn con đi dạo phố, Lộ Lộ cũng đã lâu không về rồi, nơi đây cũng không ít thay đổi đâu."

    "Vâng, tới lúc đó phiền dì làm hướng dẫn viên du lịch rồi", Lăng Gia nghe trong lời nói của cha mẹ Lộ có thể cảm nhận được hai người rất yêu nơi này, không phải chỉ có người yêu quê hương mình sâu sắc mới có thể cảm nhận được rõ ràng hương vị quê hương của mình sao?

    Lộ Lộ ôm lấy eo của mẹ Lộ nũng nịu: "Mẹ, con rất nhớ mẹ, mẹ có nhớ con không?"

    Nét mặt mẹ Lộ nghiêm nghị lại, cứng rắn nói: "Không, không nhớ, tại sao phải nhớ tới một bạch nhãn lang chứ? Còn không bằng nhớ tới mấy đám học sinh của mẹ, ít nhất người ta còn biết viết thiệp chúc mừng cho thầy cô đây."

    "Con cũng có quà tặng mẹ mà", Lộ Lộ lấy tấm thẻ trong túi áo ra đặt vào bàn tay của mẹ, đắc ý nói: "Con bây giờ có thể kiếm tiền rồi, đây là để hiếu kính cha mẹ."

    Mẹ Lộ cầm tấm thẻ còn hơi ấm, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống, con gái lớn rồi, có thể tự kiếm được tiền rồi, còn biết hiếu kính cha mẹ nữa, với tư cách là người làm cha làm mẹ ai có thể không vui chứ? Bà nhét lại tấm thẻ vào tay Lộ Lộ: "Tiền lương của cha và mẹ đủ để chúng ta dùng rồi, số tiền này con vẫn nên giữ lấy chính mình dùng đi, con một mình ở bên ngoài trên người nhiều tiền một chút mẹ cũng yên tâm hơn."

    "Không có gì đâu, con còn rất nhiều mà, cái này mẹ cầm đi", Lộ Lộ cong miệng làm nũng: "Nếu mẹ không lấy là con khóc đó."

    Lộ Lộ làm nũng thật quá kinh khủng! Lăng Gia xém chút nữa té xỉu, còn có kiểu uy hiếp người như vậy sao?

    Cha Lộ cầm lấy tấm thẻ, nhìn một chút rồi hỏi Lộ Lộ: "Trong này có bao nhiêu?"

    Lộ Lô duỗi ra 2 ngón tay.

    Cha Lộ trừng mắt kinh ngạc, "Mới có hai trăm!"

    Bộ dạng trừng mắt của cha Lộ quả nhiên y như Lộ Lộ, Lăng Gia lại xém chút té xỉu, ai dám nói Lộ Lộ không phải con ruột của cha Lộ thì cô nhất định sẽ vác nguyên con rùa đi đánh người đó a.

    Đầu Lộ Lộ hiện lên mấy điểm đen, cô lắc đầu rầu rĩ nói: "Không phải."

    Mẹ Lộ trách cha Lộ: "Lộ Lộ làm sao mà có thể cho ông mỗi hai trăm chứ?"

    Cha Lộ lại hỏi Lộ Lộ: "Hai ngàn?"

    "Không phải."

    "Hai mươi ngàn?"

    "Không phải."

    Cha Lộ cảm thấy không tăng lên được nữa, ông nhụt chí hỏi: "Không phải là hai đồng chứ?"

    "Không phải, là hai đồng thêm 5 số 0 nữa."

    Cha Lộ sững sờ, sắc mặt bỗng trầm xuống: "Con lấy đâu ra nhiều tiền tới vậy?"

    "Cha, cha cứ xem thường studio của con vậy à?"

    "Quân tử yêu tài, lấy chí dĩ đạo, cha nghe mẹ con nói Studio của con chỉ có 3 người, mà giờ con cầm ra nhiều tiền vậy thì sao có thể chứ?"

    "Đã không còn 3 người lâu rồi, hiện giờ đã tăng thành 5 người, nếu không tin cha có thể gọi hỏi lão Đinh, Lăng Gia cũng biết nữa. Lăng Gia, đúng không?”

    “Đúng vậy,” Lăng Gia gật đầu: “Chú đừng lo tiền của Lộ Lộ bất chính, Studio của em ấy bây giờ rất ăn nên làm ra, hợp đồng liên tục, cả ngày đều bề bộn công việc, công ty của con cũng từng nhờ bên em ấy họa tường đấy.”

    Cha Lộ thở nhẹ một hơi nhưng thật ra cũng có chút lo lắng, ông nói với Lộ Lộ: “Con gái một mình đừng suốt ngày nghĩ tới tiền, và cũng không được chỉ biết mỗi kiếm tiền còn những cái khác cái gì cũng không biết gì hết. Dù tiền có kiếm được nhiều hay ít thì cũng không thể qua cả đời được phải không? Cha và mẹ con chưa bao giờ mong con kiếm nhiều tiền hay gì cả, chỉ cần con bình an là được rồi.”

    “Ba con nói đúng lắm,” mẹ Lộ vuốt tóc Lộ Lộ: “Không kiếm được nhiều tiền cũng không sao, chỉ cần đừng vì kiếm tiền mà ném đi nguyên tắc làm người của chính mình, mẹ và cha con đều biết ở thành phố lớn không dễ dàng cho nên số tiền này con vẫn cứ giữ lấy đi, chỉ cần phần tâm này của con là đủ rồi.”

    “Mẹ, con thật sự không thiếu tiền, nếu mẹ lo lắng thì cứ tới Studio của con xem thử đi? Chỉ cần cha mẹ tới xem thì nhất định sẽ yên tâm liền”, Lộ Lộ ôm cổ mẹ, “Con mặc kệ, thế nào thì cha mẹ cũng phải nhận tấm thẻ này, nếu không con sẽ không ăn tối.”

    Mẹ Lộ bất đắc dĩ thở dài, bà nựng nựng mặt Lộ Lộ cưng chìu hỏi: “Con xem, ở trước mặt Lăng Gia làm chuyện xấu, không sợ bị cười à, chuyện này nói sau, nhanh tới giờ cơm rồi, các con cứ ngồi nói chuyện đi, mẹ đi nấu cơm.”

    Lăng Gia đứng dậy: “Để con giúp dì.”

    “Không cần, không cần, con cứ ngồi nghỉ ngơi đi, dì làm một mình được.”

    “Con không mệt, cả đường đi đều phải ngồi, giờ giúp dì nấu cơm coi như giúp con hoạt động được chút.”

    Mẹ Lộ không từ chối nữa, cười gật đầu.

    Mẹ Lộ và Lăng Gia vào phòng bếp nấu cơm, phòng khách chỉ còn Lộ Lộ và cha Lộ.

    Lộ Lộ nhích về chỗ cha rồi nhỏ giọng hỏi: “Cha còn giận con không?”

    “Giận, sao có thể không giận được chứ?” cha Lộ cầm ly trà lên uống một ngụm, thở dài: “Trách thì trách nhưng quan hệ huyết thống thì có đoạn cũng không được.”

    “Cha, con rất nhớ cha…” Lộ Lộ e sợ nói: “Con cũng hay tự hận bản thân mình sao lại làm cho cha mẹ giận như vậy, những năm nay chắc cha rất không vui phải không ? Nhưng giờ đây dù cha còn trách con đi nữa thì con cũng xin cha đừng đuổi con đi nha?”

    “Không đuổi, lớn tuổi rồi, muốn đuổi cũng không được, đuổi không nổi”, cha Lộ thờ dài, “Con và Lăng Gia thật sự chỉ là bạn bè bình thường?”

    “Vâng”, Lộ Lộ nghe theo lời mẹ nên trái lương tâm giấu diếm.

    Cha Lộ nhìn Lộ Lộ một hồi, thấy ánh mắt con mình cố ý né tránh, ông chỉ vô lực lắc đầu, nếu con gái đã nói Lăng Gia chỉ là bạn bè vậy thì ông tạm thời tin vậy, sáu năm rồi, đời người thập cổ lai hi, thử hỏi mình còn được bao nhiêu cái sáu năm a?

    Lộ Lộ rúc vào người cha Lộ, rất giống lúc nhỏ cha mình hay ôm mình nhất lên cao, nắm chặt tay cha,

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY


    Một câu hỏi của Lăng Gia đã thành công chuyển dời đề tài, cũng rà trúng đài của mẹ Lộ, mẹ Lộ kể chuyện tình cảm lưu luyến lúc trẻ của mình và cha Lộ, càng nói càng như thiếu nữ lúc mới yêu, Lăng Gia rất nghiêm túc nghe, thỉnh thoảng chen vào mấy câu làm trợ hứng cho mẹ Lộ kể chuyện, vừa nói vừa xào rau, tiết tấu hòa hợp giống như một bản hòa âm hài hòa.





    Sửa lần cuối bởi thich_tra_sua; 03-13-18 lúc 10:13 AM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  10. The Following 100 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  11. #146
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    317
    Ngân lượng
    37,471
    Thanked: 18689
    CHƯƠNG 134

    Lời của Team: Mấy chương này Lam Tịch tả phong cảnh đẹp như tranh vẽ vậy, đọc có cảm giác rất yên bình


    Mời Đọc (Click Here) :




    Màn đêm buông xuống, từng đám mây nhỏ nhàn nhạt nhấp một ngụm trà thơm, vì mặt đất nặng nề khoác thêm một lớp áo tĩnh lặng.

    Những ánh đèn sáng ngoài cửa sổ như chập chờn những tiếng cười.

    Lộ Lộ lúc này đang lười biếng ngồi dựa trên ghế salon uống nước chanh, nghe Lăng Gia dùng tài ăn nói mê người chọc cười cha mẹ mình, niềm vui lắng đọng ở khóe miệng mãi không tan.

    11:30, đến lúc nghỉ ngơi. Lúc giữa trưa mẹ Lộ đã đem 2 tấm chăn được phơi nắng để vào trong phòng Lộ Lộ.

    Lộ Lộ nhào lên giường, ngửi hương vị mặt trời còn đọng lại trên chăn, cả người đều thư thái.

    Lăng Gia nhìn quanh đánh giá phòng của Lộ Lộ rồi mỉm cười, khắp phòng ngủ treo đầy những bức vẽ của Lộ Lộ tử nhỏ đến lớn, cũng đầy ấp những cuốn sách em ấy đã đọc qua, những món đồ chơi. . . căn phòng nhỏ đồ thì nhiều nhưng lại rất ngăn nắp, hơn nữa rất sạch sẽ, xem ra mẹ Lộ thường xuyên quét dọn căn phòng này.

    Lộ Lộ trải chăn ra, hỏi: “Đêm nay chúng ta ngủ chung một chăn hay là tách ra?”

    “Em muốn ba em bắt gặp thêm lần nữa à?” Lăng Gia kéo một góc chăn ra rồi lăn tới một bên giờng, “Đương nhiên mỗi người một chăn rồi, em đắp của em tôi đắp của tôi, ở giữa là đường ranh giới.”

    “Ai, mấy ngày nay phải thành thật một chút rồi”, Lộ Lộ thoát cái cởi hết rồi như cá chạch chui vào trong chăn.

    “Em cởi hết làm gì vây?” Lăng Gia xốc chăn lên, một tay cầm váy ngủ ném vào người em ấy: “Em nghĩ lúc này mình đang ở nhà chúng ta à?! Mặc áo ngủ vào!”

    “Ah, em quen ngủ trần rồi. . .”

    “Em nghĩ tôi quen mặc đồ ngủ à?”

    “Được rồi, em mặc”, Lộ Lộ mặc lại váy ngủ, hỏi Lăng Gia: “Cha mẹ em rất được đúng không?”

    Lăng Gia thành thật trả lời: “Uhm, rất tốt.”

    Lộ Lộ được một tấc lại muốn tiến thêm một bước: “So với cha mẹ chị còn tốt hơn phải không?”

    Lăng Gia kéo chăn lên, “Ngủ!”

    “Nói một tý đi mà, cha mẹ em và cha mẹ chị ai tốt hơn?”

    “Vậy em trả lời tôi gà có trước hay trứng gà có trước, nếu em trả lời được thì tôi sẽ trả lời em ai tốt hơn!”

    “Thật không có tình thú ah!”

    “Em cho rằng ai cũng giống mình à, không có việc gì lấy cha mẹ ra tình thú ah!”

    “Gì chứ”, Lộ Lộ Ba~ một cái tắt đèn ngủ, “Ngủ!”

    “Nói ngủ ngon!”

    “Ngủ ngon.”

    Bất quá tắt đèn không quá 10p, Lộ Lộ không buồn ngủ tí nào bắt đầu trêu chọc Lăng Gia, em ấy y như con gấu trúc bắt đầu xích tới gần Lăng Gia: “Lăng Gia, em muốn ôm chị ngủ.”

    “Tôi ngủ rồi!” Lăng Gia nhích nhích ra mép giường, cố gắng kéo khoảng cách với Lộ Lộ.

    “Ngủ rồi sao có thể nói?” Lộ Lộ lại xít xít tới gần.

    “Nói mớ!” Lăng Gia tiếp tục nhích ra.

    “Ôm một cái thôi, một chút thôi mà,” Lộ Lộ rất kiên nghị, tiếp tục xít xít lại gần Lăng Gia.

    “Không ôm!” Lăng Gia cũng rất kiên nghị, tiếp tục nhích ra bên mép giường, nhưng mà, nào có cái giường nào rộng như vây, Lăng Gia không cẩn thận một cái rớt oạch xuống đất.

    Lăng Gia đời này đều là loại người đạp người khác xuống, nào từng bị ai ép té xuống giường? Lộ Lộ thấy được một màn như thế liền muốn cười lớn một cái nhưng sợ cha mẹ nghe được động tĩnh nên đành cố gắng bịt chặt miệng mình lại, trong cổ họng không ngừng khúc khích, “Tiểu Gia Gia, Phượng Hoàng rơi xuống đất không bằng gà nên chị cứ từ từ đi nha.”

    Lăng Gia cực kỳ phiền muộn, cô bắt đầu nhéo nhéo mặt của Lộ Lộ, “Đừng tưởng ở nhà của em địa bàn của em thì tôi không dám khi dễ em nha! Hôm nay tôi vì ứng phó cha mẹ em tốn nhiều tế bào não như vậy em còn không biết thương hoa tiếc ngọc! Nếu không thành thật ngủ thì tôi sẽ đánh em mặt mày nở hoa đó!”

    “Ngủ, ngủ. . . lần này ngủ thật”, Lộ Lộ liếm liếm miệng Lăng Gia. “Em không trêu chị nữa, nhanh ngủ nào, dưỡng đủ tinh thần để mai tiếp tục tiêu hao tế bào não.”

    Lăng Gia chỉ biết câm nín.

    29 Tết, -5 độ, ánh mặt trời lạnh lẽo nhưng không khí ngày Tết đã hâm nóng lòng người.

    Lộ Lộ, Lăng Gia dẫn cha mẹ Lộ đi tới khu mua sắm, sau đó giúp hai người mua hai bộ quần áo mới, cha mẹ Lộ đã quen đơn giản nên rất ít khi đi đến những cửa hàng cao cấp, lần này được con gái dẫn tới đây cũng không so đo quá nhiều, chỉ là khi nhìn thấy Lộ Lô mua những bộ quần áo kia giống như mua đồ hình thường, cha mẹ Lộ có chút không chịu nổi, rõ là mà một đứa bé khí chất như lan như thế nào lại biến thành tiểu địa chủ tài đại khí thô rồi?

    Mẹ Lộ nhìn chằm chằm Lộ Lộ quẹt thẻ, xoát một tiếng trong lòng run một cái, bà nói: “Con cho dù kiếm được nhiều tiền đi nữa thì cũng không nên lãng phí thế này, nếu con thật sự dư tiền thì không bằng lấy đi quyên góp cho trẻ em Châu Phi đi.”

    Lộ Lộ tủm tỉm cười: “Mẹ, ngày thường con rất tiết kiệm, đây chỉ là hiếu tâm của con với ba mẹ thôi.”

    Cha Lộ thỏa hiệp: “Vậy chỉ lần này thôi, lần sau không được tiếp tục xài bậy nữa.”

    “Dạ biết.”

    Lăng Gia khẽ nhếch cằm, xem ra cha mẹ Lộ đã giáo dục Lộ Lộ từ nhỏ đến lớn không tệ lắm, nếu như cha mẹ Trung Quốc đều có thể như thế thì Trung Quốc làm sao mà buồn vì không giàu không mạnh ?

    30 Tết, Lộ Lộ giúp mẹ Lộ làm cơm tất niên, 6 năm, hơn 2000 ngày lẫn đêm, cuối cùng người một nhà có thể đoàn viên, cùng nhau trải qua một năm.

    Lộ Lộ hỏi mẹ: “Mẹ, năm nay sao không qua nhà ông bà ăn cơm tất niên?”

    “Con còn nhớ thấy Lý từng dậy vẽ cho con không?” Mẹ Lộ gắp một khối thịt đặt vào trong mâm, “Thời gian trước, thầy Lý không còn, con cái ở nước ngoài không muốn về nên chỉ còn cách bảo lãnh bà Lý ra nước ngoài sống, cũng tốt cho việc dưỡng lão nhưng ai ngờ bà ở được vài ngày, không thích ứng được, đã hơn 70 tuổi rồi nên khi về nước chỉ có thể ở trong viện dưỡng lão, nên ông của con dẫn theo bà vào viện dưỡng lão thăm bạn bè, giờ nhà chúng ta không thể qua được, chỉ còn cách đợi tới sáng mai qua nhà ông bà chúc tết thôi.”

    “Vâng.”

    Cha Lộ nói: “Ông bà con đã nhiều năm rồi chưa được gặp con, nên con phải hảo hảo trò chuyện đó.”

    “Vâng.”

    Buổi tối 0h, Lộ Lộ gọi cho Tang Du, “Du, năm mới vui vẻ.”

    Tang Du nhìn cha mẹ đang gói sủi cảo, cười nói: “Lộ, năm mới vui vẻ.”

    “Lữ Nam đã gọi chức mừng cậu rồi à?”

    “Vẫn đang nhắn tin qua lại, nghe nói Lăng Gia cùng cậu về nhà?”

    “Đúng vậy, lúc 12h chị ấy cùng mẹ tớ gói sủi cảo nè.”

    Tuyết rơi, từng bông tuyết đang nhảy múa trong giá, Tang Du mở cửa sổ, đưa tay tiếp lấy một bông tuyết trắng, lẳng lặng cảm nhận nó từ từ tan trong tay mình, “Lộ, Lăng Gia mạnh mẽ hơn tớ nhiều, phải quý trọng đấy.”

    “Lữ Nam cũng bị tội nhiều hơn với tớ, cậu cũng phải quý trọng đó.”

    Tang Du cười to, có người coi trọng phải quý trọng a, quý trọng người yêu, quý trọng bản thân và tình nghĩa.

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 10 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY

    Cuối cùng Lăng Gia cũng hiểu tại sao mỗi lần nhắc tới cha mẹ mình Lộ Lộ luôn tỏa ra một lượng kiêu ngạo, có cha mẹ như vậy thì hỏi người con nào không kiêu ngạo cơ chứ?

    Chuyện đau khổ nhất đời này không phải là giãy dụa mà là muốn giãy dụa nhưng lại không thể nào làm được.



    Sửa lần cuối bởi thich_tra_sua; 03-13-18 lúc 10:31 AM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  12. The Following 96 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  13. #147
    Ngày tham gia
    Jul 2017
    Bài viết
    317
    Ngân lượng
    37,471
    Thanked: 18689
    CHƯƠNG 135 (HOÀN)

    Lời của Team: Đây là chương cuối, là kết thúc mỹ mãn của Kéo Mô Lạp Dạng. Vậy là truyện hết rồi thật bùn nhưng kết thúc rất đẹp. . Cám ơn các bạn đã ủng hộ Bách Gia Trang ^^ nhờ có các bạn team đã có động lực hoàn bộ này


    Mời Đọc (Click Here) :




    Kỳ nghỉ đông rất nhanh trôi qua, cuối kỳ nghỉ Lộ Lộ và Lăng Gia tạm biệt cha mẹ Lộ đi về, con cái đi xa ngàn lần lo lắng, mẹ Lộ liên tục dặn dò Lộ Lộ phải chú ý cái này chú ý cái kia, cha Lộ tuy không nói gì nhưng trong ánh mắt đen láy kia luyến tiếc con gái không thôi.

    Kỳ nghỉ đông kết thúc, cuộc sống bắt đầu lần nữa đi vào quỹ đạo bận rộn, tháng hai gió xuân tới, tháng ba mùa xuân qua, tháng tư hạ lại tới, tháng năm ve sầu kêu, có tình yêu tẩm bổ, không áp lực từ cha mẹ, cuộc sống gia đình của Lộ Lộ và Lăng Gia ổn định và bình thản qua ngày.

    Mồng một tháng 5 nhanh đến, Lăng Gia và Lộ Lộ nhân cơ hội nhàn rỗi này thực hiện được chuyến đi lữ hành tới Tây Tạng trong mơ của cả hai.

    Đi du lịch như khám phá vậy, nếu cứ theo lời người ta giới thiệu mà đi thì tổng thấy thiếu thiếu gì đó, chỉ có chính bản thân mình đi trải nghiệm, tìm một nơi phù hợp nhất, một người ăn ý nhất thì bản thân mới có thể cảm nhận rõ ràng, như vậy mới là hoàn mỹ,

    Cũng có nghĩa là đi du lịch theo đoàn trên cơ bản chính là hạ sách, chỉ có dùng chính bước chân của mình trải nghiệm mới tận hưởng đúng ý nghĩa của từ du lịch.

    Lăng Gia Lộ Lộ đã thu thập rất nhiều tài liệu về Tây Tạng, hai cô đã chuẩn bị rất kỹ cho chuyến du lịch dài ngày này.

    Lữ Nam nghe thấy Lăng Lộ hai người muốn du lịch Tây Tạng, nội tâm như cồn cào khó chịu, cô thương lượng với Tang Du cuối cùng dứt khoát kết nhóm với Lăng Gia Lộ Lộ đi du lịch.

    Từ chuyện của cha Tang, quan hệ của Hoàng Úy Nhiên và Chu Tĩnh cũng tốt hơn, hai người nghiễm nhiên trở thành bạn tốt của nhau.

    Hoàng Úy Nhiên biết đám Lăng Gia chuẩn bị đi du lịch Tây Tạng nên cô cũng thu xếp để đi theo, Hoàng Úy Nhiên suy nghĩ rất đơn giản, mấy người muốn chuyến du lịch tình nhân, còn mình cô đơn thì vứt ở nhà một mình, quả đúng là không có lương tâm! Nên lão nương đây sẽ đi thêm làm bóng đèn soi các ngươi!

    Mà Hoàng Úy Nhiên cảm thấy một mình mình thôi chưa đủ nên dứt khoát rủ thêm Chu Tĩnh đi cùng, cũng phóng đại hào ngôn : Hai người cùng một chỗ tỏa sáng, soi rọi kháp phố lớn ngõ nhỏ!

    Vì vậy 6 người một chuyến khua chiêng gõ trống ra sân bay, trong lúc chờ đăng ký còn một lúc nên tìm cái gì đó tiêu hao thời gian, Lữ Nam thấy vừa vặn 6 người vừa đủ tay, như Doreamon từ trong túi móc ra một bồ bài Tây, đúng là một tay nghiện bài mà.

    Hoàng Úy Nhiên kinh ngạc, "Cậu đi du lịch còn mang theo bài, muốn đánh bài ăn tiền à? Tây Tạng cũng không phải Macau, có biết vương pháp không hả?"

    Lữ Nam đắc ý cười, "Vương pháp cũng không quản được tôi, hôm qua tôi và Tang Du thảo luận trên đường đi nên tìm cái gì đó chơi cho đỡ buồn, giờ cảm thấy tôi tính toán rất chu đáo ah!"

    Chu Tĩnh hỏi Lộ Lộ: "Em biết chơi bài à?"

    Lộ Lộ khiêm tốn: "Biết một chút."

    Lăng Gia nói: "Còn hơn một tiếng nữa mới bay, chúng ta chơi chút cũng được."

    "Tốt."

    Sáu cô gái ngày thường chú trọng lễ nghi giờ đây như đàn ông ngồi chụm lại lập sòng, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng nỉ non, vài tiếng sói tru, làm người bên cạnh không khỏi liếc mắc, có thể để những cô gái này sa đọa đến mức này, chắc ông trời cũng phải khóc hết nước mắt.

    Vì quan hệ nên Hoàng Úy Nhiên trực tiếp chia mình Lữ Nam và Lăng Gia vào một đội, để Tang Du Lộ Lộ và Chu Tĩnh một đội, trình độ của Hoàng Úy Nhiên Lăng Gia Lữ Nam có thể xem là cấp boss, các cô thường xuyên đánh đến người ta gọi ông gọi bà, Hoàng Úy Nhiên vui vẻ nghĩ, thật chờ mong Lữ Nam và Lăng Gia sẽ đánh cho các tình yêu bé nhỏ của mình thua đến mức nào a!

    Lăng Gia và Lữ Nam cũng rất vui vẻ hành hạ bọn họ, cho bọn đàn em như Lộ Lộ và Tang Du xem bà đây thế nào xoay chuyển tình huống

    Đáng tiếc, trên đời này luôn có nhiều chuyện vượt ngoài dự tính của mọi người.

    Kỹ thuật đánh bài của Chu Tĩnh rất tốt, đây là chuyện ai cũng biết, nhưng không ai nghĩ tới kỹ thuật của Lộ Lộ và Tang Du lại tốt như vậy, Chu Tĩnh dưới sự dẫn dắt của 2 em ấy mà cười vui vẻ đến đỏ cả mặt, cái câu "biết một chút" của Lộ Lộ quả thực là lừa dối trặng trợn mà!

    Bốn mươi phút trôi qua, đã xong được ba bốn ván, người vốn lẽ nên thua nay lại thắng bất diệc nhạc hồ.

    Lữ Nam nhụt chí, cô liếc liếc Lộ Lộ đang cười vui vẻ, "Không chơi nữa, em và Tang Du có thể so với dân cờ bạc chuyên nghiệp mà."

    Lộ Lộ híp híp mắt cười nói: "Chị thật thông minh, em và Tang Du trước kia xem phim "Vua cờ bạc" sau đó bắt đầu học chơi bài, còn học cách thế nào gian lận bài nữa, chơi bài a, chính là không thấy thỏ thì không vươn vuốt, không thấy quỷ thì không dương cung, ai, mà đáng tiếc đây không phải là công việc lâu dài."

    Lữ Nam ghét bỏ, "Thật không nghĩ tới cuộc sống của hai người trước kia thật muôn màu muôn vẻ a."

    "Đó là đương nhiên!" Lộ Lộ cố ý khích Lữ Nam, "Cuộc sống của bọn em trước kia rất ổn, đến thần tiên còn phải ngưỡng mộ mà! Đúng không Tang Du?"

    Tang Du nhìn Lăng Gia, phối hợp gật đầu mỉm cười.

    Lộ Lộ quả thật hoàn toàn khích được Lữ Nam, nhưng lo đắc ý lại quên mất vạc dấm chua Lăng Gia vẫn còn bên cạnh, Lăng Gia trừng mắt nhìn bộ dạng quỷ khoác lác không biết ngượng của Lộ Lộ mà hận không thể đạp nguyên cái sân bay vào bản mặt đang đắc ý kia.

    Hoàng Úy Nhiên, Chu Tĩnh không nói câu nào chỉ lặng im vui vẻ ngồi xem, các cô đúng là hoàn toàn không sợ thiên hạ đại loạn a, vẫn là nên cứ tiếp tục náo nhiệt đi, náo cho chút mãnh liệt càng tốt a! Người cô đơn bọn tôi chỉ trong chờ vào niềm vui sống ấy thôi!

    Đã đến giờ đăng ký, mấy người thu bài lại rồi hừng hừng khí phách thiên bay về vùng trời Tây Tạng.

    Vùng đất Tây Tạng nổi tiếng huyền bí, nhưng cũng bởi những năm gần đây bị du lịch khai phá nên tầng huyền ảo cũng dần dần bị lột bỏ, nhưng không ai có thể phủ nhận trên thế giới phát triển táo bạo này, Tây Tạng vẫn là một nơi đầy tâm linh tịnh thổ.

    Bầu trời Tây Tạng trong xanh, những đám mây ở Tây Tạng thánh khiết như khăn Ha-đa*, ánh mặt trời của Tây Tạng rất soi sáng, xuyên suốt ra từng đạo ánh sáng làm mê hoặc. Tây Tạng dùng phương thức đặc biệt của chính nó mà đi vào mắt người, nội tâm người.

    *Khăn ha-đa: Khăn dệt bằng tơ lụa của người Tạng và một số người Mông Cổ ở Trung Quốc, dùng để tặng nhau khi gặp mặt, tỏ ý kính trọng và chúc mừng, cũng dùng trong các buổi lễ tế thần.

    Đám Lăng Gia Lộ Lộ vì thời gian có hạn nên tận mọi khả năng của mình đi triệt để Tây Tạng, các cô đi thăm Đại Chiêu Tự cổ xưa, tới cung điện Bố Lạp Đạt quan sát toàn bộ Lhasa, các cô ngắm nhìn ngọn núi đẹp nhất Trung Quốc Himalaya cảm thụ mảnh núi tuyết trắng xóa cao sừng sững, rồi các cô ngồi trên chuyến tàu hỏa Thanh Tạng, ngắm nhìn phong cảnh eo biển sông đẹp như tranh.

    Các cô ăn thịt bò Tây Tạng, uống rượu lúa mạch thanh khoa, nhâm nhi trà xanh, trà bơ, nhận những lời cầu phúc của người Tạng, cùng những người đó ca hát nhảy múa, tựa hồ nơi thành phố phương xa ồn ào náo nhiệt kia không còn chút liên quan gì với mình.

    Đứng bên cạnh đống lửa, Lữ Nam nhìn Lộ Lộ và Tang Du đang nhảy múa ca hát, hỏi Lăng Gia: "Cậu bây giờ thấy Lộ Lộ và Tang Du thế nào?"

    "Không thế nào cả," Lăng Gia hiểu ý cười cười: "Thuộc về tôi thì chung quy vẫn là của tôi, dù chạy đi xa rồi cũng sẽ trở về. Thuộc về người chung quy là của người, cố níu kéo thế nào cũng sẽ không quay đầu lại."

    Hai người nhìn nhau cười, duyên phận, đúng là không bao giờ có thể hiểu được.

    Đêm cuối ở Tây Tạng, bọn họ trở lại khách sạn, ăn chút đồ ăn, uống chút rượu, cùng nhau trải qua đêm cuối ở Tây Tạng

    Lộ Lộ nhìn Hoàng Úy Nhiên và Chu Tĩnh, nhỏ giọng hỏi Lăng Gia: "Chị cảm thấy Hoàng và Chu có hi vọng không?"

    "Khó nói", Lăng Gia cười hì hì, "Tình cảm giữa hai người họ cũng quá kì lạ, vượt qua tình bạn, lại mang sự ám muội của tình yêu, nhưng cũng rất có khả năng, chúng ta cứ chờ xem thôi."

    Hoàng Úy Nhiên nghiêng mặt thấy Lăng Gia và Lộ Lộ, hỏi: "Hai người các cậu làm gì mà dáng vẻ ngoài người trong quỷ vậy?”

    "Ngoài người trong quỷ?" Lộ Lộ mờ ám cười: "Phải nói là ngoài thẳng trong cong mới đúng chứ~."

    Dĩ nhiên Hoàng Úy Nhiên không biết "thuật ngữ" bên trong, cứ tưởng mình học hành chưa tới, cũng không có ý muốn hỏi thẳng hình cong dạng là cái gì, nhưng không hỏi lại khó chịu, nhất thời lâm vào bối rối.

    Chu Tĩnh cười to, cô vì Hoàng Úy Nhiên ngây thơ lương thiện giải thích: “Thẳng chính là yêu người khác giới. Còn cong, thì chính là đồng tính luyến ái! Còn cái gọi là ngoài thẳng trong cong ý chỉ nhìn mặt thì tưởng thẳng nữ, nhưng thật ra lại cong queo!"

    Hoàng Úy Nhiên bừng tỉnh đại ngộ.

    Tang Du đi tới bên tai Lữ Nam, hỏi nhỏ: "Chị chính là cái dạng trong lẫn ngoài đều là yêu tinh"

    "Tôi giống yêu tinh ở chỗ nào chứ?" Lữ Nam thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

    Tang Du kéo kéo ngón út Lữ Nam, cười nói: "Theo em thấy chị đúng thật là yêu tinh mà!"

    "Khi dễ người ah!" Lữ Nam hung hăng véo cái mũi Tang Du: "Nhưng tôi cũng cảm ơn em, cũng may em còn chưa nói tôi là trong ngoài đều là cầm thú"

    Mọi người đều cười to.

    Lăng Gia hỏi Chu Tĩnh: "Cậu nghĩ cậu là dạng gì?"

    Chu Tĩnh hớn hở: "Tôi là thánh nhân, thánh hình hiền dạng!"

    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 15 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY




    Dấu chấm lửng cuối cùng, biểu thị một câu bắt đắc dĩ nhưng lại ngọt ngào - gặp được người, là kiếp, yêu mến người, là mệnh.

    Tôi là kiếp của em, em là mệnh của tôi.

    Cái gọi là tình yêu, chỉ đơn giản là thế.



    -- Hoàn --




    Sửa lần cuối bởi thich_tra_sua; 03-13-18 lúc 10:50 AM.
    Bách Gia Trang's Team Tài sản


  14. The Following 106 Users Say Thank You to Bách Gia Trang's Team For This Useful Post:


  15. #148
    Ngày tham gia
    Jun 2018
    Bài viết
    1
    Ngân lượng
    10
    Thanked: 5
    sao mình đọc ko đc chương 44 ta
    thanh thanh90 Tài sản


  16. The Following 5 Users Say Thank You to thanh thanh90 For This Useful Post:


  17. #149
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,450
    Ngân lượng
    135,115
    Thanked: 19147
    Trích dẫn Gửi bởi thanh thanh90 Xem bài viết
    sao mình đọc ko đc chương 44 ta
    Một số chương phải thanks mới đọc được nhé cậu


    Người trong hồi ức

    Ad Tài sản


  18. The Following 7 Users Say Thank You to Ad For This Useful Post:


Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •