Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 12
  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    9
    Ngân lượng
    5
    Thanked: 4

    Tái Sinh duyên [SavoKiku]

    CHƯƠNG 1

    Dưới tán cây anh đào, nam tử một thân trường bào trắng khuôn mặt tuấn mỹ gối đầu lên đùi một nữ tử trên tay cầm chiếc lá tiêu sái thổi lên khúc nhạc. Khúc nhạc vừa đứt cùng lúc ấy đôi mắt nữ tử kia hé mở.

    ''Rất hay đúng không?" nam tử mỉm cười với lên mái tóc đen buông xõa để nó vui đùa trong kẽ tay mình.

    '' Cũng tạm'' ngữ khí lạnh lùng thốt ra trong mắt ấm áp đầy nhu tình. ''Nhưng mà ta thích''

    '' Tỷ từ khi nào đã biết cách trêu đùa người khác vậy? Băng sơn nữ tử người người truyền nhau là thế này sao?''

    '' Còn không phải tại ngươi sao Triệu Gia Mẫn '' chỉnh cô nương nhà người ta từ thục nữ thành dạng gì rồi Cúc Tịnh Y dẩu môi liếc nhìn kẻ đang xoắn xoắn tóc của mình.

    -----------------------

    Bên bờ Thái Hồ từng ngón tay lướt trên dây đàn đôi môi Tịnh Y hơi uốn cong lên thoạt nhìn đem tới cảm giác đầy ma mị. Người chưa ngưng tay gẩy, đang vui thì đứt dây đàn . Ta đang hưởng thụ thì ngươi phá hoại. Từ đâu rớt xuống tên ôn thần rất anh tuấn mắt kề mắt môi kề môi , tay kề ngực ngã đè lên người nàng.

    '' Tên bại hoại này'' Cúc Tịnh Y tức khí đôi mắt lạnh lùng quét vào mặt người kia một chưởng ngũ lôi chỉ còn kẻ kia chỉ ngây ngốc nhìn tới khi nhận được cái vuốt má đầy êm ái của mỹ nữ mới bừng tỉnh.

    -------------------------------

    " Gia Mẫn nhớ lần đầu gặp nhau không?''

    Nhớ , Gia Mẫn lần đầu khi nhìn thấy Tịnh Y tim không khỏi rung động vừa nhìn đã yêu. Đôi mi dài cong vút ánh mắt lạnh lùng lại mang vẻ nhu tình như nước sâu hút như nhìn thấu tâm can đối phương.

    '' Nhớ , cái tát ngày ấy đến giờ vẫn còn đau này.'' Gia Mẫn ủy khuất nhìn Tịnh Y tay xoa xoa má mình như vừa ăn tát xong vậy.

    " Thật trẻ con , không biết ai mới là người bị thiệt còn kẻ nào được lợi đây'' Cúc Tịnh Y nhéo má Gia Mẫn cười . Tên ôn thần ngày ấy không ngờ chính là biểu đệ của nàng, là người nắm giữ trái tim và linh hồn Tịnh Y.

    '' Vậy ta chịu trách nhiệm nhé'' Gia mẫn nháy mắt bật đậy xoay người đối diện nhìn Tịnh Y

    '' Trách nhiệm ??" đôi mày thanh tú nhíu lại đầy nghi ngờ

    '' Thú tỷ'' cúi người hôn lên đôi môi hồng căng mọng của Tịnh Y tham luyến không nỡ rời khỏi ''Hảo ngọt a còn thơm nữa" Gia Mẫn liếm môi cười gian xảo.

    Tịnh Y đơ người mặt đỏ đến không thể đỏ hơn '' sắc lang''

    ''Nhưng tỷ thích đúng không'' Gia Mẫn vừa thì thào thì vành tai truyền tới cảm giác đau tới nhe răng rách miệng. Tịnh Y hung hăng kéo đôi mắt phừng phừng lửa. '' Thử nói lại lần nữa cho ta xem ''

    '' Tỷ tỷ muôn phần khả ái vạn phần đáng yêu , tiêu điểm của mọi sự chú ý xin nhẹ tay cho ''

    Hừ tiêu điểm của mọi sự chú ý. Tịnh Y càng nghĩ càng sinh khí buông tay hướng mắt nhìn xa hờn dỗi lạnh giọng khiến Gia Mẫn đổ mồ hôi. '' ngươi cớ sao luôn thu hút, một thân bạch y nam tử tiêu sái muốn bức người tới vậy khiến bao cô nương nhà người đổ xiêu ngã vẹo. Nếu không phải vì ánh mắt lạnh lùng của ta à không sự bảo hộ của ta có lẽ ngươi đã sớm chết ngạt trong khóm hoa''

    '' Chua quá, Tịnh Y của ta là đang ghen sao? hahaha''. Ghen thôi có cần đáng yêu như vậy không ?Gia Mẫn cười toe toét

    '' Ta mà thèm ghen'' Tịnh Y thẹn quá hóa giận ngoảnh mặt đưa lưng về phía Gia Mẫn. Như phát hiện ra điều ghì mới Tịnh Y quay qua '' Ta phát hiện chưa bao giờ thấy tiểu háo sắc ngươi ghen nha''

    Ai nói Triệu Gia Mẫn là không biết . Nhìn những con mắt háo sắc nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống Tịnh Y mà hận không thể móc con mắt của kẻ ấy ra hay trực tiếp đem Tịnh Y giấu kín . Cúc Tịnh Y thuộc về mình Triệu Gia Mẫn mà thôi.

    '' Tịnh Y ngốc, dù thế nào ta cũng chỉ yêu mình tỷ , dù có trăm năm vạn năm là ma ta cũng bám theo tỷ. Trừ phi...

    Tịnh Y lên tiếng đánh gẫy lời của Gia Mẫn. '' Không cho phép ngươi quên ta cho dù chết cũng không được quên ta. Nếu không ngươi thành ma ta cũng không tha."Bệnh nữ vương bộc phát Tịnh Y cắn môi phồng má hét lên.

    '' Triệu Gia Mẫn ,Triệu háo sắc . Ta yêu ngươi'' Cúc Tịnh Y hôn lướt lên môi Gia Mẫn rồi xoay người bỏ chạy với khuôn mặt ửng đỏ bỏ lại người nào lấy tay chạm môi cười ngớ ngẩn.

    '' Phụ thân, mẫu thân nhi tử muốn thành thân'' Triệu Gia Mẫn nghiêm túc nhìn phụ mẫu của mình thưa chuyện. Nhi tử quậy phá của mình bỗng trở nên khác thường khiến Triệu lão gia giật mình tách trà trên tay chao đảo rớt ra ngoài . Triệu phu nhân thì mừng rơi nước mắt.

    '' Ai ? không phải mấy cô nương ái thiếp ái thê gì của ngươi chứ'' Triệu lão gia nhấp trà nhướn mày nghi ngờ.

    '' Cúc Tịnh Y . Cúc biểu tỷ '' cái tên từ miệng Gia Mẫn song hành với nước trà từ miệng Triệu lão gia phun ra ngoài.

    '' Liệu đứa trẻ Tịnh Y có chịu không? biết bao vương tôn công tử theo đuổi nàng ta đuổi đi còn không hết có chắc đến phần ngươi'' Triệu lão gia vừa mừng vừa lo. Cúc Tịnh Y tài sắc vẹn toàn cầm kì thi họa không gì không thông lại là viên ngọc quý trên tay vương gia.

    Triệu Gia Mẫn hiểu ý phụ thân mỉm cười '' Người yên tâm vài hôm nữa nhi tử sẽ cho người đáp án đến lúc đó cha giúp con tới tìm vương gia cũng chưa muộn.

    '' Cúc Tịnh Y ta muốn đi chăn heo" Triệu gia mẫn nằm trên bụi lau trắng vươn tay lên trời xanh hô lớn

    ''Đang yên lành sao lại đi chăn heo? ''

    '' Ta muốn là người chăn heo còn Tỷ là con heo mẹ giúp ta sản xuất ra những con heo con đáng yêu mập mạp''

    '' Ai là con heo mẹ của ngươi'' Hiểu ý Gia Mẫn ,Cúc Tịnh Y giơ tay hung hăng đánh xuống .

    '' Ầy vậy vụ làm ăn này ta phải đi tìm người khác thôi'' Gia Mẫn thở dài ''

    '' Ai ui!!'' Cúc Tịnh Y lấy hết sức cắn vào tay Gia Mẫn

    '' Cúc Tịnh Y ! Tỷ đồng ý gả cho ta chứ?''

    Cúc Tịnh Y khẽ gật đầu làm Gia Mẫn hét lên vui sướng. '' Tịnh Y , tỷ đồng ý rồi !"

    '' Ngươi còn gọi ta là tỷ tỷ nữa sao ?" Cúc Tịnh Y lạnh lùng nhìn Triệu Gia Mẫn

    ' Triệu Cúc thị giờ nàng là của ta thuộc về họ triệu ta rồi "Gia Mẫn nhấc bổng Tịnh Y đặt lên hôn nhẹ lên môi nàng.

    ''Còn chưa thành thân '' Cúc Tịnh Y cười đầy mãn nguyện vùi đầu vào ngực Gia Mẫn hưởng thụ.

    Chưa hết ba ngày tin tức thiên kim độc nhất của vương gia sắp thành thân đã loan khắp kinh thành mà tân lang là Triệu Gia Mẫn đối tượng tiêu chuẩn ao ước của bao tiểu thư chọn làm phu quân.

    '' Muội đồng ý lấy tên tiểu tử đó thật sao? Ta có điểm gì không bằng hắn chứ??" Nam nhân trường bào lam sắc đôi mắt long lên đầy giận giữ chắn trước mặt Cúc Tịnh Y gầm lên.

    '' Lâm Hoàng công tử xin tự trọng '' Cúc Tịnh Y lạnh lùng nói rồi phất tay áo bỏ đi

    ''Triệu Gia Mẫn ngươi nhớ lấy thứ lâm Hoàn Khiêm ta không có được thì không ai có được." hắn bóp vụn phiến quạt trên tay nhếch mép cười âm hiểm.

    ---------------------

    Cúc Tịnh Y một thân áo lam tóc dài buông xõa trên đầu cài cây trâm hoa đào mà nàng yêu thích nhất mỉm cười đi gặp Triệu Gia Mẫn. Hai người sắp thành thân nên hạn chế gặp nhau. khiến Tịnh Y càng nhớ nhung chờ đợi. Tịnh Y nhớ vòng tay , nhớ hơi thở , nhớ giọng điệu bông đùa của Gia Mẫn.

    Triệu Gia Mẫn lao nhanh ra chợ tìm bóng dáng đã khắc sâu vào tim kia. Vội vã lao về phía trước không mục đích. Từ lúc nữ hầu của Cúc Tịnh Y nói nàng ra ngoài gặp ''Cô gia'' khiến Triệu Gia Mẫn càng thêm lo lắng.

    ''Tịnh Y '' Triệu Gia Mẫn nhìn thấy Cúc Tịnh Y lền gào lên. Một đạo ánh sáng lóe lên phản chiếu ánh mặt trời lao đến. Con tim Gia Mẫn thắt lại không suy nghĩ không sợ hãi mà lao đến chắn trước Cúc Tịnh Y.

    ''Phập'' nhát đâm bén ngọt xuyên thẳng vào ngực Gia Mẫn

    '' Không được thương tổn tới nàng'' Gia Mẫn nắm chặt cổ tay người cầm đao một cước đá bay hắn ra một góc .Là Lâm Hoàn Kiêm nam tử si mê Cúc Tịnh Y tới điên dại.

    '' Thứ ta không có được thì không ai có được hahaha, Cúc Tịnh Y mục tiêu của ta vốn là ngươi bất quá chỉ không ngờ. Nhìn người mình yêu chết trên tay mình cảm giác này quả là thống khoái " Lâm Hoàn Khiêm cười điên dại.

    '' Triệu Gia Mẫn ngươi không được chết. không cho phép rời bỏ ta . Gia Mẫn'' Tịnh Y ôm lấy Gia Mẫn hai tay bịt lên vết thương không ngừng chảy máu nhuộm đỏ bạch y trắng. Nước mắt không ngừng tuôn rơi.

    '' Tịnh Y đừng khóc." Gia Mẫn đưa tay lau đi nước mắt trên mặt Cúc Tịnh Y khiến khuôn mặt trắng nõn càng nhuộm màu máu. Chết vì người mình yêu là điều xứng đáng." Tịnh Y , ta muốn lưu giữ mùi hương này của nàng lâu hơn một chút. Nhưng ta thực mệt quá muốn ngủ một chút'' Triệu Gia Mẫn thì thầm. Đôi mắt sáng khép lại bàn tay nặng trĩu buông rơi.

    '' Được ngủ đi Triệu Gia Mẫn, kiếp sau ngươi nhất định phải tìm được ta. không cho phép ngươi quên ta. Bất kể ngươi là nam hay nữ ngươi cũng phải là của ta'' Cúc Tịnh Y cúi xuống hôn lên môi Gia Mẫn.
    "Nhớ kĩ cái bớt hình cánh hoa đào mà tìm ta .Đợi ngươi!''

    Rút con dao trên người Triệu Gia Mẫn . Cúc Tịnh Y đâm thẳng vào ngực mình. Dưới cơn mưa hai con người nằm trên vũng máu hai tay đan vào nhau khóe môi nữ tử uốn lên mỉm cười. Mùi máu tanh xộc lên đầy ma mị.

    ----------------------------------------------


    '' Triệu Gia Mẫn ''

    '' TRIỆU GIA MẪN'' tiếng gào dội thẳng vào tai nữ sinh đang nằm bò ra bàn khiến toàn thể lớp học đổ dồn về một phía.

    '' Có thưa lão sư'' Khuôn Mặt thanh tú ngước lên với vẻ ngái ngủ

    '' Tôi đang nói đến đâu"

    '' Dạ chiến tranh liên miên máu chảy thành sông" vừa dứt lời cả lớp rộ lên tiếng cười.

    ''Triệu Gia Mẫn a triệu Gia Mẫn không phải giờ lịch sử đâu. Một tiểu thuyết tình yêu như vậy vào tai cô nó thành cái gì vậy! chép phạt cho tôi"

    '' Vâng lão sư'' thật nhàm chán Triệu Gia Mẫn lẩm bẩm



    P/s : Lỡ xem đoạn phim quảng cáo game Ma Thiên Ký mà e chính thức leo lên thuyền Cúc - Mẫn mà cho ra fic này. Lần đầu viết fic còn kém có gì các bác cứ ném ạ, gạch đá e nhận hết hì hì
    Sửa lần cuối bởi lạc phong; 12-12-15 lúc 05:12 PM.
    lạc phong Tài sản


  2. The Following 2 Users Say Thank You to lạc phong For This Useful Post:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Sep 2015
    Bài viết
    31
    Ngân lượng
    147
    Thanked: 17
    Mình đọc thấy nội dung khá ổn,chỉ là có 1 chút mùi vị ngôn tình làm .... Bên cạnh bạn chú ý ngắt câu,chính tả nha. Có nhiều câu dài quá đọc rối,khó hiểu
    Nguyện...thượng cùng bích lạc,hạ hoàng tuyền.
    [SIGPIC][/SIGPIC]
    canahana Tài sản


  4. #3
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    9
    Ngân lượng
    5
    Thanked: 4
    Thank b đã góp ý a. Công nhận là câu nó hơi dài thật. Sẽ chú ý ngắt câu. Cơ mà nó ứ phải ngôn tình đâu hí hí. Chắc tại chả viết bao giờ nên vẫn ám mùi ngôn tình chăng . Chẹp chẹp
    lạc phong Tài sản


  5. #4
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Lên núi đàm đạo với tiên sinh
    Bài viết
    1,448
    Ngân lượng
    134,041
    Thanked: 18616
    Mình đọc thấy khá ổn í. Mà bạn có thể để font chữ lớn xíu được không, nhìn cho dễ


    Người trong hồi ức

    Vũ Tài sản


  6. #5
    Ngày tham gia
    Apr 2015
    Bài viết
    52
    Ngân lượng
    259
    Thanked: 19
    Mình cũng xem Ma Thiên Ký cũng thích cp này từ đó, hóng chap mới của bạn
    Phong Lãng Tài sản


  7. #6
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    9
    Ngân lượng
    5
    Thanked: 4
    Gật Gật . lần sau sẽ sửa lại phông chữ . KLQ nhưng b làm cách nào có đk cái ảnh dưới kia dạ ( khung vợ ta là quận chúa ấy )
    lạc phong Tài sản


  8. #7
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    9
    Ngân lượng
    5
    Thanked: 4
    CHƯƠNG 2

    Trường Anh Phong thiên về nghệ thuật nên học sinh tại trường không quá chú trọng mấy môn văn hoá, miễn là đủ điểm sàn các môn. Triệu Gia Mẫn cũng không ngoại lệ. Ngoại trừ mỹ thuật, những môn còn lại chỉ mang một màu cảm xúc "nhàm chán" Vậy mà Gia Mẫn lại dẫn đầu top học sinh có điểm thi đầu vào cao nhất khối.

    " Cái mặt kia! Biết bao người mơ mộng vì nó đấy" một giọng nữ cất lên , hai tay véo véo má Gia Mẫn.

    " Đau đau Kỳ tỷ." Gia Mẫn nhăn nhó tóm tay kẻ chủ mưu đang " âu yếm" má mình.

    " Mỹ nhân của em hôm nay thật đẹp" Nhìn Hứa Giai Kỳ trong bộ váy bó sát càng tôn lên vẻ đẹp cơ thể với những đường cong hoàn hảo, Gia Mẫn không khỏi thốt lên khen ngợi.

    Đỏ mặt, Giai Kỳ mỉm cười ôm lấy tay Gia Mẫn vờ xị mặt " Biết hiện tại vị trí hoa khôi khoá 2 của tỷ đây đang lung lay không hả? " miệng nói vậy nhưng thật ra cái cô quan tâm không phải vị trí đó mà là vị trí mình trong tâm của một người nào đó.

    " Có chuyện đó sao?" Gia Mẫn đang nằm bò ra bàn bỗng nhiên ngóc đầu dậy.

    " Không để ý thông tin??"

    " Không "

    "Haizzz!! Triệu Gia Mẫn ! Em thực không quan tâm sao? Tỷ tỷ xinh đẹp kia sắp chiếm mất vị trí của tỷ thân yêu nhà em này."

    Triệu Gia Mẫn rút tai nghe trong cặp ra cắm vào điện thoại " Hiện tại trước mặt em là mỹ nhân tỷ tỷ xinh đẹp nhất rồi"

    Đối với Triệu Gia Mẫn cái gì không cần thiết sẽ không đọng trong đầu. Đến bản thân Gia Mẫn được mọi người ''Dành tặng '' danh hiệu gì cô cũng không biết luôn thì nào có thời gian để ý tới hoa với chậu.

    Giai Kỳ vòng tay quanh eo Gia Mẫn '' Đáng yêu quá! em chỉ cần để ý chị thôi là được rồi ''

    '' Em đi trước nha'' Đến giờ học yêu thích của mình , Triệu Gia Mẫn quay ngoắt 180 độ biến thành con ong chăm chỉ lao vào lớp.

    '' Chiều gặp lại'' Giai Kỳ gọi với theo mỉm cười. Cô thích Triệu Gia Mẫn. Từ khi gia đình Gia Mẫn chuyển tới khu nhà cô. Cô bị con người kia thu hút ngay lần đầu gặp mặt. Đôi mắt của Gia Mẫn cao ngạo lại có gì đó xa xăm ngóng chờ. Chờ điều gì đó hay chờ ai đó? Cô không thể nhìn ra được. Nhưng cô không ngại ngùng khi thể hiện tình cảm của mình, chỉ là ai kia ngu ngơ hay cố tình không biết.

    Triệu Gia Mẫn say mê hòa mình vào bản vẽ trước mặt. Từng nét chì gép lại dần tạo nên một bức tranh hoàn hảo. Đặt bút xuống , Gia Mẫn không khỏi giật mình. Trước mắt Gia Mẫn là hình ảnh trong giấc mơ của chính mình đêm trước được Gia Mẫn tái hiện lại trên trang giấy trắng .

    '' Oa thiệt là đẹp nha'' một nữ sinh ngồi kế bên Gia Mẫn thốt lên thu hút bao nhiêu ánh nhìn đổ dồn về bức tranh trên giá vẽ của Gia Mẫn.

    Một nam tử mặc bạch y trắng , tóc dược buộc cao bằng một dải lụa tay cầm phiến quạt, chân nhằm hướng cây cầu mà đi tới. Trên cầu là một nữ tử mái tóc dài buông xõa vài lọn tóc được vấn lên bằng một cây trâm đơn giản. Đôi mắt ấm áp nhu tình khóe môi khẽ cong lên tạo thành nụ cười duyên dáng.

    Bức tranh vô cùng sống động dù không thấy khuôn mặt nam tử kia nhưng nhìn bóng lưng cũng có thể biết rằng đó là một người rất anh tuấn.

    '' Mọi người có ai để ý thấy không? khuôn mặt cô gái mặc đồ cổ trang kia rất quen mắt nhé '' Một nam sinh kêu lên phá vỡ tiếng bàn tán.

    Như phát hiện điều mới lạ, tất cả mọi người lao vào Gia mẫn . À không lao vào bức tranh trước mặt Gia Mẫn. Khiến Triệu Gia Mẫn liêu xiêu xém tý vồ vào giá tranh của bạn học nào đó.

    '' Đúng là rất giống''

    '' Giống ai cơ ''

    '' nữ sinh mới chuyển tới trường ta , nàng học khóa trên vào được gần một tháng nay rồi''

    '' Đúng rồi, là giống Cúc Tịnh Y - người mới chuyển tới đã giành mất chức hoa khôi của Hứa Giai Kỳ ! Hứa học tỷ '' Bao cái miệng tranh luận cũng không lọt được vào đầu Triệu Gia Mẫn.

    '' Cúc Tịnh Y '' Vô cùng quen thuộc, khi nghe thấy cái tên này, trái tim Gia Mẫn cảm thấy vô cùng ấm áp mà vô thức thốt lên '' Tịnh Y''

    Nhanh chóng phục hồi tinh thần, Triệu Gia Mẫn đưa tay kéo xuống bức tranh đang nằm trên giá vẽ cuộn tròn lại cất vào cặp quay người đi ra ngoài.

    ''Bạn học Triệu có thể cho mình bức tranh đó không? Hay bán lại cho mình nhé'' Một vài nam sinh gọi với theo. Đám nam sinh này chỉ vì một lời phán '' Giống Cúc Tịnh Y '' mà nhao nhao cả lên.

    " Gia Mẫn" Bàn tay nắm lấy tay Gia Mẫn kéo lại. Nhận ra người gọi mình, bước chân Gia Mẫn ngắn lại giảm tốc độ.

    " Thành quả hôm nay đâu? mau đưa chị xem " Giai Kỳ hào hứng.

    " Bữa nay em không vẽ được thành quả gì cả." Như vô thức Gia Mẫn đặt tay lên ống đựng bản vẽ đang đeo trên người.

    Giai Kỳ đi theo Triệu Gia Mẫn từ lúc nàng bước từ cửa phòng học mỹ thuật ra cổng. Nghe được vài câu của đám bạn học của Gia Mẫn khiến cô càng tò mò về bức tranh kia.

    Gia Mẫn tra khoá vào ổ mở cửa bước vào, vứt cặp lên giường , thở dài vớ bộ quần áo trong tủ " Chị cứ tuỳ ý." Rồi chui vào nhà vệ sinh. Nhìn mặt Hứa Giai Kỳ đầy tò mò kia nếu không được thoả mãn sẽ không dễ dàng buông tha đâu. chị ấy thích thì cứ xem , chỉ là tờ giấy lộn thôi mà.

    Giai Kỳ cẩn thận lấy bức tranh trong ống ra. Nhìn lướt qua một lượt. Nét vẽ xuất thần sống động . Dưới cánh hoa đào bay người con gái đang chờ đợi tình yêu của mình. Giai Kỳ từ từ đánh giá.

    " Cúc đồng học" Giai Kỳ ngạc nhiên, mở to mắt thốt lên. Kia chẳng phải người bạn học của cô sao. So ra thật là giống quá.

    Gia Mẫn bước ra từ nhà tắm , hơi nhíu mày bước tới gần Giai Kỳ lấy lại bức tranh cuộn lại cắm vào cái xô cạnh bàn học " trùng hợp thôi" Tại sao ai nhìn nó cũng nói vậy? Gia Mẫn càng không thích cho họ nhìn chằm chằm vào cô gái trong tranh đó rồi réo gọi " Cúc Tịnh Y". Gia Mẫn không để ý rằng trong tiềm thức chính mình cũng mong muốn gọi cái tên này.

    " Ý chị là Cúc Tịnh Y??" Gia Mẫn hỏi khiến Giai Kỳ ngạc nhiên.

    " Ừ là bạn học mới vào lớp của chị. Em biết cô ấy? " Giai Kỳ khẩn trương hỏi.

    " Không biết"

    " Vậy tại sao lại...." Giai Kỳ muốn nghe một lời giải thích cho bức tranh kia.

    " chị chưa nghe thấy chuyện bộ não con người có thể vô tình ghi nhớ một vài trong số hàng vạn người đi lướt qua họ rồi từ đó tạo nên những thứ không thể tin được sao? "

    Gia Mẫn lấy luôn cách cô biện minh cho mỗi giấc mơ kì lạ của mình mà trả lời Giai Kỳ.

    Đôi lúc Triệu Gia Mẫn hay nằm mơ. Thấy một người con gái mặc đồ cổ trang. Mỉm cười với mình . Gia Mẫn luôn muốn nhìn thấy khuôn mặt ấy. Mùi hương gần gũi mà đầy mê luyến kia nhưng Gia Mẫn luôn tỉnh mộng giữa chừng khi mình cố gắng nhìn mặt cô gái đó . Gia Mẫn cho rằng mình xem phim hay đọc ngôn tình quá nhiều mà bị ám ảnh.

    Gần đây giấc mơ đó lặp đi lặp lại với tần suất dày đặc. Gia Mẫn thấy mình chạy theo một cô gái với tiếng cười sảng khoái trên môi.

    " Ta đã đợi ngươi, đợi thật lâu " giọng băng lãnh cất lên đầy trách móc nhưng đôi mắt cười ấm áp đầy mong đợi hướng tới Gia Mẫn. Khuôn mặt cô gái mỗi đêm một hiện lên rõ ràng hơn. Nước da trắng noãn , đôi mày thanh tú, bờ môi đỏ mọng khiến Gia Mẫn chạm môi mình lên bờ môi kia. Có lẽ những giấc mơ đó khiến Gia Mẫn không chủ ý mà vẽ ra suy nghĩ sâu trong tâm khảm.

    Giai Kỳ cũng không hiểu rõ ý Gia Mẫn lắm nhưng cũng không thắc mắc nhiều. Sau khi cùng ăn tối với Gia Mẫn cô quay về nhà mình.

    " Cúc Tịnh Y " thực sự giống với người con gái đó sao? Nằm bò ra giường, Gia Mẫn thật khẩn trương mong chờ.

    " Chậc kệ. Biết đâu chỉ là một trong số ngàn người vô tình gặp qua rồi vô tình ghi nhớ đem vào giấc mơ thôi. Lão sư thường nói thần kinh của học sinh khối nghệ thuật không bình thường. Nhưng chính cái " không bình thường" lại làm nên những điều tuyệt vời."

    Suy nghĩ vẩn vơ ru ngủ Gia Mẫn lúc nào không hay.

    " Triệu háo sắc! Tìm ta!!! Không thì chết với ta " người con gái mỗi đêm ôn nhu như tiểu miêu nay hoá sư tử cái nhéo mạnh tai Gia Mẫn , cùng lúc ấy cô cũng bừng tỉnh. Đưa tay với điện thoại mới có 5h30 sáng, Gia Mẫn bước xuống giường , dẫu sao cũng không ngủ được nữa tranh thủ dậy tập thể dục vận động thân thể .

    Hiếm khi Gia Mẫn dậy sớm như vậy, bình thường luôn làm biếng nằm cuộn tròn trên giường cho tới khi chuông báo thức lặp lại lần thứ ba mới ngóc đầu dậy ngáp dài lết khỏi tổ kén của mình. Miệng ngậm miếng bánh mỳ, thong thả tản bộ đến trường. Vẫn còn sớm nên cả dọc đường đến trường vắng tanh, Gia Mẫn không vào thẳng trong lớp học mà đi tới phía sau sân trường.

    '' Vẫn là nơi này bình yên nhất'' Gia Mẫn nghĩ rồi từ từ khép mi lại tận hưởng.

    Không biết trải qua bao lâu, cánh hoa đào từ trên cây rớt xuống lòng bàn tay Triệu Gia Mẫn đồng thời mang tới mùi hương vô cùng quen thuộc, Gia Mẫn mở mắt tìm kiếm.

    Trước mặt Gia Mẫn , một cô gái với dáng người nhỏ bé, mái tóc buông xõa , trên tay cầm hộp sữa đang hút dở. Đặc biệt là đôi mắt băng lãnh kia hướng tới Triệu Gia Mẫn lại chứa đầy tình cảm.

    '' Tịnh Y'' Thốt lên không suy nghĩ , trái tim Gia Mẫn không yên phận mà vỗ cánh bay loạn trong lồng ngực. Muốn lao tới mà ôm trọn người con gái kia, muốn bảo hộ cô ấy trong vòng tay mình, người xa lạ lại đem đến cho Gia Mẫn cảm giác quen thuộc vô cùng.

    Khuôn miệng khẽ uốn lên . Là tên ngốc ấy, cái điệu bộ nhìn gái đến ngây ngốc kia không lẫn vào đâu được. Ngàn năm trôi qua, khuôn mặt với ngũ quan thanh tú ấy không hề thay đổi , Bất quá chỉ là hắn bây giờ là một người con gái . Đôi mắt nhìn Tịnh Y kia có gì đó mông lung, có lẽ nào Gia Mẫn quên cô? Quên đi mối lương duyên của hai người?

    Nhận ra bản thân mình thất thố cứ nhìn chằm chằm vào người ta, Gia Mẫn vờ ho khan cúi đầu chào rồi nhanh chóng rời đi.

    Nhìn theo bóng lưng bước đi xa dần trong lòng Tịnh Y không khỏi rối loạn, ánh mắt tràn đầy bi thương và cô đơn. Nước mắt không kiềm chế được mà tuôn rơi.

    '' Triệu Gia Mẫn , đáng ghét! ngươi dám không nhớ ra ta, dám quên ta! Ta thề sẽ khiến ngươi nhớ ta, yêu ta nếu không ta không phải là Triệu Cúc thị !! Là gái Cúc Tịnh Y này cũng không tha. Tuyệt đối không."

    Gia Mẫn chỉ biết cắm đầu bước thật nhanh, sợ rằng không kiềm chế được mình sẽ lao vào ôm người trước mặt, làm ra những hành động không nên làm. Gia Mẫn sợ những cảm xúc khác lạ của mình, sợ tiếng tim đập vui sướng, nhớ mong.

    Gia Mẫn ngồi ngay ngắn trong lớp học, tay cầm sách giáo khoa nhưng trong đầu toàn hình ảnh Cúc Tịnh Y. Đầu bút nhảy loạn trong trang vở.

    " Bạn học Triệu! Gáy sách chổng lên trên rồi" Nữ lão sư ghé tai Gia Mẫn nói nhỏ " Tương tư gì để sau đi "

    Triệu Gia Mẫn đỏ mặt, xoay lại quyển sách nhìn xuống tập vở đỏ mặt tập hai. Giữa trang giấy là dáng vẻ Cúc Tịnh Y ban sáng.

    " Bệnh nhìn gì vẽ đấy tái phát rồi" . ngày trước Gia Mẫn hay đùa với một con mèo thành ra cứ rảnh tay là vẽ nó. Giờ cũng vậy thôi bất quá thay mèo thành người. Ai bảo chị gái kia đẹp quá làm chi. Ta đây là yêu cái đẹp, thích cái đẹp mà thôi.

    Hứa Giai Kỳ đứng ngó nghiêng chốc lại cúi xuống nhìn đồng hồ. Chờ mãi không thấy Gia Mẫn , cô bực mình đi thẳng vào lớp Gia Mẫn.

    " Ui ! " Hai cô gái không hẹn mà va nhau trước cửa lớp học.

    " Thật xin lỗi" Cùng đồng thanh ngước lên

    " Hứa Giai Kỳ đồng học " Tịnh Y chào , Giai Kỳ cười gật đầu vội vàng đi vào lớp học vắng tanh chỉ còn lại một người vẩn vơ thả hồn ra cửa sổ

    " Triệu Gia Mẫn" Giai Kỳ nhéo tai kéo.

    Gia Mẫn tỉnh mộng quay ra đưa tay tóm lấy tay Giai Kỳ cười , nhanh chóng đứng dậy thu sách vở.

    " Giai Kỳ tỷ xin lỗi "

    Mọi hành động của Gia Mẫn đều thu hết vào mắt Tịnh Y.

    "Giỏi , Triệu Gia Mẫn, ngươi trước mặt ta ngang nhiên với người khác nắm tay nắm chân, cười nói thân mật." càng nhìn ánh mắt Tịnh Y càng băng lãnh , lãnh lùng.

    Cảm thấy như một toà băng sương áp lên người mình , Gia Mẫn vội vàng buông tay Gia Kỳ hướng mắt lên chạm vào mắt Tịnh Y. Đôi mắt kia toả hàn khí bức người khiến Gia Mẫn cảm giác như vừa bị bắt gian vậy.

    " Cúc học tỷ chiều mát" Gia Mẫn chào

    " Hai người biết nhau?" Giai Kỳ ngạc nhiên . Trước giờ ngoài cô ra, Gia Mẫn không bao giờ bắt chuyện trước với ai khác trong trường. Với mọi người luôn là lạnh lùng hoặc đáp lại bằng nụ cười cửa miệng. Nhưng tính cách, nụ cười đó lại càng khiến bao nam thanh nữ tú mê mệt.

    " Không..." Gia Mẫn chưa nói hết câu thì Tịnh Y thốt lên đánh gãy lời nói của Gia Mẫn

    " Không quen " Hơi nhíu mày, lạnh lùng buông xuống một câu , Tịnh Y xoay người rời đi. Để lại ai đó đứng nhìn theo đến ngây ngốc ngớ ngẩn.

    " Người đã đi xa lắm rồi, nhìn gì nữa, nhìn chị đây này " Giai Kỳ đưa tay kéo mặt Gia Mẫn về phía mình.

    " Em biết cô ấy ? " rảo bước cùng Gia Mẫn rời trường , Giai Kỳ hỏi.

    " Không " Gia Mẫn không thích Tịnh Y nhìn mình lạnh lùng xa cách như vậy cũng không biết giải thích sao về cảm giác này.
    Sửa lần cuối bởi lạc phong; 12-16-15 lúc 09:55 AM.
    [SIGPIC][/SIGPIC]
    lạc phong Tài sản


  9. The Following 2 Users Say Thank You to lạc phong For This Useful Post:


  10. #8
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    9
    Ngân lượng
    5
    Thanked: 4
    CHƯƠNG 3


    Đảo mắt quanh gian hàng bày các loại sữa, cuối cùng Tịnh Y cũng tìm thấy loại sữa ưa thích của mình. Kiễng chân đưa tay với lên , cố lên tý nữa nó còn cách mình một khoảng nữa thôi, ai lại để đồ làm khó khách mua thế này Tịnh Y oán thầm.

    Bàn tay chạm tới vỉ sữa lấy xuống, Tịnh Y quay lại cảm thấy cả người mình đang nằm gọn trong vòng tay người đối diện , bốn mắt nhìn nhau.

    Triệu Gia Mẫn ! trong mắt Tịnh Y thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên sau đó nhanh chóng khôi phục vẻ lạnh lùng .

    Đưa vỉ sữa ra trước mặt Tịnh Y , " Học Tỷ , ''

    Tịnh Y đón lấy vỉ sữa trên tay Gia Mẫn nắm chặt, lạnh nhạt nói cám ơn rồi xoay người đi thẳng.

    Nhìn theo bóng lưng kia đầu óc Gia Mẫn một lần nữa lại trở nên hỗn loạn. Khi đứng sau lưng Tịnh Y mùi hương quen thuộc tỏa ra càng mạnh, không phải mùi nước hoa hay mùi nước xả vải mà nó là mùi rất riêng từ trên người của cô gái kia , nó cuốn hút Gia Mẫn lại gần. Hai ánh mắt chạm nhau , từ đôi mắt của đối phương , Gia Mẫn như nhìn thấy r cô gái trong giấc mơ của mình . Người bấy lâu nay Gia Mẫn mong chờ chính là Cúc Tịnh Y . Đó không còn là một ảo ảnh trong mọi giâc mơ ngắn ngủi mà là một con người thực sự đang đứng trước mắt mình .

    ------------------------------------------------------------

    Cúc Tịnh Y vừa nhập học chưa bao lâu đã được ưu ái tặng cho danh hiệu " mỹ nữ băng" . số người tỏ tình với cô còn nhiều hơn số ngày cô học tại trường. Mỗi lần nhận được lời tỏ tình của các nam sinh , Tịnh Y luôn dùng thái độ lạnh lùng nhất có thể mà từ chối khiến bao chàng trai phải ôm trái tim tan vỡ rời đi.

    Triệu Gia Mẫn lơ đãng nhìn quanh lớp học, ánh mắt dừng lại ở ngoài cửa sổ.

    " Cúc Tịnh Y ! " Gia Mẫn thấy cô gái ấy đang nói chuyện với một tên nam sinh, "tên đó đưa cho Tịnh Y cái gì đó ? Là gì vậy nhỉ Chị ấy sẽ nhận chứ ? "

    Gia Mẫn cố gắng căng mắt ra nhìn, chính xác là đu cả người lên cửa sổ soi tới lòi con ngươi rồi cười sung sướng khi thấy cậu trai kia buồn bã nhận lại.

    Triệu Gia Mẫn! Cô chắc không phải khỉ đâu nhỉ?

    Hơi ấm phả vào cổ buồn buồn khiến Gia Mẫn giật mình , nhìn lại bản thân hai tay nắm lấy khung cửa sắt, cả người gần như đu lên, chiếc áo sơ mi trắng trên người hiện lên ba đường kẻ dấu vết do bụi bẩn để lại.

    " Triệu Gia Mẫn , ngay chiều nay tôi phải nhận được bức tranh miêu tả dáng vẻ Triệu đại vương bên song sắt không thì cứ liệu đấy! Nghe nói tranh em vẽ rất đẹp, rất có thần " Lão sư âm nhạc cố tình nhấn mạnh khiến cả lớp cười không nhặt được mồm.

    " Lão sư , cô là giáo viên âm nhạc mà " Gia Mẫn cười khổ.

    " Đem cho chủ nhiệm khu mỹ thuật của em. Bảo là món quà của học trò mà nàng ta tâm đắc nhất gửi tặng ." Nữ lão sư nháy mắt với Gia Mẫn.

    Triệu Gia Mẫn.....

    Gia Mẫn húp vội vàng vài sợi mỳ còn sót trong ly liếm môi luyến tiếc nhào vào ôm giá vẽ hì hụi tô tẩy.

    " Hừm nếu không phải tại Cúc học tỷ kia khiến ta chú ý thì trưa nay đã không phải bơ đi cái dạ dày kêu gào mà từ chối bữa lẩu thịt bò của Kỳ tỷ " Gia Mẫn nghiến răng lẩm bẩm.

    ----------------------------------------------------------------------------

    Tịnh Y bước vào phòng lão sư của mình đảo mắt ngó quanh tìm kiếm hình bóng đáng kính kia , đập vào mắt nàng là khung cảnh tình như cái bình .

    Khâu lão sư vắt chéo chân thoải mái an toạ trên đùi Mạc lão sư của khu mỹ thuật, tay Mạc Hàn lão sư không an phận lướt nhẹ eo nàng miệng thì thầm " Loan Loan"

    Đỏ mặt tới mang tai, Tịnh Y ho hẹ cúi chào nhanh chóng đặt tập tài liệu lên bàn định nhanh chân chuồn lẹ. Chưa ra tới cửa thì giọng nói gọi giật lại.

    " Cúc Tịnh Y phiền e mang giúp tôi cái này ra ngoài , vứt đâu cũng được tuỳ em. " Khâu Hân Di - lão sư âm nhạc nháy mắt cười ẩn ý.

    " Vâng " Tịnh Y không dám ngước lên nhìn , theo hướng chỉ tay của lão sư mà vơ lấy món đồ nằm chỏng trơ trên bàn nhằm cửa ra mà lao tới.

    " không phiền thì giúp tôi trả lại cho Triệu Gia Mẫn khu mỹ thuật nhé" Mạc Hàn tiếp lời rồi hôn lên môi người đối diện cười gian tà.

    Câu nói cuối cùng của lão sư rơi vào tai Tịnh Y không sót một chữ nào . Nhìn xuống Tịnh Y mới để ý trong tay mình là một tờ giấy vẽ được cuộn tròn.

    " Của Gia Mẫn ? " Tịnh Y gỡ chiếc chun ra , tờ giấy đang cuộn lại xổ ra. Tịnh Y phì cười khi nhìn vào bức tranh, mọi hờn giận mấy hôm tích tụ bỗng tan biến.

    Trong tranh là một cô gái mái tóc buông xoã , hai tay như đu lấy thanh sắt ở cửa sổ hướng mắt nhìn ra ngoài. Bên ngoài ô cửa vẽ cô gái được đi nét cẩn thận vẻ mặt lạnh lùng , đứng cạnh đó là một cậu thanh niên được vẽ lên một cách cẩu thả , khuôn mặt ủ rũ tay cầm gói quà vì bị từ chối.

    Thật ra khi đang đứng nói chuyện cậu bạn kia , Tịnh Y vô tình ngước lên khu lớp học của Gia Mẫn, nhìn thấy người mình yêu đang bị lão sư ghé sát người thế kia lòng không khỏi khó chịu , cả người tăng thêm vài phần băng khí khiến cậu bạn kia không đuổi tự chạy.

    Phát hiện ra trong lòng Gia Mẫn không phải không có mình khiến Tịnh Y tràn ngập vui sướng.

    " Nếu em không nhớ ra thì chúng ta yêu lại từ đầu. Lần này để chị tán em nhé" Tịnh Y nói thầm mỉm cười hạnh phúc khiến bao nam thanh nữ tú nhìn theo . Mỹ nữ băng bỗng dưng biết cười, lại cười tràn đầy hạnh phúc . Bao anh trai đi qua ảo tưởng nụ cười đó là dành cho mình mà cười tươi đáp lại.

    -----------------------------------------------

    Kỳ tỷ? Gia Mẫn đưa tay chụp lấy bàn tay đang che đi ánh sáng trên mắt mình.

    " Sai ! Ta là lẩu bò mỹ nhân của ngươi đây " tiếng cười vui tươi thổi vào tai khiến Triệu học bá đổi tông 360 độ thành Trệu Tiểu Trư.

    "Thịt ! Ở đâu có thịt ở đó có Triệu Gia Mẫn "

    " Chỉ thế là nhanh" Giai Kỳ ấn đầu Gia Mẫn.

    " Thương em nên chị quyết định chuyển từ bữa trưa sang chiều đó. Bất quá chỉ là có thêm mấy người bạn học . " Giai Kỳ thở dài ai oán nghĩ thầm kế hoạch hẹn hò riêng của hai người đổ bể khi đám bạn thân phát hiện cô muốn rủ Gia Mẫn đi ăn nên nằng nặc đi theo. Thật mặt dày làm bóng đèn mà.

    Gia Mẫn mải mê sung sướng vì sắp được ăn bù nên không lọt tai được câu gì , không biết rằng một đám fangirl hùng hậu và kích động đang hóng chờ trước mắt.

    Hai người nhanh chóng đi tới nhà hàng Hùng Cúc Đảng. Vừa bước chân vào mấy tiếng réo gọi khiến Gia Mẫn giật mình. Theo chân Giai Kỳ đi tới lịch sự chào.

    Nhìn khắp lượt những người bạn của Kỳ tỷ, đôi mắt Gia Mẫn bỗng dừng lại. Giữa một rừng hoa màu sắc ngát hương lại nổi bật lên một bông cúc trắng. Cúc Tịnh Y yên lặng ngồi đó , một thân váy trắng , không trang điểm , má hơi phiếm hồng do hơi từ nồi lẩu sôi bốc lên xinh đẹp như thiên thần.

    Gia Mẫn định mở lời thì Giai Kỳ lên tiếng đầy ngạc nhiên .

    " Cúc đồng học?"

    " Gọi mình là Tịnh Y được rồi" Tịnh Y gật đầu.

    "Đi ngang qua thấy mọi người bàn tán về Triệu đại vương rất soái lại anh khí nên tò mò chút, không phiền chứ " Tịnh Y vừa nói vừa mỉm cười nhưng đôi mắt lại dính lên người Trệu Gia Mẫn , khiến Gia Mẫn không khỏi lạnh người.

    " Càng đông càng vui mà" Giai Kỳ cười nói rồi bắt đầu nhập tiệc.

    Gia Mẫn đang thưởng thức miếng thịt tan chảy trong miệng thì một bàn tay ôm lấy cánh tay mình.

    " Nghe mọi người nói em học rất đỉnh nha Triệu học bá, nữ sinh A ôm rịt lấy tay Gia Mẫn. Khiến Gia Mẫn khó chịu chỉ muốn rụt tay về nhưng miệng vẫn cười lịch sự đáp lời.

    " Nhìn ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh nữa. Đại đa số các cô gái trong trường là fan của em đấy . Chị là một trong số đó này , cho chị xin kiểu ảnh nha. Vừa nói cô B rút điện thoại ra chu mỏ hôn vào má Gia Mẫn tay thì bấm chụp . Hảo soái a, Triệu đại vương đáng yêu quá đi.

    " Em vẽ rất đẹp hay lấy chị làm mẫu đi. Dáng chị cực chuẩn luôn đấy" chị nào đó lên tiếng. Gia Mẫn chóng hết mặt mày chỉ muốn thoát ra thật nhanh mà bị vây quanh không tài nào ra được. Trước mặt là nồi lẩu , hận không thể nhảy vào đó mà trốn. Hướng mắt tìm kiếm ai kia .

    Tịnh Y không nói gì tay cầm cốc bia , mắt nhìn Gia Mẫn như đang xem phim tình cảm , thỉnh thoảng uống một ngụm cười khiến người đối diện nổi da gà.

    " Mấy người làm gì mà bâu kín Gia Mẫn của tôi quá vậy ? " Gia Kỳ mỉm cười đầy sát khí .

    " Tinh thần Fangirl thôi chứ ai dám làm gì chồng chị " mọi người đồng thanh.

    " Không phải chồng / vợ đâu " hai người đồng thanh đều đỏ mặt.

    Giai Kỳ đỏ mặt vì ngại nhưng trong lòng cũng thấy vui vui. Còn Gia Mẫn thì tức giận đến đỏ mặt. Hướng mắt nhìn con người đang nhếch miệng cười kia lo sợ hiểu lầm.

    " Không đùa nữa chơi trò chơi đi " Giai Kỳ mở lời tìm lối thoát.

    " Chơi gì nhỉ??"

    Một cô gái mở cặp lấy ra tám que trúc dài một đầu hơi bẹt . Vừa đủ tám người chơi. Sau khi giải thích luật chơi, tám con người cùng lao vào.

    Tịnh Y thấy bản thân thật ngốc tự mình mò tới chuốc bực vào bản thân. Người ta không thích mình , mình việc gì phải cưỡng cầu. Lý trí kêu gọi nhưng con tim một mực quay đi. Tim là của mình lại đau vì kẻ khác.

    " Số 1 và 4 ôm nhau đi" người cầm que trúc khắc chữ vua giơ tay lên cười sung sướng nhìn hai " phạm nhân" dính số lao vào ôm nhau thắm thiết.

    Tịnh Y cũng bị cuốn vào trò chơi mà quên đi phiền não. Tay cầm thẻ tre chu chu mỏ hô số 8 và số 6 ờ làm gì thì làm. Tịnh Y bí quá hô liều.

    " số 6 đâu nhỉ? " cô gái B kêu lên tay vung vẩy cái thẻ trúc số 8 đưa mắt tìm kiếm.

    Gia Mẫn giơ thẻ tre mặt xị ra trông đến tội. Chị gái B sướng rơn lao vào ôm lấy Gia Mẫn

    " Bờ vai này thật vững trãi và ấm áp nha " nàng ta không ngừng cọ cọ

    Tịnh Y hối hận với lời nói của mình hai tay không ngừng vặn vẹo vào nhau.

    Một ván mới bắt đầu, mọi người nhanh tay rút một que.

    " Triệu học bá dám chơi dám chịu mau thực hiện đi. " 5 con người vây quanh Gia Mẫn và Giai Kỳ hô vang " Tỏ tình ! Tỏ tình" ,trong mấy người bạn của Giai Kỳ không ít người nhận ra tình cảm mà Giai Kỳ dành cho em gái nhỏ này nên thuận gió đẩy thuyền.

    Trong đầu Gia Mẫn hiện lên hình ảnh Cúc Tịnh Y chưa kịp định thần thì một bờ môi mềm mại áp vào má kéo hồn Gia Mẫn trở lại với tiếng nói ngọt ngào bên tai.

    " Thích em" khiến năm con người ồ lên hưởng ứng còn một người trầm mặc đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

    Gia Mẫn cười đáp lại với Giai Kỳ rồi lấy cớ đi rửa tay nhanh chóng đi ra ngoài.

    Bao nhiêu dồn nén trong lòng vỡ oà như bong bóng xì hơi, nước mắt Tịnh Y không kiềm chế được tuôn rơi. Tiếng nước chảy từ vòi cũng không thể át đi tiếng khóc nức nở của nàng. Trái tim như bị bóp nghẹt trong lồng ngực ân ẩn đau.

    " Tịnh Y " Tiếng nói trầm ấm cất lên chặn đứng dòng lệ kia , Tịnh Y ngước lên nhìn qua gương rồi quay người lại nhào tới đưa tay vít lên vai Gia Mẫn bất ngờ đặt lên đôi môi kia một thứ mềm mềm.

    Cảm nhận được đôi môi nhỏ mềm kia áp vào môi mình khiến Gia Mẫn hơi ngạc nhiên rồi cũng nhanh chóng bắt kịp cảm xúc, hai tay đỡ lấy người Tịnh Y kéo vào người mình. Cùng lúc ấy cảm giác đau đau hòa lẫn vị máu tanh ở khoé môi truyền tới khiến Gia Mẫn nhíu mày buông lỏng thì người kia cũng tách ra , đôi mắt băng lãnh cao giọng nói

    " Ngươi kiếp này không thể khiến người ta yêu cho được " rồi nhanh chóng rời đi.

    Gia Mẫn đứng thất thần , dư vị ngọt ngào kia còn vươn vấn trên môi . Từng mảnh ghép rời trong giấc mơ đan xen vào nhau như một chiếc máy quay chậm hiện lên rõ ràng trong đầu Gia Mẫn.

    " Rắc!!!" Tiếng vỡ phát ra từ trong người Gia Mẫn

    Định thần lại , Gia Mẫn vội vã chạy theo Cúc Tịnh Y mà không để ý tiếng Giai Kỳ gọi với theo.

    Giai Kỳ nhìn theo bóng Gia Mẫn khuất dần sau cửa hàng ăn khẽ cười đầy đau khổ . Lời cô nói là thật lòng nhưng với ai kia chỉ là một trò chơi. Quay lại bàn ăn, Giai Kỳ gào lên

    " Không say không về hôm nay tớ mời"

    Trời đã vào thu rất nhanh tối, Gia Mẫn cố gắng trong biển người tìm ra bóng dáng nhỏ bé kia.

    Tịnh Y bước ra đi được một đoạn bắt đầu thấy choáng váng. Nàng vốn không biết uống bia , đến nước ngọt còn khiến nàng đỏ mặt mà hôm nay không biết đã uống bao nhiêu lại không ăn gì. Cố gắng điều khiển bước đi của mình , một bàn tay nắm lấy vai Tịnh Y truyền đến cho nàng cảm xúc ghê tởm .

    " Cô bé, định đi đâu cho anh đây đi với nhé haha" tiếng cười dâm đãng Khiến Tịnh Y khó chịu .

    " Tránh ra" Tịnh Y giật tay bước lùi lại vô tình khiến Chân phải đau nhói.

    Hắn tiến tới chụp lấy cổ tay Tịnh Y định kéo đi thì một bàn tay khác nắm lấy cổ tay hắn không quá chặt nhưng lạnh toát khiến hắn rùng mình buông tay nhìn vào đôi mắt kia . Một đứa con gái lại toả ra lãnh khí bức người , đôi mắt lạnh lẽo sâu hun hút.

    " Bỏ ra" Triệu Gia Mẫn trừng mắt nhìn còn tên kia vội vàng buông tay lỉnh mất.

    Tịnh Y được giải thoát định bước chân đi trước thì mất đà cả người bổ nhào ra phía trước , nhắm mắt đón nhận sự ma sát vơi mặt đường nhưng cả người nàng lại nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Triệu Gia Mẫn.

    " Mau buông tay, Tịnh Y vùng vẫy, Gia Mẫn càng siết chặt vòng tay

    " Yên nào người học tỷ lạnh quá đấy " Vừa nói vừa cởi áo khoác choàng lên người Tịnh Y.

    " Tịnh Y " hừ mạnh, Cúc Tịnh Y gằn từng chữ.

    Thấy Tịnh Y bắt đầu loạn ngôn , Gia Mẫn không nói gì , nhẹ nhàng kéo nàng lên lưng mình.

    " Triệu Gia Mẫn ta nói cho ngươi biết, ta thực thích ngươi. Vậy mà ngươi dám quên ta, trước mặt ta dám ôm ấp nữ nhân khác. "

    Cảm giác đau từ bả vai truyền tới, thì ra tiểu miêu kia đang hung hăng cắn cắn miếng thịt vai của Gia Mẫn. Gia Mẫn đau đến nhe răng nhếch miệng nhưng cũng mỉm cười.

    "Cúc Tịnh Y ta đến để quyến rũ ngươi , ta thề không làm được ta không phải người ngươi yêu. "

    " Địa chỉ " Gia Mẫn hơi ngoái lại hỏi thì phát hiện người ở đằng sau đã ngủ tự lúc nào. Đôi môi hơi chóp chép thật đáng yêu.

    Đặt Tịnh Y lên giường, Gia Mẫn kéo chăn phủ lên. Nhìn người con gái kia khi ngủ còn đáng yêu gấp trăm lần khiến Gia Mẫn chỉ muốn cúi xuống một lần nữa hôn lên cánh hoa anh đào kia. Sợ bản thân không kiềm chế được đánh thức người đang say giấc kia, Gia Mẫn vội vàng chạy biến vào phòng tắm.

    Gia Mẫn cẩn thận bôi thuốc xoa bóp chân còn không quên lấy kim nhẹ nhàng chọc vỡ bọc nước ở hai gót chân Tịnh Y do giày búp bê cứng tạo thành rồi vuốt nhẹ xuống .

    Cuối cùng Triệu học bá rải chăn xuống đất tắt đèn chìm vào giấc ngủ.
    [SIGPIC][/SIGPIC]
    lạc phong Tài sản


  11. #9
    Ngày tham gia
    Jun 2015
    Bài viết
    35
    Ngân lượng
    371
    Thanked: 18
    @Vũ; chị edit lại tên truyện hộ thớt nhé, là SavoKiku không phải SavoLiku :3

    @lạc phong; bạn chú ý tên couple hộ mình nhé, vì nếu lỡ có một fan khác nhìn thấy họ cũng se khó chịu hơn cả mình đó. Tên idol người khác đừng để nhầm bạn nhé. Về nội dung thì mình thấy không có gì nổi bật (có thể mình hơi khó) nhưng mong bạn đừng drop, vì fic SavoKiku không phải ít nhưng nếu tìm một bộ Hoàn thì không có, cám ơn bạn.
    Sửa lần cuối bởi baekmin_y; 12-21-15 lúc 06:33 AM.
    baekmin_y Tài sản


  12. #10
    Ngày tham gia
    Dec 2015
    Bài viết
    9
    Ngân lượng
    5
    Thanked: 4
    Trích dẫn Gửi bởi baekmin_y Xem bài viết
    @Vũ; chị edit lại tên truyện hộ thớt nhé, là SavoKiku không phải SavoLiku :3

    @lạc phong; bạn chú ý tên couple hộ mình nhé, vì nếu lỡ có một fan khác nhìn thấy họ cũng se khó chịu hơn cả mình đó. Tên idol người khác đừng để nhầm bạn nhé. Về nội dung thì mình thấy không có gì nổi bật (có thể mình hơi khó) nhưng mong bạn đừng drop, vì fic SavoKiku không phải ít nhưng nếu tìm một bộ Hoàn thì không có, cám ơn bạn.

    Mình phát hiện viết sai tên Kiku từ đầu cơ nhưng k sửa được. chỉ chờ xem quản trị viên hay ai đó sửa hộ xem. Cám ơn b nha. sẽ cố gắng hơn
    Sửa lần cuối bởi lạc phong; 12-21-15 lúc 07:56 AM.
    [SIGPIC][/SIGPIC]
    lạc phong Tài sản


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •