Kết quả 1 đến 4 của 4
  1. #1
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Trái Đất
    Bài viết
    4,694
    Ngân lượng
    72,745
    Thanked: 15202

    Hai đều sự thật - Lục Ngộ.


    Tạ Thiếu 《 vào triều gập 》 "Giang Nam giai lệ mà, Kim Lăng đế vương châu "

    【 thông tục dễ hiểu bản 】

    Hoàng đế bệnh tình nguy kịch mà dưới gối không có con vô nữ, ngoại thích loạn chính, theo tôn thất lý chọn ra tuyển đế vị trí người thừa kế liên tiếp tự dưng bỏ mình. Hữu tướng mỗi ngày ở nhà im lặng như kê, ngồi chờ Hoàng đế băng hà, tự cho là giang sơn đế vị trí hoàn toàn giống hắn vật trong bàn tay. Thẳng đến một ngày nào đó, hắn muội muội tức đương triều Hoàng hậu nắm một cái vóc người chưa chân tiểu vú oa, tiểu vú oa mang mười hai lưu thiên tử miện bước đi hai điều tiểu ngắn chân nhảy nhót nhảy nhót, tại chúng thần núi hô vạn tuế dưới bị Hoàng hậu ẩm long ỷ.

    【 ác cảo bản 】

    Hữu tướng: W TF? Nói hảo nội ứng ngoại hợp nói hảo huynh muội tình thâm nói hảo nhượng này giang sơn sửa họ nhan đâu? !

    Hoàng hậu hướng hắn ném đỉnh đầu bị bắt đeo mười năm "Mũ" : Đi ngươi tẫn kê Tư Thần.

    Hoàng đế: "Tái bái Trần Tam nguyện, nhất nguyện mẫu hậu thiên tuế, nhị nguyện a nương thường kiện, tam nguyện giống như lương thượng yến tuổi tuổi thường gặp lại."

    Thái Hậu: "Mặc dù ta đã hai mắt miểu miểu, cho ngươi làm bạn biến thường khổ khoái, hoặc là phong tuyết kiêm trình hoặc là pha trà nấu rượu, cũng không qua trăm sông đổ về một biển mà thôi."

    Hướng dẫn trước khi dùng

    1. Hai vị nữ chủ 【 vô huyết thống 】 quan hệ

    2. Chủ cp, he, 1v1
    Nội dung nhãn: Cung đình hầu tước tình hữu độc chung thiên chi kiêu tử sống lại

    Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Nhan y (yī), đường oanh (yíng) ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: Bách hợp, GL


    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 5 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY
    Sửa lần cuối bởi GoSnow; 02-25-17 lúc 02:27 AM.
    Các bạn cần giúp đỡ thì vui lòng vào đây

    Tung ta tung tăng~~~

    tránh xa vợ bà ra!!!

    Dạo này mình bận, nên mình xin lỗi vì sẽ giải quyết yêu cầu chậm trễ (nhấn mạnh là rất chậm trễ)
    TT^TT
    GoSnow Tài sản
    Vé Số BGT 3 Vé Số BGT 8 Vé Số BGT 5 Vé Số BGT 7

  2. #2
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    HCM
    Bài viết
    10
    Ngân lượng
    568
    Thanked: 8
    Snow ơi cái truyện này hay cực hay nên mới cần 20 post phải ko?
    Mình ko thích H lắm nên nếu vì H mới nhiều thì nói mình để khỏi post thêm bài
    Thanks Snow nhiều
    23D Tài sản


  3. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Trái Đất
    Bài viết
    4,694
    Ngân lượng
    72,745
    Thanked: 15202
    @23D Ớ.... là do mình đặt hide nhầm, sr nhé. Chỉ 5 post thôi à TT^TT
    Các bạn cần giúp đỡ thì vui lòng vào đây

    Tung ta tung tăng~~~

    tránh xa vợ bà ra!!!

    Dạo này mình bận, nên mình xin lỗi vì sẽ giải quyết yêu cầu chậm trễ (nhấn mạnh là rất chậm trễ)
    TT^TT
    GoSnow Tài sản
    Vé Số BGT 3 Vé Số BGT 8 Vé Số BGT 5 Vé Số BGT 7

  4. #4
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Hoả Tinh
    Bài viết
    86
    Ngân lượng
    4,606
    Thanked: 78
    Hai đều sự thật - Lục Ngộ.

    Xảy ra hai trăm năm sau bộ Quy tự dao.

    Truyện là về một bạn ở hiện đại chết đi, xuyên về đầu thai ở Tấn triều, một triều đại song song mốc thời gian với Minh triều. Cho nên cái mác truyện này là trọng sinh.

    Nói sơ về Tấn triều thì trước đó hai trăm năm, ở bộ Quy tự dao đã có Nguyên Sóc đế lên ngôi, mở đầu cho việc nữ đế kế thừa vương vị, Nguyên Sóc đế sau đó còn lập hậu nên càng giúp cho Tấn triều mở mang tư tưởng. Mặc dù không huênh hoang thừa nhận nhưng vẫn có tục ký khế ước xem như một dạng hôn phối cho các đôi đồng tính. Mà Đường gia trước có cũng có vua có long dương phích, lập nam làm hậu, em trai giết anh cướp ngôi mưu toan chị dâu các kiểu, nói chung dòng máu gia tộc họ Đường này cũng đủ dean.

    Đường Oanh đầu thai thành quận chúa, con của một vương gia sau Bát vương phản loạn bị biếm thành thứ dân lưu đày đi.

    Hoàng đế tuổi nhỏ tại vị, ngồi ngôi hơn hai mươi mấy năm, thời trẻ yêu hoàng hậu Nhan Kỳ say đắm, sau đó hoàng hậu chết hoàng đế tinh thần sa sút sức khỏe càng yếu, không chịu lâm hạnh ai nên phải tuyển con cháu làm con thừa tự. Tuyển ba bốn lượt cũng đều bị độc chết, người ta đồn rằng là do hoàng hậu Tiểu Nhan giết.

    Tiểu Nhan hậu là em gái cùng cha khác mẹ với hoàng hậu Nhan Kỳ, sau khi Nhan Kỳ chết thì được anh trai hữu tướng Nhan Tốn đưa vào cung, mọi người mới gọi là Tiểu Nhan hậu để phân biệt. Tiểu Nhan hậu tên là Nhan Y, mười bốn tuổi nhập cung, trong hai năm nuôi bốn đứa trẻ, đứa nào cũng bị Nhan Tốn âm thầm hạ độc chết.

    Lần này vì tránh bi kịch, hoàng đế tuyển ra ba hậu duệ, trong đó có Đường Oanh vừa tròn một tuổi đưa vào cung nuôi dưỡng. hai vương tôn kia đều được mẫu phi nhập cung nuôi chỉ có Đường Oanh được Hoàng hậu nuôi.

    Sau đó là quá trình dưỡng thành của Hoàng hậu đối với Đường Oanh, Đường Oanh mại manh, Hoàng hậu sủng. Vì theo tông tịch Đường Oanh xếp hàng thứ bảy nên được gọi là Thất điện hạ, Hoàng hậu gọi là Tiểu Thất. Năm Đường Oanh năm tuổi, Hoàng hậu đi Báo Quốc Tự làm lễ xin Phật danh cho Đường Oanh là Trường Canh, thỉnh một cái Khóa đỡ đầu/trường mệnh khóa để cầu điềm lành. Hoàng hậu còn đưa cho Đường Oanh một cái lắc chân có gắn chuông.

    Năm Đường Oanh bảy tuổi, cùng hoàng thượng, Hoàng hậu và triều thần đi lãng Phong Uyển nghỉ hè, lúc này Nhan Tốn đã âm mưu cho quân vây kín Lãng Phong Uyển ý đồ bức vua thoái bị. Nhan Tốn hạ độc Lục điện hạ, hoàng đế nghe tin lên cơn tim hấp hối. Trước lúc hấp hối viết chiếu truyền ngôi cho Đường Oanh. Lúc này sợ Nhan Tốn nghi ngờ nên các phụ thần (do tiên đế để lại phò tá) hợp mưu cử người đi kinh thành xin cứu viện. Hoàng hậu chủ trì đại cuộc tránh tai mắt của Nhan Tốn, thậm chí uống thuốc độc để Nhan Tốn không nghi ngờ. Nhan Tốn thấy sự việc càng kéo dài càng bất an nên dắt binh xông vào, lúc này cứu viện đến, Nhan Tốn đành ngậm ngùi nhịn xuống.

    Trở về triều Đường Oanh lên ngôi hoàng đế, Hoàng hậu lên ngôi Thái hậu, trong di chiếu nói rõ, sự việc do vua ra kiến nghị, qua ý các phụ thần rồi đưa cho Thái hậu duyệt mới được ban hành. Lúc đó, Đường Oanh bảy tuổi, Nhan Y hai mươi hai.

    Từ lúc bảy tuổi cho đến mười ba tuổi, Đường Oanh đều là học đạo làm vua, mại manh với mẫu hậu. Ở ngoài lo lắng Thái hậu lộng quyền, ngoại thích lên ngôi, ở trong cung mẫu tử cả hai thắm thiết ấm áp có nhau.

    Vì Đường Oanh đời trước là người hiện đại, cũng sống hơn hai lăm mới chết, nên dù hiện tại tuổi nhỏ nhưng tư tưởng người lớn. Bỗng hôm nọ Đường Oanh phát hiện mình nhìn mẫu hậu là tim lại đập nhanh, trải qua một hồi lương tâm đạo đức đánh lộn trong đầu vì hành vi thích mẫu hậu là trái luân thường, loạn luân (Đường Oanh trọng sinh về lúc còn sơ sinh, sống cổ đại mười ba năm, từ bé được dạy dỗ bởi Thái hậu người trọng lễ nghĩa, luôn yêu cầu bản thân, tự giữ, gia giáo luân thường.)

    Từ năm mười ba đến năm mười lăm tuổi là quá trình Đường Oanh muốn đến gần Thái hậu mà không dám đến quá gần, muốn thổ lộ mà không dám vọng động, lại thêm tuổi dậy thì quấy phá nên có chút tự hành, quẫn quẫn chứ không ngược.

    Lúc này Thái hậu vốn là một người thông minh xinh đẹp, huệ chất lan tâm, giỏi về tâm ý, sát ngôn quan sát, đã nhận thấy sự khác biệt ở Đường Oanh nên cũng có đôi dịp như vô ý mà thử Đường Oanh.

    Đường Oanh mười bốn, sắp đến tuổi cập kê, quần thần dâng tấu xin tuyển hoàng phu, Đường Oanh nhiều lần bác bỏ, sau đó nói với Thái hậu mình không thích tiểu lang quân. Thái hậu vốn biết tâm ý của Đường Oanh nên thoại lý hữu thoại, trong lời nói ngoài mặt là không phản đối Đường Oanh yêu thích chỉ cần không trái luân thường, ngụ ý là việc Đường Oanh thích mình là trái luân thường. Đường Oanh hiểu và biết Thái hậu biết tâm ý của mình và đã từ chối, phủ định. Đường Oanh giả vờ đánh mất Đỡ đầu khóa dẫn đến bị té ngựa, khóa sau đó tìm về nhưng cái khóa này phải đủ mười lăm tuổi cập kê mới được đến chùa thỉnh tháo xuống, từ đó dẹp được quần thân khuyên tuyển hoàng phu, cũng làm Thái hậu hiểu được quyết tâm của Đường Oanh. Lúc này sinh nhật Đường Oanh, Đường Oanh tỏ rõ tâm ý với Thái hậu và thề sẽ không đụng vào, vượt quá giới hạn với Thái hậu.

    Sau đó Đường Oanh mười lăm tuổi, trong một lần gấp rút về kinh gặp Thái hậu đã phát hiện mắt Thái hậu bị bệnh, đến tối là rất khó nhìn rõ vật, bệnh có xu hướng ngày càng nặng. Nguyên do năm đó uống thuốc độc của Nhan Tốn, thuốc độc đó Nhan Tốn hay cho Thái hậu uống, trong vòng năm ngày đều cho thuốc giải, mà lúc đó về kinh sự bại vì đề Đường Oanh thuận lợi diệt trừ Nhan Tốn mà Thái hậu không nói. Vì biết nếu cầu Nhan Tốn thuốc giải thì sẽ không giết được hắn. Năm đó Nhan Kỳ bị Nhan Tốn hạ độc, trước khi chết Nhan Kỳ đã xin hoàng đế nếu Nhan Tốn một ngày chưa phản thì không được hại một người Nhan gia, Nhan Y sợ lịch sử tái diễn. Độc không có thuốc giải nhưng nhờ Dư Sinh quận chúa, có cha là thái ý cực có tiếng, giúp trừ đi một phần nào, nhưng lâu ngày tích tụ, dẫn đến hư mắt.

    Thái hậu vì Đường Oanh, biết Đường Oanh cố chấp nên dù bị thuốc hành cũng gắng uống. Một lần nọ do dược tính xung đột dẫn đến ngất Đường Oanh mới chịu chấp nhận việc Thái hậu sẽ mù vĩnh viễn. Trong trận hôn mê đó Thái hậu mơ một giấc mơ rất dài, sau khi tỉnh dậy con người cũng nghĩ thoáng hơn trước, cũng dần bắt đầu học chấp nhận Đường Oanh.

    Đường Oanh có nói: ""Hoa có ngày trọng khai, không người nào lại về thiếu niên. Ta tuổi cập kê, đúng là thiếu niên, dung nhan vừa lúc, ngài đã xem vào trong mắt, nhớ ở trong lòng." Khóe mắt hoa đào hơi hơi cong, hai gò má bạch ngọc dường như ngại ngùng mà cười, nàng nói: "Ngày qua ngày càng về sau lại càng già đi, liền ngày càng xấu. Ngài nhớ kỹ, là bộ dạng xinh đẹp nhất của ta, ta cao hứng còn không kịp.""

    Bởi vì Thái hậu đã mù, cho nên chỉ có thể dựa vào thính giác. Cái lắc chân hồi nhỏ Đường Oanh đeo có gắn lục lạc sau khi lớn lên đã cho người bịt cái lục lạc lại, bây giờ mở ra để có tiếng động, "lúc trước là bảo hộ bình an, mà nay, lại phảng phất là báo bình an."

    Nói rõ một chút là Nhan Y là một người được mẹ nữ trạng nguyên đầy cương trực nuôi lớn, cha lại làm tướng, cho nên từ nhỏ gia giáo nghiêm ngặt, tri thức lễ nghĩa thấm nhuần, tự giữ tự dưỡng, nhẫn nại kiên cường, người cổ đại đạt chuẩn ISO, đối với tình cảm của Đường Oanh, Nhan Y tự trách là chính, vì đã làm cho hài tử hiểu lầm, dẫn đến phát sinh tình cảm trái luân thường. Cho nên khi đọc nếu để ý kỹ, thì quá trình biến đổi tâm lý, phát triển nhân vật Nhan Y rất hay.

    Hai người ngao ngao quan hệ vừa bước đến mức gần ái muội thì Thái hậu do nhiều năm dùng thuốc, thể yếu, nên bệnh nhập thân, nguy kịch, nếu lần này không tĩnh e là đi luôn. Đường Oanh ở bên cạnh khóc, nói lời tâm tình, lải ngải, chép kinh làm đủ các thể loại. Sau đó Thái hậu tĩnh dậy, chính thức chấp nhận Đường Oanh.

    Sau đó Đường Oanh đến tuổi chấp chính, ở trong điển lễ chính thức chấp chính, Đường Oanh mặt long bào đen, đầu đội mũ miện, trước sau mười hai dây châu phủ qua tầm mắt, quỳ trước mặt Thái hậu, hành lễ một lạy. Theo nghi lễ lúc này Thái hậu sẽ đỡ Đường Oanh dậy cho chúng tần quỳ bái nhưng Thái hậu vẫn ngồi, sau đó cho thái giám đọc chiếu, tự thỉnh phế Thái hậu. Bởi vì điển lễ chưa xong, đồng nghĩa việc quyền hành vẫn là Thái hậu cao nhất, Thái hậu tự xin phế cũng không ai có thể ngăn cản. Trong lúc quần thần nhao nhao, Thái hậu nắm tay Đường Oanh còn đang ngơ ngác, vén ra mười hai dây châu trước mặt Đường Oanh hay tai ôm mặt nàng mà khẽ hôn.

    Thái hậu nói, "Ngươi không thể không làm nữ nhi của tiên đế nhưng ta lại có thể không làm thê tử của hắn."

    Ngày hôm sau, hoàng đế ban chiếu muốn lập hậu, chẳng ai khác ngoài mẫu hậu dưỡng dục mình hơn mười năm. Trong ngoài triều cả nước sục sôi.

    Sau đó ba năm là màn dời đô, lập hậu các thứ.

    Trong truyện phân cảnh tình cảm không có nhiều, bởi vì là dưỡng thành, cho nên tình cảm là từ thân tình phát triển thành tình yêu, cho nên nó nằm xuyên suốt cả một bộ truyện. Tuy cảnh tình cảm không nhiều, nhưng mà rất hay, tâm lý phát triển cực ổn, đặc biệt là nhân vật Nhan Y xây dựng tốt, vững, về sau tâm lý biến chuyển nhưng không có cảm giác out of character, cần được đưa đi phân tích thêm.

    Tình yêu mà có gốc từ thân tình chuyển hóa thành đều rất vi diệu, có thể trường rất lâu rất lâu, không nóng bỏng nồng cháy, chỉ ở mức ôn độ, ấm áp vừa phải, nhưng cũng vừa đủ, như Nhan Y sau khi nhìn thẳng lòng mình, rất tự nhiên.

    Ở đây bối cảnh lớn, nhưng cũng không lớn lắm. Nhiều tầng nhiều lớp, được tác giả gỡ ra từng bước, vô cùng chắc tay, không gây cảm giác loạn mạch hay đột nhiên. Lồng ghép phát triển mạch truyện và mạch tình cảm khá tốt.

    Nhan Y là kiểu nữ vương thụ, nữ cường tư thái tiểu nữ nhân, phúc hắc mà da mặt mỏng.

    Có một phiên ngoại sinh tử, ngắn, cũng không có nói nhờ phương thức gì mà sinh, không thích có thể bỏ qua.

    Truyện hay lắm, thỉnh đọc.

    P/s: Thanh thủy đến cực điểm. Đọc qua hai bộ của Lục Ngộ đều thấy cực thanh thủy, có hôn có ôm có thân thiết, nhưng không có cảnh giường chiếu. Đề cũng không đề luôn, chỉ có thể tự suy ra thôi.
    @GoSnow
    Sửa lần cuối bởi Istar; 06-10-17 lúc 07:39 PM.
    Istar Tài sản
    Đường Môn Sungji Ngũ Độc Vạn Hoa Thuần Dương SeJu

  5. The Following 5 Users Say Thank You to Istar For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •