Kết quả 1 đến 6 của 6
  1. #1
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,400
    Ngân lượng
    125,726
    Thanked: 14457

    [Chia sẻ] Những câu tỏ tình hay nhất/bá đạo nhất/lãng mạn nhất.

    Mỗi khi đọc truyện, giây phút mà ai cũng mong chờ là 1 trong hai bạn sẽ tỏ tình với người kia rồi nên topic này sẽ dùng để ghi lại cảm xúc khi mọi người đọc đến đoạn hai bạn tỏ tình nhau.

    "Lựa chọn ngươi... Không phải, không phải bởi vì ngươi với ta cùng là nữ tử…" Tấn Ngưng nghẹn ngào nói, "Mà là bởi vì... Ta, ta quên không được ngươi..."

    Tấn Ngưng lại thấp giọng nói: "Làm sao bây giờ, Nhược Hề? Ta phải làm sao bây giờ?" Khí tức của nàng quấn quýt chung quanh, vừa như vô hình lại như hữu hình.

    "Ngươi nói cho ta biết a…" Khuôn mặt Tấn Ngưng dán sát lại gần, nàng nghẹn ngào hơn, "Nói cho ta biết nên làm sao bây giờ..."

    "Ta thật sự…" Ta cúi đầu, xoa bàn tay phải lạnh lẽo của nàng, "Ta thật không có lừa ngươi. Ta thật sự nguyện ý cùng ngươi, cho dù chỉ có một năm, ta thật sự muốn được thấy ngươi ở trước ta cười, ta thật sự muốn được nghe giọng ngươi kêu tên, ta thật sự muốn..." Tấn Ngưng đột nhiên nghiêng thân mình, hương khí trên người nàng áp gần lại, trên môi chợt một mảnh ấm áp. Gương mặt của Tấn Ngưng giờ đây gần ngay trước mắt.

    Chương 75 - Nương tử của ta là quận chúa.
    Hình ảnh như vậy khiến tim Miêu Tư Lý cũng theo run rẩy, bước từng bước thật nhẹ đến bên cạnh nàng, nâng cằm, hôn lên môi Cố Cách Cách. Sau ba phút hôn nồng nhiệt, mới quỳ một chân bên cạnh, bề mặt mềm mại của sô pha lập tức lún sâu, nắm thật chặt những ngón tay của Cố Cách Cách, nhẹ nói: “Em muốn cả đời làm tình nhân của chị.”
    Chương 34 - Cách Cách Lai Liễu
    Nói xong, Y Lãnh Y liền nắm tay Hồ Mộ Y chậm rãi đặt lên ngực mình. Xúc giác mềm mại khiến Hồ Mộ Y đỏ mặt, không tự giác muốn xoè tay ra nhẹ nhàng cảm giác một chút, lại bị ánh mắt giận dữ của Y Lãnh Y doạ không dám. Chậm rãi, ánh mắt Y Lãnh Y dần trở nên nhu hoà, nhìn Hồ Mộ Y thật sâu: “Mộ mộ, em muốn chị tự mình cảm thụ, cảm thụ trái tim của em. Nơi này, trừ chị ra cũng không có ai khác.”

    Chương 57 - Hồ Ly Chẳng Ra Hồ Ly


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  2. The Following 5 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,400
    Ngân lượng
    125,726
    Thanked: 14457
    Sư Thanh Y ngồi trên sô pha, từ trong túi xách lấy ra một xấp chi phiếu vứt lên bàn, xé ra một tờ sau đó học theo khẩu khí của Vũ Lâm Hanh, đối diện với không khí nói:”Cầm lấy, ngươi muốn bao nhiêu tự mình viết.”

    Bên cạnh nhẹ nhàng bật ra một tiếng cười.

    Sư Thanh Y quay đầu, nhìn thấy Lạc Thần khẽ cúi người nhìn nàng cười.

    Lạc Thần nói: “Ân, bắt chước rất giống.”

    Nàng cảm thấy một trận quẫn bách, lại vừa có chút tức giận nói:”Chỉ mình nàng có chi phiếu? Ta cũng có, ngươi cầm chi phiếu của ta viết, thích viết bao nhiêu thì viết bấy nhiêu, còn không khiến nàng tức chết.”

    Lạc Thần khẽ cười, đưa tay xé một tờ chi phiếu:”Ta thật sự sẽ viết.”

    Sư Thanh Y biết Lạc Thần hay nói đùa, mà bản thân nói những lời kia cũng chỉ là đùa, nhưng trong nội tâm của nàng chỉ cần Lạc Thần nguyện ý nhận lấy, nàng cũng thực sự nguyện ý cho Lạc Thần chi phiếu.

    Không biết tại sao nàng rất muốn vì nữ nhân này làm tất cả mọi việc, muốn tặng quà cho nàng, muốn mua cho nàng mọi thứ.

    Nếu nghĩ theo chiều hướng nào đó, nàng thậm chí nguyện ý cho nữ nhân này rất nhiều rất nhiều, giống như là…….giống như là đối với người yêu. Thế nhưng những tâm tư này nàng phải cất giấu thật sâu, không dám nói ra, nếu muốn nói cũng chỉ có thể là tiện thể nửa thật nửa đùa nói ra để che lấp mà thôi.

    Sư Thanh Y xoay người , bắt đầu nhìn TV, thình lình bên tai truyền đến một tiếng nói nhỏ:”Chi phiếu ngươi cho ta thật sự sẽ đổi được sao?”

    Sư Thanh Y sửng sốt, quay đầu nhìn lại, phát hiện trong tay Lạc Thần cầm một tờ chi phiếu, nàng thực sự viết chữ lên chi phiếu.

    Sư Thanh Y cười nói: “Đương nhiên, đây là chi phiếu có hiệu lực, ngươi có thể mang đến ngân hàng rút tiền.” Nàng nửa thật nửa đùa nói:”Chỉ cần không vượt quá khoản tiền ta gửi trong ngân hàng là được, tiền không phải ta chi ra không nổi.”

    “Thật không.” Lạc Thần nghiền ngẫm nhìn nàng, đồng thời đem chi phiếu đưa đến trước mặt nàng:”Ngân hàng có thể đổi được sao?”

    Sư Thanh Y biết nàng hay nói đùa nên cũng cùng nàng đùa, tiếp nhận chi phiếu, vừa nhìn chữ viết trên đó nụ cười liền đông cứng.

    Rất nhanh trên mặt nàng hiện ra một tầng đỏ ửng say lòng người.

    Trên ngạch số của chi phiếu chỉ viết ba chữ:”Sư Thanh Y.”

    Sư Thanh Y trong lòng nhảy dựng lên giống như bị vật gì đánh vào, cả người nàng đều trở nên run rẩy.

    Nàng thật sự thích đùa sao?

    Lạc Thần cười như không cười nhìn nàng, rồi lại nhìn vào chi phiều :”Ta thấy ngân hàng đổi không được, vậy ngươi tự mình đổi cho ta.”

    Chi phiếu giống như nặng ngàn cân, ngón tay thon dài của Sư Thanh Y cầm nó mà gần như lung lay sắp đổ.


    Trong lúc hai người vui đùa, mọi việc lại nghiêng lệch sang một hướng hoàn toàn khác.


    Cách nói chuyện mập mờ như có như không này giống như một sợi lông vũ mềm mại rơi vào trong lòng thăm dò cảm xúc của Sư Thanh Y, chỉ là nhẹ nhàng trêu chọc một chút như vậy rồi lại rất nhanh biến mất.


    Trong mắt Lạc Thần hàm chứa một tia ý cười yếu ớt tựa như gợn sóng, cứ như thế yên lặng nhìn Sư Thanh Y.


    Nàng giống như một cơn gió nhẹ vờn quanh người, không có hình dạng, bất định không thể nắm bắt. Lại cũng tựa một tầng sương mù lúc sáng sớm, mông lung mờ ảo khiến Sư Thanh Y không thể nhìn thấu.


    Ngay cả lời nói vui đùa của nàng đều như thật mà không thật, giả mà không giả.


    “Ngươi cũng không đổi được sao?” Nhìn thấy Sư Thanh Y thật lâu không nói lời nào, chỉ có trên mặt hiện lên một tằng đỏ ửng đến quỷ dị, Lạc Thần từ khe hở trong tay Sư Thanh Y rút chi phiếu ra, một mặt cúi đầu gấp lại, một mặt thản nhiên nói: “Như vậy ngươi cho ta chính là chi phiếu khống.”


    “Không phải vậy.” Sư Thanh Y khẩn trương tự mình biện giải: “Lời ta nói với ngươi là thật…….ta là nói thật.”


    Nàng cũng không biết vì sao bản thân lại muốn giải thích, rõ ràng chỉ là hai người đang nói đùa mà thôi nhưng nàng lại thành thật như thế mà giải thích, thậm chí hận không thể moi tâm can ra để Lạc Thần nhìn thấy tình cảm trong lòng nàng.


    Đối với nàng mà nói, đây sợ rằng đã không phải chỉ là trò đùa nữa rồi.


    Lạc Thần liếc mắt nhìn nàng, tâm tình rất tốt: “Lời nói là thật, cho nên?”


    Ánh mắt của Sư Thanh Y rũ xuống:”Ta là nói thật. Chỉ là hiện tại tạm thời chưa đổi được, nhưng mà….” Nàng bắt đầu lắp bắp, thoáng cúi đầu, tóc đen che phủ chiếc cổ trắng nõn.


    Dáng vẻ mềm mại thanh tú này khiến cho ánh mắt Lạc Thần bắt đầu trở nên nóng rực: “Nhưng mà?”
    “….Nhưng mà sau này có thể đổi.” Trời đất nghịch chuyển rối rấm hồi lâu đến khi dạy dày cũng gần như thắt lại Sư Thanh Y rốt cục nói ra.


    Dò Hư Lăng Hiện Đại Chương 44-3 và 44-4
    Lạc đại nhân thật là quá :oops:sức dễ thương đi


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  4. The Following 7 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,400
    Ngân lượng
    125,726
    Thanked: 14457
    Sư Thanh Y nhìn thấy Lạc Thần nửa ngày không phản ứng, trong lòng trở nên nôn nóng, có chút nức nở nói: “Là ta vô dụng. Trong lúc nguy hiểm không bảo vệ được ngươi, lẽ nào ta muốn để ngươi rời xa nguy hiểm cũng không được sao?”

    Nói đến đây, khóe mắt nàng phiếm đỏ.

    Lạc Thần vươn tay, nhẹ nhàng chế trụ cổ Sư Thanh Y.

    Sư Thanh Y nhất thời sửng sốt, bên múi lại tản ra hương thơm thanh nhã ôn nhu của Lạc Thần.

    Lạc Thần dùng giọng cực nhẹ cùng nàng thì thầm: “Đã như vậy, ngươi thử đổi vị trí mà ngẫm nghĩ. Ngươi sẽ để nữ nhân của ngươi vấn thân vào nguy hiểm còn bản thân một mình rời khỏi sao?”

    Nữ nhân của ngươi.

    Tim Sư Thanh Y bắt đầu đập hỗn loạn, bên tai đỏ ừng một mảng.
    Dò Hư Lăng - Chương 101


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  6. The Following 5 Users Say Thank You to Vũ For This Useful Post:


  7. #4
    Ngày tham gia
    Sep 2017
    Bài viết
    15
    Ngân lượng
    21
    Thanked: 3
    "Ngữ Ca, " Giọng nói Kiều Hiểu Kiều càng ngày càng yếu, cố gắng áp chế tiếng thở dốc:
    "Nếu ra đi... Rất nhiều năm sau, cô còn nhớ đến tôi hay không..."
    Chưa từng trải qua giai đoạn yếu đuối như vậy, thậm chí, giọng nói nghẹn ngào như muốn khóc. Mặt Cận Ngữ Ca từ trắng bệch chuyển sang xám như tro, tay cầm điện thoại run rẩy. Rất lâu sau, mới từ cắn chặt răng nói ra ba chữ:
    "Đồ vô lại!"
    Có hơi nước bịt kín đôi mắt của cô, ngực đau như bị ai xé nát.
    "Nhưng mà, đồ vô lại rất yêu cô a..."
    Ban Mã Tuyến - ApolloBeo
    Kokolax Tài sản


  8. The Following User Says Thank You to Kokolax For This Useful Post:


  9. #5
    Ngày tham gia
    Jan 2017
    Vị trí hiện tại
    Việt Nam
    Bài viết
    17
    Ngân lượng
    24
    Thanked: 3
    Văn Dư đúng là thiên hạ đệ nhất mặt dày hơn nữa tán gái đẳng cấp thật đấy, đỉnh của đỉnh luôn, tấn công dồn dập. Ai đang theo đuổi crush thì nên học hỏi một chút
    Mời Đọc (Click Here) :
    "Em suy nghĩ cho Sùng Hân nên sẽ không cân nhắc khả năng giữa hai chúng ta đúng không?"

    Một câu nói thẳng khiến Lương Vận Hàm bớt căng thẳng trong lòng.
    "Em không cảm thấy như vậy rất cứng nhắc sao? Hơn nữa đối với ba người chúng ta cũng không công bằng. Đương nhiên, em có quy tắc của mình, bao gồm một đống nguyên tắc làm người, đối nhân xử thế gì đó, em có thể hoàn toàn bỏ qua công bằng hay không công bằng. Thế nhưng tôi muốn nói, làm như vậy cũng không giải quyết được vấn đề. Tôi cùng Sùng Hân sẽ không bởi vì em rút lui mà đến bên nhau. Nếu như Sùng Hân biết tôi thích em, như vậy tình cảm hai người vẫn sẽ phải chịu ảnh hưởng, đến lúc đó chưa chắc em sẽ dễ chịu."

    ". . . . . ."

    "Lại như em nói, hai em là bạn tốt, chị em tốt. Thế nhưng tình cảm của tôi sẽ không bởi vì tình cảm giữa hai người mà thay đổi. Em không thích tôi thì thôi, bất quá sau này chúng ta cũng không liên hệ, em cùng Sùng Hân vẫn là chị em tốt, mà tôi sẽ trở thành một người qua đường không có gì quan trọng. Vài năm nữa, hai người cũng sẽ quên đi tôi."

    "Chị là một người bạn đáng tin cậy!" Lương Vận Hàm cắt đứt lời nói của cô. Văn Dư tự nói mình là một người qua đường để Lương Vận Hàm nghe xong có chút không đành lòng.

    Văn Dư vừa nghe, trong lòng có chút vui vẻ. Cô vội vàng nói tiếp:

    "Nếu như em cũng có tình cảm với tôi thì sao? chẳng lẽ chỉ vì tình cảm chị em, em lại buông bỏ hạnh phúc của chính mình, còn tước đi cả quyền mưu cầu hạnh phúc của tôi?''

    ". . . . . ."

    Lương Vận Hàm cảm thấy Văn Dư thật gian xảo! Nãy giờ nói tràng giang đại hải cuối cùng câu kết mới là câu then chốt. Cô hung hăng dọa người đẩy nàng vào thế không đường phản bác, nhưng cũng làm nàng cảm thấy hơi buồn cười, Văn Dư như vậy khiến Lương Vận Hàm thấy cô sao vừa gian xảo lại vừa có chút đáng yêu.

    Lương Vận Hàm biết Văn Dư nói đúng, tạm thời không nói đến nàng và tình cảm của cô, cũng không thể bởi vì Sùng Hân mong muốn mà ép buộc Văn Dư phải tiếp nhận. Đối mặt với sự nhiệt tình đó, Văn Dư cũng không có suy nghĩ không rõ ràng, lúc ở sân bay cô đã từng hỏi Sùng Hân làm em gái của cô, đây chính là lời cự tuyệt rõ ràng nhất.

    Lương Vận Hàm hiểu được, Văn Dư nói những lời này, cũng không phải nóng lòng muốn thể hiện quyết tâm, mà do xuất phát từ sự quan tâm đối với Sùng Hân. Văn Dư muốn giảm khả năng tổn thương xuống thấp nhất.

    Lương Vận Hàm nghĩ mình thấu hiểu con người Văn Dư nhiều lắm, cách cô chọn thoạt nhìn có vẻ tuyệt tình, thật ra ẩn trong đó còn có một phần cảm thông. Chỉ những người từng trải qua bao sóng gió cuộc đời mới có thể bình tĩnh giải quyết vấn đề như thế, làm sao những người trẻ tuổi, táo bạo xông pha có thể sánh bằng. Dĩ nhiên, 31 tuổi vẫn còn trẻ lắm, nhưng với Văn Dư cái tuổi 31 của cô so với bạn bè cùng trang lứa thì chín chắn hơn rất nhiều.

    "Em ngồi như thế mệt không, chúng ta nằm xuống rồi nói." Văn Dư không chờ Lương Vận Hàm phản ứng, một bên vươn tay kéo gối, một bên đỡ Lương Vận Hàm nằm xuống. Lương Vận Hàm có chút ngại ngùng, thế nhưng Văn Dư không cho nàng cơ hội cự tuyệt.
    Văn Dư cũng nằm xuống bên cạnh, giữa hai người còn một khoảng trống lớn. Điều này khiến Lương Vận Hàm không lo lắng thái quá.
    "Vận Hàm, em sợ tổn thương sự nhiệt tình của Sùng Hân, điều này tôi hiểu. Thế nhưng tình yêu sẽ không vì sự thông cảm đối với một người, mà nảy sinh hoặc trở nên sâu sắc hơn.''
    "Vậy chị định nói với Sùng Hân như thế nào?"
    "Nói cái gì? Tôi không thích em ấy? Hay là tôi thích em?"
    "Văn Dư, chuyện của hai chúng ta có thể nói sau được không?''
    "Có thể, vậy em cũng đừng lo lắng tôi sẽ giải thích thế nào? Đây là chuyện của tôi và em ấy, em không cần tham dự vào."
    "Đừng tổn thương em ấy."
    "Vậy thì em sẽ tổn thương."
    ". . . . . ."
    "Vận hàm, tôi không hy vọng vì chuyện của Sùng Hân, mà ảnh hưởng đến cách nhìn nhận của em đối với tình cảm của chúng ta. Tôi biết bây giờ em cần thời gian, tôi sẽ cho em thời gian, thật tâm suy nghĩ. Trước đó tôi cũng không nghĩ đến chuyện mình sẽ thích em, nhưng vào lúc mất điện, thoáng chốc khoảng cách giữa chúng ta thu hẹp lại. Tôi không biết tại sao mình lại động lòng với em, trước khoảnh khắc định mệnh ấy, tôi vẫn tưởng tim tôi chẳng thể rung động thêm lần nào nữa."
    "Văn Dư, chị xác định đây là tình yêu sao? Có thể chỉ là do độc thân quá lâu, có thể vì thời tiết, hoặc là do cúp điện, nói chung, biết đâu tất cả chỉ là ý loạn tình mê trong phút chốc mà thôi?"
    "Vận Hàm, tôi quả thực không chắc chắn đây có phải là tình yêu hay không. Thế nhưng khoảnh khắc động tâm đó không thể nhầm được, không lẽ đây là tình bạn sao?"
    "Văn Dư, có quá nhiều yếu tố chưa xác định được, chúng ta đừng vội kết luận được không?"
    Lần này đổi lại đến Văn Dư không trả lời. Hai người cứ như vậy im lặng.
    "Tôi có chút lạnh, em có cảm thấy lạnh không? Đắp chăn đi."
    Nói xong Văn Dư đem chăn trải giữa hai người, cô chui vào, cũng đem một nửa chăn còn lại đắp lên người Lương Vận Hàm.
    Lương Vận Hàm sửng sốt một hồi, cuối cùng tức giận hô lên:
    "Văn Dư! Chị chính là cố ý!"
    "Tôi cố ý cái gì?"
    "Chị đầu tiên nói lạnh, kiên quyết bắt tôi lên giường, nói xoa bóp gì đó. Sau đó chị còn cố ý nói mệt, không phải do muốn tôi nằm xuống sao, hiện tại còn nói muốn đắp chăn! Chị. . . . . ."
    Trong bóng tối, khóe môi Văn Dư lộ ra một nụ cười, thế nhưng cô không dám cười thành tiếng. Văn Dư hắng giọng một cái,
    "Vận hàm, nói như vậy thì em không đúng rồi. Suy tính quá nha!"
    "Chẳng lẽ không phải sao!?"
    "Đương nhiên không phải! Tôi chỉ bởi vì quan tâm em, mặt khác tôi thật sự sợ lạnh, cơ thể tôi dễ bị lạnh."
    "Một mình chị đi mà sợ lạnh!"
    Lương Vận Hàm nói xong liền vén chăn muốn đứng dậy.
    "Ôi! Em đừng như vậy!"
    Văn Dư không chờ nàng xốc chăn xong liền ôm lấy nàng. Thân thể Lương Vận Hàm trong nháy mắt cứng lại. Trong bóng tối, cảm giác càng thêm nhạy cảm, nàng cảm giác được hơi thở ấm áp của Văn Dư truyền đến cổ, tay cô ôm nàng vào lòng thật chặt, trên người truyền đến nhiệt độ của cô.
    "Văn Dư!"
    Lương Vận Hàm căng thẳng kéo hai tay đang ôm hông mình, tim đập nhanh.
    "Bây giờ em có cảm thấy tim đập rất nhanh không? Nếu có, tôi nghĩ đây chính là tình yêu."
    Văn Dư ôm chặt Lương Vận Hàm, gần gũi mà hít lấy mùi hương trên người nàng. Lúc nói chuyện, bờ môi chạm vào cổ Lương Vận Hàm khiến nàng không ngừng run rẩy.
    "Văn Dư, buông em ra trước đi." Lương Vận Hàm tận lực duy trì giọng nói bình tĩnh.
    "Không buông."
    ". . . . . ."
    Lương Vận Hàm có chút không biết làm sao, tim nàng hiện tại đập rất nhanh. Được Văn Dư ôm vào trong lòng thân mật như vậy, cảm thụ nhiệt độ của cô, nàng kỳ thực rất hồi hộp, thân thể rất cứng nhắc. Thế nhưng Văn Dư không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng vỗ về tay nàng, từ từ để cơ thể nàng thả lỏng.
    "Chúng ta đừng suy nghĩ đây có phải là ái tình hay không được chứ? Em nghe xem, bên ngoài gió còn rất lớn, điện cũng chưa khôi phục. Nơi đây chỉ có hai chúng ta, tôi chỉ muốn ôm em như thế này, được không?"
    Lương Vận Hàm không trả lời, thế nhưng cũng không cự tuyệt nữa. Mùi hương trên người Văn Dư rất dễ chịu, hơn nữa cái ôm này rất ấm áp, thời khắc này, nàng muốn để mặc bản thân tùy hứng một lần.
    Thấy Lương Vận Hàm không từ chối, cũng không căng thẳng như hồi nãy, Văn Dư mới dần dần buông ra, muốn thay đổi một tư thế thoải mái. Thế nhưng vừa tạo ra một chút xíu khoảng cách giữa hai người thì Văn Dư đã cảm thấy không thoải mái, cô liền nhẹ nhàng nâng đầu Lương Vận Hàm lên, duỗi tay ra, ôm toàn bộ Lương Vận Hàm vào trong ôm, sau đó nhắm hai mắt lại.
    Lương Vận Hàm thuận theo vùi vào trong lòng của Văn Dư, nàng do dự một lúc, mãi đến tận khi nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Văn Dư, mới nhẹ nhàng đưa cánh tay đặt lên eo Văn Dư. Đã lâu không có cảm giác ấm áp như vậy, nếu như người yêu là Văn Dư, tựa hồ cũng không có gì không tốt. Lương Vận Hàm nghĩ vậy trước khi nhắm mắt lại.
    Qua một lúc lâu, hô hấp của hai người đều đều, gió bên ngoài vẫn rất lớn. Văn Dư bỗng nhiên mở mắt ra, nàng nhẹ nhàng xoa xoa thân thể mềm mại mỏng manh của Lương Vận Hàm, siết chặt vòng tay, đặt lên trán Lương Vận Hàm một nụ hôn, sau đó mới ngủ tiếp.
    Trong bóng tối, môi Lương Vận Hàm khẽ nhếch lên.

    Chương 13 - Rốt cuộc gặp được em
    Sửa lần cuối bởi Xolovesl27; 10-09-17 lúc 08:33 AM.
    Xolovesl27 Tài sản


  10. #6
    Ngày tham gia
    Jan 2017
    Vị trí hiện tại
    Việt Nam
    Bài viết
    17
    Ngân lượng
    24
    Thanked: 3
    Ngồi vào chỗ, Văn Dư còn không ngừng cầm điện thoại lắc qua lắc lại, Lương Vận Hàm đi qua cô hai lần, hai người đều không có tiếp xúc gì. Mãi cho đến khi máy bay chuẩn bị cất cánh, Lương Vận Hàm mới đi tới Văn Dư bên cạnh, dịu dàng nói:

    "Chào ngài, máy bay sắp cất cánh, cảm phiền ngài tắt điện thoại di động."

    Văn Dư bầm bấm điện thoại di động mấy lần, lại lắc lắc, sau đó ngẩng đầu nhìn Lương Vận Hàm nói:

    "Điện thoại di động của tôi hình như có vấn đề, tắt máy không được. Cô xem qua dùm tôi đi."

    Lương Vận Hàm không biết cô lại định giở trò quỷ gì, nhìn cô hai giây, cầm lấy điện thoại. Lương Vận Hàm nhìn kỹ, trên đó viết: "Chúng ta hẹn hò đi!"
    Chương 15 - Rốt cuộc gặp được em
    Xolovesl27 Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •