Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    Ngày tham gia
    Nov 2014
    Vị trí hiện tại
    Trái Đất
    Bài viết
    4,700
    Ngân lượng
    73,419
    Thanked: 15539

    Quy tự dao - Lục Ngộ.


    Văn án

    Một câu nói tổng kết: tất cả nữ chủ nữ phối phản kháng phong kiến nam quyền xã hội áp chế, gian khổ khi lập nghiệp một sửa sử sách. ( không ra bàn tay vàng, có thể ngân ngón tay? Nội dung vở kịch lưu )

    Đường từ x nhu kha: nhất tâm báo thù trước triều công chúa nữ phẫn nam trang vào triều làm quan sau đó tại tiết thanh minh ngày đó cùng khi còn bé hai nhỏ vô tư nhu kha quận chúa gặp lại...

    Đường từ: nhìn ta lớn lên ôn nhu dễ thân đại tỷ tỷ a 涴 mười hai năm sau đó dĩ nhiên nghĩ thượng ta!

    Nhu kha: uy thất năm con dâu nuôi từ bé vô ý đi đâu, mười hai năm sau đó dĩ nhiên làm bộ không nhận ra ta?

    Lục hòa x nghi dương: vi phụ sửa lại án xử sai ôn thanh hà cải danh lục lúa nữ phẫn nam trang vào triều làm quan sau đó tại mỗ nhật bị ngang ngược nghi dương công chúa bới y phục, xuyên qua nữ tử thân phận...

    Lục hòa: ta thực sự rất hối hận, gặp mặt ngày đầu tiên vì sao muốn-phải mặc chất lượng như vậy soa buộc ngực bố? ? ?

    Nghi dương: ta thực sự rất hối hận, gặp mặt ngày đầu tiên vì sao bới y phục sau đó không tiếp hắc hắc hắc? ? ?

    Một đôi thanh mai trúc mã, tĩnh dòng nước thâm.

    Một đôi oan gia ngõ hẹp, mối tình thắm thiết.

    Đã ngoài ↑↑↑↑↑ vì vô tiết tháo bản văn án, kì thực văn phong rất đứng đắn, phi thường đứng đắn, thái đứng đắn... Phạ hù chạy độc giả...

    Dùng ăn hiểu ra:

    1. Bài này cố sự bối cảnh mất quyền lực, xin miễn quá phận khảo chứng. ( tuy rằng ta bản thân một bên viết một bên khảo chứng... )

    2. Nữ phẫn nam trang, thế nhưng sẽ không tạo thành các ngươi xem bg văn lỗi giác...

    3. Nội dung vở kịch lưu, cảm tình chậm nhiệt. Hai đối cp đều là 1v1, kết cục bảo chứng he( mỉm cười. jpg)

    4. Canh tân thời gian mỗi ngày 19:00( có tồn cảo mà nhật càng ) còn lại bất định thời tróc trùng
    Nội dung nhãn: cung đình hầu tước ân oán tình cừu cải trang giả dạng thiên chi kiêu tử

    Tìm tòi then chốt tự: diễn viên: đường từ, nhu kha, lục hòa, nghi dương ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác: nữ phẫn nam trang, bách hợp, gl


    Để thấy nội dung bài viết này, bạn cần phải có 5 bài viết trở lên, hoặc là thành viên VIP. Hướng Dẫn Đăng Ký Thành Viên VIP ở ĐÂY
    Các bạn cần giúp đỡ thì vui lòng vào đây

    Tung ta tung tăng~~~

    tránh xa vợ bà ra!!!

    Dạo này mình bận, nên mình xin lỗi vì sẽ giải quyết yêu cầu chậm trễ (nhấn mạnh là rất chậm trễ)
    TT^TT
    GoSnow Tài sản
    Vé Số BGT 3 Vé Số BGT 8 Vé Số BGT 5 Vé Số BGT 7

  2. #2
    Ngày tham gia
    Feb 2016
    Vị trí hiện tại
    Hoả Tinh
    Bài viết
    90
    Ngân lượng
    4,614
    Thanked: 82
    Quy tự dao - Lục Ngộ


    Spoil hơi bị chi tiết nên có chút dài

    Mười ba năm trước xảy ra vụ Đinh Dậu chính biến, em trai hoàng đế mang binh vô kinh giết anh cướp ngôi.

    Đường Từ tên thật là Đường Hàm Nguyệt, là trưởng công chúa Vĩnh Gia đời trước, trong lúc bỏ trốn bị té xuống sông, ai cũng tưởng chết rồi. Mười năm sau đó Đường Từ giả nam vào kinh thi, nhưng mà vì khi viết bài Đường Từ dùng thể chữ Liễu Phong do tiên đế sáng chế mà bị hoàng đế đánh rớt tại chỗ, ba năm sau lại đi thi và nhờ thầy đề cử mà được ban làm thám hoa bổ sung, cho vô Hàn Lâm Viện nhưng cũng không trọng dụng vì Đường Từ không chịu đổi thể chữ viết. Lúc này Đường Từ lâu lâu hay ra chùa Bích Vân ở ngoại thành thăm một vị sư phụ. Người này là Ý Từ hoàng hậu, mẹ của Đường Từ, năm đó hoàng đế yêu bà nhưng không được đáp lại, sau khi lên ngôi đến gặp thì Ý Từ hoàng hậu tự cắt ngón tay út thề buông bỏ hồng trần, không gặp hoàng đế, lấy phật hiệu là Tĩnh Từ.

    Nhu Kha quận chúa là con của Dự vương, là tướng có công nên được tiên đế phong vương. Đinh Dậu chính biến, Dự vương không đánh mà hàng, vì bảo toàn gia tộc mà mở cửa thành. Cũng từ đó quan hệ cha con với quận chúa Nhu Kha ngày càng xa cách. Nhu Kha vì để tang mẫu phi ra kinh ba năm mới về, đến chùa Bích Vân thăm Tĩnh Từ thì bắt gặp Đường Từ, sợ Đường Từ có ý đồ gian trá tiếp cận Tĩnh Từ nên có ý thăm dò, sau khi nói chuyện thì cũng có hảo ý. Nhu Kha với Đường Từ từ bé là thanh mai trúc mã, Nhu Kha hơn Đường Từ sáu tuổi, khi còn bé cả hai rất khắng khít. Vốn Nhu Kha được chỉ hôn cho Đường Từ nhưng lúc sinh ra Đường Từ là nữ nên thôi, chuyển sang ban hôn với thái tử đệ đệ của Đường Từ, chiếu thư đã ban nhưng chưa kịp qua lục lễ thì đã bị chính biến. Lúc đó Nhu Kha bị cấm túc ở trong nhà, lúc ra ngoài thì mới hay thương hải tang điền, vật đổi sao dời. Nhu Kha một lòng không tin là Đường Từ đã chết nên suốt mười ba năm, đi hết mười ba châu phủ của Tần Triều, tìm từ trung nguyên ra biên cảnh, làm thiện bái chùa, mỗi khi đi qua sông nơi Đường Từ té đều viết giấy cầu nguyện. Nhu Kha mười ba năm không hôn giá, một lòng tìm Đường Từ, hay ra ngoài xuất đầu lộ diện nên rất bị người đàm tiếu. Lúc này, Nhu Kha đã hai mươi lăm tuổi.

    Đường Từ thì từ khi thấy Nhu Kha quận chúa thì như lâm đại địch vì sợ Nhu Kha nhận ra mình. Sau đó cả hai gặp lại ở tiệc phủ Lỗ vương, Đường Từ vì tránh nghi ngờ từ trạng nguyên nên giả say sàm sỡ ca vũ, bị Nhu Kha thấy được nên có thành kiến.

    Sau đó hoàng đế kêu Đường Từ viết lời chúc mừng sinh nhật An Bình trưởng công chúa, vị này là em cùng cha khác mẹ với Đường Từ, tuổi nhỏ bị bắt trong cung, hoàng đế vì tránh tiếng xấu không giết nhưng sai cung nhân ngày ngày hạ chút độc, qua mấy năm An Bình liền bị điên. Vì Đường Từ viết chữ thể Liễu Phong do tiên đế sáng tạo là chuyện ai cũng biết nên hoàng đế muốn mượn việc này để cho thấy minh không nghi kị hiền tài, có đức độ.

    Đường Từ vào cung gặp An Bình, chưa được bao lâu thì Nhu Kha cũng đến. Nhu Kha từ khi gặp luôn nghi ngờ thân phận của Đường Từ, cách đó không lâu khi sửa vòng tay trân châu phát hiện Đường Từ cũng từng sửa một cái vòng tương tự. Trên đời này chỉ có ba cái vòng loại này, Đường Từ, Nhu Kha với An Bình mỗi người một cái.

    Sau đó là mấy hồi Nhu Kha truy vấn, Đường Từ phủ định. Đôi lần còn nói lời cay độc để Nhu Kha khó chịu không truy vấn. Vì Đường Từ biết con đường sắp tới của mình chỉ dẫn đến họa sát thân, nên không muốn liên lụy Nhu Kha. Nhu Kha sau mười ba năm dăng dẳng vô vọng dày vò lúc này đã hiểu rõ lòng mình, không sợ chết mà chỉ sợ Đường Từ bỏ lại.

    Đoạn này không ngược, cả truyện đều không ngược nên không lâu sau đó cả hai nhận mặt khắng khít (nhưng chưa tỏ rõ tâm ý).

    Đường Từ với Nhu Kha đi Hồ Châu cứu tế, diệt trừ tham quan Lương Châu, lúc về Nhu Kha lại thỉnh chỉ ban hôn với Đường Từ, Đường Từ cũng bỏ xài thể chữ Liễu Phong thành công lên được tam phẩm Thị Lang.

    Chưa được bao lâu thì bị trạng nguyên tố cáo, giam vào ngục thẩm tra. Nhu Kha quỳ một đêm xin hoàng đế không được nên đành đến cầu Tĩnh Từ, Tĩnh Từ viết một phong thơ cho hoàng đế, hoàng đế dại gái nên thả Đường Từ sau đó đến Bích Vân tự thăm Tĩnh Từ. Lúc này Tĩnh Từ đã đến thăm Đường Từ, trong lúc mơ màng vì đau Đường Từ lỡ gọi mẫu hậu, Tĩnh Từ nghe được, sau đó Nhu Kha vào, cả hai khóc nói rõ. Hoàng đế đừng ngoài nghe hết, lúc này bắt Đường Từ muốn giết thì Tĩnh Từ đến cầu. Hoàng đế đem Tĩnh Từ về cung như nhốt chim hoàng yến vì nghĩ ngao đến tuổi này sắp hết tinh lực chờ đợi, cho dù chỉ nhìn Tĩnh Từ thôi cũng đủ.

    Hoàng đế không giết Đường Từ mà dùng hình, đánh tàn phế với thích một chữ "Vọng" lên mặt Đường Từ, sau đó xung quân đi Lương Châu.

    Nhu Kha ở bên cạnh chăm sóc, sắc thuốc làm dược thiện, xoa bóp chân, tập đi lại. Cũng như giải quyết uất mắc, tự ti trong lòng Đường Từ.

    Đến Lương Châu Đường Từ hợp sức với Khả Hãn của Tây Nhung là Cát Bố Sa đánh chiếm các châu của Tấn Triều. Hoàng đế lúc này đã bị Lỗ vương hạ độc vây trong cung, trong lúc hồi quang phản chiếu đã viết chiếu thư truyền ngôi cho Đường Từ.

    Trải qua một hồi thì Đường Từ cũng lên ngôi, hiệu Nguyên Sóc. Phong Nhu Kha là hoàng hậu, hiệu Thuần Nguyên. Nhưng đây là chi tiết ở bộ Hai đều sự thật nhắc đến, chứ truyện không có phiên ngoại. Kết khá hụt khi Đường Từ lên ngôi mà không có sau đó.

    Truyện của Lục Ngộ là chậm nhiệt, đạm nhiệt, không ngược tâm và còn thuần thanh thủy, cực thanh thủy. Được cái viết truyện đoạt vị cung đình hầu tước, quyền mưu bối cảnh lớn nhưng giải rất mát tay, không bị hụt.

    Truyện còn có couple phụ là Lục Hòa giả nam vào kinh làm quan vì muốn diệt quan Hình bộ trả thù cho cha, với công chúa Nghi Dương. Couple này rất được, viết ổn, phát triển ổn, mạch tình cảm viết rõ hơn cả couple chính. Couple chính gặp lại nhau là lúc cả hai đã hiểu ra tình cảm rồi, cho nên không có quá trình bị lôi cuốn yêu thích nhau hay dằn vặt tâm lý gì. Ngọt thì ngọt cơ mà không đủ.

    Xét về tổng thể truyện không dài, viết rất được, công thụ đều xây dựng ổn, thích quận chúa Nhu Kha quá trời, nữ cường lại thâm tình si tình, đã thế còn ôn nhu tiểu nữ nhân sủng công. Chỉ tiếc đến cuối không có phiên ngoại, cũng không biết rõ họ tên đầy đủ của Nhu Kha, chỉ biết tên "Uyển", không rõ họ gì hay tên chữ lót.

    Bộ truyện cùng hệ liệt là Hai đều sự thật, xảy ra sau Quy tự dao khoảng hai trăm năm, cực lực đề cử luôn.
    @GoSnow
    Sửa lần cuối bởi Istar; 06-10-17 lúc 05:42 PM.
    Istar Tài sản
    Đường Môn Sungji Ngũ Độc Vạn Hoa Thuần Dương SeJu

  3. The Following User Says Thank You to Istar For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •